Posted: 8/21/2007 4:58:38 PM
Re: Nói láo từ trong bụng mẹ 2007-08-20 22:08:03/ DCV Online / VAN THANH HOA . Việt Nam Cộng Ḥa bị chôn nhưng chưa chết. Cộng Sản Việt Nam xem như đă chết nhưng chưa chôn. ViệtNam Cộng Hoà dù bị bức tử, dù bị dập dùi trước nhiều phong ba băo táp, dù là nạn nhân lưỡng đầu thọ nạn vẫn kiên gan bền chí, vẫn hiên ngang ngẩn mặt nh́n đời, nh́n kẻ thù hung bạo như nh́n bọn hung nô thảo khấu CSVN vô loài, gian xảo lừa đăo và chuyên nói dối từ trong bụng mẹ nói dối ra. Nói dối quên cả sơn hà xă tắc, quên cả tông đường, quên cả tổ tiên của người ViệtNam là ai mà chỉ c̣n Marx, Lenin, Mao rổng tuếch. Trong lúc VNCH vẫn sống vui, sống hào hùng, sống mạnh, sống hiên ngang và ngạo nghễ trước quân thù truyền kiếp CSVN. Nơi nào có người Việt Hải Ngoại sinh sống, ở đó có ngọn cờ chính nghĩa Quốc Gia bay phất phới trên đầu bọn cộng Việt là một minh chứng hùng hồn rằng VIỆT NAM CỘNG HOÀ dù bị chôn nhưng chưa chết. Trong lúc Cộng Sản Việt Nam xem như đă chết nhưng chưa chôn ! Cờ Máu cộng sản "KHÔNG DÁM" công khai có mặt khắp nơi trên toàn Thế Giới, chỉ có xuất hiện lèo tèo ở một vài nơi cố định, cờ Máu có mặt như người mất hồn, như bóng Ma thui thủi trong nghĩa trang hoang vắng. Đó là sự thật, một sự thật không thể biện minh hoặc chối cải, và cũng không thể..."nói láo" từ trong hang Ba Đ́nh nói láo ra. Kế đến là cái thây ma hôi thúi, cái xác bẩn thỉu nhơ nhớp Hồ Chí Minh phản dân hại nước, chính là biểu tượng cộng sản cuối cùng của "Nhà Cầm Quyền" THỔ TẢ CSVN đang chết śnh, đang nằm một đống ch́nh ́nh ở hang động Ba Đ́nh vẫn chưa chôn ! Biểu tượng cộng sản ViệtNam đă chết, đă toi mạng...nhưng chưa chôn. CSVN có nói láo, có nguỵ biện cũng không ai tin v́ thây Ma "bác" Hồ của bọn "Gió Tanh Mưa Máu Cộng Sản Hà Nội" c̣n đó. Lá "bùa" cộng sản hết linh nên ngày nay CSVN chuyên nói chuyện với nhân dân bằng súng đạn, không bằng lư trí của người lương thiện. CSVN không dám trực diện công khai nh́n thẳng vào người dân trong cũng như ngoài nước. CSVN vẫn tiếp tục nói láo từ trong Đảng nói láo ra !!! Ai c̣n tin được CSVN ngoài các đảng viên trẻ người non dạ !!!
Posted: 8/21/2007 9:41:16 PM
Re: Sư chính trị (I) 2007-08-21 01:10:40/ VAN THANH HOA/. . . . . . . THÍCH TRÍ QUANG ông là ai ? Là con người b́nh thường ? Là một nhà tu chân chính ? Hay ông chính là một nhà sư mặc chiếc áo cà sa nhuộm máu ? Phật v́ ḷng từ bi bác ái có thể tha ông, nhưng trăm ngàn tiếng kêu than oán hờn của sinh linh bá tánh Miền Nam v́ ông mà chết oan uổng trong chiến tranh bẩn thỉu bịp bợm cộng sản, liệu ông có được siêu thoát ? hay suốt đời mản kiếp bị trầm luân dưới chín tầng hoả ngục và bị quỉ sứ cắt lưởi như Diêm Vương đă cắt lưởi Hồ Chí Minh. Ông hăy nh́n gương của Nhà T́nh Báo Gián Điệp PXA với bao thành tích dâng Đảng, thế nhưng cuối đời chỉ là một người thân tàn ma dại và hối tiếc những năm dài ầm lỡ theo Đảng Búa Liềm ! Trước khi chết ông trăn trối một câu để đời...XIN ĐỪNG CHÔN TÔI GẦN MỒ MĂ CỦA NHỮNG NGƯỜI CỘNG SẢN !!! THÍCH TRÍ QUANG th́ sao ? Số phân của ông cũng không khác ǵ những con thiu thân dại khờ bên bếp lửa, ông có gian xảo, xỏ lá, mưu mô thâm độc chuyên tráo bài ba lá với nhân dân và với cả CSVN liệu chừng ông là người tinh ranh ? Hay cộng sản lưu manh hơn ông ? Vỏ quít dầy thường có móng tay nhọn. Thói thường MĂ TẦM MĂ, NGƯU TẦM NGƯU nhưng THÍCH TRÍ QUANG tầm MA VƯƠNG CỘNG SẢN chuyên uống máu người để cuối đời ông được ǵ ngoài cái thân xác dơ bẩn lê lết giữa trăm ngàn tiếng ta thán khinh khi. Âu cũng là kiếp người lưu manh, xỏ lá không gieo hạt từ bi bác ái, chỉ "gieo gió th́ gặt bảo" là điều tất yếu. Diêm Vương sẽ cắt lưởi ông như Diêm Vương đă cắt lưởi Hồ Chí Minh dưới chín tầng hoả ngục.
Posted: 8/21/2007 10:21:54 PM
Re: Sư chính trị (I) 2007-08-21 20:00:10 / DCV Online /.......... VNCHGlorỵ Nếu sau đây là những ǵ mà thật sự tên sư hổ mang Thích Trí Quang tuyên bố trên trang web của Thông Tấn Xă Việt Cộng (VNA) nhân dịp lễ Phật đản th́ rơ ràng hắn ta là một tên Việt Cộng cao cấp. Đại khái hắn tuyên bố VC hiện nay không có đàn áp tôn giáo, ở VN có tự do tôn giáo, đạo Phật đang phát triển mạnh tại VN hơn baop giờ hết, hắn phản đối rằng "những ǵ mà người Việt hải ngoại tố cáo nhà cầm quyền VC đàn áp tôn giáo" là bịa đặt. Điều khôi hài là trong hai nền Cộng Hoà tại VN trước đây tên thấy chùa lưu manh này quậy hăng lắm, nhưng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đang bị đặt ra ṿng pháp luật th́ tên thầy chùa lưu manh Thích Trí Quang im re và làm như không hề biết đến v́ hắn là tay VC cao cấp không hơn không kém. Bởi vầy thằng thầy chùa lưu manh này hềt lời nâng bi và ngợi ca VC trong khi đồng đạo của hắn bị cấm hoạt động! Thằng Thích Trí Quang này lộng ngữ quá mức
Posted: 8/21/2007 10:28:01 PM
Re : DCV Onlinẹ VNCHGlory.......................... All religions harmonious together 07/08/2006 -- 6:21 PM Ha Noi (VNA) - Viet Nam is one of a few countries in the world where religions harmoniously practice and develop. There are no conflicts between "faith" communities and religions, Most Venerable Thich Tri Quang, Vice Chairman of the Executive Council of the Viet Nam Buddhist Sangha affirmed. Showing proof of his statement, Most Venerable Thich Tri Quang, who is also Head of the Executive Board of the Ho Chi Minh City Buddhist Sangha, said that on the occasion of the Buddha's birth anniversary, Cardinal Pham Minh Man, Catholic Archbishop of Ho Chi Minh City Archdiocese visited the office of the Viet Nam Buddhist Sangha and compared notes on religious beliefs. "The close friendship does not exist naturally, but takes its source from the atmosphere of religious practice in our country, particularly Ho Chi Minh City, which has been very open and has created every favourable condition for the development of religions in recent years," Most Venerable Thich Tri Quang said. According to the Buddhist dignitary, the harmony is manifested in activities by all religions. For example, during religious celebrations by Muslims, Hoa Hao Buddhists, Protestants, and Caodaists, as well as other religious groups share their viewpoints harmoniously with each other. While speaking on the development and close relations among religions, Most Venerable Thich Tri Quang also rejected the groundless fabrications by ill-intentioned factors abroad about Viet Nam's lack of religious freedoms. He stressed that not only the Vietnamese people, but also many foreigners share the same viewpoint that the largest advantage of Viet Nam is that no hostilities exist among religions and that the State encourages the practice of all religions. He said that it is obviously true is that Viet Nam has never seen stronger development of Buddhism than currently. The number of monks and nuns has increased 10 times compared to 1975. Ho Chi Minh City alone now has more than 6,000 monks and nuns and more than 1,000 pagodas. The monks and nuns have attended classes to receive Buddhist training.
Posted: 8/22/2007 7:20:38 AM
ỦY BAN PHỐI HỢP ĐẤU TRANH BIỂU T̀NH CHỐNG NGUYỄN TẤN DŨNG KÊU GỌI ĐỒNG HƯƠNG THAM DỰ BIỂU T̀NH TẠI LHQ - Biểu t́nh và các ngày 23, 24,25 tháng 9 năm 2007 tại Liên Hiệp Quốc - Ban Tổ Chức đài thọ chỗ ở từ 200 đến 300 pḥng ngủ tại Hotel Carter, ngay trung tâm thành phố New York từ ngày 21 đến 25 tháng 9 năm 2007 San Jose (Ư Dân): Ông Nguyễn văn Tánh, trưởng ban tổ chức cuộc Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế hàng năm thuộc cộng đồng người Việt tại New York, đại diện cho Ủy Ban Phối Hộp Đấu Tranh Biểu T́nh Chống Nguyễn Tấn Dũng đă có một cuộc tiếp xúc với đại diện các báo Ư Dân, Đời Mới, Thằng Mơ San Francisco ,Tiếng Dân và chương tŕnh phát thanh Lương Tâm Công Giáo về việc biểu t́nh chống Nguyễn Tấn Dũng nhân buổi hội thảo về khối 9408 và đảng Thăng Tiến tại thư viện Tully , San Jose vào 5 giờ 30 chiều ngày 13-8-2007 vừa qua. Trả lời câu hỏi về mục đích của chuyến đi sang California, ông Nguyễn Văn Tánh cho biết trước khi lên Bắc Cali, ông đă có những cuộc vận động tại Nam California vào những ngày 2 đến 8-8-2007. Ông cho biết tại California, nơi có đông đồng hương Việt Nam cư ngụ là lực lượng đáng kể trong những cuộc biểu t́nh tại Hoa Thịnh Đốn và New York trước đây .Tại Nam Cali, ông đă vận động với các đoàn thể, tổ chức chính trị cũng như Ban Đại Diện Cộng Đồng để yểm trợ cho cuộc biểu t́nh chống Nguyễn Tấn Dũng trong chuyến sang Hoa Kỳ vào tuần lễ từ ngày 21 đến 25 tháng 9 tới đây. Ông Tánh cho biết ngày 18-9-2007, Liên Hiệp Quốc sẽ khai mạc buổi họp của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.Ngày 24-9-2007, tổng thống Bush sẽ đọc diễn văn tại LHQ.Ngày 25-9-2007,Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng của CSVN cũng sẽ đọc diễn văn và vận động cho VN được gia nhập vào 1 trong 10 thành viên của Hội Đồng Bảo An LHQ. Ông Tánh cho biết đây là một việc rất quan trọng.Do đó ,Ủy Ban thiết tha kêu gọi quí đồng hương tích cực tham dự cuộc biểu t́nh chống Nguyễn Tấn Dũng vào các ngày 23, 24 và 25 -9-2007 tới đây. Trả lời câu hỏi của về nhân sự của Ủy Ban như thế nào?Ông Tánh cho biết Ủy Ban bao gồm đại diện của nhiều cộng đồng, tổ chức, và nhân vật đấu tranh tại Hoa Kỳ cũng như tại các quốc gia tự do trên thế giới. Đại diện tại Pháp có Giáo sư Lai Thế Hùng, tại Đức có linh mục Đinh Xuân Minh cố gắng sang tham dự , tại Hoa Thịnh Đốn có bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, tại Texas có đại tá Trương như Phùng v.v.. Ông Tánh cho biết nhiệm vụ của Ủy Ban là tổ chức các cuộc biểu t́nh chống Nguyễn Tấn Dũng tại Liên Hiệp Quốc cách khách sạn Carter vài block đường vào các ngày 23, 24, 25-9-2007, đồng thời Ủy Ban sẽ cử một số đại diện vào LHQ để vận động với các quốc gia thành viên của LHQ nhằm thỉnh cầu đại diện của các quốc gia bác bỏ CSVN gia nhập Hội Đồng Bảo An, lư do v́ những vi phạm nhân quyền trầm trọng hiện nay tại VN. Ủy Ban sẽ đưa ra nhiệu bằng chứng cho thấy CSVN đă không thi hành đứng đắn Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của LHQ mà CSVN đă kư kết tôn trọng. Để tạo điều kiện cho qúi đồng hương có dịp về New York tham dự cuộc biều t́nh, ông Nguyễn Văn Tánh cho biết ông Trần Đ́nh Trường, chủ nhân của khách sạn Carter sẽ dành từ 200 đến 300 pḥng cho quí đồng hương đi dự biểu t́nh miễn phí trong tuần lễ từ ngày 21 đến 25 -9-2007.Ông Tánh cho biết, Ban Tổ Chức lo việc đón quí đồng hương về khách sạn và đưa trở ra phi trường. Ông Tánh lưu ư xin quí đồng hương thông báo cho ban tổ chức ngày, giờ, phi vụ, hăng máy bay ,phi trường và số người tham dự. Mọi chi tiết xin liên lạc với Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Biểu T́nh Chống Nguyễn Tấn Dũng qua : Ông Nguyễn Văn Tánh, Điện thoại 646- 920-4120 - Email: Nguyenvantanh718@yahoo.com Và địa chỉ của khách sạn Carter: 250 West 43rd Street, New York, NY 10036, Điện Thoại: 212- 944-6000
Posted: 8/23/2007 5:02:22 AM
BIỂU T̀NH TẠI SAIGON Về Cuộc Biểu T́nh Của Đồng Bào Dân Oan Các Tỉnh Nam Bộ Và Miền Nam Trung Bộ tại Sài G̣n Ngày 22/8/2007 d Hôm nay ngày 22 tháng 8 năm 2007 cuộc biểu t́nh của đồng bào dân oan tại Sài G̣n, mà vốn họ là nạn nhân của chế độ độc tài CSVN đầy tội lỗi và bất công đă bước sang ngày thứ 21. d Mở đầu đợt biểu t́nh lần này kể từ sáng ngày mùng 3/8/2007, là do gần 100 nông dân các tỉnh Bến Tre và B́nh Thuận kéo về trung tâm thành phố Sài G̣n đ̣i chính quyền CSVN phải trả đất đai tài sản của đồng bào bị chính quyền CS các địa phương nói trên cướp đoạt trắng trợn phi pháp từ nhiều năm qua. d Sau đó cuộc biểu t́nh đă lôi cuốn thêm hàng trăm dân oan các tỉnh khác thuộc nhiều tỉnh ở Nam Bộ và Trung Nam Bộ như : Tiền Giang, Long An, Hậu Giang, An Giang, Đồng Tháp, Đồng Nai và một số các quận huyện thuộc nội và ngoại thành Sài G̣n. Số đông bào này cũng chính là Dan oan các tỉnh đă tham gia đấu tranh biểu t́nh, bao vây tại ttụ sở văn pḥng quốc hội 2 của nhà nước CSVN đặt tại số 194 đương Hoàng Văn Thụ quận Phú Nhuận TP- Sài G̣n. Và cuộc biểu t́nh kéo dài này đă bị chính quyền CSVN huy động hàng ngàn công an, mật vụ an ninh, cảnh sát và dân pḥng đàn áp tàn bạo bằng vũ lực nhằm giải tán và cưỡng chế họ trở về quê quán trong đêm 18/7/2007 rạng sáng ngày 19/7/2007 như dư luận toàn thế giới đă biết. d Sáng nay đồng bào dân oan tham gia biểu t́nh lến đến hơn 200 người gồm đủ mọi lứa tuổi, phần lớn là phụ nữ, người già và các cháu thiếu nhi cũng theo ba mẹ đi đ̣i công bằng xă hội và công lư. Đặc biệt trong số đó có hơn 150 đồng bào cả đàn ông, nữ giới và các chị em dân oan trẻ tuổi đủ mọi thành phần đă tự nguyện mặc áo trắng có viết nội dung biểu ngữ tranh đấu đ̣i quyền lợi cho ḿnh. dĐây cũng chính là hành động hưởng ứng lời kêu gọi của phong trào đ̣i dân chủ tự do của Khối 8406 đă hiệu triệu năm ngoái. Người dân TP Sài G̣n đi qua đường đă dừng lại hồi lâu ngợi khen đồng bào đi biểu t́nh trong ôn hoà, hợp hiến rất có văn hoá. H́nh ảnh này rất tương phản và đă trái ngược hoàn toàn dvới những bộ đồ quân phục rằn ri loang lổ, sặc mầu bạo lực của lực lượng công an, cảnh sát cơ động và an ninh mật vụ của chế độ CSVN đông tới mấy trăm tên được trang bị đầy đủ mọi loại vũ khí và các công cụ hỗ trợ sẵn sàng đàn áp đồng bào trong tay không một tấc sắt. Sáng nay bắt đầu từ hơn 9 giờ, đồng bào bắt đầu đi diễu hành từ đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đến Dinh Độc Lập cũ tại quận 1 sau đó tiến về trước Toà Lănh Sự Quán Hoa Kỳ đặt ở số 4 đường Lê Duẩn ( tức Toà đại sứ quán Mỹ cũ ). Tiếp sau đó họ tiến về trụ sở Văn pḥng 2 là nơi đặt đại diện chánh phủ CS Hà Nội ở các tỉnh phía Nam đóng tại số 7 đường Lê Duẩn cùng trên trục đường này. Nhưng chánh quyền CSVN tại thành phố đă được chỉ đạo từ trung ương CS ở thủ đô Hà Nội đem hàng trăm công an, mật vụ và cảnh sát dă chiến chống biểu t́nh đến để ngăn chặn bà con không cho họ đi tiếp tục diễu hành biểu t́nh nữa, nhất là không cho họ tiến về trụ sở chánh phủ Cộnh sản 2 đó nữa. dTrước t́nh cảnh đó bà con dân oan đă đấu tranh quyết liệt đ̣i công an, cảnh sát lui xa phải để cho đoàn người tiến lên về phía trụ sở văn pḥng chánh phủ 2, nhưng v́ lực lượng cảnh sát và công an CSVN đổ thêm quân tiếp viện xuống quá đông đă hoàn toàn áp đảo số lượng bà con dân oan ít hơn. dNên họ đă phải rẽ phải qua hướng đường Mạc Đĩnh Chi để ngố trước bên hông Toà Lănh Sự Quán Hoa Kỳ nhằm biểu dương lực lượng cũng là tố cáo với dư luận quốc tế về thảm trạng dân oan Việt Nam mà số đồng bào này chỉ là một số ít trong đó. Trong tấm ảnh của bản tin này chụp đoàn biểu t́nh đấu tranh tập trung trước ngôi trường 2-3 tầng đối diện với Toà đại sứ Mỹ cũ là vậy. Rồi cuối cùng đoàn biểu t́nh đă diễu hành với băng rôn, biểu ngữ tranh đấu trên tay trở về số 210 đường Vơ Thị Sáu nơi có văn pḥng tiếp công dân của bộ máy chánh quyền CSVN tại phía nam. Cũng trong lúc cuộc biểu t́nh đang diễn ra sôi nổi một số đài phát thanh của đồng bào người Việt tị nạn cộng sản như Chân Trời Mới, Tiếng Nước Tôi, Việt Nam Sydney Radiô và đài Quê Hương ở Hoa Kỳ, Úc Châu đă gọi về trực tiếp phỏng vấn một số đồng bào trong đoàn người tranh đấu. Các phụ nữ dân oan và cũng là những chiến sĩ dân chủ của khối 8406 rất kiên cường, can đảm đă rất tích cực, nhiệt t́nh cùng tham gia biểu t́nh cùng đồng bào trong hơn 20 ngày qua như các chị Vũ Thanh Phương, Lư Thị Thu Trang, Lư Thị Thu Duyên, Lương Văn Sinh...f Cũng chiều tối nay dân oan Lương Văn Sinh quê ở thị trấn Tân Minh, huyện Hàm Tân, tỉnh B́nh Thuận đă bị công an phường 9 bắt giữ để thẩm vấn trong nhiều giờ đồng hồ, bắt đầu từ 17 giờ 30 phút cho đến hơn 23 giờ đêm công an mới thả anh Sinh ra khỏi đồn công an. Nội dung cuộc thẩm vấn của dân oan Lương Văn sinh xoay quanh mối quan hệ với chị Lư Thị Thu Duyên, Vũ Thanh Phương, và công an đang mở cuộc điều tra đặc biệt là ai đă chu cấp tiền bạc cho bà con dân oan mua sắm Áo Trắng Dân Chủ mà khối 8406 đă có sáng kiến để phát cho đoàn Dân oan biểu t́nh hiện nay....và đă làm nhà nước CSVN rất căm tức, thù hận đến xương tuỷ, nhưng chưa nghĩ ra kế hiểm nào để đàn áp và ngăn chặn được đồng bào đi biểu t́nh đồng loạt mặc Áo Trắng Tự Do ....!!!! d Chúng tôi nghĩ tại sao một nhà nước CS độc tài hùng mạnh với hàng mấy triệu công an, mật vụ, cảnh sát, binh lính quân đội với vũ khí đầy ḿnh lại quá hoảng sợ những màu áo trắng biểu tượng của Tự do Dân Chủ, Nhân quyền đến như thế ???!!! Phải chăng họ tuy có đầy đủ quyền lực, hệ thống trại giam, nhà tù và mọi sức mạnh bạo tàn trong tay, nhưng không bao giờ họ có chánh nghĩa và lẽ phải ??? f Phải chăng họ đă mất hoàn toàn ḷng dân từ lâu rồi và chính họ cũng đă ư thức được rằng thời đại họ làm mưa làm gió tung hoành đầy tôi lỗi và bất chấp tất cả đă qua rồi. Mảnh đất dưới chân họ đang thống trị cả đất nước này đang bắt đầu rung chuyển, ghế thống trị chuyên chế của họ đă và đang bị lung lay nghiêm trọng v́ mục ruỗng. Số phận những chế độ độc tài toàn trị CS bảo thủ, ngoan cố đi ngược trào lưu văn minh của nhân loại đă và sẽ đều có kết cục bi thảm phải giống nhau và họ cũng sẽ có cùng cảnh ngộ đó không thể có ưu tiên ǵ hơn. Cuộc đấu tranh của đồng bào dân oan ở miền Nam cũng như ở miền Bắc đă góp phần đáng kể cho sự cáo chung của họ vào một ngày không xa nữa Hiện nay đồng bào dân oan các tỉnh trên vẫn bền bỉ, kiên tŕ cuộc đấu tranh v́ công lư cho ḿnh và cho xă hội. Họ tranh đấu không cô đơn, lẻ loi và vô ích. Họ đang rất nghèo khổ túng quẫn, đói khát và cực khổ rất cần được sự tiếp sức của tất cả đồng bào Việt Nam trong, ngoài nước và dư luận quốc tế để công cuộc giành công lư và lẽ phải có kết quả tích cực nhất. V́ thế họ cần chúng ta tiếp thêm sức mạnh trên tất cả các phương diện. Đó là mong ước chính đáng và cấp bách đối với hoàn cảnh thương tâm của đồng bào dân oan trong lúc này. Họ rất cần chúng ta tiếp tay cho đông bào ruột thịt trên tinh thần trách nhiệm và có lương tâm. Nhóm Phóng Viên Đấu Tranh V́ Công Lư tường tŕnh và phổ biến công khai bản tin nhanh này tại quận 1 và 3 TP Sài G̣n Hồi 02 giờ 23 tháng 8 năm 2007
Posted: 8/23/2007 1:37:36 PM
Khẩn Báo Của Chị Lê Thị Kim Thu Lúc 22g12 vừa qua (23-08-2007) qua điện thoại chị Kim Thu nhắn với Người đưa tin của Tiếng Dân Kêu: cho đến giờ này đă hơn 14 giờ chị Kim Thu bị công an giam giử và hiện c̣n bị giam giử tại số 7 Nguyễn Đ́nh Chiểu Hà Nội, theo lời chị Kim Thu một giờ trước Công an Hà Nội có ư định thả chị nhưng chị Kim Thu yêu cầu Công an phải cấp giấy xác nhận đă bắt giam chị từ đêm qua đến nay theo đúng qui định của pháp luật Việt Nam hiện nay nhưng hiện giờ có 2 cán bộ của tỉnh Đồng Nai buộc chị Kim Thu phải trở vể tỉnh Đồng Nai để giải quyết chứ không được ở Hà Nội khiếu kiện nữa, chị Kim Thu phản đối không đồng ư v́ chính quyền địa phương tỉnh Đồng Nai đă nhiều lần bao che việc chiếm đoạt tài sản đất đai của gia đ́nh chị mà không hề giải quyết và chỉ hứa hẹn lừa đảo. chị KIM THU nhắn lại với chúng tôi là nếu trong đêm nay chính quyền không thả chị ra th́ chị sẽ nhảy lầu tự tử tại số 7 Nguyễn Đ́nh Chiểu Hà Nội, và trong khi chúng tôi đang chuẩn bị đưa lên th́ một lần nữa lúc 22g37 chị KIM THU gọi báo cho biết chị đang bị đưa ra xe số 80B-2706 mà chưa biết đi đâu chị nói rằng nếu chính quyền áp giải chị ra máy bay đưa về địa phương th́ chị cũng sẽ nhảy tự tử, một lần nữa chị KIM THU dặn chúng tôi phải đưa ngay lời nhắn này lên internet. Người đưa tin của Tiếng Dân Kêu
Posted: 8/24/2007 4:58:44 AM
9:02 AM 8/24/2007 - VN LÊ THỊ KIM THU tại Hà Nội Vào lúc hơn 12g khuya đêm qua 23-08-2007 chị Kim Thu vẫn c̣n bị giam giử tại trụ sở Công an số 7 Nguyễn Đ́nh Chiểu Hà Nội, sau khi Công an Hà Nội dùng nhiều biện pháp đe dọa nhưng không thể ép buộc và không dám áp giải chị Kim Thu ra xe để đưa về địa phương tỉnh Đồng Nai v́ chúng sợ chị sẽ tự tử như lời chị nói và mặt khác chị Kim Thu yêu cầu Công an phải viết giấy xác nhận đă bắt giử chị 24 tiếng đồng hồ, sau đó khi trở lên lầu chị Kim Thu phát hiện được âm mưu mờ ám khác khi chị nh́n thấy trên bàn tên Tuân Công an A38 Hà Nội và chị đă đọc thoáng qua được là chúng tự lập biên bản ghi là có người tố cáo chị để hợp pháp hóa hành vi bắt giam người trái pháp luật của chúng, khi biết chị Kim Thu nh́n thấy tờ biên bản này th́ tên Công an A38 tên Tuân vội giấu tờ biên bản đó ngay, chị Kim Thu cực lực phản đối hành vi đê tiện mờ ám của Công an Hà Nội và chị yêu cầu chúng tôi vạch trần âm mưu này đưa ngay lên mạng nhưng v́ lúc đó nơi chúng tôi ở bỗng bị cúp điện nên không thể cập nhật đưa lên mạng kịp thời được. Đến 6g sáng nay 24-08-2007 chúng tôi liên lạc được với chị Kim Thu th́ được biết vào lúc hơn 1g Công an đồng ư thả chị ra với điều kiện 9g sáng chị phải trở vào làm việc mà chúng nói là để giải quyết vụ khiếu kiện của chị và chúng đă đưa chị ra nghĩ ở khách sạn với ư đồ là để cách ly chị với những người dân oan khác. Hiện chị Kim Thu đang vào làm việc và theo lời chị Kim Thu th́ trước khi làm việc chị sẽ buộc chúng làm đúng theo pháp luật như sau: 1- Khi làm việc phải lập biên bản mỗi bên giử một bản và phải ghi rơ ràng đúng sự thật (để tránh trường hợp sửa biên bản làm sai lệch sự thật). 2- Người đại diện chính quyền làm việc với chị phải có đủ quyền hạn quyết định c̣n nếu không th́ yêu cầu phải chấm dứt ngay những tṛ gây rối làm mất thời giờ. chị Kim Thu hẹn sẽ báo lại cụ thể sự việc ngay khi có điều kiện. Người đưa tin Tiếng Dân Kêu VN
Posted: 8/24/2007 5:45:51 AM
Thượng tọa Thích Không Tánh thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đi cứu trợ Dân oan tại Hà Nội bị bắt sáng nay 2007-08-23 | | PTTPGQT PARIS, ngày 23.8.2007 (PTTPGQT) - Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đi cứu trợ Dân Oan gọi từ Hà Nội sang Pḥng Thông tin Phật giáo Quốc tế ở Paris cho biết Thượng tọa Thích Không Tánh đă bị Công an bắt sáng nay vào lúc 8 giờ khi Thượng tọa đang phát tiền cứu trợ cho Dân Oan đứng trước trụ sở Tiếp Dân ở số 110 đường Cầu Giấy, Hà Nội. Thượng tọa Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xă hội, thừa lệnh Ḥa thượng Thích Quảng Độ dẫn đầu Phái đoàn Giáo hội ra Hà Nội cứu trợ Dân Oan để thực hiện bước đầu Thông bạch Kêu gọi Cứu trợ Dân Oan mà Ḥa thượng gửi chư Tôn đức Tăng Ni, Phật tử và Đồng bào các giới hôm 10.8 vừa qua. Tuy nhiên t́nh h́nh công an kiểm soát các cuộc khiếu kiện Dân Oan tại Hà Nội trở nên căng thẳng hai ngày qua. Theo dự kiến, Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất sẽ đi phát tiền cứu trợ hôm qua, thứ tư 22.8, nhưng v́ mạng lưới công an dày đặc nhằm giải tán khối lượng người biểu t́nh trước trụ sở Tiếp dân ở số 110 Cầu Giấy, Hà Nội. V́ vậy, Phái đoàn quyết định chuyển việc cứu trợ vào sáng ngày hôm nay, thứ năm 23.8. Từ sáng sớm, Thượng tọa Thích Không Tánh đă ra trước trụ sở Tiếp Dân để quan sát t́nh h́nh và theo dự kiến Phái đoàn Giáo hội sẽ tháp tùng một giờ đồng hồ sau đó thực hiện việc cứu trợ. Thế nhưng vào lúc 8 giờ sáng, th́ nhiều xe công an đă vây chặt đầu và cuối đường Cầu Giấy không cho ai tiến vào nơi có tập thể Dân oan khiếu kiện. Đồng thời, một mặt công an giải tán khối người khiếu kiện, một mặt đưa nhiều xe lớn đến chở những Dân Oan đi nơi khác. Trong cảnh xáo trộn ấy, Phái đoàn Giáo hội chỉ thấy Thượng tọa Thích Không Tánh bị mất hút trong khối lượng công an đang vây chặt khối người biểu t́nh. Đường dây điện thoại giữa Thượng tọa Thích Không Tánh và Phái đoàn Giáo hội bị cắt. Câu nói cuối cùng của Thượng tọa Thích Không Tánh qua dây nói là : "Không được nữa rồi..." và đường dây đứt đoạn nửa chừng. Khi t́nh h́nh đă trở lại yên tĩnh, Phái đoàn Giáo hội đến gần giới Dân oan Khiếu kiện hỏi thăm th́ được một Cụ già cho biết : "Tôi có thấy một ông Thầy người Nam cầm phong b́ phát cho chúng tôi được một số xuất, th́ công an đâu mà lắm thế tràn ngập tới bắt ông Thầy đi rồi. Tội nghiệp quá ! Sao lại bắt người đi cứu giúp như thế ?! Chúng tôi chỉ biết vái lạy Thầy mà biết ơn, nhưng chẳng làm ǵ được !". Theo tin Phái đoàn Giáo hội cho biết, th́ từ tối hôm qua đă có một số người thường theo dơi khối Dân Oan khiếu kiện bị bắt. Trong số này có Sư cô Thích Đàm B́nh v́ liên lạc với Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất mà bị giải về Hà Tây.
Posted: 8/24/2007 5:46:14 AM
Thượng tọa Thích Không Tánh thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đi cứu trợ Dân oan tại Hà Nội bị bắt sáng nay 2007-08-23 | | PTTPGQT PARIS, ngày 23.8.2007 (PTTPGQT) - Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đi cứu trợ Dân Oan gọi từ Hà Nội sang Pḥng Thông tin Phật giáo Quốc tế ở Paris cho biết Thượng tọa Thích Không Tánh đă bị Công an bắt sáng nay vào lúc 8 giờ khi Thượng tọa đang phát tiền cứu trợ cho Dân Oan đứng trước trụ sở Tiếp Dân ở số 110 đường Cầu Giấy, Hà Nội. Thượng tọa Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xă hội, thừa lệnh Ḥa thượng Thích Quảng Độ dẫn đầu Phái đoàn Giáo hội ra Hà Nội cứu trợ Dân Oan để thực hiện bước đầu Thông bạch Kêu gọi Cứu trợ Dân Oan mà Ḥa thượng gửi chư Tôn đức Tăng Ni, Phật tử và Đồng bào các giới hôm 10.8 vừa qua. Tuy nhiên t́nh h́nh công an kiểm soát các cuộc khiếu kiện Dân Oan tại Hà Nội trở nên căng thẳng hai ngày qua. Theo dự kiến, Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất sẽ đi phát tiền cứu trợ hôm qua, thứ tư 22.8, nhưng v́ mạng lưới công an dày đặc nhằm giải tán khối lượng người biểu t́nh trước trụ sở Tiếp dân ở số 110 Cầu Giấy, Hà Nội. V́ vậy, Phái đoàn quyết định chuyển việc cứu trợ vào sáng ngày hôm nay, thứ năm 23.8. Từ sáng sớm, Thượng tọa Thích Không Tánh đă ra trước trụ sở Tiếp Dân để quan sát t́nh h́nh và theo dự kiến Phái đoàn Giáo hội sẽ tháp tùng một giờ đồng hồ sau đó thực hiện việc cứu trợ. Thế nhưng vào lúc 8 giờ sáng, th́ nhiều xe công an đă vây chặt đầu và cuối đường Cầu Giấy không cho ai tiến vào nơi có tập thể Dân oan khiếu kiện. Đồng thời, một mặt công an giải tán khối người khiếu kiện, một mặt đưa nhiều xe lớn đến chở những Dân Oan đi nơi khác. Trong cảnh xáo trộn ấy, Phái đoàn Giáo hội chỉ thấy Thượng tọa Thích Không Tánh bị mất hút trong khối lượng công an đang vây chặt khối người biểu t́nh. Đường dây điện thoại giữa Thượng tọa Thích Không Tánh và Phái đoàn Giáo hội bị cắt. Câu nói cuối cùng của Thượng tọa Thích Không Tánh qua dây nói là : "Không được nữa rồi..." và đường dây đứt đoạn nửa chừng. Khi t́nh h́nh đă trở lại yên tĩnh, Phái đoàn Giáo hội đến gần giới Dân oan Khiếu kiện hỏi thăm th́ được một Cụ già cho biết : "Tôi có thấy một ông Thầy người Nam cầm phong b́ phát cho chúng tôi được một số xuất, th́ công an đâu mà lắm thế tràn ngập tới bắt ông Thầy đi rồi. Tội nghiệp quá ! Sao lại bắt người đi cứu giúp như thế ?! Chúng tôi chỉ biết vái lạy Thầy mà biết ơn, nhưng chẳng làm ǵ được !". Theo tin Phái đoàn Giáo hội cho biết, th́ từ tối hôm qua đă có một số người thường theo dơi khối Dân Oan khiếu kiện bị bắt. Trong số này có Sư cô Thích Đàm B́nh v́ liên lạc với Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất mà bị giải về Hà Tây.
Posted: 8/24/2007 8:15:11 AM
Việt Nam, hăy đi trước Trung Quốc CNQ Realty Nguyễn Đại Việt Đất rộng dân đông không phải là một điều kiện cần và đủ để biến thành một cường quốc kinh tế hoặc trở nên bất khả xâm phạm. Trung quốc đă từng bị mất nước hai lần, tổng cộng gần 400 năm. Khoảng cuối thế kỷ thứ 13, vào thời nhà Tống, Trung Hoa bị Mông cổ chiếm đóng gần một thế kỷ. Năm 1644, nhà Minh bị người Măn Châu tiêu diệt và cai trị trong 268 năm. Đến đầu thế kỷ 20, quốc gia này lại bị Nhật Bản xâm chiếm và đánh bại. Các nước tấn công đều nhỏ hơn nhiều so với Trung quốc. Họ chiến thắng là v́ quân đội tinh nhuệ và hiện đại hơn. Đặc biệt, các đạo quân của Mông cổ và Nhật Bản đều được trang bị một vũ khí quan trọng, đó là tư tưởng “chinh phục”. Sau thế chiến thứ II, Nhật Bản đưa tư tưởng ấy vào lănh vực kỹ thuật để phát triển đất nước theo mô h́nh kinh tế thị trường tự do. Trong 14 năm, từ 1960 đến 1973, người Nhật đă hoàn tất một nền tảng kinh tế vững chắc, và không đầy 7 năm sau đó, họ đă trở thành một siêu cường về kinh tế (2). Trong khi ấy, hiện tại Trung quốc chỉ là một nước đang phát triển. Lănh thổ Việt Nam nhỏ hơn và dân số ít hơn nước láng giềng, nhưng không có nghĩa là cần phải nghèo và lạc hậu hơn. Họ vẫn có cơ hội và tiềm năng để trở thành một cường quốc kinh tế trước Trung quốc, nhưng liệu rằng dân tộc này có dám mang tư tưởng đi trước Hoa lục (Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, Trung Quốc - DCV) (1) không? Cuộc hành tŕnh tiến đến vị trí cường quốc kinh tế của Trung quốc đầy trắc trở và nhiều mâu thuẫn v́ ba nhược điểm lớn. Thứ nhất là v́ kiên tŕ đeo đuổi mô h́nh “kinh tế thị trường định hướng Xă Hôi Chủ Nghĩa (XHCN)”, thứ hai là gánh nặng về dân số, và thứ ba là bị thế giới tự do xem là một hiểm họa đối với nền an ninh chung của nhân loại. Việt Nam không thể lẽo đẽo đi sau trên con đường dẫn đến vực thẳm ấy. V́ quyền lợi của quốc gia và trật tự của toàn vùng Đông Nam Á, Việt Nam bắt buộc phải đi trước Trung Quốc và đi theo lộ tŕnh riêng của ḿnh. Những nghịch lư của “kinh tế thị trường định hướng XHCN” đang hoành hành và đang tạo ra những trở lực, kềm hăm tiềm năng phát triển một cách lành mạnh của nền kinh tế của quốc gia đông dân nhất thế giới. Sự nguy hiểm của mô thức “kinh tế thị trường định hướng XHCN” không phải chỉ dừng lại trong lănh vực kinh tế mà nó c̣n di hại đến nhiều thế hệ tương lai v́ những bất công và khoảng cách qúa lớn trong xă hội đang làm thui chột tinh thần trách nhiệm của người dân, đồng thời phá vỡ nền tảng đạo đức và luân lư Khổng Mạnh lâu đời mà dân Trung quốc luôn hănh diện. GDP của Trung quốc từ 1952 đến 2005 Nguồn: Wikipedia Những thành qủa của nền kinh tế Trung quốc trong hai thập niên qua không phải là một ngạc nhiên. Đó chỉ là một sự tăng trưởng tự nhiên v́ nền kinh tế ấy đă không có cơ hội nào để ngóc đầu dậy trong suốt thời gian xây dựng XHCN. Kể từ lúc “đổi mới” đến nay, từ 1979, GDP của quốc gia này đă gia tăng hằng năm từ 9% đến 11% và được xếp hạng tư trên thế giới trong năm 2006 với 2.700 tỷ US dollars, chỉ đứng sau Hoa Kỳ, Nhật và Đức. Tuy nhiên, tính theo GDP per capita và chỉ số HDI (3) th́ Trung quốc vẫn c̣n là một nước nghèo, lạc hậu, và thua xa Nam Hàn, một tiểu quốc về lănh thổ và dân số nếu so với Trung Quốc, nhưng lại là một cường quốc kinh tế và được xếp trong bảng các quốc gia đă phát triển. Cho đến nay, vốn liếng duy nhất Trung quốc dùng để đầu tư vào nền kinh tế định hướng XHCN chỉ là sức lao động của 1 tỷ 3 người. Sỡ dĩ GDP tăng vọt là do năng xuất lao động của người dân thay đổi khi nền kinh tế chuyên chính vô sản bị phế bỏ. Sự kết hợp ngẫu nhiên của cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu năm 2000 và việc Trung Quốc gia nhập WTO một năm sau đó đă mang lại một cơ hội thuận lợi cho quốc gia này. Trong bối cảnh ấy, các công ty Tây phương nhận thấy lực lượng lao động của Trung Quốc có thể giúp họ đạt được mục tiêu cắt giảm gía thành của một số sản phẩm low-tech. Kỹ nghệ gia công của Trung quốc đă thực sự tăng trưởng mạnh mẽ kể từ lúc ấy, và ngày càng có nhiều công ty ngoại quốc đổ xô vào để khai thác nguồn lao động rẻ mạt kia. Trung quốc gia công cho thế giới từ những món đồ chơi trẻ em cho đến đôi giày chiếc dép, từ áo quần đến cho đến cái đinh con ốc, cộng thêm một số mặt hàng điện tử đơn giản và thiết bị rẻ tiền khác. Trung quốc gần như độc quyền về ngành sản xuất đồ chơi. Họ có hơn 10.000 hăng xưởng và chiếm 75% thị trường thế giới (4). Một trong những khuyết điểm của nền kinh tế này là khi nào họ nắm được thị trường, th́ đó cũng là lúc mà phẩm chất của sản phẩm sắp bắt đầu có vấn đề. Trung quốc gần như độc quyền về ngành sản xuất đồ chơi. Nguồn: babble.com Trong khi các cường quốc dùng sản phẩm trí tuệ (5) để phát triển kinh tế th́ Trung quốc chỉ dựa vào sức lao động tay chân để gia tăng GDP. Do đó, kinh tế của Trung Quốc tuy có tăng trưởng nhưng không thể xem đó là dấu hiệu của sự phát triển so với kinh nghiệm của một số quốc gia đă phát triển. Ngoài chỉ số HDI và GDP per capita, số lượng sản phẩm trí tuệ hoặc bằng sáng chế cũng được xem như là thước đo dùng đánh gía sự phát triển kinh tế của một nước. Ba khu vực chiếm hơn 90% số lượng bằng phát minh của thế giới là Hoa Kỳ, Âu châu, và Nhật Bản. Mặc dù có sự gia tăng về số lượng trong những năm gần đây, nhưng phẩm chất của các bằng sáng chế ở Trung Quốc vẫn c̣n rất thấp so với các cường quốc (6). Theo thống kê năm 2004, cứ mỗi triệu người Nam Hàn th́ có khoảng 2.200 đơn xin cấp bằng phát minh so với 51 đơn của Trung quốc (7). Nam Hàn hiện đang nắm giữ vị trí số một trên thế giới về kỹ thuật đóng tàu và dẫn đầu thế giới về chế tạo và sản xuất DRAM (8). Một công ty thường xuyên có nhiều sáng kiến và phát minh th́ sẽ khó bị cạnh tranh và tạo được thế đứng vững vàng trên thị trường. Một nước càng có nhiều công ty như vậy th́ nền tảng kinh tế càng vững bền và tiềm lực phát triển kinh tế của quốc gia ngày càng gia tăng. Để thúc đẩy việc sáng chế, quyền lợi của người hoặc công ty sở hữu cần được luật pháp tôn trọng và bảo vệ. Bảo vệ quyền phát minh là tạo môi trường cạnh tranh lành mạnh. Cạnh tranh lành mạnh là cạnh tranh về phẩm chất và giá thành của sản phẩm mà không phải dựa vào “quan hệ”. Hơn nữa, cạnh tranh lành mạnh là một trong những điều kiện cần, nhưng chưa đủ, trong tiến tŕnh chuyển ḿnh để trở thành một cường quốc kinh tế. Trong một môi trường mà “quan hệ” được dùng làm tiên đề cho mọi giao dịch, và uy lực của nó lại có khả năng mang lại lợi nhuận một cách mau chóng th́ sản phẩm trí tuệ chắc chắn sẽ không c̣n môi trường để phát triển. Nói một cách khác, “quan hệ” đă vô t́nh giết chết mọi mầm mống sáng tạo. Đó là mâu thuẫn của Trung Quốc trong nổ lực để trở thành một cường quốc kinh tế. Không có sản phẩm trí tuệ th́ dù lănh thổ rộng lớn xếp hàng thứ ba và dân số đông nhất thế giới, Trung quốc chỉ có thể làm gia công và măi măi nằm trong danh sách các nước đang phát triển. Đối với Trung quốc, tham nhũng không phải là vấn nạn mà là một điều kiện cần để trị quốc. Nói một cách dễ hiểu hơn, tham nhũng là nguồn nhiên liệu dùng duy tŕ sự hoạt động của guồng máy quốc gia. Ví dụ, nếu tất cả các hành vi tham nhũng không xảy ra trong một khoảnh khắc nào đó, th́ cũng chính trong khoảnh khắc ấy, mọi hoạt động trong xă hội đều bị tê liệt. Hơn nữa, nếu bất kỳ một cơ chế nào trong guồng máy quốc gia (và xă hội) không thể chạy bằng loại nhiên liệu đó, th́ nó cần phải được thay thế, để sự vận hành của guồng máy không bị gián đoạn. Cho dù bộ phận bị thay thế là ông thủ tướng (9) hoặc một chuyên viên mới được đào tạo từ một trường danh tiếng của Tây phương. Trong nền kinh tế định hướng XHCN, nạn tham nhũng không bao giờ giảm bớt hoặc bị tiêu diệt mà nó chỉ biến dạng. Đài Loan dẫn đâu chỉ số đời sống số (‘digital living’) trong cuộc thăm ḍ tại 13 quốc gia tại châu Á, Australia, châu Âu và Bắc Mỹ. Nguồn: find.org.tw Năm 1949, bị đánh bại ở lục địa, trên đường rút quân ra đảo Đài Loan, Trung hoa Quốc Dân Đảng (Kuomintang) đă mang theo đoàn quân những thành phần trí thức và thương gia xuất sắc nhất lúc bấy giờ (10). V́ vậy, dù lực lượng chỉ c̣n khoảng 2 triệu người cộng với 4 triệu dân bản xứ, nhưng nhờ vào những tinh hoa ấy, Tưởng Giới Thạch đă xây dựng được một nền tảng vững chắc cho ḥn đảo có diện tích 35.980 cây số vuông và cách bờ biển Đông Nam của Trung Quốc chỉ hơn 100 hải lư. Thế giới gọi sự phát triển kinh tế của ḥn đảo nhỏ này là một “phép lạ Đài Loan” (11). Ngược lại, ở lục địa, suốt từ năm 1966 đến 1976, Mao Trạch Đông đă tiêu diệt nguyên cả một thế hệ năng động và sáng tạo qua cuộc cách mạng văn hóa khiến sự phát triển của lục địa bị khựng lại và tạo ra một lổ hổng lớn về sự thiếu hụt nhân tài. Lổ hổng này vẫn c̣n ảnh hưởng đến Trung quốc về nhiều phương diện măi cho đến ngày hôm nay. Trong khi đó, v́ lẫn lộn giữa Đảng và quốc gia, nhầm lẫn giữa Đảng và nhân dân, nên các thế hệ XHCN khó nh́n ra và tiếp nhận những cái tốt đẹp và văn minh của thế giới tự do khi chủ nghĩa CS bị đào thải và lên án. Chưa nói đến sự lạc hậu về khoa học kỹ thuật, đa số đều thiếu sáng tạo, thiếu trung thực, và sợ trách nhiệm. V́ những khuyết điểm ấy nên phần đông đă không hội nhập được với phong cách làm việc khoa học của Tây phương. Do vậy, dù là một quốc gia có dân số đông nhất thế giới nhưng hiện nay số lượng chuyên viên của Trung quốc vẫn khan hiếm. Trong một cuộc nghiên cứu vào năm 2005 của viện McKinsey Global (12), họ đă phỏng vấn 83 nhà chuyên môn ngoại quốc về nghành thuê mướn nhân sự (human resource) ở Trung quốc. Lần thăm ḍ này cho biết, trong tổng số những ứng viên có bằng cấp th́ chỉ có ít hơn 10% là đạt tiêu chuẩn để làm việc cho các công ty ngoại quốc. Họ là những kỹ sư thông minh và làm việc siêng năng nhưng hầu như đa số đều không có khả năng giải quyết vấn đề (problem solving skill) và không có khả năng suy nghĩ những điều mới lạ (thinking outside the box). Hiện tại, Trung Quốc có khoảng 1.600.000 kỹ sư, nhiều hơn bất kỳ nước nào trên thế giới. Thế nhưng, khi so sánh phẩm chất và năng xuất của kỹ sư Trung quốc với kỹ sư của các cường quốc th́ con số 1.600.000 kia chỉ c̣n lại 160.000, ít hơn cả số lượng kỹ sư của Nam Hàn, một quốc gia với dân số chỉ bằng 1/26 của Trung quốc. Mặt khác, tuy có hơn 1,3 tỷ dân, nhưng trong số ấy có khoảng 800 triệu người đang sống ở các vùng nông thôn (13) và có mức thu nhập b́nh quân khoảng hơn 1 đô la mỗi ngày (14). Trong khi ấy, chỉ hơn một thập niên trở lại đây, Trung quốc đă sản xuất trên 300.000 triệu phú (15) và khoảng 650.000 người bị nhiễm HIV/AIDS (16). Bên cạnh đó, sự bất ổn trong đời sống người dân ngày càng gia tăng do những bất công trong xă hội mang lại. Riêng trong năm 2003 có khoảng 58.000 vụ biểu t́nh và xung đột giữa người dân với chính quyền địa phương. Con số này lên đến 87.000 vụ trong năm 2005 .Về giáo dục, trong lứa tuổi từ 15 trở lên, có đến 74% dân nông thôn và khoảng 41% dân thành thị hoặc bị mù chữ hoặc chưa học hết bậc tiểu học (17) Hoa Kỳ là nước phát minh ra kỹ thuật IC vào năm 1958. Từ đó đến nay, hàng năm các cường quốc kinh tế đă đầu tư nhiều tỷ đô la và chất xám trong việc nghiên cứu, phát triển, và ứng dụng IC vào nhiều lănh vực khác nhau như điện toán, truyền thông, sản xuất, giao thông, và cả Internet. Một cách trực tiếp hoặc gián tiếp, mọi sinh hoạt hàng ngày của con người trong thế kỷ 21 đều có sự hiện diện của kỹ thuật này. Điện thoại di động là một ví dụ điển h́nh. Thành công rực rỡ trong kỹ nghệ gia công, Trung quốc có tham vọng đi vào kỹ nghệ hi-tech và họ đang nhắm vào thị trường IC. Về lănh vực này, tính đến cuối năm 2004, Trung Quốc có khoảng 50 nhà máy sản xuất “wafers”, 102 xưởng lắp ráp và đóng bao b́ (IC packaging), cùng với 457 trung tâm thiết kế (design house). Trong đó ngành đóng bao b́ chiếm phần lớn tổng số doanh thu của kỹ nghệ IC ở Trung Quốc. Mặc dù được sự góp sức của một số chuyên viên Trung quốc từ hải ngoại, nhưng tất cả các thiết bị và kỹ thuật đều do các công ty ngoại quốc cung cấp và hướng dẫn. Dẫu vậy, cho đến nay, nghành IC của Trung Quốc cũng chỉ có khả năng xử dụng kỹ thuật (CMOS process) thuộc các thế hệ cũ (18). Trung quốc chỉ mới thực sự bước vào lănh vực này từ năm 2000 và hoàn toàn không có khả năng đuổi kịp các cường quốc về kỹ thuật IC nếu không được sự hỗ trợ tích cực của họ. Việc chia sẻ kỹ thuật hiện đại của các nước tự do với Trung quốc là điều khó xảy ra, cho dù việc trao đổi đi kèm với những lợi nhuận khổng lồ. Thứ nhất là v́ lư do cạnh tranh, nên các cường quốc không thể san sẻ với Trung Quốc tất cả kinh nghiệm về IC. Có chăng là các kỹ thuật lỗi thời dùng để gia công một số sản phẩm rẻ tiền. Thứ hai, là v́ thế đối nghịch của Trung quốc đối với thế giới tự do. Các cường quốc vẫn xem Trung Quốc là mối hiểm họa cho nền an ninh của thế giới, nên họ kiểm soát nghiêm ngặt và giới hạn việc cung cấp kỹ thuật hi-tech cho Trung quốc. Chính sách này không những chỉ áp dụng riêng cho nghành IC, mà c̣n có hiệu lực đối với một số sản phẩm hoặc các kỹ nghệ chiến lược khác. Do vậy, Trung quốc sẽ không thể nhảy vọt từ một nước gia công để trở thành một nước kỹ nghệ tiên tiến trong một thời gian ngắn và trong hoàn cảnh chính trị hiện tại như họ mong muốn. Biên giới trên lục địa của Trung quốc đi ngang qua 14 quốc gia láng giềng (19). Tất cả đều được gọi là những nước đang phát triển, nghĩa là những nước nghèo và đời sống người dân c̣n thấp kém. Tuy là láng giềng, nhưng quan hệ giữa các lân quốc và Trung quốc không mấy tốt đẹp. Các quốc gia này xem Trung Quốc là một hiểm họa hơn là một đồng minh, v́ Trung quốc chưa bao giờ tỏ ra có thiện ư đối với các nước chung quanh, lại càng không muốn nh́n thấy họ vươn lên, cho dù sự vươn lên ấy sẽ mang lại thịnh vượng và ổn định lâu dài cho toàn vùng. Một phần tư chiều dài lịch sử của nước Việt cũng mang đầy sẹo và thương tích v́ những kinh nghiệm không mấy vui với quốc gia có dân số đông hơn ḿnh 15 lần. Ngay trong hiện tại, tuy là bạn đồng hành duy nhất của nhau trên lộ tŕnh “socialist reform”, nhưng cả hai đều ngầm hiểu rằng, mọi hợp tác chỉ có tính cách giai đoạn, che đậy những chuỗi hiềm khích và bất đồng ngấm ngầm kéo dài từ qúa khứ đến hiện tại. Đă yếu lại không có đồng minh, nên Việt Nam thường phải chấp nhận nhiều thiệt tḥi trong mọi đàm phán về kinh tế lẫn chính trị với Trung Quốc. Để hóa giải những áp lực này, Việt Nam cần phải nhanh chóng trở thành một cường quốc kinh tế. Việt Nam cần nghiên cứu và xử dụng vốn liếng và sản phẩm trí tuệ chung của nhân loại. Mô h́nh kinh tế thị trường tự do đă thành công trong việc biến nhiều nước trở thành các quốc gia đă phát triển và một số siêu cường trên thế giới, trong số đó có các nước trong vùng như Nhật, Nam Hàn, Đài Loan, Singapore, và Hồng Kông. Mô h́nh kinh tế này vốn đă trải qua một qúa tŕnh dài thử thách lẫn thực nghiệm, đồng thời được mài dũa liên tục bởi sự tiến hóa của con người. Điều này hàm ư rằng, một cách gián tiếp, dân tộc Việt cũng đă đóng góp xương máu cho sự tiến hóa và phát triển của mô thức đó. Ba nhược điểm lớn của Trung quốc cũng chính là cơ hội để Việt Nam vươn lên, đi trước, và trở thành một cường quốc kinh tế. Có thể xem đây là lần đầu tiên và là cơ hội duy nhất để dân tộc này vượt qua người Hán kể từ khi lập quốc đến nay. Thế nhưng, người Việt cần phải hiểu rằng, sự vươn lên ấy hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định và lựa chọn của họ. Để mọi người cùng nhau bước vào một vận hội mới, mở ra một tương lai sáng lạn và rực rỡ cho dân tộc, Việt Nam hăy mạnh dạn chấm dứt cuộc thí nghiệm mô h́nh “kinh tế thị trường định hướng XHCN”, tạo một môi trường lành mạnh và thích hợp cho tinh thần trách nhiệm được hồi sinh và biến tư tưởng chinh phục trở thành một nếp văn hóa dân tộc, tất cả những hành động và thay đổi ấy là dấu hiệu khẳng định Việt Nam đang đi trước Trung quốc. © DCVOnline
Posted: 8/24/2007 11:51:46 AM
Hi. Wonderful and informative web site. bye, bye ;-)
Posted: 8/24/2007 2:14:49 PM
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ Chu tất Tiến Thập niên trước, Mục Sư Martin Luther King đă viết một đoạn văn ngắn nhưng đầy xúc động “Tôi có một giấc mơ” (I have a dream), trong đó ông mơ ước đến một ngày mà nạn kỳ thị mầu da không c̣n, người người sống chung trong hạnh phúc. Ngày hôm nay, những người tị nạn Cộng Sản ở trên khắp thế giới cũng có một giấc mơ. Giấc mơ một ngày nào trở về Sàig̣n thân yêu, mừng mừng rỡ rỡ. Bước xuống sân bay, không thấy bóng dáng Công An, Hải Quan, mà chỉ thấy những nhân viên hành chánh phục vụ. Không c̣n phải sắp sẵn tờ đôla xanh hoặc chuẩn bị cự nự. Những bác tài xế tắc xi nói chuyện thoải mái về chính trị, về những người cầm quyền trong xe không gắn máy nghe lén hoặc c̣ng số tám. Vừa bước ra cổng phi trường, tấm bảng chào mừng vĩ đại: “Sàig̣n: 2 cây số” nở nụ cười với khách về thăm quê hương hay dựng xây đất nước mà không cần có ông Chủ Tịch nước mời chào: “Về nước đi, nhiều con gái đẹp lắm!”. Vào đến thành phố, không c̣n thấy những em bé đánh giầy, bán vé xố đi thất thểu trong nắng. Bước vô nhà hàng, không có những người hành khất buồn bă đứng ch́a tay, hay lén chụp lấy tô phở ăn dở mà đổ vội vào mồm. Bước đi khắp phố, không thấy những chữ “Ôm” khổng lồ trong đầu óc mọi người: cà phê ôm, ngủ trưa ôm, hớt tóc ôm, karaokê ôm, vơng ôm, bắp nướng ôm, mía luộc ôm... Đi trong ngơ hẻm những quận ngoại ô, không thấy thương phế binh nằm dài trên các tấm phản gỗ long đinh, không thấy những khuôn mặt đỏ rực v́ ruợu, v́ cờ bạc, không thấy những người đàn bà lơa thể tắm trần truồng bên lối đi, cạnh những căn lều làm bằng giấy cạc tông. Rác rưởi tràn ngập. Nhất là không thấy những gia đ́nh ba thế hệ sống trên “bô” rác. Ông nội, bà ngoại, cha mẹ, rồi con cháu lanh quanh lẩn quẩn với đống rác, suốt ngày tay que, tay khều. Con nít mới đẻ ra đă co quắp cánh tay, chỉ chờ đủ tuổi là gắp gắp, nhặt nhặt. Buổi chiều vừa tắt nắng, đi dọc theo các lộ tŕnh lớn nhỏ Sàig̣n, không thấy hàng đàn hàng lũ những cô gái bán thân nuôi miệng, các xe gắn máy lượn lờ đầy dẫy, chở ma cô, đĩ đực, đĩ cái, từ 14, 17 mập mạp đến già khú, lỏng khỏng lèo khoèo. Không c̣n nghe đầy tai những câu chào mời :”chú, chơi cháu không, chú?” Dọc theo các bờ tường, các công viên, không thấy kim tiêm vứt lổn nhổn chọc mũi lên trời. Qua những trung tâm chuyên trị bệnh “Aid”, không thấy những người nằm chiếu, đắp chăn, tḥ cái đầu lâu xương cái ra nh́n chằm chằm vào khách đến thăm. Ở lại thành phố vài ngày, không nghe nói đến công nhân đi làm vợ thuê, đẻ thuê. Không c̣n những trung tâm tuyển “vợ” mà thực chất là mua bán nô lệ xác thịt. Thiếu nữ vào đây phải trần truồng cho mấy lăo già ngoại quốc sờ sờ nắn nắn, ngă giá như mua heo. Vào trường đại học, thấy sinh viên đối thoại chính trị thoải mái, những nữ sinh viên không c̣n lo phải đi ngủ với khách, kiếm tiền trả tiền sách vở; nam sinh viên không c̣n lo cờ bạc, giải tỏa cơn sầu. Đi làm thủ tục hành chánh không thấy “đường dây” nhào ra chụp giật: đường dây bán máu, đường dây chạy án, đường dây phá thai, đường dây xin việc, đường dây mua bằng, đường dây nằm bệnh viện, đường dây du học, đường dây trấn lột, đường dây mua bán xe ăn trộm, đồ ăn cắp, vàng ăn cướp, đường dây xin giấy phép kinh doanh, và cả đường dây du lịch. Trên hết, không thấy hai chữ “Dân Oan” trùng trùng điệp điệp, những tấm biểu ngữ căng dầy góc phố, tuyến đường, “Chủ Tịch ăn cướp!”, “Bí Thư gian lận”, “Huyện ủy chuyên quyền, ăn hiếp con tôi”. Không thấy mẹ già, da mặt nhăn nheo chỉ thua khỉ đột, ngồi bó gối nhá miếng trầu thuốc, nước mắt rơi xuống từng giọt cứng như nước đá. Mẹ đă khóc bao nhiêu năm trước một chế độ độc tài, ăn hiếp dân đen? Mẹ khóc trước những bin-đinh khổng lồ, đủ mầu đủ vẻ, những chiếc xe láng coóng cả trăm ngàn đô la, đủ cho cả làng nghèo sống cả tháng. Từ chữ “Không” biến thành chữ “Có”. Cuộc sống xă hội bừng lên, thanh b́nh, tở mở. Người người vui vẻ, chan ḥa. Cha mẹ anh em đông đủ, bàn luận tương lai. Chính phủ và dân chúng như một đại gia đ́nh, nắm tay nhau tiến về phía trước. Nhưng, Muốn được ngày ấy, lại mơ về cộng đồng hải ngoại, một cộng đồng đoàn kết đấu tranh với khí thế mới, khi thế chống Cộng một cách khoa học, tinh thông, có chương tŕnh, kế hoạch. Mỗi một ư kiến, chương tŕnh đ̣i hỏi Tự Do, Dân Chủ cho Việt Nam được tính toán kỹ càng, không nóng vội. Không có chụp mũ nh́ nhằng. Nói có sách, mách có chứng. Làm việc chung th́ “Tập thể chỉ định, cá nhân phụ trách”. Nhân sĩ lớn tuổi hợp tác với giới trẻ cùng tham gia, đ̣i hỏi các nhân vật chính trị Hoa Kỳ phải can thiệp vào sự đối xử thô bạo của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam với dân chúng. Đ̣i hỏi Quyền Làm Người phải được nhà cầm quyền tôn trọng. Không c̣n cảnh Người Bóc Lột Người. Những nhà đấu tranh cho Dân chủ phải được kính nể, được Tự Do viết những chương tŕnh làm rạng danh đất Việt. Nhà cầm quyền phải nghiên cứu mọi ư kiến đóng góp của dân chúng một cách khách quan hầu cho nước Việt sớm sánh ngang tầm những quốc gia lớn trên thế giới. Muốn được như thế, phải tập trung sức mạnh cộng đồng. Không biểu t́nh nhỏ lẻ, không xuống đường chống đối cá nhân, làm giảm đi sức mạnh không cần thiết. Biểu t́nh cá thể sẽ từ từ làm nhụt chí người tham gia, dần dần mệt mỏi, tản mất lực lượng. Mà biểu t́nh hoài sao được, khi số lượng những kẻ ham tiền, mất lương tri, thích buôn bán với Cộng Sản ngày càng gia tăng, ngay cả trong thành phần vượt biên đẫm máu. Không lẽ biểu t́nh hết đường này đến đường khác? Về vấn đề xâm nhập của văn hóa phẩm Cộng Sản, chỉ cần không mua, không xem những cuốn băng Video, DVD truyện phim, băng nhạc sản xuất bởi người Cộng Sản, nhất là không mua "hộp Tivi" để xem chào lá cờ máu, dù có rẻ và chiếu suốt 24 giờ, không phải trả tiền hàng tháng. Cương quyết tẩy chay cácbuổi tŕnh diễn Duyên Dáng Việt Nam do Đảng tổ chức, xử dụng toàn bộ sức mạnh thông tin để thông báo cho bà con xa gần không đi dự. Đồng thời lên án và tẩy chay những ca sĩ hải ngoại v́ tham tiền mà quên nguồn cội, để tŕnh diễn cho Duyên Dáng Việt Nam. Nhưng không biểu t́nh chống đối những ca sĩ Việt Nam sang đây tŕnh diễn cá thể, chỉ với mục đích nghề nghiệp và thương mại. Ngược lại, chuyển hóa tư tưởng của họ bằng cách chỉ cho họ thấy Tự Do, Dân Chủ là đáng quư, để khi trở về nước, họ sẽ là cái loa Dân Chủ rất hiệu quả. Thực tế, muốn giành chiến thắng, phải dành lực lượng, đến khi cần biểu dương th́ như triều dâng, băo nổi, hàng hàng lớp lớp, choáng ngợp không gian. Đoàn người đi đến đâu, đường phố giạt ra đến đó. Vài ngàn người đến vài chục ngàn người, cờ vàng rợp trời, số lượng cảnh sát bảo vệ lên đến vài trăm, đặc biệt là sự hiện diện của một vài vị Dân Cử Việt Mỹ, cho truyền thông đại chúng khắp nơi phải chạy xô tới, thu h́nh, thu âm, rồi phổ biến tin đi khắp nới. Từ Quận Hạt đến Tiểu Bang, đến Ṭa Bạch Ốc, ra nước ngoài đâu đâu cũng nghe về cuộc biểu t́nh vĩ đại. Vĩ đại như thế nhưng vẫn cư xử ôn ḥa, lịch sự. Những cuộc biểu t́nh trong trật tự sẽ lôi kéo được hàng vạn người tham gia, sẽ chiếm được cảm t́nh của hàng triệu triệu người trên thế giới. Không xử dụng ngôn ngữ hạ lưu, không tấn công người vô can, tôn trọng Tự Do của người tiêu thụ, để khỏi mang tiếng là những kẻ cực đoan, cuồng tín, làm mất Chính Nghĩa của ḿnh. Như vụ Trần Trường năm xưa, không cần mang h́nh nộm đi bêu riếu mà vẫn thành công rực rỡ. Kéo lê h́nh nộm treo cổ đi ṿng ṿng: kẻ địch th́ không sợ hăi, kết quả chẳng huy hoàng hơn, trái lại c̣n làm cho thiên hạ, báo chí Hoa Kỳ cười ḿnh hủ lậu, thiếu khoa học. Những bài báo đăng lại h́nh ảnh này đă chú thích với rất ít thiện cảm. Nhất định hàng triệu người ngoại quốc khi đọc nh́n những h́nh ảnh này cũng sẽ không có thiện cảm với nhóm chủ trương. Mục đích làm cho thế giới có thiện cảm với ḿnh và sẽ hỗ trợ công cuộc đấu tranh của ḿnh sẽ không đạt được nếu biểu t́nh chỉ gồm những lời chửi thề, những cái nắm đấm, những cái vỗ mông, những ngón tay giữa, những cái h́nh nộm kỳ cục. Thế kỷ 21 là thế kỷ của Khoa Học, vậy công cuộc đ̣i Tự Do, Dân Chủ cho Việt Nam cũng phải biến đổi theo chiều hướng Khoa Học, có như vậy, giấc mơ trở về Sàig̣n thân yêu sẽ sớm được thực hiện. Ôi! Sàig̣n ơi! Tôi có một giấc mơ nhỏ bé... Chu tất Tiến.
Posted: 8/24/2007 4:45:26 PM
1:36 PM 8/24/2007 (VN) Sau buổi làm việc đấu trí căng thẳng từ 9g sáng với chính quyền t́nh Đồng Nai với sự có mặt của Công an Hà Nội nơi đă bắt giử chị Kim Thu, cuối cùng đă đi đến kết quả tốt đẹp là 2 bên cùng nhượng bộ: 1/- về ph́a chính quyền tỉnh Đồng Nai đồng ư lập biên bản mỗi bên giử một bản và chị Kim Thu ghi tóm tắt kiến nghị với chính quyền địa phương tỉnh Đồng Nai là phải giải quyết cụ thể dứt điểm khi có bản kết luận của Tổng thanh tra Chính phủ với sự đồng thuận của chị v/v khiếu kiện của gia đ́nh chị bị chiếm đoạt đất đai từ 20 năm qua. 2/- về phía chị Kim Thu đồng ư bỏ ư định không đ̣i hỏi Công an phải làm giấy xác nhận đă bắt giừ chị trong ngày hôm qua. Đến 12g trưa chị Kim Thu đă được trả tự do ra về. Vậy là LÊ THỊ KIM THU đă trở về tiếp tục cuộc đấu tranh cùng với những người dân oan khiếu kiện tại Hà Nội v́ theo chị tất cả mọi người đă biết quá rơ cách hành xử của chính quyền này rồi, họ chỉ nói chứ không làm. Người đưa tin Tiếng Dân Kêu - VN

Posted: 8/25/2007 6:09:16 AM

Chuyện nầy th́ dâu có lạ ǵ !! Bọn VC chĩ dược cái ăn hiếp zân lành VN... nhưng khi dụng dến Trung cọng th́ t́m dường chạy trốn . Khôn nhà zại chợ !! MT nguoi viet hai ngoai wrote: Những nạn-nhân trực-tiếp : Theo tin BBC loan báo ngày 20 tháng 7 năm 2007 « tàu hải quân Trung Quốc hôm 9/7 đã nã súng vào một số thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam trong vùng biển gần Trường Sa, cách TP Hồ Chí Minh 350 km làm cho một ngư dân thiệt mạng và một số người khác bị thương ». Ngày hôm sau RFA xác-nhận tin này sau khi trích bản tin của hăng tin Kyodo (Nhật Bản). Trên bản-đồ, địa-điểm xảy ra biến-cố thuộc vùng biển ở giữa vùng Trường-Sa và bờ biển Việt-Nam. Biến-cố xảy ra đă 2 tuần-lễ nhưng phía Việt-Nam và Trung-Quốc hoàn-toàn im-lặng (cho đến thời-điểm viết bài này). Việc im lặng của hai phía đă không làm người ta ngạc-nhiên. Cả hai (tức hai đảng cộng-sản) chỉ giải-quyết vấn-đề theo lối « anh em đóng cửa dạy nhau », không cho người ngoài xen vào, nhưng mọi người đều biết là anh ba Trung-Quốc luôn « giao-thiệp nghiêm-khắc[1] » với đám em út Việt-Nam. Nhớ lại biến-cố vịnh Bắc-Việt ngày 8 tháng 1 năm 2005, hải-quân Trung-Cộng « giao thiệp nghiêm khắc » xả súng bắn chết 9 ngư-dân Việt-Nam cư-ngụ tại các làng chài lưới vùng Thanh-Hóa, bắt đi 8 người khác và tịch-thu một thuyền đánh cá (xảy ra ở điểm có tọa-độ 19° 16’ vĩ-độ Bắc và 107° 06’ kinh-độ Đông, chiếu theo hiệp-định phân-định vịnh Bắc-Bộ tháng 12 năm 2000, điểm này thuộc hải-phận Việt-Nam). Rơ ràng đây là hành động của hải-tặc. Hải-quân Trung-Quốc xâm-phạm chủ-quyền của Việt-Nam lại c̣n giết người, cướp của, nhưng phía Trung-Quốc « nghiêm-khắc » dạy nhà-nước VN rằng chính những ngư-nhân Thanh-Hóa mới là hải-tặc. Vụ việc này đến hôm nay không ai biết được đă giải-quyết ra sao, các nạn-nhân được đền bồi thế nào ? Ngày hôm nay những ngư-dân Việt-Nam đánh cá trong vùng biển của ḿnh cũng bị Trung-Quốc « nghiêm khắc giao thiệp » bằng súng ống. Biến-cố xảy ra tại vùng biển cách Sài-G̣n 350km, tức cách bờ biển VN khoảng 250km, tức ở giữa vùng Trường-Sa và bờ biển Việt-Nam. Vị-trí này nằm trên thềm lục-địa của Việt-Nam chứ không thuộc hải-phận (nếu có) của các đảo thuộc Trường-Sa. Nên biết, việc xảy ra trong vùng biển này không phải chỉ mới lần đầu mà đă có nhiều lần tương-tự trong quá-khứ. Điều 1 của bộ « luật biên giới quốc gia » năm 2003 qui-định : « Biên giới quốc gia của nước Cộng hoà xă hội chủ nghĩa Việt Nam là đường và mặt thẳng đứng theo đường đó để xác định giới hạn lănh thổ đất liền, các đảo, các quần đảo trong đó có quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa, vùng biển, ḷng đất, vùng trời của nước Cộng hoà xă hội chủ nghĩa Việt Nam ». Điều luật liên-quan đến Hoàng-Sa và Trường-Sa phù-hợp với lịch-sử Việt-Nam và thực-tế công-pháp quốc-tế. Các ngư-nhân Việt-Nam đánh cá trong vùng biển xảy ra biến-cố là đánh cá trong vùng biển thuộc chủ quyền của Việt-Nam. Tuy-nhiên, Đại-Tá Lê Phúc Nguyên, phó Tổng-Biên-Tập báo Quân-Đội Nhân-Dân, trả lời phỏng-vấn với báo The Straits Times (Tân-Gia-Ba) được BBC ghi lại ngày 19 tháng 7: « Ngư dân rất khó mà biết được đâu là lằn ranh chính xác giữa hai bên. Thế nhưng không nên dùng vũ lực trên biển vì việc này sẽ chỉ dẫn đến các vấn đề nghiêm trọng hơn mà thôi » « Lằn ranh » mà ông Nguyên nói là lằn ranh nào ? Đă có phân-định lănh-hải chưa mà nói đến « lằn ranh » ? Lănh-hải chưa phân-định sao lại nói đến « lằn ranh chính xác giữa đôi bên » ? Nhưng khi nói đến « phân-định » th́ đă gián-tiếp công-nhận tính hợp-lư và hơp-pháp của đối-tượng tranh-chấp. Bọn cướp vào cướp đất, cướp đảo, cướp biển của ḿnh, bây giờ ḿnh « phân-định » với nó, vạch ra « lằn ranh », ḿnh một bên, nó một bên à ? Phát biểu của ông Nguyên không khác những lời phát-biểu ngu-xuẫn, thiển-cận, theo lối tự bắn vào chân ḿnh, của các viên-chức cao-cấp như Ung Văn Khiêm, Lê Lộc (1956) và Phạm Văn Đồng (1958) dưới thời Hồ Chí Minh. Một trong các chứng-cớ mà Trung-Quốc dựa lên để đ̣i hỏi chủ-quyền Hoàng-Sa và Trường-Sa là các lời tuyên-bố hàm-hồ, vô trách-nhiệm của các ông này. Nay mai sẽ có thể có tên của ông đại-tá Nguyễn Phúc Nguyên trong danh-sách ấy ! Ông Nguyên cũng nói « không nên dùng vũ lực trên biển vì việc này sẽ chỉ dẫn đến các vấn đề nghiêm trọng hơn mà thôi ». Trung-Quốc thường-xuyên dùng vũ-lực trên biển nhưng đă dẫn đến « vấn-đề nghiêm-trọng » nào ? Đài-Loan cách đây không lâu cũng tập-trận bằng đạn thật trên đảo Ba-B́nh (Itu Aba, thuộc Trường-Sa), xây ra-đa, làm lại phi-trường, công-sự chiến-đấu… trên đảo nhưng Việt-Nam đă làm được ǵ Đài-Loan ? Phía Nam-Dương cũng thế, vừa rồi bắn ch́m thuyền và gây tử thương nhiều ngư dân VN, nhưng có việc nào « nghiêm-trọng » đă xảy ra đâu ? Thực sự sẽ không có việc ǵ nghiêm-trọng xảy ra cả, lư-do rất đơn-giản : Việt-Nam không có một khả-năng đối-kháng nào, hải-quân Việt-Nam đối với Trung-Quốc, Nam-Dương, Đài-Loan… là đứa bé sơ-sinh trước những anh khổng-lồ. Ở một nước mà nhà-nước có trách-nhiệm, các biến-cố (tai-nạn) tương-tự đều được giải-quyết một cách minh-bạch và theo luật-pháp, các nạn-nhân phải được đền-bồi đầy đủ, quốc-gia phía sai-quấy phải có công-hàm chính-thức xin-lỗi gia-đ́nh và quốc-gia các nạn-nhân. Ở đây ta thấy nhà-nước Việt-Nam, dầu đă tỏ ra rất côn-đồ trong việc giải-quyết các vụ dân oan bị cán-bộ đảng cộng-sản cướp đất trong những ngày trung tuần tháng 7-2007 vừa qua, nhưng lại tỏ ra khiếp-nhược đến mức hèn-hạ trước những nước hùng-mạnh khác. Có nhiều triệu-chứng cho thấy biến-cố ngày 9 tháng 7 năm 2007 sẽ như biến-cố trong vịnh Bắc-Việt ngày 8 tháng 1 năm 2005. Những nạn-nhân vô-tội sẽ bị Trung-Quốc vu-cáo là hải-tặc, rồi mọi việc sẽ ch́m vào quên lăng. Chúng ta cũng không thể không nhắc đến những vạt dầu không biết từ đâu liên-tục trong nhiều tháng (đầu năm 2007) từ ngoài khơi tràn vào bờ biển miền Trung VN, chạy dài từ Quảng-B́nh cho đến Phan-Thiết, gây ô-nhiễm môi-sinh và làm thiệt-hại lớn lao cho kinh-tế của những người dân sống trong vùng. Nhà-nước VN hôm nay vẫn không biết nguồn-gốc các vết dầu loan ấy đến từ đâu. Vừa qua ông thủ-tướng Nguyễn Tấn Dũng nói rằng sẽ nhờ Nhật-Bản truy-tầm nguồn các vết dầu đă gây ô-nhiễm ấy nhưng đến nay chưa thấy công-bố kết-quả. Chắc-chắn các vệ-tinh của Nhật-Bản không mù-ḷa và bất-lực như nhà-nước VN. Họ đă biết các vạt dầu ấy từ đâu đến, nhưng nhà-nước VN không công-bố v́ sợ phản-ứng mạnh của Trung-Quốc. Qua các lời tố-cáo trước đây, tháng 5 năm 1992, TC kư với công ty Crestone, Hoa Kỳ để t́m ḍ một khu-vực 25.000 km2 thuộc lănh-hải Việt-Nam, nằm về phía tây quần-đảo Trường-Sa (thuộc băi Tu-Chính, không thuộc nhóm Trường-Sa) và chỉ cách bờ biển Việt-Nam khoảng 250Km. Tháng 3 năm 2004 Trung cộng mang dàn khoan KANTAN 3 vào trong hải-phận Việt-Nam, thuộc vùng cửa vịnh Bắc-Việt để thăm-ḍ. Khu-vực mục tiêu nằm ở tọa độ 17 độ 25’ 42 ‘’, vĩ độ Bắc, 108 độ 19’05’’ kinh độ Đông, cách bờ biển Việt-Nam 63 hải-lư, và cách đảo Hải-Nam 67 hải-lư. Tháng 8 năm 2006, Trung-Quốc đă cho khai-thác giếng dầu Hóa-Quang, thuộc khu-vực Hoàng-Sa, cách Đà-Nẵng 230km v.v… Phía Việt-Nam có lên tiếng phản-đối lấy-lệ nhưng Trung-Quốc đă bất-chấp những phản-đối này và ngang-nhiên khai thác những mỏ dầu trên thềm lục-địa Việt-Nam hoặc thuộc lănh-hải Việt-Nam. Như thế, chắc-chắn là các giếng dầu của Trung-Quốc khai-thác đă làm tràn dầu gây ô-nhiễm cho bờ biển các tỉnh miền Trung của Việt-Nam. Vấn-đề đặt ra : Chủ-quyền vùng khai-thác đă xác-định chưa ? Việt-Nam sẽ phản-ứng ra sao nếu vùng Trung-Quốc hiện khai-thác thuộc Việt-Nam ? ai sẽ bồi-thường những thiệt-hại cho dân-chúng và tái-tạo lại môi-trường bị ô-nhiễm tại các vùng bị dầu loang ?
Posted: 8/25/2007 6:43:29 AM
Bắc Cali: Văn Nghệ Gây Quỹ Xă Hội: Cứu Trợ Dân Oan ngày 14-10-2007 San Jose - Đáp lời kêu gọi "Cứu Trợ Dân Oan" của Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, một ban tổ chức gồm những khuôn mặt sinh hoạt quen thuộc trong cộng đồng đă được nhanh chóng h́nh thành tại Bắc Cali ngày 12-8 vừa qua với các thành phần như: • Trưởng Ban : Ông Huỳnh Lương Thiện • Phó Ban: Ông Phạm Hữu Sơn và ông Đỗ Hùng • Điều hợp viên: Ông Lê Văn Chính • Ban Vận động tài chánh: Ông Lê Hữu Phú, bà Amy Dương • Ban Văn nghệ: Bà Diệu Lê, Ông Tài Văn Kiên • Ban Giao tế: Bà Lê Cẩm Vân • Ban Vận động: BS Phạm Đức Vượng, các Ông Lê Cường, Nguyễn Trung Cao, Trần Trịnh, (ĐT Tam Bảo Oakland), Nguyễn Hà, Nguyễn Khắc Điệp, Huỳnh Phong, Bùi Phước Ty... • Ban Tiếp tân: Hội Phụ Nữ VN Bắc Cali • Ban Trật tự: Lực lượng Thủ Đức, Hội Cảnh sát Quốc Gia... Ban Tổ Chức dự định sẽ phát động chiến dịch quyên góp ủng hộ quỹ cứu trợ dân oan mà cao điểm là buổi văn nghệ ngoài trời dự định tổ chức tại City Hall San Jose ngày Chủ Nhật 14-10-2007. Ban Văn Nghệ cho biết đến giờ này đă nhận được sự góp mặt của các ca sĩ: Thanh Lan, Việt Dzũng, Thiên Kim, Phương Hồng Quế, Nhật Hạ, Đồng Thảo, Thu Nga, Hồng Hạnh, Nguyên Nhu, Lê Huy Phong, Lê Huy Phát... Ông Huỳnh Lương Thiện cho biết, Ban Tổ chức cũng nhận được sự bảo trợ truyền thông của rất nhiều cơ sở truyền thông tại Bắc Cali. Ông cũng cho biết, đây chỉ mới là phiên họp sơ khởi. Ban tổ chức đang mời thêm và rất mong được sự tích cực tham gia của các tổ chức, đoàn thể, cá nhân thiện chí trong cộng đồng vào công tác chung này. Các ư kiến đóng góp xin liên lạc: Huỳnh Lương Thiện: (415) 720-5247 Phạm Hữu Sơn: (408) 858-7816 Đỗ Hùng: (408) 679-8802
Posted: 8/25/2007 7:40:01 AM
Tố cáo công an quận Cầu Giấy và công an thành phố Hà Nội đàn áp - khủng bố người dân khiếu kiện ngày 23-8-2007 Tôi là Dương Thị Xuân hộ khẩu đăng kư thường trú ở 69 hàng Gai Hà Nội. Cha tôi là ông Dương Đức Thân trước đây có mua “chương” phần nhà cửa hàng ở 69 phố Hàng Gai - quận Hoàn Kiếm - Hà Nội làm nơi hoạt động cho công an Hà Nội trong thời kỳ trước năm 1954 khi “chế độ XHCN ” của nhà nước Việt Nam dân chủ cộng ḥa chưa thiết lập được ở miền bắc Việt Nam. Năm 1990 cha tôi bị ṭa án nhà nước cộng sản dùng luật sai trái để cưỡng chế xử án như cướp lấy nhà của gia đ́nh tôi cho người khác. Chúng tôi liên tục khiếu kiện từ đó đến nay nhưng không được cơ quan pháp luật nào của nhà nước Việt Nam trả lại nhà. Trong thời gian tôi được Ảnh toàn bộ ban biên tập báo Tập san Tự do Dân Chủ. Chị Dương Thị Xuân người phụ nữ duy nhất trong ảnh cha mẹ ủy quyền khiếu kiện đ̣i nhà, đ̣i công lư, công bằng luật pháp th́ liên tục bị công an bắt giữ, sách nhiễu, đe dọa, khủng bố… Sáng nay thứ năm 23-8-2007, tôi đến số 110 phố Cầu Giấy - phường Quan Hoa - quận Cầu Giấy - Hà Nội là địa điểm mà trụ sở tiếp công dân của trung ương đảng cộng sản Việt Nam, văn pḥng quốc hội, văn pḥng chính phủ, thanh tra chính phủ và ban pḥng chống tham nhũng của trung ương cộng sản Việt Nam mới chuyển từ số 1 Mai Xuân Thưởng về đây để đề nghị các ông này trả lời dứt điểm vụ việc đă kéo dài. Khi đến nơi tôi thấy có rất nhiều công an mặc quân phục áo xanh và cũng có rất nhiều công an mật vụ mặc áo sơ mi thường vây quanh trụ sở đang xua đuổi dồn bà con vào trong cổng của trụ sở. Mấy người đàn ông của tỉnh Hà Nam đang giơ cao băng rôn đỏ có ḍng chữ : “Tố cáo tập đoàn tham nhũng tỉnh Hà Nam” và biểu ngữ : “Tố cáo tập đoàn tham nhũng Hà Nam - Đinh Xuân Cương bí thư tỉnh ủy Hà Nam”, 1 ông thương binh đeo huy chương đỏ ở trên ngực khi bị công an đẩy vào phía trong sân đă kêu to : “Tao đi đổ xương máu để bây giờ chúng mày cướp đất của tao…”, 1 bà già thét lên : “Công an có súng có đạn bắn đi ngực tao đây này…”. Có một mẹ con cháu bé 6 tuổi ở miền Nam ra Hà Nội khiếu kiện, đầu quấn băng tang trắng, ngực đeo biểu ngữ : “V́ tham nhũng nên cháu phải thất học hăy trả nhà cho cháu…”. Và lúc này ở trong sân cũng rất nhiều tiếng kêu : “Hăy thả nhà sư ra, nhà sư đến đây giúp đỡ từ thiện cho bà con chúng tôi tại sao lại bắt nhà sư, tại sao lại cướp hết tiền mà nhà sư ủng hộ cho chúng tôi…”. Sau này tôi mới hay biết đó là tiếng gào của bà Thuận, một dân oan ở phố Nguyễn Khắc Hiếu – Hà Nội và ông Nguyễn Hữu Châu 71 tuổi cũng là dân oan ở số 66 Ngơ Lệnh Cư, phố Khâm Thiên, quận Đống Đa, Hà Nội. Cuộc biểu t́nh phản đối lúc đó của bà con khiếu kiện tại trụ sở này rất mạnh mẽ đă lôi cuốn nhiều khách thập phương qua đường dừng chân đứng lại để chia sẻ nỗi thống khổ của người dân lành ở mọi miền quê bị cướp đất đai, nhà cửa về thủ đô đấu tranh. Trong số những khách qua đường này rất nhiều những gương mặt non trẻ mới bước vào đời của sinh viên các trường đại học hay cao đẳng đóng ở quanh khu phố Đại học giao thông, Cầu Giấy, Dịch Vọng, Mai Dịch… và cũng có rất nhiều đôi mắt trẻ con hồn nhiên của các cháu bé cổ đeo khăn quàng đỏ ngơ ngác không hiểu sao nỗi bất công lại nhiều như thế và nhất là lại xảy ra ngay trước mắt chứ không ở đâu xa xôi như báo đài trong nước đưa tin hàng ngày… Lúc này tôi được bà con cho biết rơ : “Sáng nay khoảng hơn 8 giờ 30 có thầy ḥa thượng ở trong miền Nam ra thăm Hà Nội, có đến đây thăm bà con. Khi ḥa thượng vừa mới xuống ô tô và chỉ kịp chào bà con th́ đă bị nhiều công an mật bao vây thầy lại, đẩy thầy vào trong trụ sở rồi khóa cửa nhốt thầy ở trong đó, bà con phản đối th́ không biết công an giấu thầy ở đâu ”. Sau này tôi về nhà mới được chính anh Nguyễn Khắc Toàn trực tiếp nói cho biết, là sáng sớm ngày 23/8/2007 anh Toàn đă ra khỏi nhà một cách bí mật khi chốt canh gác trước nhà anh của công an Hà Nội mới thiết lập từ sáng ngày hôm ấy chưa có. Anh đă đến khách sạn Phú Long ở số 12 phố Cầu Gỗ cạnh Hồ Hoàn Kiếm để đón Thượng tọa Thích Không Tánh đi đến trước trụ sở văn pḥng tiếp dân số 110 Cầu Giấy để phái đoàn Phật giáo Việt Nam Thống Nhất phát quà trực tiếp cho dân oan tại đây như kế hoạch đă được Thượng tọa Không Tánh và anh Nguyễn Khắc Ṭan bàn bạc kỹ với thầy gần 2 giờ tại pḥng khách nhà anh tối hôm trước ngày 22/8/2007. Buổi thảo luận t́m cách hoàn thành cho thật tốt việc giúp đỡ dân oan miền Bắc này, anh Toàn có mời thêm 2 phụ nữ dân oan mà được cụ Hoàng Minh Chính, bà Lê Hồng Ngọc vợ cụ Chính, nhà văn Hoàng Tiến và Anh Nguyễn Khắc Toàn rất tin cậy. Đó là bà Nguyễn Thị Kỷ quê xă Bách Thuận, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái B́nh và chị Vũ Thị B́nh quê gốc thành phố Hải Pḥng nay cư trú tại tỉnh Đồng Nai để cùng tham dự và họ báo cáo toàn bộ thực tế cuộc sống cũng như hiện t́nh dân oan các tỉnh đă tham gia khiếu kiện ở Hà Nội trong nhiều năm qua và hiện nay cho thượng tọa Thích Không Tánh biết. Sáng sớm hôm đó anh Toàn đă đến đón Thượng Tọa lúc gần 6 giờ sáng để chở thầy đi đến vườn hoa Mai Xuân Thưởng và nhà trọ ở số 2 phố Thụy Khuê nơi mà bà Kỷ và chị B́nh đang tá túc qua đêm nhiều năm qua. Khi đến nơi anh Toàn và thầy Không Tánh mới biết toàn bộ dân oan ở vườn hoa và nhà trọ ở phố Thuỵ Khuê đă bị công an Hà Nội càn quét đêm qua lúc gần 23 giờ, nên không c̣n một bóng dân oan nào sót lại. Sau đấy anh Nguyễn Khắc Toàn chở thượng tọa Không Tánh đến quán Càphê + phở ḅ ở đầu phố Linh Lang gần khách sạn DaiWoo của Hàn Quốc trên đường Đào Tấn để 2 vị ngồi điểm tâm và chờ đợi đến gần 8 giờ lại tiếp tục chở Thượng Tọa về số 110 Cầu Giấy thực hiện việc cứu trợ từ thiện. (Anh Toàn dùng phở ḅ và uống trà c̣n Thượng tọa dùng Càphê phin). Tại đây sau khi dùng xong bữa sáng, Anh Nguyễn Khắc Toàn đă đưa Thượng tọa đến bên kia đường Cầu Giấy trước địa điểm trên rồi chỉ dẫn cho thầy cụ thể địa điểm văn pḥng tiếp dân và chia tay thầy để anh trở về nhà. Chứ không phải thượng tọa đến địa điểm sắp phát quà này bằng ô tô như các dân oan cho tôi biết như trên đă nói…. C̣n 2 nữ phật tử và 1 cháu bé 7 tuổi được nhà chùa nuôi từ bé cùng đi với Thượng tọa ra Hà Nội do chờ 2 phụ nữ dân oan suốt từ 5 giờ sáng đến 5 giờ 45 phút không thấy đến đón để đưa đến 110 Cầu Giấy. Nên thượng tọa Không Tánh quyết định gọi taxi cho các ni cô này đi trước, c̣n thầy cố gắng chờ đợi anh Nguyễn Khắc Toàn đến đón và nghe ngóng tin tức các phụ nữ dân oan kia, nhưng tất cả bọn họ đă bị công an bắt rồi cưỡng chế về địa phương ngay trong đêm rồi…. Tôi nghĩ cũng thật kỳ quái mà chưa xảy ra ở nước nào trên thế giới như ở Việt Nam ta. Khi dân oan khiếu kiện bị cướp tài sản, bị án oan sai bất công đầy rẫy, họ phải kiên tŕ khiếu kiện nhiều năm tháng đói khổ, th́ nhà nước này chẳng hỗ trợ ǵ cho họ th́ chớ. Nhưng khi có các cá nhân, hay tổ chức làm công tác từ thiện nhân đạo cứu trợ bà con, th́ nhà nước CSVN lại chỉ đạo công an đàn áp, cản trở, gây khó khăn cho họ. Và trường hợp của phái đoàn PGVNTN do Ḥa thượng Thích Quảng Độ cử Thượng tọa Không Tánh ra tay cứu tế giúp đỡ nhân dân miền Bắc đă bị công an Việt Nam ngăn cản, bắt bớ là điển h́nh nhất. ……………. Khi tôi ra ngoài cửa đứng th́ thấy gần 10 ông công an cả ch́m lẫn nổi áp sát ông Nguyễn Tiến Lựa - ông Lựa là dân khiếu kiện tỉnh Bắc Giang, ông là một người đấu tranh không đ̣i quyền lợi riêng cho ḿnh. Ông Lựa không cam tâm nh́n bọn quan lại ức hiếp những người dân nghèo, ông đă đứng lên chống tham nhũng ở quê hương ḿnh. Lúc này ông Lựa đang ngồi dựa hàng rào nói chuyện với 2 người đàn ông cùng đi khiếu kiện với ḿnh. Công an viên Nguyễn Cảnh Thuận giới thiệu là công an sở tại mời ông Lựa đi nói chuyện, mồm nói vậy nhưng đă có ngay mấy thanh niên mật vụ xông vào sốc nách lôi ông Lựa đi và chúng quăng ông Lựa lên ô tô như một con vật. Người dân đi qua đường thấy vậy họ kêu lên: “Sao các ông lại bắt người ta thế và lại lẳng người ta như con lợn thế kia”. Công an nói : “Chúng tôi mời ông ấy đi làm việc, chứ có bắt đâu”. Chị phụ nữ đi đường phản đối: “Các anh mời người ta nhưng người ta có đồng ư đi không là quyền của người ta chứ, ai lại xốc nách khênh người ta như lợn thế ?”. Sợ dân chúng đứng tụm đông lại phản đối, nên xe ô tô số 31A- 3977, một loại xe tải nhỏ của công an cho 2 thanh niên mật vụ giữ chặt 2 bên ông Lựa rồi chạy ngay về trụ sở công an phường Quan Hoa ở cách đấy mấy trăm mét. Bà con Bắc Giang cùng đi khiếu kiện với ông Lựa liền đến trụ sở công an phường để đ̣i thả ông Lựa, thấy tinh thần bảo vệ lẫn nhau của đồng bào, công an buộc thông báo là chở ông Lựa lên 54 phố Trần Hưng Đạo là trụ sở của Sở công an Hà Nội và bảo mọi người lên đấy mà hỏi. C̣n tôi đang đứng trong sân của trụ sở tiếp dân để chờ đợi sự giải quyết của văn pḥng chính phủ th́ thấy có một toán công an đi vào có ư t́m ai đó, sau thấy ông Nguyễn Cảnh Thuận – viên công an - người lúc năy bắt ông Lựa hỏi tôi: “Chị là chị Xuân, chúng tôi muốn mời chị về công an làm việc”. Tiếng là được họ mời làm việc nhưng thực tế họ áp giải tôi như một tội phạm, họ sợ tôi chạy mất nên quanh tôi lúc đó cũng có hàng chục công an ch́m nổi, họ diễu vơ trấn áp đến mức bà con khiếu kiện đứng quanh lo sợ thay cho tôi không ai dám lên tiếng ǵ. Tại trụ sở công an phường Quan Hoa - Cầu Giấy - Hà Nội, lúc này công an mới cho biết rơ : “Công an phường chỉ là cái cớ để bắt chúng tôi, c̣n họ bảo ngồi đấy để an ninh của Sở là pḥng PA 38 đến làm việc với tôi ”. Sau đó có một nam thanh niên người đậm mặc áo sơ mi có h́nh hỏi tên tuổi tôi và việc tôi đi khiếu kiện. Tôi trả lời : “Ông là công an, ông có giải quyết khiếu kiện không, nếu ông giải quyết được th́ tôi tŕnh bày luôn, c̣n không th́ thôi, các ông chỉ cản trở dân khiếu kiện là nhanh thôi. Bố tôi mua nhà hoạt động cho đảng CS và Việt Minh đă đóng góp công lao cho sở công an Hà Nội từ những năm 1950 mà bây giờ mất nhà chẳng thấy Sở công an giúp ǵ, mà suốt ngày cho công an hạch sách tôi là sao ? ”. Ông công an này đứng lên nói vớt : “Chị cứ túm chặt ông nào mà ngày xưa hoạt động ở nhà chị ấy mà đ̣i”. Tôi nói : “Các ấy cụ đi Mai Dịch hết cả rồi” (Mai Dịch là nghĩa trang cán bộ cao cấp của trung ương đảng và nhà nước cũng nằm trên trục đường này). Một công an mật khác ra hỏi tôi : “Chị đến đây làm ǵ”. Tôi ngạc nhiên : “Ông bắt tôi mà lại hỏi tôi đến đây làm ǵ”. Cuộc hỏi cung giữa công an và tôi – Dương Thị Xuân - tiếp theo như sau : Công an : Chị có việc ǵ ở đấy. Tôi : Ông nói lạ đấy là trụ sở tiếp dân khiếu kiện. Công an : Chị khiếu kiện việc ǵ? Tôi : Tôi cũng đang muốn gặp c