| Thấy ǵ qua chiến dịch đả phá, qui chụp nhắm vào các vụ khiếu kiện của dân chúng ? timeicon 10.09.2007 | Đề mục: Khiếu Kiện, Bên Nhà | Email This Post | Print This Post 2007.09.10 Việt Hùng, phóng viên đài RFA. Báo chí tại Việt Nam trong những ngày qua đồng loạt những bài viết cho rằng, việc những người dân oan đi khiếu kiện bởi do những thế lực thù nghịch trong - ngoài nước cấu kết xúi dục. Mời quí vị thính giả theo dơi nhận định của ông Lê Hồng Hà, cựu chánh văn pḥng Bộ Công An qua câu chuyện với Việt Hùng của đài chúng tôi. * Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này * Tải xuống để nghe img Ông Lê Hồng Hà, cựu chánh văn pḥng Bộ Công An Việt Nam. RFA file photo. Việt Hùng: Kính chào ông Lê Hồng Hà. Xin ông cho biết quan điểm của ông trước chiến dịch đả phá, qui chụp hiện nay của báo chí Việt Nam? Ông Lê Hồng Hà: Quan điểm ấy là một quan điểm hoàn toàn sai lầm và ông công an và một số lực lượng muốn qui cái đó là các lực lượng phản động bên ngoài-bên trong nhằm lờ đi trách nhiệm chính của ḿnh, của Trung ương, của đảng, của nhà nước… đối với trách nhiệm và lợi ích của nhân dân. Trong khi lănh đạo nói nhà nước do dân, v́ dân…, nhưng đây trách nhiệm của người dân bị thiệt tḥi, nhưng bây giờ họ muốn giảm nhẹ trách nhiệm, giảm nhẹ sai lầm và “nói toáng” lên là lực lượng phản động bên trong, lực lượng phản động bên ngoài cấu kết với nhau… cái đó là những quan điểm hết sức xằng bậy. Việt Hùng: Quan điểm mà ông vừa đưa ra phải có một thế lực nào đó đứng đằng sau hỗ trợ th́ những quan điểm đó mới được loan tải đồng loạt trên các hệ thống truyền thông đại chúng tại Việt Nam? Ông Lê Hồng Hà: Cái lực lượng nêu ra vấn đề “phản động bên trong-phản động bên ngoài…” thực ra là thiểu số. Nhiều sai lầm liên tiếp Việt Hùng: Cũng liên quan đến vấn đề khiếu kiện người ta c̣n nhớ cách đây ít ngày cựu Thủ tướng Vơ Văn Kiệt trong buổi nói chuyện với báo Tuổi Trẻ và Ban chấp hành Đoàn thanh niên cộng sản thành phố Hồ Chí Minh, trong đó ông ấy có nói về vấn đề khiếu kiện đất đai “nhà nước Việt Nam luôn nói rằng, giữ vững ổn định để phát triển. Việc khiếu kiện của người dân mà cho là mất ổn định th́ ông Kiệt cho đấy là “ổn định quá chứ, giữ ổn định mà không đấu tranh cho cái điều đó là không được, nó sẽ thủ tiêu sự công bằng, lợi ích chính đáng của quần chúng. Những điều ông Vơ Văn Kiệt nói như vậy có thể hiểu như thế nào? Ông Lê Hồng Hà: Những quan điểm của ông Vơ Văn Kiệt về vấn đề này về cơ bản là rất hợp lư, bởi v́ đây là cái sai lầm liên tục trong nhiều năm nay trong khi mấy ông lănh đạo cứ muốn nói qua qua khiếu kiện đất đai là phản ứng b́nh thường của một đất nước có dân chủ… Mấy ông lănh đạo không thấy được thực chất của vấn đề hiện nay là thế nào? Và không thấy sự “nhập một” của những sai làm khiếm khuyết của đường lối chính sách của nhà nước Trung ương với những vấn đề lợi dụng xoay sở của những cán bộ địa phương. Việt Hùng: Vâng, nay quay sang vấn đề thứ hai đó là việc “đả phá” những hành động cứu trợ người khiếu kiện của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất? Ông Lê Hồng Hà: Cuộc nói trên báo về những hành vi của Thượng tọa Thích Không Tánh và của Ḥa thượng Thích Quảng Độ đă phản ảnh hai quan niệm, quan điểm khác nhau đối với một sự kiện. Sự kiện thực tế là ông Thượng tọa Thích Không Tánh thừa ủy quyền của Ḥa thượng Thích Quang Độ mang tiền ra ngoài Hà Nội để phát cho bà con khiếu kiện. Nhưng ở ngoài Hà Nội mấy ông lănh đạo nói rằng bắt quả tang ông Thích Không Tánh đang phát tiền… Quan niệm của ông công an th́ “đây là một hành vi có tính chất phá hoại về chính trị, phá hoại chế độ, đây là một hành vi địch đối…” v́ thế nên đă ra lệnh thực hiện chuyên chính. Quan điểm của Ḥa thượng Quảng Độ và Thượng tọa Không Tánh là thấy dân khổ nên giúp ít tiền. Thí dụ như ông Quảng Độ nêu lên đề nghị xây dựng một thể chế đa nguyên, đa đảng th́ đấy là một đề nghị cải thiện thể chế chính trị. Đứng về Hiến pháp và luật pháp th́ những đề nghị đó đâu có phạm pháp, mà cũng đâu có phải chỉ có ông Quảng Độ đề nghị không đâu, cũng nhiều người khác đă đề nghị rồi, thế cho nên không thể qui việc ông Thích Quảng Độ đưa ra đề nghị đa nguyên, đa đảng là hành vi địch đối được, đấy là hành vi qui chụp của ông công an, kết luận như thế, nhưng thực ra nó lại “chéo cẳng” khi xử lư vụ việc. Bởi v́ nếu qui chụp như đăng trên báo th́ nhất thiết phải là bắt giữ, chuyên chính và khởi tố… Thế nhưng như đă thấy ở miền Nam với Hoà thượng Thích Quảng Độ miền Nam th́ không làm ǵ cả? C̣n với Thượng tọa Không Tánh ở Hà Nội th́ có bắt đâu và rồi lại mua vé đưa về lại miền Nam trả về Chùa chứ có phải là bắt giữ đâu. Thế thành ra cách xử lư qui chụp người ta về hành vi và hai vấn đề đó không ăn khớp ǵ với nhau cả. Vấn đề đó đúng về tác động ở trong ngoài nước là không có lợi, ảnh hưởng tới uy tín của đất nước với thế giới bên ngoài. Tôi có nói với một số cán bộ công an đương chức đến “hỏi thăm” tôi bảo cách đặt vấn đề như thế là dốt! Tôi cũng nghe nói ông Thượng tướng, thứ trưởng Bộ Công an Nguyễn Văn Hưởng nói ông Thích Không Tánh có biết dân khiếu kiện là ai đâu. Trong khi nói người ta không biết rồi lại nói ông Không Tánh phát tiền xong rồi chuẩn bị khích động quần chúng biểu t́nh chống chính phủ, điều này là phi lư! Tại sao việc phát tiền cho người đi khiếu kiện lại là phạm pháp? Tại sao việc ông Thích Quang Độ đề nghị một thể chế đa nguyên, đa đảng lại là hành động phạm pháp? Nếu coi đó là hành động phạm pháp mà công an không truy tố th́ công an sẽ bị khởi tố là bao che tội phạm. Thế cho nên qua vấn đề vừa rồi chúng tôi cản thấy h́nh như cái tư duy về chiến lược chỉ đạo của ngành công an không rơ ràng… Về chiến thuật th́ tại sao ông Thượng tọa Thích Không Tánh ra ngoài Hà Nội này đến khi giữ người ta ở trụ sở Bộ Công an th́ lại phải Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng ra là thế nào? Tôi cũng chẳng hiểu về chiến thuật tại sao lại phải xử dụng những cách như thế? Với bên ngoài th́ nói toáng lên là ngăn chặn được âm mưu chính trị phá hoại… thế này thế khác, nhưng mặt khác th́ lại để mời ông Không Tánh đi bằng máy bây về lại miền Nam là thế nào? Thế cho nên tôi cũng nghe thấy là những việc hành xử vừa rồi là người ta bí, người ta hớ… thế cho nên bây giờ họ tranh thủ là người cầm quyền có trong tay báo chí nên muốn nói thế nào th́ nói và nhà nước pháp quyền này là nhà nước mà ông công an nắm quyền ghê gớm… cho nên nếu kiện th́ kiện củ khoai cho nên thôi, v́ vậy cho nên họ tranh thủ báo chí trong tay để họ nói. Cho nên ư kiến của chúng tôi vừa rồi trao đổi với nhau và thống nhất là tất cả các anh em dù có cương vị này cương vị khác… là phải kiến nghị với Trung ương để phải bàn lại chuyên đề về Khiến kiện - Đất đai. Vấn đề đó là một vấn đề phức tạp mà vấn đề đó là vấn đề v́ đất nước, v́ quốc gia. Việt Hùng: Thay mặt quí thính giả của đài xin cám ơn ông. Đọc tiếp theo ngày: « Cập nhật vụ Giáo hội PGVN TN “Hệ thống chính trị của ta đang có vấn đề.” » Đọc tiếp theo cùng đề mục: « Bên Nhà: Hai năm nh́n lại: Thời cơ - Thách thức - Thành tựu - Yếu kém « Khiếu Kiện: Ư kiến của một độc giả báo “Công an thành phố Hồ Chí Minh” » Khiếu Kiện: “Hệ thống chính trị của ta đang có vấn đề.” |
| Tạp Kư TRÍCH LỤC QUYẾT ĐỊNH "THÔI" QUỐC TỊCH VIỆT NAM "Bộ hồ sơ xin cấp "giấy miễn thị thực" *Tuyết-Lan Bạn thân mến, Bạn thúc giục giùm cho những Việt Kiều nào muốn về Việt Nam , hăy nhanh chân lên, kẻo trễ mất! Từ tháng 7 năm 2007, trong chuyến "quy mă"ơ buôn bán, Chủ Tịch Nước CHXHCN Việt Nam tuyên bố sẽ "Miễn Thị Thực" cho Việt Kiều về nước du hí, thăm viếng thoải mái, và nói là việc này sẽ bắt đầu từ ngày 01-9-2007. Thế nhưng, chính quyền cộng sản đă lúng ta lúng túng không biết phải thực thi như thế nào, cho nên, măi tới ngày 29-8-2007, Thủ Tướng Cộng sản Nguyễn Tấn Dũng mới kư quyết định và ban hành quy chế "miễn thị thực", tức trước ngày 01-9-2007 có hai ngàỵ Ban hành xong quy chế là ngày cuối tuần và ngày lễ. CSVN đă nói rơ rằng việc miễn thị thực này nằm trong Nghị quyết 36 nhằm mục đích "quản lư người Việt ở nước ngoài như là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc". Cộng sản muốn nắm đầu Việt kiều, nhưng hầu hết người Việt tỵ nạn Cộng sản đều không chấp nhận chế độ cộng sản, cho nên, cộng sản mới bầy ra cái tṛ lừa bịp này để thắt dây tḥng lọng vào cổ những người Việt tỵ nạn v́ quá "ham về Việt Nam" hoặc "thấy cái lợi nhỏ trước mắt, mà quên cái hại lớn sau lưng". Thật đó Bạn ơi! Xin các đấng Việt Kiều thơ ngây ạ! Hăy nh́n xem cái mẫu GIẤY MIỄN THỊ THỰC này th́ biết ngay! Nó có khác ǵ cái Passport, cái Thông Hành mà Việt Cộng gọi là "Hộ Chiếu" đâủ Cầm cái giấy này về Việt Nam, tức là mặc nhiên "trở lại quốc tịch Việt Nam" và lẽ đương nhiên phải chịu sự chi phối của pháp luật cộng sản Việt Nam, không c̣n tư cách "ngoại kiều" nữa, mặc dù đương sự là công dân của các quốc gia tự do như Mỹ, Pháp, Anh, Canada, Đức, Úc vân vân. Nếu có chuyện ǵ xảy ra cho bản thân – đừng nói là "tôi không đụng chạm tới chính trị th́ sợ ǵ?" – xin lỗi Bạn, dưới chế độ công lư bịt miệng, chuyện ǵ cũng có thể xảy ra cả! Biết kêu aỉ Bởi v́ khi rời khỏi quốc gia mà bạn mang quốc tịch, bạn không xin xuất cảnh, nên lănh sự, đại sứ nước của bạn biết đâu mà can với thiệp? Ngoài ra, trong Bộ Hồ Sơ để xin Giấy Miễn Thị Thực nói trên, có nhiều loại bản sao mà một ngàn năm bạn cũng chẳng bao giờ t́m thấy để sao chép. Bạn biết đó là những giấy ǵ không? B́nh tĩnh, đọc từ từ kẻo xỉu, tiền xe cấp cứu dạo này lên cao lắm! "Ngoài tờ khai, ảnh và hộ chiếu của nước ngoài, hoặc giấy thường trú do nước ngoài cấp, c̣n phải nộp một trong những loại giấy tờ dưới dây (nếu có): - Giấy chứng nhận có quốc tịch Việt Nam ; - Bản sao hoặc bản trích lục Quyết định cho trở lại quốc tịch Việt Nam ; - Bản sao hoặc bản trích lục Quyết định cho thôi quốc tịch Việt Nam ; - Giấy xác nhận mất quốc tịch Việt Nam ; - Hộ chiếu Việt Nam (c̣n hoặc đă hết giá trị); - Giấy chứng minh nhân dân (c̣n hoặc đă hết giá trị); - Giấy khai sinh (kể cả bản sao); - Thẻ cử tri mới nhất; - Số hộ khẩu; - Sổ thông hành cấp trước 1975; - Thẻ căn cước cấp trước 1975; - Tờ trịch lục Bộ giấy khai sanh cấp trước 1975; - Giấy tờ do cơ quan có thẩm quyền của nước ngoài cấp nếu trong đó có ghi người được cấp giấy tờ đó có quốc tịch gốc hoặc gốc Việt Nam . Trường hợp người nộp đơn không có các giấy tờ liệt kê trên th́ có thể nộp Giấy bảo lănh của Hội đoàn của người Việt Nam ở nước đương sự cư trú, hoặc giấy bảo lănh của công dân Việt Nam. Trang Web của Cộng sản Việt Nam nói "Hai loại Giấy bảo lănh này phải làm theo "mẫu qui định", nhưng "không cần phải có thủ tục xác nhận hoặc chứng thực thêm". Như thế nghĩa là làm sao, chẳng ai hiểu nổi, cộng sản muốn cái ǵ đâỷ Cứ đọc qua bản liệt kê các loại giấy tờ phải nộp khi xin Giấy Miễn Thị Thực, ai cũng có thể nhận ra sự lúng túng, quờ quạng của chính quyền cộng sản Việt Nam trong vấn đề nàỵ Lúng túng và lạng quạng nên hóa ra ngu xuẩn không thể tưởng tượng được! Này nhé, nếu bạn có Giấy chứng nhận quốc tịch Việt Nam trong tay, th́ bạn là người Việt Nam , mắc mớ ǵ mà đi xin Miễn Thị Thực? C̣n hai loại giấy số 2 và 3, - Bản sao hoặc bản trích lục Quyết Định cho trở lại quốc tịch Việt Nam ; - Bản sao hoặc bản trích lục Quyết Định cho thôi quốc tịch Việt Nam ; th́ rơ ràng là loại giấy quái đản chưa thấy có trong xă hội b́nh thường. Làm ǵ có cái gọi là Bản Trích Lục Quyết Định cho thôi Quốc Tịch, hoặc cho trở lại Quốc Tịch? Theo tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, th́ khi không thể sống dưới một chế độ phi nhân, bạo ngược, người ta trốn chạy, t́m nơi đất lành để sống, và nếu đủ điều kiện, người ta được nhập quốc tịch nơi định cư, thế thôi, làm ǵ có cái gọi là cho thôi quốc tịch hoặc cho trở lại quốc tịch? Thật là xuẩn hết chỗ nói (XHCN)! Quái đản hơn nữa là cái gọi là "Giấy xác nhận mất quốc tịch Việt Nam "! Làm sao mà bị mất quốc tịch? Rồi ai có quyền xác nhận mất quốc tịch? Chắc là các ông cán bộ cộng sản lầm quốc tịch với đảng tịch rồi! Từ vượn lên người, không thấy Lénin, Hồ Chí Minh... xin thôi "vượn tịch" ǵ cả, phải không Bạn. Đảng tịch mới bị mất khi bị tước đi do tham ô, hoặc khi tự ư bỏ đảng (như Trần Độ) c̣n quốc tịch gốc th́ làm sao mà mất được? Người ta chỉ có thể mất quốc tịch của nước mà ḿnh được nhập tịch làm công dân, khi bị phạm tội h́nh sự quá nặng mà thôị - Thẻ cử tri mới nhất; - Sổ Hộ khẩu; Đến nước này th́ rơ ràng trăm phần trăm là cộng sản đă quá "hoảng" lên rồi! Thật đó Bạn ơi, nếu người ta đă có Thẻ cử tri mới nhất và Sổ Hộ Khẩu th́ cần ǵ phải thị thực, v́ đích thị là công dân của CHXHCN Việt Nam rồi, c̣n đ̣i ǵ nữa, đảng ơi! Có thẻ cử tri mới nhất, tất nhiên là phải có hộ khẩụ Mà đă có hai cái thư này th́ là "chánh nhân dân" chứ đâu phải "phó thường dân" nữa, việc ǵ phải xin miễn thị thực? Nếu họ có đi ra nước ngoài th́ cũng có đủ giấy tờ xuất cảnh, nhập cảnh đúng luật rồị Chỉ có người Việt tỵ nạn tại hải ngoại mới không có hai thứ giấy này thôị Tuyết Lan, mong rằng những t́m hiểu và tŕnh bày thô thiển trên đây có thể phần nào giúp các bạn chút ít tài liệu để "thâm cứu" thêm cho rơ trắng đen trong cái mưu đồ nhập nhằng này, để khỏi bị "chiếu bí" khi đă bị lọt vào mạng lưới cộng sản. Bạn biết không, trong lúc Tuyết Lan đang đọc cái bản thể lệ buồn cười trên đây, th́ một người bạn thân hốt hoảng gọi điện thoại đến, cho hay là chị đi xin Visa về Việt Nam thăm mẹ, nghe nói bị ṭa lănh sự từ chối không cấp Visa, bảo rằng phải làm giấy chứng minh có quốc tịch Việt Nam, mới cho vào Việt Nam. Bạn tôi theo chồng về Mỹ từ 1967, đă có một bầy con "da trắng, mắt xanh, tóc vàng, mũi lơ" với người chồng Tùy Viên Đại Sứ Mỹ, bây giờ phải làm sao đâỷ Chị xa quê hương đă lâu, đă vài lần về thăm quê, th́ không saọ Bây giờ có thể bị hỏi han quốc tịch Việt trong khi chị đă xuất cảnh chính thức 40 năm quạ Điều oái oăm là khi chị trinh bầy sự việc th́ chị lại bị yêu cầu làm đơn xác nhận đă thôi Quốc tịch Việt Nam . Như thế nghĩa "nà thế lào" hở Bạn? Bạn hỏi Nguyễn Tấn Dũng hay Minh Triết giùm tôi đi! Có thể hai "bợm" này sẽ trả lời "không biết " cho mà xem! Bạn và tôi hăy chờ xem sẽ có vô số chuyện dở khóc dở cười quanh vụ miễn thị thực này nghe Bạn! Việt Cộng là vua sửa sai - sai th́ sửa, sửa rồi lại sai, sai th́ sửa – phải không Bạn? Thân mến chào Bạn. Hẹn Bạn thư saụ Tuyết-Lan |
| Thư cuả Tổ Chức Luật Sư Quốc Tế gởi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng TỔ CHỨC LUẬT SƯ QUỐC TẾ UNION INT ERNATIONAL DES AVOCATS INTERNATIONAL ASSOCIATION OF LAWYERS UNION INTERNACIONAL DE ABOGADOS INTERNATIONAL ANWALTS UNION UNIONE INTERNAZIONALE DEGLI AVVOCATI UNIĂO INTERNACIONAL DE ADVOGADOS Paulo LINS E SILVA Chủ tịch President Rua Visconde de Piraja, 351 – 9 andar – Ipanema. 22410-003 RIO DE JANEIRO – BRESIL Tel: +55(21) 2522 30 30 Fax: +55(21) 2287 78 99/+55(21)2267 30 30 E-mail: pls@linsesilva.com.br Kính gửi Ngài Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng Văn pḥng Thủ tướng Hoàng Hoa Thám Hà Nội. Việt Nam Fax: (qua Bộ Ngoại giao): +884 823 1872 E-mail: (qua Bộ Ngoại giao): banbientap@mofa.gov.vn Ngày 21.5.2007 Thưa Ngài Thủ tướng, Tôi viết thư tới ngài để bày tỏ sự quan ngại thường xuyên đối với trường hợp luật sư Lê Thị Công Nhân, thành viên của Tổ chức Luật sư quốc tế ( UIA), sinh sống tại Hà Nội, và luật sư Nguyễn Văn Đài. Hai luật sư này đă bị bắt tháng 3 vừa rồi và ngày 11.5, họ bị kết tội vi phạm điều luật 88 Bộ luật H́nh sự Việt Nam liên quan đến việc tuyên truyền chống nhà nước XHCN Việt Nam. Luật sư Lê Thị Công Nhân đă bị kết án 4 năm tù và Luật sư Nguyễn Văn Đài, 5 năm tù. Chúng tôi có lư do để tin tưởng rằng hai bản án này liên quan đến các hoạt động cổ vũ cho nhân quyền của hai luật sư, là thành viên của đảng mới được thành lập - Đảng Thăng tiến Việt Nam, và cả hai luật sư này đều bị bắt v́ các hoạt động hoàn toàn nằm trong quyền tự do diễn đạt một cách ôn ḥa những tư tưởng chính trị. Thay mặt cho Tổ chức luật sư quốc tế, tôi đề nghị chính phủ Việt Nam áp dụng và thực hiện phù hợp với Tuyên ngôn về Quyền của người bào chữa đă được Đại hội đồng Liên hiệp quốc thông qua ngày 9.12.1998, và nhất là điều 1 của bản Tuyên ngôn này có nêu rơ : "Mọi người đều có quyền, tự ḿnh hoặc cùng với người khác nhằm thúc đẩy và đấu tranh cho việc bảo vệ và thực hiện quyền con người và những quyền tự do căn bản ở phạm vi quốc gia và quốc tế". Bên cạnh đó, tôi xin nêu lại điều 23 của "Những nguyên tắc cơ bản về vai tṛ của luật sư" được Đại hội đồng Liên hiệp quốc ủng hộ năm 1990, điều này qui định : "Luật sư cũng như mọi công dân khác có đầy đủ quyền tự do ngôn luận, tín ngưỡng, lập hội và hội họp. Đặc biệt, các luật sư c̣n có quyền tham gia vào các cuộc tranh luận công khai về các chủ đề luật pháp, hành chính tư pháp, khuyếch trương và bảo vệ các quyền con người, gia nhập hoặc lập các tổ chức ở tầm địa phương, quốc gia, quốc tế và tham gia các cuộc họp của các tổ chức này, mà không sợ bị khó khăn trong công việc luật sư v́ các hoạt động đúng pháp luật của họ, hay tư cách thành viên của họ trong các tổ chức hợp pháp." Chúng tôi cũng được biết rằng phiên ṭa cũng như các thủ tục tố tụng đối với hai luật sư này có nhiều vi phạm tới những quyền cơ bản nhất liên quan đến quyền bào chữa của họ. Cả hai bị cáo này đều không được thảo luận với luật sư của họ là luật sư Trần Lâm. Luật sư Trần Lâm c̣n không được tiếp cận hồ sơ truy tố và các biên bản thẩm vấn như luật pháp qui định. Chúng tôi cũng lên án việc sử dụng các phương tiện truyền thông của Nhà nước trong quá tŕnh tố tụng nhằm xuyên tạc thông tin về hai luật sư Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài, nhằm làm xấu thanh danh của họ, những việc này rơ ràng đă vi phạm nguyên tắc giả định vô tội trong quá tŕnh tố tụng. Qua những điểm nêu trên, chúng tôi khẩn thiết đề nghị chính phủ Việt Nam, thông qua các bộ trưởng cũng như các cơ quan Tư pháp và Nhà nước, trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện hai luật sư Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài đang bị cầm tù v́ liên quan đến việc bảo vệ nhân quyền hợp pháp của họ. Tổ chức luật sư quốc tế cũng kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho tất cả các tù nhân chính trị bất bạo động khác-những người đơn thuần chỉ thực hiện quyền tư do ngôn luận và có ngay hành động kịp thời và hiệu quả để đảm bảo an ninh cho các luật sư nhân quyền để họ có thể tiếp tục thực hiện sứ mạng bảo vệ quyền con người- một sứ mạng hợp pháp và đầy ư nghĩa. Trân trọng. Paulo Lins e Silva Chủ tịch INTERNATIONAL ASSOCIATION OF LAWYERS UNION INTERNACIONAL DE ABOGADOS INTERNATIONAL ANWALTSUNION UNIONE INTERNAZIONALE DEGLI AVVOCATI UNIĂO INTERNACIONAL DE ADVOGADOS Rassembler les avocats du monde ♦ Bringing Together the World's Lawyers ♦ Reunir a los abogados del mundo Paulo LINS E SILVA Président President Presidente Paulo Lins e Silva Advogados e Consultores de Familia Rua Visconde de Piraja, 351 - 9° andar - Ipanema 22410-003 RIO DE JANEIRO - BRESIL Tél. : +55 (21) 2522 30 30 Fax : +55 (21) 2287 78 99 / +55 (21) 2267 30 30 E-mail : pls@linsesilva.com.br Prime Minister Nguyen Tan Dung Office of the Prime Minister Hoang Hoa Tham Ha Noi Viet Nam Fax (via Ministry of Foreign Affairs): +844 823 1872 Email (via Ministry of Foreign Affairs): banbientap@mofa.gov.vn 21 May 2007 Dear Mr. Prime Minister, I write to express my continuing concern about the case of the UIA member and Hanoi-based lawyer Le Thi Cong Nhan and lawyer Nguyen Van Dai who were arrested in March. On May 11th they were found guilty, under Article 88 of Vietnam's criminal code, for spreading propaganda against the Socialist Republic of Vietnam and condemned to four and five years in prison. We have reasons to believe that those sentences were motivated by their activities as pro-democracy lawyers and members of the newly founded Vietnam Progression Party and we deplore the arrest and detention of both lawyers for activities well within their rights to peaceful expression of political thought . On behalf of the UIA, I ask that the Vietnamese government to apply and proceed in accordance with the Declaration on Human Rights Defenders, adopted by the General Assembly of the United Nations on 9 December 1998, and in particular, Article 1 of that document, which states: Everyone has the right, individually and in association with others, to promote and to strive for the protection and realization of human rights and fundamental freedoms at the national and international levels. In addition I recall the article 23 of the "Basic Principles on the Role of Lawyers," welcomed by the UN General Assembly in 1990 which states that : Lawyers like other citizens are entitled to freedom of expression, belief, association and assembly. In particular, they shall have the right to take part in public discussion of matters concerning the law, the administration of justice and the promotion and protection of human rights and to join or form local, national or international organizations and attend their meetings, without suffering professional restrictions by reason of their lawful action or their membership in a lawful organization. We were also informed that the trial – and pre-trial- proceedings saw repeated violations of the most fundamental rights of the defence. Both accused were denied their right to meet with their lawyer, Mr Tan Lam. The later was not allowed to have access to the judicial documents and enquiry conclusions in accordance to the legally prescript procedure. We also condemn the use of state media during the proceedings to slander both lawyers and undermine their reputation, which constitutes notably a breach of the presumption of innocence. In view of the above, we insist on the urgency for the Government of Vietnam, considering the respective competences of the Ministers as well as those of the judiciary and other bodies of the Sate, to order the immediate and unconditional release of Le Thi Cong Nhan and Nguyen Van Dai imprisoned in connection with their legitimate defense of human rights. The UIA also calls upon the government of Vietnam to release all non-violent political activists who have simply exercised their right to freedom of expression and to take swift and effective action to ensure the security of all human rights defenders so they can continue to carry out their legitimate and important work defending human rights. Yours sincerely, Paulo Lins e Silva , President |
| Ư kiến của một độc giả từ lâu đă trót lỡ trung thành với báo “Công an thành phố Hồ Chí Minh”. Tôi là một công dân Việt Nam viết vài ḍng phản biện lại nội dung từ bài báo của Tác giả - Gia Phúc trên báo “Công an thành phố Hồ Chí Minh ” số 1575, thứ năm 06-9-2007 với tiêu đề "Thích Quảng Độ một con người…." Tôi là 1 người rất thích đọc báo, dù vẫn biết rằng : Tất cả những thông tin trên báo Quốc Doanh Việt Nam đều không đáng tin cậy, nếu không muốn nói rằng chỉ là những tờ báo lá cải nhằm tuyên truyền lừa bịp, và nhằm mục đích duy nhất tuyên truyền ngu dân để hết ḷng phục vụ cho chính quyền của ĐCSVN. Đa số những nhà báo làm việc cho báo Quốc doanh VN là những cây bút được tuyển lựa theo tiêu chuẩn trung thành với Đảng CSVN cho dù tŕnh độ và tư tưởng rất tồi. Hay nói chính xác là họ chỉ là những tên bồi bút vô lương tâm có chút chữ nghĩa, những tên tội phạm cổ cồn trắng, một loại gia nô của đảng và nhà nước mà thôi. Cái cụm từ “Nhân Dân” chỉ là khẩu hiệu mà họ luôn mồm la lớn và lợi dụng để làm b́nh phong vững chắc cho cái nghề được họ tự nhận là “cao cả” cho ḿnh một cách trơ tráo. Sáng nay, cũng như mọi ngày tôi lại có thói quen đọc báo. Tờ báo đầu tiên trong ngày hôm nay đến tay tôi là tờ “Công an thành phố HCM”. Lướt qua các đề mục thông thường, tôi t́m bài viết nói về Ḥa thượng Thích Quảng Độ theo lời hẹn của kỳ số báo trước đă đăng tải liên tục. Sau khi đọc xong bài báo khác với phản ứng tự nhiên là sự phẫn uất của những kỳ trước đó. Tôi lại cười thầm, một nụ cười pha trộn giữa sự cay đắng và khinh thường tác giả đă viết bài này. Tôi cay đắng v́ nhận thấy ḷng tôn kính và đức tin của một phần tử bị xúc phạm thô bạo bởi một ng̣i bút tầm thường bị bẻ cong. Thủ phạm chính là nhà báo mang bút danh Gia Phúc. Từ những ḍng suy nghĩ b́nh thường của một Dân oan đang đi khiếu kiện tại thành phố này. Tôi thấy có trách nhiệm và mạo muội viết đôi ḍng xin phản biện từng phần của bài báo nêu trên, mà tác giả Gia Phúc đă nhằm mục đích bêu xấu một nhà sư có tấm ḷng cao cả như Ḥa thượng Thích Quảng Độ. Một nhà sư đang được toàn thể phật tử trong nước và lương tri tiến bộ trên thế giới tôn kính, hết ḷng ca ngợi. Lời nói đầu in ḍng chữ đậm nét nói về sự ca ngợi của các nhóm người Việt sống lưu vong ở hải ngoại về HT Thích Quảng Độ. Ông Gia Phúc đă cố t́nh tách riêng khi sử dụng 2 chữ “Nhóm người”, nhưng ông đă cố t́nh quên rằng, tất cả những người hiện sống lưu vong nơi đất khách quê người đều là những người phải chạy trốn chế độ độc tài CSVN để t́m cuộc sống có Tự do Dân chủ, tôn trọng Nhân quyền nơi đất khách quê người đă mấy chục năm nay. Vậy ông Gia Phúc, tác giả bài báo không thể sử dụng những từ ngữ vụng về để tách riêng cộng đồng người Việt ở hải ngoại được. Về việc này, một đứa trẻ vừa biết đọc, biết viết cũng có thể nhận biết điều đó. Từ những phân tích b́nh thường trên, có thể nói với ông Gia Phúc là một chuyên gia yếu kém trong việc cố t́nh ly gián t́nh đoàn kết vốn có của dân tộc Việt Nam. Chắc hẳn là từ nhỏ Ông Gia Phúc đă thuộc ḷng câu chuyện một chiếc đũa th́ có thể bẻ găy nhưng một bó đũa th́ không thể bẻ gẫy dễ dàng được. Nên khi lớn lên ông luôn sử dụng bài học đó để ly gián xé lẻ mọi người nhằm mục đích bẻ găy như chiếc đũa trong bài học của ông. Ông lại là một người không hề biết kính trọng ai ngoài lănh đạo của ḿnh. Điều đó được thể hiện qua câu nói “1 cao tăng đạo mạo tuổi gần đất xa trời ” như HT Thích Quảng Độ. Xin Phật pháp từ bi rộng lượng, tha tội cho kẻ dám ngạo mạn báng bổ cao tăng như “nhà báo Gia Phúc” Ông Gia Phúc cho rằng HT Thích Quảng Độ đă ảo tưởng về vai tṛ lịch sử của ḿnh ư? Tôi cho rằng ông đă lầm hay nói đúng hơn là ông cố t́nh hùa theo đám người ngu dốt để phủ nhận vai tṛ lịch sử quan trọng của HT Thích Quảng Độ trong quá tŕnh đấu tranh cùng cả dân tộc, thậm chí cả nhân loại để tẩy chay chế độ độc tài CSVN gian ác, lưu manh đến tột cùng. Ông Thích Thanh Tứ Phó chủ tịch thường trực trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Người mà đă được tác giả Gia Phúc đề cập trong phần đầu bằng sự kính trọng riêng tư của ḿnh, nhưng rất tiếc rằng đă bị vạch mặt trên những trang báo điện tử ở hải ngoại với những cơ sở chính xác từ tên cúng cơm là Trần Văn Long bản sao giấy khai sinh mẫu TP/HT 1999 – A2 quyển số 69 trong hồ sơ ứng cử đại biểu quốc hội khoá 12 ghi năm sinh là 1927 người xă Song Mai, Huyện Kim Động, Tỉnh Hưng Yên mà bất cứ ai cũng có thể đọc được từ máy vi tính. Ông Thích Thanh Tứ là nhà sư cộng sản, được CSVN sử dụng làm công cụ chánh trị, làm con bài chánh trị…để ḷe bịp nhân dân. Thậm chí ông ta tuy mặc áo cà sa nhà Phật nhưng lại tham gia đàn áp, khủng bố nhân dân và cả những nhà tu hành khác. Tôi thật sự không thể hiểu v́ sao ông Gia Phúc lại kính trọng ông Thích Thanh Tứ một cách mù quáng như vậy, trong khi tôi dám chắc rằng tiểu sử của ông Thích Thanh Tứ ông đă thuộc ḷng. Hay v́ ông muốn bảo vệ việc làm của ḿnh, ông đang chót ăn lương hậu hĩ của nhà nước và đảng cai trị này mà phải đành làm như thế. Lời góp ư của một nhà sư Quốc doanh kém tư cách tên Thích Thanh Tứ, chính là mong ước của ĐCSVN. Ông Thích Thanh Tứ chỉ là người truyền đạt mong ước đó mà thôi, và người đáng tỉnh ngộ chính là ông Thích Thanh Tứ chớ không ai khác. Nh́n vào tấm ảnh mà ông Gia Phúc minh hoạ trong bài báo, rồi ông xuyên tạc, phỉ báng h́nh ảnh của tôn sư Thích Quảng Độ bằng cách mô tả, diển giải của riêng ḿnh. Chúng ta sẽ thấy những bàn tay gầy guộc của những người dân oan đang giơ cao và vỗ tay hoan hô sau bài phát biểu xúc động của HT Thích Quảng Độ. Đó là biểu hiện ḷng kính phục của mọi người có mặt lúc đó tại trước 194 đường Hoàng Văn Thụ. Khác hẳn những bàn tay mũm mĩm đỏ hồng của bọn tham quan vô loại đang xun xoe nịnh bợ đám quan thầy CSVN bạo tàn, gian trá khi chúng vỗ tay tán thưởng nhau trong các kỳ hội nghị, đại hội mà mọi người thường thấy trên tivi của đài truyền h́nh Việt nam trong nước. Ông Gia Phúc đă xúc phạm nghiêm trọng đến sự tôn nghiêm của Phật giáo Việt Nam qua cách mô tả tay cầm loa, dây nhợ ḷng tḥng cái mà ông gọi là dây nhợ ḷng tḥng ấy chính là những chuỗi hạt mà các nhà sư luôn đeo trên cổ tay khi mặc áo cà sa. Vậy mà một học giả như ông lại xuyên tạc bằng câu “dây nhợ ḷng tḥng”. Đúng là lũ lọan ngôn, vô lại của bọn người vô liêm sỉ, bọn súc vật biết chữ… Ông Gia Phúc nói rằng hàng triệu người ở các quốc gia khác đă cùng chia sẻ niềm vui với cả dân tộc VN khi núi liền núi, sông liền sông, nhà nhà đoàn tụ, không c̣n cảnh phân ly, không c̣n chiến tranh tàn khốc vv và vv… Ông đă vẽ lên một bức tranh hoà b́nh rực rỡ rồi khoe khoang và cho các quốc gia khác chiêm ngưỡng, nhưng những người xem tranh ấy đầu biết rằng ông đă cố t́nh dùng gam màu rực rỡ để khoả lấp một thực tế đau thương phũ phàng rằng : Trong bức tranh ấy có hàng vạn, hàng triệu, triệu đồng bào VN đă đang bị cướp mất nhà cửa ruộng vườn, bị đọa đầy, bị lăng mạ, vu cáo bỉ ổi, bị tước đoạt nhân quyền căn bản. Và nhân dân Việt nam trong bức tranh đó đang bị chính quyền CSVN tước mất quyền làm người và bị đối xử tàn tệ bởi một thể chế độc tài, ngu dốt, cực kỳ phản động, lưu manh và bảo thủ nặng nề. Trong hoàn cảnh bị đàn áp, cướp bóc và mất quyền làm người ấy. Sự xuất hiện những vị anh hùng như HT Thích Quảng Độ, Thượng tọa Thích Không Tánh… là việc hẳn nhiên. V́ chính quyền CSVN luôn có câu nói rằng “ở đâu có áp bức th́ ở đó có đấu tranh” và bất cứ một cuộc đấu tranh nào cũng cần có một nhà lănh đạo kiệt xuất làm thống lănh. HT Thích Quảng Độ là một nhà sư lănh hội giáo lư phật pháp, với ḷng từ bi của người tôi nghĩ rằng : người luôn đấu tranh ôn hoà dùng đức độ của người để thức tỉnh nhân dân trước loài quỷ dữ hung tàn và ác độc. Tôi xin ông Gia Phúc đừng ngậm máu phun người như thế. Ngậm máu phun người đă là một việc làm ghê tởm, huống chi ông đă ngậm máu phun một nhà sư đang ở chức vụ Hoà thượng, Thượng tọa. Việc làm này nói theo kiếp luân hồi ông sẽ không bao giờ được đầu thai và địa ngục đang chờ để trừng phạt ông với những nhục h́nh. Ông Gia Phúc cho rằng HT Thích Quảng Độ đă xúc phạm các vị lănh đạo GHPGVN với những câu nói “Nên giải tán quách giáo hội hiện nay càng sớm càng tốt v́ c̣n giáo hội th́ c̣n điều kiện và có cơ hội cho những phần tử xấu lợi dụng danh nghĩa Phật giáo chui vào thao túng, làm bậy….” Ông đă lái vấn đề mà HT Thích Quảng Độ muốn nói sang một hướng khác. Mục đích của ông Gia Phúc là muốn các tăng ni, phật tử Việt nam hiểu lầm HT Thích Quảng Độ ḥng cô lập như câu chuyện chiếc đũa tôi đă nói ở trên. Trong sự hiểu biết của một người b́nh thường tôi cũng có thể hiểu được câu nói đó HT Thích Quảng Độ muốn ám chỉ những nhà sư xuất thân từ cơ quan A25 -“cục bảo vệ văn hoá” thuộc tổng cục 1 - Bộ công an nhà nước CSVN nơi chuyên đào tạo sư săi quốc doanh CS để trấn giữ hệ thống chùa chiền trong toàn quốc. Các tăng ni, phật tử này được vũ trang bằng lư thuyết của Marx Lénine sau đó được “ tráng men” bằng lư thuyết đạo phật và trước tiên phải thành thạo các phương pháp niệm kinh, hành lễ để “vào nghề ”. Và những nhà sư Quốc doanh đó đă thao túng GHPGVN bằng sự yểm trợ quyền lực cả bạo lực tàn khốc của Đảng CSVN độc tài. Ông Gia Phúc sưu tầm tài liệu và cho rằng HT Thích Quảng Độ viết thư nói xấu quê hương đất nước thậm tệ… Vậy! theo ông. Phải viết như thế nào để nói tốt quê hương? Theo suy nghĩ của tôi th́ lá thư ấy HT Quảng Độ đă miêu tả hoàn cảnh thực tế mà nhân dân VN đang phải gánh chịu, và kêu gọi sự can thiệp cứu giúp từ những nước tiên tiến, văn minh là việc b́nh thường. V́ trước năm 1945, rồi sau năm 1954 ông trùm CSVN Hồ Chí Minh cũng đă từng thân chinh đi cầu viện Liên Xô, Trung Cộng xin họ giúp đỡ đó sao?! Ông Gia Phúc nói rằng HT Quảng Độ mở “chiến dịch dùng tiền để dụ dỗ, kích động dân khiếu kiện đất đai ” ở Văn pḥng quốc hội 2 – TP.HCM. Vậy ông Gia Phúc có biết với số tiền 300.000.000đ chia đều gần 2000 người th́ mỗi người được bao nhiêu không? Và người dân oan chúng tôi đă bị “mua chuộc, dụ dỗ” với số tiền ấy sao? Tôi thừa nhận rằng, chúng tôi là những người đang đói khát, nghèo khổ v́ mất hết đất đai, nhà cửa và bị lâm vào hoàn cảnh bi thương do chánh quyền độc tài CSVN là thủ phạm gây nên, nhưng chúng tôi vẫn c̣n ḷng tự trọng của một con người có nhân cách c̣n hơn những kẻ đă cướp đoạt tài sản của chúng tôi. Đó chỉ là một lũ trộm cướp, bọn ăn cắp công khai có trụ sở, văn pḥng, có ṭa án, viện kiểm sát, quân đội, công an, bộ máy tuyên truyền trên khắp cả nước hậu thuẫn… Chúng tôi nhận sự cứu trợ của HT Thích Quảng Độ bằng sự trân trọng đầy ư nghĩa chớ không phải nhận tiền dụ dỗ, kích động như ông Gia Phúc đă nói, đă vu cáo bỉ ổi và đê hèn. Chính ông Gia Phúc đă đánh giá dân oan chúng tôi quá rẻ rúng, thấp hèn, ngu đần và dốt nát, một cái nh́n của tên vô học và lưu manh chánh trị chuyên nghiệp… Chính ông Gia Phúc là những kẻ đồng phạm cướp đất, cướp nhà của chúng tôi rồi t́m cách triệt hạ kinh tế nhằm mục đích giết chết dân ṃn dân oan chúng tôi để hoàn thành mỹ măn mục đích của ḿnh và cho đồng bọn. Ḥa Thượng Thích Quảng Độ muốn cứu tế dân oan nhưng việc làm cao cả của vị ân sư đă bị bọn hèn hạ t́m mọi cách ngăn chặn và đặt điều nói xấu thậm tệ đến tởm lợm. Việc làm vô liêm sĩ này sẽ bị cả thế giới lên án và lịch sử sẽ có thêm một trang viết về bọn độc tài CSVN bẩn thỉu, hôi hám mất hết tính người ngày hôm nay. Chắc chắn sẽ lại có thêm một hoặc những trang viết tên người ân sư cao cả dũng cảm bất chấp hiểm nguy và giàu ḷng bác ái nhân từ cứu nhân độ thế. Đó chính là : Hoà thượng Thích Quảng Độ và các vị cao tăng khả kính khác như Thượng tọa Thích Không Tánh…. Thành Phố Sài G̣n ngày 06 tháng 9 năm 2007 Quốc Bảo - Dân oan miền Nam Việt Nam |
| THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 8.9.2007 Ông Michael Orona, viên chức cao cấp Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đến Thanh Minh Thiền viện vấn an Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ - Bốn Đại đức bị bắt tại Tu viện Nguyên Thiều B́nh Định - Đại lăo Ḥa thượng Thích Tâm Châu kêu gọi các chùa Cầu an cho Nhị vị Ḥa thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ và viết Kiến nghị yêu cầu LHQ, các Chính phủ, các Quốc hội can thiệp - Hai Ban Đại diện Bà Rịa - Vũng Tàu và An Giang viết Kháng thư PARIS, ngày 8.9.2007 (PTTPGQT) - Chiều thứ sáu, 7.9, ông Michael Orona, Phó Giám đốc Văn pḥng Dân chủ, Nhân quyền, và Lao Động thuộc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đă đến vấn an Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ tại Thanh Minh Thiền viện ở Saigon. Cuộc trao đổi kéo dài gần hai giờ đồng hồ. Ông Michael Orona rất quan tâm đến hiện trạng của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) nói riêng và t́nh trạng nhân quyền, dân chủ tại Việt Nam nói chung. Nhân dịp này Ḥa thượng Thích Quảng Độ đă tŕnh bày chi tiết về thảm trạng tôn giáo nói chung bị đàn áp tại Việt Nam. Ḥa thượng cho biết chưa có dấu hiệu ǵ cho thấy sự thay đổi chính sách tôn giáo của Nhà cầm quyền Hà Nội đối với GHPGVNTN. Tôn giáo chẳng khác chi chiếc cổ đang bị bóp siết. Ông Michael Orona hứa sẽ tŕnh lên chính phủ Hoa Kỳ thực trạng tôn giáo mà Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ tŕnh bày cùng những đề xuất cho việc tôn trọng tự do tôn giáo tại Việt Nam mà nhân dân yêu chuộng tự do, nhân phẩm trên thế giới cần quan tâm đúng mức. Bốn Đại đức bị bắt tại B́nh Định Theo tin từ B́nh Định cho Pḥng Thông tin Phật giáo Quốc tế biết sáng nay, th́ bốn Đại đức Thích Đồng Minh, Thích Đồng Hoàn, Thích Đồng Đại và Thích Đồng Viên từ chùa Giác Hoa ở Saigon ra B́nh Định để dự lễ Giỗ Cố Ḥa thượng Thích Đồng Thiện tại Tu viện Nguyên Thiều. Nhưng khi vừa lên đến đầu dốc dẫn vào Tu viện, th́ bị Công an bắt đưa về đồn. Sự việc xẩy ra vào lúc 7 giờ 30 sáng, giờ Việt Nam. Măi đến 11 giờ chúng tôi vẫn chưa được tin về số phận bốn Đại đức ra sao. Hiện nay tất cả các chùa trực thuộc GHPGVNTN từ Quảng Trị vào đến miền cực Nam đều bị công an phong tỏa. Phật tử đến chùa bị khám xét gắt gao. Nhiều trường hợp bị ngăn cản không cho vào chùa. Chư Tăng trụ tŕ trong các chùa này th́ cấm không được bước chân ra khỏi chùa. Vào dịp Đại lễ Vu Lan, Rằm tháng bảy là dịp chư Tăng xuất hạ sau 3 tháng an cư. Nên có lệ đi thăm nhau trong dịp xuất hạ này. Nhưng công an đă ngăn cản không cho chư Tăng thuộc GHPGVNTN thăm viếng nhau. Cách đây ba hôm, Ḥa thượng Thích Như Đạt, Viện chủ chùa Long Quang ở Huế vào Saigon đưa đám một Pháp hữu, trên đường xuôi Nam muốn ghé Tu viện Nguyên Thiều bái tuế Đức Tăng thống Thích Huyền Quang, nhưng đă bị công an ngăn cấm. Đến Saigon, Ḥa thượng cũng muốn vấn an Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ tại Thanh Minh Thiền viện. Nhưng nguyện ước không thành ! Ḥa thượng Thượng thủ Thích Tâm Châu kêu gọi chư Tăng Ni các chùa tổ chức Lễ Cầu An cho Đức Tăng thống Thích Huyền Quang và Ḥa thượng Viện trưởng Viện Hóa Đạo Thích Quảng Độ, đồng thời viết Kiến nghị gửi LHQ, các Chính phủ, các Quốc hội yêu cầu can thiệp Đại lăo Ḥa thượng Thích Tâm Châu, Thượng thủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Trên Thế giới, ra Thông bạch hôm 7.9 kêu gọi chư Tăng Ni các chùa viện thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Trên Thế giới tổ chức Lễ Cần An cho Đức Tăng thống Thích Huyền Quang và Ḥa thượng Viện trưởng Viện Hóa Đạo Thích Quảng Độ. Đại lăo Ḥa thượng Thượng thủ nhận định rằng : "Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đang mở một chiến dịch vũ băo, vu khống, gán ghép, bôi nhọ Ḥa-Thượng Thích-Quảng-Độ, Giáo-Hội Phật-Giáo Việt-Nam Thống Nhất “dùng tiền xúi giục dân khiếu kiện”, để đánh lừa quần chúng, lừa bịp công luận quốc tế, sẽ cầm tù Ḥa-Thượng Thích-Quảng-Độ và tàn hoại tổ chức Giáo-Hội Phật-Giáo Việt-Nam Thống Nhất". Do đó, Ḥa thượng Thích Tâm Châu cất lời kêu gọi : "Trước hoàn cảnh cực kỳ tang thương bi đát ấy, tôi khẩn cầu chư tôn-đức Tăng, Ni, chư Phật-tử trong Giáo-Hội Phật-Giáo Việt-Nam Trên Thế-Giới : "1)- Tại mỗi chùa, trong mỗi thời khóa tụng niệm, nhất tâm cầu nguyện cho nhân dân Việt-Nam sớm thoát khỏi ách nạn độc tài, gian ác của chủ nghĩa Cộng-sản và cầu nguyện cho Hoà-Thượng Thích-Huyền-Quang, Hoà-Thượng Thích-Quảng-Độ cùng chư tôn-đức Tăng, Ni tại Việt-Nam được b́nh an, thoát khỏi mọi tai nạn, sớm đưa cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ, ấm no, hạnh phúc của toàn dân tới thành công và Giáo-Hội được phục hoạt. "2)- Có thể tổ chức một buổi cầu nguyện chung cho mục đích trên, cùng với các chùa, các cộng đồng người Việt quốc gia tại địa phương. "3)- Cùng với Cộng Đồng Người Việt, các tôn-giáo, các đoàn thể quốc gia tổ chức những cuộc mít-tinh, làm kiến nghị yêu cầu Liên-Hiệp-Quốc, các Chính-Phủ, các Quốc-Hội, các nhà tranh đấu cho dân chủ trên thế giới, can thiệp ngay với nhà cầm quyền Cộng sản Việt-Nam hăy ngưng ngay những hành động phi nhân, tàn bạo đối với các vị lănh đạo Giáo-Hội, các nhà đ̣i tự do dân chủ và những người bị oan khiếu kiện. "4)- Đ̣i hỏi nhà cầm quyền Cộng sản Việt-Nam bỏ điều 4 Hiến-Pháp, bỏ cụm từ “theo quy định của pháp luật” trong điều 69 của Hiến-Pháp 1992 và huỷ bỏ hẳn điều 88, để đem lại tự do, dân chủ thực sự cho nhân dân Việt-Nam. "Trước sự nguy nan của Giáo-Hội Thống Nhất trong nước, chúng tôi nghĩ “một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ”, chúng ta im lặng sao ? Chúng tôi mong chư tôn-đức Tăng, Ni, chư Phật-tử hăy khẩn cấp thực hiện thông bạch này". Xin xem toàn văn bản "Thông bạch khẩn" này ở cuối Thông cáo Báo chí. Ban Đại diện GHPGVNTN tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu viết Kiến nghị thư phản đối Nhà cầm quyền Cộng sản Hôm 1.9, Thượng tọa Thích Thanh Tịnh, Phó Ban Đại diện GHPGVNTN tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu viết Kiến nghị thư gửi các ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản, Chủ tịch Nước, Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội phản đối Nhà cầm quyền Cộng sản vu khống, mạ lị GHPGVNTN. Đầu thư, Thượng tọa đưa ra nhận định : "Dân tộc việt nam là một, đất nước Vĩệt Nam là một, qua bốn ngh́n năm văn hiến, Phật giáo Việt Nam luôn đồng hành cùng dân tộc trong suốt thời gian 2000 năm lịch sử. "Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ xuất hiện thật sự nắm quyền b́nh trong khoảng thời gian từ năm 1945 tại miền Bắc và đến năm1975 tại miền Nam. Nhưng, đến nay chưa đủ đem đến cho dân tộc này luồng khí mát. Mặc dù chủ Tịch Nước đă sang Hoa Kỳ gặp cộng đồng Việt Kiều để đưa ra những quan điểm về hoà giải, hoà hợp dân tộc, ước vọng vẫn c̣n đang bỏ ngỏ. "Trên thực tế từ trong nước c̣n nhiều vấn nạn chưa giải quyết dứt điểm, nên đồng bào quốc nội cũng như hải ngoại thiếu tin tưởng về ư nguyện đă đề ra của những người lănh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam". "Vấn đề dân oan khiếu kiện bị lấy đất, nhà, bị bồi thường tùy tiện là có thật. "Hoà Thượng Thích Quảng Độ và Thượng Toạ Không Tánh đi cứu trợ cho dân đi khiếu kiện là v́ ḷng Từ Bi, việc làm đáng trân trọng". Rồi Thượng tọa phản đối : "Vậy tại sao báo đài và truyền h́nh lại cho là "kích động" và "nhận tiền của những nhóm phản động ở nước ngoài" ? Đây là hoàn toàn sai sự thật". (...) Việc báo, đài và nhân viên an ninh trong nước sử dụng phương tiện truyền thông bôi nhọ, xuyên tạc như vậy là không đúng, làm ảnh hưởng đến uy tín và danh dự cao quí đối với các bậc cao tăng của Phật giáo cũng như làm tổn thương đến GHPGVNTN. Chắc chắn quư vị sẽ làm giảm vai tṛ và tự phá sản chính ḿnh trên trường quốc tế. Chúng tôi hết sức bức xúc và lấy làm tiếc cho việc vô cùng bất lợi nầy. Việc làm sai trái nầy 2000 năm lịch sử chưa từng xảy ra". Thượng tọa Thích Thanh Tịnh xác định "GHPGVNTN là một giáo hội chủ yếu tu là chính, không làm chính trị, không tham gia chính quyền ; chỉ lên tiếng đ̣i hỏi sự công bằng xă hội, no cơm ấm áo cho đồng bào, bất luận là chính quyền nào, cũng cần phải đáp ứng khát vọng của toàn dân". Và đưa ra 5 yêu sách kiến nghị với nhà cầm quyền Hà Nội : 1) Qúi vị nên tháo gỡ Giáo hội Phật Giáo Việt Nam (tức Giáo hội Nhà nước) ra khỏi tổ chức chính trị là Mặt Trận Tổ quốc để Giáo hội Phật Giáo Việt Nam và GHPGVNTN bàn bạc lại việc Phật sự. 2) Về phần nhân quyền cho nhân dân tham gia rộng răi về chính trị tại địa phương. Loại bỏ bớt những cán bộ thiếu phẩm chất đạo đức trong guồng máy chính quyền. 3) Cần chấm dứt lợi dụng công cụ truyền thông báo chí, đài phát thanh truyền h́nh để truyên tuyền, xuyên tạc, nói xấu các Vị tôn túc lănh đạo tối cao của GHPGVNTN dưới mọi h́nh thức. 4) Trả lại quyền sinh hoạt pháp lư cho GHPGVNTN. Ban Đại diện GHPGVNTN tỉnh An Giang viết Tâm Thư về việc Cứu trợ Dân oan và Hội chứng Dân oan gửi chư Tôn đức Tăng Ni, Phật tử và đồng bào Dân oan Thượng tọa Thích Chơn Tâm, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh An Giang viết bức Tâm thư hôm 8.9 gửi chư Tôn đức Tăng Ni, Phật tử và đồng bào Dân oan cả nước đề cập đến việc bôi nhọ và mạ lỵ của báo chí Nhà nước đối với GHPGVNTN. Thượng tọa nhận định : "GHPGVNTN cứu trợ dân oan trong tháng 08-2007 vừa qua, đây là việc làm Từ bi tế độ của nhà Phật, thấy đồng bào khốn khổ phải dang tay cứu giúp. Thế nhưng nhà nước đă mở chiến dịch qui mô, vận dụng cả guồng máy truyền thông gồm: truyền h́nh, truyền thanh, báo, đài vào cuộc để bôi nhọ, mạ lỵ, vu cáo GHPGVNTN chúng tôi bằng lời lẽ xúc phạm tôn giáo nghiêm trọng, đặc biệt nghiêm trọng hơn nữa là Nhà nước đă bôi nhọ nhân phẩm hàng lănh đạo GHPGVNTN với những bằng chứng vu vơ, ấu trĩ, đi ngược lại điều 69, 71, 72 Hiến pháp nước CHXHCNVN về quyền tự do lập hội, quyền dân sự và quyền tự do bày tỏ, phát biểu ư kiến. Việc làm trên đây của Nhà nước đă gây phẫn nộ trước dư luận trong và ngoài nước, tạo nên bộ mặt XHCNVN trước cộng đồng thế giới vốn đă lấm lem, nay lại loang lổ thật vô cùng tồi tệ". Thượng tọa cảm nhận GHPGVNTN đồng cảnh ngộ với tập thể Dân oan toàn quốc : "Hơn 30 năm qua (1975-2007) GHPGVNTN đă có biết bao Văn Thư tŕnh bày đến nhà nước về Pháp nạn Xă hội chủ nghĩa (XHCN) do Nhà nước gây nên cho Phật giáo từ việc chiếm dụng trái phép giáo sản Giáo hội từ Quảng Trị đến Cà Mau mà điển h́nh là chiếm dụng Việt Nam Quốc Tự (đường 3 tháng 2, Quận 10, Sài g̣n) và Trụ sở Tổng vụ Thanh niên (đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Quận 3, Sài g̣n). GHPGVNTN đă có Kiến Nghị, Kháng Thư, Tâm Thư gởi đến các cấp nhà nước từ Trung ương đến địa phương, Văn Thư Gíao hội kháng cáo chính quyền chất cao hơn cả tháp Eiffel của Pháp. Thế nhưng, Nhà nước XHCNVN chẳng những không giải quyết khiếu kiện của GHPGVNTN mà trái lại c̣n đặt thành viên chúng tôi ra ngoài ṿng pháp luật nữa". Trong khi ấy hoàn cảnh Dân oan toàn quốc là : "Hệ quả tang thương do Cơ Chế XHCNVN sai lầm đă gây nên cho dân tộc Việt Nam qua chính sách ruộng đất bất cập, giải quyết đền bù nhà, đất chưa thoả đáng đă đưa đến Hội Chứng Dân oan ngày nay, thảm cảnh dân oan không nhà, lang thang hè phố trong cảnh màn trời chiếu đất kéo dài từ hàng chục năm qua mà Ông Nhà nước chằng đoái hoài ǵ đến đám dân đen lầm than cơ cực, đói rách cơ hàn, lâm cảnh đường cùng mà chẳng biết kêu cứu cùng ai". Cho nên mới có việc GHPGVNTN ra tay cứu trợ : " Chạnh mối Từ Tâm, không thể nghe tiếng kêu thương mà không cứu. Cho nên GHPGVNTN chúng tôi, Hoà thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hoá Đạo chẳng quản cuộc sống đang trong ṿng quản chế, tù đày XHCNVN, Ngài đă đến với đồng bao dân oan khiếu kiện tại Sài g̣n cũng như chỉ đạo cho Thành viên Giáo hội tiếp xúc dân oan Hà Nội, đến với dân oan cả 2 miền nam Bắc. Bởi v́ nỗi Oan ức của đồng bào mất đất, mất nhà cũng chính là thảm cảnh GHPGVNTN bị mất cơ sở, giáo sản từ hơn 30 năm qua. Đồng cảnh tương lân, cùng chia sẻ với đồng bào chút quà nhỏ gọi là “đồng cam cộng khổ” trong tinh thần Đạo pháp và Dân tộc. Thế nhưng GHPGVNTN chúng tôi bị nhà nước vu vạ, theo kiểu “gấp lửa bỏ tay người”. Riêng bản thân Thượng tọa Thích Chơn Tâm cũng là một Dân oan như chính Thượng tọa xác định : "Về bản thân, tôi, cũng là nạn nhân XHCNVN trong đoàn người dân oan khiếu kiện, bởi v́ Chùa Tây Huê, Phường núi Sam, Thị xă Châu Đốc, tỉnh An giang, do tôi trú tŕ đă bị nhà nước ngang nhiên chiếm dụng trái phép từ 2 năm qua, nay tôi phải lang thang sống nhờ, ở tạm trong cảnh không nhà. Đồng bao là dân oan khiếu kiện đ̣i nhà th́ tôi đây cũng là nhà Sư kháng kiện đ̣i chùa, thế mà có được giải quyết ǵ đâu, Ông Nhà nước ơi!". Sau đây là toàn văn bản "Thông bạch Khẩn" của Đại lăo Ḥa thượng Thích Tâm Châu, Thượng thủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Trên Thế giới : GIÁO-HỘI PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM TRÊN THẾ-GIỚI TỔ-Đ̀NH TỪ-QUANG 1978 Parthenais, Montreal, Quebec H2K 3S3, Canada THÔNG BẠCH Kính gửi Quư Ngài và Quư vị Lănh-đạo các Thành-Viên Giáo-Hội Phật-Giáo Việt-Nam Trên Thế-Giới, cùng đồng bào, đồng hương, Phật-Tử. Lâu nay, Quư Ngài và Quư vị cũng như chúng tôi, nghe đài, xem báo trên Internet đều biết rằng, sau Hội-Nghị APEC : - Đảng Cộng-sản, nhà cầm quyền Cộng-sản Việt-Nam v́ quyền lợi độc tài toàn trị, đă mất hết lương tri, giương bẫy pháp luật, hăm hại những nhà bất đồng chính-kiến, cướp đoạt tài-sản, hăm hại dân lành và đang khơi dậy phong trào đấu tố của thập niên 50 trên miền Bắc. - Đảng Cộng-sản Việt-Nam đă lợi dụng, dụng tâm, ghi trong Hiến-Pháp 1992, điều 69 về quyền tự do công dân như sau : “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu t́nh theo quy định của pháp luật”. Thực hiện quyền tự do công dân, theo quy định của pháp luật, Nhà nước Cộng-sản Việt-Nam đă tạo ra điều 88, để hành xử : “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng-ḥa xă hội chủ nghĩa Việt-Nam : 1)- Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng Ḥa xă hội chủ nghĩa Việt-Nam, th́ bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm : a)- Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; b)- Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lư, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân; c)- Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam. 2)- Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng th́ bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm”. - Nhà cầm quyền Cộng sản Việt-Nam đă mượn danh điều 88, bỏ tù bao nhiêu người đ̣i hỏi tự do dân chủ; giam cầm, đánh đập và giải về địa phương những dân oan khiếu kiện; vu khống, chụp mũ và thiết lập ṭa án nhân dân ngay tại Thủ-đô Hà Nội, đấu tố nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ Nguyễn-Khắc-Toàn. - Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đang mở một chiến dịch vũ băo, vu khống, gán ghép, bôi nhọ Ḥa-Thượng Thích-Quảng-Độ, Giáo-Hội Phật-Giáo Việt-Nam Thống Nhất “dùng tiền xúi giục dân khiếu kiện”, để đánh lừa quần chúng, lừa bịp công luận quốc tế, sẽ cầm tù Ḥa-Thượng Thích-Quảng-Độ và tàn hoại tổ chức Giáo-Hội Phật-Giáo Việt-Nam Thống Nhất. Trước hoàn cảnh cực kỳ tang thương bi đát ấy, tôi khẩn cầu chư tôn-đức Tăng, Ni, chư Phật-tử trong Giáo-Hội Phật-Giáo Việt-Nam Trên Thế-Giới : 1)- Tại mỗi chùa, trong mỗi thời khóa tụng niệm, nhất tâm cầu nguyện cho nhân dân Việt-Nam sớm thoát khỏi ách nạn độc tài, gian ác của chủ nghĩa Cộng-sản và cầu nguyện cho Hoà-Thượng Thích-Huyền-Quang, Hoà-Thượng Thích-Quảng-Độ cùng chư tôn-đức Tăng, Ni tại Việt-Nam được b́nh an, thoát khỏi mọi tai nạn, sớm đưa cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ, ấm no, hạnh phúc của toàn dân tới thành công và Giáo-Hội được phục hoạt. 2)- Có thể tổ chức một buổi cầu nguyện chung cho mục đích trên, cùng với các chùa, các cộng đồng người Việt quốc gia tại địa phương. 3)- Cùng với Cộng Đồng Người Việt, các tôn-giáo, các đoàn thể quốc gia tổ chức những cuộc mít-tinh, làm kiến nghị yêu cầu Liên-Hiệp-Quốc, các Chính-Phủ, các Quốc-Hội, các nhà tranh đấu cho dân chủ trên thế giới, can thiệp ngay với nhà cầm quyền Cộng sản Việt-Nam hăy ngưng ngay những hành động phi nhân, tàn bạo đối với các vị lănh đạo Giáo-Hội, các nhà đ̣i tự do dân chủ và những người bị oan khiếu kiện. 4)- Đ̣i hỏi nhà cầm quyền Cộng sản Việt-Nam bỏ điều 4 Hiến-Pháp, bỏ cụm từ “theo quy định của pháp luật” trong điều 69 của Hiến-Pháp 1992 và huỷ bỏ hẳn điều 88, để đem lại tự do, dân chủ thực sự cho nhân dân Việt-Nam. Trước sự nguy nan của Giáo-Hội Thống Nhất trong nước, chúng tôi nghĩ “một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ”, chúng ta im lặng sao ? Chúng tôi mong chư tôn-đức Tăng, Ni, chư Phật-tử hăy khẩn cấp thực hiện thông bạch này. Ngưỡng nguyện Tam Bảo chứng minh và gia hộ. Làm tại Tổ-Đ́nh Từ-Quang, ngày 7 tháng 9 năm 2007 Nay thông bạch Thượng-Thủ Giáo-Hội PGVNTTG (ấn kư) |
| Biểu t́nh xua đuổi Cộng nô, Gian manh độc ác côn đồ dă man! Chúng c̣n cắt bán giang san Khom lưng cúi mặt quỳ van dâng Tàu -tb- THÔNG BÁO KHẨN CẤP Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh của Cộng Đồng Hải Ngoại, đặc trách biểu t́nh chống Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng xuất hiện tại Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc trong tuần lễ từ 18 đến 28 tháng 9, 2007 2424 Gunter Avenue - Bronx - N.Y. 10469 Tel. (646) 920-0209 Email: nguyenvantanh718@ yahoo.com Tel. (610) 914-2126 Email: nguoivietquocgia@ aol.com Tel. (917) 952-6396 Email: lachongmagazine@ comcast.net Kính gửi - Quư vị lănh đạo tinh thần các tôn giáo. - Quư cơ quan truyền thông người Việt tự do. - Quư vị đại diện các đ̣an thể đấu tranh, chính đảng, cộng đồng, hội đ̣an và phong trào. - Quư đồng huơng tỵ nạn Cộng Sản.tại Hoa Kỳ và hải ngọai Kính thưa quư vị: Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng CSVN sẽ có mặt tại trụ sở Liên Hiệp Quốc, New York, Hoa Kỳ trung tuần tháng 9 nhân khai mạc khóa họp thường niên của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc. Tại đây Nguyễn Tấn Dũng sẽ đọc bài diễn văn, đồng thời vận động để CSVN trở thành hội viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại không thể để tập đoàn độc tài toàn trị CSVN tiếp tục lừa gạt dư luận thế giới, tiếp tục dàn áp, bóc lột nhân dân VN, vi phạm trầm trọng và có hệ thống bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, cũng như Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Ttrị mà chính chúng đă kư và cam kết tôn trọng. Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh kêu gọi các Cộng Đồng, các Tổ Chức Đấu Tranh, các Chính Đảng Quốc Gia tại Hoa Kỳ cũng như trên toàn thế giới về New York để cùng tham dự TUẦN LỄ ĐẤU TRANH từ ngày 20 đến 27 tháng 09 năm 2007 gồm: - Biểu t́nh liên tục trước trụ sở Liên Hiệp Quốc tố cáo tội ác của CSVN trước công luận thế giới, đồng thời lên tiếng hỗ trợ cuộc đấu tranh của đồng bào quốc nội. - Thành lập phái đoàn tiếp xúc phái bộ ngoại giao các nước yêu cầu họ không ủng hộ bọn tội phạm CSVN vào Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. - Thảo luận việc thanh lập Ủy Ban Phối Hợp Chung hỗ trợ cuộc đấu tranh của đồng bào quốc nội đang một ngày một dâng cao. Ban Tổ Chức đă được sự giúp đỡ của Tỷ Phú Trần Đ́nh Trường cho Quư Vị từ xa về có nơi nghỉ ngơi tại khách sạn Carter. Tuy nhiên việc tổ chức cũng cần tài chánh để điều hành, thuê mướn pḥng sở sinh hoạt, ẩm thực, cờ, biểu ngữ, poster do đó chúng tôi xin quư vị ủng hộ và kêu gọi đồng hương không thể về tham dự đóng góp tài chánh. Ngân phiếu đề trả cho NYVACA (với chú thích “yểm trợ biểu t́nh Ng Tấn Dũng”) và gửi về P.O. Box 520534, Flushing, NY 11352 hoặc địa chỉ ghi phía trên V́ tính chất khẩn cấp và quan trọng, kinh xin Quư Vị cố gắng về tham dự đông đủ. Các hoạt động của chúng ta được tạm đề nghị như sau. Tuy nhiên v́ lịch tŕnh của Nguyễn Tấn Dũng có thể thay đổi từng ngày, nên hoạt động của chúng ta sẽ được hoạch định theo cho phù hợp. Chúng tôi sẽ thông báo quư vị mỗi khi có thay đổi - Ngày 20 và 22 tháng 9, từ 10 giờ sáng tập họp trước trụ sở Liên Hiệp Quốc: Cầu nguyện cho đồng bào quốc nội mau thoát ách Cộng Sản Hà Nội tham tàn; đánh động dư luận quốc tế và lương tri nhân loại về nỗi đau thương trầm thống của tổ quốc và quê hương hiện nay; đạo đạt thỉnh nguyện thư đ̣i tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam đến Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc cũng như đại diện chính phủ các quốc gia: Hoa Kỳ, Pháp, Đức, Anh, Nhật, Ư, Bỉ, Ḥa Lan v.v. - Chủ nhật 23 tháng 9, từ 10 giờ sáng: Tham dự Hội Nghị người Việt quốc gia hải ngoại để cùng t́m những phương thức đấu tranh hữu hiệu, hầu thích ứng được công cuộc vùng lên tranh đấu của đại khối dân tộc quốc nội,… nhất là đáp ứng tiếng kêu thống thiết “cứu trợ dân oan” của Hoà Thượng Thích Quảng Độ, Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, qua Thông Bạch của Ngài kêu gọi đóng góp vào “Quỹ Cứu Tế Dân Oan” gửi chư Tôn Đức, Tăng Ni, Phật tử và đồng bào các giới trong và ngoài nước ngày 10 tháng 8 năm 2007. - Thứ Hai, thứ Ba, thứ Tư 24 và 25 và 26 tháng 9, từ 10 giờ sáng: Tổng biểu t́nh trước trụ sở Liên Hiệp Quốc phản đối Nguyễn Tấn Dũng và tố cáo tội ác của bạo quyền Cộng Sản Hà Nội; kêu gọi quốc tế tích cực hỗ trợ công cuộc đấu tranh đ̣i quyền sống, quyền làm người, tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam. Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh. Đồng Chủ Tịch - Ông Nguyễn Văn Tánh, New York (Cố Vấn Thường Vụ Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New York – Trưởng Ban Tố Chức Ngày Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế). (646) 920-0209 -GS Lai Thế Hùng (Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Trung Ương Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Âu Châu ((CT/HĐĐHTƯ/CĐNVQGÂC) – Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Trung Ương Phong Trào Đấu Tranh Đ̣i Tự Do Tôn Giáo Dân Chủ, Nhân Quyền Và Toàn Vẹn Lănh Thổ Cho Việt Nam (CT/HĐĐHTƯ/PTĐT), Tổng Thư Kư Ủy Ban Lâm Thời Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại Yểm Trợ Những Tiếng Nói Đấu Tranh Quốc Nội (TTK/UBYTQN) , Phối Trí Viên Ủy Ban Quốc Tế Vận Cứu Nguy Các Nhà Đấu Tranh Dân Chủ Tại Việt Nam (PTV/UBQTV), Pháp. (714) 326-9302 - Nhà báo Nguyễn Đ́nh Toàn (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Philadelphia) (610) 914-2126 - LS Nguyễn Thanh Phong (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New York ) (646) 920-4118 - Nhà văn Trần Quán Niệm (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam New Jersey) (917) 952-6396 - Ông Cao Xuân Khải (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New Hampshire ). - Ông Nguyễn Thanh B́nh (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Massachusetts ) (617) 296-7640 - Ông Lư Văn Phước (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc GiaWashington DC , Maryland và Virginia ) (202) 361-1231 - Ông Đỗ Minh Đức (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Houston) - BS Nguyễn Xuân Vinh (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia California ) - Ông Trần Giỏi (Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Connecticut ) (203) 526-4147 - Tiến Sĩ Lê Minh Nguyên (Trưởng Ban Điều Hợp Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam ) - Ông Nguyễn Trung Châu (Chủ Tịch Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị tại Hoa Kỳ) (718) 364-3673 - Ông Nguyễn Phục Việt (Nhóm Tuổi Trẻ PalTalk) - Ong Trần Tiếng, (KQVNCH. Chủ Tịch Uy Ban Hỗ Trợ Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền VN tại San Diego ) (858) 232-3028 - Kỹ Sư Ngô Ngọc Hùng (Tổng Giám Đốc Đài Phát Thanh và Truyền H́nh Việt Nam Hải Ngoại) - Ong Lê Hồng Long (Giám Đốc đặc trách Chương Tŕnh Phát Thanh đài Việt Nam Hải Ngoại, chủ nhiệm nguyệt san Thế Giới Ngày Nay, Kansas ) - B/S Trần Đ́nh Thắng (Chủ Tịch CĐ Người Việt QG Montreal, Canada, Chủ Tịch Đoàn Liên Hội Người Việt Canada, Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện Hội Quốc Tế Y Sĩ Việt Nam Tự Do) - B/S Nguyễn Quốc Quân (Chủ Tịch Uy Ban Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản), Washingtonn DC - B/S Nguyễn Xuân Dũng (Cố Vấn Cộng Đồng Người Việt VN Tacoma ), Seatle , Washington State Với sự tham gia và hỗ trợ của quư vị có tên trong danh sách sau đây:. Các hội đoàn, đoàn thể hay cá nhân muốn ghi tên tham gia, xin báo cho chúng tôi hay để cập nhật kịp thời. - Cụ Phan Vỹ, (Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Trung Ương PTĐT (CT/HĐGSTU), Hội Đồng Tư Vấn (HĐTV) UBYTQN và UBQTV), Washington D.C. - Cựu Thiếu Tướng Lư Ṭng Bá (Chủ Tịch Ủy Ban Yểm Trợ Dân Chủ Quốc Nội – HĐCVTƯ/PTĐT và UBQTV) - Santa-Ana , CA . - Cựu Đại Tá Trương Như Phùng (Chủ Tịch Tổng Hội Cựu Chiến Sỹ Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa – PCT/HĐĐHTƯ/PTĐT, HĐTV/UBYTQN và UBQTV) - Houston , TX . - Cựu Thiếu Tá Nguyễn Xuân Tùng (Giám Đốc Chương Tŕnh Phát Thanh Diễn Đàn Kytô hữu, Diễn Đàn Chống Cộng - PCT/HĐĐHTƯ/PTĐT) – Santa Ana , CA. - Ḥa Thượng Thích Thắng Hoan (Chánh Văn Pḥng Hội Đồng Giáo Phẩm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN), Viện Hóa Đạo II, (HĐTV/UBYTQN) – New Orleans, LA. - Ḥa Thượng Thích Thanh Đạm (Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới, HĐTV/UBYTQN), Chùa Giác Hoàng , Washington , D.C - Thượng Tọa Thích Vân Đàm (Vụ Trưởng Vụ Văn Hóa Giáo Dục GHPGVNTN Hải Ngoại, , HĐCVTƯ/PTĐT và UBYTQN), Tu Viện Pháp Vương, Washington D.C). - Thượng Tọa Thích Nguyên Tâm (GHPGVNTN, Viện Hóa Đạo II - HĐTV/UBYTQN), New Orkeans , LA. - Thượng Tọa Thích Quảng Hiền (HĐĐH/GHPGVNTN/ÂC- HĐCVTƯ/PTĐT và UBYTQN), Chùa Trí Thủ, Bern , Thụy Sỹ. - Linh Mục Phạm Văn Tuệ (Quản Nhiệm Giáo Xứ Thánh Giuse, New Orleans , LA - HĐTV/UBYT/QN). - Linh Mục Tống Thiện Liên (HĐCVTƯ/PT), HĐTV/UBYT/QN), Dallas , TX . - Linh Mục Đinh Xuân Minh (HĐCVTƯ/CĐNVQG/ÂC, PTĐT và UBYTQN), Mainz , Đức. - Mục sư Nguyễn Công Huấn (HĐCVTƯ/CĐNVQG/ÂC, PTĐT và UBYTQN). Lausanne , Thụy Sỹ. - Đại Đức Thích Thiện Pháp (GHPGVNTN - HĐCVTƯ/PTĐT và UBYTQN), .Arlington, TX. - Giáo sỹ Lê Trịnh (Chánh Trị Sự Cao Đài Giáo Miền Trung - HĐCVTƯ/PTĐT và UBYTQN), Falls Church , VA. - Hiền Tài Nguyễn Thanh Liêm (Cao Đài Giáo Ṭa Thánh Tây Ninh, San Jose , California - HĐCVTƯ/PTĐT và UBYTQN), San Jose , CA . - Ông Cao Hữu Thiên (Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV Vùng Tây Bắc Hoa Kỳ), Tacoma , Washington State. - Cựu Trung Tá Nguyễn Văn Được (HĐCVTƯ/PTĐY, UBYTQN và UBQTV), Seattle , Washington State . - Cựu thẩm phán Phạm Đ́nh Hưng (Chủ Tịch Hội Đồng Đ̣an Kết Người Việt Quốc Gia – HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Santa Ana , CA . - Cựu dân biểu Phạm Ngọc Hợp (Chủ Tịch Ủy Ban Đ̣an Kết Chống Cộng – HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Santa Ana , CA . - Cựu Thiếu Tá Lê Văn Sanh (PCT/HĐGSTƯ/PTĐT, HĐTV/UBYTQN và UBQTV), Houston, TX. - Vơ sư Lê Văn Trí (TTK/HĐGSTƯ/PTĐT, BĐHTƯ/UBYTQN và UBQTV), Arlington , VA. - Cựu dân biểu, nhà báo Vi Anh Bùi Văn Nhân (HĐCVTƯ/PTĐT và UBQTV), Santa Ana , CA ). - Cựu dân biểu Lư Hiền Tài (Chủ Tịch Liên Minh Dân Chủ Việt Nam Khu Bộ Đông Bắc Hoa Kỳ, kiêm Phó Chủ Tịch Ban Chấp Hành Trung Ương LM DC VN, UBTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV) - GS Trần Trọng Đạt (Chủ Tịch Ban Chấp Hành Trung Ương Đại Việt Quốc Dân Đảng, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Santa Ana , CA . - Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện (HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Santa Ana , CA. - Ông Nguyễn Rô (HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Dallas, TX. - Nhà thơ, nhà văn Vơ Văn Viên (Chủ Tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngọai Miền Nam Hoa Kỳ, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Tampa , Florida . - Ông Peter Nguyễn (HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), New Orleans , LA. - Cựu thẩm phán Trần Đức Lai (CT/HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Mulhouse , Pháp. - GS Tiến Sỹ Lê Mộng Nguyên (HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Paris, Pháp - GS Bùi Bách Diệp (HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Bruxelles, Bỉ. - Ông Lễ Minh Triết (HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Paris, - KS Dương Văn Lợi (Chủ Tịch Hộ Tù Nhân và Nạn Nhân Dưới Chế Độ Cộng Sản Việt Nam, HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Paris, Pháp. - Nhà văn Chu Chi Nam (HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Paris .. - Ông Nguyễn Tuờng Long (HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Paris, - Nhạc sỹ Hồ Văn Sinh (Việt Nam Cộng Ḥa Foundation – HĐĐHTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV) Santa Ana , CA . - Ông Nguyễn Tấn Đức (Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV Vùng Trung Nam Hoa Kỳ), Atlanta , GA. - Ông Nguyễn Thanh Minh (Chủ Tịch Hội Đồng Đại Biểu.Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Georgia , HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Atlanta . - KS Ngô Ngọc Hiếu (Đại diện CĐNVQGÂC tại Anh quốc, TTK/HĐĐHTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), London . - Nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Chinh (PTTK/HĐĐHTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Fort Worth , TX). - Ông Hồ Sắc (Chủ Tịch Ủy Ban Bảo Vệ Chính Nghĩa Quốc Gia, Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV tại Houston , TX ). - Ông Phan Văn Phúc (Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV tại Dallas-Fort Worth , TX ). - Ông Nguyễn Hữu Dơng (Chủ Tịch Diễn Đàn Dân Chủ, HĐCVTƯ/CĐNVQÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Koln , Đức. - KS Trần Văn Nam ( Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV tại Gia Nă Đại), Vancouver. - Ông Trần Minh Chiêu (HĐCVTƯ/CĐNVQÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Metz , Pháp. - Ông Raymond Déprez (CT/CĐNVQGÂC tại Pháp, Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV tại Pháp), Moselle , Pháp. - KS Tạ Văn Khánh (Đại diện CĐNVQGÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV tại Đức), Saarbrucken . - Ông Lê Van Hiệp (HĐĐHTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Metz , Pháp. - Ông Lư Minh Thuận (BTV/HĐĐHTƯ/CĐNVQÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Metz , Pháp - Ông Nguyễn Văn Tuấn (BTV/HĐĐHTƯ/CĐNVQGÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Strasbourg , Pháp. - Ông Nguyễn Bá Cẩn (Cựu Chủ Tịch Hạ Nghị Viện VNCH, Cựu Thủ Tướng VNCH) - T/S Nguyễn Ngọc Hùng (Đức Quốc) - T/S Đỗ Hùng (Cựu Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc California ) - Nhà báo Nguyễn Vạn Hùng (Chủ Nhiệmbáo Ư Dân) - Ông Phan Kỳ Nhơn (Chủ Tịch Ủy Ban Đặc Nhiệm Chống Cộng Nam California ) - Ủy Ban Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản - Ông Nguyễn Bác Ái (Chủ Tịch Cộng Đồng NVQG Oregon , Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành Cộng Đồng Hoa Kỳ, Chủ Tịch Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến) - Ông Huỳnh LươngThiện (Phong trào Hưng Ca Việt Nam ) - Ông Nguyễn Tài Đàm (Cựu Chủ Tịch CĐ VN Nam Californi, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Cộng Đồng Hoa Kỳ) - Ông Nguyễn Hùng Việt (Lực Lượng Quốc DânViệt Nam ) - Ông Thế Phương (Chủ biên báo điện tử Take 2 Tango) - Ông Nguyễn Tường Thược (Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị tại Hoa Kỳ, Giám Đốc Đài Phát Thanh và Truyền H́nh Tiếng Nói Việt Nam Hải Ngoại - Philadelphia và New Jersey)) - 36 Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị tại HaiNgoại (Nhiều quá nên không liệt kê danh sách) - Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích (Chủ Tịch Nghị Hội Toàn Quốc) - Ong Trương Sĩ Lương (Chủ nhiệm báo Thế Giới Mới, Dallas , Texas ) - Ong Trần Minh Tâm (Chủ bút Tuần san Đẹp, Houston , Texas ) - Ong Trần Hùng Tiết (Chủ tịch Hiệp Hội Người Việt, San Diego . CA) - Bà Ngô Thị Hiền (Uy Ban Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam ) - Ong Vương Kỳ Sơn (Giám đốc đài Phát Thanh VN Tự Do và tạp chí VN Tư Do, New Orlean) - Bà Nguyễn Hồng Liên (Uy Ban Tranh Đấu Nhân Quyền cho Việt Nam/Mạng Lưới Nhân Quyền cho VN) - Ong Việt Linh và cô Nguyễn Thị Quỳnh Hương (đại diện Tổ Chức Nhân Quyền tiểu bang Oregon ) - Ong Chu Bá Yến (Chủ Tịch HĐ Đại Biểu CĐVN tiểu bang Florida , Chủ Nhiệm Florida Việt Báo) - Ong Vơ An B́nh (Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng vùng Đông Bắc Hoa Kỳ) - Mr. Jerry Kiley (Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ, New York ) - Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Montreal Canada - Liên Hội Người Việt Canada - Hội Quốc Tế Y Sĩ Việt Nam Tự Do - Ong David Vũ (Chủ Tịch Cộng Đồng VN Las Vegas ), Nevada - Nhà Văn Hải Triều (Nhóm nhà Văn, nhà Báo Quân Đội QL/VNCH), Vancouver , Canada - Ong Dương Phục (Giám Đốc Đài Phát Thnah Saigon-Houston Radio), Houston , Texas - Ong Thái Hóa Lộc (Chủ nhiệm báo Người Việt Dallas, Giám Đốc Đài Phát Thanh Tiếng Nước Tôi Texas ) - Ong Mai Văn Đức (Chủ nhiệm Tuần Báo Bút Việt) |
| Tự sát, hay là chết tự nhiên? Ngô Nhân Dụng Ông Steve Jobs, người sáng lập từng làm chủ tịch công ty Apple, mới ngỏ lời xin lỗi các khách hàng trước đây đă mua cái máy iPhone của hăng ông. V́ công ty Apple mới đưa ra một loạt sản phẩm iPhone mới, và sẽ cắt giá từ 599 đô la xuống chỉ c̣n 399 đô la! Tại sao phải xin lỗi? V́ các máy iPhone mới được tung ra có 2 tháng mà đă hạ giá một phần ba như vậy, những người sớm ủng hộ công ty Apple, lỡ mua máy rồi, cảm thấy họ bị thiệt tḥi! Họ có thể nghĩ là công ty này đánh lừa, bóc lột họ! Cho nên Chủ Tịch Jobs mới xin lỗi khách hàng và quyết định sẽ bồi hoàn những người đă mua máy, từ 100 đến 200 đô la tùy theo loại máy chứa 4 hay 8 gigabytes! Ông Steve Jobs nói, “Các khách hàng tin chúng tôi. Chúng tôi phải làm sao xứng đáng với ḷng tin của họ, bằng hành động.” Đây là một bài học nên gửi cho ông Nguyễn Minh Triết, v́ mới nghe ông nói một câu thảm năo quá. Tuần trước, ông chủ tịch nhà nước Việt Nam mới kêu gọi không bao giờ bỏ điều nhẫn trong hiến pháp, v́ bỏ điều 4 là “đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát!” Nghe đến “tự sát” thấy ghê quá! Hai chữ “chúng ta” ở đây dùng để nói toàn thể đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ chết, hoặc cá nhân các đảng viên sẽ chết. Lời tuyên bố trên, ông Triết nói với các cán bộ thuộc Tổng Cục Chính Trị, tức là cơ quan nắm tư tưởng trong quân đội. Ông Triết nói như vậy, chắc phải có lư do. V́ ông biết t́nh trạng của đảng ông, biết rơ hơn chúng ta. Ngay các đảng viên cộng sản không có địa vị cao cũng không biết rơ như ông. Câu nói thành thật trên cho thấy giới lănh đạo đảng cộng sản rất bi quan. Họ không c̣n tin tưởng ở ḷng trung thành của các đảng viên đối với chủ nghĩa cộng sản. Và cũng không c̣n tin vào khả năng thu hút và thuyết phục của đảng họ đối với người dân Việt Nam. Đây là một t́nh trạng mất tự tin đến mức hoảng hốt, cho nên ông Nguyễn Minh Triết mới phải nêu lên h́nh ảnh “tự sát,” báo động và đe dọa. Đứng trước viễn ảnh “tự sát tập thể” đó, các đảng viên tất nhiên thấy nên làm theo lời căn dặn của ông Triết. Là “phải củng cố công tác chính trị tư tưởng, củng cố vai tṛ của đảng...” để bảo vệ điều 4 trong hiến pháp! Điều 4 này, xin nhắc nếu quư vị độc giả chưa biết, nói rằng đảng cộng sản “là lực lượng lănh đạo nhà nước và xă hội.” Nó bảo đảm cho các cán bộ cộng sản, từ trung ương tới địa phương giữ địa vị nắm quyền quyết định tối hậu trong các vấn đề kinh tế, chính trị. Đó là ư nghĩa của những chữ “lănh đạo nhà nước.” Nhờ địa vị đó, lănh tụ đảng có thể sử dụng vũ lực, quân đội, công an, bắt bớ giam cầm những người bất đồng ư kiến với các ông đầu đảng. Ở các địa phương th́ họ tha hồ ấn định việc thu đất của người này cho người khác sử dụng. Cũng dựa vào điều 4 này họ bắt tất cả các đoàn thể, tổ chức của dân chúng, bắt báo chí, truyền thông, văn nghệ sĩ, các thầy cô giáo, nằm trong ṿng kiểm soát của đảng. Đó là ư nghĩa những chữ “lănh đạo xă hội.” Ở các nước b́nh thường, chỉ cần có tự do chút xíu thôi, người ta cũng phân biệt guồng máy cai trị và xă hội công dân. Với điều số 4 trong hiến pháp bây giờ, đảng Cộng Sản Việt Nam nắm lấy cả hai, cả nhà nước lẫn xă hội! Ông Nguyễn Minh Triết hiểu rằng phải dựa vào những thứ bảo đảm đó, đảng Cộng Sản Việt Nam mới giữ được ḷng trung thành của đảng viên. Nếu bỏ điều 4, các cán bộ lo sẽ mất các đặc quyền đặc lợi, không có lư do nào trung thành với đảng. Đảng viên cần bảo vệ điều 4 hiến pháp v́ đó là bảo vệ tài sản, lợi tức của chính họ, nếu không th́ mất hết. Ở trong đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn c̣n rất nhiều người giữ ḷng công chính, không lợi dụng cái “bằng đảng viên” để thủ lợi, nhưng họ là thiểu số trong đám người nắm các địa vị quyết định. Người công chính có thể sống với bất cứ chế độ nào, không cần phải làm đảng viên cộng sản, cho nên ḷng trung thành của họ không vững chắc. Đảng sống được là nhờ các đảng viên đang trục lợi bảo vệ, chứ không phải nhờ các đảng viên hiền lương. Nhưng ông Nguyễn Minh Triết c̣n cho các đảng viên thấy một nỗi sợ hăi kinh hoàng nữa. Bỏ điều 4 là tự sát, nói vậy với ư đe dọa, là nếu mất địa vị lănh đạo th́ tính mạng cá nhân của nhiều đảng viên có thể nguy! Ông muốn gây ra một nỗi sợ trong ḷng các đảng viên, sợ nếu thay đổi chế độ th́ dân chúng sẽ trả thù. Cứ trông những cảnh đồng bào kéo nhau lũ lượt lên Sài G̣n hay Hà Nội khiếu oan th́ chúng ta có thể tưởng tượng nỗi oán thù chứa chất trong ḷng dân rất cao. Hôn nhân, điền thổ, vạn cổ chi thù. Các ông đứng đầu trong đảng có thể cao chạy xa bay khi mất địa vị, hạ cánh an toàn. Nhưng các cán bộ ở mỗi xóm, mỗi làng sẽ chạy đi đâu? Các đảng viên cộng sản không có khái niệm nào về một chế độ dùng pháp luật để cai trị, nếu ḿnh sống đúng luật th́ không sợ thằng nào hết. Họ chỉ biết hễ nắm được quyền hành là tha hồ sinh sát, cho nên họ chỉ sợ nếu đảng mất quyền lănh đạo là chính ḿnh sẽ bị trả thù. Có thể nói ông Nguyễn Minh Triết thấu hiểu tâm lư những đảng viên cốt cán đang bảo vệ chế độ, cho nên mới đem h́nh ảnh cái chết để dọa. Nhà b́nh luận Trần B́nh Nam đă nhận xét rằng lời nói của ông Triết, nói với các chính trị viên trong quân đội, có thể v́ thấy một phong trào muốn xóa bỏ điều 4 đang ngấm ngầm xuất hiện trong hàng ngũ các lực lượng vũ trang. Quân đội là thành phần nhiều bất măn với đảng nhất, v́ họ đă hy sinh xương máu và không được đăi ngộ xứng đáng. Lời đe dọa của ông Triết không cần đem nói cho các lực lượng công an nghe, v́ chính những người này biết nỗi đe dọa đó có thật rồi. Nhưng trong quân đội th́ không chắc. Dù trong quân đội không có ai muốn đ̣i bỏ điều 4 hiến pháp th́ cũng có nhiều người muốn xác định các lực lượng quân sự là của quốc gia, của toàn dân, chứ không của riêng một đảng nào. Họ có thể muốn tách quân đội ra khỏi chính trị như ở các quốc gia b́nh thường khác. Đó có thể là lư do khiến ông Triết đem lời đe dọa nói riêng với các quân nhân. Ông Âu Dương Thệ, trong tạp chí Dân Chủ và Phát Triển, nêu nhận xét rằng những lời tuyên bố của ông Triết trong buổi họp trên được các báo in trong nước tường thuật đầy đủ nhưng đoạn nói về bỏ điều 4 là tự sát th́ không báo nào in. Có thể lời đe dọa của ông Triết nặng nề quá, nếu phổ biến cho dân chúng biết th́ khiến họ cũng nghi ngờ khả năng tồn tại của đảng cộng sản. V́ những lời tuyên bố của ông Triết cũng cho thấy đảng cộng sản không tin là nếu có bầu cử tự do th́ họ sẽ được đa số dân Việt Nam ủng hộ. Bỏ điều 4 hiến pháp tức là chấp nhận đảng cộng sản cũng chỉ là một đảng chính trị b́nh thường, là một trong nhiều đảng chính trị khác. Một hệ luận là sẽ phải cho dân chúng được tự do lựa chọn đảng cầm quyền. Nói “bỏ điều 4 là tự sát” cho thấy các lănh tụ cộng sản trong nước hiện nay đang lo rằng nếu mất độc quyền cai trị th́ đảng mất hết. Cho nên, nếu không muốn đảng tan ră, các đảng viên phải bảo vệ độc quyền chính trị ghi trong điều 4 hiến pháp. Nhưng chủ trương giữ điều 4 hiến pháp đến cùng là thiển cận. Chúng ta biết phong trào đ̣i tự do dân chủ đă lên khắp thế giới trong mấy chục năm qua, kể từ khi chế độ cộng sản bắt đầu tan ră năm 1989. Điều ǵ đă xảy ra ở Liên Xô cũ và Đông Âu sẽ xảy ra ở Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba và Trung Quốc. Cả thế giới đang dân chủ hóa. Một thế kỷ trước đây trên thế giới chỉ có chừng mươi nước theo chế độ dân chủ, nay đă có 120 nước xây dựng các thể chế tự do dân chủ. Bảo vệ điều 4 hiến pháp có thể kéo dài được quyền hành của đảng cộng sản trong một thời gian nữa. Nhưng tính về lâu dài th́ không hiệu quả. Đó là lư do chúng tôi nghĩ ông Nguyễn Minh Triết và các đồng đảng của ông nên học tập Chủ Tịch Steve Jobs! V́ chính sách của công ty Apple là bảo vệ sự tín nhiệm của khách hàng trong trường kỳ, chứ không cốt thủ lợi trong một giai đoạn ngắn. Có một câu nói nổi tiếng, bảo rằng người ta có thể đánh lừa một người măi măi, hoặc đánh lừa tất cả mọi người trong một thời gian nào đó, nhưng không ai có thể đánh lừa tất cả mọi người măi măi được. Châm ngôn này áp dụng trong kinh doanh cũng như trong chính trị đều đúng. Thực ra nếu đảng cộng sản cứ bám lấy độc quyền chính trị, đó mới là một hành động tự sát. Các đảng viên trục lợi sẽ bám lấy đảng và biến đảng thành một dụng cụ kinh doanh của họ! Các đảng viên lương chính sẽ bỏ đi hết v́ thấy đây không phải là cái đảng của họ nữa! Đó là một h́nh thức tự sát! Đến lúc thay đổi chính thể, bị thất cử th́ đảng sẽ tan ră, chứ không lui về thế đối lập chờ ngày được dân tín nhiệm trở lại như các đảng chính trị khác. Chúng tôi chắc rằng nhiều đảng viên cộng sản cũng muốn đảng của họ sẽ tồn tại lâu dài, và nếu có chết cũng chết một cách tự nhiên chứ không phải là tự sát hay bị giết. Mà điều này có thể xảy ra. Cách tốt nhất ngay bây giờ đảng cộng sản hăy báo trước là họ sẽ bỏ điều 4 trong hiến pháp đi. Sẽ chấp nhận bầu cử tự do, lập đảng tranh cử tự do. Dân chúng sẽ hoan nghênh! Các đảng viên của họ sẽ phải thay đổi. Những anh trục lợi mà no bụng rồi sẽ tránh đi dần, để những người tử tế được ngoi lên. Muốn sau này mất điều 4 đó rồi mà vẫn nắm được chính quyền bằng lá phiếu, hoặc bị thua phiếu th́ thua trong danh dự, th́ tất cả các đảng viên phải thay đổi ngay từ bây giờ. Liệu ông Nguyễn Minh Triết và các lănh tụ cộng sản khác có đủ tự tin để làm điều đó hay không? Hay là họ cứ cố bám lấy chính quyền để tự sát thật? (@NguoiViet Online) |
| ............Luận điệu con vẹt của Thu Hà đổ tội cho Mỹ gây ra chiến tranh Việt Nam, gây ra chết chóc đau thương không có quyền đổ tội cho Cộng sản Việt Nam, những người chỉ biết “đứng lên bảo vệ cuộc sống, chủ quyền và toàn vẹn lănh thổ của ḿnh” nghe mà tội nghiệp ! Thế th́ nhân dân Nam Việt Nam, nạn nhân của cuộc xâm lăng của quân đội Cộng sản miền Bắc được Nga-Tầu cho tiền nuôi ăn, trao vũ khí cho bắn giết, đứng ở chỗ nào trong cuộc chiến Việt Nam ? Người dân miền Nam, sử dụng viện trợ kinh tế và quân sự của Hoa Kỳ và của các nước đồng minh chỉ để tự vệ chống lại quân miền Bắc từ 1954 đến 1975. Họ không xâm lăng miền Bắc th́ hà cớ ǵ đảng CSVN lại xua quân đánh phá miền Nam ? “Giải phóng” ư ? Nhà văn gốc Bộ đội Dương Thu Hương đă “phóng uế” lên hai chữ “Giải phóng” như thế nào th́ đảng CSVN và những người làm công tác tuyên truyền đă biết rồi. Có cần phải mời Bà về làm nhân chứng cho vai “nạn nhân chiến tranh” của đảng CSVN trong cuộc tranh căi với Tổng thống Bush chăng ? -/- Phạm Trần (09/07) |
| .....Ngô Nhân Dung.....Trong cảnh lúng túng đó, đảng cộng sản t́m ra một giải pháp, là vu oan cho đồng bào bị “bọn xấu” xúi giục chống đảng, chống nhà nước! Không thể nào đàn áp thẳng tay tất cả hàng chục triệu nông dân, cũng không thể buộc tội “phản cách mạng” cho họ; đảng cộng sản sẽ t́m ra một “bung xung” để tấn công, từ đó, gián tiếp đe dọa đồng bào đang uất ức, buộc họ phải ngậm nỗi oan không dám nói ra nữa. Đó là lư do đảng cộng sản đang t́m cách gán cho ḥa thượng Thích Quảng Độ cái tội xúi giục nông dân biểu t́nh, dù cả nước ai cũng biết những vụ biểu t́nh khiếu oan đó diễn ra hàng chục năm nay rồi. Không những thế, người dân nào dám khiếu oan c̣n có thể bị kết tội liên hệ với “bọn phản động nước ngoài” nữa! Đó chính là thủ đoạn mà ông Hồ Chí Minh đă dùng khi t́m cách tiêu diệt các đảng phái quốc gia không cộng sản, bằng cách vu cho những người vô tội là làm gián điệp cho Pháp, trong khi chính ông ta làm gián điệp cho Nga Xô, lănh tiền của Đệ Tam Quốc Tế để đưa chủ nghĩa cộng sản vào nước ta! Nhưng một thủ đoạn đă dùng nửa thế kỷ trước, liệu bây giờ có hiệu quả hay không? Người dân Việt Nam bây giờ không nhẹ dạ cả tin như xưa. Ông Lê Hồng Hà, một nhân viên cao cấp trong ngành công an cộng sản từ xưa nay đă thất vọng về đảng của ông, đă nói với đài Á Châu Tự Do về vụ chụp mũ những dân oan khiếu kiện, rằng, “quy cho cái đó là các lực lượng phản động bên ngoài, bên trong” là một hành động “nhằm lờ đi trách nhiệm chính của ḿnh!” Trách nhiệm của một chính quyền là phải bảo vệ quyền lợi của người dân. Để cho bọn tham nhũng hút máu người dân, không dám bắt tội v́ bọn chúng là đồng đảng, cho nên nhóm lănh đạo đảng cộng sản phải quy trách nhiệm cho những thế lực thù địch “có quan hệ trong và ngoài nước.” Đó là một cách trốn tránh trách nhiệm, đúng như ông Lê Hồng Hà nhận thấy. Ông Lê Hồng Hà nhận xét rằng những người trong đảng cộng sản đang nêu lên vấn đề “phản động bên trong, phản động bên ngoài” thực ra là một thiểu số trong đảng. Ông nói như vậy v́ ông nh́n vào toàn thể mấy triệu đảng viên cộng sản. Quả thực, những kẻ đang hưởng lợi lộc khi đi cướp đất của dân, từ trung ương đến địa phương, họ là một nhóm nhỏ, chắc chỉ chiếm một vài phần trăm trong số các đảng viên cộng sản. Nhưng bọn họ lại là những người nắm quyền quyết định mọi việc! Cấp lănh đạo trong đảng cũng không dám đụng vào đám cán bộ tham nhũng, chỉ khi nào bên trong bọn đó tranh ăn, không được ăn th́ đạp đổ, th́ mới tố cáo lẫn nhau thôi. Cho nên ông Nguyễn Minh Triết mới đại diện cho nhóm thiểu số đó mà lên tiếng đe dọa ḥa thượng Thích Quảng Độ, ngay trong lúc c̣n đang ở nước ngoài! Người Việt nào nghe thấy những lời vu khống, dọa nạt đó, cũng phải thấy hổ thẹn! |
| TRIẾT HÉ LỘ: ĐẢO CHÍNH ĐẪM MÁU TẠI VIỆT NAM? Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Nhân viết về cảm nghĩ khi đọc ba bài thơ, tôi cũng nghĩ như nhà Trí thức thương binh NGUYỄN CUNG THƯƠNG: không thể mơ mộng Ḥa Giải Ḥa Hợp với đám kên kên hổ báo CSVN. Nếu v́ một áp lực ngoại lai nào đó mà chúng chia chút quyền, th́ đó cũng chỉ là thẩy ra những mẩu bánh rơi rụng. Tôi xác tính rằng, để có thể thay đổi bền vững t́nh h́nh Việt Nam, phải có sư. ĐỘT BIẾN đi từ những vấn đề Kinh tế thiết thân với cuộc sống hàng ngày. Những ĐỘT BIẾN đă xẩy ra, đó là Dân Oan biểu t́nh, Công nhân đ́nh công và Tụt lùi Kinh tế. Chúng tôi rất bất b́nh là những Trí thức đă không thấy được tầm quan trọng của những ĐỘT BIẾN này để hợp tác. Tuy vậy, cho dù Trí thức tất cả là chuồn lùi đi nữa, th́ Nông dân bị cướp nhà đất, Công nhân bị bóc lột sức lao động vẫn c̣n đó và sẽ tiếp tục những ĐỘT BIẾN của họ. Lư do để tôi khẳng định như vậy rất đơn giản: không tiếp tục ĐỘT BIẾN th́ họ đói khổ và chết. Không thể lấy vũ lực đàn áp người chết đói bởi v́ họ đứng trước hoàn cảnh thế nào cũng phải chết th́ không c̣n sợ chết nữa. Cái ĐỘT BIẾN thứ ba lù lù tiến tới mà CSVN càng cướp bóc, vơ vét trâu ḅ bao nhiêu, th́ cái ĐỘT BIẾN KINH TẾ này càng đến mau bấy nhiêu mà không thể cản được: lạm phát, vật giá nhẩy vọt, quốc doanh hoang phí, tham nhũng hoành hành, ngoại tệ bị rút ra, hàng hóa xuất cảng của Việt Nam sẽ bị nước ngoài dùng những biện pháp không giá biểu ngăn chặn như hàng Trung Cộng, mặc dầu đă vào WTO (Mesures non-tarifaires: administratives, techniques, dhygiène...) Những biện luận của Trí thức không thể làm cho trâu ḅ bỏ ăn nắm cỏ. Phải có ĐỘT BIẾN. Ngoài ba ĐỘT BIẾN trên đây, có thể có ĐỘT BIẾN QUÂN SỰ, vũ lực hay không ? Tôi không dám tin có ĐỘT BIẾN VŨ LỰC này. Tuy nhiên trong thời gian gần đây, Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch Nước nói hé ra những điều như đang làm cho đầu óc Oâng khắc khoải. Nguyễn Minh Triết không phải là người ăn nói chín chắn, mà dễ bị sơ hở. Tôi xin kể ra đây một số lời nói có thể ẩn tàng một sự ngại sơ. ĐỘT BIẾN VŨ LỰC trong đầu óc của Oâng: 1) Trước khi có đợt Báo chí bồi bút tung ra những lời vu khống, th́ chính xếp x̣ng CSVN Nguyễn Minh Triết đă để lộ ra một câu sợ hăi run lây bẩy. Thực vậy, tôi đọc tin như sau: "Đoạn Audio của nhóm phóng viên Dân Chủ Nhân Quyền thu lại trên đài truyền h́nh VTV3 lúc 7 giờ tối ngày 27 tháng 8, 2007. Qua đó, Nguyễn Minh Triết báo động, kêu gọi các lực lượng công an, quân đội phải tuyệt đối trung thành nếu không muốn bị sụp đổ như Liên Sô" Tại sao trên Đài Truyền H́nh Việt Nam mà Oâng nói đến h́nh ảnh sụp đổ của Liên Xô để Dân chúng ngại sợ ? Chỉ có một số Dân Oan biểu t́nh ở Cầu Giấy, trong đó có những bà cụ già nua, các em nhỏ theo Mẹ.... Lấy lực đâu mà làm cho chế độ sụp đổ mà Oâng phải kêu gọi trên Đài Truyền H́nh, nhất là kêu gọi cả lực lượng Công an, Lực lượng Quân đội phải tuyệt đối trung thành. Lấy cả hai Lực lượng Công an và Quân đội để đối chọi với mấy trăm Dân Oan đang đe dọa làm sụp đổ chế độ như ở Liên Xô hay sao ? Tại sao Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước lại long trọng kêu gọi Tuyệt đối Trung thành. Phải chăng Oâng đă biết có những đơn vi. Công an và Quân đội muốn tách rời ra và không trung thành với đảng nữa hay sao ? Câu nói này làm tôi nghĩ đến ngày hôm nay và đặt ra những câu hỏi liên quan đến việc có thể có ĐỘT BIẾN VŨ LỰC. Tôi nghĩ đến đàng sau những Dân Oan, có thể có những con cháu thuộc Lực lượng Công an và Quân đội và những thành phần này khi thấy Cha Mẹ bị đàn áp, gia đ́nh mất nhà đất, th́ có thể có phản ứng. Tôi cũng nghĩ đến những chuyện phim cao bồi cướp Ngân Hàng. Trước khi cướp Ngân Hàng, th́ rất đoàn kết. Nhưng sau khi cướp và phải chia tiền, th́ rất dễ có bắn lộn. SỰ ĐỘT BIẾN VŨ LỰC có thể xẩy ra, khi những kẻ có quyền lực không được chia phần đồng đều. 2) Tôi cũng mới đọc bản Tin khẩn do VietLand loan đi từ Việt Nam. Tin này được biết từ nội bô. Công an. Bản Tin nói rằng sẽ có những đàn áp Giáo Hội Phật Giáo VNTN đến ĐẪM MÁU. Bắt như bắt Lm NGUYỄN VĂN LƯ, rồi kêu án bỏ tù, rồi giải tán Giáo Hội VNTN là cùng chứ ǵ. Tại sao phải ĐẪM MÁU. Hai tiếng ĐẪM MÁU làm cho tôi nghĩ đến sự xô xát của hai Lực lượng cùng mang vũ khí. Phải chăng đây là ư tưởng một sư. ĐỘT BIẾN VŨ LỰC. 3) Tại Tân Tây Lan, Nguyễn Minh Triết đă nói chuyện với một số Kiều bào như sau: "Việt Nam đă trải qua chiến tranh, đau thương tang tóc rồi, bây giờ mong muốn ḥa b́nh để phát triển, bây giờ c̣n ai đó muốn lật đổ chế độ này, muốn máu đổ, đầu rơi nữa. Hổng được đâu, cái đó hổng được đâu." Trong lúc này, Dân Oan chưa có lực để có thể lật đổ chế độ đến độ phải có MÁU ĐỔ, ĐẦU RƠI. Ḥa Thượng THÍCH QUẢNG ĐỘ, Thượng Tọa THÍCH KHÔNG TÁNH làm sao có súng ống, có Lực lượng Quân sự để chiến đấu đến cho hai bên phải MÁU ĐỔ, ĐẦU RƠI. Tất cả những lời nói trên đây của Nguyễn Minh Triết đều nhắc đến việc lật đổ chế độ thậm chí như ở Liên Xô, rồi kêu gọi sự trung thành tuyệt đối của cả Lực lượng Công an, lẫn Quân đội, rồi đưa ra h́nh ảnh ĐẪM MÁU, MÁU ĐỔ, ĐẦU RƠI. Phải chăng có thông tin trong nội bộ các Lực lượng CSVN và bị đe dọa, rồi Nguyễn Minh Triết bị ám ảnh bởi MỘT CUỘC ĐẢO CHÁNH, Đột Biến Vũ Lực ? Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế |
| Làm từ thiện hay nối giáo cho giặc? Tan Van Nguyễn Khoa Thái Anh T́nh nguyện hay nối giáo cho giặc? Mấy ai ưu tư về chuyện đất nước mà không có lúc suy gẫm về các phạm trù như văn hóa, chính trị và từ thiện ở Việt Nam? Đương nhiên đối với những người có tinh thần dấn thân nhiệt thành, tích cực và hăng say nhất th́ cả ba phạm trù đều là những công việc cần phải thực hành cùng một lúc. Tuy nhiên đối với những người có ư thức th́ họ cũng phải ngao ngán cho thế sự Việt Nam, v́ nếu bắt đầu tự bây giờ đất nước có chuyển đổi theo chiều hướng dân chủ đi nữa, xă hội Việt Nam cũng sẽ cần đến ít ra là nhiều chục năm nữa th́ mới khả dĩ có được một xă hội dân sự công bằng, ư thức và liên đới trách nhiệm. Những ǵ chúng ta đang định làm hiện nay đều đă được các bậc tiền bối, các nhà chí sĩ như cụ Lư Đông A, Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, v.v... đă thấy và thôi thúc xă hội gần cả thế kỷ trước rồi. Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh vẫn là những tiến tŕnh mà chúng ta cần triệt để cổ động và thi hành với đất nước ngay ngày hôm nay. Đương nhiên, với một đảng cầm quyền như hiện tại, đây là những nỗ lực rất khó đạt được, chỉ trừ phi đất nước xảy ra hai chuyện: 1) Đảng Cộng sản Việt Nam tự nguyện đưa ch́a khóa dân chủ cho con dân, đây là một con đường nhanh chóng, tiện lợi, đẹp đẽ và ít tốn kém nhất nhưng có lẽ cũng hoang tưởng nhất. 2) Con đường thứ hai: có cần huỵch toẹt ra đây không? Hay đấy lả một con đường cách mạng mà bản thân tôi không đủ tư cách để nói tới,v́ nó đi ra ngoài phạm trù hôm nay? Đây là những đề tài rộng lớn, do đó tôi chỉ xin giới hạn trong môi trường từ thiện. Đoàn cứu trợ Y Nha Dược của World Health Ambassador Program (WHA) đến phi trường Tân Sơn Nhứt ngày 04/03/2007 bị “kẹt” ở trạm quan thuế một thời gian và chỉ lấy được các thùng dược phẩm vào ngày hôm sau Nguồn: whausa.org Những người hoạt động chính trị thường hay trách những người đeo đuổi việc thiện nguyện làm chuyện bao đồng, giúp cho nhà nước rảnh tay đàn áp dân chủ, họ cho rằng nếu không có người hái ngoại ra tay nỗ lực cứu trợ thiên tai như băo lụt, hạn hán – (đó là chưa nói đến nạn đói v́ mất mùa vào những thời bao cấp, đổi mới, mới mở cửa) ngay cả việc cứu giúp tệ nạn buôn người, nghèo đói, giáo dục ở Việt Nam – th́ sự uất ức của dân t́nh với nhà cầm quyền sẽ dâng cao, bắt buộc nhà nước phải t́m cách đối phó với những khâu bức thiết này nếu không muốn chúng trở thành những thử thách và chống đối sôi sục và lan tràn. Do được người hải ngoại cáng đáng, đảng và nhà nước có nhiều th́ giờ và tiền bạc dành cho việc huấn luyện bộ máy Công an bắt bớ và đàn áp những người không đồng chính kiến, hoặc cho các ông lớn được rảnh nợ để mưu toan áp-phe và tham nhũng. Cho dù ngân quỹ cứu trợ từ thiện này so với tiền tham nhũng của các ông không thấm là bao, dầu sao th́ nhà nước cũng nên cám ơn “khúc ruột ngàn dặm” đă giúp cho họ một tay trong chuyện “lá lành đùm lá rách tả tơi” vậy. Đă từ lâu tôi hằng theo dơi các chương tŕnh thiện nguyện giúp đỡ những người hoạn nạn ở quê nhà và ít ra cũng có đến hơn mươi tổ chức mà tôi quen thuộc và biết ̣đến. Từ trước thời mờ cửa hay đổi mới khi phần đông những người Việt tị nạn (người Việt ̣hôm nay được gọi là người Việt hải ngoại, nhưng vào giữa thập niên 70 cho đến cuối thập niên 80, những người bỏ nước ra đi được gọi là người Việt tị nạn) đều có dị ứng hay không mấy thiện cảm với một vài nhóm thiện nguyện lỏng lẻo vào thời đó ̣(gọi như thế v́ Mỹ vẫn c̣n cấm vận với Việt Nam, chưa có bang giao chính thức, và phần lớn những người chủ xướng là các cá nhân đă đến định cư hay du học ở Mỹ trước khi làn sóng thuyền nhân bắt đầu, họ được nhà nước gọi là Việt kiều yêu nước, rất ít người trong số họ có quy chế thiện nguyện miễn thuế của liên bang 501 (c) (3), trừ các tổ chức có người Mỹ tham dự, thí dụ như Volunteers in Asia). Họ quyên góp gởi dụng cụ học đường, y khoa và tiền bạc về Việt Nam để giúp đỡ. Ngoài ra c̣n có những cơ sở thương mại, như ở thành phố Berkeley trước đây có một nhà hàng Việt Nam rất lâu đời nằm trên đường University (sau này đổi dạng thành tiệm rượu và tiệm kem, nhưng người chủ gốc vẫn là Việt Nam), hoặc ở phía Bắc Berkeley là thành phố El Cerrito có một chợ và tiệm tạp hóa Việt Nam mà nhiều người xác quyết là cơ sở kinh tài của Việt Cộng. H́nh như cơ sở này là nơi đầu tiên có đường dây gởi tiền về Việt Nam. Không nói đến gốc gác những người sáng lập xa xưa này mà nhiều người vào thời đó cho rằng thiên cộng hay do người của bên kia chủ trương, phần lớn mục ̣đích và đường hướng của những tổ chức mới đời nay đều là thuần túy thiện nguyện, ngay cả những tổ chức mà gốc gác có nghi vấn vào thời buổi trước, ngày nay có lẽ mục tiêu và chủ trương cũng không khác ǵ mấy các tổ chức thiện nguyện chân chính khác là bao, bởi v́ t́nh thế ở Việt Nam và quan điểm của nhiều người Việt hải ngoại cũng đă thay đổi, và nói chung nhà cầm quyền Việt Nam cũng không c̣n cấm cản hay gây khó dễ trong việc cứu trợ. Lẽ thường t́nh chính sách của họ ít có ngoại lệ, không bắt buộc các tài khoản hay vật liệu cứu trợ phải đi qua trung gian của nhà nước mà có thể đi trực tiếp đến các chức sắc tôn giáo hay ban tổ chức hay quỹ giáo dục của những vùng bị ảnh hưởng để chuyển thẳng đến nạn nhân. YouTube: HT Quảng Độ viếng thăm đồng bào mất ruộng đất, RFAVideo “Nhà cầm quyền Việt Nam cũng không c̣n cấm cản hay gây khó dễ trong việc cứu trợ”(?) Nói đến đây tôi xin so sánh chiều hướng và tâm lư của những phe phái ở Mỹ trong vấn đề lảm phước này. Ở chính trường Mỹ có hai trường phái chính, bảo thủ và phóng khoáng (conservative and liberal) song hành và phản ảnh chủ trương và đường lối hoạt động của hai Đảng Cộng ḥa và Dân chủ. Đương nhiên, hôm nay tôi chỉ xin nói đến vài nét đại cương về nhân sinh quan có liên hệ đến quan điểm từ thiện của hai phái này và chủ trương của các nhóm từ thiện Việt Nam. Nói về họ là một cách gián tiếp để mở rộng tầm nh́n về xu hướng và tâm lư của những người Việt thích hoặc không thích làm chuyện từ thiện bên ngoài yếu tố chính trị. Nói chung, phe liberal chú tâm đến chuyện thiện nguyện hơn, họ thường được phe bảo thủ gọi là “Bleeding-heart liberalists!” (“Những người phóng túng hay rỉ máu tim”), tức là họ cho rằng phe phóng khoáng hay nhỏ lệ thương người một cách hời hợt, bồng bột, thiếu suy nghĩ chín chắn. Ngược lại, những người phóng túng, khoáng đạt lại cho rằng phe báo thủ hay Cộng ḥa là những người có con tim chai đá và thiếu t́nh thương , chỉ lo giúp các đại công ty bành trướng thêm, thậm chí c̣n giảm thuế, giúp làm giàu cho các guồng máy kỹ nghệ quân sự (military industrial complex) trên sự hy sinh và xương máu những người nghèo. Phe bảo thủ không khác ǵ nhóm chủ trương tẩy chay những ǵ dính líu hay liên hệ đến cầm quyền Cộng sản, cho rằng họ làm những chuyện to tát hơn như gầy dựng những đại công ty hầu có thể tạo dựng việc làm cho hàng ngàn người thay v́ những mục từ thiện nhất thời, không khác ǵ những người Việt chống Cộng cho rằng chuyện lật đổ nhà nước trước tiên là chuyện tốt đẹp tối thượng của đất nước để có thể diệt được những vụ xóa đói giảm nghèo tận gốc rễ. Chưa có ai làm một cuộc khảo cứu khoa học để xác nghiệm rằng lư do chính yếu để người Việt không đóng góp trong nỗ lực từ thiện có thực sự đến từ chuyện dị ứng với thể chế Cộng sản ở Việt Nam hay không, và nếu có th́ bao nhiêu phần trăm bị chi phối v́ thiên hướng chính trị này. Hoạt động thiện nguyện, đặc biệt là giúp đỡ phương tiện cũng như hướng dẫn giới thanh thiếu niên Việt Nam trong các lănh vực Văn Hóa, Khoa Học và Xă Hội. Nguồn: nguyenthaihocfoundation.com Trong khi đó phe bảo thủ cho rằng ḿnh suy tính đường dài, thay v́ giúp đỡ từng vụ việc, từng trường hợp khi nó xảy ra, họ chủ trương dạy nghề, huấn luyện theo châm ngôn của Thánh Kinh: Dạy cho người biết đánh cá tốt hơn là cho họ cá. V́ không thể nêu lên hay dẫn chứng được hết những biện luận được đưa ra từ trước đến giờ, tôi xin tóm tắt lại hai xu hướng tổng quát của hai phái này là: a. Bảo thủ: không dễ giao động v́ chuyện từ thiện, chủ trương mọi người cần vươn lên bằng chính nghị lực và phấn đấu của riêng ḿnh. b. Phóng khoáng: giúp đỡ bất cứ một ai cần trợ giúp, không đặt điều kiện hay rao giảng lư thuyết, mong muốn lấy nhân ái và đạo lư làm chuẩn. Đương nhiên trong cộng đồng hải ngoại c̣n một thiểu số vẫn khăng khăng bác bỏ con người và việc làm của những thành phần thiện nguyện cho họ là công cụ của nhà nước đă biến và chuyển hướng chuyện chống đối nhà nước độc tài thành sự thương hại, gián tiếp chấp nhận đường lối cai trị áp bức sai lầm bằng cách kêu gọi đóng góp cho Việt Nam. Dù cho mục tiêu của các tổ chức thiện nguyện là các thành phần bị nhà nước bỏ rơi, không được giúp đỡ đúng mức, những người chống đối vẫn lên án chuyện từ thiện là giúp giải thoát cho nhà nước một số vấn đề cấp bách, bất kể hậu ư của cầm quyền Cộng sản. Nhiều người cho rằng trong sự thiếu vắng một môi trường chính trị lư tưởng cho Việt Nam – thí dụ như đ̣i hỏi đất nước có một thể chế công bằng và dân chủ hơn – chúng ta khó có thể lượng định được các nỗ lực đóng góp thực tiễn cho quê hương để giúp cho nước nhà đi lên, trong đó bao gồm tất cả các nỗ lực giáo dục, thông tin, kinh tế, từ thiện và văn hóa. Trong khi hiện tại vẫn c̣n nhiều rối rắm v́ những bất đồng ư kiến về vai tṛ của cộng đồng hải ngoại đối với những diễn tiến trong nước (mà họ không có ảnh hưởng quyết định, trừ những phản ứng có tác động đối phó với những sự việc đă rồi) chuyện đóng góp từ thiện theo thiển ư người viết chỉ là một thử nghiệm nhỏ, đo lường sự đồng thuận về dân trí cũng như dân sinh hải ngoại mà chưa chắc đă có được những đối thoại nghiêm túc để thấu hiểu cứu cánh việc ḿnh làm, nói chi đến những đồng thuận to tát? Thử hỏi cộng đồng Việt hải ngoại có thật sự nhất trí vượt qua được sự khác biệt về đường lối và tư duy nếu đất nước sẽ bước đến giai đoạn dân chủ chuyển tiếp? Hay lúc đó vẫn c̣n những phần tử (dù thiểu số) vẫn chuyên chê trách, phân b́ không chịu đóng góp chỉ v́ một lư do nào đó họ không phải là nhóm chủ xướng? Thiết nghĩ cộng đồng người Việt hải ngoại đă đi đến giai đoạn trưởng thành, đ̣i hỏi họ phải bứt phá được những ích kỷ cá nhân hay phe nhóm. Đă đến lúc số đông thầm lặng đột phá được những yêu sách của một thiểu số ồn ào hay sách động. Theo tôi một sự thực hiển nhiên mà nhiều người lâu nay hằng nh́n nhận là cuộc dân chủ hóa sắp đến không phải do người hải ngoại mà chính là những nhân vật trong nước chủ lực (và trong số đó chúng ta không thể loại bỏ sự phản tỉnh của một số cán sự ṇng cốt đảng). Nhận thực được chuyện phức tạp của sự bàn luận chính trị, trên đây tôi xin mạn phép đưa ra những nhận định tản mạn của riêng ḿnh hầu khơi mào được một sự thảo luận xây dựng, hy vọng có được sự đóng góp với những ư kiến đa dạng nào đó của nhiều người. Hai nha sĩ từ Mỹ, một nha sĩ địa phương khám răng trung b́nh 30-40 bệnh nhân mỗi làng. 11/03/2007 toán Nha khoa khám chữa răng cho 75 người Nguồn: whausa.org Ai trong chúng ta mà chẳng mong muốn có một sự cải thiện tốt đẹp, khả quan hơn cho đất nước, nhưng trong một t́nh thế phức tạp như Việt Nam hiện nay, có lẽ chuyện từ thiện thuần túy, giúp đỡ bất vụ lợi cho quê hương là một điều ít mang lại những thất vọng, phẫn chí, buồn bực nhất. Bởi lẽ, có phải chúng ta vẫn tin rằng trong phần tâm linh và đạo lư của con người, chuyện giúp đỡ đồng loại – trong một địa ngục ̣(bể khổ) trần gian hỗn tạp – phải là niềm tin (mănh liệt) vô điều kiện vào ngày mai chân lư sẻ thắng? Câu hỏi: phương cách nào đưa đến kết quả nhanh chóng nhất trong việc cải cách đất nước, a) giúp tiền cho công tác thiện nguyện hay b) giúp tiền cho các chiến dịch hay tổ chức dân chủ? Có phải câu trả lời dựa trên yếu tố trưởng thành của phong trào dân chủ trong nước? Chẳng lẽ chờ đến khi đó th́ chúng ta mới ra tay hay chăng? Có nhiều tiền th́ giúp cả hai, nếu ít tiền hơn xin giúp cho lư tưởng nào cần kíp nhất đối với niềm tin của ḿnh. Theo tôi, hoạt động từ thiện mang lại cho chúng ta những măn nguyện nho nhỏ, với những kết quả cụ thể và nhanh chóng hơn so với các hoạt động chính trị mong muốn thay đổi xă hội hay định chế to lớn khác. Đương nhiên, mỗi người mỗi cách, ai cũng cần theo đuổi nguyện vọng, lư tưởng riêng của ḿnh, tranh đấu theo phương cách và sở trường của từng cá nhân, nhưng thiết nghĩ tất cả những nổ lực nào chúng ta dành cho Việt Nam cũng không nên đi ngược lại hoặc bị ngăn cản bởi chuyện giúp đỡ cho đồng hương. Âu đó cũng là một triết lư sống mà ta cần suy gẫm vậy. © DCVOnline |
| THƯ GỬI ÔNG NGUYỄN TẤN DŨNG, THỦ TƯỚNG CHXHCH VIỆT NAM . Chu Tất Tiến & Lời đầu tiên là một điều minh xác Thư này được viết với tư cách một công dân Sinh đẻ tại Việt Nam, lớn lên và lập thân Rồi đi xa, nhưng vẫn nhớ quê hương ngào nghẹn Tôi không gửi thư đến ông như một người kiếm chuyện Làm quen ông, một chức vụ lẫy lừng Để sau này, có cơ hội tưng bừng Về đất nước, bon chen, kiếm cháo Tôi cũng không phải là người táo bạo T́m cách gần ông, một triệu phú giầu nhất vùng Nhất Việt Nam, nhất Đông Á, tài sản nhiều vô cùng Nếu được ông cho một chút lẻ, cũng tiêu hoài không hết Những biệt thự Hồ Tây, những công ty hàng may, hàng dệt Những cổ phần con cháu đứng tên giùm Vợ lớn, bồ nhí, người yêu, người phục vụ, từng chùm Một cái chỉ tay, người người cúc cung, tận tụy Những trương mục rải khắp nơi, Mỹ, Tây, Thụy Sĩ Tiền cứ vô nhà như thác chẩy vào hồ Từ hồi 75, khi hành chính c̣n xô bồ Đảng đổi tiền, đánh tư sản, cướp tiền dân, bỏ túi Cả miền Nam, vài chục tỷ đô la, bỗng nhiên, chia dấm dúi Cho vài chục lănh đạo, thử hỏi ai chẳng giầu to Rồi độc quyền thương gia, xí nghiệp, buôn bán vô bờ Kư một tờ giấy, là tiền vô như nước Chị Ba nắm vùng này, anh Sáu vùng kia hưởng phước Có Công An, c̣ng số 8 , súng Aka Đứa nào ho he, cứ nhốt chúng cho ta! C̣n đồng chí thích biệt thự nào, cứ lấy Trước là làm Trụ sở, sau th́ kư giấy Hóa giá nhà, cho làm chủ khơi khơi Và thế là, tài sản đất nước mất toi Một chốc bốc hơi, nước th́ nghèo, Đảng th́ giầu bự Thôi, nhưng mà, nói làm chi chuyện cũ Ba mươi mấy năm rồi, gợi lại, nước mắt nḥa Tôi chỉ muốn hỏi ông chuyện hiện tại, không xa Vài câu hỏi, trước khi ông đến Mỹ... **** Có bao giờ ông nhớ lại thời chống Mỹ Những mẹ già nhịn đói, nuôi ông Những người thôn quê, giúp ông vót hầm chông Củ sắn, củ khoai chia cho ông một nửa Ông nịnh họ là Mẹ Cách Mạng, Mẹ Chiến Sĩ, Me.... ǵ nữả Giờ đây, ông huy hoàng, họ vẫn cứ long đong Vách lều năm xưa, vẫn rách nát, từ Xuân đến Đông Mưa vẫn dột, gió vẫn lùa, lạnh giá Họ chỉ có chút đất ruộng, chút vườn xưa hương hỏa Mà Đảng ông lại nỡ trưng thâu Không một chút ǵ ơn trả cho nhau Lại táng tận tịch thu, đuổi cổ Mẹ Chiến Sĩ năm xưa, giờ này, đang khóc khổ Đứng ngoài đường, làm một lũ DÂN OAN Ông ngồi xe láng đi qua, c̣i hú vang vang Không nh́n thấy nước mắt mẹ già ướt phố! Những chiếc áo rách kia, ở nhà ông, chó không thèm rớ! Đầy tớ ông, toàn vải ngoại, hàng sang Những chiếc nón lá kia của lũ DÂN OAN Mong ǵ thấy trong cầu tiêu ông Tỷ Phú Ông Thủ Tướng ơi! Đảng ông quá giầu, c̣n tham chi nữả Ông chỉ có hai tay, một cái miệng, một bụng to Ăn đồ ngon bao nhiêu, cũng chỉ đến lúc no Sao lại để NHÂN DÂN, NGƯỜI CHỦ ĐẤT NƯỚC chết đóỉ Có lẽ các ông chỉ thích xài danh từ le lói Ủy Ban Nhân Dân, Thư Viện Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân Trung với Đảng, Hiếu với Dân, Đầy Tớ Nhân Dân... Mà thực chất, chỉ những Nhân Dân ấy khiếu kiện Vậy xin ông Đầy Tớ Nhân Dân ấy, làm ơn mở ḷng từ thiện Trả lại cho Nhân Dân ruộng đất cắm cái dùi Một tấc đất thôi, để mưa nắng khỏi dập vùi Già sắp chết rồi, mong có chỗ trú mưa cho con cháu... **** Thưa Ông Thủ Tướng, ông đông bồ nhí, lắm con, nhiều cháu Có khi nào ông nghĩ chúng đứng đường Mặc quần ḷe, áo hở ngực, kệ phong sương Chụp giật khách qua đường, bán xác Những đứa bé mới lớn lên, mặt c̣n ngơ ngác: Chú chơi con đi! Con hăy c̣n trinh! Miễn sao cho mẹ con, khỏi phải bán máu ḿnh Có mấy lít máu, bán hoài cũng chết Em con, đang rửa bao ny lông đựng chuột chết Đựng bao cao su, máu mủ, băng vệ sinh Đôi khi đựng cả chân tay người thúi śnh Ruột gan, cơ phận người, bệnh viện vất ra đống rác Chú ơi! Cả đời con chả biết ǵ, ngoài rác Đẻ trên đống rác, và lớn cũng ở đây Mười mấy năm rồi, con mới bỏ que sắt cầm tay Đi bán của trời cho, mong bữa cơm thay cháo... Những em gái khác, con cán bộ, lại là dân chơi bạo Dư bạc tiền, nên hút, chích, lắc như điên Thích ngủ lang mà không phải v́ tiền Bố mẹ chúng, Giám Đốc, Bộ Trưởng, quyền uy kinh khiếp Chúng tha hồ chơi, đứa nào dám ăn hiếp? Cả họ phải rũ tù, mang chục án làm gương. Cho nên, cả thành phố, về đêm, đầy gái đứng đường Ông có thấy nhục không, ông Nguyễn Tấn Dũng? **** Nếu ông rời đô thành, đến cao nguyên, thung lũng Đâu đâu cũng có nghề làm gái không biên cương Phủ Lư, Lạng Sơn, Bắc Cạn, Hải Dương... Những địa danh thơ mộng giờ thành ổ đĩ Một khi con người đói quá, th́ không cần suy nghĩ Có chi bán nấy, giật dọc qua ngàỵ Chân Cửu Vạn, tay xe thồ, lưng không bao giờ thẳng ngay V́ khiêng vác, gái trai, ông già, bà lăo Có những làng, cả ba đời vác gạo Vượt đồn canh, biên giới, suối khe Những thân người gầy yếu như cây tre Chỉ xương cốt, gân xanh, gân đỏ Có những làng chỉ nghe đàn bà thở V́ đàn ông chết ráo đâu rồi Đào vàng, đi ăn mày, t́m trầm, chết dưới vực khơi Nên đêm tối, tiếng thở dài như băo nổi Những cô gái chỉ mong một đời có lần trao đổi Tấm băng trinh lấy chút vị yêu đương Trong thế giới chửi thề, lên chiếu, xuống giường Sống như trâu chó, lấy chi mà mơ mộng! ***** Ông Thủ Tướng ơi! Có bao giờ ông thấy ḷng bỗng động? Khi nh́n h́nh lũ con gái thơ ngây Đứng trần truồng hàng lũ, dạn dầy Để lũ vượn ngoại bang sờ sớ, nắn nắn Thè lưỡi, chu môi, cho chúng mua mua, bán bán Gái cần đi ngoại quốc, mong có tấm chồng Hàn Hay Đài Loan, Singapore, các nước lân bang Một chồng, hay chục chồng, vợ lớn hay vợ lẽ Nô lệ t́nh dục ử Miễn sao no ḷng th́ mặc kệ Đứng trong lồng gương, lên Yahoo rao bán, ôi.. mặc thây! Chính ông Chủ Tịch nước cũng mới vừa đây Dụ Việt kiều về nước, nói gái quê nhà đẹp lắm! Không biết ông nghĩ sao, chứ chúng tôi nhục lắm! Nhục cả ba bốn đời, nhục Quốc Tổ, nhục tông môn Khi con người chỉ c̣n nghĩ đến bán trôn Nuôi cái miệng, c̣n chi là danh dự? Bốn ngàn năm văn hiến, ngời ngời lịch sử Chống Bắc Phương, Thanh, Tống, Nguyên, Mông Dũng sĩ trời Nam hiển lộng thần thông Đánh cho chúng tơi bời cây cỏ Đánh cho sử tri Nam Quốc Anh Hùng chi hữu chủ (1) Lời Nguyễn Huệ xưa c̣n lồng lộng không gian Vậy mà, giờ đây, ông đă dâng Ải Nam Quan Nộp Thác Bản Giốc cho đàn anh hưởng dụng Chỉ để cho các ông tung hoành, dung túng Lũ công an bắt bớ, dầy ṿ Các cựu đảng viên, nhà phản kháng, bác sĩ, nhà văn, nhà thơ Linh mục, luật sư, Thượng Tọa, Đại Đức Chỉ v́ họ dám hy sinh sức lực Để nói lên tiếng nói tự lương tâm Chống đối bất công, chống tham nhũng, bọn vô tâm Cướp đất, cướp nhà, hành dân hơn trộm cắp... **** Ông Dũng ơi! Có bao giờ ông trả lời những câu hỏi đầy ắp: Tại sao đất nước ta, Người bóc lột Ngườỉ Karl Marx ngày xưa chống nô lệ người Ăng Ghen viết: Người công nhân phải làm chủ! (2) Giờ đây, người lao động sống như trong cũi chó Không thuốc men, không bảo hiểm, sống liều Trong Phố Liều, Phường Liều, hay Xóm Liều (3) Những chỗ đất hoang, nặc nồng hôi thối Có khác nào phu mỏ than sống đời tăm tối Bên nước Anh, nước Pháp thời xa xưa Nơi Karl Marx tiên đoán cách mạng sẽ nổ ra (4) Để thực tế, nước ta, hiện nay là vậy đó! Mấy mươi năm trước :Nhà văn An Nam khổ như chó! (5) Mấy mươi năm sau, mấy chục triệu dân cực hơn trâu Trừ đi chục triệu dựa vào Đảng, sống trên cổ trên đầu Dân Việt c̣n lại, kiếp ngựa trâu, khốn nạn Các ông đánh bạc, chơi ngông hàng trăm vạn Tiền đô như tiền lèo, khi lao động chỉ vài xụ Một em bé cao nguyên, gánh củi có vài chục xu (6) Em bé thành phố, đánh giầy, một ổ bánh ḿ chưa đủ Trinh trắng em tôi, có chục đô một lần ngủ Thầy cô giáo một tháng được vài chục. Giám Đốc kia, chơi bạc bằng cả làng ăn nhiều năm Ông nọ cá độ, bằng vài ngàn người sống mút chỉ. Đốt một phong pháo chơi, bằng tiền mua bao trinh nữ Nuôi một chú bẹc giê, phải nuôi thêm vệ sĩ cả bầy Các sân chơi Gôn của ông, thẳng cánh c̣ bay Bằng ruộng lúa cả làng tôi, hay cả ho.. **** Ông Thủ Tướng ơi! có bao giờ thấy người rúm ró Lạy lục van xin trước cửa bệnh viện Nhân Dân Xin được chữa bệnh, được nạo thai, được một chỗ đặt chân Một chiếc chiếu đặt thằng con sắp chết Ông có nghe tiếng quát nạt giữa tiếng rên xiết Tiếng khóc than ấm ức, tiếng kêu Trời Tiếng c̣ bán máu, c̣ thuốc Tây hay c̣ chạy quan tài Muốn được chết cũng không yên thân nằm chỗ Ông Công An chưa cho phép chết, gia đ́nh c̣n khổ C̣n nhờ c̣ đút lót, trao tay Ở đâu cũng có c̣: c̣ xin việc, c̣ chạy án, hay đường dây Đường dây bán máu, đường dây phá thai, đường dây bệnh viện Muốn chữa bệnh: Tiền! Muốn chết: Tiền! Muốn chôn: Tiền! Chôn rồi, muốn không bị phá, lại cần thêm tiền nữa! Ôi! Từ sinh ra đến chết, lúc nào cũng có người đứng giữa Đó là anh Công An Nhân Dân có quyền hạn tầy đ́nh Luật ở miệng tao! Anh hănh diện chỉ vào ḿnh (7) Kẻ cai trị những con người Việt Nam Mù, Ḷa, Câm, Điếc Không c̣n thấy chút nào nhiệt huyết Chỉ thấy Mù lương tâm, Điếc tai, Ḷa mắt, Câm mồm! Trước hiện tượng cả nước đang phát triển nghề Ôm! Bia ôm, ngủ trưa ôm, vơng ôm, hớt tóc ôm Karaokê ôm, chè đậu xanh ôm, mía ôm... Học sinh ra trường, không có nghề, th́ ôm đại Cả nước, chỉ 30% học sinh được Tổ đăi (8) Vào đại học rồi nam sinh cờ bạc, nữ sinh vợ thuê C̣n 70% kia, th́ nhào vô nghề giật dọc Tuy vậy, cũng c̣n hơn Bí Thư-Cử Nhân mà không biết đọc Viện Trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân không có bằng Hiệu trưởng Trường Đại học cũng lănh đạo không bằng Giám Đốc Bệnh Viện mới học lớp ba bổ túc Bộ Trưởng Kinh Tế, Tài Chánh có học hay không, tùy lúc Chỉ một điểm chung là tham nhũng, kênh kiệu, khoe khoang Mua xe hơi trăm ngàn đô la mới sang Trong khi người nghèo th́ bán mạng, làm liều mong sống sót... **** Ông Thủ Tướng ơi! Đảng ông thích lời nói ngọt: Lương tâm của Thời Đại, Đất nước Anh Hùng Nhiều đến nỗi ra ngơ cũng gặp anh hùng (9) Giờ th́ chỉ thấy một văn chương Đéo! (9) Từ nữ sinh đến ông già, mở miệng là đéo Đéo sợ thằng nào! Đéo thông cảm! Đéo cần lịch sử! Đéo cần tử tế! Đéo cần giúp ai! Đéo vào thiên hạ sự! Ở đời, cứ có tiền là nhào dô, đánh du kích, rồi rút luị Cây gỗ quư cứ chặt bừa, thú rừng cứ đốt thui Chất hóa học đổ tràn, kệ cha chúng mày chết dấp! Kệ rừng biến thành sa mạc, kệ sông đục rồi vùi lấp Kệ bờ sông lở bồi, cứ lấy cát bán buôn Kệ nhà dân tụt xuống sông, kệ rạch biến thành truông Kệ khói bụi, ho lao, thủng phổi Kệ thức ăn pha trộn chất diêm muối Kệ nước tương là chất độc kinh hoàng Kệ thế hệ này, thế hệ nữa, tan hoang Miễn tiền đô Mỹ cứ chui vào quỹ đen. ***** Ông Thủ Tướng ơi! Biết nói chi nữa nhi?? Nói nhiều th́ lệ tràn, mà cũng vô ích mà thôi Đảng của ông vẫn chễm trệ ngồi Trên mấy chục triệu dân ngu, dân khổ Hàng trăm bài báo, hàng ngàn tờ công tố Vài vạn buổi truyền thanh, truyền h́nh quốc tế Trăm cuộc biểu t́nh của DÂN OAN như thế Ông vẫn b́nh tâm rung đùi, máy lạnh, gái chung quanh Ông như Lê Ngọa Triều, Lê Chiêu Thống HÔN QUÂN Đóng cửa, bịt tai tàn tàn hưởng thụ Những khẩu hiệu khiếu kiện tràn đầy đường phố Thủ Tướng ơi! Cứu Dân!, Đảng ơi! Cứu dân! Ông lệnh cho ḅ vàng xé bỏ, tống giam mấy thằng kích động nhân dân Mặc dù chúng chỉ khóc than những lời đau đớn Báo chí ông chụp mũ, bắt những ai có ḷng hảo hớn Đến chia gói ḿ, chia ly nước cho DÂN OAN Chưa có ai dám gọi ông là HÔN QUÂN Chưa có ai dám gọi ông: Lũ cướp ngày của lịch sử! (10) Họ chưa sánh ông với Tần Thủy Hoàng, Staline, hoặc ai trong lịch sử Đă dùng cường quyền trấn áp dân đen Họ chỉ quỳ xuống, van xin ông, đừng Đến hẹn lại lên (11) Cứ đến hẹn là nhà bay, đất mất Bí thư Xă, Chủ Tịch Phường hễ ra hẹn nộp đất Mà không tuân, th́ Xử Lư nghiêm minh C̣n bồi thường? Th́ tuy đất một ngh́n Ông Lư Trưởng: Một trăm? Không chịủ Kệ mẹ!! (12) Ông Trương Tuần: "Chống phá Cách Mạng! Đánh bỏ mẹ!? Bà Tổng Cai th́: Nhốt chúng cho biết tay! Những tay phú lít Tây lập tức ra tay Có khác ǵ đâu, những ngày mà các ông bị Tây nhốt Xà lim sẵn sàng cho cặp rằng đi hốt Hơn nửa thế kỷ sau, những chị Dậu của Tắt đèn Những Bà Địa Chủ ngỏn ngoẻn ép buộc dân đen Bán chó, bán con, cho mấy thằng già bú sữa Những anh Dậu bị gông ra đ́nh, đánh cho ụa mửa Vẫn dẫy đầy trong xă hội ông trị cai Chỉ khác là ngày xưa, thông tin ít, nên thế giới không đoái hoài Giờ th́ cả quốc tế đồng thanh lên án Các ông vẫn mặt trơ, bóng trán Ngậm miệng ăn tiền, đàn áp lũ dân ngu, khu đen **** Thủ Tướng ơi! C̣n nhớ ngày các ông giương lá cờ lên Có búa - liềm tượng trưng cho nông dân, lao động? Các ông hô hào đánh tư sản mại bản, tiếng loa lồng lộng Vài trăm hay ngàn người ông cho là Tư sản, địa chủ, giờ nơi đâủ Họ đă chết trong đấu tố, Lư bá Sơ, hay núi thẳm, rừng sâu Sau 75, tư sản vào tù hoặc kinh tế mới hết ráo Chủ trương của các ông được thi hành rốt ráo Sao bây giờ cả Đảng thành Tư Sản Mại Bản, bán nước cho Tầủ Hoàng Sa, Nam Quan, Bản Giốc giờ c̣n đâủ Đảng nhượng từng phần Vũng Tầu, Đồ Sơn, Nha Trang... mở ṣng bạc Chỗ nào có tiền ngoại ngon lành là các ông kiếm chác Kư giấy nhượng luôn cho Tư bản vài chục năm Không c̣n nhớ từ Triệu, Trưng.. luôn chống giặc ngoại xâm Các ông chỉ đặt bút kư là đất thiêng biến mất! Ôi! Có khi nào mà ông nghĩ đến đau thương chất ngất Hàng triệu triệu người chiến sĩ hy sinh Đă đổ máu xương ra bảo vệ từng tấm sinh linh Bảo vệ danh dự dân Việt, bốn ngàn năm lịch sử Có bao giờ mà mắt các ông nḥa lệ? Nâng ly ruợu ngoại lên là thấy máu trong taỷ Ăn miếng cơm ngon mà tưởng như ăn thịt dân đâỷ Mỗi ngụm ruợu là cả triệu trẻ em đói khát Một lần các ông vung tay chơi bời, ngàn gia đ́nh tan nát... **** Ông có nghe thấy không? Ông có nh́n thấy không? Hồn oan dân đen đang đứng cạnh chiếc bàn dài Hồn của họ ngắm bọn ông, ngủ say, dăi nhớt chẩy dài Sau trận truy hoan với bao nhiêu gái đẹp Những hồn tử sĩ, vài chục năm mê thiếp Sẽ có lần viếng từng người, từng THỦ TRƯỞNG năm xưa Họ sẽ hỏi ông: Thủ Trưởng muốn chết mấy cho vừả Ḷng Tham, Sân, Si của những người lănh đạo Một chế độ độc tôn, độc quyền, tàn bạo Không kể hạnh phúc dân đen, vận nước long đong Mới vừa đây, báo cáo vài ngàn tỷ xuống sông V́ tiêu phí cho mấy ông Thủ Trưởng? Ôi! Trời ơi! Nước ơi! Không thể tưởng tượng! Giữa thế kỷ văn minh này mà đất nước Việt Nam tồi tàn Vẫn long đong giữa thế lực ngoại bang Một Tầu, hai Mỹ, miễn sao cho các ông hưởng thụ! **** Thưa Ông Thủ Tướng! Chúng tôi, không kể là người chế độ cũ Người miền Bắc, Nghệ An, Quảng Trị, hay Quảng B́nh Cùng viết thư này mong các ông nghĩ t́nh Là dân Việt mà lắng nghe lời chân thực Hăy quỳ xuống, sám hối, khi c̣n kịp lúc! Sám hối với nhân dân, sám hối với Tổ Tiên! Tội nghiệt các ông mang, lẽ ra phải trừng phạt triền miên Nhiều đời, nhiều kiếp, vạc dầu, tùng xẻo Nhưng v́ tương lai của dân ta, thôi đành ḥa dịu Không muốn chiến tranh, chỉ đ̣i các ông trả lại dân quyền Trả Tự Do, Dân Chủ, Nhân quyền Cho mọi người dân cùng dựng xây trên tan nát Bỏ điều 4 đi, đừng nghĩ là tự sát! (Đúng ra, nếu các ông Tự Sát, cũng đúng thôi!) Hăy từ bỏ đặc quyền, trả lại quyền cho tất cả chúng tôi Tám mươi triệu người Việt máu đỏ, da vàng yêu dấu Hăy nh́n thẳng vào những khuôn mặt đau đáu Hăy lắng nghe tiếng nói của lương tâm Hăy bàn giao quyền lợi cho giới trẻ, thanh xuân Những người chủ tương lai của đất nước Hăy mở cửa nhà tù, t́m những người từ trước Vẫn kiên gan đ̣i sống theo trái tim Như vậy, mới mong đất nước không đắm ch́m Trong nô lệ, cùm gông, không lối thoát Mau mau lên, rừng vàng biển bạc Sắp tan thành sa mạc, bể dâu Thế hệ này không kịp nữa đâu Chỉ c̣n thế hệ sau, mới mong vững chăi Thôi, vài lời dông dài, viết hoài nói măi Cũng chỉ là những giọt lệ thương đau Những giọt máu trong tim đă vỡ vụn, nát nhàu Của những tâm hồn Việt Nam Chân Thành, Trung Thực. Chu Tất Tiến. Tháng 9 năm 2007. (Tha thiết ước mong lá thư này được in ra và đến tay Nguyễn Tấn Dũng và những người cùng trong chuyến Mỹ dụ) ~~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~ ~~~~~~~ Chú Thích.- (1) Hịch của Đại Đế Quang Trung. (2) Ăng-gel: Những công nhan phải làm chủ tư liệu sản xuất. Thực tế, nhà nước Việt Nam làm chủ toàn bộ tư liệu sản xuất. (3) Xóm Liều, Phường Liều...: Những khu vực của dân không hộ khẩu, anh chị, sống liều mạng (4) Karl Marx: Tiên đoán cách mạng vô sản sẽ nổ ra ở những nước Tư Bản. Thực tế, Cách mạng vô sản xẩy ra ở Nga là nước có chế độ Nga Hoàng. (5) Thơ Nguyễn Vỹ. (6) Một em bé bán củi vụn, măng tre ở Cao Nguyên suốt ngày được 30 xụ (7) Một anh công an đi bắt những nhà phản kháng, khi được hỏi về Luật nào cho phép bắt người, đă quát lên: "Luật ở miệng tao!" (8) Mỗi năm, chỉ có 30% học sinh Trung Học được vào Đại Học v́ không có trường. (9) Các câu nói, tiếng nói phổ thông ở ngoài Bắc. (10) Ca dao: "Con ơi nhớ lấy lời này Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan." (11) Tên một cuốn phim cách mạng (12) Hệ thống cai trị làng xă bây giờ không khác ǵ thời Tây Thực Dân đô hô.. Bí thư = Tiên Chỉ, Chủ tịch =Chánh Tổng hay Lư Trưởng, Công An = Trương Tuần hay Phú Lít Tâỵ |
| ..........( Nguyen Thanh Giang ).....Kiến nghị - Đến đây, tưởng đă có thể trả lời mấy câu hỏi liên quan đến các vụ biểu t́nh khiếu kiện đang diễn ra ngày càng đông người của ông Phạm Quang Nghị như sau: * Có phần do tŕnh độ, năng lực và phẩm chất cán bộ các cấp yếu kém và tiêu cực nhưng đấy không phải là nguyên nhân chủ yếu gây nên bất b́nh khiếu kiện của người dân. * Không phải nguyên nhân chủ yếu là do người dân hiểu sai, làm sai hoặc cố t́nh đ̣i hỏi những lợi ích không thể đáp ứng được.Càng không phải do người dân bị các thế lực thù địch, bọn bất măn, cơ hội chính trị, bọn tôn giáo phản động xúi giục, kích động. * Không phải cái sai này chủ yếu là do các cấp bên dưới, do có sự hiểu sai, làm sai, mà do các Bộ Chính trị ĐCSVN tử trước đến nay mù quáng đưa chủ nghĩa Mác vào Việt Nam, vạch ra nhiều đường lối sai lầm, trong đó có chủ trương công hữu hóa ruộng đất. Ruộng đất phải có chủ cụ thể, phải “ hạn danh điền ”, phải được tư hữu hóa; đấy là lẽ đời mà cha ông ta đă nhận ra và thực thi từ gần ngh́n năm trước. Nay Việt Nam đă vào WTO, muốn hay không, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đă tuyên bố phải xây dựng nền kinh tế thị trường đầy đủ. Kinh tế thị trường là kinh tế hàng hóa phát triển ở tŕnh độ cao. U mê, tŕ trệ măi nhưng rón rén rón rén rồi cũng phải cho mở lại nhà thương tư, trường tư thục …, phải thừa nhận lao động, chất xám … cũng là hàng hóa. Chỉ c̣n bước cuối cùng sao sống chết cứ phải ngoan cố giữ cho được đất đai là tài sản của Nhà nước ? Phải chăng v́ miếng ăn này to quá, phải chăng chỉ v́ đất đai đang là cái kho vô tận để các quan tham bấu xấu. Tham thực cực thân. Tước đoạt tàn bạo lắm th́ phản ứng của nhân dân sẽ càng mạnh. Đàn áp đi, để rồi lại cú phải đàn áp măi, đàn áp nữa, đàn áp ngày càng dữ dội hơn. Để rồi, oán giận cứ thế mà chồng chất lên cao ngút tṛi.. Đất đai là nguồn sống của nhân dân, của đất nước nhưng là hiểm họa của chính quyền chính v́ vậy. Hiểm họa dẫn đến sụp đổ, đến tang thương không phải v́ kẻ thù đâu mà do chính từ ḷng tham và sự ngu muội của chính quyền. Hăy thực sự cầu thị nhận ra cho được sai lầm tai hại đă mắc phải và dũng cảm, chân thành sửa sai, đừng loanh quanh dối ḿnh, lừa người, đừng vá víu chằng đụp. Thay áo đi để có áo mới đẹp hơn, đừng để áo cũ phải bục nát, tả tơi, rơi rụng. Có thể phải tiết chế bớt sự kiêu hănh, ḷng tự hào đă có một cách giả tạo, quá trớn; có thể phải san bớt cửa, sẻ bớt nhà; có thể phải nhả bớt miếng ăn ( đă ăn vụng, ăn chặn ) nhưng đấy là đ̣i hỏi của lẽ công bằng, của ư trời không thể không thành khẩn sám hối mà nhận ra cho kỳ được. Tư hữu hóa ruộng đất phải được tiến hành từng bước thận trọng nhưng cần hết sức khẩn trương. Có thể là nên thảm khảo ư kiến sau đây của ông Nicolaus Tideman – cựu thành viên Hội đồng Cố vấn Kinh tế của tổng thống Mỹ và ông Bruno Moser – chuyên gia quốc tế về đất đai: “ Cấp “ Giấy chứng nhận sở hữu cá nhân ” cho người sử dụng đất. Tất cả mọi người sử dụng đất sẽ phải nộp thuế đất hàng năm. Việc định thuế đất dựa vào giá trị đất với những lợi thế tự nhiên của nó: độ màu mỡ, vị trí …Giấy chứng nhận sở hữu cá nhân về đất đai được tự do chuyển đổi với mức phí tương ứng với chi phí cấp một giấy chứng nhận mới. Sẽ không có bất kỳ khoản thuế chuyển nhượng dựa trên giá trị nào, v́ điều này làm tăng chi phí, ngăn cản sự linh động của thị trường và tạo cơ hội cho tham nhũng và các hành vi trốn thuế. Các mảnh đất chưa có chủ sẽ được đấu giá công khai, dành cho những người sẵn sàng nộp thuế cao nhất …. Thông tin về mức thuế ở mỗi khu vực được công khai trên Internet và tại mỗi văn pḥng quản lư đất đai. Bất kỳ ai muốn tranh căi về việc định giá sẽ được yêu cầu đệ tŕnh đề án của ḿnh. Tin rằng, nếu chính sách này được thực thi, sẽ chấm dứt ngay t́nh trạng đầu cơ đất và giúp hạ nhiệt giá đất. Người nghèo và những người sử dụng hiệu quả sẽ được tiếp cận với những thửa đất theo đúng nhu cầu. Các ṭa nhà, cơ sở hạ tầng sẽ mọc lên nhanh chóng v́ mọi người sử dụng các cơ hội mới để cải thiện mảnh đất của ḿnh. Không c̣n cảnh mua đất rồi ngâm đấy, chờ Nhà nước đền bù giải tỏa hoặc chờ giá đất lên cao để bán … Thuế đánh vào các hoạt động kinh doanh ( Thuế VAT, thuế thu nhập doanh nghiệp …) không phải là công cụ tốt để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế. Việc tăng thu ngân sách từ thuế đất và giảm gánh nặng thuế kinh doanh sẽ giúp Việt Nam thu hút đầu tư nước ngoài ( FDI ) một cách vượt trội, thậm chí các tập đoàn sẽ chuyển cả tổng hành dinh vào Việt Nam chứ không phải chỉ chuyển nhà máy ”. Nguy cơ hiểm họa từ đất đă nhỡn tiền, hăy sáng suốt lắng nghe thế giới tiên tiến và học lại cha ông tư hữu hóa ruộng đất để giải tỏa hiểm họa, đồng thời làm cho đất đai thực sự trở thành nguồn sống cường thịnh của đất nước. Hà Nội 6 tháng 9 năm 2007 Nguyễn Thanh Giang Nhà số 6 – Tập thể Địa Vật lư Máy bay Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội Điện thoại: ( 04 ) 5 534370 |
| Đảng CSVN muốn tự sát thật rồi !!!! Trong tư cách là Chủ tịch nước và Chủ tịch Hội đồng Quốc pḥng, ngày 27-8-2007 vừa qua, nhân kỷ niệm 62 năm “cướp chính quyền” (từ của CSVN), ông Nguyễn Minh Triết đă tới thăm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân và đọc một diễn văn quan trọng nói đến vấn đề an ninh quốc pḥng giai đoạn hiện tại . Trong diễn văn này, Nguyễn Minh Triết đă dành một phần quan trọng để vẽ ra h́nh ảnh chế độ đang lâm nguy trước các thế lực mà ông kết án là “thù địch” và “phản động” trong ngoài. Từ đó ông đưa ra đ̣i hỏi: “Dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai có muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp th́ cũng không thể có chuyện đó được! Bỏ cái đó đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố tự sát! Cho nên phải củng cố công tác chính trị tư tưởng, củng cố vai tṛ của đảng…” Thật ra th́ đảng và chế độ CS đă tự sát về phương diện chính trị và nhân tâm ngay từ khi Lénine thực hiện cuộc Cách mạng tháng 10 tại Nga năm 1917 rồi . Đổi đời (“cách mạng”) đâu chả thấy, chỉ thấy hàng ngàn, hàng vạn dân Nga tiêu đời trong những tháng ngày sục sôi máu lửa đó, gấp nhiều lần số kẻ bị Sa hoàng Nicolas II sát hại trong 23 năm ông cai trị (1894-1917). Tiếp đến hơn 10 triệu nông dân Nga bị Staline bỏ đói cho chết v́ không chịu vào các nông trang tập thể. Từ đó bóng ma Cộng sản (lối nói của Marx), hay chính xác hơn là ác quỷ CS tiếp tục uống máu người để tồn tại, và gần 100 triệu nạn nhân đă phải hy sinh cho nó. Dĩ nhiên, qua thời gian, thỉnh thoảng lại có một cây cọc gỗ đóng vào trái tim con ác quỷ này. Trước hết là Thông điệp Divini Redemptoris (Đấng Cứu chuộc thần linh) của Giáo hoàng Piô XI năm 1937, kết án chủ nghĩa Cộng sản “xấu xa, tàn ác và đồi bại tự bản chất”; tiếp đến là việc thanh toán Khối CS Đông Âu và Liên Xô từ 1989 đến 1991 do 3 bàn tay chủ chốt (theo nhận định của các sử gia) là Tổng thống Reagan của Hoa Kỳ, Tổng bí thư Gorbachev của Liên Xô và Giáo hoàng Gioan-Phaolô II của Công giáo; tiếp theo là "Sách đen về chủ nghĩa cộng sản" do sử gia Stéphane Courtois chủ biên năm 1997, tố cáo bao vụ khủng bố đàn áp của các chế độ Cộng sản và khôi phục danh dự cho những người đă bị chúng giết hại; rồi “Chín bài b́nh luận về đảng cộng sản” của Thời báo Đại Kỷ Nguyên năm 2004 vạch trần 9 khía cạnh khủng khiếp tội lỗi của đảng CS Trung Quốc nói riêng mà cũng là của mọi đảng CS nói chung; sau đó là Nghị quyết 1481 do Nghị viện Hội đồng Âu châu (PACE) biểu quyết ngày 25-01-2006, tuyên bố chủ nghĩa Cộng sản là tội ác chống nhân loại và các chế độ toàn trị cộng sản đă vi phạm nhân quyền cách nghiêm trọng. Gần đây nhất là Đài tưởng niệm các nạn nhân của Cộng sản được khánh thành ngày 12-06-2007 tại thủ đô Hoa Kỳ để muôn đời nhắc nhở cho toàn thể nhân loại về đại họa CS cũng như nói lên ư chí của toàn thế giới là phải hoàn toàn xóa sổ nó. Trở lại lời tuyên bố ngang ngược nhưng cũng không kém phần thê thảm của Nguyễn Minh Triết, chúng ta thấy nó có những ư nghĩa nào? Theo giáo sư Âu Dương Thệ, trước hết, Nguyễn Minh Triết và tập đoàn lănh đạo CSVN đă qua đó bộc lộ ư đồ đ̣i tiếp tục độc quyền sau 62 năm một ḿnh một chợ cai trị. Đúng như các nhà tâm lư học nói, bản năng quyền lực là bản năng mạnh mẽ và dai dẳng nhất trong con người. Nó càng được gia tăng cường độ bởi cái chế độ độc tài toàn trị chưa từng thấy trong lịch sử là chế độ cộng sản. Điều đó cũng cho thấy tập đoàn lănh đạo này không tin tưởng mà c̣n lo sợ nhân dân, lo sợ dân chủ. Bởi lẽ họ đă nắm quyền đâu có phải nhờ nhân dân chọn lựa, bầu lên và tin tưởng (dù họ vẫn không ngượng mồm nói thế). Tiếp đến, lời tuyên bố của Nguyễn Minh Triết cho thấy sau 62 năm độc quyền, tập đoàn lănh đạo CS vẫn không dựa được vào dân, mà phải tiếp tục dùng bạo lực, quân đội và công an ḱm kẹp dân. Điều ấy chứng tỏ chế độ không có lẽ phải (mặc dầu họ luôn lếu láo: đảng là đạo đức, văn minh, là lương tâm thời đại), và lại càng không có uy lực, v́ uy lực đích thực nằm ở chỗ thu phục được ḷng người. Chính v́ không dựa vào nhân dân mà CSVN đă khiếp nhược trước Bắc triều Đại Hán, phải cống nộp cho họ bao phần lănh thổ và lănh hải, chẳng dám phản kháng khi quân đội họ giết hại ngư dân của ḿnh. Chính v́ không dựa vào nhân dân (nhất là những tiếng nói công tâm dân chủ từ trong xă hội và các giáo hội), cộng thêm với bộ óc lănh đạo tối cao vừa yếu kém dốt nát, vừa tự măn tŕ trệ, mà bao nhiêu chủ trương, chính sách, kế hoạch vạch ra cho toàn thể đất nước hay từng địa phương đều hoặc thành công nửa vời, hoặc hoàn toàn thất bại, chỉ hao tốn sức người, sức của, đẩy đất nước tiếp tục tụt hậu về kinh tế, suy đồi về đạo đức, rối loạn về xă hội, thê thảm về y tế và giáo dục… khiến VN luôn đứng hàng chót trong các bảng xếp hạng thành tích các loại của quốc tế. (“Thành tích” mới nhất theo Báo cáo năm 2006 của Ngân hàng Thế giới th́ thanh niên Việt Nam tuổi từ 20-24 chỉ có 10% học lên Đại học, trong khi đó Thái Lan, nhờ không có xă hội chủ nghĩa và độc tài độc đảng nên có 41%, và Nam Hàn, v́ chống xă hội chủ nghĩa và độc tài độc đảng nên có 89%). Cuối cùng, việc công khai đ̣i hỏi độc quyền cai trị lâu dài đă cho thấy tập đoàn lănh đạo CSVN chủ trương tiếp tục tước các nhân quyền và dân quyền căn bản của nhân dân. Các quyền này đă được CS long trọng ghi vào Hiến pháp (dù với cái đuôi xảo trá “theo quy định của pháp luật”), đă được CS cam kết thừa nhận khi tḥ tay kư Công ước về các quyền dân sự, chính trị, kinh tế, xă hội và văn hóa. Thế nhưng với những văn bản dưới luật, CS đă tước bỏ dần dần các quyền này (26 quyền cơ bản theo Liên Hiệp Quốc) chỉ c̣n lại hai quyền duy nhất là quyền vâng lời đảng và quyền xin phép nhà nước. Việc đàn áp nông dân khiếu kiện, công nhân đ́nh công và tôn giáo phản kháng trong những tháng gần đây là bằng chứng rành rành. Thế mà CSVN vẫn nuôi mộng ngồi vào ghế thành viên không thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. Bảo vệ an ninh thế giới ǵ đây khi cứ gây rối cuộc sống, hăm dọa sinh mạng và tước bỏ tự do của nhân dân nước ḿnh? Đ̣i hỏi và đe đọa nói trên của NMT , cũng theo Gs Âu Dương Thệ, c̣n chứng tỏ một sự lo ngại rất lớn của tập đoàn lănh đạo CSVN đối với nhiều thành phần trong đảng, trong xă hội và trong dân Việt. Trước hết, câu “Dù ai nói ngả nói nghiêng” của ông ta đă bộc lộ nỗi hoang mang tột cùng của bộ chính trị và các ủy viên trung ương đảng, những kẻ luôn thấy ḿnh như cỡi trên lưng cọp, v́ ư thức rằng uy tín của họ chẳng c̣n ǵ trong dân chúng, đảng viên, công an và quân đội, do nạn tham nhũng ngày càng nghiêm trọng và nạn lộng quyền ngày càng gia tăng. Bằng chứng cụ thể là các vụ Tổng cục 2, T4, PMU 18 trong ḷng đảng vẫn bị ém nhẹm hay xử lư kiểu găi ghẻ, các vụ cướp đất nông dân, cướp nhà thị dân, cướp cơ ngơi tôn giáo vẫn chồng chất măi mà không giải quyết được… Tiếp đến, NMT đ̣i hỏi ngang ngược như thế là v́ ư thức rằng nhiều giới trong xă hội thấy đă đến lúc phải xét lại vai tṛ của ĐCS: có nên để cho đảng độc quyền tiếp tục không, nếu muốn việc chống tham nhũng và chống lộng quyền có kết quả ? Mấy thập niên nay, kể từ các ông đảng viên Trần Độ, Nguyễn Văn Trấn, Hoàng Minh Chính đến các khuôn mặt trẻ tuổi được đào tạo trong ḷng chế độ như Dương Thu Hương, Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn, Đỗ Nam Hải… tất cả đều đă lên tiếng báo động: độc quyền độc đảng vừa là nguồn gốc của các tệ trạng xă hội hiện nay ở VN, vừa là bước thụt lùi so với đà tiến của thời đại là dân chủ hóa toàn cầu. Cuối cùng, đ̣i hỏi như thế là NMT và tập đoàn lănh đạo CSVN hiểu rằng trong đấu tranh chính trị hiện thời, các tổ chức đối lập với ĐCS đang t́m cách khai thác những sai lầm, những nhược điểm và những tội ác của đảng và chế độ (nhiều hơn bất cứ một chính đảng và một chế độ nào trong lịch sử). Đặc biệt các nhà dân chủ quốc nội lẫn hải ngoại đă, đang và sẽ t́m cách vận động nhân dân trong và ngoài nước cũng như dư luận quốc tế tố cáo những vi phạm nhân quyền của Hà Nội. Điển h́nh là các cuộc biểu t́nh rầm rộ nhân các chuyến công du nước ngoài của lănh đạo CS. Đó là chưa nói tới cuộc biểu t́nh trên mạng mấy ngày gần đây để báo động cho Chính giới, Báo giới và các Tổ chức Nhân quyền về dự tính thanh toán Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất trong bạo lực , chỉ v́ các lănh đạo Giáo hội này công khai bênh vực và yểm trợ Dân oan khiếu kiện. Thành thử ông Triết nghĩ rằng đảng cần phải giữ cho được quyền lực bằng mọi giá hầu có thể tiếp tục lừa gạt bên ngoài và bịt miệng bên trong ! Thật ra, theo nhà báo Bùi Tín, “nhận định của ông Triết chỉ đúng, nền dân chủ đa đảng chỉ là tai h ọa chết người đối với những đảng viên cộng sản vụ lợi, hám quyền, tham nhũng, dùng đảng làm chiếc thang danh vọng, để cướp nhà, cướp đất của dân, cướp đoạt công quỹ, phá hoại uy tín của đảng; chúng t́m mọi cách duy tŕ chế độ độc đảng cũ kỹ lẻ loi, chỉ là để tiếp tục làm giàu phi pháp, thoả măn ḷng tham không đáy, kéo dài tội ác” của chúng trên dân tộc. Ngược lại, nếu ông Triết và bộ Chính trị biết nghe theo tiếng lương tâm và lẽ phải th́ sẽ thấy rằng bỏ điều 4 hiến pháp chính là tự cứu ḿnh, tự cứu đảng và khai sinh lộ cho cả dân tộc. Liên Xô và các nước Đông Âu đă ư thức được điều này cách đây gần hai thập niên, nên giờ đây đảng CS tại các nước ấy không c̣n nỗi sợ “cưỡi trên lưng cọp” (chỉ trừ những tay chóp bu đă gây bao tội ác), nỗi lo “nhân dân báo thù”; đất nước họ cũng trên đà phát triển kinh tế và nhiều mặt khác với một nền chính trị công bằng lành mạnh. C̣n nếu đảng CS cứ bám lấy độc quyền chính trị, đó mới là hành động tự sát. Các đảng viên trục lợi sẽ bám lấy đảng và biến đảng thành một dụng cụ kinh doanh của họ, như mọi người đang thấy! Các đảng viên c̣n có lương tâm sẽ bỏ đi hết v́ thấy đây không phải là đảng của ḿnh nữa! Đây là một h́nh thức tự sát thật sự! Nhưng nh́n vào những biến động chính trị và xă hội trong thời gian gần đây th́ xem ra đảng CSVN muốn tự sát! Thế th́ tốt cho dân tộc! |
| Để lịch sử xấu của PGVN năm 1981 đừng lặp lại Hay xin đừng “Bức tử Ôn Già Lam” một lần nữa Tại Quảng Hương Già Lam với Đạo lực và tâm nguyện trung lập giửa hai luồng tư tưởng, của Hội đồng Viện Đạo lúc bấy giờ, luồng thứ nhất với kinh nghiệm từng sống với cộng sản, HT Huyến Quang, HT Quảng Độ và HT Thiện Minh chủ trương giữ vững truyền thống độc lập không lệ thuộc vào nhà nước cộng sản, để giữ được sự trong sáng của Đạo, luồng thứ hai HT Thích Trí Tịnh, HT Thích Minh Châu,...chủ trương phải tuỳ duyên bảo vệ cơ sở, chư Tăng Ni điều hành Phật sự, nhưng về sau v́ nhiều áp lực và khuyến dụ, Hoà Thượng Thích Trí Thủ, vào năm 1981 thấy hiện t́nh của Phật Giáo cần phải nương theo chủ trương của nhà nước để được tồn tại mà sinh hoạt phát triển, nên Ngài đă nghiêng theo luồng tư tưởng thứ hai, đứng ra nhận lănh trách nhiệm làm Trưởng ban liên lạc vận động thống nhất Phật giáo, và sau nầy để trả công, nhà nước cho được bầu làm Trị sự trưởng trung ương GHPGVN. Khi nhiệm vụ đă hoàn tất tức là GHPGVN ( Giáo Hội do nhà nước dựng lên ) được h́nh thành, CSVN đă thực hiện kế hoạch xoá tên GHPGVNTN ( một Giáo Hội truyền thống Dân lập ) được dựng xây lên bởi biết bao nguyện lực, tâm huyết của Chư Tôn Thiền Đức và không biết bao nhiêu xương máu của các Thánh Tử Đạo, đă nằm xuống để cho Phật Giáo được trường tồn, trong đó đặc biệt có Bồ Tát Thích Quảng Đức. Đáng đau buồn thay những đóng góp to lớn ấy đă không được nhà nước chiếu cố tạo điều kiện phát triển, sinh hoạt, mà chỉ không lâu sau đó các Ngài Huyền Quang, Quảng Độ lănh đạo Giáo Hội đă từng kinh nghiệm với cộng sản, cực lực chống đối không chịu lệ thuộc vào Nhà nước, liền bị bắt lưu đày, Hoà Thượng Trí Thủ bị gạt bay ra Hà Nội để họp th́ ở Sàig̣n chính quyền CS vào chùa Già Lam bắt TT Thích Tuệ Sĩ, và GS Lê Mạnh Thác...để kết án tử h́nh và một số khác bị tù chung thân, HT phải tức tốc bay về lại Già Lam can thiệp, để rồi cũng phải uất ức đứt gân máu mà viên tịch. Nh́n hiện trạng PGVN, theo như Tâm Trụ đă thực sống, nhận thấy và viết trong : Muốn Phật Giáo Việt Nam phát triển như sau: “Trong thời gian qua, t́nh trạng tham nhũng trong Giáo hội PGVN hầu như chẳng khác ǵ ngoài thế gian. Cũng đút lót tiền để được kư giấy, cũng phe cánh cơ hội chia chác quyền lợi, cũng trù dập người tốt, cũng ủng hộ người xấu, cũng mua chuộc cán bộ để chạy chức quyền… th́ liệu những người cũ lănh đạo Giáo hội có thoát ra khỏi tệ nạn này hay không, hay vẫn măi lại tiếp tục như thế? - Điều thứ nhất: T́nh trạng tu hành của các chùa trong thời gian qua rất đáng ngại. Đạo hạnh tu sĩ bị than phiền, sự ô nhiễm thế gian là đáng báo động, lư tưởng tu hành của Tăng Ni có vẻ giảm sút, nhiều người bắt đầu gieo nhân của thế gian hơn là gieo nhân giải thoát. Nguyên nhân của những chuyện này là do đạo lư giáo hóa cho Tăng Ni tu tập có vấn đề, bắt đầu từ các trường Phật học, bắt đầu từ sự thiếu quan tâm của giới chức sắc lănh đạo Giáo hội. Nhưng đ̣i hỏi chức sắc Giáo hội phải khuyến dạy cho Tăng Ni tu tập tốt hơn th́ trước hết chính những vị Chức sắc đó phải tinh tấn tu hành, phải giữ vững lư tưởng của ḿnh trước. Vậy liệu có bao nhiêu vị chức sắc thật sự tinh tấn tu hành để làm gương cho Tăng Ni trong thời gian tới? - Điều thứ nh́: Rất nhiều Tăng Ni v́ bất măn sự tồn tại của một chức sắc thối nát mà đă buông lời chỉ trích chế độ không thương tiếc. Họ cũng tuyên bố sẵn sàng t́m sang một giáo hội nào khác nếu có cơ hội. Nhưng trong thực tế, đă có một số cán bộ liên quan đến tôn giáo đă dùng ảnh hưởng của ḿnh để bảo kê cho một số chức sắc thối nát, giúp họ tồn tại lâu dài, tạo cơ hội cho họ phá hoại Giáo hội từng ngày. Đă thật sự có sự móc ngoặc, thông đồng, ăn nhậu, mua chuộc bằng tiền giữa Tu sĩ chức sắc và cán bộ liên quan đến tôn giáo. Nhất là cán bộ tôn giáo cấp Tỉnh là bị mua chuộc nhiều nhất. Có địa phương, cán bộ bị mua chuộc bởi tu sĩ, mà tiền của tu sĩ đó có nguồn gốc nước ngoài rất đáng ngờ. T́nh báo của ngoại bang sẵn sàng chi tiền để lũng đoạn Phật giáo, để gài người của chúng vào hàng ngũ chức sắc. Việc của Phật giáo không c̣n đơn thuần là việc tôn giáo nữa mà đă dính líu tới chính trị, dù ta có muốn hay không. Nhà nước Trung Ương thật sự có vẻ bất lực trước t́nh trạng cán bộ địa phương bị mua chuộc để rồi ủng hộ tu sĩ xấu nằm trong hàng ngũ chức sắc Giáo hội. Nếu Nhà nước TƯ bó tay th́ tiền đồ của Giáo hội Phật giáo Việt Nam là vô cùng ảm đạm.” mà một số vị lănh đạo PG tại tỉnh Đồng Tháp và Bà Rịa Vũng Tàu...trong hiện tại là một điển h́nh, nhưng đây cũng là đích nhắm của Nhà nước TƯ, nhằm ru ngủ, hủ hoá, biến tất cả thành người có vấn đề “bị có tẩy”, để phải răm rắp làm theo mọi sự chỉ đạo của Đảng và thành nô sư cho chế độ, vừa có lợi lại vừa có danh, th́ c̣n hấp lực nào bằng!. Với t́nh h́nh như vầy th́ tâm nguyện tuỳ duyên hành Phật sự, mà không làm theo đúng truyền thống giới luật và phép tác pháp yết ma, của HT Thích Trí Thủ vào thập niên 1980 đă hoàn toàn không thực hiện như ư, mà lại càng góp phần “phá hoà hợp Tăng” xoá sổ GHPGVNTN và khủng bố Pháp hữu là nhị vị HT Huyền Quang, Quảng Độ ...thêm trầm trọng. Bây giờ đây trong t́nh h́nh GHPGVNTN có uy tín trên thế giới, đang đấu tranh đ̣i phục hoạt, và đ̣i Tự do, Dân chủ cho dân tộc và đồng bào một cách quyết liệt, được Quốc hội và nhân dân các nước văn minh, phát triển, các nhà lương tri, đồng bào Dân oan trong nước và bà con đồng hương hải ngoại hết ḷng ủng hộ. Đấy là tử huyệt, nên CSVN rất run sợ, t́m mọi cách dập tắc phong trào dân oan khiếu kiện, đáng lư ra nhà nước phải cảm ơn HT Thích Quảng Độ đă quan tâm đến vấn đề nhạy bén nầy, chỉ ra được những mặc c̣n tồn tại của chế độ mà khắc phục và quyết tâm có sự sữa sai ngay tại hạ tầng cơ sở, để vừa xoa dịu ḷng dân vừa chỉnh đốn, thanh lọc cán bộ hầu làm trong sạch Đảng xứng đáng vai tṛ lănh đạo, đàng nầy dùng công an trị, phỉnh gạt bắt bà con đưa lên xe chở về quê, nhưng cũng vẫn không giải quyết được ǵ mà lại c̣n hăm doạ, gây khó khăn, rồi bắt họ phải làm điều vô đạo đức là tố ngược lại HT Quảng Độ th́ mới được giải quyết, và ngay cả dùng những phương tiện hạ cấp, như thời mang khai nhất là nhắm vào khuyến dụ HT Thích Huyền Quang gây chia rẽ, vu khống, nhục mạ, ...đối với HT Thích Quảng Độ để ḥng chụp mũ có thể bắt nhốt, mục đích đánh lừa dư luận đang hướng về ủng hộ dân oan ( một vấn đề nhức nhối, hiện thực rất phổ biến âm ỉ, hoặc sôi sục tại các địa phương với nạn cường hào ác bá của ‘tư bản đỏ’ đang chèn ép nhân dân, để được hưởng những lợi lộc do tạo điều kiện để thu hút đầu tư nước ngoài, có ảnh hưởng đến kinh tế văn hoá và chính trị ), thấy các biện pháp thấp hèn khó có thể thành công nên nhà nước CSVN đă nghỉ đến giải pháp ‘ru ngủ hoà b́nh’ bằng cách vừa gây áp lực, gây khó khăn và bao vây đủ thú rồi lôi kéo, chiêu dụ, tạo điều kiện và những ảo vọng, để dùng sư đánh sư, gây cảnh ‘ sư tử trùng thực sư tử nhục’ mà nhóm thân hữu Già Lam đang mắc bẩy vào tṛng, đó là việc lănh đạo BHDTƯ và GĐPTVN chống lại các quyết định của HT Viện Trưởng VHĐ, và tập hợp Tăng Ni trong và ngoài nước với lư tưởng dựng lập lên một Giáo hội PGVNTN mới nữa để hợp tác với GHPGVN quy phục nhà nước, hầu triệt hạ GHPGVNTN truyền thống một lần nữa, là một điều minh chứng. Khi xưa năm 1981 Hoà Thượng Trí Thủ và nhiều vị Tôn Túc có Đạo lực và Uy tín khác trong GHPGVNTN đă tùy duyên để hoá độ chúng sanh mà quy phục nhà nước CS một lần rồi, nhưng mộng không thành, bây giờ các hàng đệ tử mặc dầu có học vị cao, nhưng liệu Tài Đức có bằng quư Ngài bậc Thầy, Tổ đi trước, mà hy vọng làm Quốc sư tạo nên lịch sữ ? Cũng xin nhắc nhở rằng người Cộng Sản, nhất là CSVN rất quỹ quyệt, dùng mọi thủ đoạn để thực hiện cho được mục đích của họ là “Vô sản tất cả các nước đoàn kết lại”, nên trước đây những người hợp tác trong tổ chức Liên Việt, Mặt Trận Việt Minh, nhóm CS Đệ Tứ Quốc Tế...đă lần lượt bị sát hại, để chỉ c̣n lại người CS theo Bác và Đảng CS cai trị để mặc sức thụ hưởng, vơ vét, tham nhũng, hối lộ. Rồi t́nh h́nh của Phật Giáo ở Miền Bắc trước năm 1975, và cho đến bây giờ người CS cũng xem PG như là một tôn giáo ru ngủ ḷng người, một tổ chức nguy hiểm cần hạn chế, hoặc cho biến thái thành tay sai hầu dể dàng tiêu diệt khéo. Tuy Phật Giáo Việt Nam mặc dầu trong nước có nhiều hạn chế rất đáng thương, nhưng theo ḍng người vượt biên t́m tự do và lẽ sống cũng có rất nhiều vị cao Tăng tháp tùng, nên GHPGVNTN hải ngoại được h́nh thành rất mạnh ở Mỹ và khắp các châu, để hướng dẫn đồng hương tu tập và hướng về Gíao Hội Mẹ tại quê nhà mà đ̣i quyền tự do sinh hoạt. Với ḍng người tị nạn CS nầy, đă bị cướp hết tài sản vất chất xem như không c̣n ǵ, tinh thần th́ bị khủng bố, không c̣n chút tự do, nên đành chấp nhận thập tử nhất sanh, bỏ lại tất cả, để t́m đến bến bờ tự do, và nay đă có được một thực thể Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại hải ngoại, với một số thành đạt nhất định, tuy không có một tổ chức lănh đạo thống nhất nào, cho lien quốc gia, nhưng với tinh thần chống Cộng rất mảnh liệt, chưa có một lá Cờ đỏ sao vàng nào được treo lên trong cộng đồng và các nơi công sở có người Việt Tự Do hải ngoại sinh sống. Trong số ḍng người tị nạn đó, có rất nhiều ‘chất xám’ được đào tạo từ các nước văn minh nhất thế giới, sẽ là người chủ tương lai của đất nước, và nguồn ngoại tệ do Việt Kiều gởi về cũng rất nhiều hấp lực và rất cần cho việc xây dựng quê hương, giúp cho đồng bào ta bớt khổ, và quê hương có cơ hội vươn lên. Nhưng với nỗi oán giận ngút trời, muôn kiếp khó quên, ngàn đời khó xoá của những người uất hận ấy, khó mà tạo được sự thu hút để có thể hăng hái về lại quê hương góp phần xây dựng, nếu CSVN không biết tế nhị mà xin lỗi, mời gọi những Việt Kiều ( khúc ruột ngàn dặm ) và cởi mở chính trị, để t́m được sự thông hiểu và ủng hộ mà góp phần xây dựng quê hương, cũng như Đức Giáo Hoàng Phaolồ đệ nhị đă phải xin lỗi nhân loại, và phục hồi danh dự cho Galilé vế các các sai lầm của Giáo Hội La Mă trong thời gian hùng mạnh trước đây, để t́m lại vị thế đang dần dần bị mất tại Âu, Mỹ, và gây thiện cảm mà phát triển khai hoá đến các nước chậm tiến. Gần mới đây Đức Giáo Hoàng Benidicto XVI đă phải xin lỗi thế giới Hồi Giáo, trong phát biểu đụng chạm đến Thánh Alaz của họ, để t́m sự an b́nh cho tín hữu và tránh t́nh trạng Thánh chiến. Và Thủ Tướng Nhật cũng đă xin lỗi các nước châu Á đă bị Nhật cai trị trong thời đệ nhị thế chiến, hầu t́m được sự đồng thuận trong việc phát triển kinh tế, văn hoá và chính trị ổn định trong vùng... Cộng Sản Việt Nam phải t́m hay mà học, t́m sai mà sửa, t́m lỗi mà tránh, mà việc xin lỗi ( I’m sorry của văn hoá phương Tây )để xoá bỏ hận thù, hầu quên đi quá khứ, hướng đến hợp tác phát triển cho tương lai là điều quan trọng nhất, có như vậy th́ mới mong xoa dịu được phần nào nỗi đau nước mất nhà tan, hầu cho lịch sử sang trang mà có thể ngồi lại với nhau tạo thành sức mạnh tổng hợp xây dựng quê hương, chứ không thể ngồi đó làm kẻ cả để chèn ép, rồi chiêu dụ, lôi kéo, phỉnh lừa, gây chia rẻ, phản bội, con tố cha, tṛ chống Thầy, luân thường Đạo lư bị đảo lộn khiến cho oán hận chất chồng. Dùng chiến thuật “ru ngủ hoà b́nh” để chiêu dụ gây phân hoá trong hàng ngủ người Việt hải ngoại, chỉ làm cho oán thù của thế hệ thứ nhất có lư do nổi giận, để truyền cho thế hệ thứ hai, thứ ba ( con, cháu ) ngày càng chồng chất thêm lên, chứ không ích lợi bao nhiêu cho việc đoàn kết giống ṇi, hăy hành xử cho có văn hoá, như văn hoá ‘xin lỗi’ và ‘văn hoá từ chức’ của phương Tây hoặc các nước tiến bộ mỗi khi chính phủ có vấn đề ! Trong trường hợp như nhóm Thân Hữu Già Lam trong hiện tại đang bị ru ngủ hoà b́nh bởi NNCS để vượt tổ chức, chủ trương làm Văn Hoá và Giáo Dục, nhưng theo ư của Đảng, là cũng đang làm chính trị, để làm màu cho chế độ rồi âm thầm chống lại HT Thích Quảng Độ Viện trưởng Viện Hoá Đạo GHPGVNTN, th́ chỉ là việc làm “Bức tử Ôn Già Lam” một lần nữa và lịch sử xấu lặp lại, sẽ được ghi rơ mà thôi. Pháp yết ma là chỉ có những người thanh tịnh mới được tham dự và quyết định, chứ nếu mọi việc mà có Đảng và Nhà nước nhúng tay vào chỉ đạo, th́ xem như đó là Ma sự. Nhân cơ hội về nguồn tại Canada của Tăng Ni Hải ngoại, là những người tự nhận trưởng tử Như Lai, xin hăy vẫn là người vô ngă, thực hiện đúng thể của Tăng già, và làm phép yết ma đúng pháp, không c̣n độc đoán, cực đoan, để hài hoà tự định đoạt được việc hợp nhất các Giáo Hội PGVN từ trong đến ngoài nước, nhất là tại quốc nội phải tranh đấu sao cho PGVN không c̣n bị MTTQVN chi phối nữa, và GHPGVNTN được phục hoạt, để từ đó có thể cùng nhau ngồi lại tổ chức Lễ Tam Hợp, mời tất cả những người con Phật ở khắp nơi, đến tháng 5/ 2008 về Việt Nam dự Phật Đản Quốc tế, để Tôn vinh Đức Phật trong tinh thần thoả mái với t́nh tự quê hương và tôn trọng lẫn nhau, th́ những người Việt Tự do hải ngoại, hăy cùng nhau phấn khởi tổ chức lũ lượt kéo nhau về, trước tham dự Phật Đản, sau thăm lại bà con, quê hương. C̣n nếu do Nhà nước CS chủ động tổ chức hoặc chỉ đạo bên trong, với mục đích đánh bóng cho chế độ hầu vinh danh nhà nước XHCNVN th́ chúng ta phải cực lực lên án hành động buôn Phật bán Thánh nầy, mà kêu gọi toàn thể bà con Việt kiều hăy tẩy chay không ủng hộ và không về tham dự. Xin lỗi quốc dân về những chính sách sai lầm, gây đau thương oan ức trong thời gian qua, nhất là đối với đồng bào Việt Kiều tị nạn CS, thực hiện Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, Đa Đảng trong sự tôn trọng pháp luật và phục hồi pháp lư cho GHPGVNTN được tự do hoạt động, đó là một điều khôn ngoan nhất để sống c̣n một cách vinh dự và hợp với ḷng dân của người Cộng sản VN. Với ba triệu người Việt Tự do hải ngại cũng là một lực lượng cần thiết với khả năng tài chánh và chất xám dồi dào sẽ thoả mái trở về, đóng góp xây dựng quê hương một cách hữu hiệu, và cũng là một lực lượng khá hùng hậu để đón rước những vị lănh đạo khi đi ngoại giao các nước, thật là một h́nh ảnh đẹp đẽ và hạnh phúc vô cùng. Trong trào lưu tiến bộ và toàn cầu hoá của thế giới trong hiện tại, rất mong thay các nhà lănh đạo VN hăy ư thức được trách nhiệm của ḿnh đối với quốc gia dân tộc vận dụng được thời cơ, mà hy sinh quyền lợi của Đảng và cá nhân để chỉ c̣n phục vụ cho đa số quần chúng và Tổ quốc trên hết, th́ hy vọng rằng đất nước sẽ xong thời kỳ quá độ, để tiến lên con đường phát triển hầu có thể ngang tầm với các nước đang phát triển trong vùng, và sánh vai với các cường quốc năm châu, chứ không thể cứ thua măi Thái Lan, Đại Hàn, và các nước cùng khu vực măi được. Lời quê mộc mạc, ‘ dỉ văn tải đạo’ xin đạt ư quên lời, có ǵ chưa hợp, cũng xin chư vị hoan hỷ cho và góp ư sửa đổi chân thành, để tất cả được hoàn hảo và có ích lợi chung. Huyền Thanh 11/09/2007 |
| Cuộc « trăm hoa đua nở » xảo quyệt hay là chiến thuật « dương đông kích tây » của Việt cộng ?. Lê Hùng Bruxelles. Trong tháng gần đây những tin tức có liên hệ với nhau, đồng loạt vang lên như « trăm hoa đua nở » trên báo chí, ngụ ư rằng chính quyền trong nước đă « chuyễn mỉnh » trước khi thủ tướng Nguyễn tấn Dũng sang Mỹ vận động các quốc gia bỏ phiếu chấp nhận Việt nam là thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc. Nội dung các tin tức và các bài viết mang tính cách tuyên truyền rằng Hànội sẽ ban bố nhiều đặc quyền « ưu tiên » cho kiều dân hải ngoại do bọn gián điệp đưa ra. Tôi xin bà con ḿnh không nên hời hợt vội tin. Với Việt cộng bất cứ một tin ǵ đưa ra đều đă sắp đặt sẳn và tŕnh diễn lớp lang theo một chiến thuật. Vậy quư bà con ḿnh luôn luôn cần suy gẫm và thận trọng qua từng mẫu tin sau đây : 1) Theo Ánh Dương Online. Thành phố Hồ chí Minh đang chuẩn bị cho xây dựng một pho tượng mới bằng đồng cao 6,3 mét của nhà sư Phật giáo Thích Quảng Đức, đă tự thiêu trên đường phố của thành phố này (lúc đó gọi là Sài G̣n), để phản đối sự áp bức của chính quyền thân Mỹ tại miền Nam cách đây hơn 4 thập niên. Bức tượng có tính cách tượng trưng này vào tháng tới sẽ được dựng lên ngay tại cái vị trí mà nhà sư Thích Quảng Đức, như được thấy trong các tấm h́nh đầy ấn tượng, đă tự đốt ḿnh đến chết. Với bức tượng này được dựng lên, cách tŕnh bày mới và có thay đổi của cái gọi là cuộc chiến chống Mỹ của nhà cầm quyền CSVN sẽ được phô bày ra cho cả thế giới cùng coi. (Contradictory histories plague Vietnam - By Long S Le. Asia Times. 14/8/07. Khánh Đăng lược dịch). 2) Tin cung cấp bởi các diễn đàn tại Paris. Pḥng Thông tin Phật giáo Quốc tế vừa nhận được Thông bạch kêu gọi cứu trợ Dân oan của Ḥa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, từ trong nước gửi ra để phổ biến. Ḥa thượng cho biết rằng đứng trước t́nh trạng Dân oan biểu t́nh ngày càng phổ biến từ Nam chí Bắc, mà sự thiếu thốn, đói nghèo của khối người này ngày càng khẩn thiết. Nên Hội đồng Chỉ đạo Viện Hóa Đạo vừa lấy quyết định vạch kế hoạch cứu trợ, thiết lập "Qũy Cứu tế Dân oan", kêu gọi chư Tôn đức Tăng Ni, Phật tử và đồng bào các giới hỗ trợ tài chính để Giáo hội có đủ phương tiện đi tiếp cứu lớp người thấp cổ bé họng này. Ḥa thượng kêu gọi chư Tôn đức Tăng Ni, Phật tử và đồng bào các giới trong và ngoài nước : "hăy nghĩ tới t́nh cảnh đồng bào mà ra tay cứu trợ những người Dân oan khắp nước đang sống cảnh thiếu thốn bên lề đường công lư, trước công đường im ỉm, từ năm này sang tháng khác mấy mươi năm qua". 3) Tin riêng cuả người viết. Một nhà Ngoại giao tại Bruxelles rất đáng tin cậy (xin miễn đưa tên), đă cho người viết biết rằng Việt cộng đă chịu bồi thường cho một người Hoà lan gốc Việt (miễn nói tên) trong vụ chính quyền Việt nam XHCN toa rập với công an trấn lột gia sản và bắt ông ta cầm tù. Sau gần 2 năm ở tù, nhà « kinh tế » Hoà lan gốc Việt được một vị quyền thế Việt cộng (miễn nói tên) can thiệp cho tại ngoại điều tra, và sau đó đă được gia đ́nh bà Phó thủ tướng Việt cộng giúp ông ta đem vợ và 2 con trốn thoát sang Thái lan. Tại đây, nhà « kinh tế » vẫn tiếp tục « kinh bang », không phải là chả gị mà là loại tương ớt trong chai nhựa, chu cấp cho thị trường thế giới, nhiều nhất là tại Sydney và Houston. Nhờ vậy, nhà kinh tế đă đủ tiền ứng trước cho một tập đoàn luật sư Mỹ đệ đơn kiện chính phủ Hà nội. Kết quả vụ kiện đă đem phần thắng về cho nhà « kinh tế ». (theo ư người viết th́ có lẽ là nhờ ảnh hưởng sau thời gian Việt nam được Mỹ cho gia nhập WTO th́ đúng hơn là chuyện luật pháp VN). Cũng theo lời nhà ngoại giao nầy, th́ chính quyền Hà nội bằng ḷng bồi thường 330 triệu dollars, với điều kiện thực hiện trong ṿng « kín đáo » tại Saigon giữa nhà « kinh tế và nhà nước Việt cộng». Thay v́ đưa tiền mặt, Hà nội xin nhượng một diện tích đất đai nằm ngay trước Nhà thờ Đức Bà Saigon, với giấy phép cho nhà « kinh tế » xây cất 3 « dinh thự » độc quyền khai thác thương mại trong thời hạn 90 năm. Cho đến ngày viết bài nầy (đầu tuần tháng 8/2007), nhà « kinh tế » Hoà lan gốc Việt cùng đoàn luật sư Mỹ đang có mặt tại Saigon để xúc tiến công việc đúng theo giấy tờ cam kết. Rơ ràng nhà kinh tế nầy đáng là « ông nội » của mấy tên trí thức phản bội bên Mỹ và bên Pháp, đem tiền về Việt nam mà nay « tiền đă mất tật c̣n mang » ! 4) Tin tức từ các trang diễn đàn và báo chí khác. 4a.- Người viết không hiểu chuyện Giám mục Nguyễn văn Hoà đă bị đồng bào bên Mỹ tẩy chay thế nào và v́ nguyên do ǵ ?. Nhưng sau bức thư của Giám mục Nguyễn văn Hoà, chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt nam, gửi cho « cụ » Nguyễn minh Triết, bác bỏ lời tuyên bố của Chủ tịch nước rằng HĐGM Việt nam và Toà Thánh Vatican đồng ư bắt giam linh mục Nguyễn văn Lư là hoàn toàn « không đúng sự thật », th́ một loạt báo chí công giáo thi đua « trộ nở » tiếng nói và cho đăng tải lời đức Hồng y Nguyễn Minh Mẫn trần t́nh với giáo dân khá nhiều chi tiết. Chẳng hạn, trong bức thư Ngài gửi cho linh muc Nguyễn thái Hợp, đă dám công khai nêu lên 7 điểm, mà điểm 1 và điểm 2 rất « gần gủi » với những đề nghị của khối Giáo dân Hải ngọai, bấy lâu đă xin Giáo hội Việt nam hảy dấn thân v́ T́nh yêu Thiên chúa, nhất là gần đây dối với dân oan. Điều rất đặc biệt là trong lần thi đua nầy linh mục đại biểu Việt cộng Huỳnh công Nghị, đấng Bề Trên Chánh toà nhà thờ Đức Bà Saigon, phụ họa thêm ư kiến trong tinh thần xem như rất « công giáo », nghĩa là hơi hám không-cộng-sản chút nào. Là con chiên Thiên Chúa, người viết xin bái phục tinh thần đấu tranh đó, nếu quả thật Hội đồng Giám mục Việt nam và Ủy Ban Đại biểu công giáo thành phố Saigon mong muốn những người công giáo trong và ngoài nước hảy cùng nhau t́m một đất đứng chung giữa ḷng Giáo-Hội-Khôngcộngsản. Cũng nên lưu ư trong chiến dịch « trăm hoa đua nở » nầy có sự tham gia của diễn đàn mẹ Vietcatholic bên Mỹ. Lời lẽ trên diễn đàn Vietcatholic tỏ ra thuận chiều chống cộng sản Hà nội tích cực hơn. Riêng người viết chỉ cầu xin Đức Chúa Thánh Thần ban bố nhiều sáng suốt cho mọi người công giáo dấn thân v́ Quê hương và Giáo hội trong cuộc tranh đấu chung hôm nay và ngày mai. Xin quư Ngài lănh đạo hiểu cho rằng « chỉ có một sức mạnh Đức Tin của toàn giáo hữu làm hậu thuẫn » th́ Giáo hội Việt nam mới mong Việt cộng kính nễ. 4b.- Gần đây, Hà nội thoả thuận cho phép một phái đoàn gồm 5 linh mục hướng dẫn bởi Đức cha Châu ngọc Tri, bề trên giáo phận Đà nẳng, du hành qua Cali làm Thánh lễ cho người công giáo tỵnạn cộng sản, trước thời gian thủ tướng Nguyễn tấn Dũng chuẩn bị sang Hoa kỳ thăm cháu nội. Tiếc thay tin tức từ Nam Californie đă xáo động khắp « mọi miền đất nước » rằng người công giáo đi ăn nhậu với phái đoàn Giám mục linh mục, đă báng bủa nhau. Trong đó, một ông già công giáo 77 tuổi, lặn lội từ hàng trăm cây số đến tham dự, đă bị Ban tổ chức cho đám côn đồ đến giật micro, đè óc, lôi tŕ, và bóp… dái, v́ nghi ông già « làm chính trị » !.Thiết nghĩ thật vô tích sự, nên người viết cần bàn thêm. Nói rằng đức Giám mục Mai thanh Lương « không làm chính trị » và đức Giám mục Châu ngọc Tri muốn vậy, th́ đó là quyền riêng cuả các Ngài. Nhưng nghĩ rằng hai vị Giám mục Mai thanh Lương và Châu ngọc Trí không hiểu rằng những cuộc « đấm đá » trong tranh luận, nhất là giữa giáo hữu, hoàn toàn không phải là loại văn hoá cha ông Việt nam và không hợp với chức vị đại diện ngôn sứ cho Giáo hội, th́ đó là sự nhục mạ thật sự đối với hai Ngài. Thử hỏi vui sướng ǵ mà các Ngài cúi đầu ngồi « ăn uống vui vẻ » như vậy ? Suy từ đây, nhiều báo chí có nghi ngờ hậu ư của phái đoàn « đang ẩm thực » và nhất là Đức Giám mục Tri Đà nẳng, nên người viết cũng cần nói ra cho bớt thắc mắc của nhiều độc giả, kể cả độc giả ngoài công giáo. Rằng ở Mỹ chán ǵ các Đức Cha, các linh mục mà Hội đồng Giám mục VN lại bỏ tiền ra cho cả một phái đoàn « hùng hậu » như vậy qua tận bên Mỹ giúp thánh lễ. Há lẽ lời cầu nguyện của các Giám mục và Linh mục bên Mỹ không được Chuá biết đến hay sao ? Mặt khác, nếu quả thật những lời cầu nguyện của Giám mục Châu ngọc Tri và các linh mục nầy được Chúa nghe, th́ v́ sao các Ngài không dành chút mọn th́ giờ cầu nguyện cho Dân Oan (trong đó có con cái Chuá) thoát cảnh mất đất, mất nhà, mất vợ, mất chồng, mất con, ngay tại trong nước mà phải bôn ba qua tại bên Mỹ ? 4c.- Sau vụ việc Thượng tọa Thích quảng Độ hướng dẫn một phái đoàn tu sỉ và cư sỉ thuộc GHPGTNVN đến ủy lạo đồng bào khiếu kiện oan ức qua những vụ các lănh tụ Việt cộng cướp đất cướp nhà, th́ có hiện tượng công khai chia rẽ trong khối Phật tử thuộc GHPGTNVN tại hải ngoại. Đặc biệt trong âm mưu « chia rẽ » nầy có sự nối kết giữa hai khối phật tử Hoa kỳ và Canada do nhóm Giao điểm Trần quang Thuận cầm đầu. Bên Úc th́ h́nh ảnh Thượng toạ Thích Quảng Ba, là vị Đại diện Phật giáo Việt nam Thống nhất vùng Úc châu-News Zélande, nguyên là một vị thượng tọa chống cộng ra phết. Nhưng v́ duyên cớ nào đó chẳng ai hiểu, mấy năm nay h́nh ảnh thượng tọa đă phai mờ trong những cuộc xuống đường chống cộng sản Việt nam !. Há lẽ, sẳn dịp nầy Thượng tọa muốn ra mặt trả thù cộng đồng bên Úc hay sao mà lại đầu đơn xin về VN làm phụ tá cho Lê Mạnh Thát tổ chức đại lễ Phật đản 2008 tại Hà nội ?. Người viết chưa vội tin và xin độc giả chờ xem chứ đừng hấp tấp. V́ biết đâu Thượng tọa có một chiêu thuật cao kỳ nào đó ? Chẳng hạn, giữa buổi cầu kinh sám hối với tín đồ, Ngài chỉ cần hô một « khẩu hiệu » cho thế giới biết rằng tại Việt nam có sự đàn áp tôn giáo, th́ mặt mủi Hà nội cũng tiêu tan ! C̣n thêm tại Úc, c̣n có ngài Thích Tánh Không mới « ra ḷ » đăng bài trên diễn đàn internet mạt sát Thượng tọa Thích Không Tánh, tổng vụ trưởng GHPGTHVN, với lời lẽ mang cốt cách « tánh không từ bi » chút nào. Có điều đáng nêu ra đây để Cộng đồng Sydney nói riêng và cộng đồng Úc châu nói chung suy nghĩ kỷ về bài viết Thích Tánh Không ca tụng rất mực trung thành và hiếu thảo với Thượng tọa Thích trí Quang, và những Đại đức, đă từng chung sức công khai giúp Việt cộng khuynh đăo chính quyền VNCH Saigon, và làm nát bấy Giáo hội Phật giáo Việt nam. Thầy Thích Tánh Không đă dùng lời lẽ kích động xách mé đối với thượng toạ Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng GHPGTHVN, khá đậm đà : « Gần đây, Thầy (Không Tánh Tổng vụ trưởng PGTHVN) c̣n dám thốt lời xúc phạm đến Ḥa Thượng Thích Trí Quang. Cỡ như Thầy th́ không xứng làm học tṛ của Ḥa Thượng chứ đừng nói đến chuyện phê b́nh! Thầy nên nhớ rằng, Ḥa Thượng Thích Trí Quang c̣n sống ngày nào là cái phước cho Phật Giáo Việt Nam, cho cộng đồng Tăng già Việt Nam… ». Người viết thấy lời lẽ đứt đọan của thầy Thích Tánh Không chẳng xứng đáng với vị tu hành chút nào ! Điều lấy làm lạ là lư do nào mà thầy Thích Tánh Không lại ca tụng hết lời Hoà thượng Thích Trí Quang ? Há lẽ thầy Tánh Không lại không biết tên một người mà nhân dân hai miền trong nước đă rỏ là nhà lănh tụ cộng sản thứ thiệt rồi hay sao ?. Nhưng để tránh lời buộc tội và chụp mủ là tay sai công giáo Cần lao, tôi mượn đọan văn của một người ngoại quốc : « Càng ngày càng có nhiều người đi đến kết luận rằng chính Trí Quang là một người cộng sản. Trong năm 1964, những vị lănh đạo Phật giáo khác – kể cả những cựu đệ tử nổi tiếng của ông ta – bắt đầu tố cáo Trí Quang cộng tác với Việt cộng.(35) Trí Quang tuyên bố rằng ḿnh không có liên quan ǵ đến các Hội đồng Nhân dân Cách mạng mới được thành lập ở miền Trung để tiến hành các hoạt động chống chính quyền và đưa ra những mục tiêu rất giống với Cộng sản.(36» (Sư Chính trị, Mark Moyan-Trần Hải dịch, Minh Vơ, DCVOnline). Ngoài ra trong bài viết c̣n diễn đạt một sự kiện « tánh-không thành tánh-có và tánh-có thành tánh-không », nên tôi xin nói ra cho rơ ư. Đó là việc thầy Tánh Không đă biện bạch lư do « Phật giáo đưa lư thuyết Mác-Lê vào dạy trong các trường Bồ đề ». Thầy đưa chứng cớ rồi đặt câu hỏi : « Ngày xưa thời Việt Nam Cộng Ḥa, các hệ thống giáo dục tư thục Bồ Đề của GHTN cũng phải xin phép và tuân theo luật lệ giáo dục của Bộ Quốc Gia Giáo Dục mới có thể hoạt động được, Thầy (Thích Không Tánh Tổng vụ trưởng) không biết hay sao? ». Chuyện nầy, người viết thấy thầy Tánh Không ăn nói ra điều không đúng, mà người ngoài đời cho là « xỏ lá ba que » hoặc là miệng ăn bẩn. Bởi lẽ, trong suốt những năm trước 4/75, tại miền Nam Saigon, chưa từng có vị Bộ trưởng Giáo dục nào dám ra lệnh bắt buộc các trường Bồ đề phải dạy lư thuyết Cần Lao hay lư thuyết đảng phái như Việt cộng đă bắt buộc hôm nay . Thầy Tánh Không đừng dẫn chứng bậy bạ !. (Xin độc giả đừng lẫn lộn Thích Tánh Không ở bên Úc và Ngài Thích Không Tánh ở bên Việtnam). 4d).- Hôm nay có tin Cộng sản Hà nội đă cho phép đúc tượng Ngài Thích Quảng Đức bằng đồng cao hơn 6 thước và sẽ dựng ngay trên lề đường nơi Ngài đă tự thiêu để chống chính sách Mỹ Ngụy đàn áp Phật giáo. V́ sao lại có phép tắc kỳ quái nầy ? Có ai xin chính quyền đâu mà tự dưng lên tiếng « cho phép »? Nhưng suy nghĩ kỷ th́ chiêu bài nầy rất đắc dụng với những thành phần ngắn nghĩ, hoặc những thành phần trong Phật giáo quốc doanh mà thôi. Chứ thực sự đừng mong được ǵ nơi người Phật tử tỵ nạn cộng sản, dù cho Hà nội đă tung ra hải ngoại một đạo quân gián điệp làm địch vận rỉ tai rằng chính quyền đă chú tâm muốn phục hồi Phật giáo. Những gia đ́nh Phật tử tỵ nạn cộng sản làm sao quên được vụ Hà nội đă vận động chính quyền Malaysie đập tan mấy tấm bia kỷ niệm di tích thuyền nhân trên đăo Bidong xa tịt mù, mà nay lại đi tin vào ḷng hào hiệp xây tượng đài Phật giáo tại trong nước . Cho nên nói Việt cộng muốn phục hồi Phật giáo là chuyện quá viễn vong. Từ đây, chúng ta nên hiểu rằng ư đồ dựng tượng Ngài Quảng Đức là kế hoạch dùng Tôn giáo để triệt hạ và chia rẽ tôn giáo. 4e) .-Theo thông báo chính thức của Hà Nội, th́ nhà cầm quyền Cộng sản đă có công hàm chính thức đệ tŕnh Ban Tổ chức Quốc tế Đại lễ Phật Đản LHQ tại Thái Lan xin đăng cai tổ chức Đại lễ Phật Đản 2008 tại Hà Nội. Như vậy, Đại lễ Phật Đản sẽ do Nhà nước Cộng sản tổ chức, chứ không do ư nguyện của quảng đại quần chúng Phật tử Việt Nam. Nhất là cả khối Phật giáo Việt Nam Thống nhất, cho đến nay, vẫn chưa được quyền phục hoạt trên phương diện pháp lư. Cho dù Đức Tăng thống Thích Huyền Quang và Ḥa thượng Viện trưởng Viện Hóa Đạo Thích Quảng Độ không ngừng đ̣i hỏi cho « tôn giáo tách khỏi mùi chính trị » từ trên ba mươi năm qua, cũng như công luận quốc tế hậu thuẫn yêu sách phục hồi quyền sinh hoạt pháp lư cho Giáo Hội này. Hànội c̣n bật đèn xanh khuyến khích ông cựu bộ trưởng Trần Quang Thuận, và phật tử Bùi Ngọc Đường bêǹ Hoa Ky, gia công kêt́ hợp nhiều thượng tọa ngoài nước cùng về Việt nam (8/2007) để vận động GHPGVNTN tham gia Tổ chức lễ Quốc tế Phật Đản 2008. Theo tin cho biết th́ nhóm Bùi Ngọc Đường tiếp xúc với Hoà thượng Thích Thiện Hạnh, chánh thư ký Viện Tăng thống GHPGVNTN (ở Huế) và nhóm Trần Quang Thuận tiếp xúc với Thượng toạ Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xã hội của GHPGVNTN (ở Sài Gòn), « thế nhưng cả hai nhóm nầy đều không thành công ». Số đông Phật tử đă lư luận rằng « Một tổ chức Tôn giáo (GHPGVN quốc doanh) gắn liền với cơ chế chính trị XHCNVN thì trước sau gì nó cũng tàn lụn theo sự ra đi của chế độ đó. Bởi lẽ, có thể chế chính trị nào còn mãi với thời gian đâu, bài học lịch sử xưa nay là thê »́. 5. Kết luận Trong chiến tranh thời cổ Trung quốc, các nhà quân sự thường áp dụng kế hoạch « dương đông kích tây », nghĩa là giử địch quay về hướng đông rồi dồn quân đánh mạnh vào hướng tây. Từ ngày cách mạng tháng 8 bùng lên, Việt cộng đă khai thác triệt để kế hoạch nầy, không những chỉ nắm trong diện quân sự, mà ngay cả tận trong chốn pḥng the kín đáo giữa hai nhân t́nh hoặc đôi vợ chồng. Thật vậy, phái « mày râu » xưa nay chỉ v́ cảm tính mà đă chuốc lấy nhiều kết quả man rợ cho bản thân khá chua cay. Một thời tại Huế, chính tôi đă kinh qua nhiều vụ « địch vận » không bao giờ quên được. Nhiều đồn lũy Bảo vệ quân, Việt Binh Đoàn , và quân đội Viễn chinh Pháp hoặc hương vệ partisans của mấy cha quản xứ công giáo, đă xín rính trước nhan sắc mấy cô gái nhà quê ! Chỉ cần một nụ cười của các cô là đồn sập, pháo đài tan, và nhà thờ thiêu rụi !. Các cô địch vận chỉ cần « một đêm » gần vai anh lính chiến là sáng mai « quân giặc Việt cộng từ núi tràn vào » ! Tóm lại, trọng điểm của kế hoạch « dương đông kích tây » là tạo ra hiện tượng giả và cảm giác sai lầm cho đối phương để thừa cơ « tấn công diệt địch ». Hôm nay, trong cuộc đấu tranh Tự do và Dân chủ cho người dân không-cộng-sản, chính quyền Hà nội vẫn c̣n áp dụng chiêu thức « địch vận » nầy. Cứ nh́n xem trong nghị quyết 36 biết bao lời ngon ngọt đối với « kiều bào khúc ruột, máu mủ anh em » để có ǵ, nếu không phải là hàng năm quan chức Bộ chính trị Đảng kiếm trên 4 tỹ đô la ?. Hà nội ra lệnh « ưu tiên » cho kiều bào mua nhà mua cửa, mua cả đất đai dành cho ai, nếu không phải là « mượn gió » để dành cho Việt kiều cán bộ đang rữa tiền và bọn Việt kiều yêu nước bằng cách bưng bô Ngài chủ tịch?. Nay thủ tướng Nguyễn tấn Dũng lại c̣n thương yêu cho Việt kiều một đống giấy xin « miễn visa » !. Ôi sao chính quyền Hà nội quá ưu ái với kiều dân thế ?. Là người tỉnh thức, tôi xin trả lời : « Th́ cộng sản là thế mà !. Không tin ? Th́ cứ về rồi mới thấy « những cú đấm thôi sơn » của Việt cộng !. Độc giả không cần phải cảm ơn người tỉnh thức và không cần lập luận « thế mà và không phải thế mà ». Bởi lẽ, người tỉnh thức đă từng nh́n thấy những ǵ thường xẩy ra trước mắt từ ngày trên đất nước thi đua mở chiến thuật « trăm hoa đua nở » của tập đoàn cộng sản Việt nam. Lê Hùng Bruxelles. (tháng 8/2007) |
| Matthew Trần CSVN Thú Nhận Thất Bại Trong Việc Dụ Dỗ Việt Kiều Về Đầu Tư Tại Việt Nam (Hà Nội - VNN) Trong hội nghị sơ kết về nghị quyết 36 của CSVN được tổ chức tại Hà Nội, các lănh tụ CSVN đă thú nhận rằng việc thực hiện nghị quyết này nhằm dụ dỗ kiều bào về nước làm ăn buôn bán đă không được thành công như ư. Theo lời Phó Chủ nhiệm Uỷ ban người Việt ở nước ngoài, việc thuyết phục số người Việt Nam trên toàn thế giới là một cầu nối quan trọng trong việc tiến hành chiến lược hội nhập kinh tế của Hà Nội, kể cả việc mở rộng thị truờng, thu hút đầu tư, phát triển kinh nghiệm quản lư, và thu hút trí thức từ hải ngoại về giúp nước. CSVN đă tổ chức hội nghị này để rút ưu khuyết điểm trong việc thi hành nghị quyết này, nhưng trong phần báo cáo, các lănh tụ Cộng sản đă phải thú nhận rằng cho đến nay số lượng dự án và số vốn đầu tư về Việt Nam của kiều bào c̣n nhỏ so với tiềm năng. Chỉ có một số dự án nhỏ lên tới 3 triệu đô-la là lớn nhất, và đa số chỉ là những dự án về thương mại hoặc tiểu thương, không có những dự án đầu tư về những ngành mà Hà Nội mong mỏi như khoa học công nghệ, giáo dục đào tạo, nghiên cứu và ứng du.ng. Để dụ dỗ Việt kiều, nhà nước CSVN đă đưa ra nhiều biện pháp, kể cả việc miễn thị thực cho kiều bào, nhưng chương tŕnh này cho đến nay cũng thất bại, chỉ thu hút khoảng vài chục người ở mỗi nước, đa số là những người cũ đang làm ăn lui tới Việt Nam. Các cán bộ thú nhận là sau 3 năm tiến hành nghị quyết 36, cho đến nay một số vấn đề quan trọng với bà con vẫn c̣n trong quá tŕnh chuẩn bị, trong đó đáng chú ư nhất là việc mua nhà gắn với quyền sử dụng đất, vấn đề hai quốc tịch, các biện pháp thu hút trí thức kiều bào vẫn chưa tạo một kết quả nào. Kết thúc hội nghị, các lănh tụ CSVN lại một lần nữa hứa hẹn rằng về việc mua nhà, trong khoảng 2 tháng tới, sẽ có thông tư hướng dẫn thực hiện. Quốc hội CSVN cũng hứa hẹn sẽ xem xét đánh giá 10 năm thực hiện Luật quốc tịch và xem xét sửa đổi một số điều cho phù hợp, tạo thuận lợi cho Việt kiềụ Ngoài những phương cách vận động ḷng yêu nước của người Việt hải ngoại, các lănh tụ CSVN không quên chỉ thị các cơ quan phải đổi mới những phương thức để chống cái gọi là những người Việt cực đoan ở nước ngoài, chứng tỏ CSVN vẫn rất sợ trước những tổ chức đấu tranh mà họ gọi là những thế lực thù địch muốn t́m cách lật đổ chế độ độc tài tại Việt Nam hiện naỵ =END= |
| Việc chiến đấu liên tục cho một Việt Nam được thực sự tự do dân chủ sẽ không bao giờ ngừng nghỉ , đó là chân lư ngàn đời cho dù CSVN có sụp đố hay không . Chúng ta phải làm hết khả năng ḿnh bằng bộ óc thông minh và một trái tim không màng Danh Lợi . Đó chính là những con người có chính nghĩa thực sự cu?a nhu*~ng ngu*o*`i Vie^.t Nam ye^u thu*o*ng To^? Quo^'c ( NO XHCH ). |
| THIÊN LÔI tôi xin mạn phép DCV Online và tác giả VĂN THANH H̉Ạ cho phép sao y chính bản...... (Thời gian này chính là lúc “tang gia” CSVN đang bối rối, đang bấn “xúc xít”, đang t́m mọi phương cách tung người đi tám phương bốn hướng để giải độc,, cả hai đến đâu đều cũng thấy có người chống chế độ thô bạo cộng sản ViệtNam !!! Những người cộng sản c̣n chút lương tri xin hăy suy ngẫm tại sao nhân dân ViệtNam ngày càng ta thán, càng căm thù, càng oán ghét chế độ, càng khinh khi các lănh tụ cộng sản cực kỳ hung bạo, vô lương, tắc trách. Chỉ biết tham ô và lạm dụng quyền lực để áp chế nhân dân bằng vũ lực sắt máu. Trong lúc DÂN OAN khiếu kiện đang chịu đựng trăm ngàn nổi đau thương đoạn trường do các quan cộng sản từ Trung Ương đến địa phương sẵn sàng ra tay cướp bóc, chụp giật miếng cơm manh áo của nhân dân bằng nhiều thủ đoạn gian manh, bần tiện tiểu nhân !!! và đồng thời CSVN cũng ra nhiều chiêu thức cực đoan với những công dân tranh đấu bất bạo động v́ lợi ích dân tộc. Do đó mà tiếng kêu than thảm thiết bay khắp nơi trên toàn thế giới, Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Minh Triết càng đi giải độc từ Poland đển Australia và New Zealand càng làm cho cả thế giới thấy…mọi sự thật tại ViệtNam, như Nguyễn Minh Triết vụng về tuyên bố tại New Zealand : "Người dân cũng được bày tỏ ư kiến của ḿnh, nhưng mà ḿnh xử những người vi phạm pháp luật, người ta có tổ chức, có quan hệ trong nước ngoài nuớc, người ta có kế hoạch hành động để lật đổ, rất đáng xử . Việt Nam đă trải qua chiến tranh, đau thương tang tóc rồi, bây giờ mong muốn ḥa b́nh để phát triển, bây giờ c̣n ai đó muốn lật đổ chế độ này, muốn máu đổ, đầu rơi nữa. Hổng được đâu, cái đó hổng được đâu." Kẻ “ KHỦNG BỐ” và băng cướp tàn bạo sát nhân vào nhà người ta cướp của giết người, đến khi bị ḷi bộ mặt thật th́ lại rung rẩy bảo là…”hổng được đâu” HỔNG ĐƯỢC ĐÂU !!!THIÊN LÔI thêm ư kiến TẠI SAO CSVN VÀO NGƯỜI TA CƯỚP CỦA GIẾT NGƯỜI, CHẶT ĐẦU MỔ BỤNG, ĐÀO MỒ CUỐC MĂ, VÀ BỎ TÙ ĐÀY ĐOẠ NHIỀU CỰC H̀NH MAN RỢ NHÂN DÂN TH̀ ĐƯỢC ? Đến khi người ta "phản pháo" th́ lại giẫy nẫy bảo là...hổng được đâu...hổng được đâu !!! ĐÚNG LÀ TR̉ HỀ RẺ TIỀN VÀ RẤT Ư LÀ TRẺ CON...MẤT DẠY ! VÔ GIÁO DỤC ! của chủ tịch nước đóng vai thằng hề vô liêm sĩ !!! ĐƯỢC hay KHÔNG th́ cả thế giới cũng sẽ chứng kiến ngày tàn của một Băng Đảng Búa Liềm CSVN. Có nước cộng sản nào mạnh bằng Liên Xô ? Có bạo Chúa nào khủng khiếp bằng Tần Thủy Hoàng ? Có lănh tụ nào khét tiếng bằng Adolf Hitler (Hít Le), Saddam Hussein, Nicolae Ceausescu ? Tất cả đều gục ngă trước công lư. Tập Đoàn CSVN chỉ là…thời gian sẽ thở hơi cuối cùng trên một đất nước mà chúng đă gây nên tội ác…sát hại người đồng chủng. Sau này chủ quyền về tay nhân dân ViệtNam, bọn "nghịch tặc" CSVN có quỳ xuống xin tha tội "tru di tam tộc" nhân dân cũng mượn lời Nguyễn Minh Triết mà đồng loạt phán rằng...hổng được đâu ! HỔNG ĐƯỢC ĐÂU.) |
| Thư Cho Con Giáo Già Để Khỏi... Tự Sát Ngày 13 tháng 9 năm 2007 H, Tên tuổi Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch Nhà nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam, trồi lên trước dư luận quốc tế khá ồn ào, kể từ chuyến viếng thăm Hoa Kỳ cuối tháng 6/2007, nhứt là kể từ khi Triết vu vạ cho Hội đồng Giám Mục Việt Nam và Vatican đồng thuận cho Cộng sản Việt Nam xử tù và thô bạo bịt miệng Linh mục Lư giữa ṭa án, như một thứ cảnh cáo dư luận, “coi đó mà liệu hồn”, khi thấy dư luận chống đối Đảng và Nhà nước đang ngày quyết liệt, trên khắp các lănh vực, từ đàn áp tôn giáo đến vi phạm nhân quyền quá trầm trọng, ở cả trong lẫn ngoài nước. Nó đă khiến Hội đồng Giám mục Việt Nam từ lâu coi như đă bị thuần hóa [nói theo Linh mục Nguyễn Hữu Lễ], ngậm miệng hưởng lợi, cũng phải bực ḿnh có thư phủ nhận lời tuyên bố của Triết, với mấy chữ ngắn gọi “không đúng sự thật”, rồi thôi; như thể tiếp tục bị chiếc c̣ng bọc nhung khóa kín miệng, khiến lá thư của Đức Hồng y Phạm Minh Mẫn gởi cho LM Phaolô Nguyễn Thái Hợp, thuộc câu lạc bộ Nguyễn Văn B́nh, ngày 22/07/02007, được Luật sư Đỗ Thái Nhiên thán phục, qua bài viết “Không Tiếng, Không Lời”, đăng trên DCV Online, ngày 9/8/2007, cũng chỉ là thứ thông điệp vô ngôn, nên Hội đồng Giám mục Việt Nam coi như không nghe, để không cần có hành động ǵ hết, để cho tới nay tất cả lại rơi vào chỗ im lặng lạnh người. Đến chuyến xuất ngoại tham dự Hội nghị APEC mới đây tại Úc Đại Lợi, khi ra về, ghé Tân Tây Lan, trong thời gian từ 10 đến 12/9/2007, để t́m cách trấn an dư luận “Việt Kiều” [khúc ruột tham mồi nên dễ cắn câu] đang càng ngày càng có thêm người bất măn Đảng và Nhà nước trong việc đàn áp tôn giáo, vi phạm nhân quyền, điển h́nh qua các vụ xét xử bỏ tù các nhân vật tôn giáo như linh mục Nguyễn Văn Lư... và việc nhà nước đối xử tàn tệ với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất; Triết lại lên tiếng vu vạ cho Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, vu vạ cho Ḥa thượng Thích Quảng Độ âm mưu lật đổ Đảng và Nhà nước, qua câu nói bóng gió, như một lời đe dọa đồng nhịp với chiến dịch đánh phá, chuẩn bị cho một cuộc đàn áp mới, được đài BBC ghi lại trong băng Video và phát đi ngày 11/9/2007, có nguyên văn như sau: “...Người dân cũng được bày tỏ ư kiến của ḿnh, nhưng mà ḿnh xử những người vi phạm pháp luật, người ta có tổ chức, có quan hệ trong nước ngoài nuớc, người ta có kế hoạch hành động để lật đổ, rất đáng xử. Việt Nam đă trải qua chiến tranh, đau thương tang tóc rồi, bây giờ mong muốn ḥa b́nh để phát triển, bây giờ c̣n ai đó muốn lật đổ chế độ này, muốn máu đổ, đầu rơi nữa. Hổng được đâu, cái đó hổng được đâu. Vừa rồi tôi cử đồng chí Phạm Gia Khiêm sang Mỹ ngẩng cao đầu nói với họ rằng: t́nh h́nh ở Việt Nam là như thế. Vi phạm pháp luật Việt Nam là bị xử, c̣n người đó là mang danh tôn giáo, chứ không phải là xử tôn giáo. Ở Việt Nam, chùa chiền, nhà thờ, thánh thất được tự do hoạt động. Chính ông Bush qua đó, ổng đi nhà thờ ổng tự chọn, ổng gặp biết bao nhiêu người, và chính trên cơ sở đó, ổng mới bỏ cái CPC cho ḿnh, gọi là cái “quan tâm đặc biệt về tôn giáo”, chứ không phải tự nhiên, ông Bush bỏ đâu...”. Đọc lại câu nói của Triết, người đọc mường tượng giọng Triết hơi lấp vấp, tay Triết cũng hơi run, nên phân tích nó dư luận thấy rơ mấy điều đáng lưu ư như sau: 1. Người dân được bày tỏ ư kiến của ḿnh: Đúng. Nhưng người dân chỉ được bày tỏ ư kiến theo cái “lề đường bên phải”. Bước sang “lề đường bên trái” để bày tỏ ư kiến ngược lại với cái lề đường bên phải của Đảng và Nhà nước là bị đàn áp ngay, bị bịt miệng ngay, bị bỏ tù ngay... 2. Người ta có tổ chức, có quan hệ trong nước ngoài nuớc, người ta có kế hoạch hành động để lật đổ, rất đáng xử. Người ta được Triết nói tới đó là Ḥa thượng Thích Quảng Độ. Tổ chức được nói tới đó là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Quan hệ trong nước đó là dân oan(?).Quan hệ ngoài nước đó là 3 triệu người Quốc gia Việt Nam hải ngoại, là các tổ chức Quan sát Nhân quyền, tổ chức Ân xá Quốc tế, tổ chức Phóng viên không Biên giới, là Liên hiệp Âu châu, là Quốc hội Hoa Kỳ... là tất cả những chánh khách và những quốc gia từng lên án Đảng và Nhà nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam đàn áp tôn giáo, vi phạm nhân quyền... Triết dọa rằng Người ta rất đáng xử. Nhưng bảo rằng người ta có kế hoạch hành động để lật đổ th́ đúng là một sự vu vạ bẩn thỉu, bởi chưa bao giờ Ḥa thường Quảng Độ có kế hoạch và hành động nào nhằm lật đổ Đảng và Nhà nước của Triết. Ḥa thường đ̣i hỏi đa đảng, đ̣i hỏi có nhiều đảng cùng góp mặt trên trường chánh trị, tất nhiên trong đó có cả Đảng Cộng sản Việt Nam, nếu đảng nầy muốn có mặt. Vậy th́ Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn c̣n đó, có bị lật đổ đâu mà sợ, mà vu vạ. Như vậy, kẻ đáng xử phải là kẻ đă vu vạ người khác, chớ sao lại vu vạ để đ̣i xử người ta. Có vấn đề cần được đặt ra ở đây là tại sao Triết không dám minh danh nói người ta đó là ai. Sao Triết lại sợ không dám nói đến phương danh Ḥa thượng Quảng Độ. Cái ǵ khiến Triết sợ phải nói đến tên Ḥa thượng Quảng Độ vậy? Câu trả lời xin dành cho Triết nghiền ngẫm. 3. Việt Nam đă trải qua chiến tranh, đau thương tang tóc rồi, bây giờ mong muốn ḥa b́nh để phát triển, bây giờ c̣n ai đó muốn lật đổ chế độ này, muốn máu đổ, đầu rơi nữa. Hổng được đâu, cái đó hổng được đâu. Nói Việt Nam đă trải qua chiến tranh có nghĩa là chiến tranh đă qua rồi, nhưng thực tế Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục chiến tranh, sau ngày tưởng như có ḥa b́nh [30/4/1975], chiến tranh xâm lăng Cao Miên, chiến tranh biên giới với Trung cộng... không ngừng gây đau thương tang tóc cho người dân khắp nước, gây đau thương tang tóc trên khắp các lănh vực, từ bỏ tù người không tội, đày đọa người lương thiện đến các vùng hoang vu được gọi là “kinh tế mới”, bóc lột sức lao động con người trên các nông công trường Xă hội Chủ nghĩa, trong các nhà máy quốc doanh, các công ty hợp doanh, liên doanh... và cấu kết với gian thương rút rỉa tài nguyên quốc gia đem rửa thành tài sản đầu tư ở hải ngoại, lấy vàng xua người vượt biên..., gọi họ là những tội phạm xă hội, đến khi họ may mắn không chết trên biển cả, không chết trong rừng sâu, trên núi hiểm, được quốc gia tự do cưu mang, làm ăn có tiền, th́ trở mặt gọi họ là “Việt kiều”, là khúc ruột xa ngàn dặm không thể tách rời [tách ra rồi bây giờ nối lại mấy hồi?] để dụ dỗ họ “áo gấm hồi hương” hàng hàng lớp lớp mang bạc tỷ đô la về củng cố chế độ, xây cung điện đỏ cho lớp quư tộc đỏ ngự trị, hoang dâm trên nỗi cùng khổ của 85 triệu dân triền miên trầm luân trong thảm họa độc đảng độc tài. Ba mươi hai năm rồi chỉ có Triết với Đảng và Nhà nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam của Triết muốn máu đổ đầu rơi, chớ người dân không ai muốn máu đổ đầu rơi hết. Dân oan khiếu kiện bị đàn áp thậm tệ, bị ba bốn tên công an khiêng ném lên xe như ném con heo chờ đưa đi mổ thịt, khi bị dập đầu đổ máu th́ ai gây ra cảnh đổ máu đó; ai muốn máu đổ vậy hả Triết? C̣n Ḥa thượng Thích Quảng Độ, hơn 32 năm rồi có bao giờ Ḥa thượng nói lời nào, hay hành động nào, gọi là muốn máu đổ đầu rơi đâu; thực tế cho thấy Ḥa thượng cứ liên tục bị hành hạ, bị bỏ tù, bị quản chế... chỉ v́ muốn có được tự do tôn giáo, muốn đi cứu trợ người dân hoạn nạn trong cảnh lũ lụt, trong oan ức, khiếu kiện... nhiều năm chẳng những không được giải quyết lại c̣n bị đàn áp, bị tù tội, chết chóc, bỏ con cái mồ côi tiếp tục đi khiếu kiện... Có ai làm chuyện lật đổ chế độ đâu mà Triết nói là hổng được đâu, cái đó hổng được đâu. Lật đổ chế độ không được, nhưng chuyển hóa chế độ chắc chắn sẽ được đó Triết. Triết hăy b́nh tĩnh chờ xem. 4. Vừa rồi tôi cử đồng chí Phạm Gia Khiêm sang Mỹ ngẩng cao đầu nói với họ rằng: t́nh h́nh ở Việt Nam là như thế. Phạm Gia Khiêm có được Triết cử sang Mỹ thật, nhưng hắn không ngẩng cao đầu mà gục đầu nhục nhă đi vào các pḥng họp nếu không lén lút để đừng bị người Quốc gia Việt Nam hải ngoại trông thấy ḥ reo đả đảo th́ cũng phải đi bằng cửa sau; và khi nói “t́nh h́nh Việt Nam như thế” chẳng những không được ai tin mà c̣n bị cười chê là nói láo không biết ngượng [giống như Triết đi Mỹ vậy] 5. Vi phạm pháp luật Việt Nam là bị xử, c̣n người đó là mang danh tôn giáo, chứ không phải là xử tôn giáo. Ở Việt Nam, chùa chiền, nhà thờ, thánh thất được tự do hoạt động. Luật pháp của Cộng sản Việt Nam là thứ luật rừng trong cả một rừng luật Xă hội Chủ nghĩa nên mọi chuyện xét xử đều là thứ tṛ hề đối với lương tâm con người và đối với quốc tế. Người mang danh tôn giáo hay không mang danh tôn giáo đều đă bị ṭa án của Đảng và Nhà nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam xử rồi, ai cũng biết. Linh mục Nguyễn Văn Lư bị bịt miệng giữa ṭa cả thế giới đều thấy, nó lừng lững hiện trên các tấm bảng lớn dựng khắp các xa lộ cho ông đi qua bà đi lại chiêm ngưỡng cái pháp luật Xă hội Chủ nghĩa của Triết. H́nh ảnh các Luật sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài... hiên ngang giữa ṭa như một thứ thách thức pháp luật của Triết và đồng bọn... Phần chùa chiền, nhà thờ, thánh thất được tự do hoạt động, nhưng cũng theo cái lề đường bên phải th́ đúng đó là thứ khôi hài chọc lét cũng không cười được. 6. Chính ông Bush qua đó, ổng đi nhà thờ ổng tự chọn, ổng gặp biết bao nhiêu người, và chính trên cơ sở đó, ổng mới bỏ cái CPC cho ḿnh, gọi là cái “quan tâm đặc biệt về tôn giáo”, chứ không phải tự nhiên, ông Bush bỏ đâu. Đây là câu Triết muốn chọc nhột ông Bush. Không cần biết ông Bush tự chọn hay công an chọn nhà thờ cho vợ chồng ông ta đi lễ. Cũng không cần biết ông Bush có gặp biết bao nhiêu người hay không, nhưng những người tháp tùng phái đoàn ông Bush và những kư giả quốc tế tham dự APEC có gặp được các Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Đan Quế... các Luật sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài... hay không, hẳn Triết phải biết. Tin tức được các hăng thông tấn quốc tế, các đài phát thanh và truyền h́nh quốc tế loan đi khắp thế giới cho biết những người đấu tranh Dân Chủ Hóa Việt Nam đều bị nhốt trong nhà, bên ngoài bị Nhà nước cho cấm bảng không cho đi qua, cấm chụp h́nh..., bị công an canh gác ngày đêm, th́ ai mà gặp được họ hả Triết. Nhưng, cái đau cho Triết là biết mà không dám nói ra cho mọi người biết, phải tự c̣ng miệng ḿnh bằng cái c̣ng bọc nhung số mấy(?) Không phải ông Bush tự chọn nhà thờ để đi lễ, tự chọn “biết bao nhiêu người” để gặp rồi mới trên cơ sở đó mà bỏ cái CPC đâu [hai điều nói láo lộ ra cùng một lúc v́ cả 2 chuyện đó đều không có xảy ra]. Ông ta đă bỏ nó trước khi tới Việt Nam, chớ không phải đợi tới Việt Nam, đợi đi lễ nhà thờ “tự chọn”, đợi đi gặp biết bao nhiêu người trong “thế giới ảo” của Triết rồi mới bỏ cái CPC. Cũng không phải tự nhiên ông Bush bỏ cái CPC đâu. Ông ta bỏ nó v́ những thương lượng ngầm dưới gầm bàn mà ở đó cái tṛ bắt bí của Triết là cái sở trường hèn hạ của CSVN đă từng có quá nhiều người Mỹ vướng vấp, nhứt là kể từ ngày tên láu cá Kissinger lănh giải Nobel Ḥa b́nh cho đến nay. Triết ơi! Đừng thấy vậy mà mừng. Cái CPC gỡ ra rồi đâu có phải là vứt bỏ luôn đâu, bởi “gỡ ra rồi lại buộc vào như chơi” nếu Tổng thống Bush bực ḿnh quá, cứ thấy Đảng và Nhà nước tiếp tục lợi dụng cái tên Bush để làm tṛ bung xung lếu láo, như chúng đă từng bung xung lếu láo với Hội đồng Giám mục Việt Nam, lếu láo với Vatican. Đối với Hội đồng Giám mục Việt Nam và Vatican lời phủ nhận của Chủ tịch Hội đồng Giám mục tưởng như dừng lại ở đó, nhưng xin đừng tưởng bở, v́ tới một lúc nào đó sự phẫn uất sẽ đưa thêm một số linh mục và giáo dân bước ra ngoài một số ràng buộc của giáo hội để đ̣i “tự do tôn giáo hay là chết” mà tấm gương rạng rỡ của Linh mục Nguyễn Văn Lư, cùng một số không nhỏ các linh mục khác, vẫn c̣n sờ sờ ra đó, với cái thông điệp vô ngôn của Hồng y Phạm Minh Mẫn vẫn âm ỷ cháy trong ḷng từng giáo dân Thiên Chúa giáo, mà sự tham dự đại cuộc Dân Chủ Hóa Việt Nam có thể đoán được trong tương lai không xa hơn thế cờ “để khỏi tự sát” của Cộng sản Việt Nam. Đối với Tổng thống Bush sự đính chánh theo kiểu của Hội đồng Giám mục Việt Nam coi như không cần thiết, v́ việc cắt cử Đại sứ Michael Michalak thay thế Michael Marine mà những bày tỏ của người tân nhiệm đối với vấn đề tôn giáo và nhân quyền trước Cộng đồng người Quốc gia Việt Nam hải ngoại, trước ngày nhậm chức, là bước đầu cho Bộ Ngoại giáo đánh giá t́nh trạng tự do tôn giáo và tôn trọng nhân quyền ở Việt Nam. Đặc biệt hơn nữa, theo tin đài Á châu Tư do [RFA] phát đi ngày 2/9/2007, chuyến đi gặp các nhà đấu tranh Dân Chủ Hóa Việt Nam của ông Michael Orona, Phó Giám Đốc Vụ Dân Chủ, Nhân Quyền Và Lao Động của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, tại Công ty Xuất Nhập Khẩu Mùa Thu của ông Nguyễn Phương Anh [ở Hà Nội], trong đó nhiều người được mời không đến được v́ bị công an thô bạo ngăn chặn, như ông Phạm Văn Trội ở Hà Tây bị công an canh gác ở nhà từ tối thứ Ba, đến thứ Tư bị theo dơi và đến thứ Năm th́ khi mới lên xe máy liền bị công an ép xe, năm người nhảy xuống ném anh ấy lên xe ô tô chở về tỉnh Hà Tây, giữ ở đó cho đến khi ông Orona đi về; ông Đỗ Duy Thông bị công an đến tận nhà lôi lên công an tỉnh mà chẳng nói lư do ǵ cả, lên trên đó ngồi nói chuyện à ơi với nhau, không có làm ǵ cả; một người khác là thày giáo Vũ Hùng sau khi đưa con đến trường liền bị công an ép xe, bắt lên công an tỉnh; những người khác, kể cả những người bạn học cũ của ông Nguyễn Phương Anh, cũng bị công an canh gác ở công ty họ làm việc và ở nhà riêng của họ. Với những người dân khiếu kiện muốn đến gặp ông Orona để bày tỏ nỗi niềm oan ức của họ, nói chuyện nhân quyền mà họ không được hưởng, đang bị tước đoạt; họ có đến nhưng công an không cho vào, rồi sau đó đem đi đâu không rơ... Càng rơ hơn nữa, theo tin từ PTTPGQT phổ biến ngày 8/9/2007, th́ chiều Thứ Sáu, 7/9/2007, đích thân ông Michael Orona đă đến Thanh Minh Thiền Viện diện kiến Ḥa thượng Thích Quảng Độ. Ông bày tỏ mối quan tâm đặc biệt đến hiện trạng của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) nói riêng và t́nh trạng nhân quyền, dân chủ tại Việt Nam nói chung. Nhân dịp này Ḥa thượng Thích Quảng Độ đă tŕnh bày chi tiết về thảm trạng tôn giáo nói chung bị đàn áp tại Việt Nam. Ḥa thượng cho biết chưa có dấu hiệu ǵ cho thấy sự thay đổi chính sách tôn giáo của Nhà cầm quyền Hà Nội đối với GHPGVNTN. Tôn giáo chẳng khác chi chiếc cổ đang bị bóp siết. Ông Michael Orona hứa sẽ tŕnh lên chính phủ Hoa Kỳ thực trạng tôn giáo mà Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ tŕnh bày cùng những đề xuất cho việc tôn trọng tự do tôn giáo tại Việt Nam mà nhân dân yêu chuộng tự do, nhân phẩm trên thế giới cần quan tâm đúng mức. V́ vậy cái CPC tuy có bị gở ra, nhưng nó vẫn cứ c̣n như lưỡi dao của cái máy chém lơ lửng trên đầu Đảng và Nhà nước Cộng sản đó, Triết biết không. Từ các viên chức ngoại giao của Tổng thống Bush vừa nêu bước sang Quốc hội Hoa Kỳ, Dự luật Nhân quyền cho Việt Nam HR-3096 [Vietnam Human Rights Act - H.R. 3096] sẽ được biểu quyết cũng cho thấy áp lực từ phía Lập pháp đè lên những quyết định của Tổng thống Bush như thế nào; nhứt là, theo tin của Việt Báo ngày 12/9/2007, Bà Dân biểu Loretta Sanchez, cùng mười Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ khác, gồm các ông bà Dân biểu Lofgren, Wolf, Lantos, Smith, Tom Davis, Fortenberry, Rohrbacher, Royce, Franks, Cleaver, trong một lá thư thúc đẩy Phụ Tá Bộ Trưởng Christopher Hill, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, lưu ư nh́n nhận sự hạn chế liên tiếp đối với vấn đề tôn giáo và nhân quyền tại Việt Nam. Họ cũng mong rằng Ủy Ban Hoa Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế (USCIRF) sẽ có một chuyến đi sang Việt Nam, từ 23 tháng 9 đến ngày 2 tháng 10 năm 2007, để gặp gỡ các viên chức cao cấp của nhà cầm quyền Việt Nam cũng như các nhà lănh đạo tinh thần tôn giáo, để có những nhận xét kỹ càng trong vấn đề bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam, mà kết quả chắc chắn sẽ không đúng như lời Triết đă mượn lời Tổng thống Bush nói láo với khúc ruột u mê ở Tân Tây Lan. Từ những phân tích lời nói của Triết trước “khúc ruột ham tiền quên thân phận tỵ nạn” ít oi ở Tân Tây Lan nêu trên không ai không thấy sự run sợ của Triết trước thực tế phũ phàng của một đảng cầm quyền đang trên đà phá sản, cho dầu chỉ mới đối đầu với một người mà Triết không dám nói tới tên, với tổ chức Triết cũng không dám nói ra và với thế lực ở hải ngoại mà Triết chỉ dám nói là thù địch. Sự run sợ nầy đă thể hiện rơ trong lời tuyên bố của Triết trong buổi làm việc với Tổng Cục Chính Trị và tư lệnh các lực lượng công an và quân đội, được chương tŕnh thời sự của đài truyền h́nh VTV3 (Việt Nam) lúc 7 giờ tối ngày 27 tháng 8/2007 tường thuật: “Dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai có muốn bỏ điều 4 hiến pháp ǵ đó th́ không có chuyện đó. Bỏ cái đó đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát...” Đọc lại nguyên văn điều 4 Hiến pháp của Cộng sản Việt Nam: “Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lănh đạo Nhà nước và xă hội”; người ta thấy ngay một thực tế hết sức phũ phàng là ngày nay giai cấp công nhân dứt khoát không ai coi Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong, nó càng không phải là đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, v́ nó đă phản bội quyền lợi của giai cấp công nhân, phản bội người dân lao động, phản bội dân tộc, nó đă lợi dụng giai cấp công nhân, lợi dụng người dân lao động để cấu kết với tư bản, cấu kết với gian thương, để bóc lột công nhân, bóc lột sức lao động của người dân để làm giàu, nó đă lợi dụng hai chữ dân tộc để đánh lừa thế giới, để duy tŕ độc đảng độc tài, nó dùng chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm thứ áo giáp bao che chế độ độc đảng độc tài không phải để lănh đạo mà để cai trị bằng bạo lực, tù ngục và lừa đảo. Triết đă nh́n thấy sự phá sản trong lănh đạo, trong chủ trương, đường lối và chính sách của Cộng sản Việt Nam sau 62 năm độc quyền lừa đảo, nhứt là sau hơn 32 năm làm tan nát cả Miền Nam Việt Nam trù phú, làm đần độn cả một dân tộc thông minh... nên Triết thấy trước cái viễn tượng tự sát. Triết run sợ trước viễn tượng đó và Triết dùng nó để đe dọa thế lực, cho dầu có được xây dựng trên tù ngục và bạo lực của công an và bộ đội, cũng đang run sợ v́ thấy tương lai tự sát như Triết, khi cái “lề đường bên phải” đă trở thành cùng đường mê lộ, trở thành tuyệt lộ sinh tồn mà nếu không chịu bước sang cái lề đường bên kia, cái “left is right” th́ chỉ có cách là tự sát... Từ đó, để khỏi tự sát, Triết và đồng bọn không c̣n chọn lựa nào khác hơn là chuyển hóa độc đảng độc tài sang tự do dân chủ Hiến định và Pháp trị để được đồng hành trên đại lộ sinh tồn cho cả dân tộc Việt Nam. Hẹn con thư sau Giáo Già Đính chánh và Cáo lỗi: Trong Thư Cho Con tuần trước, chữ District trong Vietnamese Business District bị đánh sai, xin sửa lại cho đúng. Thành thật cáo lỗi Giáo Già |
| Việc chiến đấu liên tục cho một Việt Nam được thực sự tự do dân chủ sẽ không bao giờ ngừng nghỉ!!! -Dó là chân lư ngàn đời cho dù CSVN có sụp đố hay không -di nu*~a . Chúng ta phải làm hết khả năng ḿnh bằng bộ óc thông minh và một trái tim không màng Danh Lợi . |
| Nước mắt của Luật sư LÊ THỊ CÔNG NHÂN Nguyễn Văn Trần Lê Thị Công Nhân và mẹ Vào thập niên 30 của thế kỷ trước, nước Việt Nam xuất hiện rất nhiều nhân tài kiệt xuất. Ở trong Nam có Nguyễn An Ninh, Phan văn Hùm, Tạ Thu Thâu, Hồ văn Ngà, Nguyễn văn Sâm, Trần văn Thạch,… ở Trung và Bắc có Trương Tử Anh, Nguyễn Thái Học, Lư Đông A, … đồng thời, cũng không thiếu những người học giỏi, đậu những bằng cấp cao, nhưng về tài ba và tiết tháo, họ không vượt trội được những người này. Phải chăng mỗi khi vận nước đen tối, như mất chủ quyền, thiếu vắng dân chủ, xă hội đầy dẫy bất công, cường hào ác bá lộng hành, th́ sĩ phu, trí thức xuất hiện ? Những Nguyễn An Ninh, Phan văn Hùm, Tạ Thu Thâu, đỗ đạt ở tuổi ngoài 20 và từ khước mọi công danh, bạc tiền, dấn thân tranh đấu công khai nhưng ôn ḥa với nhà cầm quyền thực dân để đ̣i hỏi độc lập, dân chủ cho Việt nam. Họ bị tù tội bởi thực dân, nhưng có điều lúc bấy giờ không mấy ai nghĩ là những người này sẽ lần lượt, kẻ trước người sau, chết v́ bạn tranh đấu cùng chiến tuyến là Hồ Chí Minh, tức lănh tụ tối cao của nhóm cộng sản Hà nội ngày nay. Hiện nay, Việt Nam bị một bọn người ác ôn thống trị, họ đưa đất nước vào cảnh lệ thuộc ngoại bang, hủy diệt đạo lư, xă hội băng hoại, th́ một từng lớp trẻ trí thức xuất hiện, dấn thân tranh đấu để khôi phục lại trật tự xă hội và đạo lư truyền thống của dân tộc. Trước kia, ông cha của họ thấy nỗi nhục v́ đất nước mất độc lập mà tranh đấu, ngày nay, những Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Vũ B́nh, Lê Nguyên Sang, Nguyễn Bắc Truyền, Huỳnh Nguyên Đạo,… công khai đứng lên tranh đấu ôn ḥa, bất bạo động, bởi họ cùng cảm thấy nhục v́ đất nước không có dân chủ, nhân quyền bị nhà cầm quyền cộng sản trắng trợn chà đạp, dân nghèo th́ bị những kẻ có quyền thế ở địa phương áp bức, bóc lột tồi tệ, thảm hại hơn thời thực dân Pháp cai trị trước kia. Và, những người trẻ yêu nước, yêu tự do dân chủ này cũng lại lần lượt trở thành nạn nhân của cộng sản, hậu duệ của Hồ Chí Minh. Lê Thị Công Nhân có cái tên thuộc “thành phần vô sản lao động”. Phải chăng cha mẹ của Cô mang hoài bảo giai cấp nên đặt cho Cô cái tên Công Nhân, để nhắc nhở và mong mỏi khi lớn lên Cô phải tranh đấu bênh vực cho công nhân lao động khi lớp người này bị nhà cầm quyền hà hiếp, đàn áp, bôc lột? Ngày nay Cô ở tù, v́ … cái tên tiền định của Cô! Lê Thị Công Nhân, tuy mang cái tên biểu hiện giai cấp công nhân, nhưng Cô hoàn toàn không giống người cộng sản là “phải tranh đấu cho giai cấp, cho đảng, cho lư tưởng xă hội chủ nghĩa ”, mà trái lại, Cô quyết tâm tranh đấu cho đất nước của Cô: “…Tôi khẳng định với tất cả lương tâm, trách nhiệm của ḿnh đối với đất nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam, tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ c̣n một ḿnh tôi tranh đấu … ”. Người trí thức mới ư thức được lương tâm và trách nhiệm đối với đất nước, c̣n người cộng sản không có ư thức lương tâm và trách nhiệm, bởi họ chỉ biết vâng theo đảng và chủ nghĩa Mác-Lê là cứu cánh. Lê thị Công Nhân mới 28 tuổi, nhưng Cô không sống mộng mơ hay đua đ̣i theo danh lợi như đa số tuổi trẻ đương thời. Cô hiểu cộng sản rất sâu sắc. Các chế độ độc tài, nhất là độc tài cộng sản, luôn luôn xem thành phần nhân dân tiến bộ như là kẻ thù nguy hiểm của chế độ. Trong kháng chiến chống thực dân, Hồ Chí Minh sẵn sàng khoan nhượng thực dân, nhưng dứt khoát không đội trời chung với những người ái quốc thật sự cùng đánh Tây giành độc lập cho Việt Nam mà không cộng sản… bởi người cộng sản hiểu rơ nguyên lư mất nước, tức mất chánh quyền, xưa nay không do quân đội ngoại bang mạnh, mà do chính nhân dân tiến bộ dưới quyền lực của ḿnh. Nên Lê Thị Công Nhân nói thẳng với nhà cầm quyền cộng sản: “ …Cộng sản đừng có mong chờ bất cứ một điều ǵ là thỏa hiệp chớ đừng nói là đầu hàng từ phía tôi”. Cô tỏ cho mọi người thấy là Cô rất ôn ḥa, vẫn dịu dàng như thục nữ: “Tôi không thách thức, nhưng nếu những người cộng sản đă quyết tâm thực hiện những hành vi tội ác bằng cách chà đạp lên nhân quyền của người dân Việt Nam và muốn d́m Việt Nam trong tăm tối về mặt chính trị, nghèo nàn về mặt kinh tế, lạc hậu về mặt văn hóa, kéo dài đến trọn đời con cháu của chúng ta cũng như của chính những người cộng sản, th́ họ cứ việc hành sử với những ǵ mà họ có … ” Lê Thị Công Nhân nói rơ, Cô không thách thức nhà cầm quyền Hà nội, nhưng thực ra, với lời tuyên bố trên đây, Cô đă khí khái tỏ rơ thái độ xem thường bộ máy đàn áp khổng lồ của đảng cộng sản Hà nội. Đối với Cô, bị trù dập và vào tù vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất. Bởi Cô đă nhận chân được mặt thật của chánh quyền này, nên nếu Cô bị làm người tù của một thứ chánh quyền như vậy, th́ bản án ấy không thể làm hoen ố được lư lịch của Cô. C̣n chịu đựng gian khổ trong tù, th́ dưới mắt Cô, điều đó có thấm vào đâu đối với đời sống cơ cực, oan khổ của tuyệt đại đa số nhân dân lao động nghèo đă và đang bị nhà cầm quyền địa phương ngược đăi, tàn nhẫn bóc lột. Lê Thị Công Nhân hiên ngang trước bạo lực v́ Cô có niềm tin mạnh mẽ ở lẽ phải về phía Cô: “ …Sống thế nào th́ sống, vẫn phải giữ ḷng tự trọng và lương tâm của ḿnh … Mà chỉ có lương tâm và ḷng tự trọng của tôi nói với tôi rằng không bao giờ đầu hàng … ”. Ḷng tự trọng và lương tâm ở Việt Nam ngày nay được phục hồi ở tuổi trẻ, mà Lê thị Công Nhân là biểu tượng cho Đạo lư dân tộc. Điều này từ hơn 60 năm qua đă bị đảng cộng sản Hà nội luôn luôn t́m mọi cách, từng bước thủ tiêu để “biến mọi người phải nghĩ trong điều đảng nghĩ … ”. Cá nhân thuộc chế độ phải được tan biến trong bộ máy xă hội chủ nghĩa, nếu cá nhân muốn tồn tại. Tuổi trẻ ở Việt nam ngày nay xuất hiện như những tinh hoa của một chu kỳ mới của lịch sử dân tộc ! Lê Thị Công Nhân bị giam giữ từ hôm 06/03/2007 tại trại Xuân Phương ở Hà nội. Cô an nhiên tự tại v́ Cô đă tiên liệu t́nh huống xấu, nhưng chưa phải là tồi tệ nhứt, đó là ở tù! Với thái độ chấp nhận thực tế, Cô vẫn dàn trải ḷng ḿnh một cách đầy khí phách: “Tôi tranh đấu dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam hoàn toàn xuất phát từ niềm tin, từ lương tâm và trách nhiệm của tôi đối với chính tôi, với dân tộc Việt Nam và đối với đấng tạo hóa đă sanh ra tôi”. Lê Thị Công Nhân tranh đấu, chấp nhận tù tội, là do lương tâm, trách nhiệm, do ḷng yêu nước chân thật thôi thúc. Cô hoàn toàn không bị cám dỗ của bất cứ một thứ chủ nghĩa nào. Lê thị Công Nhân không giống người cộng sản, v́ Cô tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền để nhằm khôi phục lại nhơn phẩm con người ở đồng bào của Cô. C̣n người cộng sản tranh đấu cho chủ nghĩa xă hội, tức cho đảng cộng sản của họ. Do khác biệt sâu xa về nhận thức đó, mà ở trong tù Cô trả lời với Mẹ Cô khi bà vào thăm hôm 12/08/2007: “Ôi, Mẹ ơi. Ở ngoài xă hội, chúng nó đối xử với nhân dân c̣n không ra ǵ, th́ ở trong tù, Mẹ phải quan tâm đến làm ǵ nữa? Ở tù, con chấp nhận hết. Con không thèm nghĩ đến cách đối xử của chúng nó. Cứ xem như không có chúng nó vậy… ”. Bổng bà mẹ của Cô sực nhớ lại chuyện nhà, báo tin cho Cô: “Này con, con chó của con, nó chết rồi … ”. Lê Thị Công Nhân ̣a lên khóc. Cô khóc lớn. Cô khóc cho một mất mát, cho một nỗi đau. Cô không giữ được thái độ dửng dưng như đối với nhà cầm quyền nữa! Nguyễn Văn Trần |
| Việc chiến đấu liên tục cho một Việt Nam được thực sự tự do dân chủ sẽ không bao giờ ngừng nghỉ!!! -Dó là chân lư ngàn đời cho dù CSVN có sụp đố hay không -di nu*~a . Chúng ta phải làm hết khả năng ḿnh bằng bộ óc thông minh và một trái tim không màng Danh Lợi . |
| From: nguyenhthong@ earthlink. net wrote: Date: 17 Sep 2007 18:40 Subject: RE: NGUYEN HUU THONG - DIEU 4 HIEN PHAP THUA QUY VI VA CAC BAN, DINH KEM THEO DAY LA BAI MINH DINH VOI ONG NGUYEN MINH TRIET VE DIEU 4 HIEN PHAP. DAY KHONG PHAI CHI LA TAI LIEU BIEN KHAO VE PHAP LUAT MA CON LA BAN CAO TRANG KET AN DANG CONG SAN TRUOC QUOC DAN VA LICH SU. YEU CAU QUY VI VA CAC BAN VUI LONG PHO BIEN RONG RAI TAI LIEU NAY CHO DONG BAO CAC GIOI TRONG VA NGOAI NUOC. XIN CAM ON, ---- LS NGUYEN HUU THONG MINH ĐỊNH VỚI ÔNG NGUYỄN MINH TRIẾT VỀ ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP TRÊN QUAN ĐIỂM PHÁP LƯ VÀ CHÍNH TRỊ, VĂN HÓAVÀ ĐẠO LƯ LS. NGUYỄN HỮU THỐNG Tháng 8 vừa qua, ông Nguyễn Minh Triết, Chủ Tịch Nước, đă nói chuyện về Điều 4 Hiến Pháp với các cán bộ lănh đạo và công nhân viên chức Tổng Cục Chính Trị Bộ Quốc Pḥng. Trong dịp này ông nhấn mạnh đến nhiệm vụ của Quân Đội Nhân Dân là xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam Xă Hội Chủ Nghĩa. Mà muốn tiến lên Chủ Nghĩa Xă Hội phải xây dựng và bảo vệ Đảng Cộng Sản. Đó là lập trường bất di bất dịch : “Dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai có muốn bỏ Điều 4 Hiến Pháp ǵ đó th́ không có chuyện đó. Bỏ cái đó đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát”. Như vậy, đối với các cán bộ đảng viên, khẩu hiệu tuyên truyền chiến lược của Đảng Cộng Sản là: “Bỏ Điều 4 Hiến Pháp là bỏ Đảng, là tự sát”. Trên quan điểm pháp lư và chính trị, văn hóa và đạo lư, chúng ta minh định với ông Nguyễn Minh Triết về Điều 4 Hiến Pháp. Điều 4 viết: “Đảng Cộng Sản Việt Nam, đội tiền phong của giai cấp công nhân ... đại biểu trung thành của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lănh đạo Nhà Nước và xă hội”. Điều này chép lại Điều 6 Hiến Pháp Liên Bang Sô Viết dành độc quyền lănh đạo cho Đảng Cộng Sản Liên Xô. Sau cuộc Cách Mạng Dân Chủ tại Đông Âu năm 1989 và tại Liên Xô năm 1991, tất cả các nước cộng sản cũ tại miền thế giới này đă đồng loạt xóa bỏ 3 điều trong Hiến Pháp: 1) Chủ Nghĩa Xă Hội Mác-Lênin và chế độ Chuyên Chính Vô Sản 2) Sự Độc Quyền Tư Tưởng và Độc Quyền Ư Thức Hệ 3) Chính sách Độc Đảng và Độc Quyền Lănh Đạo của đảng cầm quyền. Ngày nay, mặc dầu không c̣n “Điều 6 Hiến Pháp” tại Cộng Ḥa Nga cũng như tại các quốc gia đă giă từ chế độ cộng sản, những thành phần giác ngộ và tiến bộ trong các đảng cộng sản cũ đă thay đổi chủ trương và tư duy để kết tập trong các tổ chức chính trị theo Chủ Nghĩa Dân Chủ Tự Do hay Dân Chủ Xă Hội (Democratic Socialism). Và, thay v́ “tự sát”, họ vẫn có vai tṛ và chỗ đứng trong cuộc đấu tranh đại nghị đ̣i thực thi tự do nhân quyền cho người dân và phát triển kinh tế cho đất nước. Mấy năm trước đây, một vị lănh đạo Đảng Cộng Sản Ba Lan cũ đă được quốc dân bầu vào chức vụ thủ tướng. Và đương kim Thủ Tướng Cộng Ḥa Liên Bang Đức cũng là một nữ chính khách đă từng sinh hoạt trong chế độ Cộng Ḥa Dân Chủ Đức (Đông Đức). Đó là những dẫn chứng điển h́nh để phản bác lời tiên đoán có tính hù dọa của ông Nguyễn Minh Triết trước tập thể Quân Đội Nhân Dân bằng khẩu hiệu “Độc Đảng hay là Chết !”. Cũng như tại các quốc gia văn minh trên thế giới, hai mục tiêu chiến lược của Việt Nam ngày nay là xây dựng dân chủ và phát triển kinh tế xă hội. Công cuộc này đ̣i hỏi phải có tự do nhân quyền trong một nhà nước Dân Chủ Pháp Trị. Điều nghịch lư là hiện nay hệ thống luật pháp thực dụng để phục vụ quyền lợi của Đảng CS không có tính Chính Thống Pháp Lư. V́ nó đi trái Luật Quốc Tế Nhân Quyền do Liên Hiệp Quốc ban hành để áp dụng cho tất cả mọi người. V́ nhu cầu tuyên truyền đối ngoại, Hiến Pháp 1992 hiện hành đă ghi chép hầu hết những nhân quyền và những quyền tự do cơ bản của người dân, từ tự do dân sự, tự do tinh thần, tự do chính trị đến những quyền kinh tế xă hội và văn hóa giáo dục. (C̣n sự tước đoạt nhân quyền bẳng các đạo luật áp dụng vi hiến do quốc hội ban hành, cũng như bằng sụ giải thích luật pháp xuyên tạc của ṭa án, lại là vấn đề khác). Tuy nhiên, có hai ngoại lệ phát sinh từ thuyết Chuyên Chính Vô Sản là các hệ thống độc quyền tư tưởng và độc quyền lănh đạo của Đảng Cộng Sản. Hai độc quyền này được định chế hóa bởi Điều 4 Hiến Pháp. Hậu quả là Điều 4 có tác dụng phủ nhận toàn diện và phá vỡ tất cả những định chế hiến pháp dân chủ liên quan đến 26 nhân quyền và những quyền tự do cơ bản của người dân mà nhân loại văn minh đă khổ công xây dựng từ hàng trăm năm nay. Trên b́nh diện chính trị và văn hóa đó là quyền dân tộc tự quyết, quyền tự do tư tưởng, tự do văn hóa, tự do phát biểu, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do xuất bản, quyền thông tin, quyền b́nh đẳng trước pháp luật, quyền b́nh đẳng cơ hội tham gia chính quyền, quyền tự do tuyển cử, quyền tự do lập đảng, quyền mít-tinh biểu t́nh, quyền khiếu nại khiếu tố, và đặc biệt là quyền đối kháng là một quyền liên lập và liên quan với quyền tự do phát biểu, tự do hội họp, tự do lập đảng, tự do tuyển cử và quyền tham gia chính quyền. Những quyền này được quy định trong Luật Quốc Tế Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc mà các quốc gia hội viên kết ước đă minh thị cam kết sẽ tôn trọng và thực thi. Về mặt pháp lư và chính trị, văn hóa và đạo lư, Điều 4 Hiến Pháp đi trái Luật Quốc Tế Nhân Quyền, phản lại Hiến Pháp và đi trái Ḷng Dân. ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP ĐI TRÁI LUẬT QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN. Năm 1977, Việt Nam gia nhập Liên Hiệp Quốc và có nghĩa vụ pháp lư phải tôn trọng, bảo vệ và thực thi những điều khoản nhân quyền trong Hiến Chương Liên Hiệp Quốc (1945), Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (1948) và Phụ Đính Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (1998). Năm 1982 Việt Nam tham gia Công Ước Quốc Tế về Những Quyền Dân Sự và Chính Trị (Công Ước Dân Sự Chính Trị). Về mặt quốc tế công pháp, Công Ước này đă được chính phủ kư kết và quốc hội phê chuẩn, nên có giá trị là một hiệp ước quốc tế, và có hiệu lực pháp lư cao hơn luật pháp và hiến pháp quốc gia. Trên b́nh diện pháp lư và đạo lư, muốn có chính thống phải đặt vấn đề Chính Danh. Người xưa nói: “ Danh có chính th́ ngôn mới thuận, ngôn có thuận th́ việc mới thành”. Quan niệm Chính Danh do các nhà hiền triết Đông Phương đề xướng từ 2500 năm để phân biệt trắng đen, phải trái, chính tà, thiện ác. Ngày nay, hơn bao giờ hết, nó có tính thời sự. Do chính sách thông tin một chiều, với tuyên truyền dối trá, che dấu sự thật, không trọng lẽ phải, văn hóa và đạo lư. Về mặt chính trị xă hội, với quan niệm Chính Danh, chúng ta phân biệt Dân Chủ và Chuyên Chế, Dân Chủ Pháp Trị và Độc Tài Đảng Trị, Công Lư và Bất Công, Nhân Quyền và Bạo Quyền. Mà muốn có dân chủ pháp trị phải có xă hội đa nguyên và chính trị đa đảng. Trong chế độ độc tài đảng trị chúng ta gặp trở ngại do cái gọi là chuyên chính vô sản, chuyên chính tư tưởng, pháp quyền XHCN và dân chủ tập trung. Dân chủ tập trung là ǵ? Theo Hồ Chí Minh “dân có quyền có tài sản: đó là dân chủ. Nhưng v́ dân không biết giữ nên phải giao cho Chủ Tịch Đảng giữ dùm. Chủ Tịch bỏ vào rương, khóa lại và cất ch́a khóa vào túi: đó là tập trung”. Tài sản ở đây có thể là ruộng đất mà Đảng CS đă công hữu hóa, mà cũng là quyền lợi của công dân, như những quyền dân sự chính trị, kinh tế xă hội và văn hóa giáo dục. Những quyền này được Luật Quốc Tế Nhân Quyền đề xướng và bảo vệ, nhưng đă bị Đảng cất giữ và khóa kín không cho Dân sử dụng. Từ thập niên 1910 Nguyễn Tất Thành có chấp phụ là Phan Chu Trinh, sư phụ là Phan Văn Trường, có các chiến hữu như Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh và các đồng chí như Leon Blum, Maurice Moutet trong Đảng Xă Hội Pháp. Nguyễn Ái Quốc không phải là tên riêng của ông, mà là bút hiệu chung của “Ngũ Long” Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh và Nguyễn Tất Thành. Dưới bút hiệu này, họ đă viết những bài đ̣i quyền Dân Tộc Tự Quyết trên các báo Xă Hội như Humanité (Nhân Loại) hay Le Populaire (Dân Chúng). Nhưng từ các thập niên 1920 và 1930, khi quy phục Stalin và Mao Trạch Đông trong các Đảng Cộng Sản, gần mực th́ đen, Hồ Chí Minh đă trở thành vô minh quên hết t́nh tự dân tộc chỉ nghĩ đến việc thiết lập dân chủ tập trung và chuyên chính vô sản. Nhân quyền và những quyền tự do cơ bản được đề xướng và khai triển trong Phụ Đính Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền do Liên Hiệp Quốc ban hành năm 1998 nhân dịp kỷ niệm 50 năm Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (1948). Phần Mở Đầu Tuyên Ngôn Phụ Đính viết: “Cần nhắc lại rằng nhân quyền và những quyền tự do cơ bản có tính toàn cầu, bất khả phân, liên lập và liên quan với nhau, nên phải được đề xướng và thực thi công bằng và đồng đều, sự thực thi quyền này không gây trở ngại cho sự thực hiện quyền kia. “Nhấn mạnh rằng Quốc Gia có trách nhiệm tiên khởi và có nghĩa vụ phải đề xướng và bảo vệ nhân quyền và những quyền tự do cơ bản”. Những quyền này được ghi trong Luật Quốc Tế Nhân Quyền như Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Tuyên Ngôn Phụ Đính, cũng như trong Công Ước Quốc Tế về Những Quyền Dân Sự và Chính Trị, và Công Ước Quốc Tế về Những Quyền Kinh Tế Xă Hội và Văn Hóa. Căn cứ vào Luật Quốc Tế Nhân Quyền, các quốc gia hội viên Liên Hiệp Quốc, đặc biệt là các quốc gia đă kư kết tham gia Công Ước Dân Sự Chính Trị, chỉ có thể chấp nhận một loại nhân quyền duy nhất áp dụng trên toàn cầu cho tất cả mọi người. Chiếu Điều 2 Công Ước Dân Sự Chính Trị, các quốc gia hội viên Liên Hiệp Quốc tham gia Công Ước đă cam kết tôn trọng và bảo đảm thực thi những quyền tự do cơ bản được thừa nhận cho tất cả mọi người sống trong lănh thổ quốc gia. Trong trường hợp những quyền tự do cơ bản ghi trong Công Ước chưa được quy định thành văn trong hiến pháp và luật pháp quốc gia (như quyền tự do tư tưởng), th́ các quốc gia kết ước ( như Việt Nam) có nghĩa vụ phải ban hành các đạo luật bổ túc hay tu chính hiến pháp cho phù hợp với tinh thần và bản văn các điều khoản nhân quyền của Công Ước để các quyền này được thực sự thi hành. Trong trường hợp quốc gia kết ước không quy định những quyền này trong hiến pháp hay luật pháp quốc gia, th́ những điều khoản về nhân quyền và về những quyền tự do cơ bản của người dân ghi trong Công Ước Dân Sự Chính Trị (như quyền tự do tư tưởng) vẫn có hiệu lực chấp hành và phải được áp dụng trước các ṭa án quốc gia và quốc tế. Quyền tự do tư tưởng được thừa nhận trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (Điều 18) và trong Công Ước Dân Sự Chính Trị (Điều 18). Mặc dầu vậy, Điều 4 Hiến Pháp đă dành cho Đảng CS độc quyền tư tưởng buộc toàn dân phải theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh (nếu quả thật có loại tư tưởng này). Như vậy Điều 4 Hiến Pháp đi trái với Luật Quốc Tế Nhân Quyền, đặc biệt là Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Công Ước Dân Sự Chính Trị. Về mặt quốc tế công pháp, các Công Ước Quốc Tế như Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và Công Ước Dân Sự Chính Trị là những hiệp ước quốc tế đă được chính phủ kư kết và quốc hội phê chuẩn, nên có hiệu lực pháp lư cao hơn luật pháp và hiến pháp quốc gia. Năm 1945, 50 Quốc Gia Đồng Minh họp Hội Nghị San Francisco để thành lập Liên Hiệp Quốc và công bố Hiến Chương Liên Hiệp Quốc nhằm bảo vệ ḥa b́nh cho các quốc gia và đề xướng nhân quyền cho tất cả mọi người. Chiếu Điều 56 Hiến Chương, các quốc gia hội viên cam kết cộng tác với Liên Hiệp Quốc để thực hiện mục tiêu bảo vệ nhân quyền trên toàn cầu. Qua Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, nhân quyền không c̣n là một vấn đề quốc nội mà đă được quốc tế hóa. Do đó các quốc gia hội viên Liên Hiệp Quốc không thể chủ trương rằng việc họ thủ tiêu hay đàn áp các công dân của họ chỉ là vấn đề nội bộ. Chiếu nguyên tắc Dân Tộc Tự Quyết, chủ quyền quốc gia thuộc về toàn dân. Do đó nhân quyền không phải là quyền của nhà nước, mà là quyền của người dân mà nhà nước có nghĩa vụ phải tôn trọng. Vi phạm nhân quyền và những quyền tự do cơ bản của người dân, nhà nước có thể bị khiếu nại và phải trả lời trước Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Năm 1993, Đại Hội Nhân Quyền Vienna ra Tuyên Cáo nhắc nhở các quốc gia đă kư kết tham gia các Công Ước Quốc Tế Nhân Quyền, như Công Ước Dân Sự Chính Trị, phải tôn trọng chữ kư, lời cam kết và danh dự của ḿnh: “Các quốc gia vi phạm Luật Quốc Tế Nhân Quyền phải chịu trách nhiệm quốc tế về những hành động vi phạm của họ”. Do đó trên bậc thang giá trị, Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và Công Ước Dân Sự Chính Trị đứng trên và đứng trước luật pháp và hiến pháp quốc gia. Trong trường hợp có sự mâu thuẫn giữa luật pháp quốc gia và Công Ước Quốc Tế th́ ṭa án phải tham chiếu và áp dụng những điều khoản nhân quyền của Công Ước Quốc Tế. Tại Việt Nam ngày nay, mâu thuẫn lớn nhất giữa luật pháp quốc gia và Công Ước Quốc Tế phát sinh từ Điều 4 Hiến Pháp. Khi quy định sự độc quyền tư tưởng và độc quyền lănh đạo của Đảng Cộng Sản, Điều 4 Hiến Pháp đi trái với quyền Dân Tộc Tự Quyết là quyền được ghi trong Hiến Chương Liên Hiệp Quốc (các Điều 1 và 55), Phụ Đính Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (Phần Mở Đầu), Công Ước Dân Sự Chính Trị và Công Ước Kinh Tế Xă Hội Văn Hóa (các Điều1). Về mặt quốc nội, Dân Tộc Tự Quyết là quyền của người dân được tự do lựa chọn chế độ hay chính thể của Quốc Gia (như quân chủ lập hiến, cộng ḥa dân chủ, dân chủ xă hội hay xă hội chủ nghĩa), và được quyền tự do tuyển cử để trực tiếp tham gia chính quyền, hay bầu lên các đại biểu của ḿnh trong chính quyền để thực thi chế độ đó. Ngoài quyền Dân Tộc Tự Quyết, Điều 4 Hiến Pháp c̣n đi trái Công Ước Dân Sự Chính Trị nơi Điều 18 (quyền tự do tư tưởng), Điều 19 (tự do phát biểu), các Điều 21, 22 (tự do hội họp, lập hội và lập đảng), Điều 25 (quyền b́nh đẳng cơ hội tham gia chính quyền) v...v... Cũng như Điều 2 Hiến Pháp 1992 hiện hành, Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền khẳng định rằng chủ quyền quốc gia thuộc về Nhân Dân chứ không thuộc về Nhà Nước: “Ư nguyện của người dân là căn bản của quyền lực nhà nước” (Điều 21). Hơn nữa, chiếu Điều 5 Công Ước Dân Sự Chính Trị, Ṭa Án (Tối Cao Pháp Viện) không được giải thích xuyên tạc luật pháp quốc gia hay công ước quốc tế để cho phép chính phủ hay ṭa án làm những hành vi, hay tuyên những bản án, nhằm phủ nhận hay tước đoạt của người dân những quyền tự do cơ bản đă được luật pháp quốc gia và công ước quốc tế thừa nhận. Đặc biệt là quyền đối kháng bạo quyền. Phần Mở Đầu Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mặc nhiên thừa nhận quyền đối kháng bạo quyền: “Điều cốt yếu là nhân quyền phải được một chế độ dân chủ pháp trị bảo vệ để con người khỏi bị dồn vào thế cùng phải đứng lên đối kháng chống áp bức và bạo quyền”. Theo Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền Pháp (1789): “sự phủ nhận, khinh miệt hay lăng quên nhân quyền là nguyên nhân duy nhất đem lại đại bất hạnh cho người dân và sa đọa cho chính quyền. Mục đích của mọi tập hợp chính trị trong xă hội là để bảo vệ những quyền tự nhiên và bất khả chuyển nhượng của con người, như quyền tự do, quyền tư hữu, quyền an ninh và quyền đối kháng bạo quyền.” Theo Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ (1776): “mọi người sinh ra b́nh đẳng, đó là một chân lư hiển nhiên. Nhân quyền là những quyền bẩm sinh bất khả chuyển nhượng do Tạo Hóa ban cho con người, như quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Nếu chính quyền ngoan cố tước đoạt tự do nhân quyền để siết chặt guồng máy thống trị bạo tàn bằng chế độ chuyên chính tuyệt đối, người dân có quyền và có nghĩa vụ đứng lên đối kháng lật đổ chính quyền để giành lại những bảo đảm cho cuộc sống tương lai. Khi chính quyền biểu lộ tính chuyên chế của một bạo quyền, nó không c̣n xứng đáng lănh đạo một dân tộc tự do.” V́ con người không phải là á thánh nên xă hội cần phải có chính quyền. Và v́ nhà cầm quyền cũng không phải là á thánh nên luật pháp phải dành cho người dân quyền kiểm soát, đối kháng, chế tài và thay thế chính quyền. Nếu không có tự do tư tưởng, tự do thông tin, tự do phát biểu, phê b́nh và chỉ trích th́ không thể có dân chủ. Nếu người dân không được tự do lập đảng, tự do bầu cử và ứng cử để tham gia chính quyền và thay thế chính quyền, th́ đảng cầm quyền sẽ hủ hóa thành độc tài, tham nhũng, bất công và bất lực. Đó là một quy luật về Chính Thống Dân Chủ. V́ đi trái Luật Quốc Tế Nhân Quyền, Điều 4 Hiến Pháp phải bị hủy bỏ. ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP PHẢN LẠI HIẾN PHÁP. Theo chính sách dân chủ h́nh thức, Nhà Nước CHXHCNVN đă ghi trong Hiến Pháp hầu hết các nhân quyền và các quyền tự do cơ bản của người dân, như quyền tự do tôn giáo (Điều 70), quyền b́nh đẳng trước pháp luật (Điều 52), quyền tham gia chính quyền (Điều 53), quyền tự do bầu cử và ứng cử (Điều 54), quyền tự do đi lại và cư trú (Điều 68), quyền tự do phát biểu, tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền thông tin, quyền tự do hội họp, tự do lập hội, quyền biểu t́nh (Điều 69), quyền được suy đoán là vô tội (Điều 72), quyền khiếu nại, khiếu kiện các cơ quan chính phủ khi có sự lạm quyền phi pháp (Điều 74) v...v... Khi quy định sự độc quyền tư tưởng và độc quyền lănh đạo của Đảng CS, Điều 4 Hiến Pháp đă phản lại Hiến Pháp v́ đi trái với các điều khoản hiến pháp cơ bản như các Điều 2, 3, 6, 8, 11, 50, 52, 53, 54, 68, 69. Thật vậy: Theo Điều 2 Hiến Pháp “Nhà Nước thuộc về nhân dân, do nhân dân và v́ nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân”, chứ không thuộc về Đảng CS. Điều 21 Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền cũng quy định như vậy: “Ư nguyện của người dân là căn bản của quyền lực nhà nước”.(The will of the people shall be the basis of the authority of government) Hiện nay số đảng viên CS chỉ được từ 2% đến 3% dân số Việt Nam. Và khối đông đảo trên 97% nhân dân không được quyền tham gia vào guồng máy lănh đạo quốc gia. Đó là một điều bất công, phi lư và phi pháp. Theo Điều 3 Hiến Pháp “Nhà Nước bảo đảm quyền làm chủ về mọi mặt của nhân dân, và nghiêm trị mọi hành động xâm phạm những quyền và lợi ích của nhân dân”, (dầu rằng kẻ xâm phạm chính lại là Đảng CS). Theo Điều 6 Hiến Pháp “nhân dân sử dụng quyền lực Nhà Nước thông qua Quốc Hội là cơ quan đại diện cho ư chí và nguyện vọng của nhân dân, do nhân dân bầu ra và chịu trách nhiệm trước nhân dân”. Do đó Quốc Hội không thể là sản phẩm và công cụ của Đảng CS. Trên thực tế, Đảng CS đă dựng lên các quốc hội tiền chế trong chính sách “Đảng cử dân bầu”. Quốc Hội đă chép Điều 4 Hiến Pháp nguyên văn từ Điều 6 Hiến Pháp Liên Xô để dành độc quyền lănh đạo cho Đảng CS. Đó không phải là ư chí và nguyện vọng của nhân dân Việt Nam. Hơn nữa quốc hội của nhân dân phải sinh hoạt theo nguyên tắc dân chủ pháp trị, chứ không theo nguyên tắc “dân chủ tập trung” phản dân chủ. Theo Điều 8 Hiến Pháp “các cơ quan nhà nước, cán bộ viên chức nhà nước phải tôn trọng nhân dân, tận tụy phục vụ nhân dân, liên hệ chặt chẽ với nhân dân, lắng nghe ư kiến và chịu sự giám sát của nhân dân... [không được] quan liêu, hách dịch, cửa quyền, tham nhũng”. Đây chỉ là những mỹ từ để du mị nhân dân, nói vậy mà không phải vậy. Theo Điều 11 Hiến Pháp “công dân thực hiện quyền làm chủ của ḿnh bằng cách tham gia công việc của Nhà Nước”. Muốn thế phải thiết lập chế độ dân chủ pháp trị để Dân được quyền làm chủ Nhà Nước, và băi bỏ chế độ độc tài đảng trị, băi bỏ Điều 4 Hiến Pháp theo đó Đảng độc quyền lănh đạo Nhà Nước và xă hội. Theo Điều 50 Hiến Pháp “ở nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, các quyền con người về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa và xă hội được tôn trọng, thể hiện ở các quyền công dân đă được quy định trong Hiến Pháp và luật”. Vậy mà trên thực tế tất cả 26 nhân quyền và những quyền tự do cơ bản của người dân đă bị Đảng CS tước đoạt bằng Điều 4 Hiến Pháp, cũng như bằng các đạo luật áp dụng vi hiến của quốc hội và sự giải thích luậït pháp xuyên tạc của ṭa án. Theo Điều 52 Hiến Pháp “mọi công dân đều b́nh đẳng trước pháp luật.” Do đó Nhà Nước không được phân biệt kỳ thị vềø lập trường và chính kiến giữa các đảng đối lập và đảng cầm quyền, cũng như không được coi những người ngoài Đảng là công dân hạng nh́, không có quyền tự do lập đảng, tự do tuyển cử và quyền tham gia chính quyền. Theo Điều 53 Hiến Pháp “công dân có quyền tham gia quản lư Nhà Nước” bằng cách hành sử quyền tự do lập đảng, tự do tuyển cử, quyền b́nh đẳng cơ hội tham gia chính quyền và quyền kiến nghị khiếu nại và khiếu kiện là những h́nh thức của quyền Dân Tộc Tự Quyết. Trong khi đó Điều 4 dành cho Đảng CS quyền độc chiếm bộ máy Nhà Nước. Theo Điều 54 Hiến Pháp “công dân được quyền bầu cử và ứng cử vào Quốc Hội”. Do đó Đảng CS không được tước đoạt quyền tự do tuyển cử của công dân do chính sách “Đảng cử dân bầu”. Theo Điều 68 Hiến Pháp “công dân có quyền tự do đi lại và tự do cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước”. Quyền này được mệnh danh là Quyền An Cư dự liệu nơi Điều 12 Công Ước Dân Sự Chính Trị. Tháng 8-1997, Ủy ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc công bố Nghị Quyết tố cáo Bắc Triều Tiên vi phạm quyền tự do cư trú và đi lại, quyền tự do xuất ngoại và hồi hương của người dân. Phẫn chí, B́nh Nhưỡng rút ra khỏi Công Ước Dân Sự Chính Trị, đồng thời rút ra khỏi cộng đồng nhân loại văn minh. Tại Việt Nam, chính sách quản thúc tại gia đă vi phạm thô bạo Quyền An Cư của người dân. Theo Điều 69 Hiến Pháp, “công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền thông tin, quyền biểu t́nh, tự do hội họp và lập hội”, lập hội dân sự như công đoàn độc lập và hội chính trị như các chính đảng đối lập. V́ Nhà Nước thuộc về nhân dân, nên chỉ nhân dân mới có tư cách và thẩm quyền lănh đạo và quản lư Nhà Nước, Đảng CS không thể tự ban cho ḿnh quyền này bằng cách vận dụng các thủ thuật trí trá để bầu lên một quốc hội tiền chế, rồi ra chỉ thị cho cơ quan này ghi Điều 4 vào Hiến Pháp. Tựu chung, khi dành độc quyền lănh đạo Nhà Nước cho Đảng CS, Điều 4 đă tước đoạt của nhân dân tất cả 26 Nhân Quyền và những quyền tự do cơ bản, như tự do thân thể, tự do tinh thần, tự do chính trị kể cả những quyền dân sự, kinh tế xă hội và văn hóa giáo dục. V́ những lư do nêu trên, Điều 4 phải bị hủy bỏ. Nó vi phạm thô bạo Luật Quốc Tế Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, đồng thời vi phạm thô bạo Hiến Pháp nơi các Điều 2, 3, 6, 8, 11, 50, 52, 53, 54, 68 và 69. Chiếu nguyên tắc Chính Thống Pháp Lư áp dụng trong công tác thảo hiến, các nhà lập hiến thường quy định trong Chương I những cương lĩnh hiến pháp cơ bản được coi là chủ yếu và có tầm quan trọng theo thứ tự ưu tiên. Điều 1 Hiến Pháp Quan trọng nhất là Điều 1 Hiến Pháp nói về Nước. Điều 1 Hiến Pháp Việt Nam Cộng Ḥa 1967 viết: “Việt Nam là một Nước Cộng Ḥa, độc lập, thống nhất, lănh thổ bất khả phân. Chủ quyền quốc gia thuộc về toàn dân”. Điều 1 Hiến Pháp Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa 1946 viết: “Nước Việt Nam là một nước Dân Chủ Cộng Ḥa, tất cả quyền bính trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam”. Điều 1 Hiến Pháp Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam 1992 xác nhận: “Nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là một nước độc lập, có chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lănh thổ ” Như vậy đối tượng của Điều 1 Hiến Pháp là xác định chính thể hay chế độ chính trị của Nước, và quyền của Dân được làm chủ quốc gia, làm chủ nhà nước chiếu Nguyên Tắc Dân Tộc Tự Quyết. Sửa Đổi Điều I Hiến Pháp Chiếu Điều 107 Hiến Pháp VNCH 1967: “không thể hủy bỏ hoặc tu chính Điều 1 và điều này của Hiến Pháp”. Chiếu Điều 70 Hiến Pháp VNDCCH 1946: “sự sửa đổi Hiến Pháp phải theo cách thức sau đây: a) Do 2/3 tổng số nghị viên (đại biểu) yêu cầu. b) Nghị Viện (Quốc Hội) bầu ra một ban dự thảo những điều thay đổi c) Những điều thay đổi đă được Nghị Viện ưng chuẩn th́ phải đưa ra toàn dân phúc quyết” [trong một cuộc Trưng Cầu Dân Ư]. Điều đáng lưu ư là, với Điều 1 Hiến Pháp CHXHCNVN 1992 hiện hành, Quốc Hội đă sửa đổi chính thể hay chế độ của Nước Việt Nam, từ Dân Chủ Cộng Ḥa (theo Hiến Pháp 1946) thành Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa. Sự thay đổi này không được quốc dân phê chuẩn bằng một phúc quyết trong một cuộc Trưng Cầu Dân Y Chiếu Điều 70 Hiến Pháp VNDCCH 1946, sự sửa đổi Điều 1 Hiến Pháp 1946 hiển nhiên vi hiến. V́ nó vi phạm h́nh thức hay thủ tục sửa đổi Hiến Pháp. Theo một nguyên tắc về Chính Thống Pháp Lư “H́nh Thức hay Thủ Tục là chị em song sinh của Tự Do” (The Form or Procedure is a twin-sister of the Liberty) Do đó nó không có giá trị và hiệu lực pháp lư. Cũng nên nhắc lại rằng Hiến Pháp VNCH 1967 không cho phép sửa đổi Điều 1 Hiến Pháp nói về chính thể hay chế độ Cộng Ḥa của Việt Nam. Nếu Điều 1 Hiến Pháp 1992 hiện hành đă vi phạm Điều 70 Hiến Pháp 1946 nguyên thủy, th́ cái đuôi của nó là Điều 4 cũng vô giá trị và vô hiệu lực. Sửa Đổi Toàn Bộ hay Hủy Bỏ Hiến Pháp 1946 Ngoài ra, Điều 70 Hiến Pháp VNDCCH 1946 chỉ cho phép các Quốc Hội Lập Pháp kế tiếp tu chính từng điều khoản hiến pháp mà không được sửa đổi toàn bộ hay hủy bỏ Hiến Pháp. Các nhà lập hiến quan niệm rằng chế độ Cộng Ḥa Dân Chủ phù hợp với nguyện vọng và quyền lợi của Nhân Dân. Do đó các Quốc Hội kế tiếp không được quyền sửa đổi toàn thể 70 Điều trong Hiến Pháp, nghĩa là không được hủy bỏ toàn bộ Hiến Pháp 1946 nếu không có sự phê chuẩn hay phúc quyết của Nhân Dân. Trên thực tế, từ nửa thế kỷ nay, thủ tục sửa đổi hiến pháp quy định bởi Quốc Hội Lập Hiến 1946 đă không được các quốc hội lập pháp kế tiếp tuân hành. Do đó muốn “sống theo pháp luật”, quốc dân có quyền khẳng định rằng, những Hiến Pháp kế tiếp, từ Hiến Pháp 1959 đến Hiến Pháp 1980 và Hiến Pháp 1992 hiện hành, tất cả đều vô giá trị và vô hiệu lực. V́ Hiến Pháp 1946 không dự liệu sự hủy bỏ hay sửa đổi toàn bộ Hiến Pháp, và đặc biệt là không có sự duyệt y hay phúc quyết của Quốc Dân truyền hủy bỏ Hiến Pháp 1946 trong một cuộc Trưng Cầu Dân Ư. Muốn thượng tôn luật pháp, Nhà Nước đương quyền phải tổ chức cuộc Trưng Cầu Dân Ư dưới sự giám sát của Liên Hiệp Quốc để xem quốc dân có phúc quyết phê chuẩn việc hủy bỏ toàn bộ Hiến Pháp 1946 hay không? Nếu Quốc Dân nói “không” th́ Hiến Pháp 1946 phải được phục sinh. Từ 220 năm nay, Hiến Pháp Hoa Kỳ 1787 chỉ được tu chính, chứ không bị hủy bỏ. Đó là nói về tầm quan trọng của Điều 1 Hiến Pháp. Điều 2 Hiến Pháp Điều 2 Hiến Pháp VNCH 1967 công nhận và bảo đảm những quyền tự do căn bản của người dân trong tinh thần b́nh đẳng và tương trợ, đồng thời nêu ra những nghĩa vụ của người dân trong việc phục vụ quốc gia. Những quyền lợi và nghĩa vụ của công dân được khai triển trong Chương II gồm 24 điều (từ Điều 6 đến Điều 29). Điều 2 Hiến Pháp CHXHCNVN 1992 cũng công nhận dân là chủ nhà nước, được nắm giữ mọi quyền lực nhà nước. Và nhà nước là “của nhân dân, do nhân dân và v́ nhân dân” (ngôn từ của Tổng Thống Hoa Kỳ Abraham Lincoln là người đă thực thi chính sách giải phóng nô lệ hồi giữa Thế Kỷ 19). Như vậy đối tượng của Điều 2 Hiến Pháp là đề xướng một quy luật về Chính Thống Dân Chủ theo đó Chủ Quyền Quốc Gia hay quyền lực Nhà Nước thuộc về Nhân Dân. Quy luật này được xác nhận trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc: “Ư nguyện của nhân dân phải được coi là căn bản của quyền lực nhà nước” (Điều 21). Điều 3 Hiến Pháp Điều 3 Hiến Pháp VNCH 1967 quy định chế độ Tam Quyền Phân Lập giữa lập pháp, hành pháp và tư pháp, để phân công phân quyền, hợp tác đồng thời giám sát lẫn nhau. Sự phân quyền hiến chế nhằm điều ḥa phối hợp để thực thi chính sách quốc gia chống độc tài, tham nhũng, bất công, phạm pháp và lạm quyền, đem lại thịnh vượng chung, xây dựng Tự Do Dân Chủ và Công Bằng Xă Hội. Ba quyền hiến chế nói trên tạo nên thế quân b́nh chân vạc của Nhà Nước Dân Chủ Pháp Trị. Điều 3 Hiến Pháp CHXHCNVN 1992 cũng quy định nghĩa vụ của Nhà Nước trong việc phát huy quyền làm chủ của nhân dân, bảo vệ lợi ích của nhân dân nhằm xây dựng một nước giàu mạnh ấm no, tự do hạnh phúc, với kinh tế phát triển và công bằng xă hội. Như vậy, khi nói về nhiệm vụ của Nhà Nước, các Điều 2 và 3 của các Hiến Pháp nói trên xác nhận quyền làm chủ nhà nước của Nhân Dân. Tổng kết lại, 3 điều đầu tiên của Hiến Pháp VNCH 1967 và Hiến Pháp CHXHCNVN 1992 là 3 điều khoản hiến chế cơ bản hay 3 Cương Lĩnh Hiến Pháp để nói về: 1). Nước hay Quốc Gia. (State) 2). Dân hay Nhân Dân (People) 3). Nhà Nước hay Chính Quyền (Government) theo tầm quan trọng và thứ tự ưu tiên. - Điều 1 nói về Nước hay Quốc Gia là cương lĩnh hiến pháp quan trọng số 1 quy định chính thể hay chế độ. Hiến Pháp VNCH 1967 không cho phép sửa đổi hay hủy bỏ Điều 1. - Điều 1 Khoản 2 Hiến Pháp VNCH 1967 xác nhận “Chủ quyền Quốc Gia thuộc về toàn dân”. Bổ túc vào đó là Điều 2 và Điều 3 xác nhận Dân có những quyền tự do cơ bản được Quốc Gia công nhận. Và Quốc Gia được tổ chức theo chế độ Dân Chủ Pháp Trị để bảo đảm Tự Do Dân Chủ và Công Bằng Xă Hội cho người dân. - Các Điều 2 và 3 Hiến Pháp CHXHCNVN 1992 hiện hành cũng xác định “tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân Dân”, và “nhà nước bảo đảm và không ngừng phát huy quyền làm chủ về mọi mặt của Nhân Dân”. Như vậy, sau Nước hay Quốc Gia (Điều 1), Dân hay Nhân Dân (các Điều 2 và 3) giữ vai tṛ trọng yếu thứ 2, đứng trên Nhà Nước hay Chính Quyền. Đó cũng là Học Thuyết Dân Quyền của Mạnh Tử : “Lấy Dân làm trọng, Nhà Nước là thứ yếu và coi nhẹ Chính Quyền” : Dân Vi Quư, Xă Tắc Thứ Chi, Quân Vi Khinh. V́ có Dân mới có Nước, có Nước mới có Vua (quân quyền hay chính quyền). Do đó Dân quư nhất đứng trên cả Nhà Nước hay Chính Quyền và các Chính Đảng. Điều 4 Hiến Pháp Điều 4 Hiến Pháp 1992 hiện hành nói về Đảng là một tổ chức quần chúng sinh hoạt trong xă hội xuất phát từ Nhân Dân, nên không thể xếp hạng cao hơn Dân. Tựu chung, trong Hiến Pháp 1992, các Điều 2 và 3 nói về Dân có tầm quan trọng hơn Điều 4 nói về Đảng. Vậy mà Điều 4 đă vượt quyền, mâu thuẫn và đi trái với các Điều 2 và 3 khi dành cho Đảng CS độc quyền tư tưởng và độc quyền lănh đạo Nhà Nước và xă hội. Như đă tŕnh bày, hiện nay số đảng viên CS chỉ được từ 2% đến 3% dân số Việt Nam. Và khối đông đảo trên 97% nhân dân không được quyền tham gia vào guồng máy lănh đạo quốc gia. Đó là một điều bất công, phi lư và phi pháp. Như vậy về pháp lư, chính trị và xă hội, Dân phải được xếp hạng ưu tiên cao hơn Đảng. Và quyền lực Nhà Nước phải thuộc về Dân chứ không thể thuộc về Đảng. Điều 4 Hiến Pháp phải bị hủy bỏ v́ đi trái Chính Thống Pháp Lư về hệ thống quyền lực quốc gia, cũng như đi trái Chính Thống Dân Chủ lấy Dân làm trọng, Nhà Nước, Chính Quyền và Chính Đảng là thứ yếu. Ngoài việc vi phạm các Điều 2 và 3 Hiến Pháp, Điều 4 c̣n đi trái với tinh thần và bản văn của Điều 6, Điều 8, và Điều 11 Hiến Pháp. Những điều này được soạn thảo để khai triển quyền của Nhân Dân được làm chủ Nhà Nước, làm chủ xă hội trong đó có các hội đoàn dân sự như công đoàn và các hội đoàn chính trị như chính đảng. Nếu Dân đă làm chủ Nhà Nước và xă hội th́ Đảng không thể độc đoán tước đoạt quyền làm chủ nhà nước vốn thuộc về quyền lực của Dân. Tước đoạt quyền này là phản Dân. Mà phản Dân là hại Nước. Điều 4 Hiến Pháp phải bị hủy bỏ v́ những lư do pháp lư và chính trị nêu trên. Ngoài ra nó c̣n đi trái Nhân Tâm, Văn Hóa và Đạo Lư. ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP C̉N ĐI TRÁI L̉NG DÂN Điều 4 đă đem đến cho quốc dân những chế độ phản dân tộc, phản nhân loại theo Chủ Nghĩa Xă Hội Mác-Lênin, như chuyên chính vô sản, chuyên chính tư tưởng, độc quyền ư thức hệ và độc quyền lănh đạo nhà nước của một chính đảng một ḿnh một chợ là Đảng CS. Đó là nhận định chung của đồng bào các giới trong và ngoài nước. Trong cuốn Nhật Kư Rồng Rắn, Tướng Trần Độ đă tŕnh bày những nhận xét và suy tư của một người sốùng trong ḷng chế độ, có ḷng với đất nước, đă từng gia nhập Quân Đội Nhân Dân từ thời niên thiếu, và đă giữ những chức vụ quan trọng trong Đảng Cộng Sản như Phó Chính Ủy Quân Giải Phóng Miền Nam, Phó Chủ Tịch Quốc Hội, Trưởng Ban Văn Hóa Văn Nghệ Trung Ương. Cuốn sách này được coi là một tập di chúc chính trị để nhận định t́nh h́nh suy thoái hiện nay, đồng thời đưa ra những chủ trương dân chủ hóa đất nước và phát triển kinh tế xă hội. Về mặt chính trị và luật pháp, Tướng Trần Độ có những nhận xét như sau: Trong thế giới hiện nay có hơn 100 nước đă phát triển và đạt tới tŕnh độ văn minh cao. Vậy mà họ không cần đến chủ nghĩa Mác-Lênin, chủ nghĩa xă hội với vô sản chuyên chính, độc quyền tư tưởng và độc quyền lănh đạo của Đảng Cộng Sản. Bây giờ chỉ c̣n lại 4 nước nói là theo Xă Hội Chủ Nghĩa. Tuy nhiên Trung Quốc đă mặc nhiên giă từ chủ nghĩa Mác-Lêni |
| ...Bài của LS Nguyễn Hữu Thống tiếp theo bài Minh Định Với Nguyễn Minh Triết Về Điều 4 Hiến Pháp CSVN ....ĐỘC LẬP THỐNG NHẤT Về mục tiêu giải phóng dân tộc để giành lại độc lập và thống nhất cho quốc gia, tác giả cuốn Nhật Kư Rồng Rắn nhận định rằng nhiều quốc gia đă giành được chủ quyền độc lập mà không cần đến chiến tranh bạo động vơ trang. Về điểm này chúng ta cần Phục Hồi Sự Thật Lịch Sử để minh chứng rằng, cũng như tại 13 nước Á Châu khác, các nhà Cách Mạng Quốc Gia Việt Nam theo Chủ Nghĩa Dân Tộc, bằng đường lối đấu tranh bất bạo động với hợp tác và thương nghị, đă thành công trong việc thu hồi chủ quyền độc lập và thống nhất quốc gia 4 năm sau Thế Chiến II. Sau Thế Chiến I, năm 1919, Tổng Thống Hoa Kỳ Woodrow Wilson đề xướng quyền Dân Tộc Tự Quyết tại Hội Quốc Liên - tổ chức tiền thân của Liên Hiệp Quốc - để khuyến cáo các Đế Quốc Tây Phương từng bước trả tự trị và độc lập cho các thuộc địa Á Phi. Thuận theo khuyến cáo này, năm 1919 Anh Quốc trả độc lập cho Canada tại Bắc Mỹ và A Phú Hăn tại Nam Á. Năm 1941, khi Thế Chiến II c̣n đang tiếp diễn, các Quốc Gia Đồng Minh Mỹ, Anh, Pháp họp Hội Nghị New Foundland (Canada) để kư Hiến Chương Đại Tây Dương và cam kết sẽ trả độc lập cho các thuộc địa khi chiến tranh kết thúc. Qua năm sau, tại Hoa Kỳ, các Đồng Minh Tây Phương công bố Tuyên Ngôn Liên Hiệp Quốc để xác nhận lại lời cam kết sẽ thực thi quyền Dân Tộc Tự Quyết của các nước bảo hộ, giám hộ và thuộc địa tại Á Phi. Mùa Xuân 1945, khi Chiến Tranh Thái B́nh Dương đến hồi kết cuộc, 50 Quốc Gia Đồng Minh họp Hội Nghị San Francisco để thành lập Liên Hiệp Quốc và ban hành Hiến Chương Liên Hiệp Quốc nhằm bảo vệ ḥa b́nh cho các quốc gia, đồng thời đề xướng tự do nhân quyền cho tất cả mọi người, đặc biệt là Quyền Dân Tộc Tự Quyết. Trung thành với những điều cam kết minh thị và trang trọng trong Hiến Chương Đại Tây Dương (1941), Tuyên Ngôn Liên Hiệp Quốc (1942) và Hiến Chương Liên Hiệp Quốc (1945), qua năm sau, và chỉ trong ṿng 3 năm, từ 1946 đến 1949, tất cả các Đế Quốc Tây Phương như Mỹ, Anh, Pháp, Hà Lan đă lần lượt tự giải thể để trả độc lập cho 12 nước thuộc địa, bảo hộ và giám hộ tại Á Châu: 1. Độc lập năm 1946: Syria và Lebanon (thuộc Pháp); và Phi Luật Tân (thuộc Hoa Kỳ). 2. Độc lập năm 1947: Ấn Độ và Đại Hồi (thuộc Anh). 3. Độc lập năm 1948: Miến Điện, Tích Lan và Palestine (thuộc Anh). 4. Độc lập năm 1949: Việt Nam, Cao Miên và Ai Lao (thuộc Pháp); và Nam Dương (thuộc Hà Lan). (Hai nước trong Liên Bang Mă Lai Á là Mă Lai và Tân Gia Ba chỉ được trao trả tự trị năm 1952 và độc lập năm 1957, sau khi Quân Đội Hoàng Gia Anh dẹp tan phe phiến loạn Cộng Sản theo Mao Trạch Đông đă lập chiến khu và chiến đấu vơ trang từ 1948). Bằng đường lối đấu tranh công khai, ôn ḥa, hợp pháp, không bạo động và không vọng ngoại (nhất là không liên kết với Quốc Tế Cộng Sản), các nhà Cách Mạng Quốc Gia theo Chủ Nghĩa Dân Tộc tại Á Châu đă giành được chủ quyền độc lập cho quốc gia từ 1 đến 4 năm sau Thế Chiến II. Với chính sách hợp tác và thương nghị, các chính đảng quốc gia tại 14 nước Á Châu đă hoàn thành Cách Mạng Giải Phóng Dân Tộc mà không hao tổn máu xương. Đó là sách lược vận dụng thời cơ theo trào lưu tiến hóa của lịch sử. Điển h́nh là cuộc Giải Phóng Ấn Độ. Tháng 5-1945, Đức Quốc Xă đầu hàng Đồng Minh. Tháng 7-1945, Anh Quốc tổ chức tổng tuyển cử. Thủ Tướng Winston Churchill, người anh hùng dân tộc, chủ trương duy tŕ thuộc địa để lấy lại vinh quang cho đất nước. Tới Thế Chiến II, Anh Quốc đă thiết lập một đế quốc lớn nhất từ cổ chí kim, với lănh thổ chạy dài khắp năm châu, và người dân Anh thường tự hào nói: “mặt trời không bao giờ lặn trên Đế Quốc Anh”. Vậy mà chỉ hai tháng sau khi chiến thắng Hitler, người anh hùng dân tộc Winston Churchill đă thất cử. Sau chiến tranh, kinh tế nước Anh kiệt quệ, dân chúng đói khổ, và hàng triệu cựu chiến binh không có công ăn việc làm. Trong điều kiện kinh tế xă hội suy sụp đó, Đảng Lao Động Anh đưa ra chương tŕnh tuyển cử nhằm phát triển kinh tế, cải tiến dân sinh, giải phóng lao động và giải phóng thuộc địa. Từ đầu Thế Kỷ 20, Đảng Xă Hội Pháp và Đảng Lao Động Anh trong Tổ Chức Quốc Tế Xă Hội (Socialist International) đă đề xướng chính sách giải phóng lao động và giải phóng thuộc địa. Trong cuộc Tổng Tuyển Cử tháng 7-1945, 2/3 cử tri Anh chấp thuận chương tŕnh của Đảng Lao Động. Ngoài ra, để tôn trọng lời cam kết của Anh Quốc trong Hiến Chương Đại Tây Dương, Tuyên Ngôn Liên Hiệp Quốc và Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, hai năm sau khi đắc cử, tân thủ Tướng Lao Động Clement Attlee đă trả độc lập cho Ấn Độ và Đại Hồi năm 1947, và cho Miến Điện, Tích Lan và Palestine năm 1948. Tại Pháp cũng vậy. Sau Thế Chiến II, Tướng De Gaulle, người anh hùng giải phóng dân tộc, cũng chủ trương duy tŕ thuộc địa để đem lại vinh quang cho đất nước. Vậy mà chương tŕnh phục quốc của ông đă bị 2/3 cử tri Pháp bác bỏ trong cuộc Trưng Cầu Dân Ư vào cuối năm 1945. Và từ đầu năm 1946, sau khi Thủ Tướng De Gaulle từ chức, Đảng Xă Hội Pháp với Leon Blum, Marius Moutet và Vincent Auriol đă đi tiền phong trong kế hoạch giải phóng thuộc địa để trao trả độc lập cho Syria và Lebanon từ 1946. Cũng trong năm này, Lănh Tụ Xă Hội Marius Moutet, Bộ Trưởng Pháp Quốc Hải Ngoại đă kư với Hồ Chí Minh Thỏa Ước Tạm Thời ngày 4-9-1946 để xúc tiến chương tŕnh giải thể đế quốc bằng đường lối thương nghị ngoại giao. Trước đó, ngày 6-3-1946, Hồ Chí Minh đă kư Hiệp Ước Sơ Bộ Sainteny theo đó Pháp nh́n nhận Việt Nam là một quốc gia tự trị trong Liên Bang Đông Dương và trong Liên Hiệp Pháp. Tuy nhiên, để trung thành với đường lối của Quốc Tế Cộng Sản, Hồ Chí Minh đơn phương hủy băi 2 Hiệp Ước Việt-Pháp để theo giải pháp chiến tranh. Đối với người cộng sản, kư hiệp ước ḥa b́nh không phải để thi hành hiệp ước, mà chỉ nhằm đạt được những mục tiêu chính trị giai đoạn. Ở đây mục tiêu chính trị là sự thừa nhận trên thực tế Chính Phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa do 2 Hiệp Ước Việt Pháp nói trên. Cũng v́ vậy, 3 tháng sau, ngày 19-12-1946, với sự yểm trợ của Quốc Tế Cộng Sản, Hồ Chí Minh phát động chiến tranh vơ trang trong suốt 8 năm (từ 1946 đến 1954). Trong thời gian này tại Âu Châu, sau khi thôn tính và sát nhập 3 nước Baltic là Lithuania, Estonia và Latvia vào Liên Bang Sô Viết, Stalin thiết lập Bức Màn Sắt gồm 7 nước Đông Âu là Ba Lan, Hung Gia Lợi, Bảo Gia Lợi, Tiệp Khắc, Đông Đức, An Ba Ni và Ru Ma Ni. Từ đó Chiến Tranh Lạnh hay Chiến tranh Ư Thức Hệ bộc phát giữa Quốc Tế Cộng Sản và Thế Giới Dân Chủ. Các nhà lănh đạo phe Thế Giới Dân Chủ tại Mỹ, Anh, Pháp, nhất quyết không trao Đông Dương cho Đảng Cộng Sản Đông Dương, v́ họ không muốn Stalin mở rộng Bức Màn Sắt từ Đông Âu qua Đông Á. Tại Việt Nam, Pháp cũng không chịu trả Nam Kỳ cho Hồ Chí Minh v́ ông này là cán bộ Quốc Tế Cộng Sản phụ trách miền Đông Nam Á. Và kể từ 1947, sau khi Hồ Chí Minh phát động chiến tranh vơ trang vi phạm các Hiệp Ước Việt Pháp, các Chính Phủ Pháp do Tổng Thống Xă Hội Vincent Auriol lănh đạo quyết định sẽ không thương nghị với Hồ Chí Minh nữa. Theo lời Bộ Trưởng Pháp Quốc Hải Ngoại Marius Moutet “từ nay Pháp sẽ không thương nghị với những chính phủ đă kư hiệp ước mà không thi hành hiệp ước”. Và trong ṿng hai năm, từ 1947 đến 1949, để giải quyết vấn đề Việt Nam, Pháp đă kư với Quốc Trưởng Bảo Đại 3 Hiệp Ước để trả lại chủ quyền độc lập cho Quốc Gia Việt Nam: Hiệp Ước Sơ Bộ Vịnh Hạ Long ngày 7-12-1947, Tuyên Cáo Chung Vịnh Hạ Long ngày 5-6-1948 và Hiệp Định Elysee ngày 8-3-1949 kư kết tại Paris giữa Tổng Thống Vincent Auriol và Quốc Trưởng Bảo Đại. Đây là một hiệp ước quốc tế đặc biệt có một không hai trong lịch sử ngoại giao. V́ Hiệp Định Elysée được chính Tổng Thống Pháp kư, với sự chứng kiến và tham dự của Thủ Tướng, Bộ Trưởng Ngoại Giao, Bộ Trưởng Quốc Pḥng và Bộ Trưởng Pháp Quốc Hải Ngoại. Nhân danh Cộng Ḥa Pháp, Tổng Thống Vincent Auriol long trọng trao trả chủ quyền độc lập cho Quốc Gia Việt Nam trước quốc dân Việt Nam, trước quốc dân Pháp và trước cộng đồng thế giới. Cũng nên ghi nhận rằng, trong năm 1947, sau khi kư Hiệp Ước Sơ Bộ Vịnh Hạ Long, Chính Phủ Pháp đă đăng kư Việt Nam là một quốc gia độc lập tại Liên Hiệp Quốc. (Xin coi Everyone’s United Nations, ấn bản năm 1986, trang 332). Tưy nhiên Liên Xô đă dùng quyền phủ quyết để băi bỏ sự đăng kư này. Về vấn đề thống nhất đất nước, chiếu Nguyên Tắc Dân Tộc Tự Quyết, ngày 23-4-1949, Quốc Hội Nam Kỳ biểu quyết giải tán chế độ Nam Kỳ Tự Trị để sát nhập Nam Phần vào lănh thổ Quốc Gia Việt Nam độc lập và thống nhất. Ngày 3-6-1949, Quốc Hội Pháp phê chuẩn Hiệp Định Elysee về khoản trao trả Nam Kỳ cho Quốc Gia Việt Nam. Và ngày 2-2-1950, Quốc Hội Pháp phê chuẩn toàn bộ Hiệp Định Élysée, chấm dứt chế độ thuộc địa và bảo hộ tại Việt Nam. Mặc dầu vậy Đảng Cộng Sản đă phủ nhận nền độc lập này và phá hoại nền thống nhất này. Họ tiếp tục chiến đấu vơ trang trong suốt 20 năm, để cướp chính quyền tại Miền Bắc năm 1954 và cướp chính quyền tại Miền Nam năm 1975. Đây không phải là chiến tranh giải phóng dân tộc mà là chiến tranh ư thức hệ giữa Quốc Tế Cộng Sản và Thế Giới Dân Chủ. Kinh nghiệm dân gian cho biết nơi nào trâu ḅ húc nhau th́ ruồi muỗi chết. Hơn 3 triệu thanh niên nam nữ Việt Nam đă hy sinh thân sống, không phải để giành độc lập cho quốc gia, mà để cho Đảng Cộng Sản có cơ hội cướp chính quyền. Căn cứ vào những tài liệu lịch sử khách quan và vô tư, trên b́nh diện luật học và chính trị học, chúng ta phải kết luận rằng Đảng Cộng Sản không có công giành độc lập và không có công thống nhất đất nước. (Xin coi cuốn Restoring The Historic Truth của người viết) Vả lại, lịch sử c̣n cho biết, ngay cả những nhà lănh đạo có công với đất nước như Winston Churchill và De Gaulle cũng đă rút khỏi chính quyền mấy tháng sau khi hoàn thành nhiệm vụ lịch sử. Những người lănh đạo Đảng Cộng Sản hăy đọc lại Lịch Sử để noi gương hai vị anh hùng dân tộc Anh và Pháp. Điều đáng lưu ư là, sau một thời gian hưu dưỡng, Tướng De Gaulle lại được quốc dân Pháp tín nhiệm trong chức vụ Tổng Thống. Và Đảng Bảo Thủ của Winston Churchill đă nhiều cơ hội trở lại chấp chính với các nhà lănh đạo tài cao đức trọng như nữ Thủ Tướng Margaret Thatcher]. TỰ DO DÂN CHỦ Theo Tướng Trần Độ, trong chiến tranh và cách mạng, muốn phối hợp đấu tranh phải tập trung quyền lực, chịu đựng gian khổ và đặt ḿnh dưới sự lănh đạo của đảng cầm quyền, chấp nhận mọi hy sinh để chiến thắng. Nhưng khi ḥa b́nh văn hồi, mục tiêu ưu tiên là xây dựng đất nước, phát triển kinh tế, thực thi tự do nhân quyền và mưu cầu hạnh phúc cho người dân. Do đó không thể quản lư xă hội như một trại lính. Trong thời b́nh nếu cứ tiếp tục theo lề lối cũ, th́ đó là phản tiến bộ, phản động, phản dân chủ và phản nhân dân. [Về việc thực thi nhân quyền, năm 1942, trước diễn đàn Quốc Hội Hoa Kỳ, Tổng Thống Franklin Roosevelt đề ra 4 quyền tự do cơ bản là: 1) Tự do ngôn luận; 2) Tự do tín ngưỡng; 3) Quyền được giải thoát khỏi sự túng thiếu; và 4) Quyền được giải thoát khỏi sự sợ hăi, sợ hăi do xâm lược bên ngoài (ngoại xâm) và chuyên chế bên trong (nội xâm). Dưới chế độ độc tài toàn trị, không có tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, người dân nông thôn và duyên hải chưa được giải thoát khỏi sự nghèo túng, và toàn dân vẫn chưa được giải thoát khỏi sự sợ hăi]. Ngày nay, toàn dân đều sợ công an, sợ cán bộ Đảng, v́ cán bộ Đảng cũng như công an, hay ḍ la, xem xét và dọa nạt dân chúng. Công an ngày càng nhiều và ngày càng có nhiều nét của một h́nh ảnh khủng bố. Bộ máy quản lư xă hội thực hiện nguyên tắc chuyên chính tàn bạo hơn tất cả các thứ chuyên chính. Đó là sự chuyên chính tư tưởng được thực hiện bởi một đội ngũ ṇng cốt là những “lưu manh tư tưởng”. Chuyên chính tư tưởng ban hành những đạo luật tàn khốc để bóp nghẹt mọi suy nghĩ, mọi tiếng nói [và bắt giam độc đoán những chiến sĩ dân chủ bằng cách bịa đặt những tội trạng giả tạo như tuyên truyền chống chế độ, tuyên truyền chống nhà nước, lợi dụng quyền tự do dân chủ, phá hoại chính sách đoàn kết v...v...] Nền chuyên chính vô sản này làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt sự hoạt động tinh thần của nhiều thế hệ, ra sức nô dịch toàn bộ tinh thần của nhiều thế hệ, khiến con người trở thành những con vẹt chỉ biết nhai lại các nguyên lư lỗi thời, bảo thủ, giáo điều. Về mặt văn hóa, nó làm cho giáo dục khô cứng, các hoạt động văn học nghệ thuật nghèo nàn, mất hết cơ hội sáng tạo và mất hết hào hứng. Các hoạt động khoa học cũng bị khô cứng và nô dịch. Nó tạo ra và buộc nhân dân phải có một tâm lư lệ thuộc vào nhà nước, lệ thuộc vào Đảng, lệ thuộc vào cán bộ. Và nền chuyên chính tư tưởng hiện nay ở Việt Nam là tổng hợp các tội ác ghê gớm của Tần Thủy Hoàng và các vua quan tàn bạo của Trung Quốc, cộng với những tội ác của các chế độ phát-xít va độc tài. Nó tàn phá cả một dân tộc và làm hại cả một ṇi giống. Tội nặng nhất là vi phạm nhân quyền. Theo các khẩu hiệu tuyên truyền, các cán bộ cộng sản thường nói họ có một chế độ XHCN và một xă hội XHCN rất tốt đẹp cho một nhà nước có tên là CHXHCNVN do Đảng CS lănh đạo. Bản chất của chế độ XHCN là đem lại tự do dân chủ và công bằng hạnh phúc cho nhân dân. Vậy mà ngày nay, từ bậc cách mạng lăo thành đến các nhà trí thức và các thanh niên, ai cũng thấy là không phải thế. Đối chiếu với sự thật thường ngày họ thấy chữ XHCN thật vô duyên và vô nghĩa. V́ vậy có rất nhiều ư kiến muốn lấy lại tên nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa. Trong chế độ độc tài độc đảng, Đảng CS công khai tuyên bố là Đảng lănh đạo toàn diện và tuyệt đối. Họ đă quét sạch tất cả các đảng phái quốc gia khác như Quốc Dân Đảng, Đồng Minh Hội [cũng như Đại Việt, Duy Dân, Lập Hiến, Tân Tả Phái v...v...]. Hai Đảng Dân Chủ và Đảng Xă Hội trong Mặt Trận Tổ Quốc đă phải tự giải thể sau khi hoàn thành sứ mạng trong cuộc Giải Phóng Miền Nam. Trong chế độ độc tài độc đảng này không thể có dân chủ. Nó có tính phản dân chủ và có liên hệ xa gần với chế độ phát-xít. V́ vậy khẩu hiệu tuyên truyền chiến lược từ thời Tổng Khởi Nghĩa 1945 là xây dựng một chế độ chính trị tốt đẹp, “dân chủ gấp triệu lần dân chủ tư sản tây phương” chỉ là những lời nói láo và đă bị thực tế chửi lại. Loại tuyên truyền dối trá, giả nhân giả nghĩa này đă ảnh hưởng tai hại đến đời sống tinh thần, văn hóa và đạo lư của dân tộc. Ngày nay ai cũng biết Đảng CS nói một đàng, làm một nẻo. Nói th́ dân chủ v́ dân, mà làm th́ chuyên chính phát-xít, nghĩa là nói dối, nói láo, lừa bịp, tṛ hề, “nói vậy mà không phải vậy”. Chế độ này bắt mọi người phải đóng tṛ từ trẻ con đến người già. Nó tạo nên một xă hội dối lừa, lănh đạo dối lừa, Đảng dối lừa, cán bộ dối lừa, làm ăn giả dối, giáo dục dối lừa, bằng cấp giả dối, đến gia đ́nh cũng lừa dối, hứa hẹn lừa dối, tung hô lừa dối và lễ hội cũng dối lừa. Cũng v́ sự chuyên chế và tuyên truyền xảo trá, Đảng CS ngày nay là một tầng lớp thống trị, một tập đoàn chuyên nghề bóc lột, hành hạ, sai khiến nhân dân và lừa bịp nhân dân trong khi vẫn nhân danh là đầy tớ của nhân dân. Bên cạnh đó phát sinh một hệ thống an ninh với Bộ Công An đầy quyền lực và thủ đoạn học được từ các chế độ phong kiến, phát xít và độc tài cộng sản. Tất cả nhằm bảo vệ quyền lực của Đảng CS. Chế độ này đang lung lay, nhưng cố che lấp sự kém cỏi bất lực của ḿnh để ngày càng chuyên chế một cách quyết liệt nhằm bảo vệ quyền và lợi trong sự độc tài toàn trị, và đă thoát ra khỏi ḷng tin của nhân dân. Nếu Đảng vẫn cứ ngoan cố duy tŕ chế độ này th́ sớm muộn nhân dân sẽ chán ghét và từ đó dẫn đến đổ vỡ với những tai họa khôn lường cho đất nước và dân tộc, tai họa ấy c̣n nặng nề gấp nhiều lần tai hại của Cải Cách Ruộng Đất và tai họa bắt cả nước xây dựng Xă Hội Chủ Nghĩa. Tai họa này sẽ xóa sạch vai tṛ lịch sử của Đảng và Đảng sẽ phải chịu tội trước lịch sư. Ôi, cay đắng thay! Cái guồng máy nhục mạ con người Mang bộ mặt hiền lành của người cuốc đất ............ . Cay đắng thay Mỉa mai thay Trọn tuổi xuân ta hiến dâng cuồng nhiệt Lại đúc lên chính bộ máy này (Bùi Minh Quốc) Trong các mục tiêu của người dân th́ lư tưởng cao cả nhất, tha thiết nhất và bao trùm nhất là Tự Do Dân Chủ. Vậy mà hiện nay, hiện tượng nổi bật nhất là bộ máy độc đoán và độc tài toàn trị của Đảng CS để đàn áp thẳng tay các ư kiến khác. Có một đội ngũ “lưới gỗ“ rất đông đảo, chuyên ngụy biện, nói lấy được, nói bừa băi, trắng trợn, bất chấp lẽ phải, đạo lư, hiến pháp và luật pháp, nhiều khi bằng những thủ đoạn lưu manh. Đảng này xa rời nhân dân, thống trị nhân dân, bắt nhân dân phải sống, nói và làm theo ư Đảng, nghĩa là nhân dân đă bị Đảng tước hết mọi quyền tự do dân chủ. Như vậy, trên thực tế, sự độc quyền lănh đạo của Đảng đă tạo nên một bộ máy phá dân chủ một cách trắng trợn, tinh vi và tàn bạo. Bộ máy cai trị này đă tạo nên một xă hội không có tự do dân chủ, đầy tệ nạn tham nhũng, đầy tệ nạn xă hội, làm tất cả mọi người trong xă hội không lúc nào được yên tâm và thường xuyên lo lắng, sợ hăi. Về mặt chủ thuyết, chủ nghĩa xă hội bị méo mó ngày càng lớn, càng cực đoan. Nó có thể trở thành chế độ cộng sản kiểu Mao-ít, cao hơn nữa là kiểu Pôn-Pốt đă gây nên những tội phạm ghê gớm của loài người. Sự độc tài ư thức hệ và độc tài toàn trị cùng với dối trá, lừa bịp đă gây nên sự sợ hăi bao trùm làm tê liệt mọi tư duy và t́nh cảm. Nói tóm lại đó là một chế độ lưu manh hóa xă hội, bần cùng hóa nhân dân, nô lệ hóa con người và [phủ nhận hay] b́nh quân hóa mọi ư nghĩ, cá tính, t́nh cảm và tư duy. Đảng CS phải ư thức nguy cơ này. Nếu không tôn trọng chế độ dân chủ và sinh hoạt dân chủ th́ chẳng chóng th́ chầy Đảng sẽ bị giống ṇi và dân tộc loại trừ. Vậy mà ngày nay Đảng vẫn cho sinh mệnh và vai tṛ của ḿnh là quan trọng hơn cả sự phát triển của đất nước, hơn cả cuộc sống của nhân dân, hơn cả sự nghèo khổ và tụt hậu của đất nước, th́ chắc chắn Đảng sẽ đi vào ngơ cụt của sự tàn lụi. Trong khi đó tại các quốc gia văn minh, các Đảng CS đă thay đổi chủ thuyết, đường lối chính sách cũng như quan niệm tổ chức và sinh hoạt để theo kịp trào lưu dân chủ hóa và hiện đại hóa trên toàn cầu. Chính Đảng Cộng Sản Pháp cũng đă công khai tuyên bố phủ nhận Chủ Nghĩa Xă Hội Mác-Lênin, từ bỏ thuyết Chuyên Chính Vô Sản và chính sách Tập Trung Dân Chủ. V́ đó là những học thuyết lỗi thời phản dân tộc và phản nhân loại. Nó c̣n đi trái với văn hóa, đạo lư [và những lư tưởng truyền thống của dân tộc như tinh thần đại đồng, tinh thần nhân bản, tinh thần dân chủ, tinh thần hiếu ḥa và tinh thần bao dung]. Hiện nay những người lănh đạo Đảng CS vẫn kiên định lấy chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng. Mà tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ là sự vận dụng chủ nghĩa Mác-Lê. Theo chủ nghĩa này toàn dân toàn quân cũng như các cơ quan nhà nước phải tuân phục Đảng CS bằng sự lănh đạo tuyệt đối và toàn diện. Toàn thể nhân dân phải học tập và tuân hành nghị quyết của Đảng. Nhiều khi những nghị quyết này đi ngược lại những quy định về hiến pháp và luật pháp do quốc hội thông qua. Mà quốc hội muốn thông qua cái ǵ cũng phải được Đảng phê duyệt. Đảng kiên tŕ chế độ tập trung quyền lực, tập trung tư tưởng, tập trung dân chủ trong chế độ vô sản chuyên chính. Như vậy thực chất chế độ không phải là có dân chủ xă hội chủ nghĩa mà là chế độ xă hội phản dân chủ. [Ngày nay tổ chức Quốc Tế Xă Hội (Socialist International) quy tụ trên 60 Đảng Xă Hội, Dân Chủ Xă Hội, và Lao Động trên thế giới. Tổ chức Liên Minh Xă Hội Á Châu (Asian Socialist Conference) cũng kết hợp môt số Đảng Xă Hội và Lao Động tại miền thế giới này. Cả hai tổ chức Quốc Tế Xă Hội nói trên đều theo Chủ Nghĩa Dân Chủ Xă Hội (Democratic Socialism), tôn trọng những quyền tự do chính trị như tự do phát biểu, tự do lập đảng, tự do tuyển cử và bác bỏ chế độ mệnh danh là vô sản chuyên chính hay độc tài đảng trị. Bản Tuyên Ngôn Liên Minh Xă Hội Á Châu năm 1953 viết: “Chúng tôi, các Đảng Xă Hội, Dân Chủ Xă Hội và Lao Động tại Á Châu, tuyên bố phủ nhận chủ nghĩa CS, và tuyên bố sẽ tiếp tục cuộc chiến đấu của chúng tôi để thay thế các chế độ phong kiến lạc hậu bằng chế độ Dân Chủ Xă Hội.” Các Đảng Xă Hội và Lao Động tại Âu Châu chủ trương giải phóng lao động bằng đấu tranh đại nghị và nghiệp đoàn. Họ đă góp phần xây dựng ḥa b́nh thế giới, nâng cao đời sống tinh thần và vật chất của các tầng lớp lao động và tiểu tư sản. Họ có những thành tích đấu tranh bảo vệ tự do dân chủ và giải phóng lao động từ cuối Thế Kỷ 19, đầu Thế Kỷ 20. Những Đảng tiền phong là các Đảng Lao Động tại Anh, Hà Lan, Úc, Canada, các Đảng Xă Hội và Dân Chủ Xă Hội tại Pháp, Đức, Áo, Thụy Điển, Na Uy, Đan Mạch, Phần Lan, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha v...v... Mới đây sau cuộc Cách Mạng Dân Chủ 1989, các Đảng Xă Hội và Dân Chủ Xă Hội tại Đông Âu đă phục hoạt trở lại như tại Đức, Ba Lan, Tiệp Khắc, Hung Gia Lợi, Bảo Gia Lợi, An Ba Ni, Lỗ Ma Ni v...v... Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc và giải phóng lao động, các Đảng Lao Động, Xă Hội và Dân Chủ Xă Hội Âu Châu là những đối thủ nguy hiểm nhất của Đảng CS. Tháng 2-1917 Đảng Dân Chủ Xă Hội của Kerensky được nhân dân Nga tín nhiệm trong cuộc tổng tuyển cử bầu Quốc Hội Lập Hiến. Tuy nhiên, 8 tháng sau, Lênin đảo chính vơ trang lật đổ chế độ Kerensky để thành lập Liên Bang Sô Viết theo chế độ CS, với vô sản chuyên chính, độc tài đảng trị và độc quyền tư tưởng. Sau 70 năm nắm chính quyền, Đảng CS Liên Xô đă không xây dựng được chủ nghĩa xă hội chân chính theo đường lối của Quốc Tế Xă Hội. Kết quả là nhân dân vừa mất tự do, vừa lâm vào cảnh nghèo khổ túng thiếu.] Ở Việt Nam cũng vậy, tới đầu thập niên 1980, xă hội chủ nghĩa là “xếp hàng cả ngày”, xă hội bất công, nhà nước độc tài với những tệ nạn ngày càng trầm trọng, đặc biệt là tệ nạn tham nhũng. Do đó muốn xây dựng một chế độ dân giàu nước mạnh, xă hội công bằng, dân chủ và văn minh, Việt Nam phải xóa bỏ thứ (ngụy) chủ nghĩa xă hội với độc tài toàn trị và độc quyền lănh đạo của Đảng CS. Mà muốn đả phá chuyên chính, đả phá toàn trị, đả phá độc quyền th́ phải xóa bỏ Điều 4 Hiến Pháp [để thiết lập chế độ Dân Chủ Pháp Trị theo Chủ Nghĩa Dân Chủ Tự Do hay Dân Chủ Xă Hội chính thống của nhân loại văn minh]. Nhận định sau cùng là muốn hội nhập vào cộng đồng các quốc gia văn minh trên thế giới, các chính phủ, nhất là ở Việt Nam, phải biết tự trọng và trọng danh dự quốc gia bằng cách tôn trọng chữ kư và cam kết của ḿnh trong các Hiệp Ước và Công Ước Quốc Tế, đặc biệt là Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, Công Ước Quốc Tế về Những Quyền Dân Sự và Chính Trị và Công Ước Quốc Tế về Những Quyền Kinh Tế Xă Hội và Văn Hóa mà Chính Phủ đă kư kết và Quốc Hội đă phê chuẩn. Có như vậy Việt Nam mới có cơ hội tiến lên sánh vai với các nước dân chủ tiến bộ trên thế giới để, bằng hợp tác và hữu nghị, xây dựng một nước Việt Nam dân chủ, phát triển, văn minh và tiến bộ, đem lại tự do, hạnh phúc và công bằng xă hội cho người dân. Hải Ngoại ngày 15- 9-2007 LS. NGUYỄN HỮU THỐNG LUẬT SƯ NGUYỄN HỮU THỐNG tự NHUỆ HỒNG - Tốt nghiệp Đại Học Luật Khoa Hà Nội và Saigon (1954) - Hành nghề Luật Sư tại Việt Nam, Pháp và Hoa Kỳ (từ 1954) - Chủ Bút nhật báo Tiếng Miền Nam (1955) - Trưởng Phái Đoàn Việt Nam Cộng Ḥa tại Hội Nghị Các Nhà Văn Á Châu (1956) - Đệ Nhất Phó Chủ Tịch Quốc Hội Lập Hiến Việt Nam Cộng Ḥa (1966-1967) - Giáo Sư Chính Trị Học Đại Học Đà Lạt (1973-1974) - Chủ Tịch Ủy Ban Luật Gia Bảo Vệ Dân Quyền (từ 1990) - Sáng Lập và Cố Vấn Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (từ 1997) CÁC TÁC PHẨM VỀ DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN: Chủ Nghĩa Dân Chủ Xă Hội (1957) Nền Dân Chủ Trong Các Tân Quốc Gia (1960) Cẩm Nang Nhân Quyền (1998) Luật Quốc Tế Nhân Quyền (1998-1999) Giải Thể Chế Độ Cộng Sản (2002) Restoring The Historic Truth (2003) Hiến Chương Nhân Quyền Cho Việt Nam (2005) (song ngữ) |
| Hoa Thịnh Đốn, 18 tháng 9, 2007 – Lúc 3:30 giờ chiều ngày hôm nay Hạ Viện Hoa Kỳ thông qua Dự Luật Nhân Quyền Cho Việt Nam, HR 3096 với tỉ số áp đảo: 414 trên 3. Đây là một thắng lợi đáng kể cho phong trào tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam. DB Christopher Smith, tác giả của dự luật nhận xét, “Sau khi Chính Quyền Việt Nam được ca tụng là đang tiến theo chiều hướng mới, họ lập tức truy lùng một số người thuộc thành phần ưu tú nhất, giỏi giang nhất và dũng cảm nhất–những nam giới và nữ giới đă lên tiếng về nhân quyền–để đẩy họ vào nhà tù. Hành động đàn áp thô bạo này thật trái lương tâm. Đạo luật này bắn tiếng cho Chính Quyền Việt Nam biết rằng con đường vi phạm nhân quyền sẽ dẫn đến một số biện pháp trừng phạt”. TS Nguyễn Đ́nh Thắng, Giám Đốc Điều Hành Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển, nhận định rằng, qua dự luật này, Hạ Viện Hoa Kỳ đă lên tiếng mạnh mẽ và tỏ thái độ rơ rệt đối với t́nh trạng đàn áp nhân quyền và tự do tôn giáo ngày càng gia tăng ở Việt Nam. Theo Ông, dù dự luật c̣n phải được đưa lên Thượng Viện, hành động của Hạ Viện chắc chắn sẽ tạo áp lực đáng kể đối với Hành Pháp, nhất là Bộ Ngoại Giao về thái độ và chính sách phải có đối với Hà Nội. “Một mặt cộng đồng chúng ta vui mừng với thắng lợi này, mặt khác chúng ta phải chuẩn bị ngay cho chặng đường sắp tới: vận động ở Thượng Viện”, Bà Ngô Thị Hiền, Chủ Tịch Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Cho Việt Nam, nhắc nhở. Không như ở Hạ Viện, bất kỳ một thượng nghị sĩ nào cũng có thể ngăn cản không cho dự luật được đưa ra biểu quyết, giống như TNS John Kerry đă từng làm trước đây. “Dân Biểu Christopher Smith chủ ư đẩy cho dự luật được thông qua nhanh chóng ở Hạ Viện cốt để chúng ta có thêm thời gian vận động ở Thượng Viện”, Bà giải thích. Theo sự phân tích của TS Thắng, cộng đồng Việt cần chú tâm đến số vị thượng nghị sĩ có khuynh hướng bênh vực Hà Nội hoặc chủ trương phát triển mậu dịch với Hà Nội. Tuy nhiên, theo Ông th́ năm nay cuộc vận động có nhiều thuận lợi: “Ngay cả TNS John Kerry giờ đây cũng khó mà bênh vực được cho Hà Nội. Tấm h́nh Linh Mục Nguyễn Văn Lư bị miệng chính là lời kêu gào đến lương tâm của vị thượng nghị sĩ này và những người như ông ta”. TS Thắng đă làm việc chặt chẽ với Dân Biểu Smith trong việc soạn thảo HR 3096 từ tháng Tư năm nay, ngay sau khi Việt Nam tung ra chính sách đàn áp và bắt bớ các nhà bất đồng chính kiến. Nhân chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của Ông Nguyễn Minh Triết, Chủ Tịch Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, trong tháng 6 vừa qua, một phái đoàn người Việt đến từ nhiều nơi đă gặp gỡ các vị dân biểu để yêu cầu ủng hộ cho dự luật trước khi dự luật được đưa vào Hạ Viện. Để tạo áp lực, bà Hiền cho biết sẽ cần vận động cả các tổ chức cựu chiến binh Hoa Kỳ, các giáo hội, các vị dân cử ở cấp tiểu bang và địa phương cũng như các tổ chức nhân quyền Hoa Kỳ và quốc tế tham gia cuộc vận động này. “Để có hiệu quả, đây sẽ phải là một cuộc tổng vận động”, Bà nói. Nếu được thông qua, dự luật HR 3096 sẽ áp dụng biện pháp chế tài–không tăng các khoản viện trợ không nhân đạo–cho đến khi Việt Nam chứng minh thực tâm qua những tiến triển cụ thể: trả tự do cho tất cả các tù chính trị và tôn giáo, tôn trọng quyền sinh hoạt tôn giáo của các giáo hội, hoàn trả tất cả các tài sản đă tịch thu của các giáo hội, tạo thuận tiện cho người đủ điều kiện tham gia các chương tŕnh tị nạn của Hoa Kỳ, tôn trọng nhân quyền của các dân tộc thiểu số, trừng trị những giới chức dính líu đến việc buôn người. Để theo dơi, HR 3096 đ̣i hỏi Bộ Ngoại Giao nộp bản phúc tŕnh hàng năm về các diễn tiến ở Việt Nam đối chiếu với các mốc điểm cụ thể. Dự Luật HR 3096 c̣n dành ngân khoản hai triệu Mỹ kim mỗi năm trong hai năm để phát triển dân chủ ở Việt Nam, qua chương tŕnh tài trợ cho các tổ chức dân sự và qua quỹ bảo vệ cho những người đấu tranh cho nhân quyền. Dự luật dành cấp khoản trên 10 triệu Mỹ kim để phát triển chương tŕnh phát thanh Á Châu Tự Do để hỗ trợ cho chủ trương phát triển dân chủ, nhân quyền, tự do tôn giáo, và xă hội dân sự ở Việt Nam. Cũng trong chiều hướng này, dự luật đ̣i hỏi chính phủ Hoa Kỳ phải mời những nhân vật với tinh thần dân chủ tham gia các chương tŕnh trao đổi văn hoá và học bổng của Hoa Kỳ, cũng như phải có những sinh hoạt nhắm vào việc mở rộng nhăn quan về dân chủ và xă hội dân sự nơi các thành phần tham dự trong các chương tŕnh trao đổi này. Đặc biệt, dự luật HR 3096 có điều khoản về chính sách tị nạn của Hoa Kỳ: giải quyết cho các cựu thuyền nhân đủ điều kiện nhưng bị loại trừ ra khỏi chương tŕnh ROVR (Cơ Hội Định Cư Cho Thuyền Nhân Hồi Hương), cho các con lai c̣n kẹt ở Việt Nam, cho những người bị từ chối bất công trong chương tŕnh HO, U11 và V11 trước đây. Phần này phản ánh cuộc tranh đấu của Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển cho người tị nạn và con lai Mỹ-Việt trong 20 năm qua. |
| Đưa Việt Cộng ra ṭa Liên Bang Mỹ Nguyễn Đạt Thịnh Ngày thứ ba, mồng 2 tháng Bẩy 2002, tờ Honolulu Advertiser đăng trên trang A 3 một bản tin ngắn nguyên văn như sau: Nữu Ước - Một phiên ṭa liên bang đă khuyến cáo xử phạt đảng cầm quyền tại Zimbabwe $73 triệu Mỹ Kim về tội tra tấn và sát hại những người đối lập. Ong James Francis, thẩm phán liên bang đă phổ biến một cáo trạng dài 32 trang về vụ án được đảng viên của đảng đối lập khởi tố gần hai năm trước cáo buộc là họ đă bị tấn công, hoặc đă chứng kiến thân nhân của họ bị đảng Mặt Trận Phi Châu Yêu Nước (ZANU-PF) của Tổng Thống Zimbabwe Robert Mugabe sát hại. Một đạo luật của Hoa Kỳ cho phép người ngoại quốc khởi tố về những tội ác quốc tế, khi hoàn cảnh hiện tại không cho họ (thuận tiện) để khởi tố tại ṭa án trong nước họ. Bản án của ṭa có thể khó thi hành, nhưng lại mở đường cho việc tịch thu tài sản của đảng ZANU-PF tại Hoa Kỳ. Người Mỹ không quan tâm đến bản tin ngắn, một cột, trang 3 này, v́ việc nhà cầm quyền hành pháp tra tấn và sát hại những người đối lập và thân nhân họ là việc không bao giờ xẩy ra cho người Mỹ, và Zimbabwe cũng cách họ quá xa, không tạo ra bất cứ liên quan nào. Nhưng đối với người Việt Hải Ngoại bản tin đó lại chuyên chở một diễn biến quan trọng. Quan trọng v́ chúng ta có những tương đồng với người Zimbabwe, và có thể noi gương họ đem ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam ra ṭa. Chỉ riêng việc đảng Cộng Sản Việt Nam bị truy tố trước pháp luật cũng đủ khiến chúng ta mát ruột. Huống hồ chúng c̣n có thể bị phạt, bị bồi thường, và tài sản của chúng tại Mỹ bị tịch thâu. Dĩ nhiên chúng ta thích noi gương những sắc dân hiện đang hùng mạnh hoặc đă từng có một quá khứ hiển hách, chứ không ai muốn noi gương người Zimbabwe, một giống dân chưa có tên trong tự điển Anh Việt Nguyễn Văn Khôn. Nhưng phải ngay thẳng nh́n nhận là chúng ta chưa làm được việc thưa kiện mà người Zimbabwe đă làm, và nếu bắt chước được người Zimbabwe trong việc thực hiện một vụ kiện chính trị, chúng ta bước một bước khá dài trong tiến tŕnh 27 năm chống cộng ở Hải Ngoại: Lần này chúng ta chủ động đưa Việt Cộng ra ṭa chứ không thụ động ngồi chờ chúng treo cờ, hát xướng tuyên truyền, vẽ tranh triển lăm, rồi mới phản ứng rầm rộ xuống đường, và hăng say biểu t́nh. Tuy nhiên khởi tố tội ác của Việt Cộng và thắng kiện trước ṭa án Hoa Kỳ là việc làm đ̣i hỏi (1) một kế hoạch tinh vi, (2) kế hoạch này cần được phổ biến rộng răi để mọi người cùng thảo luận chi tiết hầu kiện toàn kế hoạch và (3) chuyển kế hoạch thành hành động. Không một yếu tố nào trong cả 3 yếu tố này có thể thiếu mà vụ kiện không thất bại. KẾ HOẠCH KHởI TỐ VIỆT CỘNG. Chỉ riêng hai chữ “kế hoạch” cũng đă chuyên chở đủ nhiều khó khăn đối với người Việt hải ngoại để tạo vấp ngă cho chúng ta. Hăm bẩy năm qua, chưa lần nào chúng ta vượt thắng được trở lực này. Chúng ta không vượt được, không thắng được, v́ hai chữ “kế hoạch” coi như đơn giản, nhưng lại tiềm ẩn đến 5 tính chất phức tạp: (1) dài hạn, (2) thứ tự, (3) cộng tác, (4) tài trí, và (5) chân thành. Bản chất chung của hai triệu người Việt hải ngoại là toàn bộ chúng ta đều là nạn nhân cộng sản, và mẫu số chung của chúng ta là chống cộng. Ấy vậy mà cho đến giờ này chúng ta vẫn chưa có một kế hoạch chống cộng nào cả. Điều khó tin này lại là sự thật, dù đáng buồn nhưng không lấp liếm chối căi được. Dĩ nhiên chúng ta có thái độ cương quyết chống cộng, và cũng đă từng có nhiều hoạt động chống cộng sôi động, ngoạn mục. Không ai phủ nhận được chống cộng là lập trường chung, và cương quyết là thái độ chung của mọi người, nhưng cho đến giờ này mỗi người chúng ta vẫn là một cô đảo riêng rẽ. Hoạt động chống cộng của chúng ta có sôi động, có đẹp mắt nhưng vẫn mang tính chất phản ứng giật ḿnh, không liên tục, không tiếp nối. Năm 1975 chúng ta chống cộng ở khởi điểm A, B, C. Năm 2002, hăm bẩy năm sau chúng ta vẫn cứ chống cộng ở khởi điểm A, B, C. KHởI ĐIỂM CủA KẾ HOẠCH KHởI TỐ VIỆT CỘNG. Khởi điểm hợp lư nhất của kế hoạch khởi tố Việt Cộng phải là xác định căn bản khởi tố. Chúng ta tố giác Việt Cộng vi phạm những tội danh nào, và chúng ta dựa trên những chứng cớ nào, những trường hợp cụ thể nào để chứng minh tội trạng của chúng trước ṭa án Mỹ. Đảng đối lập với đảng cầm quyền Mặt Trận Phi Châu Yêu nước (MTPCYN) của Tổng Thống Robert Mugabe kiện MTPCYN trước ṭa án Liên Bang tại Nữu Ước về hai tội h́nh sự: (1) tra tấn họ, và (2) tra tấn và sát hại thân nhân của họ. Cộng Sản Việt Nam phạm không chỉ hai tội này mà thôi. Tất cả chúng ta đều biết những trại tù khổ sai, mạo danh thành những trại cải tạo là những nhà tù khủng khiếp hơn mọi nhà tù khác của loài người, v́ mang nặng ba tính chất (1) hiểm độc, (2) man rợ và (3) trả thù. Một đặc tính khác nữa của những trại tù khổ sai cải tạo của Việt Cộng là phạm pháp, đặc tính cần được thảo luận tỉ mỉ v́ chúng ta sẽ khai thác góc cạnh tư pháp này để tố tụng. Trại khổ sai cải tạo của Việt Cộng có ba điều phạm pháp: (1) cách bắt giam, (2) cách giam giữ, và (3) thời gian giam giữ. 1. Chúng bắt giam chúng ta căn cứ trên những quyết định của hành pháp, chứ không phải một bản án của ṭa. Điều này không đúng với luật pháp Mỹ giới hạn quyền giam giữ của hành pháp trong ṿng một vài ngày. Quyền giam giữ dài hạn là quyền tư pháp với những đảm bảo là can nhân được hưởng mọi quyền bào chữa hữu hiệu của luật sư, dù họ có tiền mướn luật sư hay không. 2. Cách giam giữ của chúng cũng phạm pháp v́ (1) chúng bóc lột sức lao động của chúng ta trong lúc chúng giam giữ chúng ta, không trả thù lao cho chúng ta khi bắt chúng ta lao lực, mà c̣n hưởng thụ những thành quả lao động này; (2) chúng c̣n không cung cấp cho chúng ta những chăm xóc y tế tối thiểu; và cũng không tạo thuận lợi thăm nuôi cho gia đ́nh chúng ta. 3. Giam giữ vô thời hạn là điều phạm pháp thứ ba. Bất cứ một tù nhân người Mỹ, hay người thuộc bất cứ quốc gia tự do nào cũng có quyền được biết thời gian họ bị giam giữ là bao lâu. Chúng ta không biết. Nói tóm lại Việt Cộng bắt giam chúng ta trái phép, bắt chúng ta làm việc không công trái phép, không cung cấp tiện nghi y tế, tiện nghi thăm nuôi, và giam giữ vô thời hạn. Tất cả những điều này đều không đúng với luật pháp Mỹ. Trong thế chiến thứ nh́, chính phủ Mỹ giam giữ trái phép người Mỹ gốc Nhật, đă phải xin lỗi và bồi thường những người này. Sự tương đồng giữa hai chế độ quản thúc bất hợp pháp đó có thể đem so sánh và rút ra những khác biệt, những tương đồng để xử dụng trong lập luận tố tụng. Tương đồng là cả hai chế độ giam giữ cùng là những biện pháp sinh cầm cưỡng bách. Như vậy nếu những trại tập trung người Mỹ gốc Nhật phạm pháp th́ những trại khổ sai cải tạo cũng phạm pháp. Chính phủ Mỹ đă phải xin lỗi và bồi thường người Mỹ gốc Nhật th́ cộng sản Việt Nam cũng phải xin lỗi, phải bồi thường cho những tù nhân khổ sai cải tạo Việt Nam. Tương đồng chỉ giới hạn vào tính chất sinh cầm cưỡng bách. Sau đó là khác biệt. Khác biệt thứ nhất là người Mỹ gốc Nhật bị tập trung và sinh cầm cưỡng bách nhưng không bị cưỡng bách lao động, và lao động không công. Chế độ cưỡng bách khổ sai, và làm không công này đă tạo thiệt tḥi rất nhiều cho chúng ta. Nhiều người mất đến 17 năm hạnh phúc, mất gia đ́nh, mất môi trường giáo dục con cái, khiến tương lai của chúng bị ảnh hưởng. Dù chỉ tính những mất mát này trên giá trị lao đọâng, và chỉ tính thù lao của chúng ta $1 mỗi giờ trong việc chém tre đẵn gỗ, nuôi heo, nuôi ḅ, lao động thủy lợi, v.v... th́ Cộng sản Việt Nam cũng đă thiếu nợ chúng ta nhiều lắm. MTPCYN củaTổng Thống Mugabe chỉ bị phạt có 73 triệu, chứ ngụy quyền cộng sản Việt Nam th́ dù có phạt 73 tỉ sợ vẫn chưa đủ trả nợ mồ hôi, ấy là chưa nói đến nợ máu, nợ nước mắt. Khác biệt thứ nh́ là tù nhân cải tạo Việt Nam bị tra tấn, hành h́nh, và nhục mạ trong lúc nạn nhân người Mỹ gốc Nhật không phải chịu những cực h́nh này. Khác biệt thứ ba là nạn nhân người Mỹ gốc Nhật không bị chia cách với gia đ́nh, không bị biệt giam trong những vùng rừng thiêng nước độc, xa cách loài người, xa cách thành phố. H́nh thức biệt giam và giam giữ vô thời hạn này đă giết chết hy vọng đợi chờ của nhiều người vợ tù nhân, khiến tạo ra những đổ vỡ gia đ́nh của tù nhân. Đây là một tội ác chống nhân loại mà ṭa án Mỹ sẽ nhận ra và sẽ trừng phạt bị can Việt Cộng. Khác biệt thứ tư là chính phủ Mỹ c̣n có t́nh trạng chiến tranh Mỹ-Nhật lúc đó đang diễn ra để biện minh cho việc giam giữ người Mỹ gốc Nhật; đảng cộng sản Việt Nam không có t́nh trạng chiến tranh để biện minh. Không những chiến tranh đă chấm dứt, mà đến cả 17 năm sau ngày đă có ḥa b́nh chúng vẫn c̣n duy tŕ trại khổ sai cải tạo. Chúng chỉ có thể biện minh việc giam giữ độc ác của chúng bằng thù hận, một loại tội ác gia trọng mà người Mỹ liệt vào hạng hated crime. ĐIỂM THỨ NH̀: AI SẼ ĐỨNG NGUYÊN ĐƠN. Người viết đă đề nghị khởi điểm của kế hoạch khởi tố Việt Cộng là xác định căn bản khởi tố, xác định chúng ta đưa cộng sản Việt Nam ra ṭa về tội danh giam giữ bất hợp pháp, hành hạ, nhục mạ, tra tấn, và giết người để trả thù, cưỡng bách lao động và lường công tù nhân, không cung cấp chăm xóc y tế, gây trở ngại thăm nuôi, và tạo đổ vỡ gia đ́nh tù nhân. Đây là những tội ác mà pháp luật Mỹ đă có dự trù, đă trừng phạt, và cũng đă có tiền lệ, trừ tội ác tạo đổ vỡ gia đ́nh tù nhân, tội ác đầy dă tâm đến mức chưa bao giờ luật pháp Mỹ phải phân xử. Tuy nhiên trên nguyên tắc trừng phạt keœ gây thiệt hại cho người khác, ṭa án Mỹ cũng sẽ trừng phạt Việt Cộng nếu chúng ta chứng minh được là việc biệt giam vô thời hạn và gây khó khăn thăm nuôi đă tạo ra đổ vỡ trong gia đ́nh người tù nhân. Sau khởi điểm người viết xin đề nghị điểm thứ nh́ là chúng ta dựa trên những trường hợp cụ thể nào để chứng minh tội trạng của Việt Cộng trước ṭa án Mỹ. Việc làm này có thể coi như thiên nan, vạn nan đối với bất cứ dân tộc nào, trừ dân tộc Việt Nam. Khó thiên nan, vạn nan v́ ṭa án chỉ căn cứ trên những dữ kiện có thật được chứng minh với bằng cớ hoặc nhân chứng. Không khó đối với người Việt Nam, v́ chúng ta có hàng trăm ngàn nhân chứng sống để chứng minh tội trạng của Việt Cộng. Trong số hàng trăm ngàn người này, có thể có đến hàng ngàn người sẵn sàng đứng nguyên đơn, và vụ kiện sẽ biến thành một vụ kiện tập thể (class action law suit), khiến kết quả của bản án được áp dụng cho mọi tù nhân khổ sai cải tạo, dù họ không phải là nguyên đơn trong vụ tố tụng. Hàng ngàn cựu tù nhân chính trị hiện đang sinh sống trên đất Mỹ đều đă là nạn nhân của việc Việt Cộng bắt giam trái phép, giam giữ trái phép, cưỡng bách lao động, lường công lao động, thiếu chăm xóc y tế, ngăn cản thăm nuôi, và đập phá hạnh phúc gia đ́nh. Những người này sẽ đứng nguyên cáo. ĐIỂM THỨ BA: NỘI DUNG ĐƠN TỐ CÁO. Người viết xin tiếp tục đề nghị, và thỉnh cầu quư độc giả sửa chữa, bổ khuyết, v́ như đă tŕnh bày ở trên là kế hoạch trực tố Việt Cộng sẽ không thành h́nh nếu không có người đề nghị, và sẽ không thành công nếu đề nghị không được thảo luận rộng răi, sửa chữa nghiêm chỉnh, và bổ khuyết chu đáo. Nhưng một kế hoạch tuyệt vời cũng sẽ không thành công nếu v́ một lư do nào đó mà kế hoạch không biến được thành hành động. Phần thứ ba của bản đề nghị này là nội dung đơn tố cáo. Đáng lẽ nội dung phải do một luật sư soạn thảo, nhưng người viết không phải là luật sư, nên xin quư độc giả luật sư sửa chữa và bổ khuyết. V́ ṭa án chỉ căn cứ trên dữ kiện nên nội dung đơn khởi tố cũng tập trung vào dữ kiện. Xin liệt kê một số dữ kiện mà lá đơn nào cũng phải có: 1. Ai khởi tố? (Tên, số an sinh, địa chỉ.) 2. Kiện ai? (Chính quyền cộng sản Việt Nam v́ chúng trực tiếp nhúng tay vào tội ác, và cũng v́ chúng là keœ có tóc, có tài sản tại Hoa Kỳ để bị tịch thâu.) 3. Tội trạng. (Ngày tháng bắt giam, địa điểm giam giữ, cung cách giam giữ, Cưỡng bách lao động, lường công tù nhân, thiếu chăm xóc y tế, gây trở ngại thăm nuôi.) 4. Tổn thất của nguyên đơn. (Bao nhiêu năm tù, bao nhiêu giờ lao động, bệnh hoạn thương tích hậu quả của giam giữ và lao động, gia đ́nh tan vỡ, con cái thất học, ...) ĐIỂM THỨ TƯ: GởI ĐƠN ĐI ĐÂU? Người viết xin đề nghị một vài tờ báo Việt Nam đứng ra đóng vai tṛ vận động khởi tố, làm trung gian nhận đơn, vận động một vài luật sư đọc và đề nghị với nguyên đơn những sửa đổi cần thiết, và đề nghị những luật sư này đứng đại diện cho các nguyên đơn để đưa vụ án ra trước pháp luật. ĐIỂM THỨ NĂM: LUẬT SƯ PHÍ. Thù lao của luật sư nên thực hiện theo phương thức contingency: luật sư chia tiền bồi thường mà nguyên cáo được ṭa xử thắng. Phương thức này tránh gây tốn kém cho nguyên đơn và tránh việc vận động ủng hộ tài chánh của đồng bào để tạo ra quỹ pháp lư, thường tai tiếng và bị xử dụng sai lạc. Điều này thiết tưởng cũng không khó khăn quá đáng, v́ (1) uy tín của người, hay những người luật sư đại diện cho cựu tù nhân khổ sai cải tạo sẽ gia tăng đến mức độ mà bất cứ một ngân khoản quảng cáo nào, dù nhiều đến đâu cũng không mua được, và (2) thắng kiện là điều chắc chắn v́ vụ kiện dựa trên những dữ kiện rơ rệt, những nhân chứng sống thực, và những tổn thất khiếp đảm về cả ba mặt vật chất, tinh thần và t́nh cảm của họ. Khi đă thua kiện Việt Cộng sẽ phải chịu trách nhiệm trang trải mọi án phí kể cả luật sư phí của nguyên cáo. ĐIỀU THỨ SÁU: BảO VỆ TÍNH CHẤT VÔ TƯ CủA T̉A ÁN. Nhiều độc giả có thể đă theo dơi vụ công tố viện San Francisco truy tố hai vợ chồng một luật sư Mỹ nuôi chó và để chó cắn chết một cô hàng xóm ở cùng cao ốc. Vợ chồng nhà này biện minh cho rằng cô hàng xóm đă bị chó cắn chết v́ cô ta ghẹo chó. Lời biện minh ngang ngược tạo công phẫn trong dư luận San Francisco khiến hai vợ chồng bị truy tố về tội cố sát chứ không phải ngộ sát nữa. Luật sư của họ đă xin chuyển phiên ṭa đến một địa phương khác (tôi không nhớ rơ có phải là Los Angeles không), và tại đây tội trạng của họ được đổi thành ngộ sát, do đó án tù cũng nhẹ hơn. Tôi nhắc lại một vụ án mà tôi không nhớ rơ chi tiết, không nhớ tên của hai vợ chồng bị can, tên người đàn bà nạn nhân, và tên luật sư biện hộ cho bị can, chỉ v́ tôi muốn nêu lên vấn đề tính chất vô tư của ṭa án. Luật sư của bị can đă xin dời phiên ṭa đi nơi khác v́ lư do ṭa án không c̣n vô tư nữa khi họ chịu ảnh hưởng của người dân San Francisco, ghét bỏ hai vợ chồng anh chủ chó v́ những lời biện minh trịch thượng, ngang ngược. Trong vụ kiện Việt Cộng chúng ta cần thận trọng, không nên xử dụng t́nh tiết của vụ án trong những vận động chống cộng trước khi vụ án kết thúc. Sự thận trọng này là để tránh không cho Việt Cộng vin cớ là ṭa không thể vô tư v́ ảnh hưởng của những tài liệu chúng ta công bố trên truyền thông mà xin ṭa hủy bỏ vụ án. Điểm này tôi cũng xin quư vị độc giả luật sư lên tiếng bổ khuyết, v́ quư vị là những tiếng nói thẩm quyền trên địa hạt pháp lư. Tóm lại, tôi đề nghị chúng ta đưa Việt Cộng ra trước ṭa án liên bang Mỹ với những tội ác có dự trù trong luật pháp Hoa Kỳ, và những trừng phạt ṭa án Hoa Kỳ cũng đă có những trường hợp tiền lệ, trường hợp mới nhất là vụ án Zimbabwe, mới xẩy ra ngày 2 tháng Bẩy 2002. Tôi được biết cũng đang có nhiều hội đoàn muốn kiện Việt Cộng về việc bán đất cho Tầu. Điều này vô cùng nên làm, nhưng khó hơn, v́ ṭa án Mỹ có thể chưa có một tiền lệ nào để dựa vào đó mà xét xử. Tôi chỉ xin một việc: quư vị độc giả sốt sắng thảo luận để ư kiến của một người cầm bút có cơ may biến thành một công tác chống cộng. Nguyễn Đạt Thịnh |
| Đưa Việt Cộng ra ṭa Liên Bang Mỹ Nguyễn Đạt Thịnh Ngày thứ ba, mồng 2 tháng Bẩy 2002, tờ Honolulu Advertiser đăng trên trang A 3 một bản tin ngắn nguyên văn như sau: Nữu Ước - Một phiên ṭa liên bang đă khuyến cáo xử phạt đảng cầm quyền tại Zimbabwe $73 triệu Mỹ Kim về tội tra tấn và sát hại những người đối lập. Ong James Francis, thẩm phán liên bang đă phổ biến một cáo trạng dài 32 trang về vụ án được đảng viên của đảng đối lập khởi tố gần hai năm trước cáo buộc là họ đă bị tấn công, hoặc đă chứng kiến thân nhân của họ bị đảng Mặt Trận Phi Châu Yêu Nước (ZANU-PF) của Tổng Thống Zimbabwe Robert Mugabe sát hại. Một đạo luật của Hoa Kỳ cho phép người ngoại quốc khởi tố về những tội ác quốc tế, khi hoàn cảnh hiện tại không cho họ (thuận tiện) để khởi tố tại ṭa án trong nước họ. Bản án của ṭa có thể khó thi hành, nhưng lại mở đường cho việc tịch thu tài sản của đảng ZANU-PF tại Hoa Kỳ. Người Mỹ không quan tâm đến bản tin ngắn, một cột, trang 3 này, v́ việc nhà cầm quyền hành pháp tra tấn và sát hại những người đối lập và thân nhân họ là việc không bao giờ xẩy ra cho người Mỹ, và Zimbabwe cũng cách họ quá xa, không tạo ra bất cứ liên quan nào. Nhưng đối với người Việt Hải Ngoại bản tin đó lại chuyên chở một diễn biến quan trọng. Quan trọng v́ chúng ta có những tương đồng với người Zimbabwe, và có thể noi gương họ đem ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam ra ṭa. Chỉ riêng việc đảng Cộng Sản Việt Nam bị truy tố trước pháp luật cũng đủ khiến chúng ta mát ruột. Huống hồ chúng c̣n có thể bị phạt, bị bồi thường, và tài sản của chúng tại Mỹ bị tịch thâu. Dĩ nhiên chúng ta thích noi gương những sắc dân hiện đang hùng mạnh hoặc đă từng có một quá khứ hiển hách, chứ không ai muốn noi gương người Zimbabwe, một giống dân chưa có tên trong tự điển Anh Việt Nguyễn Văn Khôn. Nhưng phải ngay thẳng nh́n nhận là chúng ta chưa làm được việc thưa kiện mà người Zimbabwe đă làm, và nếu bắt chước được người Zimbabwe trong việc thực hiện một vụ kiện chính trị, chúng ta bước một bước khá dài trong tiến tŕnh 27 năm chống cộng ở Hải Ngoại: Lần này chúng ta chủ động đưa Việt Cộng ra ṭa chứ không thụ động ngồi chờ chúng treo cờ, hát xướng tuyên truyền, vẽ tranh triển lăm, rồi mới phản ứng rầm rộ xuống đường, và hăng say biểu t́nh. Tuy nhiên khởi tố tội ác của Việt Cộng và thắng kiện trước ṭa án Hoa Kỳ là việc làm đ̣i hỏi (1) một kế hoạch tinh vi, (2) kế hoạch này cần được phổ biến rộng răi để mọi người cùng thảo luận chi tiết hầu kiện toàn kế hoạch và (3) chuyển kế hoạch thành hành động. Không một yếu tố nào trong cả 3 yếu tố này có thể thiếu mà vụ kiện không thất bại. KẾ HOẠCH KHởI TỐ VIỆT CỘNG. Chỉ riêng hai chữ “kế hoạch” cũng đă chuyên chở đủ nhiều khó khăn đối với người Việt hải ngoại để tạo vấp ngă cho chúng ta. Hăm bẩy năm qua, chưa lần nào chúng ta vượt thắng được trở lực này. Chúng ta không vượt được, không thắng được, v́ hai chữ “kế hoạch” coi như đơn giản, nhưng lại tiềm ẩn đến 5 tính chất phức tạp: (1) dài hạn, (2) thứ tự, (3) cộng tác, (4) tài trí, và (5) chân thành. Bản chất chung của hai triệu người Việt hải ngoại là toàn bộ chúng ta đều là nạn nhân cộng sản, và mẫu số chung của chúng ta là chống cộng. Ấy vậy mà cho đến giờ này chúng ta vẫn chưa có một kế hoạch chống cộng nào cả. Điều khó tin này lại là sự thật, dù đáng buồn nhưng không lấp liếm chối căi được. Dĩ nhiên chúng ta có thái độ cương quyết chống cộng, và cũng đă từng có nhiều hoạt động chống cộng sôi động, ngoạn mục. Không ai phủ nhận được chống cộng là lập trường chung, và cương quyết là thái độ chung của mọi người, nhưng cho đến giờ này mỗi người chúng ta vẫn là một cô đảo riêng rẽ. Hoạt động chống cộng của chúng ta có sôi động, có đẹp mắt nhưng vẫn mang tính chất phản ứng giật ḿnh, không liên tục, không tiếp nối. Năm 1975 chúng ta chống cộng ở khởi điểm A, B, C. Năm 2002, hăm bẩy năm sau chúng ta vẫn cứ chống cộng ở khởi điểm A, B, C. KHởI ĐIỂM CủA KẾ HOẠCH KHởI TỐ VIỆT CỘNG. Khởi điểm hợp lư nhất của kế hoạch khởi tố Việt Cộng phải là xác định căn bản khởi tố. Chúng ta tố giác Việt Cộng vi phạm những tội danh nào, và chúng ta dựa trên những chứng cớ nào, những trường hợp cụ thể nào để chứng minh tội trạng của chúng trước ṭa án Mỹ. Đảng đối lập với đảng cầm quyền Mặt Trận Phi Châu Yêu nước (MTPCYN) của Tổng Thống Robert Mugabe kiện MTPCYN trước ṭa án Liên Bang tại Nữu Ước về hai tội h́nh sự: (1) tra tấn họ, và (2) tra tấn và sát hại thân nhân của họ. Cộng Sản Việt Nam phạm không chỉ hai tội này mà thôi. Tất cả chúng ta đều biết những trại tù khổ sai, mạo danh thành những trại cải tạo là những nhà tù khủng khiếp hơn mọi nhà tù khác của loài người, v́ mang nặng ba tính chất (1) hiểm độc, (2) man rợ và (3) trả thù. Một đặc tính khác nữa của những trại tù khổ sai cải tạo của Việt Cộng là phạm pháp, đặc tính cần được thảo luận tỉ mỉ v́ chúng ta sẽ khai thác góc cạnh tư pháp này để tố tụng. Trại khổ sai cải tạo của Việt Cộng có ba điều phạm pháp: (1) cách bắt giam, (2) cách giam giữ, và (3) thời gian giam giữ. 1. Chúng bắt giam chúng ta căn cứ trên những quyết định của hành pháp, chứ không phải một bản án của ṭa. Điều này không đúng với luật pháp Mỹ giới hạn quyền giam giữ của hành pháp trong ṿng một vài ngày. Quyền giam giữ dài hạn là quyền tư pháp với những đảm bảo là can nhân được hưởng mọi quyền bào chữa hữu hiệu của luật sư, dù họ có tiền mướn luật sư hay không. 2. Cách giam giữ của chúng cũng phạm pháp v́ (1) chúng bóc lột sức lao động của chúng ta trong lúc chúng giam giữ chúng ta, không trả thù lao cho chúng ta khi bắt chúng ta lao lực, mà c̣n hưởng thụ những thành quả lao động này; (2) chúng c̣n không cung cấp cho chúng ta những chăm xóc y tế tối thiểu; và cũng không tạo thuận lợi thăm nuôi cho gia đ́nh chúng ta. 3. Giam giữ vô thời hạn là điều phạm pháp thứ ba. Bất cứ một tù nhân người Mỹ, hay người thuộc bất cứ quốc gia tự do nào cũng có quyền được biết thời gian họ bị giam giữ là bao lâu. Chúng ta không biết. Nói tóm lại Việt Cộng bắt giam chúng ta trái phép, bắt chúng ta làm việc không công trái phép, không cung cấp tiện nghi y tế, tiện nghi thăm nuôi, và giam giữ vô thời hạn. Tất cả những điều này đều không đúng với luật pháp Mỹ. Trong thế chiến thứ nh́, chính phủ Mỹ giam giữ trái phép người Mỹ gốc Nhật, đă phải xin lỗi và bồi thường những người này. Sự tương đồng giữa hai chế độ quản thúc bất hợp pháp đó có thể đem so sánh và rút ra những khác biệt, những tương đồng để xử dụng trong lập luận tố tụng. Tương đồng là cả hai chế độ giam giữ cùng là những biện pháp sinh cầm cưỡng bách. Như vậy nếu những trại tập trung người Mỹ gốc Nhật phạm pháp th́ những trại khổ sai cải tạo cũng phạm pháp. Chính phủ Mỹ đă phải xin lỗi và bồi thường người Mỹ gốc Nhật th́ cộng sản Việt Nam cũng phải xin lỗi, phải bồi thường cho những tù nhân khổ sai cải tạo Việt Nam. Tương đồng chỉ giới hạn vào tính chất sinh cầm cưỡng bách. Sau đó là khác biệt. Khác biệt thứ nhất là người Mỹ gốc Nhật bị tập trung và sinh cầm cưỡng bách nhưng không bị cưỡng bách lao động, và lao động không công. Chế độ cưỡng bách khổ sai, và làm không công này đă tạo thiệt tḥi rất nhiều cho chúng ta. Nhiều người mất đến 17 năm hạnh phúc, mất gia đ́nh, mất môi trường giáo dục con cái, khiến tương lai của chúng bị ảnh hưởng. Dù chỉ tính những mất mát này trên giá trị lao đọâng, và chỉ tính thù lao của chúng ta $1 mỗi giờ trong việc chém tre đẵn gỗ, nuôi heo, nuôi ḅ, lao động thủy lợi, v.v... th́ Cộng sản Việt Nam cũng đă thiếu nợ chúng ta nhiều lắm. MTPCYN củaTổng Thống Mugabe chỉ bị phạt có 73 triệu, chứ ngụy quyền cộng sản Việt Nam th́ dù có phạt 73 tỉ sợ vẫn chưa đủ trả nợ mồ hôi, ấy là chưa nói đến nợ máu, nợ nước mắt. Khác biệt thứ nh́ là tù nhân cải tạo Việt Nam bị tra tấn, hành h́nh, và nhục mạ trong lúc nạn nhân người Mỹ gốc Nhật không phải chịu những cực h́nh này. Khác biệt thứ ba là nạn nhân người Mỹ gốc Nhật không bị chia cách với gia đ́nh, không bị biệt giam trong những vùng rừng thiêng nước độc, xa cách loài người, xa cách thành phố. H́nh thức biệt giam và giam giữ vô thời hạn này đă giết chết hy vọng đợi chờ của nhiều người vợ tù nhân, khiến tạo ra những đổ vỡ gia đ́nh của tù nhân. Đây là một tội ác chống nhân loại mà ṭa án Mỹ sẽ nhận ra và sẽ trừng phạt bị can Việt Cộng. Khác biệt thứ tư là chính phủ Mỹ c̣n có t́nh trạng chiến tranh Mỹ-Nhật lúc đó đang diễn ra để biện minh cho việc giam giữ người Mỹ gốc Nhật; đảng cộng sản Việt Nam không có t́nh trạng chiến tranh để biện minh. Không những chiến tranh đă chấm dứt, mà đến cả 17 năm sau ngày đă có ḥa b́nh chúng vẫn c̣n duy tŕ trại khổ sai cải tạo. Chúng chỉ có thể biện minh việc giam giữ độc ác của chúng bằng thù hận, một loại tội ác gia trọng mà người Mỹ liệt vào hạng hated crime. ĐIỂM THỨ NH̀: AI SẼ ĐỨNG NGUYÊN ĐƠN. Người viết đă đề nghị khởi điểm của kế hoạch khởi tố Việt Cộng là xác định căn bản khởi tố, xác định chúng ta đưa cộng sản Việt Nam ra ṭa về tội danh giam giữ bất hợp pháp, hành hạ, nhục mạ, tra tấn, và giết người để trả thù, cưỡng bách lao động và lường công tù nhân, không cung cấp chăm xóc y tế, gây trở ngại thăm nuôi, và tạo đổ vỡ gia đ́nh tù nhân. Đây là những tội ác mà pháp luật Mỹ đă có dự trù, đă trừng phạt, và cũng đă có tiền lệ, trừ tội ác tạo đổ vỡ gia đ́nh tù nhân, tội ác đầy dă tâm đến mức chưa bao giờ luật pháp Mỹ phải phân xử. Tuy nhiên trên nguyên tắc trừng phạt keœ gây thiệt hại cho người khác, ṭa án Mỹ cũng sẽ trừng phạt Việt Cộng nếu chúng ta chứng minh được là việc biệt giam vô thời hạn và gây khó khăn thăm nuôi đă tạo ra đổ vỡ trong gia đ́nh người tù nhân. Sau khởi điểm người viết xin đề nghị điểm thứ nh́ là chúng ta dựa trên những trường hợp cụ thể nào để chứng minh tội trạng của Việt Cộng trước ṭa án Mỹ. Việc làm này có thể coi như thiên nan, vạn nan đối với bất cứ dân tộc nào, trừ dân tộc Việt Nam. Khó thiên nan, vạn nan v́ ṭa án chỉ căn cứ trên những dữ kiện có thật được chứng minh với bằng cớ hoặc nhân chứng. Không khó đối với người Việt Nam, v́ chúng ta có hàng trăm ngàn nhân chứng sống để chứng minh tội trạng của Việt Cộng. Trong số hàng trăm ngàn người này, có thể có đến hàng ngàn người sẵn sàng đứng nguyên đơn, và vụ kiện sẽ biến thành một vụ kiện tập thể (class action law suit), khiến kết quả của bản án được áp dụng cho mọi tù nhân khổ sai cải tạo, dù họ không phải là nguyên đơn trong vụ tố tụng. Hàng ngàn cựu tù nhân chính trị hiện đang sinh sống trên đất Mỹ đều đă là nạn nhân của việc Việt Cộng bắt giam trái phép, giam giữ trái phép, cưỡng bách lao động, lường công lao động, thiếu chăm xóc y tế, ngăn cản thăm nuôi, và đập phá hạnh phúc gia đ́nh. Những người này sẽ đứng nguyên cáo. ĐIỂM THỨ BA: NỘI DUNG ĐƠN TỐ CÁO. Người viết xin tiếp tục đề nghị, và thỉnh cầu quư độc giả sửa chữa, bổ khuyết, v́ như đă tŕnh bày ở trên là kế hoạch trực tố Việt Cộng sẽ không thành h́nh nếu không có người đề nghị, và sẽ không thành công nếu đề nghị không được thảo luận rộng răi, sửa chữa nghiêm chỉnh, và bổ khuyết chu đáo. Nhưng một kế hoạch tuyệt vời cũng sẽ không thành công nếu v́ một lư do nào đó mà kế hoạch không biến được thành hành động. Phần thứ ba của bản đề nghị này là nội dung đơn tố cáo. Đáng lẽ nội dung phải do một luật sư soạn thảo, nhưng người viết không phải là luật sư, nên xin quư độc giả luật sư sửa chữa và bổ khuyết. V́ ṭa án chỉ căn cứ trên dữ kiện nên nội dung đơn khởi tố cũng tập trung vào dữ kiện. Xin liệt kê một số dữ kiện mà lá đơn nào cũng phải có: 1. Ai khởi tố? (Tên, số an sinh, địa chỉ.) 2. Kiện ai? (Chính quyền cộng sản Việt Nam v́ chúng trực tiếp nhúng tay vào tội ác, và cũng v́ chúng là keœ có tóc, có tài sản tại Hoa Kỳ để bị tịch thâu.) 3. Tội trạng. (Ngày tháng bắt giam, địa điểm giam giữ, cung cách giam giữ, Cưỡng bách lao động, lường công tù nhân, thiếu chăm xóc y tế, gây trở ngại thăm nuôi.) 4. Tổn thất của nguyên đơn. (Bao nhiêu năm tù, bao nhiêu giờ lao động, bệnh hoạn thương tích hậu quả của giam giữ và lao động, gia đ́nh tan vỡ, con cái thất học, ...) ĐIỂM THỨ TƯ: GởI ĐƠN ĐI ĐÂU? Người viết xin đề nghị một vài tờ báo Việt Nam đứng ra đóng vai tṛ vận động khởi tố, làm trung gian nhận đơn, vận động một vài luật sư đọc và đề nghị với nguyên đơn những sửa đổi cần thiết, và đề nghị những luật sư này đứng đại diện cho các nguyên đơn để đưa vụ án ra trước pháp luật. ĐIỂM THỨ NĂM: LUẬT SƯ PHÍ. Thù lao của luật sư nên thực hiện theo phương thức contingency: luật sư chia tiền bồi thường mà nguyên cáo được ṭa xử thắng. Phương thức này tránh gây tốn kém cho nguyên đơn và tránh việc vận động ủng hộ tài chánh của đồng bào để tạo ra quỹ pháp lư, thường tai tiếng và bị xử dụng sai lạc. Điều này thiết tưởng cũng không khó khăn quá đáng, v́ (1) uy tín của người, hay những người luật sư đại diện cho cựu tù nhân khổ sai cải tạo sẽ gia tăng đến mức độ mà bất cứ một ngân khoản quảng cáo nào, dù nhiều đến đâu cũng không mua được, và (2) thắng kiện là điều chắc chắn v́ vụ kiện dựa trên những dữ kiện rơ rệt, những nhân chứng sống thực, và những tổn thất khiếp đảm về cả ba mặt vật chất, tinh thần và t́nh cảm của họ. Khi đă thua kiện Việt Cộng sẽ phải chịu trách nhiệm trang trải mọi án phí kể cả luật sư phí của nguyên cáo. ĐIỀU THỨ SÁU: BảO VỆ TÍNH CHẤT VÔ TƯ CủA T̉A ÁN. Nhiều độc giả có thể đă theo dơi vụ công tố viện San Francisco truy tố hai vợ chồng một luật sư Mỹ nuôi chó và để chó cắn chết một cô hàng xóm ở cùng cao ốc. Vợ chồng nhà này biện minh cho rằng cô hàng xóm đă bị chó cắn chết v́ cô ta ghẹo chó. Lời biện minh ngang ngược tạo công phẫn trong dư luận San Francisco khiến hai vợ chồng bị truy tố về tội cố sát chứ không phải ngộ sát nữa. Luật sư của họ đă xin chuyển phiên ṭa đến một địa phương khác (tôi không nhớ rơ có phải là Los Angeles không), và tại đây tội trạng của họ được đổi thành ngộ sát, do đó án tù cũng nhẹ hơn. Tôi nhắc lại một vụ án mà tôi không nhớ rơ chi tiết, không nhớ tên của hai vợ chồng bị can, tên người đàn bà nạn nhân, và tên luật sư biện hộ cho bị can, chỉ v́ tôi muốn nêu lên vấn đề tính chất vô tư của ṭa án. Luật sư của bị can đă xin dời phiên ṭa đi nơi khác v́ lư do ṭa án không c̣n vô tư nữa khi họ chịu ảnh hưởng của người dân San Francisco, ghét bỏ hai vợ chồng anh chủ chó v́ những lời biện minh trịch thượng, ngang ngược. Trong vụ kiện Việt Cộng chúng ta cần thận trọng, không nên xử dụng t́nh tiết của vụ án trong những vận động chống cộng trước khi vụ án kết thúc. Sự thận trọng này là để tránh không cho Việt Cộng vin cớ là ṭa không thể vô tư v́ ảnh hưởng của những tài liệu chúng ta công bố trên truyền thông mà xin ṭa hủy bỏ vụ án. Điểm này tôi cũng xin quư vị độc giả luật sư lên tiếng bổ khuyết, v́ quư vị là những tiếng nói thẩm quyền trên địa hạt pháp lư. Tóm lại, tôi đề nghị chúng ta đưa Việt Cộng ra trước ṭa án liên bang Mỹ với những tội ác có dự trù trong luật pháp Hoa Kỳ, và những trừng phạt ṭa án Hoa Kỳ cũng đă có những trường hợp tiền lệ, trường hợp mới nhất là vụ án Zimbabwe, mới xẩy ra ngày 2 tháng Bẩy 2002. Tôi được biết cũng đang có nhiều hội đoàn muốn kiện Việt Cộng về việc bán đất cho Tầu. Điều này vô cùng nên làm, nhưng khó hơn, v́ ṭa án Mỹ có thể chưa có một tiền lệ nào để dựa vào đó mà xét xử. Tôi chỉ xin một việc: quư vị độc giả sốt sắng thảo luận để ư kiến của một người cầm bút có cơ may biến thành một công tác chống cộng. Nguyễn Đạt Thịnh |
| Việt Nam có thể trục xuất Luật sư Lê Thị Công Nhân sang Ba Lan 2007.09.19 Vân Anh, phóng viên đài RFA Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đă về đến Hà Nội sau chuyến công du 3 nước Đông Âu. Riêng tại Ba Lan, chuyến thăm của phái đoàn chính phủ Việt Nam có nhiều diễn biến mà báo chí trong nước không đề cập tới đầy đủ. Thông tín viên Vân Anh của đài Á Châu Tự Do từ Vac-xa-va tường tŕnh thêm một số chi tiết. * Bấm vào đây để nghe bài tường tŕnh này * Tải xuống để nghe Nữ Luật sư Lê Thị Công Nhân tại phiên ṭa hôm 11-5-2007. AFP PHOTO. Nhiều bất ngờ Chuyến đi của thủ tướng Việt Nam tới Ba Lan mang đến những bất ngờ. Bắt đầu là thư ngỏ kêu gọi nhân quyền cho Việt Nam gửi Tổng Thống, Thủ Tướng và chính quyền Ba Lan, sau đó là cuộc biểu t́nh nêu giá trị truyền thống Ba Lan bên ngoài phủ Thủ tướng. Cuộc hội ngộ hai vị Thủ tướng ngoặt sang ngă khác khi báo chí Ba Lan rầm rộ đưa tin về vụ an ninh Việt Nam báo động bất an chỉ bởi phát hiện thấy sự có mặt của kư giả của đài Á Châu Tự Do RFA trong phủ Thủ tướng Ba Lan. Hôm thứ Hai 17-9, một nguồn tin khác lại tới: Chủ tịch Thượng Viện Cộng Ḥa Ba Lan, ông Bogdan Borusewicz tiết lộ có tiếp xúc với Thủ tướng Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, nói về những quan ngại trước vấn đề “hạn chế quyền công dân tại Việt Nam” và ”chính quyền Việt Nam sẵn sàng thả cô Công Nhân khỏi tù để cô ấy sang cư ngụ tại Ba Lan”. Tin được tiết lộ trong thư ngỏ gửi Chủ tịch Ủy ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam, ông Trần Ngọc Thành. Nội dung bức thư như sau: “Ngày 14 tháng 9 vừa qua tôi có tiếp vị khách là thủ tướng Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng. Lê Thị Công Nhân bị kết án 4 năm tù về tội tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCNVN. RFA file photo Trong cuộc gặp, tôi có thổ lộ quan ngại của tôi về những hạn chế quyền công dân tại Việt Nam. Tôi đưa ra danh sách dài tên tuổi các tù nhân chính trị. Tôi có nhắc tới linh mục Tadeo Nguyen Văn Lư, ḥa thượng Thích Quảng Độ và cả cô Lê Thị Công Nhân, ông Nguyễn Văn Đài, những nhà dân chủ tiên phong trẻ tuổi tháng hai vừa qua bị kết án nhiều năm tù. Tôi có nói, rằng vấn đề tù nhân chính trị tại Việt Nam cản trở quan hệ chính trị Việt Nam, Ba Lan. Tôi có nói rằng tôi cũng từng là tù nhân chính trị và hiện tôi là chủ tịch Thượng Viện. Để trả lời, thủ tướng Việt Nam mở lời, rằng nếu Ba Lan tiếp nhận cô Lê Thị Công Nhân th́ chính quyền Việt Nam sẵn sàng thả cô ấy khỏi tù |