| Lê Phú Khải Bậc tiên tri thời đại (Nhân 10 năm ngày mất của nhà văn hóa Nguyễn Khắc Viện 10/5/1997-10/5/2007) Ông Nguyễn Khắc Viện và tác giả Trong nhiều năm làm bạn vong niên với bác sĩ Nguyễn Khắc Viện tôi phát hiện rằng: con người này luôn bàn chuyện ngày mai. Càng về cuối đời ông ông càng hay bàn chuyện tương lai, dự báo 10 năm, 20 năm nữa, đất nước sẽ đi về đâu, khuôn mặt Việt Nam sẽ ra sao, con cháu sẽ sống như thế nào?... Dự báo để lường trước, để đề pḥng, để có đối sách, để vững bước đi tới... Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện đă ra đi ngày 10 tháng 5 năm 1997. Đến nay vừa tṛn 10 năm. Nghĩ lại những ǵ ông tiên đoán, đối chiếu với thực tại hôm nay, dù mới chỉ 10 năm người ta không khỏi ngạc nhiên đến khâm phục về sự nh́n xa trông rộng, trí tuệ mẫn tiệp, tấm ḷng thiết tha với đất nước, với dân tộc của con người “ḿnh thông vóc hạc” này. Cuối năm 1992, nghe tin ông lại vào “trú đông” ở TP Hồ Chí Minh, tôi đến thăm vợ chồng ông tại nhà khách Viện Pasteur để chúc mừng ông vừa nhận giải thưởng lớn Pháp văn (Grand prix Franphoconie) những 400.000 francs (gần 1 tỷ đồng Việt Nam). Nguyễn Khắc Viện không nói ǵ đến giải thưởng cả. (Sau này tôi mới biết, ông đem toàn bộ số tiền đó để đầu tư vào NT, Trung tâm Nghiên cứu Tâm lí Trẻ em). Ông nói: Ai đề ra khẩu hiệu “mọi người làm giầu” là sai. Theo ông, Cách mạng Pháp 1789 nêu khẩu hiệu: Tự do - B́nh đẳng - Bác ái (Liberté – Egalité -Fraternité)… Trên cái nền tự do b́nh đẳng bác ái đó mà nước Pháp trở nên giầu có. Nếu chỉ nêu khẩu hiệu làm giầu như hiện nay th́ mau chóng suy thoái về đạo lư. Cái ǵ cũng có thể thay đổi, nhưng đạo lư ngàn đời vẫn thế. Tôi hỏi: Đạo lư là ǵ. Ông nói: Là thật-giả, trắng-đen, xấu-tốt phải rơ ràng! Nếu thầy giáo nhất định phải làm giầu th́ chỉ có gơ vào đầu học sinh! Nếu thầy thuốc chỉ lo làm giầu th́ phải bóc lột bệnh nhân. Nhà báo như cậu th́ chỉ có bẻ cong ng̣i bút! Đến bây giờ, nạn dạy thêm, nạn thầy thuốc nuôi bệnh, ăn hối lộ của bệnh nhân, nhà báo đi “đâm thuê chém mướn”, công an tiếp tay cho tội phạm trong vụ án Năm Cam, nạn bằng thật bằng giả, mua quan bán tước, hối lộ, chạy án, chạy cô-ta… lan tràn khắp đất nước. Lời bác sĩ Nguyễn Khắc Viện như văng vẳng bên tai chúng ta! Vào những năm khi các công ty tư bản đầu tiên lập nhà máy, xí nghiệp thu hút nhân công rẻ trên đất nước ta, bác Viện lại vỗ vai tôi nhỏ nhẹ: Tư bản là bóc lột, bóc lột được tới đâu th́ bóc lột tới đó. V́ thế phải đấu tranh, đấu tranh đ̣i cải thiện chế độ làm việc, đ̣i tăng lương, giảm giờ làm, bảo vệ môi trường… Hễ ta lùi th́ nó tiến, hễ ta tiến nó lùi… Tư bản là kẻ giầu có, v́ thế không có chuyện liều mạng như vô sản, phải biết thóp điều đó mà chơi với tư bản, nên kiếm tư bản phương Tây mà chơi v́ nó đă lên đến văn minh, bọn… (tôi tránh không muốn dẫn những tên nước mà bác Viện dẫn ra…) c̣n man rợ lắm, đấm đá, đánh đập công nhân ta là chuyện sẽ xảy ra. Lúc đó ai bênh vực công nhân đây? Đó là những điều phải nghĩ trước, phải có chuẩn bị từ bây giờ… Ông c̣n giải thích thêm cho tôi rơ: Tư bản đầu tư sẽ sử dụng một đội ngũ trung gian để giúp nó quản lư xí nghiệp như cai kíp, quản đốc, phân xưởng trưởng… Những người Việt Nam này khi đă ăn lương cao của tư bản th́ chất Hàn Quốc, chất Đài Loan, Singapore… trong người họ sẽ nhiều hơn chất Việt Nam! Lúc đó phải làm ǵ với họ? Không nghĩ, không kịp có đối sách. Bây giờ nổ ra những vụ đ́nh công trong các xí nghiệp liên doanh, đầu tư nước ngoài 100% ở nước ta, xem báo thấy h́nh ảnh công nhân ngất xỉu phải bế ra xe cấp cứu đi bệnh viện v́ chủ bắt buộc làm tăng ca… rồi chuyện chủ Đài Loan, Hàn Quốc đánh công nhân; công an, tổ chức công đoàn phải đến can thiệp… tôi lại nhớ đến những lời của bác Viện, những lời đó như văng vẳng bên tai: Bênh ai? Bênh công nhân hay bênh chủ xí nghiệp, nếu là xí nghiệp quốc doanh liên doanh với nước ngoài th́ bênh ai? Không chỉ nghĩ đến tương lai chính trị, kinh tế của đất nước, bác sĩ Nguyễn Khắc Viện c̣n đề xuất những dự báo ở nhiều lĩnh vực mà tôi thấy bất ngờ. Có lần ông tâm sự: Thể thao Việt Nam muốn đoạt giải cao trong các ḱ thi đấu quốc tế th́ phải đầu tư cho các môn thể thao vơ dân tộc mới có hy vọng. Các môn khác người ta đă tiến xa ḿnh, đuổi không kịp nên phải đầu tư mạnh vào các môn ḿnh có lợi thế… Ít lâu sau ông đưa cho tôi bài báo nhan đề “Tiên học vơ”, nội dung cổ vũ cho việc đầu tư các môn vơ thuật dân tộc như đá cầu, vật, đấu cờ… Ông nói: Nhờ cậu đưa cho bất ḱ một tờ báo nào, miễn là đăng được! (Vào thời điểm ấy đă có người ra lệnh mồm không được đăng bài của Nguyễn Khắc Viện ở bất cứ báo nào nên bác Viện mới nhờ tôi). Và tuần san Sài G̣n Giải phóng thứ bảy đă đăng bài báo này. Chỉ không lâu sau đó, Việt Nam liên tiếp được giải cao nhất trong các ḱ thi thể thao quốc tế về môn đá cầu… người ta càng nhận thấy, cái danh hiệu “nhà văn hóa” mà cuộc đời đă tấn phong cho Nguyễn Khắc Viện là có lư! Vào những năm cuối thập kỉ 90, lúc Việt Nam bắt đầu chính sách mở cửa, hàng hóa bên ngoài ồ ạt nhập vào, một số con ông lớn đua nhau nhập Honda lấy lời. Tôi từ Mỹ Tho chạy xe gắn máy lên thăm bác Viện vào “trú đông” tại số 22 đường Phan Đăng Lưu. Bác Viện chỉ tay vào chiếc xe Honda bám đầy bụi đất của tôi nói: Cái xe gắn máy Nhật Bản và cái băng vi-đi-ô… là những quả đại bác nă vào các thành phố và thị xă, thị tứ ở nước ta, nó nă cho đến khi nào tan nát mới thôi! Lúc đó tôi vừa mới sắm được cái xe Honda cũ… đang hí hả mừng, nghe thấy những lời đó thật t́nh chưa hiểu ông nói ǵ. Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên, ông già điềm tĩnh nói: Rồi cậu sẽ hiểu! Bây giờ thành phố của chúng ta đang rên xiết v́ xe gắn máy hai bánh. Tai nạn giao thông đến mức hăi hùng. Một ngày có gần 40 người chết v́ tai nạn, một năm hơn chục ngàn người chết và thiệt hại vật chất gần 1 tỷ USD (con số do Ngân hàng Phát triển châu Á công bố). Mà 80% tai nạn do xe gắn máy gây ra. Ở các nước, phương tiện giao thông nào gây tai nạn quá 50% là người ta cấm. Năm 2001, ở Pháp cứ mỗi ngày có 30 người chết v́ tai nạn giao thông do ô tô chạy quá nhanh. Báo chí Pháp chỉ trích “Nước Pháp là cường quốc tai nạn giao thông”! Lúc đó ở Việt Nam mới có 17 người chết 1 ngày. Vậy mà chỉ có mấy năm ta đă vượt “cường quốc tai nạn giao thông” là Pháp! Nhà báo Anh Dale Lawrence đă đến Việt Nam năm 1995, nay trở lại TP.HCM đầu năm 2007, đúng thời điểm Việt Nam vừa gia nhập WTO. Ông Dale Lawrence sau khi phát biểu những nhận xét tốt, “ngạc nhiên về sự đổi mới ở Việt Nam”, nói tiếp: “ Nhưng tôi không thể nói những ǵ nh́n thấy trên đường phố, nơi sẽ là ác mộng cho những người lần đầu tiên lái xe tại TP HCM. Toàn bộ hệ thống đường luôn đông nghẹt xe máy. Họ chuyển động chậm chạp, len lỏi, tạt qua, tạt lại giữa các làn đường và thậm chí c̣n đi bên trái. Trong khi đó, những chiếc xe tải, xe bus, và xe du lịch cũng luôn t́m cách vượt qua hoặc chèn lấn vào đường của người đi xe máy. Tôi tin chắc rằng, bất ḱ người nước ngoài nào đến Việt Nam cũng phải đặt câu hỏi về số tai nạn giao thông ở trên. Có lẽ chính v́ lí do ấy mà trong số mấy chục đất nước trên thế giới mà tôi từng đến, không có nơi nào các tờ báo và chương tŕnh truyền h́nh hàng ngày dành một mục cho các vấn đề tai nạn giao thông. Nhưng dường như những nỗ lực ấy của giới truyền thông không ảnh hưởng đến những người dân đi trên đường phố này! (Tạp chí Nghề báo số Xuân 2007). Ngoài tai nạn giao thông c̣n nạn tắc đường, ô nhiễm không khí, phụ nữ ra đường phải che kín mặt… Cả xă hội điêu đứng v́ xe gắn máy hai bánh. Vậy mà các “quả đại bác” như lời bác Viện nói vẫn đang chất đầy các kho các cửa tiệm… Chính quyền nghĩ sao đây? C̣n cái băng video nữa. Với tư cách một nhà báo, phải đến chứng kiến những cuộc đốt bỏ hàng núi băng video ngoài luồng, có nội dung bạo lực, đồi trụy… tôi nhớ lại câu “rồi cậu sẽ hiểu” của bác Viện. Nay th́ tôi hiểu thật rồi! Ngày mới giải phóng miền Nam, ông nhận định về TP HCM: “Cái vốn cách mạng to lớn của thành phố ở đây đụng đầu với một lực lượng phản dân tộc lớn nhất. Đứng về thành phần xă hội, đă h́nh thành trong cả nước và rơ nét nhất ở thành phố này một liên minh kiểu mafia gồm bốn loại người: Một là, những con buôn phe phẩy buôn lậu, đầu cơ ngoại tệ, tuồn hàng xa xỉ vào, làm hàng giả, lừa gạt. Hai là, các bộ xấu lạm dụng chức quyền đục khoét tiền của nhà nước, móc ngoặc với con buôn làm giầu. Ba là, những đám lưu manh côn đồ thường làm tay sai cho bọn trên, đâm thuê chém mướn. Bốn là, những bọn tay sai nước ngoài. Tôi dùng chữ liên minh v́ mối quan hệ giữa bốn lại người này thường rất chặt chẽ. Ngày nay mà c̣n nói đến ngụy quyền để đánh giá về chính trị một con người là sai lầm, người nào làm ăn lương thiện không nằm trong liên minh nói trên đều là công dân, ai lợi dụng chức quyền bắt tay với con buôn có hệ thống cũng phải xem là phản dân tộc (Đi thăm đất nước, tái bản lần thứ 2, NXB Thanh niên 1999). Mới giải phóng miền Nam mà nhận định về TP HCM như thế không khỏi làm cho nhiều người choáng váng. Có người hậm hực phản đối ra mặt. Bây giờ đọc lại những ḍng này không ai c̣n giận bác Viện nữa. TP HCM đă đặt tên đường Nguyễn Khắc Viện ở khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng. Đầu xuân 2006, bà Nguyễn Thị Nhất, người bạn đời của bác Viện từ Hà Nội vào thăm tôi, đă đưa tôi đi thăm đường phố này, nó ở gần đại lộ Nguyễn Văn Linh. Những năm cuối cùng, bác sĩ Nguyễn Khắc Viện đă dành hết tâm huyết của ḿnh để nghiên cứu tâm lí trẻ em. Trung tâm nghiên cứu tâm lí trẻ em là một tổ chức khoa học, dân lập, do ông đứng đầu hoạt động bằng kinh phí tự có nhằm mục đích: Nghiên cứu tâm lí b́nh thường và tâm lí bệnh của trẻ em. Chẩn đoán trẻ em có những biểu hiện tâm lí bất thường, thực nghiệm chăm sóc, dạy dỗ, giúp gia đ́nh giải quyết những trường hợp rối nhiễu trẻ em. Đào tạo cán bộ nghiên cứu và giáo viên cho những hoạt động trên. Mùa đông năm 1995, vào trú đông tại TP HCM, dự cảm thấy “quỹ thời gian” không c̣n nữa, ông bảo với tôi: "Chia tay cậu trước". Đến mùa đông năm 1996 ông không vào “trú đông” nữa. Đến Tết năm 1997 từ Hà Nội ông gửi thiệp cho tôi, “không biết rồi c̣n có dịp gặp nhau nữa không?” Trên thiệp c̣n mấy chữ Hán: "Nhật nhật tân - Hựu nhật tân". Dưới có đóng dấu: Trung tâm Nghiên cứu Tâm lí Trẻ em. Ông và tôi đă không “có dịp gặp nhau nữa” từ bức thư trên thiệp đó. … Có người hỏi tôi: Ấn tượng mạnh nhất của anh về Nguyễn Khắc Viện? Xin trả lời: Dự báo! Suốt đời con người này dốc toàn sức lực, trí tuệ và tâm huyết của ḿnh để dự báo những ǵ sẽ đến với dân tộc. Ông không run sợ khi nói lên sự thật, nói đúng sự thật. Người phương Tây có câu ngạn ngữ “Ai nói đúng sớm quá là sai lầm!”(Ceux qui ont raison trop tôt, ont tort). Suốt đời Nguyễn Khắc Viện đă trả giá cho những “sai lầm”! Khi nghe tin ông được Viện Hàn lâm Pháp trao giải thưởng lớn Pháp văn (1992), những phần tử chống cộng cực đoan ở Pháp phản đối Chính phủ trao giải thưởng cho một người cộng sản. Nhưng oái oăm thay trong nước lại có người đề nghị không đưa tin này, v́ Nguyễn Khắc Viện là một phần tử chống Đảng! Một nhà thơ phát biểu trên đài truyền h́nh rằng: Xă hội có phát triển nhưng có điều ǵ không ổn! Cái không ổn mà nhà thơ cảm nhận hôm nay chính là điều nhà tiên tri Nguyễn Khắc Viện đă dự báo nhiều năm về trước. Nền kinh tế thị trường muốn phát triển phải có một đội ngũ doanh nhân mạnh. Đội ngũ doanh nhân đó lại cần có một đội ngũ trí thức đủ bản lĩnh, trí tuệ và tâm huyết làm nền cho họ trên bước đường phát triển. Đội ngũ trí thức của đất nước phát hiện kịp thời, nắm bắt, dự báo về “những luồng khí quyển lưu hành trong xă hội” (Stefan Zweig)… Các nhà quản lí đất nước điều chỉnh các chiến lược quốc gia, dựa trên những dự báo của tầng lớp trí thức ưu tú đó. Nguyễn Khắc Viện chính là một trí thức tự cho ḿnh cái quyền dân chủ suy nghĩ độc lập để dự báo, mở đầu cho sự h́nh thành một tầng lớp trí thức mới của thời kinh tế thị trường, kinh tế tri thức trước yêu cầu phát triển của đất nước. TP HCM, tháng 5/2007 © 2007 talawas |
| Đài 5 năm, Công Nhân 4 năm tù v́ dân chủ DCVOnline HÀ NỘI (AP, 10/5/2007) – Hăng thông tấn Associated Press đưa tin, sáng ngày 10 tháng 5, 2007, hai luật sư vận động nhân quyền đă bị kết án đến 5 năm tù. Nguyễn Văn Đài bị kết án 5 năm tù giam và Lê Thị Công Nhân bị xử 4 năm tù tại phiên toà kéo dài khoảng 4 giờ ở Hà Nội. Cả hai luật sư này đều cổ vũ cho chế độ chính trị đa đảng và Đảng cộng sản Việt Nam vẫn kiên quyết không chấp nhận những thách đố đến sự độc quyền cai trị của họ. Đài c̣n phải chịu 4 năm quản thúc tại gia sau khi măn hạn tù. Công Nhân sẽ bị 3 năm quản thúc. Công tố viên tào án Nhân dân Hà Nội kết tội hai luật sư Đài và Công Nhân đă vi phạm Điều 88 bộ luật h́nh sự, cấm chỉ việc phát tán tài liệu tuyên truyền chống phá lại nhà nước CHXHCN Việt Nam. Đài và Nhân c̣n bị kết tội thông đồng liên hệ với những người vận động dân chủ ở hải ngoại và dùng mạng Internet để cổ vũ và phát triển phong trào dân chủ. Cả hai luật sư cũng bị kết tội đông loă với linh mục Nguyễn Văn Lư, vừa bị kết án 8 năm tù hồi tháng 3 vừa qua. Linh mục Lư bị tù v́ tội tổ chức một lực lượng chính trị độc lập mang tên Đảng Thăng Tiến Việt Nam và Khối 8406, một nhó cổ vũ dân chủ và chế độ chính trị đa nguyên. Ls Nguyễn Văn Đài và Ls Lê Thị Công Nhân: tù v́ yêu dân chủ Nguồn: DCVOnline “Hành động của cô có phải là một tội h́nh sự hay không?”, công tố viên hỏi luật sư Công Nhân. Cô trả lời, “Tuyệt đối không”. Luật sư Đài cũng phủ nhận việc vi phạm luật và cho răng ông chỉ đơn thuần thể hiện quyền tự do phát biểu và tự do lập hội của ḿnh. Kư giả và viên chức ngoại giao nước ngoài không được phép theo dơi phiên xử trong toà và chỉ được xem vụ xử qua màn ảnh truyền h́nh tại pḥng ngoài và đường truyền “xấu” nên không thể nghe được âm thanh của phiên toà. Trước khi bị bắt ngày 6 tháng 3, 2007, Đài và Nhân đă mở lớp hướng dẫn sinh viên Việt Nam về nhân quyền. Luật sư Đài cũng đại diện cho dân tộc it người theo Tin Lành. Công tố viên tại toà lên án luật sư Đài đă chỉ trích Việt Nam vi phạm nhân quyền nhằm ngăn chận Việt Nam tham gia tổ chức Thương mại quốc tế WTO. Toà an cũng kết tội Đài kêu gọi tẩy chay cuộc bầu cử quốc hội sắp đến. Công tố viên nói luật sư Công Nhân là người phát ngôn cho Đảng Tha9ng Tiến Việt Nam, gia nhập khối 8406 và cố vấn cho tổ chức công đoàn bất hợp pháp. Báo giới và viên chức ngoại giao nước ngoài theo dơi vụ xử hai Ls Đài và Công Nhân qua TV mạch kín. Nguồn: Yahoo! News/Ảnh: AFP/Frank Zellar Đợt đàn áp những người vận động dân chủ đă bị công luận thế giới lên án Hà Nội nặng nề. Toà án Nhân dân Tp Hồ Chí Minh mới kết án bác sĩ Lê Nguyên Sang, thương nhân/luật sư Nguyễn Bắc Truyển, và nhà báo Huỳnh Nguyên Đạo theo thứ tự 5, 4 và 3 năm tù giam v́ tội “tuyên truyền chống phá nhà nước”. Trước đó một ngày, 8/5/2007, Nguyễn Minh Triết kư giấy ân xá, phóng thích ông Phan Văn Bàn, 70 tuổi, cựu cảnh sát Việt nam Cộng Hoà, sau 22 năm giam tù. Ông Bản đă lên đường sang Hoa Kỳ đoan tụ với con trai, một công dân Mỹ ngay sau đó. Tác giả Trần Khải Thanh Thuỷ, một người vận động dân chủ khác đă bị bắt giữ từ tháng 4 vưa qua. Một người bất đồng chính kiến khác, luật sư Trần Quốc Hiền sẽ bị xét xử vào này 15/5/2007 tại Tp Hồ Chí Minh. © DCVOnline |
| Re: Đài 5 năm, Công Nhân 4 năm tù v́ dân chủ 2007-05-11 03:34:52 Tâm Việt Khai Trí Minh Tâm, Dân Khôn Nước Thịnh V́ yêu tự do nên cha ông mới thoát ṿng Hán hóa, nay đảng cộng sản đang nhẫn tâm rập khuôn quan thày Tàu cộng đàn áp tự do, phản lại truyền thống của tổ tiên. Nguyễn Vũ B́nh vào tù v́ cảnh báo thời đen tối của Việt Nam, Giao chỉ Bắc thuộc lần II. |
| Kỷ niệm không quên về Buổi gặp Em giữa Hà Nội Lê dân vẫn sống trong hầm tai vạ Thị phố đông người cúi mặt làm ngơ Công mẹ cha nuôi một đời khổ cực NHÂN tố nào xui khiến Chị vấn, than ? Tôi gặp Chị ngày đầu xuân Hà-Nội Dáng liễu mềm giọng nói khẽ êm nhung Mắt đen buồn vời vợi cơi mông lung Khi nhắc đến người dân cùng khốn khổ Người Tri-Thức không cam làm chó nhỏ Ngục tù nào ngăn nổi bước chân đi Lấy quyền người soi rọi cơi âm-ty Dù thân Chị rơi vào tay ngạ-quỷ Trên chuyến bay tôi trở về nước Mỹ Lời Chị c̣n vang động măi bên tai: "LÀ TRÍ THỨC KHÔNG SỐNG HÈN SỐNG NHỤC CƠM ÁO GIÀU SANG ĐÂU ĐỔI ĐƯỢC TƯƠNG LAI "...!!! Nguyễn Hà Tịnh Portland, Oregon |
| B́nh Luận Thay đổi kích cỡ chữ đọc: Có Một Thời Muốn Quên Nhưng... Càng Rất Nhớ TRẦN THỊ HỒNG SƯƠNG (VNN) . Việt Báo Thứ Năm, 5/10/2007, 12:02:00 AM Tôi may mắn đi qua cuộc chiến với ít thương tổn. Cuốn hút ḥa nhập vào giai đoạn phức tạp sau chiến tranh, tôi suy ngẫm để xây dựng nhân sinh quan thế giới quan cho hành tŕnh thời đại gập ghềnh sau 1975, đă đành không được như mong ước. Dằng dặc 30 năm, không thể có được tâm lư cân bằng mà luôn chao đảo giữa quá khứ chiến tranh chết chóc, muốn chấm dứt và hiện tại dị thường khắc nghiệt, không muốn có; chao đảo giữa nỗi mừng đă im tiếng súng và thất vọng quá lớn v́ thứ hoà b́nh không có an cư lạc nghiệp; chao đảo giữa nhu cầu thăng tiến nghề nghiệp và bế tắc kinh tế! Một trật tự mới được thiết lập dưới quyền lực của trại tù và vũ khí của thời quân quản. Ai từng biết đều kinh sợ chánh quyền quân nhân, v́ tính quân phiệt độc đoán và không có luật pháp nào bảo vệ dân. Chế độ quân quản là một chiến trường dân sự giữa dân và người cầm quyền chỉ có một bên có vũ khí làm phương tiện đàn áp là c̣ng số 8 và nhà tù! Ai cũng mong thời gian khắc nghiệt này chóng qua, không ngờ kéo dài dưới nhiều h́nh thức suốt 30 năm. Tận 2007 người làm chủ tịch, thủ tướng cũng không thực sự do dân bầu và đều gốc lính. Cung cách quân quản vẫn đậm nét, chỉ lo an ninh và giữ vững quyền lực, không cần ǵ khác! Con người khi đă cầm súng bắn vào một con người khác th́ tâm lư luôn đáng sợ v́ thói quen này khiến luôn sao vào khuynh hướng giải quyết khác biệt bằng bạo lực! Dân chúng mong hoà b́nh để có cuộc sống tốt hơn nhưng chỉ khác hơn chứ không tốt hơn. Một nhân tâm thương tổn, xao xuyến giữa một xă hội bị phá rối tung lên, bỏ ngỏ... Giá trị cuộc sống bị đảo lộn, dần dà trở về thời... lạc hậu sơ khai. Những người đọc không thông, viết không thạo mà đăng dàn diễn thuyết, giáo dục, phê b́nh. Dưới sự bảo trợ của quyền lực độc đoán, đứng ra lănh đạo các ngành khoa học, văn hoá xă hội của một Tỉnh trên hai triệu dân! Sinh viên Sàig̣n có dịp cười hoài ông Thầy dạy đại học viết Carbon hoá trị bốn thành năm và gọi là "Ông Thầy Carbon năm cẳng". Thầy giáo dạy tiếng Pháp vào gặp sinh viên học trung học Pháp Jean Jacque Rousseau nói thạo tiếng Pháp như Tây bèn xin chuyển ngành! Nếu sau 1954 miền Nam có câu chuyện cười và h́nh vẽ: "Ba Việt Cộng đeo cọng lá đu đủ không găy!" để mô tả sự cam chịu gian khổ quá mức tưởng tượng của con người, vừa gợi ra một chút thương cảm cùng mối hoài nghi, chịu đựng như thế đă không đạt được điều ǵ, thời sau 1975 này có một câu mô tả tóm tắt: "Ba ông đầu tỉnh cộng lại được lớp 12!" mô tả tŕnh độ thấp kém đến ngạc nhiên vừa gợi ra nỗi lo lắng chán nản v́ người dốt dẫn đường chắc chắn sẽ sai! Thang giá trị này không mở ngơ tương lai mà sẽ đóng khung con người trong u mê và khắc nghiệt, cho nên đi đến t́nh cảnh: "Cột đèn có chân cũng bỏ đi!" Như bất cứ người dân Sàig̣n nào tôi muốn và đ̣i chấm dứt chiến tranh qua thương lượng để VN có ba điều ước: "Hoà b́nh, Thống nhất và có chánh quyền tốt hơn". Nỗi mong chờ sau chiến tranh sẽ là hoà b́nh an lạc cho mọi người và nối ṿng tay lớn xây dựng đất nước đă tan thành mây khói. Gia đ́nh tôi sớm nhận ra được bế tắc tương lai và quyết định ra đi. Các em tôi đều đến tuổi vào đại học, nhưng kinh tế kiểu này lo không nổi, chánh trị kiểu này không dành chỗ cho người có học, có giáo dục trung thực, đó là c̣n chưa nói đến người có tài! Cách ly mâu thuẫn là giải pháp tốt nhất trong giai đoạn này. Chánh sách tiếp quản và điều hành xă hội khắc nghiệt, có vẻ là b́nh thường theo cách hiểu của miền Bắc đă là một quân trường lớn, nhưng với dân miền Nam thành đe dọa hoang mang. Người đi học tập không có án để c̣n biết ḿnh phạm tội ǵ và chờ ngày về. Không ai c̣n thấy được tương lai. Tôi từng có ấn tượng và cảm thương sâu sắc khi nh́n sâu vào ánh mắt phẩn uất của đứa trẻ, bị gia đ́nh nghi oan, hạ nhục thẳng tay đánh đập. Không chống lại được, cháu đă thất vọng, nửa khuya băng ḿnh vào đêm tối, bỏ đi hoang. Tôi nhận ra nỗi đau đớn tinh thần gây tuyệt vọng không hề nhỏ nên tuyệt đối không quát nạt, không đánh trẻ. Cung Oán ngâm khúc có câu: "Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu, Giết nhau bằng cái u sầu độc chưa!" Lúc này, dù tôi không từng tận mắt chứng kiến cảnh trại tù cải tạo, dưới mỹ danh trại học tâp, nhưng tôi có thể quán tưởng được ḷng người dân Việt miền Nam đă đong đầy phẩn hận và thù ghét. CSVN không giết, chỉ v́ lệnh trên c̣n tránh phản ứng quốc tế chứ không phải v́ t́nh đồng bào đồng loại. Người Việt nơi này nh́n nhau như kẻ thù đáng chết nên không thiếu cách như bỏ đói để lưu đày ư thức, triệt hạ ḷng tin, lấy đi quyền sống, chà đạp nhân phẩm... Đó là con đường nuôi lớn oán hờn, chia rẽ dân tộc! Một lần tôi được nghe kể một sĩ quan VNCH nhưng lại là con rể một gia đ́nh cách mạng, trong trại đă xởi lởi làm thân nhưng bị kênh kiệu quát: "Ai là đồng chí với bọn Ngụy!". Anh này sau đó đă vượt biên. Trong suốt 30 năm sống trong nước, dù làm việc chung, ḷng tự trọng khiến tôi kiêng kỵ nhất là chủ động làm thân, tuyệt đối không gọi các đảng viên là đồng chí! Từ "đồng chí" đối với tôi đă thành lố bịch khi quá nhiều người cao ngạo ngu xuẩn muốn biến nó thành hố ngăn cách giữa con người cùng là người VN! V́ ngộ nhận về cuộc nội chiến vô ích, nhưng được cho mang mỹ danh đầy thu hút là "chống Mỹ cứu nước", v́ được dạy rằng giết những người được gán là Mỹ Ngụy là sứ mệnh thiêng liêng bảo vệ tổ quốc, cán binh VC và lính Bắc Việt đă hạ nhục người cùng mang ḍng máu đỏ da vàng khiến cho những người bị cho là kẻ thù này khó thể quên và không dễ dàng tha thứ... Là người lính làm sao những người này có thể biết đến hậu quả sẽ lan rộng trong gia đ́nh thân tộc kẻ bị hạ nhục và kéo dài suốt một đời người. Đảng CSVN biện hộ cho là do sợ bất ổn, nhưng dân có quyền phán xét, lănh đạo mà không có biện pháp thích đáng, không giữ lời hứa bày mưu lừa gạt, là lănh đạo ǵ? Đó là lănh đạo tồi là h́nh ảnh tù trưởng chốn rừng già, chỉ theo sau để thu vén đổ nát của một xă hội tự vận hành theo quy luật thiên nhiên sao? Nếu sợ th́ biết bao nhiêu điều mặc sức tưởng tượng ra để sợ, chỉ v́ sợ mà giam người không án những 18, 20 năm! Phải rồi, Staline từng giết cả đoàn quân nên chuyện giết hết sĩ quan Ngụy cho xong, kiểu "chết một con đỡ một lon gạo!". CS Bắc Việt trongTết Mậu Thân ở Huế đă thảm sát ba ngàn người là một dấu ấn lịch sử thảm sát đặc biệt của CS là thảm sát chính dân ḿnh. Không ít người CS cho giam giữ sĩ quan ngụy như thế là quá ư... nhân đạo! Lịch sử phải cám ơn nền dân chủ Mỹ đă kềm chế khiến cho giới quân sự Mỹ không dùng bom nguyên tử để giành chiến thắng! Ở lại Việt Nam, giống như tất cả người phía Bắc lẫn Nam ai cũng bị phân loại và phân biệt đối xử ít nhiều theo từng nhóm. Dù không đến độ ức hiếp nhưng tôi nh́n khá rơ việc bị tước hết quyền lợi trong chánh sách cào bằng. Không ai trong gia đ́nh tôi phải đi học tập cải tạo nên tôi cũng ít mâu thuẩn nhưng không làm sao có thể khen điều dỡ, không làm sao nghe theo việc làm mà ḿnh biết chắc chắn thất bại. Chánh quyền là chánh quyền, c̣n dân chúng là dân chúng. Nếu đi sâu vào cuộc sống thật sự không phải không có người t́m được nơi quyền lực mới chốn dung thân hài ḷng. Có những cuộc hôn nhân với quan niệm mới mẻ mà giới tŕnh độ giáo dục sơ trung với những người mới có chức vụ cao. Trước đây thời Mỹ sang VN làm chuyên gia, có Bác sĩ Mỹ cưới một y công (hộ lư) ít học nhưng trẻ xinh xắn làm vợ đàng hoàng. Bác sĩ Mỹ, nhưng người Mỹ tạp chủng, Bác sĩ này không cao lớn, không xứng với vóc dáng gái Châu Âu nên chọn vợ Việt là có lư do thích đáng! Mọi người chúc mừng v́ cô bé may mắn đổi đời như trúng số! Nếu không có cuộc hôn nhân dị tộc chênh lệch tŕnh độ này, cô bé chỉ là cô công nhân vệ sinh trong bệnh viện, nghèo khó chật vật suốt đời! Phụ nữ VN không có nhiều dịp tiếp cận người Mỹ và chuyện "me Tây" c̣n bị dư luận xă hội cho là xấu đă là nếp gắp của nhăn quan. Hai chục năm sau gặp lại không c̣n dấu vết ǵ quá khứ, cô đă là một mệnh phụ hạnh phúc ở Mỹ với hai đứa con lai Mỹ Việt thật xinh xắn. Giới làm chánh trị như Uỷ Ban bị quản lư chặt chẻ, nhưng các ngành công nhân, giáo viên, y tá cán sự miền Nam, gia đ́nh nghèo, vui vẻ khi lấy chồng Bác sĩ, Nha sĩ cách mạng, giám đốc phó giám đốc các công ty đang nắm quyền tiếp quản. Không thể nói là không có sự hài ḷng phấn chấn trong giới sơ trung. Các người có thân nhân cách mạng được chọn lựa vào các chức vụ thay thế cũng khá yên thân, yên tâm. Về an ninh nhóm thanh niên không liên quan ǵ với ngụy quân ngụy quyền được trao cho nhiệm vụ an ninh. Nhóm này ít học lại đa số rơi vào thành phần xấu của xă hội củ, h́nh thành nhóm được gọi là "cách mạng 30 " làm chỉ điểm làm đặc t́nh, lợi dụng trả ân oán cá nhân, góp phần cho thảm kịch của chánh sách tiếp quản! Giống như miền Bắc trong CCRĐ, CS miền Nam có được một xă hội cấp thấp ủng hộ. Vấn đề khó thấy là những người này không tự sống được. Không thể nhà máy mà chỉ có công nhân ḥ hét lao xao, không có kỹ sư tổ chức lao động. Con chó chạy ngang bảo con mèo cũng khen đúng, đă xảy ra khá phổ biến giữa các đảng viên cá nhân ích kỷ, tranh lấy sự hài ḷng đề bạt. Mất đoàn kết v́ cương trực kháng cự bất công sai trái đấu tranh nội bộ đảng cũng có xảy ra! Tướng Trần Văn Trà, Ông Tạ Bá Ṭng và nhóm cựu kháng chiến, Ông Trần Độ... Người có lương tâm phải tránh con đường cơ hội kiểu đời đục khuấy thêm bùn, đời say ta cùng uống cho thêm phần ngất ngưởng! Trí thức tất phải mang suy xét kiểu Ông thuyền chài khuyên Khuất Nguyên tùy cơ ứng biến. Không cần vật vă, thất chí hay điên loạn khi sa chân rơi vào quyền lực đen mà khi chưa thể làm xoay ch́u vận mệnh th́: Sông Tương nước chảy trong veo, Trong, thời ta giặt cái lèo mũ ta, Sông Tương nước đục chảy ra, Th́ ta xuống đấy, để mà rửa chân! Dù đảng ra sức ḥ hét, hai lănh vực Dân-Đảng cứ từ từ phân ly mạnh mẽ. Như hai đường ray không có điểm gặp nhau. Tôi sống trong kẻ hở đó, vận dụng nhận thức "khôn chết, dại chết, biết mới sống". Sống sao để không cần dựa lưng vào quyền lực chánh quyền, mà vẫn có thể lần lựa tạm yên ổn sinh sống. Khi không có lựa chọn nào khác th́ cứ tận nhân lực làm thật tốt chuyện ǵ thấy đúng và điều khiển công việc được. Một nhà tư tưởng nói: "Con người chỉ có quyền lực thật sự trên tài năng và đức độ của chính ḿnh." Sẽ không chủ động và ít thành công nếu nhờ vào sức người, trông chờ sự khen chê yêu ghét của người khác. Người dân Cần Thơ thể hiện trong việc miền Nam đang đón nhận những con người CSVN này là ai, hung ác, bạo tàn hay cứu nước thương dân như tự xưng! Phải cố công xây dựng nếu có tiến bộ thay đổi th́ tốt, c̣n nếu không th́ ngày nào đó khi dứt khoát buông bỏ, không có ǵ hối tiếc. An tâm không sai lầm bởi đă hiểu tường tận vật ḿnh vứt bỏ! Trí thức không làm chuyện không hiệu quả và không thể mang tư duy sát nhân hay bất công để tranh sống như những ǵ người lính CSVN mông muội coi là lẽ tự nhiên. Sẽ không để có chuyện sống không đúng đạo lư làm người hay vô t́nh đánh rơi điều quư giá! Thật khó khăn mang một lương tâm chân chánh và cầu toàn vào môi trường chánh trị. Nhưng tôi cho rằng từng người VN phải đóng góp vào xă hội một bước tiến th́ xă hội mới tiến được. Đây là xu thế chánh trị xă hội rất mới mẻ, là điểm sáng ghép vào chủ nghĩa tư bản để thành tư bản hiện đại. Hàn quốc vận động người kinh doanh phải có trách nhiệm xă hội và lương tâm nghề nghiệp. Không phải chỉ có Bác sĩ Dược sĩ là người chạm tay vào sinh mệnh con người mới phải có lời thề. Doanh nhân trẻ Hàn quốc lấy mục đích là chỉ sản xuất sản phẩm chất lượng tin cậy, không hàng gian hàng giả như...Trung Quốc! Việc khẳng định ra xấu-tốt, hay-dở, đúng-sai không hề dễ dàng, trắng đen rành mạch như ta từng nghĩ. Rồi dứt t́nh cũng không phải dễ. Quá nhiều lúc chẳng đành ḷng, thương hại nhau như một con người chẳng may không thể tự biết ḿnh vong thân v́ nhiều ngộ nhận sai lầm, thương hại những mảnh đời cũng khốn khó rách nát, rồi lại giận cho việc rơi tiếp vào sai lầm và ích kỷ. Một quá khứ quá khổ nghèo h́nh thành tâm lư khư khư giữ lấy miếng bánh nhỏ nhoi có được, như giữ chặt một báu vật và không biết làm ǵ khác hơn cho ḿnh, và làm ǵ cho khác cho ai dù mang danh phận và chất chồng nhiệm vụ! Giống như nhà có đứa con hư, cứ nay lần mai lựa, chờ mong tự biết quay về. Có muốn làm ǵ th́ trước tiên là lo cưới vợ để thêm người êm ái giữ bước chân lầm lạc! Quá tŕnh suy nghĩ của tôi như là ḍng chảy tự nhiên, nhưng nếu đọc Khổng Tử sẽ lư giải được quá tŕnh sống đó một cách khá phù hợp. Nếu diễn đạt theo cách nh́n hiện đại đó là các thông số định thời c̣n rất phù hợp trong hành tŕnh tiếp cận chân lư và sự thật trong cuộc sống đương đại: Chỉ duy có ư tưởng thấu mệnh trời tôi cho là phải thay bằng thấu hiểu âm mưu quốc tế và sự cạnh tranh quyền lực, tiền bạc ích kỷ giữa con người. Ngoài ra là những định thời khá chính xác: "Mười lăm tuổi, ta lập chí học hành. Ba mươi tuổi ta lập thân. Bốn mươi tuổi ta giải thóat được mọi ngờ vực. Năm mươi tuổi ta hiểu thấu mệnh trời. Sáu mươi tuổi ta biện giải được chân ngụy. Bảy mươi tuổi ta sở đắc được ư nguyện." Làm chánh trị nếu quyết định theo đạo lư không nhẫn tâm th́ khó thắng cho nên không thể lấy thắng thua để luận anh hùng gian hùng! Nếu người CSVN quyết thắng th́ tôi e ḷng khoan dung kiểu ǵ dành cho nhau cũng không đúng chổ, trung thực không đúng lúc và chắc chắn sẽ tự gánh hoạ vào thân. Giáo lư nhà Phật là Đại hùng-Đại lực-Đại từ bi chứ không chỉ đại từ bi. Nhưng mỗi con người có quyền có một chốn dung thân an lành nếu không gây hại cho người khác. Tôi c̣n không mất hết ḷng tin ở hai điều, một đó cũng là con người đang tiếp cận cuộc sống mới và khi không mù th́ phải thấy, thứ hai là người VN và may mắn nhất là người Miền Nam c̣n giữ nguyên truyền thống "một giọt máu đào hơn ao nước lă". Đọc lịch sử bi thảm CCRĐ hay việc tranh quyền giữa người CS trong đảng, và biết giới cầm quyền từng không chùng tay triệt hạ người muốn thay đổi, làm sao cho khỏi thấy thất vọng? Nhưng thời gian cũng đă phô bày chân giả, chắc chắn ngày càng nhiều người rời bỏ ngộ nhận. Số cơ hội trong đảng đang chiếm đa số, nên không dễ thiết lập lại kỷ cương. VN đă phải 100 năm mới cởi được ách nô lệ của Pháp. Bao nhiêu trăm năm VN không cởi được ách phong kiến, rồi bao nhiêu năm nữa để cởi bỏ ách CS? Sao đất nước VN cứ rơi măi vào điều tai họa? Chắc chắn do lănh đạo CSVN không có tầm vóc, mang tri thức đầy dẫy ngộ nhận và bám giữ đặc quyền. Nguy hiểm chính là thành phần cơ hợi chánh trị hiện nay chiếm đa số trong đảng cầm quyền... Từ 1989, tôi có những khoảng thời gian hiếm hoi thụ hưởng ḥa b́nh. Đó là những chuyến du lịch dọc dài đất nước, ra Hà Nội đến biên giới VN-Trung Quốc, cuộc sống tôi có phần phong phú. Các chuyến tham dự hội thảo, những lúc cùng bạn bè quốc tế thảo luận, t́m kiếm trong dị biệt một số chân lư vượt lên trên các bất đồng để cải sửa mối quan hệ con người-con người, đă giúp tôi tiếp cận nhiều nẻo tư duy cao xa hơn và đầy cảm hứng. Nếu ai cũng được như tôi th́ sẽ không có nhiều chuyện để nói nhưng chiến tranh khiến quá nhiều số phận bị cơn lốc dử dằn này thổi đi tan tác quay cuồng. Nếu phải có kết luận ngắn th́ có thể tóm một câu thế này: người CSVN đă vừa dở vừa sai. Nếu thật sự muốn hoà giải phải trả lại công bằng cho người bị thiệt tḥi. Thứ hai những người từng sống ở miền Nam hay nay sống ở các nước dân chủ tự do không bao giờ có thể cho là CSVN là chế độ đúng, tiến bộ. Cần có thay đổi từ căn bản mới lấy được ḷng tin. Nếu cứ lănh đạo tầm cỡ cô du kích, phán xét như trẻ con nói lẫy: "Ai biểu tự bỏ đi làm chi, chết ráng chịu!", e chẳng ai chịu mở ḷng! Không một ai thấy nổi trách nhiệm, không biết ǵ về tổ chức chánh trị xă hội. Không thể nào thành công với những người làm chánh trị thời quân quản, với khẩu súng và chiếc c̣ng. Hiện nay với những con người là quân nhân và những người là bản sao vô tâm thức, là người máy được lập tŕnh chỉ mang sức hủy diệt và phủ sóng điều khiển từ xa, phát biểu như chiếc radio phát thanh, th́ cũng khó mong có thể tranh luận thay đổi ǵ! Du kích Cần Thơ vẫn đầy vẻ tự hào dù không đánh mà thắng, không biết ǵ các dàn xếp quốc tế, bỗng dưng làm người quyền tước như phép mầu chưa từng dám mơ, nên ngưỡng mộ Hà Nội hết ḷng. Ngoài Hà Nội hướng dẫn ǵ là lo "quán triệt" làm theo. Từ quán triệt có lẽ là từ "hàn lâm" được các cô các bà du kích nói nhiều nhất! Từ những quyền lực trên trời rơi xuống đă nuôi lớn trong trí người đảng viên CSVN óc đồng bóng vĩ cuồng như h́nh ảnh ông Nguyễn Tất Thành và con đường làm lănh tụ theo cách mượn tên, tung tin đồn quư tướng mắt hai tṛng, nhờ xảo thuật phim ảnh... để thu hút ḷng tin của người dân dốt nát thời 1945 bị Pháp d́m trong mông muội tŕ độn.Trong rừng sâu có những người làm nghề pháp sư, tung tin ma quái gây chết chóc bệnh tật, làm mọi cách ma mị để được tin là thần linh giao phó nhiệm vụ chăn dắt ban phát tai họa hay an lành... Nông thôn VN cũng không thiếu người có chút thông minh quyền biến, giàu óc tưởng tượng bị ước mơ quyền lực thôi thúc, biến ḿnh thành đồng bóng dần dà mang óc vĩ cuồng tin ḿnh là thiên sứ của thần linh...Trong khói nhang ma mị ông đồng, bà bóng, xác cô, xác cậu, gieo ḷng tin huyễn hoặc là được đấng siêu phàm giao quyền điều khiển con người, có quyền năng cải sửa mệnh trời, ban bố sức khỏe, may mắn... Sống trong nước tôi thấu hiểu định kiến, tầm hiểu biết hạn chế đến ngạc nhiên của người CSVN. Có thân nhân khắp cùng thế giới, kể cả em rể cháu rể người nước ngoài tôi thấu hiểu phần nào định kiến và tri thức xă hội rất khác của Việt Kiều. Trong 30 năm suy tư từ thực tế và truy t́m tư liệu lịch sử, tự kiến tạo cho ḿnh một con đường nhận thức để đến với sự thật. Sự thật không tự hiển lộ. Các ngộ nhận đều do tiếp thu các tuyên truyền xă hội một cách quá đơn giản trong khi phần ngầm của chánh trị vô cùng lớn và quá phức tạp với nghĩ suy đơn giản của một du kích hay bộ đội. Dù sự thu hút của chân lư mạnh mẽ nhưng đừng ngạc nhiên v́ sự thật, điều tốt, không phải đương nhiên được hoan nghênh! Cách mạng là một danh từ đẫm máu, một sự kiện đột ngột bùng nổ gây thương vong như một quả tạc đạn. Cách mạng dù tốt cũng khó thích ứng. Nguy hiểm là giống như chiến tranh người đưa ra cuộc cách mạng xă hội không điều khiển được. Cách mạng rất giống một cuộc biểu t́nh bị lợi dụng, kích động phá hoại. Một khi bản năng bầy đàn chổi dậy th́ khó thể ngăn cản. Cho nên sau này người ta phải cho từ cách mạng một ư nghĩa khác cách mạng hoa hồng, cách mạng nhung không bạo lực khác với cách mạng của CS! Cách mạng luôn là ư tưởng thu hút giống như ánh đèn thu hút những con thiêu thân, liều chết để đến với vinh quang. Lenin cho Tôn giáo là ma túy để thay vào đó loại ma túy khác mang tính hủy diệt, nguy hiểm hơn ngàn lần là "cách mạng bạo lực"! Dân tộc thiêu thân VN miền Bắc dấn thân làm cách mạng bạo lực, thực sự chỉ là cuộc nội chiến. Băng ḿnh, lao vào rừng núi, tự kiếm t́m cái chết đă đành, c̣n khiến một miền Nam đang trên đà xây dựng, làm những bước đột phá nội tại là cởi ách đô hộ Pháp rất khó khăn đă bị nhiều thế lực ngăn cản dẫn đến thất bại. Áp lực chánh trị ác đè nặng, gần nhất là Trung Quốc và Pháp, tầm vóc nhỏ bé của chính con người VN đă tạo chết chóc. Người VN đă đánh rơi biết bao điều quư giá, biết bao nhiêu nhân tài đất nước bị sát hại, bỏ qua quá nhiều cơ hội chọn lựa tốt hơn. Khi sự thật lịch sử bộc lộ mới thấy ra, chánh trường không đạo lư giống thương trường như đúc. Chánh trường độc tài giống kinh tế bao cấp là không có ǵ khác để chọn lựa. Tuy vậy, con người ai cũng có điểm sáng lương tri trí tuệ nên phản tỉnh tự vấn lương tâm, không thể không có! Chính v́ nỗi sợ này mà các đoàn quân miền Bắc đều có chánh trị viên chăn dắt, ngăn chặn bóp chết mọi suy xét khác từ khi mới manh nha như trứng nước. Miền Bắc là một quân trường kỷ luật sắt như thế. Dân được xem như những người phải thực hiện sứ mệnh được giao để có miếng ăn do nhà nước nắm giữ và ban phát. Ai nấy xếp hàng im ắng chờ lượt ḿnh...Người bộ đội CSVN đi như con ngựa bị che hai mắt, cúi gằm v́ chỉ có thể thấy rơ đường đi dưới chân, được dẫn đường theo tiếng quát và chiếc roi của người xà ích CS! Trên đầu là mặt trời, mặt trăng Liên Xô Trung Quốc, được ca ngợi hùng cường thắng lợi mạnh nhất thế giới, để anh bộ đội Cụ Hồ ngắm nh́n nuôi lớn ăo vọng. Ngôi sao Nguyễn tất Thành được ca ngợi sáng suốt..cứ bước theo, để rồi thảng thốt như Thùy Trâm: Bây giờ trời nước mênh mông, Bác ơi có thấu tấm ḷng trẻ thơ! Nếu không suy nghiệm th́ ít ai hiểu nổi lời phê phán: "Dân Nga là con tin của Tổng Thống Putin!", như lời phê phán miền Bắc là nhà tù lớn dân là tù nhân của đảng CSVN. Giống tâm lư người tù, phải chấp nhận, không chống lại nổi "sắt cứng, tường dày", người tù sẽ quay ra chen nhau hưởng một chút nắng lọt-gió lùa. Khác đôi mắt người tù, c̣n thấy rơ sắt cứng, tường cao để t́m kế thoát thân. Tuyên truyền ngăn cản sự thật, lũng đoạn tư duy, bao vây nhận thức là những bức tường tư duy khó nhận biết hơn... Không nói đến các tác phẩm tô hồng chiến tranh vệ quốc, ngay khi đọc Bảo Ninh qua tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh độc giả nh́n ra vũng máu, đầm lầy kinh khiếp của chiến trường, hạ con người xuống hàng súc vật tranh sống, nhưng quả thật không t́m ra dấu vết sự trỗi dậy kiếm t́m chân lư và kháng cự sai lầm, chắc chắn là có và cũng chắc chắn là chưa thể dám nói ra... vậy mà đă bị nhanh tay bóp chết. Không khác thiên đàng hứa hẹn cho người đánh bom liều chết Hồi giáo là bao, thanh niên miền Bắc được du vào chiến dịch quảng bá mời gọi của vinh quang hứa hẹn khi trở về, sau chiến tranh, cùng với trừng phạt sỉ nhục nặng nề cho cả ḍng họ nếu làm khác. Nhưng mấy ai đi mà có ngày về hay về mà toàn vẹn? Viễn ảnh chiến thắng, làm người hùng trong hội Hoa đăng được ngợi ca, không có con đường nào khác.Thế là thanh niên bị du dần đến thế tự nguyện bắt buộc. Khi tự chọn lựa số phận, tự nguyện không xin lương thực, để rồi khi đối mặt với chiến trường khắc nghiệt, khi đói cơm khát t́nh không trách được ai! Số phận Thùy Trâm khá điển h́nh cho bao nhiêu thanh niên miền Bắc đồng cảnh ngộ! Không một thanh niên nào miền Bắc đọc được lời khuyên sau đây của nhà bác học Albert Einstein: "Đi quân dịch là nộp ḿnh cho cho bộ máy tàn sát mà đằng sau nó là ba thế lực hùng mạnh: sự ngu xuẩn, sự khiếp sợ và sự hám lợi." Lănh đạo miền Bắc nướng quân lùa dân vào chổ chết, chắc cũng không từng chiêm nghiệm câu nói này của Albert Einstein: "Kẻ nào thấy cuộc sống của ḿnh và của đồng loại là vô nghĩa, kẻ đó không những chỉ bất hạnh mà c̣n hầu như không thể sống được." Không ai ở miền Bắc dám nói, thảo luận suy nghĩ mảy may ǵ về phần ngầm của chiến tranh. Chính là ngành kinh doanh vũ khí và chạy đua vũ trang nuôi dưỡng chủ nghĩa quân sự. Đó mới là mối đe dọa hoà b́nh thật sự. Albert Einstein chống chủ nghĩa quân sự và không tán thành kế hoạch làm bom H mà đề xuất kế hoạch Hoà b́nh vĩnh cửu... Đến 2006 thế giới mới thống nhất mô h́nh và kế sách để có hoà b́nh vĩnh cửu. Trong lời tuyên dương của Uỷ ban Nobel Ḥa b́nh 2006 có đoạn viết: "Ḥa b́nh vĩnh cửu không thể có được trừ khi những nhóm dân số lớn t́m được cách thoát ra khỏi t́nh trạng nghèo đói. H́nh thức tiểu tín dụng là một phương cách như vậy. Sự phát triển từ bên dưới cũng phục vụ cho sự tiến bộ về dân chủ và nhân quyền... Yunus và Ngân hàng Grameem đă chứng minh rằng ngay cả những người nghèo khổ nhất trong những người nghèo khổ cũng có thể tự t́m cách cải thiện cuộc đời của họ." Thật sự với nhà khoa học xă hội, dân số và sinh đẻ kế hoạch phải là kế sách hàng đầu nhưng thường vướng mắc với nhà thờ, khó được công khai! Người Mỹ có cách làm tránh va chạm trong chương tŕnh cưởng bách giáo dục, chăm sóc u tế bắt buộc. Chương tŕnh "Không có trẻ em nào bị tụt hậu" (No child left behind) buộc cha mẹ và nhà trường mỗi con người sinh ra đời đều được chăm sóc thật hoàn thiện. Cha mẹ không hoàn thành nhiệm vụ có thể bị tù bị tước quyền nuôi con... Dân Sàig̣n từng nhận định người VN ta có chung một cuộc chiến cần chấm dứt chứ không cần thắng thua, bằng thương lượng chứ không phải bằng chiến tranh. Nếu thật sự Nam Bắc đều yêu nước th́ không thể có chuyện không thương lượng được. Dân chúng miền Nam không phải là Mỹ nên đă không tán thành chủ nghĩa quân sự, theo chứng lư lịch sử tóm tắt qua phát biểu của Tổng thống Bush nói VNCH không chịu chiến đấu cho tự do nên không nay có tự do! Đó là khoảng cách của Nam VN và Mỹ. Nhiều người Việt tự ái nhưng là người VN ta phải mừng mới phải. Đó là tâm thức dân tộc VN cao đă giúp miền Nam thoát ra khỏi mời gọi của vinh quang chiến thắng khi điều đó phải xây trên xác chết trên máu xương người Việt cùng máu đỏ da vàng! Không có vinh quang nào cho người Việt khi gia tài của mẹ là "một rừng xương khô, một núi đầy mồ!". Khoăng 10, 15 năm sau người dân Việt hai miền đă từ từ nhận ra thân phận nạn nhân của các thế lực Quốc tế và CS sai lầm! Đă hiểu hai miền VN có một quá khứ để quên, nên cùng nh́n nhận nhau trong t́nh thân thiện thậm chí đă gắn bó qua hôn nhân. Nhưng đảng và chánh quyền CSVN th́ sa vào sai lầm tiếp là tham nhũng kết bè trong đảng, không muốn thay đổi nhất là về dân chủ nhân quyền. Tuyên bố gần đây nhất mục tiêu chỉ là phấn đấu ngoại giao tốt với nước ngoài chứ không có tự do nhân quyền với lối ngụy biện từng giam giữ người không án là... sợ bất ổn! Người Miền Nam có đề pḥng, không chấp nhận CS, nhưng không từng nghĩ quá xấu, quá dứt t́nh về chánh quyền miền Bắc. Sau 1975 khi biết có lệnh dội bom tan nát Sàig̣n, mới thấy bộ máy quân phiệt Hà Nội điên cuồng say máu thế nào! Từ sự thể này thật sự không khỏi nhiều lần nghĩ đến một giả dụ, nếu Mỹ không can thiệp mang ra ngoài nước 130.000 người, th́ CSVN có sát hại hết các sĩ quan VNCH cao cấp không, có tắm máu không? Bộ máy quân sự Mỹ tin là có, vợ con sĩ quan miền Trung tin là có, bằng chứng dựa vào các câu chuyện thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế ít nhất là 3.000 người! Người đảng viên CSVN dù hào hứng với chiến thắng cũng không hạnh phúc ǵ, chính họ cũng là kẻ vong thân, gánh chịu nhiều mất mát. Ngày ḥa b́nh nôn nóng, cồn cả đi t́m mộ người thân. Họ sống không thôi sợ hải, cái sợ hải của kẻ đi giết người sợ bị giết... Nhiều người muốn VN không nên có ông Nguyễn tất Thành dù là làm một con dân, nhưng biết làm sao khi đă có! Khi không có Nguyễn Tất Thành th́ c̣n Trần Phú, Lê Hồng Phong, Nguyễn Thị Minh Khai, Châu Văn Liêm, Nguyễn Thiệu...nối dài bàn tay nhuộm máu của Staline! hại thay c̣n có những Tố Hữu và thư lại tôn sùng Stalin hơn cả cha mẹ và mang cả Tây Tàu lên bàn thờ tổ quốc! Khoảng năm 1988 lúc tôi c̣n chưa thể biết nhiều về lịch sử v́ bận rộn và chưa có Internet để có một thế giới liên thông, truy cập thông tin thuận lợi, tôi có dịp trao đổi với nhiều bạn bè quốc tế và tôi chợt chú ư một câu nói. Có lẽ cuối cùng tôi phải thở dài thú nhận, là câu nói đó, lời kết luận ngắn của một giáo sư người Mỹ nói với tôi, chính là điều đúng nhất và đáng tiếc nhất: "Phải chi Ông Hồ Chí Minh đừng là Cộng Sản!". Cụ Hồ Học Lăm tức Hồ Chí Minh chưa từng là Cộng Sản, uy danh cụ Lăm tổ chức của cụ khiến ông Nguyễn Tất Thành ngưỡng mộ. Sau khi Cụ Hồ Học Lăm mất, tên HCM bị chiếm dụng. Cụ Hồ Học Lăm không trao gửi ủy thác cho Nguyễn Tất Thành nên lịch sử công bằng, phải trả tên HCM cho Cụ Lăm. Ông Nguyễn Tất Thành từng trả tên Nguyễn Ái Quốc nên bây giờ cuối cùng, cái ǵ của Jesus phải trả về cho Jesus, cái ǵ của Cesar phải trả về cho Cesar là chuyện cần được coi b́nh thường. Trong tay ông Nguyễn Tất Thành tên Hồ Chí Minh trở thành lừng danh cộng sản với đặc thù "Bạo lực cách mạng" qua Cải Cách Ruộng Đất và Nhân Văn Giai Phẩm kinh hoàng. Ông Nguyễn Tất Thành đi ngược lại tư duy nhân bản thời lúc đó là "chuyển biến ḥa b́nh" (peace evolution)! Ông Nguyễn Tất Thành áp dụng "đấu tranh giai cấp", tiến hành phân loại dân chúng và gây ra t́nh trạng ghen ghét, chèn ép, khinh miệt, đội đạp nhau thay v́ phấn đấu học hành để có đẳng cấp qua học vấn và đủ khả năng giải quyết công việc xă hội. Thật đáng ngưỡng mộ khi cách đây hơn 2.500 năm Đức Phật đă có tư duy nhân bản: "Không có giai cấp trong ḍng máu cùng đỏ và ḍng nước mắt cùng mặn" và nỗ lực xóa tan sự phân biệt giai cấp. Nước Mỹ xoá sổ giai cấp bằng luật pháp! Không ai mới sinh ra đời đă bị uy hiếp lưu đày măn kiếp một cách bất công vô lư chỉ v́ quá khứ của cha mẹ hay giai cấp xuất thân hay màu da vàng trắng đỏ... Làm dân có được một chánh quyền tiến bộ quả là phúc phận. Phải đấu tranh để sống thường là hoạ diệt thân nhản tiền, không ai mong. Người Việt với nhau mà giết nhau như thời 1945-1954 là nhẫn tâm thất đức! Phải làm đúng đạo làm người, đúng danh phận làm dân Việt, đúng mục đích có được hoà b́nh an lạc cho mọi người. Khi đất nước rơi vào cơn suy thoái đạo đức nhân phẩm không thể cứ an nhiên làm thư lại hoạn quan cúi đầu nghe lệnh. Nhưng không cần làm một Khuất Nguyên thất chí; làm một nhân sĩ đối lập, hay làm kẻ dấn thân tử đạo như Chúa chịu đóng đinh trên thập tự giá mang sứ mệnh chịu chết để cứu chuộc tội lỗi cho con người! Không, không cần có thêm người chịu khó khăn chết chóc đó bởi dân VN đă có 20.000 người tù Côn Đảo yêu nước, CS cũng như không CS, c̣n hơn cả đóng đinh trên thập tự giá để cởi ách nô lệ Pháp! Phải làm cho chánh quyền hiểu rằng, chính chánh quyền có trách nhiệm nuôi lớn nền dân chủ tự do. Tiếng nói của dân cất lên kêu gọi nền chánh trị dân chủ không phải là đối lập, mà là tín hiệu chứng tỏ người dân muốn ra tay đẩy chiếc xe bị xẹp bánh của VN đi tới, tiến lên. Đó là quyền và nghĩa vụ công dân hiểu biết phải lên tiếng. Người CSVN không làm được, không muốn làm, quốc hội VN phải buộc để cho nhóm khác làm và lịch sử sẽ ghi dấu CSVN như là thế lực sai lầm cản trở như phong kiến từng bỏ qua các đề nghị canh tân đất nước! TRẦN THỊ HỒNG SƯƠNG (VNN) |
| ......Tiếng nói của dân cất lên kêu gọi nền chánh trị dân chủ không phải là đối lập, mà là tín hiệu chứng tỏ người dân muốn ra tay đẩy chiếc xe bị xẹp bánh của VN đi tới, tiến lên. Đó là quyền và nghĩa vụ công dân hiểu biết phải lên tiếng. Người CSVN không làm được, không muốn làm, quốc hội VN phải buộc để cho nhóm khác làm và lịch sử sẽ ghi dấu CSVN như là thế lực sai lầm cản trở như phong kiến từng bỏ qua các đề nghị canh tân đất nước! TRẦN THỊ HỒNG SƯƠNG (VNN) |
| Người sửa sang 200 ngôi mộ Frederick Uniforms DCVOnline Ông Nguyễn Quang Hạnh, một nguời Việt sống tại Pháp, trong chuyến về thăm Việt Nam vừa rồi đă đến nghĩa trang Quân đội Việt Nam Cộng Ḥa để chỉnh trang 200 ngôi mộ tử sĩ. Trong ṿng từ tuần lễ thứ 3 của tháng 3 đến giữa tháng 4 năm 2007, ông Nguyễn Quang Hạnh đă thuê người sửa sang lại 200 ngôi mộ tại nghĩa trang Quân đội Việt Nam Cộng Ḥa với chi phí khoảng 600 euros. Ông cho biết công việc cụ thể là làm cỏ sạch sẽ, đắp đất lại những ngôi mộ bị sụp đổ, san bằng, quét vôi những ngôi mộ đă được xây xi măng và dựng lại các bia mộ đă bị găy đổ. Về việc dựng lại bia, ông Hạnh không chắc rằng đă dựng chính xác 100%, nhưng “tôi cũng khấn nguyện với những người nằm dưới mộ là nếu không đúng th́ cái này cũng là tấm ḷng của tôi thôi”, ông nói. Ông Hạnh cho biết thêm việc thuê mướn nhân công để chỉnh trang mộ không khó v́ luôn có nhiều người tụ tập ngay trong nghĩa trang nhận lănh làm công việc này để kiếm sống. Ông Nguyễn Quang Hạnh: “tôi cũng khấn nguyện với những người nằm dưới mộ là nếu không đúng th́ cái này cũng là tấm ḷng của tôi thôi”. Nghĩa trang này hiện nay, theo ông Hạnh, “so với mấy năm về trước đă khá hơn, tức là sạch sẽ, v́ được một số người được cho phép vào dọn cỏ, quét vôi, đắp lại”, và v́ những người vào đấy “họ muốn làm việc thiện, họ rỉ tai với nhau”. Tuy nhiên mọi người bị cấm sử dụng cửa chính để vào nghĩa trang này mà phải đi vào bằng một con đường khác phía sau. Số mộ trong nghĩa trang hiện nay theo ước đoán của ông Hạnh là c̣n khoảng trên 12 ngh́n. Nghe Audio 1 Hoạt động nhân đạo Ông Nguyễn Quang Hạnh cho biết khi đến nghĩa trang với tư cách cá nhân để sửa sang các ngôi mộ, ông hoàn toàn không gặp khó khăn ǵ. “Tôi chỉ quan hệ với người lo an ninh tại nghĩa trang đó”. Ông Hạnh nói thêm “Khi đến đó, tôi lấy tính cách cá nhân nhưng sự thật họ biết tôi là một hội nhân đạo hoạt động ở Việt Nam được 17 năm. Do đó có thể v́ thế mà họ dễ dăi cho tôi để tôi tiến hành việc tôi làm”. Hội hoạt động nhân đạo mà ông Nguyễn Quang Hạnh đề cập chính là Hội Cứu trợ nạn nhân chiến tranh Việt Nam thành lập tại Pháp và ông là một thành viên. Cho đến nay, sau 17 năm hoạt động vẫn chưa được chính quyền Việt Nam chính thức công nhận và “nguyên tắc là hoạt động không công khai”. Ông Hạnh cho biết đối với nhiều người Việt, hội này c̣n có tên “Hội bạn thương binh Việt Nam Cộng ḥa” có những hoạt động nhằm giúp đỡ tài chính một số thương phế binh chế độ cũ và gia đ́nh của họ khi những người này gặp khó khăn, cũng như có những suất học bổng để giúp đỡ con em của những người thuộc đối tượng này học hành. Thái độ của nhà cầm quyền Cũng theo ông Hạnh, với nội quy là “cứu giúp những người chưa được một cơ quan đoàn thể nào giúp”, những hoạt động của hội Cứu trợ nạn nhân chiến tranh Việt Nam đă được chính quyền ít ra là làm ngơ, nên đă không gặp khó khăn ǵ. Trong chuyện sửa sang mộ, theo ông Hạnh th́ tuy không cấm đoán nhưng nhà cầm quyền cũng không cho phép làm công khai, mà chỉ có thái độ “làm ngơ để cho ḿnh tu bổ lại một số nghĩa trang”. V́ t́nh h́nh đấy, mỗi ngày ông Hạnh chỉ có thể “tế nhị” tiến hành sửa sang một số ít ngôi mộ, mà không thể làm đồng loạt 200 ngôi mộ một lúc trong vài ngày. Nghe Audio 2 Khi được hỏi tại sao nhà cầm quyền Việt Nam đă ít ra là làm ngơ trước những việc này, ông Nguyễn Quang Hạnh đưa ra nhận định: “Đứng trước trào lưu văn minh tiến bộ, đứng trước vấn đề Việt Nam hội nhập thế giới th́ ít ra họ cũng thể hiện đó là điều cởi mở. C̣n cái đi sâu đi xa hay là kết quả cuối cùng như thế nào th́ ḿnh cần phải theo dơi để đánh giá.” Ông Hạnh cũng nhấn mạnh rằng muốn nói ḥa giải ḥa hợp hay muốn nói là quên đi quá khứ th́ ít nhất phải có hành động, “và tôi nghĩ rằng hành động là cần thiết hơn”. Nghe Audio 3 Ông Hạnh, năm nay 72 tuổi, cũng mong muốn rằng tùy theo khả năng của mỗi người Việt về thăm quê nhà, dành thời gian để đến nghĩa trang Quân đội Việt Nam Cộng ḥa ở Biên Ḥa để thắp hương, sửa sang một số mộ trong khả năng. Theo ông, làm được như thế sẽ “là những điều thuận lợi để cho chúng ta duy tŕ nghĩa trang Biên Ḥa”. © DCVOnline |
| .......Chúng tôi, toàn thể các thành viên Đảng Thăng Tiến Việt Nam long trọng tuyên cáo. 1/ Hoàn toàn tán dương và quyết sát vai với mọi thành phần dân tộc, dân chủ, đặc biệt là những chiến sỹ dân chủ đang đứng lên đ̣i lại quyền sống và công khai trong ôn ḥa, nhưng quyết liệt đ̣i lại tự do, dân chủ và nhân quyền cho người dân Việt Nam 2/ Cực lực lên án trước công luận quốc tế những hành động hung tàn, bạo ngược, phi luân của bạo quyền Cộng sản Hà Nội đang dùng hệ thống công an và toà án tay sai để triệt hạ mọi ước mơ được sống trong tự do dân chủ của người dân Việt Nam 3/ Thiết tha kêu gọi mọi thành phần công dân trong nước cũng như ngoài nước, mạnh dạn trút bỏ thói quen thờ ơ, sợ hăi, đứng lên cùng với những người đă dấn thân đi trước để tạo sức mạnh quần chúng ngơ hầu giải phóng dân tộc Việt Nam thoát khỏi ách gông cùm của một tập đoàn tội phạm, núp dưới một chủ thuyết không thực tế, tàn bạo đă ḱm hăm dân tộc Việt trong bóng đêm lạc hậu suốt hơn nửa thế kỷ qua. Đặc biệt, thiết tha kêu gọi đồng bào trong nước cùng tẩy chay cuộc bầu cử trá h́nh, phản dân chủ của CSVN sẽ được tổ chức vào ngày 20-5-2007 tới đây. 4/ Đ̣i hỏi bạo quyền Hà Nội phải ngưng ngay tức khắc các chiến dịch đàn áp, vu khống, bắt giam những người bất đồng chính kiến. Phải trả tự do, phục hồi danh dự cho những người đă bị truy tố, tù tội v́ tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho người dân Việt Nam. 5/ Đ̣i buộc Đảng Cộng Sản Việt Nam phải chấm dứt độc quyền chính trị, phải chấm dứt tṛ bầu cử dân chủ trá h́nh và phải trả lại Tổ quốc Việt Nam cho nhân dân Việt Nam. V́ đó chính là con đường duy nhất để chấm dứt thảm hoạ cho dân tộc Việt Nam. Và đó cũng là con đường duy nhất để Tổ Quốc Việt Nam có thể vươn lên góp mặt b́nh đẳng trong cộng đồng thế giới. Làm tại quốc nội và hải ngoại ngày 05-05-2007 Đảng Thăng Tiến Việt Nam photo ngay 12/5/2007; |
| Những người anh hùng của đất nước Trần Trung Việt Under a government which imprisons unjustly, the true place for a just man is also a prison. Henry David Thoreau Nếu có thể có được một niềm vui nào đó trong những ngày tháng khó khăn này của cuộc vận động cho tự do, th́ đó chính là: thế hệ trẻ Việt Nam vừa đóng góp thêm cho đất nước những người anh hùng của họ. Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Khắc Truyển, Nguyễn Văn Đài, Lê Nguyên Sang, qua việc chấp nhận bước vào tù để làm nhân chứng cho niềm tin vào tự do và công lư, đă trở thành những anh hùng mới của thời đại chúng ta. Dưới một chính quyền bất công, chỗ ở chính đáng nhất của những người yêu công lư là ở trong tù. Henry David Thoreau, một trong những người cha đẻ của phản kháng bất bạo động, đă nói như thế. Vào tù là vũ khí hữu hiệu nhất, là nghĩa cử cao thượng nhất của những người đấu tranh bất bạo động. Vào tù để chứng minh rằng ḿnh đúng, để cho kẻ thù của ḿnh nhận ra sự phi lư và bất công của chính họ. Tinh thần bất bạo động đặt trên nền tảng của niềm tin vào sự hướng thiện của con người. Những người bất bạo động tin rằng khi phải đối diện với sự bất công của chính ḿnh, kẻ bất công sẽ nhận ra chân lư. Tin khác khi th́ anh không c̣n là một người bất bạo động. Nếu Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Văn Đài, Lê Nguyên Sang có làm ǵ sai th́ họ chỉ vi phạm những điều khoản của một luật pháp bất công, thứ luật pháp tước đi những quyền tự do căn bản của con người. Họ không làm ǵ sai đối với công lư. Những bản án khắc nghiệt đối với họ là tấm gương soi để hệ thống pháp luật bất công này thấy được sự phi lư của chính nó. Để thay đổi. Vẫn là lời của Thoreau: Người ta thường nghĩ rằng hành xử chính đáng đối với luật pháp bất công là cố gắng vận dụng những phương pháp chính trị để thay đổi nó, rằng phải tuân thủ và tôn trọng luật pháp cho đến khi nó thay đổi. Nhưng nếu luật pháp rơ rằng là bất công, tiến tŕnh làm luật không nhằm xóa bỏ sự bất công này, th́ luật pháp đó không xứng đáng được tôn trọng – hăy vi phạm luật pháp đó! Đau nỗi đau của mất mát: vợ Huỳnh Nguyên Đạo khóc, tiễn chồng đi trả nợ non sông Nguồn:AFP Và những người anh hùng của chúng ta đă phạm luật như thế. Nelson Mandela đă phạm luật như thế. Martin Luther King Jr. đă phạm luật như thế. Gandhi đă phạm luật như thế. Nếu họ không phạm luật nhứ thế th́ những điều luật bất công vẫn măi măi không bao giờ thay đổi. Đất nước của họ sẽ vẫn măi măi quằn quại trong sự u mê của phi lư và bạo ngược. Vẫn phải đau nỗi đau của mất mát. Vẫn phải căm phẫn nỗi căm phẫn đối với sự ngang ngược của một hệ thống luật pháp bất công, nhưng không thể biến chúng thành những t́nh cảm thù hận nào, ngay cả đối với những người đang thao túng hệ thống luật pháp đó. Tất cả những ǵ vừa xảy ra ở hai ṭa án Sài G̣n và Hà nội trong mấy ngày qua nằm trong tiến tŕnh b́nh thường của cuộc trở ḿnh của đất nước Việt Nam cho một tương lai đẹp hơn. Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Khắc Truyễn, Nguyễn Văn Đài, Lê Nguyên Sang hy sinh những năm tháng thanh xuân quư giá của họ để vào tù cho đất nước vươn lên. Tuổi trẻ Việt Nam tự hào với những người anh hùng của họ. Bangalore, Ấn Độ - 12/5/2007 |
| ........Nếu Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Văn Đài, Lê Nguyên Sang có làm ǵ sai th́ họ chỉ vi phạm những điều khoản của một luật pháp bất công, thứ luật pháp tước đi những quyền tự do căn bản của con người. Họ không làm ǵ sai đối với công lư. Những bản án khắc nghiệt đối với họ là tấm gương soi để hệ thống pháp luật bất công này thấy được sự phi lư của chính nó. Để thay đổi. Vẫn là lời của Thoreau: Người ta thường nghĩ rằng hành xử chính đáng đối với luật pháp bất công là cố gắng vận dụng những phương pháp chính trị để thay đổi nó, rằng phải tuân thủ và tôn trọng luật pháp cho đến khi nó thay đổi. Nhưng nếu luật pháp rơ rằng là bất công, tiến tŕnh làm luật không nhằm xóa bỏ sự bất công này, th́ luật pháp đó không xứng đáng được tôn trọng – hăy vi phạm luật pháp đó!.......( Trần Trung Đạo ) |
| Hăy vi phạm luật pháp đó !!!! ........Nếu Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Văn Đài, Lê Nguyên Sang có làm ǵ sai th́ họ chỉ vi phạm những điều khoản của một luật pháp bất công, thứ luật pháp tước đi những quyền tự do căn bản của con người. Họ không làm ǵ sai đối với công lư. Những bản án khắc nghiệt đối với họ là tấm gương soi để hệ thống pháp luật bất công này thấy được sự phi lư của chính nó. Để thay đổi. Vẫn là lời của Thoreau: Người ta thường nghĩ rằng hành xử chính đáng đối với luật pháp bất công là cố gắng vận dụng những phương pháp chính trị để thay đổi nó, rằng phải tuân thủ và tôn trọng luật pháp cho đến khi nó thay đổi. Nhưng nếu luật pháp rơ rằng là bất công, tiến tŕnh làm luật không nhằm xóa bỏ sự bất công này, th́ luật pháp đó không xứng đáng được tôn trọng – hăy vi phạm luật pháp đó!.... ( Tran Trung Viet ) |
| Ḥa Giải Hay Hóa Giải? TRẦN GIA PHỤNG . Việt Báo Thứ Sáu, 5/11/2007, 12:02:00 AM 1.- TẠI SAO KÊU GỌI H̉A GIẢI Ngày 30-3-2007, tại ṭa án Huế, linh mục Nguyễn Văn Lư bị một viên công an bóp miệng không cho phát biểu ư kiến. Ngày 30-4-2007, đài BBC (London) loan tin ông Vơ Văn Kiệt, cựu thủ tướng Cộng Sản Việt Nam (CSVN), lên tiếng kêu gọi ḥa giải dân tộc. Ông Kiệt lập luận rằng: “Tổ quốc là của ḿnh, dân tộc là của ḿnh, Việt Nam là của ḿnh, chứ không phải của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào.” Hai sự kiện nầy xem ra mâu thuẫn nhau, nhưng thật sự có thể có liên hệ nhân quả với nhau v́ hai lẽ. Thứ nhất, h́nh ảnh linh mục Nguyễn Văn Lư bị bóp miệng được truyền đi nhanh chóng khắp thế giới, làm hại không ít uy tín ngọai giao của nhà nước Cộng Sản Việt Nam (CSVN). V́ vậy, CSVN phải t́m cách chữa lửa. Phát biểu của ông Vơ Văn Kiệt ngày 30-4-2007, đúng một tháng sau vụ linh mục Nguyễn Văn Lư, với phóng viên đài BBC là một ṿi nước nhỏ góp phần chữa đám cháy lớn. Ông Kiệt chọn đài BBC để phát biểu v́ hy vọng có thể đài BBC sẽ dịch bản tin và bài phát biểu của ông qua Anh ngữ, để cho các nước Tây phương nghe, nhằm xoa dịu bớt dư luận phương tây. Thứ hai, dưới chế độ CSVN, có một câu cách ngôn để sống c̣n: “Đảng gọi th́ dạ. Đảng không gọi th́ không dạ. Đảng gọi mà không dạ là không được. Đảng không gọi mà dạ cũng không được.” Nhắc lại câu cách ngôn nầy để hiểu rằng không phải tự nhiên lần nầy ông Vơ Văn Kiệt lại lên tiếng ḥa giải. Không kể những nhà tranh đấu dân chủ, ngay cả những uỷ viên bộ chính trị, những tướng lănh cao cấp, phát biểu ư kiến linh tinh mà không có lệnh của lănh đạo đảng CS, hay đi ra ngoài đường lối đảng CS, đều bị bắt giam hoặc bị tiêu diệt, mà điển h́nh nhất là ông Trần Xuân Bách, một uỷ viên bộ chính trị đương quyền, v́ hô hào mở rộng dân chủ, mà bị giam cho đến chết. Vậy ông Vơ Văn Kiệt, một uỷ viên bộ chính trị về hưu, tuy phát biểu ư kiến có tính cách riêng tư, nhưng chắc chắn không phải tự ư ông có quyền phát biểu, mà phải có lệnh, ông mới dám phát biểu. Nếu không có lệnh, ông Kiệt sẽ bị “biện pháp xử lư thích đáng”(từ ngữ của CS); nếu cần và dễ dàng nhất, là cho niêm phong tài sản kếch sù của bà vợ ông, hoặc cho tông xe chết, như kịch tác gia Lưu Quang Vũ. Những điều ông Vơ Văn Kiệt phát biểu chắc chắn phải nằm trong phương pháp “tung hứng” của đảng CSVN, về đường lối đối ngoại của đảng CSVN hiện nay. Hơn nữa, đây không phải là lần đầu tiên ông Vơ Văn Kiệt nói đến chuyện ḥa giải. Ông Kiệt làm thủ tướng chế độ CSVN từ ngày 8-8-1991 đến ngày 25-9-1997. Năm 1993, khi tổ chức đón tiếp 173 người Việt ở hải ngọai tại Hà Nội, mà CSVN gọi là Việt kiều, về Việt Nam ăn Tết năm quư dậu (1993), lần đầu tiên, ông Kiệt đă đề cập đến việc ḥa giải dân tộc. Lời kêu gọi của một thủ tướng CSVN phải được hiểu là chính sách của đảng CSVN, chứ không phải là sáng kiến cá nhân của ông Vơ Văn Kiệt. V́ vậy, sau vụ linh mục Nguyễn Văn Lư, đảng CSVN tái sử dụng cái loa Vơ Văn Kiệt, để t́m cách vớt vác uy tín ngoại giao. Là người Việt Nam, ai cũng yêu chuộng ḥa b́nh. Từ thuở xa xưa, khát vọng ḥa b́nh của người Việt Nam thể hiện rơ qua những địa danh khắp nước. Ví dụ Ḥa B́nh, Thái B́nh, Bắc Ninh, Quảng Yên, Ninh B́nh, Hưng Yên, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng B́nh, Khánh Ḥa, Tuy Ḥa, B́nh Thuận, Biên Ḥa, B́nh Dương ... Ít có dân tộc nào trên toàn cầu mà địa danh mang tính chất ḥa b́nh như Việt Nam. Đặc biệt, nhịp cầu nối liền bắc nam khi đất nước bị chia hai năm 1954 cũng có một cái tên rất ḥa b́nh, là cầu Hiền Lương (sông Bến Hải, Quảng Trị). Trong khi đó, lịch sử Việt Nam hầu như là lịch sử đấu tranh chống ngoại xâm. Thỉnh thoảng diễn ra những cuộc tranh chấp quyền lực quyết liệt giữa các ḍng họ vua chúa trong nước, nhưng dân chúng luôn luôn sinh sống trong không khí ôn ḥa, không hận thù, không xâu xé lẫn nhau. Ngay cả khi Trịnh Nguyễn phân tranh vào thế kỷ 17, dân chúng hai miền nam bắc cũng sống yên ổn, di chuyển qua lại và liên lạc với nhau b́nh thường. Tinh thần ḥa ái nầy chấm dứt khi Hồ Chí Minh thành lập đảng Cộng Sản, du nhập học thuyết Mác-xít, chủ trương đấu tranh giai cấp, cổ vơ người Việt đánh phá, tiêu diệt người Việt, nhất là từ các cuộc cải cách ruộng đất vào đầu thập niên 50, trong đó con cái đấu tố cha mẹ, vợ đấu tố chồng, anh em đấu tố lẫn nhau, làm đảo lộn luân thường đạo lư Việt Nam, và gây nghi kỵ, chia rẽ ngay cả giữa những người trong cùng một gia đ́nh. Về chính trị, đảng Cộng Sản Việt Nam, dưới nhiều danh xưng khác nhau, luôn luôn chủ trương độc tôn quyền lực, tiêu diệt tất cả các thành phần đối lập, những thành phần không đồng chính kiến, kể cả những người chẳng tham gia chính trị. Đảng CSVN không bao giờ chia quyền cho bất cứ ai. Không khí chính trị dưới chế độ CS là không khí bạo lực. Bạo lực để chiếm quyền lực, độc tôn quyền lực, và duy tŕ quyền lực. Thỉnh thoảng, gặp một số trở ngại nào đó, th́ CSVN mới nói đến chuyện ḥa giải. Sau đây là vài kinh nghiệm nổi bật về việc ḥa giải của CSVN trong lịch sử. 2.- KINH NGHIỆM H̉A GIẢI TRONG LỊCH SỬ Năm 1945, sau khi chiếm được chính quyền, Hồ Chí Minh và Việt Minh (VM) cộng sản lâm vào thế bí, gặp ba áp lực cùng một lúc. Đó là: Thứ nhất các tướng lănh Trung Hoa đưa quân vào Việt Nam theo quyết định của tối hậu thư Potsdam.(1) Thứ hai, các lănh tụ Việt Nam Cách mạng Đồng Minh Hội (Việt Cách) và Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ) từ Trung Hoa về Việt Nam theo quân Trung Hoa, quyết liệt chống đối Hồ Chí Minh và VM. Thứ ba người Pháp theo người Anh tái chiếm Sài G̣n và miền Nam, muốn tiến quân ra Bắc, tái chiếm toàn bộ Đông Dương. Lúc đó, nhà cầm VM yếu kém về mọi mặt. Việt Minh là một mặt trận của đảng Cộng Sản Đông Dương, trên toàn quốc chỉ có khoảng 5,000 đảng viên mà thôi.(2) Để hóa giải t́nh trạng nầy, ngày 11-11-1945, Hồ Chí Minh tuyên bố giải tán đảng Cộng Sản Đông Dương và thành lập Hội Nghiên Cứu Chủ Nghĩa Mă Khắc Tư [Mác-xít] do Trường Chinh làm tổng thư kư, nghĩa là đảng CSĐD rút lui hoạt động bí mật. Bước lùi chiến thuật nầy tương tự như bước lùi của Liên Xô, khi giải thể Đệ tam Quốc tế ngày 15-5-1943. Ngày 23-12-1945, đại diện của VM họp với đại diện Việt Cách và VNQDĐ tại số 40 đại lộ Gia Long (Hà Nội), kư thỏa ước gọi là “hợp tác tinh thành”, gồm 18 điểm, đại khái là: - Từ ngày 1-1-1946, một chánh phủ liên hiệp sẽ được thành lập do Hồ Chí Minh làm chủ tịch, Nguyễn Hải Thần làm phó chủ tịch. Nội các gồm VM (2 ghế), Việt Cách (2 ghế), QDĐ (2 ghế), Dân Chủ (2 ghế), độc lập (2 ghế). - Quốc hội sẽ được tổ chức bầu cử ngày 6-1-1946. - QDĐ giữ 50 ghế, Việt Cách 20 ghế. - Các đảng cam kết không gây hấn với nhau Chính phủ Liên hiệp ra đời tại Hà Nội ngày 1-1-1946, và cuộc bầu cử quốc hội đầu tiên ở Việt Nam được tổ chức ngày 6-1-1946 trên toàn quốc. Tân quốc hội họp kỳ thứ nhất ngày 2-3-1946, cử ra chính phủ Liên hiệp kháng chiến, gồm cả những nhân vật không cộng sản như Nguyễn Hải Thần (phó chủ tịch), Huỳnh Thúc Kháng (bộ trưởng Nội vụ), Nguyễn Tường Tam (bộ trưởng Ngoại giao)... Dùng danh nghĩa chủ tịch chính phủ liên hiệp, Hồ Chí Minh kư Hiệp định Sơ bộ ngày 6-3-1946 với đại diện Pháp là Jean Sainteny, để tạm ḥa hoăn với Pháp. Lúc đó, Pháp đă kư với Trung Hoa hiệp định ngày 28-2-1946, theo đó Trung Hoa chịu rút quân khỏi Bắc Kỳ và để cho Pháp thay thế ở Việt Nam. Thi hành hiệp định Pháp Hoa, tướng Lư Hán cùng bộ tham mưu rời Hà Nội ngày 25-6-1946 về Trung Hoa. Lư Hán thuộc Quốc Dân Đảng Trung Hoa, thường ủng hộ Việt Cách và QDĐ. Nay tướng Lư Hán rời Việt Nam, VM không c̣n bị cản trở. Tức khắc VM liền quay qua khủng bố tiêu diệt hai đảng nầy, bất kể cuộc “hợp tác tinh thành” đă được thỏa thuận giữa các đảng phái ngày 23-12-1945 tại Hà Nội. Ngoài việc thực hiện kế hoạch “giết tiềm lực”, tức tàn sát tất cả những cá nhân có khả năng (tiềm lực) đối kháng với VMCS trên toàn quốc, th́ cuộc “hợp tác tinh thành” tại Hà Nội ngày 23-12-1945 là kinh nghiệm xương máu cho các đảng phái theo chủ nghĩa quốc gia dân tộc trong việc ḥa giải với cộng sản. Thông thường, mức độ cao nhất của sự ḥa giải là việc kư kết hiệp ước giữa hai bên đối kháng, để giải quyết cuộc tranh chấp. Những hiệp ước nầy càng có giá trị nếu càng được nhiều nước trên thế giới, nhất là các cường quốc, công nhận sự kư kết giữa các bên. Những bên kư kết phải tôn trọng những điều ḿnh đă cam kết, ghi lại trên giấy trắng mực đen và có nhiều người làm chứng. Những người làm chứng là đại diện các quốc gia trên thế giới. Cộng Sản Việt Nam liên tiếp kư kết các hiệp định Genève (20-7-1954) và hiệp định Paris (27-1-1973), và được đại diện nhiều nước trên thế giới chứng nhận, nhưng bất chấp dư luận quốc tế, trước sau CSVN đều vi phạm những điều do chính họ kư kết. Hai hiệp định nầy đối với người Việt Nam quá rơ ràng nên không cần nhắc lại ở đây. Như thế những hiệp định ḥa giải chẳng qua chỉ tạo cơ hội tạm nghỉ cho CSVN, để CSVN lấy sức mà tiếp tục gây hấn, thực hiện mục tiêu xâm lăng mà thôi. 3.- H̉A GIẢI VỚI AI? Chọn thời điểm 30-4-2007, kỷ niệm ngày chế độ miền Nam bị sụp đổ, ông Vơ Văn Kiệt kêu gọi ḥa giải xem ra có vẻ hợp thời. Câu hỏi đặt ra ở đây là đảng CSVN muốn cho ông Vơ Văn Kiệt kêu gọi ḥa giải dân tộc với ai? Với những thành phần đối kháng trong nước, hay với khối người Việt ở hải ngoại? Để trả lời câu hỏi nầy, trước hết, xin nhắc lại hai sự kiện căn bản gần đây: Thứ nhất, ngày 26-3-2004, Bộ chính trị đảng CSVN đưa ra nghị quyết 36/NQ-TW, nhắm lôi kéo người Việt Nam định cư ở nước ngoài trở về hợp tác với nhà nước CSVN. Từ đó, đảng CSVN t́m tất cả các cách để thực hiện nghị quyết nầy, dưới nhiều h́nh thức khác nhau, mà rơ ràng nhất là xuất cảng những chương tŕnh văn nghệ để tiếp thị. Thứ hai, sau những cuộc thương thuyết khó khăn và lâu dài, Việt Nam trở thành hội viên thứ 150 của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) kể từ 11-1-2007. Tranh đấu để được vào WTO là chuyện khó. Vào WTO để hoạt động hữu hiệu là một chuyện khó hơn nữa. Muốn thế, Việt Nam cần phải cải tổ nhiều chuyện, từ cơ chế quản lư kinh tế, đến luật lệ thương mại trong nước... để thích ứng với luật lệ quốc tế, lôi cuốn đầu tư. Một trong những mục tiêu mà CSVN muốn nhắm đến là khối người Việt ở hải ngoại, hiện nay lên đến khoảng gần 3 triệu người, với nhiều tiềm năng chất xám và kinh tế tài chánh. Như thế, rơ ràng lời kêu gọi của ông Vơ Văn Kiệt nhắm phụ họa với đảng CSVN, vớt vát uy tín ngọai giao sau vụ linh mục Nguyễn văn Lư, muốn ḥa giải với người Việt ở hải ngoại, để kêu gọi người Việt hải ngoại về nước đầu tư. Nếu quả thật đảng CSVN muốn ḥa giải với người Việt hải ngoại, th́ câu trả lời thẳng thắn và rơ ràng là: hiện nay người Việt hải ngoại không có nhu cầu ḥa giải với đảng CSVN. Lư do thật đơn giản: người Việt hải ngoại không có nhu cầu trở về Việt Nam lập nghiệp trở lại. Khi bỏ nước ra đi t́m tự do năm 1975, lúc đầu người Việt gặp muôn vàn khó khăn trở ngại trên bước đường lập nghiệp tại quê hương mới. Dần dần, người Việt ổn định cuộc sống và nhờ tính cần cù, nhẫn nại, tiết kiệm, người Việt càng ngày càng thành công về nhiều mặt ở nước ngoài. Nay người Việt hải ngoại đă ổn định tại các nước định cư. Tương lai gia đ́nh, con cháu người Việt hải ngọai hoàn toàn tùy thuộc vào các nước định cư, chứ chẳng mấy liên hệ ǵ đến nhà nước cộng sản Việt Nam. Cuộc sống hiện nay của người Việt hải ngoại khác xa với cuộc sống hiện nay ở trong nước dưới chế độ CSVN, nhất là về văn hóa, tôn giáo, chính trị, tự do, dân chủ. Quen hít thở không khí tự do dân chủ ở nước ngoài rồi, không một người Việt nào muốn trở về nước để bị ngộp thở dưới chế độ toàn trị của CSVN. Ngay cả thế hệ người Việt thứ hai hay thứ ba ở hải ngoại, học hành, đỗ đạt, làm việc và sống trong xă hội dân sự trật tự, tự do dân chủ, cũng không thể thích ứng nổi sự tŕ trệ, vô pháp luật của một xă hội cộng sản toàn trị tham nhũng. Hằng năm, có hàng trăm ngàn người Việt về nước du lịch, thăm viếng bà con. Tuy nhiên, về rồi lại đi, chứ hầu như rất ít người ở lại sinh sống hẳn trong nước. Thậm chí, có một số ít người ở hải ngoại to tiếng ca tụng cộng sản, có thể v́ muốn tự làm nổi bật, hoặc t́m thêm một tư lợi danh sau khi đă đầy đủ ở hải ngoại, chứ những kẻ nầy cũng chẳng muốn về ở lại trong nước. Ngay cả mấy ông nhà văn thiên tả, đem sách về nước in ấn, cũng chẳng có tên nào chịu về nước định cư, để có kinh nghiệm thực tế cho công việc viết văn của ḿnh. Trong vài năm gần đây, nhà nước CSVN bày tṛ vinh danh một số trí thức người Việt ở hải ngoại. Xin thử hỏi những kẻ nầy có mấy ai dám khăn gói đem vợ con về nước sinh sống hay không? Ai dại ǵ về nước để đưa đầu cho CSVN hành hạ? Gương Trần Đức Thảo c̣n đó, gương Nguyễn Mạnh Tường, Phùng Quán c̣n đó. Hoặc gương Trịnh Vĩnh B́nh ở Ḥa Lan và công ty Tín Thành c̣n quá mới. Như thế, nếu CSVN muốn ḥa giải, th́ không phải là ḥa giải với người Việt hải ngoạI, mà phải ḥa giải với người trong nước. 4.- NẾU CSVN MUỐN H̉A GIẢI? Ông Vơ Văn Kiệt, cựu thủ tướng CSVN, hô hào: “Kẻ thù của Việt Nam là Pháp trước đây, kẻ thù Việt Nam là Mỹ sau nầy, kẻ thù Việt Nam là Trung Quốc đánh biên giới phía bắc, chúng ta cũng khép lại quá khứ được, th́ tại sao chúng ta lại không khép lại quá khứ ấy mà lại cứ đố kỵ lẫn nhau?”(BBC, 30-4-2007, cập nhật 23h26GMT.) Bài nầy chưa đề cập đến vấn đề Pháp, Mỹ, Trung Quốc. Riêng câu hỏi “tại sao chúng ta lại không khép lại quá khứ ấy mà lại cứ đố kỵ lẫn nhau?”, th́ có lẽ ông Ki& |