| Những Luận Điệu Vẫn Ấu Trĩ, Phản Tiến Bộ Chính trị - xă hội Phạm Hồng Sơn 30/08/2007. Những ngày gần đây các phương tiện truyền thông ( báo viết, truyền h́nh, báo mạng,…) của Nhà nước Việt nam ( dưới sự “ lănh đạo” của đảng cộng sản) đă đồng loạt viết bài có tính đả kích, chụp mũ, bôi nhọ những người có tấm ḷng hảo tâm, bác ái thực hiện công việc trợ giúp cho những người dân oan đang đi khiếu kiện tại Sài g̣n và Hà nội. Trong số những người đó, báo chí Việt nam viết nhiều về ba nhân vật: Lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ- viện trưởng Viện hóa đạo thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất ( hiện chưa được Nhà nước Việt nam công nhận), người đă được trao giải thưởng Rafto của Na-uy có uy tín quốc tế về Nhân quyền; Thượng tọa Thích Không Tánh- trưởng ban từ thiện xă hội thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam Thống nhất, và ông Nguyễn Khắc Toàn – một cựu chiến binh và là người đă được trao giải thưởng đấu tranh về nhân quyền của Tổ chức Human Rights Watch, tổ chức bảo vệ nhân quyền có uy tín trên thế giới có trụ sở tại Hoa kỳ ( đă từng chỉ trích cả giới chức Hoa kỳ về nhiều vấn đề nhân quyền). Những bài báo trên Nhân Dân, Quân đội nhân dân, An ninh thế giới, Lao động, Tiền phong, Le Courrier du Vietnam, VTV1,…và bản tin của TTXVN tựu trung lại cùng muốn cho độc giả hiểu: 1. Nhân dân đi khiếu kiện đông người là do sự kích động, xúi giục của người khác. 2. Các vị chân tu thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất đi giúp đỡ đồng bào dân oan là có mục đích “ chính trị”. 3. Cá nhân ông Nguyễn Khắc Toàn là người có tiền sự không tốt đẹp, hành động v́ “ cơ hội chính trị”. 4. Tất cả những người đang giúp đỡ đồng bào dân oan là kích động gây rối an ninh, trật tự, theo chỉ đạo của các “ thế lực thù địch ở nước ngoài”, “ phản dân hại nước”. (1) Về điểm 1: Xin trích dẫn một số ư kiến: - “ Vấn đề giá đất, thưa Quốc hội, đây là một trong những vấn đề mà trong lănh đạo, điều hành, trong quản lư của Chính phủ đang là khó khăn, vướng mắc rất nhiều và Chính phủ cũng tốn rất nhiều thời gian về vấn đề này” ( Trích phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 31/03/2007. Nguồn:VietNamnet) - “ Tôi nhấn mạnh đến trách nhiệm của chính quyền địa phương và trách nhiệm của các cơ quan chức năng thuộc Chính phủ. Phải có sự chuyển động từ trên xuống dưới về mặt trách nhiệm, chúng ta mới có thể giải quyết vấn đề khiếu kiện đông người” ( Trích trả lời phỏng vấn của Tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền ngày 31/07/2007. nguồn: Vietnamnet ) - “ Người dân khiếu nại hết tháng này sang tháng khác, có những người tôi tiếp tháng này, tháng sau họ lại đến gặp. Ḿnh quen mặt họ. Nhiều người dân đến khiếu nại nói rằng, mặc dù bộ Tài nguyên môi trường có văn bản yêu cầu địa phương giải quyết, nhưng đến giờ địa phương vẫn chưa có động tĩnh ǵ. Họ cũng phản ánh những trường hợp giải quyết không thỏa đáng, thậm chí có trường hợp thách thức trong giải quyết khiếu nại của người dân”, “ Chúng ta đă nói nhiều về chuyện địa phương nào để dân khiếu kiện mà không xử lư th́ Chủ tịch ở địa phương đó phải chịu trách nhiệm và phải bị xử lư. Nhưng chúng ta đă xử lư ai? Chưa thấy xử lư ai về việc này cả. Trong khi đó, khiếu kiện nhiều, thậm chí, khiếu kiện vượt cấp nhiều, khiếu kiện đông người. Như vậy là, chúng ta chưa nghiêm trong việc xử lư trách nhiệm.”, “ Năm ngoái, làm thử thống kê những vụ chúng tôi đă giải quyết, có đến 80% ư kiến người dân khiếu nại là đúng.” ( Trích trả lời phỏng vấn của nguyên Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường Mai Ái Trực ngày 26/07/2007. Nguồn: Vietnamnet) Như vậy, chỉ căn cứ vào những phát biểu trên đây của những người đang và đă nắm quyền trong chính thể hiện tại, có thể thấy rơ luận điệu cho rằng người đi khiếu kiện là do sự xúi giục của những “ kẻ xấu” là hoàn toàn sai trái, là ư đồ nhằm che đậy sự thật đau đớn thiệt tḥi mà nhiều người dân đang phải gánh chịu. Việc khiếu kiện đông người hay tầng lớp dân oan đang h́nh thành ngày càng lớn là hậu quả của một chính sách điều hành yếu kém, vô trách nhiệm và đang bế tắc của những người nắm quyền. Về điểm 2: Việc các vị chân tu tham gia trợ giúp những cảnh đời lầm than của dân oan không chỉ thể hiện một trách nhiệm công dân mà đó cũng chính là thể hiện tấm ḷng từ bi của Đạo Phật, thể hiện phẩm hạnh đầu tiên của Phật tử là tấm ḷng Hiến tặng. Không kể đến những người tu hành, là một người b́nh thường cũng phải biết rung động, xót xa trước những cảnh thiệt tḥi, oan khuất của đồng bào, đồng loại. Thể hiện một thái độ ủng hộ “một chế độ đa nguyên, đa đảng, đại diện đầy đủ cho 80 triệu dân” ( trích lời Lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ) là việc làm cần thiết của mọi người yêu chuộng tự do, lo lắng cho cuộc sống chung của cả cộng đồng, đó cũng chính là tinh thần Đạo Bát chính của Phật pháp trên con đường diệt trừ “ Vô minh”. Trong khi nhiều phật tử khác của Nhà nước hiện nay luôn phải xưng tụng khẩu hiệu “ Đạo pháp, Dân tộc và Chủ nghĩa xă hội”, đó có thể là tâm niệm của một số phật tử, chúng ta tôn trọng trên tinh thần tự do, nhưng đáng tiếc nếu ai đó vẫn c̣n ủng hộ cho một chủ nghĩa phi khoa học đă bị thực tế loại bỏ th́ con đường diệt trừ “ Vô minh” sẽ phải dài thêm ra thôi. Về điểm 3: Các bài báo đă tỏ ra không công bằng khi nói tới tiền sự của ông Nguyễn Khắc Toàn, các tác giả đă không đề cập chi tiết năm 2003 trước ṭa ông Nguyễn Khắc Toàn đă biện hộ và bác bỏ hoàn toàn các cáo buộc của phiên ṭa gián điệp “ công khai” ( cử tọa phải có giấy phép mới được tham dự!) và tất cả các tổ chức nhân quyền quốc tế, nhiều cơ quan ngoại giao của Hoa kỳ, Châu Âu,…phản đối phán quyết của “ṭa án”. Về những vấn đề tố tụng của ông Nguyễn Khắc Toàn như các báo đề cập vào năm 1979, 1983, nếu giả định đó là sự thật, th́ cho tới nay những án tích đó ( nếu có) đă đương nhiên bị xóa bỏ, coi như chưa bị kết án ( theo điều 63 bộ luật h́nh sự). như thế các tác giả đă không hiểu biết pháp luật hay cố t́nh “ đánh lận con đen”. Hơn nữa, nếu một người đă có những sai lầm trong quá, mà hiện tại trở thành một người có tinh thần dấn thân v́ xă hội như ông Nguyễn Khắc Toàn th́ người đó càng xứng đáng được động viên và hoan nghênh. Việc cho rằng ông Nguyễn Khắc Toàn là “kẻ cơ hội chính trị”, tôi không hiểu rơ ư của tác giả khi chụp cho ông Nguyễn Khắc Toàn “ danh hiệu “ đó liệu có phải ư muốn nói ông Nguyễn Khắc Toàn là người biết nắm lấy cơ hội để làm chính trị giúp dân giúp nước không, nếu đúng như thế, tại sao lại không ủng hộ ông Nguyễn Khắc Toàn? C̣n nếu tác giả muốn ám chỉ ông Nguyễn Khắc Toàn là tư lợi trong công việc chính trị th́ theo tôi giải pháp hiệu quả nhất để chứng minh điều đó là để ông Nguyễn Khắc Toàn tham gia lănh đạo cùng với những nhà chính trị khác trong chính quyền hiện nay để xem ông Nguyễn Khắc Toàn có “cơ hội” hơn những vị lănh đạo hiện nay không. Nếu không, danh hiệu “ cơ hội chính trị” gắn cho ông Nguyễn Khắc Toàn không có sức thuyết phục, đó chỉ là một nhận xét cá nhân đă thoát khỏi sự thận trọng cần thiết. Về điểm 4: Việc nói những người đi giúp đỡ dân oan là kích động dân chúng gây rối là một âm mưu vu khống nhằm đe dọa những tấm ḷng từ thiện và cô lập, đẩy những người dân oan vào bước đường cùng. Chúng ta hăy xem lại những lời tâm t́nh của Lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ khi đến với hàng trăm dân oan tại Sài g̣n ngày 17/07/2007: “ Yêu cầu chính phủ phải giải quyết cho đồng bào thỏa đáng, đừng để cho đồng bào phải tiếp tục sống trong khổ cực. Xin đồng bào đừng v́ quá bức xúc mà làm những chuyện quá khích”. Bất kỳ một Nhà nước văn minh nào cũng phải đảm bảo cho người dân thể hiện những bức xúc, bất b́nh của cá nhân hoặc tập thể một cách công khai, ôn ḥa và phải coi đó là một cơ chế cảnh báo sớm các sai lầm trong quá tŕnh vận hành của xă hội. Những người giúp đỡ về tinh thần, hiểu biết, tạo điều kiện về vật chất và phương tiện cho những người muốn thể hiện bức xúc ( nhân dân khiếu kiện chẳng hạn) cần phải được khuyến khích và bảo vệ. Những phương tiện như máy tính, điện thoại di động, camera, biểu ngữ chẳng phải là những phương tiện tối cần thiết cho việc biểu tỏ bức xúc, bất b́nh và chia sẻ bức xúc, bất b́nh một cách ôn ḥa hay sao? Hệ thống đoàn thể xă hội do Nhà nước công nhận hiện nay liệu có c̣n hoạt động hay không khi không thấy một đại diện của Hội phụ nữ, Hội nông dân, Hội người cao tuổi, Mặt trận tổ quốc,…có mặt trợ giúp, động viên, thăm hỏi giúp đỡ những người dân oan đang sống cảnh tạm bợ ở quanh các văn pḥng tiếp dân trung ương? Chính những người không thuộc các tổ chức của Nhà nước đang giúp đỡ dân oan là những người đang tự nguyện đảm nhận thay công việc của các Hội đoàn xă hội hợp pháp hiện nay, họ đang góp phần xây dựng nền tảng công bằng cho một xă hội an ninh trật tự theo ư nghĩa đứng trên lợi ích của người dân, chứ không phải một xă hội im lặng có lợi cho giới cầm quyền. Phương châm đối ngoại của Việt nam “ sẵn sàng làm bạn với tất cả các nước”, sau thời kỳ khủng hoảng suy thoái trầm trọng của chính sách chỉ quan hệ với các nước XHCN, vẫn chưa thấy báo nào của Việt nam phê phán hoặc đặt dấu hỏi “ sẵn sàng làm bạn cả với những nước có chính thể phản động?”. Trong khi đó, người dân trong nước có những quan hệ, trao đổi và nhận một số trợ giúp của đồng bào hải ngoại để trợ giúp cho dân oan th́ nhiều tờ báo Việt nam dễ dàng qui chụp là “ thế lực thù địch”, là “ phản nước hại dân”. Liệu có phải một số nhà báo Việt nam đang cố tạo ra những từ ngữ truyền thống với phản nghĩa truyền thống hay không? Khi đề cập những tiêu cực, bất công của xă hội có nghĩa là “ thù địch”? Khi làm cho người cầm quyền phải có trách nhiệm có nghĩa là “ phản dân hại nước”? Phải chăng những người lănh đạo cộng sản hoặc những người đang c̣n “ yêu” chế độ XHCN đă quên mất rằng cần phải đứng về phía những người dân oan đáng thương đó, trong số họ đa phần là thuộc giai cấp nông dân và đang trở thành những người vô sản thực sự. Những người chấp bút các bài báo đó chắc đă quên rằng những đồng bào hải ngoại đang quan tâm trợ giúp dân oan cũng là “ khúc ruột ngàn dặm” đó sao? Họ có thể không ủng hộ hoặc phản đối mô h́nh chính trị hiện tại, nhưng rơ ràng những việc họ đang làm chính là v́ lợi ích của người dân, những người đang chịu cảnh thiệt tḥi, oan ức của chính sách quản lư xă hội hiện nay. Việc Viện hóa đạo thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất có một “quĩ cứu tế dân oan” tới vài trăm triệu đồng cũng cho thấy khi một Hội đoàn hay một cá nhân không được Nhà nước ủng hộ, nhưng có tấm ḷng quảng đại cứu giúp những dân oan thiệt tḥi vẫn có thể nhận được sự ủng hộ, đóng góp từ đồng bào Việt nam ở khắp nơi. 300 triệu đồng Viện hóa đạo thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất dự định gửi giúp tới những dân oan tại Hà nội ngày 23/08/2007 vừa qua là một số tiền lớn so với gia sản của một cá nhân b́nh thường, nhưng chỉ là con số rất nhỏ so với những thiếu thốn, nhu cầu của những người dân đang khiếu kiện và cũng là nhỏ so với số tiền “lót tay” hay “ giải trí” của một số đảng viên cộng sản đă phải hầu ṭa trong thời gian gần đây, nhưng việc chuyển số tiền đó tới đồng bào đă bị chặn lại ngay trước những bàn tay đang cần giúp đỡ. Chính những người dân oan sẽ là người hiểu hơn ai hết ai là người v́ dân ai là người đang có những hành động “ phản dân hại nước”. Vài lời kết thúc: Một chính quyền có thể dùng các biện pháp mạnh để giấu bớt đi những bức xúc, bất công của xă hội trong một thời gian, nhưng điều đó chưa bao giờ là giải pháp làm cho xă hội ổn định hơn. Một hệ thống truyền thông do chính quyền kiểm soát có thể tạo ra một làn sóng thông tin sai lệch, nhưng sẽ chỉ làm gia tăng hiệu ứng ngược khi chính quyền đó đă mất tín nhiệm nơi dân chúng. Những người dấn thân đứng về phía những nạn nhân của một chính sách, một chính thể có thể phải đối mặt với nhiều khó khăn, nguy hiểm, nhưng phía sau họ luôn là đông đảo đồng bào họ và những người yêu chuộng tự do, công lư. Phạm Hồng Sơn 30/08/2007 (1) Xin tham khảo các bài: “ Vạch trần tṛ ”đánh lận con đen” của Thích Quảng Độ và đồng bọn” ( Nhân dân 25/08/2007), “Chặn đứng một âm mưu gây rối an ninh trật tự” ( TTXVN 25/08/2007), “ Thích Quảng Độ và các tham vọng chính trị đội lốt tôn giáo ( Nhân dân 28/08/2007), “ Lật mặt những kẻ phản động kích động người khiếu kiện gây rối” ( Quân đội Nhân dân 26/08/2007), “ Họ đang mưu toan điều ǵ” ( Quân đội Nhân dân 28/08/2007), “ Bộ mặt thật những kẻ chủ mưu kích động người khiếu kiện gây rối” ( Tiền phong 26, 27/08/2007), “ Mưu đồ biến khiếu kiện thành biểu t́nh chống chính quyền” ( Lao động 27/08/2007), “ Các phần tử cơ hội chính trị ngày càng lộ rơ bản chất phản động” ( Lao động 25/08/2007), “Lật mặt những kẻ phản động kích động người khiếu kiện gây rối” ( Sài g̣n giải phóng 28/08/2007),” Ông Quảng Độ và hành động gây rối an ninh trật tự xă hội” ( An ninh thế giới 29/08/2007),” Une organisation rebelle dementelee par la police” (Le Courrier du Vietnam 02 Sept 2007)… Anh Phạm Hồng Sơn và một số người bạn Nguồn: Ykien.net email this page | Tranh luận |
| .........HẬU QUẢ MẤT QUYỀN LÀ TẤT YẾU Trước khi có đợt Báo chí bồi bút tung ra những lời vu khống, th́ chính xếp x̣ng CSVN Nguyễn Minh Triết đă để lộ ra một câu sợ hăi run lây bẩy. Thực vậy, tôi đọc tin như sau: Đoạn Audio của nhóm phóng viên Dân Chủ Nhân Quyền thu lại trên đài truyền h́nh VTV3 lúc 7 giờ tối ngày 27 tháng 8, 2007. Qua đó, Nguyễn Minh Triết báo động, kêu gọi các lực lượng công an, quân đội phải tuyệt đối trung thành nếu không muốn bị sụp đổ như Liên Sô Khi nghe lời tuyên bố trên Truyền H́nh VTV3, tôi nghĩ là Nguyễn Minh Triết đă nói hớ hoặc sợ có Đảo chánh. Nếu Chủ tịch nước không nói hớ hoặc không sợ có Đảo chánh, th́ đây là câu nói chứng tỏ sự sợ hăi đến tột cùng để cho Dân chúng nghĩ đến sự sụp đổ giống như Thế giới Cộng sản. Có lư do để Nguyễn Minh Triết và cả Bộ Chính trị nghĩ đến sự sụp đổ giống như Liên Xô, đó là những cuộc đấu tranh của chính giai cấp vô sản đói khổ và viễn tượng tụt dốc của Kinh tế giống hệt thời lật đổ Cộng sản tại Liên Xô và Đông Au. ....( Nguyen Phuc Lien ) |
| ........=> Công Nhân đ́nh công chống bóc lột: Những cuộc đ́nh công của Thợ thuyền vẫn tiếp tục và lan tràn. CSVN cố thủ giữ độc quyền để có thể bóc lột sức lao động. Những chủ ngoại lai mua rẻ nhân công Việt Nam. Cường quyền độc tài bán rẻ nhân công và chia chác với ngoại lai cho túi riêng của ḿnh. Những Công ty quốc doanh dùng quyền tộc tài mà trả lương rẻ, bóc lột nhân công. Khi vật giá chưa lên, th́ họ c̣n chịu đựng được. Nhưng khi vật giá tăng vọt, th́ sức chịu đựng không nổi, đành phải đ́nh công, đấu tranh chống bóc lột. Cùng cực quá, th́ họ có ḱm búa sẵn trong tay và không sợ hăi ǵ Công đoàn nhà nước hoặc Công an. Hai cuộc nổi dậy trên đây đến từ giới lao động cùng cực mà Cộng sản gọi là giới vô sản. H́nh ảnh búa liềm c̣n hiện ra trước mắt Nguyễn Minh Triết để ông phải sợ hăi.... ( Nguyen Phuc Lien ) |
| Vẫn dùng vũ lực giải tán dân oan truyen thongDCVOnline- Tin ngắn SÀI G̉N, Việt Nam: Trong tháng 8 vừa qua, hàng trăm nông dân các tỉnh Nam bộ như Bến Tre, An Giang, Lâm Đồng, B́nh Thuận, Rạch Giá, Tiền Giang...lại tập trung khiếu kiện hàng trước trụ sở văn pḥng Quốc hội 2, 194 Hoàng Văn Thụ. Mặc dù, cách đó không lâu, đêm 18 sang ngày 19/7 họ đă bị công an dùng vũ lực hốt về địa phương . Nhưng tại các địa phương, dân oan đă không được giải quyết thỏa đáng các đ̣i hỏi của ḿnh như chính quyền hứa hẹn. V́ vậy ngay từ đầu tháng 8, hàng trăm người lại kéo sề Sài G̣n biểu t́nh. Trong những ngày 27-30/8/2007, hàng trăm dân oan đă diễu hành trên các đường phố trung tâm quận 1 và 3 của Sài G̣n. Họ mặc áo trắng, đem theo băng rôn, biểu ngữ đ̣i trả lại ruộng đất. Cuộc tuần hành diễn ra ôn ḥa. Nhiều người dân thành phố Sài G̣n nơi dân oan đi qua đă bày tỏ thiện chí với họ. Sáng ngày 30 tháng 8, hàng trăm cảnh sát dă chiến với trang bị vũ khí đă xông vào giải tán đ̣an biểu t́nh. Cũng như trước kia, những người dân bị cưỡng bức lên các xe đưa trở về địa phương với lời giải thích là địa phương sẽ giải quyết. Công an bắt đi một số dân oan quê ở B́nh Thuận như Lương Văn Sinh, Nguyễn Thị Nga... tịch thu điện thoại, xe máy của họ và hiện vẫn chưa trả lại. Một dân oan khác là Dương Âu (Đà Lạt) bị tịch thu máy chụp h́nh và điện thoại di động. Chị Thu Trang, Thu Duyên, Thúy Vân, bà Lương Thị Tám, ông Tiến, bà Hoa... và một số dân oan bị thấm vấn cho hay, công an tra hỏi về các liên hệ của họ với nước ngoài. Một số dân oan đă trả lời phỏng vấn của các đài báo hải ngoại bị đe dọa truy tố. Công an cũng truy t́m nguồn gốc của những chiếc áo trắng mà dân oan mặc v́ cho rằng nó liên quan tới chiến dịch mặc áo trắng v́ nhân quyền do Khối 8406 phát động. Công an bắt một số người viết giấy cam kết không đi khiếu kiện nữa, đồng thời truy hỏi những người đă viết đơn xin khiếu kiện theo điều 69 Hiến Pháp nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Cũng trong những ngày này, hàng lọat tờ báo (của Đảng) đă đồng loạt lên tiếng về việc dân oan và cho rằng họ "bị bọn phản động nước ngoài, xúi giục, lôi kéo”. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cùng Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, Thích Không Tánh ...bị bôi nhọ v́ đă tham gia cứu trợ dân oan. Báo Nhân Dân số ra hôm nay, cho biết , "Dân oan đă tự nguyện trở về địa phương”. Dưới đây là một số h́nh ảnh "tự nguyện” mà DCVOnline đă ghi nhận được. © DCVOnline |
| LƯ ĐẠI NGUYÊN BÁO CHÍ BỊ VIỆT CỘNG BẮT XỀP HÀNG CHỐNG LẠI PHẬT GIÁO THỐNG NHẤT ĐI CỨU DÂN OAN Từ ngày Nguyễn Tấn Dũng ngồi vào ghế thủ tướng, chưa thấy làm được điều ǵ ích nước lợi dân, chỉ thấy toàn là những hành vi chống lại với tiến tŕnh đổi mới. Điều đáng tức cười nhất là Dũng luôn luôn tự rút súng bắn vào chân ḿnh. Như việc đi gặp Giáo Hoàng của Kitô Giáo Hoàn Vũ ở Lamă xong, liền để mặc đàn em đập phá tượng Đức Mẹ Sầu Bi và bỏ tù Lm Nguyễn Văn Lư, rồi hô hoán lên là Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Ṭa Thánh Vatican đồng ư. Để Giáo Dân và Giáo Hội Kitô phải có thái độ phản đối. Điều ngu muội nhất là Dũng đă tự bắn vào đầu ḿnh khi ban hành chỉ thị số 37/CP, ngày 29/11/2006, nhằm bịt miệng báo chí, tạo điều kiện cho khuynh hướng bảo thủ đưa Lê Doăn Hợp vào chức Bộ Trưởng Thông Tin Truyền Thông để buộc tất cả báo giới Việt Nam phải “đi đúng lề đường bên phải” của phe bảo thủ, có nghiă là đi trái hướng của đường đổi mới. Biết rằng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết sở dĩ có được vị thế lănh đạo hôm nay, đều nhờ vào không khí đổi mới, phát xuất từ Miền Nam, mà tờ báo Tuổi Trẻ của Sàig̣n có công đầu. Ấy thế mà chính tờ Tuổi Trẻ lại trở thành “con dê tế thần” cho phe bảo thủ của Nguyễn Tấn Dũng mới là đau. Kẻ đau nhất không ai khác hơn là cựu thủ tướng Vơ Văn Kiệt, người đỡ đầu của tờ Tuổi Trẻ lẫn Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Minh Triết. Ngay sau vụ 2 phó tổng biên tập của Tuổi Trẻ bị ngưng chức, Vơ Văn Kiệt đă gặp cơ quan chủ quản của báo Tuổi Trẻ là Ban Thường Vụ Thành Đoàn Thanh Ńên. Trong gần 4 tiếng, Vơ Văn Kiệt đă dùng nhiều thời giờ nói về vấn đề tổ chức, quản lư của Thành Đoàn với các đơn vị trực thuộc. Ông nói: “Tờ báo Tuổi Trẻ hay nhà xuất bản Trẻ, thời kỳ đấu tranh thành lập, nếu không có cơ quan quản lư, không ra đời được. Một tờ báo lớn nhất của cả nước không c̣n mặc được cái áo của Thành Đoàn trước đây, Tuổi Trẻ không chỉ viết về đối tượng tuổi trẻ, thanh niên, mà là tất cả đối tượng khác; không chỉ xă hội, đời sống, mà là những vấn đề chính trị nữa. Nó vượt quá tầm địa phương rồi”. Việc Vơ Văn Kiệt quyết liệt nhập cưộc, với ư hướng muốn tờ Tuổi Trẻ không c̣n bị thống thuộc Thành Đoàn Thanh Niên Cộng Sản nữa, và với việc Nguyễn Tấn Dũng tự thủ tiêu tư thế đổi mới của ḿnh, chắc chắn nội bộ Việtcộng sẽ c̣n nhiều màn tŕnh diễn ngoạn mục. Nhưng, trong nhất thời th́ khuynh hướng bảo thủ đang thắng thế. Chúng đă đánh giập đầu tờ Tuổi Trẻ tiêu biểu cho khuynh hướng đổi mới, để bắt toàn thể báo chí Việtnam phải xếp hàng theo lệnh điều khiển của Lê Doăn Hợp, đồng loạt hợp xướng với bài b́nh luận của báo Nhân Dân điện tử đả phá Ḥa Thượng Thích Quảng Độ và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, dưới tựa đề: “Thích Quảng Độ và các tham vọng chính trị đội lốt tôn giáo”. Trong đó nói, Ḥa Thượng đă cầm đầu một số phần tử cực đoan, hoạt động chống phá nhả nước gây rối làm mất trật tự công cộng. Cùng với báo Nhân Dân, báo Tiền Phong và ViệtnamNet cũng đăng một loạt bài công kích việc Ḥa Thượng Thích Quảng Độ và các cộng sự, tổ chức cứu trợ cho Dân Oan đi khiếu kiện nhà đất. V́ vào ngày 17/07/2007, Ḥa Thượng đă đích thân cùng với phái đoàn của Giáo Hội, đến gặp, an ủi, trợ giúp chút tịnh tài cho những Dân Oan khốn khổ, nheo nhóc, đói khát, tụ tập la liệt bên ngoài Văn Pḥng Quốc Hội 2 ở Sàig̣n cả tháng trời, để khiếu kiện, mà chẳng ma nào đoái hoài. Việc đó đă làm Việtcộng hoảng sợ, khiến chúng vội vàng xuống tay đàn áp, giải tán Dân Oan, làm cho dư luận người dân trong ngoài nước và quốc tế thêm oán ghét Việtcộng hơn. Lập tức Hoà Thượng nhân danh Viện Trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN đưa ra kêu gọi đồng bào trong ngoài nước, tiếp tay cứu trợ Dân Oan Việt Nam, lời kêu gọi được hưởng ứng nồng nhiệt. Rồi ngày 23/08/07, Ngài Quảng Độ lại ủy cho Thượng Tọa Thích Không Tánh, Tổng Vụ Trưởng Từ Thiện Xả Hội của Viện Hóa Đạo ra tận Hànôi để cứu trợ cho Dân Oan. Khiến lănh đạo Viêtcộng cuống cuồng phải cho công an bắt Thầy ngay trước mắt Dân Oan, trong khi Thầy vừa mới trao tiền cứu trợ được một số người. Đây là một hành động thô bạo “ăn cướp cơm chim”, làm cho Dân Oan ngỡ ngàng, bật khóc và kêu réo vang trời, đ̣i Công An phải thả ngay Thầy Không Tánh ra. Sau một thời gian cầm giữ, đe dọa, thuyết phục thầy Không Tánh không kết quả, chúng buộc phải trả lại toàn bộ ngân khoản cứu trợ, kể cả số tiển bọn họ lấy được từ tay Dân Oan, rồi chuyển Thầy về Sàig̣n thả xuống cổng chùa Liên Tŕ nơi Thầy cư ngụ. Từ đó báo chí Việtcộng bắt đầu mở chiến dịch chụp mũ, tố cáo Ḥa Thượng Thích Quảng Độ và Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất là khích động Dân Oan gây rối loạn. Đáng buồn là một số trí thức, chính khách gà mờ, vội cho rằng, không nên biến vụ việc Dân Oan Khiếu Kiện thành phong trào đấu tranh chính trị. Có thể là một tổ chức nào khác th́ có ư đồ đó, nhưng với Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất, hay bất cứ một tôn giáo chân chính nào, th́ luật Phật, luật Trời cũng buộc các tín đồ, tín hữu và các giáo hội đó đều phải có trách nhiệm thiêng liêng là cứu giúp những người lâm cảnh khốn khó oan khuất. Trước cảnh Dân Oan Khiếu Kiện Việt Nam đói khát, tàn tạ nằm vật vă la liệt, đi đứng vất vưởng nơi hè phố của Sàig̣n, Hànội, mà không phát tâm cứu giúp th́ kè đó không phải là Người, chứ đừng nói là bậc tu hành của tôn giáo chân chính. Thế nên dù biết rơ hành động cứu trợ Dân Oan của ḿnh có bị Việtcộng vu khống lên án, hoặc bỏ tù, hay giết chết, th́ ngài Quảng Độ và các vị thuộc Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất cũng hoan hỷ đón đợi. Chỉ tội nghiệp cho Nguyễn Tấn Dũng, việc đánh phá ngài Quảng Độ và GHPGVNTN đi cứu trợ Dân Oan Khiếu Kiện lại chính là hành động Nguyễn Tấn Dũng tự bắn vào tim ḿnh. V́ thực ra Dân Oan đa số là những đồng chí, đồng đội và đồng t́nh của Dũng trước kia, họ đặt nhiều hy vọng vào việc Dũng làm thủ tướng, Triết làm chủ tịch nước để oan khiên của họ được sớm giải quyết. Nhưng chẳng những chính phủ của Nguyễn Tấn Dũng đă lờ đi, đùn về cho bọn thủ phạm địa phương tự giải quyết, lẽ cố nhiên là “đánh bùn sang ao”. Dân Oan lại kéo lên Sàigon, Hànội để nhịn đói, chịu khát khiếu kiện. Thế mà bọn Dũng, Triết lại chận không cho Phật Giáo Thống Nhất cứu trợ th́ quá là tàn nhẫn. Việc Nguyễn Tấn Dũng tự bắn vào chân, bắn vào đầu, bắn vào tim, rồi lê thân tàn què quặt, với cái đầu méo mó, trái tim không hồn tới Liên Hiệp Quốc xin làm hội viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An, th́ nếu có được tổ chức Quốc Tế này thí bỏ cho vị trí đó, cũng chẳng vẻ vang ǵ cho Việtnam ta. Little Saigon ngày 28/08/2007. |
| Trí thức và gă hoạn lợn truyen thong Đoản Kiếm Cha hắn là một gă hoạn lợn. Sau khi cha hắn qua đời, để lại cho hắn bộ đồ nghề hoạn lợn và truyền tất cả kinh nghiệm cho hắn, hắn ta trở thành một gă hoạn lợn. Hoạn lợn Nguồn: Công việc của gă hoạn lợn cũng b́nh thường như bao nhiêu ngàn công việc khác. Ngày ngày gă hoạn lợn đạp xe chạy ṿng ṿng trên con đường làng, vào các thôn xóm nơi bà con cần gă giải phẫu cho những chú lợn đực sắp lớn. Vừa có thù lao để trang trải chi phí cho gia đ́nh, gă lại c̣n thu thập được mấy bộ tinh hoàn mỗi ngày nên chiều nào gă cũng lai rai vài ba xị với bạn bè… Cuộc sống của gă cứ êm ả trôi qua, ngày qua ngày, và gă chỉ hài ḷng có thế. Gă đếch cần biết chuyện ǵ xảy ra trên đời này ngoại trừ chuyện mấy con lợn bởi v́ gă là một gă hoạn lợn tuyệt vời. Trong xóm, cùng lứa với gă hoạn lợn cũng có mấy thằng bạn “trí thức”. Trí thức là những người có trong tay vài ba mảnh bằng hay c̣n gọi là học vị, có trong đầu dăm ba ngàn con chữ, và có những công việc có thể đem đến nhiều tiền hơn tiền của gă hoạn lợn. Đó là cái định nghĩa về trí thức nếu bạn đem ra hỏi gă hoạn lợn. Mà thực vậy, trí thức thời nay chỉ cần vài ba cái mảnh bằng, đọc được dăm ba cái chữ, cũng không hẳn cần phải biết viết, là có những công việc ở chốn quan quyền. Cái trí thức đó, tôi đặt tên là trí - thức - hoạn - lợn. Trí thức hoạn lợn chỉ khác gă hoạn lợn của tôi một điểm rất nhỏ không quan trọng. Đó là, gă hoạn lợn thực hiện phẫu thuật trên con lợn, c̣n trí thức hoạn lợn thực hiện phẫu thuật trên giấy tờ, sổ sách, computer… C̣n tất cả các điểm khác th́ giống nhau như hệt. Sếp trí-thức-hoạn-lợn (TBT báo Thanh Niên) Nguồn: charmingvietnamgala.com Gă hoạn lợn hay trí thức hoạn lợn cũng đều làm việc để kiếm sống. Gă hoạn lợn khi được khách hàng yêu cầu là sẵn sàng ra tay mà đếch cần biết điều gă làm sẽ làm đau con lợn đến đâu hay sẽ gây ra hậu quả ǵ hay không. Trí thức hoạn lợn khi được sai viết ǵ th́ cứ thế mà viết, cũng chả cần biết viết thế có ngửi được hay không. Gă hoạn lợn cũng như trí thức hoạn lợn đều chỉ biết lo cho gia đ́nh ḿnh, chiều chiều lai rai vài xị hay chơi một vại beer. Cuộc sống giản đơn như một điều đơn giản. H́nh mẫu của một gă trí thức hoạn lợn có thể t́m thấy trong loạt bài công kích phong trào dân oan biểu t́nh: Phá tan âm mưu kích động quần chúng biểu t́nh(1) đăng ngày 26/08/2007 trên tờ Thanh Niên của gă trí thức hoạn lợn Trương Định. Gă này nhận chỉ thị của trung ương Đảng để làm giải phẫu Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và cái đám dân đen biểu t́nh. Gă đă làm một cuộc giải phẫu hết sức vụng về. Hăy xem câu mở đầu: “Theo tin từ các cơ quan chức năng, mấy ngày gần đây, một số đối tượng lợi dụng Phật giáo (chủ yếu là tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất - một tổ chức bất hợp pháp), cầm đầu là Thích Quảng Độ ở Tp. HCM, cùng một số đối tượng cơ hội chính trị trong nước (nổi lên là Nguyễn Khắc Toàn ở Hà Nội) đă lợi dụng, kích động người khiếu kiện biểu t́nh chống đối chính quyền ở Hà Nội và Tp. HCM.” Ngay trong câu đầu tiên này, gă trí thức hoạn lợn đă dùng những từ ngữ ác ư một cách vô căn cứ để phẫu thuật ngài Ḥa Thượng Thích Quảng Độ. Tại sao Ḥa Thượng lại là người “lợi dụng Phật giáo”? Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại sao lại bất hợp pháp? Giáo hội có thể có tuổi đời c̣n lớn hơn tuổi của gă trí thức bồi bút hoạn lợn. Hơn nữa, nếu Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là bất hợp pháp thế th́ tự do tín ngưỡng lâu nay đảng rêu rao ở đâu? Nếu Nguyễn Khắc Toàn là cơ hội chính trị th́ lẽ ra hắn phải len lỏi vô đảng để leo lên làm bộ trưởng, thứ trưởng chứ sao lại hùa về với dân oan. Nói chung, toàn văn bài viết của gă trí thức hoạn lợn này chả đáng một cặp tinh hoàn lợn. Thế nhưng, với hàng trăm cái loa đồng loạt phát, nhân dân có thể bị cái hội chứng “Mẹ Trang Tử nghe con ḿnh giết người”, đọc tờ nào cũng thấy như vậy, đâm ra tin. Đó là chỗ yếu nhất của dân trí mà phong trào dân chủ cần phải khắc phục. Trong t́nh h́nh báo chí bị quản lư chặt chẽ, và là công cụ tuyên truyền chống lại phong trào dân chủ, điều cực kỳ khó là làm sao cho những người dân b́nh thường đừng tin vào những ǵ viết trên mặt báo, đọc trên mặt đài, phát trên sóng truyền h́nh. Đọc bài ông Hà Sĩ Phu trả lời phỏng vấn trên BBC đăng ngày 22/08/2007 tôi thấy vui v́ ít nhất tôi t́m được một trí thức thật sự. Tôi rất tâm đắc cái vấn đề ông ấy đưa ra là vấn đề dân trí. Đúng vậy, phong trào dân chủ không thể thắng khi mà dân trí c̣n quá thấp. Nhưng dân trí thấp không hẳn chỉ ở trong tầng lớp lao động nghèo, thất học, dân trí c̣n thấp cực kỳ trong tầng lớp trí thức hoạn lợn. Trí thức thực sự không phải chỉ là người có học vị, có hiểu biết mà trí thức trước hết phải là người có tâm huyết với cộng đồng với đất nước. Trí thức không sống cho riêng ḿnh mà sống cho xă hội. Trí thức không phải là bọn người cơ hội, a dua theo cường quyền để vụ lợi cho bản thân. Trí thức phải là những người đi trước, học những cái hay cái tiến bộ, là người truyền bá những tư tưởng mới, tiến bộ cho cộng đồng, cho dân tộc. Từ gă hoạn lợn đến trí thức có các thứ bậc: gă hoạn lợn, trí thức hoạn lợn, hoạn lợn trí thức và trên hết là trí thức thực sự. Hoạn lợn trí thức cao hơn trí thức hoạn lợn là bởi v́ có những gă hoạn lợn làm nghề hoạn lợn để kiếm sống nhưng chịu khó đọc, chịu khó học và hành xử như một trí thức. Họ là một thành phần không thể thiếu được trong phong trào đấu tranh cho dân chủ v́ họ là những người biết hy sinh và sống có lư tưởng. Thành phần này mới là ṇng cốt bởi v́ họ đông hơn nhiều so với trí thức thực sự. Phong trào dân chủ tuyệt đối không cần những gă trí thức hoạn lợn nhưng lại rất cần đội ngũ hoạn lợn nếu họ chịu khó và mong muốn trở thành thí thức. Tôi cũng là một gă hoạn lợn, và tôi cũng đang cố hết sức phấn đấu để được đứng vào hàng ngũ những kẻ hoạn lợn trí thức này. Tôi rất đồng ư với ông Hà Sĩ Phu, muốn phong trào dân chủ thành công, cần cải tiến tŕnh độ dân trí. Và muốn phát triển dân trí, ta phải cần một đội ngũ trí thức thực sự. Điều khó khăn là hiện nay đội ngũ này lại quá mỏng, ngược lại thành phần trí thức hoạn lợn lại quá áp đảo, không cho chúng ta có một cơ hội để phát triển dân trí. Gă hoạn lợn không thể tham gia vào phong trào dân chủ, trí thức hoạn lợn không những không tham gia vào phong trào dân chủ mà lại c̣n có những hành vi “ăn cơm chúa múa tối ngày” ra sức tuyên truyền nhằm ngăn cản phong trào. V́ vậy, đối tượng cần nâng cao dân trí nhiều nhất là thành phần hoạn lợn trí thức. Chúng ta cần phải nâng cao tri thức cho tầng lớp lao động nghèo, đưa một số những người có tâm huyết vào quỹ đạo của cuộc cách mạng dân chủ và cảm hoá một số trí thức hoạn lợn sang trí thức thực sự. Đối với tầng lớp lao động nghèo, ít học mà trên kia tôi gọi là gă hoạn lợn, họ không cần những ǵ cao siêu, không cần những khái niệm về tự do hay dân chủ hay bất kỳ một khái niệm nào trừu tượng, khó hiểu. Những ǵ họ có thể tiếp cận được phải thật là đơn giản, dễ hiểu, thiết thực với quyền lợi trực tiếp của họ. Thông tin tới nhóm này có thể dùng các phương thức như tờ rơi, hay truyền miệng. Thông điệp chỉ nên đơn giản và cụ thể hoá các vấn đề chính trị vào cuộc sống hàng ngày. Ngôn ngữ phải thật dễ hiểu, dễ đọc. Không nên dùng những ngôn ngữ quá cao siêu, sách vở mà chỉ cần cho họ những khái niệm đơn giản nhất. Ví dụ như: Thế nào là dân chủ? Đơn giản dân chủ là dân làm chủ xă hội như họ đang làm chủ chính căn nhà của họ. Thế nào là công bằng? Công bằng không thể có khi họ đang thiếu ăn thiếu mặc lại có nhiều “đầy tớ” chơi gái tiền triệu, đánh bạc tiền tỉ... Chúng ta không có công cụ để nâng cao dân trí, v́ công cụ nằm hết trong tay nhà cầm quyền. Chính quyền Hà Nội sẽ không để cho dân trí cao đâu. Họ đă và đang cố gắng bưng bít thông tin đến mức tối đa họ có thể. Những kẻ cầm quyền hoặc có địa vị cao trong xă hội đang t́m mọi cách duy tŕ quyền lợi của họ. Họ đă biến trí thức thành trí thức hoạn lợn, và hoạn lợn thành hoạn lợn dốt đặc. Chúng ta không thể nào khác hơn là phải chấp nhận thực trạng dân trí thấp và chiến đấu cho nền dân chủ trong hoàn cảnh dân trí thấp. Gă hoạn lợn vẫn có thể hiểu được những điều đơn giản nhất và nếu chúng ta biết khéo léo sử dụng từ ngữ và phương cách tiếp cận th́ hoạn lợn cũng có thể vào cuộc chiến dân chủ. Đợi cho dân trí cao… đợi đến bao giờ? © DCVOnline |
| Phóng sự bà con Tiền Giang khiếu kiện: Cuộc chia tay ngoài dự kiến [VIII] Chính trị - xă hội Ái Sản Sáng qua, 29-8, tôi vẫn c̣n gặp được đại diện của đồng bào, chuyển những t́nh cảm của những người gởi gắm đến họ. Sáng nay, 30-8, lúc 6g30, trên đường đi học, vẫn c̣n thấy đồng bào chuẩn bị kéo về 210 Vơ Thị Sáu. Lúc 12 giờ, đi học về, tôi ṿng qua 210 chỉ để nh́n thấy đồng bào, vẫn thấy họ b́nh yên. Công an vẫn hiện diện như mọi ngày. Đến 14 giờ, sau khi trao đổi với một anh em X-Cà, một cú điện thoại bàn gọi cho tôi thông báo: “Bác phải về đây, họ mời về để giải quyết và nghỉ lễ… Thôi, hẹn con sau lễ nhé!” Giọng đồng bào nghẹn ngào… Tôi hỏi sao bác c̣n có thể gọi điện được… Đồng bào nói: “Lúc 1 giờ thấy có dấu hiệu động, tôi lẩn đi, rồi bắt xe ôm chạy…” Tội nghiệp! Đồng bào cho biết, từ thứ 2, đại diện tỉnh đă lên “mời” về nghỉ lễ và hứa sau lễ sẽ giải quyết. Đồng bào cương quyết không về, nói rằng: nghỉ lễ th́ các anh đi mà nghỉ, chúng tôi có vui đâu mà nghỉ lễ. Nhưng đại diện tỉnh nói: “Không về cũng phải về!”. Giọng cụ nghẹn ngào tiếp: “Chắc bác không chờ đợi được, đến bao giờ đây con?”… Nghe xong cuộc điện thoại, tôi tức tốc chạy ra 210 Vơ Thị Sáu. Lúc này là 14g35… đă chẳng c̣n bóng dáng đồng bào nào ở đó. Ngay ở hẻm 210, có một chiếc bàn gỗ, khoảng 5 người thanh niên đứng đó, gọi điện thoại liên tục. Cạnh đó là cửa hàng điêu khắc, anh công an đội mũ bảo hiểm đang ngắm nh́n pho tượng thiếu nữ đội b́nh nước. Cạnh đó, một chiếc xe biển số xanh của Tiền Giang vẫn c̣n đậu lại. Tôi đánh liều ghé vào xem tượng cùng anh công an. Sau khi hỏi thăm vài ba pho tượng, tôi quay sang anh công an. Thấy lon thiếu tá (hai vạch một sao), tôi bất giác chựng người. Chẳng lẽ phải cần đến cấp tá ra đây… xem tượng… “Chào sếp, mấy người kiện cáo ở đây đâu rồi anh nhỉ?” “Con gái con lứa mà cũng quan tâm chuyện này à? Tỉnh mời họ về hết rồi…” “Mấy hôm trước em thấy họ ở đây, hôm nay chẳng thấy đâu nữa…” “Th́ chiều qua B́nh Thuận, Lâm Đồng về, nay các tỉnh c̣n lại…” “Có ai không chịu về không sếp?” “C̣n tụi Tiền Giang trong kia ḱa… lát nữa cũng về thôi. Em đi mua tượng à?” “Vâng, em t́m cái tượng Suy tư, chưa t́m được cái nào ưng ư…” “Có phải cái kia không?” Anh thiếu tá vừa nói vừa chỉ vào tượng một triết gia phương tây đang ngồi trước pho sách… “Dạ không phải! Thôi em đi nhé!” Tôi thực sự bất ngờ! Cuộc chia tay với đồng bào nằm ngoài dự kiến… Chỉ có một điều không ân hận là đă chuyển được sự hỗ trợ của anh em, bạn bè cho đồng bào. Chắc họ cũng có điều kiện để sống trong những ngày này, để chờ đợi đến đợt sau… Trở về, lục lại cái sim cũ, gọi điện cho chị B́nh Thuận… Giọng chị lại nghẹn ngào… “Ḿnh về 12g đêm qua (29-8). Mấy ổng vào mời từ hôm thứ 2. Nói rằng cứ về đi, ngày 13, 14 tây (tức 13, 14-9) sẽ gặp chủ tịch UBND tỉnh để giải quyết…” “Chị có gặp khó khăn ǵ không khi về ạ?” “Lúc 4g30 chiều qua, đại diện thanh tra tỉnh B́nh Thuận ra nói chúng tôi về… Lúc đầu tiên tôi không định về… Nhưng nghĩ đi nghĩ lại. Tôi vắng mặt nhiều quá th́ tụi xă nó nghi. Rồi mấy người đại diện tỉnh bảo: nếu không về xe của tỉnh th́ tỉnh cho tiền về… Bằng mọi giá phải về… Cái này là do Thành ủy Tp.HCM ra nói thêm rằng trung ương đă lệnh cho các địa phương phải giải quyết rồi… Nên bà con phải về địa phương… Rồi Thành ủy Tp.HCM thuê cho tụi tôi, 18 người, một cái xe buưt để về. Mỗi người được phát cho một cái giấy hẹn ngày 13,14 xuống tỉnh gặp chủ tịch UBND tỉnh để giải quyết… Nhưng có 5 người không nhận giấy, v́ họ bảo họ chẳng tin tỉnh nữa. Ḿnh và một số bà con khác nhận… th́ cũng nói với nhau rằng: cứ nhận rồi về xem sao. Nếu đến ngày đó mà không gặp đúng người, không giải quyết thỏa đáng th́ càng có chứng cớ mấy ổng hứa lèo…" “Chị có thể kể một chút về t́nh h́nh mấy ngày qua không?” “Chúng tôi ở B́nh Thuận, rồi mấy người ở Lâm Đồng ở chung với nhau… Chẳng biết sao người ta biết chỗ ở. Chiều thứ 2, lúc chúng tôi đón xe buưt về nhà trọ chỗ Lăng Ông, Chợ Bà Chiểu th́ có thằng công an bên 496 (?) đi theo. Tôi có quay lại nó nh́n tôi nó cười… Rồi tối nghe ông chủ nhà trọ bảo công an khu vực gọi ổng lên để làm việc… Rồi cuối cùng, sáng thứ 4 ổng thông báo là không cho chúng tôi trọ nữa. Sáng thứ hai, anh Mười (tức cụ Mười Nhơn) bị thằng Công (công an 496) nó hỏi giấy chứng minh, rồi nó cầm đi luôn, sang bên công an phường 7, Q.3… Anh không biết làm ǵ nữa… Bà con B́nh Thuận chúng tôi mới kéo nhau qua đó, yêu cầu trả lại chứng minh cho ổng. Tụi này nó cứ t́m hết cách này đến cách khác để ngăn cản tụi tôi… Rồi sang sáng thứ 3, cũng cái thằng Công bóp cổ một anh thanh niên ở Lâm Đồng, rồi lôi lên xe mang đi đâu không biết nữa… Sáng thứ 4 cô Loan ở Lâm Đồng, tôi biết cô này từ khi ở Hà Nội, chị em thân nhau lắm, thấy thằng Công tới th́ xông lại, vài cô nữa cũng xông lại đánh thằng Công, đ̣i trả người. Nhưng thằng Công bảo: “Tôi có bắt nó đâu mà tôi trả”… Thế là bà con xông vào… mấy anh công an khác phải ra can ngăn th́ mới thôi… Rồi đến trưa, có một chiếc xe đến. Mấy thằng dân pḥng xuống bắt cô Loan và vài người nữa đi… Cô Loan không chịu đi, mấy thằng đó một đứa ôm, một đứa túm chân quăng cô Loan lên xe… không biết đưa đi đâu…" "Rồi t́nh h́nh sau đó thế nào ạ?" "Th́ bà con xô sát với công an, đ̣i thả người… Xô sát cả với cán bộ tiếp dân ở 210. Bà con bảo: chúng mày ác lắm, bắt người vô cớ như thế à? Mấy bà già th́ tụi nó không dám làm ǵ, c̣n tụi tôi c̣n trẻ nên cũng phải cẩn thận hơn một chút…" "Thế chị có tin là đợt tới sẽ được giải quyết không?" "Ḿnh đi kiện mười mấy năm rồi, mấy chục lần hẹn rồi nhưng chẳng tới đâu đâu… Ḿnh chỉ hy vọng có phép lạ ǵ đó thôi. Hôm trước cũng tới gặp thầy (ư nói thầy Thích Quảng Độ) hỏi ư kiến thầy xem đợt này bị đàn áp th́ phải thế nào, th́ thầy bảo đừng manh động ǵ cả, đừng làm ǵ để người ta có cớ bắt bớ… Ḿnh cũng nghe lời thầy… Bây giờ ḿnh về chăm sóc mấy đứa nhỏ vài ngày, rồi chuẩn bị xuống tỉnh ngày 13 tây. Sau đó tùy theo t́nh h́nh thế nào rồi tính tiếp… Dân th́ chẳng ai chịu về đâu, nhưng mọi người cũng hiểu đây là giải pháp t́nh thế, v́ sắp đến ngày 2-9 mà. Thành ủy không nói ra đâu, nhưng mọi người đều biết như vậy… Thôi th́ cũng chừa cho họ một lối thoát. Nếu sau đó không có chuyển biến ǵ tốt th́ sẽ đi khiếu kiện tiếp…" "Vâng, thôi chúc chị mọi sự tốt lành…" "Ừ, chúc sức khỏe em nhé! Hẹn gặp em sau ngày 13 tây… Sau ngày đó chị sẽ gọi cho em…" "Ủa, thế chị không tin sẽ được giải quyết à?" "Nếu giải quyết th́ họ đă làm lâu rồi em ạ. Bây giờ chỉ chờ phép lạ thôi…" Tôi cúp máy mà ḷng trùng xuống. Mấy ngày không theo sát đồng bào mà đă có bao chuyện xảy ra… Thôi, cứ tin vào một phép lạ như chị B́nh Thuận cho đời vui hơn… email this page | Tranh luận |
| Hôm nay, chính quyền Việt Nam bắt đầu “miễn visa” cho Việt kiều, độc giả Người Việt: “Thôi, cứ xin visa cho chắc ăn” Friday, August 31, 2007 medium_poll.jpg H́nh bên: Bảng tổng kết ư kiến độc giả Người Việt Online (tính đến 4 giờ chiều ngày 31 Tháng Tám) về việc miễn visa cho Việt kiều kể từ ngày 1 Tháng Chín, 2007. 1,039 người tham gia cho ư kiến; trong số đó, 828 người (79.69%) tin rằng việc miễn visa chỉ là “sự ràng buộc pháp lư nhiều hơn nữa đối với Việt kiều;” 119 người (11.45%) tin vào “thiện chí thật sự của chính quyền Việt Nam.” Số c̣n lại, 92 người (8.85%) có ư kiến khác. Thiện Giao WESTMINSTER - Sau gần 2 tuần thực hiện thăm ḍ ư kiến độc giả về việc chính quyền Cộng Sản Việt Nam “miễn visa” cho Việt kiều kể từ ngày 1 Tháng Chín, 2007, Nhật Báo Người Việt có kết quả thống kê như sau (tính đến 4 giờ chiều ngày 31 Tháng Tám): 1,039 người tham gia cho ư kiến; trong số đó, 828 người (79.69%) tin rằng việc miễn visa chỉ là “sự ràng buộc pháp lư nhiều hơn nữa đối với Việt kiều;” 119 người (11.45%) tin vào “thiện chí thật sự của chính quyền Việt Nam.” Số c̣n lại, 92 người (8.85%) có ư kiến khác. Bên cạnh việc bỏ phiếu, độc giả Người Việt Online cũng đă để lại nhiều ư kiến b́nh phẩm về việc miễn visa. Rất nhiều ư kiến đă dẫn lại câu nói nổi tiếng: “Đừng tin những ǵ Cộng Sản nói, hăy nh́n những ǵ họ làm.” Theo một độc giả, đây chỉ là “một công tác Kiều vận như thường lệ,” và “Đây không phải là thiện chí.” Một độc giả khác, viết bằng tiếng Anh, than: “Chính quyền Việt Nam không bao giờ thẳng thắn được như các quốc gia khác. Đối với dân, họ luôn ‘chơi game’.” Nhiều ư kiến khẳng định, nên đi vào Việt Nam bằng con đường cũ, tức là xin visa mỗi lần đi, chứ không nên xin miễn visa. Lư do: muốn được miễn visa, phải làm giấy xin miễn visa, vậy cũng tốn công sức như nhau. Một số ư kiến khác nói rằng, chính quyền Việt Nam muốn kiểm soát Việt kiều như một người Việt Nam. V́, nếu trường hợp xin nhập quốc tịch Việt Nam, một Việt kiều sẽ bị xử theo luật Việt Nam mà quốc gia ḿnh đang là công dân không thể can thiệp. “Điều này giống như cách chính quyền kiểm soát dân trong nước bằng hộ khẩu.” Có độc giả viết rằng, ngoài việc xiết chặt về mặt pháp lư, chính quyền trong nước, thông qua những đơn xin miễn visa, có cơ hội “kiểm soát lư lịch Việt kiều, để hoặc là không cho về Việt Nam, hoặc là có thể kiểm soát chặt hơn.” Ư kiến này đồng thuận với một độc giả, rằng đơn xin miễn visa tạo cơ hội để nhận diện rơ hơn những người thuộc vào nhóm chống Cộng Sản. Một vài ư kiến khác, có vẻ “án binh bất động,” viết rằng tốt nhất là “Hăy đợi kết quả th́ mới biết rơ.” Một ư kiến duy nhất, chỉ ghi một chữ duy nhất, đồng t́nh với vụ miễn visa: “Good news.” Một độc giả khác, đưa ra viễn tượng rất xa: bây giờ bỏ quốc tịch Việt Nam, nếu mai mốt trong nước có tự do bầu cử th́ Việt kiều lấy tư cách ǵ đi bỏ phiếu. Độc giả này đưa ra một nhận xét: Một người sinh ra tại Việt Nam, theo luật Việt Nam, người này có quốc tịch Việt Nam, vậy tại sao phải làm đơn xin vào quốc tịch Việt Nam? Dù muốn dù không, Việt kiều vẫn phải có một quyết định về việc này: xin hay không xin miễn visa. Nhiều ư kiến, theo hướng “ăn chắc mặc bền,” là: “Thôi cứ xin visa cho chắc ăn!” Trên một bài viết, cũng trên Người Việt, đăng ngày 21 tháng Tám, 2007, ông Hà Ngọc Cư, giám đốc điều hành cơ quan CISS, chuyên lo về di dân và tị nạn có văn pḥng tại Houston-Texas, nói với báo Người Việt: “Chính phủ Việt Nam nói ‘để được miễn thị thực th́ đương đơn phải là Việt kiều có gốc gác Việt Nam và phải có một trong các giấy tờ như chứng minh thư cũ, hộ chiếu cũ, giấy khai sinh... ’ ’ Những đ̣i hỏi này rất ‘khó nuốt’ v́ mấy ai c̣n giữ các giấy tờ cũ như thế này.” Thêm vào đó, đ̣i hỏi “phải kèm theo đơn xin thôi hoặc xin nhập quốc tịch Việt Nam,” ông Cư nhận định: “Tại sao lại phải xin thôi quốc tịch Việt Nam v́ t́nh trạng song tịch vẫn được nhiều quốc gia công nhận. C̣n nếu xin xin nhập tịch Việt Nam th́ là trái đắng rất khó nuốt v́ đă có quốc tịch Mỹ rồi mà xin nhập quốc tịch Việt Nam là mất quốc tịch Mỹ.” Ông Hà Ngọc Cư kết luận, để tránh “tai bay vạ gió,” tốt hơn “ta cứ xin VISA (thị thực) cho đỡ phiền hà khi về Việt Nam.” Phóng viên Người Việt đă cố gắng liên lạc với Lănh Sự Quán Việt Nam tại San Francisco, bằng điện thoại và email, nhưng không liên lạc được. |
| VIỆT NAM : HẦM CHÔNG DƯỚI MIỄN THỊ THỰC Nói Tiếng Việt Chưa Phải Là Người Việt? Phạm Trần Hoa Thịnh Đốn.- Nhà nước Cộng sản Việt Nam thi hành Quy chế “miễn thị thực cho người Việt Nam định cư ở nước ngoài” từ ngày 1-9 (2007), nhưng có ai biết “hầm chông” nào núp dưới “tấm thảm” này không ? Nguyễn Phú B́nh, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ nhiệm Uỷ ban về người Việt Nam ở nước ngoài tuyên bố trên Báo Nhân Dân (29-8-07) : “Quyết định miễn thị thực cho người Việt Nam định cư ở nước ngoài của Thủ tướng Chính phủ ngày 17-8-2007 vừa qua là sự khẳng định chủ trương trước sau như một của Đảng và Nhà nước ta coi cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài là một bộ phận không tách rời của cộng đồng các dân tộc Việt Nam; tạo điều kiện để bà con được hưởng những thuận tiện như công dân Việt Nam khi nhập, xuất cảnh Việt Nam. Quyết định 135 của Thủ tướng Chính phủ thể hiện sự ưu đăi của Nhà nước Việt Nam với cộng đồng người Việt Nam định cư ở nước ngoài. Việt Nam là nước đi đầu trên thế giới khi thực hiện sự biệt đăi này.” Nhưng trong cuộc phỏng vấn của Báo Hà Nội Mới (28-8-07), Triệu Văn Thế, Đại tá Cục trưởng Cục Quản lư Xuất nhập cảnh - Bộ Công An lại nói những lời hận thù cường điệu: “ Nội dung của Qui chế vừa là văn bản hướng dẫn thủ tục cho bà con Việt kiều, đồng thời cũng xác định chính sách của Đảng, Nhà nước Việt Nam về việc tạo điều kiện dễ dàng thuận lợi cho bà con kiều bào về nước. Chính sách đó dành cho những người gắn bó, có t́nh cảm với đất nước, dân tộc, không dành cho những phần tử đang có hoạt động chống phá Nhà nước Việt Nam, suy tôn, treo cờ và mưu toan phục hồi chế độ phản cách mạng trước đây.” Thế c̣n nói với nhiều Báo trong nước : “Quy chế miễn thị thực tạo điều kiện thuận lợi cho kiều bào về nước và chính sách đó dành cho những người gắn bó với t́nh cảm đất nước, dân tộc; không dành cho những phần tử có hoạt động chống phá Nhà nước VN.” Thế cũng nói thêm : “Những đối tượng thuộc diện không được miễn thị thực là những người không có hộ chiếu hoặc không có giấy tờ thường trú do nước ngoài cấp c̣n giá trị ít nhất 6 tháng kể từ ngày nhập cảnh. Là những người thuộc diện "chưa được nhập cảnh VN" theo quy định của pháp luật. Cụ thể: Giả mạo giấy tờ, cố ư khai sai sự thật khi làm thủ tục xin nhập cảnh; V́ lư do pḥng chống dịch, bệnh; Vi phạm nghiêm trọng luật pháp VN trong lần nhập cảnh trước; V́ lư do bảo vệ an ninh quốc gia, lư do đặc biệt khác theo quyết định của Bộ trưởng Bộ Công an.” (Những người thuộc diện bị cấm nhập cảnh VN theo khoản 1 Điều 8 Pháp lệnh Nhập cảnh là các thành phần: a) Giả mạo giấy tờ, cố ư khai sai sự thật khi làm thủ tục xin nhập cảnh; b) V́ lư do pḥng, chống dịch bệnh; c) Vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam trong lần nhập cảnh trước; d) V́ lư do bảo vệ an ninh quốc gia, lư do đặc biệt khác theo quy định của Bộ trưởng Bộ Công an.) Hai lư do “an ninh quốc gia” và “đặc biệt khác theo quyết định của Bộ trưởng Bộ Công an” là những lư do không thể giải thích bằng luật pháp, nhưng lại cho phép Nhà nước có quyền đối xử tùy ư đối với những người họ không muốn cho nhập cảnh. Trước đó, ngày 22-8 (07) Lữ Phước Sơn thuộc Vụ Công Tác Cộng Đồng Thuộc Ủy Ban Người Việt Nam ở Nước Ngoài cũng nói với Đài BBC: “ Việc chứng minh nguồn gốc Việt Nam không phải là điều khó khăn đối với kiều bào đang sinh sống ở nước ngoài, nhưng "chủ yếu là có thật tâm với việc về thăm quê hương, tìm hiểu cơ hội kinh doanh, du lịch và về với thiện chí, phù hợp với ý nguyện của nhân dân trong nước cũng như của đất nước Việt Nam hiện nay trong quá trình hội nhập." CỞI MÀ KHÔNG MỞ Ba lời tuyên bố của B́nh, Thế và Sơn có trái ngược nhau không ? Trên nguyên tắc là có v́ một mặt có vẻ như Cộng sản muốn mở rộng ṿng tay đón mọi người Việt Nam ở nước ngoài, nhưng thực tế không phải như vậy. Xuyên qua lời họ th́ Đảng và nhà nước CSVN vẫn nuôi hận thù với những người Việt Nam ở nước ngoài. Họ vẫn nghi ngờ những người về thăm gia đ́nh, quê hương không thật tâm, thiếu thiện chí trong mỗi lần nhập cảnh nên họ muốn dùng Quy chế miễn thị thực để phân loại xem ai là người sẵn sàng đứng về phía họ. Trước tiên, họ chỉ bằng ḷng cho vào nước những ai họ biết chắc có “ gắn bó với t́nh cảm đất nước, dân tộc” hay “ có thật tâm với việc về thăm quê hương, tìm hiểu cơ hội kinh doanh, du lịch và về với thiện chí, phù hợp với ý nguyện của nhân dân trong nước cũng như của đất nước Việt Nam hiện nay trong quá trình hội nhập." Nhưng “gắn bó” với đất nước, dân tộc có phải là “gắn bó” với đảng và nhà nước không và về thăm quê hương, gia đ́nh như thế nào mới không bị coi là “không thật tâm”, “thiếu thiện chí” hay “không phù hợp với ý nguyện của nhân dân trong nước cũng như của đất nước Việt Nam”? Đảng CSVN nên cho người Việt ở nước ngoài biết rơ “ư nguyện của nhân dân trong nước” bây giờ là ǵ ? Đảng và Nhà nước CSVN đă hỏi nhân dân chưa, hay đó mới chỉ là “ư đảng” mà bảo là “ư dân” như đảng vẫn làm từ xưa đến nay? Kể từ ngày Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” ra đời (26-3-2004) đến nay người Việt Nam ở nước ngoài đă được Nhà nước đối xử ra sao và đảng CSVN đă làm ǵ để đoàn kết dân tộc? Nh́n chung, đảng CSVN đă ḥan ṭan thất bại trong kế hoạch “đỏ hóa” cộng đồng người Việt ờ nước ngoài, đặc biệt tại các nước có đông ngườ Việt như Hoa Kỳ, Gia Nă Đại và Úc. Hà Nội đă không được người Việt cộng tác tuyên truyền cho chế độ, không để cho báo chí, truyền thông của Việt Nam nhiễm độc. Đặc biệt không có cơ sở thương mại nào của người Việt chịu làm đại diện bán hàng cho Việt Nam. Quan trọng hơn, chưa có mấy trong số trên 300 ngàn trí thức, chuyên viên người Việt đă đáp lại lời kêu gọi của đảng CSVN về giúp nước. Cũng chỉ có một số rất nhỏ trong số trên 3 triệu người Việt ở nước ngoài đă về làm ăn hay sống ở Việt Nam. NÓI MỘT ĐÀNG LÀM MỘT NẺO Báo Điện tử VNNET ngày 2/3//07 trích lời Giáo sư, Tiến sỹ Khoa học Nguyễn Đăng Hưng, Việt kiều tại Bỉ, người đă về Việt Nam, nói : “ Vướng mắc cơ bản chính là rào cản tâm lư mà chưa có cơ chế phù hợp để xoá bỏ. Tôi có cảm tưởng là chưa có quyết tâm chính trị để thực thi Nghị quyết 36". "Những tưởng sau Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị, những vướng mắt trầm kha tồn đọng từ 30 năm nay sẽ được giải toả. Trên thực tế, từ hơn hai năm nay, việc huy động và sử dụng nguồn lực chất xám Việt kiều vẫn không được triển khai, dù chỉ một bước". "Cái hố tách rời do lịch sử để lại vẫn c̣n chưa được bồi lấp với một tốc độ cần thiết". Và vấn đề chất xám Việt kiều c̣n là "vấn đề quá nhạy cảm", liên quan đến nhiều cơ liên quan đến nhiều cơ quan chức năng, chưa có cơ quan tổng diện điều động được nhiều bộ, đủ quyền lực, đủ tâm, đủ tầm, đủ ư chí đứng ra gánh vác. » Ông Hưng nói tiếp: "Hiện vẫn chưa thấy có những cơ chế hiệu quả, những hướng dẫn cụ thể cho việc thực hiện, kỳ vọng vẫn c̣n ở những khẩu hiệu, những trang giấy. Các cơ quan chức năng dường như đă ngừng lại, không quan tâm đúng mức cho vấn đề này nữa. VN vẫn chưa có được một "quyết tâm chính trị đủ lớn" để đề ra những cơ chế mới mang tính đột phá, đẩy lùi những rào cản tâm lư c̣n tồn đọng cũng như những quan niệm cũ kỹ có thể do hậu quả của lịch sử để lại". Đó là lời của người trong cuộc hồi tháng 3. Nhưng 5 tháng sau, ngày 20/8, tại thành phố Nha Trang (Khánh Hoà), Bộ Ngoại giao và Uỷ ban về người Việt Nam ở nước ngoài đă tổ chức sơ kết 3 năm thực hiện Nghị quyết 36-NQ/TW. Theo Báo điện tử của Trung ương đảng, tham dự có các đại diện của Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, một số lănh đạo các cơ quan ban ngành có liên quan ở Trung ương và đại biểu là lănh đạo Đảng, chính quyền và những người làm công tác ngoại vụ của 14 tỉnh, thành phố khu vực Miền Trung và Tây Nguyên. Báo này viết : “ Hội nghị cũng đánh giá công tác tuyên truyền trên lĩnh vực này c̣n nhiều yếu kém, nhiều địa phương thực hiện thiếu nhất quán, chưa thực sự coi trọng công tác đối với người Việt nam ở nước ngoài, chưa quan tâm đúng mức đến tâm tư, nguyện vọng và quyền lợi của họ, có lúc, có nơi c̣n gây nhiều khó khăn phiền hà hoặc thành kiến, hẹp ḥi đối với một số bà con việt kiều; có nơi lại quá dễ dăi, mất cảnh giác chưa đấu tranh, ngăn chăn kịp thời với những phần tử phản động lợi dùng danh nghĩa Việt kiều chống đối nhà nước ta.” Như vậy th́ có ǵ để bảo đảm người Việt ở nước ngoài không ḥai nghi về “sự thật thà” của đảng CSVN trong “Quyết định miễn thị thực”? Theo Quyết định 135/2007/QĐ-TTg, ngày 17-8-2007, giấy miễn thị thực có giá trị 5 năm và mỗi lần về Việt Nam, người có giấy này được “tạm trú tại Việt Nam không quá 90 ngày cho mỗi lần nhập cảnh.” Bộ Công an cho biết: “Người nhập cảnh theo quy chế phải thực hiện việc khai báo tạm trú với Công an phường, xă nếu tạm trú tại nhà riêng thân nhân hoặc thông qua chủ cơ sở chứa trọ để thực hiện tŕnh báo tạm trú nếu tạm trú tại khách sạn.” Trong khi đó, Điều 4 của Quyết định buộc người xin cấp Giấy miễn thị thực phải có: 1. Hộ chiếu nước ngoài hoặc người chưa được cấp hộ chiếu nước ngoài th́ phải có giấy tờ thường trú do nước ngoài cấp (kèm theo bản sao để cơ quan có thẩm quyền lưu hồ sơ). 2. Một trong những giấy tờ, tài liệu chứng minh là người Việt Nam định cư ở nước ngoài theo quy định của pháp luật Việt Nam hoặc điều ước quốc tế mà Việt Nam là thành viên hoặc các giấy tờ được cấp trước đây dùng để suy đoán về Quốc tịch gốc hoặc gốc Việt Nam. Triệu Văn Thế, Đại tá Cục trưởng Cục Quản lư Xuất nhập cảnh - Bộ Công An giải thích với báo chí trong nước: “ Điều quan trọng bà con phải chứng minh là người Việt Nam thông qua một trong các loại giấy tờ sau: Giấy chứng nhận có quốc tịch Việt Nam; bản sao hoặc bản trích lục Quyết định cho thôi, cho trở lại quốc tịch Việt Nam; giấy xác nhận mất quốc tịch Việt Nam; hộ chiếu Việt Nam (kể cả đă hết giá trị); sổ hộ khẩu; giấy chứng minh nhân dân; giấy khai sinh; thẻ cử tri mới nhất; giấy tờ khác chứng minh là người Việt Nam định cư ở nước ngoài theo quy định của pháp luật Việt Nam (kể cả giấy tờ do chế độ cũ cấp như hộ chiếu, thẻ căn cước, bộ giấy khai sinh) hoặc điều ước quốc tế mà Việt Nam là thành viên.” “Đặc biệt, Cục QLXNC lưu ư, trong trường hợp không có một trong các loại giấy tờ nêu trên, nhất là với những người đă mất hết các loại giấy tờ, xa quê hương lâu năm th́ bà con chỉ cần giấy bảo lănh của hội đoàn của người Việt Nam ở nước đương sự cư trú hoặc bảo lănh của công dân Việt Nam đảm bảo đương sự là người Việt Nam định cư ở nước ngoài.” “Giấy tờ do cơ quan có thẩm quyền của nước ngoài cấp nếu trong đó có ghi đương sự là người có quốc tịch gốc hoặc gốc Việt Nam cũng được xem là giấy tờ tham khảo để xét cấp giấy miễn thị thực.” Thế nói thêm : “Đối với người nước ngoài là vợ, chồng, con của người Việt Nam phải có giấy kết hôn, giấy khai sinh. Có thể khẳng định, thủ tục cấp giấy miễn thị thực cho bà con đă đơn giản ở mức tối đa.” (Điều 4 của Quyết định Miễn thị thực viết : Trường hợp không có giấy tờ chứng minh là người Việt Nam định cư ở nước ngoài, th́ đương sự có thể xuất tŕnh giấy bảo lănh của Hội đoàn của người Việt Nam ở nước đương sự cư trú hoặc công dân Việt Nam bảo đảm đương sự là người Việt Nam định cư ở nước ngoài.) Tại sao lại nhiều chuyện như thế ? Chẳng nhẽ một người “nói tiếng Việt, da vàng, mũi tẹt, viết được chữ Việt” mà vẫn cần phải có giấy “chứng minh là người Việt Nam” th́ c̣n chuyện nào khôi hài hơn không? Hơn nữa, nếu người này phải cần đến “Giấy bảo lănh” của một “Hội đoàn của người Việt Nam ở nước đương sự cư trú” hoặc “công dân Việt Nam” bảo đảm th́ cái Hội đoàn này, nếu không phải thuộc loại “Việt kiều yêu nước” th́ cũng phải thân CSVN. Và người Công dân kia cũng không ai khác là thứ “Công dân của nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam” có đầy đủ nghĩa vụ phải tuận lệnh nhà nước. Trong Giấy bảo lănh, người đứng tên phải khai đầy đủ lư lịch cá nhân và “số giấy chứng minh nhân dân Việt Nam/ số hộ chiếu”. Đối với Hội đ̣an, người đại diện của tổ chức phải khai thêm : “Tên Hội đoàn” và “Chức vụ của bản thân trong Hội đoàn”. Trong khi Giấy Đề nghị Cấp Miễn Thị Thực cũng không khỏi gây thắc mắc cho người xin. Ngoài lư lịch chi tiết, người xin giấy c̣n phải khai “Địa chỉ thường trú trước khi ra nước ngoài (nếu có)” và Địa chỉ, điện thoại nơi tạm trú khi về Việt Nam để “cho nhà chức trách liên hệ khi cần thiết.” Triệu Văn Thế, Đại tá Cục trưởng Cục Quản lư xuất nhập cảnh (QLXNC) - Bộ Công an giải thích tại sao người Việt ở nước ngoài phải cần Giấy Miễn Thị thực : “Sở dĩ phải cấp giấy miễn thị thực là để giúp bà con đi lại được thuận lợi, có giấy này mới lên được máy bay về VN, có giấy này nhà chức trách mới biết người nhập cảnh thuộc diện miễn thị thực để giải quyết các thủ tục nhập cảnh ở cửa khẩu, thủ tục tạm trú ở trong nước.” Cũng nên biết rằng, Việt Nam Cộng sản hiện chưa nh́n nhận người có song tịch, cũng chưa nh́n nhận người Việt Nam có hộ tịch nước ngoài, nhưng “chưa xin thôi quốc tịch Việt Nam” là người “nước ngoài”. Do đó, chừng nào một người c̣n là “người Việt Nam” th́ khi nhập vào “không phận Việt Nam” hay “nhập cảnh vào Việt Nam” phải bị chi phối bởi Luật pháp Việt Nam. Như vậy liệu những tài liệu “Chứng minh là người Việt Nam” có sẽ là sợi giây tḥng lọng treo trên đầu người Việt ở nước ngoài không? Phạm Trần |
| Đèn đỏ và máy chụp h́nh Monday, August 27, 2007 medium_hinh01.jpg H́nh 1 medium_hinh02.jpg H́nh 2 medium_hinh03.jpg H́nh 3 medium_hinh04.jpg H́nh 4 medium_hinh05.jpg H́nh 5 medium_hinh06.jpg H́nh 6 medium_hinh07.jpg H́nh 7 LTS: Bài viết dưới đây do ông Trần Quốc Sỹ, Giám Đốc trung tâm Diamond Traffic Safety School thực hiện. Trung Tâm Diamond Traffic Safety School giúp xóa Ticket, sang tên xe, đăng bộ xe, trả thuế lưu hành… Mọi chi tiết, xin liên lạc Diamond Traffic Safety School 714-890-7171. H́nh ảnh và ghi chú trong bài: H́nh 1: Tại những ngă tư có gắn máy chụp h́nh, thành phố sẽ treo một tấm bảng, trên có dấu hiệu h́nh đèn lưu thông và dưới là hàng chữ “Photo Enforced.” H́nh 2 và 3: Máy chụp h́nh được đặt trong một hộp trắng, đi kèm với một hệ thống đèn flash, dựng ở bốn góc ngă tư hay giữa ḷng đường. Trong hộp trắng c̣n có cái video camcorder. H́nh 4: Khi xe của người vi phạm cán qua những sợi dây điện này, hệ thống sensors hay “con nhậy cảm” sẽ đo và tính tốc lực của chiếc xe. H́nh 5: Sau khi chụp tấm ảnh thứ nhất của chiếc xe của người vi phạm, khoảng 1 giây rưỡi sau, computer sẽ ra lệnh cho các máy chụp h́nh ở những góc đường chụp thêm ba tấm nữa. H́nh 6 và 7: Vượt đèn đỏ rất nguy hiểm v́ ngoài chuyện bị phạt, người tài xế c̣n có thể gây tai nạn. Lời Tác Giả: Bài viết này tŕnh bày một cách chi tiết về hệ thống máy chụp h́nh, được dựng lên tại nhiều ngă tư với mục đích chụp những tài xế vi phạm luật đèn đỏ và gởi giấy phạt tới nhà người vi phạm. Với bài viết này, tác giả cũng xin trả lời chung cho những câu hỏi thông thường mà tác giả được hỏi, và cũng để dùng làm tài liệu tham khảo đối với những đọc giả nào vẫn thường vi phạm luật nhưng may mắn chưa bị chụp h́nh, hầu đề cao cảnh giác v́ tiền phạt cho tội vượt đèn đỏ không phải ít. Tác giả xinđược bắtđầu bằngcâu chuyện dưới đây: Trời đă về khuya, anh Nam phóng xe nhanh trên con đường vắng từ sở về nhà sau tám tiếng làm việc mệt nhọc. Anh vừa lái xe, vừa thả hồn theo tiếng nhạc du dương trong xe, liên tưởng đến chai bia lạnh và chương tŕnh TV hấp dẫn, với những nàng kiều nữ xinh như mộng mà anh vẫn thưởng thức hằng đêm. Khi chiếc xe của anh c̣n cách xa ngă tư gần vài trăm feet th́ cái đèn hiệu lưu thông trước mặt anh chợt đổi từ màu xanh sang màu vàng. Trong đầu anh lúc đó, hệ thần kinh làm việc như điện xẹt, truyền dữ kiện từ mắt anh lên óc với một tốc độ kinh hồn. Trong thời gian chỉ vài phần ngàn của một giây, năo bộ của anh phải quyết định để ra lệnh cho bàn chân anh phải làm ǵ? Nhấn ga hay đạp thắng? Với anh Nam, chuyện này tương đối dễ v́ năo bộ của anh hầu như đă quá quen với việc chọn lựa này. Nó ra lệnh cho chân anh nhấn mạnh trên bàn ga. Chiếc xe sport nhẹ nhàng vụt lướt nhanh về phía trước. Nhưng khi chiếc xe chỉ c̣n cách ngă từ chừng vài chục feet th́ màu đèn đă đổi từ vàng sang đỏ. Chiếc xe của anh Nam vẫn nhẹ nhàng phóng nhanh, vượt qua ngă tư. Anh Nam vừa vi phạm luật lưu thông! Nhưng anh Nam chẳng mấy quan tâm v́ anh vẫn thường hay làm chuyện này. Vả lại, con đường vắng tanh, ngă tư chẳng có xe qua lại. Anh nghĩ, cơ hội để anh bị ông bạn dân ưu ái tặng cho tấm giấy phạt rất nhỏ, nhỏ như là chuyện trúng số lotto. Câu chuyện trên đây có nghe có vẻ quen thuộc với chúng ta v́ sau khi đọc xong, h́nh như một chút xíu nào đó, chúng ta thấy được h́nh ảnh chính ḿnh. Cũng như anh Nam, chúng ta vẫn thường xuyên vi phạm luật lưu thông, bằng cách này hay cách khác mà chẳng bị một h́nh phạt nào cả. Nhưng định mạng khiến xui, cái ngă tư này không b́nh thường như những ngă tư khác. Cái ngă tư này được trang bị với những cái máy chụp h́nh vô tri, vô giác nhưng lại rất tỉnh táo và nhanh nhẹn. Chúng âm thầm làm việc, theo dơi và ghi lại h́nh ảnh những người tài xế chạy ẩu, phá luật. Chúng luôn sẵn sàng làm công việc đă được giao phó một cách hiệu quả và chính xác. Khi chiếc xe của anh Nam vừa đến gần ngă tư, một ánh chớp lóe sáng phía sau. Khi xe ra đến giữa ngă tư, những ánh sáng chói loà của những ngọn đèn flash từ ba góc đường, đua nhau chớp sáng như pháo bông trước mặt. Chiếc xe của anh Nam dù có nhanh các mấy cũng không thoát khỏi cặp mắt thần của những cái máy chụp h́nh được dựng ở góc đường. Hai tuần sau, anh Nam nhận được một phong thư từ toà án gởi tới. Mở thư ra th́ hỡi ơi, đó là một cái giấy phạt cho tội vi phạm luật đèn đỏ. Đă lâu rồi anh Nam chưa bị phạt, tính ra cũng phải trên chục năm kể từ cái giấy phạt lần trước. Anh hoàn toàn không biết là tiền phạt bây giờ đă tăng gấp ba, bốn lần. V́ thế, khi nh́n đến số tiền phải đóng phạt, anh mới tá hoả tam tinh. Trời ơi, gần ba trăm rưởi tiền phạt cộng thêm năm chục tiền đi học để xoá ticket, vị chi gần bốn trăm bạc. Thế là bay mất gần một tuần lương khổ cực. Nhưng anh Nam chẳng c̣n chọn lựa nào hơn là bóp bụng, đau khổ ra toà đóng tiền phạt và ghi tên đi học lớp xoá ticket. Với nhiều đọc giả, câu chuyện này c̣n xa lạ, nhưng đối với tác giả, chuyện những tài xế vượt đèn đỏ, bị chụp h́nh th́ chẳng lạ ǵ. Bởi v́, mỗi ngày thứ bảy, mỗi tối thứ tư, ít nhất cũng từ 25 cho đến 30 người, trong số gần 100 học viên tham dự lớp xoá ticket của tác giả, bị chụp h́nh v́ tội vượt đèn đỏ. Con số này tuy đă giảm nhiều so với năm 2004 và 2005, nhưng vẫn c̣n quá cao. Dưới đây là những câu hỏi thông thường mà tác giả thường được hỏi trong lớp: Giảm tai nạn lưu thông hay là một cách để thành phố kiếm tiền? Chuyện tranh căi về máy chụp h́nh đèn đỏ đă được hai phe bênh, chống đem lên tranh luận sôi nổi trên các trang báo, các diễn đàn trên mạng internet từ gần chục năm nay. Phía dân bị phạt th́ cho rằng máy chụp h́nh dựng lên để kiếm tiền cho thành phố, c̣n bên toà án và cảnh sát th́ lập luận rằng máy chụp h́nh được dựng lên với mục đích duy nhất là để giảm số tai nạn gây ra do những người tài xế vượt đèn đỏ. Nhiều tài liệu của hai bên cũng được trưng ra để biện luận cho lư lẽ của ḿnh. Bên nào nghe cũng có lư. Ai đúng? Ai sai? Chuyện này sẽ c̣n được tranh căi dài dài. Nhưng một điều chắc chắn là người vi phạm đích thực đă vi phạm luật đèn đỏ và thành phố cũng kiếm thêm một số tiền không nhỏ do những chiếc máy chụp h́nh đem về. Thật vậy, những chiếc máy chụp h́nh này làm việc rất chăm chỉ, chính xác, 24 giờ một ngày, bảy ngày một tuần, không nghỉ giải lao, không đi uống cà phê, không đi ăn donut, và nhất là không bao giờ chúng gọi vào sở cáo ốm cả. Máy chụp h́nh có từ khi nào? Tại Hoa Kỳ, máy chụp h́nh những người vi phạm luật đèn đỏ đă được toà và các thành phố áp dụng khoảng hơn mười năm. Mười năm về trước, số máy chụp h́nh được dựng lên c̣n thưa thớt và ít ai biết đến. Ngày nay, chúng ở khắp nơi, hầu như mọi tiểu bang trên đất Mỹ đều có sự hiện diện của chúng. Không riêng ǵ Hoa Kỳ, chúng hiện diện ở nhiều quốc gia khác trên thế giới. Bên Âu Châu, họ c̣n dùng máy chụp h́nh và radar để bắt những người chạy quá tốc lực. Tiểu bang California bắt đầu sử dụng máy chụp h́nh từ năm 1996. San Diego có lẽ là thành phố đi tiên phong của tiểu bang dùng máy chụp h́nh để bắt những người tài xế vi phạm luật đèn đỏ. Toà án California không cho phép các thành phố sử dụng máy chụp h́nh và radar để bắt người chạy nhanh. Quận Cam th́ sao? Thành phố nào có nhiều máy nhất? Tại quận Cam, thủ đô tinh thần của người Việt tị nạn, chiếc máy chụp h́nh đầu tiên được dựng lên vào tháng 7 năm1999 tại ngă tư Westminster và Brookhurst, thuộc thành phố Garden Grove. Sau hơn 6 năm, quận Cam đă mọc thêm gần năm chục cái nữa. Con số này vẫn c̣n thay đổi, tăng giảm tuỳ theo mức độ vi phạm tại các ngă tư. Hai thành phố có nhiều máy chụp nhất là Santa Ana và Garden Grove. Mỗi thành phố này hiện nay có trên 10 máy. Những thành phố khác trong quận Cam, trung b́nh khoảng 5 máy. Thành phố đông dân Việt Nam nhất mà vẫn chưa có cái nào là thành phố Westminster. Ai làm chủ máy chụp h́nh? Ai sản xuất máy chụp h́nh? Máy chụp h́nh được dựng lên bởi thành phố dưới luật lệ của toà án California. Hầu hết các máy chụp h́nh tại quận Cam được thầu và thiết kế bởi công ty Redflex Traffic Systems, có trụ sở chính ở Scottdale, Arizona, USA. Redflex System là một bộ phận của một công ty Úc Đại Lợi, có tên là Redflex Holding Groups, trụ sở chính đặt tại South Melbourne, Victoria, Australia. Redflex System hiện có hơn 600 máy chụp h́nh đặt tại 87 thành phố và trên 6 tiểu bang. Ngoài Redflex System, c̣n có Affiliated Computer Systems (ACS), Nestor Traffic Systems, Transol, và Lockheed Martin IMS Corp. Những công ty này cũng sản xuất và lắp ráp hệ thống máy chụp h́nh đèn đỏ và cung cấp cho các thành phố. Thành phố San Diego sử dụng máy chụp h́nh của Lockheed Martin IMS. Chi phí để dựng một máy chụp h́nh tại một ngă tư từ 50,000 đến 100,000 mỹ kim, cho mỗi chiều. Trước năm 2004, công ty dựng máy chụp h́nh được chia phần trăm với thành phố cho mỗi ticket. V́ một vụ kiện, năm 2004 toà án tối cao của California ban hành sắc luật AB 1022 nghiêm cấm các công ty không được chia phần trăm trên mỗi ticket mà chỉ được hưởng chi phí dựng máy một lần và tiền bảo tŕ hằng tháng. Luật này cũng bắt các thành phố phải triệt để tuân theo thời gian tối thiểu được quy định cho đèn vàng. Làm sao để biết được ngă tư nào có gắn máy chụp h́nh? Để nhận biết, bạn cần để ư là tại những ngă tư có gắn máy chụp h́nh, thành phố sẽ treo một tấm bảng, trên có dấu hiệu h́nh đèn lưu thông và dưới là hàng chữ “Photo Enforced” như h́nh dưới đây. Nhiều thành phố, Garden Grove chẳng hạn, tại vài ngă tư, những bảng này không được treo tại ngă tư như trong h́nh mà được đặt cách máy chụp h́nh vài trăm feet. (Xin xem h́nh 1) Máy chụp h́nh được đặt trong một hộp trắng, đi kèm với một hệ thống đèn flash, được dựng ở bốn góc ngă tư hay giữa ḷng đường. Trong hộp trắng c̣n có cái video camcorder. (Xin xem h́nh 2 và 3) Những dữ kiện nào được ghi trên giấy phạt? Những chiếc máy chụp h́nh được gắn bên trong hộp trắng dựng tại các ngă tư, sẽ chụp người vi phạm bốn tấm ảnh. Tấm thứ nhất cho thấy đèn đă đỏ và người vi phạm vẫn “chưa ra khỏi ngă tư”. Xin được giải thích thêm là “chưa ra khỏi ngă tư” có nghĩa là hai bánh trước của xe chưa vượt qua mức giới hạn. Mức giới hạn được tính từ vạch trắng đầu tiên của lối đi dành cho người đi bộ. Nếu ngă tư không có lối đi cho người đi bộ, mức giới hạn được tính từ mép đường. Tấm ảnh thứ nh́ cho thấy người vi phạm tiếp tục đi ra giữa giao lộ trong khi đèn vẫn c̣n đỏ. Tấm ảnh thứ ba chụp người tài xế. Trong trường hợp bên cạnh người tài xế có người hành khách th́ dung nhan của người hành khác sẽ được xóa trắng. Tấm thứ tư chụp bảng số sau của xe (bảng số trước cũng được chụp trong trường hợp bảng sau bị nhoà hay không đủ dữ kiện). Trên mỗi tấm ảnh, ngoài những h́nh ảnh, c̣n có những dữ kiện như ngày, giờ người tài xế vi phạm, đèn đă đỏ bao nhiêu lâu, và tốc lực xe lúc vi phạm. Trên giấy phạt, ngoài bốn tấm ảnh, người vi phạm c̣n t́m thấy những dữ kiện như: ngày, giờ vi phạm, địa điểm vi phạm, chữ kư của người cảnh sát, chữ kư của nhân viên điều hành, giá tiền phạt, những hướng dẫn cách để đóng tiền phạt hoặc những điều phải làm nếu người nhận giấy phạt không phải là người tài xế. Tóm lại, một giấy phạt được coi như hợp lệ phải gồm đủ bốn dữ kiện sau: 1. H́nh cho thấy đèn hiệu của người vi phạm phải màu đỏ (máy chụp h́nh chỉ hoạt động khi đèn hiệu màu đỏ mà thôi) cùng thời gian đèn đă đổi sang đỏ được bao lâu. 2. H́nh cho thấy xe của người vi phạm phải chưa ra khỏi ngă tư (hai bánh trước chưa vượt qua mức giới hạn) cùng tốc lực của xe lúc vi phạm. 3. H́nh cho thấy xe của người vi phạm phải ra khỏi ngă tư sau đó khoảng hai giây đồng hồ cùng thời gian từ khi chụp tấm thứ nhất đến khi chụp tấm thứ hai. 4. H́nh cho thấy bảng số xe của người vi phạm. Máy chụp h́nh hoạt động như thế nào? Máy chụp h́nh đèn đỏ hoạt động dựa trên căn bản tốc lực của người lái xe khi gần đến ngă tư. Người vượt đèn đỏ sẽ nhấn ga, tốc lực sẽ nhanh, trong khi người không vượt đèn đỏ sẽ đạp thắng, tốc lực sẽ chậm. Khoảng vài chục feet trước mức giới hạn, công ty thiết lập máy chụp h́nh đèn đỏ chôn ngầm dưới lớp nhựa đường những sợi dây điện, tiếng Anh gọi là strip wires hay road sensors (trong lớp của tác giả, một học viên gọi hệ thống sensors này là “con nhậy cảm”). Road sensor hay “con nhậy cảm” được nối với hệ thống computer đặt tại góc ngă tư. Khi xe của người vi phạm cán qua những sợi dây điện này, hệ thống sensors hay “con nhậy cảm” sẽ đo và tính tốc lực của chiếc xe. Nếu tốc lực xe thấp hơn tốc lực định sẵn (khoảng 20-25 mph), các máy chụp h́nh sẽ đứng yên. Nếu tốc lực xe cao hơn tốc lực định sẵn, hệ thống sensors sẽ gởi tín hiệu đến computer. Computer khi nhận tín hiệu, sẽ ra lệnh cho cái máy chụp h́nh sau lưng người tài xế chụp tấm thứ nhất đồng thời cũng ra lệnh cho cái camcorder nằm trong hộp trắng bắt đầu quay phim người vi phạm. Đoạn phim này dài 12 giây. (Xin xem h́nh 4) Sau khi chụp tấm ảnh thứ nhất của chiếc xe của người vi phạm, khoảng 1 giây rưỡi sau, computer sẽ ra lệnh cho các máy chụp h́nh ở những góc đường chụp thêm ba tấm nữa. Những tấm ảnh này chụp người vi phạm vượt đến giữa ngă tư trong khi đèn vẫn đỏ, cùng chân dung của người vi phạm và bảng số xe của người vi phạm. (Xin xem h́nh 5) Sau khi nhân viên của công ty đặt máy duyệt qua những dữ kiện trên giấy phạt và chứng thực đă đầy đủ những yếu tố, giấy phạt sẽ được chuyển qua cho toà án để gởi tới nhà người chủ xe đứng tên trên thẻ đăng bộ theo địa chỉ lưu trong DMV. Quẹo phải khi đèn đỏ th́ sao? Luật California cho phép người tài xế được quẹo phải khi đèn đỏ với điều kiện là phải quẹo đúng luật. Nhưng tiếc thay, hầu hết những tài xế quẹo phải trên đèn đỏ đều quẹo sai luật. V́ thế, thành phố đặt những máy chụp h́nh tại ngă tư, không chỉ chụp các tài xế vượt đèn đỏ khi đi thẳng, mà c̣n chụp các tài xế vi phạm luật quẹo phải khi đèn đỏ. Điển h́nh nhất, ngă tư First (Bolsa nối dài) và Euclid, là ngă tư đă chụp nhiều tài xế quẹo phải khi đèn đỏ không đúng luật nhất tại quận Cam. Quẹo phải thế nào là đúng luật? Xin thưa, luật California cho phép người tài xế được quẹo phải khi đèn đỏ với điều kiện người tài xế phải dừng hoàn toàn, quan sát ngă tư, và khi an toàn mới được quẹo. Dừng hoàn toàn có nghĩa là người tài xế phải dừng trước mức giới hạn đủ hai giây trở lên, sau đó người tài xế được phép ḅ lên, quan sát ngă tư, và khi an toàn mới được phép quẹo. Dựa trên luật này, hệ thống sensors hay “con nhậy cảm” sẽ đo và tính tốc lực của chiếc xe. Nếu tốc lực xe là 0 mph, các máy chụp h́nh sẽ đứng yên và sẽ không có chuyện ǵ xảy ra. Nếu tốc lực xe cao hơn tốc lực định sẵn (0-5 mph), hệ thống sensors sẽ gởi tín hiệu đến computer. Sau khi nhận tín hiệu, Computer sẽ ra lệnh cho cái mái chụp h́nh sau lưng người tài xế chụp tấm thứ nhất đồng thời cũng ra lệnh cho cái camcorder bắt đầu quay phim người vi phạm. Đoạn phim này dài 12 giây. Sau khi chụp tấm ảnh thứ nhất của chiếc xe của người vi phạm, khoảng 1 giây rưỡi sau, computer sẽ ra lệnh cho các máy chụp h́nh ở những góc đường chụp thêm ba tấm nữa. Những tấm ảnh này cho thấy người vi phạm quẹo phải ra khỏi góc đường, chân dung của người vi phạm và bảng số xe của người vi phạm. Tấm ảnh thứ hai cho thấy trong 1 giây rưỡi, người vi phạm đă di chuyển ra khỏi ngă tư. Nói một cách khác, người vi phạm đă không dừng đủ hai giây như luật định, trước khi quẹo phải trên đèn đỏ. Nếu tôi là chủ xe nhưng tôi không lái xe hôm đó, tôi phải làm ǵ? Luật lệ lưu thông chỉ phạt người tài xế, không phạt chiếc xe. Đối với cảnh sát, nếu bạn vi phạm luật, cảnh sát sẽ phạt bạn, không cần biết bạn lái xe của ai. Nhưng đối với máy chụp h́nh, điều này không thể làm được, v́ thế, toà sẽ gởi ticket tới cho người giữ chủ quyền của chiếc xe căn cứ theo hồ sơ lưu tại DMV. Nếu bạn là chủ xe nhưng không phải là người vi phạm, toà án cho phép bạn được chuyển giấy phạt qua cho người tài xế vi phạm. Kèm theo giấy phạt gởi đến cho bạn là một bản chứng thực bạn không phải là người vi phạt (Affidavit of Non-Liability). Để thoát khỏi giấy phạt, bạn phải điền tên, bằng lái xe, ngày sinh tháng đẻ, và địa chỉ của người tài xế vào bản chứng thực này, cùng chữ kư của bạn và chữ kư của người tài xế (không bắt buộc) và gởi về toà án. Khi nhận được bản chứng thực với đầy đủ dữ kiện, toà án sẽ hủy giấy phạt cho bạn và gởi giấy phạt cho người tài xế. Nên nhớ, bạn phải làm việc này trước khi người tài xế được quyền đóng phạt và ghi tên học lớp xoá ticket. Tôi có thể ra ṭa tranh tụng không? Cơ hội tôi thắng, thua như thế nào? Luật cho phép bạn ra toà tranh tụng với giấy phạt của bạn. Bạn chưa là người có tội cho đến khi ṭa tuyên bố bạn có tội. Như đă tŕnh bày ở trên, những cái máy chụp h́nh tài xế vi phạm luật đèn đỏ rất chính xác và hiệu quả. Vả lại, người cảnh sát và nhân viên của công ty dựng máy đă duyệt qua giấy phạt và chứng nhận bạn vi phạm. V́ thế, cơ hội bạn thắng được giấy phạt này cũng nhỏ như trúng số lotto. Trước khi phí thời giờ ra toà, bạn hăy vào www.photonotice.com , bạn sẽ được thấy tận mắt chính ḿnh đă vượt đèn đỏ. Thuốc xịt tàng h́nh có hiệu nghiệm để chống máy chụp h́nh không? Trên những trang quảng cáo, bạn đọc được những mẫu quảng cáo cho một loại thuốc xịt, có tên gọi là “thuốc xịt tàng h́nh”. Mẫu quảng cáo cho bạn biết là nếu bạn xịt thuốc vào bảng số th́ xe bạn sẽ tàng h́nh, v́ thuốc làm cho máy chụp h́nh không thể chụp bảng số xe của bạn. Mẫu quảng cáo c̣n cho bạn thấy nhiều tấm h́nh chụp, bảng số bị nhoà, không đọc được. Giá bán cho mỗi chai thuốc xịt khoảng 27 đô la. Liệu thuốc xịt này có hiệu nghiệm không? Có chống được máy chụp h́nh không? Xin thưa, thật t́nh tác giả không biết. Hoa Kỳ là xứ tự do, ai cũng có thể nói bất cứ điều ǵ, nhất là trên phương diện quảng cáo. Ai trong chúng ta không từng đọc những mẫu quảng cáo của những loại thần dược, bảo đảm chữa được tất cả những chứng bệnh nan y, kể cả ung thư, hay những loại thuốc giảm cân, tan mỡ, chỉ cần thoa vào bụng, vào da, từ đêm đến sáng bụng sẽ nhỏ lại hai, ba inches(?). Bạn tin những lời quảng cáo đó không? Nếu bạn tin, xin mời bạn cứ thử. Riêng đối với tác giả, cách chống lại máy chụp h́nh hay những ngài cảnh sát rất dễ dàng và miễn phí. Bạn chỉ cần áp dụng hai phương châm này: thứ nhất “Đèn vàng đạp thắng”, và thứ hai “Đèn đỏ đừng 2 giây trước khi quẹo”. Áp dụng hai phương châm này, bạn sẽ không c̣n lo ngại ǵ nữa. Khỏi tốn 27 đô mà chắc ăn như bắp. Nên nhớ, khi thấy đèn vàng, 90% thời gian bạn nên đạp thắng, 10% thời gian bạn có thể nhấn ga. Nếu đèn đổi từ xanh sang vàng, và xe bạn đang ở trong ṿng 50 feet (một căn nhà) trước khi đến mức giới hạn, bạn có thể nhấn ga. Nếu bạn c̣n xa hơn 50 feet, điều tốt nhất là bạn nên đạp thắng. Vượt đèn đỏ có nguy hiểm không? Xin thưa, rất nguy hiểm. Đúng vậy, vượt đèn đỏ rất nguy hiểm v́ ngoài chuyện bị phạt, người tài xế c̣n có thể gây tai nạn. Thống kê cho thấy, các tai nạn tử thương thường xảy ra tại ngă tư, và nguyên do chính là người tài xế đă vượt đèn đỏ như những bức h́nh dưới đây cho thấy. (Xin xem h́nh 6 và 7) Đó là lư do tại sao tiền phạt vượt đèn đỏ rất đắt. Giá tiền phạt đèn đỏ cho năm 2007 là 380 đô cộng tiền học (hơn năm ngoái 40 đô). Lời cuối Vượt đèn đỏ có thể tiết kiệm cho bạn vài phút. Nhưng nếu bạn nghĩ xa hơn một chút, bạn thấy ḿnh chẳng làm ǵ được với vài phút đó. Nhưng đặt trường hợp bạn bị cảnh sát “vồ” (động từ này tác giả học được từ một học viên), hoặc bị máy chụp h́nh “chớp”, bạn sẽ mất vài trăm đô, cộng thêm 8 tiếng ngồi trong lớp xoá ticket. Tệ hơn nữa, nếu lỡ tai nạn xảy ra, bạn hoặc những người nào đó không quen biết có thể nằm nhà thương hay “dọn về nhà mới” cả cuộc đời. Chẳng đáng đâu bạn ạ. Xin chúc bạn một ngày thật vui và lái xe thật an toàn. |
| Việt Cộng Đồng Khởi Ở Mỹ VI ANH . Việt Báo Thứ Bảy, 9/1/2007, 12:02:00 PM Phải nói 32 năm, CS Hà nội mới mở phong trào Đồng Khởi ở Mỹ là hơi chậm. Nhưng Việt Cộng đă đồng khởi rồi, cao điểm là từ khi Ô Triết chuẩn bị đi Mỹ. Cuộc tổng nổi dậy bắt đầu từ khi Ô Triết đến Mỹ. Liệu Việt Cộng có thể nhuộm đỏ người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại, đặc biệt là ở Mỹ hay không? Liệu công cuộc quốc tế vận của người Việt hải ngoại để giúp cho công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN trong nước, có c̣n hữu hiệu như hồi trước tới giờ hay không? Một, một sự thật không thể chối căi được là, 32 năm qua người Việt tỵ nạn CS đă kiên gan bền chí xây dựng thế lực chánh trị trong chánh quyền và dân chúng Mỹ. Thành tựu đó là một trở ngại trung tâm cho bang giao Hà Nội đối với Washington. Tiêu biểu, Quốc kỳ VN đă được chánh quyền tiểu bang, địa phương Mỹ công nhận như biểu tượng, di sản tư do, dân chủ củangười Mỹ gốc Việt. Đưa được một số người gốc Việt vào cơ quan lập pháp của hai tiểu bang lớn và vào cơ quan lập qui của chánh quyền quận hạt, thành phố. Đưa vấn đề nhân quyền VN vào Quốc Hội nhưng chỉ ở tŕnh độ khuyến nghị của quyết nghị hơn là cưỡng hành của luật pháp. Nhưng chưa đưa vào được Hành Pháp, trừ việc TT Bush mời đại diện của bốn tổ chức đấu tranh cho tư do, dân chủ, nhân quyền VN vào tham khảo ư kiến, chỉ ở tŕnh độ tham khảo ư kiến thôi, trước khi Ong Triết Chủ tịch VC đến thăm TT Bush. Nhưng việc chuyển lửa tự do và ánh sáng dân chủ từ Mỹ về quê hương th́ có nhưng ở giai đoạn nhen nhúm, chớ chưa thành lực lượng tổng hợp cháy bùng như ở Ba Lan. Hai, trái lại đối với Hành Pháp Mỹ với con đường bang giao Hà nội đă mở từ thời TT Clinton, qua thời TT Bush, CS Hà nội "từng bước" dùng bang giao, giao thương, vị trí chiến lược, quyền lợi kinh tế nhân công rẻ, an ninh kinh doanh vững của VN, đến càng ngày càng gần Hành Pháp liên bang Mỹ do TT Bush lănh đạo suốt gần hai nhiệm kỳ. Hành Pháp Mỹ do TT Bush lănh đạo đă gở CPC, cấp PNTR, giúp cho Hà Nội vào APEC sát với Mỹ. Trong ṿng vài tháng thôi, tháng Sáu Chủ tịch VC Ô Triết đến, tháng Tám Thủ Tướng VC đến Mỹ. TT Dũng c̣n đi vận động Mỹ đưa chế độ CS Hà nội vào làm thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo An Liên hiệp Quốc. Nh́n chung Quốc Hội Mỹ đi gần với cuộc đấu tranh của công dân Mỹ gốc Việt hơn Hành Pháp Mỹ. Đối với "Việt kiều", Bộ Chánh trị Đảng ban hành Nghị quyết 36. Đảng Nhà Nước CS Hà nội tăng cường nỗ lực " triển khai cụ thể" nghị quyết này để " giành dân chiếm đất" của các cộng đồng của người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại. Một mặt họ dùng người Mỹ gốc Việt làm lũng đoạn hàng ngũ người Việt, bằng nhiều phương tiện và phương cách. Móc nối những người hoạt động văn nghệ, truyền thông, công tác cộng đồng, từ thiện ở hải ngoại để một mặt tấn công những người đấu tranh là già nua hủ lậu, một mặt tô vẽ những thành tựu bề ngoài về kinh tế của CS, đ̣i hỏi đối thoại, ḥa giải ḥa họp theo kiểu xin cho. Đẩy mạnh truyền h́nh VTV4 tuyên truyền quốc ngoại qua đăng báo rao vặt, tuyên truyền rỉ tai mập mờ chiêu dụ gắn dỉa thu xem chương tŕnh tiếng Việt trong đó có truyền h́nh SBTN, VHN, DirecTV khỏi tốn tiền. Nhưng khi gắn rồi SBTN, VHN đâu không thấy, chỉ thấy VC chào cờ đỏ sao vàng ngày ba lần, nghe tin tức CS xào nấu đánh bóng CS, bôi tro trét trấu người Việt đấu tranh ngày ba bản, trẻ em Việt học tiếng Việt toàn " từ" CS, " nhất trí, đồng t́nh." Móc nối những Ong bầu người Việt hải ngoại đưa lối dẫn đường tung văn công qua biểu diễn để người Việt hải ngoại chống nhau. Mở dạ tiệc tiếp kiến lănh tụ VC như Ô Triết ở Dana Point. Ô Lănh sự VC ở San Fran nhiều cuối tuần xuống nhậu ở thành phố kế cận Garden Grove và Westminster, mỗi tiệc ba bốn chục người như thách thức dân Little Saigon tỵ nạn CS. Tung tiền qua Mỹ hùn hạp với cơ sở kinh doanh, mua nhà trả tiền một lần như mua cái sandwich Mc Domald. Mặt khác chiêu dụ bằng việc miển thị thực nhập cảnh cho người gốc Việt đi VN để người Việt hải ngoại tự trở thành thần dân của CS khi hộ chiếu bị đóng câu xác nhận nguồn gốc VN. Tăng thế lực những hội đoàn thân CS bằng cách chấp nhận cho những hội đoàn này bảo lănh để người Việt hải ngoại xin miển visa. Lũng đoạn địch là nghề của CS ở mọi nơi và mọi thời. Ba, CS Hà nội Hà nội sở dĩ phải tăng cường lũng đoạn người Việt hải ngoại ở Mỹ v́ tập thể người Mỹ gốc Việt là lợi hại nhứt đối với CS Hà nội. Tập thể người Việt ở Mỹ là cộng đồng Việt đông nhứt ở hải ngoại, nơi đây xuất phát nhiều phong trào chống CS, và có thể ảnh hưởng chánh quyền Mỹ qua lá phiếu, qua vận động chánh trị. Nói theo kiểu CS Hà nội, cộng đồng người Mỹ gốc Việt là "hậu phương lớn" của công cuộc đấu tranh của đồng bào Việt, tôn giáo, trí thức, nông dân, công nhân trong nước. Khuấy rối, phá rồi, lũng đoạn được cộng đồng người Mỹ gốc Việt để cộng đồng này quá bận rộn không thể tiêp tay được với đồng bào đấu tranh trong nước. Sau cùng đối với CS Hà nội, cuộc đồng khỏi kỳ này của CS Hà nội ở Mỹ là một cuộc tấn công tổng hợp và toàn diện, "một cuộc tổng nổi dậy" của CS nằm vùng chống người Việt tỵ nạn CS ở Mỹ. Đối với người Việt tỵ nạn CS các cộng đồng người Việt ở Mỹ là mảnh đất cuối cùng không CS. CS Hà nội có bang giao, giao thương với chánh quyền liên bang Mỹ. CS Hà nội có ngân sách quốc gia, có cán bộ địch vận, dân vận, cán bộ đặc t́nh, gián điệp ở Mỹ. Nhưng CS Hà nội có quá nhiều vấn đề nội bộ như những cái ổ ung thư đang thời di căn trong guồng máy đảng Nhà Nước và trong xă hội VN. Về xă hội, hố sâu ngăn cách nghèo giàu, thành thị nông thôn quá sâu rộng đang bành trướng thêm. Tôn giáo, công nhân, nông dân, trí thức bất măn đấu tranh trực diện. Đảng CS mất tính đấu tranh, bị phân hóa v́ Nam Bắc, chia rẽ v́ thân Tàu thân Mỹ, đấu đá nhau v́ quyền lợi phe đảng. Guồng máy nhà nước bị lũng đoạn v́ tham nhũng. Các nhà chánh trị học xem chế độ CS Hà nội cũng như TC là chế độ mạnh nhưng mong manh dễ vỡ như ai có dè Liên sô sụp đổ đâu. Thêm vào đó về tinh thần CS không có chánh nghĩa. CS cố gắng lấy thành công kinh tế làm chánh nghĩa cầm quyền nhưng kinh tế tư bản hoang dă mà CS đang áp dụng tạo nhiều vấn đề xă hội đăng đưa đến bất ổn. Con người sanh ra ai cũng muốn tự do. Có miếng ăn đủ rồi, ai cũng muốn có một cuộc sống tinh thần kha Lámhơn, tư do hơn, dân chủ hơn. Chánh nghĩa đấu tranh của người Việt ở Mỹ và đồng bào trong nước là tự do, dân chủ, nhân quyền. Bao nhiêu hành động trấn áp dân có tin ngưỡng, dân oan, trí thức, bất đồng chánh kiến đă chứng tỏ CS Hà nội là sát thủ của tư do, dân chủ, nhân quyền. Cuộc đồng khởi này của CS Hà nội có thể làm lộ, nướng hết những cán bộ nằm vùng, những cơ sở nằm vùng v́ phải lộ diện. CS Hà nội có bang giao và giao thương với Mỹ nhưng không có quyền hoạt động t́nh báo, gián điệp ở Mỹ, không có quyền lũng đoạn cộng đồng người Mỹ gốc Việt là công dân Mỹ. Mỹ xưa bang giao với Liên xô không có nghĩa là đồng minh với Liên xô. CS Hà nội nay có bang giao với Washington không có nghĩa là Hà nội đồng minh với Washington. Phương chi thời gian của Hành Pháp do TT Bush lănh đạo c̣n non hai năm thôi, TT Bush có quá nhiều vấn đề rắc rối khó khăn với Chiến tranh Iraq, Quốc Hội đă do đối lập kiểm soát. TT Bush dù có muốn làm ǵ ngoạn mục cho CS Hà Nội cũng khó làm. Trái lại coi chừng Đảng Dân Chủ đối lập sẽ biến đường lối quá dễ dàng của TT Bush đối Trung Cộng và Việt Cộng khiến hai chế độ này trở thành những Frankeistein, như là một thứ thất bại ở Iraq để tấn công đảng Cộng Ḥa trong mùa bầu cử 2008. Trong trường hợp đó chính người của Đảng Cộng Ḥa cũng phải ngăn cản TT Bush để đảng không bị hai búa một lần. Chánh quyền Mỹ về thực tế cũng như về pháp lư không có quyền hy sinh quyền lợi công dân Mỹ gốc Việt trước những lũng đoạn, phá hoại, và khủng bố của CS Hà nội. Xu thế thời đại kinh tế toàn cầu, dân chủ hóa các dân tộc đứng bên cạnh người Mỹ gốc Việt và người Việt trong nước. Trận chiến cuối cùng của cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN sẽ thuộc về người dân Việt trong ngoài nước. Đó là qui tŕnh không thể đảo ngược được, dù CS Hà nội có đồng khời lần thứ mấy đi nữa, dù tài phiệt Mỹ có hà hơi tiếp sức cho Hà nội thế mấy đi nữa. Thiện phải thắng Ac. Chánh phải thắng Tà. Không thể khác được, chỉ sớm hay muộn thôi. |
| Rằm Tháng 7 Không Yên VI ANH . Việt Báo Thứ Sáu, 8/31/2007, 12:02:00 PM Rằm tháng Bảy là tiếng b́nh dân gọi ngày Lễ Vu Lan báo hiếu và xá tội vong nhân của Phật Giáo. Một lễ tôn giáo đă đi vào ḷng dân tộc VN, đi vào lối sống hay văn hóa Việt Nam. Nhớ xưa, thời Pháp thuộc, tuổi trẻ tiểu học và trung học của người viết bài này nay đă hơn bảy mươi, đă trải qua nhiều Rằm Tháng Bảy ở quê hương. Ngày ấy tại Quận lỵ Cái Răng, Chùa Phật, Chùa Tàu gần một bên trường Tàu bị lấy làm bót Lính Đầu Đỏ Tây, và không xa nhà Ông Cả Đạt bị Pháp lấy làm đồn có Ông Ách Râu, dân Corse hết sức dữ, lơ mơ một chút là "phơ" chết liền. Thế mà Chùa của Thầy Ba Độ của Phật Giáo và Chùa Ông [Bổn] của người Hoa vẫn tổ chức Rằm Tháng Bảy. Hàng nhiều trăm thiện nam tín nữ tham dự. Cuộc "thí vàng" sau đó với nhiều cái "đụn" gắn bánh Tây béo ngọt, gắn giấy một, năm, hai mươi đồng Piastres mới toanh, rất nhiều người trẻ già đủ hạng, nhứt là "đám nhứt quỉ, nh́ ma, thứ ba học tṛ" trong đó có người viết bài này là học sinh hồi hộp, chờ đợi, tham dự để "giựt vàng", vui như lễ hội. Ông Ách Râu ngày đó cũng trở "hiền" cầm roi "c.. ḅ" đi xa xa ǵn giữ an ninh, gặp mấy học sinh bẽn lẽn chưa vào dự, vui vẻ khuyến khích học sinh tiểu học lúc bấy giờ nghe và nói được chút ít tiếng Tây, mau mau vào dự. Thời Nhựt bổn, đồng bào Miền Bắc đói khổ, chết cả làng, không có người chôn, người viết bài này thấy nhiều gia đ́nh ở Miền Tây vựa lúa góp tiền cho Phật Giáo Ḥa Hảo để ra cứu đói đồng bào miền Bắc. Phắt xít Nhựt vẫn để Đức Huỳnh Giáo Chủ đi cứu độ chúng sinh, làm công tác từ thiện, công tác Phật sự. Thời độc lập, Việt Nam Cộng Ḥa, đệ nhứt cũng như đệ nhị, người viết bài này cũng chứng kiến và tham dự rất nhiều lần với phái đoàn gồm tăng ni Phật tử có nhân sĩ tháp tùng vào tận khám đường ủy lạo anh chị em tội nhân trong khám. Phái đoàn nhà Chùa luôn được Ô. Chánh văn Pḥng Ṭa Tỉnh dàn xếp mau lẹ với Ông Quản đốc Trại Cải Huấn tạo mọi điều kiện dễ dàng cho phái đoàn nhà chùa làm công tác từ thiện và Phật sự. Thời CS Hà nội, chủ nghĩa CS chủ trương vô thần nên không ai đ̣i hỏi CS Hà nội thể hiện nhiều tinh thần Vu Lan báo hiếu, xá tội vong nhân như thời Pháp thuộc, thời Nhựt lật Pháp và thời độc lập của VN. Nhưng với tư cách nhà cầm quyền đương thời của đất nước và nhân dân Việt Nam, lẽ ra CS Hà nội không cần và không nên làm Rằm Tháng Bảy không yên, không cần và không nên tố giác đổ tội cho Phật giáo Việt Nam Thống nhất "khích động dân chúng khiếu kiện" trong mùa Vu Lan. Thật là những chuyện vô ích cho nhà nước, và xúc phạm lối sống của người dân. Công an đă bắt Thượng Tọa Không Tánh ở Hà nội khi ủy lạo đồng bào dăi nắng, dầm mưa chờ khiếu kiện, rồi cũng phải thả. Nhưng lại "bới chuyện" thêm. Đảng Nhà Nước CS Hà nội mật lịnh cho "báo đài" của Đảng Nhà Nước CS, đặc biệt là báo Nhân Dân tiếng nói của Đảng CS, nhất loạt mở hết công suất loan tin và b́nh luận loạn cả lên, tuyên truyền rằng công an CS đă ngăn chận "âm mưu" của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất "khích động" bà con khiếu kiện. Thứ Trưởng Công An Nguyễn văn Hưởng, nhân vật số hai của Bộ Công an c̣n tố giác những người khiếu kiện là những người nhà giàu bạc triệu giả dạng nhà nghèo đi khiếu kiện. Ông này c̣n nói tại sao Phật Giáo không nộp tiền cho Mặt Trận Tổ Quốc để giúp dân. CS đánh phá Phật Giáo, tố giác Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhứt không có pháp nhân như thế như đấm đá vào chân không. Nếu TT Không Tánh có "khích động', Phật Giáo có "âm mưu", có bằng chứng có tội tại sao lại thả. Hạ uy thế Phật Giáo, hạ uy tín HT Quảng Độ một cách vơ đoán như thế là ngậm máu phun người, dơ miệng ḿnh trước. Cáo buộc dân oan đi khiếu kiện, đi biểu t́nh là những người có bạc triệu bị Phật Giáo "âm mưu khích động khiếu kiện", chỉ thị Phật Giáo phải đưa tiền từ thiện cho Mặt Trận Tổ Quốc làm từ thiện; những việc làm đó xuất phát từ nhân vật số hai lo việc điều tra xét hỏi lẽ ra phải dựa vào chứng cớ, luật pháp, cho cả nước đă chứng tỏ công an CS là những người nếu không là người "lờ mờ nhân ảnh như người đi đêm" th́ cũng là người nằm mơ giữa ban ngày, hay người bị bịnh tâm thần hoang tưởng, tâm thần phân liệt. Vấn đề dân oan khiếu kiện là một chuyện dài xă hội chủ nghĩa, nổi bật nhứt khi chuyển sang kinh tế thị trường. Có tổ chức từ thiện nào, có người tặng dữ Việt nào chịu giao tiền cứu trợ cho nhà cầm quyền CS hay cơ quan ngoại vi nữa đâu, ai dại ǵ giao trứng cho ác. Phương chi, thông bạch cứu trợ dân oan và thông điệp Vu Lan của Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhứt, trong mùa Vu Lan này chỉ đề cập đến công tác từ thiện và nghi thức tôn giáo của Phật Giáo. Không phê b́nh chỉ trích chế độ dù Phật Giáo VN Thống Nhứt không chấp nhận vào quỹ đạo kiểm soát tôn giáo của nhà cầm quyền. Nhà cầm quyền CS đă "xóa sổ" tư cách pháp nhân của Giáo Hội sau những tháng đầu cưỡng chiếm được Miền Nam. Nhưng thực tế giáo hội này vẫn tồn tại trong ḷng Phật tử, trong ḷng dân, trong xă hội VN và dưới cái nh́n của quốc tế. Uy tín của HT Quảng Độ đối với quốc tế là một trời một vực so với bộ ba cầm đầu Đảng Nhà Nước CS. Thật là một sai lầm tai hại cho CS Hà nội khi làm Rằm tháng Bảy không yên, đi đánh phá Phật Giáo, trấn áp dân oan trong mùa Vu Lan. Đất nước VN muốn hay không muốn sự thật đạo Phật đă gắn liền với lịch sử. Dân tộc VN muốn hay không muốn đại đa số dân số xem việc thờ cúng Thờ Cúng Ông Bà như nghi thức tôn giáo (có người gọi là đạo Thờ Cúng Ông Bà) và hai phần ba dân số tư xem ḿnh theo đạo Phật hay học Phật tu thân.. Mùa Vu Lan (Rằm tháng Bảy Âm lịch) là một trong những ngày đại lễ để báo hiếu và cầu mong xá tội vong nhân. Báo hiếu đối với thân nhân gia đ́nh, báo hiếu với đồng bào, đồng loại, đối với quốc gia dân tộc - là một trong những tứ đại trong ân. Trừ ra xem tôn giáo như kẻ thù, coi dân chúng như cỏ rác, chánh trị, thuật an bang tế thế không cho phép một cuộc đánh phá không cần thiết như vậy. Làm thế là xúc phạm quần chúng tín ngưỡng, chống lại lối sống, văn hóa của đại bộ phận dân tộc. Quần chúng không bao giờ tin những cáo buộc âm mưu khích động thiếu căn cứ thời gian, không gian, sư kiện như vậy. Miệng lưỡi của công an CS ai mà tin. Tuyên truyền một chiều, vô căn cứ như vậy là tự tố giác sự lừa dối, bịp bợm, không ai ngửi được. Cũng như "báo đài" Đảng Nhà Nước CS ó lên ca ngợi báo một tuần báo Việt ngữ ở Quận Cam khi thấy người Việt hải ngoại đặt vấn đề với tờ báo này bị coi thân Cộng. Điều đó làm hại tờ báo này rất nhiều; công luận hải ngoại càng thấy, càng nghi tờ báo đang bị đặt vấn đề thân Cộng này. Ngay cả báo này cũng khó mà giải thích. Cái kiểu tuyên truyền "ta nhứt định đúng, nhứt định tốt, địch nhứt định sai, nhứt định xấu". Cái kiểu tin tức và nghị luận một chiều của "báo đài" trong nước đă nói lên "chức năng" tuyên truyền của báo chí của Đảng, Nhà nước CS. Đem một nhân vật số hai của Bộ công an để đấu tố Phạt Giáo, đổ tội cho dân oan khiếu kiện, dùng hàng chục tờ báo trong đó có con chim đầu đàn là nhựt báo Nhân Dân và các báo đàn em tay sai ra để xào nấu sư kiện, bóp méo sự thật là làm chuyện vô ích, tự hại chế độ. |
| Tư tưởng chính trị, kinh tế và con người thật Hồ chí Minh truyen thongNguyễn Văn Trần Nhân ngày 2/9, thử t́m hiểu Chỉ thị 06-CT/ TW: Học tập và làm theo gương Bác Hồ vĩ đại Bộ Chính trị đảng cộng sản Hà Nội vừa ra Chỉ thị số 06-CT/TW về tổ chức cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh”. “Theo gương bác Hồ” Nguồn: images.google.com Nhân đây, xin nhắc lại trong vừa qua, Bộ Chính trị đă ban hành một chỉ thị quan trọng, đó là Nghị quyết 36 hướng dẫn đảng viên các cấp thi hành chánh sách của đảng chiêu dụ và thu phục người Việt hải ngoại về với đảng cộng sản. Được như vậy, đảng cộng sản có thể tổng kết chiến thắng 30/04/75 một cách trọn vẹn. Chỉ thị 06-CT/TW nhằm chấn chỉnh hàng ngũ đảng, củng cố ḷng tin nhân dân đối với đảng cộng sản trong vai tṛ lănh đạo đất nước ngày nay đang trên đà suy yếu. Nghị quyết 36 cho thấy chỉ trong thời gian ngắn, đảng cộng sản Hà Nội đă không c̣n giữ thái độ cao ngạo đối với người Việt hải ngoại như trước kia (“bọn đĩ điếm”, “phản quốc”, tức thái độ ông/chúng mày) mà đă thay đổi “người Việt hải ngoại là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc”( quan hệ ông/chúng mày nay đổi lại vị trí). Bởi v́ chỉ số tiền khoảng 4 tỷ Mỹ kim của người Việt hải ngoại gởi về Việt Nam hàng năm, tính ra thành lợi tức đầu người, cũng đă vượt khởi quá xa lợi tức đầu người ở Việt Nam ngày nay. Nay Bộ Chánh trị ra Chỉ thị 06-CT/TW đă phơi bày rơ một thực tế khách quan ở Việt Nam ngày nay là chủ nghĩa cộng sản không c̣n là niềm tin, là lư tưởng tranh đấu của người cộng sản nữa. Mà đúng vậy. Cộng sản Mác-Lê sụp đổ hoàn toàn ở Liên-Xô và Đông Âu bởi v́ học thuyết khoa học hiện thực mà lại không có khả năng mở ra tương lai. Sau khi sụp đổ, chủ nghĩa cộng sản cũng không để lại được một điều ǵ dù nhỏ nhít khả dĩ ơn ích cho nhân loại. Cộng sản đă sụp đổ như chưa hề có cộng sản hiện hữu. Đảng cộng sản Hà Nội không thể không biết sự thật lịch sử này nên nay họ xoay qua cố tạo dựng Hồ Chí Minh thành một giá trị quy chiếu cho đảng viên và thuyết phục nhân dân chấp nhận như một niềm tin chung. Giá trị quy chiếu, niềm tin chung sẽ là cơ sở tinh thần dựa trên đó đảng cộng sản cố sức kéo dài thêm quá tŕnh xă hội chủ nghĩa của chế độ. Nhưng “tấm gương tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh” có phải thật sự có giá trị quy chiếu hay không? Mà Hồ Chí Minh có tư tưởng, đạo đức không? Con người thật Hồ Chí Minh nếu có nêu gương th́ tấm gương ấy là tấm gương như thế nào? Tư tưởng đạo đức của Hồ Chí Minh Từ Đại hội 6 (12/1986), đảng cộng sản Hà Nội đưa ra chính sách “đổi mới”, tức chuyển biến chủ nghĩa Mác-Lê-Mao-ít thành chủ nghĩa Mác-Lê-Đặng (Đặng Tiểu B́nh ), nhưng vẫn khẳng định Việt Nam theo con đường xă hội chủ nghĩa, bỏ qua giai đoạn tư bản chủ nghĩa, mà chỉ tiếp thu những thành tựu tốt đẹp của chế độ tư bản về khoa học, kỹ nghệ để xây dựng và phát triển đất nước xă hội chủ nghĩa, dứt khoát bác bỏ không khoan nhượng những giá trị tinh thần nền tảng như các quyền tự do chánh trị, văn hóa, tôn giáo, … (1) Đến năm 1991, Hà Nội lại bắt chước Bắc Kinh (đề cao Mao Trạch Đông ) hô hào đề cao cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh” và đưa vào tất cả các tài liệu tuyên truyền chính thống, kể cả đưa vào sách giáo khoa các cấp. Thật t́nh th́ Hồ Chí Minh làm ǵ có tư tưởng! Những ǵ Hồ Chí Minh viết chỉ có giá trị không hơn những bản văn hành chánh cho cán bộ của ông. Hơn nữa, chính Hồ Chí Minh cũng từng thú nhận ông ta “không có tư tưởng ǵ khác hơn chủ nghĩa Mác-Lê”.. Sự thú nhận này làm ra vẻ ông là người khiêm tốn, nhưng thật sự không phải ông là người có tính khiêm tốn. Trong quyển “Lẽ phải của chúng ta” do Nhà Chánh Trị Quốc Gia xuất bản, Hà Nội/2004, ông Nguyễn Phú Trọng, chủ tịch Quốc Hội, phản bác nhũng chống đối của người Việt tranh đấu dân chủ, viết: “ … riêng về mặt lư luận, họ sử dụng mọi phương tiện đánh vào nền tảng tư tưởng của đảng là chủ nghĩa Mác-Lê, ở Việt nam [chủ nghĩa Mác-Lê] c̣n là tư tưởng Hồ Chí Minh”. Nhưng ở Việt Nam, chủ nghĩa Mác-Lê chuyển biến thành tư tưởng Mao Trạch Đông –Stalin. Sùng bái tuyệt đối Stalin và Mao Trạch Đông nên đă có lần trong chiến khu, trước một số đông đảng viên, vào đầu thập niên 50, Hồ Chí Minh chỉ ảnh Stalin và Mao trạch đông nói: “Bác có thể sai lầm, chớ hai vị nầy không bao giờ phạm phải sai lầm”. Do đó, lúc nào Hồ Chí Minh cũng hết ḷng hết dạ tôn thờ Stalin và Mao Trạch đông là bực thầy của lư thuyết chuyên chính vô sản mà ông ra sức học tập và đem áp dụng ở Việt nam: “đảng cộng sản là công cụ của chuyên chính vô sản”, mà chuyên chính sau cùng chỉ c̣n là “chuyên chính của một người”. (2) . Boris Savourine đă phải nh́n nhận Hồ Chí Minh là đồ đệ tuyệt trần của Stalin (3). C̣n đối với họ Mao, Hồ Chí Minh khẳng định “kinh nghiệm và tư tưởng của Mao Trạch Đông đă giúp chúng tôi hiểu thấu đáo hơn học thuyết Mác-Angels-Stalin. Những người cách mạng Việt Nam phải luôn luôn ghi nhớ và biết ơn Mao trạch đông về những cống hiến to lớn đó” (4). Khi ghép “tư tưởng Hồ Chí Minh” vào chính sách “đổi mới”, Hà nội không nghĩ là muốn dựng lên Hồ Chí Minh thay thế Mác-Lê-Stalin-Mao để làm cho mọi người thấy có một chút màu sắc việt nam bởi theo tư tưởng hồ chí minh cũng không ǵ khác hơn rập khuôn theo tư tưởng stalin-mao trạch đông mà thôi. Lúc nào Hồ Chí Minh cũng tâm nguyện đó là học thuyết đúng đắn nhứt, là kim chỉ nam xây dựng đất nước xă hội chủ nghĩa. V́ tin tuyệt đối Stalin và Mao Trạch Đông mà Hồ Chí Minh đă đem về Việt Nam áp dụng vào thực tế những lời dạy và kinh nghiệm quí báu của hai người ấy, đă gây ra thảm cảnh ở miền Bắc Việt Nam từ đầu thập niên 50 của thế kỷ trước trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất, giết hại hơn nửa triệu nông dân vô tội, làm tê liệt sự sản xuất xă hội suốt trong nhiều năm. Tiếp theo, Hồ Chí Minh thực hiện “Trăm Hoa Đua Nở” giết hại sạch những trí thức ưu tú ở miền Bắc. Trong số trí thức ấy, có những người thoát chết lúc thanh trừng, phải kéo dài cuộc sống đau khổ cho đến cuối đời trong gần đây. Tạ Thu Thâu Nguồn: wikimedia.org Trung thành với tinh thần chuyên chính vô sản, lúc kháng chiến, Hồ Chí Minh dựng “Mặt Trận Việt Minh” để thực hiện đoàn kết toàn dân nhưng, thực chất, là để tiêu diệt tất cả đoàn thể, cá nhân nào tham gia Việt Minh mà không theo cộng sản, mặc dù cùng đánh đuổi thực dân pháp giành độc lập cho Việt Nam. Hồ Chí Minh đă từng tuyên bố rơ: “Đảng ta không những giành được quyền lănh đạo cách mạng (kháng chiến chống thực dân) trong cả nước, mà c̣n đập tan được mọi âm mưu của giai cấp tư sản hầu tranh giành quyền lănh đạo cách mạng với đảng ta” (5). Trên thực tế, lúc ấy, từ Hà Nội, Hồ Chí Minh đă không ngần ngại ra chỉ thị sát hại những nhà trí thức ái quốc chân chính ở miền nam như Tạ Thu Thâu, Nguyễn An Ninh, Phan văn Hùm, Trần văn Thạch, Hồ văn Ngà, Nguyễn văn Sâm,…và vô số những tín đồ của các tôn giáo ái quốc trong Nam như Cao Đài, Phật Giáo Ḥa Hảo (Đức Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ bị Việt Minh cộng sản theo lệnh Hồ Chí Minh sát hại ở Đốc Vàng). Riêng đối với những người kháng chiến theo Đệ Tứ, như Tạ Thu Thâu, Hồ Chí Minh đă không tiếc lời nguyền rủa đó là “bầy chó trốt-kít” và buộc tội họ là “bọn phản bội, gián điệp, tay sai ngoại bang, đế quốc, … ” (6). Ngày nay, đảng cộng sản Hà Nội học tập và áp dụng tư tưởng Hồ Chí Minh không lệch lạc trong các vụ buộc tội những nhà tranh đấu dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam như Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ B́nh, Nguyễn văn Đài, Lê thị Công Nhân,… là “gián điệp, phản quốc, … ”. Nhưng khi nh́n lại nghiêm chỉnh th́ ai ai cũng nhận thấy Tạ Thu Thâu và tất cả nạn nhân của Hồ Chí Minh, và cả những người đang tranh đấu dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam ngày nay, đều được mọi người lương thiện kính trọng và nh́n nhận họ là những nhà ái quốc trong sáng, chân chính. C̣n Hồ Chí Minh khó được nhiều người Việt Nam không cộng sản thừa nhận là người yêu nước. Năm 1961, dưới thời Hồ Chí Minh, Quốc Hội ở Hà Nội ban hành Nghị quyết 49/NQ/TVQH cho phép công an bắt nhốt mọi công dân vào Trại Cải tạo Tập trung trong 3 năm không cần án lệnh ṭa án, không cần xét xử. Sau đó, việc tạm giam có thể được gia hạn đến vô thời hạn. Ngày nay, Vơ Văn Kiệt chấp hành tư tưởng Hồ Chí Minh, ban hành Nghị Quyết 31CP cho phép công an quản lư hành chánh tại gia mọi công dân bị t́nh nghi là thành phần nguy hiểm cho chế độ để tránh cho đảng và nhà nước phí tổn giam giữ tập trung như trước. Nhiều đảng viên, tức không kể đến toàn dân lương thiện, đă phải lên tiếng nguyền rủa “tội ác của chế độ này (do Hồ Chí Minh lập ra) thật nói không hết” (7) . C̣n cựu đại tá Bùi Tín, nguyên Phó Tổng biên tập nhật báo Nhân Dân, phán xét từ tốn: “Đó là (đảng cộng sản và tư tưởng Hồ Chí Minh) một bộ máy đàn áp rộng lớn và tinh vi theo kiểu KGB lộng hành, bất chấp luật pháp và dư luận, chà đạp quyền tự do của công dân, khống chế con người và xă hội, tạo nên nỗi sợ hăi thường trực và dai dẳng” … (8). Tấm gương Hồ Chí Minh Hồ Chí Minh suốt đời nêu cao tấm gương là người cộng sản chuyên chính, cho đến chết th́ t́m đường đi gặp cụ Mác, cụ Lê (theo Di chúc). Noi gương Mao Trạch Đông, ông luôn luôn giữ vững con đường tiến lên chủ nghĩa xă hội ở Việt Nam. Ông không ngần ngại sao chép một cách máy móc “lư thuyết cách mạng không ngừng”. Ông tin tưởng theo Mao Trạch đông nên quả quyết sau Cách mạng dân chủ nhân dân, tức sau cuộc cách mạng giành độc lập và Cải Cách Ruộng Đất, Cải Tạo Công Thương Nghiệp, Cải Tạo Trí Thức (vụ Nhân Văn Giai Phẩm), th́ Việt nam phải tiến lên làm Cách mạng xă hội chủ nghĩa. Và cả hai cuộc Cách mạng nầy phải quan hệ nhân quả với nhau và đều do đảng cộng sản lănh đạo. Hồ Chí Minh lúc nào cũng nêu cao tấm gương kiên quyết tin tưởng ở sự thắng lợi trên quy mô toàn thế giới của chủ nghĩa xă hội trước chủ nghĩa tư bản. Vào đầu năm 1960, Trung quốc thực hiện chánh sách “Đại Nhảy Vọt”. Ở Việt Nam, Hồ Chí Minh liền noi gương Mao Trạch đông đưa ra khẩu hiệu “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến thẳng lên chủ nghĩa xă hội”. Năm 1976, sau khi hai miền Nam Bắc thống nhất theo cộng sản th́ đảng cộng sản Hà Nội áp dụng trung thực tư tưởng Hồ Chí Minh như tấm gương chính trị qua khẩu hiệu lănh đạo “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xă hội”. Tường Bá Linh đổ (1989) Nguồn: newsimg.bbc.co.uk/Ảnh: AP Đến năm 1990, hệ thống cộng sản tại Liên Xô và Đông Âu sụp đổ làm cho ḷng tin sắt đá của Hồ Chí Minh trước kia rằng chủ- nghĩa- xă- hội phải toàn thắng, đă không thắng, mà c̣n tan tành thành mây khói. Về kinh tế, Hồ Chí Minh nêu cao tấm gương làm đồ đệ ngoan ngoăn của Mao Trạch Đông, thi hành chính sách Hợp Tác Hóa Nông nghiệp ở Việt Nam ngay sau khi nắm được chính quyền ở miền Bắc. “Các HợpTácXă dưới sự lănh đạo của đảng phải trở thành những đội quân vững mạnh của nông dân lao động, trong cuộc phát triển sản xuất” (9). Dứt khoát, như Trung Quốc, Hồ Chí Minh không chấp nhận mọi h́nh thức “khoán” với nông dân - một mô h́nh sản xuất gia đ́nh và cá thể, có khả năng giải quyết nhu cầu lương thực tối thiểu hằng ngày cho người dân, nhất là nông dân. Đến cuối đời, Hồ Chí Minh c̣n nêu cao “tấm gương chết sống” với chủ nghĩa xă hội nên ông kiên định rằng chủ nghĩa xă hội là ngọn đuốc soi đường cho cả nước tiến lên. Ông dạy đảng viên cộng sản của ông “yêu Tổ quốc phải gắn liền với yêu chủ nghĩa xă hội, v́ Việt nam tiến lên chủ nghĩa xă hội th́ Tổ quốc ngày một giàu mạnh thêm” (10). Sau khi chiếm được miền Nam, đảng cộng sản Hà Nội lập lại lời dạy nầy của Hồ Chí Minh làm khẩu hiệu giáo dục toàn dân “yêu Tổ quốc là yêu chủ nghĩa xă hội”. Và ngày nay, đảng cộng sản vẫn c̣n giữ khái niệm đánh tráo: “tổ quốc xă hội chủ nghĩa”. Năm 1959, phát huy tư tưởng xă hội chủ nghĩa, Hồ Chí Minh, trong một báo cáo về dự thảo hiến pháp, khẳng định “chế độ ta xóa bỏ các h́nh thức sở hữu không xă hội chủ nghĩa” làm cho nền kinh tế nhiều thành phần trước kia trở thành một nền kinh tế thuần nhất sở hữu toàn dân” để tạo “nền tảng vững chắc cho chủ nghĩa xă hội và đẩy mạnh việc cải tạo xă hội chủ nghĩa” (11). Không chỉ cải tạo nông nghiệp, Hồ Chí Minh vẫn thực hành lời dạy của Stalin và Mao Trạch đông “cải tạo xă hội chủ nghĩa đối với giai cấp tư sản trong công nghiệp”. Qua năm sau, Hồ Chí Minh hô hào phải làm một việc cần kíp, gấp rút là “cải tạo giai cấp tư sản dân tộc” (12). Nên nhớ cụm từ “cải tạo xă hội chủ nghĩa” là sản phẩm của Mao truyền dạy . Người thi hành chánh sách cải tạo công thương nghiệp ở miền Bắc vào giữa thập niên 50 và sau nầy, ở Sài G̣n, là Đỗ Mười. Tưởng nên nói thêm để biết về con người có thành tích lớn nầy. Đỗ Mười xuất thân làm nghề thiến heo và sửa cửa trước khi di theo cách mạng, tiến lên làm Bộ trưởng,Thủ tướng và sau cùng, làm Tổng Bí thư đảng cộng sản Hà Nội. Vào thời gian lần lượt đảm nhiệm những chức vụ lănh đạo đất nước ấy, ông lại mắc bệnh tâm thần. Ban đêm, ông leo lên cây hát nghêu ngao và cười nói một ḿnh. Khi đánh tư sản, Đỗ Mười giải thích với cán bộ đảng viên thi hành chiến dịch rằng “bọn tư sản giống như lũ chuột cống; khi thấy chúng nó lú đầu ở đâu th́ phải đập cho nó chết ngay” (theo lời kể lại của nhà báo Bùi Tín). Thực hiện cải tạo xă hội chủ nghĩa, Hồ Chí Minh tiếp tục theo gương Mao Trạch Đông hô hào “để đạt mục đích công nghiệp hóa xă hội chủ nghĩa, toàn dân ta phải ra sức thực hiện chính sách ưu tiên phát triển công nghiệp nặng, nhằm biến nền kinh tế miền Bắc (vốn nghèo nàn, cực kỳ lạc hậu, thiếu mọi điều kiện làm công nghiệp nặng) thành một nền kinh tế hiện đại trong ṿng 10 năm” (13)! Đưa ra quyết định nầy chứng tỏ Hồ Chí Minh không có một hiểu biết tối thiểu về kinh tế và, một cách tổng quát, không có một kiến thức cần thiết tối thỉểu về lănh đạo, ngoài tài ngoan ngoăn vâng lời Mao Trạch Đông và Stalin. Cũng như về chính trị, về kinh tế, Hồ Chí Minh vẫn là tấm gương sáng in bóng Mao Trạch Đông. Dưới bút hiệu Trần Lực, Hồ Chí Minh hô hào “Việt Nam nên áp dụng hoàn toàn kinh nghiệm xây dựng kinh tế xă hội chủ nghĩa của Trung quốc” (14). Hậu quả về mặt kinh tế khi Hồ Chí Minh áp dụng rập khuôn chánh sách cải tạo xă hội chủ nghĩa theo kiểu Mao Trạch Đông đă đưa Việt Nam lâm vào t́nh trạng nghèo đói, lạc hậu cực kỳ thảm hại và c̣n để lại di hại năo trạng cho giới cầm quyền ngày nay. Con người Hồ Chí Minh Nếu cởi bỏ những huyền thoại do bộ máy tuyên truyền Hà Nội liên tục khoác lên người, Hồ Chí Minh sẽ hiện nguyên h́nh của con người thật, với nhiều tội ác hơn là đạo đức, gian xảo, láu cá, hơn là lương thiện. Vẫn Trần Dân Tiên viết về Hồ Chí Minh Nguồn: /indochinaartgallery.files.wordpress.com Mang tên Nguyễn Ái Quốc, thật sự không phải tên hay xước hiệu của ḿnh nhưng không bao giờ Hồ Chí Minh chịu đính chính. Ông ta c̣n không ngần ngại lấy những câu nói của các danh nhân làm cho mọi người hiểu như của ông, như “dân chủ là chế độ của dân, do dân, v́ dân”; hoặc “v́ lợi ích 10 năm trồng cây, v́ lợi ích 100 năm, trồng người”. Sự gian xảo, bất lương nổi cộm của Hồ Chí Minh là lấy tập Thơ Tù (Ngục Trung Nhật Kư) làm tác phẩm của ḿnh. Thế mà Hồ Chí Minh được cán bộ đảng viên tuyên truyền ông là người xưa nay khiêm tốn: “Bác không hề nói là của Bác; chính cán bộ t́nh cờ phát hiện ra Bác là tác giả”. Người ta tin Hồ Chí Minh đủ can đảm làm việc nầy v́ ông đă viết sách chỉ nhằm tự đề cao chính ḿnh dưới bút hiệu Trần Dân Tiên, trong lúc ấy lại nói rằng, ông từ chối khi cán bộ yêu cầu Bác hăy viết hồi kư về đời hoạt động cách mạng của Bác! Trước sự “từ chối” ấy của Bác, cán bộ đảng viên không ngớt cất lời ca ngợi Bác luôn luôn là người khiêm tốn! Sau cùng, cái tên Hồ Chí Minh cũng là cái tên mà ông cuỗm của nhà cách mạnh Việt Nam Hồ Học Lăm, người sáng lập Việt Nam Độc lập Đồng minh Hội, tức Việt Minh, ở Nam Kinh năm 1938, sau khi từ Mạc Tư Khoa (Moscow) ông trở lại Trung Hoa lần thứ ba, dưới tên Hồ Quang. Ông và các đảng viên cộng sản của ông như Hoàng Văn Hoan, Trường Chinh, Phạm văn Đồng, … chen vào hàng ngũ Việt Minh hoạt động. Cụ Hồ Học Lăm, dưới tên Hồ Chí Minh đă già yếu, không hoạt động nhiều được nên bị nhóm Hồ Quang dần dần chiếm đoạt Tổ chức Việt Minh và luôn cả tên Hồ Chí Minh (năm 1942) giữ làm tên riêng cho đến sau này (15) . Hồ Chí Minh bắt đầu theo cộng sản Đệ Tam Quốc Tế hoạt động cướp chính quyền dưới tên Nguyễn Ái Quốc và kết thúc sự nghiệp phục vụ Đệ Tam bằng tên Hồ Chí Minh. Cả hai tên không có tên nào là tên thật của ông. Trong suốt cuộc đời hoạt động chính trị hầu như ông ta không có cái ǵ là hoàn toàn thật của chính ḿnh, ngoại trừ những đứa con rơi vô thừa nhận của ông mà thôi. Về đời tư, ông từng có vợ chính thức với người phụ nữ Trung Quốc Tăng Tuyết Minh; từng sống chung cùng pḥng như vợ chồng với Nguyễn thị Minh Khai; có con với Nông thị Xuân, … Thế mà Hồ Chí Minh vẫn nói được rằng “suốt đ̣i không vợ con để cống hiến trọn vẹn đời ḿnh cho quốc gia, dân tộc”. Hồ Chí Minh nếu có lấy vợ, sống b́nh thường như mọi người và phục vụ thật sự cho đất nước th́ đâu có ǵ xấu. Hơn thế nữa, ông có thể có nhiều t́nh nhân, lấy nhiều người đàn bà không chính thức, như phần lớn cán bộ cộng sản cao cấp từ trước đến giờ, miễn không lợi dụng chức quyền o ép ai, th́ người đời vẫn chấp nhận điều đó một cách b́nh thường. Nói dối, gian xảo mới là điều xấu, bị người đời khinh bỉ. Kết luận Xét tấm gương tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh không ǵ hơn bằng kiểm điểm lại hành động của Hồ Chí Minh trong suốt thời gian ông lănh đạo cuộc chiến tranh ở Việt Nam, đến khi nắm được chính quyền ở miền Bắc, và hậu quả của chánh sách chuyên chính vô sản do ông chọn lựa không suy nghĩ hậu quả kéo dài cho đến ngày nay trên cả nước. Nhằm đạt mục tiêu xă hội chủ nghĩa, Hồ Chí Minh đă thực hiện chính sácg làm tổn hại hàng triệu sanh mạng đồng bào một cách oan uổng. Việt Nam có nhiều cơ hội tranh thủ được ḥa b́nh không phải bằng chiến tranh khốc liệt kéo dài, nhưng ḥa b́nh ấy sẽ không có chế độ cộng sản toàn trị, nên Hồ Chí Minh đă nhiều lần từ khước. Trong gần đây, sau ngày 30/04/1975 đă có một cơ hội tốt đẹp để người cộng sản thực hiện ḥa giải dân tộc thật sự, tránh thêm thảm cảnh chết chóc, gia đ́nh ly tán, nhà cửa tan nát, xă hội tê liệt cho nhiều vạn người… Người cộng sản đă không làm mà quyết tâm trả thù giai cấp, không xem những ai không đồg quan điểm với đảg cộng sản là đồng bào của ḿnh. Bởi v́ đảng cộng sản Việt Nam trung thành noi theo tấm gương “chuyên chính vô sản của Hồ Chí Minh”, thực hiện tư tưởng Hồ Chí Minh. Làm theo “tấm gương tư tưởng Hồ Chí Minh” trong việc xây dựng đất nước là một thất bại hiển nhiên. Việt Nam vẫn tụt hậu, và ngày nay, vẫn hoàn toàn không phải là một chề độ “của dân, do dân, v́ dân”. Nhận xét tổng kết, sự nghiệp của Hồ Chí Minh là “nhốt cả dân tộc vào cái rọ chuyên chính vô sản về mặt chính trị, và đem lại nghèo đói, lạc hậu, nhân tâm ly tán, xă hội băng hoại, đạo lư suy đồi, về mặt kinh tế xă hội” (16). Đó là tấm gương thực Hồ Chí Minh! Ai có thể nh́n thấy ở Hồ Chí Minh một tấm gương khác hơn để học tập và làm theo th́ đó là quyền ứng xử riêng của người đó. Nhưng xin đừng nhái lại những luận điệu tuyên truyền dối trá của đảng cộng sản c̣n lưu hành ở Việt Nam ngày nay, thần thánh hóa Hồ Chí Minh v́ mục đích giữ độc quyền cai trị nhân dân và đặc quyền, đặc lợi. Ôi! Giấc mơ chỉ của một nhóm người mà đă biến thành cơn ác mộng của cả một dân tộc! © DCVOnline (1) Vơ Nhơn Trí, “Việt Nam cần đổi mới thật sự”, Đông Á, Vancouver, Canada, 2003. (2) Nguyễn Minh Cần, “Đảng cộng sản việt nam qua những biến động trong Phong trào cộng sản quốc tế”, USA, 2001. (3) Pierre Brocheux, “Ho Chi Minh”, Paris, 2000. (4) Vơ Nhơn Trí, “Việt Nam cần đổi mới thật sự”, Đông Á, Vancouver, Canada, 2003. (5) Hồ Chí Minh, Toàn Tập, X, Hà Nội. (6) Hồ Chí Minh, sđd (7) Nguyễn văn Trấn, Viết cho Mẹ và Quê Hương, Văn Nghệ, USA, 1991 (8) Bùi Tín, Mặt Thật, USA, 1993. (9) Hồ Chí Minh, Toàn Tập, II, Hà Nội. (10) Vơ Nguyên Giáp, Tư tưởng Hồ Chí Minh và con đường cách mạng Việt Nam, Hà Nội, 2000. (11) Hồ Chí Minh Tuyển Tập, Hà nội, 1980. (12) Hồ Chí Minh Tuyển Tập, sđd. (13) Vô Nhơn Trí, trích dẫn trong “Việt Nam cần đổi mới thật sự”, sđd. (14) Trần Lực, “Mấy kinh nghiệm Trung Quốc mà chúng ta cần học”, Hà nội, 1952. (15) Chính Đạo, “Hồ Chí Minh 2”, Văn Hóa, Hoa kỳ, 1993. (16) Lữ Phương, Thế Kỷ 21, USA, 2001. |
| Chiến Dịch Cứu Trợ Dân Việt Bị Chiếm Đất Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản tại Ḥa Lan Associatie Van Vietnamese Vluchtelingen in Nederland (AVVN) Spiegelstr. 3 - 1405 HT Bussum – Nederland Postgiro: 1508664 t.n.v. AVVN te Bussum KvK 40479247 - Tel: (0)35-6912178 - Email: congdonghoalan@gmail.com Thông Báo Bussum, ngày 20 tháng 08 năm 2007 Kính gửi : Quư vị lănh đạo các tôn giáo Đại diện các đoàn thể, tổ chức và ban đại diện địa phương Quư thân hào, nhân sĩ Quư đồng hương Kính thưa quư vị, Kể từ ngày 22-06-2007, nông dân từ 19 tỉnh miền Nam như Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, B́nh Dương, B́nh Phước, Mỹ Tho, Bến Tre, Long An, Bà Rịa, Vũng Tàu v.v.. đă kéo nhau về biểu t́nh tại nhiều trụ sở của chíng quyền CSVN để đ̣i lại nhà cửa, đất đai, ruộng vườn đă bị nhà cầm quyền địa phương chiếm đoạt hay sang đoạt một cách bất công từ 20 năm qua. Cho tới nay, số dân oan khiếu kiện có lần đă lên tới cả ngàn người và càng ngày càng đông thêm. Họ đă phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất, vượt bao gian khó cản trở để đến nơi đặt văn pḥng của “cơ quan quyền lực cao nhất nước” hầu kêu van các đại biểu Quốc hội hăy can thiệp để công lư được trả lại cho họ. Thế nhưng, nhà cầm quyền CSVN không những đă không giúp đỡ giải quyết vấn đề cho đồng bào, mà c̣n tàn nhẫn cho công an bao vây, ngăn cản không cho người dân tiếp tế lương thực, tạo mọi sự khó khăn cho đồng bào khiếu kiện và sau cùng là đàn áp giải tán bằng vũ lực với đồng bào đang khiếu kiện. Trước t́nh cảnh đầy bất công trên, người Việt hải ngoại cũng như nhiều giới chức thẩm quyền tại nơi người Việt hải ngoại cư ngụ cũng đă lên tiếng phản đối chuyện này. Ông P. de Klerk, vị đại sứ nhân quyền Ḥa lan, nhân chuyến thăm viếng Việt Nam trong tháng 6 vùa qua, cũng đă lên tiếng phản đối chính quyền Việt Nam về sự trái phép trên. Cộng Đồng người Việt Tỵ nạn Cộng Sản tại Ḥa Lan không thể không lên tiếng, không thể không ra tay hỗ trợ đoàn người dân oan trong nước ngày đêm đang đấu tranh giành lại đất đai của họ. Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi quư vị hăy yểm trợ những đồng bào đang tranh đấu trên, bằng cách gửi vào Giro Cộng Đồng 1508664 tnv AVVN te Bussum: “ mỗi gia đ́nh 5 Euro“, với ghi chú “dan oan“ Để bảo đảm cho sự minh bạch tài chánh, địa chỉ trao tiền sẽ là các vị đại diện tôn giáo tín nhiệm và số tiền ủng hộ được sẽ được công bố đầy dủ trên báo VNNS và trang nhà Cộng Đồng: www.congdonghoalan.nl. Trân trọng cảm ơn, TM CĐVNTNCS/HL Chủ tịch, Đào công Long |
| Khối 8406 Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006 Bloc 8406 of Manifesto on Freedom & Democracy for Viet Nam 2006 Tâm thư Khối 8406 nhân ngày Quốc nạn 02-09-2007 Kính gửi: - Các Chính phủ, Quốc hội, Tổ chức Quốc tế, - Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước, Hôm nay, 02-09, là “ngày quốc khánh” đối với người Cộng sản, nhưng là ngày Quốc nạn đối với tuyệt đại đa số đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước, v́ kể từ ngày đó năm 1945, bao nhiêu tai họa khôn lường đă đổ xuống đầu đất nước và dân tộc Việt Nam, mà thủ phạm chủ yếu là ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản của ông ta. Kỷ niệm ngày đau thương này, Khối 8406 chúng tôi xin gởi đến toàn thể Quư vị bức thư ngỏ với những tâm t́nh sau đây: 1- Chúng tôi cực lực lên án nhà cầm quyền CSVN đă và đang sách nhiễu vô cớ, bắt bớ tùy tiện, xét xử phi pháp và giam cầm trái luật các nhà đối kháng dân chủ, vốn là những công dân chân thành yêu nước và muốn đóng góp thực sự cho quê hương xă hội. Cụ thể, chúng tôi phản đối những trường hợp sau đây: - phiên ṭa xét xử nhà dân chủ Nguyễn Thanh Phong, thành viên Khối 8406, tại toà án Sài G̣n về tội gọi là "lợi dụng quyền dân chủ gây rối trật tự" và kết án 3 năm tù cho anh hôm 20-7-2007. - phiên ṭa phúc thẩm ngày 17-08-2007 trong đó bác sĩ Lê Nguyên Sang, luật sư Nguyễn Bắc Truyễn và kư giả Huỳnh Nguyên Đạo được gọi là “giảm án”. Đây chỉ là một thủ đoạn chính trị chứ không phải là ḷng thành thực thi công lư của nhà cầm quyền CS, bởi v́ 3 vị này đă chẳng hề phạm một tội nào cả và lẽ ra đă không thể bị bắt giam. - việc giam giữ cách phi lư nhiều thành viên Khối 8406 như các anh Trương Minh Đức, Phạm Bá Hải, Vũ Hoàng Hải, Trương Quốc Huy, Nguyễn Ngọc Quang, các chị Hồ Thị Bích Khương, Trần Khải Thanh Thuỷ, nhiều thành viên sáng lập Hiệp hội Đoàn kết Công Nông như Đoàn Huy Chương, Đoàn Văn Diên, Trần Thị Lệ Hằng, Nguyễn Tấn Hoành, nhiều nhà đối kháng dân chủ như luật sư Nguyễn Thị Thuỳ Trang, họa sĩ Trần Tuấn, các anh Lê Trung Hiếu, Lê Bá Triết, Nguyễn Tuấn, hai Thượng toạ Thích Thiện Tâm và Thích Huệ Lâm thuộc Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất ở B́nh Thuận, 9 tín đồ đạo Cao Đài ở Tây Ninh, 10 tín đồ Phật Giáo Hoà Hảo ở An Giang, hơn 350 đồng bào Thượng theo đạo Tin Lành ở Tây nguyên và nhiều người khác… - việc tiếp tục cầm tù linh mục Nguyễn Văn Lư, luật sư Nguyễn Văn Đài, luật Lê Thị Công Nhân, cùng hai thành viên đảng Thăng Tiến là anh Nguyễn Phong và anh Nguyễn B́nh Thành, - việc ngăn chận vô cớ, vu khống mạ lỵ, kết tội hồ đồ (trên các phương tiện truyền thông) đối với Ḥa thượng Thích Quảng Độ, Thượng Tọa Thích Không Tánh cùng nhiều chức sắc Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất v́ nghĩa cử giúp đỡ an ủi dân oan khiếu kiện tại Sài g̣n ngày 17-07 và tại Hà Nội ngày 23-08 mới rồi. - việc tiếp tục sách nhiễu nhà báo Nguyễn Khắc Toàn, cử nhân Phạm Văn Trội, nhà văn Hoàng Tiến, nông dân Lương Văn Sinh, các cô Vũ Thanh Phương, Lê Thị Kim Thu, Lư Thị Thu Duyên, Lư Thị Thu Trang cùng nhiều nhà dân chủ ôn ḥa khác… 2- Chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh sáng kiến của ngài Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, đă kêu gọi thành lập Quỹ Cứu tế Dân oan hôm 11-8-2007 cũng như đă sai Thượng tọa Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xă hội của Giáo hội PGVNTN dẫn một phái đoàn ra Hà Nội cứu trợ Dân oan khiếu kiện hôm 23-8-2007. Tuy bất thành v́ thái độ chà đạo đạo lư và luật pháp của nhà cầm quyền CSVN, nghĩa cử cao đẹp của phái đoàn Thượng tọa Thích Không Tánh và của vài nhà dân chủ tại Hà Nội đến hỗ trợ đă an ủi được dân oan khốn khổ và là bài học bi trí dũng cho mọi người noi theo. Chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh toàn thể Cộng đồng Người Việt Tự do Úc châu đang chuẩn bị các cuộc biểu t́nh để tố cáo trước công luận Úc và thế giới những vi phạm nhân quyền trầm trọng của chế độ CSVN nhân hội nghị APEC sẽ diễn ra tại Sydney từ 6 đến 9 tháng 9 sắp tới. Chúng tôi cũng nhiệt liệt hoan nghênh Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh của Cộng Đồng Hải Ngoại đặc trách biểu t́nh và toàn thể đồng bào tại Hoa Kỳ sẽ biểu t́nh chống thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng trước trụ sở Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc trong tuần lễ từ 18 đến 28 tháng 9 sắp tới tại New York để tố cáo tội ác của CSVN trước công luận thế giới, lên tiếng hỗ trợ cuộc đấu tranh của đồng bào quốc nội, đồng thời thành lập đoàn tiếp xúc phái bộ ngoại giao các nước yêu cầu họ không ủng hộ nhà nước tội phạm CSVN vào Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Chúng tôi tha thiết ước mong tất cả đồng bào Việt Nam hải ngoại, đặc biệt tại Úc châu và Hoa Kỳ nhiệt liệt tham gia các cuộc biểu t́nh này. V́ một lẽ đơn giản: nếu Nhà cầm quyền CSVN đạt được bất cứ 1 thành quả nào (kinh tế, chính trị, ngoại giao,…) trước quốc tế th́ sau đó, nhất định họ sẽ quay lại đàn áp những người dân chủ trong nước. Chúng ta phải làm cho toàn thế giới nhận thức rơ hơn rằng nhân dân Việt Nam, trong cũng như ngoài nước, đă chán ghét tột cùng chế độ độc tài cộng sản, và nhu cầu tự do, nhân quyền, đa nguyên, đa đảng của nhân dân Việt Nam là nhu cầu thực sự cấp bách, rất cần sự ủng hộ mọi mặt của các quốc gia dân chủ văn minh. 3- Chúng tôi chân thành cảm ơn Hạ Viện Hoa Kỳ, trong ngày 31-07-2007, đă thông qua “Dự luật Nhân quyền năm 2007 cho Việt Nam” (H.R 3096) mà ngài Dân biểu Chris Smith cùng nhiều đồng sự đă đệ nạp. Chúng tôi hy vọng Dự luật ấy sẽ được cả Thượng Viện phê chuẩn để thành Đạo luật Nhân quyền chính thức hầu cảnh báo nhà cầm quyền CSVN. Chúng tôi chân thành cảm ơn Hội Ân xá Quốc tế tại Ba Lan, đầu tháng 8 mới rồi, đă đưa linh mục Nguyễn Văn Lư là một trong những sáng lập viên Khối 8406 vào danh sách 4 tù nhân đặc biệt trên thế giới cần cấp tốc vận động giải thoát. Chúng tôi cũng cám ơn tất cả mọi người yêu tự do dân chủ khắp hoàn cầu, đặc biệt nhân dân Ba Lan, đă nhiệt t́nh ủng hộ sáng kiến của Hội Ân xá Quốc tế, tham gia vào chiến dịch kư tên và gửi thư ngỏ tới thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng để kêu oan và giải thoát cho vị linh mục. Chúng tôi chân thành cảm ơn các Mạnh thường quân, các Nhóm, các Khối và các Ủy ban Yểm trợ cùng nhiều tổ chức, chính đảng, cộng đồng của đồng bào hải ngoại đă luôn luôn nhiệt t́nh hỗ trợ phong trào dân chủ quốc nội nói chung và Khối 8406 chúng tôi nói riêng, cụ thể qua việc không ngừng vận động quốc tế, biểu t́nh chống các phái đoàn CSVN xuất ngoại, cứu giúp những nhà dân chủ quốc nội lâm nguy, tạo điều kiện cho những tờ báo dân chủ phát hành và phổ biến khắp nước, quảng bá toàn thế giới h́nh ảnh Linh mục Lư bị CS bịt miệng trong phiên ṭa ô nhục ngày 30-3-2007, gởi quà ủy lạo đồng bào khiếu kiện… Đó là những hành động tốt đẹp, biểu hiệu mối lo chung trước đại họa CS, t́nh tiền tuyến hậu phương của người Việt yêu nước, mối quyết tâm đoàn kết trong ngoài để giải thể chế độ độc tài bạo ngược. 4- Chúng tôi cảm động biểu dương sự hy sinh to lớn cho đại cuộc của các nhà dân chủ đang bị Cộng sản cầm tù (mà danh tính đă nêu trên) cùng gia đ́nh họ, ḷng can đảm của bao nhà đấu tranh mà sự cuộc sống bị đe dọa từng ngày bởi những tṛ hạ cấp, man rợ, vô luật của cộng sản như theo dơi, chặn đường, cắt điện thoại, ngăn cản làm ăn, đem ra đấu tố, gây tai nạn chết người… Chúng tôi cảm động biểu dương các thành viên chiến sĩ Khối 8406 và nhiều chiến sĩ nhân quyền khác ngày đêm lăn lộn với dân oan khiếu kiện, công nhân đ́nh công, quảng đại quần chúng để ủi an, chia sẻ, thông tin, hỗ trợ; các vị lănh đạo tinh thần thuộc nhiều tôn giáo đă đem ḷng từ bi bác ái, dụng đức vô úy can đảm mà lên tiếng bênh vực kẻ bị bóc lột đàn áp, tố cáo tội ác bạo quyền, đ̣i hỏi các quyền tự do cho dân tộc và giáo hội, bất chấp những nguy hiểm đối với bản thân và những cản trở đối với hoạt động của ḿnh. 5- Chúng tôi thẳng thắn nhận định rằng vấn đề dân khiếu kiện Việt Nam đă nổi lên từ hàng chục năm qua (Quỳnh Phụ - Thái B́nh, Thọ Đà - Hà Tây, Xuân Lộc - Đồng Nai,…) và nay là sự tiếp nối với cường độ và quy mô ngày càng rộng lớn. Nó là sản phẩm tất yếu và là hậu quả đương nhiên vừa của bộ máy cầm quyền ngày càng hư hỏng, thối nát toàn diện từ Trung ương xuống các tỉnh, thành phố, quận huyện, phường xă, xóm ấp; vừa do thể chế chính trị độc tài, độc đảng, chỉ biết thâu tóm quyền lực qua những cuộc bầu cử gian trá và mỵ dân, chỉ lo vơ vét quyền lợi qua những tṛ quy hoạch, phát triển bất chấp an sinh của đồng bào, không hề nhận trách nhiệm từ nhân dân và chịu trách nhiệm trước nhân dân. Chính các quan chức hữu trách thuộc nhà cầm quyền cũng đă phải công khai thừa nhận rằng: 90% những vụ việc khiếu kiện về đất đai, nhà cửa của người dân là đúng sự thật. V́ vậy họ là dân oan Việt Nam! Việc các phương tiện thông tin đại chúng ở Việt Nam quy chụp cho những người Việt cả trong lẫn ngoài nước có tấm ḷng giúp đỡ dân oan như “những kẻ bất măn, đầu cơ chính trị, kích động biểu t́nh, chống phá chính quyền v.v…” là sự vu cáo trắng trợn. Đây lại thêm một ví dụ nữa về tai hại của chế độ độc tài, toàn trị. Đó là khi mà toàn bộ hệ thống truyền thông nằm trong tay nhà cầm quyền CS th́ họ mặc sức vu khống, lăng nhục bất cứ ai mà các nạn nhân không hề có phương tiện nào để tự vệ và toàn bộ xă hội đều bị đầu độc vô phương cứu chữa. Đây cũng chính là thủ đoạn đảo lộn nhân quả, mưu toan biến những tội ác do chế độ phản dân hại nước, phi dân chủ vô nhân đạo này gây ra thành hậu quả của việc “các thế lực thù địch trong ngoài nước kích động, giật dây người dân khiếu tố, khiến vỡ ổn định chính trị và an ninh xă hội bị phá vỡ” !?! Từ đó Khối 8406 chúng tôi kết luận: chừng nào c̣n thể chế chính trị độc đảng hiện nay th́ vấn đề dân oan lại càng trở nên trầm trọng. Nguyên nhân sâu sa của nó như tŕnh bày trên là vấn đề thể chế chính trị! Luận điểm cho rằng: “Không nên chính trị hóa vấn đề dân oan, để tránh sự đàn áp của nhà cầm quyền” là hoàn toàn sai lầm cả về lư luận lẫn thực tiễn. Những người dân Thái B́nh, Hà Tây, Đồng Nai và nhiều địa phương khác đi khiếu kiện hàng chục năm trước đây đă chẳng hề nêu các khẩu hiệu mang tính chính trị, nhưng họ vẫn bị đàn áp là những bằng chứng hùng hồn chứng minh cho kết luận này. Thành thử chúng ta cần làm hết sức ḿnh để nâng cao nhận thức của người dân, rằng: chỉ khi nào VN có 1 thể chế chính trị đa đa đảng, chấp nhận sự cạnh tranh lành mạnh trên chính trường th́ mới có cơ sở vững chắc để xây dựng 1 bộ máy quản lư nhà nước lành mạnh. Lúc ấy những tiêu cực mới bị đẩy lùi và vấn đề dân oan mới được giải quyết tận gốc. C̣n hiện nay th́ không! Mọi biện pháp giải quyết của nhà cầm quyền CSVN cho vấn đề này từ trước đến nay đều mang tính chắp vá, không thực chất và lừa mỵ! * Chúng tôi cũng thẳng thắn nhận định rằng Phong trào dân chủ Việt Nam trong năm 2006 và những tháng đầu năm 2007 vừa qua đă đạt được những thắng lợi to lớn hơn bao giờ hết cả về chiều rộng lẫn chiều sâu. Cụ thể là: bất chấp hiểm nguy, những người dân chủ VN đă dũng cảm đứng lên khẳng định trước dân tộc và thế giới mục tiêu quyết giành lại những quyền căn bản của con người đă bị ĐCSVN ngang nhiên tước đoạt của dân tộc VN trong suốt 62 năm qua (2/9/1945 – 2/9/2007), cả thảy 26 quyền được ghi trong Công ước quốc tế về những quyền dân sự và chính trị, mà nhà nước CSVN đă kư tham gia năm 1982 nhưng không hề tuân giữ. Đợt đàn áp vừa qua của nhà cầm quyền CSVN đối với PTDCVN, trong đó có hàng chục thành viên của Khối 8406 đă bị bắt bớ, sách nhiễu, đánh đập, tù đày, tịch thu tài sản,… là sản phẩm của thế yếu nhược, thế bị động, thế hốt hoảng, thế phi nghĩa… của nhà cầm quyền trước PTDC lớn mạnh, đầy chính nghĩa và tính chủ động, tự tin. Đó không phải là do những người dân chủ thực hành một phương pháp đấu tranh sai lầm, chủ quan nóng vội, thách thức vô lối nhà cầm quyền CSVN v.v… như 1 số người đă nhận xét. Chưa bao giờ dân tộc ta có 1 sự kết hợp trong nước với trong nước (dân chủ, dân oan, công nhân đ́nh công,…), trong nước với ngoài nước, cùng với sự ủng hộ của thế giới tiến bộ cách mạnh mẽ, nhịp nhàng như hơn 1 năm qua. Nhà cầm quyền CSVN rất sợ sự kết hợp này và đó là nguyên nhân khiến họ đă đàn áp. Chúng ta sẽ tiếp tục làm hết sức ḿnh để gia tăng cho sự kết hợp này. Và hơn thế nữa, chúng ta sẵn sàng hiến dâng cả ḍng máu của ḿnh v́ tự do! Từ đó Khối 8406 chúng tôi một lần nữa khẳng định: + mục tiêu, phương pháp, lực lượng, ư nghĩa… của cuộc đấu tranh giành lại tự do, dân chủ cho VN, như đă nêu rơ trong Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho VN ngày 08-04-2006 là hoàn toàn đúng đắn. + tiến tŕnh dân chủ hoá đất nước qua 4 giai đoạn 8 bước, mà Khối .8406 đă công bố vào ngày 22 tháng 8 năm 2006 thể hiện rơ tinh thần nhận thức và vận dụng các quy luật 1 cách khách quan khoa học, thận trọng và nghiêm túc. Qua đó cho thấy rằng: Những người khởi xướng, tham gia và ủng hộ Khối 8406 không hề chủ quan, nóng vội, duy ư chí,… trong những việc làm của ḿnh! Quốc nội ngày 02 tháng 09 năm 2007 Ban điều hành lâm thời khối 8406 Đỗ Nam Hải- Kỹ sư (Sài g̣n) Phan Văn Lợi - Linh mục (Huế) Trần Anh Kim - Cựu chiến binh ( Thái B́nh) Nguyễn Xuân Nghĩa- nhà văn ( Hải Pḥng) |
| Phỏng vấn ông Nguyễn Khắc Toàn về buổi kiểm điểm timeicon 2.09.2007 | Đề mục: Vận Động Dân Chủ | Email This Post | Print This Post * Phỏng vấn ông Nguyễn Khắc Toàn về buổi kiểm điểm trước phường Tràng Tiền * Nhân dân phường Tràng Tiền yêu cầu Nguyễn Khắc Toàn hối cải. Phỏng vấn ông Nguyễn Khắc Toàn về buổi kiểm điểm trước phường Tràng Tiền 2007.09.02 Gia Minh, phóng viên đài RFA Vào ngày 31 tháng 8 vừa qua, một nhân vật lâu nay tham gia lên tiếng đ̣i hỏi cho dân chủ, nhân quyền và giúp đỡ cho nhiều dân oan tại Việt Nam, là ông Nguyễn Khắc Toàn, bị đưa ra kiểm điểm trước phường Tràng Tiền là nơi gia đ́nh ông đang cư ngụ. * Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này * Tải xuống để nghe img Ông Nguyễn Khắc Toàn tại buổi kiểm điểm trước phường Tràng Tiền là nơi gia đ́nh ông đang cư ngụ. H́nh của cand.com.vn Theo báo chí trong nước th́ ngoài chính quyền, nhiều người dân địa phương đều cho việc làm lâu nay của ông Nguyễn Khắc Toàn là sai trái, đi ngược lại lợi ích của dân tộc. Gia Minh hỏi chuyện ông Nguyễn Khắc Toàn và một người lâu nay đi khiếu kiện và biết rơ về ông. Ông Nguyễn Khắc Toàn: Công an khu vực đến đưa giấy triệu tập cho tôi vào ngày 30 tháng 8. Đây là chuyện bất thường v́ đối với những người đang trong diện quản chế như tôi hằng tháng đều phải đến công an phường để báo cáo những việc làm trong tháng. Tôi thường đến vào khoảng ngày 5. Do không như thường lệ nên tôi chống lệnh, và ngày 31, công an khu vực đích thân đến mời tôi lên phường làm việc. Sau khi làm việc th́ họ đưa tôi lên hội trường lầu 4. Lúc ấy có sẵn nhiều cán bộ hưu trí và công an. Ông chủ tịch phường đọc bản ‘cáo trạng’ mà tôi nhận thấy là do công an đưa qua. ‘ Gia Minh: Những người điều khiển cuộc làm việc có để ông phát biểu ǵ về những cáo buộc đó? Ông Nguyễn Khắc Toàn: Họ đọc xong là tôi đưa tay xin phát biểu và phản đối tất cả những điều mà họ nêu ra trong đó. Tuy nhiên sau đó th́ có hai công an đến bên tôi và không cho tôi nói nữa. Gia Minh: Những người tham dự phát biểu ǵ? Ông Nguyễn Khắc Toàn: Có khoảng 10 ư kiến, tất cả đều cho những việc tôi làm là sai trái và đề nghị phải xử lư mạnh với tôi. Có hai người tự cho là thương binh, định hành hung tôi v́ cho rằng tôi phá hoại những thành quả của cách mạng. Tôi nói họ phải có những lư lẽ để đưa ra chứ không thể hành xử bằng vũ lực như thế. Tôi nhận thấy đây là những người từng hành hung tại nhà cụ Hoàng Minh Chính trước đây. Gia Minh: Cuộc làm việc kết thúc ra sao? Ông Nguyễn Khắc Toàn: Họ cũng chỉ nói là tôi không được làm như thế nữa nếu không th́ sẽ có biện pháp mạnh. Gia Minh: Ông nghĩ sao về việc báo chí trong nước gần đây đồng loạt đưa ra những bài nói về hoà thượng Thích Quảng Độ cũng như bản thân ông? Ông Nguyễn Khắc Toàn: Tôi cho rằng họ đang có chiến dịch để tấn công lực lượng dân chủ trong nước. Gia Minh: Cám ơn ông. Sự vu cáo trắng trợn img Hoà thượng Thích Quảng Độ đến ủy lạo dân oan tại Văn pḥng Quốc hội II ở đường Hoàng Văn Thụ. H́nh của IBIB. Đối với những người dân oan lâu nay phải ra tận Hà Nội để khiếu kiện về những bất công do chính quyền địa phương gây ra đối với bản thân và gia đ́nh họ và có biết những người mà báo chí trong nước lên án gần đây th́ họ nghĩ ǵ. Bà Lư thị Thu Duyên từ Sài G̣n có một số ư kiến về trường hợp hoà thượng Thích Quảng Độ và gần đây nhất là ông Nguyễn Khắc Toàn như sau: Bà Lư thị Thu Duyên: Tôi thấy đó là một sự vu cáo trắng trợn và đây không phải là lần đầu tiên. Gia Minh:Theo bà th́ sự vu cáo đó ở điểm nào? Bà Lư thị Thu Duyên: Họ cho là Thầy kích động dân oan th́ không phải từ ki gặp Thầy dân mới đi biểu t́nh. C̣n anh Nguyễn Khắc Toàn th́ hoàn toàn không như báo chí đưa, mà anh chỉ giúp để cho tiếng nói trung thực của người dân oan được quốc tế và đồng bào hải ngoại biết thôi. Sau vụ việc dân oan tập trung gần cả tháng trời tại Văn pḥng Quốc hội II ở đường Hoàng Văn Thụ và sau đó Hoà thượng Thích Quảng Độ đến ủy lạo th́ sau đó nhiều báo chí đồng loạt lên tiếng chỉ trích hoà thượng Thích Quảng Độ. Vào ngày 1 tháng 9 vừa qua là ông Nguyễn Khắc Toàn. Trước đây, cơ quan truyền thông trong nước cũng có bài về nhiều người bất đồng chính kiến trong nước cũng mà bản thân những người liên quan đều không được lên tiếng về những thông tin nói về họ. Nhân dân phường Tràng Tiền yêu cầu Nguyễn Khắc Toàn hối cải CAND 12:13, 01/09/2007 img Nguyễn Khắc Toàn. Chiều 31/8, tại cuộc họp của UBND phường Tràng Tiền (quận Hoàn Kiếm, Hà Nội) sơ kết về công tác đảm bảo an ninh - trật tự trên địa bàn, nhiều người dân đă bày tỏ sự bất b́nh trước những hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Khắc Toàn (trú tại 11 ngơ Tràng Tiền). Người dân yêu cầu Toàn chấm dứt những hành vi chống đối mù quáng, đi ngược lại lợi ích của nhân dân. Nhiều ư kiến đề nghị cơ quan chức năng xử lư nghiêm theo pháp luật nếu Nguyễn Khắc Toàn tiếp tục sai phạm. Trước đề nghị của nhân dân, Chủ tịch UBND phường Tràng Tiền đă tóm lược lại một loạt những hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Khắc Toàn. Thông tin thêm đáng chú ư về hành vi vi phạm của Nguyễn Khắc Toàn là hồi 17h30′ ngày 22/8, Đội An ninh Công an quận Hoàn Kiếm đă bắt quả tang Nguyễn Khắc Toàn đến trụ sở TAND tối cao gặp gỡ số người khiếu kiện để cho tiền nhằm kích động họ. Thu trong người ông ta một danh sách có 17 người dân khiếu kiện. Theo Chủ tịch UBND phường Tràng Tiền Trần Hoàng Hội, từ khi được ra tù tới nay, mặc dù đă được chính quyền địa phương, các đoàn thể quần chúng giáo dục, góp ư nhưng với bản chất ngoan cố, không chịu tiếp thu cải tạo để sớm trở thành người công dân có ích cho xă hội nên Nguyễn Khắc Toàn hoạt động chống đối, soạn thảo, tán phát nhiều tài liệu có nội dung chính trị xấu, đi ngược lại chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của nhân dân. Tại buổi họp trước yêu cầu của nhân dân, Nguyễn Khắc Toàn đă viết kiểm điểm thừa nhận những hành vi vi phạm của ḿnh, nhưng khi được yêu cầu đọc kiểm điểm trước toàn thể quần chúng nhân dân th́ ông ta lại quanh co, lớn tiếng căi rằng ḿnh không vi phạm. Tại buổi họp, nhiều ư kiến đại diện các ban, ngành, đoàn thể của phường đă góp ư một cách chân t́nh, thẳng thắn đối với những hành vi sai phạm của Nguyễn Khắc Toàn với mong muốn ông ta sớm tự ḿnh cải tạo, sửa chữa lỗi lầm của bản thân, tu chí làm ăn lương thiện, chăm lo gia đ́nh, phụng dưỡng mẹ già, chấp hành nghiêm túc pháp luật và các quy định của chính quyền địa phương để sớm trở thành người công dân có ích cho xă hội, trở thành người con hiếu thảo trong gia đ́nh. Tuy nhiên, các ư kiến cũng yêu cầu Nguyễn Khắc Toàn cần nghiêm túc kiểm điểm, nhận thức rơ các sai lầm của ḿnh, tiếp thu các ư kiến góp ư để từ bỏ ngay các hoạt động vi phạm pháp luật. Bên cạnh đó, một số ư kiến cũng đề nghị các cấp, ngành cần tăng cường quản lư, giáo dục, kiểm tra, xử lư nghiêm túc các hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Khắc Toàn. Nếu Nguyễn Khắc Toàn không chịu cải tà quy chính th́ phải cương quyết xử lư nghiêm theo quy định của pháp luật. Sau khi lắng nghe các ư kiến, Chủ tịch UBND phường Tràng Tiền Trần Hoàng Hội cho biết sẽ tiếp tục quan tâm thuyết phục, giáo dục để Nguyễn Khắc Toàn từ bỏ con đường lầm lỗi. “Nếu ông ta c̣n tiếp tục vi phạm, đề nghị cơ quan chức năng xử lư nghiêm theo quy định của pháp luật” - ông Trần Hoàng Hội nhấn mạnh Đinh Tuấn |
| ***** Bỏ Điều 4 Hiến Pháp - Tự Sát Hay Hồi Sinh * E-mail Bỏ Điều 4 Hiến Pháp - Tự Sát Hay Hồi Sinh * Vũ Hải Đăng - Đảng DCND Liên Xô cũ, thành tŕ của Chủ nghĩa Xă hội với lực lượng quân sự hùng mạnh bậc nhất thế giới, đă sụp đổ không tiếng súng. Đó là sự tự sát hay sự hồi sinh. Sự thật, đó là sự hồi sinh của nước Nga. Thực tiễn đă chứng minh chân lư trên. Thế giới đang chờ đợi sự hồi sinh của Việt Nam, bắt đầu từ việc bỏ điều 4 của bản Hiến pháp: “Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiền phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lănh đạo Nhà nước và xă hội. Mọi tổ chức của đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và Pháp luật.” Như vậy, Đảng là lực lượng lănh đạo Nhà nước và xă hội, mọi hoạt động của Đảng trong khuôn khổ Hiến pháp và Pháp luật. Ở đây có sự mâu thuẫn, một mặt Đảng lănh đạo Nhà nước, tức là lănh đạo cơ quan lập pháp của nhà nước là quốc hội, v́ vậy Đảng làm ra Hiến pháp và Pháp luật. Mặt khác Đảng hoạt động trong khuôn khổ của Hiến pháp và Pháp luật, nghĩa là làm những ǵ Hiến pháp và Pháp luật cho phép. Mâu thuẫn là ở chỗ Đảng tự cho phép có quyền hạn làm tất cả những ǵ có thể, nếu chưa hợp pháp th́ Đảng sửa đổi Hiến pháp và Pháp luật cho hợp pháp. Điều 4 bản Hiến pháp chính là để hợp pháp hóa quyền lực tối cao của Đảng, khẳng định Đảng là lực lượng đứng trên Nhà nước và xă hội. V́ vậy nếu bỏ điều 4 bản Hiến pháp sẽ dẫn đến sự tự sát của Đảng. Đảng tự sát, đất nước hồi sinh. Nền Pháp quyền sẽ thay thế nền chuyên chế Đảng trị, toàn bộ quyền lực của Đảng chuyển sang quyền lực của Luật pháp. Dân tộc ta sẽ vươn lên sau thời gian dài tụt hậu với thế giới. Nền Pháp quyền là đích đến của loài người. Trong tác phẩm “Việt Nam yêu cầu ca” của ḿnh, Hồ Chí Minh cũng từng yêu cầu về một nền Pháp quyền. Nhưng từ suy nghĩ đến việc làm c̣n khoảng cách xa. Dưới sự lănh đạo của Hồ Chí Minh, một nền thống trị chuyên chế được thiết lập, nước ta chưa bao giờ là một nước Pháp quyền như các học giả Cộng sản vẫn lớn tiếng tuyên bố. Để tránh rơi vào những luận điệu xuyên tạc của Đảng Cộng sản, chúng ta cần phải có nhận thức đúng đắn về Nhà nước Pháp quyền: - Thứ nhất, Nhà nước Pháp quyền coi bản Hiến pháp là cơ sở pháp lư tối cao, vô cùng thiêng liêng, thể hiện quyền lập Hiến của nhân dân, khẳng định nhân dân chính là chủ thể của quyền lập Hiến, đó là quyền nguyên thuỷ khai sinh ra các quyền khác. - Thứ hai, Nhà nước Pháp quyền là cơ quan quyền lực cao nhất, đứng trên các Đảng phái chính trị, quyền của Nhà nước được phân lập thành ba quyền cơ bản sau: Quyền lập Pháp, quyền Hành pháp và quyền Tư pháp, ngoài ra Nhà nước không c̣n quyền nào khác. - Thứ ba, Nhà nước Pháp quyền quản lư xă hội theo Pháp luật, bản thân Nhà nước cũng hoạt động trong khuôn khổ Pháp luật. - Cuối cùng, Nhà nước chỉ được làm những ǵ Pháp luật cho phép, c̣n người dân được tự do làm tất cả những ǵ Pháp luật không cấm, quyền tự do của người dân được Pháp luật bảo vệ. Các vị học giả Cộng sản ngây ngô không biết hay cố t́nh lẩn tránh khi bàn về Nhà nước Pháp quyền, họ đă khéo léo dấu đi những vấn đề cơ bản nhất. Để bảo vệ nền chuyên chính, người ta ra sức giáo dục nhân dân những kiến thức đă lạc hậu hàng thế kỷ. Người ta dạy: “Pháp luật là công cụ quản lư của Nhà nước”, nghĩa là người dân phải phục tùng Pháp luật, phục tùng Quyền uy của Đảng, giống như phục tùng Quyền uy của Vua Chúa phong kiến. Trong khi đó, một nền Pháp quyền phải hiểu đầy đủ là quyền lực của Luật pháp trong xă hội, quyền lực đó để bảo vệ tự do của nhân dân, quyền lực đó để kiểm soát các hoạt động của Nhà nước. Đây là một trong những tư tưởng cơ bản nhất của cuộc cách mạng Tư sản, là bước tiến vĩ đại của văn minh nhân loại. Sự tiến bộ của con người gắn liền với sự tiến bộ của thể chế nhà nước và thể chế kinh tế. Hiển nhiên là thể chế Cộng hoà với một nền Pháp quyền phải tiến bộ hơn thể chế Đảng trị với một nền Chuyên chính. Đây là chân lư không ai có thể chối căi được. V́ vậy, bỏ điều 4 bản Hiến pháp sẽ thúc đẩy sự tiến bộ của con người và mang lại sự hồi sinh cho đất nước. Hà Nội - Ngày 30 – 8 – 2007 ---------- (*) Hôm 27 tháng 8 năm 2007, Ông Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, nói chuyện với lănh đạo, cán bộ và nhân viên chức quốc pḥng của Tổng cục Chính trị như sau: “Khẳng định trước sau như một là chúng ta tiến lên chủ nghĩa xă hội, chúng ta phải xây dựng đảng của chúng ta. Dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai có muốn bỏ Điều 4 hiến pháp ǵ đó th́ không có chuyện đó. Bỏ cái đó đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát, cho nên phải củng cố công tác chính trị tư tưởng, củng cố vai tṛ của đảng…” |
| Chính trị - xă hội ĐẶNG THỊ KIỀU LINH Công bố thành phần lănh đạo nhóm Công bố thành phần lănh đạo nhóm Trưởng nhóm : Lư Quang Phong (Huế) Phó trưởng nhóm quốc nội : Nguyễn Trung Kiên (Hà Nội) , Đặng Thị Kiều Linh (Sài G̣n) Phó trưởng nhóm hải ngoại : Johnny Nguyễn (USA) , Kevin Thành (Canada) . Nhóm săn tin quốc nội phụ trách chính : Lê Huy Tấn (Cần Thơ). Thành viên nhóm săn thông tin tạm thời chưa công khai Ban Cố Vấn : Phan Thành Trung (Nghệ An) , Phí Việt Thành (Thái Nguyên) , Nguyễn Thị Bé Ba (Trà Vinh) , Trần Thành Long (Hà Nội) , Nguyễn Phúc Nguyên Khuê (Sài G̣n) Phó cố vấn : Ngô Quang Diễn (Cộng ḥa liên bang Đức) Mục tiêu hoạt động của nhóm là : đ̣i lại quyền làm chủ thật sự cho người dân Việt Nam đó là tự do ngôn luận - tự do chính kiến, đ̣i hỏi nhân quyền phải được thực thi theo bản tuyên ngôn quốc tế nhân quyền mà Đảng CSVN đă kư , đ̣i hỏi quyền tự do căn bản của một con người đó là quyền tự do bầu cử . Trước mắt là nhóm sẽ đi theo hướng đó , nếu như các bạn đồng ư quan điểm của chúng tôi th́ đương nhiên các bạn là thành viên của nhóm . Thân ái ! Phó trưởng nhóm quốc nội ĐẶNG THỊ KIỀU LINH |
| Nên bỏ h́nh ông Ngô Đinh Diệm ra khỏi trang webpages này Lư do: ông Ngô Đ́nh Diệm đă kết bè kết đảng, tạo chia rẽ dân tộc, đây là tội PHẢN QUỐC Cám ơn, Trần Đại Tuấn |
| Oan Khiên Đà Chất Ngất ! timeicon 3.09.2007 | Đề mục: Khiếu Kiện | Email This Post | Print This Post Như Hà . Mấy ngày nay các báo lá cải, rồi đài Radio, truyền h́nh TW của VN được các lệnh “xếp triều đ́nh” đồng loạt có bài vu cáo GHPGTNVN lợi dụng vấn đề dân oan để mưu toan kích động nhân dân chống lại “chính quyền nhân dân”, rằng tổ chức phật giáo đă vi phạm pháp luật nhằm chính trị hóa vấn đề dân oan vv… Vẫn những giọng điệu cũ rích, rập khuôn mà người ta được nghe thấy mỗi khi có vấn đề “ chống lại nhà nước VN của các thế lực phản động quốc tế và bọn phản động lưu vong…” Như mọi người đă biết, Bấy lâu nay vấn đề dân oan nổi nên như một vấn đề gây nhức nhối, bức xúc cho xă hội, cac vụ án oan sai, những cái chết tức tưởi mờ ám, cac vụ khiếu kiện bị chiếm nhà chiếm đất của những người dân đen, xảy ra hàng chục năm nay, nhưng không những không được nhà cầm quyền giải quyết, mà c̣n bị vi phạm nặng nề hơn, trầm trọng hơn. Về vấn đề dân oan, một bằng chứng không thể chối căi mà chính họ, những người có quyền lực trong bộ máy độc tài cũng phải thừa nhận trong không ít lần đăng đàn rằng: Sau khi xem xét và kiểm tra thực tế, những vấn đề dân oan khiếu kiện đa số đều đúng, những vụ việc oan sai đều diễn ra đúng với thực tế, rất ít trường hợp khiếu kiện sai …. Vậy nguyên nhân do đâu mà dẫn đến t́nh trạng này, thực chất và bản chất của vấn đề dân oan này là ǵ ! Sau đây chúng ta điểm lại quá tŕnh dẫn đến oan sai khiếu kiện. Trước hết chúng ta phải khẳng định một điều là “thượng bất chính hạ tắc loạn” trong gia đ́nh người cha không gương mẫu tất những đứa con sẽ sinh hư, cái nhà dột từ nóc, ắt cái rui cái mè cũng dột theo Một chế độ độc tài với những cái đầu lănh đạo bệnh hoạn, vô liêm sỉ xem dân như cỏ rác, chỉ chăm lo quyền lực vơ vét, nhét cho đầy túi tham, ắt sẽ làm gương cho kẻ dưới tự tung tự tác làm càn làm bậy, bức hiếp dân lành, để rồi “trên bảo dưới không nghe” để rồi “lực bất ṭng tâm”, đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, coi dân oan như quả bóng, dưới đá lên trên ném xuống, không những không được giải quyết, mà các vụ oan sai khiếu kiện ngày một tăng, năm sau cao hơn năm trước. V́ vậy đây không thể coi là vấn đề quản lư yếu kém, hay do một số cán bộ thoái hóa biến chất, như chúng vẫn thường lấy lư do t́m cách che đậy, mà đây được xem như là một tội ác, một chính sách phản động của chế độ độc tài đối với nhân dân. Một chế độ sống phè phỡn, ăn chơi trác táng, hưởng lạc đủ thứ do bóc lột công sức lao động của dân mà ra, từ nhà lầu xe hơi, từ du lịch nghỉ mát nước ngoài nước trong, từ các nhà hàng sang trọng cho tới mỹ viện, ṣng bạc đâu dâu cũng đều thấy sự hiện diện các cán bộ “của dân do dân v́ dân”. Một chế độ đă sống trên mồ hôi bằng đồng thuế của dân, do người dân một năng hai sưong trả tiền nuôi họ để quản lư điều hành đất nước.Nhưng cái chế độ đó đă không những không làm tṛn bổn phận chức trách là kẻ nô bộc của dân, làm công cho dân, mà nay lại nhẫn tâm, trượt dài trên con đường tội lỗi, gây thêm tội ác, lại trịch thượng sống trên những giọt nước mắt, trên xương máu của của lê dân, bằng những tội ác gây nên thảm cảnh dân oan, với những tội ác trời không dung đất không tha, làm cho lương dân trăm họ điêu linh khổ cực, gây nên những cảnh cướp đất cướp nhà, bức tử đánh chết người vô tội, bỏ tù oan sai người dân hiền lành chất phác. Gây ra nghịch cảnh trái ngang, gây nên nỗi oan ức cho dân, gây nên những thảm cảnh đau ḷng với bao nỗi cơ cực oan khuất cho dân, dồn ép dân lành đến con đường cùng không phải mới xảy ra thời gian gần đây, mà nó đă xảy ra hàng chục năm nay, oan sai nối tiếp oan sai, từ đời cha cho chí đời con bị oan sai đời cháu cũng bị oan sai nhưng không hề được xem xét giải quyết. Hẳn chúng ta c̣n nhớ cách đây gần 20 năm, h́nh ảnh người đàn bà tên Hào quê Hải Dương bị bọn “cường hào đỏ”dùng thủ đoạn cướp nhà cướp đất, bức tử chồng bà phải chết oan uổng, , hai tay dâng lá đơn kêu oan, qú dưới trời mưa sấm sét trước cửa quốc hội của cái gọi là nước CHXHCNVN trong một kỳ họp, đă tạo nên cảm xúc cho văn sĩ NHT viết lên truyện ngắn “người đàn bà qú” nổi tiếng Hay như chúng ta c̣n chưa quên, cũng trong thời gian này cách đây 2 năm về trước, vụ việc đau ḷng về dân oan Lê Thị Trung Thu đă tẩm xăng tự thiêu trước mặt đứa con gái bé nhỏ của ḿnh, ngay tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng để đ̣i công lư, đ̣i quyền sống tối thiểu của một con người, đă gây nên cú xốc kinh hoàng cho mọi người. Những ngày gần đây mọi ngừơi chứng kiến những bà mẹ hơn 100 tuổi ngồi giữa trưa nắng, giương cao biểu ngữ đ̣i công lư cho con bị bắt giam oan sai trên đường Cầu Giấy ! Thử hỏi họ có thấy hổ thẹn khi những người đàn bà gầy c̣m dối rách đi nhặt từng cái ve chai giấy báo cũ để đổi lấy vài đông bạc mua cái bánh, gói ḿ đắp đổi qua ngày nơi đầu đường vỉa hè, đêm nằm trên manh chiếu rách trời nắng cũng như trời mưa, để mong hy vọng các ông lớn “… thương t́nh giải quyết thoả đáng trả lại nhà cho tôi chết có nhà có cửa cho người đời khỏi chê cười” Thử hỏi 600 tờ báo với hàng vạn người “rơm” phục vụ sao lại câm lặng trước nghịch cảnh những em nhỏ chít khăn tang, đứng bên lề đường giương khẩu hiệu trước ngực kêu oan ? Họ có trái tim, họ có cảm xúc tối thiểu của một con người hay không ? Thử hỏi có quốc gia nào có nghịch cảnh khiếu kiện như Việt Nam ? Vậy mà họ leo lẻo nói rằng việc dân khiếu kiện là việc b́nh thường, bất cứ quốc gia nào cũng có.Đúng!có thể quốc gia nào cũng có việc công dân đi khiếu kiện, nhưng có lẽ chỉ có ở Việt Nam mới có việc đùn đẩy trốn tránh trách nhiệm, tư tung tự tác bao che cho nhau như vậy. Chỉ có ở Việt nam mới có những việc khiếu kiện kỳ lạ độc nhất vô nhị trên thế giới với những kỷ lục đáng được đưa vào sách Ghi nét, như số lượng đơn khiếu kiện không thể đếm xuể, không dám cân lên xem nặng bao nhiêu, mà một cán bộ có trách nhiệm của ngành tư pháp chỉ dám tiết lộ, đơn khiếu kiện chất cao đến nóc trần nhà kho rộng khoảng 200m2 (lời thú nhận cách đây 5 năm). Hay như kỷ lục của người đi khiếu kiện lâu nhất thế giới (bà Măo Bắc giang đ̣i vàng Vệ Quốc Quân kư giấy vay từ năm 1947), Kỷ lục người có đơn khiếu kiện nhiều nhất thế giới (127kg), kỷ lục về vụ án ly kỳ nhất thế giới (Dương thị Nga). Kỷ lục người già nhất thế giới đi khiếu kiện (cụ bà 102 tuổi quê Quảng Nam). Kỷ lục người trẻ nhất đi khiếu kiện (Cháu Trần thị Hoa 5 tuổi) vv.. nếu có ai đó kỳ công sưu tầm chắc chắn sẽ có 1 bộ sưu tập độc nhất vô nhị trên thế giới về đề tài dân oan Việt Nam với không chỉ hàng trăm ngh́n mà là hàng triệu, hàng triệu vụ án oan sai với đủ h́nh đủ loại, muôn màu muôn vẻ, không cái oan sai nào giống cái oan sai nào (căn cứ theo lời thú nhận của một quan chức, rằng nếu thanh tra có đến 90-95 % vụ án oan sai) Vậy nhà cầm quyền độc tài CSVN giải quyết t́nh trạng oan sai khiếu kiện ra sao?Hẳn mọi ngừơi đă biết, không những họ không có chủ trương giải quyết oan sai khiếu nại mà tội ác chất chồng tội ác, họ vẫn vô tư “trơ gan cùng tuế nguyệt” để rồi t́m các biện pháp đối phó trấn áp, một mặt họ cho tay chân mật vụ công an t́m cách ngăn cản những người dân địa phương xung quanh khu vực dân oan cư trú, không được tiếp xúc, không được cưu mang giúp đỡ, không cho những người bán hàng rong bán từng cốc nước, cái bánh cho dân oan, ngăn cấm dân điạ phương không cho dân oan thuê pḥng trọ. Tiến xa trên con đường tội ác, họ c̣n t́m cách chỉ đạo cho lănh đạo địa phương nơi có dân oan khiếu kiện t́m cách trù dập bức bách những người dân oan đó trong cuộc sống hàng ngày, như xin việc làm, xin đơn từ dấu má mỗi khi có việc cần đến đều bị gây khó khăn sách nhiễu vv… Thậm chí c̣n tổ chức hăm hại cuộc sống thường nhật của họ, như đốt nhà bỏ thuốc trừ sâu xuống ao cá, không cho con em họ đến trường vv.. Môt mặt họ đối xử với dân tàn tệ, lộng hành dân,áp bức dân, nhưng một mặt họ lại thường dùng chiêu bài núp dưới danh nghĩa là “chính quyền nhân dân”để vu khống, để che đậy cho dă tâm độc ác, dùng dân làm b́nh phong cho chế độ thối nát mỗi khi có sự chỉ trích lên án của dư luận nhân dân và quốc tế Khi đi thăm Hoa Kỳ, Nguyễn Minh Triết leo lẻo nói về t́nh thương về xóa bỏ thù hận, về ḥa hợp dân tộc cứ ngọt sớt như mía lùi, khi ông ta ba hoa về những điều đó, ông ta có chạnh ḷng nghĩ đến “dân oan”những người đồng bào của ông ta, do chính ông ta và các đồng chí của ông đối xử tàn tệ, bạc ác bất nhân như thế nào không ? Cuộc sống dân oan, thảm cảnh dân oan do chính họ gây nên, họ đă thờ ơ vô trách nhiệm vậy họ lại trơ trẽn khi dùng con bài “chất độc da cam”để đem ra làm con bài chính trị, ḥng đổ tiếng ác cho người khác, ḥng mong kiếm chác chút ít “viện trợ nhân đạo”. Sao họ không rủ ḷng mảy may thương xót cho những mảnh đời bất hạnh, không cưu mang cứu trợ cho những kiếp người cùng khổ, những nạn nhân của chính họ ? Vậy mà có những người đồng bào của dân oan tận bên kia đại dương đă thể hiện t́nh cảm “lá lành đùm lá rách” cảm thông cho số phận oan trái của dân oan, đă gửi chút tiền nhân đạo cứu trợ cứu tế những kẻ khốn khó, th́ họ lại bị vu cáo là bọn phản động lưu vong lợi dụng để mua chuộc dân oan, để t́m cách chống phá “chính quyền nhân dân”.Các người nên nhớ những tấm ḷng thơm thảo, gửi tiền về cứu trợ dân oan đều có địa chỉ, có tên tuổi đàng hoàng chính đáng được đăng công khai trên mạng Patalk, chứ không phải khuất tất giấu diếm để ăn chăn ăn bớt tiền cứu trợ như những cán bộ đảng viên “gương mẫu”đâu! Thật là trơ trẽn bỉ ổi, táng tận lương tâm cho những kẻ độc tài phản quốc. Trắng trợn hơn chúng c̣n vu cáo cho giáo hội PGVNTN, là lợi dụng con bài dân oan để chính trị hóa nhằm kêu gọi nhân dân lật đổ “chính quyền nhân dân”Như chúng ta đă biết trong lời phát biểu của ḥa thượng Thích Quảng Độ, trước sảnh ṭa nhà quốc hội II, ngài kêu gọi mọi người đấu tranh v́ công lư, đấu tranh đ̣i các quỳền cơ bản như dân chủ, tự do ngôn luận tự do báo chí. Những lời phát biểu đó có hợp ḷng người, có đúng với lợi ích của người dân, có đúng với xu thế của thời đại không ? Vậy chúng vu cho những lời lẽ đó của ngài là chống lại “chính quyền nhân dân”th́ rơ ràng chúng đă tự nhận, tự phơi bày cái chính quyền đó là chính quyền đi ngược lại lợi ích của dân, đích thị chính quyền đó không phải là chính quyền nhân dân rồi, mà chúng tự nhận xằng nhân bừa mà thôi ! Tiến xa trên con đường tội ác chúng không từ thủ đoạn nào để vu khống và ngậm máu phun người, chúng đă huy động hàng loạt các phương tiện thông tin hết đài báo đến truyền h́nh, tập trung vu khống bôi nhọ giáo hội PGVNTN, một tổ chức duy nhất c̣n sót lại không chịu chấp nhận “quốc doanh hóa”. Chúng có t́nh bôi nhọ thanh danh của đại lăo ḥa thượng Thích quảng Độ, một vị chân tu có uy tín, có tấm ḷng từ bi cứu nạn cứu khổ đồng cam cộng khổ cùng chúng sinh. Ngài đă tuân theo lời dạy của phật tổ, không những lấy đạo răn đời, mà c̣n lấy đạo để cứu đời, ngài hóa thân vào chúng sinh đâu chỉ có dân oan, trong quá khứ ngài cùng tổ chức PGVNTN đă từng cứu trợ cho đồng bào bị thiên tai băo lũ, từng cưu mang những mảnh đời bất hạnh, ngài thể hiện đúng cốt cách đạo đức của nhà tu hành v́ đời v́ đạo, chứ đâu phải như lũ nhà sư quốc doanh, đă cam tâm bán rẻ linh hồn cho quỉ dữ sa tăng, ngoảnh mặt làm ngơ với nỗi thống khổ của lê dân trăm họ.nương nhờ của phật nhưng tâm vẫn c̣n vướng bận buị trần quên lời dạy của phật tổ, lạm dụng cửa chùa để mưu toan, toan tính để “thiền” riêng cho cá nhân ḿnh, phá đời phá đạo… Với bọn bồi bút bán rẻ lương tâm cũng vậy, v́ cuộc sống ô nhục, v́ miếng cơm manh áo họ đă a dua tuân theo chỉ thị của bọn chóp bu đầu sỏ, hẳn họ c̣n nhớ chính những người dân oan trong cơn quẫn bách đă t́m đến cửa các ṭa soạn, các trụ sở của báo chí để kêu oan, cầu cứu họ, cầu xin họ rủ ḷng thương, dùng tiếng nói báo chí vạch trần những vụ án oan sai tày liếp… Hẳn họ vẫn chưa quên những bài báo bảo vệ dân oan, vạch trần tội ác, bảo vệ công lư vẫn c̣n lưu trong tâm khảm họ, những bài báo giúp dân oan, tố cáo tham nhũng vẫn c̣n lưu trên khuôn báo c̣n chưa ráo mực. Vậy mà giờ đây họ sẵn sàng ngảnh mặt phản bội lại những người dân oan khốn khổ, phản bội lại những người đă chắt chiu nuôi nấng họ, họ nên nhớ từng đồng lương cho đến miếng ăn hàng ngày, từ manh quần tấm áo họ đang mặc đó là công sức mô hôi nước mắt của dân, chứ không phải của caí “nhà nước” độc tài và phản động, chính cái nhà nước đó đă nhập nhèm đánh lận con đen cướp đoạt tiền xương máu của dân để làm tiền của nhà nước, để làm của riêng của đảng nhằm chia chác ban phát cho bộ máy cai trị bộ máy tuyên truyền, nhằm bảo vệ ngai vàng độc tài của đảng toàn trị mà thôi. Qua bài viết nhỏ này, sự kiện dân oan, t́nh cảnh dân oan tôi chỉ nêu lên một phần rất nhỏ, rất ít những ǵ mà nhân dân ta phải hứng chịu ngày hôm nay dưới bàn tay bạo tàn của chế độ CSVN, bởi thành phần dân oan không phải chỉ có những người dân nghèo, những nạn nhân bị oan sai, bị bức hại hôm nay, mà c̣n có rất nhiều người, nhiều thành phần, nhiều giới trong quá khứ cũng như hiện tại phải cam chịu… từ những cái chết tức tưởi của những người yêu nước bị vu là địa chủ trong cải cách ruộng đất, cho đến những trí thức trong nhân văn giai phẩm cũng bị hàm oan bởi dám có tư tưởng khác đảng… rồi những người lính bị chết oan khuất trong các cuộc chiến tranh phi nghĩa v́ lư tưởng của đảng..cho tới cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn… với hàng núi xương sông máu, phải ngậm oan nơi chín suối, không làm sao siêu thoát được bởi sự dối lừa vĩ đại của đảng về cái viễn tưởng “độc lập tự do” cho ngày hôm nay là như thế này đây ! Giờ đây nạn nhân của chúng là những người dân oan bị bức hại, đă viết tiếp lên trang sử đen tối của đảng CSVN quang vinh, thế lực đă lập lên chiến công hiển hách, bằng việc ghi thêm trong từ điển tội ác nhân loại với hai chữ “dân oan”. Một vết nhơ không dễ ǵ xóa được trong lịch sử đất nước Việt Nam. Dân oan ! bản án mà chế độ độc tài sẽ phải trả lời trước lịch sử, trong vô số tội ác mà chúng gây ra ! Ninh B́nh 1/9/2007 NH |
| Chất độc da xanh viendongdaily Hoàn Nguyên Sau khi cộng sản Việt Nam đă kư hiệp định Geneve và lấy sông Bến Hải làm lằn ranh phân chia Nam Bắc, tỉnh Quảng Trị được chia đôi ở huyện Vĩnh Linh, cộng sản Việt Nam ở phiá Bắc sông Bến Hải và Việt Nam Cộng Hoà ở phiá Nam. Chất độc da cam rải ở phiá Nam sông Bến Hải th́ tại sao cộng sản Việt Nam lại có quyền thưa kiện? Hay là cộng sản Việt Nam đang tự tố cáo chính họ là kẻ xâm lược miền Nam Việt Nam? Việt Nam: Chào buổi sáng! Nguồn: executivetraveler.net Nhà cầm quyền Việt Nam luôn kêu gọi quên đi quá khứ để hướng đến tương lai. Chuyện chất độc da cam th́ đă khá xưa, xưa hơn cả chuyện cộng sản Việt Nam chôn sống tập thể vài ngàn người trong Tết Mậu Thân. Thôi th́ hăy quên đi quá khứ chuyện chất độc da cam mà hướng đến tương lai để thấy dân Việt Nam đang nhiễm chất độc da xanh dưới bàn tay độc tài toàn trị cộng sản. Dân oan, dân nghèo Việt Nam đang là những thành phần nhiễm chất độc da xanh do chính quyền của ḿnh gieo rắc lên gia đ́nh và con cháu họ. Ôi cái tư tưởng Hồ Chí Minh chính là chất độc da xanh đậm màu trên các gương mặt dân oan khiếu kiện. Nông Dân. Sống nhờ có đất cày cấy, có ao nuôi cá, có vườn trồng hoa trái để có lợi nhuận cho dù ít ỏi mà vẫn sống đời no ấm. Nay chính quyền Cộng ḥa XHCN Việt Nam cướp nhà cướp đất th́ dân oan chỉ c̣n cái bao tử trống, áo quần rách nát, con cháu thất học, da xanh mướt v́ thiếu dinh dưỡng và ngủ ngoài hè phố. Ngư Phủ. Sống nhờ vào biển rộng để đánh bắt cá, tôm mà nuôi sống gia đ́nh, cho con em đi học. Nay chính quyền Cộng ḥa XHCN Việt Nam cắt lănh hải triều cống cho Hoàng Đế Trung Quốc khiến ngư phủ Việt Nam bị Cộng ḥa Nhân dân Trùn Hoa bắn giết thê thảm mà không dám đi đánh cá. Ngư phủ mà không đủ biển để đánh cá th́ da phải xanh v́ đói. Trong tháng 7 vừa qua, hải quân Trung Quốc bắn chết ngư phủ Việt Nam. Theo tin của nhà cầm quyền Việt Nam th́ 2 tàu tuần dương cao tốc của hải quân Việt Nam liền tức tốc chạy đến nơi rồi dừng lại nh́n hải quân Trung Quốc bắn ngư phủ của ḿnh cho đỡ buồn những ngày dài lênh đênh trên biển. Lư do phía chính quyền Việt Nam giải thích là v́ hỏa lực của hạm đội Trung Quốc quá mạnh. Có lẽ lư do chính là sau khi Nhà cầm quyền Việt Nam âm thầm triều cống một phần lớn lănh hải cho đế quốc Trung Cộng, phía Việt Nam “quên” thông báo cho công dân của ḿnh về ranh giới hải phận sau khi chia cắt, c̣n ngư phủ th́ cứ đánh cá ở vùng biển quen thuộc như bao nhiêu đời nay nên “bỗng nhiên” bị Trung Quốc bắn chết oan. Hải quân Việt Nam chắc là phải biết lằn ranh hải phận mới nên chạy đến nơi chỉ đứng ngoài nh́n. Nếu chạy vô tiếp cứu ngư phủ Việt Nam th́ Trung Quốc lại bắn v́ tội xâm nhập hải phận Trung Quốc trái phép. Hơn nữa, nếu có tên nào sống sót về được đến Bắc bộ phủ báo cáo th́ Bộ Ngoại giao Cộng ḥa XHCN Việt Nam sẽ sắp đặt chương tŕnh đi xin lỗi đàn anh Trung Quốc và hứa với đàn anh là từ nay sẽ bắn bọn ngư phủ Việt Nam trước khi chúng xâm nhập hải phận mới của thiên triều, đàn anh khỏi phải bận tâm và tốn đạn. Công Nhân Công nhân th́ làm tăng ca, tiền lương th́ rẻ mạt hạng, vật giá th́ leo thang với tốc độ chính quyền không thể kềm chế. Công nhân chỉ có mỗi một quyền căn bản là đ́nh công để đ̣i hỏi tăng lương và điều kiện lao động bớt khắc nghiệt hơn, thế nhưng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại vừa mới ra lệnh cấm công nhân đ́nh công(1), nếu đ́nh công sẽ bị công an đàn áp, đồng nghĩa với đánh đập, bỏ tù và bao vây kinh tế cho gia đ́nh công nhân phải đi ăn xin. Chính quyền cộng sản Việt Nam bất lực trong việc kềm chế vật giá leo thang nhanh như phi thuyền (chữ phi mă không đủ nhanh để diễn tả) nhưng chính quyền chuyên chính vô sản xem ra rất có hiệu quả trong việc áp bức, bóc lột công nhân qua việc cấm thành lập nghiệp đoàn và cấm đ́nh công. Tiền lương ít, vật giá cao nên khẩu phần trong gia đ́nh công nhân càng lúc càng nhiều màu xanh như màu da của họ. Người dân miền Bắc đă có câu vè về chế độ dinh dưỡng của công nhân dưới thời cộng sản như sau “Bác Hồ bảo phải ăn rau, đừng ăn thịt cá mà đau dạ dày”. Cứu Trợ Dân Oan Độc lập – tự do – hạnh phúc Nguồn: bbc.co.uk Dân oan là những thành phần nghèo khổ và thiếu kiến thức. Họ đă bị nhà cầm quyền cướp bóc và nhận xuống tận đáy địa ngục trần gian. Cứu giúp họ chính là lôi họ lên từ đáy địa ngục và giải thoát họ. Hiếm có cơ hội tập trung được dân oan nghèo khổ vào một nơi để cứu trợ và có cơ hội đưa phẩm vật tận tay họ. Thượng tọa Thích Không Tánh đă làm việc nhân đạo này nhưng tướng công an cộng sản Nguyễn Văn Hưởng đă bắt Thượng tọa và đ̣i cướp tiền của dân oan (2). Các Thế Lực thù Địch Nguyễn Văn Hưởng và các cơ quan truyền thông của Việt Nam lại trâng tráo, lật lọng, xảo trá khi nói dân oan đi biểu t́nh là do các thế lực phản động nước ngoài xúi dục. Cái thế lực phản động xúi dục dân oan chống chính quyền không ai khác chính là nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam cướp giật tài sản của dân. Người Việt hải ngoại và Giáo hi Phật Giáo Việt Nam Thống nhất và cả Thiên Chúa giáo thấy người nghèo khổ mà lấy lá lành đùm lá rách. Người Việt hải ngoại đă thấy được sự đau khổ cùng cực của dân oan, giúp người nghèo đói th́ bị cộng sản Việt Nam gán cho nhăn hiệu “các thế lực thù địch”, c̣n giúp cộng sản Việt Nam th́ được gọi là “khúc ruột ngàn dặm”. Ai Chống Đảng? Cả ba thành phần nồng cốt là nông dân, công nhân và ngư phủ đă bị đảng cộng sản lừa bịp qua lời hứa là lấy của nhà giàu chia cho nhà nghèo, và ngày nay họ đă được đảng hoá kiếp thành dân oan đi khiếu kiện trường kỳ kháng chiến. Cha mẹ của dân oan đă bị Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam lừa gạt, và đă hy sinh tính mạng để biến con cháu họ thành dân oan. Chế độ cộng sản Việt Nam đang bỏ đói dân, đó chính là hành động mang chất độc da xanh để thẩm thấu vào từng tế bào của những người Việt Nam đói khổ. Chất độc da xanh làm c̣i cọc, bệnh hoạn toàn bộ cơ thể do kết quả thiếu dinh dưỡng từ lúc c̣n trẻ. Nếu dân chỉ đ̣i sự công bằng và tài sản bị cướp mà bị nhà cầm quyền Việt Nam gọi là phản động th́ toàn dân nên phản động, và chỉ có hành động như thế th́ cộng sản Việt Nam mới hết bịp bợm. © DCVOnline DCVOnline: (1): Tham khảo tin chi tiết tại đây. (2): Tham khảo bài phỏng vấn Thượng tọa Thích Không Tánh của DCVOnline. DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung những trang ngoài DCVOnline. |
| Những Luận Điệu Vẫn Au Trĩ, Phản Tiến Bộ PHẠM HỒNG SƠN . Việt Báo Thứ Ba, 9/4/2007, 12:02:00 AM Những ngày gần đây các phương tiện truyền thông (báo viết, truyền h́nh, báo mạng,...) của Nhà nước Việt nam (dưới sự "lănh đạo" của đảng cộng sản) đă đồng loạt viết bài có tính đả kích, chụp mũ, bôi nhọ những người có tấm ḷng hảo tâm, bác ái thực hiện công việc trợ giúp cho những người dân oan đang đi khiếu kiện tại Sài g̣n và Hà nội. Trong số những người đó, báo chí Việt nam viết nhiều về ba nhân vật: Lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ - viện trưởng Viện hóa đạo thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất (hiện chưa được Nhà nước Việt nam công nhận), người đă được trao giải thưởng Rafto của Na-uy có uy tín quốc tế về Nhân quyền; Thượng tọa Thích Không Tánh- trưởng ban từ thiện xă hội thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam Thống nhất, và ông Nguyễn Khắc Toàn - một cựu chiến binh và là người đă được trao giải thưởng đấu tranh về nhân quyền của Tổ chức Human Rights Watch, tổ chức bảo vệ nhân quyền có uy tín trên thế giới có trụ sở tại Hoa kỳ (đă từng chỉ trích cả giới chức Hoa kỳ về nhiều vấn đề nhân quyền). Những bài báo trên Nhân Dân, Quân đội nhân dân, An ninh thế giới, Lao động, Tiền phong, Le Courrier du Vietnam, VTV1,...và bản tin của TTXVN tựu trung lại cùng muốn cho độc giả hiểu: 1. Nhân dân đi khiếu kiện đông người là do sự kích động, xúi giục của người khác. 2. Các vị chân tu thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất đi giúp đỡ đồng bào dân oan là có mục đích "chính trị". 3. Cá nhân ông Nguyễn Khắc Toàn là người có tiền sự không tốt đẹp, hành động v́ "cơ hội chính trị". 4. Tất cả những người đang giúp đỡ đồng bào dân oan là kích động gây rối an ninh, trật tự, theo chỉ đạo của các "thế lực thù địch ở nước ngoài", "phản dân hại nước". (1) Về điểm 1: Xin trích dẫn một số ư kiến: - "Vấn đề giá đất, thưa Quốc hội, đây là một trong những vấn đề mà trong lănh đạo, điều hành, trong quản lư của Chính phủ đang là khó khăn, vướng mắc rất nhiều và Chính phủ cũng tốn rất nhiều thời gian về vấn đề này" (Trích phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 31/03/2007. Nguồn: VietNamnet). - "Tôi nhấn mạnh đến trách nhiệm của chính quyền địa phương và trách nhiệm của các cơ quan chức năng thuộc Chính phủ. Phải có sự chuyển động từ trên xuống dưới về mặt trách nhiệm, chúng ta mới có thể giải quyết vấn đề khiếu kiện đông người" (Trích trả lời phỏng vấn của Tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền ngày 31/07/2007. nguồn: Vietnamnet). - "Người dân khiếu nại hết tháng này sang tháng khác, có những người tôi tiếp tháng này, tháng sau họ lại đến gặp. Ḿnh quen mặt họ. Nhiều người dân đến khiếu nại nói rằng, mặc dù bộ Tài nguyên môi trường có văn bản yêu cầu địa phương giải quyết, nhưng đến giờ địa phương vẫn chưa có động tĩnh ǵ. Họ cũng phản ánh những trường hợp giải quyết không thỏa đáng, thậm chí có trường hợp thách thức trong giải quyết khiếu nại của người dân", "Chúng ta đă nói nhiều về chuyện địa phương nào để dân khiếu kiện mà không xử lư th́ Chủ tịch ở địa phương đó phải chịu trách nhiệm và phải bị xử lư. Nhưng chúng ta đă xử lư ai? Chưa thấy xử lư ai về việc này cả. Trong khi đó, khiếu kiện nhiều, thậm chí, khiếu kiện vượt cấp nhiều, khiếu kiện đông người. Như vậy là, chúng ta chưa nghiêm trong việc xử lư trách nhiệm." "Năm ngoái, làm thử thống kê những vụ chúng tôi đă giải quyết, có đến 80% ư kiến người dân khiếu nại là đúng." (Trích trả lời phỏng vấn của nguyên Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường Mai Ái Trực ngày 26/07/2007. Nguồn: Vietnamnet). Như vậy, chỉ căn cứ vào những phát biểu trên đây của những người đang và đă nắm quyền trong chính thể hiện tại, có thể thấy rơ luận điệu cho rằng người đi khiếu kiện là do sự xúi giục của những "kẻ xấu" là hoàn toàn sai trái, là ư đồ nhằm che đậy sự thật đau đớn thiệt tḥi mà nhiều người dân đang phải gánh chịu. Việc khiếu kiện đông người hay tầng lớp dân oan đang h́nh thành ngày càng lớn là hậu quả của một chính sách điều hành yếu kém, vô trách nhiệm và đang bế tắc của những người nắm quyền. Về điểm 2: Việc các vị chân tu tham gia trợ giúp những cảnh đời lầm than của dân oan không chỉ thể hiện một trách nhiệm công dân mà đó cũng chính là thể hiện tấm ḷng từ bi của Đạo Phật, thể hiện phẩm hạnh đầu tiên của Phật tử là tấm ḷng Hiến tặng. Không kể đến những người tu hành, là một người b́nh thường cũng phải biết rung động, xót xa trước những cảnh thiệt tḥi, oan khuất của đồng bào, đồng loại. Thể hiện một thái độ ủng hộ "một chế độ đa nguyên, đa đảng, đại diện đầy đủ cho 80 triệu dân" (trích lời Lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ) là việc làm cần thiết của mọi người yêu chuộng tự do, lo lắng cho cuộc sống chung của cả cộng đồng, đó cũng chính là tinh thần Đạo Bát chính của Phật pháp trên con đường diệt trừ "Vô minh". Trong khi nhiều phật tử khác của Nhà nước hiện nay luôn phải xưng tụng khẩu hiệu "Đạo pháp, Dân tộc và Chủ nghĩa xă hội", đó có thể là tâm niệm của một số phật tử, chúng ta tôn trọng trên tinh thần tự do, nhưng đáng tiếc nếu ai đó vẫn c̣n ủng hộ cho một chủ nghĩa phi khoa học đă bị thực tế loại bỏ th́ con đường diệt trừ "Vô minh" sẽ phải dài thêm ra thôi. Về điểm 3: Các bài báo đă tỏ ra không công bằng khi nói tới tiền sự của ông Nguyễn Khắc Toàn, các tác giả đă không đề cập chi tiết năm 2003 trước ṭa ông Nguyễn Khắc Toàn đă biện hộ và bác bỏ hoàn toàn các cáo buộc của phiên ṭa gián điệp "công khai" (cử tọa phải có giấy phép mới được tham dự!) và tất cả các tổ chức nhân quyền quốc tế, nhiều cơ quan ngoại giao của Hoa kỳ, Châu Âu,...phản đối phán quyết của "ṭa án". Về những vấn đề tố tụng của ông Nguyễn Khắc Toàn như các báo đề cập vào năm 1979, 1983, nếu giả định đó là sự thật, th́ cho tới nay những án tích đó (nếu có) đă đương nhiên bị xóa bỏ, coi như chưa bị kết án (theo điều 63 bộ luật h́nh sự). như thế các tác giả đă không hiểu biết pháp luật hay cố t́nh "đánh lận con đen". Hơn nữa, nếu một người đă có những sai lầm trong quá, mà hiện tại trở thành một người có tinh thần dấn thân v́ xă hội như ông Nguyễn Khắc Toàn th́ người đó càng xứng đáng được động viên và hoan nghênh. Việc cho rằng ông Nguyễn Khắc Toàn là "kẻ cơ hội chính trị", tôi không hiểu rơ ư của tác giả khi chụp cho ông Nguyễn Khắc Toàn "danh hiệu" đó liệu có phải ư muốn nói ông Nguyễn Khắc Toàn là người biết nắm lấy cơ hội để làm chính trị giúp dân giúp nước không, nếu đúng như thế, tại sao lại không ủng hộ ông Nguyễn Khắc Toàn? C̣n nếu tác giả muốn ám chỉ ông Nguyễn Khắc Toàn là tư lợi trong công việc chính trị th́ theo tôi giải pháp hiệu quả nhất để chứng minh điều đó là để ông Nguyễn Khắc Toàn tham gia lănh đạo cùng với những nhà chính trị khác trong chính quyền hiện nay để xem ông Nguyễn Khắc Toàn có "cơ hội" hơn những vị lănh đạo hiện nay không. Nếu không, danh hiệu " cơ hội chính trị" gắn cho ông Nguyễn Khắc Toàn không có sức thuyết phục, đó chỉ là một nhận xét cá nhân đă thoát khỏi sự thận trọng cần thiết. Về điểm 4: Việc nói những người đi giúp đỡ dân oan là kích động dân chúng gây rối là một âm mưu vu khống nhằm đe dọa những tấm ḷng từ thiện và cô lập, đẩy những người dân oan vào bước đường cùng. Chúng ta hăy xem lại những lời tâm t́nh của Lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ khi đến với hàng trăm dân oan tại Sài g̣n ngày 17/07/2007: "Yêu cầu chính phủ phải giải quyết cho đồng bào thỏa đáng, đừng để cho đồng bào phải tiếp tục sống trong khổ cực. Xin đồng bào đừng v́ quá bức xúc mà làm những chuyện quá khích". Bất kỳ một Nhà nước văn minh nào cũng phải đảm bảo cho người dân thể hiện những bức xúc, bất b́nh của cá nhân hoặc tập thể một cách công khai, ôn ḥa và phải coi đó là một cơ chế cảnh báo sớm các sai lầm trong quá tŕnh vận hành của xă hội. Những người giúp đỡ về tinh thần, hiểu biết, tạo điều kiện về vật chất và phương tiện cho những người muốn thể hiện bức xúc (nhân dân khiếu kiện chẳng hạn) cần phải được khuyến khích và bảo vệ. Những phương tiện như máy tính, điện thoại di động, camera, biểu ngữ chẳng phải là những phương tiện tối cần thiết cho việc biểu tỏ bức xúc, bất b́nh và chia sẻ bức xúc, bất b́nh một cách ôn ḥa hay sao? Hệ thống đoàn thể xă hội do Nhà nước công nhận hiện nay liệu có c̣n hoạt động hay không khi không thấy một đại diện của Hội phụ nữ, Hội nông dân, Hội người cao tuổi, Mặt trận tổ quốc,...có mặt trợ giúp, động viên, thăm hỏi giúp đỡ những người dân oan đang sống cảnh tạm bợ ở quanh các văn pḥng tiếp dân trung ương? Chính những người không thuộc các tổ chức của Nhà nước đang giúp đỡ dân oan là những người đang tự nguyện đảm nhận thay công việc của các Hội đoàn xă hội hợp pháp hiện nay, họ đang góp phần xây dựng nền tảng công bằng cho một xă hội an ninh trật tự theo ư nghĩa đứng trên lợi ích của người dân, chứ không phải một xă hội im lặng có lợi cho giới cầm quyền. Phương châm đối ngoại của Việt nam "sẵn sàng làm bạn với tất cả các nước", sau thời kỳ khủng hoảng suy thoái trầm trọng của chính sách chỉ quan hệ với các nước XHCN, vẫn chưa thấy báo nào của Việt nam phê phán hoặc đặt dấu hỏi "sẵn sàng làm bạn cả với những nước có chính thể phản động?" Trong khi đó, người dân trong nước có những quan hệ, trao đổi và nhận một số trợ giúp của đồng bào hải ngoại để trợ giúp cho dân oan th́ nhiều tờ báo Việt nam dễ dàng qui chụp là "thế lực thù địch", là "phản nước hại dân". Liệu có phải một số nhà báo Việt nam đang cố tạo ra những từ ngữ truyền thống với phản nghĩa truyền thống hay không? Khi đề cập những tiêu cực, bất công của xă hội có nghĩa là "thù địch"? Khi làm cho người cầm quyền phải có trách nhiệm có nghĩa là "phản dân hại nước"? Phải chăng những người lănh đạo cộng sản hoặc những người đang c̣n " yêu" chế độ XHCN đă quên mất rằng cần phải đứng về phía những người dân oan đáng thương đó, trong số họ đa phần là thuộc giai cấp nông dân và đang trở thành những người vô sản thực sự. Những người chấp bút các bài báo đó chắc đă quên rằng những đồng bào hải ngoại đang quan tâm trợ giúp dân oan cũng là "khúc ruột ngàn dặm" đó sao? Họ có thể không ủng hộ hoặc phản đối mô h́nh chính trị hiện tại, nhưng rơ ràng những việc họ đang làm chính là v́ lợi ích của người dân, những người đang chịu cảnh thiệt tḥi, oan ức của chính sách quản lư xă hội hiện nay. Việc Viện hóa đạo thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất có một "quĩ cứu tế dân oan" tới vài trăm triệu đồng cũng cho thấy khi một Hội đoàn hay một cá nhân không được Nhà nước ủng hộ, nhưng có tấm ḷng quảng đại cứu giúp những dân oan thiệt tḥi vẫn có thể nhận được sự ủng hộ, đóng góp từ đồng bào Việt nam ở khắp nơi. 300 triệu đồng Viện hóa đạo thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất dự định gửi giúp tới những dân oan tại Hà nội ngày 23/08/2007 vừa qua là một số tiền lớn so với gia sản của một cá nhân b́nh thường, nhưng chỉ là con số rất nhỏ so với những thiếu thốn, nhu cầu của những người dân đang khiếu kiện và cũng là nhỏ so với số tiền "lót tay" hay "giải trí" của một số đảng viên cộng sản đă phải hầu ṭa trong thời gian gần đây, nhưng việc chuyển số tiền đó tới đồng bào đă bị chặn lại ngay trước những bàn tay đang cần giúp đỡ. Chính những người dân oan sẽ là người hiểu hơn ai hết ai là người v́ dân ai là người đang có những hành động "phản dân hại nước". Vài lời kết thúc: Một chính quyền có thể dùng các biện pháp mạnh để giấu bớt đi những bức xúc, bất công của xă hội trong một thời gian, nhưng điều đó chưa bao giờ là giải pháp làm cho xă hội ổn định hơn. Một hệ thống truyền thông do chính quyền kiểm soát có thể tạo ra một làn sóng thông tin sai lệch, nhưng sẽ chỉ làm gia tăng hiệu ứng ngược khi chính quyền đó đă mất tín nhiệm nơi dân chúng. Những người dấn thân đứng về phía những nạn nhân của một chính sách, một chính thể có thể phải đối mặt với nhiều khó khăn, nguy hiểm, nhưng phía sau họ luôn là đông đảo đồng bào họ và những người yêu chuộng tự do, công lư. Phạm Hồng Sơn (1) Xin tham khảo các bài: "Vạch trần tṛ "đánh lận con đen" của Thích Quảng Độ và đồng bọn" (Nhân dân 25/08/2007), "Chặn đứng một âm mưu gây rối an ninh trật tự" (TTXVN 25/08/2007), "Thích Quảng Độ và các tham vọng chính trị đội lốt tôn giáo (Nhân dân 28/08/2007), "Lật mặt những kẻ phản động kích động người khiếu kiện gây rối" (Quân đội Nhân dân 26/08/2007), "Họ đang mưu toan điều ǵ" (Quân đội Nhân dân 28/08/2007), "Bộ mặt thật những kẻ chủ mưu kích động người khiếu kiện gây rối" (Tiền phong 26, 27/08/2007), "Mưu đồ biến khiếu kiện thành biểu t́nh chống chính quyền" (Lao động 27/08/2007), "Các phần tử cơ hội chính trị ngày càng lộ rơ bản chất phản động" (Lao động 25/08/2007), "Lật mặt những kẻ phản động kích động người khiếu kiện gây rối" (Sài g̣n giải phóng 28/08/2007),"O^ng Quảng Độ và hành động gây rối an ninh trật tự xă hội" (An ninh thế giới 29/08/2007), "Une organisation rebelle dementelee par la police" (Le Courrier du Vietnam 02 Sept 2007)... PHẠM HỒNG SƠN |
| NGƯỜI VIỆT NAM BIỂU T̀NH KHIẾU KIỆN NHỎ TUỔI NHẤT THẾ GIỚI. THE YOUNGEST VIETNAMESE DEMONSTRATORS IN THE WORLD. Thuỷ-Triều Theo định nghĩa của Tự Điển Tiếng Việt, "khiếu nại" là đề nghị cơ quan có thẩm quyền xét một việc làm mà ḿnh không đồng ư, cho là trái pháp luật hay không hợp lư. "kiện" là yêu cầu toà án xét xử việc người khác đă làm thiệt hại đến ḿnh. "khiếu nại" và "kiện" ghép lại thành "khiếu kiện" có nghĩa là yêu cầu cơ quan có thẩm quyền hoặc toà án xét xử một việc người khác đă làm thiệt hại đến ḿnh, một việc mà ḿnh không đồng ư và cho là trái pháp luật hay không hợp lư. Những người khi đi khiếu kiện th́ đă tự biết rằng quyền lợi của họ bị thiệt tḥi, họ đă không đồng ư với cách giải quyết ban đầu v́ nghĩ rằng cách giải quyết đó không hợp lư hoặc trái pháp luật. Như vậy, trước tiên là những người đi khiếu kiện đă tôn trọng luật pháp hiện hành, và họ mong muốn được giải quyết thoả đáng những thiệt hại của họ một cách dứt khoát. Sự việc không hay và rắc rối xảy ra do những người cầm quyền CSVN ở các địa phương đă gây thiệt hại tài sản, tiếm đoạt ruộng đất nhà cửa của người dân, và những người cầm quyền CSVN đă không giải quyết bồi thường thoả đáng dứt khoát cho các nạn nhân khiến cho họ phải tiếp tục khiếu kiện kéo dài quá nhiều năm. Chúng ta hăy xem kỹ tấm h́nh nêu trên, một tấm h́nh tiêu biểu trong hàng trăm tấm h́nh chụp được của người dân VN đi biểu t́nh khiến kiện liên quan tới những thiệt hại về ruộng đất nhà cửa của người dân VN ở trong cả nước VN. Trong tấm h́nh có tấm biểu ngữ ghi người dân tỉnh Đồng Nai đă khiếu kiện đ̣i lại ruộng đất đă 20 năm từ địa phương cho tới trung ương không có ai giải quyết; có tấm biểu ngữ ghi lời tố cáo UBND TP HCM vi phạm pháp luật, bao che cho thuộc cấp tham nhũng nhà đất, người dân đă khiếu kiện 11 năm không được giải quyết; có tấm biểu ngữ ghi người dân huyện Trảng Bom tỉnh Đồng Nai chống tham nhũng; có tấm biểu ngữ ghi lời người dân tỉnh Đồng Nai khẩn cầu đích danh TT Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo giải quyết vấn đề tham nhũng ruộng đất ở Đồng Nai. Đặc biệt đáng chú ư là trong tấm h́nh có HAI NGƯỜI VIỆT NAM BIỂU T̀NH KHIẾU KIỆN NHỎ TUỔI NHẤT THẾ GIỚI – THE YOUNGEST VIETNAMESE DEMONSTRATORS IN THE WORLD. Sự việc thiệt hại tài sản ruộng đất nhà cửa của gia đ́nh cha mẹ của hai người biểu t́nh khiếu kiện nhỏ tuổi nhất thế giới này đă xảy ra cách nay 20 năm và 11 năm ở hai nơi khác nhau trong nước VN trước khi họ được sinh ra cho tới nay vẫn không được bồi thường thoả đáng. Cũng v́ QUYỀN ĐƯỢC SỐNG hai người dân VN nhỏ tuổi này lại phải cùng với cha mẹ của họ tiếp tục biểu t́nh khiếu kiện những người cầm quyền CSVN. Cũng v́ QUYỀN ĐƯỢC SỐNG hai người dân VN nhỏ tuổi này bỗng nhiên đă hô to vang dội tiếng nói của CÔNG LƯ! Thật không thể tưởng tượng được những người cầm quyền CSVN lại để cho những vụ khiếu kiện kéo dài từ-đời-cha-cho-tới-đời-con c̣n chưa được giải quyết ổn thoả dứt khoát! Sự thiệt hại quyền lợi hoặc tài sản của người dân nếu do một người dân khác gây ra th́ nhà cầm quyền xuyên qua hệ thống toà án xét xử công bằng người dân đă gây ra thiệt hại phải bồi thường thoả đáng dứt khoát cho người dân bị thiệt hại. C̣n sự thiệt hại quyền lợi hoặc tài sản của người dân do chính những người cầm quyền gây ra không lẽ được bỏ qua, mặc kệ cho người dân bị thiệt hại cứ tiếp tục đi khiếu kiện ở các cấp ở khắp nơi có thẩm quyền nhưng vẫn không được xét xử công bằng hợp lư, hay vẫn cứ để nguyên không xét xử??!! Chẳng lẽ những người cầm quyền CSVN đă không hiểu được rằng nhà cửa ruộng đất của người dân VN là những thứ rất cụ thể để cho người dân VN hiểu đó là QUYỀN ĐƯỢC SỐNG của họ??!! Có thể những người cầm quyền CSVN đă đánh giá quá thấp tŕnh độ dân trí của người dân VN khi cho rằng họ không hiểu hết ư nghĩa của các khái niệm trừu tượng của Tự Do, Dân Chủ, B́nh Đẳng, Công Lư, vân vân, cho nên người dân VN phải học tập và chờ đợi thêm 10 năm hoặc 50 năm nữa để được hưởng kết quả của Tự Do, Dân Chủ, B́nh Đẳng, và Công Lư được ban phát từ những người cầm quyền CSVN! Nhưng sự thật trái ngược với sự đánh giá của những người cầm quyền CSVN, cái h́nh ảnh của Hai Người VN Biểu T́nh Khiếu Kiện Nhỏ Tuổi Nhất Thế Giới này, mặc dù họ không biết ǵ về Tự Do Dân Chủ, nhưng khi họ cầm trong đôi tay trưng bày hai tấm biểu ngữ khiếu kiện tố cáo những kẻ cầm quyền CSVN tham nhũng ruộng đất, đă gây thiệt hại Quyền Được Sống của người dân VN, họ đă cất lên tiếng nói vang dội của CÔNG LƯ. Như vậy, những người cầm quyền CSVN đă đang cất giữ CÔNG LƯ ở đâu trong nước Việt Nam?? Một trong Hai Người VN Biểu T́nh Khiến Kiện Nhỏ Tuổi Nhất Thế Giới này đang cầm một tấm biểu ngữ có nêu đích danh TT Nguyễn Tấn Dũng để khẩn cầu cho " khiếu kiện từ-đời-cha-cho-tới-đời-con" được giải quyết thoả đáng. Ở đây xin phép được nhắc quí vị VN hải ngoại sẽ biểu t́nh tiếp đón Nguyễn Tấn Dũng tới nước Mỹ, hăy nhớ hỏi Nguyễn Tấn Dũng đă đáp ứng giải quyết khiếu kiện của người VN biểu t́nh nhỏ tuổi này như thế nào rồi. Những người cầm quyền CSVN không nên khinh thường người dân VN và cho rằng tŕnh độ dân trí của người dân VN c̣n thấp kém để dễ dàng thao túng đẩy đưa kéo dài không giải quyết thoả đáng những khiếu kiện của người dân VN trong một thời gian quá nhiều năm. Tấm h́nh nêu trên có một ư nghĩa rất rơ ràng là người dân VN đă đang khiếu kiện những người cầm quyền CSVN kéo dài qua hai thế hệ, đời cha cho tới đời con, c̣n chưa được giải quyết dứt khoát hợp lư. Chẳng lẽ những người cầm quyền CSVN đă không hiểu được rằng người dân VN đă đang khiếu kiện những người cầm quyền CSVN v́ người dân VN đă bị thiệt hại quyền lợi, bị mất nhà cửa ruộng đất, bị cướp mất QUYỀN ĐƯỢC SỐNG. Khi người dân VN lớn tuổi cũng như nhỏ tuổi đă đi biểu t́nh khiếu kiện v́ họ bị cướp mất QUYỀN ĐƯỢC SỐNG th́ họ đâu cần phải có ai kích động họ. QUYỀN ĐƯỢC SỐNG đă tự nhiên kích động họ mạnh dạn đi biểu t́nh khiến kiện để đ̣i QUYỀN ĐƯỢC SỐNG! Mặc dù họ đă nhận biết được những người cầm quyền CSVN xét xử khiếu kiện của họ lại chính là những người cầm quyền CSVN tại địa phương hay ở trung ương đă gây ra thiệt hại QUYỀN ĐƯỢC SỐNG của họ trước đây, họ vẫn kiên quyết đ̣i cho được QUYỀN ĐƯỢC SỐNG. Khi đi biểu t́nh khiếu kiện ở Hà Nội, ở Sài G̣n, hay ở các nơi trong khắp nước Việt Nam, những người dân Việt Nam già trẻ nghèo khổ đói khát dốt nát bỗng nhiên đă nói to vang dội tiếng nói của CÔNG LƯ. Những người cầm quyền CSVN đă đang cất giữ CÔNG LƯ ở đâu trong nước VN? Thuỷ-Triều San Francisco. 02/09/2007 |
| Đừng tiếp tay với VC nữa , hăy đứng hẵn về phía đồng bào ruột thịt trong và ngoài nước cương quyết bắt CSVN phải trả lại tất cả những ǵ chúng tướt đoạt của dân tộc ta , bao oan khiêng ngang trái mà dân tộc ta phải gánh chịu trong hơn 60 phải được giải quyết bằng bất cứ giá nào . Không lư thuyết dài ḍng, nhân quả rồi phải đến , vay phải trả, thiếu phải đ̣i,tất cả tài sản sở hữu từ cuộc cải cách ruộng đất miền bắc cho đến bây giờ chúng ta dứt khoát phải đ̣i lại thôi . Khiếu kiện đến cùng cho đến khi chúng nó đầu hàng . ( Trần Châu Măi ) |
| if you don't want resive this message plz mail me stopspammysite[...]gmail.com |
| Một Vụ Chống Nghị Quyết 35 Bị Kiện Duyên Lăng Hà Tiến Nhất Chúng tôi xin được gởi đến quí diễn đàn và thân hữu bài báo của Tiến Sĩ Joseph Nguyễn (PhD), tức Đại Úy Nguyễn Kim Quư, Trưởng Khoa Nhân Văn trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt viết chống tuyên vận CS. Bài báo này được đăng trên tờ Oregon Thời Báo ngày 20-4-2007 nhân Đoàn Múa Hanoi đến biểu diễn tại Portland, Oregon và đă bị bọn tay sai CS kiện ra ṭa. Nhân sự kiện này chúng tôi xin có một vài ư kiến và đề nghị cùng quí vị: 1/ Bọn tỵ nạn dổm tức tay sai CS kiện ra ṭa những tiếng nói chống cộng đă xẩy ra tại một số nơi. Đây không phải là trường hợp đầu tiên và duy nhất. Điều đó chứng tỏ CS muốn mưọn bàn tay luật pháp Mỹ để triệt hạ những thành phần chống cộng có uy tín (đánh rắn đánh đầu). 2/ Xin các Ban Đại Diện Cộng Đồng lưu tâm đến các trung tâm dậy Việt ngữ. Đừng để CS len lỏi hầu làm hư thối con cháu chúng ta. Xin quí vị luôn cảnh giác với các phụ huynh học sinh. 3/ Xin đề nghị các Ban Đại Diện CĐ và các đoàn thể cựu QN nên vận động giới luật sư, những người có ḷng, để khi gặp hữu sự th́ những vị này họ t́nh nguyện đứng ra lo dùm, nếu free được th́ tốt, c̣n không th́ rẻ hơn luật sư Mỹ cũng vẫn hơn. Dưới đây là bài báo của TS Nguyễn Kim Quư (bút hiệu: Người Lính Già Oregon) ĐOÀN MÚA HÀ NỘI ĐĂ ĐẾN TR̀NH DIỄN TẠI PORTLAND Người Lính Già Oregon Tờ báo địa phương Portland, The Asian Reporter, số March 20, 2007, có đăng một bài, trang 20, với tựa đề "Dance evokes curiosity while dancers meet resistance" (Vũ điệu gợi ṭ ṃ trong khi vũ công gặp đối kháng), của Pamela Ellgen, trong ban biên tập The Asian Reporter. Bài báo tường thuật buổi tŕnh diễn điệu múa Stories of Us (Những chuyện của chúng tôi) trên sân khấu Imago Theater, Portland, vào hai ngày 2 và 3 tháng 3 vừa qua, bởi vũ đoàn hiện đại (contemporary) Việt Nam, có tên là "Together Higher" (tạm dịch: Cùng Nhau Cao Hơn), đến từ Hà Nội. Buổi tŕnh diễn được giới thiệu cho công chúng bởi "White Bird Dance" (Vũ Điệu Chim Trắng) của Portland . Các diễn viên, Ellgen viết, phần lớn là điếc hoặc nặng tai, và tuy không thể nghe nhạc, vẫn cảm nhận được tiết điệu1. Trước đó, đoàn múa Hà Nội cũng đă đến Seattle, Chicago, và New York City trong chuyến lưu diễn tại Mỹ. Lê Vũ Long, trưởng đoàn, là một nhà biên soạn và phối trí về múa (choreographer) và một vũ công của Đoàn Ca kịch Opera và Múa Ballet Quốc Gia Việt Nam trên mười năm, cũng như vợ tên Lưu Thị Thu Lan -là vũ công diễn đơn (soloist) đầu tiên của Đoàn, đă tốt nghiệp trường múa Kiev, Ukraine. Trên đây, chúng tôi đă tóm lược nội dung phần đầu bài báo của Pamela Ellgen. Tiếp theo, chúng tôi xin dịch nguyên văn đoạn cuối có liên quan đến sự cộng tác với vũ đoàn Hà Nội của một nhân vật, đại diện một trường Việt ngữ trong cộng đồng Việt Nam Oregon, thành viên của Hội Khoa học và Văn hóa Việt Nam cũng tại Oregon2, và lời tuyên bố của ông ta về nước Việt Nam Cộng sản và những người Việt Nam hải ngoại, để quư độc giả nào chưa có dịp đọc bài báo hoặc biết sự việc xảy ra trên được tường. Cùng với bản dịch, là bản chụp lại phần tiếng Anh: Together Higher là đoàn vũ hiện đại đầu tiên ở Việt Nam . Đây cũng là chuyến Mỹ du đầu tiên của đoàn, nhưng đoàn đă nhận được sự tiếp đón ngần ngại bởi những người Mỹ gốc Việt đă di cư đến từ miền Nam và hiện xem thủ đô cũ miền Bắc, Hà Nội, với sự nghi ngờ. Một vũ đoàn có căn cứ tại đó hôm nay vẫn c̣n gợi những xúc động khác biệt từ những di dân Mỹ gốc Việt. Tại Chicago, những yêu cầu được liên kết với các tổ chức của cộng đồng Việt Nam đă bị bác bỏ, đôi khi không có lời giải thích. Tuy nhiên, ở Portland, các vũ công nói chung được tiếp đăi tử tế, đặc biệt bởi trường Lạc Hồng, nơi mà họ đă tŕnh diễn, và mừng lễ Tết, cùng với trên 100 học sinh Mỹ gốc Việt ngày 3 tháng 3. Chi Jones, một đại diện của trường và một thành viên của Hội Khoa Học & Văn Hóa Việt Nam tại Oregon, nói, "Đối với nhiều người lớn tuổi trong cộng đồng Việt Nam, kư ức đau buồn về sự sụp đổ của Việt Nam và sự cai trị của Cộng sản vẫn c̣n quá mới trong tâm trí họ. Thế hệ trẻ Việt Nam , chưa được sinh ra hoặc c̣n quá nhỏ trong cuộc chiến, th́ khoan dung hơn." Jones ưa thích phối cảnh tươi mát, tân thời mà đoàn Together Higher đă giới thiệu về Việt Nam hôm nay, và nói, "Việt Nam , như một nước, đang thay đổi một cách nhanh chóng về chính trị, kinh tế, và văn hóa. Người Việt ở đây cần phải biết điều đó." Nếu Pamela Ellgen tường thuật trung thực, th́ những lời tuyên bố trên của ông Chi Jones, theo thiển ư, rất sai trái và xúc phạm tập thể người Việt tỵ nạn Cộng sản tại Oregon và trên toàn thế giới. V́ những lư do sau đây: 1) Người lớn tuổi trong cộng đồng người Việt mà ông nói đến là những ai? Đó là những quân, dân, cán, chính của Miền Nam đă hy sinh tuổi trẻ và xương máu, qua suốt cuộc chiến và cho đến giờ phút cuối, để chống giữ tổ quốc trước sự xâm lăng điên cuồng của kẻ thù Cộng sản phương Bắc, bảo vệ hạnh phúc và chính nghĩa tự do cho đồng bào, trong số có cả ông Chi Jones. Sau thảm họa 30/4, họ đă phải trải qua bao năm đày ải, vất vưởng trong các trại cải tạo, những khu kinh tế mới, chịu bao nhiêu cực h́nh, bất hạnh, trước khi đến bờ b́nh yên. Phần ông Chi Jones được sống sót, lành lặn, chạy thoát qua Mỹ trước, đội tên Mỹ, suy nghĩ như Mỹ con, và ngày nay được hưởng mọi thứ tự do, kể cả tự do phát ngôn lếu láo và hỗn xược, là nhờ ai? Nếu c̣n một chút liêm sỉ và lương tri, không ai có thể phủ nhận, lại càng không phản bội, công lao to lớn này của những người lớn tuổi trong cộng đồng Việt Nam tỵ nạn. 2) Kư ức đau buồn về sự sụp đổ của Việt Nam và sự cai trị của Cộng sản vẫn c̣n quá mới trong tâm trí họ: Ông Chi Jones bảo nhiều người lớn tuổi chưa, hoặc không, quên quá khứ. Đúng. V́ làm sao quên được? Kể cả, và nhất là, Việt Cộng, mỉa mai thay! Trong khi thúc giục người Việt tỵ nạn nên quên th́ chúng lại tôn thờ quá khứ hơn ai hết. Một ví dụ nhỏ để ông Chi Jones thấy: cho đến bây giờ, sau khi đă lạy lục xin Mỹ trở lại, đă nịnh hót Việt Kiều bằng những lời lẽ trơ trẽn nhất, đă nuốt hàng tỷ đô la từ những "khúc ruột ngoài ngàn dặm", Việt Cộng vẫn không ngừng lải nhải những luận điệu tuyên truyền cũ rích, đă nghe nhàm tai từ 30/4/75, về "chiến thắng mùa xuân vĩ đại" tưởng tượng (ông Chi Jones có biết "sự sụp đổ của Việt Nam" là do đâu không? Chắc chắn không v́ Việt Cộng tài giỏi ǵ ráo), về "chủ nghĩa Mác Lê vô địch" (thứ chủ nghĩa đă bị nhân loại ném xuống bùn đen từ đời nào như một xác chết thối tha), về "tội ác của Mỹ Ngụy" (mà chúng ngụy tạo với sự tiếp tay, từ cuối thập niên 60, của gă triết gia gàn dở Bertrand Russell và bè lũ chủ ḥa thân Cộng quốc tế, như Jane Fonda, John Kerry). Cùng lúc, chúng lại tung hỏa mù với chiêu bài "ḥa hợp ḥa giải", "hàn gắn vết thương chiến tranh", để làm mờ mắt, chiêu dụ một số Việt Kiều suốt đời ngây thơ, tự nguyện làm cái loa tuyên truyền ngu dại cho chúng, công khai như tên Trần Trường và nhóm Thông Luận (Paris), tổ Hợp Lưu (California), hoặc lén lút như lũ chuột đeo băng đỏ nằm vùng hôi hám, ở các tiểu bang, kể cả Oregon, chờ một ngày 30/4 khác. Số Việt Kiều ngây thơ và lũ chuột hôi hám này quên rằng, qua những kinh nghiệm cá nhân và bài học lịch sử, thỏa hiệp với Cộng sản có nghĩa là tự sát. Như các đảng phái quốc gia năm 1945 đă sáp nhập vào đảng Việt Minh và bị tiêu diệt. Như chính phủ trung lập thân Cộng tự phong của hàng tướng Dương Văn Minh vừa tiếm chức đă ra lệnh đuổi Mỹ khỏi Việt Nam trong ṿng hai mươi bốn tiếng đồng hồ và ngồi chờ "người anh em bên kia" đến bàn giao đất nước, để rồi bị c̣ng tay, dẫn đi, v́ cái tội ngu. Như cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam bù nh́n của Nguyễn Hữu Thọ đă bị bức tử sau 1975 khi hoàn tất nhiệm vụ. Trên b́nh diện cá nhân, Việt Cộng chỉ kêu gọi ḥa giải với những người Việt tỵ nạn hải ngoại mà chúng chưa nắm được, vẫn tiếp tục chống Cộng đến cùng, như những người lính già chúng tôi, những người mà chúng căm thù, nhưng phải nể sợ v́ tư cách trượng phu và tinh thần bất khuất. C̣n đối với những tên trở cờ, khi nắm được đầu rồi, nghĩa là xong việc, chúng khinh bỉ ra mặt, bỏ rơi ngay, lêu bêu như chó mất chủ. Ví dụ: chúng gọi Nguyễn Cao Kỳ công khai là "đứa con hư quay về", cho phép Phạm Duy, dù ton hót chúng cách mấy, cũng chỉ được hát chín bài của chính ḿnh, mắng Trần Trường là thằng ngu (mà ngu thật), hấp tấp làm hỏng kế hoạch3... Vài ví dụ ấy có mở mắt cho ông Chi Jones thấy thân phận của những đứa phản bội và lăm le làm tôi tớ cho Việt Cộng thảm thương như thế nào không? Đối với những người quốc gia, Việt Cộng là hiện thân của gian manh, lật lọng, quỷ quyệt. Nếu không, tại sao họ phải bỏ quê hương yêu dấu để ra đi, bất chấp mọi hiểm nguy? Vô lẽ v́ miếng cơm manh áo ở xứ người? Bản thân ông Chi Jones, người đă chạy trước hơn ai, cũng nên tự đặt câu hỏi này, trước khi thốt ra những lời vô trách nhiệm trên về những người lớn tuổi trong cộng đồng. Làm sao chúng tôi quên được, thưa ông Chi Jones? Những người lớn tuổi không phải không "khoan dung" so với thế hệ trẻ, như ông chê bai. Không phải họ ngoan cố, hẹp ḥi. Trái lại, họ rất khôn ngoan, đă biết quá nhiều về Việt Cộng và bản chất lưu manh, cực kỳ thâm độc của chúng. Cho nên, ngày nào c̣n Việt Cộng, họ c̣n phải nhớ nỗi đau mất nước. Chỉ những kẻ điên khùng, mất trí, hoặc phản trắc như lũ người trước kia ăn cơm quốc gia, hôm nay thờ ma Cộng sản mới không nhớ nỗi đau ấy, mới viết những câu loại dở hơi như "cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp" (thơ Cao Tần)4, mới chiếu h́nh bồ câu trắng ngậm hạt lúa đỏ bay khắp nước (Paris By Night 40)5, mới trở về t́nh nguyện làm thân khuyển mă6. Ông Chi Jones, thành viên của một trường Việt Ngữ, có biết bài thơ nổi tiếng của Đặng Dung, một danh tướng anh hùng nước ta, đă thở than rằng "thù nước chưa xong đầu đă bạc", vẫn đêm đêm mài kiếm dưới trăng thanh không? Những người lớn tuổi trong cộng đồng -những Đặng Dung thời đại- vẫn hănh diện để nhớ không chỉ nỗi đau mất nước, mà c̣n, qua đó, những tội ác tày đ́nh của loài quỷ hiện h́nh người từ sau khi chúng cưỡng chiếm miền Nam. Nhớ, để nuôi chí quật cường, noi gương Phạm Lăi và Câu Tiễn. Nhớ, để xây dựng lập trường quốc gia vững chắc cho các thế hệ mai sau. Chính v́ họ nhớ mà cờ VNCH vẫn phấp phới, ngạo nghễ tung bay trên hầu hết các thành phố và tiểu bang Mỹ (có Oregon nữa), mà những tên cán bộ gộc không dám ló mặt ở California, và đến đâu cũng bị người Việt tỵ nạn dàn chào rất kỹ, phải chui qua cửa hậu, mà vũ đoàn của Hà Nội mới đây phải lén lút đến Portland và chỉ được welcome bởi ông Chi Jones và trường Việt Ngữ Lạc Hồng của ông, như Pamela Ellgen viết. Nhớ, để tiếp tục chiến đấu, trong một cuộc chiến tranh mới, có phần gay go hơn, mà Việt Cộng đang mở trên các cộng đồng Việt Nam tỵ nạn, về mặt chính trị, kinh tế và văn hóa. Riêng về văn hóa, chúng đă xâm nhập -công khai bằng những nghị quyết của Đảng, điều mà chắc ông Chi Jones quá rơ- vào môi trường báo chí, sách vở, ca nhạc, phim ảnh, và nguy hiểm hơn, giáo dục. Cụ thể, chúng hạ lệnh cho tay sai len lỏi vào các đại học Mỹ vốn rất thiên tả và ráng nắm một chức ǵ trong ban chấp hành sinh viên Việt Nam ở đấy để kết nạp, tuyên truyền. Các trường Việt ngữ, ở California chẳng hạn, cũng là mục tiêu hấp dẫn: chúng (lén lút, dĩ nhiên) phổ biến sách báo, cung cấp tài liệu và phương pháp giảng dạy, làm như các trường này thuộc về chúng7. Nếu là người quốc gia, hoặc ít ra là người công bằng, sáng suốt, ông Chi Jones cần phải lên tiếng nhắn bảo Việt Cộng hăy quên đi quá khứ, quên chiến tranh, hăy tolerant, đừng đụng đến người Việt tỵ nạn nữa, nói với chúng: leave them alone, OK? Dám không? Tại sao ông chỉ nhắm phê b́nh chúng tôi -điều mà bọn Việt cộng đang làm, y hệt? 3) Thế hệ trẻ Việt Nam , chưa được sinh ra hoặc c̣n quá nhỏ trong cuộc chiến, th́ khoan dung hơn: Đă không biết ǵ về cuộc chiến, th́ khoan với dung ở chỗ nào, bởi v́ khoan dung hàm ư một sự phê phán. Không biết ǵ mà dám phê phán là sai, là ẩu. Phải gọi là ignorant (dốt, không biết), thay v́ tolerant chứ! Các em sinh ra, hoặc lớn lên tại Mỹ, không biết Việt Cộng, điều đó cũng đúng thôi, và dĩ nhiên không phải lỗi của các em. Nhưng cha mẹ và gia đ́nh các em biết. Hầu hết các vị này là các cựu quân dân cán chính -những người lớn tuổi không khoan dung, không ḥa giải, mà ông Chi Jones b́nh phẩm ở trên. Ít nhiều họ đều đă dạy, hoặc đă nói, cho con em biết về Việt Cộng, về lư do tại sao họ và gia đ́nh phải bỏ nước, tỵ nạn sang đây. Ông Chi Jones có lẽ ít đọc báo Việt ngữ nên không biết điều này: con em của các cựu quân nhân VNCH rất am hiểu Việt Cộng và tội ác của chúng nhiều hơn là ông tưởng. Đó là truyền thống gia đ́nh quốc gia chân chính. Nhiều em trở thành sĩ quan, quân nhân trong quân đội Mỹ, có em đă hy sinh trên các chiến trường, tất cả v́ muốn tiếp nối truyền thống hào hùng đó của cha ông, như các em tuyên bố với báo chí Việt, Mỹ. Ông cũng không biết rằng các Hội Cựu Quân Nhân, ví dụ Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Vơ Bị (Đa Hiệu) và CTCT Đà Lạt (Ức Trai), đă thành lập các đoàn thanh thiếu niên qui tụ con em của các hội viên, thuộc thế hệ thứ hai, thứ ba, cũng không ngoài mục đích trên. Ngoài ra, chúng tôi muốn hỏi ông Chi Jones, trong tư cách đại diện trường Lạc Hồng, trước khi đưa các học sinh của ông đến sinh hoạt chung với vũ đoàn Hà Nội, đă có gửi giấy xin phép phụ huynh -như các trường Mỹ thường làm mỗi lần tổ chức sinh hoạt ngoài thời khóa biểu học- và có nói rơ cho họ biết về lư lịch của vũ đoàn này và sự chống đối của người Việt quốc gia ở Seattle, Chicago và New York City không? Các em tham gia sinh hoạt với vũ đoàn Hà Nội chắc chắn không phải v́ các em khoan dung hay không khoan dung, mà v́ các em không biết ǵ cả, ông bảo sao làm vậy, thế thôi. Cho nên, chữ khoan dung chỉ có thể áp dụng cho chính ông, một người tự nhận thuộc thế hệ trẻ. Trong mạch văn, qua chữ khoan dung, ông c̣n ngầm biện minh việc ông thậm thụt móc nối với vũ đoàn Hà Nội và mang các em học sinh của ông tiếp đón họ nồng hậu -lập luận mà bất cứ tên phản thùng nào, già trẻ, có học hoặc thất học, từ Nguyễn Gia Kiểng (Thông Luận) đến Trần Trường, cũng đều vin vào. Ông có quyền tự do làm điều cá nhân ông thích, kể cả tung hô Việt Cộng, tại nhà riêng, một ḿnh trước gương soi trong pḥng tắm, hoặc với vợ con, bạn bè, đồng chí của ông. Nhưng là đại diện một trường học ông không có cái quyền tự do nói thay cho các em học sinh, uốn nắn tư tưởng, lập trường về vấn đề chính trị cho các em (tức khoan dung đối với Việt Cộng) -được gửi đến trường của ông chỉ để học tiếng Việt và văn hóa Việt Nam truyền thống (văn hóa truyền thống khác với văn hóa vô sản, vô luân của Việt Cộng, ông nhớ giùm cho). Các trường Mỹ tự do, cấp tiến thực sự mà c̣n chưa dám làm điều đó, tức hướng dẫn chính trị cho học sinh, huống hồ cỡ cắc ké như ông, hoặc cỡ chuyên cắn trộm như lũ chuột nằm vùng hôi hám. Trừ khi ông được sự ủy nhiệm của toàn thể phụ huynh (chỉ một người không đồng ư là ông cũng mệt lắm đấy), và trưng ra văn bản, chúng tôi có thể và có quyền nghĩ rằng, trong vụ tiếp rước này, ông đă lạm dụng ḷng tin của phụ huynh, lừa phỉnh các em học sinh, và thách thức tập thể người Việt tỵ nạn Cộng sản tại Oregon. 4) Việt Nam, như một nước, đang thay đổi một cách nhanh chóng về chính trị, kinh tế và văn hóa. Người Việt ở đây cần phải biết điều đó. Một lời tuyên bố nghe rất quen thuộc, từ cửa miệng của những tên lănh đạo, cán bộ Việt Cộng lớn bé trong nước hoặc đi công tác ngoại quốc, chẳng hạn năm trước là Phan Văn Khải, mới đây nhất là ả Tôn nữ Thị Ninh. Của lũ tay sai hải ngoại. Của bọn nhà báo ngoại quốc cực tả vô lương tâm, vô trách nhiệm, đầy dẫy ở xứ này. Một lời ca tụng vừa ngu ngốc vừa xấc xược. Xấc xược: Với câu "Người Việt ở đây cần phải biết điều đó", ông Chi Jones rơ ràng "lên lớp" cộng đồng người Việt. Ngầm chê tất cả kém hiểu biết, không thức thời, khăng khăng chống Cộng, v.v... Theo ông, chỉ những người "chưa sinh ra hoặc c̣n quá nhỏ trong cuộc chiến, khoan dung hơn", như chính ông, mới biết Việt Nam hiện nay đă thay đổi, mới "ưa thích phối cảnh tươi mát, tân thời (...) về Việt Nam hôm nay", như Ellgen viết ở trên về ông. Ngu ngốc: Bởi v́ những ǵ ông Chi Jones biết về Việt Nam bây giờ chỉ là mớ giẻ rách được nhai lại, thải ra từ cửa miệng của những tên cán bộ Việt Cộng điêu ngoa, xảo quyệt, của lũ tay sai hải ngoại mà cái đầu nhỏ hơn đầu chim sẻ, và của bọn nhà báo ngoại quốc đă bị dụ dỗ, đầu độc mà cái nh́n thiển cận không xa hơn cặp mắt của loài chuột chũi. Bởi v́ những ǵ ông nói về Việt Nam bây giờ, chính ông cũng không tin lắm, cho nên ông vẫn c̣n ở lại Mỹ, để làm ǵ? Việt Nam tốt đẹp như thế, sao ông không về để hưởng thành quả thay đổi, chung vui với bọn lănh đạo bên đó, góp phần xây dựng nước Việt Nam Xă Hội Chủ Nghĩa của chúng được tốt đẹp hơn? Quả vậy, người Việt tỵ nạn chúng tôi, nhất là những người lớn tuổi mà ông khinh miệt, biết rơ rằng những thay đổi "nhanh chóng về chính trị, kinh tế và văn hóa" của nước Việt Nam Cộng sản -mà ông hí hửng loan báo cho một kư giả Mỹ và đem ra dạy bảo cộng đồng Việt- chỉ là một sản phẩm của tưởng tượng hoặc hiểu biết đui chột, một lời khôi hài lố bịch, một sự xúc phạm trầm trọng đến trí tuệ con người, một suy diễn ngu xuẩn cùng cực. Một sự chà đạp chân lư trắng trợn và cố hữu -mà Việt Cộng và bè lũ vẫn chủ trương, thực hiện. Việt Cộng thay đổi nhanh chóng về chính trị? C̣n lâu, ông Chi Jones ạ! Hơn ba mươi năm qua, Việt Cộng đă thay đổi, hoặc muốn thay đổi, điều ǵ, mà lại một cách "nhanh chóng" nữa, ông hăy cụ thể kể ra đi. Thay đổi, hay chúng vẫn ôm ấp cái quái thai chủ nghĩa Cộng sản đă bị vặn cổ vứt vào sọt rác, từ cuối thập niên 80, bởi chính Liên Xô, nước sản sinh nó ra, và thế giới loài người văn minh: chúng vẫn mang mặc cảm nô lệ, bệnh hoạn, hoảng sợ bóng vía quan thầy Liên Xô đến mức c̣n treo cờ búa liềm đầy đường, song song với lá cờ máu của chúng, c̣n ca tụng chủ nghĩa Mác-Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh là "vĩ đại", "bách chiến bách thắng", nghe tởm quá? Thay đổi, hay chúng vẫn cai trị dựa trên sự lừa bịp, luật rừng, độc tài, độc đảng, vẫn chỉ định các lănh đạo nước8, chia chác quyền hành, quyền lợi, tiền bạc với nhau, rập theo khuôn đúc của ba nước Cộng sản ĺ lợm, sắt máu c̣n sót lại trên quả địa cầu: Tàu Cộng, Cuba, và Bắc Hàn? Thay đổi, hay chúng vẫn chủ trương "đảng cử dân bầu", vẫn cấm bầu cử phổ thông, cấm đ̣i hỏi tự do, dân chủ, đa đảng, cấm dân tham gia sinh hoạt chính trị và chính quyền? Thay đổi, hay chúng vẫn kỳ thị đối với người quốc gia: không cho con cái "ngụy" được lên đại học, xin làm việc ǵ cũng phải xét lư lịch ba đời, và vừa rồi, chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết (xuất thân là một tên cạo mủ cao su, hoặc tương tự) đă bác bỏ đơn xin cầu siêu cho oan hồn tử sĩ hai miền Nam Bắc của sư ông Nhất Hạnh, viện lẽ rằng tử sĩ "ngụy", phục vụ cho đế quốc, chết cũng đáng thôi9? Ông Chi Jones hăy trả lời, hoặc phản bác lập luận của chúng tôi đi! Làm nổi không? Chúng tôi thách cả ông, cả lũ tay sai Việt Cộng, cả bọn nhà báo ngoại quốc khờ dại, hăy nêu ra được chỉ một ví dụ thôi về sự thay đổi chính trị của chúng! Người dân trong nước chỉ được mỗi một thứ tự do. Đó là tự do hoan hô đảng và nhà nước. Ngoài ra, chúng bóp chết các thứ tự do sau đây, ông Chi Jones lắng nghe cho rơ: - di trú: Chế độ hộ khẩu vẫn c̣n tồn tại và có lẽ là một phương cách kiểm soát sự tự do đi lại của người dân quái đản độc nhất trên thế giới10. Thậm chí, những người tỵ nạn Việt Nam, đă bỏ chạy, có nơi di trú và quốc tịch ngoại quốc đường hoàng, mà vẫn bị chúng gọi là "một bộ phận không thể tách rời của dân tộc Việt Nam", "được Tổ quốc Việt Nam che chở, cưu mang"11. Và khi về thăm Việt Nam vẫn bị mang quốc tịch Việt Nam ngang xương, nghĩa là phải chịu xét xử theo luật rừng của chúng, như dân trong nước. - tôn giáo: Các tu sĩ và giáo dân có lập trường quốc gia và nguyện vọng dân chủ, tự do, kể cả tự do hành đạo, đều bị bắt, hoặc quản thúc. Công an ch́m được gài vào những cơ sở tôn giáo. Tín đồ Tin Lành, Cao Đài, Ḥa Hảo bị đàn áp. Phật giáo và Công giáo, hai tôn giáo lớn, th́ chúng mưu chia rẽ nội bộ: một bên là tu sĩ quốc doanh, "yêu nước" được o bế, và một bên là quốc gia, chân tu bị trù dập, giam giữ khi họ hành xử quyền công dân của ḿnh. - ngôn luận: Chúng cấm tư nhân ra báo12, bỏ tù những người lên tiếng đ̣i hỏi tự do, dân chủ, nhân quyền một cách chính đáng và ôn ḥa, kiểm soát điện thoại và internet. Ông Chi Jones, người rất hồ hởi về những tiến bộ, thay đổi chính trị của Việt Cộng, như Ellgen viết, cần nhớ điều này: ở Mỹ ông hoàn toàn được tự do chửi (dù là bậy) mọi người, kể cả tổng thống, hoặc cộng đồng người Việt tỵ nạn, mà không bị ai bắt nhốt vào phú-de (fourrière, pound). Nhưng về Việt Nam, dù ông có công đội chúng lên mây, như ông đă làm trong tờ The Asian Reporter, mà nếu lỡ phun lời bất kính đối với Bác và Đảng -lỡ thôi, chứ đừng nói là chửi, bố bảo ông không dám chửi- th́ chắc chắn ông sẽ được chúng mời vào Chí Ḥa nghỉ mát ngay, xơi khoai ḿ và bo bo bằng thích. Thay đổi ở chỗ nào? Chưa hết. Vừa qua, trong vụ xử Linh mục Nguyễn Văn Lư, người ta đă chụp được bức h́nh một tên công an thường phục bịt chặt miệng ông, không cho phát biểu, ngay trong ṭa án. Bức h́nh được phổ biến trên mạng lưới toàn thế giới, và mọi người, kể cả bọn nhà báo ngoại quốc thiên tả lâu nay vẫn tôn vinh chúng, phải rùng ḿnh hăi sợ trước sự "thay đổi chính trị" mà ông Chi Jones đă tưởng tượng, hoặc nói giùm, cho Việt Cộng. Nhưng trước hết, ông có nh́n thấy bức h́nh đó không đă? Nếu có, bây giờ ông ăn nói làm sao để biện hộ cho chúng và cho chính ông về những lời tuyên bố trật lất trên? - chính trị: Chúng cấm lập đảng, kể cả đảng đối lập cuội. Cấm biểu t́nh, đ́nh công, băi thị. Nói chung, cấm chống đối, dưới mọi h́nh thức. Chúng phản đối quốc hội Mỹ, đặc biệt dân biểu Loretta Sanchez13 cũng như Liên Hiệp Quốc và bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, đă phúc tŕnh lên án Việt Nam là một trong những nước vi phạm nhân quyền, ngang ngửa với ba nước Cộng sản đàn anh kể trên. Một điều rất đáng khinh bỉ: đi ra ngoại quốc để xin của bố thí hoặc công tác tuyên truyền, Việt Cộng trông khúm núm như những anh nhà quê mới lên tỉnh, lấm lét như những thằng ăn cắp (ông Chi Jones có xem chiếu trên ti vi cảnh Phan Văn Khải ở ṭa Bạch Ốc, hoặc Nông Đức Mạnh ở Paris, hoặc Nguyễn Minh Triết ở Bắc Kinh không nhỉ? Có thấy mắc cỡ không?), nhưng về nước th́ khoác lác, hống hách, ăn hiếp, kềm kẹp chính đồng bào của ḿnh. Đúng là một lũ khôn nhà dại chợ, vô cùng hèn mạt. Việt Cộng thay đổi nhanh chóng về kinh tế? Ông Chi Jones có biết tại sao Việt Cộng bây giờ quay ra bợ đỡ người Việt tỵ nạn, mà trước kia chúng đă mồm loa mép giải chửi rủa là "ma cô", "đĩ điếm" không? Cũng v́ số tiền hơn bốn tỷ đô la hằng năm họ gửi về giúp thân nhân đấy, chưa kể tiền Việt Kiều mang tiêu xài bên ấy. Chứ chẳng phải chúng muốn ḥa giải hoặc thương yêu ǵ ai, kể cả ông Chi Jones, người đang ca tụng chúng, đang sướng "cực kỳ" v́ thấy chúng thay đổi. Không có số tiền khổng lồ đó, kinh tế của chúng đă sụp đổ lâu rồi, c̣n đâu mà đổi với thay, hả ông? Chúng năn nỉ Mỹ cho vào WTO, và có lẽ v́ vậy mà ông (và những tên nhà báo ngoại quốc suốt đời khờ dại về Việt Cộng) lầm tưởng rằng chúng đă biết điều, cởi mở về kinh tế cũng như về chính trị. Nói vậy mà không phải vậy. V́ trên thực tế, trước sau, chúng vẫn ù ĺ, ngoan cố, nghĩa là đối với người dân trong nước chúng vẫn cấm thị trường tự do (cũng như cấm tự do chính trị), nghĩa là vẫn trương khẩu hiệu cũ, quái gở và đểu cáng: "nhân dân làm chủ, nhà nước quản lư". Không một xí nghiệp, cơ sở thương mại lớn nào thuộc quyền sở hữu tư nhân. C̣n giới đầu tư ngoại quốc và Việt Kiều th́ cứ tưởng bở, phấn khởi nhảy vào làm ăn, một sớm một chiều phải bỏ của chạy lấy người14 trước nạn giấy tờ hành chánh phức tạp, rườm rà (cốt câu giờ, chờ đút lót), luật lệ thời tiền sử, và tham nhũng. Nhất là tham nhũng -đă đến thời kỳ hết thuốc chữa, chúng phải công nhận là quốc nạn, cắc ké ăn theo cắc ké, đầu sỏ ăn theo đầu sỏ, ăn từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới, thượng vàng hạ cám, công khai giữa ban ngày. Về Việt Nam, thấy người dân ăn nhậu, bia ôm, ka-ra-ô-kê, chơi bời, xem phim chưởng, phim Hàn quốc suốt ngày, có lẽ ông Chi Jones lầm tưởng rằng bây giờ "dân giàu nước mạnh" và Việt Cộng thay đổi về kinh tế, cũng như về chính trị. Nhưng qua việc này ông có khám phá được thủ đoạn lưu manh, thâm độc của Việt Cộng không? Đó chỉ là quốc kế: chúng cho phép dân ăn nhậu, chơi bời thả giàn, v́ say rồi, mệt rồi, họ c̣n trí lực đâu nữa để nghĩ đến việc chống đối, đ̣i hỏi này nọ (cũng như, trước kia, chúng bắt dân và tù cải tạo ăn bo bo, và đói quá, c̣n sức đâu mà vùng lên)? C̣n dân lấy tiền đâu để ăn nhậu, chúng không cần biết, không cần thắc mắc. Việt Cộng thay đổi nhanh chóng về văn hóa? Những danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử, bờ biển thơ mộng, Nha Trang, Đà Lạt, Sa Pa , Đồ Sơn... đất đai bị lấn chiếm bởi kỹ nghệ du lịch (được nâng lên hàng quốc sách), nhằm phục vụ khách ngoại quốc và Việt kiều với những khách sạn, nhà hàng mọc lên như nấm, những khu nhà cách ly, có công an đứng gác, chỉ dành cho dân ngoại quốc thứ thiệt (Việt kiều không được vào), những sân gôn, cầu treo nối biển với đất liền, và dĩ nhiên, những ổ điếm hạng sang15. Đó có phải là thay đổi về văn hóa không, thưa ông Chi Jones? - xă hội: Trên thế giới, bây giờ, không có một nước văn minh hay không văn minh nào lại xuất cảng công nhân, gái điếm, và cô dâu, như Việt Nam Xă Hội Chủ Nghĩa đang làm. Chưa bao giờ, trong lịch sử dân tộc, phẩm giá phụ nữ Việt Nam bị ô nhục như thế: ở Mă Lai, Singapore, Đài Loan, Đại Hàn, chẳng hạn, và ngay trong nước Việt Nam XHCN, họ là món hàng, không hơn không kém, bày bán công khai, để những thằng đàn ông ngoại quốc lớn tuổi, ế vợ, tật nguyền, bị bệnh tâm thần, đến xem, mua, trả giá, khiến báo chí ngoại quốc bất măn, kinh tởm, nhưng "Đảng và nhà nước ta" lại im re. V́ há miệng mắc quai, v́ lỡ ăn chia với bọn xấu, hay v́ chúng không c̣n biết liêm sỉ và danh dự quốc gia là ǵ nữa? Ông Chi Jones nghĩ sao? Đừng nói đó là quyết định của những phụ nữ ấy. Nhà nước không cấp giấy xuất cảnh, làm sao họ ra đi được, không cấp giấy nhập cảnh cho những thằng đàn ông đó, th́ làm sao chúng vào được, thưa ông Chi Jones? Trong nước, nạn x́ ke, si đa, ma túy, buôn lậu, đĩ điếm, ăn mày (kể cả con nít, nằm la liệt trên hè phố, trước mắt du khách), ăn trộm, ăn cắp, giết người, lường gạt, ngày càng gia tăng. Không tin, ông Chi Jones cứ giở tờ Công An Thành Phố HCM, An Ninh Thế Giới của chúng ra đọc ắt rơ. Thay đổi văn hóa ở chỗ nào, thưa ông? - giáo dục: Học tṛ đánh thầy cô, thầy cô đánh học tṛ, giáo sư gạ gẫm ngủ với nữ sinh viên để đổi lấy điểm đậu. Sinh viên nam và nữ, thật và giả, đến trường học th́ ít, đi vào khách sạn với các "đại gia", cán bộ cao cấp, th́ nhiều. Luân thường đạo lư bị đảo điên. Điều này được phơi bày nhan nhản trên mạng, báo chí hải ngoại và báo của chính Việt Cộng. Ông Chi Jones biết không? Chương tŕnh học th́ một chiều, chiều xă hội chủ nghĩa, nhất là văn chương, lư luận, phê b́nh. Sách vở miền Nam bị chúng -những Tần Thủy Hoàng mới- đốt sạch. Môn Triết bị cấm, như từ trước ở miền Bắc, v́ không có tư tưởng nào khác ngoài tư tưởng của "Bác Hồ vĩ đại". Mọi sách giáo khoa về văn chương đều phải có Bác trong đó và thi nô Tố Hữu (người thương Staline c̣n hơn cả cha mẹ ḿnh), dù thơ của Bác là thơ con cóc chết. Tất cả câu nói của Bác, dù là ăn cắp (như câu "trăm năm trồng người" Bác cuỗm của Quản Di Ngô nước Tề thời Đông Chu), đều được chúng kính cẩn nghiêng ḿnh bắt học sinh học tập và b́nh giảng. Thi cử th́ gian lận, công khai, pḥng thi là những phiên chợ nhỏ. Tiến sĩ thật và tiến sĩ giả chạy đầy đường (sao Việt Cộng ham bằng tiến sĩ quá vậy, ông Chi Jones có biết không, mặc dù tổ sư của chúng, Lê Nin, coi trí thức, trong đó có ông Chi Jones, người ca tụng chúng, không hơn cục phân): theo Đặng Huyền th́ từ năm 1977 đến 2005, tổng số tiến sĩ Việt Nam ra trường là 8383, tức là mỗi năm có hơn 1000 tân ông nghè, khiếp quá, bứt xa Mỹ, so với tỷ lệ dân số và tổng số trường đại học!16 - lịch sử: Chúng viết lại lịch sử, cho phù hợp với quan điểm vô sản và lư luận Cộng sản. Theo chúng, cách mạng là chống đối triều đ́nh, thực dân, đế quốc (nhưng không dám đụng Tàu, dù là Tàu phong kiến, xâm lược), trừ chống đối Cộng sản, dĩ nhiên. Các anh hùng dân tộc (Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung) chỉ được xếp ngang với Bác (người ta c̣n nhớ câu thơ hỗn láo của Hồ đối với các vua Hùng, hoặc Hưng Đạo Vương, đại khái: các bác có công dựng nước, tôi có công giữ nước). Chiếc nôi văn hóa của dân tộc được dời từ Vĩnh Phú và Thăng Long đến Nghệ An, chỉ v́ Nghệ An là quê hương của Bác, và thiên t́nh sử Trọng Thủy-Mỵ Châu cũng xảy ra ở Nghệ An17. Chưa hết. Chúng giấu biến bức thư (cả thế giới đều đọc) của Hồ Chí Minh, sau khi đến Paris, đă gửi bộ trưởng Pháp xin học trường Thuộc Địa để về nước phục vụ mẫu quốc. Nhưng vẫn phổ biến tấm ảnh nổi tiếng, dù nh́n vào biết ngay là giả tạo, của ông ta (hành nghề rửa h́nh và ghép h́nh) trong đại hội Cộng sản ở Tours18. Lịch sử và văn hóa, nói chung, đối với Việt Cộng, chỉ là Bác và những ǵ thuộc về Bác, và không bao giờ thay đổi, ông Chi Jones ạ! Người Lính Già Oregon rất tiếc, cực chẳng đă, đă phải lặp lại những điều mà tất cả những người Việt trên thế giới đều biết. Trừ ông Chi Jones. Ông không biết, nên đă tuyên bố bậy bạ, như trước đây, tháng 2.2004, ông cũng đă một lần viết những lời tiêu cực tương tự về lá cờ quốc gia, về quá khứ, về cộng đồng người Việt Oregon, nhưng v́ không phổ biến công khai như bài báo của Ellgen, nên chúng tôi để đó, chờ xem (tài liệu riêng). V́ ông tiếp tục tuyên bố bậy bạ, nên lần này chúng tôi buộc ḷng phải lên tiếng dạy cho ông biết, để đừng "thừa thắng xông lên" mà hỗn xược xúc phạm tập thể người Việt lớn tuổi ở hải ngoại, và đầu độc trí óc non nớt của con em chúng tôi và dư luận ngoại quốc nữa. Ngoài ra, Việt Cộng chắc cũng chẳng vui sướng ǵ khi v́ ông mà lại bị chúng tôi mang ra đánh, như chúng từng bị đánh tơi bời trong vụ Trần Trường, thằng ngu, đă treo h́nh Hồ Chí Minh và cờ máu, khiêu khích cả cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản. Theo thiển ư, Việt Cộng nên bắt ông Chi Jones nằm xuống, đét vào đít mấy roi. Sau cùng, để chấm dứt, chúng tôi mong nghe ông trả lời, trực tiếp, đừng sợ ǵ mà phải đi đêm với báo ngoại quốc (như thế hèn và nhục lắm, ông biết không, v́ có gan chửi người Việt chúng tôi th́ nên chửi trên báo Việt, bằng tiếng Việt, như chúng tôi đang làm ở đây đối với ông). Trường hợp Pamela Ellgen viết sai, ông nên cải chính, càng sớm càng tốt. Tuy nhiên, chúng tôi hứa sẽ có một bài khác, bằng Anh ngữ, dĩ nhiên, cho tờ The Asian Reporter, để giải độc dư luận ngoại quốc về cộng đồng người Việt tỵ nạn Oregon bởi những lời ông tuyên bố xằng bậy, qua bài báo của Ellgen. Ông nhớ đón xem." CHÚ THÍCH (1) Người điếc thường mất thăng bằng, làm sao múa hay, và đối với Việt Cộng làm sao Ellgen biết thật hay giả? Có phải Việt Cộng giả mạo để đánh động ḷng thương cảm của khán giả, nhất là ngoại quốc, chăng? (2) Chưa ai nghe nói đến tên Hội Khoa Học & Văn Hóa Việt Nam tại Oregon : chủ trương ra sao, hoạt động thế nào, qui tụ những ai, không thấy phổ biến. Lần đầu, chúng tôi được biết qua bài báo của Pamela Ellgen. (3) Nguyễn Cao Kỳ: theo báo Công An Thành Phố HCM, số ngày 10.1.2004. Phạm Duy: hớn hở tuyên bố được hát chín bài, tháng 7, 2005, trên ti-vi Việt Cộng, cùng đứng với ca sĩ Hương Lan. Trần Trường: Việt Cộng đánh trống bỏ dùi, báo chí trong nước không lên tiếng bênh vực đứa tay sai bị nạn của ḿnh. (4) Trong bài "Bài học lớn". Ai cũng biết Cao Tần không phải Việt Cộng, hay tay sai. Ông chỉ là một thi sĩ bất măn, bất thường mà các bài thơ bị Việt Cộng lợi dụng trong mục đích tuyên truyền, nhưng ông không lên tiếng phản đối chúng (hoặc có mà chúng tôi không biết chăng). Xem bài của Tú Rua trong mục "Ngày lại ngày", Văn Nghệ Tiền Phong, số 302, tháng 8.1988, tr. 17. (5) Người ta không hiểu tại sao Nguyễn Ngọc Ngạn, một nhà văn nổi tiếng có sách nội dung chống Cộng, một MC cẩn trọng, đă hành động tệ hại với cuốn Paris By Night, số 40, chủ đề Mẹ. V́ tiền? V́ muốn lấy ḷng Việt Cộng để được phổ biến hợp pháp trong nước? V́ ỷ y,không lường trước phản ứng và cơn thịnh nộ của đồng bào tỵ nạn dữ dằn đến thế? Ngoài h́nh bồ câu trắng, hạt lúa đỏ, cuốn băng c̣n chiếu cảnh không quân Việt Nam dội bom vào các làng mạc, thường dân, và cuộc phỏng vấn sặc mùi ḥa hợp ḥa giải với ông sư Nhất Hạnh ở Làng Mai. Quả bóng thăm ḍ mới tung ra đă bị nổ xẹp lép, và tập đoàn Paris By Night, lúc ấy đă thanh minh, xin lỗi đồng bào, cho nên nội vụ tạm yên. (6) Ngoài Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy, c̣n một số Việt Kiều khoa bảng "yêu nước" hàng năm được chủ gọi về ban bằng khen, xem bài "Đầu năm kiếm chuyện..." của Tưởng Năng Tiến, Oregon Thời Báo, số 249, 12.1.2007, và các ca sĩ hết thời ở hải ngoại, xem Công An Thành Phố HCM, số 25.12.2004 về Elvis Phương, số 19.11.05, về Đức Huy, v.v...). (7) Ví dụ: trường U of Oregon có giáo sư từ Hà Nội gửi sang dạy (tiếng Việt và văn hóa Việt). Trung tâm Joiner, đại học Massachusetts, mời các "học giả" Việt Cộng và Việt Kiều "yêu nước" viết lại lư lịch của người Việt tỵ nạn. (8) Bọn này xuất thân toàn thứ ǵ đâu, vừa nham hiểm, vừa giáo điều, vừa ngoan cố, vừa láu cá vặt: bồi tàu (Hồ Chí Minh), hoạn lợn (Đỗ Mười), thợ sơn (Lê Duẩn?), phu đồn điền (Nguyễn Minh Triết), con rơi (Nông Đức Mạnh), giao liên xă (Nguyễn Tấn Dũng) v.v... không tên nào học quá bậc trung học, thua xa ông Chi Jones, v́ vậy mà Việt Nam Xă Hội Chủ Nghĩa, sau hơn ba mươi năm, vẫn là một trong những nước lạc hậu, nghèo đói nhất, thua cả các nước Phi Châu (9) Xem các báo Việt ngữ hải ngoại phát hành trong tháng 3.2007 (10) Xem báo Công An Thành Phố HCM, số 164, 21.5.2005, bài "Hộ khẩu chưa thể bỏ" của Thu Thanh, tr. 5). (11) Xem Trần Trọng Đăng Đàn, bài "Về người Việt Nam ở nước ngoài", báo Kiến thức ngày nay, số 303, 1.1.1999, tr. 33-36). Ngoài ra, theo báo Thời Luận, Los Angeles, số ngày 6.11.2002, tr. 5, Việt Cộng đă lập "Quỹ Hỗ Trợ Vận Động cộng đồng người Việt ở nước ngoài" trực thuộc Bộ ngoại giao, phối hợp với Bộ tài chánh, với ngân khoản bảy tỉ đồng. Mục tiêu của quỹ là "cung cấp tiền bạc cho các cá nhân hay tổ chức ở hải ngoại quậy phá để tiêu diệt các tổ chức chống Cộng, xây dựng và mua chuộc, cung cấp tài liệu, phim ảnh văn nghệ trong nước cho các đài truyền h́nh, truyền thanh, báo chí Việt ngữ loan tin thiện cảm về Việt Nam hầu chiêu dụ Việt kiều về nước đầu tư hay du lịch..." (12) Mới đây, Nguyễn Tấn Dũng đă nói thẳng thừng, theo tin AP, bài của Margie Mason, ngày 9 tháng 2.2007. (13) Bà Loretta Sanchez, dân biểu California, mới đi Việt Nam về, mở cuộc họp báo tố Việt Cộng về những vi phạm nhân quyền, xem Oregon Thời Báo, số 13.4.07. (14) Ví dụ, Trịnh Đ́nh B́nh, thương gia Việt Kiều Ḥa Lan, đă kiện Việt Cộng trước ṭa án quốc tế và bị VC đăng h́nh và gọi là "vừa ăn cướp vừa la làng" trong An Ninh Thế Giới, số 456, ngày 1.6.2005, tr. 1-3. (15) Ngoài ra, theo báo Khởi Hành , California , số 126, tháng 4.2007, tr. 5, th́ "mới đây, bản đồ kèm theo Báo cáo Phương án quy hoạch xây dựng nhà Quốc hội đă cho thấy phần xây dựng (xây ga-ra chứa xe...) lấn hẳn sang khu di tích Hoàng thành Thăng Long!" (16) Xem An Ninh Thế Giới, số 526, ngày 11.2.06, tr. 5. (17) Xem các số báo Khởi Hành , California . (18) Bức thư xin học của Hồ Chí Minh nằm trong thư viện Paris , đă được phổ biến trong sách báo Việt ngữ hải ngoại. Bức h́nh giả tạo đại hội Tours được một tác giả Pháp, Gérard Le Marec, đề cập và phân tích trong quyển Les photos truquées (Những bức h́nh giả tạo), Editions Atlas, Paris, 1985, tr. 93. THƯ NGỎ CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ OREGON , TÁC GIẢ BÀI VIẾT "ĐOÀN MÚA HÀ NỘI ĐĂ ĐẾN TR̀NH DIỄN TẠI PORTLAND " (dịch từ nguyên bản tiếng Anh đă được các luật sư chấp thuận) Thưa quư độc giả, 1) Như quư vị đă tường, tờ báo The Asian Reporter, ngày 20/3/07 đă đăng một bài của Pamela Ellgen tường thuật buổi tŕnh diễn của một vũ đoàn, tên Together Higher, đến từ Hà Nội. Đoàn này, Ellgen viết, đă được "đặc biệt tiếp đón" bởi ông Chi Jones và các học sinh trường Việt Ngữ Lạc Hồng của ông - cũng là địa điểm mà các vũ công "tŕnh diễn và mừng lễ Tết với hơn 100 em học sinh Mỹ gốc Việt, vào ngày 3 tháng 3". Ông Chi Jones, một đại diện của trường, cũng đă tuyên bố: "Đối với những người lớn tuổi trong cộng đồng Việt Nam , kư ức đau buồn về sự sụp đổ của Việt Nam và sự cai trị của Cộng sản vẫn c̣n quá mới trong tâm trí họ. Thế hệ trẻ Việt Nam , chưa được sinh ra hoặc c̣n quá nhỏ trong cuộc chiến, th́ khoan dung hơn." Rồi Ellgen viết tiếp: "Jones ưa thích phối cảnh tươi mát, tân thời mà đoàn Together Higher đă giới thiệu về Việt Nam hôm nay, và nói, "Việt Nam , như một nước, đang thay đổi một cách nhanh chóng về chính trị, kinh tế, và văn hóa. Người Việt ở đây cần phải biết điều đó." 2) Nhận thấy việc ông Chi Jones và các học sinh của ông tiếp đón đoàn vũ công Hà Nội và tham gia vào sinh hoạt của họ, và những lời ông tuyên bố trên về những người lớn tuổi trong cộng đồng Việt Nam, về nước Việt Nam hiện nay dưới chế độ tập quyền Cộng sản, là có lợi cho Việt Cộng, và làm tổn thương người Việt tỵ nạn và người lớn tuổi, tôi bèn viết một bài b́nh luận đăng trên tờ Oregon Thời Báo ngày 20/4/2007, với chủ tâm: ° bác bỏ những lời tuyên bố của ông Chi Jones và biện minh tâm trạng và thái độ của những người lớn tuổi đối với chiến tranh và quá khứ, chứng minh rằng, so với thế hệ trẻ, họ không cố chấp, như ông Chi Jones đă chỉ trích, và ° cố gắng chứng minh, qua và chống lại những lời chính ông đă tuyên bố, bằng các lập luận, ví dụ, và sự kiện rằng Việt Cộng không bao giờ thay đổi, ngược lại với lời tuyên dương của ông Chi Jones, và chúng vẫn c̣n là những con quỷ độc tài đang bịt miệng, đàn áp, và bỏ tù những người chống đối, và tiêu diệt mọi thứ tự do và nhân quyền mà người dân Việt Nam đáng lẽ phải được hưởng tại Việt Nam, bây giờ. Về phần ông Chi Jones, tôi không hề quen biết hoặc gặp ông, chỉ nghe một chút về tên ông. Bởi thế, một độc giả thông giỏi tiếng Việt sẽ không đọc hoặc xem bản văn của tôi như là một bài tấn công cá nhân, hoặc mạ lỵ đối với ông ta hoặc bất cứ ai khác trong cộng đồng Oregon. Đó chỉ là một bản văn minh giải lập trường chống Cộng của tôi đă bị khích động bởi những lời tuyên bố công khai của ông Chi Jones về Việt Cộng và các vị lớn tuổi của cộng đồng. Trong bài báo, tôi và chủ bút cũng đă mời ông Chi Jones trả lời bằng cách viết lại và thông báo rằng Oregon Thời Báo, v́ muốn giữ công bằng và trung lập, sẵn sàng đăng tải bài của ông ta, cũng như bài của các người khác. Ông Chi Jones đă không viết bài trả lời trên báo. 3) Trái lại, ông ta đă chọn cách giải quyết bằng luật pháp. Quả vậy, ngày 10/5/07, luật sư của ông ta gửi cho ṭa soạn một lá thư trong đó ông đă dẫn ra những điểm mà ông cho là sai và có tính cách mạ lỵ cá nhân trong bài viết, và yêu cầu nhà báo rút lại bài và cấm phổ biến rộng răi trong tương lai. Tự thấy ḿnh là người duy nhất phải chịu trách nhiệm về bài viết, ngay lúc ấy, tôi muốn tự nguyện xưng danh tánh thật để nói chuyện trực tiếp với ông Chi Jones. Nhưng hai vị chủ nhiệm và chủ bút v́ muốn bảo vệ quyền của nhà văn và sự an toàn cho bản thân tôi và gia đ́nh, và muốn xây dựng sự thống nhất và đoàn kết cho cộng đồng, đă quyết định đăng, vào ngày 18/5/2007, bức thư gọi là "rút lại" bài viết của tôi, và như vậy họ đă làm đúng theo lời yêu cầu của ông Chi Jones và luật sư của ông ta. 4) Tuy nhiên, không đầy một tháng sau, luật sư của ông Chi Jones lại gửi tiếp, vào ngày 16 tháng 6, một lá thư nữa, lần này đ̣i hỏi -cùng với các yêu sách khác, tỉ như: tất cả những thư từ, điện thư, tài liệu, kể cả bản chính bài viết của tôi phải được nhà báo tồn trữ và giữ kỹ- là nhà báo phải khai ra danh tánh và lư lịch của người viết bài ngày 20 tháng 4, 2007. 5) Ngày 11/7/2007, một hồ sơ kiện lên Ṭa án đă được gửi đến các chủ báo Oregon Thời Báo bởi luật sư của ông Chi Jones thông báo rằng ông đă nhân danh ông này để kiện năm người sau đây: hai ông chủ nhiệm và chủ bút Nguyễn Quang Trung và Đoàn Kim Bảng, tác giả bài báo, được gọi là John Doe 1. Tiếp theo xin quư độc giả cho tôi được nói chuyện với Ông Chi Jones. Ông Chi Jones, Tôi biết ông rất muốn biết tác giả Người Lính Già Oregon là aị V́ vậy tôi, tác giả bài báo ngày 20/4/2007, người duy nhất chịu trách nhiệm về những lời b́nh luận các câu tuyên bố của ông trên The Asian Reporter, chính thức nói với ông rằng, tôi, Người Lính Già Oregon, chính là: Cựu Đại úy Bộ Binh VNCH Nguyễn Kim Quư, chức vụ sau cùng: Trưởng Khoa Nhân Văn Xă Hội trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt. Tù nhân cải tạo suốt tám năm trong các trại tù Việt Cộng ngoài Bắc (1975-1983). Hội viên Hội Chiến Hữu VNCH Oregon. Tức là: Tiến sĩ Joseph Nguyễn, Ph.D về ngôn ngữ Romance (Pháp, Latin), giáo sư Pháp văn Viện Đại học Đà Lạt (1973-75), Univ. of Oregon và Eastern Washington U. (1986-1992), giáo sư thỉnh giảng Văn chương Pháp, PSU (1988). Tức là: Kim Thanh, nhà viết văn (có bài đăng trong The Oregonian, The Asian Reporter, Oregon Thời Báo, OR, Khởi Hành , CA , Stendhal Club, Paris, Grenoble ). Bây giờ ông đă rơ tên và lư lịch của tôi, nếu ông tính chuyện kiện tôi dưới tên thật, th́ cứ việc, nhưng với điều kiện: Hăy để yên các chủ báo Oregon Thời Báo: họ không dính líu ǵ đến bài viết của tôi được gửi đến để đăng. Đừng làm phiền họ nữa. Hăy rút lại đơn kiện họ. Hăy nhớ rằng tự do báo chí và tự do ngôn luận là tuyệt đối tại xứ sở này, ngoại trừ Toà án phán quyết cách khác. Mọi thư từ của ông Chi Jones và luật sư của ông, và các tài liệu liên quan đến tôi và bài báo 20 tháng, và vụ ông kiện tôi như là tác giả của nó, kể cả những khiếu nại về bức thư ngơ này, phải được gửi đến luật sư của tôi là: Eileen M. O'Reilly, luật sư 720 SW Washington Street, Suite 750 Portland , OR 97205 Phone: (503) 274-4747 Fax: 503-224-3869 Làm tại Portland , ngày 23/7/2007 AN OPEN LETTER of The Old Soldier of Oregon, author of the article entitled "Hanoi-based dance group has come to perform in Portland ." Dear readers: 1) As you may have known, The Asian Reporter, on March 20, 2007, has published an article of Pamela Ellgen about the performance by a dance group, Together Higher, coming from Hanoi . The group was, the reporter wrote, "particularly welcomed" by Mr. Chi Jones and his students of Lac Hong Vietnamese School where the dancers "performed and celebrated the New Year with over 100 Vietnamese-American students on March 3." Also, Mr. Chi Jones, a representative of the school, said, "For many elders in the Vietnamese community, the painful memory of the fall of Vietnam and the communist rule is still too fresh in their mind. Younger generation Vietnamese who were not born or too young during the war, are more tolerant." Then Ellgen continues: "Jones appreciated the refreshing, modern perspective Together Higher presented of today's Vietnam , and said: " Vietnam , as a country, is rapidly changing politically, economically, and culturally. Vietnamese here need to keep up." 2) Having considered Mr. Chi Jones's and his students' welcome to the Hanoi dancers and participation in their activities and his statements about the elderly in the Vietnamese community and today's Vietnam under the Communist totalitarian regime, to be very beneficial to the Vietcongs, and damaging to the Vietnamese refugees and elderly, I wrote a commentary-article and had it published on April 20, 2007 on the Oregon Thoi Bao, with the intent to: - refute Mr. Chi Jones's statements and justify the mentality and attitude of the elderly toward the war and the past, proving that, in comparison with younger generation, they are not intolerant, as criticized by Mr. Chi Jones, and - try to demonstrate, per and against his own statements, by arguments, examples, and facts that the Vietcongs never changed, contrarily to Mr. Chi Jones's laudatory language, and still are despotic evils who muzzle, persecute, and jail all dissidents, and destroy liberty, and all kinds of freedom and human rights the Vietnamese are supposed to enjoy in Vietnam, now. As for Mr. Chi Jones, I've never known or seen him, hardly heard of his name. Therefore, a reader with a strong knowledge of Vietnamese wouldn't read or view my text as a personal attack, or defamation, on him, or someone else in the community. It must illustrate my anti-Communist rhetoric stirred up by the comments Mr. Chi Jones publicly made about the Vietcongs and the elderly in the Vietnamese community. Also, in my article, the editors and I invited Mr. Chi Jones to answer by writing back and Oregon Thoi Bao offered to publish his article, as well as others', out of fairness and neutrality. Mr. Chi Jones never did it. 3) Instead, he resorted to legal system. On May 10, indeed, his lawyer sent the editors a letter pointing out what he said was wrong in my article, and urging them to retract it, and prohibiting its future publication. Being the sole responsible for the article, I was willing to voluntarily disclose my ID and confront Mr. Chi Jones face-to-face. But the editors, eager to protect writers' right and my safety and that of my family, and to build up unity and solidarity among the Vietnamese community members, have decided to publish, on May 18, 2007, the letter called "retraction" of my article and thus they complied with Mr. Chi Jones's and his lawyer's request. 4) Less than a month later, however, Mr. Chi Jones's attorney, on June 16, sent them a second letter demanding, this time, among other things -like: all letters, emails, documents, including the original of my article must be stored and preserved by the editors, etc.- that the name and ID of the author of the April 20, 07 article, be released. 5) On July 11, 2007, a dossier was sent to the editors of Oregon Thoi Bao by Mr. Chi Jones's lawyer announcing that a lawsuit had been filed on his behalf against the editors: Mr. Trung Quang Nguyen and Mr. Bang Kim Doan , and the author of the article (whom they called John Doe 1). Now, allow me to talk to Mr. Chi Jones: Mr. Chi Jones: I know that you desperately want to know who The Old Soldier of Oregon is. Therefore, I, author of the 4/20 article, the only person responsible for the commentary about your statements in The Asian Reporter, am going to officially tell you that I did write that article, and I am: Former South VN Army Captain Quy Kim Nguyen, Chair of Social and Human Sciences Department of Dalat College of Political Warfare. POW spending 8 years in the Communist labor camps (North VN, 1975-1983). Member of Oregon Vietnamese Veterans Association. Alias: Dr. Joseph Nguyen, Ph.D in Romance Languages, professor of French and French Literature at the University of Dalat (1973-75), U. of Oregon, Eastern Washington U. (1986-92), visiting Professor of French literature at PSU (1988). Alias: Kim Thanh, writer (occasional contributor to The Oregonian, The Asian Reporter, Oregon Thoi Bao, OR, Khoi Hanh, CA, Stendhal Club, Paris, Grenoble) Now you have my name and background, and if you plan to sue me under my real name, just go ahead, but with condition: Leave Oregon Thoi Bao editors alone: they have nothing to do with my article sent to them for publication. Stop bothering them. Remember that freedom of the press and freedom of speech are absolute in this country, unless otherwise ruled by a Court. All of Mr. Chi Jones's and his attorney's letters, and documents related to me and my April 20, 07 article, and your lawsuit against me as its author, including complaint about this open letter, must be sent to my attorney: Eileen M. O'Reilly, Attorney at La |
| Đánh xáp lá cà Nguyễn Đạt Thịnh Trong giao tranh, đánh xáp lá cà là trận đánh giữa hai lực lượng đối nghịch đă tiến sát gần nhau, lưỡi lê gắn trên mũi súng, vừa bắn, vừa đâm nhau trong thế cận chiến. Một trận đánh lá cà đang diễn ra giữa người Việt Nam và Việt Cộng. Lực lượng bạn lần này là toàn thể người Việt hải ngoại được “Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh của Cộng Đồng Hải Ngoại, đặc trách biểu t́nh chống Nguyễn Tấn Dũng xuất hiện tại Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc trong tuần lễ từ 18 đến 28 tháng Chín 2007”, (xin viết tắt là “UBĐTranh chống NTDũng”) vận động tham dự mọi h́nh thức dàn chào Việt Cộng Nguyễn Tấn Dũng. Lực lượng địch gồm tổng thanh tra Trần Văn Truyền và toàn bộ lực lượng công an, cảnh sát của Việt Cộng, được Đảng và Nhà Nước vận dụng để tấn công những người dân oan khiếu kiện. Chỉ cần nh́n danh sách của UBĐTranh chống NTDũng dài gần 3 trang giấy cũng đủ thấy mát ruột với cái khí thế của hội nghị Diên Hồng. Dũng sẽ có mặt tại New York, vào trung tuần tháng 9 nhân khai mạc khóa họp thường niên của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, và sẽ đọc bài diễn văn vận động để CSVN trở thành hội viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An. UBĐTranh chống NTDũng ra thông cáo nói, “Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại không thể để tập đoàn độc tài toàn trị CSVN tiếp tục lừa gạt dư luận thế giới, tiếp tục đàn áp, bóc lột nhân dân VN, vi phạm trầm trọng và có hệ thống bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, cũng như Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Ttrị mà chính chúng đă kư và cam kết tôn trọng. “Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh kêu gọi các Cộng Đồng, các Tổ Chức Đấu Tranh, các Chính Đảng Quốc Gia tại Hoa Kỳ cũng như trên toàn thế giới về New York để cùng tham dự TUẦN LỄ ĐẤU TRANH từ ngày 20 đến 27 tháng 09 năm 2007 gồm: “- Biểu t́nh liên tục trước trụ sở Liên Hiệp Quốc tố cáo tội ác của CSVN trước công luận thế giới, đồng thời lên tiếng hỗ trợ cuộc đấu tranh của đồng bào quốc nội. “- Thành lập phái đoàn tiếp xúc phái bộ ngoại giao các nước yêu cầu họ không ủng hộ bọn tội phạm CSVN vào Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. “- Thảo luận việc thành lập Ủy Ban Phối Hợp Chung hỗ trợ cuộc đấu tranh của đồng bào quốc nội đang một ngày một dâng cao.” Ban Tổ Chức cho biết họ được sự giúp đỡ của Tỷ Phú Trần Đ́nh Trường cung cấp cho những người từ xa về tham dự cuộc dàn chào Nguyễn Tấn Dũng nơi nghỉ ngơi tại khách sạn Carter. Tuy nhiên việc tổ chức cũng cần tài chánh để điều hành, thuê mướn pḥng sở sinh hoạt, ẩm thực, cờ biểu ngữ, poster... Do đó UBĐTranh chống NTDũng xin quư vị ủng hộ và kêu gọi đồng hương không thể về tham dự đ̣ng góp tài chánh. Ngân phiếu đề trả cho NYVACA (với chú thích “yểm trợ biểu t́nh Ng Tấn Dũng”) và gửi về P.O. Box 520534, Flushing, NY 11352 hoặc địa chỉ 2424 Gunter Avenue - Bronx - N.Y. 10469 V́ tính chất khẩn cấp và quan trọng, UBĐTranh chống NTDũng kêu gọi đồng hương cố gắng về tham dự đông đủ, những người ủng hộ bằng hiện kim cũng xin gửi ngay. Chương tŕnh hành động của UBĐTranh chống NTDũng phải thay đổi để đối phó đúng lúc, đúng chỗ với lịch tŕnh của Nguyễn Tấn Dũng, nhưng kế hoạch sơ khởi tạm được ấn định là: - Ngày 20 và 22 tháng 9, từ 10 giờ sáng tập họp trước trụ sở Liên Hiệp Quốc: Cầu nguyện cho đồng bào quốc nội mau thoát ách Cộng Sản Hà Nội tham tàn; đánh động dư luận quốc tế và lương tri nhân loại về nỗi đau thương trầm thống của tổ quốc và quê hương hiện nay; đạo đạt thỉnh nguyện thư đ̣i tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam đến Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc cũng như đại diện chính phủ các quốc gia: Hoa Kỳ, Pháp, Đức, Anh, Nhật, Ư, Bỉ, Ḥa Lan v.v. - Chủ nhật 23 tháng 9, từ 10 giờ sáng: Tham dự Hội Nghị người Việt quốc gia hải ngoại để cùng t́m những phương thức đấu tranh hữu hiệu, hầu thích ứng được công cuộc vùng lên tranh đấu của đại khối dân tộc quốc nội, nhất là đáp ứng tiếng kêu thống thiết “cứu trợ dân oan” của Hoà Thượng Thích Quảng Độ, Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, qua Thông Bạch của Ngài kêu gọi đóng góp vào “Quỹ Cứu Tế Dân Oan” gửi chư Tôn Đức, Tăng Ni, Phật tử và đồng bào các giới trong và ngoài nước ngày 10 tháng 8 năm 2007. - Thứ Hai, thứ Ba, thứ Tư 24 và 25 và 26 tháng 9, từ 10 giờ sáng: Tổng biểu t́nh trước trụ sở Liên Hiệp Quốc phản đối Nguyễn Tấn Dũng và tố cáo tội ác của bạo quyền Cộng Sản Hà Nội; kêu gọi quốc tế tích cực hỗ trợ công cuộc đấu tranh đ̣i quyền sống, quyền làm người, tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam. Bên cạnh chương tŕnh hoạt động đầy sôi nổi và sáng ngời chính nghĩa của UBĐTranh chống NTDũng, hoạt động của cánh quân Việt Cộng đằng đằng sát khí và vô cùng buồn thảm. Trần Văn Truyền họp báo hăm sẽ “xử lư nghiêm những người khich động khiếu kiện”, trong lúc Việt Cộng xua nguyên chuồng báo của chúng ra tấn công Ḥa Thượng Thích Quảng Độ. Chúng có thể đưa Thượng Tọa Thích Không Tánh ra trước cái ṭa án của chúng mà bà Kim, một thiếu phụ Việt Nam tại Houston, gọi là kangaroo court. Truyền nói hắn sẽ thẳng tay đối phó với những người giúp đỡ dân oan, và coi hành động giúp đỡ đó là “cố ư vi phạm pháp luật”. Hai bên cùng “quyết chiến”, nhưng đối đầu với khí thế Diên Hồng của người Việt hải ngoại, Việt Cộng đang lúng túng, thụ động, v́ ngoài vơ “bịt miệng” chúng cũng không c̣n chiêu nào khác. Nguyễn Đạt Thịnh |
| Nhận xét của giới b́nh luận về lời tuyên bố “bỏ điều 4 là tự sát” của ông Nguyễn Minh Triết 2007.09.06 Việt Hùng, thông tín viên đài RFA Về lời tuyên bố của ông Nguyễn Minh Triết, người đứng đầu nhà nước Việt Nam về quyền lănh đạo của đảng thông qua điều 4 Hiếp pháp Việt Nam hiện gây sự chú ư trong giới b́nh luận thời cuộc trong-ngoài nước. * Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này * Tải xuống để nghe Ông Nguyễn Minh Triết hôm 25-3-2005. AFP PHOTO Tiếp tục ghi nhận những phản ứng này, tiến sĩ chính trị học Âu Dương Thệ từ Cộng ḥa Liên bang Đức đưa ra cái nh́n trong cuộc trao đổi với Việt Hùng của đài chúng tôi. Hàm ư của bài diễn văn Tiến sĩ Âu Dương Thệ: Trong tư cách là Chủ tịch nước và Chủ tịch Hội đồng Quốc pḥng ngày 27-09 vừa rồi ông Nguyễn Minh Triết đă tới thăm Tổng cục Chính trị - Bộ Quốc pḥng và đọc một bài diễn văn rất “quan trọng” nói về an ninh quốc pḥng trong giai đoạn hiện nay. Việc chọn thời điểm để đưa ra vấn đề không phải là t́nh cờ…, việc ông Triết dùng Tổng cục Chính trị - Bộ Quốc pḥng để truyền đạt ư định là có tính toán. Ai cũng biết Tổng cụ Chính trị là cơ quan quyền lực chính trị lớn nhất trong Quân đội Nhân dân, cơ quan ban hành những quyết định về quốc pḥng và an ninh của Việt Nam. Trong bài diễn văn nói trên, ông Nguyễn Minh Triết đă dành một phần quan trọng để phác họa một bức tranh trước nguy cơ của chế độ trước các thế lực mà ông kết án là “thù nghịch - phản động” ở trong – ngoài nước… để từ đó ông đưa ra đ̣i hỏi, xin trích “dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai muốn bỏ điều 4 Hiến pháp ǵ đó th́ không có chuyện đó, bỏ cái đó đồng nghĩa với việc chúng ta tuyên bố tự sát”. Việt Hùng: Nếu mà nói như vậy dư luận có thể hiểu “hàm ư” lời tuyên bố của ông Nguyễn Minh Triết như thế nào? Tiến sĩ Âu Dương Thệ: Tôi thấy ư định của ông Nguyễn Minh Triết trong chuyện này rất rơ ràng, ông ta và “nhóm cầm đầu” hiện nay t́m mọi cách để duy tŕ chế độ độc quyền của đảng cộng sản v́ điều 4 Hiếp pháp năm 1992 quy định “đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lănh đạo toàn bộ đất nước”, nhưng đứng trên quan điểm của một người nghiên cứu chínhh trị chúng tôi thấy khi đưa ra đ̣i hỏi trên ông Nguyễn Minh Triết đă để lộ một số điểm rất đáng lưu ư: - Sau 62 năm độc quyền lănh đạo, ông Nguyễn Minh Triết và nhóm lănh đạo vẫn tiếp tục đ̣i độc quyền, cho thấy họ không tin nhân dân, họ lo sợ nhân dân. - Sau 62 năm cầm quyền, nhưng nay họ vẫn không dựa được vào dân và tiếp tục dùng bạo lực để “ḱm kẹp” nhân dân và điều đó cho thấy chế độ không mạnh. - Việc đ̣i hỏi tiếp tục độc quyền lănh đạo cho thấy những người cầm đầu chế độ chủ trương tước các quyền căn bản của nhân dân, như vậy ông Triết và những người cầm đầu đă thừa nhận sự thất bại trong lănh đạo, trong chủ trương về đường lối và chính sách, v́ thế có thể nói cho tới nay chưa một ai xác nhận sự “phá sản” của chế độ như tuyên bố mới đây của ông Nguyễn Minh Triết tại Tổng cục Chính trị. Những lời đe doạ Việt Hùng: Người ta c̣n nhớ trước Đại hội đảng X và thời gian gần đây ngay trong đảng cũng đă có ư kiến đưa ra cần đặt lại vấn đề về điều 4 trong bản Hiếp pháp…, phải chăng là trong “nội t́nh” đảng đang có những rạn nứt. Liệu qua lời tuyên bố của ông Minh Triết có nhằm ngăn chặn những “xu hướng chính trị trong nội t́nh đảng” hay nói đúng hơn là “một đảng trong ḷng một đảng”, ông nghĩ sao về điều này? Tiến sĩ Âu Dương Thệ: Chúng ta thấy những lời “đe dọa” của ông Triết trong diễn văn nói trên không chỉ nhắm vào những người dân chủ nói riêng mà c̣n chứng tỏ sự lo lắng của giới lănh đạo từ nhiều phía, thứ nhất câu “dù ai nói ngả nói nghiêng” của ông Triết đă tự chứng tỏ sự hoang mang và quan ngại rất lớn của họ về uy tín trong nhóm lănh đạo mới đối với dân chúng, trong đảng viên, trong công an - quân đội… Ngày càng giám do tệ trạng tham nhũng, lộng quyền gia tăng đă chui vào mọi cơ quan trong Trung ương của đảng Cộng sản và cả vào gia đ́nh ông Tổng bí thư. Dư luận đă biết và nghe đến những vụ điển h́nh như các vụ Tổng cục 2 - T 4 – PMU 18. Điểm thứ hai nữa, nhiều giới trong xă hội đă nhận thấy đă đến lúc phải xét lại vai tṛ của đảng cộng sản, có nên để cho đảng này độc quyền tiếp tục không? nếu muốn chống tham nhũng có kết quả. Nhiều chuyên viên cán bộ trung cấp và ngay cả nhiều cách mạng lăo thành đă công khai lên tiếng cho rằng “cơ chế tạo ra con người, tham nhũng là sản phẩm của hệ thống…”. Những phản ảnh này đă thể hiện rơ về tệ trạng hiện nay trong xă hội tại Việt Nam. Điểm thứ ba, trong đấu tranh chính trị các tổ chức đối lập với đảng cộng sản c̣ quyền và sẽ t́m cách khai thác những sai lầm và những điểm yếu của chế độ và đặc biệt là những người dân chủ ở trong nước sẽ t́m cách vận động nhân dân ở trong – ngoài nước, vận động dư luận quốc tế tố cáo những vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền để ủng hộ cuộc vận động dân chủ. Như ông Triết và chế độ phải hiểu rằng bất măn trong dân chúng từ đâu mà ra? V́ đâu mà những người dân chủ phải đứng lên đấu tranh? Chính sách 2 mặt Việt Hùng: Lư do nào mà báo giới tại Việt Nam cho đến nay chưa trích đăng những lời phát biểu này của ông Minh Triết tại cuộc họp với Chính ủy Quân đội Nhân dân mà chỉ có truyền h́nh VTV 3 tại Việt Nam loan tải? Tiến sĩ Âu Dương Thệ: Về vấn đề này chúng tôi nhận xét thế này, chính sách tuyên truyền của chế độ độc tài thường là muốn để cho nhiều người biết, nhưng đồng thời lại cố tránh những “dấu tích” bất lợi nếu những dấu tích này gây tác hại ngược lại cho họ, chính v́ vậy họ đă để cho truyền h́nh nói toàn bộ câu nói trên của ông Minh Triết, nhưng lại không cho báo in và báo điện tử đăng lại câu này? V́ đây là câu nói đ̣i hỏi độc tài một cách công khai của người đứng đầu nhà nước Việt Nam. Đây là chính sách hai mặt của giới lănh đạo với báo chí với mục tiêu báo chỉ chỉ biết để phục vụ cho chế độ độc tài. Nhưng trong việc này cho thấy những người cầm đầu chế độ đă quên hai điều rất quan trọng: - Trong thời đại thông tin Internet mọi chuyện sẽ được ghi lại và truyền đi rất nhanh kể cả Tivi và Radio. - Ư thức chính trị của nhiều giới ở trong nước ngày càng cao và rất nhạy bén. Việt Hùng: Câu hỏi cuối cùng trước khi chấm dứt cuộc nói chuyện, qua lời tuyên bố của ông Nguyễn Minh Triết về cái gọi là “bỏ điều 4 đồng nghĩa với tự sát...”, tín hiệu này dư luận có thể hiểu như thế nào? Tiến sĩ Âu Dương Thệ: Chúng tôi nghĩ “tự sát” ở đây mà ông Triết nói đó là “tự sát” về chính trị, có nghĩa là nếu đảng Cộng sản Việt Nam không có chủ trương đúng đắn th́ đảng này có thể đi đến tự huỷ diệt và chế độ cũng tiêu tan. Nếu hiểu như vậy th́ việc tự sát hay không tự sát của đảng cộng sản là ư thức của những người cầm đầu chế độ. Nếu những người này tiếp tục độc tài, đàn áp nhân dân và những người dân chủ th́ đây chính là điều họ tự sát trong chính trị. Bởi v́ trong thời đại toàn cầu hóa và thông tin điện tử th́ các hành động độc tài đàn áp…sẽ mất dần hiệu lực và sẽ không c̣n chỗ đứng! Nếu đảng Cộng sản Việt Nam cứ đ̣i giữ điều 4 độc quyền cho đảng th́ là tự sát đấy! Việt Hùng: Xin cám ơn tiến sĩ Âu Dương Thệ. |
| Cuộc Chiến Đấu Thầm Lặng Không Cân Sức Của Người H.O. CHU TẤT TIẾN Đổi đời! Hai tiếng ngắn ngủi nhưng hàm chứa bao nhiêu là sự kiện, ư nghĩa quan trọng đến mấy chục triệu nếp sống của dân chúng miền Nam. Từ "ông" đổi ra "thằng", từ "thằng vá xe" nhẩy lên "ông chủ tịch". Đang "bà" xuống "con vợ thằng cải tạo", đang "con bán hàng rong" bỗng biến thành "bà phó giám đốc".... Biết bao nhiêu tiếng thưa gửi "Ông Giám Đốc " một chốc đă đổi thành "Này, anh kia!". Đau đớn nhất, cay nghiệt nhất có lẽ là từ một chiến sĩ anh hùng, hy sinh bao nhiêu xương máu cho đất nước, bỗng thành người mất tư cách công dân, người không có địa chỉ, không đất đứng. Sau đó là những năm tháng đầy đọa, rừng sâu núi thẳm, mù mịt ngày về, tương lai vô vọng. Nhưng kinh hoàng nhất không phải là bị bỏ đói, bị chửi, bị đánh đập, bị cùm, hoặc bị giết, mà là phải đối diện với một cuộc chiến mới để bảo vệ, giữ ǵn danh dự một người chiến sĩ đă từng hân hoan, dàn dụa nước mắt khi nghe hô: "Đứng dậy! Các Tân Sĩ Quan!" và giơ tay thề trung thành với Tổ Quốc. Dưới ánh sáng của những ngọn đuốc, trong tiếng vang của lời kêu gọi "Hồn Tử Sĩ, gió ù ù thổi", những tấm ḷng cương trực, công chính nh́n những lá cờ Tổ Quốc mà chí khí hùng anh dâng trào. Bây giờ, trong không khí tù mù của trại giam, trong cái nóng gắt hay lạnh ngắt của những quăng trường lao động, trong những cơn mưa dầm dề lê thê mà nước suối, nước nguồn dâng lên cuồn cuộn như sóng, trong cái buốt giá của thiếu áo, thiếu quần, người chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa phải âm thầm chiến đấu với chính bản thân ḿnh, không để biến thành kẻ mất danh dự, kẻ thèm ăn, kẻ sợ chết để phải khúm núm, kính cẩn cúi chào cán bộ. Người chiến sĩ phải chiến đấu với cái lưng muốn c̣ng v́ cuốc đất, đắp đường, đào lỗ để lúc nào cũng dơng dạc, ngẩng cao đầu, không c̣ng lưng khi đối diện với kẻ thù giam giữ ḿnh cùng tất cả những hiểm nguy ŕnh rập. Qua vài năm, chục năm, hay mười lăm, mười sáu năm... xiềng xích, tù đầy trong nhà tù nhỏ sang nhà tù lớn, rồi có một ngày, lại đổi đời, sang được đất nước Tự Do. Bước xuống phi trường, người chiến sĩ H.O lại thấy một trận chiến mới lừng lững trước mặt, một trận chiến không cân sức. Một bên là thành thành lũy lũy, luật lệ, điều kiện, ngôn ngữ, văn minh, phong tục, tài năng, phương tiện. C̣n một bên là bệnh tật, sức khỏe, thiếu thốn tài nghệ chuyên môn, ngôn ngữ của người ta th́ không có, tiếng nói của ḿnh th́ không biết xài được ở chỗ nào, tuổi tác đă cao, tóc đă có nhiều sợi bạc, đùm đùm đề đề, vài đứa con, mấy đứa cháu, ngơ ngơ ngác ngác. Như câm v́ không nói được, như điếc v́ không nghe được, như què v́ không đi được, như ngu v́ không hiểu được... Trận chiến này ác liệt quá! Cay đắng quá! Nh́n trời, trời ở quá xa; nh́n đất, thổ địa không hiểu ngôn ngữ ḿnh; nh́n chung quanh, bạn bè cắm cúi đi làm cả ngày, không kể những người đă quên mất tên ḿnh rồi, quên mất những ngày tháng vui cười bên nhau, đùa đùa giỡn giỡn. Bạn cũ giờ này là ông Chủ Nhà Hàng, Chủ Tiệm, bà Chủ Khách Sạn, tiệm "neo", trường học ngành nghề. Họ bây giờ đi xe láng, có mời ḿnh lên xe, cũng dặn ḍ: "Này, đừng ôm cái túi lồm cồm đó vào xe, lỡ làm sứt sơn, lại mất mấy trăm toi!" Họ bây giờ nh́n ḿnh th́ luôn nh́n xuống v́ đầu họ ngẩng cao hơn đầu ḿnh. Họ biết tỏng cái lợi tức vài trăm của ḿnh không bơ tiền bảo hiểm xe của họ. Những người bạn cũ ấy, bây giờ lại đứng ở bên kia trận tuyến, đối lập với ḿnh. Mặt trận của họ là huy hoàng, là lộng lẫy, nhà nhiều gara xe, xế th́ xế hộp, kênh kênh kiệu kiệu. Ḿnh ở bên này, cóm róm, ngại ngần, cái "áp pạc tơ măng" cũ x́, đen đúa. Màn cửa cả vài chục năm không thay. Ṿi nước cứ rỉ rả như ve sầu kêu hết mùa hạ lại mùa thu. Xe của ḿnh là cái chân gẫy long đinh, cứ ba ngày lại phải đến thăm ông sửa xe một lần, lần nào cũng toát mồ hôi hột v́ ông chủ gara phán những câu nghe muốn điếc tai luôn, người yếu thần kinh muốn xỉu tại chỗ. Trận chiến thật bất công. Một bên dùng súng tối tân, một bên gậy cùn, gươm rỉ. Thử hỏi làm sao mà chiến đấu? Chưa đánh đă thua. Chưa giơ vũ khí lên đă muốn nằm lăn xuống đất. Không kể những lời trần t́nh, than thở của vợ con cứ như cái đinh đâm vào ruột, vào tim những nhát chí mạng. Vợ cần đi chợ, con cần sách học, cần xe, cần bảo hiểm. C̣n chính bản thân chỉ cần một phút nghỉ ngơi, không suy nghĩ, không hận đời, không nhớ những trận đánh thực sự huy hoàng ngày xưa, thà ngă xuống v́ một viên đạn c̣n hơn là sống lây lất bị dao nhỏ tỉa hàng ngày. Những luỡi dao bén nhọn, đanh ác: "Này, anh H.O kia, lại đây lau cái bàn cho tôi đi! Gớm cứ đứng như trời trồng thế!" "Anh H.O th́ biết ǵ mà điện với thoại! Cầm cái phôn cũng không nên thân!" "Anh kia, lại đây nhặt cái rác này cho tôi đi!" "Thôi, ngày mai ông nghỉ cho rồi đi! Hát Ô với Hát eo! Chả làm được cái đếch ǵ nên hồn!" Đại khái thế! Địch thủ to lớn quá, nặng cân quá! Đánh không nổi! Hai tay từng cầm súng, cầm bút, rồi cầm cuốc trên chục năm, giờ này không biết xỏ chỉ kim may, cắt chỉ cũng chậm. Một ngày làm trên chục tiếng, cũng chỉ có vài đồng mang về nhà! Chị kia, Trung Úy với Đại Úy cái con khỉ ǵ! Đạp cái máy may mà để cho chỉ chạy tuốt ra ngoài đường! Báo hại tôi phải gỡ ra làm lại, khốn khổ khốn nạn. Chà! ngày xưa chắc chị cũng có nhiều nguời theo lắm đấy! Đẹp nơn nường thế mà! Thôi, chịu khó quên đi! Cắt móng chân người ta cho kỹ vào! Để họ sứt một li, là chị lănh đủ đấy! Ôi! Nước mắt ở đâu lại tuôn ra thế! Chiến sĩ ǵ mà mít ướt thế! Hơi một tí là khóc! Anh có Anh Dũng Bội Tinh à! Có mài bội tinh ra mà ăn được không? Ngào nghẹn hả! Nước mắt chẩy đầy trong họng, nước mắt rơi trong tim, làm run chân run tay. Ôi! Đánh trận kiểu này không công b́nh tí nào! Phải chi cho tôi ôm một quả bom lao vào xe địch cho nổ tung lên c̣n sướng hơn là bị chính người ḿnh mắng mỏ... Nhưng ở đây, không có bom, không có đạn, chỉ có những cái lưỡi cay độc, coi anh chị em H.Ô như những thằng đần, con mẹ ngu, đồ phế thải, vô dụng, bất tài, bất lực! Có kẻ c̣n nói: "Mấy ông bà H.O vậy ra c̣n sướng hơn chúng tôi! Hồi chúng tôi mới sang Mỹ năm 75, phải lau cầu tiêu, dọn rác tối tăm mày mặt. Các ông đi máy bay, sướng thấy mẹ!" H.O chỉ muốn mở miệng trả lời: "Vâng, năm 75, chúng tôi cũng lau cầu tiêu, cuốc đất bá thở. Nhưng có khác là khi chúng tôi làm cật lực như thế, bên cạnh và đằng sau chúng tôi là những mũi súng AKA, dưới chân chúng tôi là ḿn, là lựu đạn." Nhưng thôi, tranh căi mà làm ǵ. Ra tiệm may, H.O nghiến răng làm cho khỏi bị chửi. Vào nhà hàng, H.O nín thở rửa chén cho sạch kẻo mấy người sang trước lại rủa là đồ H.O quê một cục. Về đến nhà, H.O căng mắt ra học muốn nổ đom đóm ra, nhưng cái đau của H.O là thấy "thằng bé vừa làm vừa bỏ báo, trông ốm như con c̣ ma!" hoặc "con bé nó học thế kia th́ có ho lao không?" H.O đau buốt trái tim khi thấy con bé đi làm đêm về bị lũ du côn dùng gậy chầy đập cho vài gậy, muốn gẫy xương hông. H.O chẩy nước mắt ra khi thằng con vừa thở vừa kêu: "Bố mẹ cho con ăn ǵ đi, vừa đi học là chạy đi làm, đói ơi là đói!" H.O run run chiên quả trứng cho con mà nước mắt rơi xuống chảo nổ xèo xèo. H.O lúc đó quên rằng chính ḿnh cũng phải đi bỏ báo, bỏ bánh ḿ, giao hàng, giao Fớ ni Chơ, chặt thịt, chặt cá ở chợ. Làm xong, H.O c̣n phải đi học ESL, học Anh Văn, học thi lại mấy cái bằng đại học. Căng thẳng quá, nhiều H.O chỉ muốn bỏ cuộc. Thôi, về lại Việt Nam, thà chết ở quê ḿnh... Nhưng rồi, 5 năm, 10 năm trôi qua nhanh như giấc mộng. Chả mấy người bỏ về Việt Nam v́ trận chiến khởi đầu năm 1990 bất ngờ đă chuyển hướng gió. Những H.O vừa làm vừa học đă cùng với con trai, con gái đến trường cân đai, mũ áo, nhận bằng phát cho cả bố lẫn con. Một số H.O đă lại mở văn pḥng Bác Sĩ, Dược Sĩ, Nha Sĩ. Có H.O trên 60 tuổi mới lấy lại bằng Nha Sĩ. Có H.O đi dậy lại trên Đại Học. Nhiều H.O làm công chức từ INS đến Bộ Nhân Dụng, Cơ Quan Housing, Cơ Quan tài chánh, Cơ quan điều tra tội phạm... Có H.O làm Kiểm tra viên Tiểu Bang, có H.O. đậu Master về Tâm Lư Học đi làm chỉ kém Bác Sĩ có một cấp. Mười năm trước, H.O lủ khủ quê mùa, nay H.O mở văn pḥng dịch vụ, Luật Sư, nhà hàng, tiệm neo, tiệm nước... Con bé vừa đi làm vừa đi học muốn ho lao giờ là Bác Sĩ gia đ́nh. Thằng bé bỏ báo năm xưa thành Tiến Sĩ Dược Khoa. Con nhà H.O mở văn pḥng Nha Khoa hầu như thành phố nào cũng thấy. Con bé ốm tong ốm teo kia đang làm Phó Biện Lư, tốt nghiệp Luật khoa hạng Ưu. Những H.O Đại Bàng ngồi cắt chỉ năm xưa giờ đưa đón cháu nội, cháu ngoại đi học, để bố mẹ cháu vào bệnh viện làm việc. H.O giao hàng Fớ ni Chơ hồi đó, giờ làm Cố Vấn cho những người tâm thần. Chị H.O dược sĩ hồi ấy ngồi rút máu mấy người điên, giờ làm phụ tá pḥng thử nghiệm rất lớn, lương cũng xấp xỉ dược sĩ. Ông H.O dược sĩ khi xưa, nay làm Giám Đốc một cơ sở hóa học, cũng sắp nghỉ hưu. Các vị Niên Trưởng tóc bạc trắng vẫn kiên cường chiến đấu cho một đất nước Tự Do, không Cộng Sản. Xuống đường, biểu t́nh chống Cộng Sản, gây tiếng vang cho khắp thế giới. Nhiều vị làm báo, viết báo để đem tiếng nói Tự Do về lại quê nhà. Một phu nhân H.O vẫn gủi tiếng nói của ḿnh trên đài phát thanh quốc tế về Việt Nam. Riêng một nữ Trung Tá Không Quân, giờ đă quá "Thất thập cổ lai hi", vẫn hoạt động mănh liệt cho những thương phế binh bị bỏ rơi ở Việt Nam. Bà vẫn bay trên không gian từ Hoa Kỳ về giải đất chữ S nghèo nàn kia như cánh chim đại bàng ấm áp. Cuộc chiến âm thầm, kinh hoàng, không có máu mà chỉ đầy nước mắt giờ đă chấm dứt với phần thắng về phía những chiến sĩ kiên tŕ, theo tinh thần cụ Nguyễn Công Trứ : "Khi làm Tướng không lấy làm vinh, Khi làm H.O cũng chả thấy ǵ là nhục!" Để rồi khi vinh quang đến, mới thấy tự hào là ḿnh đă vượt quá vũ môn, dù sức già, thân mỏi, dù miệng thế cay chua. Hai chữ H.O nay đă thành lịch sử rồi, đă thành biểu tượng của những tấm gương hy sinh, nhẫn nại, ngoài biên thùy chiến đấu cam go, vào hậu trường vẫn luôn bền chí. Đó là đặc tính muôn đời của những người lính Cộng Ḥa, những người lính mà một vị Tướng Nhẩy Dù Hoa Kỳ đă ví von "chiến đấu như sư tử" vậy. tháng 8, 2007. CHU TẤT TIẾN Lời bàn: H.O. không xấu, chỉ có những kẻ vô ơn nói xấu H.O. mới đáng khinh bỉ... "Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả, Anh hùng hào kiệt có hơn ai". |
| CẦN LÀM RƠ VIỆC YỂM TRỢ NGƯỜI KHIẾU KIỆN Trần B́nh Nguyên - UBYTNKK Những ngày gần đây, báo chí Việt Nam đồng loạt lên tiếng đả kích việc cái gọi là ”các thế lực thù địch và bọn phản động lưu vong ở nước ngoài, câu kết với các đối tượng cơ hội chính trị và các phần tử phản động lợi dụng tôn giáo trong nước tiến hành móc nối dùng tiền dụ dỗ, mua chuộc những người khiếu kiện, kích động họ tham gia biểu t́nh chống đảng, nhà nước, âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân, ở Hà Nội và Tp. Hồ Chí Minh.” Một lần nữa phải nói rằng việc biểu t́nh hoặc khiếu kiện (theo cách nói của Việt Nam ) là chuyện hết sức b́nh thường, ở quốc gia nào cũng có.những người dân kéo đến các cơ quan công quyền để biểu t́nh (khiếu kiện). Việc này đă có từ lâu nay, không phải chỉ gần đây mới xuất hiện. Xă hội càng phát triển, càng văn minh, tiếp cận thông tin càng nhiều và đa chiều, th́ nhận thức của người dân càng cao, vấn đề biểu t́nh càng xảy ra. Điều 69 hiến pháp Việt Nam quy định:”công dân có quyền biểu t́nh theo quy định của pháp luật” . Điều 74 quy định: ”việc khiểu nại tố cáo phải được cơ quan nhà nước xem xét và giải quyết trong thời hạn pháp luật quy định”. Các công dân này tiến hành biểu t́nh (khiếu kiên) có trật tự là việc làm hợp pháp, v́ các khiếu kiện của họ đă không được các cơ quan nhà nước địa phương giải quyết theo luật định, họ đến đây là đặt niềm tin vào TW đảng, chính phủ rất lớn. Chúng ta đồng cảm với tâm trạng người đi khiếu kiện là bức xúc. Đáng tiếc, thay v́ những việc phải làm của những người đại diện cho công quyền là trân trọng, lịch sự, cởi mở, đối thoại với họ, để cho dân giảm nỗi bức xúc và thấy được nhà nước, TW luôn có trách nhiệm cao với công dân. Nnhưng mọi việc diễn ra làm cho họ bị hẫng hụt, ai lại đi đối xử với họ chẳng khác nào họ mất quyền công dân. Việc không cho tiếp tế thức ăn,đồ uống, đóng cửa nhà vệ sinh, vận động các nhà trọ lân cận từ chối cho nghỉ, phong toả thông tin và người lạ tiếp cận... đó là vô cảm,quay lưng lại với đồng bào ḿnh, trái với luân thường đạo lư, truyền thống ”thương người như thể thương thân” của người Việt Nam. Chỉ v́ với mục đích làm cho người dân hết chịu nổi cực khổ, phải tự bỏ ra về sớm mà không ngần ngại dùng mọi biện pháp kể cả biện pháp đê hèn nhất để đối xử với đồng bào ḿnh. Hành động đó sẽ tưởng dập tắt được biểu t́nh. Nhưng họ đă sai lầm, nó chẳng những không đem lại điều tốt lành ǵ cho đảng, nhà nước mà c̣n tạo ra nỗi bức xúc gia tăng cho người dân, tạo ra hố sâu ngăn cách giữa quần chúng nhân dân đối với đảng, nhà nước. Chính những người này mới là người đă trực tiếp đổ thêm dầu vào lửa chứ không phải “bọn phản động, bọn cơ hội chính trị” như các thông tin ngôn luận của đảng đă chụp mũ cho người ta. Cách đối xử, giải quyết của chính quyền nhà nước vừa qua hoặc là cố ư hoặc là vô t́nh một lần nữa đă làm cho đảng, nhà nước mất ḷng tin với quần chúng nhân dân, tạo ra những nguyên nhân gây mất ổn định xă hội. Có thể đây là do tác nghiệp của những người thực hiện chủ chương của đảng, chính phủ kém, tầm nh́n thiển cận, nên mới đối xử với dân đang ở trong thời điểm nhạy cảm chẳng khác ǵ như đối xử với bọn lưu manh, côn đồ, xă hội đen. Nếu như ai cũng đối xử với họ như chính quyền nhà nước được gọi là “của dân, do dân, v́ dân” th́ chúng ta tưởng tượng xem những công dân đó họ sẽ tủi nhục như thế nào. Khi mà họ đang sống dưới chế độ được gọi là ”tốt đẹp nhất” mà những công dân này chắc hẳn bản thân họ hoặc ông bà, bố mẹ họ đă từng một thời theo đảng góp phần vào sự nghiệp thắng lợi của đảng trong cách mạng giải phóng dân tộc trước đây, cũng như trong xây dựng “xhcn” ngày nay. Họ có tội ǵ mà bị cô lập, bao vây, phong toả... Nh́n cảnh màn trời, chiếu đất của bà con ḿnh, bất cứ ai cũng phải thức tỉnh lương tâm. Những cử chỉ của những người đi qua cho chai nước lọc, cho ổ bánh mỳ cho thấy t́nh người với nhau lúc gặp hoạn nạn cho nhau “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, nó mới có ư nghĩa làm sao. Cũng như những đồng bào ở mọi miền đất nước của chúng ta, khi gặp khó khăn, thiên tai, địch hoạ. Đồng bào tham gia biểu t́nh (khiếu kiện) gặp khó khăn, hoạn nạn th́ lập tức được đồng bào trong nước cũng như hải ngoại thân ái giúp đỡ, Đó là điều hiển nhiên. Việc giúp đỡ đó tất nhiên phải thông qua các đợt phát động quyên góp ủng hộ và phải có tổ chức hoặc cá nhân đứng ra tổ chức và đưa trực tiếp đến đối tượng được giúp đỡ. Đó là việc làm hợp pháp và đúng với đạo lư. Không hiểu v́ sao các phương tiện thông tin đại chúng của đảng, nhà nước lại đi đố kỵ, thậm chí c̣n quy chụp là bất hợp pháp là sao nhỉ? Nhiều bài báo Việt Nam đặt câu hỏi tại sao Hoà Thượng Thích Quảng Độ lại không cứu trợ đồng bào lũ lụt hoặc người dân bị nhiễm chất độc da cam mà đi yểm trợ dân khiếu kiện? Xin thưa rằng đồng bào lũ lụt cũng như những nạn nhân chất độc da cam rất đáng phải trợ giúp song việc đó đă có chính phủ, các tổ chức đoàn thể, các công chức, viên chức mà thường là khấu trừ lương theo các đợt phát động. Tuy chưa thể đáp ứng được nhu cầu, nhưng phần nào đă giảm bớt được những khó khăn trước mắt, c̣n những người biểu t́nh (khiếu kiện ) th́ sao?. Chính quyền nhà nước các cấp đă không những không tạo điều kiện cho họ mà c̣n gây thêm khó khăn, phong toả sự tiếp trợ từ bên ngoài v́ vậy trong hoàn cảnh này họ rất đáng phải được trợ giúp. Ḿnh không giúp được th́ thôi chứ thấy người ta giúp đừng nên hằn học, trọc ngoáy đó là bản chất của một tiểu nhân lẽ ra không đáng có ở người làm báo. Lác đác có vài tờ báo nói rằng người dân đi khiếu kiện không cần sự bố thí của những “kẻ xấu”. Công bằng mà nói không phải bất cứ ai tham gia biểu t́nh (khiếu kiện) đều là khó khăn, đều rất cần sự giúp đỡ. Nhưng điều chắc chắn rằng số người đó hẳn là rất ít, c̣n tuyệt đại đa số là khó khăn v́ phần lớn là nông thôn, Ở xa, họ rất cần sự giúp đỡ, những đối tượng này mang tính phổ biến trong số những người biểu t́nh (khiếu kiện). Trong thực tế hoà thượng Thích Quảng Độ trực tiếp đến trợ giúp đă được đồng bào đón chào nồng nhiệt, và họ trân trọng số tiền ít ỏi được trợ giúp đó. Chắc chắn việc biểu t́nh (khiếu kiên) ở Việt Nam sẽ con tiếp diễn, vi nó là tự nhiên trong xă hội phát triển. Việc ủng hộ, giúp đỡ đồng bào lúc gặp khó khăn, hoạn nạn cũng là việc làm tự nhiên. Quy chụp cho việc giúp đỡ đó là “mưu đồ chính trị”, chỉ là mục đích nhằm dập tắt các cuộc biểu t́nh của công dân, pḥng trừ hiểm hoạ đối với một chế độ vốn đă có những bất ổn. Trần B́nh Nguyên Việt Nam, ngày 31 tháng 8 năm 2007 Ủy Ban Yễm Trợ Người Khiếu Kiện |
| Tuyết-Lan TRÍCH LỤC QUYẾT ĐỊNH "THÔI" QUỐC TỊCH VIỆT NAM Bộ hồ sơ xin cấp "giấy miễn thị thực" Bạn thân mến, Bạn thúc giục giùm cho những Việt Kiều nào muốn về Việt Nam, hăy nhanh chân lên, kẻo trễ mất! Từ tháng 7 năm 2007, trong chuyến “quy mă”ơ buôn bán, Chủ Tịch Nước CHXHCN Việt Nam tuyên bố sẽ “Miễn Thị Thực” cho Việt Kiều về nước du hí, thăm viếng thoải mái, và nói là việc này sẽ bắt đầu từ ngày 01-9-2007. Thế nhưng, chính quyền cộng sản đă lúng ta lúng túng không biết phải thực thi như thế nào, cho nên, măi tới ngày 29-8-2007, Thủ Tướng Cộng sản Nguyễn Tấn Dũng mới kư quyết định và ban hành quy chế “miễn thị thực”, tức trước ngày 01-9-2007 có hai ngày. Ban hành xong quy chế là ngày cuối tuần và ngày lễ. CSVN đă nói rơ rằng việc miễn thị thực này nằm trong Nghị quyết 36 nhằm mục đích “quản lư người Việt ở nước ngoài như là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc”. Cộng sản muốn nắm đầu Việt kiều, nhưng hầu hết người Việt tỵ nạn Cộng sản đều không chấp nhận chế độ cộng sản, cho nên, cộng sản mới bầy ra cái tṛ lừa bịp này để thắt dây tḥng lọng vào cổ những người Việt tỵ nạn v́ quá “ham về Việt Nam” hoặc “thấy cái lợi nhỏ trước mắt, mà quên cái hại lớn sau lưng”. Thật đó Bạn ơi! Xin các đấng Việt Kiều thơ ngây ạ! Hăy nh́n xem cái mẫu GIẤY MIỄN THỊ THỰC này th́ biết ngay! Nó có khác ǵ cái Passport, cái Thông Hành mà Việt Cộng gọi là “Hộ Chiếu” đâu? Cầm cái giấy này về Việt Nam, tức là mặc nhiên “trở lại quốc tịch Việt Nam” và lẽ đương nhiên phải chịu sự chi phối của pháp luật cộng sản Việt Nam, không c̣n tư cách “ngoại kiều” nữa, mặc dù đương sự là công dân của các quốc gia tự do như Mỹ, Pháp, Anh, Canada, Đức, Úc vân vân. Nếu có chuyện ǵ xảy ra cho bản thân – đừng nói là “tôi không đụng chạm tới chính trị th́ sợ ǵ?” – xin lỗi Bạn, dưới chế độ công lư bịt miệng, chuyện ǵ cũng có thể xảy ra cả! Biết kêu ai? Bởi v́ khi rời khỏi quốc gia mà bạn mang quốc tịch, bạn không xin xuất cảnh, nên lănh sự, đại sứ nước của bạn biết đâu mà can với thiệp? Ngoài ra, trong Bộ Hồ Sơ để xin Giấy Miễn Thị Thực nói trên, có nhiều loại bản sao mà một ngàn năm bạn cũng chẳng bao giờ t́m thấy để sao chép. Bạn biết đó là những giấy ǵ không? B́nh tĩnh, đọc từ từ kẻo xỉu, tiền xe cấp cứu dạo này lên cao lắm! “Ngoài tờ khai, ảnh và hộ chiếu của nước ngoài, hoặc giấy thường trú do nước ngoài cấp, c̣n phải nộp một trong những loại giấy tờ dưới dây (nếu có): - Giấy chứng nhận có quốc tịch Việt Nam; - Bản sao hoặc bản trích lục Quyết định cho trở lại quốc tịch Việt Nam; - Bản sao hoặc bản trích lục Quyết định cho thôi quốc tịch Việt Nam; - Giấy xác nhận mất quốc tịch Việt Nam; - Hộ chiếu Việt Nam (c̣n hoặc đă hết giá trị); - Giấy chứng minh nhân dân (c̣n hoặc đă hết giá trị); - Giấy khai sinh (kể cả bản sao); - Thẻ cử tri mới nhất; - Số hộ khẩu; - Sổ thông hành cấp trước 1975; - Thẻ căn cước cấp trước 1975; - Tờ trịch lục Bộ giấy khai sanh cấp trước 1975; - Giấy tờ do co quan có thẩm quyền của nước ngoài cấp nếu trong đó có ghi người được cấp giấy tờ đó có quốc tịch gốc hoặc gốc Việt Nam. Trường hợp người nộp đơn không có các giấy tờ liệt kê trên th́ có thể nộp Giấy bảo lănh của Hội đoàn của người Việt Nam ở nước đương sự cư trú, hoặc giấy bảo lănh của công dân Việt Nam. Trang Web của Cộng sản Việt Nam nói “Hai loại Giấy bảo lănh này phải làm theo “mẫu qui định”, nhưng “không cần phải có thủ tục xác nhận hoặc chứng thực thêm”. Như thế nghĩa là làm sao, chẳng ai hiểu nổi, cộng sản muốn cái ǵ đây? Cứ đọc qua bản liệt kê các loại giấy tờ phải nộp khi xin Giấy Miễn Thị Thực, ai cũng có thể nhận ra sự lúng túng, quờ quạng của chính quyền cộng sản Việt Nam trong vấn đề này. Lúng túng và lạng quạng nên hóa ra ngu xuẩn không thể tưởng tượng được! Này nhé, nếu bạn có Giấy chứng nhận quốc tịch Việt Nam trong tay, th́ bạn là người Việt Nam, mắc mớ ǵ mà đi xin Miễn Thị Thực? C̣n hai loại giấy số 2 và 3: - Bản sao hoặc bản trích lục Quyết Định cho trở lại quốc tịch Việt Nam; - Bản sao hoặc bản trích lục Quyết Định cho thôi quốc tịch Việt Nam; th́ rơ ràng là loại giấy quái đản chưa thấy có trong xă hội b́nh thường. Làm ǵ có cái gọi là Bản Trích Lục Quyết Định cho thôi Quốc Tịch, hoặc cho trở lại Quốc Tịch? Theo tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, th́ khi không thể sống dưới một chế độ phi nhân, bạo ngược, người ta trốn chạy, t́m nơi đất lành để sống, và nếu đủ điều kiện, người ta được nhập quốc tịch nơi định cư, thế thôi, làm ǵ có cái gọi là cho thôi quốc tịch hoặc cho trở lại quốc tịch? Thật là xuẩn hết chỗ nói (XHCN)! Quái đản hơn nữa là cái gọi là “Giấy xác nhận mất quốc tịch Việt Nam”! Làm sao mà bị mất quốc tịch? Rồi ai có quyền xác nhận mất quốc tịch? Chắc là các ông cán bộ cộng sản lầm quốc tịch với đảng tịch rồi! Từ vượn lên người, không thấy Lénin, Hồ Chí Minh... xin thôi “vượn tịch” ǵ cả, phải không Bạn. Đảng tịch mới bị mất khi bị tước đi do tham ô, hoặc khi tự ư bỏ đảng (như Trần Độ) c̣n quốc tịch gốc th́ làm sao mà mất được? Người ta chỉ có thể mất quốc tịch của nước mà ḿnh được nhập tịch làm công dân, khi bị phạm tội h́nh sự quá nặng mà thôi. Trong Bộ Hồ Sơ xin cấp Giấy Miễn Thị Thực, người ta c̣n thấy ghi: - Thẻ cử tri mới nhất; - Sổ Hộ khẩu; Đến nước này th́ rơ ràng trăm phần trăm là cộng sản đă quá “hoảng” lên rồi! Thật đó Bạn ơi, nếu người ta đă có Thẻ cử tri mới nhất và Sổ Hộ Khẩu th́ cần ǵ phải thị thực, v́ đích thị là công dân của CHXHCN Việt Nam rồi, c̣n đ̣i ǵ nữa, đảng ơi! Có thẻ cử tri mới nhất, tất nhiên là phải có hộ khẩu. Mà đă có hai cái thư này th́ là “chánh nhân dân” chứ đâu phải “phó thường dân” nữa, việc ǵ phải xin miễn thị thực? Nếu họ có đi ra nước ngoài th́ cũng có đủ giấy tờ xuất cảnh, nhập cảnh đúng luật rồi. Chỉ có người Việt tỵ nạn tại hải ngoại mới không có hai thứ giấy này thôi. Tuyết Lan, mong rằng những t́m hiểu và tŕnh bày thô thiển trên đây có thể phần nào giúp các bạn chút ít tài liệu để “thâm cứu” thêm cho rơ trắng đen trong cái mưu đồ nhập nhằng này, để khỏi bị “chiếu bí” khi đă bị lọt vào mạng lưới cộng sản. Bạn biết không, trong lúc Tuyết Lan đang đọc cái bản thể lệ buồn cười trên đây, th́ một người bạn thân hốt hoảng gọi điện thoại đến, cho hay là chị đi xin Visa về Việt Nam thăm mẹ, nghe nói bị ṭa lănh sự từ chối không cấp Visa, bảo rằng phải làm giấy chứng minh có quốc tịch Việt Nam, mới cho vào Việt Nam. Bạn tôi theo chồng về Mỹ từ 1967, đă có một bầy con “da trắng, mắt xanh, tóc vàng, mũi lơ” với người chồng Tùy Viên Đại Sứ Mỹ, bây giờ phải làm sao đây? Chị xa quê hương đă lâu, đă vài lần về thăm quê, th́ không sao. Bây giờ có thể bị hỏi han quốc tịch Việt trong khi chị đă xuất cảnh chính thức 40 năm qua. Điều oái oăm là khi chị trinh bầy sự việc th́ chị lại bị yêu cầu làm đơn xác nhận đă thôi Quốc tịch Việt Nam. Như thế nghĩa “nà thế lào” hở Bạn? Bạn hỏi Nguyễn Tấn Dũng hay Minh Triết giùm tôi đi! Có thể hai “bợm” này sẽ trả lời “không biết “ cho mà xem! Bạn và tôi hăy chờ xem sẽ có vô số chuyện dở khóc dở cười quanh vụ miễn thị thực này nghe Bạn! Việt Cộng là vua sửa sai - sai th́ sửa, sửa rồi lại sai, sai th́ sửa – phải không Bạn? Thân mến chào Bạn. Hẹn Bạn thư sau. Tuyết-Lan |
| DA DAO CONG SAN VIET NAM BAO TAN KHAT MAU Mot nguoi dan khon kho |
| THIÊN LÔI tôi rất sung sướng đọc bài nhận định chính xác của VĂN THANH H̉A trên diễn đàn DCV Online nên xin phép tác giả cho tôi được sao y chính bản gởi mọi người Việt Quốc Gia yêu nước cùng đọc để thấy.ngày tàn của bọn đồ tể sát nhân CSVN sắp đến.Re: Quần chúng, báo chí và nhà cầm quyền 2007-09-08 02:04:51 VAN THANH HOA CT Nguyễn Minh Triết vừa tuyên bố trong nước rằng : Mặc ai nói ǵ th́ nói, ta không thể chao đảo, không thể bỏ Điều 4 Hiến Pháp. Nếu bỏ Điều 4 Hiến Pháp coi như CSVN tự sát. Nguyễn Minh Triết kêu gọi đảng viên cộng sản đề cao cảnh giác các thế lực thù địch sẵn sàng ra tay…NMT nghỉ xem, thế lực thù địch nào có thể ra tay với đảng cộng sản ViệtNam ngoài các tầng lớp nhân dân trong nước, họ là những người âm thầm chiu đựng bao cực h́nh của đảng, đảng đă và đang bóc lột nhân dân đến tận cùng sự đau khổ ê chê. Phải chăng thảm nạn của nhân dân ngay nay là Quốc Nạn do các tầng lớp đảng viên cộng sản chia nhau cướp bóc tài sản, ruộng vườn, nhà cửa, đất đai của dân bằng đủ mọi h́nh thức !!! Do đó mà DÂN OAN khiếu kiện ngày càng đông, trật tự xă hội ngày càng bấn loạn, luân thường đạo lư ngày càng suy đồi.Riêng đảng viên cộng sản có chức có quyền th́ mạnh ai nấy nghiên cứu mọi cách làm giàu trên xương máu nhân dân. Do đó mà “tức nước vỡ bờ” là điều không tranh khỏi. Khẳng định CSVN sẽ sụp đổ tan tành chỉ là thời gian. Gương của CS/Liên Xô sụp đổ c̣n đó, ngoài LX c̣n có Đông Đức, Ba Lan, Hungary, Bulgary, Rumania. Đặc biệt chủ tịch nước cộng sản Rumania và bà vợ ông ta là hai kẻ cực kỳ ngoan cố, đă từng nhún tay vào máu, từng sát hại dân lành vô tội, từng ngăn chận bước tiến vũ bảo của gịng thác cách mạng TỰ DO DÂN CHỦ nên sau khi chủ quyền về tay nhân dân th́ than ôi !!! cả hai vợ chồng ông bà này đều bị Hội Đồng Nhân Dân lôi ra Pháp Trường xử bắn. Các thành phần khác đều do Pháp Luật định tội. CT. NGUYENMINHTRIET và đồng đảng Búa Liềm CSVN hăy trông người mà ngẫm đến ta. [ Trả lời ư kiến này | Đăng Ư kiến mới ] Re: Quần chúng, báo chí và nhà cầm quyền 2007-09-08 12:26:45 diqua Ngắn Gọn, Đầy Đủ. Không c̣n ǵ để viết nửa !! [ Trả lời ư kiến này | Đăng Ư kiến mới ] Re: Quần chúng, báo chí và nhà cầm quyền 2007-09-08 20:14:05 BUI LAN Xin được "ăn theo" diqua một chút ! Dù có cố gắng viết , giơi lắm cũng khó bằng VAN THANH HOA ! "Ngắn Gọn, Đầy Đủ. Không c̣n ǵ để viết nửa !!" Cảm ơn các bạn! |
| ĐỘC CHIÊU CSVN: PHÂN LOẠI NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI? Sở trường của người cộng sản xưa nay vẫn là "chia để trị", một chính sách hết sức nham hiểm. Mục đích? Thứ nhứt là phân loại thành phần: ai theo đảng, ai lưng chừng, ai chống. Thứ hai, dùng thành phần trung kiên với đảng để theo dơi, lôi kéo thành phần lưng chừng trở về với đảng; đồng thời cô lập, khống chế thành phần chống đối, buộc thành phần nầy hoặc phải qui hàng, nếu không sẽ phải hứng chịu mọi biện pháp trừng trị, không ngóc đầu lên nỗi, đau khổ cho đến chết. Biện pháp thực hiện? Trong thời chiến, CS áp dụng chính sách "tam cùng". Họ chia cán bộ, bộ đội thành từng tiểu tổ vào sống chung với các gia đ́nh, để cùng ăn, cùng ở, cùng làm với dân. Bề ngoài nói là để đi sâu, đi sát, giúp đỡ nhân dân, nhưng thực chất là để theo dơi, điều tra, phân loại thành phần dân chúng, để có biện pháp phân biệt đối xử đúng mức theo từng đối tượng. Sau chiến tranh, kể từ 1975, chính sách phân loại thành phần dân chúng vẫn giữ nguyên. Chỉ biện pháp thực hiện là có thay đổi cho thích hợp với hoàn cảnh mới, kín đáo hơn, ít trắng trợn hơn đôi chút. Bây giờ họ không dùng "tam cùng" như trước. Họ áp dụng biện pháp mới: lư lịch ba đời. Bằng biện pháp lư lịch, công tác phân loại của CS có phần dễ dàng, chính xác hơn, bởi v́ người dân tự kê khai quá khứ ba đời của chính ḿnh. Cán bộ CS chỉ ngồi trong pḥng việc, thong thả nghiên cứu, đánh giá, xếp loại...khỏi mất nhiều công sức. Cái chính sách lư lịch ấy, phối hợp ăn ư với chính sách hộ khẩu, giúp CS nắm chặt mọi người dân trong bàn tay sắt của họ, vẫn đang được áp dụng trong cả nước cho đến ngày nay, và chắc sẽ c̣n áp dụng dài dài cho đến... muôn đời con cháu mai sau, nếu như chế độ CS c̣n tồn tại. C̣n đối với khối ba triệu người Việt hải ngoại? Lẽ dĩ nhiên CS không thể, và cũng không có quyền, công khai đưa cán bộ xâm nhập các cộng đồng để làm công tác phân loại như vậy được. Không phân loại được th́ làm sao "nắm", làm sao "quản lư"? Cho nên, có vẻ như các "đỉnh cao trí tuệ" ở Hà nội vừa t́m ra một sách lược mới, nhẹ nhàng, tinh vi, và hữu hiệu hơn nhiều. Tôi muốn nói tới cái chính sách "miễn thị thực nhập cảnh" dành cho "Việt kiều" ở nước ngoài mà Hà nội vừa công bố, áp dụng từ ngày 01-9-2007. Mấy tuần lễ vừa qua, trong các cộng đồng người Việt, người ta đă bàn tán rất nhiều về chuyện nầy rồi. Có người cho đó là một thứ "trái đắng" khó nuốt. Có người c̣n vạch rơ cho thấy đó chỉ là một "cái bẩy", một "hầm chông" ẩn dấu bên dưới tấm thảm đỏ hào nhoáng, êm ái, dành cho "Việt kiều" về nước. Ở đây tôi muốn nh́n sự việc dưới một góc độ khác. Đó là cái "độc chiêu" phân loại, phân hóa cộng đồng người Việt hải ngoại. Trước hết, bằng thủ thuật "miễn thị thực có điều kiện", phải chăng nhà cầm quyền CS đang muốn làm một cuộc "thăm ḍ ư kiến" trong các cộng đồng người Việt hải ngoại, để biết những ai có cảm t́nh, sẵn sàng hợp tác; những ai nhất định chống đối, không thỏa hiệp. Cuộc "thăm ḍ" với một câu hỏi đơn giản, và duy nhất, có thể h́nh dung được, như sau: "Bạn có ư muốn hợp tác với Đảng CS không?". Nếu trả lời CÓ, bạn hăy đến Lănh sự quán VN để nộp đơn xin "Giấy Miễn thị thực nhập cảnh", theo các điều kiện và qui định của nhà nước CHXHCNVN. Nều trả lời KHÔNG, bạn không cần làm ǵ cả. Để hiểu rơ hơn nội dung, ư nghĩa cuộc "thăm ḍ" nầy, xin hăy nghe lời giải thích rất rành mạch của các viên chức cao cấp, có thẩm quyền của "đảng và nhà nước ta" sau đây: Trên báo Nhân Dân ngày 29-8-2007, ông Nguyễn Phú B́nh, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao, Chủ nhiệm Ủy Ban về người Việt nam ở nước ngoài, tuyên bố: "Quyết định 135 của Thủ Tướng Chính phủ thể hiện sự ưu đăi của Nhà nước Việt nam với cộng đồng người Việt nam định cư ở nước ngoài. Việt nam là nước đi đầu trên thế giới thực hiện sự biệt đăi nầy." Phải chăng, khi chấp nhận nộp "Tờ khai xin miễn thị thực", bạn đă mặc nhiên chấp nhận sự "biệt đăi", ân huệ của nhà nước CSVN? Đă nhận ơn mưa móc của người ta th́ c̣n chống đối nỗi ǵ, coi sao được? Nếu c̣n chống, bạn sẽ bị thu hồi sự "biệt đăi" đó bất cứ lúc nào. Trước đó, ngày 28-8-2007, trả lời cuộc phỏng vấn Báo Hà Nội Mới, ông Triệu Văn Thế, Đại tá Cục trưởng Cục Quản lư xuất nhập cảnh thuộc Bộ Công an, c̣n tuyên bố thẳng thừng hơn, không cần che đậy: "Chính sách đó dành cho những người gắn bó, có t́nh cảm với đất nước, dân tộc, không dành cho những phần tử đang có hoạt động chống phá Nhà nước Việt nam, suy tôn, treo cờ và mưu toan phục hồi chế độ phản cách mạng trước đây." Người viết đă hơn một lần phát biểu rằng cái ngôn ngữ của người CS cần phải được "thông dịch" cẩn thận mới hiểu được.Ở đây cũng vậy. Khi họ nói "gắn bó, có t́nh cảm với đất nước, dân tộc", bạn bắt buộc phải hiểu điều đó có nghĩa là "gắn bó, có t́nh cảm với đảng và nhà nước cộng sản". Bởi v́ từ trước đến nay, đảng CS bao giờ cũng tự cho phép đồng hóa ḿnh với đất nước, dân tộc, nhân dân... Cho nên, khi bạn nộp đơn và được chấp thuận cấp Giấy miễn thị thực nhập cảnh, bạn đă mặc nhiên được công nhận là thành phần "gắn bó, có t́nh cảm với đảng và nhà nước CSVN" rồi. Nhưng gay go nhất vẫn là cái vế sau trong lời tuyên bố của ông Triệu Văn Thế, đă trích dẫn trên đây. Ông ta không ngần ngại nói thẳng: "(Chính sách đó)...không dành cho những phần tử đang có hoạt động chống phá Nhà nước Việt nam, suy tôn, treo cờ và mưu toan phục hồi chế độ phản cách mạng trước đây." Có thể bạn chưa bao giờ có "hoạt động chống phá Nhà nước VN". Cũng có thể bạn chưa bao giờ "mưu toan phục hồi chế độ...(ám chỉ VNCH)"; nhưng c̣n cái khoản "suy tôn, treo cờ", dĩ nhiên là cờ vàng ba sọc đỏ, mấy ai dám bảo ḿnh... vô tư? Cờ vàng là di sản, là căn cước của người Việt tị nạn CS trên toàn thế giới. Cho dù sau nầy đất nước có đổi thay, người dân trong nước có chấp nhận một lá cờ nào khác đi nữa, người Việt tị nạn vẫn măi măi tôn vinh, ǵn giữ lá cờ vàng, bảo vệ cái di sản sau cùng đó cho con cháu muôn đời sau. Lẽ nào bạn nhẫn tâm hủy hoại một phần thiêng liêng cao quư nhất trong tâm hồn ḿnh, chỉ để đổi lấy một tấm giấy miễn Visa rẽ rề như vậy. Những tháng ngày sắp tới, chúng ta sẽ thấy trong các cộng đồng người Việt hải ngoại h́nh thành hai "thành phần" rơ rệt. Thành phần thứ nhất được miễn thị thực, tức những người chịu "gắn bó, có t́nh cảm" với đảng, nhà nước CS, chịu "bó thân về với triều đ́nh", thôi "suy tôn, treo cờ (vàng)", thôi chống cộng. Thành phần thứ hai là những người dứt khoát không xin, hoặc xin mà không được chấp thuận, v́ đă có thành tích chống cộng trong quá khứ, nhất quyết không thỏa hiệp, nhất quyết bảo vệ đến cùng chính nghĩa Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, bảo vệ lá cờ vàng. Có thể trong giai đoạn đầu, thành phần trên (gắn bó, có t́nh cảm với đảng) sẽ rất ít, nhưng số ít "hạt nhân" nầy đă được gieo răi rác trong tất cả cộng đồng người Việt hải ngoại. Người CS, một mặt, sẽ đối xử tử tế, dễ dàng, ưu đăi với những ai về nước với giấy miễn thị thực; mặt khác, chúng sẽ gây khó khăn, theo dơi, hạch sách, đe dọa những ai về nước với Visa nhập cảnh (không xin giấy miễn). Những người nầy sẽ bị xếp vào thành phần chống đối cực đoan, có thể bị từ chối nhập cảnh, hoặc cho nhập nhưng theo dơi gắt gao, và khi cần, có thể bị bắt giam bất cứ lúc nào. Đó là bước thứ nhất. Qua bước hai, chúng sẽ sử dụng các "hạt nhân" đă cấy trong các cộng đồng hải ngoại để tác động, lôi kéo những ai c̣n lưng chừng, c̣n e dè, chưa quyết định. Có thể, tới lúc nào đó, những người nầy đành phải ép bụng nhượng bộ, thay đổi thái độ để được đối xử dễ dàng hơn, v́ họ có nhu cầu về nước thường xuyên, do làm ăn, hoặc có thân nhân ruột thịt c̣n kẹt lại... Người CS chắc hy vọng rằng, với thời gian, với chiến thuật "tằm ăn dâu", khối người Việt chống cộng sẽ dần dần teo lại, và cuối cùng sẽ tiêu vong... Chiến dịch nhuộm đỏ toàn thắng! Rất mong những điều suy đoán trên đây, rốt cuộc, sẽ bị thực tế hoàn toàn phủ nhận v́ vô căn cứ, sẽ trở nên đồ dỏm, bởi v́ toàn thể các cộng đồng người Việt tị nạn hải ngoại sẻ trước sau như một, nhất tề đứng dậy, nói KHÔNG với mọi mưu đồ thâm độc, hóa giải mọi "độc chiêu" của CSVN. Chừng đó, kẻ viết bài nầy sẽ xin vui vẻ cúi đầu nhận lỗi trước độc giả, v́ những suy đoán bậy bạ của ḿnh hôm nay, và thề sẽ rửa tay gác... bút. Suốt đời không viết thêm một chữ về đảng CSVN nữa. Mong thay! CHIÊU DƯƠNG (Việt Báo) |
| Tự phát đấu tranh Gs. Nguyễn Chính Kết Xưa, Trần Quốc Toản, một thiếu niên đời Trần, đă bóp nát trái cam lúc nào không biết v́ căm phẫn trước t́nh trạng đất nước bị giặc Nguyên xâm lăng, và cũng v́ anh chưa đến tuổi trưởng thành để tham dự hội nghị B́nh Than hầu góp phần đánh giặc. Đó không chỉ là cảm xúc xuông vô dụng. T́nh cảm yêu nước ấy và ư thức trách nhiệm với quê hương thúc đẩy anh sáng kiến ra cách hành động. Dù c̣n nhỏ, anh tự phát đứng lên rủ bạn bè, người thân, lập nhóm chiến đấu. Giặc đến là tự phát xông trận. Cảm phục ḷng yêu nước và tính tự phát ấy, nhiều bạn trẻ hưởng ứng tham gia. Từ từ nhóm phát triển thành một đội quân, một đoàn quân, rồi sáp nhập vào đại quân nổi tiếng của Trần Hưng Đạo. Mục đích ban đầu, “phá cường địch, báo hoàng ân”, đă trở thành động lực cứu nguy toàn dân tộc. Không chờ đợi ai hay tổ chức nào kêu gọi mới chiến đấu. Ḷng yêu nước và cảnh dân chúng đau thương trước mắt thúc đẩy anh phải làm một cái ǵ cho đất nước. Anh không câu chấp vào quan niệm chung của xă hội bấy giờ là phải tới tuổi trưởng thành mới được tham gia việc nước. T́nh trạng nguy cấp của đất nước và t́nh yêu đối với dân tộc buộc anh phải vượt khỏi thông lệ b́nh thường ấy. Anh đă tự phát lập nhóm chiến đấu, tạo nhiều chiến công hiển hách, khiến giặc Nguyên khốn đốn, khiếp sợ, thua xiểng niểng. Chính ḷng yêu nước và tinh thần tự phát ấy đă thúc đẩy người hùng Lư Tống sáng kiến ra một phương cách hành động táo bạo và độc đáo. Ngày 7/11/2000, ông từ Thái Lan bay về Sàig̣n, thả trên 50.000 tờ truyền đơn xuống thành phố thúc giục toàn dân nổi dậy đấu tranh cho tự do dân chủ. Trở về Thái Lan, ông bị ṭa án tại đấy kết án 7 năm tù. Đó không phải lần duy nhất ông làm công việc anh hùng ấy. Trước đó, năm 1992, ông đă thực hiện một chuyến bay tương tự, cũng tại Sàig̣n, bị CSVN bắt và kết án 20 năm tù, nhưng kết cục ông chỉ bị tù 6 năm rồi được thả. Đầu năm 2000, ông lại bay từ Florida sang thủ đô Havana thả truyền đơn kêu gọi nhân dân Cuba tranh đấu cho dân chủ. Lần này ông bị thẩm vấn nhưng được trắng án. Những hành động can đảm ấy khiến người Việt và người Cuba từng tranh đấu cho dân chủ coi ông là anh hùng. Không ít người phê b́nh ông thế này thế kia. Riêng tôi, tôi rất cảm phục tinh thần yêu nước, ḷng can đảm, nhất là tinh thần tự phát tranh đấu của ông. Tất cả các nhà tranh đấu hiện nay như HT Thích Quảng Độ, TT Thích Tuệ Sỹ, TT Thích Không Tánh, Lm Nguyễn Văn Lư, Lm Phan Văn Lợi, Ks Đỗ Nam Hải, nhà báo Nguyễn Khắc Toàn, Ls Nguyễn Văn Đài, Ls Lê Thị Công Nhân, anh Nguyễn Ngọc Quang, doanh nhân Phạm Bá Hải, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, sinh viên Nguyễn Tiến Trung, sinh viên Nguyễn Hoàng Lan, v. v…; mới đây có thêm Ks Phạm văn Trội, nhà giáo Vũ Hùng, kư giả Trương Minh Đức, sinh viên Vũ Hùng, cựu t́nh báo viên Vơ Văn Nghệ, các chị Vũ Thanh Phương, Lê Thị Kim Thu, Lữ Thị Thu Duyên, Hồ Thị Bích Khương, Lữ Thị Thu Duyên, Cao Quế Hoa, Lê Thị Nguyệt, và nhiều nhà tranh đấu mới khác; rồi đến hàng chục ngàn công nhân đ́nh công, hàng chục ngàn dân oan biểu t́nh… Tất cả đều là tự phát, đều được thúc đẩy bởi ḷng yêu nước, lương tâm và ư thức trách nhiệm trước t́nh h́nh đất nước đang bị giặc nội xâm tàn phá khiến dân t́nh đau khổ, đất nước tụt hậu. Trong những người tranh đấu ấy, rất nhiều người chẳng tài giỏi, đặc sắc hay ưu tú trong xă hội. Biết bao người khác vượt trội hơn họ về đức độ, tài năng, học vấn, tầm ảnh hưởng, khả năng lên tiếng… Nếu những người này cũng can đảm tranh đấu như họ th́ cục diện đất nước đă thay đổi nhanh chóng! Nhưng nếu cứ chờ đợi người này người kia giỏi hơn ḿnh dấn thân trước đă như đại đa số các trí thức, thanh niên, sinh viên hiện nay đang chờ th́ sẽ chẳng có ai tranh đấu cả. Mọi cuộc tranh đấu hầu hết đều tự phát, không ai chờ ai! Tại sao phải chờ đợi ai đó tranh đấu trước đă? Tại sao chính ta không phải là người ấy? Những người hiện đang tranh đấu kia họ có chờ ai đâu? Ḷng yêu nước thúc đẩy họ sáng kiến ra phương cách hành động, giúp họ vượt thắng sợ hăi để cấp bách cứu nước cứu dân. Họ cũng không chờ gia nhập một tổ chức nào trước đă, hay chờ có được sự bảo đảm an toàn nào đă rồi mới đấu tranh. Không! Họ không chờ đợi! T́nh cảnh dân chúng bị áp bức đau khổ không cho phép họ chần chờ. Chính khi lên tiếng đấu tranh, họ mới được nhân dân trong và ngoài nước cùng thế giới tự do ủng hộ, lên tiếng bảo vệ. Nếu họ không tự phát đấu tranh, ai biết đến họ để tiếp tay, ủng hộ hay bảo vệ? Đôi khi t́nh thế cấp bách buộc họ đứng ra lănh trách nhiệm, chấp nhận đứng mũi chịu sào thành lập các tổ chức đấu tranh. Nhưng đa số tự ghi danh vào các tổ chức đấu tranh khi các tổ chức này lên tiếng mời mọi người gia nhập. Khởi đầu chỉ có những người tự phát đấu tranh, dần dần họ mới liên kết được thành tổ chức, đoàn ngũ để đấu tranh mạnh mẽ và hữu hiệu hơn. Các tổ chức này có bổn phận giúp đỡ các cá nhân đấu tranh, bảo vệ họ, tạo điều kiện để họ tiếp tục đấu tranh. Tổ quốc hiện nay đang bị giặc nội xâm tàn phá đau thương. Là con dân nước Việt, là thanh niên, thanh nữ, là sinh viên, học sinh, tương lai tổ quốc, rường cột nước nhà… bạn có nghe thấy tiếng rên xiết của bao nhiêu oan khiên, ngang trái chất chồng không? Bạn có xúc động trước t́nh trạng đau thương của dân tộc hiện nay không? Cảm xúc ấy chỉ là cảm xúc xuông hay sẽ biến thành hành động? Những người đang tranh đấu hiện nay, biết bao người kém bạn về nhiều phương diện, họ tranh đấu được, lẽ nào bạn không? Những người đang tranh đấu hiện nay, nhiều người liễu yếu đào tơ, một con sâu nhỏ cũng làm họ sợ hăi, thế mà họ dám ngang nhiên tranh đấu, lẽ nào bạn không dám? Bản tính bạn mạnh dạn hơn họ, lẽ nào bạn lại hèn hơn? Nhát th́ đành chấp nhận, chứ hèn làm sao chấp nhận được, phải không bạn? Hăy sáng kiến và tự phát hành động! Bạn c̣n chờ đợi ǵ và chờ đợi bao lâu nữa? Hăy tự phát làm theo ḷng yêu nước của bạn thúc đẩy! Hăy thử bắt đầu bằng một việc rất nhỏ xem. Chẳng hạn đem đến cho một dân oan biểu t́nh nào đó một gói ḿ ăn liền, một chai nước, hay một ổ bánh ḿ, một gói xôi để người ấy no bụng mà tranh đấu và cũng để tỏ t́nh đồng bào, được không? Thử bộc lộ nỗi bất b́nh và chia sẻ cảm nghĩ của ḿnh với những bạn đồng học hoặc đồng nghiệp với ḿnh về t́nh h́nh đất nước, để gây ư thức yêu nước và trách nhiệm cứu nước nơi họ, được không? Thử tự phát lập thành một nhóm hai ba người để cùng thường xuyên chia sẻ, t́m hiểu xem ḿnh có thể làm ǵ hữu ích cho đất nước, cho công cuộc đấu tranh đ̣i tự do dân chủ đang được phát động, có được không? Người nọ người kia làm được, tại sao tôi không? Hăy dũng mănh noi gương anh hùng tuổi trẻ Trần Quốc Toản xưa, và bao tấm gương anh hùng trẻ tuổi trước mắt: Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân chẳng hạn! Hăy bắt đầu hành động dù chỉ bằng một hành động nhỏ. Đừng thấy hành động nhỏ mà coi thường: “gió góp lại thành băo” đấy! Một tiếng nói phản kháng độc tài, một hành động ủng hộ dân chủ, dù nhỏ bé cũng đều góp phần vào quá tŕnh xây dựng tự do dân chủ. Tùy vị thế, hoàn cảnh và sáng kiến, hăy nói cho nhà cầm quyền độc tài biết: “Đủ rồi, thanh niên chúng tôi không thể măi măi nhắm mắt làm ngơ cho nhóm nhỏ mấy trăm người của các ông tiếp bóc lột nhân dân măi măi. Đất nước này do ông cha ta bao đời hy sinh dày công xây dựng, tuyệt nhiên không phải của riêng ai, chắc chắn là không phải của riêng các ông”. Thanh niên ơi! Hăy ra tay cứu lấy đất nước! Hăy tự phát hành động! Hăy thử bắt đầu bằng một việc thật nhỏ xem! Một danh nhân nói: “Hoặc ngay bây giờ, hoặc không bao giờ!” Phải, nếu bây giờ không bắt đầu, th́ chẳng bao giờ bắt đầu cả! Hoặc lên tiếng đấu tranh, hoặc im lặng đồng lơa với tội ác. Không có con đường thứ ba! Canada, ngày 5/9/2007 Nguyễn Chính Kết |
| THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 6.9.2007 Phản kháng Chiến dịch vu cáo Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ và GHPGVNTN, từ Huế Ḥa thượng Thích Thiện Hạnh viết Kiến nghị thư và từ Tiền Giang Thượng tọa Thích Minh Nguyệt viết Kháng thư phản đối lănh đạo Nhà nước CHXHCNVN — "Hăy chấm dứt ngay chiến dịch mời làm việc, huy động lực lượng công an hùng hậu, ch́m, nổi bao vây HT Thích Quảng Độ tại Thanh Minh Thiền Viện, bao vây chúng tôi, tại chùa Báo Quốc, và các chùa thuộc GHPGVNTN khắp các tỉnh thành có Ban đại diện GHPGVNTN, trong suốt tuần lễ Vu Lan đến nay (1/9/2007), vẫn chưa tháo lui, làm tín đồ sợ hăi không dám đi chùa lễ Vu Lan. Cấm ngăn chúng tôi không được ra khỏi chùa, không cho chúng tôi thăm viếng, mừng tuổi hạ chư Tôn đức các Tổ đ́nh, các chùa trong thời gian măn hạ. Chính quyền đang vi phạm tín ngưỡng của chúng tôi". — "Chúng tôi đi ủy lạo đồng bào dân oan là v́ hạnh nguyện từ bi của đạo Phật đối với chúng sanh đau khổ chứ đâu có cầm đầu, xúi giục mua chuộc ai đâu mà qui tội cho Giáo hội chúng tôi cầm đầu sách động ??? — "Yêu cầu Nhà nước có chủ trương đúng đắn nhằm giải quyết thỏa đáng, quyền lợi và sự oan ức của dân oan khiếu kiện, để đồng bào an tâm ổn định cuộc sống, tích cực góp phần xây dựng đất nước giàu đẹp, đạo đức, văn minh". PARIS, ngày 6.9.2007 (PTTPGQT) - Kể từ ngày 23.8 khi công an Hà Nội ngăn cản phi pháp công cuộc cứu trợ những người Dân oan khiếu kiện đang bị thiếu thốn lương thực và bắt Thượng tọa Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xă hội áp giải về Saigon, một chiến dịch vu cáo qui mô và rộng răi trên báo chí toàn quốc nhắm vào cá nhân Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo và Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN). Chiến dịch vu cáo vô bằng trên mặt báo từ ngày 23.8 cho đ̓ |