Posted: 8/29/2007 9:01:33 PM Posted: 8/30/2007 7:57:12 PM
Những Luận Điệu Vẫn Ấu Trĩ, Phản Tiến Bộ Chính trị - xă hội Phạm Hồng Sơn 30/08/2007. Những ngày gần đây các phương tiện truyền thông ( báo viết, truyền h́nh, báo mạng,…) của Nhà nước Việt nam ( dưới sự “ lănh đạo” của đảng cộng sản) đă đồng loạt viết bài có tính đả kích, chụp mũ, bôi nhọ những người có tấm ḷng hảo tâm, bác ái thực hiện công việc trợ giúp cho những người dân oan đang đi khiếu kiện tại Sài g̣n và Hà nội. Trong số những người đó, báo chí Việt nam viết nhiều về ba nhân vật: Lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ- viện trưởng Viện hóa đạo thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất ( hiện chưa được Nhà nước Việt nam công nhận), người đă được trao giải thưởng Rafto của Na-uy có uy tín quốc tế về Nhân quyền; Thượng tọa Thích Không Tánh- trưởng ban từ thiện xă hội thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam Thống nhất, và ông Nguyễn Khắc Toàn – một cựu chiến binh và là người đă được trao giải thưởng đấu tranh về nhân quyền của Tổ chức Human Rights Watch, tổ chức bảo vệ nhân quyền có uy tín trên thế giới có trụ sở tại Hoa kỳ ( đă từng chỉ trích cả giới chức Hoa kỳ về nhiều vấn đề nhân quyền). Những bài báo trên Nhân Dân, Quân đội nhân dân, An ninh thế giới, Lao động, Tiền phong, Le Courrier du Vietnam, VTV1,…và bản tin của TTXVN tựu trung lại cùng muốn cho độc giả hiểu: 1. Nhân dân đi khiếu kiện đông người là do sự kích động, xúi giục của người khác. 2. Các vị chân tu thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất đi giúp đỡ đồng bào dân oan là có mục đích “ chính trị”. 3. Cá nhân ông Nguyễn Khắc Toàn là người có tiền sự không tốt đẹp, hành động v́ “ cơ hội chính trị”. 4. Tất cả những người đang giúp đỡ đồng bào dân oan là kích động gây rối an ninh, trật tự, theo chỉ đạo của các “ thế lực thù địch ở nước ngoài”, “ phản dân hại nước”. (1) Về điểm 1: Xin trích dẫn một số ư kiến: - “ Vấn đề giá đất, thưa Quốc hội, đây là một trong những vấn đề mà trong lănh đạo, điều hành, trong quản lư của Chính phủ đang là khó khăn, vướng mắc rất nhiều và Chính phủ cũng tốn rất nhiều thời gian về vấn đề này” ( Trích phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 31/03/2007. Nguồn:VietNamnet) - “ Tôi nhấn mạnh đến trách nhiệm của chính quyền địa phương và trách nhiệm của các cơ quan chức năng thuộc Chính phủ. Phải có sự chuyển động từ trên xuống dưới về mặt trách nhiệm, chúng ta mới có thể giải quyết vấn đề khiếu kiện đông người” ( Trích trả lời phỏng vấn của Tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền ngày 31/07/2007. nguồn: Vietnamnet ) - “ Người dân khiếu nại hết tháng này sang tháng khác, có những người tôi tiếp tháng này, tháng sau họ lại đến gặp. Ḿnh quen mặt họ. Nhiều người dân đến khiếu nại nói rằng, mặc dù bộ Tài nguyên môi trường có văn bản yêu cầu địa phương giải quyết, nhưng đến giờ địa phương vẫn chưa có động tĩnh ǵ. Họ cũng phản ánh những trường hợp giải quyết không thỏa đáng, thậm chí có trường hợp thách thức trong giải quyết khiếu nại của người dân”, “ Chúng ta đă nói nhiều về chuyện địa phương nào để dân khiếu kiện mà không xử lư th́ Chủ tịch ở địa phương đó phải chịu trách nhiệm và phải bị xử lư. Nhưng chúng ta đă xử lư ai? Chưa thấy xử lư ai về việc này cả. Trong khi đó, khiếu kiện nhiều, thậm chí, khiếu kiện vượt cấp nhiều, khiếu kiện đông người. Như vậy là, chúng ta chưa nghiêm trong việc xử lư trách nhiệm.”, “ Năm ngoái, làm thử thống kê những vụ chúng tôi đă giải quyết, có đến 80% ư kiến người dân khiếu nại là đúng.” ( Trích trả lời phỏng vấn của nguyên Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường Mai Ái Trực ngày 26/07/2007. Nguồn: Vietnamnet) Như vậy, chỉ căn cứ vào những phát biểu trên đây của những người đang và đă nắm quyền trong chính thể hiện tại, có thể thấy rơ luận điệu cho rằng người đi khiếu kiện là do sự xúi giục của những “ kẻ xấu” là hoàn toàn sai trái, là ư đồ nhằm che đậy sự thật đau đớn thiệt tḥi mà nhiều người dân đang phải gánh chịu. Việc khiếu kiện đông người hay tầng lớp dân oan đang h́nh thành ngày càng lớn là hậu quả của một chính sách điều hành yếu kém, vô trách nhiệm và đang bế tắc của những người nắm quyền. Về điểm 2: Việc các vị chân tu tham gia trợ giúp những cảnh đời lầm than của dân oan không chỉ thể hiện một trách nhiệm công dân mà đó cũng chính là thể hiện tấm ḷng từ bi của Đạo Phật, thể hiện phẩm hạnh đầu tiên của Phật tử là tấm ḷng Hiến tặng. Không kể đến những người tu hành, là một người b́nh thường cũng phải biết rung động, xót xa trước những cảnh thiệt tḥi, oan khuất của đồng bào, đồng loại. Thể hiện một thái độ ủng hộ “một chế độ đa nguyên, đa đảng, đại diện đầy đủ cho 80 triệu dân” ( trích lời Lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ) là việc làm cần thiết của mọi người yêu chuộng tự do, lo lắng cho cuộc sống chung của cả cộng đồng, đó cũng chính là tinh thần Đạo Bát chính của Phật pháp trên con đường diệt trừ “ Vô minh”. Trong khi nhiều phật tử khác của Nhà nước hiện nay luôn phải xưng tụng khẩu hiệu “ Đạo pháp, Dân tộc và Chủ nghĩa xă hội”, đó có thể là tâm niệm của một số phật tử, chúng ta tôn trọng trên tinh thần tự do, nhưng đáng tiếc nếu ai đó vẫn c̣n ủng hộ cho một chủ nghĩa phi khoa học đă bị thực tế loại bỏ th́ con đường diệt trừ “ Vô minh” sẽ phải dài thêm ra thôi. Về điểm 3: Các bài báo đă tỏ ra không công bằng khi nói tới tiền sự của ông Nguyễn Khắc Toàn, các tác giả đă không đề cập chi tiết năm 2003 trước ṭa ông Nguyễn Khắc Toàn đă biện hộ và bác bỏ hoàn toàn các cáo buộc của phiên ṭa gián điệp “ công khai” ( cử tọa phải có giấy phép mới được tham dự!) và tất cả các tổ chức nhân quyền quốc tế, nhiều cơ quan ngoại giao của Hoa kỳ, Châu Âu,…phản đối phán quyết của “ṭa án”. Về những vấn đề tố tụng của ông Nguyễn Khắc Toàn như các báo đề cập vào năm 1979, 1983, nếu giả định đó là sự thật, th́ cho tới nay những án tích đó ( nếu có) đă đương nhiên bị xóa bỏ, coi như chưa bị kết án ( theo điều 63 bộ luật h́nh sự). như thế các tác giả đă không hiểu biết pháp luật hay cố t́nh “ đánh lận con đen”. Hơn nữa, nếu một người đă có những sai lầm trong quá, mà hiện tại trở thành một người có tinh thần dấn thân v́ xă hội như ông Nguyễn Khắc Toàn th́ người đó càng xứng đáng được động viên và hoan nghênh. Việc cho rằng ông Nguyễn Khắc Toàn là “kẻ cơ hội chính trị”, tôi không hiểu rơ ư của tác giả khi chụp cho ông Nguyễn Khắc Toàn “ danh hiệu “ đó liệu có phải ư muốn nói ông Nguyễn Khắc Toàn là người biết nắm lấy cơ hội để làm chính trị giúp dân giúp nước không, nếu đúng như thế, tại sao lại không ủng hộ ông Nguyễn Khắc Toàn? C̣n nếu tác giả muốn ám chỉ ông Nguyễn Khắc Toàn là tư lợi trong công việc chính trị th́ theo tôi giải pháp hiệu quả nhất để chứng minh điều đó là để ông Nguyễn Khắc Toàn tham gia lănh đạo cùng với những nhà chính trị khác trong chính quyền hiện nay để xem ông Nguyễn Khắc Toàn có “cơ hội” hơn những vị lănh đạo hiện nay không. Nếu không, danh hiệu “ cơ hội chính trị” gắn cho ông Nguyễn Khắc Toàn không có sức thuyết phục, đó chỉ là một nhận xét cá nhân đă thoát khỏi sự thận trọng cần thiết. Về điểm 4: Việc nói những người đi giúp đỡ dân oan là kích động dân chúng gây rối là một âm mưu vu khống nhằm đe dọa những tấm ḷng từ thiện và cô lập, đẩy những người dân oan vào bước đường cùng. Chúng ta hăy xem lại những lời tâm t́nh của Lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ khi đến với hàng trăm dân oan tại Sài g̣n ngày 17/07/2007: “ Yêu cầu chính phủ phải giải quyết cho đồng bào thỏa đáng, đừng để cho đồng bào phải tiếp tục sống trong khổ cực. Xin đồng bào đừng v́ quá bức xúc mà làm những chuyện quá khích”. Bất kỳ một Nhà nước văn minh nào cũng phải đảm bảo cho người dân thể hiện những bức xúc, bất b́nh của cá nhân hoặc tập thể một cách công khai, ôn ḥa và phải coi đó là một cơ chế cảnh báo sớm các sai lầm trong quá tŕnh vận hành của xă hội. Những người giúp đỡ về tinh thần, hiểu biết, tạo điều kiện về vật chất và phương tiện cho những người muốn thể hiện bức xúc ( nhân dân khiếu kiện chẳng hạn) cần phải được khuyến khích và bảo vệ. Những phương tiện như máy tính, điện thoại di động, camera, biểu ngữ chẳng phải là những phương tiện tối cần thiết cho việc biểu tỏ bức xúc, bất b́nh và chia sẻ bức xúc, bất b́nh một cách ôn ḥa hay sao? Hệ thống đoàn thể xă hội do Nhà nước công nhận hiện nay liệu có c̣n hoạt động hay không khi không thấy một đại diện của Hội phụ nữ, Hội nông dân, Hội người cao tuổi, Mặt trận tổ quốc,…có mặt trợ giúp, động viên, thăm hỏi giúp đỡ những người dân oan đang sống cảnh tạm bợ ở quanh các văn pḥng tiếp dân trung ương? Chính những người không thuộc các tổ chức của Nhà nước đang giúp đỡ dân oan là những người đang tự nguyện đảm nhận thay công việc của các Hội đoàn xă hội hợp pháp hiện nay, họ đang góp phần xây dựng nền tảng công bằng cho một xă hội an ninh trật tự theo ư nghĩa đứng trên lợi ích của người dân, chứ không phải một xă hội im lặng có lợi cho giới cầm quyền. Phương châm đối ngoại của Việt nam “ sẵn sàng làm bạn với tất cả các nước”, sau thời kỳ khủng hoảng suy thoái trầm trọng của chính sách chỉ quan hệ với các nước XHCN, vẫn chưa thấy báo nào của Việt nam phê phán hoặc đặt dấu hỏi “ sẵn sàng làm bạn cả với những nước có chính thể phản động?”. Trong khi đó, người dân trong nước có những quan hệ, trao đổi và nhận một số trợ giúp của đồng bào hải ngoại để trợ giúp cho dân oan th́ nhiều tờ báo Việt nam dễ dàng qui chụp là “ thế lực thù địch”, là “ phản nước hại dân”. Liệu có phải một số nhà báo Việt nam đang cố tạo ra những từ ngữ truyền thống với phản nghĩa truyền thống hay không? Khi đề cập những tiêu cực, bất công của xă hội có nghĩa là “ thù địch”? Khi làm cho người cầm quyền phải có trách nhiệm có nghĩa là “ phản dân hại nước”? Phải chăng những người lănh đạo cộng sản hoặc những người đang c̣n “ yêu” chế độ XHCN đă quên mất rằng cần phải đứng về phía những người dân oan đáng thương đó, trong số họ đa phần là thuộc giai cấp nông dân và đang trở thành những người vô sản thực sự. Những người chấp bút các bài báo đó chắc đă quên rằng những đồng bào hải ngoại đang quan tâm trợ giúp dân oan cũng là “ khúc ruột ngàn dặm” đó sao? Họ có thể không ủng hộ hoặc phản đối mô h́nh chính trị hiện tại, nhưng rơ ràng những việc họ đang làm chính là v́ lợi ích của người dân, những người đang chịu cảnh thiệt tḥi, oan ức của chính sách quản lư xă hội hiện nay. Việc Viện hóa đạo thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất có một “quĩ cứu tế dân oan” tới vài trăm triệu đồng cũng cho thấy khi một Hội đoàn hay một cá nhân không được Nhà nước ủng hộ, nhưng có tấm ḷng quảng đại cứu giúp những dân oan thiệt tḥi vẫn có thể nhận được sự ủng hộ, đóng góp từ đồng bào Việt nam ở khắp nơi. 300 triệu đồng Viện hóa đạo thuộc Giáo hội phật giáo Việt nam thống nhất dự định gửi giúp tới những dân oan tại Hà nội ngày 23/08/2007 vừa qua là một số tiền lớn so với gia sản của một cá nhân b́nh thường, nhưng chỉ là con số rất nhỏ so với những thiếu thốn, nhu cầu của những người dân đang khiếu kiện và cũng là nhỏ so với số tiền “lót tay” hay “ giải trí” của một số đảng viên cộng sản đă phải hầu ṭa trong thời gian gần đây, nhưng việc chuyển số tiền đó tới đồng bào đă bị chặn lại ngay trước những bàn tay đang cần giúp đỡ. Chính những người dân oan sẽ là người hiểu hơn ai hết ai là người v́ dân ai là người đang có những hành động “ phản dân hại nước”. Vài lời kết thúc: Một chính quyền có thể dùng các biện pháp mạnh để giấu bớt đi những bức xúc, bất công của xă hội trong một thời gian, nhưng điều đó chưa bao giờ là giải pháp làm cho xă hội ổn định hơn. Một hệ thống truyền thông do chính quyền kiểm soát có thể tạo ra một làn sóng thông tin sai lệch, nhưng sẽ chỉ làm gia tăng hiệu ứng ngược khi chính quyền đó đă mất tín nhiệm nơi dân chúng. Những người dấn thân đứng về phía những nạn nhân của một chính sách, một chính thể có thể phải đối mặt với nhiều khó khăn, nguy hiểm, nhưng phía sau họ luôn là đông đảo đồng bào họ và những người yêu chuộng tự do, công lư. Phạm Hồng Sơn 30/08/2007 (1) Xin tham khảo các bài: “ Vạch trần tṛ ”đánh lận con đen” của Thích Quảng Độ và đồng bọn” ( Nhân dân 25/08/2007), “Chặn đứng một âm mưu gây rối an ninh trật tự” ( TTXVN 25/08/2007), “ Thích Quảng Độ và các tham vọng chính trị đội lốt tôn giáo ( Nhân dân 28/08/2007), “ Lật mặt những kẻ phản động kích động người khiếu kiện gây rối” ( Quân đội Nhân dân 26/08/2007), “ Họ đang mưu toan điều ǵ” ( Quân đội Nhân dân 28/08/2007), “ Bộ mặt thật những kẻ chủ mưu kích động người khiếu kiện gây rối” ( Tiền phong 26, 27/08/2007), “ Mưu đồ biến khiếu kiện thành biểu t́nh chống chính quyền” ( Lao động 27/08/2007), “ Các phần tử cơ hội chính trị ngày càng lộ rơ bản chất phản động” ( Lao động 25/08/2007), “Lật mặt những kẻ phản động kích động người khiếu kiện gây rối” ( Sài g̣n giải phóng 28/08/2007),” Ông Quảng Độ và hành động gây rối an ninh trật tự xă hội” ( An ninh thế giới 29/08/2007),” Une organisation rebelle dementelee par la police” (Le Courrier du Vietnam 02 Sept 2007)… Anh Phạm Hồng Sơn và một số người bạn Nguồn: Ykien.net email this page | Tranh luận
Posted: 8/31/2007 7:05:26 AM
.........HẬU QUẢ MẤT QUYỀN LÀ TẤT YẾU Trước khi có đợt Báo chí bồi bút tung ra những lời vu khống, th́ chính xếp x̣ng CSVN Nguyễn Minh Triết đă để lộ ra một câu sợ hăi run lây bẩy. Thực vậy, tôi đọc tin như sau: Đoạn Audio của nhóm phóng viên Dân Chủ Nhân Quyền thu lại trên đài truyền h́nh VTV3 lúc 7 giờ tối ngày 27 tháng 8, 2007. Qua đó, Nguyễn Minh Triết báo động, kêu gọi các lực lượng công an, quân đội phải tuyệt đối trung thành nếu không muốn bị sụp đổ như Liên Sô Khi nghe lời tuyên bố trên Truyền H́nh VTV3, tôi nghĩ là Nguyễn Minh Triết đă nói hớ hoặc sợ có Đảo chánh. Nếu Chủ tịch nước không nói hớ hoặc không sợ có Đảo chánh, th́ đây là câu nói chứng tỏ sự sợ hăi đến tột cùng để cho Dân chúng nghĩ đến sự sụp đổ giống như Thế giới Cộng sản. Có lư do để Nguyễn Minh Triết và cả Bộ Chính trị nghĩ đến sự sụp đổ giống như Liên Xô, đó là những cuộc đấu tranh của chính giai cấp vô sản đói khổ và viễn tượng tụt dốc của Kinh tế giống hệt thời lật đổ Cộng sản tại Liên Xô và Đông Au. ....( Nguyen Phuc Lien )
Posted: 8/31/2007 7:12:09 AM
........=> Công Nhân đ́nh công chống bóc lột: Những cuộc đ́nh công của Thợ thuyền vẫn tiếp tục và lan tràn. CSVN cố thủ giữ độc quyền để có thể bóc lột sức lao động. Những chủ ngoại lai mua rẻ nhân công Việt Nam. Cường quyền độc tài bán rẻ nhân công và chia chác với ngoại lai cho túi riêng của ḿnh. Những Công ty quốc doanh dùng quyền tộc tài mà trả lương rẻ, bóc lột nhân công. Khi vật giá chưa lên, th́ họ c̣n chịu đựng được. Nhưng khi vật giá tăng vọt, th́ sức chịu đựng không nổi, đành phải đ́nh công, đấu tranh chống bóc lột. Cùng cực quá, th́ họ có ḱm búa sẵn trong tay và không sợ hăi ǵ Công đoàn nhà nước hoặc Công an. Hai cuộc nổi dậy trên đây đến từ giới lao động cùng cực mà Cộng sản gọi là giới vô sản. H́nh ảnh búa liềm c̣n hiện ra trước mắt Nguyễn Minh Triết để ông phải sợ hăi.... ( Nguyen Phuc Lien )
Posted: 8/31/2007 1:48:44 PM
Vẫn dùng vũ lực giải tán dân oan truyen thongDCVOnline- Tin ngắn SÀI G̉N, Việt Nam: Trong tháng 8 vừa qua, hàng trăm nông dân các tỉnh Nam bộ như Bến Tre, An Giang, Lâm Đồng, B́nh Thuận, Rạch Giá, Tiền Giang...lại tập trung khiếu kiện hàng trước trụ sở văn pḥng Quốc hội 2, 194 Hoàng Văn Thụ. Mặc dù, cách đó không lâu, đêm 18 sang ngày 19/7 họ đă bị công an dùng vũ lực hốt về địa phương . Nhưng tại các địa phương, dân oan đă không được giải quyết thỏa đáng các đ̣i hỏi của ḿnh như chính quyền hứa hẹn. V́ vậy ngay từ đầu tháng 8, hàng trăm người lại kéo sề Sài G̣n biểu t́nh. Trong những ngày 27-30/8/2007, hàng trăm dân oan đă diễu hành trên các đường phố trung tâm quận 1 và 3 của Sài G̣n. Họ mặc áo trắng, đem theo băng rôn, biểu ngữ đ̣i trả lại ruộng đất. Cuộc tuần hành diễn ra ôn ḥa. Nhiều người dân thành phố Sài G̣n nơi dân oan đi qua đă bày tỏ thiện chí với họ. Sáng ngày 30 tháng 8, hàng trăm cảnh sát dă chiến với trang bị vũ khí đă xông vào giải tán đ̣an biểu t́nh. Cũng như trước kia, những người dân bị cưỡng bức lên các xe đưa trở về địa phương với lời giải thích là địa phương sẽ giải quyết. Công an bắt đi một số dân oan quê ở B́nh Thuận như Lương Văn Sinh, Nguyễn Thị Nga... tịch thu điện thoại, xe máy của họ và hiện vẫn chưa trả lại. Một dân oan khác là Dương Âu (Đà Lạt) bị tịch thu máy chụp h́nh và điện thoại di động. Chị Thu Trang, Thu Duyên, Thúy Vân, bà Lương Thị Tám, ông Tiến, bà Hoa... và một số dân oan bị thấm vấn cho hay, công an tra hỏi về các liên hệ của họ với nước ngoài. Một số dân oan đă trả lời phỏng vấn của các đài báo hải ngoại bị đe dọa truy tố. Công an cũng truy t́m nguồn gốc của những chiếc áo trắng mà dân oan mặc v́ cho rằng nó liên quan tới chiến dịch mặc áo trắng v́ nhân quyền do Khối 8406 phát động. Công an bắt một số người viết giấy cam kết không đi khiếu kiện nữa, đồng thời truy hỏi những người đă viết đơn xin khiếu kiện theo điều 69 Hiến Pháp nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Cũng trong những ngày này, hàng lọat tờ báo (của Đảng) đă đồng loạt lên tiếng về việc dân oan và cho rằng họ "bị bọn phản động nước ngoài, xúi giục, lôi kéo”. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cùng Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, Thích Không Tánh ...bị bôi nhọ v́ đă tham gia cứu trợ dân oan. Báo Nhân Dân số ra hôm nay, cho biết , "Dân oan đă tự nguyện trở về địa phương”. Dưới đây là một số h́nh ảnh "tự nguyện” mà DCVOnline đă ghi nhận được. © DCVOnline
Posted: 8/31/2007 4:26:12 PM
LƯ ĐẠI NGUYÊN BÁO CHÍ BỊ VIỆT CỘNG BẮT XỀP HÀNG CHỐNG LẠI PHẬT GIÁO THỐNG NHẤT ĐI CỨU DÂN OAN Từ ngày Nguyễn Tấn Dũng ngồi vào ghế thủ tướng, chưa thấy làm được điều ǵ ích nước lợi dân, chỉ thấy toàn là những hành vi chống lại với tiến tŕnh đổi mới. Điều đáng tức cười nhất là Dũng luôn luôn tự rút súng bắn vào chân ḿnh. Như việc đi gặp Giáo Hoàng của Kitô Giáo Hoàn Vũ ở Lamă xong, liền để mặc đàn em đập phá tượng Đức Mẹ Sầu Bi và bỏ tù Lm Nguyễn Văn Lư, rồi hô hoán lên là Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Ṭa Thánh Vatican đồng ư. Để Giáo Dân và Giáo Hội Kitô phải có thái độ phản đối. Điều ngu muội nhất là Dũng đă tự bắn vào đầu ḿnh khi ban hành chỉ thị số 37/CP, ngày 29/11/2006, nhằm bịt miệng báo chí, tạo điều kiện cho khuynh hướng bảo thủ đưa Lê Doăn Hợp vào chức Bộ Trưởng Thông Tin Truyền Thông để buộc tất cả báo giới Việt Nam phải “đi đúng lề đường bên phải” của phe bảo thủ, có nghiă là đi trái hướng của đường đổi mới. Biết rằng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết sở dĩ có được vị thế lănh đạo hôm nay, đều nhờ vào không khí đổi mới, phát xuất từ Miền Nam, mà tờ báo Tuổi Trẻ của Sàig̣n có công đầu. Ấy thế mà chính tờ Tuổi Trẻ lại trở thành “con dê tế thần” cho phe bảo thủ của Nguyễn Tấn Dũng mới là đau. Kẻ đau nhất không ai khác hơn là cựu thủ tướng Vơ Văn Kiệt, người đỡ đầu của tờ Tuổi Trẻ lẫn Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Minh Triết. Ngay sau vụ 2 phó tổng biên tập của Tuổi Trẻ bị ngưng chức, Vơ Văn Kiệt đă gặp cơ quan chủ quản của báo Tuổi Trẻ là Ban Thường Vụ Thành Đoàn Thanh Ńên. Trong gần 4 tiếng, Vơ Văn Kiệt đă dùng nhiều thời giờ nói về vấn đề tổ chức, quản lư của Thành Đoàn với các đơn vị trực thuộc. Ông nói: “Tờ báo Tuổi Trẻ hay nhà xuất bản Trẻ, thời kỳ đấu tranh thành lập, nếu không có cơ quan quản lư, không ra đời được. Một tờ báo lớn nhất của cả nước không c̣n mặc được cái áo của Thành Đoàn trước đây, Tuổi Trẻ không chỉ viết về đối tượng tuổi trẻ, thanh niên, mà là tất cả đối tượng khác; không chỉ xă hội, đời sống, mà là những vấn đề chính trị nữa. Nó vượt quá tầm địa phương rồi”. Việc Vơ Văn Kiệt quyết liệt nhập cưộc, với ư hướng muốn tờ Tuổi Trẻ không c̣n bị thống thuộc Thành Đoàn Thanh Niên Cộng Sản nữa, và với việc Nguyễn Tấn Dũng tự thủ tiêu tư thế đổi mới của ḿnh, chắc chắn nội bộ Việtcộng sẽ c̣n nhiều màn tŕnh diễn ngoạn mục. Nhưng, trong nhất thời th́ khuynh hướng bảo thủ đang thắng thế. Chúng đă đánh giập đầu tờ Tuổi Trẻ tiêu biểu cho khuynh hướng đổi mới, để bắt toàn thể báo chí Việtnam phải xếp hàng theo lệnh điều khiển của Lê Doăn Hợp, đồng loạt hợp xướng với bài b́nh luận của báo Nhân Dân điện tử đả phá Ḥa Thượng Thích Quảng Độ và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, dưới tựa đề: “Thích Quảng Độ và các tham vọng chính trị đội lốt tôn giáo”. Trong đó nói, Ḥa Thượng đă cầm đầu một số phần tử cực đoan, hoạt động chống phá nhả nước gây rối làm mất trật tự công cộng. Cùng với báo Nhân Dân, báo Tiền Phong và ViệtnamNet cũng đăng một loạt bài công kích việc Ḥa Thượng Thích Quảng Độ và các cộng sự, tổ chức cứu trợ cho Dân Oan đi khiếu kiện nhà đất. V́ vào ngày 17/07/2007, Ḥa Thượng đă đích thân cùng với phái đoàn của Giáo Hội, đến gặp, an ủi, trợ giúp chút tịnh tài cho những Dân Oan khốn khổ, nheo nhóc, đói khát, tụ tập la liệt bên ngoài Văn Pḥng Quốc Hội 2 ở Sàig̣n cả tháng trời, để khiếu kiện, mà chẳng ma nào đoái hoài. Việc đó đă làm Việtcộng hoảng sợ, khiến chúng vội vàng xuống tay đàn áp, giải tán Dân Oan, làm cho dư luận người dân trong ngoài nước và quốc tế thêm oán ghét Việtcộng hơn. Lập tức Hoà Thượng nhân danh Viện Trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN đưa ra kêu gọi đồng bào trong ngoài nước, tiếp tay cứu trợ Dân Oan Việt Nam, lời kêu gọi được hưởng ứng nồng nhiệt. Rồi ngày 23/08/07, Ngài Quảng Độ lại ủy cho Thượng Tọa Thích Không Tánh, Tổng Vụ Trưởng Từ Thiện Xả Hội của Viện Hóa Đạo ra tận Hànôi để cứu trợ cho Dân Oan. Khiến lănh đạo Viêtcộng cuống cuồng phải cho công an bắt Thầy ngay trước mắt Dân Oan, trong khi Thầy vừa mới trao tiền cứu trợ được một số người. Đây là một hành động thô bạo “ăn cướp cơm chim”, làm cho Dân Oan ngỡ ngàng, bật khóc và kêu réo vang trời, đ̣i Công An phải thả ngay Thầy Không Tánh ra. Sau một thời gian cầm giữ, đe dọa, thuyết phục thầy Không Tánh không kết quả, chúng buộc phải trả lại toàn bộ ngân khoản cứu trợ, kể cả số tiển bọn họ lấy được từ tay Dân Oan, rồi chuyển Thầy về Sàig̣n thả xuống cổng chùa Liên Tŕ nơi Thầy cư ngụ. Từ đó báo chí Việtcộng bắt đầu mở chiến dịch chụp mũ, tố cáo Ḥa Thượng Thích Quảng Độ và Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất là khích động Dân Oan gây rối loạn. Đáng buồn là một số trí thức, chính khách gà mờ, vội cho rằng, không nên biến vụ việc Dân Oan Khiếu Kiện thành phong trào đấu tranh chính trị. Có thể là một tổ chức nào khác th́ có ư đồ đó, nhưng với Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất, hay bất cứ một tôn giáo chân chính nào, th́ luật Phật, luật Trời cũng buộc các tín đồ, tín hữu và các giáo hội đó đều phải có trách nhiệm thiêng liêng là cứu giúp những người lâm cảnh khốn khó oan khuất. Trước cảnh Dân Oan Khiếu Kiện Việt Nam đói khát, tàn tạ nằm vật vă la liệt, đi đứng vất vưởng nơi hè phố của Sàig̣n, Hànội, mà không phát tâm cứu giúp th́ kè đó không phải là Người, chứ đừng nói là bậc tu hành của tôn giáo chân chính. Thế nên dù biết rơ hành động cứu trợ Dân Oan của ḿnh có bị Việtcộng vu khống lên án, hoặc bỏ tù, hay giết chết, th́ ngài Quảng Độ và các vị thuộc Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất cũng hoan hỷ đón đợi. Chỉ tội nghiệp cho Nguyễn Tấn Dũng, việc đánh phá ngài Quảng Độ và GHPGVNTN đi cứu trợ Dân Oan Khiếu Kiện lại chính là hành động Nguyễn Tấn Dũng tự bắn vào tim ḿnh. V́ thực ra Dân Oan đa số là những đồng chí, đồng đội và đồng t́nh của Dũng trước kia, họ đặt nhiều hy vọng vào việc Dũng làm thủ tướng, Triết làm chủ tịch nước để oan khiên của họ được sớm giải quyết. Nhưng chẳng những chính phủ của Nguyễn Tấn Dũng đă lờ đi, đùn về cho bọn thủ phạm địa phương tự giải quyết, lẽ cố nhiên là “đánh bùn sang ao”. Dân Oan lại kéo lên Sàigon, Hànội để nhịn đói, chịu khát khiếu kiện. Thế mà bọn Dũng, Triết lại chận không cho Phật Giáo Thống Nhất cứu trợ th́ quá là tàn nhẫn. Việc Nguyễn Tấn Dũng tự bắn vào chân, bắn vào đầu, bắn vào tim, rồi lê thân tàn què quặt, với cái đầu méo mó, trái tim không hồn tới Liên Hiệp Quốc xin làm hội viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An, th́ nếu có được tổ chức Quốc Tế này thí bỏ cho vị trí đó, cũng chẳng vẻ vang ǵ cho Việtnam ta. Little Saigon ngày 28/08/2007.
Posted: 9/1/2007 8:03:40 AM
Trí thức và gă hoạn lợn truyen thong Đoản Kiếm Cha hắn là một gă hoạn lợn. Sau khi cha hắn qua đời, để lại cho hắn bộ đồ nghề hoạn lợn và truyền tất cả kinh nghiệm cho hắn, hắn ta trở thành một gă hoạn lợn. Hoạn lợn Nguồn: Công việc của gă hoạn lợn cũng b́nh thường như bao nhiêu ngàn công việc khác. Ngày ngày gă hoạn lợn đạp xe chạy ṿng ṿng trên con đường làng, vào các thôn xóm nơi bà con cần gă giải phẫu cho những chú lợn đực sắp lớn. Vừa có thù lao để trang trải chi phí cho gia đ́nh, gă lại c̣n thu thập được mấy bộ tinh hoàn mỗi ngày nên chiều nào gă cũng lai rai vài ba xị với bạn bè… Cuộc sống của gă cứ êm ả trôi qua, ngày qua ngày, và gă chỉ hài ḷng có thế. Gă đếch cần biết chuyện ǵ xảy ra trên đời này ngoại trừ chuyện mấy con lợn bởi v́ gă là một gă hoạn lợn tuyệt vời. Trong xóm, cùng lứa với gă hoạn lợn cũng có mấy thằng bạn “trí thức”. Trí thức là những người có trong tay vài ba mảnh bằng hay c̣n gọi là học vị, có trong đầu dăm ba ngàn con chữ, và có những công việc có thể đem đến nhiều tiền hơn tiền của gă hoạn lợn. Đó là cái định nghĩa về trí thức nếu bạn đem ra hỏi gă hoạn lợn. Mà thực vậy, trí thức thời nay chỉ cần vài ba cái mảnh bằng, đọc được dăm ba cái chữ, cũng không hẳn cần phải biết viết, là có những công việc ở chốn quan quyền. Cái trí thức đó, tôi đặt tên là trí - thức - hoạn - lợn. Trí thức hoạn lợn chỉ khác gă hoạn lợn của tôi một điểm rất nhỏ không quan trọng. Đó là, gă hoạn lợn thực hiện phẫu thuật trên con lợn, c̣n trí thức hoạn lợn thực hiện phẫu thuật trên giấy tờ, sổ sách, computer… C̣n tất cả các điểm khác th́ giống nhau như hệt. Sếp trí-thức-hoạn-lợn (TBT báo Thanh Niên) Nguồn: charmingvietnamgala.com Gă hoạn lợn hay trí thức hoạn lợn cũng đều làm việc để kiếm sống. Gă hoạn lợn khi được khách hàng yêu cầu là sẵn sàng ra tay mà đếch cần biết điều gă làm sẽ làm đau con lợn đến đâu hay sẽ gây ra hậu quả ǵ hay không. Trí thức hoạn lợn khi được sai viết ǵ th́ cứ thế mà viết, cũng chả cần biết viết thế có ngửi được hay không. Gă hoạn lợn cũng như trí thức hoạn lợn đều chỉ biết lo cho gia đ́nh ḿnh, chiều chiều lai rai vài xị hay chơi một vại beer. Cuộc sống giản đơn như một điều đơn giản. H́nh mẫu của một gă trí thức hoạn lợn có thể t́m thấy trong loạt bài công kích phong trào dân oan biểu t́nh: Phá tan âm mưu kích động quần chúng biểu t́nh(1) đăng ngày 26/08/2007 trên tờ Thanh Niên của gă trí thức hoạn lợn Trương Định. Gă này nhận chỉ thị của trung ương Đảng để làm giải phẫu Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và cái đám dân đen biểu t́nh. Gă đă làm một cuộc giải phẫu hết sức vụng về. Hăy xem câu mở đầu: “Theo tin từ các cơ quan chức năng, mấy ngày gần đây, một số đối tượng lợi dụng Phật giáo (chủ yếu là tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất - một tổ chức bất hợp pháp), cầm đầu là Thích Quảng Độ ở Tp. HCM, cùng một số đối tượng cơ hội chính trị trong nước (nổi lên là Nguyễn Khắc Toàn ở Hà Nội) đă lợi dụng, kích động người khiếu kiện biểu t́nh chống đối chính quyền ở Hà Nội và Tp. HCM.” Ngay trong câu đầu tiên này, gă trí thức hoạn lợn đă dùng những từ ngữ ác ư một cách vô căn cứ để phẫu thuật ngài Ḥa Thượng Thích Quảng Độ. Tại sao Ḥa Thượng lại là người “lợi dụng Phật giáo”? Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại sao lại bất hợp pháp? Giáo hội có thể có tuổi đời c̣n lớn hơn tuổi của gă trí thức bồi bút hoạn lợn. Hơn nữa, nếu Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là bất hợp pháp thế th́ tự do tín ngưỡng lâu nay đảng rêu rao ở đâu? Nếu Nguyễn Khắc Toàn là cơ hội chính trị th́ lẽ ra hắn phải len lỏi vô đảng để leo lên làm bộ trưởng, thứ trưởng chứ sao lại hùa về với dân oan. Nói chung, toàn văn bài viết của gă trí thức hoạn lợn này chả đáng một cặp tinh hoàn lợn. Thế nhưng, với hàng trăm cái loa đồng loạt phát, nhân dân có thể bị cái hội chứng “Mẹ Trang Tử nghe con ḿnh giết người”, đọc tờ nào cũng thấy như vậy, đâm ra tin. Đó là chỗ yếu nhất của dân trí mà phong trào dân chủ cần phải khắc phục. Trong t́nh h́nh báo chí bị quản lư chặt chẽ, và là công cụ tuyên truyền chống lại phong trào dân chủ, điều cực kỳ khó là làm sao cho những người dân b́nh thường đừng tin vào những ǵ viết trên mặt báo, đọc trên mặt đài, phát trên sóng truyền h́nh. Đọc bài ông Hà Sĩ Phu trả lời phỏng vấn trên BBC đăng ngày 22/08/2007 tôi thấy vui v́ ít nhất tôi t́m được một trí thức thật sự. Tôi rất tâm đắc cái vấn đề ông ấy đưa ra là vấn đề dân trí. Đúng vậy, phong trào dân chủ không thể thắng khi mà dân trí c̣n quá thấp. Nhưng dân trí thấp không hẳn chỉ ở trong tầng lớp lao động nghèo, thất học, dân trí c̣n thấp cực kỳ trong tầng lớp trí thức hoạn lợn. Trí thức thực sự không phải chỉ là người có học vị, có hiểu biết mà trí thức trước hết phải là người có tâm huyết với cộng đồng với đất nước. Trí thức không sống cho riêng ḿnh mà sống cho xă hội. Trí thức không phải là bọn người cơ hội, a dua theo cường quyền để vụ lợi cho bản thân. Trí thức phải là những người đi trước, học những cái hay cái tiến bộ, là người truyền bá những tư tưởng mới, tiến bộ cho cộng đồng, cho dân tộc. Từ gă hoạn lợn đến trí thức có các thứ bậc: gă hoạn lợn, trí thức hoạn lợn, hoạn lợn trí thức và trên hết là trí thức thực sự. Hoạn lợn trí thức cao hơn trí thức hoạn lợn là bởi v́ có những gă hoạn lợn làm nghề hoạn lợn để kiếm sống nhưng chịu khó đọc, chịu khó học và hành xử như một trí thức. Họ là một thành phần không thể thiếu được trong phong trào đấu tranh cho dân chủ v́ họ là những người biết hy sinh và sống có lư tưởng. Thành phần này mới là ṇng cốt bởi v́ họ đông hơn nhiều so với trí thức thực sự. Phong trào dân chủ tuyệt đối không cần những gă trí thức hoạn lợn nhưng lại rất cần đội ngũ hoạn lợn nếu họ chịu khó và mong muốn trở thành thí thức. Tôi cũng là một gă hoạn lợn, và tôi cũng đang cố hết sức phấn đấu để được đứng vào hàng ngũ những kẻ hoạn lợn trí thức này. Tôi rất đồng ư với ông Hà Sĩ Phu, muốn phong trào dân chủ thành công, cần cải tiến tŕnh độ dân trí. Và muốn phát triển dân trí, ta phải cần một đội ngũ trí thức thực sự. Điều khó khăn là hiện nay đội ngũ này lại quá mỏng, ngược lại thành phần trí thức hoạn lợn lại quá áp đảo, không cho chúng ta có một cơ hội để phát triển dân trí. Gă hoạn lợn không thể tham gia vào phong trào dân chủ, trí thức hoạn lợn không những không tham gia vào phong trào dân chủ mà lại c̣n có những hành vi “ăn cơm chúa múa tối ngày” ra sức tuyên truyền nhằm ngăn cản phong trào. V́ vậy, đối tượng cần nâng cao dân trí nhiều nhất là thành phần hoạn lợn trí thức. Chúng ta cần phải nâng cao tri thức cho tầng lớp lao động nghèo, đưa một số những người có tâm huyết vào quỹ đạo của cuộc cách mạng dân chủ và cảm hoá một số trí thức hoạn lợn sang trí thức thực sự. Đối với tầng lớp lao động nghèo, ít học mà trên kia tôi gọi là gă hoạn lợn, họ không cần những ǵ cao siêu, không cần những khái niệm về tự do hay dân chủ hay bất kỳ một khái niệm nào trừu tượng, khó hiểu. Những ǵ họ có thể tiếp cận được phải thật là đơn giản, dễ hiểu, thiết thực với quyền lợi trực tiếp của họ. Thông tin tới nhóm này có thể dùng các phương thức như tờ rơi, hay truyền miệng. Thông điệp chỉ nên đơn giản và cụ thể hoá các vấn đề chính trị vào cuộc sống hàng ngày. Ngôn ngữ phải thật dễ hiểu, dễ đọc. Không nên dùng những ngôn ngữ quá cao siêu, sách vở mà chỉ cần cho họ những khái niệm đơn giản nhất. Ví dụ như: Thế nào là dân chủ? Đơn giản dân chủ là dân làm chủ xă hội như họ đang làm chủ chính căn nhà của họ. Thế nào là công bằng? Công bằng không thể có khi họ đang thiếu ăn thiếu mặc lại có nhiều “đầy tớ” chơi gái tiền triệu, đánh bạc tiền tỉ... Chúng ta không có công cụ để nâng cao dân trí, v́ công cụ nằm hết trong tay nhà cầm quyền. Chính quyền Hà Nội sẽ không để cho dân trí cao đâu. Họ đă và đang cố gắng bưng bít thông tin đến mức tối đa họ có thể. Những kẻ cầm quyền hoặc có địa vị cao trong xă hội đang t́m mọi cách duy tŕ quyền lợi của họ. Họ đă biến trí thức thành trí thức hoạn lợn, và hoạn lợn thành hoạn lợn dốt đặc. Chúng ta không thể nào khác hơn là phải chấp nhận thực trạng dân trí thấp và chiến đấu cho nền dân chủ trong hoàn cảnh dân trí thấp. Gă hoạn lợn vẫn có thể hiểu được những điều đơn giản nhất và nếu chúng ta biết khéo léo sử dụng từ ngữ và phương cách tiếp cận th́ hoạn lợn cũng có thể vào cuộc chiến dân chủ. Đợi cho dân trí cao… đợi đến bao giờ? © DCVOnline
Posted: 9/1/2007 8:19:49 AM
Phóng sự bà con Tiền Giang khiếu kiện: Cuộc chia tay ngoài dự kiến [VIII] Chính trị - xă hội Ái Sản Sáng qua, 29-8, tôi vẫn c̣n gặp được đại diện của đồng bào, chuyển những t́nh cảm của những người gởi gắm đến họ. Sáng nay, 30-8, lúc 6g30, trên đường đi học, vẫn c̣n thấy đồng bào chuẩn bị kéo về 210 Vơ Thị Sáu. Lúc 12 giờ, đi học về, tôi ṿng qua 210 chỉ để nh́n thấy đồng bào, vẫn thấy họ b́nh yên. Công an vẫn hiện diện như mọi ngày. Đến 14 giờ, sau khi trao đổi với một anh em X-Cà, một cú điện thoại bàn gọi cho tôi thông báo: “Bác phải về đây, họ mời về để giải quyết và nghỉ lễ… Thôi, hẹn con sau lễ nhé!” Giọng đồng bào nghẹn ngào… Tôi hỏi sao bác c̣n có thể gọi điện được… Đồng bào nói: “Lúc 1 giờ thấy có dấu hiệu động, tôi lẩn đi, rồi bắt xe ôm chạy…” Tội nghiệp! Đồng bào cho biết, từ thứ 2, đại diện tỉnh đă lên “mời” về nghỉ lễ và hứa sau lễ sẽ giải quyết. Đồng bào cương quyết không về, nói rằng: nghỉ lễ th́ các anh đi mà nghỉ, chúng tôi có vui đâu mà nghỉ lễ. Nhưng đại diện tỉnh nói: “Không về cũng phải về!”. Giọng cụ nghẹn ngào tiếp: “Chắc bác không chờ đợi được, đến bao giờ đây con?”… Nghe xong cuộc điện thoại, tôi tức tốc chạy ra 210 Vơ Thị Sáu. Lúc này là 14g35… đă chẳng c̣n bóng dáng đồng bào nào ở đó. Ngay ở hẻm 210, có một chiếc bàn gỗ, khoảng 5 người thanh niên đứng đó, gọi điện thoại liên tục. Cạnh đó là cửa hàng điêu khắc, anh công an đội mũ bảo hiểm đang ngắm nh́n pho tượng thiếu nữ đội b́nh nước. Cạnh đó, một chiếc xe biển số xanh của Tiền Giang vẫn c̣n đậu lại. Tôi đánh liều ghé vào xem tượng cùng anh công an. Sau khi hỏi thăm vài ba pho tượng, tôi quay sang anh công an. Thấy lon thiếu tá (hai vạch một sao), tôi bất giác chựng người. Chẳng lẽ phải cần đến cấp tá ra đây… xem tượng… “Chào sếp, mấy người kiện cáo ở đây đâu rồi anh nhỉ?” “Con gái con lứa mà cũng quan tâm chuyện này à? Tỉnh mời họ về hết rồi…” “Mấy hôm trước em thấy họ ở đây, hôm nay chẳng thấy đâu nữa…” “Th́ chiều qua B́nh Thuận, Lâm Đồng về, nay các tỉnh c̣n lại…” “Có ai không chịu về không sếp?” “C̣n tụi Tiền Giang trong kia ḱa… lát nữa cũng về thôi. Em đi mua tượng à?” “Vâng, em t́m cái tượng Suy tư, chưa t́m được cái nào ưng ư…” “Có phải cái kia không?” Anh thiếu tá vừa nói vừa chỉ vào tượng một triết gia phương tây đang ngồi trước pho sách… “Dạ không phải! Thôi em đi nhé!” Tôi thực sự bất ngờ! Cuộc chia tay với đồng bào nằm ngoài dự kiến… Chỉ có một điều không ân hận là đă chuyển được sự hỗ trợ của anh em, bạn bè cho đồng bào. Chắc họ cũng có điều kiện để sống trong những ngày này, để chờ đợi đến đợt sau… Trở về, lục lại cái sim cũ, gọi điện cho chị B́nh Thuận… Giọng chị lại nghẹn ngào… “Ḿnh về 12g đêm qua (29-8). Mấy ổng vào mời từ hôm thứ 2. Nói rằng cứ về đi, ngày 13, 14 tây (tức 13, 14-9) sẽ gặp chủ tịch UBND tỉnh để giải quyết…” “Chị có gặp khó khăn ǵ không khi về ạ?” “Lúc 4g30 chiều qua, đại diện thanh tra tỉnh B́nh Thuận ra nói chúng tôi về… Lúc đầu tiên tôi không định về… Nhưng nghĩ đi nghĩ lại. Tôi vắng mặt nhiều quá th́ tụi xă nó nghi. Rồi mấy người đại diện tỉnh bảo: nếu không về xe của tỉnh th́ tỉnh cho tiền về… Bằng mọi giá phải về… Cái này là do Thành ủy Tp.HCM ra nói thêm rằng trung ương đă lệnh cho các địa phương phải giải quyết rồi… Nên bà con phải về địa phương… Rồi Thành ủy Tp.HCM thuê cho tụi tôi, 18 người, một cái xe buưt để về. Mỗi người được phát cho một cái giấy hẹn ngày 13,14 xuống tỉnh gặp chủ tịch UBND tỉnh để giải quyết… Nhưng có 5 người không nhận giấy, v́ họ bảo họ chẳng tin tỉnh nữa. Ḿnh và một số bà con khác nhận… th́ cũng nói với nhau rằng: cứ nhận rồi về xem sao. Nếu đến ngày đó mà không gặp đúng người, không giải quyết thỏa đáng th́ càng có chứng cớ mấy ổng hứa lèo…" “Chị có thể kể một chút về t́nh h́nh mấy ngày qua không?” “Chúng tôi ở B́nh Thuận, rồi mấy người ở Lâm Đồng ở chung với nhau… Chẳng biết sao người ta biết chỗ ở. Chiều thứ 2, lúc chúng tôi đón xe buưt về nhà trọ chỗ Lăng Ông, Chợ Bà Chiểu th́ có thằng công an bên 496 (?) đi theo. Tôi có quay lại nó nh́n tôi nó cười… Rồi tối nghe ông chủ nhà trọ bảo công an khu vực gọi ổng lên để làm việc… Rồi cuối cùng, sáng thứ 4 ổng thông báo là không cho chúng tôi trọ nữa. Sáng thứ hai, anh Mười (tức cụ Mười Nhơn) bị thằng Công (công an 496) nó hỏi giấy chứng minh, rồi nó cầm đi luôn, sang bên công an phường 7, Q.3… Anh không biết làm ǵ nữa… Bà con B́nh Thuận chúng tôi mới kéo nhau qua đó, yêu cầu trả lại chứng minh cho ổng. Tụi này nó cứ t́m hết cách này đến cách khác để ngăn cản tụi tôi… Rồi sang sáng thứ 3, cũng cái thằng Công bóp cổ một anh thanh niên ở Lâm Đồng, rồi lôi lên xe mang đi đâu không biết nữa… Sáng thứ 4 cô Loan ở Lâm Đồng, tôi biết cô này từ khi ở Hà Nội, chị em thân nhau lắm, thấy thằng Công tới th́ xông lại, vài cô nữa cũng xông lại đánh thằng Công, đ̣i trả người. Nhưng thằng Công bảo: “Tôi có bắt nó đâu mà tôi trả”… Thế là bà con xông vào… mấy anh công an khác phải ra can ngăn th́ mới thôi… Rồi đến trưa, có một chiếc xe đến. Mấy thằng dân pḥng xuống bắt cô Loan và vài người nữa đi… Cô Loan không chịu đi, mấy thằng đó một đứa ôm, một đứa túm chân quăng cô Loan lên xe… không biết đưa đi đâu…" "Rồi t́nh h́nh sau đó thế nào ạ?" "Th́ bà con xô sát với công an, đ̣i thả người… Xô sát cả với cán bộ tiếp dân ở 210. Bà con bảo: chúng mày ác lắm, bắt người vô cớ như thế à? Mấy bà già th́ tụi nó không dám làm ǵ, c̣n tụi tôi c̣n trẻ nên cũng phải cẩn thận hơn một chút…" "Thế chị có tin là đợt tới sẽ được giải quyết không?" "Ḿnh đi kiện mười mấy năm rồi, mấy chục lần hẹn rồi nhưng chẳng tới đâu đâu… Ḿnh chỉ hy vọng có phép lạ ǵ đó thôi. Hôm trước cũng tới gặp thầy (ư nói thầy Thích Quảng Độ) hỏi ư kiến thầy xem đợt này bị đàn áp th́ phải thế nào, th́ thầy bảo đừng manh động ǵ cả, đừng làm ǵ để người ta có cớ bắt bớ… Ḿnh cũng nghe lời thầy… Bây giờ ḿnh về chăm sóc mấy đứa nhỏ vài ngày, rồi chuẩn bị xuống tỉnh ngày 13 tây. Sau đó tùy theo t́nh h́nh thế nào rồi tính tiếp… Dân th́ chẳng ai chịu về đâu, nhưng mọi người cũng hiểu đây là giải pháp t́nh thế, v́ sắp đến ngày 2-9 mà. Thành ủy không nói ra đâu, nhưng mọi người đều biết như vậy… Thôi th́ cũng chừa cho họ một lối thoát. Nếu sau đó không có chuyển biến ǵ tốt th́ sẽ đi khiếu kiện tiếp…" "Vâng, thôi chúc chị mọi sự tốt lành…" "Ừ, chúc sức khỏe em nhé! Hẹn gặp em sau ngày 13 tây… Sau ngày đó chị sẽ gọi cho em…" "Ủa, thế chị không tin sẽ được giải quyết à?" "Nếu giải quyết th́ họ đă làm lâu rồi em ạ. Bây giờ chỉ chờ phép lạ thôi…" Tôi cúp máy mà ḷng trùng xuống. Mấy ngày không theo sát đồng bào mà đă có bao chuyện xảy ra… Thôi, cứ tin vào một phép lạ như chị B́nh Thuận cho đời vui hơn… email this page | Tranh luận
Posted: 9/1/2007 1:47:16 PM
Hôm nay, chính quyền Việt Nam bắt đầu “miễn visa” cho Việt kiều, độc giả Người Việt: “Thôi, cứ xin visa cho chắc ăn” Friday, August 31, 2007 medium_poll.jpg H́nh bên: Bảng tổng kết ư kiến độc giả Người Việt Online (tính đến 4 giờ chiều ngày 31 Tháng Tám) về việc miễn visa cho Việt kiều kể từ ngày 1 Tháng Chín, 2007. 1,039 người tham gia cho ư kiến; trong số đó, 828 người (79.69%) tin rằng việc miễn visa chỉ là “sự ràng buộc pháp lư nhiều hơn nữa đối với Việt kiều;” 119 người (11.45%) tin vào “thiện chí thật sự của chính quyền Việt Nam.” Số c̣n lại, 92 người (8.85%) có ư kiến khác. Thiện Giao WESTMINSTER - Sau gần 2 tuần thực hiện thăm ḍ ư kiến độc giả về việc chính quyền Cộng Sản Việt Nam “miễn visa” cho Việt kiều kể từ ngày 1 Tháng Chín, 2007, Nhật Báo Người Việt có kết quả thống kê như sau (tính đến 4 giờ chiều ngày 31 Tháng Tám): 1,039 người tham gia cho ư kiến; trong số đó, 828 người (79.69%) tin rằng việc miễn visa chỉ là “sự ràng buộc pháp lư nhiều hơn nữa đối với Việt kiều;” 119 người (11.45%) tin vào “thiện chí thật sự của chính quyền Việt Nam.” Số c̣n lại, 92 người (8.85%) có ư kiến khác. Bên cạnh việc bỏ phiếu, độc giả Người Việt Online cũng đă để lại nhiều ư kiến b́nh phẩm về việc miễn visa. Rất nhiều ư kiến đă dẫn lại câu nói nổi tiếng: “Đừng tin những ǵ Cộng Sản nói, hăy nh́n những ǵ họ làm.” Theo một độc giả, đây chỉ là “một công tác Kiều vận như thường lệ,” và “Đây không phải là thiện chí.” Một độc giả khác, viết bằng tiếng Anh, than: “Chính quyền Việt Nam không bao giờ thẳng thắn được như các quốc gia khác. Đối với dân, họ luôn ‘chơi game’.” Nhiều ư kiến khẳng định, nên đi vào Việt Nam bằng con đường cũ, tức là xin visa mỗi lần đi, chứ không nên xin miễn visa. Lư do: muốn được miễn visa, phải làm giấy xin miễn visa, vậy cũng tốn công sức như nhau. Một số ư kiến khác nói rằng, chính quyền Việt Nam muốn kiểm soát Việt kiều như một người Việt Nam. V́, nếu trường hợp xin nhập quốc tịch Việt Nam, một Việt kiều sẽ bị xử theo luật Việt Nam mà quốc gia ḿnh đang là công dân không thể can thiệp. “Điều này giống như cách chính quyền kiểm soát dân trong nước bằng hộ khẩu.” Có độc giả viết rằng, ngoài việc xiết chặt về mặt pháp lư, chính quyền trong nước, thông qua những đơn xin miễn visa, có cơ hội “kiểm soát lư lịch Việt kiều, để hoặc là không cho về Việt Nam, hoặc là có thể kiểm soát chặt hơn.” Ư kiến này đồng thuận với một độc giả, rằng đơn xin miễn visa tạo cơ hội để nhận diện rơ hơn những người thuộc vào nhóm chống Cộng Sản. Một vài ư kiến khác, có vẻ “án binh bất động,” viết rằng tốt nhất là “Hăy đợi kết quả th́ mới biết rơ.” Một ư kiến duy nhất, chỉ ghi một chữ duy nhất, đồng t́nh với vụ miễn visa: “Good news.” Một độc giả khác, đưa ra viễn tượng rất xa: bây giờ bỏ quốc tịch Việt Nam, nếu mai mốt trong nước có tự do bầu cử th́ Việt kiều lấy tư cách ǵ đi bỏ phiếu. Độc giả này đưa ra một nhận xét: Một người sinh ra tại Việt Nam, theo luật Việt Nam, người này có quốc tịch Việt Nam, vậy tại sao phải làm đơn xin vào quốc tịch Việt Nam? Dù muốn dù không, Việt kiều vẫn phải có một quyết định về việc này: xin hay không xin miễn visa. Nhiều ư kiến, theo hướng “ăn chắc mặc bền,” là: “Thôi cứ xin visa cho chắc ăn!” Trên một bài viết, cũng trên Người Việt, đăng ngày 21 tháng Tám, 2007, ông Hà Ngọc Cư, giám đốc điều hành cơ quan CISS, chuyên lo về di dân và tị nạn có văn pḥng tại Houston-Texas, nói với báo Người Việt: “Chính phủ Việt Nam nói ‘để được miễn thị thực th́ đương đơn phải là Việt kiều có gốc gác Việt Nam và phải có một trong các giấy tờ như chứng minh thư cũ, hộ chiếu cũ, giấy khai sinh... ’ ’ Những đ̣i hỏi này rất ‘khó nuốt’ v́ mấy ai c̣n giữ các giấy tờ cũ như thế này.” Thêm vào đó, đ̣i hỏi “phải kèm theo đơn xin thôi hoặc xin nhập quốc tịch Việt Nam,” ông Cư nhận định: “Tại sao lại phải xin thôi quốc tịch Việt Nam v́ t́nh trạng song tịch vẫn được nhiều quốc gia công nhận. C̣n nếu xin xin nhập tịch Việt Nam th́ là trái đắng rất khó nuốt v́ đă có quốc tịch Mỹ rồi mà xin nhập quốc tịch Việt Nam là mất quốc tịch Mỹ.” Ông Hà Ngọc Cư kết luận, để tránh “tai bay vạ gió,” tốt hơn “ta cứ xin VISA (thị thực) cho đỡ phiền hà khi về Việt Nam.” Phóng viên Người Việt đă cố gắng liên lạc với Lănh Sự Quán Việt Nam tại San Francisco, bằng điện thoại và email, nhưng không liên lạc được.
Posted: 9/1/2007 2:25:59 PM
VIỆT NAM : HẦM CHÔNG DƯỚI MIỄN THỊ THỰC Nói Tiếng Việt Chưa Phải Là Người Việt? Phạm Trần Hoa Thịnh Đốn.- Nhà nước Cộng sản Việt Nam thi hành Quy chế “miễn thị thực cho người Việt Nam định cư ở nước ngoài” từ ngày 1-9 (2007), nhưng có ai biết “hầm chông” nào núp dưới “tấm thảm” này không ? Nguyễn Phú B́nh, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ nhiệm Uỷ ban về người Việt Nam ở nước ngoài tuyên bố trên Báo Nhân Dân (29-8-07) : “Quyết định miễn thị thực cho người Việt Nam định cư ở nước ngoài của Thủ tướng Chính phủ ngày 17-8-2007 vừa qua là sự khẳng định chủ trương trước sau như một của Đảng và Nhà nước ta coi cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài là một bộ phận không tách rời của cộng đồng các dân tộc Việt Nam; tạo điều kiện để bà con được hưởng những thuận tiện như công dân Việt Nam khi nhập, xuất cảnh Việt Nam. Quyết định 135 của Thủ tướng Chính phủ thể hiện sự ưu đăi của Nhà nước Việt Nam với cộng đồng người Việt Nam định cư ở nước ngoài. Việt Nam là nước đi đầu trên thế giới khi thực hiện sự biệt đăi này.” Nhưng trong cuộc phỏng vấn của Báo Hà Nội Mới (28-8-07), Triệu Văn Thế, Đại tá Cục trưởng Cục Quản lư Xuất nhập cảnh - Bộ Công An lại nói những lời hận thù cường điệu: “ Nội dung của Qui chế vừa là văn bản hướng dẫn thủ tục cho bà con Việt kiều, đồng thời cũng xác định chính sách của Đảng, Nhà nước Việt Nam về việc tạo điều kiện dễ dàng thuận lợi cho bà con kiều bào về nước. Chính sách đó dành cho những người gắn bó, có t́nh cảm với đất nước, dân tộc, không dành cho những phần tử đang có hoạt động chống phá Nhà nước Việt Nam, suy tôn, treo cờ và mưu toan phục hồi chế độ phản cách mạng trước đây.” Thế c̣n nói với nhiều Báo trong nước : “Quy chế miễn thị thực tạo điều kiện thuận lợi cho kiều bào về nước và chính sách đó dành cho những người gắn bó với t́nh cảm đất nước, dân tộc; không dành cho những phần tử có hoạt động chống phá Nhà nước VN.” Thế cũng nói thêm : “Những đối tượng thuộc diện không được miễn thị thực là những người không có hộ chiếu hoặc không có giấy tờ thường trú do nước ngoài cấp c̣n giá trị ít nhất 6 tháng kể từ ngày nhập cảnh. Là những người thuộc diện "chưa được nhập cảnh VN" theo quy định của pháp luật. Cụ thể: Giả mạo giấy tờ, cố ư khai sai sự thật khi làm thủ tục xin nhập cảnh; V́ lư do pḥng chống dịch, bệnh; Vi phạm nghiêm trọng luật pháp VN trong lần nhập cảnh trước; V́ lư do bảo vệ an ninh quốc gia, lư do đặc biệt khác theo quyết định của Bộ trưởng Bộ Công an.” (Những người thuộc diện bị cấm nhập cảnh VN theo khoản 1 Điều 8 Pháp lệnh Nhập cảnh là các thành phần: a) Giả mạo giấy tờ, cố ư khai sai sự thật khi làm thủ tục xin nhập cảnh; b) V́ lư do pḥng, chống dịch bệnh; c) Vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam trong lần nhập cảnh trước; d) V́ lư do bảo vệ an ninh quốc gia, lư do đặc biệt khác theo quy định của Bộ trưởng Bộ Công an.) Hai lư do “an ninh quốc gia” và “đặc biệt khác theo quyết định của Bộ trưởng Bộ Công an” là những lư do không thể giải thích bằng luật pháp, nhưng lại cho phép Nhà nước có quyền đối xử tùy ư đối với những người họ không muốn cho nhập cảnh. Trước đó, ngày 22-8 (07) Lữ Phước Sơn thuộc Vụ Công Tác Cộng Đồng Thuộc Ủy Ban Người Việt Nam ở Nước Ngoài cũng nói với Đài BBC: “ Việc chứng minh nguồn gốc Việt Nam không phải là điều khó khăn đối với kiều bào đang sinh sống ở nước ngoài, nhưng "chủ yếu là có thật tâm với việc về thăm quê hương, tìm hiểu cơ hội kinh doanh, du lịch và về với thiện chí, phù hợp với ý nguyện của nhân dân trong nước cũng như của đất nước Việt Nam hiện nay trong quá trình hội nhập." CỞI MÀ KHÔNG MỞ Ba lời tuyên bố của B́nh, Thế và Sơn có trái ngược nhau không ? Trên nguyên tắc là có v́ một mặt có vẻ như Cộng sản muốn mở rộng ṿng tay đón mọi người Việt Nam ở nước ngoài, nhưng thực tế không phải như vậy. Xuyên qua lời họ th́ Đảng và nhà nước CSVN vẫn nuôi hận thù với những người Việt Nam ở nước ngoài. Họ vẫn nghi ngờ những người về thăm gia đ́nh, quê hương không thật tâm, thiếu thiện chí trong mỗi lần nhập cảnh nên họ muốn dùng Quy chế miễn thị thực để phân loại xem ai là người sẵn sàng đứng về phía họ. Trước tiên, họ chỉ bằng ḷng cho vào nước những ai họ biết chắc có “ gắn bó với t́nh cảm đất nước, dân tộc” hay “ có thật tâm với việc về thăm quê hương, tìm hiểu cơ hội kinh doanh, du lịch và về với thiện chí, phù hợp với ý nguyện của nhân dân trong nước cũng như của đất nước Việt Nam hiện nay trong quá trình hội nhập." Nhưng “gắn bó” với đất nước, dân tộc có phải là “gắn bó” với đảng và nhà nước không và về thăm quê hương, gia đ́nh như thế nào mới không bị coi là “không thật tâm”, “thiếu thiện chí” hay “không phù hợp với ý nguyện của nhân dân trong nước cũng như của đất nước Việt Nam”? Đảng CSVN nên cho người Việt ở nước ngoài biết rơ “ư nguyện của nhân dân trong nước” bây giờ là ǵ ? Đảng và Nhà nước CSVN đă hỏi nhân dân chưa, hay đó mới chỉ là “ư đảng” mà bảo là “ư dân” như đảng vẫn làm từ xưa đến nay? Kể từ ngày Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” ra đời (26-3-2004) đến nay người Việt Nam ở nước ngoài đă được Nhà nước đối xử ra sao và đảng CSVN đă làm ǵ để đoàn kết dân tộc? Nh́n chung, đảng CSVN đă ḥan ṭan thất bại trong kế hoạch “đỏ hóa” cộng đồng người Việt ờ nước ngoài, đặc biệt tại các nước có đông ngườ Việt như Hoa Kỳ, Gia Nă Đại và Úc. Hà Nội đă không được người Việt cộng tác tuyên truyền cho chế độ, không để cho báo chí, truyền thông của Việt Nam nhiễm độc. Đặc biệt không có cơ sở thương mại nào của người Việt chịu làm đại diện bán hàng cho Việt Nam. Quan trọng hơn, chưa có mấy trong số trên 300 ngàn trí thức, chuyên viên người Việt đă đáp lại lời kêu gọi của đảng CSVN về giúp nước. Cũng chỉ có một số rất nhỏ trong số trên 3 triệu người Việt ở nước ngoài đă về làm ăn hay sống ở Việt Nam. NÓI MỘT ĐÀNG LÀM MỘT NẺO Báo Điện tử VNNET ngày 2/3//07 trích lời Giáo sư, Tiến sỹ Khoa học Nguyễn Đăng Hưng, Việt kiều tại Bỉ, người đă về Việt Nam, nói : “ Vướng mắc cơ bản chính là rào cản tâm lư mà chưa có cơ chế phù hợp để xoá bỏ. Tôi có cảm tưởng là chưa có quyết tâm chính trị để thực thi Nghị quyết 36". "Những tưởng sau Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị, những vướng mắt trầm kha tồn đọng từ 30 năm nay sẽ được giải toả. Trên thực tế, từ hơn hai năm nay, việc huy động và sử dụng nguồn lực chất xám Việt kiều vẫn không được triển khai, dù chỉ một bước". "Cái hố tách rời do lịch sử để lại vẫn c̣n chưa được bồi lấp với một tốc độ cần thiết". Và vấn đề chất xám Việt kiều c̣n là "vấn đề quá nhạy cảm", liên quan đến nhiều cơ liên quan đến nhiều cơ quan chức năng, chưa có cơ quan tổng diện điều động được nhiều bộ, đủ quyền lực, đủ tâm, đủ tầm, đủ ư chí đứng ra gánh vác. » Ông Hưng nói tiếp: "Hiện vẫn chưa thấy có những cơ chế hiệu quả, những hướng dẫn cụ thể cho việc thực hiện, kỳ vọng vẫn c̣n ở những khẩu hiệu, những trang giấy. Các cơ quan chức năng dường như đă ngừng lại, không quan tâm đúng mức cho vấn đề này nữa. VN vẫn chưa có được một "quyết tâm chính trị đủ lớn" để đề ra những cơ chế mới mang tính đột phá, đẩy lùi những rào cản tâm lư c̣n tồn đọng cũng như những quan niệm cũ kỹ có thể do hậu quả của lịch sử để lại". Đó là lời của người trong cuộc hồi tháng 3. Nhưng 5 tháng sau, ngày 20/8, tại thành phố Nha Trang (Khánh Hoà), Bộ Ngoại giao và Uỷ ban về người Việt Nam ở nước ngoài đă tổ chức sơ kết 3 năm thực hiện Nghị quyết 36-NQ/TW. Theo Báo điện tử của Trung ương đảng, tham dự có các đại diện của Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, một số lănh đạo các cơ quan ban ngành có liên quan ở Trung ương và đại biểu là lănh đạo Đảng, chính quyền và những người làm công tác ngoại vụ của 14 tỉnh, thành phố khu vực Miền Trung và Tây Nguyên. Báo này viết : “ Hội nghị cũng đánh giá công tác tuyên truyền trên lĩnh vực này c̣n nhiều yếu kém, nhiều địa phương thực hiện thiếu nhất quán, chưa thực sự coi trọng công tác đối với người Việt nam ở nước ngoài, chưa quan tâm đúng mức đến tâm tư, nguyện vọng và quyền lợi của họ, có lúc, có nơi c̣n gây nhiều khó khăn phiền hà hoặc thành kiến, hẹp ḥi đối với một số bà con việt kiều; có nơi lại quá dễ dăi, mất cảnh giác chưa đấu tranh, ngăn chăn kịp thời với những phần tử phản động lợi dùng danh nghĩa Việt kiều chống đối nhà nước ta.” Như vậy th́ có ǵ để bảo đảm người Việt ở nước ngoài không ḥai nghi về “sự thật thà” của đảng CSVN trong “Quyết định miễn thị thực”? Theo Quyết định 135/2007/QĐ-TTg, ngày 17-8-2007, giấy miễn thị thực có giá trị 5 năm và mỗi lần về Việt Nam, người có giấy này được “tạm trú tại Việt Nam không quá 90 ngày cho mỗi lần nhập cảnh.” Bộ Công an cho biết: “Người nhập cảnh theo quy chế phải thực hiện việc khai báo tạm trú với Công an phường, xă nếu tạm trú tại nhà riêng thân nhân hoặc thông qua chủ cơ sở chứa trọ để thực hiện tŕnh báo tạm trú nếu tạm trú tại khách sạn.” Trong khi đó, Điều 4 của Quyết định buộc người xin cấp Giấy miễn thị thực phải có: 1. Hộ chiếu nước ngoài hoặc người chưa được cấp hộ chiếu nước ngoài th́ phải có giấy tờ thường trú do nước ngoài cấp (kèm theo bản sao để cơ quan có thẩm quyền lưu hồ sơ). 2. Một trong những giấy tờ, tài liệu chứng minh là người Việt Nam định cư ở nước ngoài theo quy định của pháp luật Việt Nam hoặc điều ước quốc tế mà Việt Nam là thành viên hoặc các giấy tờ được cấp trước đây dùng để suy đoán về Quốc tịch gốc hoặc gốc Việt Nam. Triệu Văn Thế, Đại tá Cục trưởng Cục Quản lư Xuất nhập cảnh - Bộ Công An giải thích với báo chí trong nước: “ Điều quan trọng bà con phải chứng minh là người Việt Nam thông qua một trong các loại giấy tờ sau: Giấy chứng nhận có quốc tịch Việt Nam; bản sao hoặc bản trích lục Quyết định cho thôi, cho trở lại quốc tịch Việt Nam; giấy xác nhận mất quốc tịch Việt Nam; hộ chiếu Việt Nam (kể cả đă hết giá trị); sổ hộ khẩu; giấy chứng minh nhân dân; giấy khai sinh; thẻ cử tri mới nhất; giấy tờ khác chứng minh là người Việt Nam định cư ở nước ngoài theo quy định của pháp luật Việt Nam (kể cả giấy tờ do chế độ cũ cấp như hộ chiếu, thẻ căn cước, bộ giấy khai sinh) hoặc điều ước quốc tế mà Việt Nam là thành viên.” “Đặc biệt, Cục QLXNC lưu ư, trong trường hợp không có một trong các loại giấy tờ nêu trên, nhất là với những người đă mất hết các loại giấy tờ, xa quê hương lâu năm th́ bà con chỉ cần giấy bảo lănh của hội đoàn của người Việt Nam ở nước đương sự cư trú hoặc bảo lănh của công dân Việt Nam đảm bảo đương sự là người Việt Nam định cư ở nước ngoài.” “Giấy tờ do cơ quan có thẩm quyền của nước ngoài cấp nếu trong đó có ghi đương sự là người có quốc tịch gốc hoặc gốc Việt Nam cũng được xem là giấy tờ tham khảo để xét cấp giấy miễn thị thực.” Thế nói thêm : “Đối với người nước ngoài là vợ, chồng, con của người Việt Nam phải có giấy kết hôn, giấy khai sinh. Có thể khẳng định, thủ tục cấp giấy miễn thị thực cho bà con đă đơn giản ở mức tối đa.” (Điều 4 của Quyết định Miễn thị thực viết : Trường hợp không có giấy tờ chứng minh là người Việt Nam định cư ở nước ngoài, th́ đương sự có thể xuất tŕnh giấy bảo lănh của Hội đoàn của người Việt Nam ở nước đương sự cư trú hoặc công dân Việt Nam bảo đảm đương sự là người Việt Nam định cư ở nước ngoài.) Tại sao lại nhiều chuyện như thế ? Chẳng nhẽ một người “nói tiếng Việt, da vàng, mũi tẹt, viết được chữ Việt” mà vẫn cần phải có giấy “chứng minh là người Việt Nam” th́ c̣n chuyện nào khôi hài hơn không? Hơn nữa, nếu người này phải cần đến “Giấy bảo lănh” của một “Hội đoàn của người Việt Nam ở nước đương sự cư trú” hoặc “công dân Việt Nam” bảo đảm th́ cái Hội đoàn này, nếu không phải thuộc loại “Việt kiều yêu nước” th́ cũng phải thân CSVN. Và người Công dân kia cũng không ai khác là thứ “Công dân của nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam” có đầy đủ nghĩa vụ phải tuận lệnh nhà nước. Trong Giấy bảo lănh, người đứng tên phải khai đầy đủ lư lịch cá nhân và “số giấy chứng minh nhân dân Việt Nam/ số hộ chiếu”. Đối với Hội đ̣an, người đại diện của tổ chức phải khai thêm : “Tên Hội đoàn” và “Chức vụ của bản thân trong Hội đoàn”. Trong khi Giấy Đề nghị Cấp Miễn Thị Thực cũng không khỏi gây thắc mắc cho người xin. Ngoài lư lịch chi tiết, người xin giấy c̣n phải khai “Địa chỉ thường trú trước khi ra nước ngoài (nếu có)” và Địa chỉ, điện thoại nơi tạm trú khi về Việt Nam để “cho nhà chức trách liên hệ khi cần thiết.” Triệu Văn Thế, Đại tá Cục trưởng Cục Quản lư xuất nhập cảnh (QLXNC) - Bộ Công an giải thích tại sao người Việt ở nước ngoài phải cần Giấy Miễn Thị thực : “Sở dĩ phải cấp giấy miễn thị thực là để giúp bà con đi lại được thuận lợi, có giấy này mới lên được máy bay về VN, có giấy này nhà chức trách mới biết người nhập cảnh thuộc diện miễn thị thực để giải quyết các thủ tục nhập cảnh ở cửa khẩu, thủ tục tạm trú ở trong nước.” Cũng nên biết rằng, Việt Nam Cộng sản hiện chưa nh́n nhận người có song tịch, cũng chưa nh́n nhận người Việt Nam có hộ tịch nước ngoài, nhưng “chưa xin thôi quốc tịch Việt Nam” là người “nước ngoài”. Do đó, chừng nào một người c̣n là “người Việt Nam” th́ khi nhập vào “không phận Việt Nam” hay “nhập cảnh vào Việt Nam” phải bị chi phối bởi Luật pháp Việt Nam. Như vậy liệu những tài liệu “Chứng minh là người Việt Nam” có sẽ là sợi giây tḥng lọng treo trên đầu người Việt ở nước ngoài không? Phạm Trần
Posted: 9/1/2007 4:58:31 PM
Đèn đỏ và máy chụp h́nh Monday, August 27, 2007 medium_hinh01.jpg H́nh 1 medium_hinh02.jpg H́nh 2 medium_hinh03.jpg H́nh 3 medium_hinh04.jpg H́nh 4 medium_hinh05.jpg H́nh 5 medium_hinh06.jpg H́nh 6 medium_hinh07.jpg H́nh 7 LTS: Bài viết dưới đây do ông Trần Quốc Sỹ, Giám Đốc trung tâm Diamond Traffic Safety School thực hiện. Trung Tâm Diamond Traffic Safety School giúp xóa Ticket, sang tên xe, đăng bộ xe, trả thuế lưu hành… Mọi chi tiết, xin liên lạc Diamond Traffic Safety School 714-890-7171. H́nh ảnh và ghi chú trong bài: H́nh 1: Tại những ngă tư có gắn máy chụp h́nh, thành phố sẽ treo một tấm bảng, trên có dấu hiệu h́nh đèn lưu thông và dưới là hàng chữ “Photo Enforced.” H́nh 2 và 3: Máy chụp h́nh được đặt trong một hộp trắng, đi kèm với một hệ thống đèn flash, dựng ở bốn góc ngă tư hay giữa ḷng đường. Trong hộp trắng c̣n có cái video camcorder. H́nh 4: Khi xe của người vi phạm cán qua những sợi dây điện này, hệ thống sensors hay “con nhậy cảm” sẽ đo và tính tốc lực của chiếc xe. H́nh 5: Sau khi chụp tấm ảnh thứ nhất của chiếc xe của người vi phạm, khoảng 1 giây rưỡi sau, computer sẽ ra lệnh cho các máy chụp h́nh ở những góc đường chụp thêm ba tấm nữa. H́nh 6 và 7: Vượt đèn đỏ rất nguy hiểm v́ ngoài chuyện bị phạt, người tài xế c̣n có thể gây tai nạn. Lời Tác Giả: Bài viết này tŕnh bày một cách chi tiết về hệ thống máy chụp h́nh, được dựng lên tại nhiều ngă tư với mục đích chụp những tài xế vi phạm luật đèn đỏ và gởi giấy phạt tới nhà người vi phạm. Với bài viết này, tác giả cũng xin trả lời chung cho những câu hỏi thông thường mà tác giả được hỏi, và cũng để dùng làm tài liệu tham khảo đối với những đọc giả nào vẫn thường vi phạm luật nhưng may mắn chưa bị chụp h́nh, hầu đề cao cảnh giác v́ tiền phạt cho tội vượt đèn đỏ không phải ít. Tác giả xinđược bắtđầu bằngcâu chuyện dưới đây: Trời đă về khuya, anh Nam phóng xe nhanh trên con đường vắng từ sở về nhà sau tám tiếng làm việc mệt nhọc. Anh vừa lái xe, vừa thả hồn theo tiếng nhạc du dương trong xe, liên tưởng đến chai bia lạnh và chương tŕnh TV hấp dẫn, với những nàng kiều nữ xinh như mộng mà anh vẫn thưởng thức hằng đêm. Khi chiếc xe của anh c̣n cách xa ngă tư gần vài trăm feet th́ cái đèn hiệu lưu thông trước mặt anh chợt đổi từ màu xanh sang màu vàng. Trong đầu anh lúc đó, hệ thần kinh làm việc như điện xẹt, truyền dữ kiện từ mắt anh lên óc với một tốc độ kinh hồn. Trong thời gian chỉ vài phần ngàn của một giây, năo bộ của anh phải quyết định để ra lệnh cho bàn chân anh phải làm ǵ? Nhấn ga hay đạp thắng? Với anh Nam, chuyện này tương đối dễ v́ năo bộ của anh hầu như đă quá quen với việc chọn lựa này. Nó ra lệnh cho chân anh nhấn mạnh trên bàn ga. Chiếc xe sport nhẹ nhàng vụt lướt nhanh về phía trước. Nhưng khi chiếc xe chỉ c̣n cách ngă từ chừng vài chục feet th́ màu đèn đă đổi từ vàng sang đỏ. Chiếc xe của anh Nam vẫn nhẹ nhàng phóng nhanh, vượt qua ngă tư. Anh Nam vừa vi phạm luật lưu thông! Nhưng anh Nam chẳng mấy quan tâm v́ anh vẫn thường hay làm chuyện này. Vả lại, con đường vắng tanh, ngă tư chẳng có xe qua lại. Anh nghĩ, cơ hội để anh bị ông bạn dân ưu ái tặng cho tấm giấy phạt rất nhỏ, nhỏ như là chuyện trúng số lotto. Câu chuyện trên đây có nghe có vẻ quen thuộc với chúng ta v́ sau khi đọc xong, h́nh như một chút xíu nào đó, chúng ta thấy được h́nh ảnh chính ḿnh. Cũng như anh Nam, chúng ta vẫn thường xuyên vi phạm luật lưu thông, bằng cách này hay cách khác mà chẳng bị một h́nh phạt nào cả. Nhưng định mạng khiến xui, cái ngă tư này không b́nh thường như những ngă tư khác. Cái ngă tư này được trang bị với những cái máy chụp h́nh vô tri, vô giác nhưng lại rất tỉnh táo và nhanh nhẹn. Chúng âm thầm làm việc, theo dơi và ghi lại h́nh ảnh những người tài xế chạy ẩu, phá luật. Chúng luôn sẵn sàng làm công việc đă được giao phó một cách hiệu quả và chính xác. Khi chiếc xe của anh Nam vừa đến gần ngă tư, một ánh chớp lóe sáng phía sau. Khi xe ra đến giữa ngă tư, những ánh sáng chói loà của những ngọn đèn flash từ ba góc đường, đua nhau chớp sáng như pháo bông trước mặt. Chiếc xe của anh Nam dù có nhanh các mấy cũng không thoát khỏi cặp mắt thần của những cái máy chụp h́nh được dựng ở góc đường. Hai tuần sau, anh Nam nhận được một phong thư từ toà án gởi tới. Mở thư ra th́ hỡi ơi, đó là một cái giấy phạt cho tội vi phạm luật đèn đỏ. Đă lâu rồi anh Nam chưa bị phạt, tính ra cũng phải trên chục năm kể từ cái giấy phạt lần trước. Anh hoàn toàn không biết là tiền phạt bây giờ đă tăng gấp ba, bốn lần. V́ thế, khi nh́n đến số tiền phải đóng phạt, anh mới tá hoả tam tinh. Trời ơi, gần ba trăm rưởi tiền phạt cộng thêm năm chục tiền đi học để xoá ticket, vị chi gần bốn trăm bạc. Thế là bay mất gần một tuần lương khổ cực. Nhưng anh Nam chẳng c̣n chọn lựa nào hơn là bóp bụng, đau khổ ra toà đóng tiền phạt và ghi tên đi học lớp xoá ticket. Với nhiều đọc giả, câu chuyện này c̣n xa lạ, nhưng đối với tác giả, chuyện những tài xế vượt đèn đỏ, bị chụp h́nh th́ chẳng lạ ǵ. Bởi v́, mỗi ngày thứ bảy, mỗi tối thứ tư, ít nhất cũng từ 25 cho đến 30 người, trong số gần 100 học viên tham dự lớp xoá ticket của tác giả, bị chụp h́nh v́ tội vượt đèn đỏ. Con số này tuy đă giảm nhiều so với năm 2004 và 2005, nhưng vẫn c̣n quá cao. Dưới đây là những câu hỏi thông thường mà tác giả thường được hỏi trong lớp: Giảm tai nạn lưu thông hay là một cách để thành phố kiếm tiền? Chuyện tranh căi về máy chụp h́nh đèn đỏ đă được hai phe bênh, chống đem lên tranh luận sôi nổi trên các trang báo, các diễn đàn trên mạng internet từ gần chục năm nay. Phía dân bị phạt th́ cho rằng máy chụp h́nh dựng lên để kiếm tiền cho thành phố, c̣n bên toà án và cảnh sát th́ lập luận rằng máy chụp h́nh được dựng lên với mục đích duy nhất là để giảm số tai nạn gây ra do những người tài xế vượt đèn đỏ. Nhiều tài liệu của hai bên cũng được trưng ra để biện luận cho lư lẽ của ḿnh. Bên nào nghe cũng có lư. Ai đúng? Ai sai? Chuyện này sẽ c̣n được tranh căi dài dài. Nhưng một điều chắc chắn là người vi phạm đích thực đă vi phạm luật đèn đỏ và thành phố cũng kiếm thêm một số tiền không nhỏ do những chiếc máy chụp h́nh đem về. Thật vậy, những chiếc máy chụp h́nh này làm việc rất chăm chỉ, chính xác, 24 giờ một ngày, bảy ngày một tuần, không nghỉ giải lao, không đi uống cà phê, không đi ăn donut, và nhất là không bao giờ chúng gọi vào sở cáo ốm cả. Máy chụp h́nh có từ khi nào? Tại Hoa Kỳ, máy chụp h́nh những người vi phạm luật đèn đỏ đă được toà và các thành phố áp dụng khoảng hơn mười năm. Mười năm về trước, số máy chụp h́nh được dựng lên c̣n thưa thớt và ít ai biết đến. Ngày nay, chúng ở khắp nơi, hầu như mọi tiểu bang trên đất Mỹ đều có sự hiện diện của chúng. Không riêng ǵ Hoa Kỳ, chúng hiện diện ở nhiều quốc gia khác trên thế giới. Bên Âu Châu, họ c̣n dùng máy chụp h́nh và radar để bắt những người chạy quá tốc lực. Tiểu bang California bắt đầu sử dụng máy chụp h́nh từ năm 1996. San Diego có lẽ là thành phố đi tiên phong của tiểu bang dùng máy chụp h́nh để bắt những người tài xế vi phạm luật đèn đỏ. Toà án California không cho phép các thành phố sử dụng máy chụp h́nh và radar để bắt người chạy nhanh. Quận Cam th́ sao? Thành phố nào có nhiều máy nhất? Tại quận Cam, thủ đô tinh thần của người Việt tị nạn, chiếc máy chụp h́nh đầu tiên được dựng lên vào tháng 7 năm1999 tại ngă tư Westminster và Brookhurst, thuộc thành phố Garden Grove. Sau hơn 6 năm, quận Cam đă mọc thêm gần năm chục cái nữa. Con số này vẫn c̣n thay đổi, tăng giảm tuỳ theo mức độ vi phạm tại các ngă tư. Hai thành phố có nhiều máy chụp nhất là Santa Ana và Garden Grove. Mỗi thành phố này hiện nay có trên 10 máy. Những thành phố khác trong quận Cam, trung b́nh khoảng 5 máy. Thành phố đông dân Việt Nam nhất mà vẫn chưa có cái nào là thành phố Westminster. Ai làm chủ máy chụp h́nh? Ai sản xuất máy chụp h́nh? Máy chụp h́nh được dựng lên bởi thành phố dưới luật lệ của toà án California. Hầu hết các máy chụp h́nh tại quận Cam được thầu và thiết kế bởi công ty Redflex Traffic Systems, có trụ sở chính ở Scottdale, Arizona, USA. Redflex System là một bộ phận của một công ty Úc Đại Lợi, có tên là Redflex Holding Groups, trụ sở chính đặt tại South Melbourne, Victoria, Australia. Redflex System hiện có hơn 600 máy chụp h́nh đặt tại 87 thành phố và trên 6 tiểu bang. Ngoài Redflex System, c̣n có Affiliated Computer Systems (ACS), Nestor Traffic Systems, Transol, và Lockheed Martin IMS Corp. Những công ty này cũng sản xuất và lắp ráp hệ thống máy chụp h́nh đèn đỏ và cung cấp cho các thành phố. Thành phố San Diego sử dụng máy chụp h́nh của Lockheed Martin IMS. Chi phí để dựng một máy chụp h́nh tại một ngă tư từ 50,000 đến 100,000 mỹ kim, cho mỗi chiều. Trước năm 2004, công ty dựng máy chụp h́nh được chia phần trăm với thành phố cho mỗi ticket. V́ một vụ kiện, năm 2004 toà án tối cao của California ban hành sắc luật AB 1022 nghiêm cấm các công ty không được chia phần trăm trên mỗi ticket mà chỉ được hưởng chi phí dựng máy một lần và tiền bảo tŕ hằng tháng. Luật này cũng bắt các thành phố phải triệt để tuân theo thời gian tối thiểu được quy định cho đèn vàng. Làm sao để biết được ngă tư nào có gắn máy chụp h́nh? Để nhận biết, bạn cần để ư là tại những ngă tư có gắn máy chụp h́nh, thành phố sẽ treo một tấm bảng, trên có dấu hiệu h́nh đèn lưu thông và dưới là hàng chữ “Photo Enforced” như h́nh dưới đây. Nhiều thành phố, Garden Grove chẳng hạn, tại vài ngă tư, những bảng này không được treo tại ngă tư như trong h́nh mà được đặt cách máy chụp h́nh vài trăm feet. (Xin xem h́nh 1) Máy chụp h́nh được đặt trong một hộp trắng, đi kèm với một hệ thống đèn flash, được dựng ở bốn góc ngă tư hay giữa ḷng đường. Trong hộp trắng c̣n có cái video camcorder. (Xin xem h́nh 2 và 3) Những dữ kiện nào được ghi trên giấy phạt? Những chiếc máy chụp h́nh được gắn bên trong hộp trắng dựng tại các ngă tư, sẽ chụp người vi phạm bốn tấm ảnh. Tấm thứ nhất cho thấy đèn đă đỏ và người vi phạm vẫn “chưa ra khỏi ngă tư”. Xin được giải thích thêm là “chưa ra khỏi ngă tư” có nghĩa là hai bánh trước của xe chưa vượt qua mức giới hạn. Mức giới hạn được tính từ vạch trắng đầu tiên của lối đi dành cho người đi bộ. Nếu ngă tư không có lối đi cho người đi bộ, mức giới hạn được tính từ mép đường. Tấm ảnh thứ nh́ cho thấy người vi phạm tiếp tục đi ra giữa giao lộ trong khi đèn vẫn c̣n đỏ. Tấm ảnh thứ ba chụp người tài xế. Trong trường hợp bên cạnh người tài xế có người hành khách th́ dung nhan của người hành khác sẽ được xóa trắng. Tấm thứ tư chụp bảng số sau của xe (bảng số trước cũng được chụp trong trường hợp bảng sau bị nhoà hay không đủ dữ kiện). Trên mỗi tấm ảnh, ngoài những h́nh ảnh, c̣n có những dữ kiện như ngày, giờ người tài xế vi phạm, đèn đă đỏ bao nhiêu lâu, và tốc lực xe lúc vi phạm. Trên giấy phạt, ngoài bốn tấm ảnh, người vi phạm c̣n t́m thấy những dữ kiện như: ngày, giờ vi phạm, địa điểm vi phạm, chữ kư của người cảnh sát, chữ kư của nhân viên điều hành, giá tiền phạt, những hướng dẫn cách để đóng tiền phạt hoặc những điều phải làm nếu người nhận giấy phạt không phải là người tài xế. Tóm lại, một giấy phạt được coi như hợp lệ phải gồm đủ bốn dữ kiện sau: 1. H́nh cho thấy đèn hiệu của người vi phạm phải màu đỏ (máy chụp h́nh chỉ hoạt động khi đèn hiệu màu đỏ mà thôi) cùng thời gian đèn đă đổi sang đỏ được bao lâu. 2. H́nh cho thấy xe của người vi phạm phải chưa ra khỏi ngă tư (hai bánh trước chưa vượt qua mức giới hạn) cùng tốc lực của xe lúc vi phạm. 3. H́nh cho thấy xe của người vi phạm phải ra khỏi ngă tư sau đó khoảng hai giây đồng hồ cùng thời gian từ khi chụp tấm thứ nhất đến khi chụp tấm thứ hai. 4. H́nh cho thấy bảng số xe của người vi phạm. Máy chụp h́nh hoạt động như thế nào? Máy chụp h́nh đèn đỏ hoạt động dựa trên căn bản tốc lực của người lái xe khi gần đến ngă tư. Người vượt đèn đỏ sẽ nhấn ga, tốc lực sẽ nhanh, trong khi người không vượt đèn đỏ sẽ đạp thắng, tốc lực sẽ chậm. Khoảng vài chục feet trước mức giới hạn, công ty thiết lập máy chụp h́nh đèn đỏ chôn ngầm dưới lớp nhựa đường những sợi dây điện, tiếng Anh gọi là strip wires hay road sensors (trong lớp của tác giả, một học viên gọi hệ thống sensors này là “con nhậy cảm”). Road sensor hay “con nhậy cảm” được nối với hệ thống computer đặt tại góc ngă tư. Khi xe của người vi phạm cán qua những sợi dây điện này, hệ thống sensors hay “con nhậy cảm” sẽ đo và tính tốc lực của chiếc xe. Nếu tốc lực xe thấp hơn tốc lực định sẵn (khoảng 20-25 mph), các máy chụp h́nh sẽ đứng yên. Nếu tốc lực xe cao hơn tốc lực định sẵn, hệ thống sensors sẽ gởi tín hiệu đến computer. Computer khi nhận tín hiệu, sẽ ra lệnh cho cái máy chụp h́nh sau lưng người tài xế chụp tấm thứ nhất đồng thời cũng ra lệnh cho cái camcorder nằm trong hộp trắng bắt đầu quay phim người vi phạm. Đoạn phim này dài 12 giây. (Xin xem h́nh 4) Sau khi chụp tấm ảnh thứ nhất của chiếc xe của người vi phạm, khoảng 1 giây rưỡi sau, computer sẽ ra lệnh cho các máy chụp h́nh ở những góc đường chụp thêm ba tấm nữa. Những tấm ảnh này chụp người vi phạm vượt đến giữa ngă tư trong khi đèn vẫn đỏ, cùng chân dung của người vi phạm và bảng số xe của người vi phạm. (Xin xem h́nh 5) Sau khi nhân viên của công ty đặt máy duyệt qua những dữ kiện trên giấy phạ