Posted: 8/1/2007 3:53:20 AM
Tự do ngôn luận Tan Van Đoản Kiếm Tôi đi t́m cái định nghĩa của Tự do ngôn luận và vô t́nh vào trang wikipedia (Bách khoa toàn thư). Trong khi phần tiếng Anh th́ khá rơ ràng nhưng trong phần tiếng Việt chỉ vỏn vẹn có mấy ḍng. Phần tiếng Hán cũng chung số phận. Âu có lẽ dân châu Á ḿnh c̣n chưa thích cái “Tự do ngôn luận” này lắm, trong khi đó th́ dân Tây phương có lẽ thích cái quyền này hơn. Và thế là tôi quyết định đem cái văn chương “le nhaque” của tôi nhằm giới thiệu cùng đồng bào tôi một cái quyền làm người mà lẽ ra họ phải được hưởng. Lịch sử – Ư tưởng về một nền dân chủ đến với con người đầu tiên ở nền văn minh Hy Lạp (Greek) cổ đại. Cũng ở đó quyền tự do ngôn luận của con người được sinh ra. Tuy nhiên trong chế độ dân chủ của Hy Lạp thời bấy giờ, tự do ngôn luận chỉ được giới hạn trong khoảng một phần ba dân số (phụ nữ và những người lao động nô lệ không có được quyền này). Từ đó đến nay quyền tự do ngôn luận và tư tưởng dân chủ đă được phát triển và ngày càng đạt đến mức độ hoàn thiện của nó. Trong nhiều giai đoạn xă hội, yếu tố về quyền con người được nâng cao nhưng cũng có nhiều giai đoạn xă hội, ở những quốc gia nhất định quyền tự do ngôn luận của con người bị từ chối hay c̣n bị nhiều hạn chế. Tự do và những giới hạn – V́ tính chất của nó, quyền tự do ngôn luận là một trong những quyền con người có nhiều tranh căi nhất. Đây là một quyền không tuyệt đối và luôn bị đặt vào các giới hạn. Khi dùng cái quyền được phát biểu của ḿnh một cách tự do, người ta dễ dàng xâm phạm quyền tự do của người khác; và hơn nữa, một người có thể lợi dụng quyền tự do ngôn luận để đưa thông tin sai lệch tới số đông quần chúng. V́ vậy, quyền tự do ngôn luận thường được đặt trong một khuôn khổ giới hạn. Những giới hạn này là nhằm tránh t́nh trạng gây rối, quấy nhiễu đến người khác chẳng hạn như giữa đêm la lớn tiếng hay tránh t́nh trạng người phát biểu ư kiến dùng từ ngữ thô tục. Tại các nước văn minh hiện nay người ta thường dùng các phần mềm tự động để xoá đi những từ ngữ không hợp với văn hoá của quốc gia trong những chương tŕnh truyền h́nh. Ngoài ra việc đưa thông tin sai lệch hoặc cố t́nh bôi nhọ người hay tổ chức khác đều bị nghiêm cấm và có thể bị tộị h́nh. Vậy rốt cuộc tự do ngôn luận là cái ǵ? Nói nôm na th́ tự do ngôn luận là tự do phát biểu ư kiến (nói hoặc viết) của mỗi người. Đây là một quyền con người nằm trong công ước quốc tế. (Trong điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.) Quyền tự do ngôn luận bao gồm quyền được phát biểu ư kiến, quyền được bày tỏ thái độ cũng như cả quyền được biết, quyền được thông tin của công dân. 600 tờ báo cùng cất lên tiếng nói của 1 đảng Khi chúng ta nói về tự do ngôn luận, thông thường chúng ta nhấn mạnh về quyền tự do được phát biểu chính kiến (ư kiến về chính trị) và mọi người đựợc quyền thực hành cái quyền thiêng liêng này của ḿnh mà không phải bị bắt bớ tù đày, đe doạ, làm hại hay bị xâm phạm đến các quyền lợi khác của ḿnh. Quyền tự do ngôn luận, nói cụ thể hơn là quyền đựợc bày tỏ ư muốn của ḿnh trong việc xây dựng và điều hành xă hội, điều hành đất nước; là quyền tự do được bảo vệ ư kiến của ḿnh trước dư luận; là quyền tự do được bày tỏ ḷng yêu ghét một người khác hay một tổ chức, bất kể người đó là ai. Nói thẳng ra, nếu tôi không yêu đảng Cộng sản hay không thích Hồ Chí Minh th́ đó là ư kiến cá nhân tôi, không ai được cấm tôi nói ra điều đó. Nếu tôi cảm thấy “tiến lên Chủ Nghĩa Xă Hội” là con đường cụt sai lầm th́ tôi cũng có quyền biện luận cho ư kiến của tôi. Nếu tôi không cảm thấy an toàn khi sống trong một xă hội đầy dẫy tham nhũng, tôi có quyền được viết ư kiến của tôi lên báo, đưa lên mạng internet mà không ai được quyền cấm đoán. Chính quyền cũng chỉ là một tổ chức, là một nhóm người , và cũng chỉ được phép b́nh đẳng như những con người khác. Hiện nay, việc chính quyền Hà Nội quản lư chặt chẽ báo chí chính là họ đă vi phạm trắng trợn quyền được phát biểu của công dân. Hơn tám mươi triệu người nhưng chỉ có một nhóm nhỏ người có quyền được nói, và nói thay cho tám mươi triệu người c̣n lại Những luận điệu như “trong khuôn khổ luật pháp” của họ thực ra quá ư là mơ hồ, hay luận điệu “xâm phạm an ninh quốc gia” là một sự vu khống trắng trợn cho những người bày tỏ chính kiến một cách hoà b́nh. Luật pháp cấm công dân được nói chuyện chính trị? hay luật pháp cấm công dân được nói khác ư đảng? Hăy làm một phân tích nhỏ về sự quản lư báo chí của Hà Nội. Mọi tờ báo trong nước đều phải được Đảng Cộng sản cho phép, Tổng biên tập phải là đảng viên. Tất cả phải chịu sự kiểm duỵêt của ban Văn Hoá ... và nếu ai làm sai (ư Đảng) lập tức bị đóng cửa. Thế th́ mấy trăm tờ báo lập tức có một tiếng nói chung: Tiếng nói của Đảng Cộng sản! Và không mấy ai ngạc nhiên khi 600 tờ báo đồng loạt đăng và không đăng những tin nhạy cảm giống hệt nhau. Thế c̣n tiếng nói của dân đen ở đâu? 600 tờ báo đại diện cho đảng th́ phải có ít ra 10,000 tờ báo đại diện cho dân mới tương quan lực lượng chứ? Hoặc ít cũng phải có đựơc một tờ th́ mới dám bàn đến tự do ngôn luận. Coi những cuộc tranh luận trên truyền h́nh ở những quốc gia tiến bộ mới thấy hết cái phản động của chính quyền Hà Nội. Mọi ứng cử viên ra tranh luận đều được phân chia thời gian bằng nhau để nói. Các đảng đối lập đều được sắp xếp các lịch phát sóng bằng nhau. Thế mà ở đất nước tự do triệu lần của chúng ta, toàn bộ thời gian và các cột báo đều được dành cho Đảng. Vậy là dân ta dẫn xác ra hè phố để nói. Cộng sản lại hè nhau đem súng ống, lựu đạn cay, xe cam nhông ra xúc như xúc tép. C̣n chổ nào cho dân được quyền nói hỡi ông chính quyền? Bởi v́ mọi người sinh ra đều b́nh đẳng, nên mọi người phải được b́nh đẳng nói lên ư kiến của ḿnh. Khi con người bị lấy mất cái quyền thiêng liêng của ḿnh là quyền được nói, và cả quyền được biết, con người trở thành một “con vật”, chịu sự điều khiển bởi những “con vật” khác, th́ sự b́nh đẳng bị phá vỡ, con người bị chia thành hai tầng lớp: kẻ thống trị và người bị trị. Tư tưởng về tự do ngôn luận luôn đi kèm với một nền dân chủ chính là như vậy. Ngay cả quyền được biết của công dân cũng đă và đang bị Hà Nội xâm phạm trắng trợn. Họ chia đất chia biển với Trung quốc ra sao nhân dân không ai được biết. Kết quả thuyền dân đánh cá bị bắt, bị giết là hậu quả tai hại của việc bưng bít thông tin. Công dân không những có quyền biết về diện tích, lănh hăi, lănh thổ của đất nước ḿnh mà c̣n có quyền được biết về đời tư, tài sản của những người lănh đạo đất nước. Những cái này c̣n rất hạn chế tại Việt nam hiện nay và đó là kết quả của sự kiểm soát báo chí của đảng Cộng sản. Trong các phiên bản thực hành quyền tự do ngôn luận th́ mỗi một quốc gia có những quy định riêng để giới hạn. Ở các quốc gia tiến bộ th́ phần lớn các hạn chế là để phát huy tốt hơn cái quyền thiêng liêng của con người nhưng cũng có một số chính quyền dùng những chế tài này đặc biệt là để từ chối quyền tự do của công dân, để bịt miệng công dân của họ. “I am the law.” Tao là luật. Điều này rơ ràng đang tồn tại ở những đất nước đang bị những tập đoàn độc tài cai trị. Họ đứng trên cả luật pháp bởi v́ họ là luật và ngay cả khi con người sinh ra có cái miệng, th́ họ cũng chỉ cho phép cái miệng chỉ dùng để bỏ cái ǵ đó vào bao tử và được phép tung hô vạn tuế cái đám cầm quyền Đấu tranh – Không có tự do nào tự nó đến. Không có nền dân chủ nào được sắp đặt sẵn cả. Ngay cả ở Hoa kỳ, một trong những xứ sở nơi mà con người có nhiều quyền tự do nhất th́ tự do cũng không phải tự nó có. Muốn có tự do, người Mỹ đă phải đấu tranh cho những thứ mà họ có. Năm 1767, 1768 khi những công dân thuộc địa Massachusetts phản ứng về thuế trà th́ vua George III và quốc hội thực dân Anh đă đàn áp, hay từ 1840 đến 1845 phong trào chống đối chế độ nô lệ đă bị từ chối nhiều lần tại quốc hội Mỹ. Nói như vậy không phải để nói rằng nước Mỹ thiếu tự do mà đó là lịch sử, và lịch sử đă cho thấy rằng quyền tự do ngôn luận hay bất cứ quyền nào mà con người dành được đều phải qua một giai đoạn đấu tranh ác liệt với cái cũ, cái lỗi thời, cái phản động. Mọi người sinh ra đều b́nh đẳng. Đó chỉ là giấc mơ, và chúng ta phải đấu tranh để đưa giấc mơ đó thành hiện thực. 30 tháng 7 năm 2007 © DCVOnline
Posted: 8/1/2007 4:01:23 AM
...Đoản Kiêm.....Vậy rốt cuộc tự do ngôn luận là cái ǵ? Nói nôm na th́ tự do ngôn luận là tự do phát biểu ư kiến (nói hoặc viết) của mỗi người. Đây là một quyền con người nằm trong công ước quốc tế. (Trong điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.) Quyền tự do ngôn luận bao gồm quyền được phát biểu ư kiến, quyền được bày tỏ thái độ cũng như cả quyền được biết, quyền được thông tin của công dân. 600 tờ báo cùng cất lên tiếng nói của 1 đảng Khi chúng ta nói về tự do ngôn luận, thông thường chúng ta nhấn mạnh về quyền tự do được phát biểu chính kiến (ư kiến về chính trị) và mọi người đựợc quyền thực hành cái quyền thiêng liêng này của ḿnh mà không phải bị bắt bớ tù đày, đe doạ, làm hại hay bị xâm phạm đến các quyền lợi khác của ḿnh. Quyền tự do ngôn luận, nói cụ thể hơn là quyền đựợc bày tỏ ư muốn của ḿnh trong việc xây dựng và điều hành xă hội, điều hành đất nước; là quyền tự do được bảo vệ ư kiến của ḿnh trước dư luận; là quyền tự do được bày tỏ ḷng yêu ghét một người khác hay một tổ chức, bất kể người đó là ai. Nói thẳng ra, nếu tôi không yêu đảng Cộng sản hay không thích Hồ Chí Minh th́ đó là ư kiến cá nhân tôi, không ai được cấm tôi nói ra điều đó. Nếu tôi cảm thấy “tiến lên Chủ Nghĩa Xă Hội” là con đường cụt sai lầm th́ tôi cũng có quyền biện luận cho ư kiến của tôi. Nếu tôi không cảm thấy an toàn khi sống trong một xă hội đầy dẫy tham nhũng, tôi có quyền được viết ư kiến của tôi lên báo, đưa lên mạng internet mà không ai được quyền cấm đoán. Chính quyền cũng chỉ là một tổ chức, là một nhóm người , và cũng chỉ được phép b́nh đẳng như những con người khác. Hiện nay, việc chính quyền Hà Nội quản lư chặt chẽ báo chí chính là họ đă vi phạm trắng trợn quyền được phát biểu của công dân. Hơn tám mươi triệu người nhưng chỉ có một nhóm nhỏ người có quyền được nói, và nói thay cho tám mươi triệu người c̣n lại Những luận điệu như “trong khuôn khổ luật pháp” của họ thực ra quá ư là mơ hồ, hay luận điệu “xâm phạm an ninh quốc gia” là một sự vu khống trắng trợn cho những người bày tỏ chính kiến một cách hoà b́nh. Luật pháp cấm công dân được nói chuyện chính trị? hay luật pháp cấm công dân được nói khác ư đảng? .......
Posted: 8/1/2007 4:03:32 AM
.....Đoản Kiêm..Đấu tranh – Không có tự do nào tự nó đến. Không có nền dân chủ nào được sắp đặt sẵn cả. Ngay cả ở Hoa kỳ, một trong những xứ sở nơi mà con người có nhiều quyền tự do nhất th́ tự do cũng không phải tự nó có. Muốn có tự do, người Mỹ đă phải đấu tranh cho những thứ mà họ có. Năm 1767, 1768 khi những công dân thuộc địa Massachusetts phản ứng về thuế trà th́ vua George III và quốc hội thực dân Anh đă đàn áp, hay từ 1840 đến 1845 phong trào chống đối chế độ nô lệ đă bị từ chối nhiều lần tại quốc hội Mỹ. Nói như vậy không phải để nói rằng nước Mỹ thiếu tự do mà đó là lịch sử, và lịch sử đă cho thấy rằng quyền tự do ngôn luận hay bất cứ quyền nào mà con người dành được đều phải qua một giai đoạn đấu tranh ác liệt với cái cũ, cái lỗi thời, cái phản động. Mọi người sinh ra đều b́nh đẳng. Đó chỉ là giấc mơ, và chúng ta phải đấu tranh để đưa giấc mơ đó thành hiện thực. 30 tháng 7 năm 2007 © DCVOnline
Posted: 8/1/2007 7:30:49 AM
CUỘC ĐẤU TRANH ĐI VỀ ĐÂU? Sau khi cuộc biểu t́nh tại Văn Pḥng 2 Quốc Hội Việt Cộng ở Saigon của 1,700 dân oan Tiền Giang, bị công an Việt Cộng dùng bạo lực dẹp tan, th́ dân oan các tỉnh Đắc Lắc, Lao Kay, Cần Thơ, Đà Nẳng, Đồng Nai, Saigon, Hà Tây, Thái B́nh và cả Hà Nội cũng kéo về trụ sở tiếp dân của Trung Ương Đảng để khiếu kiện. Đặc biệt có 3 đứa bé đứa lớn nhất là Nguyễn Thị Hiền, 15 tuổi, đứa thứ hai là Nguyễn Thị Thúy, 13 tuổi và cháu nhỏ nhất Nguyễn Thanh Thuyên mới 6 tuổi cũng lên Hà Nội khiếu kiện. Cháu Hiền mang biểu ngữ: “Mẹ của 3 chị em cháu chết oan. Mong các ông Bác thương chúng cháu mà công tâm”. Riêng cháu Thúy mang di ảnh của người mẹ quá cố của chúng mới 33 tuổi đời. Không phải chỉ có bấy nhiêu người đi khiếu kiện, đi biểu t́nh, mà có tới 1 triệu 3 trăm ngàn người, đại diện cho gia đ́nh đi khiếu kiện. Đây là con số do Việt Cộng đưa ra từ 2 năm trước. Khiếu kiện đă trở nên một phong trào ngày càng lớn mạnh, họ không có âm mưu chính trị, không do ai xúi dục như Việt Cộng vu khống, họ chỉ v́ bị đảng viên của đảng Cộng Sản cướp bóc nhà đất, phương tiện sinh sống độc nhất của họ nên đă bất chấp mọi sự, kể cả tù tội hay tính mạng bị đe dọa mà đi khiếu kiện. Phong trào này sẽ không bao giờ tàn lụi mà ngày một “phát triển”, ngày càng có thêm nhiều “đoàn viên” gia nhập. Họ không nạp đơn gia nhập cho “tổ chức” v́ không ai tổ chức, họ nạp đơn gia nhập cho Việt Cộng. Cơ quan tổ chức và phát triển phong trào này không ai khác hơn là cán bộ đảng viên Cộng Sản. Chính những đảng viên Cộng Sản đă ăn cướp đất đai của dân mà tạo ra phong trào khiếu kiện, biểu t́nh này. Có người mới đi khiếu kiện như 3 em bé nói trên, có người khiếu kiện đă 10 hay 15 năm, có người đi khiến kiện 20 năm. Việt Cộng không có cách nào dẹp được phong trào này, v́ chính Việt Cộng là thủ phạm làm cho phong trào này lớn mạnh, chính tham nhũng đă khiến cho dân chúng mất nhà, mất cửa, chính cán bộ Cộng Sản mới có cơ hội, có quyền hành để tham nhũng th́ cũng chỉ khi nào không c̣n cán bộ Cộng Sản nữa, lúc đó phong trào dân oan khiếu kiện mới đương nhiên giải tán. Chính kết luận này làm cho cán bộ Việt Cộng từ những tên chóp bu như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng … đến các tên ở xă ủy địa phương sợ hăi, nhưng chúng cũng bất lực. Bất lực v́ chính ḷng tham của chúng gây nên. Ḷng tham này phát sinh và phát triển do độc tài đảng trị, v́ vậy chỉ khi nào hết độc tài ḷng tham bị trấn áp từ trong trứng nước bởi pháp luật nghiêm minh, tham nhũng không có cơ hội phát triển, lúc đó mới hết dân oan đi biểu t́nh, đi khiếu nại. Lần đầu tiên tại một nước độc tài Cộng Sản, có một cuộc biểu t́nh quy tụ cả ngàn người, kéo dài gần một tháng ở nơi đông đúc dân cư và nhiều tai mắt ngoại quốc, nhiều cơ quan truyền thông quốc tế là Saigon, mà Việt Cộng vẫn để một thời gian dài mới “liều mạng” dùng bạo lực để giải tán. Tuy đă giải tán được đám đông, nhưng hậu quả của việc làm này có tầm quan trọng lớn lao đối với Việt Cộng. Cả thế giới đă lên án Việt Cộng v́ vụ đàn áp những nhà phản kháng ôn ḥa chưa dứt th́ Việt Cộng lại dùng bạo lực đàn áp những người dân khốn khổ đi kêu oan. Và các tầng lớp dân chúng ở khắp nơi trên lănh thổ Việt Nam không cần báo chí thông tin, không cần đài phát thanh, phát h́nh loan tin, người dân tại mỗi địa phương đều biết rơ, v́ chính họ là một phần tử của phong trào này, họ cũng bị cướp đất, cướp nhà. Việt Cộng đă dồn dân chúng đến bước đường cùng, chắc chắn dân chúng cũng sẽ đưa Cộng Sản đến chỗ chết! Đó là qui luật sống. Cuộc chiến một mất một c̣n này không thể tránh khỏi trừ phi Cộng Sản hồi tỉnh cơn mê, trừ phi trong hàng ngũ Cộng Sản có kẻ v́ sự sống c̣n của đảng viên mà mạnh dạn đứng lên, chấp nhận quyền lợi tối thiểu của người dân, trả lại hoặc bồi thường cho họ, không chỉ đất đai đă bị chiếm đoạt mà cả quyền sống, quyền công dân. Như trên đă nói, phong trào này không thể nào dẹp tắt được, trái lại nó sẽ ngày một phát triển và lúc đó quốc gia sẽ đi đến một bước ngoặc lịch sử mà không ai biết sẽ xảy ra như thế nào, một cuộc cách mạng xanh như ở Liên Sô cũ và Đông Âu, một cuộc cách mạng cam như ở Urkraina, hay một cuộc cách mạng đẫm máu nhất chưa từng có trong lịch sử Việt Nam? Ngoài đảng Cộng Sản ra, ai là người trách nhiệm trong phong trào dân oan khiếu kiện này? Phải kể trước tiên là các nhà lănh đạo tôn giáo, thứ đến là hàng ngũ trí thức và người Việt tị nạn khắp nơi trên thế giới. Thực vậy, các tôn giáo đều dạy phải rao giảng công b́nh, sự thật và bác ái. Hơn ai hết, các vị lănh đạo tôn giáo ở trong nước đă mắt thấy tai nghe những oan khiên, bóc lột, hà hiếp mà người dân phải gánh chịu mấy chục năm qua, hơn ai hết, các nhà lănh đạo tôn giáo có bổn phận của một kẻ trí thức, công dân, vừa có bổn phận với tôn giáo ḿnh phải nói lên sự thật, phải binh vực kẻ cô thế, kẻ hàm oan. Chính bổn phận của các vị lănh đạo tôn giáo phải mở ḷng mở trí cho những kẻ tàn bạo, độc ác như Cộng Sản, hướng dẫn chúng về đường ngay nẻo chánh của con người, bởi v́ trong những con người độc ác đó, tôn giáo nào cũng tin tưởng rằng họ vẫn c̣n ẩn chứa một h́nh ảnh của thượng đế, của Phật, dù là Phật chưa thành. Thế mà bao năm qua, hầu hết các nhà lănh đạo tôn giáo đều im lặng. Hầu hết chứ không phải tất cả, v́ h́nh ảnh Ḥa Thượng Thích Quảng Độ đứng giữa đám đông dân oan khiếu nại đă làm mọi người, nhất là dân oan biểu t́nh xúc động đến rơi nước mắt. Nếu có hàng trăm Thích Quảng Độ, hàng ngàn Thích Quảng Độ chắc chắn phong trào dân oan khiếu kiện biểu t́nh sẽ bị dẹp tan. Bị dẹp tan không phải v́ bạo lực, dẹp tan không phải v́ chấp nhận để cho đảng viên Cộng Sản cứ tha hồ cướp bóc, tham nhũng, hà hiếp dân chúng, mà bị dẹp tan bởi đảng viên Cộng Sản được giúp đỡ và nhận chân sự thật là chúng không thể tiếp tục con đường độc tài, độc ác mà phải quay về với lẽ phải, với công b́nh để cùng sống chung với dân tộc. Tiếc thay! Chỉ có một Thích Quảng Độ, vị lănh đạo tôn giáo duy nhất đứng giữa đám khiếu kiện. Sự vắng bóng các vị lănh đạo tôn giáo khác không phải v́ tôn giáo họ chủ trương phù trợ kẻ ác, hay chấp nhận kẻ ác như một phương tiện để lên nát bàn hay thiên đàng, họ vắng bóng chỉ v́ họ cũng như đảng viên Cộng: Sợ Hăi. Sự sợ hăi từ trong ḷng họ khiến họ không bước đi được, không mở miệng ra được, dù thiên chức của họ là rao giảng. Bằng chứng là linh mục Nguyễn Văn Lư đă hiên ngang rao giảng Sự Thật, Công Lư và đă bị tù tội, bị bỏ rơi, vu khống… Những ngày gần đây, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đă có 2 bức thư, có thể gọi là thư mục vụ mà cũng có thể nói là thư có tính cách chính trị. Bức thư thứ nhất Ngài gởi cho đám linh mục quốc doanh phục vụ Cộng Sản trong tờ báo Công Giáo và Dân Tộc. Bức thư thứ 2 Ngài gởi cho một linh mục đă bỏ đạo mà c̣n núp sau chiếc áo chùng thâm để phá đạo, linh mục Nguyễn Thái Hợp trong Câu Lạc Bộ Nguyễn Văn B́nh (tên Đức cố Tổng Giám Mục Nguyễn Văn B́nh). Bức thư thứ nhất Ngài chứng minh báo chí Việt Cộng nhiều lần nói láo mà băn thân Ngài cũng đă là nạn nhân. Bức thư này Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn cũng cố ư thanh minh giùm cho Chủ tịch Nước Việt Cộng Nguyễn Minh Triết là ông ta bị tờ báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng Cộng Sản vu oan cho Nguyễn Minh Triết, như đă từng vu oan cho Ngài. Dù sao, đây cũng là một cách rao giảng sự thật! Và đồng thời Ngài cũng chứng tỏ sự đồng ư của Ngài trong việc Đức Cha Nguyễn Văn Ḥa, nhân danh Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam phản đối Chủ Tịch Việt Cộng là một hành động bắt buộc phải có. Trong bức thư thứ 2, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đă đưa ra những “sự cố” trong tiến tŕnh Giáo Hội hợp tác hay không hợp tác với Việt Cộng, qua từng giai đoạn lịch sử của Việt Nam, mà theo Ngài th́ những sự hợp tác với Việt Cộng trong lănh vực Giáo dục đều không mang lại kết quả tốt đẹp như mong ước, trái lại đó là những sự hợp tác nối giáo cho giặc phá hoại đất nước. Một mặt nào đó, đây là một sự rao giảng cho chân lư, nhưng mặt khác cũng là một hành vi chính trị, v́ chỉ trích nhà cầm quyền đương thời tham nhũng và bất tài, bất lực đă đào tạo các thế hệ tương lai của dân tộc trở thành những kẻ gian dối, lừa gạt, tham nhũng. Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đă chứng minh: “… thực tế cho thấy là giai cấp vô sản biến nhân dân thành vô sản, và tự biến ḿnh thành một giai cấp mới mà tôi nghe nhiều người gọi là tư bản đỏ. Ngày nay khi mà một viên chức Nhà Nước phải chia 1.000 tỷ đồng cho người vợ ly dị, th́ không c̣n là tư sản nữa, mà phải gọi là tư bản hay đại gia đỏ” . Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn lúc c̣n là Tổng Giám Mục cũng đă phát biểu với linh mục Quốc Doanh Nguyễn Tấn Khóa, rằng chế độ Việt Cộng là chế độ XIN – CHO. Quyền hạn của dân chúng bị Việt Cộng nắm gọn trong tay, dân chúng muốn ǵ cũng phải xin và cho hay không cho tùy ư Việt Cộng. Đây cũng 2 bức thư vừa có tính cách mục vụ cũng vừa có tính cách chính trị v́ chỉ trích kẻ đương quyền áp dụng một lối cai trị độc tài và ngu dốt. Tiếc thay khi những biến cố có tính cách sinh tử của dân tộc như dân oan khiếu kiện, như phá thai “lạm phát”, như hàng chục, hàng trăm ngàn phụ nữ và cả trẻ em bị Việt Cộng xuất cảng ra hải ngoại để làm nô lệ t́nh dục, để bị bày bán như những con vật; c̣n thua con vật, v́ con vật… th́ Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn lại nhắm mắt, bưng tai. Trước cuộc biểu t́nh rầm rộ của dân oan, một số tín đồ Công Giáo ở hải ngoại đă viết thỉnh nguyện thư van nài Hội Đồng Giám Mục lên tiếng binh vực dân oan biểu t́nh theo tinh thần giáo lư, cũng bị các Đức Cha bỏ vào sọt rác. Trong khi đó, một tên linh mục bỏ đạo theo Đảng Cộng Sản đă phát biểu một cách đần độn và phi giáo lư rằng Giáo Hội Công Giáo không bắt chước ai! Tên này đă ăn phải bả Cộng Sản nên quên rằng Chúa Giê Su đă từng nói nếu kẻ nào không trở nên như những đứa trẻ này th́ không được vào nước Thiên đàng! Hơn nữa! Suốt 33 năm tại thế Đức Chúa Giê Su đă nói rằng hăy học cùng ta, v́ ta hiền lành và khiêm nhượng trong ḷng! Ăn phải bả Cộng Sản th́ chỉ bài tiết ra những câu nói dơ bẩn, phản đạo. Để tránh cho dân tộc phải trải qua một cuộc cách mạnh đỏ, đẫm máu, xin tất cả các vị trí thức, lănh đạo tinh thần, tôn giáo, giới cầm bút và tất cả mọi người Việt Nam hăy ủng hộ dân oan khiếu kiện, hăy tỏ thái độ thẳng thắn đối với Việt Cộng, phải giáo dục chúng đường ngay nẻo thật, v́ một khi cuộc cách mạng xảy ra, không ai biết được nó màu xanh, màu vàng, màu cam hay màu đỏ. LÊ VĂN ẤN
Posted: 8/1/2007 2:29:48 PM
...Đoản Kiêm.....Vậy rốt cuộc tự do ngôn luận là cái ǵ? Nói nôm na th́ tự do ngôn luận là tự do phát biểu ư kiến (nói hoặc viết) của mỗi người. Đây là một quyền con người nằm trong công ước quốc tế. (Trong điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.) Quyền tự do ngôn luận bao gồm quyền được phát biểu ư kiến, quyền được bày tỏ thái độ cũng như cả quyền được biết, quyền được thông tin của công dân. 600 tờ báo cùng cất lên tiếng nói của 1 đảng Khi chúng ta nói về tự do ngôn luận, thông thường chúng ta nhấn mạnh về quyền tự do được phát biểu chính kiến (ư kiến về chính trị) và mọi người đựợc quyền thực hành cái quyền thiêng liêng này của ḿnh mà không phải bị bắt bớ tù đày, đe doạ, làm hại hay bị xâm phạm đến các quyền lợi khác của ḿnh. Quyền tự do ngôn luận, nói cụ thể hơn là quyền đựợc bày tỏ ư muốn của ḿnh trong việc xây dựng và điều hành xă hội, điều hành đất nước; là quyền tự do được bảo vệ ư kiến của ḿnh trước dư luận; là quyền tự do được bày tỏ ḷng yêu ghét một người khác hay một tổ chức, bất kể người đó là ai. Nói thẳng ra, nếu tôi không yêu đảng Cộng sản hay không thích Hồ Chí Minh th́ đó là ư kiến cá nhân tôi, không ai được cấm tôi nói ra điều đó. Nếu tôi cảm thấy “tiến lên Chủ Nghĩa Xă Hội” là con đường cụt sai lầm th́ tôi cũng có quyền biện luận cho ư kiến của tôi. Nếu tôi không cảm thấy an toàn khi sống trong một xă hội đầy dẫy tham nhũng, tôi có quyền được viết ư kiến của tôi lên báo, đưa lên mạng internet mà không ai được quyền cấm đoán. Chính quyền cũng chỉ là một tổ chức, là một nhóm người , và cũng chỉ được phép b́nh đẳng như những con người khác. Hiện nay, việc chính quyền Hà Nội quản lư chặt chẽ báo chí chính là họ đă vi phạm trắng trợn quyền được phát biểu của công dân. Hơn tám mươi triệu người nhưng chỉ có một nhóm nhỏ người có quyền được nói, và nói thay cho tám mươi triệu người c̣n lại Những luận điệu như “trong khuôn khổ luật pháp” của họ thực ra quá ư là mơ hồ, hay luận điệu “xâm phạm an ninh quốc gia” là một sự vu khống trắng trợn cho những người bày tỏ chính kiến một cách hoà b́nh. Luật pháp cấm công dân được nói chuyện chính trị? hay luật pháp cấm công dân được nói khác ư đảng? ....... Posted: 8/1/2007 4:03:32 AM .....Đoản Kiêm..Đấu tranh – Không có tự do nào tự nó đến. Không có nền dân chủ nào được sắp đặt sẵn cả. Ngay cả ở Hoa kỳ, một trong những xứ sở nơi mà con người có nhiều quyền tự do nhất th́ tự do cũng không phải tự nó có. Muốn có tự do, người Mỹ đă phải đấu tranh cho những thứ mà họ có. Năm 1767, 1768 khi những công dân thuộc địa Massachusetts phản ứng về thuế trà th́ vua George III và quốc hội thực dân Anh đă đàn áp, hay từ 1840 đến 1845 phong trào chống đối chế độ nô lệ đă bị từ chối nhiều lần tại quốc hội Mỹ. Nói như vậy không phải để nói rằng nước Mỹ thiếu tự do mà đó là lịch sử, và lịch sử đă cho thấy rằng quyền tự do ngôn luận hay bất cứ quyền nào mà con người dành được đều phải qua một giai đoạn đấu tranh ác liệt với cái cũ, cái lỗi thời, cái phản động. Mọi người sinh ra đều b́nh đẳng. Đó chỉ là giấc mơ, và chúng ta phải đấu tranh để đưa giấc mơ đó thành hiện thực. 30 tháng 7 năm 2007 © DCVOnline
Posted: 8/1/2007 2:55:10 PM
Ngọn lửa chưa tàn!!!i (LÊN MẠNG Thứ tư 1, Tháng Tám 2007) Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận (số 32, ngày 01-08-2007) Trong đêm kinh hoàng 18-07-2007 tại Văn pḥng 2 Quốc hội CSVN, với cả ngàn công an, dân quân ch́m nổi, thậm chí xă hội đen trang bị tận răng; với đủ thứ cơ giới từ môtô, xe jeep, xe tăng, xe tù, xe chữa lửa đến xe cứu thương, xe chở súc vật; với các phương tiện chống biểu t́nh hiện đại gồm lựu đạn cay, loa phóng thanh, máy phá sóng, đèn cao áp, ṿi rồng xịt nước, b́nh chữa lửa; với cả đủ bộ sậu cao cấp nằm phục ở trung tâm Sài G̣n hay có mặt tại chỗ từ phó Thủ tướng, thứ trưởng bộ Công an đến các lănh đạo địa phương thuộc 19 tỉnh thành; với lực lượng (bóp méo) thông tin hùng hậu của công an, của Việt Nam thông tấn xă, của các báo đài nô ngôn bồi bút...; với đủ biện pháp phong tỏa từ ngăn chặn đường vào, khóa sóng điện thoại đến lợi dụng đêm khuya, cúp đèn khu vực, phát thanh kiểu lừa gạt, dọa dẫm những ai có thể loan tin ra ngoài... Cộng sản tưởng đă dập tắt được ngọn lửa Dân oan bùng cháy từ 27 ngày qua. Bên ngoài xem ra như thế, bởi lẽ trong số khoảng 600 dân oan tử thủ mà đa phần là phụ nữ và người già, ai vừa đứng lên th́ đă bị b́nh chữa lửa phun vào mặt, ai vừa cất tiếng th́ đă bị những cánh tay hộ pháp bịt mồm, ai vừa xông ra phản đối th́ đă bị roi điện dùi cui vụt xuống tới tấp, ai định tháo chạy th́ đă có ngay bốn tên "chó săn, đầu gấu" xông vào, vật ngửa, ném lên xe như một con vật. Chỉ sau vài tiếng đồng hồ, khu vực Văn pḥng 2 Quốc hội đă trở lại cảnh khang trang xinh đẹp, v́ bao nhiêu lều bạt, biểu ngữ, vật dụng, kể cả cờ đảng, cờ nước, ảnh lănh tụ, ảnh liệt sĩ đều đă nằm yên trên xe rác; ṭa nhà các "đại biểu nhân dân" đă lấy lại vẻ sạch sẽ tươi tắn, v́ hàng chục ṿi rồng đă xịt trôi hết mồ hôi, nước mắt và máu của đám dân lành; đă t́m lại bầu khí im ắng trang nghiêm, v́ những tiếng thét phẫn uất, tiếng khóc đau đớn của những kẻ biểu t́nh chỉ c̣n văng vẳng trong xe tù, xe đ̣, xe cứu thương, xe chở súc vật đóng chặt cửa. Tân Quốc hội khóa 12 sẽ khai mạc ngày mai trong tư thế đĩnh đạc, những đại biểu của dân sẽ ung dung đi vào pḥng họp với tâm hồn thư thái! Đảng lại một lần nữa tỏ ra bách chiến bách thắng, thật xứng là đảng quang vinh!?! Nhưng cũng chính lúc ấy, ngọn lửa đă lan ra và bừng cháy nơi những chứng nhân tại chỗ của đêm kinh hoàng: "Tất cả mọi người hăy nhớ lấy hôm nay mà kể từ đây tôi sẽ gọi là NGÀY DÂN HẬN. Tôi cũng tuyên bố với tất cả các Đảng viên Cộng sản, những người "thề trung thành với lư tưởng Cộng sản" rằng kể từ hôm nay, giờ phút này, tôi chính thức tuyên thệ không đội trời chung với các người! V́ chính hôm nay, mắt tôi đă thấy, tai tôi đă nghe cái mà các người gọi là "của dân, do dân, v́ dân". Chính hôm nay, tôi đă biết thế nào là CộNG SẢN!" (Trần Văn Hải). "Dưới con mắt chính quyền, dân oan chúng tôi là những người thiếu hiểu biết bị bọn xấu lợi dụng và lôi kéo nên thưa kiện lung tung làm mất an ninh trật tự. Họ vu cáo cho đồng bào thương dân yêu nước ở hải ngoại đă kích động xúi giục dân oan biểu t́nh, nhưng quả thật họ không biết mắc cỡ là ǵ với dư luận. Đồng bào hải ngoại nào đă cướp đất đai, ruộng vườn của dân? Đồng bào hải ngoại nào đă vu cáo gán tội, xử án oan sai đầy rẫy cho nhân dân trong nước, đẩy dân chúng vào cảnh lầm than không sao xiết kể? Câu trả lời là chính họ, chính nhà cầm quyền trong nước là thủ phạm gây ra những thảm kịch đó chứ chẳng có hải ngoại hay tư bản đế quốc nào vào đây cả!!! Họ đừng quen thói gắp lửa bỏ tay người! Màn đó xưa quá rồi! Thật là vừa ăn cướp vừa la làng mà không biết nhục!!!" (Lư Thị Thu Duyên). Dĩ nhiên đây cũng là tâm t́nh của mọi ai máu đỏ da vàng đang bừng bừng phẫn nộ trước thảm nạn dân oan và sự bạo tàn của lũ người không c̣n biết thế nào là nghĩa đồng bào, t́nh tự dân tộc. Ngọn lửa dân oan ấy, trước đó một ngày, hôm 17-7-2007, đă được khơi bùng lên bởi một vị cao tăng khả kính nhân chuyến viếng thăm đồng bào của ngài, Ḥa thượng Thích Quảng Độ. Những lời cháy bỏng của vị bồ tát cứu khổ cứu nạn đă như thiêu đốt mọi con tim: "Đồng bào có nhà có cửa, có cơ nghiệp, mà nay phải dầm sương dăi nắng như thế này, rồi đ̣i hỏi mà chẳng được giải quyết. Muốn cho t́nh trạng này không c̣n xẩy ra nữa, th́ chúng ta phải đ̣i cho bằng được nhân quyền, công lư và công bằng xă hội. Buộc họ phải trả lại quyền sống và quyền làm người cho ta là vấn đề quan trọng nhất. Muốn như thế, th́ phải chấm dứt cái nạn độc quyền cai trị. Bởi v́ độc quyền đưa đến bao nhiêu thối nát và bất công như thế này đây! Phải đ̣i hỏi một chế độ đa nguyên, đa đảng, đại diện đầy đủ cho 80 triệu dân. Chứ chỉ có một đảng th́ không thể giải quyết được ǵ cả. Như thế đă là bất công rồi! 80 triệu dân mà sao chỉ có một đảng...? Do đó cần phải có những đảng phái khác nữa đại diện đủ mọi khuynh hướng cho 80 triệu dân, th́ mới giải quyết được. Chuyện trước mắt là đ̣i lại công lư, là tài sản trả lại cho đồng bào, sau đó phải đ̣i lại nhân quyền và dân chủ, tự do. Quan trọng nhất là tự do ngôn luận để người dân được tự do bày tỏ ư kiến của ḿnh, quan điểm của ḿnh đối với những tổ chức cai trị ḿnh". Giờ đây đảng Cộng Sản Việt Nam có thể coi như đă chiến thắng sau khi dẹp bỏ được đám đông biểu t́nh. Những ông kẹ ở các địa phương có dân khiếu kiện đang hả hê ăn mừng. (Thật ra đám công an trấn áp đă khui bia rượu ê hề ngay lúc rạng sáng ngày 19-8 ngay bên Văn pḥng 2 Quốc hội). Sẽ phải chờ nhiều tháng, nhiều năm nữa mới có người dám đi biểu t́nh lại. Các quan chức địa phương sẽ tiếp tục tṛ hứa hăo kèm theo màn trả thù những thủ lănh dân oan, cầm đầu khiếu kiện. Họ có thể dùng nhiều thủ đoạn như mua chuộc hay dọa nạt những ai từng phản kháng to mồm và to gan nhất, "hối lộ", trả tiền trả đất đầy đủ cho những ai đ̣i hỏi bồi thường kiên tŕ ĺ lợm nhất để khóa miệng, như bỏ tù hay thủ tiêu những ai nhất định không chịu khuất phục nhất để trừ hậu hoạn, y như họ đă từng làm ở Thái B́nh. Nhưng nếu chế độ c̣n tiếp tục chuyên chế th́ sẽ không yên. Những vụ nổi loạn của quần chúng sẽ c̣n tiếp tục bùng nổ: từ Thái B́nh, qua Thọ Đà, đến Thanh Hóa, Hải Dương, Đồ Sơn, bây giờ là ở ngay Sài G̣n, Huế, Hà Nội. Sau mỗi lần đàn áp, đảng cộng sản có thể tạm yên được một thời gian, quan chức cộng sản cướp ngày có thể an b́nh được một vài bữa. Nhưng mỗi lần dẹp yên như thế chỉ giống như quét rác đẩy vô gầm giường, như dập tắt ngọn lửa nhưng than hồng vẫn c̣n âm ỷ cháy dưới lớp tro. Có thể trấn áp, trù dập những nỗi oan ức được một thời gian, nhưng CS chẳng bao giờ tháo gỡ được căn nguyên khiến ḷng dân cứ bất măn măi không dứt. Ngọn lửa căm hờn tiếp tục nung nấu, chỉ chờ dịp lại bùng lên, v́ cội rễ bất công vẫn tồn tại. Cội rễ bất công đó chính là cái chế độ toàn trị độc tài, trong đó đảng CS là ông chủ tuyệt đối ngự trị trên đất nước, ngồi xổm trên pháp luật, đè trên đầu trên cổ mọi người dân, c̣n tại địa phương th́ từ viên chức chính quyền, nhân viên công an, đến thành viên Mặt trận đều tự tung tự tác như những ông trời con, cấu kết với nhau thành một băng đảng ngang nhiên cướp ngày, với sự bao che, đồng lơa, thậm chí khuyến khích của trung ương Hà Nội. Nông dân và cựu chiến binh Thái B́nh, Thọ Đà từng liều mạng chống công an, nông dân và thị dân nhiều tỉnh thành từng kéo nhau ra Hà Nội, Sài G̣n khiếu kiện hơn mấy chục năm qua không phải chỉ v́ chuyện cơm áo. Họ đứng lên phản đối chính v́ bị cán bộ nhà nước đối xử bất công, bị đảng viên cường hào áp bức trấn lột. Như nhà b́nh luận Ngô Nhân Dụng nhận xét, ở Thái B́nh, Thọ Đà ngày xưa và ở Hà Nội, Sài G̣n ngày nay, không ai đi biểu t́nh v́ bị mất mùa đói kém. Thập niên 1980 nhiều người chết đói ở Thanh Hóa, Thái B́nh, chẳng ai đi biểu t́nh đ̣i ăn cả. Bây giờ cũng chưa thấy thanh niên xuống đường v́ thất nghiệp. Người dân đi biểu t́nh là v́ bị oan ức, chèn ép, chứ không phải v́ muốn ăn ngon mặc đẹp hơn nữa. Những cuộc cách mạng xưa nay bùng lên thường v́ người dân cảm thấy nhục hơn là v́ đói. Mà nỗi oan ức nhục nhă người dân đang chịu là do hệ thống chính trị của đảng Cộng sản gây ra. Thứ nhất là guồng máy cai trị dựa trên bè đảng của một tập đoàn tham nhũng. Thứ hai là người dân bị bịt miệng, không có tiếng nói. Dân có kêu oan th́ xă bênh thôn, huyện bênh xă, tỉnh bênh huyện, trung ương bênh tỉnh, không ai tháo gỡ được. Trung ương, tỉnh huyện, xă thôn bênh nhau v́ tất cả ở trong cùng một băng đảng, phải dựa vào nhau mà tồn tại. Pháp luật chỉ áp dụng cho dân thường, c̣n cán bộ th́ xử lư nội bộ trong đảng, người dân biết như thế. (Cứ chờ đợi vụ xử PMU 18 sắp tới mà xem). Cả hai nguồn gốc gây ra bất công và uất ức đó nằm trong hệ thống chuyên chính của đảng cộng sản: đảng thâu tóm trong tay mọi quyền chính trị và chà đạp dưới chân mọi quyền con người. Dĩ nhiên, trong các cuộc xuống đường từng xảy ra, người dân không hay chưa nêu các vấn đề chính trị như tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do lập đảng. Họ chỉ nêu lên các vấn đề cục bộ ở địa phương của họ, như chuyện đất đai bị trưng thu, nhà cửa bị lấn chiếm, chuyện đền bù c̣n bất công, định cư chưa yên ổn, do thói lộng hành tham nhũng của cán bộ nhà nước sở tại; nhưng những vấn đề này đều xảy ra khắp cả nước, thành ra chúng mang tầm mức chính trị, biểu hiện của sự bế tắc chính trị. Mọi cuộc biểu t́nh đều bắt nguồn từ bế tắc chính trị đó và đều là những vận động chính trị cả. Trong cuộc khiếu kiện mới rồi, một số thân hữu ở hải ngoại đă e sợ rằng việc hỗ trợ tiền bạc giúp đồng bào biểu t́nh dài lâu sẽ vượt ra ngoài tính cách xă hội, bác ái mà mang tính cách chính trị. Chúng tôi đă trả lời rằng tự bản chất, cuộc biểu t́nh đồng loạt của 19 tỉnh thành và 9 quận huyện Sài G̣n đă, đang và sẽ mang tầm vóc, tính cách chính trị. V́ hành động biểu t́nh cùng xảy ra khắp nơi như vậy chính là v́ nhu cầu dân chủ tự do. Nếu dân không được sống trong tự do dân chủ th́ những căn nguyên gây ra nỗi oan ức chả bao giờ chấm dứt, cán bộ đảng viên vẫn tiếp tục nắm trọn quyền lực và thâu tóm quyền lợi, gây tổn hại và bất ổn cho cuộc sống toàn thể nhân dân, Vậy làm cách nào để giải quyết được những cảnh tham nhũng, bất công trong xă hội? Chỉ có một cách là cho nhân dân quyền bỏ phiếu chọn người cai trị họ. Ở từng địa phương một, từ xă lên đến huyện, huyện lên đến tỉnh, tỉnh lên đến nước, dân phải có quyền tự do ứng cử và bầu cử, bổ nhiệm và băi nhiệm các quan chức bằng lá phiếu. Chỉ khi nào những kẻ cai trị biết dựa vào quyền lực dân trao cho, hay lo sợ có ngày dân không c̣n tín nhiệm ḿnh, th́ lúc đó nạn tham nhũng, bất công mới giải được. Hệ thống chính trị độc tài của đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay không dám và không muốn chấp nhận thách đố này. Từ trên xuống dưới đều là "đảng cử dân bầu" và từ trước tới sau đều phải là "đảng muôn năm trường trị" Như nếu cứ như thế, ngọn lửa dân oan -mà mọi cá thể và mọi tập thể tại Việt Nam hiện nay ai lại chẳng là dân oan - sẽ vẫn chưa tàn và không sớm th́ muộn sẽ bừng cháy. (Bài này có tham khảo Ngô Nhân Dụng, Dân biểu t́nh v́ dân chủ) Ban Biên tập
Posted: 8/1/2007 4:47:42 PM
Re : DCV Online. Văn Thanh Ḥa.................... Nhớ đến "chuyện dài" dân khiếu kiện, dân kêu oan, dân dầm sương trải nắng từ năm này qua tháng nọ, chỉ v́ họ muốn sinh tồn trong một xă hội có luật pháp, có kỷ cương, có luân thường đạo lư, nào ngờ những nổi uẩn khúc oan t́nh của nhân dân bị bọn cường hào ác bá cộng sản mất hết lương tri cướp đoạt tài sản của dân bằng bạo lực chuyên chính cộng sản !!! Do đó mà tiếng kêu than của dân dù thấu tận trời cao cũng không lay chuyển được tâm địa nham hiểm, độc đoán, cuồng bạo của bọn quỉ dử vô thần cộng sản đang thống trị một đất nước nghèo khổ đói rách bằng ṇng súng lưởi lê, bằng thẳng tay tàn sát nhân dân, hơn là lắng tai nghe tiếng kêu than thảm thiết nghẹn ngào của người dân "bị trị" !!! Thảm cảnh của người dân bị mất tất cả vào tay quân phiến cộng đă và đang tạo ra cảnh màn trời chiếu đất trên cùng khắp quê hương. Trong lúc luật pháp của CSVN nói chuyện với dân bằng "súng đạn" bằng đánh dập tàn nhẩn dă man. Nếu người dân vùng lên phản đối bất công xă hội, th́ Đảng và Nhà Nước liền chụp cho cái mũ : Gián điệp, Tay sai Mỹ Ngụỵ, Âm mưu lật đổ chính quyền, Cố t́nh chống phá cách mạng vân vân ...!!! Thử hỏi đến bao giờ CSVN mới thức tỉnh ? Đến bao giờ người cộng sản mới thực ḷng hoà hợp hoà giải dân tộc ? Hay chờ nhân dân làm một cuộc cách mạng "máu" như một vài nước bên Đông Âu ??? Lịch lử luôn luôn tái diễn. Mong rằng thảm hoạ đừng bao giờ xảy ra trên một đất nước đă từng chịu đựng vô cùng khổ đau v́ chiến tranh hận thù do người cộng sản gây nên. Dù nhân dân ViệtNam với bản chất ôn hoà, phúc hậu, nhưng không phải v́ thế mà lùi bước trước quân tham tàn bạo ngược CSVN. Tức nước vỡ bờ là chuyện không thể tránh. Chờ xem.
Posted: 8/2/2007 5:09:30 AM
THẢM TRẠNG NGƯỜI CÀY KHÔNG RUỘNG Dr. Tristan Nguyễn Tân-Tư-Bản Đại-Địa-Chủ-Đỏ, Big New Red Capitalist Landlords, ở Việt Nam đă đang và sẽ thu gom tích tụ ruộng đất canh tác của người Nông Dân Việt Nam Nghèo. Sự thật quá phũ phàng là sau hai lần được hưởng quyền "Người Cày Có Ruộng", hiện nay người Nông Dân Việt Nam Nghèo lại "Không Có Ruộng Để Cày" !!!! Không nhà không ruộng Dân cày c̣n biết đi đâu? Người ở làng chết khổ bên nhau Người lên phố, dăi dầu kiếp thợ!! Bốn câu thơ nêu trên làm xúc động ḷng người, được trích trong bài thơ Đồng Bằng, trong tập thơ Quê Hương Chiến Đấu xuất bản năm 1955. Nhà thơ Hoàng Trung Thông đă tả chân được hoàn cảnh khốn cùng tủi cực của người Nông Dân Việt Nam Nghèo trong thời kỳ Pháp thuộc. Thực dân và đại địa chủ đă chiếm hữu hết ruộng đất canh tác khiến cho người nông dân không có ruộng để làm ăn sinh sống. Nếu không muốn là tá điền làm ruộng thuê nộp tô cho địa chủ, hay đem thân làm mướn kiếm miếng cơm thừa của địa chủ, th́ người nông dân nghèo phải bỏ xóm làng đi lên tỉnh thành kiếm việc làm cực khổ ở những nhà máy xí nghiệp hoặc nơi công trường xây dựng. Nhưng có rất nhiều người nông dân ĺa quê không thể có được những việc làm để sống qua ngày, họ phải lâm cảnh tha phương, vô gia cư, và thất nghiệp đói khổ!! Cho tới bây giờ, thảm trạng khốn cùng tủi cực như vậy vẫn c̣n đang xảy ra, mặc dù dưới một h́nh thức khác, và cũng c̣n là một nỗi lo âu uất ức của hàng triệu người Nông Dân Việt Nam Nghèo hiện nay. Hoàng Trung Thông là một đảng viên CSVN thời kỳ Mùa Thu 1945, Ủy Viên Ban Chấp Hành Hội Nhà Văn Việt Nam (khóa III); Viện Trưởng Viện Văn Học , tổng biên tập Tạp Chí Văn Học, đă qua đời vào năm 1993 lúc 68 tuổi. Cho tới ngày chết, Hoàng Trung Thông có lẽ không thể tưởng tượng được hoàn cảnh người Nông Dân Việt Nam Nghèo lại thêm một lần nữa không có ruộng đất canh tác để sinh sống. Giải quyết nghiêm túc vấn đề ruộng đất canh tác chính là bảo đảm quyền được sống của người Nông Dân Việt Nam Nghèo. Nhưng Hoàng Trung Thông đă không ngờ được những Tân-Tư-Bản Đại-Địa-Chủ Đỏ ở Việt Nam đă đang và sẽ thu gom tích tụ ruộng đất canh tác của người Nông Dân Việt Nam Nghèo. Qua hai lần được hưởng quyền "Người Cày Có Ruộng", người Nông Dân Việt Nam Nghèo hiện nay lại "Không Có Ruộng Để Cày". Chúng ta hăy xem xét quá tŕnh diễn biến của t́nh h́nh nông nghiệp Việt Nam và cuộc sống của người Nông Dân Việt Nam Nghèo trong lúc "Người Cày Có Ruộng" cho tới lúc "Người Cày Không Ruộng" để thấy được nền nông nghiệp Việt Nam và thân phận hẩm hiu của người Nông Dân Việt Nam Nghèo khi nằm trong tay của người CSVN đă bị biến động truân chuyên tới một mức độ nào. Những năm 1945-1954, người CSVN đă tịch thu ruộng đất của thực dân tư bản Pháp và địa chủ Việt Nam, rồi chia lại ruộng đất canh tác cho nông dân theo kháng chiến ở những khu giải phóng, đă tạo ra những thay đổi về sở hữu ruộng đất và quan hệ giai cấp ở nông thôn Việt Nam nhằm tǎng cường thế lực của người CSVN. Tuy nhiên, thành phần đại địa chủ phú nông và trung nông giàu ở những vùng Quốc Gia kiểm soát vẫn c̣n tồn tại. Những năm 1954-1960 ở Miền Bắc Việt Nam người CSVN đă đẩy mạnh cải cách ruộng đất, thực hiện hợp tác hoá nông nghiệp, xoá bỏ chế độ chiếm hữu ruộng đất của thành phần đại địa chủ và trung nông giàu. Xác lập chế độ sở hữu ruộng đất theo nông hộ Người Cày Có Ruộng ở nông thôn, người CSVN áp dụng đường lối giai cấp Bần Cố Nông, chủ yếu là đảng viên CSVN để chỉ huy, kiểm soát và chi phối đời sống kinh tế, chính trị, xă hội nông thôn. Hai đợt cải cách ruộng đất vào năm 1955-1956 ở Miền Bắc Việt Nam đă giết chết khoảng 200,000 người trong đó có cả đảng viên thành phần tư sản. V́ vậy, vào thời gian đó người CSVN đă gây công phẫn trong nhân dân Việt Nam. Nhưng cuộc cải cách ruộng đất vẫn tiếp tục trong những năm 1957-1959 để thực hiện xă hội chủ nghĩa. Người CSVN đă vô sản hoá nhân dân bằng cách thu hồi lại đất đai của nông dân để thành lập những hợp tác xă sản xuất và các nông trường tập thể ở Miền Bắc. Những năm 1960-1975, sau thời kỳ khôi phục kinh tế, người CSVN chủ trương triệt để cải tạo xă hội chủ nghĩa đối với nông nghiệp ở Miền Bắc Việt Nam bằng h́nh thức hợp tác xă. Xác lập chế độ sở hữu tập thể về ruộng đất canh tác gắn liền với tổ chức lao động tập thể trong các hợp tác xă nông nghiệp. Kể từ đây, ruộng đất canh tác của nông hộ Người Cày Có Ruộng đă trở thành ruộng đất canh tác của Hợp Tác Xă, của Tập Đoàn Sản Xuất Nông Nghiệp, và kinh tế hộ nông dân bị coi là kinh tế phụ. Trong cùng thời gian đó (1954-1975), ở Miền Nam Việt Nam có một nền nông nghiệp rất khác với Miền Bắc Việt Nam là hơn 80 phần trăm các hộ nông dân đă được tư sản trung nông hoá hoàn toàn. Thời kỳ Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà có những khu Dinh Điền, khu Trù Mật, thời kỳ Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà có chương tŕnh Người Cày Có Ruộng đă tạo ra được một nền nông nghiệp tư sản ở Miền Nam Việt Nam khá phát triển. Tŕnh bày một cách cụ thể, Miền Nam Việt Nam đă thực hiện chính sách tư hữu hóa ruộng đất cho các tá điền qua công cuộc Cải Cách Điền Địa do TT Diệm thực hiện trong những năm 1955- 1963. Những ruộng đất bỏ hoang không có chủ điền hiện diện khi kiểm kê trở thành quốc gia công thổ và được chia phát "miễn phí" cho tá điền. Chủ điền chỉ được giữ tối đa là 100 mẫu. Trong đó 30 mẫu được trực canh và 70 mẫu c̣n lại phải cho tá điền thuê theo quy chế tá canh. Chính phủ Việt Nam Cộng Hoà lúc đó đă bồi thường số đất bị truất hữu cho chủ điền bằng tiền mặt và công trái phiếu 12 năm. Tá điền được mua trả góp vốn và lăi trong ṿng 12 năm, số ruộng đất tối đa là 5 mẫu với giá tiền chính phủ bồi thường chủ điền. Vào năm 1970 TT Thiệu đă ban hành Luật "Người Cầy Có Ruộng" qui định ruộng đất không trực canh đương nhiên bị truất hữu và phải được bồi thường thoả đáng theo thời giá. Ruộng đất truất hữu được ưu tiên cấp phát cho tá điền (3 mẫu ở Nam phần và 1 mẫu ở Cao Nguyên và Trung phần). Điền chủ trực canh chỉ được giữ tối đa 15 mẫu. Tuy nhiên, Luật "Người Cầy Có Ruộng" không được phép áp dụng đối với ruộng đất của các tổ chức tôn giáo và ruộng đất hương hỏa gia đ́nh của người dân. Ở Miền Nam Việt Nam, phương thức sản xuất nông nghiệp kiểu phong kiến đă bị xoá sạch. Những phương pháp canh tác mới có tiến bộ kỷ thuật đă được áp dụng để gia tăng năng suất. Sau khi hoàn tất chương tŕnh Người Cày Có Ruộng trong những năm 1970-1973 nước Việt Nam Cộng Hoà đă có 80 phần trăm tư sản trung nông hoá và thành phần nông dân này là lực lượng chính của sản xuất nông nghiệp ở Miền Nam Việt Nam. C̣n lại khoảng 20 phần trăm là phú nông và tư sản trung nông giàu sở hữu chừng 10 phần trăm ruộng đất canh tác. Số người nông dân giàu có này ngoài việc canh tác số ruộng đất sau khi đă truất hữu c̣n lại, họ cũng kinh doanh các dịch vụ cơ khí nông nghiệp, lưu thông hàng hoá nông sản phẩm, chế biến thực phẩm nông sản trong một thị trường thương nghiệp nông thôn và lao động nông nghiệp rất tự do. Sau khi nước Việt Nam Cộng Hoà hoàn tất chương tŕnh Người Cày Có Ruộng th́ không c̣n thành phần đại-địa-chủ ở Miền Nam Việt Nam. Trong ba năm 1970-1973, kết quả của chương tŕnh "Người Cầy Có Ruộng" là đă chấm dứt chế độ tá canh ở Miền Nam Việt Nam khi tá điền trở thành điền chủ. Vấn đề ruộng đất, nông nghiệp và nông thôn Miền Nam Việt Nam rất đa dạng và khác nhau giữa các vùng. Miền Trung có dăi ruộng đất canh tác hẹp, b́nh quân ruộng đất thấp. Cao Nguyên là vùng núi đồi cao gồm có hai bộ phận kinh tế chủ yếu là kinh tế tự nhiên và nửa tự nhiên của cộng đồng các dân tộc thiểu số. Đơn vị sản xuất nông nghiệp chủ yếu là các đại gia đ́nh của người dân tộc thiểu số. Ở Cao Nguyên c̣n có hoạt động kinh tế đồn điền với các khu vực trồng cây công nghiệp của Tư Bản Ngoại Quốc và Tư Bản Việt Nam kinh doanh theo phương thức thị trường tự do. Vào tháng 4 năm 1975, sau khi cưỡng chiếm Miền Nam Việt Nam người CSVN chủ trương "xác lập quan hệ sản xuất xă hội chủ nghĩa đồng nhất trong cả nước dưới hai h́nh thức sở hữu toàn dân (tài sản công-quốc gia công hữu) và sở hữu tập thể để phát triển sản xuất nông nghiệp theo hướng sản xuất trên qui mô lớn". Đồng thời với quá tŕnh diến tiến cải tạo công thương nghiệp Miền Nam Việt Nam, người CSVN triệt để xoá bỏ dấu vết ruộng đất của địa chủ bằng cách tịch thu tất cả ruộng đất của địa chủ. Rất rơ ràng là người CSVN đă quyết liệt vô sản hoá toàn thể nhân dân Việt Nam Ở Cao Nguyên, ruộng đất chủ yếu là quốc gia công thổ và đồn điền. Người CSVN tịch thu tất cả đất đai và quốc hữu hoá đồn điền. Chuyển các đồn điền cây công nghiệp thành nông trường quốc doanh, c̣n lại một số ruộng đất được thành lập các hợp tác xă và tập đoàn sản xuất. Ở đồng bằng Miền Nam người CSVN cũng đă tịch thu tất cả ruộng đất của địa chủ. Sự thật là ruộng đất tịch thu được của các địa chủ c̣n lại không nhiều, v́ Luật Người Cày Có Ruộng của TT Thiệu cho phép điền chủ trực canh được giữ lại tối đa là 15 mẫu. Trong khi đó người CSVN đă cải tạo gần hai triệu người vốn đang hoạt động trong các lĩnh vực công thương nghiệp ở các thành phố phải trở về nông thôn để lao động nông nghiệp. Số người này là đối tượng cải tạo công thương nghiệp cần có ruộng đất canh tác. Để có ruộng đất canh tác cấp cho số người bị cải tạo công thương nghiệp này, người CSVN đă phải tịch thu thêm một số ruộng đất của những gia đ́nh trung nông giàu để chia b́nh quân cho người bị cải tạo công thương nghiệp. Người CSVN đă lặp lại công cuộc tập thể hoá nông nghiệp là nhằm ngǎn chặn khuynh hướng tự phát tư bản chủ nghĩa ở nông thôn Miền Nam Việt Nam và để tạo ra sự thống nhất nền kinh tế xă hội chủ nghĩa ở cả nước. Ruộng đất tập thể hoá được đặt dưới sự quản lư và sử dụng của ban QuảnTrị Hợp Tác Xă, chủ yếu là đảng viên CSVN. Người CSVN đă xoá bỏ quyền làm chủ sử dụng ruộng đất canh tác của người Nông Dân Việt Nam, thực ra là những người trong mấy năm trước đây, từ thân phận tá điền trở thành chủ điền có được 3 mẫu đất do công cuộc Cải Cách Điền Địa của TT Diệm, hay bởi Luật Người Cày Có Ruộng của TT Thiệu. Mô h́nh sở hữu ruộng đất tập thể đă biến nông dân từ người làm chủ ruộng đất trở thành người làm công cho ban Quản Trị Hợp Tác Xă, gồm có những người đảng viên CSVN không có tŕnh độ văn hoá trung b́nh, không có khả nǎng và kinh nghiệm quản lư, nhưng họ lại có quyền lực rất lớn, quyết định toàn bộ đời sống kinh tế, chính trị, xă hội ở nông thôn Việt Nam. Ruộng đất canh tác thuộc quyền sở hữu và sử dụng tập thể đă dẫn đến t́nh trạng vô chủ trong quản lư và sử dụng đất đai vô trách nhiệm, tệ trạng này đă gây ra quá nhiều lăng phí và làm mất một số rất lớn ruộng đất canh tác. Tệ trạng người CSVN quản lư và sử dụng ruộng đất vô trách nhiệm và lạm dụng quyền thế của người cai trị đă biến rất nhiều đất thổ canh thành đất thổ cư thực sự có xảy ra ở mọi địa phương. Và đây là một trong những nguồn gốc của sự lộng quyền tham nhũng, chiếm hữu đất đai nhà cửa của người nông dân thấp cổ bé miệng ở các nơi trong nước Việt Nam. Lịch sử nông nghiệp của nước Việt Nam cho thấy rơ mô h́nh ruộng đất canh tác thuộc sở hữu tập thể và sử dụng tập thể dưới sự quản lư bất lực bất tài của những người CSVN đă thất bại và dẫn đến tan ră hàng loạt hợp tác xă nông nghiệp, bởi v́ hàng trăm ngàn người nông dân đă quyết định xin ra khỏi hợp tác xă. Mức sản xuất nông nghiệp trong thời gian này đă phát triển rất chậm, nhưng có nhiều biến động. Tiềm nǎng lao động nông nghiệp và ruộng đất canh tác khai thác không hiệu quả trong những nǎm 1976-1985 đă đưa đến khủng hoảng kinh tế nông nghiệp của Việt Nam. Trong thời kỳ Đổi Mới của những năm 1985-1990 , người CSVN muốn khôi phục kinh tế hộ nông dân bằng cách khoán sản phẩm cho người lao động nông nghiệp. Phương thức và mục đích của Khoán Hộ là nhằm khôi phục lại chức nǎng và hiệu quả kinh tế của hộ nông dân. Lúc này người CSVN quay lại khẳng định hộ nông dân là một đơn vị kinh tế tự chủ sản xuất nông sản. Khoán Hộ đă có tác dụng phân chia lại chức nǎng kinh tế giữa tập thể và hộ nông dân cả về quan hệ sở hữu ruộng đất, quan hệ quản lư và phân phối vật tư sản xuất và nông sản phẩm. Khoán Hộ đă mang lại lợi ích thiết thực cho người nông dân và đă thúc đẩy người nông dân tăng gia sản xuất. Trong thời gian đầu, Khoán Hộ đă làm hồi sinh và sống động lại nền kinh tế nông thôn Việt Nam. Khoán Hộ đă tạo ra được một khối lượng nông sản nhiều hơn so với những năm trước. Nhưng sau đó, Khoán Hộ đă mất dần tác dụng hiệu quả kinh tế, bởi v́ trên thực tế là những người đảng viên CSVN ở tại cơ sở địa phương vẫn c̣n quá nhiều quyền hành trực tiếp. Thói quen tập trung quan liêu; mệnh lệnh hành chánh vẫn c̣n được người CSVN duy tŕ trong các hợp tác xă và toàn bộ hệ thống tái sản xuất trong nông nghiệp. Hậu quả của tệ trạng này là những hộ nông dân không đủ khả nǎng bảo đảm tái sản xuất và nhu cầu đời sống, bắt buộc phải trả lại ruộng đất cho hợp tác xă. Một lần nữa, mô h́nh hợp tác xă nông nghiệp với phương thức sản xuất khoán sản phẩm cho hộ nông dân, gọi là Khoán Hộ, đă không thành công v́ sự bất lực bất tài trong quản lư kinh tế nông nghiệp của những người CSVN. Trong thập niên 1990-2000, những người lănh đạo đảng CSVN đă quyết định Đổi Mới toàn bộ cơ chế quản lư kinh tế nông nghiệp ở Việt Nam, và họ khẳng định: "Kinh tế tập thể, với h́nh thức phổ biến là hợp tác xă cải tiến, đổi mới tổ chức và phương thức hoạt động, phát triển rộng răi và đa dạng với quy mô và mức độ tập thể hoá khác nhau, trên cơ sở tự nguyện góp vốn, góp sức của những người lao động nông nghiệp". Trên thực tế là người CSVN đă bắt đầu thực hiện tiến tŕnh tích tụ và tập trung ruộng đất canh tác, vốn vật tư vật liệu sản xuất theo hướng sản xuất nông nghiệp đại trà, trên quy mô diện tích canh tác rộng lớn. Khi người CSVN có ư muốn gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế - WTO, họ đă có những nhận định nguyên văn như sau " Vấn đề ruộng đất phải tuân theo quy luật tích tụ và tập trung ruộng đất vào tay những người làm ruộng giỏi mới giải quyết được mâu thuẫn giữa việc phân phối và sử dụng ruộng đất manh mún, b́nh quân, với yêu cầu phát triển sản xuất hàng hoá trong nông nghiệp. Kinh tế hộ gia đ́nh phải trở thành kinh tế hàng hoá, khác về chất so với kinh tế cá thể tự cung tự cấp trước đây. Tổ chức và hoạt động của các hợp tác xă cải tiến không phụ thuộc vào địa giới hành chính. Một hộ nông dân với khả năng góp vốn lớn có thể tham gia các hợp tác xă cải tiến khác nhau ở những nơi khác nhau". Như vậy, mưu đồ xây dựng một nền nông nghiệp đại trà của người CSVN đă quá rơ ràng: - Ruộng đất được tích tụ và tập trung vào tay những Người Làm Ruộng Giỏi, và dĩ nhiên là những Người-Có-Quyền-Thế-Có-Tiền-Của, chính hiệu phải gọi là những Tân-Tư-Bản Đại- Địa-Chủ- Đỏ hiện nay ở Việt Nam. Những Tân-Tư-Bản-Đỏ đă đang tiến hành lập ra những Hợp Tác Xă Sản Xuất Nông Nghiệp Cải Tiến hay gọi tên ngắn gọn là Công Ty Làm Ruộng. Họ bán ra Cổ Phần để Góp Vốn và Thu Gom Tích Tụ ruộng đất canh tác, bởi v́ không phụ thuộc địa giới hành chính, Hợp Tác Xă Sản Xuất Nông Nghiệp Cải Tiến loại mới này, hay là Công Ty Làm Ruộng sẽ chiếm hữu một số lớn ruộng đất canh tác trên một diện tích rất rộng lớn có thể liên-xă-liên-huyện-liên-tỉnh, nếu có thể được, để trở thành những Đại-Địa-Chủ-Đỏ trong thời kỳ nước Việt Nam là thành viên của Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế và nông nghiệp phải nổ lực hoạt động hội nhập mạnh mẽ vào nền kinh tế thị trường. Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ VII của đảng CSVN chỉ rơ: "Đất đai thuộc sở hữu toàn dân. Các hộ nông dân được Nhà nước giao quyền sử dụng ruộng đất lâu dài và cấp giấy chứng nhận. Luật pháp quy định cụ thể việc thừa kế và chuyển quyền sử dụng ruộng đất". Điều 17 và Điều 18 của Hiến Pháp nước CHXHCNVN qui định đất đai thuộc sở hữu của Nhà Nước, người dân chỉ được cho phép sử dụng. Nhưng khi triển khai hai điều luật này th́ các cấp Đảng Uỷ, những người đảng viên CSVN thực sự cầm quyền ở địa phương tự cho phép ḿnh được lấy ruộng đất của người nông dân nghèo bằng những giá bồi thường quá thấp, rồi lại cấp cho những đảng viên có quyền thế và có tiền. Ruộng đất các loại gồm có thổ canh, thổ cư đă trở thành những phương tiện để rữa tiền tham nhũng và đầu cơ tích tụ bất động sản một cách có hệ thống của các Tân-Tư-Bản- Đại-Địa-Chủ- Đỏ trong xă hội Việt Nam hiện nay. Ở nước Việt Nam hiện nay đang có những danh hiệu " Người nhiều ruộng nhất Miền Bắc", hoặc là "Người giàu nhất về địa ốc bất động sản ở Việt Nam". Lịch sử Việt Nam rồi sẽ cho biết họ là ai, nhưng bây giờ chỉ biết một điều thật rơ ràng là người Nông Dân Việt Nam Nghèo lại thêm một lần nữa KHÔNG CÓ RUỘNG CÀY!! Sau khi đă được gia nhập vào Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế là tới lúc người CSVN xét lại nội dung của chương tŕnh "Người Cày Có Ruộng". Người CSVN đă có được một nhận xét chính xác từ trong thực tiển sản xuất là "Diện tích canh tác càng được mở rộng th́ hiệu quả kinh tế càng tăng cao", và họ đang muốn có những khối lượng lớn hàng hóa nông sản phẩm để xuất khẩu. V́ vậy, họ đă quyết định phải quy hoạch các vùng sản xuất chuyên canh, phải phát triển các hộ nông dân chuyên môn hóa, và có mức sản xuất đại trà một loại nông sản phẩm riêng biệt nào đó để cung cấp theo hợp đồng cho một đại công ty ngoại quốc chuyên chế biến thực phẩm nông sản. Người CSVN có lẽ đă có định hướng của một cơ cấu kinh tế của một nước Việt Nam cơ giới hoá hiện đại hoá là: lực lượng Công Nghiệp các loại chiếm 60% dân số, lực lượng Dịch Vụ các loại chiếm 37% dân số, lực lượng Nông Nghiệp chiếm chỉ 3% dân số. Một mô h́nh cơ cấu kinh tế hiện đại hoá gần giống như của Mỹ Quốc. Người nông dân Mỹ chỉ chiếm 3% dân số Mỹ nhưng với kỷ thuật sản xuất nông nghiệp cơ giới hoá đă có thể sản xuất được những số lượng nông sản phẩm rất lớn để cung cấp đủ lương thực cho rất nhiều nước trên thế giới. Theo định hướng phát triển một nền nông nghiệp cơ giới hoá hiện đại như vừa nói trên, những người lănh đạo đảng CSVN đă kêu gọi các doanh nhân đầu tư vào nông nghiệp Việt Nam, có thể gồm cả các doanh nhân ngoại quốc của các đại công ty chế biến thực phẩm nông sản liên quốc gia, cụ thể như công ty DOLE của Mỹ, v.v... Họ sẽ trợ giúp tài chánh cũng như kỷ thuật cho Những Người Làm Ruộng Giỏi để trở thành những người Chủ Nông Trại Gia Đ́nh và kinh doanh sản phẩm nông nghiệp. Một cách có hệ thống, người CSVN đă đang thúc đẩy việc tập trung ruộng đất từ các hộ nông dân nghèo làm ruộng không đạt yêu cầu vào tay các gia đ́nh có tiền có quyền chuyên sản xuất nông nghiệp. Người CSVN muốn có các Nông Trại Gia Đ́nh với h́nh thức kinh doanh sản phẩm nông nghiệp và cơ giới hoá hiện đại chuyên canh sản xuất nông sản phẩm trên qui mô đại trà để đạt yêu cầu xuất cảng cho các đại công ty chế biến thực phẩm nông sản liên quốc gia. Như vậy là có thêm một thành phần Tân-Tư-Bản Đại- Địa-Chủ-Đỏ dưới h́nh thức Chủ Nông Trại Gia Đ́nh đă đang h́nh thành trong nước Việt Nam. Một cách rất rơ ràng là thảm trạng ''Người Cày Không Ruộng'' đă đang và sẽ rất bi đát . Người Nông Dân Việt Nam Nghèo cần phải có ruộng đất canh tác để sống. Không c̣n ruộng đất, đời sống người nông dân nghèo sẽ ngày càng khó khăn hơn và chắc sẽ có ảnh hưởng mạnh đến nhiều vấn đề khác của nước Việt Nam. Khi có tin nước Việt Nam đă xuất cảng lúa gạo đứng vào hàng thứ hai trên thế giới chỉ sau nước Mỹ, khiến cho chúng ta rất ngạc nhiên thích thú và thán phục. Bởi v́ mấy chục triệu người tiểu nông không có kỷ thuật cơ giới hiện đại, đă cần cù lao động cá thể trên mấy chục triệu mảnh ruộng đất nhỏ có diện tích không hơn 3 mẫu, mà đă sản xuất đủ lúa gạo các loại để xuất cảng. Nhưng thời kỳ dễ ăn dễ thở của người tiểu nông Việt Nam đang phải sớm chấm dứt , khi những người CSVN có quyền thế và có nhiều tiền ở Việt Nam thực hiện chủ trương thu gom tích tụ ruộng đất canh tác cho những người Chủ Nông Trại Gia Đ́nh tương lai. Những người CSVN hiện đang có quyền thế có nhiều tiền, và có nhiều thủ đoạn chiếm hữu ruộng đất của người Nông Dân Việt Nam Nghèo một cách có hệ thống. Người nông dân nghèo chủ đất năm xưa đă mất ruộng đất, có thể sẽ lại phải đi làm thuê ngay trên chính mảnh ruộng của ḿnh, khi mảnh ruộng này lọt vào tay của một người Chủ Nông Trại Gia Đ́nh nào đó cần nhân công lao động nông nghiệp!!!! Như vậy ở Việt Nam đă đang và sẽ có nhiều người nông dân nghèo bị rơi vào hoàn cảnh không có ruộng đất canh tác để sống. Ngoài việc thu gom tích tụ ruộng đất canh tác cho những người Chủ Nông Trại tương lai, nhà cầm quyền CSVN đă đang tiến hành thu hồi đất nông nghiệp để xây dựng những khu công nghiệp, những đô thị mới ở khắp nước Việt Nam. Sau đây là một trích đoạn nguyên văn báo cáo của Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam, "trong thời gian những năm 2001 đến 2005 có đến hai triệu ruởi người dân bị tác động bởi quá tŕnh thu hồi đất nông nghiệp để xây dựng những khu công nghiệp và phát triển đô thị mới. Báo cáo cho thấy có đến hơn 65% nông dân bị thu hồi đất trở về lại với nghề nông. Nhưng khi ấy họ không có ruộng đất canh tác. Trong quá tŕnh thu hồi ruộng đất, t́nh trạng tham nhũng đă xảy ra qua việc lợi dụng chức quyền để thủ lợi. Do lợi nhuận riêng mà các địa phương đua nhau quy họach để xây dựng các khu công nghiệp. . . Sau khi giải toả ruộng đất nhà cửa của người dân, xây tường rào xung quanh khu vực, th́ khu công nghiệp vẫn không thu hút được nhà đầu tư nào mà dân th́ không có đất để canh tác. . .Qui họach làm khu công nghiệp nhiều, nhưng đầu tư th́ không đáng kể và bà con không có công ăn việc làm." Hơn nữa, chính kết quả điều tra của Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam đă nêu rơ tiền bồi thường đất nông nghiệp bị thu hồi không đủ để người nông dân nhận chuyển nhượng diện tích đất nông nghiệp tương tự, hoặc không đủ để chuyển sang làm ngành nghề khác. Người CSVN đă từng điều chỉnh quyền sở hữu ruộng đất nhiều lần nên làm cho quá tŕnh sản xuất nông sản phẩm và phân công lao động nông nghiệp bị biến động rất lớn. Cụ thể như trong tương lai gần, với định hướng cơ cấu của nền kinh tế hiện đại hoá với 3% dân số hoạt động nông nghiệp, người CSVN bắt buộc phải có một chính sách kinh tế khả thi và thích hợp để chuyển đổi 80% dân số đang sống bằng nghề nông sang làm các nghề khác trong các lănh vực dịch vụ hay công nghiệp. Khi người CSVN chỉ v́ tư lợi, tham lam muốn làm giàu một cách nhanh chóng với cái giá ruộng đất tăng phi mă, phấn khởi hấp tấp thu hồi đất đai, thu gom tích tụ ruộng đất canh tác của người Nông Dân Việt Nam Nghèo như đă đang và sẽ c̣n tiếp tục xảy ra ở khắp nước Việt Nam, th́ chắc chắn hàng chục triệu lao động nông nghiệp đă đang và sẽ c̣n tiếp tục thất nghiệp trầm trọng, trong khi chính bản thân của người nông dân nghèo chưa được chuẩn bị để thích nghi với sự thay đổi và cả nước Việt Nam chưa có những khu vực công nghiệp thích hợp cho những người nông dân nghèo này chuyển nghề. Tóm lại, dưới sự quản lư bất lực bất tài của người CSVN, thân phận của người Nông Dân Việt Nam Nghèo đă đang và sẽ c̣n tiếp tục chịu đựng nhiều nỗi truân chuyên đau khổ. Không kể đến các vụ tranh chấp, khiếu kiện của người dân mất nhà mất ruộng đă quá nhiều năm chưa được giải quyết ổn thoả dứt khoát, với số lượng hàng chục triệu người vô gia cư phải ĺa quê lên tỉnh thành sống lang thang vất vưởng v́ không có được một nghề nào khác để bán sức lao động đổi lấy miếng ăn cho qua ngày, hoặc c̣n ở lại dưới quê th́ không c̣n ruộng đất để làm ra nồi cơm cho gia đ́nh đang đói ăn. THẢM TRẠNG NGƯỜI CÀY KHÔNG RUỘNG, đă đang và sẽ c̣n tiếp tục xảy ra ở cả nước Việt Nam, thảm trạng này chắc chắn phải có một ảnh hưởng khủng khiếp trên toàn bộ xă hội Việt Nam. Một bài viết ngắn và đơn giản không thể kể ra hết các chi tiết bi thương của thảm trạng Người Cày Không Ruộng qua suốt chiều dài lịch sử nông nghiệp của nước Việt Nam. Một Sử Gia Việt Nam chân chính nên ghi lại trung thực những biến động quá lớn đă đang và sẽ c̣n xảy ra trong đời sống của người Nông Dân Việt Nam, gồm cả Phú Nông, Trung Nông và Tiểu Nông, phải chịu truân chuyên đau khổ nhiều đến mức độ nào, dưới sự quản lư bất lực bất tài của người CSVN. Dr. Tristan Nguy ễn Rất nhiều thương yêu dành cho những Người Nông Dân Việt Nam Nghèo Không Ruộng Đất Canh Tác Không Việc Làm Để Sống hiện ở tại Việt Nam. San Francisco , USA. Ngày 01/08/2007
Posted: 8/2/2007 5:13:18 AM
Re : DCV Online. Văn Thanh Ḥa.................... Nhớ đến "chuyện dài" dân khiếu kiện, dân kêu oan, dân dầm sương trải nắng từ năm này qua tháng nọ, chỉ v́ họ muốn sinh tồn trong một xă hội có luật pháp, có kỷ cương, có luân thường đạo lư, nào ngờ những nổi uẩn khúc oan t́nh của nhân dân bị bọn cường hào ác bá cộng sản mất hết lương tri cướp đoạt tài sản của dân bằng bạo lực chuyên chính cộng sản !!! Do đó mà tiếng kêu than của dân dù thấu tận trời cao cũng không lay chuyển được tâm địa nham hiểm, độc đoán, cuồng bạo của bọn quỉ dử vô thần cộng sản đang thống trị một đất nước nghèo khổ đói rách bằng ṇng súng lưởi lê, bằng thẳng tay tàn sát nhân dân, hơn là lắng tai nghe tiếng kêu than thảm thiết nghẹn ngào của người dân "bị trị" !!! Thảm cảnh của người dân bị mất tất cả vào tay quân phiến cộng đă và đang tạo ra cảnh màn trời chiếu đất trên cùng khắp quê hương. Trong lúc luật pháp của CSVN nói chuyện với dân bằng "súng đạn" bằng đánh dập tàn nhẩn dă man. Nếu người dân vùng lên phản đối bất công xă hội, th́ Đảng và Nhà Nước liền chụp cho cái mũ : Gián điệp, Tay sai Mỹ Ngụỵ, Âm mưu lật đổ chính quyền, Cố t́nh chống phá cách mạng vân vân ...!!! Thử hỏi đến bao giờ CSVN mới thức tỉnh ? Đến bao giờ người cộng sản mới thực ḷng hoà hợp hoà giải dân tộc ? Hay chờ nhân dân làm một cuộc cách mạng "máu" như một vài nước bên Đông Âu ??? Lịch lử luôn luôn tái diễn. Mong rằng thảm hoạ đừng bao giờ xảy ra trên một đất nước đă từng chịu đựng vô cùng khổ đau v́ chiến tranh hận thù do người cộng sản gây nên. Dù nhân dân ViệtNam với bản chất ôn hoà, phúc hậu, nhưng không phải v́ thế mà lùi bước trước quân tham tàn bạo ngược CSVN. Tức nước vỡ bờ là chuyện không thể tránh. Chờ xem.
Posted: 8/2/2007 8:08:25 AM
Lư do khiến Việt Nam ngăn cản sứ mạng nhân đạo của tàu USS Peleliu? 2007.08.02 Mặc Lâm, phóng viên đài RFA Trước đây ba tuần, tàu bệnh viện USS Peleliu nhận lời mời của Việt Nam đă đến Đà Nẵng và những nhân viên y tế, bác sĩ được phép lên bờ để thực hiện những công tác y tế từ thiện nhằm giúp những gia đ́nh nghèo không khả năng chữa trị. * Nghe bài tường tŕnh này * Tải xuống để nghe Chiến hạm USS Peleliu hôm 4-11-2001. AFP PHOTO Tuy nhiên, vào giờ phút chót, nhà nước Việt Nam không cho phép tàu USS Peleliu sử dụng trực thăng quân sự của ḿnh chuyển những bệnh nhân cần phẫu thuật ra tàu chữa trị. Sự việc đầy mâu thuẫn này được báo giới nước ngoài quan tâm, nhưng một lần nữa những phương tiện truyền thông báo chí Việt Nam không hề đưa tin ǵ về việc này, Mặc Lâm có bài tường tŕnh về sự việc này như sau. Trợ giúp dịch vụ y tế cho dân chúng Chiến hạm USS Peleliu trước đây có tên là Khe Sanh, rồi đổi thành Đà Nẵng, và cuối cùng mang tên Peleliu. Căn bản là một tàu chiến cho đến ngày 23 tháng 5 năm năm 2007 tàu Peleliu trang bị một hệ thống y tế đặc biệt bao gồm những robot chuyên trách phẩu thuật cũng như tăng cường một đội ngũ kỹ sư và chuyên viên y tế nhằm đáp ứng mục tiêu mới là tàu bệnh viện có khả năng thực hiện những ca phẩu thuật khó khăn nhất đến với người dân tại các nước vùng Đông Nam Á. Sau khi công tác tại Philippines, tàu Peleliu đến Đà Nẵng vào ngày 16 tháng 7 năm nay và sau hai tuần lễ có mặt tại đây, hơn 120 bác sĩ dân sự và sinh viên y khoa t́nh nguyện mang nhiều quốc tịch đă khám chữa bệnh miễn phí cho người dân tại nhiều huyện chung quanh thành phố cũng như những trợ giúp có tính chuyên môn cho các bệnh viện trong khu vực. Tuy nhiên vào giờ chót, theo tin từ The Strait Times loan đi th́ nhà nước Việt Nam đă không cho phép các trực thăng từ tàu USS Peleliu được phép chuyển bệnh nhân từ bờ ra tàu để làm phẫu thuật mà không có bất cứ lời b́nh luận nào. Tất cả nhân viên y tế t́nh nguyện của con tàu này đều ngạc nhiên và không được câu trả lời thỏa đáng cho đến khi con tàu rời khỏi Đà Nẵng vào ngày 25 tháng 7 vừa qua. Yếu tố Trung Quốc trong quan hệ với Mỹ? Giáo sư Carl Thayer, một chuyên gia về Việt Nam, hiện cố vấn cho Bộ Quốc Pḥng Úc, đă cho chúng tôi biết những ư kiến của ông khi nhận được tin này như sau: “Sự việc xảy ra cùng lúc với khoảng thời gian được xem là nhạy cảm khi Việt Nam đang có những thay đổi nội các quan trọng, cũng là lúc Việt Nam và Trung Quốc đang có cuộc bàn thảo khẩn cấp về việc những ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc bắn tại biển đông. Trở lại từ đầu, bất cứ một sự cộng tác nào với Hoa Kỳ có liên quan ít nhiều đến lĩnh vực quân sự đều được xem là nhạy cảm đối với Việt Nam và Việt Nam luôn luôn cảnh giác đối với Mỹ. Việt Nam luôn xem xét thật kỹ lưỡng bất cứ một hành động nào có liên quan đến Hoa Kỳ và rơ ràng là Việt Nam luôn cảnh giác trước bất cứ một thao tác nào từ Mỹ. Tuy nhiên Việt Nam đă đẩy vấn đề đi quá xa v́ lần này tàu USS Peleliu tuy là tàu chiến nhưng được cải tiến lại để phục vụ nhân đạo và trên tàu có nhiều bác sĩ của nhiều quốc tịch khác nhau. Việc ngăn cản này cĩng đă gửi đi thông điệp mạnh mẽ rằng Việt Nam không thể nào phát triển mối liên hệ quân sự với Hoa Kỳ trong khi cố gắng giải quyết những tồn đọng giữa Việt Nam và Trung Quốc đặc biệt trên những hồ sơ nghiêm trọng về biên giới và chủ quyền hai nước đang tranh chấp trong vùng Biển Đông, đặc biệt là quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa nơi có những trữ lượng dầu hỏa được xem là quan trọng.” Khi nghe chúng tôi có những thắc mắc có liên quan đến vấn đề Trung Quốc hồi gần đây đă nổ súng vào tàu đánh cá Việt Nam gây cho 1 ngư dân chết và hai người khác bị thương, liệu việc này có liên quan ǵ đến vụ chiếc tàu USS Peleliu hay không, giáo sư Thayer trả lời: “Việc đầu tiên tôi muốn nói là theo những nguồn tin chính thức liên quan đến sự việc này tôi có một dấu hỏi rất lớn là tại sao chính quyền Việt Nam không chính thức phổ biến tin này trên truyền thông, báo chí v́ những công dân Việt Nam bị xâm hại bằng những vũ khí tối tân trong khi họ không có phương tiện tự bảo vệ trong vụ này. Việt Nam cần một giải thích từ phía Trung Quốc và những ngư dân Việt Nam phải được phép cho báo chí biết sự thật về việc họ bị tàu Trung Quốc tấn công. Có lẽ cuộc họp khẩn cấp giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc hồi gần đây là để bàn về việc này. Tuy nhiên trong những hiểu biết của tôi th́ những chuyện như vậy là không thể chấp nhận được. Trung Quốc đă có nhiều tháng kể từ ngày vụ việc xảy ra và thời gian đă quá đủ để họ điều tra làm sáng tỏ ai là người có trách nhệim trực tiếp trong vụ này, nhất là xử dụng hải quân ngoài khơi Biển Đông để tấn công ngư dân Việt Nam.” Khi chúng tôi hỏi làm cách nào để hai phía Việt Nam và Trung Quốc có thể tránh được những xung khắc khó giải quyết này giáo sư Thayer cho biết ư kiến của ông như sau: “Trong vấn đề vịnh Bắc Bộ, Việt Nam và Trung Quốc nên bạch hóa những tranh chấp và đặt lên bàn thương thuyết những hành động và thái độ hiểu biết, và đây cũng là thời điểm để làm dịu bớt những căng thẳng và hai nước thay v́ dùng những vũ lực để đối chọi. Đây cũng là lúc Trung Quốc cần phải giải thích tại sao hải quân của họ lại sử dụng những vũ khí chết người để đối phó với ngư dân Việt Nam không có khả năng tự vệ.” Trong thời đại thông tin như vũ băo hiện nay, khó thể tưởng tượng được rằng những vấn đề hệ trọng quốc gia lại có thể ém nhẹm để giải quyết trong bóng tối. Vụ chiếc tàu Peleliu và ngư dân Việt bị Trung Quốc giết hại đang chờ đợi một sự bạch hóa như lời Giáo Sư Thayer vừa nói. Việc công khai tin tức luôn là giải pháp có lợi cho bang giao quốc tế nhất là trong vị thế nước nhỏ như Việt Nam hiện nay. * Tiếng Việt
Posted: 8/2/2007 8:20:10 AM
Ảnh hưởng của giá cả hàng hoá leo thang đến đời sống người dân 2007.08.02 Đỗ Hiếu, phóng viên đài RFA Báo chí trong nước đưa tin nói là giá cả hàng tiêu dùng leo thang vùn vụt, trong khi thu nhập của giới lao động không nhích lên bao nhiêu, nên dân chúng ở Việt Nam choáng váng, chóng mặt. Ngoài ra giá sữa cũng tiếp tục tăng mạnh khiến giới tiêu dùng càng nghiến răng và đau đầu hơn, với gánh nặng đè nặng trên vai. * Bấm vào đây để nghe bài này * Tải xuống để nghe AFP PHOTO Trước t́nh h́nh lương thực, thực phẩm, hàng hóa, dịch vụ đắt đỏ hơn nhiều nơi quê nhà, kể từ đầu năm đến nay, Ban Việt Ngữ chúng tôi hỏi chuyện giáo sư Nguyễn Phúc Liên, tiến sĩ kinh tế tài chánh và được ông cho biết ư kiến về sự việc này. Đỗ Hiếu: Thưa Tiến Sĩ, theo báo chí từ Việt Nam th́ giá cả leo thang khiến người dân chóng mặt, và cũng cho biết thêm là giá tiêu dùng tăng hơn 6% từ đầu năm đến giờ, riêng tháng 7 tăng cao nhất 0,94% so với tháng 6. Theo ư Tiến Sĩ th́ nhà nước Việt Nam có cách nào chặn đứng sự gia tăng liên tục này không ? Tiến Sĩ Nguyễn Phúc Liên: Cái sự tăng giá này mà đau khổ nhất là đa số quần chúng, v́ đây thuộc loại hàng như yếu phẩm, đồ ăn, mà tiếp tục tăng giá, khó có cách nào mà chặn đứng được, nhà nước làm thế nào để chặn đứng những con buôn tự ư tăng giá, và biết đâu đây là chuyện tăng theo mùa, mà giá sữa là căn bản, là đồ ăn nhất là cho giới trẻ, cho người già yếu, mà lên giá nữa th́ thật là khó ḷng lắm. Nếu nhà nước can thiệp vào để định giá, gọi là giá trần nhà (plafond), th́ cũng không được. Đỗ Hiếu: Giáo sư có thể giải thích rơ hơn là v́ sao nhà nước không can thiệp được vào chuyện tăng giá hàng hóa ? Tiến Sĩ Nguyễn Phúc Liên: Bởi v́ ở một nền kinh tế mà có can thiệp của nhà nước vào là phải có sự kiểm soát thị trường, v́ dể xảy ra nạn đầu cơ, khi mà Yeltsin (tổng thống Boris Yeltsin của Nga) hồi c̣n theo chính sách cũ, tăng giá, nên người ta xếp hàng đi mua mà không có đủ hàng hóa, th́ Yeltsin đă cho lệnh hoàn toàn tháo khoán giá cả, nhà nước không can thiệp nửa, lúc bấy giờ giá bùng lên, nhưng rồi lại hạ dần tại v́ với giá đó, việc nhập khẩu hàng hóa giúp người dân dể thở hơn. Cứ nên để cho nền kinh tế, cho thị trường tự điều khiển lấy mọi sinh hoạt. Đỗ Hiếu: C̣n trở lại với cuộc sống thực tế tại Việt Nam th́ sao thưa ông? Nếu mà nói là nhà nước can thiệp, tôi chưa thấy một hiện tượng nào tương tự, có lẻ tôi sống trong một nền kinh tế thị trường mà nhà nước không can thiệp vào chuyện đặt để giá cả nhằm bắt các con buôn tuân theo, bởi v́ họ sẽ đầu cơ. Khi nhà nước can thiệp vào th́ sẽ trở thành chợ đen, là dân chúng càng chết hơn nữa. Tiến Sĩ Nguyễn Phúc Liên Tiến Sĩ Nguyễn Phúc Liên: Nếu mà nói là nhà nước can thiệp, tôi chưa thấy một hiện tượng nào tương tự, có lẻ tôi sống trong một nền kinh tế thị trường mà nhà nước không can thiệp vào chuyện đặt để giá cả nhằm bắt các con buôn tuân theo, bởi v́ họ sẽ đầu cơ. Khi nhà nước can thiệp vào th́ sẽ trở thành chợ đen, là dân chúng càng chết hơn nữa. Đỗ Hiếu: Ông vừa mới nói là hiện đang sống trong một thế giới có kinh tế thị trường, vậy th́ có bao giờ giá cả leo thang cao và nhanh như thế không ? Nếu có th́ các chánh quyền đó có biện pháp nào, ngăn chặn hữu hiệu không? Tiến Sĩ Nguyễn Phúc Liên: Tôi nói là kinh tế thị trường, nhưng sự thật ở Việt Nam là tréo cẵng ngỗng, không thể cho đó là kinh tế thị trường bởi v́ tất cả con buôn được quyền tự do đâu, để cạnh tranh với nhau, cho giá cả phải chăng, dân chúng được nhờ. Nói là kinh tế thị trường nhưng sự thật đây là kinh tế Maffia, v́ dành đặc quyền cho một thiểu số cá nhân có quyền hành hay công ty để họ t́m cách đầu cơ hàng hóa. Nếu không có bàn tay của quyền lực xen vào th́ không thể nào giải quyết được, v́ quyền lực không nắm được mọi khía cạnh của nền kinh tế, mà cần phải cho người dân được kinh doanh tự do, thật sự. Đỗ Hiếu: Vậy theo giáo sư, nếu nhà nước Việt Nam để cho dân chúng được thật sự tự do làm ăn, th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra? Tiến Sĩ Nguyễn Phúc Liên: Nếu Việt Nam cho tự do kinh tế thật sự mà gặp t́nh trạng tăng giá cao như vậy th́ người ta sẽ kêu gọi bên ngoài vào bán và như thế tự động vật giá dừng lại mà không lên nữa. Nếu tăng giá sữa như hiện nay, mà cho tự do th́ ở bên này (Châu Âu) người ta mang sữa đến bán. Nhà nước cho tăng giá sữa mà không được quyền tự do nhập khẩu, mà chỉ có một thiểu số được làm chuyện này, th́ không ai dại ǵ mà nhập khẩu ồ ạt, hăy cứ giữ giá cao như vậy, để có nhiều lợi lộc. Đỗ Hiếu: Việt Nam đă được kết nạp vào WTO nhưng vẫn chưa phải là một nền kinh tế thị trường sao, thưa giáo sư ? Tiến Sĩ Nguyễn Phúc Liên: Cái phức tạp là ở chỗ đó, nguyên tắc nói là Việt Nam có tự do kinh tế, nhưng sự thật là thị trường tự do đối với một nhóm người nào đó, có quyền lực chỉ huy đất nước, và bắt ép giá, nâng giá. Tôi nghĩ, đây là cái hiện tượng, v́ thấy nhu cầu do người phương xa về nước, nhu cầu tiêu dùng vào mùa hè, trong lúc có đông kiều bào về thăm quê nhà, rồi những người ăn chơi cũng nhiều. Không phải riêng ǵ năm nay, mà các năm khác cũng tăng vọt giá cả như thế này, mà đồng thu nhập của giới lao động nói là tăng 8%, nhưng không thể tin được, v́ không rơ số thống kê này từ đâu mà có. Hơn nữa những thành phần được tăng lương chỉ chiếm không đầy 5%, chứ sự thật không phải là đại đa số quần chúng. Kinh tế Việt Nam trước đây là do đảng chỉ huy, và thật sự bây giờ th́ vẫn c̣n là một nền kinh tế chỉ huy chứ chưa có ǵ thay đổi so với trước. Đỗ Hiếu: Xin cám ơn Tiến Sĩ kinh tế Nguyễn Phúc Liên đă lên tiếng từ Thụy Sĩ, qua chương tŕnh của đài Á Châu Tự Do chúng tôi. * Tiếng Việt
Posted: 8/2/2007 8:26:41 AM
Ta^m Le^ Có cháy nhà mới ḷi ra mặt chuột Ai xấu, ai tốt, ai thương dân mến nước ? Ai thường nói tốt ma` chưa kịp làm? H́nh ảnh đoa.n trường của dân oan khiếu kiện ở quốc hội 2 Sài G̣n gần một tháng vừa qua đă cho tôi khá nhiều bài học về ḷng tin. Nên tin ai , ai sẽ là người tốt cho dân tộc tôi đang bị oan khiên đọa đày? Ai đă một ḷng sốt sắng giúp đở ngay từ ngày đầu của sự kiện trên . Chúng ta không thể chối cải được đó là tinh thần và vật chất của người Việt hải ngoại đă nhiệt t́nh giúp đở dân oan khiếu kiện. Nhưng thầy Quảng Độ và phái đoàn của ông đă vinh quang chiếm lấy ḷng tin yêu của dân tộc Việt ( trong đây không có CSVN à nghen) mà nhất là người dân khiếu kiện. Dù bị bắt buộc phải rời vị trí biểu t́nh trong đớn đau sợ hăi, nhưng tinh thần dân oan vẫn một ḷng son sắc kiên quyết sẽ tiếp tục đ̣i lại những ǵ người ta mượn mà quên trả, hay giả đ̣ làm lơ th́ đâu có được. Rồi chuyện ǵ sẽ tới , ai vay th́ ráng mà lo trả , hởi những ông đày tớ của nhân dân . Phải làm sao đây? chớ coi bộ bị chiếu bí th́ chỉ có nước bỏ cờ mà chạy thôi. Ai biết trước điều ǵ sẽ xảy ra th́ người đó là thánh nhân . Nh́n việc làm đă qua và hôm nay , người khôn sẽ biết được chuyện ngày mai. Thời cơ đă đến, phe hơi sáng trong đảng CSVN đa~ bỏ lở cơ hội , thầy Quăng Độ đă thắng dĩ nhiên rồi . Dân oan đă thắng nữa, họ càng ngày càng không thể tin được những ǵ cộng sản VN nói v́ họ đă thấy rơ những ǵ CSVN làm , thế giới cũng thấy rơ hơn, sẽ không c̣n đường chạy rôi Đảng Chú Vẹm ơi !!!
Posted: 8/2/2007 2:43:05 PM
Bịt miệng dân oan khiếu kiện (TTH) E-mail Trần Thanh Hiệp & Việt Long (phan 1) LTS. Cuộc biểu t́nh trước Văn pḥng Quốc Hội II, đường Hoàng Văn Thụ của dân 19 tỉnh ở miền Nam và 9 quận của Sài G̣n đêm 18 rạng 19-07-2007 đă bị một lực lượng công an vơ trang chống biểu t́nh giải tán. Các báo điện tử trên mạng trong nước đều đồng loạt sử dụng nhóm từ ” khiếu kiện đông người” và đây cũng là cách gọi của các giới chức Nhà nước. Theo các hăng thông tấn phương tây như AFP, Reuters th́ đó là một cuộc biểu t́nh phản kháng của nông dân đ̣i lại đất đai bị tước đoạt. Đứng về mặt pháp lư phải coi đó là một cuộc đàn áp hay đó là một biện pháp văn hồi trật tự b́nh thường? Ban Việt ngữ của Đài Á Châu Tự Do đă tham khảo ỳ kiến Luật sư Trần Thanh Hiệp, chủ tịch Trung Tâm Việt Nam về Nhân Quyền, trụ sở đặt tại Paris. Sau đây là cuộc trao đổi giữa Việt Long của Đài ACTD và Luật sư Hiệp. Cuộc trao đổi này đă được phát đi trong chương tŕnh phát thanh lúc 6g30 sáng 01-08-2007 A.C.T.D.: Đă có nhiều luồng dư luận về cách nhà cầm quyền Việt Nam chấm dứt sự có mặt đông người đến tụ tâp trước Văn pḥng II của Quốc Hội ở Sài G̣n để đ̣i được thoả măn đơn khiếu kiện của họ. Người th́ nói là công an của chế độ đă đàn dân oan, tố cáo rằng đó là một cuộc đàn áp tàn bạo. Nhưng theo báo chí trong nước cũng như các giới chức hữu quan th́ đó chỉ là những biện pháp được áp dụng để thuyet phục các đương đơn về khiếu kiện tại địa phương của ḿnh mà thôi. Vậy đứng về mặt pháp lư, Luật sư nhận định thế nào về cách can thiệp nói trên của nhà cầm quyền trong nước? T.T.H.: Ở Việt Nam đêm 18-07 vừa qua đă không diễn ra cảnh một Thiên An Môn năm 1989 tại Trung Quốc. Nhưng không phải v́ thế mà ngày 18-07 nhà cầm quyền Hà Nội được phép làm những ǵ họ đă làm để, nói theo ngôn ngữ của chế độ, “thanh toán gọn” cuộc biểu t́nh của dân oan khiếu kiện. A.C.T.D.: Giải tán biểu t́nh là điều vẫn thường xảy ra trên khắp thế giới kể cả ở những nước được coi là dân chủ nhất như Pháp, Anh hay Mỹ v.v…Vậy nhà cầm quyền ở Việt Nam có được phép giải tán biểu t́nh không? T.T.H.: Trên nguyên tắc th́ bất cứ một chính quyền nào cũng được phép giải tán biểu t́nh, nếu biểu t́nh ra khỏi phạm vi hợp pháp. Nói cách khác, biểu t́nh là nguyên tắc, cho nên giải tán biểu t́nh phảỉ là biệt lệ, không một chính quyền dân chủ nào có quyền đương nhiên đàn áp biểu t́nh. Tức là tính hợp pháp của quyền sử dụng bạo lực gỉải tán phải được đánh gíá thông qua tính hơp pháp của quyền biểu t́nh, v́ quyền gỉải tán phải thi hành theo tinh thần và trong khuôn khổ pháp luật triệt để tôn trọng nhân quyền và dân quyền. Ở Việt Nam, Hiến pháp th́ cho, nhưng luật th́ lại không cho dân biểu t́nh. Do đó việc đánh giá tính hợp pháp của việc giải tán biểu t́nh ở Việt Nam không thể giống như ở một nước dân chủ, dân được quyền tự do biểu t́nh. V́ vậy muốn cho cuộc giải tán biểu tinh ngày 18-07-2007 được coi là hợp pháp, nhà cầm quyền Hà Nội phải thoả măn ba đ̣i hỏi là có danh nghĩa chính đáng, đủ lư do chính đáng và dựa vào luật lệ chính đáng để giải tán đám dân oan khiếu kiện. A.C.T.D.: Cuộc biểu t́nh của dân oan khiếu kiện đă kéo dài gần m65t tháng. Theo luật sư, khi ra lệnh giải tán nó trong đêm 18 rạng ngày 19-07-2007, nhà cầm quyền Hà Nội và các cơ quan địa phương có thỏa măn được ba đ̣i hỏi luật sư vừa nêu lên không? T.T.H.: Theo tôi, nhà cầm quyền Hà Nội đă không thoả măn được bất cứ một đ̣i hỏi nào trong ba đ̣i hỏi kể trên. Hà Nội đă không có danh nghĩa chính đáng để giải tán bằng vũ lực bởi v́ đây là trường hợp đặc biệt của một vụ khiếu kiện đông người. Luật của chế độ cấm biểu t́nh nhưng đă công nhận cho dân được quyền khiếu kiện. V́ những oan ức của dân đă chồng chất từ nhiều năm và mỗi ngày số dân oan mỗi tăng nên dân chỉ c̣n cách họp nhau đi kêu oan. Do đó nhà cầm quyền không thể đối xử với dân oan như với một đám biểu t́nh thường. Mặt khác, cung cách họ khiếu nại không cản trở lưu thông, không đe dọa trật tự công cộng. Họ mang quốc kỳ, các khẩu hiệu chi được giương lên để kêu gọi sự chú ư của chính quyền đến những bất công họ đă phải gánh chịu, hoàn toàn không biểu lộ ư muốn chống đối chế độ. Vậy thái độ hợp t́nh hợp lư của nhà cầm quyền là phải xét đơn hoặc thoả măn ngay các yêu sách hoặc đưa ra những nguyên tắc giải quyết oan ức đủ công bằng và sáng tỏ để lấy lại ḷng tin của họ vào công lư mà họ mỏi mắt trông chờ. Nhưng nhà cầm quyền đă tỏ ra không cần đếm xỉa ǵ đến những nỗi oan ức của họ nên đă bố trí để dập tắt tiếng kêu oan. Rất có thể là trong các nỗi oan ức của dân có nhiều điều pháp luật chưa trù liệu cách giải quyết. Nhưng không phải v́ thế mà không giải tán một cách ôn hoà mà lại dùng vũ lực để giải tán. Nói tóm lại, cuộc giải tán không ôn hoà mà bằng vũ lực trong đêm 18 rạng ngày 19-07-2007 đi ngược lại các công ước quốc tế mà Nhà nước xă hợi chủ nghĩa ở Việt Nam đă tự nguyện xin hội nhập là một hành vi xâm hại nhân quyền, dân quyền. A.C.T.D.: Những điều Luật sư vừa nói dường như đă trái ngược hẳn với quan điểm của chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết qua những câu ông trả lời các cơ quan truyền thông đại chúng nhân dịp ông công du nước Mỹ. Tôi xin nhắc lại lời ông Triết nói như thế này: “Việt Nam có đủ cơ chế, chính sách đảm bảo các quyền tự do dân chủ của người dân. Các quyền đó được ghi trong Hiến pháp và nhiều văn bản pháp quy.” Người ta c̣n đọc thấy trên báo Nhân Dân ư kiến sau đây của ông Triết: “Bây giờ đất nước VN có luật pháp của VN. VN cần an ninh và ổn định để phát triển, v́ vậy ai vi phạm pháp luật th́ phải bị xử lư”. Vậy có thể coi đó là những lời biện minh cho cuộc giải tán biểu t́nh ngày 18-07 được không ạ? T.T.H.: Những ư kiến này vừa thiếu hụt về mặt luật học lại vừa không đúng sự thật. Chỉ nói rằng Việt Nam bây giờ đă có luật pháp Việt Nam th́ chưa đủ. Phải hỏi rằng luật pháp Việt Nam ây có phù hợp với luật quốc tế về nhân quyền là luật pháp thực hiện và bảo vệ dân chủ nhân quyền hay không? V́ Việt Nam đă tự nguyện xin tham gia và tôn trọng các quy phạm của luật quốc tế về nhân quyền nên luật pháp của Việt Nam không thể là luật pháp đàn áp dân để bảo vệ độc tài. Nếu có một cuộc thảo luận được mở ra để bàn sâu thêm th́ tôi sẵn sàng góp ư. Tôi thấy ngay lúc này cần vạch ra rằng luật pháp hiện hành ở Việt Nam không bảo đảm mà cũng phát huy quyền tự do dân chủ của người dân, như thực tế đă chứng tỏ. Trái lại luật pháp ấy đă tước doạt hết mọi quyền của người dân. Tuy rằng về h́nh thức các quyền này có được ghi trong Hiến pháp nhưng chính Hiến pháp lại bố trí để các văn bản dưới luật tịch thâu lại hết. Việc Hà Nội dùng những biện pháp không ôn hoà để bịt miệng dân rất đông người xuống đường khiếu kiện bất công, đ̣i công lư là hành vi không chính đáng không ai có thể bênh vực được về mặt pháp lư. Các hăng thông tấn phương tây như AFP, Reuters đă đưa tin rằng đó là cuộc biểu t́nh phản kháng ôn hoà của nông dân đ̣i lại đất đai bị tước đoạt. Quyền khiếu kiện này phải được nhà cầm quyền tôn trọng, nhất là luật pháp thực định ở Việt Nam có dự liệu quyền khiếu kiện của người dân cũng như nghĩa vụ của người cầm quyền là phải giải quyết công bằng những khiếu kiện. A.C.T.D.: Trước đây luật sư có tiên đón rằng nhân quyền ở Việt Nam đang lâm vào t́nh trạng sa lầy. Luật sư có cần xét lại nhận định này của ḿnh không và nếu không th́ liệu có cách ǵ t́m được xuất lộ cải thiện sinh hoạt chính trị trong nước không? Thưa quư thính giả chúng tôi mong được đón nhận ư kiến của Luật sư về điểm này trong buổi phát thanh kế tiếp. Xin cảm ơn Luật sư Hiệp
Posted: 8/2/2007 2:45:07 PM
Ta^m Le^ Có cháy nhà mới ḷi ra mặt chuột Ai xấu, ai tốt, ai thương dân mến nước ? Ai thường nói tốt ma` chưa kịp làm? H́nh ảnh đoa.n trường của dân oan khiếu kiện ở quốc hội 2 Sài G̣n gần một tháng vừa qua đă cho tôi khá nhiều bài học về ḷng tin. Nên tin ai , ai sẽ là người tốt cho dân tộc tôi đang bị oan khiên đọa đày? Ai đă một ḷng sốt sắng giúp đở ngay từ ngày đầu của sự kiện trên . Chúng ta không thể chối cải được đó là tinh thần và vật chất của người Việt hải ngoại đă nhiệt t́nh giúp đở dân oan khiếu kiện. Nhưng thầy Quảng Độ và phái đoàn của ông đă vinh quang chiếm lấy ḷng tin yêu của dân tộc Việt ( trong đây không có CSVN à nghen) mà nhất là người dân khiếu kiện. Dù bị bắt buộc phải rời vị trí biểu t́nh trong đớn đau sợ hăi, nhưng tinh thần dân oan vẫn một ḷng son sắc kiên quyết sẽ tiếp tục đ̣i lại những ǵ người ta mượn mà quên trả, hay giả đ̣ làm lơ th́ đâu có được. Rồi chuyện ǵ sẽ tới , ai vay th́ ráng mà lo trả , hởi những ông đày tớ của nhân dân . Phải làm sao đây? chớ coi bộ bị chiếu bí th́ chỉ có nước bỏ cờ mà chạy thôi. Ai biết trước điều ǵ sẽ xảy ra th́ người đó là thánh nhân . Nh́n việc làm đă qua và hôm nay , người khôn sẽ biết được chuyện ngày mai. Thời cơ đă đến, phe hơi sáng trong đảng CSVN đa~ bỏ lở cơ hội , thầy Quăng Độ đă thắng dĩ nhiên rồi . Dân oan đă thắng nữa, họ càng ngày càng không thể tin được những ǵ cộng sản VN nói v́ họ đă thấy rơ những ǵ CSVN làm , thế giới cũng thấy rơ hơn, sẽ không c̣n đường chạy rôi Đảng Chú Vẹm ơi !!!
Posted: 8/2/2007 4:27:03 PM
TIN TỨC VỀ CUỘC BIỂU TÌNH TẠI BẠC LIÊU VN-1.8.2007 - Tại tỉnh Bạc Liêu, chuẩn bị từ hai hôm trước, tức là ngày 29.7.2007, hôm nay hàng trăm Dân oan khiếu kiện tại các huyện Vĩnh Lợi, Hòa Bình, Hồng Dân. Đặc biệt, tại khu dân cư Địa ốc phường 7, Bạc Liêu đã xuống đường biểu tình một cách ôn hòa trước trụ sở UBND tỉnh để đòi hỏi về việc đền bù giải tỏa đát đai không thỏa đáng. Mặc dầu đồng bào căng lều bạt ngồi trong ánh nắng chói chang và trải qua cơn mưa ướt át, ăn bánh mì và mì gói đỡ đói nhằm yêu sách chính đáng, ôn hòa, bất bạo động, nhưng chính quyền tỉnh đã đáp trả bằng cách cho công an đến bắt giữ hơn 10 người. Tuy nhiên, theo nguồn tin của đồng bào cho hay cuộc biểu tình có thể kéo dài trên tuần lễ. Sau đây là hình ảnh chúng tôi ghi nhận được…. từ khoảng cách trên 200 mét. Hàng trăm công an, bao vây chung quanh hiện trường , trang bị đầy đủ vũ khí, dùi cui…. ngăn cấm không cho bất cứ người dân nào được tiếp cận. Theo ý kiến nhận xét của một số đồng bào cho biết: sau đêm kinh hoàng "Thiên an Môn thứ hai" tại TPHCM, thì những đồng bào bị giải tán đã được đưa về tận địa phương, trong đó có dân oan khiếu kiện tại tỉnh Bạc Liêu. Chính quyền hứa hẹn hảo huyền sẽ về địa phương giải quyết. Nhưng, từ ngày ấy đến nay - gần 2 tuần lễ trôi qua - mọi việc không những vẫn im lìm, dậm chân tại chỗ. Ngược lại, một số bà con Dân oan còn bị mời "làm việc", đe dọa đủ mọi thứ. Trước nhà của họ lúc nào cũng có công an theo dõi, càng gây khó khăn cho công việc làm ăn của mọi gia đình oan khuất đau khổ nầy. Phóng viên PTDCVN tại Bạc Liêu Cao Triều Tuấn- Quốc Việt
Posted: 8/3/2007 6:54:46 AM
CỘNG H̉A XĂ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NA M Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc Bạc liêu, ngày 02 tháng 08 năm 2007 ĐƠN KHIẾU NẠI Kính Gởi: Ông Nguyễn Minh Kư Chánh Thanh tra Sở Bưu Chính, Viễn thông tỉnh Bạc Liêu Trích Yếu: v/v Khiếu nại quyết định hành chính trong lĩnh vực hoạt động Văn Hóa Thông Tin Tôi đứng tên: Huỳnh Văn Ba, pháp danh Thích Thiện Minh, tạm trú tại: 89/353, khóm:10, phường:7 thị xă: Bạc Liêu tỉnh Bạc Liêu. Hôm nay đệ đơn khiếu nại quyết định hành chính nầy, kính gởi đến Ông Chánh Thanh Tra Sở Bưu Chính, Viễn thông tỉnh Bạc Liêu với lư do: Theo quyết định số 142/QĐ/XPHC của ông Chánh Thanh tra cho rằng tôi có hành vi, vi phạm phát tán thông tin, h́nh ảnh với nội dung độc hại từ mạng thông tin máy tính ra ngoài.Tôi xin biện minh trạng cho việc làm của tôi như sau: 1/Căn cứ: Điều 19 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền 10-12-1948 và Việt Nam đă gia nhập LHQ ngày 20-09-1977 “Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ ư kiến, quyền nầy bao gồm quyền tự do giữ quan điểm không có sự can thiệp, và tự do t́m kiếm, tiếp nhận và chia sẻ các ư tưởng và thông tin bằng bất kỳ phương tiện nào và không có biên giới” 2/ Căn cứ: Điều 69 Hiến Pháp nước CHXHCNVN “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu t́nh v.v… 3/Căn cứ Điều 2, nghị định 55/2001/NĐ-CP ngày 23-08-2001 về Quản lư, Cung cấp và sử dụng dịch vụ internet. “Trong trường hợp các điều ước quốc tế liên quan đến internet mà Việt Nam kư kết hoặc tham gia có quy định khác với nghị định nầy th́ áp dụng quy định của điều ước quốc tế”.Như vậy, thời gian qua Ông Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết sang Hoa kỳ đă kư về In nternet th́ quư cơ quan nên áp dụng các điều ước ấy. Căn cứ các điều nói trên, mọi người đều có quyền t́m kiếm , tiếp nhận và chia sẻ( phát tán) thông tin là đúng với Hiến Pháp Việt Nam và Công ước Quốc Tế. Nhưng, bản thân tôi chỉ tiếp nhận những thông tin qua đường Email, do người khác gởi đến hộp thư của ḿnh, tôi phải mở ra xem để biết nội dung ǵ? Bất cứ ai tự đặt trong trường hợp của tôi đều cũng làm như thế! Nên tôi download gởi vào máy để tham khảo, trong đó có những tư liệu không thích hợp tôi đă xóa, do quư cơ quan dùng đĩa phục hồi…Chứ tôi không t́m kiếm và chia sẻ( Phát tán) cho ai cả, những tư liệu chỉ lưu trong máy mà thôi! V́ vậy, quư cơ quan cho rằng tôi phát tán là không đúng trong khi tôi không in ấn tán phát mà lại tịch thu máy in. Nếu xét thấy tư liệu không thích hợp th́ quư vị chỉ cần quản lư ổ cứng trong CPU là đủ, chứ máy tính hay modem thậm chí tới con chuột nó chỉ là bộ phận b́nh thường. Do đó, yêu cầu Ông Chánh Thanh tra nên xem xét lại cho hợp t́nh hợp lư. Ngoài ra, theo quyết định xử phạt vi phạm hành chính ngày 23/07/2007 cho rằng : “Tôi không có nghề nghiệp ǵ cả, tức quư vị đă xác nhận tôi không làm ǵ ra tiền mà sao cố t́nh xử phạt đóng tiền!” Là nhà Sư tôi không thể làm ǵ có tiền nộp phạt được! Hơn nữa, 5 tháng qua báo Bạc Liêu, Đài Phát thanh, Đài truyền h́nh đăng tải liên tục quy kết đủ mọi điều về tôi và ngôi nhà tôi đang tạm trú, có những sự kiện vu cáo bôi nhọ trắng trợn, xúc phạm đến nhân phẩm và danh dự cá nhân tôi đó là trường hợp ông Thích Giác Tiết, trụ tŕ chùa Châu Viên, xă Châu Thới, huyện Vĩnh Lợi, ông đăng báo Bạc Liêu ngày 20/03/2007 cho rằng: “ Tôi đă gởi thư đến chùa ông khuyên góp tiền để nuôi dưỡng trẻ em mồ côi, trẻ em khuyết tật” đây là điều bịa đặt vô cùng khiếm nhă và ác đạo không xứng đáng hạnh nhà tu. Để phản đối sự tố cáo gian nói trên, ngày 21/03/2007 tôi đă viết đơn yêu cầu gởi đến Ông Nguyễn Duy Hùng Tổng Biên tập báo Bạc Liêu, Pḥng PA25 và Đoàn Thanh tra Liên ngành, Uỷ Ban Tôn giáo Dân tộc tỉnh , Ban trị Sự GHPGVN tỉnh Bạc Lỉêu. Ông Quản Trọng Sơn, phó Chánh Thanh tra Sở Thông tin Văn Hóa. Nhưng mọi việc im lặng một cách có chủ trương, chẳng có cơ quan nào lên tiếng đính chính cả! Kể cả Sở Bưu Chính, Viễn thông. Từ đó, có nhiều dư luận xa gần không tốt về tôi và gia đ́nh cho nên đă làm trở ngại công việc làm ăn sinh kế của em tôi, không ai dám đến đặt hàng, sự sống của 10 nhân khẩu bị đe dọa v́ thiếu đói, cả đứa cháu bé mới sinh chưa đầy tháng tuổi cũng bị ảnh hưởng v́ sự nghèo túng của gia đ́nh. Do đó, em tôi ( Huỳnh Hữu Nhiều) đành xin tỵ nạn và trả lại giấy phép kinh doanh cho thị xă, ngừng nghỉ gia công mấy tháng nay và gia đ́nh hiện giờ lâm cơn quẩn bách, hoàn cảnh thiệt tḥi nầy ai chịu trách nhiệm? Nếu đặt trong trường hợp của tôi, theo ông Chánh Thanh tra phải làm ǵ? Vả lại, là thành viên của một tôn giáo lớn, có tổ chức tôi sẽ xin thỉnh ư cấp trên để có hướng giải quyết về quyết định xử phạt hành chính nầy. Nay gởi bản khiếu nại nầy kính đến ông Chánh Thanh tra để thẫm tường./. Đương Đơn: (Huỳnh Văn Ba) Ngoài vấn đề c̣n rắc rối nói trên, trong thời gian qua sự hoạt động của Hội cũng gặp rất nhiều trở ngại.Tuy khó khăn nhưng Hội cũng tiến hành được nhiều công việc như: trang bị một số máy tính cho các thành viên trong Hội đồng Điều hành, tham gia công tác từ thiện xă hội, trợ giúp cho một số hội viên già yếu bệnh tật hoặc lâm cơn khốn khó, v́ hội viên khá đông, phần lớn là nghèo, tuổi cao, nghề nghiệp không ỗn định, chỉ ít người có gia đ́nh tương đối khấm khá nhưng lại không mạnh dạn tham gia Hội ái hữu, v́ e ngại bị chính quyền trù dập, o ép, sách nhiễu sẽ gây khó khăn cho công việc sinh kế. Kể từ khi Hội ái hữu công khai tuyên bố thành lập đến nay, chính quyền địa phương mọi nơi kiểm soát chặt chẽ những người có tiền án vể tội chính trị hay tôn giáo, nhiều hội viên bị mời làm việc, bị dọa dẫm, bắt nạt. V́ thế, thời gian qua Hội chính thức tương trợ với những người đă vào Hội, thỉnh thoảng hỗ trợ một số tù nhân ngoài hội bị lâm bệnh ngặt nghèo hoặc khốn quẩn v́ những anh em nầychưa biết hội đă công khai hoạt động hoặc ngần ngại tham gia v́ nhiều lư do khác nhưng rất đáng thông cảm. Ngoài ra, có một số trường hợp ngoại lệ Hội rất quan tâm, như vừa qua một số bà con dân oan khiếu kiện tại các tỉnh miền Tây đang gặp tai nàn, Hội cho người đến cứu trợ âm thầm, khéo léo. Tuy tài vật không nhiều, nhưng cũng thể hiện t́nh người bằng sự chia sẻ, cảm thông cho đồng bào dân oan trong nước. Hội chỉ san sẻ trong điều kiện và hoàn cảnh kinh phí hạn hẹp của ḿnh, trước nhất bằng số tiền thu được từ quyển “Hồi Kư 26 năm Lưu đày của Thích Thiện Minh” Ngoài ra, c̣n có một vài cá nhân hay hội đoàn của quư ân công thân hữu giàu ḷng từ tâm tự nguyện gởi tịnh tài đôi chút về hỗ trợ, trong đó có cả Phong trào Dân chủ Việt Nam ủng hộ nhằm an ủi nhau với mục tiêu “ Quan hoài phù tŕ, đồng châu cộng tế”(Quan tâm che chở, cùng nhau giúp đỡ vượt qua hoạn nạn khó khăn), Chứ không nhằm mục đích hoạt động chính trị đảng phái. Nhưng, v́ lợi ích dân tộc và v́ nhiệm vụ của người công dân Hội cũng góp phần thúc đẩy sự nghiệp dân chủ hóa đất nước, cho dù tư cách của Hội là độc lập nhưng Hội cũng chẳng ngoài phong trào chung dân chủ cho Việt Nam. Về phía chính quyền Hội chưa được thừa nhận cho dù thực thể tù nhân Chính trị và Tôn giáo là hiện hữu, nên Hội chưa công khai thiết lập văn pḥng chính thức.Nhưng chắc chắn phải xúc tiến theo nhu cầu của Hội trong thời gian tới, vấn đề nầy cần tham khảo và thỉnh ư của chư vị Cố vấn Trước đây, hằng tháng Hội t́m cách gởi Bưu phẫm( quà), tiền cho một vài anh em tù Chính trị tại trại giam Z30A, Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai. Rất tiếc, kể từ tháng 7 này trở đi Hội không thể gởi Bưu phẩm tiếp tục được nữa! V́ vừa qua, Bưu điện các tỉnh thành trong că nước đă nhận được chỉ thị từ trung ương, nghe nói lả đề nghị của Cục Quản lư trại giam và Bộ Công an quy định rơ: “Chỉ có thân nhân người tù được phép gởi Bưu Phiếu( tiền), Bưu phẩm(quà) cho tù nhân đang thụ h́nh án tại các trại giam mà thôi! Ngoài ra, c̣n phải ghi rơ ngày bị bắt, án phạt, can tội,v.v….th́ nhân viên Bưu Điện mới nhận chuyển” Hội cho người đến gởi Bưu phẩm cho tù chính trị và tôn giáo. Nhưng đă bị Bưu điện tỉnh Bạc Liêu từ chối v́ không có quan hệ thân nhân và không biết rơ ngày giờ bị bắt. Qua sự kiện trên ta thấy, chính sách Triệt bao tử trong nhà tù không hề thay đổi mà càng ngày, nhà cầm quyền Việt Nam càng siết chặt sự kiểm soát tù nhân chính trị và tôn giáo trong các trại giam hơn, cũng như mấy mươi năm qua….Chính sách Bần cùng hóa nhân dân luôn được áp dụng từ trong tù, chính sách Ngu dân làm cho người tù trở thành kẻ ngu dốt kém mở mang, để dễ sai khiến, v́ tù nhân không thể cập nhật thông tin hay mở mang trí tuệ của ḿnh, bởi sách báo cấm mang vào trại giam. Cho dù, sách báo đều do nhà nước xuất bản, duy nhất chỉ có tờ báo “ Nhân dân” nhằm tuyên truyền đường lối một chiều của Đảng mà thôi! lúc nào những ông quan cai tù cũng muốn biến người tù trở thành cổ máy để Ban giám thị và cán bộ coi tù vận hành chỉ huy điều khiển, chưa nói đến chủ trương “ Thà bắt lầm hơn bỏ sót” Cho nên,nhiều năm qua, nhà tù có rất nhiều oan khuất v́ xét xử thiếu công minh. Bên cạnh, dường như nhà cầm quyền Việt Nam c̣n chủ trương ngầm để thực hiện “Kế hoạch hóa gia đ́nh” nên công an sẵn sàng ra tay trấn áp bắt giam thật nhiều tuổi thanh thiếu niên, quy kết đủ mọi tội trạng, xử án thật cao nhằm hạn chế nạn sinh đẻ…..Nhà tù xây dựng càng ngày càng nhiều, xây dựng nhà giam nhanh hơn trường học, những pḥng giam tội phạm h́nh sự hiện nay chật ních, thả ít bắt nhiều, lao động luôn ngày Chủ nhật, có nhiều trại giam cưỡng bức tù nhân gia công hạt điều và những mặt hàng xuất khẩu, việc làm nầy theo luật quốc tế th́ cấm. Điển h́nh tại trại giam Xuân Lộc, Đồng Nai đang dùng công sức tù h́nh sự chế biến hạt điều xuất khẩu, mỗi ngày, mỗi phạm nhân được công ty ty tư nhân bồi dưỡng vài lát thịt mỏng và một gói đậu phụ nhỏ, nhưng dẫu sao vẫn có thức ăn c̣n hơn lao động ngành nghề khác mà ăn cơm với muối. C̣n Căn Tin nơi đây độc quyền, giá bán cắt cổ với tiền lời siêu lăi, phần lớn tù nhân nghèo, án lâu năm , tù luôn kêu ca phàn nàn . Nhưng Ban giám thị chẳng hề quan tâm và vô cảm với sự than van rên siết nầy! Ngoài ra, tôi cũng xin đề cập về t́nh h́nh dân oan khiếu kiện, trong đó có một số hội viên Hội Ái Hữu cũng đang là nạn nhân Xét rằng: phàm là con người, tất nhiên phải có quyền sống và quyền tư hữu hai quyền nầy luôn đi song hành, hai quyền nầy đă có từ bẫm sinh của con người. Mọi người dân phải được Quyền tư hữu( Tài quyền) được quyền bảo vệ tài sản của cải vật chất của ḿnh, được quyền quản lư ǵn giữ, tạo măi tài sản,( động sản, bất động sản,) và phải đựợc pháp luật bảo hộ, không ai được quyền nhân danh bất cứ cái ǵ để tiêu diệt sự sống và cưỡng đoạt tài sản của nhân dân. -Trong nhiều năm qua, dân oan khiếu kiện liên quan về tài sản đất đai, hầu như đă diễn ra trong toàn quốc, điển h́nh là tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng Hà Nội, một số địa phương các tỉnh và gần đây tại thành phố Sài G̣n….. -Nhà nước Việt Nam đang gặp bế tắc không có phương hướng để giải quyết rốt ráo những nguyện vọng bức thiết của dân oan khiếu kiện đang biểu t́nh đ̣i hỏi một đối sách công bằng vấn đề nhạy cảm nhất hiện nay là đất đai -Gần 4 tuần lễ qua, các cuộc biểu t́nh của dân oan khiếu kiện từ 19 tỉnh gồm có : Tiền Giang, Long An, Bến Tre, Đồng Tháp, Vĩnh Long, An Giang, Kiên Giang, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Trà Vinh, Vĩnh long, B́nh Dương, Tây Ninh, B́nh Phước, Lâm Đồng, Cần Thơ, Hậu Giang, Cà Mau, B́nh Thuận. Chín quận ở thành phố Saigon là : G̣ Vấp, B́nh Chánh, B́nh Thạnh, và các Quận 4, 5, 6, 7, 9 và 12.Càng ngày số người tham gia biểu t́nh càng tăng, cuộc sống thảm thương trong cảnh màn trời chiếu đất, chính quyền không những vô cảm trước nỗi khổ đau của người đồng chủng mà c̣n chỉ thị cho công an, ngăn cản, bắt bớ, đánh đập, gây trở ngại cho những người có ḷng từ tâm đến cứu tế chia sẻ tinh thần và vật chất với đồng bào đang biểu t́nh -Mọi nguyên nhân dẫn đến các cuộc biểu t́nh đồng loạt nói trên là do sự lạm quyền, nhũng nhiễu, bất công của chế độ độc tài, độc đảng mà ra cả và công an là công cụ đắc lực nhất Điều lệ của Hội ai hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam là thực hiện lá lành đùm lá rách, tương thân tương ái, nên không thể làm ngơ trước cảnh dân t́nh đang rên siết, thống khổ bi thương.…. Xét thấy gần 1tháng đă qua , sự phẩn uất của đồng bào dân oan khiếu kiện đang dâng cao dến đỉnh điểm, đây là sự bột phát, phản ứng từ ḷng dân, chứ chẳng có ai kích động giựt dây. Bởi v́, những người kiên tŕ bám trụ, cắm mũi chịu sào, hầu hết là thành phần có công với cách mạng, gia đ́nh liệt sĩ, mẹ Việt Nam anh hùng, họ đă bị lừa dối, bị phản bội khi nhận chân bản chất của chế độ, v́ sự hy sinh của họ từ bấy lâu nay đă trở thành vô nghĩa bởi chính họ đă bị bách hại, sách nhiễu, bức hiếp và bị thống mạ, lăng nhục bởi những người mà họ đă từng hy sinh đội bom, đội đạn, ngăn đường đón giặc, chở che, chia sẻ ngọt bùi để những người mà họ từng nuôi dưỡng lên cầm quyền, khi có được lộc cả quyền cao rồi lại đàn áp ḿnh Cho nên, thảm cảnh đêm 18-07-2007 trên ngàn dân oan khiếu kiện bị tấn công giải tán đoàn người biểu t́nh bằng hơi cay, người nhanh chân trốn thoát, kẻ bị áp giải đưa về lại các tỉnh quê, kẻ không chịu tuân phục th́ bị bắt giam vào số 4 Phan Đăng Lưu, thật là một điều không thể tưởng tượng nổi sự nghiệt ngă, tủi nhục cho dân tộc Việt Nam đang sống trong bị trị không phải do kẻ ngoại bang, thực dân, phát xít hay đế quốc đô hộ như người cộng sản từng hô hào đánh đuỗi mà do chính những người cộng sản cầm quyền. Đồng bào trong cuộc tường thuật lại, trong đêm tối mà c̣i hụ inh ỏi, nào xe cứu thương, xe chửa lửa, xe ṿi rồng, xe bít bùng, hàng ngàn công an được trang bị dùi cui, hơi cay, mặt nạ, tấn công lều bạt, tịch thu điện thoại, phá sóng điện thoại, chiếm lấy cờ nhà nước, băng rôn, biểu ngữ,công an ném lên xe rác, 4-5 công an lôi kéo một người quăng lên xe như khúc cũi, như con vật, một số người bị đánh bằng dùi cui bị thương tích đầy ḿnh phải đi nằm viện, hàng trăm công an thường phục cả nam lân nữ trà chộn vào đoàn người biểu t́nh, trong đoàn dân oan có cả mấy ông, mấy bà biểu t́nh c̣ mồi, các c̣ mồi nầy không ngần ngại nhận quà cứu trợ của những nhà hảo tâm, v́ những tên nầy được Đảng ra lệnh phải làm con sâu màu xanh cho tiệp màu lá cây để ăn thủng lá cây, c̣ mồi biểu t́nh thi hành công tác được phân công có bồi dưỡng hậu hỉ nhằm theo dơi những người cầm đầu biểu t́nh, hoặc chuẩn bị thăm ḍ, rồi sau đó ra tay hành động đàn áp một cách quy mô. Trong khi luật pháp cho phép người dân có quyền khiếu tố khiếu nại và quyền biểu t́nh mà công an lại xúc phạm thân thể, nhân phẩm người dân đang biểu t́nh ôn ḥa bằng biện pháp thô bạo giải tán dân oan giữa màn đêm. Căn cứ: Điều 69: Hiến pháp nước CHXHCNVN, công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu t́nh Điều 71: Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khỏe, danh dự và nhân phẩm, không ai bị bắt nếu không có quyết định của ṭa án, nghiêm cấm mọi h́nh thức truy bức, nhục h́nh xúc phạm, danh dự, nhân phẩm của công dân Điều 74: Công dân có quyền khiếu nại phải được cơ quan nhà nước xem xét giải quyết Làm chính quyền lẽ nào nhà cầm quyền Việt Nam không hiểu vấn đề đất đai là vấn đề nhạy cảm, hay nói đúng hơn là vấn đề cốt tử của đại khối quần chúng mà lại thi hành chính sách bất công để dân oan căm phẩn lên đến cực điểm. V́ những lư do trên: Hội ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam đồng thanh tuyên bố: 1/ Ủng hộ dân oan khiếu kiện, đang biểu t́nh một cách ôn ḥa, bất bạo động nhằm đ̣i hỏi những quyền lợi chính đáng của đồng bào 2/ Kêu gọi sự quan tâm của các thành viên Hội ái hữu, nếu biết được nơi nào có bà con dân oan khiếu kiện đang gặp hoàn cảnh khó khăn, tùy điều kiện hỗ trợ giúp đỡ, chia sẻ. an ủi theo khả năng của ḿnh….. 3/ Kêu gọi nhà nước Việt Nam , nhanh chóng t́m ra phương cách đáp ứng những đ̣i hỏi thiết thực của dân oan khiếu kiện.hiện nay. 4/ Kêu gọi các tổ chức quốc tế, nhân quyền Liên Hiệp Quốc,các tổ chức phi chính phủ, các tổ chức từ thiện xă hội, tổ chức hồng thập tự quốc tế, các đoàn thể tôn giáo, các quốc gia yêu chuộng nền dân chủ tự do, Uỷ Ban Bảo Vệ quyền Làm người Việt Nam tại hải ngoại, xin lên tiếng can thiệp và ra tay cứu giúp đồng bào đang bị oan ức tại Việt Nam. Mấy lời nầy, tôi nói lên nhằm chia sẻ, cảm thông cho những người dân oan khiếu kiện, bởi chính bản thân tôi cũng như GHPGVNTN cũng là dân oan, v́ đă từng bị sung công quản lư, cơ sở giáo sản của Giáo hội từ trung ương đến hạ tầng cơ sở phật giáo các tỉnh. Tôi nghĩ rằng, khi chùa, nhà thờ, thánh thất, c̣n bị cưỡng chiếm bất hợp pháp hay đập phá tượng Phật, tượng Thánh th́ nhà dân, tài sản của nhân dân họ đâu có chừa trước sau ǵ cũng xảy ra, và ngày hôm nay là sự thật. Bởi Xă Hội Chủ Nghĩa và chế độ Độc Đảng là như thế đấy! Người c̣n đang đặc quyền, đặc lợi th́ c̣n bưng bít bao che, “Ăn cây nào rào cây nấy” đến chừng về hưu nghỉ mới thấy hối hận khi bị ngược đăi…th́ đă muôn màng .Cho dù, chứng kiến bao cảnh bất công nhưng có ư kiến cũng chẳng được ǵ, hăy nh́n gương bao người hưu nghỉ đă từng một thời quan cao chức trọng, nay lên tiếng chẳng được ǵ đâu? Mong sao, những ai c̣n đương chức nên giữ phúc đức hậu lai, nên dừng tay, và đừng gây thêm oán hận, dân tộc Việt Nam đau khổ quá nhiều rồi! C̣n vận động dân chủ theo tôi cũng nên hạn chế bớt tư tưởng quá khích hay cực đoan và nên phù hợp với xu thế của thế giới mới. Chỉ khi nào Việt Nam có thực sự Tự do và Nhân quyền được tôn trọng, lúc ấy xă hội mới có Dân chủ! Dân chủ là mục tiêu chung cho mọi cá nhân cùng tham gia đóng góp phần ḿnh và cộng hưởng, chứ chẳng phải từ trên cao rơi xuống và cũng không thể để cho kẻ khác làm thay, cũng dừng chờ đợi ai ban phát Dân chủ cho ḿnh cả! Đồng bào phải tự cứu lấy ḿnh! Hôm nay, trước nhất tôi xin tường tŕnh về trường hợp của bản thân tôi, kế đến sự hoạt động của Hội ái hữu trong nước và một số vấn đề liên quan đến nhà tù, đến dân oan khiếu kiện hiện nay tại Việt Nam , cũng như t́nh h́nh dân oan khiếu kiện. kính thông báo đến quư thành viên Hội đồng Cố vấn và Hội đồng Điều hành trong ngoài nước được tri tường./. Trân trọng Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị Và Tôn Giáo Việt Nam Hội Trưởng TT.Thích Thiện Minh
Posted: 8/3/2007 7:32:34 AM
“Chiến lược Biển”, bùa ếm ma Trung Quốc? CNQ Realty Nguyên Hân Với mục đích cũng cố quan hệ và đẩy mạnh hợp tác kinh tế giữa hai nước Hoa Kỳ và Việt Nam, chủ tịch nhà nước CHXHCH Việt Nam Nguyễn Minh Triết đă dẫn một phái đoàn hơn 160 người đi Hoa Kỳ hôm tháng Sáu năm nay. Tháp tùng phái đoàn là cán bộ cao cấp nhà nước đặc trách các ngành kinh tế, đầu tư, giáo dục, ngoại giao… cũng như nhiều doanh nhân khác. Đặc biệt, đi kèm trong phái đoàn là một Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng. Tuy là Thứ trưởng Bộ Công An, nhưng tướng Hưởng – cánh tay phải của tướng Công An Nguyễn Khánh Toàn, thuộc liên minh Mười–Anh – cũng là người tâm đắc với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, từng là Thứ trưởng Bộ Công An như ông Hưởng. Theo nguồn tin từ Hà Nội cho hay, chính trong vai tṛ này mà ông Hưởng nắm rơ các hồ sơ “tham nhũng của hầu hết các cán bộ lănh đạo cao cấp khác”; Do đó, có thể nói, ông tướng Hưởng có quyền “sinh sát” trong tay. Vai tṛ tướng Hưởng trong chuyến đi này là nhằm bảo đảm tính Đảng, giữ vững lập trường của đoàn khi nhân viên đoàn tiếp xúc với đối tác thương măi, và nhất là những người có nhu cầu cần phải tiếp xúc, gặp gỡ báo chí ngoại quốc, cần phải được chuẩn bị lập trường, tư tưởng trước. Trong phái đoàn Nguyễn Minh Triết c̣n có nhiều nhà báo đi kèm để tường thuật tin tức. Họ là người trung thành với chế độ và đă được sàng lọc kỹ càng như Tổng Biên tập báo VietNamNet.vn, Nguyễn Anh Tuấn, chẳng hạn. Tất cả các nhà báo này đều được chỉ thị chỉ loan tải những tin do tướng Hưởng chủ đạo kiểm duyệt trước. Nói một cách khác, Bộ Chính Trị (BCT) đề cử ông Hưởng đi để bảo đảm phái đoàn Nguyễn Minh Triết không thoát ra được ngoài ṿng kim cô tư tưởng của chế độ toàn trị. Toàn trị đến độ Đảng không bỏ qua bất cứ chuyện ǵ, dù nhỏ cỡ nào. Tại tiệc chiêu đăi Việt kiều ở Dana Point, Lê Kim, vợ Nguyễn Cao Kỳ, có mặt nhưng không (được) ngồi chung bàn tiệc với Nguyễn Minh Triết và Trần Thị Kim Chi. Đó là lễ tân theo đúng phép lệnh của BCT Đảng. Chiến lược Biển Đông của TQ với hai lằn xanh để 1. đối phó với Hải quân Nhật, và cam kết (chưa rơ) của Mỹ trong vùng, 2. bảo đảm đường chở nhiên liệu phát triển công nghệ, 3. phô trương ưu thế quân sự với các nước trong vùng Nguồn: Stratfor.com (China's New Naval Strategy) Jan 26, 2000 Biết trước là sẽ phải đối đầu với những chỉ trích v́ những đàn áp những người hoạt động dân chủ và nhân quyền trong nước, trong ṿng sáu tháng sau hội nghị APEC ở Hà Nội, tướng Hưởng đặc biệt được Hà Nội chọn và chỉ định nhiệm vụ đi giải độc lần này. Lư do là tướng Hưởng đă từng được Hà Nội tin tưởng trong công tác tiếp xúc và đối đầu với giới ngoại giao ở Hà Nội khi có vấn đề đàn áp nhân quyền và dân chủ trước đây. Điển h́nh, trong cuộc gặp gỡ nhân vật số hai của Ṭa Đại sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội, ông Jonathan Aloisi hôm tháng Ba năm nay, mà báo Thanh Niên không hết lời ca tụng ông Hưởng, khi cho rằng thái độ đối đầu và lập luận của tướng Hưởng cần được đem làm bài giảng cho cán bộ tuyên huấn đảng. Đó là vẫn trước sau như một, bất cứ t́nh huống nào cũng: “Việt Nam không có tù chính trị, chỉ có những kẻ phạm pháp.” Nhưng theo nguồn tin có thẩm quyền ở Washington, D.C. ghi nhận được th́ nhiệm vụ quan trọng nhất Tướng Hưởng được giao phó lần này là tiếp xúc với Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ để đàm phán “Chiến lược Biển” đă được Đảng CSVN chấp thuận tại hội nghị trung ương lần thứ 4. Vào tháng 5 năm nay, dưới áp lực của Trung Quốc, công ty khai thác dầu BP (British Petroleum) tuyên bố là họ sẽ rút ra khỏi vùng khai thác dầu nằm trong vùng tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc (DCVOnline, 16/06/2007). Nhận thấy đây là điều bất lợi, chính phủ cộng sản Hà Nội mong muốn được chính phủ Hoa Kỳ giúp mời các công ty khai thác dầu khí khác của Hoa Kỳ đầu tư khai thác trong thềm lục địa Việt Nam, kể cả trong vùng vẫn c̣n đang tranh chấp với Trung Quốc, nhằm giải tỏa áp lực chiếm đảo, cướp biển của láng giềng phương Bắc. Thượng tướng Công An Nguyễn Văn Hưởng chính là người đại diện Hà Nội đàm phán với Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về cái gọi là “Chiến lược Biển” này. “Lá bài Trung Quốc” Việt nam đưa ra là nếu không được Hoa Kỳ năng nổ giúp, chẳng đặng đừng Việt Nam sẽ phải đẩy mạnh quan hệ với Trung Quốc. Phía Hoa Kỳ cho hay các công ty dầu khí Mỹ làm ăn độc lập với chính phủ. Tuy nhiên, họ (giới tư bản) sẽ cần tham khảo ư kiến của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ trước khi quyết định đấu thầu khai thác dầu khí ở nước ngoài để được bảo vệ tài sản, và cũng v́ vấn đề này nằm trong chiến lược địa chính trị của Hoa Kỳ, trước mắt cũng như lâu dài, khi đối phó với một Trung Quốc ngày càng mạnh và hung hăn. Tuy nhiên, khi phía Hoa Kỳ yêu cầu Việt Nam cung cấp cho họ nội dung các hiệp ước về lănh thổ và lănh hải được kư kết giữa Trung Quốc và Việt Nam năm 1999 và năm 2000 để nghiên cứu trước khi thảo luận tiếp, tướng Hưởng đă không trả lời dứt khoát. Rất có thể tướng Hưởng cần nhận chỉ thị từ Bộ Chính Trị v́ điều này có thể gây bùng vỡ sự xung đột ầm ĩ giữa Trung Quốc và Việt Nam trong vấn đề tranh chấp lănh thổ trước đây. Sự kiện Hải quân Trung Quốc bắn chết ngư phủ Việt Nam ngày 9 tháng 7 vừa qua – mà Hà Nội gần như im hơi lặng tiếng – cho thấy có thể Trung Quốc đă “đánh hơi” được “Chiến lược Biển” và có thái độ răn đe, cảnh cáo Việt Nam. Nguyễn Văn Hưởng Nguồn: OntheNet Được biết, tướng Hưởng là một trong những người chủ chốt cầm đầu việc trấn áp những người hoạt động cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam trong mấy tháng trước đây. Chỉ cách đây ba tuần, hôm 3 tháng 7, tướng Hưởng đă đại diện Bộ Công An chủ tŕ buổi họp bàn chỉ thị cho Ban Tuyên Giáo Trung Ương và hơn 40 cơ quan thông tấn, báo chí trong nước tiếp tục “công tác phối hợp tuyên truyền, đấu tranh chống quan điểm sai trai, thù địch trong thời gian vừa qua”. Lực lượng thù địch và phản động, theo định nghĩa của Thượng tướng Hưởng như sau: “thế lực phản động, thù địch (là những cá nhân, và những tổ chức) núp dưới chiêu bài ‘dân chủ, nhân quyền’ nhằm chống phá Nhà nước ta, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, phủ nhận vai tṛ lănh đạo của Đảng, phá hoại sự ổn định của đất nước...” Và trong một bài tường thuật đă được đăng tải trên báo Thanh Niên trước đây, Thứ trưởng Công an Nguyễn Văn Hưởng đă được biết đến qua một câu nói để đời: “Hiến pháp Việt Nam ghi rơ rằng Việt Nam là một nước có hệ thống chính trị độc đảng; v́ thế, việc muốn thành lập một đảng khác đă là vi phạm pháp luật, chứ đừng nói tới việc bí mật xúi giục người khác tham gia tổ chức của ḿnh để nhắm tới việc lật đổ chính phủ đương quyền.” Cũng được biết qua chuyến đi Hoa Kỳ vừa rồi, tướng Hưởng c̣n có nhiệm vụ tiếp xúc và ban hành chỉ thị cho những cá nhân và tổ chức thân và ủng hộ Hà Nội ở Hoa Kỳ hiện đang phục vụ hay có khả năng sẽ hợp tác với chế độ Cộng Sản Việt Nam trong công tác tuyên truyền, vận động quần chúng hải ngoại. Đặc biệt là đẩy mạnh công tác thực hiện Nghị Quyết 36 để lôi kéo người Việt hải ngoại, đồng thời gây xáo trộn, chia rẽ trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt qua các h́nh thức truyền thông, báo chí, ca nhạc, thương măi… © DCVOnline
Posted: 8/3/2007 7:56:18 AM
Chuyện Lạ Pháp Quyền (LÊN MẠNG Thứ năm 2, Tháng Tám 2007) Trần Khải (VNN) Nhu cầu nhà nứơc pháp quyền đă được nhiều viên chức Hà Nội nói từ lâu rồi, chứ chưa cần tới các nhà dân chủ phải lên tiếng. Nhưng hiểu pháp quyền như thế nạ mới là vấn đề, đó là chưa nói ǵ tới cách hành xử và cơ chế kiểm tra pháp quyền. Nhà nứơc cũng nói công khai về pháp quyền, chứ không giấu giếm ǵ. Thậm chí, các nhà nghiên cứu Hà Nội cũng thực sự có suy nghĩ, có phân tích, thậm chí c̣n sử dụng các chữ rất là một thời cấm kỵ như nhóm chữ "xă hôị dân sự..." Thí dụ, t́m đọc một bài cũ của GS. Tương Lai, trên tạp chí Nghiên cứu Lập pháp ở Hà Nội thời năm 2005 có tưạ đề rất bắt mắt là "Nhà nước pháp quyền và xă hội dân sự" - nghĩa là chưa cần đọc, đă thấy có ước mơ dân chủ rồi. Nhưng vẫn là luôn luôn có những khoảng cách giữa trí thức (dù là trí thức một thời xă hội chủ nghĩa, và bây giờ là đổi mới) và guồng máy chuyên chính rất là xa. Thế cho nên, pháp quyền vẫn luôn là chuyện lạ ở quê nhà. Như bản tin mới tuần qua trên đá RFA ghi nhận: "Quốc hội Việt Nam trong phiên họp hôm thứ Tư 25-7-2007 đă bỏ phiếu bầu lại Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thêm một nhiệm kỳ nữa. Ông Nguyễn Tấn Dũng được bầu vào chức vụ Thủ Tướng chính phủ vào ngày 27 tháng 6 năm 2006 trong kỳ họp Quốc Hội khóa 11 năm ngoái. Theo tiến tŕnh thường lệ, ông Dũng sẽ thay mặt chính phủ mới để nhậm chức vào ngày 2 tháng 8 tới đây. Quốc Hội khóa 12 này cũng chấp thuận cho ông Trương Ḥa B́nh và ông Trần Quốc Vượng lănh nhận chức vụ Chánh Án Ṭa Án Nhân Dân Tối Cao và Viện Trưởng Viện Kiểm Sát..." Xin nói cho rơ, để độc giả hiểu chuyện lạ: ông Trương Ḥa B́nh là Thứ Trưởng Công An, và bây giờ lên nắm Ṭa Án Tối Cao. Theo hồ sơ trên mạng Đại Biểu Quốc hội khoá X, XI, th́ ông có họ và tên khai sinh là Trương Hoà B́nh "...Giới tính: Nam Ngày sinh: 13/04/1955 Dân tộc: Kinh Tôn giáo: Không... Nghề nghiệp, chức vụ: Tổng Cục phó Tổng Cục Xây dựng lực lượng - Bộ Công an, Uỷ viên Uỷ ban pháp luật của Quốc hội Nơi làm việc: Bộ Công an - Hà Nội." (hết trích) Nghĩa là bây giờ, theo phân công của Đảng CSVN, ông Trương Ḥa B́nh sẽ phải làm tṛ phân thân, một kiểu phép lạ của các sư Tây Tạng khi phải cần có mặt ở nhiều nơi cùng một lúc. Nghĩa là, sẽ có một ông Trương Ḥa B́nh ngồi ở Quốc hội (tức là chức năng Lập Pháp), một ông Trương Ḥa B́nh ngồi ở Bộ Công An (tức là chức năng Hành Pháp), và một ông Trương Ḥa B́nh ngồi ở Ṭa Án Tối Cao (tức là chức năng Tư Pháp). Ai dám bảo rằng cán bộ CSVN không biết biểu diễn thần thông kiểu như các sư trên núi Hy Mă Lạp Sơn? Ít nhất, ông Trương Ḥa B́nh cũng có môn vơ Tam Quyền Hợp Nhất. Nghĩa là, trong khi thế giới đ̣i hỏi Tam Quyền Phân Lập, tức 3 quyền Hành Pháp, Tư Pháp, Lập Pháp phảỉ tách rời, th́ ông B́nh gom hết về một chiêu thôi. Ai không chịu th́ cứ theo dân oan mà khiếu nại. Đúng ra là đă có nhiều ngựời khiếu nại rồi, nhưng laị là khiếu nại các vụ khác. Thí dụ, như lời tố cáo của ông Bùi Xuân Sinh trong một thư tố cáo ngày 5/10/2006 gửi lên "Các đồng chí lănh đạo Bộ Công an". Ông viết, trích: "Xin tự giới thiệu tôi là Thượng tá Bùi Xuân Sinh, hiện đang công tác tại Công an TP. Hồ Chí Minh. Với 54 tuổi đời, 35 tuổi ngành, cả cuộc đời tôi giành trọn cho Đảng, cho Ngành và không phải hổ thẹn... Về ông Trương Hoà B́nh th́ tôi khẳng định là người tài ít, cơ hội nhiều. Dựa vào hai ông trùm maphia chính trị Bùi Quốc Huy, Nguyễn Khánh Toàn mà đường quan lộ của ông B́nh lên như diều gặp gió.... ...Điều đáng ngạc nhiên là ông Trương Hoà B́nh luôn khoe khoang là thạc sỹ luật, nhưng tất cả mọi người cùng công tác với ông B́nh ở A25, Công an TP. Hồ Chí Minh, Viện kiểm sát TP. Hồ Chí Minh đều khẳng định ông Trương Hoà B́nh chưa bao giờ học một trường Đại học chuyên ngành luật học nào cả..." (hết trích) Hay như lời tố cáo khác từ "Thượng tá Nguyễn Văn Đô - Tổng cục III - Bộ Công an" viết "trong những ngày Quốc khánh năm 2006", trích: "...Người tôi đang muốn nói chính là ông Trương Hoà B́nh, Thứ trưởng Bộ Công an. Cho đến giờ, có không ít cán bộ công an vẫn đang thắc mắc không hiểu v́ sao đường thăng tiến của ông Trương Hoà B́nh lại có thể nhanh như vậy... (...) Ông Trương Hoà B́nh chỉ bắt đầu thoái hoá, biến chất khi trở thành "trợ lư" đắc lực cho ông Bùi Quốc Huy (nguyên Thứ trưởng Bộ Công an, đă bị xử lư trong vụ án Năm Cam), khi đó ông B́nh là Cục phó A25. Chính ông Bùi Quốc Huy đă "đạo diễn" đưa ông Trương Hoà B́nh về làm Phó giám đốc Công an TP. Hồ Chí Minh nhằm thao túng toàn bộ hoạt động của Công an TP. Hồ Chí Minh. Không biết có phải gần mực th́ đen không, nhưng đă có rất nhiều vụ án đă bị làm "ch́m xuống", bỏ lọt tội phạm..." (hết trích) Chuyện thật hư tranh quyền trong nội bộ công an th́ chúng ta không biết hết được. Nhưng sự thực trước mắt là cả thế giới đều thấy: ba quyền phân lập chỉ là chuyện giễu bất tận ở Hà Nội. Chưa hết, ông Trương Ḥa B́nh mới đây c̣n được giao cho nắm Tổng Đàn của vơ phái lớn nhất Việt Nam và đang có ảnh hưởng toàn cầu: môn vơ Vovinam. Bản văn nhan đề "Bức tâm thư của Liên đoàn Việt Vơ Đạo Úc Châu" kư tên ông Lê Thành Nhân - Liên đoàn trưởng VoViNam Việt Vơ Đạo tại Úc châu, cho biết chuyện hết sức đau ḷng, trích: "... Ngày 17/02/2007, một thế tấn công mới của nhà cầm quyền cộng sản tại Việt nam là: ông Phạm Gia Khiêm, Bộ trưởng ngoại giao và ông Nguyễn danh Thái, Chủ nhiệm ủy ban TDTT tuyên bố thừa nhân VoViNam là QUỐC VƠ, đồng thời sẽ nhanh chóng thành lập Liên đoàn VoViNam quốc gia, Liên đoàn VoViNam Á châu, Liên đoàn VoViNam quốc tế với chiêu bài VoViNam được đưa vào tranh giải tại "Asian Indoor Games 2009" tổ chức tại Hà nội. Với bổn cũ soạn lại, lần này trở thành quốc vơ cho nên nghe đồn rằng, nhà cầm quyền cộng sản tại Việt nam đă cử một người là Trung tướng Trương ḥa B́nh, Thứ trưởng Bộ Công An làm Chủ tịch Liên đoàn VoViNam Việt nam, vào ngày 15/07/2007, nếu như không có ǵ thay đổi vào phút chót. Người ta thường nói, ở Việt nam hiện nay, có ba lực lượng chính chi phối là: Đảng cộg sản, Công an và Quân đội, như vậy với Trung tướng Công an là Chủ tịch th́ Bằng đẳng cấp của VoViNam trong nước cấp cho môn sinh sẽ được kư bởi một người chẳng học VoViNam, nhưng là Thứ trưởng Bộ Công An, quả là một sự xỉ nhục cho vơ học..." (hết trích). Thực sự, chơi thế th́ nhà nứơc CSVN muốn chơi với ai? Đă cho gom hết tam quyền Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp vào tay một tướng công an rồi, bây giờ lại giao trọn Tổng Đàn vơ phái lớn nhất VN cho ông coi sóc. Sao chưa phong cho ông này nắm luôn Hội Nhà Văn, Hội Nhà Thơ, và các giáó hội trong nước? Thế mới biết, cái gọi là pháp quyền lúc nào cũng là chuyện lạ, và cực kỳ khó hiểu ở quê nhà.
Posted: 8/3/2007 3:27:15 PM
Bà má Hậu Giang (1941) - Bà má Tiền Giang (2007) 02/08/2007 Xem h́nh Cái thời dân ta chưa được tự chủ, nước ta c̣n trong đêm dài nô lệ nhà thơ Tố Hữu đă làm bài thơ Bà Má Hậu Giang (đầu năm 1941). Cảnh khổ của dân đen lúc ấy thật không thể tưởng tượng nổi, con giun xéo măi cũng quằn. Những người nông dân hiền lành đă đứng lên đ̣i quyền sống, đ̣i quyền làm người. Nay 2007, 66 năm sau bài thơ này vẫn c̣n đầy đủ tính thời sự của nó. 1941 có Bà Má Hậu Giang , th́ Hè này có Bà Má Tiền Giang. Biểu t́nh, biểu t́nh, biểu t́nh !!! Dân bị ép đến đường cùng nên "Đường quê đỏ rực cờ hồng“ để: "Quyết một trận, quét đời nô lệ Quăng máu xương, phá bẻ xiềng gông!“ Trong đoàn người biểu t́nh đó có người là thương binh có người chồng, con, cháu là liệt sỹ họ đă từng không chỉ một lần quăng máu xương cho đất Việt Nam để xóa bỏ gông cùm của đế quốc thực dân, lần này họ xóa xiềng xích của đảng. Như xưa, mọi cuộc đấu tranh đều bị bọn cầm quyền đàn áp dă man, tàn khốc: "Giặc lùng, giặc đốt xóm làng Xác xơ cây cỏ, tan hoang cửa nhà Một vùng trắng băi tha ma Lặng im, không một tiếng gà gáy trưa“ Má Hậu Giang đă ở lại quê, c̣n Má Tiền Giang th́ lên Sài G̣n khiếu kiện giữa mùa mưa vùng nhiệt đới "Ở đây sóng gió bất kỳ“, đúng là đầu đội trời chân đạp đất, mảnh vải che mưa, mấy gói mỳ ăn liền cũng bị bọn sai nha cướp phá. Những bà Má miền Mam đầu gội gió sương đó chính là h́nh ảnh mẹ Suốt năm xưa: "Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung Gió lay như sóng biển tung trắng bờ“ Bà Má miền Mam ung dung mà tiến! Bước chân của mẹ làm giật ḿnh chế độ hà khắc làm rung động ḷng người, giữa một bầy lang sói gồm công an ch́m công an nổi, công an thành phố lẫn công an địa phương, giữa dân quân tự vệ…Mục tiêu nào tiếp cho mẹ sức mạnh và ḷng dũng cảm phi thường, có phải v́: "Hay má lẫn quên v́ tuổi tác! Hay má liều một thác cho yên?“ Không, hoàn toàn không phải vậy, mà chính bởi: "Gan chi, gan rứa mẹ nờ? Mẹ rằng cứu quốc ḿnh chờ chi ai.“ Hăy "Lặng nghe mẹ kể“ chuyện gia cảnh, chỉ v́ đảng rước tây giày mả tổ. "Bỗng đâu một buổi mai lên“ chính quyền cùng: "Một toán quỷ rầm rầm rộ rộ Mắt mèo hoang, mũi chó, râu dê“ Thu đất để làm kinh tế. Mấy thằng da trắng này không mang "Súng trường nhọn hoắt lưỡi lê“ , việc này đă có công an lo. Chúng chỉ mang theo ít đô la mà thôi, nhưng cả đám tây ta lẫn lộn này vẫn bốc lên mùi "Khét nồng khí chết, tanh dề máu oan!“. Chúng quy hoạch đất để làm ǵ? Có ai biết rơ? Nhưng chắc chắn một điều, chúng đă biến mảnh đất miền nam màu mỡ thành: "Đồng không, lạnh vắng, im hơi Chỉ đôi bóng quạ ngang trời loáng qua“ Không c̣n cái gọi là "nguyên liệu sản xuất“, bần cùng má phải lên đường đi làm cách mạng một lần nữa giữa cái tuổi đáng ra được an nhàn bên cháu bên con. Mấy thằng trẻ ranh v́ có má xưa kia cống hiến cho đất nước nên bây giờ chúng mới có ngày hôm nay. Vậy mà quân phục trên người, chúng sẵn sàng đánh đập má. Ḱa thằng chỉ huy: "Hắn khoái trá cười điên sằng sặc Nhe hàm răng sáng quắc như gươm Vẫy tay lũ tớ gườm gườm Như bầy chó đói chực chồm miếng ăn.“ Thấy Má dẫn đầu đoàn biểu t́nh, nó nhào tới: "Hắn rướn cổ, giương mi, trơn mắt Như hổ mang chợt bắt được mồi“ Rồi nó thét vào tai má. Nó hỏi ai là người giúp đoàn biểu t́nh, ai trả lời phỏng vấn, ai? "Khai mau, tao chém mất đầu!”. Thân già đă quen đ̣n tây, đ̣n ta, má đâu có sợ "Má có chết, một ḿnh má chết“, con quỷ đội lốt bạn dân liền: "Thằng kia bỗng giậm gót giày Đạp lên đầu má: “Mẹ mày, nói không?” Bà má miền Nam "sức đâu như ngọn sóng trào“ vùng đứng lên như cha ông ta đă từng vùng lên chống hôn quân bạo chúa: "Má hét lớn: “Tụi bay đồ chó! Cướp nước tao, cắt cổ dân tao!” Thế là vài chục thằng: "Người nách thước, kẻ tay đao Đầu trâu, mặt ngựa ào ào như sôi“ Xông vào đám Dân oan, nhưng hàng triệu người có lương tri trên toàn thế giới đă: "Má ơi, con đă nghe lời má kêu! Nước non muôn quư ngàn yêu C̣n in bóng má sớm chiều (Tiền) Giang.“ Công Chúa (TPHCM) Công Chúa
Posted: 8/3/2007 4:04:05 PM
Quốc ‘Hại’ và Chú ‘Phỉnh’ VI ANH . Việt Báo Thứ Sáu, 8/3/2007, 12:02:00 AM Người Việt ở nước nhà vốn thích tiếu lâm, khoái chơi chữ, nói lái, nói trại đang có dịp nói cho hả hơi, x́ xú báp cho sát sự t́nh nhơn hai tṛ hề chánh trị thời sự uổng tiền dân. Một là nói cái gọi là "Quốc Hội " đảng cử dân bầu đă " khai mạc" nói trại ra thành "quốc hại khai mạt". Hai là cái "chánh phủ" mà từ Chủ tịch Nước Nguyễn minh Triết, Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng, Chánh án Tối cao đă được đảng cử "nắm" những chức này cả năm trước rồi, nay Quốc Hội khóa 12 mới làm bộ làm tịch, đề cử, thảo luận, biểu quyết, tấn phong để trở thành "chú phỉnh" nhân dân VN và thế giới một cách buồn cười. Nhưng đó là những nụ cưới ra nước mắt pha máu và mồ hôi của người dân Việt ít nhứt trong nhiệm kỳ 5 năm của cái quốc hại khóa 12 này. Trước nhứt nói về quốc hội hay quốc hại. Đảng CS người đạo diễn tṛ hề uổng tiền của dân này không phải là những người thích đùa. Họ là những người thích thượng đội hạ đạp. Đối với kẻ mạnh, Trung Cộng bắn chết ngư phủ VN, họ im như nín địch (đánh giấm) v́ sợ Anh Cả Đỏ. Măi đến khi nín không được nữa, họ x́ ra mà không dám nói tới tên TC là chế độ đă bắn vào những ngư dân VN, mà chỉ nói sư kiện ở đảo Tây Sa và đang dàn xếp. Đối với người yếu là dân VN, CS Hà nội thích "bạo". Để chào mừng ngày "Quốc hại khai mạt", CS Hà nội nửa đêm khuya, cho công an, du đăng, dùng roi điện, lựu đạn cay, có xe tăng, xe ṿi rồng và bộ đội yểm trợ để đàn áp hàng trăm dân oan biểu t́nh đ̣i đất đai bị cường hào ác bá đỏ cướp đoạt, ngay trước Văn pḥng Phía Nam của Quốc Hội. Họ bắt những người cùng đinh kia, mất chỉ c̣n cái quần xà lỏn ở Miền Nam kia, quăng bỏ lên xe như quăng con heo để chở về đia phương với ư đồ chia cắt cuộc biểu t́nh, và khủng bố, bắn sẽ từng người sau đó. Cái gọi là "Quốc hội và đại biểu nhân dân" của CS Hà nội rơ rệt là "quốc hại". Quốc hại v́ do đảng cử, dân bầu, "vượt chỉ tiêu", "vượt mức" do Bộ Chánh trị của Đảng thống lảnh độc quyền, thống trị toàn diện "cơ cấu". Bộ chánh trị "cơ cấu" Quốc Hội có 90% đảng viên là "đại biểu nhân dân", 10% người ngoài Đảng. Thế mà Mặt Trận Tổ Quốc lại bảo hoàng hơn vua, trật bàn đạp siết người ngoài đảng quá mạnh nên chỉ c̣n 9%. 43 người ngoài đảng so với 450 đảng viên. Giả sử 43 người này là những người đối lập thực sư, yêu nước thương dân tận t́nh cũng không làm được một điều ǵ - trừ việc cú kêu mặc cú, xôi thịt quỉ thần CS ăn, cứ ăn. Đa số của Đảng là đa số tuyệt tuyệt đối ở nghị trường làm luật. Một trớ trêu chỉ có trong nền chánh trị CS, đảng CS chỉ chiếm chưa tới 4% dân số VN, nhưng lại chiếm 91% của Quốc Hội, trên nguyên tắc là cơ quan quyền lực cao nhứt của một chế độ đại nghị. Đúng, không c̣n một chút nghi ngờ nào nữa, cái Quốc Hội đó phải là là quốc hội đảng cử, dân bầu, quốc hội của đảng, do đảng, v́ đảng. Mà đảng CS ở VN là đảng duy nhứt, độc quyền thống trị toàn diện tinh thần lẫn vật chất người dân. Th́ người dân bị trị dùng chữ "quốc hại" để chỉ cái gọi là quốc hội đó cũng sát nghĩa lắm. C̣n những cái gọi là "đại biểu nhân dân", những dân biểu gốc đảng viên, những người đảng cử dân bầu, kiêm rất nhiều chức vụ ở các cơ quan thi hành luật, cơ quan hành chánh và ṭa án, những người vừa đá bóng vừa thổi c̣i đó, đang chiếm 91% trong cơ quan làm luật nhứt định phải cúc cung tận tụy phục vụ cho quyền lợi của đảng thống trị, nên người dân gọi những đại biểu nhân dân là "đại bảo nhân dân", những dân biểu đó thành "biểu dân" -- cũng không phải không có lư. Thứ đến nói về chánh phủ hay chú phỉnh. Tân "chánh phủ" do cái "quốc hại" và "đại bảo nhân dân" diễn tṛ hề bấu bán và tấn phong đă biến chánh phủ thành "chú phỉnh". Phỉnh gạt dư luận để làm tṛ cưới cho thiên hạ. Không c̣n gạt ai được nữa, thiên hạ đă biết quá rồi. Từ Chủ tịch quốc hội, Thủ tướng, Chánh án Toà án nhân dân tối cao,Viện trưởng viện kiểm sát tối cao đến một số phó thủ tường, bộ trưởng then chốt mới được cái Quốc hại dở tṛ bầu bán đều là những người đă nắm những chức vụ đó cả năm trước rồi. Nắm từ khi được đại hội đảng 10 của Đảng CS đă "giao nhiệm vụ" và "bố trí" nhưng người đó vào các chực vụ đó với nhiệm kỳ 5 năm, trước khi Quốc Hội 12 được bầu cả năm trước rồi. Vậy mà Quốc hội vẫn bày tṛ độc diển, giới thiệu, thảo luận, biểu quyết, tấn phong để tạo tác dụng sơn khấu. Nên gọi chánh phủ mới này của Triết, Trọng, Dũng là "chú phỉnh" kể cũng không quá đáng. Sau cùng cái tṛ hề quốc hội quốc hại, chánh phủ chú phỉnh đó do CS Hà nội dàn dụng chẳng những uổng tiền của dân, mà cũng rất buồn cưới. Nó chỉ có tác dụng sân khấu rẻ tiền, không ép phê chánh trị ǵ đối với công luận thế giới. Nhưng đối với người Việt trong nước tṛ hề đó là một điềm báo của một nỗi buồn cười dài dài, cười ra nước mắt có pha máu và mồ hôi. Cái quốc hội quốc hại đó nhiệm kỳ 5 năm. Cái chánh phủ chú phỉnh đó nhiệm kỳ đảng bố trí cũng 5 năm, mới phục vụ cho đảng CS được 1 năm thôi, c̣n 4 năm nữa. Cán bộ đảng viên CS c̣n biến thành cường hào ác bá đỏ ở nông thôn, tư bản đỏ phi sản xuất ở thành thị. Tham nhũng c̣n là quốc nạn và trầm trọng thêm. Nạn cướp ban ngày đất đai nhà cửa của lương dân c̣n tiếp diển. Nạn Đảng kềm "giá lương tiền" của công nhân VN để CS thu hút đầu tư ngoại quốc, nạn nâng giá "vật tư nông nghiệp" và kềm giá nông phẩm để quốc doanh làm giàu và xuất cảng nhiều. Nạn người nghèo bịnh phải đóng y tế phí quá cao và nạn sinh viên học sinh nghèo không có tiền đóng lệ phí hết chịu nổi phải bỏ học. Những nạn đó có tăng chớ không có giảm với cái quốc hội và chánh phủ của đảng, vi đảng, do đảng CS thống trị nhân dân VN này.
Posted: 8/3/2007 4:15:01 PM
....Vi Anh... Sau cùng cái tṛ hề quốc hội quốc hại, chánh phủ chú phỉnh đó do CS Hà nội dàn dụng chẳng những uổng tiền của dân, mà cũng rất buồn cưới. Nó chỉ có tác dụng sân khấu rẻ tiền, không ép phê chánh trị ǵ đối với công luận thế giới. Nhưng đối với người Việt trong nước tṛ hề đó là một điềm báo của một nỗi buồn cười dài dài, cười ra nước mắt có pha máu và mồ hôi. Cái quốc hội quốc hại đó nhiệm kỳ 5 năm. Cái chánh phủ chú phỉnh đó nhiệm kỳ đảng bố trí cũng 5 năm, mới phục vụ cho đảng CS được 1 năm thôi, c̣n 4 năm nữa. Cán bộ đảng viên CS c̣n biến thành cường hào ác bá đỏ ở nông thôn, tư bản đỏ phi sản xuất ở thành thị. Tham nhũng c̣n là quốc nạn và trầm trọng thêm. Nạn cướp ban ngày đất đai nhà cửa của lương dân c̣n tiếp diển. Nạn Đảng kềm "giá lương tiền" của công nhân VN để CS thu hút đầu tư ngoại quốc, nạn nâng giá "vật tư nông nghiệp" và kềm giá nông phẩm để quốc doanh làm giàu và xuất cảng nhiều. Nạn người nghèo bịnh phải đóng y tế phí quá cao và nạn sinh viên học sinh nghèo không có tiền đóng lệ phí hết chịu nổi phải bỏ học....Vi Anh....
Posted: 8/3/2007 6:50:15 PM
NÊN THẬN TRỌNG, ĐỪNG ĐỂ BỊ VIỆT CỘNG LỪA BỊP NỮA E-mail Kính chào Quư Vị và Quư Bạn, Lúc này Việt Cộng lợi dụng đủ mọi phương tiện và dùng đủ loại người tung ra các chiêu bài kêu gọi mọi người quên đi quá khứ tội lỗi của chúng, để hoà hợp hoà giải về làm tay sai cho chúng. Rất nhiều ư kiến đóng góp trên các Diễn Đàn do nhiều giới nhân sĩ trí thức khác nhau đă được đưa ra cho mọi người cùng chia sẻ. Có người tán vào, có người phản bác… thật là trăm hoa đua nở rất đáng ca ngợi. Tuy nhiên, với kinh nghiệm bản thân đă từng sống trong những hoàn cảnh khác nhau từ thời Việt Cộng mới xuất đầu lộ diện năm 1945, rồi qua các thời đổi mới sửa sai của Việt Cộng, Tôi xin đóng góp cùng Quư Vị đôi ḍng tâm sự trong bài tham luận dưới đây và attachment. Bài Tôi viết bằng VPSKeys Unicode-Times new roman. Hy vọng không làm phiền ḷng Quư Vị và Quư Bạn, nếu có điều chi thiếu sót nông cạn xin vui ḷng chỉ giáo thêm cho, Xin vô cùng đa tạ. Chào kính mến, Chúc Quư Vị cùng Bảo quyến mọi điều an lành hạnh phúc, NGYỄN-HUY HÙNG. NÊN THẬN TRỌNG, ĐỪNG ĐỂ BỊ VIỆT CỘNG LỪA BỊP NỮA. Nguyễn-Huy Hùng Trong cuốn CỔ HỌC TINH HOA do Ôn Như Nguyễn văn Ngọc và Tĩnh Trai Trần Lê Nhân biên dịch, có một câu truyện đề cập đến kỹ thuật tuyên truyền rỉ tai thật là giá trị vô song. Hồ Chí Minh đă khai thác thực hiện một cách rất là nhuần nhuyễn, và đă khôn khéo truyền dạy cho bọn đàn em tôi luyện rất kỹ lưỡng. Bây giờ Hồ Chí Minh không c̣n nữa, nhưng bọn đồng đảng hậu duệ nhờ rút tiả được những kinh nghiệm thực tế của Cha Ông để lại, nên trong hiện tại chúng tung ra những mánh khoé rỉ tai lừa bịp c̣n tinh vi xảo quyệt hơn Hồ Chí Minh nhiều. Các Cụ ta ngày xưa thường ví “Con hơn Cha là nhà có phúc”. Nhưng trong trường hợp Cộng hoà Xă hội Chủ nghiă Việt Nam hiện tại, phải sửa lại là “Việt Cộng con hơn Việt Cộng Ông Cha là quốc gia dân tộc vô phúc” th́ mới đúng. Từ hơn nửa Thế kỷ nay, Việt Cộng Ông Cha gian manh xảo quyệt nhờ thực hiện những mánh lới rỉ tai lừa bịp quy mô. đă reo hại bao nhiêu cho dân tộc rồi. Nay Việt Cộng Con Cháu nối nghiệp, nhờ rút tiả được kinh nghiệm xảo quyệt của Ông Cha để lại, c̣n gian manh xảo quyệt hơn Cha Ông gấp bội, hậu quả là bàn dân thiên hạ Việt Nam ở trong nước cứ tiếp tục phải cúi đầu câm nín chịu đựng, suốt thế hệ này sang thế hệ khác nối tiếp nhau suốt hơn nửa thế kỷ nay rồi, tội nghiệp biết chừng nào! Để t́m hiểu xem cái kỹ thuật tuyên truyền rỉ tai đó như thế nào mà lợi hại vậy, Tôi xin ghi lại câu truyện TĂNG SÂM GIẾT NGƯỜI để Quư độc giả xem cho biết, và suy ngẫm để mà THẬN TRỌNG giữ ḿnh cho không bị Việt Cộng xảo quyệt gian manh lừa bịp thêm nữa. Xin nhấn mạnh là, Tôi dùng chữ THẬN TRỌNG chớ không dùng chữ CẢNH GIÁC, mà từ sau ngày xâm chiếm miền Nam Việt Nam, Việt Cộng đă nhồi nhét cho mọi người nghe măi quen tai. Nay th́ cả những người Việt lưu vong tỵ nạn Cộng sản đang làm truyền thông Việt ngữ nơi hải ngoại, cũng dùng một cách tự nhiên trong việc giao dịch quảng cáo hàng ngày trên mặt báo, trên các chương tŕnh phát thanh và Vô tuyến truyền h́nh, cùng với những chữ khác như ĐĂNG KƯ của Việt Cộng thay v́ dùng chữ GHI DANH, hay chữ THAM QUAN thay cho chữ THĂM VIẾNG mà toàn dân tộc Việt Nam vẫn quen dùng từ trước khi Việt Cộng xâm chiếm miền Nam… “TĂNG SÂM GIẾT NGƯỜI. Ông Tăng Sâm ở đất Phí. Ở đấy, có kẻ trùng danh với ông giết người. Một người hớt hơ hớt hải chạy đến bảo mẹ ông Tăng Sâm rằng: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ nói: “Chẳng khi nào con ta lại giết người”. Rồi bà cứ điềm nhiên ngồi dệt cửi. Một lúc, lại có người đến báo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ không nói ǵ, cứ điềm nhiên ngồi dệt cửi. Một lúc nữa lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ sợ cuống, quăng thoi, trèo qua tường chạy trốn. GIẢI NGHIĂ: -Tăng Sâm: người thời Xuân Thu, tính chất thật thà và rất có hiếu. học tṛ giỏi đức Khổng Tử và sau truyền được đạo của ngài. -Trùng danh: hai hay nhiều người giống tên nhau. -Điềm nhiên: biết mà cứ im lặng như không. NHỜI BÀN.- Tăng Sâm vốn là người hiền lành hiếu thảo bà mẹ vốn là người trung hậu, một bụng tin con. Thốt nhiên có kẻ bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ không tin, người thứ hai bảo, c̣n chưa tin; đến người thứ ba bảo, th́ cuống cuồng chạy trốn. Như thế mới hay cái dư luận của thiên hạ là rất mạnh. Một việc, dù cho sai nhầm đến mười mươi, nhiều người đă cùng có một nghị luận đều như thế cả, th́ cũng dễ khiến cho ta nghi nghi hoặc hoặc rồi đem bụng tin mà cho là phải, nom điả hoá ra rươi, trông con chó thành ra con cừu. Đến như giữa chợ, làm ǵ có cọp? Thế mà một người, hai người, đến ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật nữa là! Những bậc rà được ngoài ṿng dư luận, giữ vững được bụng như cây giữa rừng, như kiềng ba chân rất là hiếm, nhưng có thể được, mới cao; một chân lư có chứng minh rơ ràng, mười phần chắc chắn, th́ mới nên công nhận.” Sau đây là vài sự kiện điển h́nh nhất đă xẩy ra trên đất nước Việt Nam, mà Hồ Chí Minh và bè lũ Việt Cộng đă dùng mánh lới tuyên truyền rỉ tai lừa bịp rất hiệu quả, khiến cho quảng đại quần chúng đă mắc lừa nhiệt t́nh ủng hộ chúng, rút cuộc khi chúng đạt được mục đích rồi th́ lại bị chúng trắng trợn phản bội, mà vẫn phải ngậm đắng nuốt cay không dám chống đối chúng, v́ chúng có súng đạn quyền uy bạo lực và dă tâm độc ác hơn thào khấu: 1.-Trong Thập niên 1940 thuộc Thế kỷ 20. Khi quân Phiệt Nhật đầu hàng quân Đồng minh Hoa Kỳ, th́ các nước thuộc địa Pháp tại bán đảo Đông Dương (trong đó có Việt Nam) giành lại được độc lập. Các đảng phái Nhân bản quốc gia Việt Nam không Cộng sản hoà hợp với Hồ Chí Minh và nhóm Việt Minh Cộng sản của hắn, để thành lập chính phủ Liên hiệp Quốc Cộng điều hành đất nước và tuyên bố phục hồi quốc gia độc lập với tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, được toàn dân tộc tán thường. Nhưng sau khi nắm được quyền hành trong tay rồi, Hồ Chí Minh đă lén kư Sơ Ước 6 tháng 3 năm 1946 với đại diện Pháp tại Hà-nội, bằng ḷng cho Pháp đổ quân lên trú đóng tại nhiều tỉnh thuộc hai miền Trung và Bắc Việt Nam, kể cả Thủ đô Hà Nội. Đến ngày 19-5-1946 Việt Minh ra lệnh dân chúng treo cờ đỏ sao vàng đón rước quân Pháp trở lại đóng quân trong Thủ đô Hà-nội, bị các đảng phái không Cộng sản trong chính phủ Liên Hiệp chống đối, th́ Việt Minh lại giải thích lếu láo là treo cờ để mừng ngày sinh nhật của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Mấy tháng sau, khi quân viễn chinh Pháp hoàn tất xong việc củng cố an ninh vị trí đóng quân và thâu thập được tin tức về thực lực của Việt Minh, Lănh đạo Pháp bắt đầu ngang ngược tạo ra những cuộc tranh chấp hành chánh, gây hấn để làm phát nổ trận chiến giữa Việt Minh và Pháp vào ngày 19-12-1946 trên toàn đất nước Việt Nam, nhằm mục đích tiêu diệt Việt Minh tái lập chế độ thuộc địa như trước. Việt Minh thua phải bỏ các thành thị rút về các vùng rừng núi. Hồ Chí Minh kêu gọi toàn dân đóng góp của cải và nhân vật lực để yểm trợ Việt Minh tiếp tục kháng chiến chống Pháp, bảo vệ nền độc lập quốc gia. Muôn người như một đă hết ḷng bao bọc nuôi dưỡng và bảo vệ quân Việt Minh kháng chiến. Đến năm 1950, sau khi quân Mao Trạch Đông chiến thắng quân Tưởng Giới Thạch nắm quyền quản trị toàn lục địa Trung Hoa, th́ Hồ Chí Minh đă xin Đồng chí bậc thầy thuộc Quốc Tế Cộng sản Đệ Tam này, yểm trợ cố vấn tổ chức huấn luyện trang bị cho Việt Minh các Đại đơn vị có khả năng chiến đấu theo quy ước trận địa chiến với quân Pháp. Nhờ thế quân của Hồ Chí Minh tạo được nhiều trận chiến thắng gây tổn thất cho quân Pháp tại miền thượng du Bắc Việt. Sự kiện này đă dẫn đến việc Việt Minh và Pháp kư Hiệp định Genève ngày 21-7-1954 chia đôi đất nước Việt Nam thành hai miền Nam Bắc, và lằn ranh sơn trắng vạch ngang chính giữa cầu Hiền Lương bắc trên con sông Bến Hải, tại Vĩ tuyến 17 thuộc địa phận tỉnh Quảng Trị, được chọn làm ranh giới giao tiếp giữa 2 miền Nam Bắc. Bắt đầu có uy thế, Hồ Chí Minh mới khởi sự phát động sách lược Cộng sản bần cùng hoá nhân dân để san bằng giai cấp, bằng chiến dịch CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT, LOẠI TRỪ ĐỊA CHỦ CƯỜNG HÀO ÁC BÁ… trong các vùng do Việt Minh kiểm soát. Hồ Chí Minh cho đồng bọn đàn em Việt Minh tuyển chọn những bọn du thủ du thực cướp đường trộm chợ đứng bến vô gia cư vô nghề nghiệp… để chiêu đăi hậu hỹ rồi thành lập các đội công tác xung kích đấu tố với toàn quyền sinh sát trong tay. Chúng nhồi sọ cho bọn này rằng các người trong các giai cấp trung lưu tư sản địa chủ… có của ăn của để hơn người, là v́ chúng đă từng tiếp nối nhau đời này qua đời khác bóc lột sức lao động của quảng đại quần chúng nông dân và công nhân, nên cần phải diệt cho tuyệt nọc để giành lại những của cải ấy chia đều cho giai cấp vô sản trở thành chủ tập thể, mọi người sống hoà đồng b́nh đẳng, không c̣n cảnh người bóc lột người như dưới các thời Thực Dân Phong kiến trước kia nữa… V́ thế, hàng trăm ngàn người dân lành trước nay từng tỏ ḷng nhiệt t́nh yêu nước và là ân nhân bảo vệ bao nuôi KHÁNG CHIẾN, nay trở thành kẻ thù không đội Trời chung với KHÁNG CHIẾN, và đă được Hồ Chí Minh và bọn thảo khấu Việt Minh trả ơn bằng cái chết không toàn thây, sau những cuộc đấu tố đánh đập dă man trước những toà án nhân dân do Hồ Chí Minh và bè lũ Việt Minh dựng lên tại khắp các vùng nông thôn do chúng kiểm soát. 2.- Trong các Thập niên 1960 và 1970 của Thế Kỷ 20. Hồ Chí Minh không thi hành nghiêm chỉnh Hiệp định Genève tháng 7 năm 1954, do chính phe Việt Minh của hắn kư kết với Pháp để chia đôi đất nước Việt Nam thành 2 miền Nam Bắc sống biệt lập, theo 2 thể chế chính trị khác nhau (Bắc theo Cộng sản, Nam theo Tư bản). Hắn đă để một số cán bộ Cộng sản ṇng cốt nằm vùng tại miền Nam, tiếp tục thi hành sách lược tuyên truyền rỉ tai về cái bánh vẽ TRUNG LẬP HOÀ HỢP QUỐC CỘNG để lôi cuốn các nhà trí thức miền Nam hoạt động chống phá Chính quyền miền Nam, và thành lập cái MẶT TRẬN GIẢI PHÓNG MIỀN NAM (MTGPMN) quái gở, rồi ít lâu sau lại khoác cho bọn này cái mặt nạ hề mới là CHÍNH PHỦ LÂM THỜI CỘNG HOÀ MIỀN NAM (CPLTCHMN), để hoạt động khủng bố phá hoại nền kinh tế và an ninh cuộc sống của quảng đại quần chúng tại miền Nam Vĩ tuyến 17 (ranh giới chia đôi 2 miền Nam Bắc tại sông Bến Hải thuộc tỉnh Quảng Trị). Sau đó, với sự thúc đẩy hiệp lực yểm trợ của cả khối Cộng sản Quốc tế do Liên Xô Nga lănh đạo, Hồ Chí Minh đă chính thức phát động cuộc chiến xâm lăng miền Nam Việt Nam khởi từ cuối năm 1959, và kéo dài ngày một khốc liệt hơn cho tới 30-4-1975 mới chấm dứt. Việt Nam Cộng Hoà tại miền Nam thua cuộc chiến xâm lược do chính Việt Cộng tay sai của Quôc tế Cộng sản lănh đạo giật dây hành động này, là v́ một mặt bị đồng minh Hoa Kỳ do nhu cầu quyền lợi đất nước phải thay đổi chiến lược toàn cầu đối đầu với phe Quốc tế Cộng sản nên đă bội ước không tiếp tay yểm trợ nữa, và mặt khác do nhóm chủ trương TRUNG LẬP trong chính quyền miền Nam do Dương văn Minh lănh đạo cũng phản bội bắt tay với Việt Cộng, ra lệnh buộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà chống Cộng sản xăm lăng phải buông súng đầu hàng. Sau khi chiếm được toàn miền Nam Việt Nam , bè lũ Việt Cộng Hà Nội mới kiêu ngạo công khai tự lột cái mặt nạ gian manh xảo quyết lừa bịp của chúng ra, bằng cách tiêu diệt ngay 2 con hề rối đồng chí một thời của chúng là MTGPMN và CPLTCHMN, v́ không c̣n cần thiết nữa. Chúng quyết định tuyên bố thành lập nước CỘNG HOÀ XĂ HỘI CHỦ NGHIĂ VIỆT NAM (gồm cả 3 miền Bắc Trung Nam) dưới quyền cai trị độc tôn toàn trị chuyên chính của Trung Ương Đảng Việt Cộng đặt Thủ đô tại Hà Nội. Phe nhóm chính trị hoạt đầu tại miền Nam Việt Nam chủ trương TRUNG LẬP HOÀ HỢP VỚI VIỆT CỘNG BẮC VIỆT, mà người miền Nam đều biết qua cái ô danh là PHE THỨ BA gồm một số tu sĩ Công giáo Phật giáo nhà Văn nhà Báo Trí thức Chính trị gia hoạt đầu “ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng sản” theo đóm ăn tàn đă gây nhiều rối rắm lủng củng chính trị tại miền Nam trước 30-4-1975, cũng đă bị bọn Việt Cộng lường gạt trở mặt, trừng trị tàn bạo bằng nhiều h́nh thức khác nhau. Sau khi những miếng chanh này đă được Việt Cộng vắt hết nước, th́ vỏ chẳng c̣n công dụng ǵ nữa phải vứt đi cho sạch rác rưởi, v́ nhóm này không phải là Cán bộ Cộng sản nồng cốt. Bọn này một số đă chết tức tưởi trong các trại tù tập trung cải tạo, một số ân hận nhục nhă sống vất vưởng trong xă hội mới xă hội chủ nghiă, và một số may mắn t́m cách thoát chạy được ra nước ngoài xin tỵ nạn. 3.- Trong mấy năm đầu Thập niên 2000 của Thế Kỷ 21. Bọn lănh đạo Đảng Việt Cộng và bạo quyền Cộng hoà Xă hội Chủ nghiă Việt Nam, đă lừa bịp cả thế giới Tư bản bằng những mánh khoé rất xảo quyệt tinh vi để được gia nhập khối thị trường Quốc tế WTO. Chúng đă: -thả lỏng cho một số nhóm bất đồng chính kiến đang tranh đấu chống bạo quyền ở trong nước liên lạc tiếp xúc với những nhóm yểm trợ nơi hải ngoại, thành lập những phong trào, đảng, hội, phổ biến những quyết nghị lên tiếng chống Đảng và bạo quyền Việt Cộng, đ̣i các quyền Tự do Dân chủ... -làm lơ để cho các nhóm này phát hành CHUI vài tờ báo viết, báo điện tử, các tờ thông cáo kêu gọi mọi người tham gia đoàn kết đ̣i bạo quyền trà lại các quyền Tự do báo chí, tự do lập hội, được phép thành lập đảng chính trị không Cộng sản… -để cho Đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội và Tổng Lănh sự Hoa Kỳ tại Saigon tổ chức những buổi tiếp tân gặp gỡ trao đổi ư kiến với các nhà đấu tranh cho Dân chủ ở trong nước một cách tự do thoải mái… Những sự kiện này chỉ nhằm mục đích lừa bịp Hoa Kỳ và các nước phương tây khác, tưởng rằng Việt Cộng đang từ bỏ thể chế độc tài chuyên chính để đổi mới theo xu thế thời đại Tự do Dân chủ tôn trọng Nhân quyền… Nhờ thế, chúng mới được Hoa Kỳ bỏ tên ra khỏi danh sách các nước cần quan tâm v́ vi phạm các quyền tự do tín ngưỡng, và b́nh thường hoá thương mại song phương b́nh đẳng. Và tiếp theo đó, các nước Tây phương thành viên WTO cũng bớt xét nét các điều kiện căn bản và dễ dăi trong việc quyết định chấp thuận cho chúng được trở nên thành viên chính thức của tổ chức WTO. Và một sự kiện khủng khiếp đă xẩy ra ngoài sự tưởng tượng của mọi người là, ngay sau khi Cộng hoà Xă hội Chủ nghiă Việt Nam được công nhận chính thức là thành viên của WTO, th́ bạo quyền Việt Cộng lập tức khởi phát rầm rộ chiến dịch bắt bớ giam cầm xử tội nặng nề tất cả những người thuộc các nhóm tranh đấu cho dân chủ ở trong nước, một cách ồ ạt tàn bạo không nương tay, mặc dù có những phản đối mănh liệt của các nước đă thoả thuận giúp cho Việt Cộng được vào WTO. Để kết luận, Chỉ một vài sự kiện tiêu biểu tŕnh bầy trên đây thôi, đă cho chúng ta thấy tài gian manh xảo quyệt lừa bịp tinh vi của Việt Cộng như thế nào. Do đó chúng ta phải hết sức thận trọng, “đi với Phật th́ mặc áo cà sa, đi với ma th́ mặc áo giấy”, đừng bao giờ cư xử theo tư cách quân tử Tầu thuở xa xưa với bọn lừa bịp chuyên nghiệp Việt Cộng, để ḷng mềm yếu nghe theo những lời dụ dỗ tâng bốc phỉnh mị lừa bịp của bọn Việt Cộng gian manh xảo quyệt này nữa. Việt Cộng đă lừa bịp nhân dân Việt Nam và Thế giới để có được vị thế hiện nay. Chúng đă lừa bịp lôi cuốn nhân dân Việt Nam theo chúng loại bỏ các thế lực phong kiến tư bản cũ, mà chúng kết tội là những nhóm người bóc lột người, để ngày nay chúng trở thành thế lực phong kiến tư bản mới độc quyền chuyên chính bóc lột người c̣n thậm tệ gấp trăm ngàn lần các thế lực cũ. Trong hiện tại, toàn dân Việt Nam đang là giai cấp lao động nô lệ của giai cấp lănh đạo cầm quyền phong kiến thực dân bóc lột mới là bè lủ Việt Cộng. Chúng ta đừng bao giờ quên lời tuyên bố của một cựu lănh tụ Cộng sản Nga nay đă thức tỉnh, đang là Tổng Thống điều hành quản trị đất nước Nga theo thể chế Dân chủ Tự do Tư bản thiệt sự. Ông ấy đă nói rằng: CỘNG SẢN CẦN PHẢI THAY THẾ, CHỨ KHÔNG THỂ NÀO CẢI ĐỔI ĐƯỢC. Do đó chúng ta phải đồng ḷng hiệp sức yểm trợ cho các nhóm đấu tranh cho Tự do Dân chủ Nhân quyền ở trong nước có những cơ hội và hoàn cảnh thuận lợi tối đa, vận động được toàn dân tộc Việt Nam vùng lên đều khắp mọi nơi, trong mọi lănh vực xă hội, để loại bỏ hẳn bè Đảng Việt Cộng và bạo quyền do chúng đẻ ra, để toàn dân tộc Việt Nam đang sống ở trong nước sớm có được mọi quyền căn bản của con người, dưới một chính quyền Dân chủ Pháp trị do chính toàn dân chọn bầu tín nhiệm, càng sớm càng tốt. Cầu xin Ơn Trên Trời Phật Thượng Đế và Anh linh các Anh hùng Liệt nữ ḍng giống Tiên Rồng Việt Nam phù trợ cho tất cả chúng ta. NGUYỄN-HUY HÙNG. Cựu Đại Tá Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, Cựu tù nhân chính trị, 13 năm lao động khổ sai trong các trại tập trung của Đảng và bạo quyền Việt Cộng sau 30-4-1975.
Posted: 8/4/2007 6:37:46 AM
“Sau 30 năm, tôi thấy báo chí thông tin kết quả của một cuộc điều tra xă hội: 30-40% học sinh Tiểu học nhiễm thói gian lận, lừa dối, 40-50% học sinh Trung học nhiễm thói đó, lên Đại học th́ tỷ lệ là 50-60%. Trong một lần sinh hoạt với giáo chức công giáo, tôi hỏi tỷ lệ mà báo chí đưa ra có đúng không? Một giáo viên trả lời rằng thực tế th́ c̣n hơn thế.” “Trong tinh thần hợp tác, 16 ḍng tu theo lời tôi kêu gọi gửi gần 100 thành viên t́nh nguyện đi phục vụ bệnh nhân SIDA tại Trung Tâm Trọng điểm mấy năm nay. Các vị lănh đạo TP cho tôi biết lúc đầu chỉ có lối 20% trong số hơn 30.000 bạn trẻ cai nghiện trong lối 20 Trung Tâm là nhiễm HIV, sau những năm cai nghiện th́ tỷ lệ nhiễm HIV là trên 60%, có vị nói là trên 80%.” “Báo chí cũng thông tin những ngành liên hệ với y tế th́ toa rập nhau trấn lột bệnh nhân…H́nh như các ngành, thay v́ biến giai cấp vô sản thành người đầy tớ phục vụ nhân dân theo như lời Bác dạy, th́ thực tế cho thấy là giai cấp vô sản biến nhân dân thành vô sản, và tự biến ḿnh thành một giai cấp mới mà tôi nghe nhiều người gọi là tư sản đỏ. Ngày nay khi mà một viên chức Nhà Nước phải chia 1.000 tỷ đồng cho người vợ ly dị, th́ không c̣n là tư sản nữa, mà phải gọi là tư bản hay đại gia đỏ. Lâu lâu rồi, tôi thấy báo chí tường thuật lời ông Tổng Bí Thư tuyên bố tham nhũng là quốc nạn. Có lẽ là quốc nạn cho người dân, chớ c̣n đối với nhiều đày tớ của nhân dân, đó là cơ hội tốt để trở thành đại gia đỏ.”
Posted: 8/4/2007 6:41:14 AM
NÊN THẬN TRỌNG, ĐỪNG ĐỂ BỊ VIỆT CỘNG LỪA BỊP NỮA E-mail Kính chào Quư Vị và Quư Bạn, Lúc này Việt Cộng lợi dụng đủ mọi phương tiện và dùng đủ loại người tung ra các chiêu bài kêu gọi mọi người quên đi quá khứ tội lỗi của chúng, để hoà hợp hoà giải về làm tay sai cho chúng. Rất nhiều ư kiến đóng góp trên các Diễn Đàn do nhiều giới nhân sĩ trí thức khác nhau đă được đưa ra cho mọi người cùng chia sẻ. Có người tán vào, có người phản bác… thật là trăm hoa đua nở rất đáng ca ngợi. Tuy nhiên, với kinh nghiệm bản thân đă từng sống trong những hoàn cảnh khác nhau từ thời Việt Cộng mới xuất đầu lộ diện năm 1945, rồi qua các thời đổi mới sửa sai của Việt Cộng, Tôi xin đóng góp cùng Quư Vị đôi ḍng tâm sự trong bài tham luận dưới đây và attachment. Bài Tôi viết bằng VPSKeys Unicode-Times new roman. Hy vọng không làm phiền ḷng Quư Vị và Quư Bạn, nếu có điều chi thiếu sót nông cạn xin vui ḷng chỉ giáo thêm cho, Xin vô cùng đa tạ. Chào kính mến, Chúc Quư Vị cùng Bảo quyến mọi điều an lành hạnh phúc, NGYỄN-HUY HÙNG. NÊN THẬN TRỌNG, ĐỪNG ĐỂ BỊ VIỆT CỘNG LỪA BỊP NỮA. Nguyễn-Huy Hùng Trong cuốn CỔ HỌC TINH HOA do Ôn Như Nguyễn văn Ngọc và Tĩnh Trai Trần Lê Nhân biên dịch, có một câu truyện đề cập đến kỹ thuật tuyên truyền rỉ tai thật là giá trị vô song. Hồ Chí Minh đă khai thác thực hiện một cách rất là nhuần nhuyễn, và đă khôn khéo truyền dạy cho bọn đàn em tôi luyện rất kỹ lưỡng. Bây giờ Hồ Chí Minh không c̣n nữa, nhưng bọn đồng đảng hậu duệ nhờ rút tiả được những kinh nghiệm thực tế của Cha Ông để lại, nên trong hiện tại chúng tung ra những mánh khoé rỉ tai lừa bịp c̣n tinh vi xảo quyệt hơn Hồ Chí Minh nhiều. Các Cụ ta ngày xưa thường ví “Con hơn Cha là nhà có phúc”. Nhưng trong trường hợp Cộng hoà Xă hội Chủ nghiă Việt Nam hiện tại, phải sửa lại là “Việt Cộng con hơn Việt Cộng Ông Cha là quốc gia dân tộc vô phúc” th́ mới đúng. Từ hơn nửa Thế kỷ nay, Việt Cộng Ông Cha gian manh xảo quyệt nhờ thực hiện những mánh lới rỉ tai lừa bịp quy mô. đă reo hại bao nhiêu cho dân tộc rồi. Nay Việt Cộng Con Cháu nối nghiệp, nhờ rút tiả được kinh nghiệm xảo quyệt của Ông Cha để lại, c̣n gian manh xảo quyệt hơn Cha Ông gấp bội, hậu quả là bàn dân thiên hạ Việt Nam ở trong nước cứ tiếp tục phải cúi đầu câm nín chịu đựng, suốt thế hệ này sang thế hệ khác nối tiếp nhau suốt hơn nửa thế kỷ nay rồi, tội nghiệp biết chừng nào! Để t́m hiểu xem cái kỹ thuật tuyên truyền rỉ tai đó như thế nào mà lợi hại vậy, Tôi xin ghi lại câu truyện TĂNG SÂM GIẾT NGƯỜI để Quư độc giả xem cho biết, và suy ngẫm để mà THẬN TRỌNG giữ ḿnh cho không bị Việt Cộng xảo quyệt gian manh lừa bịp thêm nữa. Xin nhấn mạnh là, Tôi dùng chữ THẬN TRỌNG chớ không dùng chữ CẢNH GIÁC, mà từ sau ngày xâm chiếm miền Nam Việt Nam, Việt Cộng đă nhồi nhét cho mọi người nghe măi quen tai. Nay th́ cả những người Việt lưu vong tỵ nạn Cộng sản đang làm truyền thông Việt ngữ nơi hải ngoại, cũng dùng một cách tự nhiên trong việc giao dịch quảng cáo hàng ngày trên mặt báo, trên các chương tŕnh phát thanh và Vô tuyến truyền h́nh, cùng với những chữ khác như ĐĂNG KƯ của Việt Cộng thay v́ dùng chữ GHI DANH, hay chữ THAM QUAN thay cho chữ THĂM VIẾNG mà toàn dân tộc Việt Nam vẫn quen dùng từ trước khi Việt Cộng xâm chiếm miền Nam… “TĂNG SÂM GIẾT NGƯỜI. Ông Tăng Sâm ở đất Phí. Ở đấy, có kẻ trùng danh với ông giết người. Một người hớt hơ hớt hải chạy đến bảo mẹ ông Tăng Sâm rằng: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ nói: “Chẳng khi nào con ta lại giết người”. Rồi bà cứ điềm nhiên ngồi dệt cửi. Một lúc, lại có người đến báo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ không nói ǵ, cứ điềm nhiên ngồi dệt cửi. Một lúc nữa lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ sợ cuống, quăng thoi, trèo qua tường chạy trốn. GIẢI NGHIĂ: -Tăng Sâm: người thời Xuân Thu, tính chất thật thà và rất có hiếu. học tṛ giỏi đức Khổng Tử và sau truyền được đạo của ngài. -Trùng danh: hai hay nhiều người giống tên nhau. -Điềm nhiên: biết mà cứ im lặng như không. NHỜI BÀN.- Tăng Sâm vốn là người hiền lành hiếu thảo bà mẹ vốn là người trung hậu, một bụng tin con. Thốt nhiên có kẻ bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ không tin, người thứ hai bảo, c̣n chưa tin; đến người thứ ba bảo, th́ cuống cuồng chạy trốn. Như thế mới hay cái dư luận của thiên hạ là rất mạnh. Một việc, dù cho sai nhầm đến mười mươi, nhiều người đă cùng có một nghị luận đều như thế cả, th́ cũng dễ khiến cho ta nghi nghi hoặc hoặc rồi đem bụng tin mà cho là phải, nom điả hoá ra rươi, trông con chó thành ra con cừu. Đến như giữa chợ, làm ǵ có cọp? Thế mà một người, hai người, đến ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật nữa là! Những bậc rà được ngoài ṿng dư luận, giữ vững được bụng như cây giữa rừng, như kiềng ba chân rất là hiếm, nhưng có thể được, mới cao; một chân lư có chứng minh rơ ràng, mười phần chắc chắn, th́ mới nên công nhận.” Sau đây là vài sự kiện điển h́nh nhất đă xẩy ra trên đất nước Việt Nam, mà Hồ Chí Minh và bè lũ Việt Cộng đă dùng mánh lới tuyên truyền rỉ tai lừa bịp rất hiệu quả, khiến cho quảng đại quần chúng đă mắc lừa nhiệt t́nh ủng hộ chúng, rút cuộc khi chúng đạt được mục đích rồi th́ lại bị chúng trắng trợn phản bội, mà vẫn phải ngậm đắng nuốt cay không dám chống đối chúng, v́ chúng có súng đạn quyền uy bạo lực và dă tâm độc ác hơn thào khấu: 1.-Trong Thập niên 1940 thuộc Thế kỷ 20. Khi quân Phiệt Nhật đầu hàng quân Đồng minh Hoa Kỳ, th́ các nước thuộc địa Pháp tại bán đảo Đông Dương (trong đó có Việt Nam) giành lại được độc lập. Các đảng phái Nhân bản quốc gia Việt Nam không Cộng sản hoà hợp với Hồ Chí Minh và nhóm Việt Minh Cộng sản của hắn, để thành lập chính phủ Liên hiệp Quốc Cộng điều hành đất nước và tuyên bố phục hồi quốc gia độc lập với tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, được toàn dân tộc tán thường. Nhưng sau khi nắm được quyền hành trong tay rồi, Hồ Chí Minh đă lén kư Sơ Ước 6 tháng 3 năm 1946 với đại diện Pháp tại Hà-nội, bằng ḷng cho Pháp đổ quân lên trú đóng tại nhiều tỉnh thuộc hai miền Trung và Bắc Việt Nam, kể cả Thủ đô Hà Nội. Đến ngày 19-5-1946 Việt Minh ra lệnh dân chúng treo cờ đỏ sao vàng đón rước quân Pháp trở lại đóng quân trong Thủ đô Hà-nội, bị các đảng phái không Cộng sản trong chính phủ Liên Hiệp chống đối, th́ Việt Minh lại giải thích lếu láo là treo cờ để mừng ngày sinh nhật của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Mấy tháng sau, khi quân viễn chinh Pháp hoàn tất xong việc củng cố an ninh vị trí đóng quân và thâu thập được tin tức về thực lực của Việt Minh, Lănh đạo Pháp bắt đầu ngang ngược tạo ra những cuộc tranh chấp hành chánh, gây hấn để làm phát nổ trận chiến giữa Việt Minh và Pháp vào ngày 19-12-1946 trên toàn đất nước Việt Nam, nhằm mục đích tiêu diệt Việt Minh tái lập chế độ thuộc địa như trước. Việt Minh thua phải bỏ các thành thị rút về các vùng rừng núi. Hồ Chí Minh kêu gọi toàn dân đóng góp của cải và nhân vật lực để yểm trợ Việt Minh tiếp tục kháng chiến chống Pháp, bảo vệ nền độc lập quốc gia. Muôn người như một đă hết ḷng bao bọc nuôi dưỡng và bảo vệ quân Việt Minh kháng chiến. Đến năm 1950, sau khi quân Mao Trạch Đông chiến thắng quân Tưởng Giới Thạch nắm quyền quản trị toàn lục địa Trung Hoa, th́ Hồ Chí Minh đă xin Đồng chí bậc thầy thuộc Quốc Tế Cộng sản Đệ Tam này, yểm trợ cố vấn tổ chức huấn luyện trang bị cho Việt Minh các Đại đơn vị có khả năng chiến đấu theo quy ước trận địa chiến với quân Pháp. Nhờ thế quân của Hồ Chí Minh tạo được nhiều trận chiến thắng gây tổn thất cho quân Pháp tại miền thượng du Bắc Việt. Sự kiện này đă dẫn đến việc Việt Minh và Pháp kư Hiệp định Genève ngày 21-7-1954 chia đôi đất nước Việt Nam thành hai miền Nam Bắc, và lằn ranh sơn trắng vạch ngang chính giữa cầu Hiền Lương bắc trên con sông Bến Hải, tại Vĩ tuyến 17 thuộc địa phận tỉnh Quảng Trị, được chọn làm ranh giới giao tiếp giữa 2 miền Nam Bắc. Bắt đầu có uy thế, Hồ Chí Minh mới khởi sự phát động sách lược Cộng sản bần cùng hoá nhân dân để san bằng giai cấp, bằng chiến dịch CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT, LOẠI TRỪ ĐỊA CHỦ CƯỜNG HÀO ÁC BÁ… trong các vùng do Việt Minh kiểm soát. Hồ Chí Minh cho đồng bọn đàn em Việt Minh tuyển chọn những bọn du thủ du thực cướp đường trộm chợ đứng bến vô gia cư vô nghề nghiệp… để chiêu đăi hậu hỹ rồi thành lập các đội công tác xung kích đấu tố với toàn quyền sinh sát trong tay. Chúng nhồi sọ cho bọn này rằng các người trong các giai cấp trung lưu tư sản địa chủ… có của ăn của để hơn người, là v́ chúng đă từng tiếp nối nhau đời này qua đời khác bóc lột sức lao động của quảng đại quần chúng nông dân và công nhân, nên cần phải diệt cho tuyệt nọc để giành lại những của cải ấy chia đều cho giai cấp vô sản trở thành chủ tập thể, mọi người sống hoà đồng b́nh đẳng, không c̣n cảnh người bóc lột người như dưới các thời Thực Dân Phong kiến trước kia nữa… V́ thế, hàng trăm ngàn người dân lành trước nay từng tỏ ḷng nhiệt t́nh yêu nước và là ân nhân bảo vệ bao nuôi KHÁNG CHIẾN, nay trở thành kẻ thù không đội Trời chung với KHÁNG CHIẾN, và đă được Hồ Chí Minh và bọn thảo khấu Việt Minh trả ơn bằng cái chết không toàn thây, sau những cuộc đấu tố đánh đập dă man trước những toà án nhân dân do Hồ Chí Minh và bè lũ Việt Minh dựng lên tại khắp các vùng nông thôn do chúng kiểm soát. 2.- Trong các Thập niên 1960 và 1970 của Thế Kỷ 20. Hồ Chí Minh không thi hành nghiêm chỉnh Hiệp định Genève tháng 7 năm 1954, do chính phe Việt Minh của hắn kư kết với Pháp để chia đôi đất nước Việt Nam thành 2 miền Nam Bắc sống biệt lập, theo 2 thể chế chính trị khác nhau (Bắc theo Cộng sản, Nam theo Tư bản). Hắn đă để một số cán bộ Cộng sản ṇng cốt nằm vùng tại miền Nam, tiếp tục thi hành sách lược tuyên truyền rỉ tai về cái bánh vẽ TRUNG LẬP HOÀ HỢP QUỐC CỘNG để lôi cuốn các nhà trí thức miền Nam hoạt động chống phá Chính quyền miền Nam, và thành lập cái MẶT TRẬN GIẢI PHÓNG MIỀN NAM (MTGPMN) quái gở, rồi ít lâu sau lại khoác cho bọn này cái mặt nạ hề mới là CHÍNH PHỦ LÂM THỜI CỘNG HOÀ MIỀN NAM (CPLTCHMN), để hoạt động khủng bố phá hoại nền kinh tế và an ninh cuộc sống của quảng đại quần chúng tại miền Nam Vĩ tuyến 17 (ranh giới chia đôi 2 miền Nam Bắc tại sông Bến Hải thuộc tỉnh Quảng Trị). Sau đó, với sự thúc đẩy hiệp lực yểm trợ của cả khối Cộng sản Quốc tế do Liên Xô Nga lănh đạo, Hồ Chí Minh đă chính thức phát động cuộc chiến xâm lăng miền Nam Việt Nam khởi từ cuối năm 1959, và kéo dài ngày một khốc liệt hơn cho tới 30-4-1975 mới chấm dứt. Việt Nam Cộng Hoà tại miền Nam thua cuộc chiến xâm lược do chính Việt Cộng tay sai của Quôc tế Cộng sản lănh đạo giật dây hành động này, là v́ một mặt bị đồng minh Hoa Kỳ do nhu cầu quyền lợi đất nước phải thay đổi chiến lược toàn cầu đối đầu với phe Quốc tế Cộng sản nên đă bội ước không tiếp tay yểm trợ nữa, và mặt khác do nhóm chủ trương TRUNG LẬP trong chính quyền miền Nam do Dương văn Minh lănh đạo cũng phản bội bắt tay với Việt Cộng, ra lệnh buộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà chống Cộng sản xăm lăng phải buông súng đầu hàng. Sau khi chiếm được toàn miền Nam Việt Nam , bè lũ Việt Cộng Hà Nội mới kiêu ngạo công khai tự lột cái mặt nạ gian manh xảo quyết lừa bịp của chúng ra, bằng cách tiêu diệt ngay 2 con hề rối đồng chí một thời của chúng là MTGPMN và CPLTCHMN, v́ không c̣n cần thiết nữa. Chúng quyết định tuyên bố thành lập nước CỘNG HOÀ XĂ HỘI CHỦ NGHIĂ VIỆT NAM (gồm cả 3 miền Bắc Trung Nam) dưới quyền cai trị độc tôn toàn trị chuyên chính của Trung Ương Đảng Việt Cộng đặt Thủ đô tại Hà Nội. Phe nhóm chính trị hoạt đầu tại miền Nam Việt Nam chủ trương TRUNG LẬP HOÀ HỢP VỚI VIỆT CỘNG BẮC VIỆT, mà người miền Nam đều biết qua cái ô danh là PHE THỨ BA gồm một số tu sĩ Công giáo Phật giáo nhà Văn nhà Báo Trí thức Chính trị gia hoạt đầu “ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng sản” theo đóm ăn tàn đă gây nhiều rối rắm lủng củng chính trị tại miền Nam trước 30-4-1975, cũng đă bị bọn Việt Cộng lường gạt trở mặt, trừng trị tàn bạo bằng nhiều h́nh thức khác nhau. Sau khi những miếng chanh này đă được Việt Cộng vắt hết nước, th́ vỏ chẳng c̣n công dụng ǵ nữa phải vứt đi cho sạch rác rưởi, v́ nhóm này không phải là Cán bộ Cộng sản nồng cốt. Bọn này một số đă chết tức tưởi trong các trại tù tập trung cải tạo, một số ân hận nhục nhă sống vất vưởng trong xă hội mới xă hội chủ nghiă, và một số may mắn t́m cách thoát chạy được ra nước ngoài xin tỵ nạn. 3.- Trong mấy năm đầu Thập niên 2000 của Thế Kỷ 21. Bọn lănh đạo Đảng Việt Cộng và bạo quyền Cộng hoà Xă hội Chủ nghiă Việt Nam, đă lừa bịp cả thế giới Tư bản bằng những mánh khoé rất xảo quyệt tinh vi để được gia nhập khối thị trường Quốc tế WTO. Chúng đă: -thả lỏng cho một số nhóm bất đồng chính kiến đang tranh đấu chống bạo quyền ở trong nước liên lạc tiếp xúc với những nhóm yểm trợ nơi hải ngoại, thành lập những phong trào, đảng, hội, phổ biến những quyết nghị lên tiếng chống Đảng và bạo quyền Việt Cộng, đ̣i các quyền Tự do Dân chủ... -làm lơ để cho các nhóm này phát hành CHUI vài tờ báo viết, báo điện tử, các tờ thông cáo kêu gọi mọi người tham gia đoàn kết đ̣i bạo quyền trà lại các quyền Tự do báo chí, tự do lập hội, được phép thành lập đảng chính trị không Cộng sản… -để cho Đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội và Tổng Lănh sự Hoa Kỳ tại Saigon tổ chức những buổi tiếp tân gặp gỡ trao đổi ư kiến với các nhà đấu tranh cho Dân chủ ở trong nước một cách tự do thoải mái… Những sự kiện này chỉ nhằm mục đích lừa bịp Hoa Kỳ và các nước phương tây khác, tưởng rằng Việt Cộng đang từ bỏ thể chế độc tài chuyên chính để đổi mới theo xu thế thời đại Tự do Dân chủ tôn trọng Nhân quyền… Nhờ thế, chúng mới được Hoa Kỳ bỏ tên ra khỏi danh sách các nước cần quan tâm v́ vi phạm các quyền tự do tín ngưỡng, và b́nh thường hoá thương mại song phương b́nh đẳng. Và tiếp theo đó, các nước Tây phương thành viên WTO cũng bớt xét nét các điều kiện căn bản và dễ dăi trong việc quyết định chấp thuận cho chúng được trở nên thành viên chính thức của tổ chức WTO. Và một sự kiện khủng khiếp đă xẩy ra ngoài sự tưởng tượng của mọi người là, ngay sau khi Cộng hoà Xă hội Chủ nghiă Việt Nam được công nhận chính thức là thành viên của WTO, th́ bạo quyền Việt Cộng lập tức khởi phát rầm rộ chiến dịch bắt bớ giam cầm xử tội nặng nề tất cả những người thuộc các nhóm tranh đấu cho dân chủ ở trong nước, một cách ồ ạt tàn bạo không nương tay, mặc dù có những phản đối mănh liệt của các nước đă thoả thuận giúp cho Việt Cộng được vào WTO. Để kết luận, Chỉ một vài sự kiện tiêu biểu tŕnh bầy trên đây thôi, đă cho chúng ta thấy tài gian manh xảo quyệt lừa bịp tinh vi của Việt Cộng như thế nào. Do đó chúng ta phải hết sức thận trọng, “đi với Phật th́ mặc áo cà sa, đi với ma th́ mặc áo giấy”, đừng bao giờ cư xử theo tư cách quân tử Tầu thuở xa xưa với bọn lừa bịp chuyên nghiệp Việt Cộng, để ḷng mềm yếu nghe theo những lời dụ dỗ tâng bốc phỉnh mị lừa bịp của bọn Việt Cộng gian manh xảo quyệt này nữa. Việt Cộng đă lừa bịp nhân dân Việt Nam và Thế giới để có được vị thế hiện nay. Chúng đă lừa bịp lôi cuốn nhân dân Việt Nam theo chúng loại bỏ các thế lực phong kiến tư bản cũ, mà chúng kết tội là những nhóm người bóc lột người, để ngày nay chúng trở thành thế lực phong kiến tư bản mới độc quyền chuyên chính bóc lột người c̣n thậm tệ gấp trăm ngàn lần các thế lực cũ. Trong hiện tại, toàn dân Việt Nam đang là giai cấp lao động nô lệ của giai cấp lănh đạo cầm quyền phong kiến thực dân bóc lột mới là bè lủ Việt Cộng. Chúng ta đừng bao giờ quên lời tuyên bố của một cựu lănh tụ Cộng sản Nga nay đă thức tỉnh, đang là Tổng Thống điều hành quản trị đất nước Nga theo thể chế Dân chủ Tự do Tư bản thiệt sự. Ông ấy đă nói rằng: CỘNG SẢN CẦN PHẢI THAY THẾ, CHỨ KHÔNG THỂ NÀO CẢI ĐỔI ĐƯỢC. Do đó chúng ta phải đồng ḷng hiệp sức yểm trợ cho các nhóm đấu tranh cho Tự do Dân chủ Nhân quyền ở trong nước có những cơ hội và hoàn cảnh thuận lợi tối đa, vận động được toàn dân tộc Việt Nam vùng lên đều khắp mọi nơi, trong mọi lănh vực xă hội, để loại bỏ hẳn bè Đảng Việt Cộng và bạo quyền do chúng đẻ ra, để toàn dân tộc Việt Nam đang sống ở trong nước sớm có được mọi quyền căn bản của con người, dưới một chính quyền Dân chủ Pháp trị do chính toàn dân chọn bầu tín nhiệm, càng sớm càng tốt. Cầu xin Ơn Trên Trời Phật Thượng Đế và Anh linh các Anh hùng Liệt nữ ḍng giống Tiên Rồng Việt Nam phù trợ cho tất cả chúng ta. NGUYỄN-HUY HÙNG. Cựu Đại Tá Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, Cựu tù nhân chính trị, 13 năm lao động khổ sai trong các trại tập trung của Đảng và bạo quyền Việt Cộng sau 30-4-1975.
Posted: 8/4/2007 6:53:19 AM
Việt Cộng Cải Tổ Chính Phủ (LÊN MẠNG Thứ sáu 3, Tháng Tám 2007) Trung Điền (VNN) Từ 26 bộ và cơ quan ngang bộ trong bộ máy chính phủ, Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng chính phủ của Cộng sản Việt Nam đă đề nghị rút lại c̣n 22 bộ và cơ quan ngang bộ. Tức là giảm đi 4 bộ. Nguyễn Tấn Dũng đề nghị: 1/Hợp nhất Bộ thủy sản và Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn thành Bộ Nông Nghiêp và phát triển nông thôn; Hợp nhất Bộ Công nghiệp và Bộ Thương mại thành bộ Công Thương; Giải thể ủy ban dân số, gia đ́nh và trẻ em, sát nhập vào các bộ có chức năng liên hệ đảm nhiệm; Hợp nhất Ủy ban thể dục thể thao vào Bộ văn hóa thông tin và chuyển tổ chức du lịch vào đây thành Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch; chuyển phần thông tin báo chí, xuất bản của bộ Văn hóa - Thông tin sang Bộ Bưu chính Viễn thông thành bộ Thông tin và Truyền thông. Bộ tài nguyên và môi trường đảm trách thêm trách nhiệm về biển, nên biến thành Bộ tài nguyên, Môi trường và Biển. Nh́n vào sự cải tổ này cho thấy là Cộng sản Việt Nam đang muốn hợp lư hóa một số chức năng quản trị trong những cơ quan có nhiều xác xuất xảy ra tham nhũng nhiều nhất như bộ Viễn thông, Bộ thương mại, Bộ tài nguyên vân, vân... Nh́n vào danh sách đề cử 22 bộ trưởng và cơ quan ngang bộ trong nhiệm kỳ mới này, Nguyễn Tấn Dũng muốn tạo ấn tượng nơi dư luận trong và ngoài nước ở ba điểm: Thứ nhất, đa số các bộ trưởng thuộc thành phần trẻ, sinh ra ở thập niên 50. Thứ hai, có quá bán nhân sự chưa từng ở vị trí lănh đạo cấp Trung ương, tức là chưa từng phụ trách các trách vụ Bộ trưởng hay Thứ trưởng ở những nhiệm kỳ trước. Thứ ba, sử dụng một số nhân sự có khả năng ngoại ngữ để giao dịch với ngoại quốc mà đa số các bộ trưởng trong quá khứ đều không có khả năng. Cách làm của Dũng tuy mới mẻ so với những nhiệm kỳ trước đây nhằm tạo h́nh ảnh của một nội các trẻ; nhưng nh́n vào thành tích của các nhân sự được đưa lên làm Bộ trưởng đều không có khả năng và là những đàn em cật ruột của một số "lănh tụ" như Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu, Trần Đức Lương, Phan Văn Khải... đang tiếp tục chi phối ở phía sau hậu trường chính trị Việt Nam hiện nay. Ngoài ra, trong dịp cải tổ này, Nguyễn Tấn Dũng c̣n đề nghị nâng từ 3 lên thành 5 phó thủ tướng, đảm trách những nhiệm vụ mà Dũng đề nghị gồm: Nguyễn Sinh Hùng (Phó thủ tướng thường trực kiêm kinh tế tổng hợp); Hoàng Trung Hải (Phó thủ tướng phụ trách kinh tế ngành); Nguyễn Thiên Nhân (Phó thủ tướng phụ trách văn hóa - xă hội); Phạm Gia Khiêm (Phó thủ tướng trực tiếp làm Bộ trưởng ngoại giao); Trương Vĩnh Trọng (Phó thủ tướng thường trực ban chỉ đạo trung ương về pḥng chống tham nhũng). Trong 5 Phó thủ tướng nói trên, Hoàng Trung Hải là trẻ nhất sinh năm 1959, kế đến là Nguyễn Thiên Nhân sinh năm 1953. Cả hai đă được Dũng cân nhắc nhằm đào tạo sự kế thừa trong giai đoạn tới; nhưng cũng bị rất nhiều sự chống đối trong nội bộ đảng, đặc biệt là đối với việc thăng chức Nguyễn Thiện Nhân từ Bộ trưởng Giáo dục lên làm Phó Thủ tướng; v́ đa số cho là Nguyễn Tấn Dũng đă đưa vây cánh từ miền Nam vào khuynh loát Bộ giáo dục, vốn là cơ quan đă chịu rất nhiều sự chi phối của các nhóm trí thức ở miền Bắc trong hàng chục năm qua, do sự độc chiếm và chi phối các khoản tiền viện trợ giáo dục từ quốc tế. Lược qua một vài điểm của việc cải tổ thành phần chính phủ của Hà Nội nói trên, người ta không thấy có ǵ đáng phải chú ư và nó cũng không tạo một bước tiến trong vấn đề cải tổ hành chánh như Nguyễn Tấn Dũng đă nhấn mạnh trong bài phát biểu tại cuộc họp quốc hội khóa XII v́ ba lư do sau đây: Thứ nhất, đa số thành phần bộ trưởng đều có tŕnh độ 'nghiệp vụ' nói chung là rất thấp. Tuy gọi là nội các có nhiều bộ trưởng trẻ so với các nhiệm kỳ trước đây; nhưng tŕnh độ học vấn và những công việc đảm trách trong quá khứ hầu hết không có ǵ là đặc sắc hay nói cách khác là rất yếu kém. Sự yếu kém này là bản chất chung của nền giáo dục Hồng hơn Chuyên mà đảng Cộng sản Việt Nam đă áp dụng một cách triệt để từ năm 1975 sau khi chiếm miền Nam Việt Nam cho đến đầu thập niên 90 của thế kỷ 20, suốt trong thời kỳ trưởng thành của những tân bộ trưởng này. V́ thế, những văn bằng gọi là cử nhân, thạc sĩ hay tiến sĩ... của các tân bộ trưởng này cần phải thẩm định lại, v́ đa số được cấp để giúp trang trí 'tính trí thức' của chế độ sau thời mở cửa qua các chương tŕnh gọi là 'giáo dục đào tạo hệ tại chức'. Thứ hai, sự thu hẹp từ 26 bộ và cơ quan ngang bộ xuống c̣n 22 bộ và cơ quan ngang bộ là một nỗ lực nhằm nâng cao hiệu quả của vấn đề điều hành và quản trị những cơ cấu hành chánh nhà nước; nhưng cũng chính sự thu hẹp này chắc chắn sẽ tạo ra t́nh trạng 'ngáng cẳng' lẫn nhau giữa một số bộ phận thừa hành bị giải tán hay bị sát nhập ở các bộ. Trong những chế độ độc tài Cộng sản, trách nhiệm điều hành ở thượng tầng lănh đạo, đặc biệt là các Bộ trưởng hay Phó thủ tướng thường mang tính chính trị, trong khi những cán bộ điều hành trực tiếp các ban ngành trong một Bộ có những ảnh hưởng quan trọng trong các quyết định về chính sách và sự thi hành hiệu quả những kế hoạch đưa ra. Do đó, dù có đưa ra một hàng bộ trưởng trẻ với những học vị cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ ở bên trên - nếu Nguyễn Tấn Dũng không thay thế những cán bộ thừa hành có thực lực ở bên dưới - th́ cũng chỉ làm công việc cải tổ theo kiểu đánh bùn sang ao. Đây có thể là một đ̣i hỏi xa xỉ v́ vượt khả năng của Dũng và của Hà Nội hiện nay. Thứ ba, việc đưa Trương Vĩnh Trọng, uỷ viên bộ chính trị, ban bí thư ra giữ trách vụ Phó thủ tướng đặc trách pḥng, chống tham nhũng là một điều khá mới so với nhiều nội các trước đây; nhưng cũng cho thấy là vấn đề tham nhũng đă trở nên trầm trọng và hết thuốc chữa. Sự kiện Trương Vĩnh Trọng vào Sài G̣n một ngày sau khi kết thúc Hội nghị lần thứ 5 Ban chấp hành trung ương đảng khóa X họp tại Hà Nội từ ngày 5 đến 14 tháng 7 để chỉ thị cho các Bí thư và cán bộ thuộc 18 tỉnh miền Nam có dân oan lên Sài G̣n biểu t́nh đ̣i trả lại ruộng đất tại văn pḥng II quốc hội kéo dài hơn 20 ngày, bằng cách cho công an 'hốt sạch' dân oan về Tỉnh của ḿnh, cho thấy là Trung ương phủi tay và đẩy cho địa phương giải quyết. Như vậy, việc Nguyễn Tấn Dũng lập ra chức Phó thủ tướng đặc trách chống tham nhũng chỉ là h́nh thức, nhằm 'trấn an' những cơ quan ODA hay những cơ quan tài chánh quốc tế... mà thôi. Nói tóm lại, những cải tổ chính phủ và sự đề cử nhiều nhân vật trẻ vào trong bộ máy chính phủ lần này, Nguyễn Tấn Dũng và lănh đạo Hà Nội vẫn không giải quyết nổi hai vấn đề then chốt. Đó là sự thiếu khả năng điều hành guồng máy quốc gia của các Bộ trưởng và sự xung đột quyền lực trong các ban ngành tại những cơ quan bị sát nhập hay thay đổi vị trí trách nhiệm. Trung Điền August 1 2007
Posted: 8/4/2007 7:00:11 AM
“Sau 30 năm, tôi thấy báo chí thông tin kết quả của một cuộc điều tra xă hội: 30-40% học sinh Tiểu học nhiễm thói gian lận, lừa dối, 40-50% học sinh Trung học nhiễm thói đó, lên Đại học th́ tỷ lệ là 50-60%. Trong một lần sinh hoạt với giáo chức công giáo, tôi hỏi tỷ lệ mà báo chí đưa ra có đúng không? Một giáo viên trả lời rằng thực tế th́ c̣n hơn thế.” “Trong tinh thần hợp tác, 16 ḍng tu theo lời tôi kêu gọi gửi gần 100 thành viên t́nh nguyện đi phục vụ bệnh nhân SIDA tại Trung Tâm Trọng điểm mấy năm nay. Các vị lănh đạo TP cho tôi biết lúc đầu chỉ có lối 20% trong số hơn 30.000 bạn trẻ cai nghiện trong lối 20 Trung Tâm là nhiễm HIV, sau những năm cai nghiện th́ tỷ lệ nhiễm HIV là trên 60%, có vị nói là trên 80%.” “Báo chí cũng thông tin những ngành liên hệ với y tế th́ toa rập nhau trấn lột bệnh nhân…H́nh như các ngành, thay v́ biến giai cấp vô sản thành người đầy tớ phục vụ nhân dân theo như lời Bác dạy, th́ thực tế cho thấy là giai cấp vô sản biến nhân dân thành vô sản, và tự biến ḿnh thành một giai cấp mới mà tôi nghe nhiều người gọi là tư sản đỏ. Ngày nay khi mà một viên chức Nhà Nước phải chia 1.000 tỷ đồng cho người vợ ly dị, th́ không c̣n là tư sản nữa, mà phải gọi là tư bản hay đại gia đỏ. Lâu lâu rồi, tôi thấy báo chí tường thuật lời ông Tổng Bí Thư tuyên bố tham nhũng là quốc nạn. Có lẽ là quốc nạn cho người dân, chớ c̣n đối với nhiều đày tớ của nhân dân, đó là cơ hội tốt để trở thành đại gia đỏ.”
Posted: 8/4/2007 7:06:48 AM
Chính nghĩa phải thắng hung tàn , chị Thuấn và toàn thể chiến hữu của dân chủ tự do thực sự hăy tiếp tục duy tŕ trang web nầy . VC đang sợ tiếng nói chân lư khắp mọi nơi đang rót vào trang web nầy hằng ngày nên chúng đă và đang t́m cách phá hoại ( Lê Trần Dũng Tiến )
Posted: 8/4/2007 7:09:01 AM
Chính nghĩa phải thắng hung tàn , chị Thuấn và toàn thể chiến hữu của dân chủ tự do thực sự hăy tiếp tục duy tŕ trang web nầy . VC đang sợ tiếng nói chân lư khắp mọi nơi đang rót vào trang web nầy hằng ngày nên chúng đă và đang t́m cách phá hoại ( Lê Trần Dũng Tiến )
Posted: 8/4/2007 7:09:26 AM
Chính nghĩa phải thắng hung tàn , chị Thuấn và toàn thể chiến hữu của dân chủ tự do thực sự hăy tiếp tục duy tŕ trang web nầy . VC đang sợ tiếng nói chân lư khắp mọi nơi đang rót vào trang web nầy hằng ngày nên chúng đă và đang t́m cách phá hoại ( Lê Trần Dũng Tiến )
Posted: 8/4/2007 4:59:40 PM
“Sau 30 năm, tôi thấy báo chí thông tin kết quả của một cuộc điều tra xă hội: 30-40% học sinh Tiểu học nhiễm thói gian lận, lừa dối, 40-50% học sinh Trung học nhiễm thói đó, lên Đại học th́ tỷ lệ là 50-60%. Trong một lần sinh hoạt với giáo chức công giáo, tôi hỏi tỷ lệ mà báo chí đưa ra có đúng không? Một giáo viên trả lời rằng thực tế th́ c̣n hơn thế.” “Trong tinh thần hợp tác, 16 ḍng tu theo lời tôi kêu gọi gửi gần 100 thành viên t́nh nguyện đi phục vụ bệnh nhân SIDA tại Trung Tâm Trọng điểm mấy năm nay. Các vị lănh đạo TP cho tôi biết lúc đầu chỉ có lối 20% trong số hơn 30.000 bạn trẻ cai nghiện trong lối 20 Trung Tâm là nhiễm HIV, sau những năm cai nghiện th́ tỷ lệ nhiễm HIV là trên 60%, có vị nói là trên 80%.” “Báo chí cũng thông tin những ngành liên hệ với y tế th́ toa rập nhau trấn lột bệnh nhân…H́nh như các ngành, thay v́ biến giai cấp vô sản thành người đầy tớ phục vụ nhân dân theo như lời Bác dạy, th́ thực tế cho thấy là giai cấp vô sản biến nhân dân thành vô sản, và tự biến ḿnh thành một giai cấp mới mà tôi nghe nhiều người gọi là tư sản đỏ. Ngày nay khi mà một viên chức Nhà Nước phải chia 1.000 tỷ đồng cho người vợ ly dị, th́ không c̣n là tư sản nữa, mà phải gọi là tư bản hay đại gia đỏ. Lâu lâu rồi, tôi thấy báo chí tường thuật lời ông Tổng Bí Thư tuyên bố tham nhũng là quốc nạn. Có lẽ là quốc nạn cho người dân, chớ c̣n đối với nhiều đày tớ của nhân dân, đó là cơ hội tốt để trở thành đại gia đỏ.”
Posted: 8/4/2007 6:25:26 PM
Mối lo Trung Quốc và bài toán Việt Nam phải t́m cách giải 2007.08.03 Nguyễn Khanh, phóng viên đài RFA Tạp Chí Câu Chuyện Thời Sự hàng tuần. Kỳ này Ban Việt Ngữ sẽ phỏng vấn Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng về mối lo Trung Quốc và bài toán Việt Nam phải t́m cách giải. Cuộc phỏng vấn do Nguyễn Khanh thực hiện. Nguyễn Khanh: ai cũng bảo chuyện mới xảy ra ở Trường Sa là chuyện phải quan tâm. Giáo sư quan tâm ở mức độ như thế nào? * Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này * Tải xuống để nghe Toà nhà quân sự của Trung Quốc trên đảo Trường Sa. AFP PHOTO Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng: Việc Trung Quốc gần đây bắn vào tàu đánh cá và giết hại ngư dân Việt Nam trong vùng biển tranh chấp là hành động đáng quan tâm, nhất là đối với Việt Nam. Đây là những hành động leo thang kèm theo áp lực buộc Việt Nam phải nhân nhượng trong vấn đề lănh hải cùng một lúc đe doạ khiên các công ty dầu ngoại quốc (như BP và Conoco) phải ngưng khai thác dầu khí trong vùng thuộc chủ quyền Việt Nam. Đây có thể là những bước đầu thử nghiệm lấn dần quyền kiểm soát vùng biển phụ cận để bao vấy các các đảo hiện thuộc chủ quyền Việt Nam rồi lấn chiếm khi có cơ hội, như trường hợp đảo Hoàng Sa năm 1974. Nguyễn Khanh: Giáo Sư mới nhắc đến Hoàng Sa. Chúng ta rút tỉa được bài học ǵ qua kinh nghiệm Hoàng Sa? Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng: Kinh nghiệm Hoàng Sa cho thấy sự quan trọng của tương quan lực lượng và ư đồ lâu dài của Trung Quốc. Về tương quan lực lương th́ năm 1974 là thời điểm đúng một năm sau khi toàn bộ quân Mỹ rút khỏi Việt Nam, chính quyền Nixon thi hành chính sách “giảm bớt hiện diện” quân sự của ḿnh (lowering profile) ở Á châu, và luật lệ Mỹ cấm không cho can thiệp trong vùng trời hay trên đất liền ở Đông Dương. Hạm đôi Mỹ lúc đó ở ngoài khơi cũng không can thiệp dù đă được Việt Nam Cộng Ḥa yêu cầu cứu người bị thương trên biển. Việc này chắc chắn không xẩy ra trước khi Mỹ rút khỏi Nam Việt Nam. Về ư đồ của Trung Quốc th́ Trung Quốc đă chuẩn bị từ lâu để lợi dụng thời cơ tân công chiếm đảo khi Nam Việt Nam bị Mỹ bỏ rơi và bị dồn vào thế phải đối đầu với một lực lượng hải quân và không quân lớn hơn gấp bội, trong khi đó th́ Bắc Việt đang phải nhờ vào Trung Quốc nên không dám phản đối. VNCH thật ra cũng đă chuẩn bị trước nhưng ở trong cảnh tứ đầu thọ địch, thù trong là Bắc Việt, và giặc ngoài là Trung Quốc. Bạn nghĩ ǵ về việc này? Xin email về vietweb@rfa.org Tôi c̣n nhớ, cách đó ít lâu tướng công binh Nguyễn Văn Chức cho tôi biết là ông mới thăm Hoàng Sa về để chuẩn bị xây sân bay ở đó. Rơ rệt lúc ấy chưa có sư hiện diện của Trung Quốc trên đảo. Thế mà khi một toán quân Việt Nam đổ bộ lên đảo trong cuộc hải chiến bất đắc dĩ năm 1974, họ đă gặp ngay quân Trung Quốc (trước đó có thể nguỵ trang là các ngư dân), rồi bị vây và bị bắt. Và Trung Quốc đă hành đông rầt dă man, bất chấp luật lệ chiến tranh, xả súng bắn vào các chiến sĩ VNCH bị đắm tầu phải sang các thuyền nhỏ hoặc đang bơi trên biển. Trung Quốc và Trường Sa Nguyễn Khanh: Có phải Giáo Sư muốn nói là sớm muộn ǵ Trung Quốc cũng sẽ chiếm Trường Sa? Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng: Có thể hay không th́ chưa biết v́ c̣n tuỳ thuộc nhiều yếu tố, nhưng khó mà có thể nói rằng Trung Quốc không muốn chiếm lấy. Nên nhớ mục tiêu tối hậu của cuộc cách mạng Trung Hoa từ thời Tôn Dật Tiên qua đến Tưởng Giới Thạch rồi Mao Trạch Đông là dành lại độc lập cho người Hán và thu hồi phần lănh thổ đă bị mất. Ở trên lục địa th́ trước hết là các nhương địa cho Đức, rồi Thượng Hải, rồi đến Hong Kong. Đến vùng Hải Sâm Uy (Vladivostok) nhưọng cho Sa Hoàng th́ khựng lại v́ Stalin không chịu trả. Không những thế Stalin c̣n bác lời hứa của Lenin với Tôn Dật Tiên không chịu công nhân một phần lănh thổ của Nga Xô là kết quả của những hiệp ước bất b́nh đẳng. Ở ngoài biền th́ Trung Quốc đ̣i lại Macao, đ̣i sát nhập Đài Loan, tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Senkaku với Nhật rồi khựng lại khi Nhật làm dữ và được Hoa Kỳ ủng hộ v́ Senkaku gần căn cứ Mỹ trên đảo Okinawa. Trung Quốc c̣n đ̣i chủ quyển trên toàn bộ các đảo Trường Sa. Trong các nước tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Trường Sa –Trung Quốc, Việt Nam, Phi, Brunei, Malaysia—th́ chỉ có hai nước, Việt Nam và Trung Quốc đ̣i chủ quyền trên toàn thể các đảo Trường Sa. V́ thế, Việt Nam là đối tượng quan trọng nhất đối với Trung Quốc, và Trung Quốc là mối đe doạ lớn nhất cho sự vẹn toàn lănh thổ của Việt Nam. Sách lược của Trung Quốc Về ư đồ của Trung Quốc th́ Trung Quốc đă chuẩn bị từ lâu để lợi dụng thời cơ tân công chiếm đảo khi Nam Việt Nam bị Mỹ bỏ rơi và bị dồn vào thế phải đối đầu với một lực lượng hải quân và không quân lớn hơn gấp bội, trong khi đó th́ Bắc Việt đang phải nhờ vào Trung Quốc nên không dám phản đối. VNCH thật ra cũng đă chuẩn bị trước nhưng ở trong cảnh tứ đầu thọ địch, thù trong là Bắc Việt, và giặc ngoài là Trung Quốc. Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng Nguyễn Khanh: Nếu như vậy, thưa Giáo Sư, sách lược hiện tại của Trung Quốc là ǵ? Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng: Hiện tượng gọi là “nổi lên hoà b́nh” (peaceful rise) của Trung Quốc đă khiến Mỹ và Nhật phải quan tâm, cho nên các nhà lănh đạo Trung Quốc đă đổi tên cho nó là “phát triển hoà b́nh” (peaceful development). Điều này có nghĩa là trong lúc này Trung Quốc không muốn tạo ra những cản trở và chống đối sự bành trướng quá lộ liễu của Trung Quốc. Cả tương quan lực lượng lẫn công luận thế giới chưa thuận tiện. Đối với Hoa Kỳ, Trung Quốc muốn tạo ra một “sự đă rồi” (fait accompli), khi muốn phản ứng th́ đă muộn. Để xoa dịu sự chống đối của các quốc gia Đông Nam Á, một mặt Trung Quốc tuyên bố chủ quyền của ḿnh trên toàn thể quần đảo Trường Sa là “bất khả tranh chấp” (undisputable), mặt khác đề nghị tạm gác vấn đề chủ quyền sang một bên để cùng hợp tác trong việc thăm ḍ và khai thác tài nguyên. Nhưng chia chác ra sao khi Trung Quốc vẫn đ̣i chủ quyền trên toàn thể quần đảo Trường Sa? Đây là một điều không ổn. Trên thực tế, có nhiều chỉ dấu cho thấy Trung Quốc t́m cách “chia để trị” các quốc gia Đông Nam Á, như trường hợp dụ Phi Luật Tân khai thác chung, buộc VN phải đi theo và nhương bộ dần. Tuy đồng ư với tuyên ngôn chung với ASEAN là không nước nào t́m cách thay đối nguyên trạng, trên thực tế Trung Quốc tiếp tục từng bước thay đổi nguyên trạng, giải thích rộng răi để nới rộng vùng kiểm soát của ḿnh. Các hành động gần đây đối với Việt Nam minh chứng cho điều này. Thêm vào đó, Trung Quốc dùng thế lực mềm (soft power) qua thương mại, viện trợ kinh tế, quan hệ chính trị để tao một khối địa phương dưới sự lănh đạo của Trung Quốc. Cuộc hội thảo ơ Bắc Kinh ngày 23/7/ 2007 nhằm nghiên cúư chiến lươc phát triển của vùng kinh tế vịnh Bắc Bộ, rồi Diễn Đàn hợp tác kinh tế Vinh Bắc Bộ mở rộng ở Nam Ninh ngày 26-27/7/2007 nhằm tạo khu mậu dịch tự do Trung Quốc-ASEAN, cả trên bộ trên không lẫn trên biển, tất cả chỉ nhằm mục đích tạo một khu vực Thịnh Vượng Chung dưới sự chỉ huy của Trung Quốc. Việt Nam cần phải làm ǵ? Trong trường hợp phải đương đầu với một nước lớn, trên lư thuyết, một nước nhỏ có hai chọn lựa chính: hoặc là phải theo đuôi (bandwagonning), chịu phần đàn em, hoặc phải dựa vào một nước khác hay một nhóm nước khác để quân b́nh lực lượng, tạo đôi lưc (balancing) với nườc đe doạ ḿnh. Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng Nguyễn Khanh: Trước một t́nh huống khá khó khăn, hay phải nói là rất khó khăn th́ đúng hơn, th́ theo Giáo Sư Việt Nam phải làm ǵ? Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng: Trong trường hợp phải đương đầu với một nước lớn, trên lư thuyết, một nước nhỏ có hai chọn lựa chính: hoặc là phải theo đuôi (bandwagonning), chịu phần đàn em, hoặc phải dựa vào một nước khác hay một nhóm nước khác để quân b́nh lực lượng, tạo đôi lưc (balancing) với nườc đe doạ ḿnh. Ngay cả các cường quốc khi bị yếu thế cũng phải áp dụng giải pháp này, như Trung Quốc và Nga Xô liên minh với nhau chống Mỹ thời chiến tranh lạnh, Trung Quốc và Mỹ liên kết với nhau để chống sự bành trướng ảnh hưởng của Nga sang Đông Nam Á từ cuối thập niên 1970 cho đến cuối thập niên 1980, rồi trong thời hậu chiến tranh lạnh, Nga và Trung Quốc áp lại với nhau để phá thế độc tôn của Mỹ. Giải pháp thứ hai bảo vệ được chủ quyền nhiều hơn nhưng không phải nước nào cũng có thể làm như thế. Giờ này, đứng trên quyền lợi dân tộc, có lẽ ít ngựi trong số các nhà lănh đạo Việt Nam không ư thức rằng được mối nguy cho sự vẹn toàn lănh thổ của Việt Nam, đặc biệt là Trường Sa, đến từ Trung Quốc, nhưng sự chọn lựa của họ rất bị hạn chế. Sự lựa chọn hạn chế Nguyễn Khanh: Xin ngắt lời Giáo Sư ở đây. Hạn chế như thế nào? Ở chỗ nào? Cái ǵ hạn chế sự chọn lựa của Việt Nam? Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng: Trước hết, Việt Nam ở ngay sát Trung Quốc. Trung Quốc muốn giữ Việt Nam trong quỹ đạo của ḿnh v́ những lư do thực tiễn cũng như ư thức hệ và truyền thống. Về quyền lợi thực tiễn, bât cứ một quốc gia lớn nào cũng muốn đóng vai tṛ đàn anh đối với các nước nhỏ ở xung quanh, muốn tạo cho ḿnh một ṿng đai an ninh (security belt), nghĩa là bựôc các nước nhỏ phải theo ḿnh hoặc ít nhất cũng không đươc theo quốc gia có khả năng cạnh tranh với ḿnh, như trương hợp Nga Xô đối với các quốc gia Đông Âu trong thời chiến tranh lạnh. Trung Quốc đối với Việt Nam th́ cũng thế. Về lư do truyền thống, Trung Quốc quen với vai tṛ bá chủ từ xưa khi mà Việt Nam phải triều cống Trung Quốc. Về lư do ư thức hệ, th́ Việt Nam là một nước cộng sản lớn thứ hai trong 4 hay 5 nước cộng sản c̣n sót lại. Trong lịch sử nhân loại, Cộng sản đang ở thế thoái trào. Chừng nào Trung Quốc chưa giải quyết được bài toán cộng sản lỗi thời th́ Trung Quốc c̣n muốn giữ Việt Nam trong quỹ đạo của Trung Quốc. (Từ đầu năm nay, ở Trung Quốc đă có những thảo luận về cải tổ chính trị và ngay trong nội bộ đảng cũng có người đề nghị Trung Quốc nên bỏ chế độ cộng sản mà theo chế độ dân chủ xă hội áp dụng tại các nước Bắc Âu). Trong khi Trung Quốc muốn giữ Việt Nam trong quỹ đạo của ḿnh, th́ chính sách ngoại giao của Việt Nam trong quá khứ đă củng cố thêm cho cái thế “theo đuôi” ấy. Việt Nam đă phải nhờ vả và theo Trung Quốc trong cuộc chiến tranh chống Pháp trong thập niên 40 và 50, rồi sau này trong cuốc chiến tranh chống Mỹ trong thập niên 60. Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng Trong khi Trung Quốc muốn giữ Việt Nam trong quỹ đạo của ḿnh, th́ chính sách ngoại giao của Việt Nam trong quá khứ đă củng cố thêm cho cái thế “theo đuôi” ấy. Việt Nam đă phải nhờ vả và theo Trung Quốc trong cuộc chiến tranh chống Pháp trong thập niên 40 và 50, rồi sau này trong cuốc chiến tranh chống Mỹ trong thập niên 60. Đến cuối thập niên 80 đầu thấp niên 90 th́ trước sự sụp đổ hàng loạt của các chế độ Cộng sản ở Đông Âu và Nga Xô, Việt Nam quyết định theo Trung Quốc để bảo vệ chế độ. Bây giờ thấy nguy, muốn bỏ chính sách “bandwagonning” để chuyển sang “balancing” không phải là dễ. Cân bằng quyền lực Nguyễn Khanh: Giáo Sư nói Việt Nam đang bị Trung Quốc bao vây. Chọn lựa của Việt Nam th́ Giáo Sư bảo là hạn chế. Như thế làm sao Việt Nam có thể cân bằng quyền lực? Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng: Muốn cân bằng quyền lực th́ phải có thời và có thế. Trong thời chiến tranh lạnh, các quốc gia Đông Âu như Hungary và Tiệp Khắc đă có những cố gắng cải tổ để thoát ṿng kiếm toả của Nga Xô (cuộc cách mạng Hung 1956, mùa Xuân Praha 1968) nhưng đều bị dẹp tan. Phải chờ đến khi Nga Xô tự cải tổ và suy yếu mới có cơ hội dành độc lập rồi gia nhập khối Minh Ước Băc Đai Tây Dương (NATO) để bảo vệ đốc lập của ḿnh trước áp lực của Nga. Việt Nam ở thế bất lợi hơn nhiều. Việt Nam là một thành viên của Hiệp Hội các quốc gia Đông Nam A (ASEAN), nhưng ASEAN không phải là một liên minh quân sự khắng khít có sự tham dự của Mỹ và một nhóm quốc gia có sự tương đồng về thể chế chính trị (dân chủ) như NATO. ASEAN chỉ là một nhóm quốc gia đồng sàng dị mông, hổ lốn về phương diện chính trị, và dễ bị chia đê trị. Hoa Kỳ là quốc gia duy nhất có khả năng bảo trợ các nước nhỏ ởÁ châu (như Đài Loan, Nam Triều Tiên, Nhật Bản) đối đầu với Trung Quốc, nhưng giữa HK và ASEAN có một khoảng cách lớn; khoảng cách giữa HK và Việt Nam c̣n lớn hơn nữa. Chính sách đựoc tuyên bố công khai của các nhà lănh đạo Việt Nam bây giờ là muốn làm bạn với tất cả mọi quốc gia không phân biệt thể chế ch́nh trị. Việt Nam đă siết chặt quan hệ vơi một số nước lớn quan tâm đến vùng Á châu Thái b́nh dương như Ấn Độ, Nhật Bản, Nga, và tim cách xích gần lại với HK. Điều này tốt nhưng chưa đủ để thoát khỏi quỹ đạo Trung Quốc và đảm bảo được sư vẹn toàn lănh thổ của ḿnh. Ngay trước mắt th́ giải pháp tốt nhất vẫn là giải pháp ngoại giao với Trung Quốc đồng thời tranh thủ sự ủng hộ của ASEAN và công luận thế giới để giải quyệt vấn đề tranh chấp một cách hoà b́nh, kể cả việc đặt vấn đề với Liên Hiêp Quốc khi bị ép, và yêu cầu Toà án Quốc tế thụ lư dù biết chắc Toà án sẽ bác v́ sự chống đối của Trung Quốc. Trong khi đó, chắc chắn rằng các nhà lănh đạo quân sự Việt Nam đă phải có kế hoạch pḥng thủ các ḥn đảo hiện dưói quyền kiểm soát của ḿnh và bảo vệ chúng đến cùng để hỗ trợ cho cố gắng ngoại giao. Cuối cùng th́ vẫn phải t́m cho ra một đối lực khả tín. Nhưng nó phải bắt đầu bằng việc củng cố nội lực. Trước hết phải có sự thống nhất ư chí giữa các nhà lănh đạo có quyến lực nhất ở trong nước về mối đe doạ của quốc gia, về sách lược đối phó, và giá phải trả cho sách lược ấy. Sau đó phải tạo được một sự đoàn kết trong ngoài. Sự ủng hộ của gần 3 triệu người Việt ở khắp các quốc gia trên thế giới tạo một áp lực công luận thế giới đáng kể chống lại những xâm phạm trầm trọng đến chủ quyền Việt Nam. Xây dựng được một ASEAN thuần nhất hơn về phương diện chính trị và dân chủ hơn Trung Quốc cũng là một yếu tố khuyến khích Hoa Kỳ dấn thân sâu đậm hơn với miền đất này, ngoài chính quyền lợi của Hoa Kỳ phải bảo vệ tự do lưu thông trên mặt biển, tránh biến vùng biển phía Nam Trung Quốc (South China Sea) thành một “cái hồ Trung Quốc” (a Chinese Lake). Trong chiều hướng này, việc ASEAN quyết định lập một uỷ ban nhân quyền khu vực, bất chấp phản đối của Miến Điện và đ̣i chính phủ Miến trả tự do cho lănh tụ đối lập Aung San Suu Kyi là một khởi đầu đáng khuyến khích. Đoàn kết trong ngoài Nguyễn Khanh: Giáo Sư mới nói đến chuyện đoàn kết trong ngoài, gọi đó là điều chính phủ Việt Nam phải làm ngay trong lúc này. Câu hỏi cuối cùng của chúng tôi liên quan đến điều đó. Thưa Giáo Sư, làm sao để đoàn kết trong ngoài? Nguyễn Khanh: Chính quyền Việt Nam đă cố những cố gắng về vấn đề này nhưng kết quả không được bao nhiêu v́ không có những bước đi đột phá làm xúc động ḷng người. Sau chiến tranh, muốn có sự hoà giải giữa các chiến sĩ mà người Mỹ gọi là “peace of the braves” th́ phải t́m cách hoà giải b́nh đẳng và thành thật với nhưng người chiến sĩ đích thực chứ không phải những người theo đuôi ḿnh. Ngày xưa Cách Mạng Mùa Thu có sự hưởng ứng nhiệt t́nh của tuyệt đại đa số nhân dân Việt Nam v́ nó dựa vào t́nh đoàn kết dân tộc chống ngoại xâm. Khi cần, Hồ Chí Minh đă giải tán đảng Cộng Sản, viết Hiến Pháp dân chủ đa nguyên, lập chính phủ liên hiệp để đoàn kết toàn dân trong mục tiêu chung chống Pháp. T́nh tự dân tộc và việc đối xử công bằng với mọi người là yếu tố chính tạo đoàn kết quốc gia. Nguyễn Khanh: Xin cám ơn Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng cho buổi thảo luận hôm nay.
Posted: 8/5/2007 4:38:11 AM
Cùng quư dộc giă nội ngoại xa gần, Cái khác biệt giữa 2 chế dộ TỰ ZO vs CSVN dược minh chứng trong bức h́nhn nầy: Tại các quốc gia tự zo, nhân viên công lực thi hành nhiệm vụ là băo vệ cho người biệu t́nh cũng như kẽ dang bị "biễu t́nh" dễ zuy tŕ an ninh trật tự công cọng c̣n tại VN th́ bọn công an -- thay v́ thi hành cùng nhiệm vụ tương tự -- th́ lại dàn áp zân khiếu kiện dễ băo vệ kẽ ăn trên ngồi trước /bọn tham những -- nhóm người bị biễu t́nh !!! Dó là diều "tréo kẵng ngỗng" dang xăy ra tại VN Matthew Trần
Posted: 8/5/2007 5:02:45 AM
Xem Nhanh Tin Việt Nam. Dân Chúng Các Tỉnh Lại Kéo Về Sài G̣n Tập Trung Khiếu Kiện Theo tin của đài Á Châu Tự Do, những người khiếu kiện từ khắp nơi về Văn pḥng 2 Quốc hội tại Sài G̣n bị công an giải tán hôm 18-7 vừa qua, đă trở lên Sài G̣n tiếp tục khiếu kiện sau khi họ không được địa phương giải quyết. Trong khi đó, để đối phó với t́nh trạng dân chúng tập trung khiếu điện đông người, chính phủ CSVN hôm thứ Sáu 3-8 đă ra quyết định cho một số cơ quan hành chánh làm vịêc cả ngày thứ bảy hàng tuần để tiếp nhận và giải quyết các công việc cần thiết cho dân chúng. Theo quyết định của Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng, các cơ quan có nhiệm vụ công chứng, chứng thực, cấp phép xây dựng, làm thủ tục hộ tịch, cấp giấy chứng nhận kinh doanh, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đai, nhà ở, thông quan hàng hóa xuất nhập cảng, sẽ phải làm việc trọn ngày thứ 7 để giải quyết những thủ tục cho dân. Ngoài những thủ tục hành chánh như vừa nêu, căn cứ vào nhu cầu thực tế của người dân cũng như doanh nghiệp, các bộ , ngành, chánh quyền địa phương, cũng cần chủ động xem xét và quyết định phuơng cách làm vịêc một cách khoa học để không phải tăng thêm biên chế. Dân Oan Ở Bạc Liêu Biểu T́nh Đ̣i Đất (Phóng viên PTDCVN tại Bạc Liêu, 1.8.2007) - Tại tỉnh Bạc Liêu, chuẩn bị từ hai hôm trước, tức là ngày 29.7.2007, hôm nay hàng trăm Dân oan khiếu kiện tại các huyện Vĩnh Lợi, Ḥa B́nh, Hồng Dân. Đặc biệt, tại khu dân cư Địa ốc phường 7, Bạc Liêu đă xuống đường biểu t́nh một cách ôn ḥa trước trụ sở UBND tỉnh để đ̣i hỏi về việc đền bù giải tỏa đát đai không thỏa đáng. Mặc dầu đồng bào căng lều bạt ngồi trong ánh nắng chói chang và trải qua cơn mưa ướt át, ăn bánh ḿ và ḿ gói đỡ đói nhằm yêu sách chính đáng, ôn ḥa, bất bạo động, nhưng chính quyền tỉnh đă đáp trả bằng cách cho công an đến bắt giữ hơn 10 người. Tuy nhiên, theo nguồn tin của đồng bào cho hay cuộc biểu t́nh có thể kéo dài trên tuần lễ. Sau đây là h́nh ảnh chúng tôi ghi nhận được…. từ khoảng cách trên 200 mét. Hàng trăm công an, bao vây chung quanh hiện trường , trang bị đầy đủ vũ khí, dùi cui…. ngăn cấm không cho bất cứ người dân nào được tiếp cận. Theo ư kiến nhận xét của một số đồng bào cho biết: sau đêm kinh hoàng "Thiên an Môn thứ hai" tại SàiG̣n, th́ những đồng bào bị giải tán đă được đưa về tận địa phương, trong đó có dân oan khiếu kiện tại tỉnh Bạc Liêu. Chính quyền hứa hẹn hảo huyền sẽ về địa phương giải quyết. Nhưng, từ ngày ấy đến nay - gần 2 tuần lễ trôi qua - mọi việc không những vẫn im ĺm, dậm chân tại chỗ. Ngược lại, một số bà con Dân oan c̣n bị mời “làm việc”, đe dọa đủ mọi thứ. Trước nhà của họ lúc nào cũng có công an theo dơi, càng gây khó khăn cho công việc làm ăn của mọi gia đ́nh oan khuất đau khổ nầy. Hà Nội Lên Án Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam Của Hạ Viện Mỹ Báo chí trong hệ thống của đảng cộng sản Việt Nam liên tục trong hai ngày qua đă đăng tải nhiều bài viết, gọi Dự luật Nhân quyền cho Việt Nam mà Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ vừa thông qua là "nhằm luật pháp hoá những hoạt động chống phá Việt Nam." Dự luật về Nhân quyền Việt Nam 2007 mang kư số H.R. 3096 do Dân biểu Cộng ḥa Christopher H. Smith soạn thảo với mục đích thúc đẩy cải cách nhân quyền tại Việt Nam và buộc chính phủ cộng sản Hà Nội phải chịu trách nhiệm nếu tiếp tục đàn áp dân chúng vi phạm. Một bài b́nh luận trên website của Đài Tiếng nói Việt Nam gọi ông Smith là "đại diện cho một số thế lực thiếu thiện chí với Việt Nam." Và viết tiếp: "Những nhân vật mà dự luật này đang ra sức bảo vệ chính là những phần tử đă vi phạm pháp luật, do có những hành vi lôi kéo, kích động người khác chống đối Nhà nước Việt Nam, như Nguyễn Văn Lư, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân..." Tác giả bài báo kêu gọi "bác bỏ và ngăn chặn việc đưa dự luật này ra xem xét tại Quốc hội Mỹ là yêu cầu cần thiết và chính đáng." Tại phiên điều trần ở Ủy ban Đối ngoại hôm thứ Ba, dân biểu Smith nói: "Ngay sau khi chính phủ Việt Nam được khen ngợi là đang đi về chiều hướng mới th́ họ đă lập tức t́m cách bỏ tù những người tốt nhất, sáng láng nhất và dũng cảm nhất Việt Nam, những người đă lên tiếng bảo vệ nhân quyền. Dự luật này sẽ cho chính phủ Việt Nam nhận thức rằng vi phạm nhân quyền sẽ đi kèm với chịu chế tài."
Posted: 8/5/2007 5:29:22 AM
Một phản bội trắng trợn cũa csVN Mặc dầu ai cũng hiểu rằng đảng CSVN sẽ phe lờ nguyện vọng chính đáng của hàng ngh́n nông dân khiếu kiện ruộng đất bị cướp đoạt nhưng không ai nghĩ rằng đảng lại sử dụng bạo lực đối với giai cấp ṇng cốt của đảng. Báo Saigon Giải Phóng, cơ quan ngôn luận chính thức của thành ủy Saigon, trong số phát hành ngày 19 tháng 7 đă gian dối một cách đáng khinh bỉ khi đưa tin về vụ đàn áp nông dân đêm 18 tháng 7 như sau: “Toàn bộ 500 người dân của 20 tỉnh, thành phía Nam tập trung khiếu kiện tại Văn Pḥng 2 Quốc Hội từ ngày 22 tháng 6 đă được lănh đạo các địa phương đưa về quê trong trật tự và an toàn tối 18-7”. Thực tế hoàn toàn trái ngược. Theo tin của các đài phát thanh BBC và RFA th́ những người có mặt tại hiện trường trong đêm đàn áp cho biết “Họ huy động lực lượng các tỉnh, thành có dân khiếu kiện lên đây để thúc bách dân về. Thành phố này th́ huy độâng đến cả ngàn cảnh sát, công an trang bị súng ống, roi điệân, dùi cui, mũ chống khói. Xe cứu thương có tám chiếc, xe chở dân trên dưới 100 chiếc, đủ loại, xe chở khách, xe chở tù nhân, có cả xe dùng để chở xúc vật... Ai không chịu lên xe th́ bị ném lên xe như ném súc vật. Nhiều người bị đánh đến mang thương tích.” Tại sao lại phải dùng vũ lực đối với người đi khiếu kiện? Họ tập trung khiếu kiện chứ có biểu t́nh “bất đồng chính kiến đâu”. Chưa có quốc gia nào người dân không được phép khiếu kiện v́ bị đối xử bất công. Đảng CSVN đứng về phía nào? Phía người dân bị mất ruộng đất? Hay phía bọn cướp ruộng đất? Nếu đảng CSVN là đảng “của dân, v́ dân và do dân” như vẫn vỗ ngực tuyên xưng th́ phải đ̣i lại ruộng đất cho dân. C̣n nếu dùng bạo lực để xua đuổi dân th́ đảng là đảng của bọn thổ phỉ ruộng đất. Hành động đàn áp người khiếu kiện đă làm thế giới bất b́nh. Người dân đi ủy lạo, tiếp tế cho người khiếu kiện th́ bị chụp mũ là sách động quần chúng. Ai đứng về phía người khiếu kiện th́ bị quy kết là “những đối tượng cầm đầu, xúi giục, có liên quan tới các tổ chức phản động ở nước ngoài” (Lời một thứ trưởng Bộ Công An). Ông Trương Vĩnh Trọng, phó Thủ tưóng giải quyết nỗi oan ức của nông dân giống như một kẻ bàng quan, trút hết trách nhiệm cho các địa phương mà quên rằng nếu chính quyền địa phương chịu giải quyết th́ người khiếu kiện đâu phải bỏ công ăn việc làm, chịu cảnh màn trời chiếu đất ở vỉa hè thành phố hàng tháng trời chờ “đèn trời” soi xét làm ǵ. Tổ chức Human Rights Watch đă lên tiếng: “Chính phủ VN nói nhiều lần rằng họ cam kết cải cách tăng cường nhà nước pháp quyền thế nhưng họ lại ngăn cấm công dân biểu t́nh ôn ḥa để phản đối việc họ bị các quan chức địa phương lạm dụng.” Bà Sophie Richardson, Phó Giám Đốc Vụ Châu Á của Human Rights Watch nói rằng “Việt Nam phải tôn trọng quyền của những người phản đối, đó là quyền tụ tập ôn ḥa và nói lên những bất công mà họ phải chịu.” Khi kháng chiến chống Pháp và tiến hành cuộc chiến tranh xâm chiếm miền Nam, đảng CSVN theo sách lược của Trung Quốc là lấy nông dân bao vây thành thị, nghĩa là họ dựa vào sức người, sức của của nông dân để nuôi dưỡng chiến tranh. Nhưng khi đoạt được chiến thắng th́ Đảng quay lưng lại với những người đă hy sinh tất cả cho Đảng như lời Marx nói “quay lưng lại nỗi thống khổ của đồng loại để chăm sóc bộ lông của ḿnh.” Rồi số phận những người khiếu kiện bị ném trả lại vào ṿng tay của bọn đă cướp ruộng đất của họ sẽ ra sao? Chính quyền trung ương thừa hiểu rằng bọn cướp đất ở địa phương không đời nào nhả miếng ăn đă nuốt sâu vào bụng. Người khiếu kiện sẽ không lấy lại được ruộng đất mà nay mai, có thể là một tháng, một hay vài năm... sẽ ăn đ̣n thù khi mọi người quên đi cảnh đàn áp đêm 18 tháng 7. Đảng dẹp được người khiếu kiện nhưng không dẹp được nỗi phẫn hận của người nông dân. Ngày 18 tháng 7 sẽ rơi vào dĩ văng nhưng nỗi oan khiên của người nông dân sẽ không bao giờ phai mờ như nỗi oan khiên trong cuộc đấu tố ruộng đất, trong chiến dịch đánh tư sản miền Nam. Đảng Cộng Sản có nên giữ lại cái tên gọi nữa không khi đảng viên tranh nhau làm giầu bằng cách chiếm công vi tư ruộng đất của nông dân? Những người dân được nhân dân bầu lên đểâ làm đại diện cho họ khi ngồi ở Quốc Hội th́ chỉ biết gật, khi dân đội sớ khiếu kiện, kêu oan th́ lẩn trốn để mặc cho chính quyền đàn áp, như thế c̣n tư cách Đại biểu Quốc Hội nữa không? Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết khi gặp gỡ một số Việt kiều ở California nói như một “người yêu nước” thực sự: “Tôi mong bà con của ḿnh, hăy đoàn kết lại, cùng nhau xây dựng mẹ hiền VN, đất nước giầu mạnh, hùng cường.” C̣n ai tin được ḷng yêu nước thương dân của ông Nguyễn Minh Triết nữa không? Houston, 24-7-2007 LTS – Nhà báo Lê Duy Nhân là một bỉnh bút chính trị của Ngày Nay, hiện cư ngụ tại Houston
Posted: 8/5/2007 5:50:37 AM
Theo tin báo từ cộng tác viên Hoa-Mai ở Việt Nam, công an tỉnh B́nh Thuận đă bắt giữ cụ Ngô Lướt vào lúc 5 giờ chiều Thứ Sáu (ngày 3/8/2007, giờ Việt Nam), với sự cáo buộc là sách động nhân dân biểu t́nh và vu khống Đại biểu Quốc hội tỉnh B́nh Thuận. Theo lời một số nhân chứng thuật lại, cuộc bắt giữ xảy ra khi cụ Lướt đang làm tấm biểu ngữ với nội dung tố cáo hai ông “Huỳnh Tấn Thành và Huỳnh văn Tí độc quyền 3 chức danh lớn ở tỉnh, bao che cướp đất, nhà của dân.” Cụ Lướt tuổi ngoài thất tuần, là một người được bà con dân oan địa phương kính trọng như là người đại diện đoàn đấu tranh khiếu kiện của tỉnh B́nh Thuận. Theo ghi nhận chung của TiengDanKeu.net, việc công an tỉnh B́nh Thuận bắt giữ cụ Ngô Lướt là một hành động khủng bố tinh thần nhằm ngăn chận Dân Oan tiếp tục đi khiếu kiện, tương tự như trường hợp hàng trăm Dân Oan thuộc các tỉnh khác đă bị công an địa phương liên tục hăm doạ, mời triệu tập tra vấn, buộc kư bản cam kết không tiếp tục đi Sài-g̣n khiếu kiện, v.v… Loạt trù dập này nhằm ngăn chận làn sóng Dân Oan đang bắt đầu ồ ạt trở lại Sàig̣n và Hà Nội để tiếp tục biểu t́nh khiếu kiện, đ̣i hỏi nhà nước CSVN phải giải quyết hợp lư và dứt khoát các trường hợp khiếu kiện đă bị giải quyết một cách vô cùng bất công ở tỉnh. Được biết, do "chính quyền địa phương" đă không giải quyết một cách "thấu t́nh đạt lư" như họ đă hứa, hàng trăm bà con dân oan các tỉnh miền Tây đă kéo trở lại Sài-g̣n và và diễn hành khiếu kiện trên một số đường phố lớn từ trưa ngày Thứ Sáu 03/08/2007, đúng hai tuần lễ sau ngày cuộc biểu t́nh khiếu kiện trước Văn pḥng 2 Quốc Hội bị đàn áp và giải tán. Theo lời phát biểu của các bà con Dân Oan đang có mặt ở Sài-g̣n, đợt biểu t́nh này sẽ được bà con cố gắng tiếp tục duy tŕ trong lâu dài, với tinh thần ôn hoà song cũng quyết liệt hơn. Điều đáng chú ư là đợt biểu t́nh lần này có dấu hiệu nở rộng ở nhiều địa phương. Vào ngày 28/7/2007, hàng trăm Dân Oan đă tập họp biểu t́nh khiếu kiện ở Trụ sở Tiếp Dân (mới) ở số 110 Cầu Giấy, Hà Nội. Vào ngày 1/8/2007, hàng trăm Dân oan khiếu kiện từ các huyện Vĩnh Lợi, Ḥa B́nh, Hồng Dân, và phường 7… tỉnh Bạc Liêu đă xuống đường biểu t́nh trước trụ sở UBND tỉnh Bạc Liêu. Cả ba cuộc biểu t́nh khiếu kiện ở Hà Nội, Sài-g̣n và Bạc Liệu hiện vẫn đang tiếp diễn. Trước đó, vào ngày 6/7/2007, hàng trăm Dân Oan Sông Hậu tỉnh Cần Thơ đă tự họp biểu t́nh trước trụ sở Ủy Ban Nhân Dân tỉnh, khiếu kiện về việc thu khoán bất hợp pháp và đ̣i phải được giải quyết thoả đáng. Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật thông tin liên quan đến đợt biểu t́nh này đến quư độc giả. www.TiengDanKeu.net
Posted: 8/5/2007 6:43:22 AM
Thứ Sáu, ngày 3 tháng 8 năm 2007 Buổi tiếp xúc giữa đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ và Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn ngày 16/7/07 tại Hà Nội Từ trái qua phải : Cô Nancy N. Tran chuyên viên chính trị Ṭa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông Michael Orona phó giám đốc Pḥng Dân chủ, Nhân quyền và Lao động thuộc Bộ ngoại giao Hoa Kỳ, và nhà báo tranh đấu Nguyễn Khắc Toàn tại buổi gặp gỡ sáng 16/7/2007 tại số nhà 11 Ngơ Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm, Thủ đô Hà Nội • Ghi chép của Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn Hôm ngày 16 tháng 7 năm 2007, vào lúc 10 giờ sáng tiến sĩ Michael Orona và cô Nancy Trần đă được anh Đào Công Đức là phiên dịch viên của Ṭa đại sứ Hoa Kỳ hướng dẫn và cùng đi tới nhà riêng của tôi, một nhà báo tự do tại số 11 ngơ Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm TP Hà Nội. Đây là cuộc tiếp xúc lần thứ hai giữa những người bất đồng chính kiến trong nước được diễn ra sau cuộc gặp lần thứ nhất với cụ Hoàng Minh Chính vào chiều ngày 11 tháng 7 trước đây mấy hôm với ông Michael Orona Phó giám đốc phụ trách Pḥng Nhân quyền, Dân chủ và Lao động thuộc Bộ ngoại giao Hoa Kỳ trong dịp ông được cử sang công tác tại Việt Nam. Cùng đi với ông Michael Orona c̣n có cô Nancy N. Tran là chuyên viên chính trị của ṭa đại sứ Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ tại Việt Nam, cô là người Mỹ gốc Việt nói giọng miền Nam. Buổi gặp này đă được diễn ra tại tư gia của gia đ́nh tôi tại pḥng khách trên tầng 2 và đă được phía Mỹ thông qua ông Nguyễn Quốc Quân đang định cư tại Mỹ, là anh ruột của Bác sĩ Nguyễn Đan Quế báo tin trước qua Thượng tọa Thích Thiện Minh hiện là Chủ tịch Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam ở Bạc Liêu. Từ đó Thượng tọa đă thông tin trước cho t ôi cách đó 1 tuần. Lẽ ra cuộc gặp được diễn ra vào ngày thứ Tư tuần này vào ngày 18/7/2007 nhưng tôi đă đồng ư và gặp vào đầu tuần để c̣n có thời gian làm một số việc khác. Hơn nữa trong hoàn cảnh hiện nay, những người như chúng tôi ở trong nước phần lớn bị quản thúc rất chặt chẽ th́ cuộc gặp cần phải được diễn ra thật nhanh chóng, bí mật, bất ngờ trước khi bị an ninh mật vụ trong nước biết và ra tay ngăn chặn. Cuộc trao đổi thân mật giữa phái đoàn đại diện Bộ ngoại giao và quan chức của Ṭa đại sứ Hoa Kỳ đă diễn ra trong không khí rất thân t́nh, cởi mở được sự giúp đỡ phiên dịch của một cán bộ người Việt như đă nói ở trên. Nội dung gồm có 3 phần chính do tôi đă tŕnh bày và thảo luận với phái đoàn đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ một cách thẳng thắn, trung thực, toàn diện như sau: - Phần thứ nhất : Phái đoàn của ông Michael Orona trước tiên đă đặt những câu hỏi về an ninh cá nhân và t́nh h́nh đàn áp, sách nhiễu của công an đối với cá nhân tôi từ khi ra tù đến nay. Tôi đă đề nghị chưa vội vă trả lời câu hỏi này ngay. Mà trái lại ngay sau đó, tôi đă chủ động tŕnh bày nội dung của ḿnh muốn đề đạt với phái đoàn đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ và đă được tôi chuẩn bị từ trước. Tôi đă đem hơn 1 trăm các đơn thư tố cáo khiếu nại, h́nh ảnh, hồ sơ của dân oan trong nước khắp 3 miền Bắc-Trung-Nam bao gồm cả ảnh chụp, đơn thư viết tay, các bản đánh máy, bản photocopy mang ra để tŕnh bày vấn nạn dân oan với phái đoàn của ông Michael Orona mà tôi thấy rất cần thiết và hệ trọng trong bối cảnh thực tế của xă hội Việt nam hiện tại. Tôi đă nêu một số trường hợp cụ thể, như vụ bà Nguyễn Thị Vàng là một thương binh 4/4, là mẹ liệt sĩ ở tỉnh Kiên Giang, người có công với chế độ nhưng đă bị bắt giam bỏ tù 2 năm trong những năm 1997-1999 và bị vu cáo là xâm phạm đến luật đất đai. Cho đến nay th́ bà Nguyễn Thị Vàng vẫn ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng và vừa qua bà đă bị phía công an Việt Nam tại thủ đô hành hung, cướp một số giấy tờ cũng như đập bát hương thờ con trai là liệt sĩ của bà. Tôi cũng đă đưa cho đoàn xem những h́nh ảnh nhà cửa của bà tại quê hương tỉnh Rạch Giá ngày nay gọi là sau hơn 32 năm được miền Nam được giải phóng ( nay là tỉnh Kiên Giang ). Đó là túp lều rách nát của bà tại quê hương hiện tại làm cho đoàn của ông Michael Orona rất chú ư. Tôi đă trưng ra cho đoàn biết lệnh tha tù của bà Nguyễn Thị Vàng khi bà đă hết án 2 năm tù giam, thời kỳ bà bị chính quyền tỉnh Kiên Giang bỏ tù chỉ v́ kiên tŕ đấu tranh đ̣i lại ruộng đất của ḿnh… Chụp ảnh kỷ niệm giữa nhà báo Nguyễn Khắc Toàn và Tiến sĩ Luật khoa Michael Orona đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ tại phố Nguyễn Khắc Cần TP - Hà Nội lúc 12 giờ 20 trước khi ông chia tay trở về Ṭa đại sứ ở số 7 phố Láng Hạ, quận Đống Đa, TP - Hà Nội Sau đó tôi đưa ra những vụ nổi bật khác, như trường hợp của ông Vơ Văn Nghệ là một nhân viên t́nh báo của ngành công an Việt Nam trong những năm 1965 – 1967, sự kiện đă xảy ra cách đây đă hơn 40 năm. Ông đă nhiều lần bị tù đầy và đánh đập rất dă man tàn bạo đến hỏng cả mắt, tàn phế suốt đời chỉ v́ đấu tranh chống tiêu cực bảo vệ tài sản quốc gia. Hồi đó ông Nghệ đă bị nhà cầm quyền Việt Nam bắt giam trái phép, biệt giam trong xà-lim, bị cùm khóa rồi hàn cố định hai chân lại dính với bệ nằm xi măng đến lở loét nhiễm trùng. Ông đă phải nằm bất động trần truồng 15 tháng ṛng ră một ḿnh trong xà-lim tối tăm, hôi thối, chỉ cho đến khi ông Vơ Văn Nghệ sắp chết khi c̣n da bọc xương th́ mới được công an Thanh Hóa tạm thả ra để cho chết tại nhà nhằm phi tang, xóa mọi dấu vết tội ác của họ... Tiếp đó tôi đă đưa tiếp những trường hợp của những đồng bào dân tộc người S’tiêng, người Hmông, người Hoa, người Tày, người Nùng, người Dao, người Kinh v.v… ở xă Đắc Ơ, huyện Phước Long tỉnh B́nh Phước, đă bị chính quyền địa phương chỉ đạo cho hơn 400 công an và bộ đội trong 2 năm (2005 và 2006) đến càn quét đốt hàng trăm nóc nhà của nhân dân, tàn phá hoa màu, chặt vườn cây điều và các cây ăn trái khác của đồng bào các dân tộc nghèo khổ. Lực lượng vũ trang này c̣n bắt gà, vịt và chó của dân để ăn thịt, đánh đập nhân dân tùy tiện rất dă man. Bắt giam những người dân có lời nói chống đối, phản kháng để bảo vệ hoa mầu, tài sản ruộng rẫy là thành quả công sức lao động nhiều năm của ḿnh. Sau đó công an đă đem họ giam trong xe đặc chủng của cảnh sát phơi nắng 1 ngày ṛng rồi chiều tối mới chở về công an huyện Phước Long của tỉnh để giam nhốt. Tiếp theo là tôi đưa các hồ sơ h́nh ảnh vụ của bà Phạm Kim Thu 81 tuổi ở xóm 8, xă Ỷ La, thị xă Tuyên Quang là vợ và mẹ liệt sĩ đă hy sinh cho đảng CSVN và chế độ XHCN VN, thế mà gia đ́nh bà Kim Thu vẫn bị cướp nhà, rồi bà bị đẩy vào trại bảo trợ xă hội tỉnh. Ở đó bà cũng không yên ổn tiếp tục bị ngược đăi, đánh đập tàn bạo phải trốn khỏi trại bảo trợ xă hội tỉnh để ra vườn hoa dân oan Mai Xuân Thưởng t́m công lư, lẽ phải. Trường hợp nữa là ông Nguyễn Duy Huân, kỹ sư cầu đường, nhà báo chuyên nghiệp, cựu sĩ quan quân đội, cựu đảng viên ĐCSVN đă bị bỏ tù oan ức. Ông bị nhà cầm quyền tỉnh Tuyên Quang bắt giam 19 tháng trong xà lim, khi họ đưa ra ṭa chỉ c̣n da bọc xương, bị liệt 2 chân không đi được phải khiêng cáng ra trước vành móng ngựa gọi là xét xử trước ṭa án nhân dân. Hiện nay bà Kim Thu và ông Duy Huân là những dân oan khiếu kiện ở Mai Xuân Thưởng đă, đang tiếp tục sống lay lắt ở đây và ở tại Hà Nội từ 3 đến 10 năm trời nay mà vẫn chưa đ̣i được công lư và công bằng cho ḿnh. Tiếp theo là tôi đưa ra loạt hồ sơ những trường hợp dân oan ở các tỉnh Phú Yên, Cà Mau, An Giang, Đồng Tháp, Rạch Giá, Bắc Giang, B́nh Dương, Đồng Nai, Hà Nội, Hải Pḥng, Sài G̣n…. cho phái đoàn của đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ xem. Cả tiến sĩ Michael Ôrona và cô Nancy N.Trân rất chăm chú lắng nghe, họ đều ghi chép tỷ mỷ, cụ thể mọi chi tiết về các trường hợp, các vụ việc oan khuất của đồng bào các tỉnh trong nước là nạn nhân. Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn bắt tay thân mật với ông Michael Ôrona khi trao tặng ông các bài vở, tài liệu về hồ sơ dân oan tố cáo và dân chủ tại pḥng khách của gia đ́nh Tiếp nữa là tôi có đưa ra hơn 50 bản viết tay của đồng bào dân tộc, phần lớn là người họ Điểu sắc tộc Stiêng là dân gốc bản xứ nhiều đời ở địa phương tỉnh B́nh Phước cũng đă bị cướp đất, đốt nhà, chặt phá hoa màu để cho đoàn của ông Michael Orona biết. Tôi cũng đưa ra những h́nh ảnh mà phía bộ đội mà công an huyện Phước Long đă tiến hành càn quét, đốt phá, đánh đập và bắt giam trái phép nhân dân trong các chiến dịch càn quét như vậy. Đó là những cảnh chặt phá hoa màu, đốt nhà, cảnh đánh đập nhân dân tại xă Đắc Ơ, huyện Phước Long, tỉnh B́nh Phước, đây chính là những bằng chứng hùng hồn minh chứng tội ác của phía công an và bộ đội của tỉnh B́nh Phước đă gây ra cho nhân dân lao động nghèo khổ ở đây. Hiện nay họ phải sống cảnh màn trời chiếu đất không cơm ăn, không ruộng rấy và chăm sóc y tế giữa rừng sâu núi thẳm vô cùng cực khổ và hết sức thương tâm… Tôi cũng cho phái đoàn biết, có rất nhiều đồng bào các dân tộc ở vùng đó đă lặn lội ra tận Hà Nội để đưa đơn khiếu nại tố cáo với nhà nước CSVN trung ương. Tôi c̣n cho đoàn ông Michael Orona và đại diện Ṭa đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội hay : Số đồng bào dân tộc này đă kéo đến nhà riêng của tôi để nhờ lên tiếng bênh vực nỗi đau khổ, oan khuất của họ, và ngày 12 /7/2007, tôi đă tổ chức cho họ được trả lời phỏng vấn nhiều giờ đồng hồ liên tiếp trên 2 đài phát thanh hải ngoại là Việt Nam Sydney ở Úc Châu và Chân Trời Mới ở Pháp để tố cáo những sự thật hăi hùng đó. Điều đáng chú ư và đặc biệt là 9 đồng bào trong số gần 20 người đă tham gia phỏng vấn trên các rađio trên đă nói bằng chính Tiếng Dân tộc của ḿnh để tố cáo cho dư luận toàn thế giới biết những tội ác đă xảy ra tại quê hương và nơi họ cư trú ổn định trong nhiều năm qua. Khi nghe đến đây ông Michael Orona rất xúc động đánh giá và được người phiên dịch nói lại : “ Tôi đă thấy rơ sự hoạt động rất nhiệt t́nh v́ nhân dân của ông để bênh vực cho những người dân nghèo khổ cô thế, bị áp bức và bạo lực lộng hành. Bởi v́ có tới 2 lần tôi đặt câu hỏi về t́nh h́nh cá nhân của ông, nhưng không được trả lời ngay mà ông chỉ nêu những vấn đề của nhân dân ra trước ”. ( Nguyên văn qua lời phiên dịch viên Đào Công Đức ) Tôi đă đưa ra những h́nh ảnh biểu t́nh ở Hà Nội cũng như Sài G̣n hiện nay để cho phái đoàn biết và khẳng định vấn nạn dân oan ở trong nước không c̣n là một vấn đề nhỏ trong đời sống của người dân Việt Nam nữa. Vấn nạn này có không chỉ trong phạm vi một vài tỉnh hay là một vài thành phố, mà trên đời sống thực tế ở Việt Nam hiện nay thảm nạn dân oan, th́ xă nào cũng có, thôn nào cũng có, huyện, tỉnh, thành phố nào cũng có….Con số nạn nhân là dân chúng bị khổ nạn, bị đàn áp, áp bức, khủng bố, đánh đập, trù dập hăm hại, bị bỏ tù oan sai nhiều năm tháng, bị đối xử bất công vô nhân đạo, bị tước đoạt tài sản ruộng đất, vườn tược, hoa màu của nhân dân trong nước đă diễn ra lan tràn trên khắp cả đất nước. Số lượng nạn nhân được coi là Dân oan có thể nói lên đến hàng triệu, thậm chí rất nhiều triệu người. Có thể coi thảm kịch Dân oan tại Việt nam hiện nay chỉ đứng sau thảm kịch Thuyền nhân đầy tang tóc, bi thương sau biến cố ngày 30/4/1975 ở miền Nam Việt Nam đă diễn ra và kéo dài hơn 2 thập kỷ sau cột mốc lịch sử đau thương này trên đất nước ta. Tôi đă khẳng định với phía đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ rằng khổ nạn dân oan tại Việt Nam phải được nhận thức thật công bằng, khách quan, đúng đắn và cần phải xếp vào phạm trù vi phạm nhân quyền nghiêm trọng đă và đang diễn tiến ngày càng trầm trọng tại Việt Nam hiện nay. Chứ công luận không nên chỉ chú tâm quan niệm đơn thuần, rằng giá trị Nhân quyền, Dân chủ chỉ bao hàm là các tiêu chuẩn, khái niệm về các quyền Con quyền căn bản mà dư luận lương tri tiến bộ trên thế giới đă, đang quan tâm bênh vực cho nhân dân trong nước bị tước đoạt, như các quyền Tự do ngôn luận và phát biểu chính kiến, Tự do báo chí và xuất bản, Tự do tổng tuyển cử, Tự do thông tin, Tự do lập hội và sinh hoạt đảng phái chính trị, Tự do tín ngưỡng, tôn giáo và thờ phụng…. Như vậy là qua các thảm kịch dân oan trong nước hiện nay, th́ Quyền mưu sinh và tồn tại tối thiểu của nhân dân, cả mạng sống, sự đảm bảo an toàn thân thể và nhân phẩm, danh dự của các công dân trong nước đă, đang bị xúc phạm, bị chà đạp, bị nhục mạ trắng trợn rất thô bạo và hết sức nghiêm trọng. Các minh chứng về nạn dân oan như trên, mà thủ phạm là giới cầm quyền các cấp, các ban ngành trong bộ máy quyền lực độc tài gây nên, chính là những bằng chứng về sự vi phạm Nhân quyền cực kỳ nặng nề không thể biện minh hay chối căi được nữa trước công luận trong, ngoài nước và quốc tế. Khi gần kết thúc phần tŕnh bày về dân oan th́ tôi đă tặng lại cho đoàn một số các hồ sơ để chứng minh cho đoàn của ông Michael Orona biết về vấn nạn dân oan như đă nói. Ông Michael Orona đă đặt ra câu hỏi: “ Vậy th́ những người tố cáo chống tham nhũng, chống bất công, đ̣i công lư và công bằng xă hội, đ̣i minh oan th́ số phận của họ có bị ngược đăi như vậy không ? ”. Và ông c̣n nêu câu hỏi để lắng nghe tôi trả lời : “ Có thể những người dân đó họ bị nhà nước lấy đất, trưng thu để mở đường hay quy hoạch khu công nghiệp, hoặc đô thị mới th́ sao ? ”. Tôi đă b́nh tĩnh và ngay lập tức trả lời tiến sĩ Michael Orona: “Đúng là ở Việt Nam hiện nay có nhiều hộ dân bị nhà nước thu hồi hay trưng thu đất để phục vụ mở rộng đường xá giao thông hay dành cho khu quy hoạch đô thị mới nào đấy. Đó là việc mở mang phát triển kinh tế xă hội, là cải thiện cơ sở hạ tầng kỹ thuật rất cần thiết cho công cuộc xây dựng lại đất nước. Tuy nhiên trong quá tŕnh giải tỏa để thực hiện các dự án tái thiết như thế ở trong nước, th́ đă xảy ra việc nhiều quan chức nhà nước đă ăn chặn tiền đền bù của người dân. Chính sách giá cả đền bù cho dân của nhà nước CSVN trung ương đă quá lỗi thời, quá xa rời so với giá cả thực tế của thị trường, xa rời đời sống thực tiễn của xă hội và hoàn toàn mang tính áp đặt, độc đoán, trịch thượng, quan liêu, họ không coi lợi ích của người dân bị giải tỏa đất đai là yếu tố quan trọng hàng đầu. Mặt khác khi triển khai thu hồi đất theo chính sách đă lỗi thời đó của nhà nước CSVN th́ lại phát sinh ra tiêu cực tham nhũng, chính quyền địa phương các nơi chèn ép người dân, họ đă tiến hành lấy đất đai, lấy ruộng rẫy của người dân trên tư thế của một chính quyền chuyên chế, ngạo ngược, áp đặt giá quá rẻ mạt gần như cướp trắng, cướp không của nhân dân. Trong khi đó giá đất đai ngoài xă hội th́ lại theo quy luật thị trường tự do, bị nạn đầu cơ trục lợi vô cùng đắt đỏ. Thậm chí có nhiều trường hợp họ mượn danh nghĩa việc công vụ, nhân danh việc nhà nước, nhưng cướp đất của dân để chia nhau hoặc cướp đất xong đem bán giá cao kiếm lời thu lợi nhuận lớn khủng khiếp và chỉ chớp mắt đă trở nên những tỷ phú đỏ. C̣n người dân đă nghèo khổ bị cưỡng chế lấy ruộng đất, bị trả giá gọi là đền bù rẻ mạt vô cùng th́ họ lấy tiền đâu ra để bù vào việc mua nhà hoặc đất để tái định cư v́ giá cả đắt đỏ. Bởi thế, t́nh h́nh đó đă đẩy rất nhiều người dân lâm vào cảnh nghèo khổ hơn, họ bị bất công, áp bức đến đường cùng, nên họ phải biểu t́nh đấu tranh đ̣i quyền lợi công bằng và lẽ phải. Hơn thế nữa, trong khi ấy chính sách của nhà nước Việt Nam hiện nay có nói rơ là, trong việc giải phóng mặt bằng phục vụ cho việc canh tân đất nước, th́ các cơ quan hữu quan phải thực hiện họp bàn với dân, cùng t́m giải pháp trong tinh thần dân chủ, tôn trọng nhân dân, phải căn cứ vào “những điều khoản tiến bộ” trong luật đất đai hiện hành. Dứt khoát không được để người dân bị thiệt tḥi xảy ra khiếu kiện phức tạp, nguyên tắc phải tuân thủ là làm sao để nơi tái định cư phải tốt hơn, thuận tiện hơn chỗ ở cũ đă bị giải tỏa…Tiếc thay trên thực tế th́ hầu hết các quan chức ở các địa phương đă không thực hiện chủ trương và quán triệt tinh thần dân chủ đó, không coi trọng quyền lợi của nhân dân như họ nói. Phần lớn họ quen nếp tư duy thống trị toàn xă hội theo ư thức hệ cộng sản rất nặng nề, nên đă ỷ vào sức mạnh của bộ máy quyền lực độc đoán chuyên chế, khi cần là sử dụng để cưỡng bức lấy nhà đất, ruộng vườn của nhân dân rất trắng trợn và thô bạo. Có nhiều trường hợp xảy ra đổ máu gây thương vong cho người dân và kể cả cho lực lượng cưỡng chế, v́ bị nhân dân chống đối kiên cường, quyết liệt. Vấn đề chính cốt lơi, là thể chế hiện nay tại Việt Nam là độc tài đảng trị cộng sản, không dân chủ, xem thường lợi ích của nhân dân, là họ không thừa nhận công dân có quyền sở hữu và tư hữu về đất đai... Họ mập mờ và cũng khẳng định ngay trong Hiến pháp khi quy định : “Đất đai là công thổ quốc gia, là sở hữu toàn dân do nhà nước thống nhất quản lư ”… để thỏa sức vận dụng trong việc thu hồi đất đai của toàn xă hội, của nhân dân một cách tùy tiện, bừa băi, tùy thích !!! Lợi ích quốc gia và của đất nước nói chung là lớn nhất là hàng đầu và lâu dài, nhưng quyền lợi của nhân dân là quan trọng, là nhu cầu trước mắt và hiện tại để phục vụ cuộc sống của con người cần phải được ổn định, đó là an sinh tối thiểu không thể coi thường xem nhẹ. Một chế độ luôn tự nhận là “của nhân dân, do nhân dân, v́ nhân dân” th́ càng phải chú trọng phương châm số một này mới chứng minh được điều tự nhận đó cho ḿnh. Nêú ngược lại lời nói không đi đôi với việc làm th́ chỉ là sự lừa mị, dối trá và mạo danh mà thôi” Khi tôi trả lời xong câu hỏi đó tiến sĩ Michael Ôrona và cô Nancy N. Trân tỏ ra rất hài ḷng, toại nguyện có vẻ rất được thuyết phục làm họ không thắc mắc ǵ thêm. Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn đưa các tấm ảnh do dân oan Việt Nam cung cấp để tố cáo cho phái đoàn xem. Người đàn ông ngồi ngoài cùng cạnh cô Nancy N. Trân là phiên dịch riêng của Ṭa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam - anh Đào Công Đức cùng làm việc với đoàn Bộ ngoại giao Hoa Kỳ trong buổi tiếp sáng ngày 16/7/2007. Ngay sau đó tôi đă tiếp tục trả lời câu hỏi của tiến sĩ Michael Ôrôna đă đặt ra và chỉ rơ những trường hợp chỉ v́ đấu tranh chống tham nhũng mà có những người đă bị bắt giam không xét xử, hoặc xét xử và bị đánh đập rất tàn nhẫn với những bản án tù đầy rất bất công. Ví dụ như trường hợp mới nhất là ông Đinh Tất Thắng ở Thanh Hóa, tôi đă đưa ra cả đơn từ và h́nh ảnh của ông Đinh Tất Thắng 62 tuổi cho đoàn xem. Và các trường hợp ông Vơ Văn Nghệ như đă nói rơ ở trên, riêng vụ anh Đỗ Duy Thông là một công dân, một cựu chiến binh ở huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây bị đánh què tay chỉ v́ tố cáo các cán bộ địa phương tham nhũng đất đai. Anh đă ra thủ đô vạch trần sự thật để tố cáo hơn 30 tháng nay nhưng không được ai giải quyết. Tôi cũng đă tặng đoàn của ông Michael Orona toàn bộ những hồ sơ này. Tôi cũng dẫn chứng thêm các trường hợp những công dân can đảm ở tỉnh Ninh B́nh vạch mặt tố cáo các quan chức đứng đầu bộ máy đảng CSVN và chính quyền địa phương từ bí thư tỉnh ủy tới chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh này đă cấu kết tham nhũng hàng trăm tỷ đồng qua các dự án kinh tế gây thiệt hại cho ngân sách quốc gia. Nhưng khi các công dân này, họ làm đơn đấu tranh tố cáo th́ tất cả đă bị bắt giam bỏ tù, bị hành hạ đến chết trong ngục tối như trường hợp cựu trung úy quân đội nhân dân Việt Nam - Trịnh Quang Ḥa và vợ anh cũng bị bắt giam bỏ tù 3 năm. Hiện nay công an tỉnh Ninh B́nh vẫn ra sức đe dọa những người đă tạm thời được thả khỏi tù nếu tiếp tục tố cáo bọn tham nhũng. C̣n bà Nguyễn Thị Gấm 68 tuổi, một công nhân ở mỏ than Quảng Ninh đă nghỉ hưu cũng là một trường hợp nữa, chỉ v́ đi đấu tranh đ̣i quyền lợi cho gia đ́nh ḿnh mà bà bị bắt giam tới 2 lần ở trại giam Lán 14 tỉnh Quảng Ninh và Hà Nội không án hơn 40 ngày và hiện nay đă nằm ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng sang năm thứ 9. Có trường hợp ở thôn Ḥa Mỹ, xă Xuân Cảnh, huyện Sông Cầu, tỉnh Phú Yên một cụ già hơn 94 tuổi tên là Nguyễn Thị Rủ mẹ đẻ của ông Nguyễn Dương Mau thương binh 4/4, dù tuổi rất cao, sức quá yếu nhưng vẫn bị bắt giam hơn 1 năm. Sau đó cụ sắp chết trong tù mới được thả ra, lư do chỉ v́ cụ đấu tranh giữ đất đai, nhà cửa hợp pháp của ḿnh, gia đ́nh cụ đă bị đốt nhà tới 5 lần. Cùng bị bắt giam có con gái ông Dương Văn Mau là chị Nguyễn Thị Quư 41 tuổi cũng bị giam cầm hơn 6 tháng mới được thả khỏi tù, dù cho gia đ́nh này là có công với chế độ và ĐCSVN. Sau đó tôi cũng đưa ra tiếp trường hợp của gia đ́nh vợ chồng bà Đinh Thị Diên và ông Trần Khánh Thọ cư trú ở thôn 2 cùng địa phương với ông Mau ở thôn 2, xă Xuân Hải, huyện Sông Cầu, tỉnh Phú Yên bị đốt nhà tới 5 căn, cả nhà đă bị bắt giam bỏ tù tới 5 người gồm 2 vợ chồng, 2 đứa con đẻ và 1 đứa cháu. Hiện nay các con ông bà vẫn ở tù án từ 24 tháng đến 30 tháng tù giam, đáng chú ư là ông Thọ đă từng là cựu quân nhân của chế độ Việt Nam cộng ḥa cũ trước kia, nay vẫn sống trong nghèo khổ đói rách tột cùng. Tôi cũng đă tặng lại cho đoàn cả tấm ảnh của ông Vũ Đ́nh Bá và chị Trần Thị Lan là người Kinh quê gốc ở tỉnh Nam Định v́ nghèo khổ phải di cư tự do vào Nam khai hoang lập nghiệp đă mấy năm và chính họ là cư dân của xă Đắc Ơ, huyện Phước Long, tỉnh B́nh Phước hiện nay. Đó là tấm ảnh hai chú cháu ông Bá đang căng tấm biển trước Mai Xuân Thưởng có nội dung tố cáo công an và bộ đội đă phạm tội ác như đốt nhà, hành hạ, đánh đập nhân dân, chặt phá vườn cây, hoa màu của đồng bào các dân tộc thuộc xă Đắc Ơ, xă Bù Gia Mập … tỉnh B́nh Phước cho phái đoàn biết…. Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn đang giới thiệu các hồ sơ dân oan Việt Nam tiêu biểu bị nạn bạo quyền trong nước đàn áp, vùi dập tàn nhẫn. Phái đoàn đại diện Bộ ngoại giao Hoa kỳ và Ṭa đại sứ Mỹ rất quan tâm, chăm chú lắng nghe và ghi chép đầy đủ. Về vấn nạn dân oan, tôi đă xếp ưu tiên tường tŕnh trước tiên trong hơn 1 giờ đồng hồ, chiếm quá nửa thời lượng dành cho buổi làm việc với đoàn của ông Michael Orona khi họ tiếp xúc và bàn thảo với tôi sáng ngày 16/7/2007. Vấn đề này, tôi đă kết luận chỉ có đấu tranh đ̣i dân chủ hóa toàn diện đời sống đất nước, trước nhất là đấu tranh đ̣i phải gỡ bỏ thể chế độc tài đảng trị cộng sản hiện nay, đ̣i xóa bỏ điều 4 hiến pháp để mở đường xây dựng thể chế đa nguyên đa đảng th́ mới chấm dứt tận gốc rễ khổ nạn dân oan cho nhân dân. Và tất cả các nạn nhân gọi là dân oan trong nước hiện nay chỉ là sản phẩm của cỗ máy độc đoán, chuyên quyền sản sinh ra hàng ngày hàng giờ không bao giờ hết. Chính v́ thế, nên những quần chúng lao động cùng khổ là nạn nhân của áp bức bất công khi gặp các nhà tranh đấu dân chủ đă được giác ngộ nâng cao nhận thức và trở thành chiến sĩ ḥa b́nh của khối dân chủ yêu nước 8406 khá đông đảo. Hiện nay, phong trào dân chủ trong nước được các nhà tranh đấu chuyên nghiệp, có tên tuổi đă mở rộng ra, nhân rộng lên trong lực lượng dân oan. Khi nói đến đây th́ tôi đă đưa ra những trường hợp dân oan tham gia phong trào dân chủ cũng khá đông rất tiêu biểu như các chị Vũ Thanh Phương ở Đồng Nai, Hồ Thị Bích Khương ở Nghệ An, Lư Thu Duyên ở Sài G̣n, các ông Vơ văn Nghệ ở Thanh Hóa, Trần Anh Kim ở Thái B́nh, Kha Văn Chầu ở An Giang, anh Hoàng Trung Kiên ở Ninh B́nh, Nguyễn Hữu Châu ở Hà Nội, Lê Xuân Tứ ở Nghệ An, Nguyễn Thị Hồng ở Quảng B́nh, Nguyễn Thị Kỷ ở Thái B́nh v.v... . Đấy là những chiến sĩ dân chủ 8406 trưởng thành từ phong trào dân oan và c̣n nhiều nữa không kể hết. Tôi cũng nêu những trường hợp từ phong trào đấu tranh dân chủ và công bằng xă hội họ đă tham gia các đảng phái chính trị, như bà Nguyễn Thị Kỷ là người phụ nữ đầu tiên ở xă Bách Thuận, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái B́nh đă tham gia đảng Dân Chủ 21, một số cụ già nữa ở huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phú, các ông Lê Xuân Tứ ở huyện Nam đàn, tỉnh Nghệ An, Vơ Văn Nghệ ở Thanh Hóa đă có đơn viết tay dán ảnh gửi cụ Hoàng Minh Chính để xin gia nhập Đảng Dân chủ 21 chính thức…. Nói đến đây tôi đă đưa ra những bản thư viết tay xin gia nhập Đảng Dân Chủ 21 của 2 chị em cụ bà Đường Thị San và người em dâu Nguyễn Thị Trâm ở tỉnh Vĩnh Phú, của các ông Lê Xuân Tứ ở Nghệ An, ông Nguyễn Văn Thu ở Lao Cai, bà Nguyễn Thị Hồng ở xă Thạch Hà, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng B́nh… cho ông Michael Orana xem trực tiếp và cả h́nh ảnh chân dung của những công dân này. Tôi cũng lưu ư là bản thân cụ San 70 tuổi này, trước là nữ thanh niên xung phong đă tham gia cuộc chiến tranh 21 năm ( 1954-1975 ) trên tuyến lửa khu 4 cũ ở miền trung, c̣n ông Lê Xuân Tứ là cựu chiến binh, thương binh trong cuộc chiến, cựu đảng viên ĐCSVN nhưng ông đă rời bỏ ĐCS này và tự nguyện ra nhập Đảng Dân chủ 21 của cụ Hoàng Minh Chính. Sau đó tôi đưa ra tiếp các h́nh ảnh và đơn tố cáo của bà Nguyễn Thị Hồng quê xă Thạch Hà, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng B́nh ra cho phái đoàn đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ xem cảnh mẹ con bà Hồng bị mất nhà cửa phải dựng túp lều để tá túc qua ngày. Những h́nh ảnh bà Hồng đang chụp ở vườn hoa Lư Tự Trọng ven Hồ Tây trong những ngày nộp đơn tố cáo cán bộ địa phương tham nhũng, cướp đất, phá nhà của gia đ́nh ḿnh ở quê hương. Tôi nói rơ bà Hồng đă từng bị công an tỉnh Quảng B́nh đánh đập bị thương nặng đến mức câm không nói được phải ra Hà Nội nằm điều trị 6 tháng ở bệnh viện Bạch Mai…Trước kỳ đại hội ĐCSVN lần thứ 10 hồi tháng 4/2006 năm ngoái, khi người phụ nữ nông dân nghèo khổ này xông vào trụ sở Văn pḥng trung ương đảng CSVN tại số 1 đường Hùng Vương để nộp đơn đă bị cảnh vệ và công an đánh đập tàn bạo thêm lần nữa đến bị trọng thương phải đưa đi cấp cứu và nằm tại bệnh viện XanhPôn Hà Nội trong mấy tuần liền….Tôi cũng nói cho phái đoàn của ông Michael Orona và cô Nancy N. Trân biết bà Nguyễn Thị Hồng trước cũng từng là một nữ thanh niên xung phong phục vụ hỏa tuyến trong chiến tranh ở tuyến lửa khu 4 ác liệt hồi mấy thập niên về trước. Hiện nay bà Hồng đang theo kiện để kiên tŕ tố cáo bọn tham nhũng bất lương ở địa phương đă bước sang năm thứ 8 tại Hà Nội. Hàng ngày bà ta đi nhặt rác, xin ăn để kiếm sống, tối tối về ngủ tại vỉa hè ṭa án nhân dân tối cao ở số 48 phố Lư Thường Kiệt. Trường hợp đáng chú ư nữa, là của ông Lê Duy Khang giáo viên tiểu học 75 tuổi quê gốc ở huyện Thiệu Yên, tỉnh Thanh Hóa 2 vợ chồng bị bắt giam, bị đánh đập, bị tịch thu tài sản và sau khi được thả ra từ trong tù bà vợ đă chết. Ông Lê Duy Khang cũng xin vào đăng Dân Chủ 21 của cụ Hoàng Minh Chính để góp sức phấn đấu cho sự nghiệp chung của nước nhà đ̣i dân chủ hóa Đất nước Việt Nam. Trong thời gian tới bức thư của ông Lê Duy Khang xin vào đảng dân chủ 21 và ủng hộ phong trào 8406 Dân Chủ sẽ được công bố trên mạng internet toàn cầu… Trường hợp sau nữa là chị Vũ Thị B́nh quê gốc ở thành phố Hải Pḥng, hiện đang cư trú ở tỉnh Đồng Nai, gia đ́nh chị có bố mẹ đẻ đều là người đă từng phục vụ cho ĐCSVN, là cán bộ nhà nước đă có công lao đóng góp xương máu và mồ hôi để xây dựng nên chế độ này từ trước cách mạng tháng 8 năm 1945. Thế mà, khi chị đi đấu tranh đ̣i giải quưêt quyền lợi chính sách đăi ngộ cho bố mẹ ḿnh là những người có công lao với Đất nước, với cả đảng và nhà nước CSVN, và với chế độ nhưng bị oan sai, th́ chị đă bị công an Việt Nam bắt giam tù 1 năm tại trại tù Xuân Nguyên,huyện Thủy Nguyên, thành phố Hải Pḥng. Trong tù chị đă bị công an chỉ đạo tù h́nh sự đầu gấu cùng buồng đánh đập tàn bạo, bị xúc phạm danh dự nhân phẩm. Hiện nay chị đă theo kiện ṛng ră 16 năm cộng thời gian bố mẹ chị đi khiếu kiện tố cáo đ̣i công lư 10 năm trước đó nữa, tất thẩy gia đ́nh này phải theo đuổi kiện cáo là 26 năm trường. Hiện nay chị vẫn sống ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng để tiếp tục kiên tŕ vụ việc mà vẫn chưa được các cấp đoái hoài giải quyết…. Tôi cũng đă thông tin cho phái đoàn của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ biết các trường hợp dân oan bị đàn áp khốc liệt từ trước, nhưng khi gặp tôi đă được giác ngộ dân chủ nên đă trở thành những chiến sĩ tranh đấu rất kiên cường mặc dù họ là phụ nữ. Đó là các trường hợp Hồ Thị Bích Khương, Vũ Thanh Phương, Nguyễn Thị Kỷ, Lư Thị Thu Duyên, Dương Thị Xuân, Vũ Thị B́nh.…Ngay tại trong buổi gặp này, tôi đă trao cho ông Michael Orona bức thư của cô Vũ Thanh Phương đă đọc qua điện thoại di động từ trong nhà tù trá h́nh là “trại bảo trợ xă hội 1” bên huyện Đông Anh ngoại thành Hà Nội để tôi viết thành Bức thư ngỏ gửi nữ dân biểu Lôretta Shanchez hồi tháng 11/2006 trong dịp nhà cầm quyền Hà Nội đăng cai tổ chức hội nghị thượng đỉnh APEC. Tôi đồng thời cũng nhờ ông khi trở về nước trao lại trực tiếp cho bà dân biểu và Bộ ngoại giao Hoa Kỳ lá thư được viết trong hoàn cảnh đặc biệt này. Tất cả những trường hợp dân oan được tôi tŕnh bày làm cho phái đoàn của ông Michael Orana rất chú ư, quan tâm ghi chép. Bởi v́, họ được tôi cho biết phong trào dân chủ hiện nay không chỉ là xuất phát và có ở giới trí thức, nhân sĩ, từ những nhà lăo thành cách mạng, từ những nhà hoạt động tôn giáo có tên tuổi mà đă lan rộng ra thành phần lao động nghèo khổ rất đông đảo trong nước hiện nay. Về nội dung tường tŕnh này trước đại diện giới Ngoại giao Mỹ là tiến sĩ Michael Orona và cô Nancy N. Trân làm họ rất chăm chú lắng nghe, tôn trọng ghi chép toàn bộ, đồng thời ông đă phát biểu cảm tưởng là “rất bất ngờ, xúc động coi đó là những thông tin bổ ích rất cần thiết phải quan tâm đặc biệt “. Thay mặt phái đoàn, tiến sĩ Michael Orona đă cám ơn tôi cho đoàn biết những khổ nạn mà người dân Việt Nam nghèo khổ đang phải chịu đựng và hứa khi trở về nước sẽ báo cáo toàn bộ nội dung này cho Bộ ngoại giao Hoa Kỳ biết. Cuối cùng tôi cũng nói rơ là, chính v́ những hoạt động nhằm bảo vệ Nhân quyền, bênh vực giúp đỡ các nạn nhân như vậy của tôi khi trực tiếp tố cáo trên các phương tiện truyền thông như Mạng Internet, đài phát thanh, báo chí hải ngoại và quốc tế khá rộng răi hồi năm 2001 để nhằm mục đích ngăn chặn tội ác và bạo lực của giới thống trị. Do đó, tôi đă bị nhà nước CSVN đă gán buộc cho tội danh làm “gián điệp, t́nh báo cho nước ngoài ” để rồi họ mở phiên ṭa lố bịch, vu cáo, kết án tôi 12 năm tù giam vào những năm 2002-2003 như dư luận đă biết khá rơ. - Nội dung thứ hai : Tôi tŕnh bày là về Phong trào đấu tranh đ̣i dân chủ ở Việt Nam hiện nay. Tôi nói : “ Cao trào đấu tranh đ̣i dân chủ tự do đ̣i cởi mở đời sống sinh hoạt chính trị, đ̣i công bằng xă hội ở Việt Nam không phải bây giờ mới có, mà đó đă h́nh thành và diễn biến liên tục từ khi có chế độ độc tài đảng trị kiểu Xô viết pha trộn kiểu Mao ít này được thiết lập trong nước”. Tôi đă chứng minh rằng từ khi chế độ độc tài cộng sản được h́nh thành ở Việt Nam th́ giới trí thức, văn nghệ sĩ và những người có lương tâm đă cất lên tiếng nói dũng cảm của ḿnh nhằm phản kháng lại chế độ một cách có văn hóa và ôn ḥa. Tiêu biểu như phong trào Nhân Văn Giai Phẩm vào những năm 1956 – 1958. Tiếp theo sau đó vào những năm 1962-1963 xuất hiện phong trào “xét lại hiện đại ” ngay trong nội bộ ĐCSVN đ̣i cởi mở và đổi mới tư duy chính trị, ủng hộ chủ trương chung sống ḥa b́nh trên thế giới và làm ḥa dịu mối quan hệ giữa 2 hệ thống chế độ chính trị xă hội khác biệt. Vụ án này đă đi vào lịch sử và là một vết ố đen cho lịch sử đảng CSVN về đàn áp các công dân yêu nước và yêu chuộng tiến bộ trong nước. Đặc biệt tiếp theo sau nữa là, kể từ biến cố 30/4/1975 kết thúc cuộc chiến ở trong Nam, th́ phong trào đ̣i dân chủ, tự do và phản kháng chế độ cộng sản chuyên chế hà khắc đă nở rộ lên trong phạm vi các địa phương thuộc cả miền Nam, lúc bí mật âm ỉ, lúc bùng lên công khai. Đă xuất hiện rất nhiều nhân vật tranh đấu là trí thức, nhà tu hành, giới văn nghệ sĩ và các giới khác không thể kể hết, tiêu biểu như các vị Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Thích Không Tánh, Thích Thiện Minh, các linh mục như Nguyễn Kim Điền, Chân Tín, Nguyễn Văn Lư, Phan Văn Lợi, Nguyễn Hữu Giải, Bs Nguyễn Đan Quế, Gs Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Đ́nh Huy…. Trong số đó có nhiều người đă chịu án đọa đầy hàng chục năm có rất nhiều trường hợp đă chết trong lao tù….. Sau khi hệ thống XHCN ở Đông Âu sụp đổ và Liên Xô tan ră những năm cuối thập niên 1980 đầu thập niên 1990, th́ ở trong Nam đă xuất hiện phong trào đ̣i dân chủ, đ̣i đổi mới từ ngay trong nội bộ đảng CSVN mà trung tâm là Câu lạc bộ những người kháng chiến cũ do nhiều nhà lăo thành cộng sản từng giữ nhiều trọng trách trong bộ máy đảng và nhà nước đứng đầu. Cùng thời gian này là nhóm các trí thức, văn nghệ sĩ dân chủ có tên tuổi đă cất tiếng nói phản kháng mănh liệt xuất hiện trên cao nguyên Đà Lạt như các vị Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo Cự... Ở ngoài Bắc th́ xuất hiện các nhân vật đối kháng như cựu trung tướng Trần Độ, nữ văn sĩ Dương Thu Hương, ông Lê Hồng Hà, tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, nhà văn Hoàng Tiến, cựu đại tá quân đội Phạm Quế Dương….Những năm 2000 -2002 có thêm nhiều trí thức trẻ tuổi ra công khai hoạt động như Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ B́nh….C̣n tôi so với các bạn trẻ này th́ đă hoạt động dân chủ từ trước đó khá lâu cùng với các nhà đấu tranh danh tiếng như các cụ Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Lê Hồng Hà, Phạm Thị Tề, Lê Hồng Ngọc…và các trí thức, văn nghệ sĩ có tên tuổi khác như Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang, nhà văn Hoàng Tiến... Nhất là trong 2 năm 2005 - 2006 th́ phong trào đă được bung ra khắp cả 3 miền, từ Bắc – Trung - Nam ở miền nào cũng xuất hiện và có thêm rất nhiều trí thức trẻ xông vào mặt trận đấu tranh dân chủ này. Đây là phong trào đấu tranh ôn ḥa tự phát của nhân dân trong xă hội, chưa có tổ chức nhưng đă cất cao tiếng thét không ngừng đ̣i dân chủ tự do, đ̣i thực thi nhân quyền căn bản ngay trong ḷng chế độ khắc nghiệt đầy thách thức. Như vậy là, liên tục xuyên suốt chiều dài tồn tại chế độ độc tài toàn trị hà khắc mà ĐCSVN đă áp đặt lên cả dân tộc này hơn 62 năm ở miền Bắc và 32 năm qua ở miền Nam không lúc nào tắt lặng tiếng nói đấu tranh phản kháng. Nổi bật trong năm 2006 đă h́nh thành được một số tổ chức như Khối 8406, Công đoàn Độc lập Việt Nam, Liên minh Dân Chủ Nhân quyền, Hiệp Hội Công Nông Đoàn Kết, Hội ái hữu tù nhân chính trị và một số các chính đảng khác. Dù rằng bước h́nh thành các tổ chức này chỉ mang tính diễn tập, tính thách thức và là biểu tượng cho sự đoàn kết, ư chí quyết tâm cao tranh đấu đ̣i dân chủ hóa triệt để cho đất nước mà thôi. Đặc biệt nhất là có sự ra đời của 4 tờ báo do công dân hoàn toàn kiểm soát đă tự xé rào phá tan bức màn đêm đen tối bưng bít thông tin, bưng bít sự thật, tước đoạt nhân quyền của nhân dân, nhất là quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do thông tin…. mấy thập kỷ liền. Đây là lần đầu tiên sau mấy thập kỷ vắng bóng báo chí tư nhân, nay đă có bốn tờ báo đă xuất hiện vừa công khai vừa bí mật ở Việt Nam, mặc dù hiện nay phía nhà nước Việt Nam vẫn gọi đó là 4 tờ báo trái phép, là vi phạm pháp luật của nhà nước CSVN. Thế nhưng, những cánh chim mang thông điệp tự do dân chủ này vẫn bay đến tay bạn đọc trong nước và ngày càng lan rộng lan xa. Bốn tờ báo này tôi đă nêu cụ thể cho phái đoàn biết là: -Tờ thứ nhất là Tự Do Ngôn Luận, của nhóm các linh mục Chân Tín, Nguyễn Văn Lư, Phan Văn Lợi chủ biên và sau đó có mời tôi - Nguyễn Khắc Toàn và luật sư Nguyễn Văn Đài tham gia ban biên tập. - Tờ báo thứ 2 là Tập san Tự Do Dân Chủ do tôi và nhà văn Hoàng Tiến chủ trương. Khi nói đến tập san này th́ tôi đă trưng ra các số báo từ số 1 đến số 8 hiện nay để cho ông Michael Orona và cả phái đoàn Bộ ngoại giao Hoa Kỳ biết. Ông Michael Orona dừng lại và có hỏi qua người phiên dịch viên là hiện nay tờ báo này của nhóm các ông đă ra được số mới nhất là số bao nhiêu ? Tôi đă cho biết, là v́ vừa qua cả Ban biên tập báo bị bao vây, đàn áp, người th́ vào tù, người th́ phải trốn sang Cămpuchia, máy móc phương tiện làm việc bị công an nhà nước thu giữ trái phép chưa trả lại. Nên việc ra báo thường kỳ rất khó khăn, báo đă bị đứt quăng hơn 3 tháng, bị gián đoạn thời gian khá dài và chỉ ra được đến số 8 vào ngày 15/6/2007. Với tư cách một Nhà báo tự do, tôi đă bày tỏ mong muốn đất nước trong hoàn cảnh hiện nay nhân dân Việt Nam cùng cả xă hội sớm được nhà nước CSVN thực thi trả lại cho nhân dân quyền tự do báo chí, tự do xuất bản thực sự. Nếu được như vậy th́ tờ báo này của nhóm chúng tôi cũng như các đồng nghiệp khác làm báo sẽ có môi trường và điều kiện phát hành rộng răi trên phạm vi toàn quốc với số lượng bạn đọc lên đến hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu người. Ông Michael Orona đă hỏi tôi vậy nội dung tờ báo này viết về những vấn đề ǵ ? Tôi đă trả lời : Chúng tôi chủ trương đấu tranh đ̣i dân chủ tự do, nhân quyền cho nhân dân, nên các bài viết trong đó hầu hết là các bài tiểu luận, chính luận, hay trả lời phỏng vấn các báo, đài hải ngoại và quốc tế của các thành viên phong trào tranh đấu trong cả nước ở cả hải ngoại kêu gọi dân chủ, tự do, thực thi nhân quyền và công bằng xă hội. Bao giờ cũng có các bài nội dung về dân chủ, nhân quyền và phần nội dung nhỏ về dân oan trong các số báo của chúng tôi. Trong các số báo ra từng kỳ th́ phần đầu là các bài viết nhằm khai trí cho nhân dân những kiến thức, nhận thức về dân chủ, nhân quyền. C̣n phần cuối là bài vở hoặc tin tức về cuộc đấu tranh v́ công lư của khối dân oan Việt Nam và đối tượng phục vụ chủ yếu là độc giả trong nước. Nói đến đây tôi đă lật từng số báo cho phái đoàn đại diện Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ xem để chứng minh những điều khẳng định đó cho đoàn ông Michael Orona tỏ tường. Tôi cũng nhắc lại cho phái đoàn đại diện giới chức Hoa Kỳ biết sự kiện xảy ra cách đây gần 1 năm vào các ngày 11-12/8/2006 lực lượng công an Việt Nam do theo dơi và đọc trộm các thư điện tử, nên biết chúng tôi có kế hoạch sắp ra tờ báo Tập San Tự do Dân chủ không cần xin phép nhà cầm quyền Hà Nội. Do đó, họ đă tổ chức khám nhà và bắt giữ toàn bộ thành viên ban biên tập để thẩm vấn, mọi phương tiện kỹ thuật máy móc, tài liệu, tư liệu phục vụ cho việc chuẩn bị xuất bản tờ báo này công khai giữa Thủ đô vào giữa tháng 8/2006 đều đă bị tịch thu. Chiến dịch đàn áp quyền tự do báo chí qua sự kiện vang dội này đă được dư luận trong, ngoài nước và quốc tế đặc biệt quan tâm theo dơi và lên án kịp thời. Tuy bị đàn áp khủng bố khốc liệt như vậy, nhưng tờ báo của anh em chúng tôi vẫn ra đúng ngày giờ đă định là vào đúng dịp quốc khánh của nhà nước CSVN mùng 2/9/2006, và đến nay tờ báo đă tồn tại trong vùi dập, đàn áp tàn khốc tơi bời được gần 1 năm…. - Tờ báo thứ 3 là Tổ Quốc của nhóm trí thức dân chủ tiến bộ do tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, cựu đại tá Phạm Quế Dương… đứng đầu, và gồm có hơn 10 biên tập viên là các nhà trí thức tranh đấu dân chủ ở trong nước như Phạm Hồng Đức, Nguyễn Phương Anh… v.v… Và một số kư giả bên ngoài tham gia trong hội đồng cố vấn như các ông Nguyễn Minh Cần, Nguyễn Gia Kiểng, Bùi Tín…. và tôi cũng cho họ biết tờ báo này đă ra được số 21. - Tờ báo thứ 4 là Tạp chí Dân Chủ của cụ Hoàng Minh Chính và ông Trần Khuê chủ biên. Tờ báo này là cơ quan ngôn luận của Đảng Dân Chủ Thế Kỷ XXI do cụ Hoàng Minh Chính và ông Trần Khuê chủ trương và đứng đầu. Khi giới thiệu xong các tờ báo trên th́ cả ông Michael Orona và cô Nancy N. Trân đều đặt câu hỏi với tôi : “Vậy các tờ báo trên in ấn, xuất bản, phát hành theo phương cách và h́nh thức nào để đến tay bạn đọc quan tâm?”. Tôi đă nói rơ h́nh thức phát hành phổ biến bốn tờ báo này, là hiện nay tất cả được song song phát hành dưới hai h́nh thức, cách thức. Một là trên mạng internet có các địa chỉ rơ ràng để độc giả truy cập, hai là h́nh thức báo giấy sẽ được in xuống mỗi khi bạn đọc có nhu cầu, với cách thứ 2 chúng tôi chủ yếu để phục vụ người đọc trong nước. Khi nghe đến đây th́ cả ông Michael Orona cũng như cô Nancy Trần rất bất ngờ v́ lần đầu tiên được nh́n thấy tờ báo của các nhà tranh đấu đối kháng ở trong nước xuất hiện trước mặt các vị khách. Tôi đă tặng lại cho ông Michael Orona 3 số báo Tự do Dân Chủ để các vị khách Hoa kỳ biết và t́m hiểu. Ông Michael Orona đă cám ơn và hứa sẽ mang về Mỹ để báo cáo với Bộ ngoại giao về t́nh h́nh đặc biệt thú vị này. Cô Nancy N. Trân c̣n nêu thêm câu hỏi : “ Vậy bạn đọc trong nước có khó khăn ǵ để truy cập đọc tờ báo này không và làm sao bạn đọc trong nước có thể xem được các tờ báo này ? ”. Tôi đă trả lời rơ là, tất cả các trang web của hải ngoại và kể cả quốc tế viết về chính trị, thông tin sự thật, thời sự, văn hóa văn nghệ…. trong và ngoài nước đều bị công an và nhà nước CSVN lập tường lửa để ngăn chặn người dân quốc nội. Ai muốn vào xem báo chí của phong trào dân chủ Việt Nam và hải ngoại đều phải biết cách vượt tường lửa do công an VN dựng lên, chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn đọc các đường link của báo hoặc gửi các số báo đó theo email của họ để độc giả có thể xem được. Trong buổi gặp này tôi cũng trực tiếp kư tặng cho phái đoàn ông Michael Orona và cô Nancy N. Trân bài “ Góp ư với đại hội đảng CSVN của một người tù vừa được thả khỏi trại giam ”. Tôi đă nói rơ bài này là được viết sau khi tôi được ra tù đúng một tháng, hoàn thành xong vào ngày 24/2/2006. Riêng về bài này, tôi nói lại cho phái đoàn biết rằng : “ Chính ông Michael Marine là đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam cùng với ông bí thư thứ 2 Nalthan W. Jensen là 2 người đầu tiên đă được tôi trực tiếp kư tên trao tặng trong buổi gặp giữa tôi và bí thư thứ 2 của ṭa Đại sứ Hoa Kỳ, phụ trách về chính trị tại địa điểm số 59A phố Lư Thái Tổ, Hà Nội vào ngày 01/3/ 2006 năm ngoái trong ṿng vây an ninh mật vụ dày đặc hăm dọa tôi, trước khi thư góp ư này được tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang công bố rộng răi trên mạng internet ”. Tôi cũng cho đoàn biết là buổi gặp đó theo ông Nalthan W. Jensen cho hay chỉ là bước đi tiền trạm nhằm thăm ḍ thái độ của chính phủ Việt Nam để mở đường cho việc sau đó Ngài đại sứ đặc mệnh toàn quyền Hợp chủng quốc Hoa Kỳ - Michael Marine sẽ gặp tôi sau đấy vào khoảng từ 15 đến 20 ngày. Nhưng đáng tiếc là sau khoảng thời gian 15- 20 ngày sau đó, th́ buổi gặp giữa tôi và ngài đại sứ Hoa Kỳ đă không được tiến hành và diễn ra như lời quan chức Ṭa đại sứ Hoa Kỳ đă cho tôi biết trước đó. Có lẽ theo dự đoán của tôi, là v́ lư do tế nhị trong ngoại giao và phía Ngài đại sứ Hoa kỳ muốn giữ thể diện cho phía nhà nước CSVN. Bởi thế mà ngài đại sứ đă tạm dừng buổi tiếp xúc đáng lẽ được diễn ra như dự định. Tôi có phát biểu với Tiến sĩ Michael Ôrona như vậy và nói tiếp : “H́nh như Ngài đại sứ Michael Marine là vị đại sứ bênh vực cho Nhân quyền và Dân chủ cho người dân Việt Nam chưa được nhiệt t́nh và tỏ ra yếu nhất trong mấy nhiệm kỳ các đại sứ Hoa Ky đă công tác tại Việt Nam kể từ khi 2 nước thiết lập quan hệ ngoại giao chính thức. Bởi v́ khi tôi c̣n ở trong trại tù Nam Hà, th́ vào giữa năm 2003 đă được gia đ́nh khi đến trại thăm nuôi thông tin cho biết là có ngài đại sứ Hoa Kỳ khi đó là ông Uyliam Bớchat đang giữ nhiệm kỳ tại Việt Nam đă đề nghị chính phủ Hà Nội cho vào gặp tôi trong trại tù Ba Sao - Nam Hà, nhưng không được phía Việt Nam chấp nhận “. Khi nghe đến đây th́ trực tiếp tiến sĩ Michael Orona cũng giải thích để tôi biết rằng : Ngài đại sứ Michael Marine có lẽ v́ muốn giữ mối quan hệ ngoại giao 2 nước không trở nên phức tạp và muốn giữ tế nhị cho phía nhà nước Việt Nam, nên chưa muốn tiếp xúc với tôi theo dự định từ trước. Nhưng trong chuyến đi sang Việt Nam lần này chính đích thân ông Michael Marine rất quan tâm đến trường hợp của tôi – ( tức Nguyễn Khắc Toàn) và Ngài đại sứ cùng Bộ ngoại giao Hoa Kỳ đă chỉ đạo ông đến gặp cụ Hoàng Minh Chính và tôi. Ông nói rơ thêm là chính phủ Hoa Kỳ, Tổng thống G W. Bush, Bộ ngoại giao Hoa Kỳ và kể cả ngài đại sứ Michael Marine rất quan tâm đến trường hợp của tôi, bởi v́ tiếng nói của “các ông là rất quan trọng ”. ( nguyên văn lời ông Michael Orona qua người phiên dịch ) Tiếp theo sau phần tŕnh bày của tôi về những vấn đề đấu tranh đ̣i tự do, dân chủ ở trong nước. Tôi đồng thời khẳng định là phong trào dân chủ hiện nay trong nước đang tiếp tục phát triển đi lên và nở rộ, nhưng cũng c̣n rất non yếu và mới chỉ là bước mở đầu tập dượt. Mặc dù chính phủ cộng sản Việt Nam đang t́m mọi cách đàn áp, triệt hạ, thủ tiêu phong trào này, bằng chứng là qua một loạt vụ xử án, bắt bớ những chiến sĩ dân chủ, những chiến sĩ của phong trào ḥa b́nh - Khối 8406 như quí vị đă biết, mà nổi bật nhất là các vụ xử án bác sĩ Lê Nguyên Sang, luật sư Nguyễn Bắc Truyền, nhà báo Huỳnh Nguyên Đạo ở Sài G̣n. Ở Huế th́ có linh mục Nguyền Văn Lư, anh Nguyễn B́nh Thành, anh Nguyễn Phong, v.v.... Ở Hà Nội th́ có 2 luật sư Lê thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài….
Posted: 8/6/2007 7:31:56 AM
Tôi đă tới và tôi đă thấy [*] Chính trị - xă hội Thương Bác Sản tường thuật Chiều nay, tôi phải dùng khá nhiều “chiêu thức” mới lọt vào được tới nơi bà con ta đang ngồi, tiếp xúc cách không chính thức với họ... Và sau đây là đôi ḍng tường thuật: Tỉnh đẩy xuống huyện, huyện đẩy lên sở Hiện nay, theo quan sát cá nhân, có 59 người dân tụ tập ở 210 Vơ Thị Sáu. Phần lớn trong số họ là người già, phụ nữ. Không có biểu ngữ, không có cờ quạt, không có những băng-rôn tố cáo, cũng không có những lời kêu gọi Thủ Tướng, Chủ tịch Quốc hội như những lần trước. Cạnh đó, có 4 công an ngồi canh giữ để ngăn cản mọi sự tiếp xúc với bà con. Bất cứ người nào có hành vi nh́n bà con cách chăm chú khi chờ đèn đỏ đều được nhắc nhở bằng những cái vẫy tay của công an. Bà con ta nh́n những người đi đường với ánh mắt đề pḥng, ḍ xét và cả trông đợi... Sau khi mua một tờ báo và gởi xe chỗ anh bán báo, tôi vừa đi vừa đọc báo để tiến đến chỗ bà con ḿnh ngồi. Đảo mắt nh́n quanh, có ba anh công an đă đi vào trong hẻm, chỉ c̣n anh Trung úy ngồi xa xa... Tôi liền ngồi xuống chỗ bà con tỉnh Đồng Tháp đang tụ họp. Có lẽ được lời như cởi tấm ḷng, nhiều người dân nói chuyện với tôi một cách chân thành, dân dă. Trước đây họ hứa nếu về sẽ giải quyết, nhưng khi về rồi th́ họ lại chẳng làm ǵ cả, vẫn theo cách trước đây là hứa lèo. Tỉnh đẩy xuống huyện, huyện đẩy lên Sở Tài nguyên - Môi trường, chúng tôi chẳng thể nào đi hết được! » Một người dân Châu Thành, Đồng Tháp Một người dân (xin được giấu tên) ở Châu Thành, Đồng Tháp cho hay: "Tụi tui kéo lên đây là v́ chính quyền không giải quyết ǵ hết trơn. Họ có tiếp xúc, nhưng trong buổi tiếp xúc ấy, họ chỉ lo tranh căi với chúng tôi mà không nói về chuyện đúng sai, không hẹn ngày giải quyết". Một người khác cho biết: "Trước đây họ hứa nếu về sẽ giải quyết, nhưng khi về rồi th́ họ lại chẳng làm ǵ cả, vẫn theo cách trước đây là hứa lèo. Tỉnh đẩy xuống huyện, huyện đẩy lên Sở Tài nguyên - Môi trường, chúng tôi chẳng thể nào đi hết được". "Sao bà con không lên chỗ văn pḥng quốc hội nữa?" - tôi hỏi. Bà con trả lời rằng: "Không lên đó nữa đâu, chỗ đó cấm rồi, lên đó cũng chẳng làm ǵ được cả. Thôi, đành ngồi ở đây vậy". Một người khác kể lại: "Hồi đó, ông phó chủ tịch tỉnh đem xe lên mời chúng tôi về, một số người già được mấy người trẻ bảo lên xe về trước để giữ ǵn sức khỏe, những người c̣n trẻ ở lại đấu tranh tiếp nhưng đến đêm th́ bị ép lên xe. Báo chí bảo là không cưỡng ép, nhưng làm ǵ có chuyện đó chú!" Tối nay áp thấp nhiệt đới bà con ngủ đâu? Được biết, bà con ta lên đây phần đông là dân nghèo. Họ phải vay mượn, có bà con như người cung cấp đơn cho tôi bảo rằng phải vay lăi cao để có tiền lên đây đi kiện. "Nhiều năm lắm rồi chú ạ, chúng tôi chẳng biết khi chết có đ̣i lại đất được không" bà tâm sự. Tôi hỏi bà con: "Các bác có thể cho cháu một tờ đơn được không?". Bà con bắt đầu ḍ hỏi: "Chú làm ở cơ quan nào? Chúng tôi ngán mấy cơ quan lắm rồi. Họ cũng cho người đi hỏi han mà chẳng có làm ǵ cho chúng tôi được đâu, có người c̣n bị liên lụy nữa đấy!". Tôi trả lời: "Cháu chưa đi làm. Nhưng thấy bà con phải khổ cực như này, cháu không cầm ḷng được. Cháu chẳng làm ǵ được cho bà con, chỉ biết chạy lại thăm hỏi thôi". Những người nghe tôi nói vậy th́ xúc động, vài chị rưng rưng nước mắt: "Phải chi người ta cũng hỏi han chúng tôi như vậy, nghe chúng tôi nói thôi cũng đă thấy an ủi lắm rồi. Nhưng chú cẩn thận đấy, từ sáng tới giờ có một người xe ôm ngồi suốt ở đây, chẳng thấy chở khách ǵ cả, chắc là công an ch́m". Tôi nh́n về theo hướng bà con chỉ, th́ thấy một thanh niên đeo khẩu trang, kính đen, đang cầm tờ báo... Chẳng biết anh ta có theo dơi tôi không... Đang nói chuyện với bà con th́ anh trung úy công an từ đằng xa đi tới. Tôi nói bà con chuẩn bị một tờ đơn cho tôi, và đứng dậy đi ngược hướng của anh trung úy để đến chỗ khác. Tại đây, những người dân khốn khổ vẫn đăm chiêu nh́n ra đường, nh́n về hẻm 210. Tôi hỏi tại sao bà con nh́n về đó nhiều vậy. Họ trả lời: "Chúng tôi chờ xem có cái xe nào biển số xanh đi vô đó không, nếu có th́ chúng tôi sẽ chặn xe lại để gởi đơn. Nhưng từ sáng tới giờ chẳng thấy chú ạ..." Thấy anh trung úy đă ra sạp báo ngồi, tôi tiến về nơi bà con Đồng Tháp đang ngồi. Lúc này, các bà các cô đă soạn cho tôi một bộ đơn, và tôi nhanh chóng kẹp vào tờ nhật báo Văn Hóa Thể Thao, số một bộ mới. Chẳng biết "anh xe ôm" kia có nh́n thấy không, nhưng thôi kệ anh ta. Tôi hỏi bà con: "Tối nay bà con ngủ ở đây sao?". Bà con tỏ ra lo lắng: "Đang lo đây chú. Đang có áp thấp nhiệt đới, ở đây sợ nhiều người già không chịu được. Với lại ở đây sợ đêm khuya bị hốt về, đi thuê nhà trọ th́ không đủ tiền... Thôi, đành phó mặc cho ông trời vậy!" Ba anh công an từ trong hẻm 210 đi ra, đảo mắt quan sát một ṿng, rồi tiếp tục chia nhau các vị trí... Thấy t́nh h́nh có vẻ cũng không thuận lợi, bà con bảo tôi cầm đơn đi nhanh, không có "công an đến hạch hỏi th́ phiền cho chú"... Tôi nghe lời bà con đứng dậy đi. Tiến tới chỗ sạp báo để lấy xe. Anh trung úy nh́n tôi chằm chằm, tôi gật đầu chào, bất chợt bực tức, tôi buông một câu hỏi: "Người dân lên đây, bao giờ th́ đưa dân về Sếp?"... Anh trung úy cúi gầm mặt và lấy tờ báo che lại bảng tên... (Về tờ đơn, tôi sẽ gởi lên sau khi scan nhé!) ________________________________ [*] Tựa và tiêu đề do ban biên tập X-cafe đặt.
Posted: 8/6/2007 1:51:27 PM
Re : DCV Online Tác giả Văn Thanh Ḥa............. Rất ngao ngán khi phải nói đến luật pháp CSVN, trước đây có một nhà luật học của VNCH v́ trót dạy chạy theo tiếng gọi của tà ma bá đạo cộng sản, sau khi thức tỉnh bà ta phán một câu xanh dờn để đời....CSVN cũng có nhiều luật, nhưng không có luật nào thuộc loại đẳng cấp văn minh, nhưng dù sao cũng là luật, họ không áp dụng luật pháp mà chuyên xài luật rừng !!! Toà Án CSVN không theo luật mà theo lệnh !!! nhất là những vụ xử các tội quan trọng đều có..."án lệnh" từ trong bóng tối của Đảng !!! Thế th́ công bằng, công tâm, công lư đều trở nên vô nghĩa trước một Toà Án...âm binh CSVN chỉ làm cái việc...moi tim uống máu nhân dân bằng thủ đoạn của Đảng !!! Cam đoan những điều nêu trên là lời thật việc thật, nếu ai không tin cứ hỏi bà NBT sẽ rơ, đặc biệt là các đảng viên cộng sản trẻ người non dạ dễ bị nhồi nhét tư tưởng...bệnh hoạn Hồ Chí Minh bằng những mỹ từ được nhuộm bằng xương trắng Trường Sơn, gió tanh mưa máu Hà Nội !!! chiến sĩ Sinh Bắc Tử Nam !!! Tất cả đều làm băng hoại tuổi trẻ ViệtNam hơn là làm cho họ thấy đâu là chính tà, đâu là quân cộng sản quang minh chính đại hay là một lũ bịp bợm, tàn nhẩn, sát nhân, không có luật pháp ǵ cả, mà chỉ có ḷng hận thù thâm độc. Kể ra cũng phải thông cảm cho họ v́ từ ngày tên "khỉ đột' Hồ Chí Minh tuân hành mệnh lệnh cộng sản quốc tế về áp đặt nhân dân ViệtNam phải tuân theo chủ nghĩa côn đồ cộng sản th́ c̣n ǵ là đạo đức !!! c̣n ǵ là luân thường đạo lư !!! nên thường xuyên xảy ra cảnh con tố cha, vợ tố chồng...gia đ́nh tan nát !!! xă hội băng hoại nên từ đó bọn "thợ rừng" CSVN chỉ c̣n con đường duy nhất là "động" Ba Đ́nh hoặc "hang" Pát Pó, họ có muốn ngoi lên cũng không xong v́ bên cạnh đó c̣n có những tên vô loài Thái Thượng Hoàng sẳn sàng...thanh toán theo luật...xă hội đen. Do đó ông BORIS YELTSIN từng là đảng viên cao cấp Đảng CSLX mà cũng là cựu Tổng Thống nước Nga Tự Do tuyên bố : KHÔNG CẦN SỬA SAI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN, CHỈ CẦN VỨT BỎ VĨNH VIỄN VÀO THÙNG RÁC. Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết và toàn bộ đảng viên CSVN nghỉ sao về lời tuyên bố của ông BORIS YELTSIN ? Ông ta là một tên phản động chăng ? Hay...ông ta chính là một cứu tinh của nhân loại ?
Posted: 8/6/2007 6:49:35 PM
Good work! I like it! [@door41.txt||4||p-21||3||
Posted: 8/7/2007 4:02:40 AM
......Ly' DDa.i Nguye^n ....Hơn ai hết, Trung Cộng phải biết đối thủ của họ trong vùng này là Nhật với Ấn và luôn luôn có chàng khổng lồ Mỹ ở sau lưng. Mỹ lờ lững với ASEAN, v́ khối này vẫn chỉ là nắm cát rời, không dại ǵ hăm hở để chộp lấy, vừa dễ bị tuột tay, vừa bị oán ghét. Cho nên Hoa Kỳ đă áp dụng một đường lối thực tiễn hơn, đó là đi thẳng vào từng nước Á Châu, và sẽ t́m cách ngắn nhất để đến được với chính "chủ nhân ông" của các nước đó là Người Dân, qua cao trào Dân Chủ Hóa Toàn Cầu, mà tổng thống Geoger W. Bush đă chính thức tuyên bố tại diễn đàn Dân Chủ Praha là, yêu cầu ngoại trưởng Rice chỉ thị cho tất cả các Đại Sứ Hoa Kỳ ở những quốc gia thiếu tự do: "Phải t́m gặp những nhà hoạt động dân chủ. T́m đến những người tranh đấu nhân quyền". Riêng với các Quốc Gia Dân Chủ giầu mạnh như Nhật, Ấn, Úc th́ Hoa Kỳ tích cực tăng cường quan hệ chiến lược pḥng thủ chung để " chống khủng bố, ngăn bành trướng", nhằm bảo đảm an ninh trong vùng Á Châu Thái B́nh - Ấn Độ Dương. Mỹ đă vừa kư với Ấn về chương tŕnh hơp tác nguyên tử. Chính nhờ vậy, dù Trung Cộng vẫn nuôi mộng bành trướng mà chưa dám lộ liễu. Chúng chỉ hiếp đáp Việt Cộng để tranh phần làm chủ vùng dầu khí Trường Sa, với hy vọng lấy đó mặc cả với Mỹ để trao đổi với số phận của bọn đàn em c̣n ngồi trong Bộ Chính Trị Việt Cộng. Thực ra, nếu ở trong chỗ riêng tư, tâm t́nh mà hỏi, từ Nông Đức Mạnh trở xuống tới các đảng viên Việt Cộng thường, về việc: Nếu buộc phải chọn Mỹ hay Tầu Cộng? Chắc rằng cả đám sẽ có câu trả lời thủ thỉ th́ thầm là chọn Mỹ. Thế nhưng đi với Mỹ th́ phải Dân Chủ Hóa chế độ, để hội nhập với toàn cầu, làm ǵ c̣n có cơ hội cho họ lạm quyền tham nhũng, bóc lột dân oan. Nên họ vẫn muốn dựa vào Trung Cộng để yêu sách với Mỹ, nhằm củng cố cộng đảng mà bám ghế. Mới đây, một hội nghị cấp cao giữa Tô Huy Rứa ủy viên Trung Ương Việt Công với người tương nhiệm của Trung Cộng là Lưu Văn Sơn tại Quế Dương Trung Hoa về lư thuyết Xă Hội Chủ Nghĩa. Xem ra, Việt Cộng vẫn muốn cố gắng bám lấy thứ chủ nghĩa chết tiệt ấy. Nhưng thái độ của tổng thống Bush trong dịp gặp Nguyễn Minh Triết đă cho thấy, ông Bush quyết thực hiện chính sách Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền ở Việtnam. Trong khi đó Trung Cộng buộc phải buông đàn em Bắc Hàn để được Nam Hàn và Mỹ cưu mang. Đến bọn quân phiệt Miến Điện, Trung Cộng cũng không dám giữ độc quyền. Bởi vậy số phận của những người như Nông Đức Mạnh- tổng bí thư, Nguyễn Phú Trọng- chủ tịch quốc hội, Nguyễn Khánh Toàn- thứ trưởng công an và bọn đàn em Trung Cộng, giống như chỉ mành treo chuông. Trong khi đó nhiệm kỳ của đại sứ Mỹ tại Hà Nội, Michael Marine kết thúc, ông này trước kia vốn là phó đại sứ Mỹ tại Bắc Kinh Trung Cộng. Những năm ông làm Đại Sứ Mỹ tại Việtnam đó là sự biểu hiện chính sách ngoại giao của Mỹ về Việtnam, là phải nắm vững được những mối tương quan nhân quả giữa Việt Cộng và Trung Cộng, để Mỹ tùy duyên ứng xử. Đến giai đoạn mới này, tổng thống Bush bổ nhiệm ông Michael Michalak, người từng làm phó đại sứ tại Tokyo Nhật Bản, hiện là nhân viên cao cấp của Mỹ tại tổ chức APEC, vào chức vụ tân đại sứ Mỹ tại Hà Nội. Điều đó chứng tỏ chính sách ngoại giao Mỹ tại Việtnam sắp tới, hướng về phía Nhật Bản hơn là Trung Cộng. Phải chăng mối quan hệ Mỹ - Tầu về Việtnam đă ngă giá? Phải chăng cũng chính nhờ thế, mà Việt Cộng phải ngậm bồ ḥn làm ngọt để cho ASEAN thành lập Ủy Ban Nhân Quyền? Đúng là: "Biết buông th́ sẽ được". Little Saigon ngày 31-07-2007.
Posted: 8/7/2007 4:55:23 AM
Dân oan Trường Sa Tan Van Trần Khải Tất nhiên là bực bội chứ. Chuyện hải quân Trung Quốc bắn giết dân ḿnh th́ ai mà không bực bội. Tuy nhiên, không phải dân ḿnh ai cũng biết những chuyện đau ḷng này, v́ hơn 600 báo đài nhà nước không được phép nói tới. Cho nên, sóng gió Biển Đông trở thành chuyện trong nước hầu hết không ai bận tâm, v́ hầu hết không biết tới. Kể cả thành phần gọi là sinh viên, những người tương lai sẽ nắm vận mệnh đất nướcViệt Nam, cũng bị nhà nước Hà Nội bịt miệng, bịt tai về các vấn đề biển đông. Nhưng về phía Trung Quốc th́ sao? Nếu bạn theo dơi các cuộc thảo luận trên các mạng của tuổi trẻ Trung Quốc, bạn sẽ kinh ngạc khi thấy rằng chính phủ CSTQ đang làm cho họ tin rằng phần nhiều Biển Đông là thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Và có vẻ như Bắc Kinh đang chuẩn bị cho các thế hệ tương lai của Trung Quốc sẽ làm chủ thực sự vùng Biển Đông. Và đối với quốc tế, có vẻ là nhà nước cộng sản Việt Nam đang có vẻ trở thành dân oan để ra LHQ xin khiếu kiện v́ bị cướp mất Trường Sa. Hải quân Trung Quốc bắn giết dân ḿnh th́ ai mà không bực bội. Nhưng biểu t́nh chống Việt Weekly là ưu tiên cao hơn? Nguồn: và Ảnh: DCVOnline Bản tin Đài BBC ngày 20/07/2007 đă tŕnh bày vấn đề theo hướng những người Việt Nam quan tâm, khi ghi nhận t́nh h́nh tàu hải quân Trung Quốc hôm 09/07/2007 đă nă súng vào một số thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam trong vùng biển gần Trường Sa, cách TP Sài G̣n 350km. Các nguồn tin quân sự cho hay một thuyền của Việt Nam đă ch́m trong vụ tấn công nay. Một ngư dân thiệt mạng và một số người khác bị thương. BBC sau đó phỏng vấn Giáo sư Carlyle Thayer, một chuyên gia về Việt Nam tại Học viện Quốc pḥng Úc châu, và được Giáo Sư trả lời, trích: Các sỹ quan hải quân Việt Nam nói các tàu của Trung Quốc đă có hành động gây hấn một thời gian nay… Đây rơ ràng là biến cố thứ hai trong ṿng ba tháng vừa qua. Nó cho thấy các tàu của Trung Quốc ngày càng hoạt động mạnh hơn đẩy thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam trở về. Tôi không nghĩ rằng đây là chiến lược mới của Trung Quốc, thế nhưng những quan chức quân sự của Việt Nam mà tôi có dịp nói chuyện cho biết từ năm ngoái đến năm nay, mỗi khi có tàu đánh cá hay tàu hải quân của Việt Nam vào khu vực tranh chấp th́ họ sẽ phải đương đầu với sự đe dọa của Trung Quốc… Có một điều ai cũng biết rằng bất kỳ sự xáo trộn nào trong vùng này đều sẽ dễ dàng làm các nhà đầu tư bỏ chạy. Và chuyện này đă xảy ra với hăng dầu BP. Giáo Sư Thayer nói với BBC: …Chính phủViệt Nam th́ bây giờ đang rất muốn tập đoàn dầu lửa Anh Quốc tiếp tục triển khai công việc thăm ḍ, thế nhưng việc Trung Quốc phản đối khiến cho BP đă phải ngừng dự án… Tất nhiên là hầu hết những người Việt Nam biết chuyện đều bực bội. Bạn dễ dàng đọc những lời phẫn nộ đó ở rất nhiều trang web Việt ngữ trên thế giới. Điều này dễ hiểu, v́ người Việt ḿnh tự nhiên phải bênh vực chủ quyền các đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Nhưng thấy rơ là Trung Quốc không nhượng bộ tí nào choViệt Nam ở vùng Biển Đông. Bản tin trên tờ Energy Tribune ngày 23-7-2007, tựa đề “Exploring the Troubled Waters of the Spratly Islands” (Thăm Ḍ Vùng Biển Sóng Gió của Đảo Trường Sa) được nhà phân tích Lee Geng ghi như sau, với ngôn ngữ có vẻ như bênh vực Bắc Kinh: …PetroChina, công ty hàng đầu Trung Quốc, đă tŕ hoăn khảo sát dữ kiện địa chấn ở vũng cạn Huaguang Trough nơi Trường Sa để bày tỏ thiện chí với Việt Nam. Trong khi TQ kêu gọi khai thác chung vùng đảo đang tranh chấp, TQ cũng đang tự tài trợ khảo sát vài blocks nằm trùng với các blocks mà Việt Nam đ̣i chủ quyền. Hồi tháng 4, Bộ Ngoại Giao TQ phản đối quyết địnhViệt Nam khai thác các mỏ khí đốt Hải Thạch và Mộc Tinh và xây 1 ống dẫn cho dự án, tố cáoViệt Nam xâm phạm chủ quyền và quyền cai trị hành chánh của TQ nơi đó.Việt Nam bất chấp phản đối, cho là mỏ khí này nằm trong thềm lục địa và vùng riêng của Việt Nam. Chuyện có thể tệ hại đi vào năm tới, khi PetroChina bắt đầu khoan giếng thăm ḍ dầu ở vùng Huaguang Trough. Công ty đă hợp đồng một dàn khoan nước sâu từ công ty Mỹ Transocean để sẽ khoan giếng Huaguang 1 vào cuối tháng 3, 2008. Địa điểm dự kiến nằm khoảng 230 kilomét phía nam của Sanya thuộc tỉnh Hainan, Trung Quốc, và cách 240 kilômét phía đông của Đà nẵng, Việt Nam. PetroChina muốn khoan mũi dầu này sau khi khảo sát địa chấn cho thấy có 10 bọc dầu ở vùng Huaguang, trong đó có 6 bọc dầu vượt xa 100 kilomét. Nghĩa là, sang năm 2008 sẽ c̣n sóng gió nữa. Sẽ c̣n gay cấn nơi vùng đảo quanh đó. Nhưng chúng ta không nên tin chính xác rằng nơi đó nằm 230 kilômét cách Sanya, v́ Trung Quốc lúc nào cũng muốn chứng tỏ rằng các vùng này gần lănh thổ TQ hơn là lănh thổ VN. Điều cần chú ư đặc biệt là trong khi công ty dầu Anh Quốc BP chạy khỏiViệt Nam, th́ công ty dầu Hoa Kỳ Transocean chạy sang kư hợp đồng kiếm dầu cho Hoa Lục. Tại sao thế? Có phải Pḥng Thương Măi Hoa Kỳ đă rỉ tai cho các hăng dầu Mỹ là nên rời bỏViệt Nam để chơi với TQ có lợi hơn? Người Việt hải ngoại về Thanh Hoá thăm hỏi giúp đỡ gia đ́nh ngư dân bị cảnh sát biển Trung Quốc giết hại Nguồn: và Ảnh: Viet Democracy Network (MLDCVN) Đặc biệt cần chú ư nữa là nằm dưới vùng Huaguang của Trường Sa được tin là có 10 túi dầu, trong đó có 6 túi dầu rộng xa hơn 100 kilômét, nghĩa là sẽ nằm rất gần với Đà Nẵng. Cũng có nghĩa là khi chuyện khai thác dầu tiến hành, ngư dân Việt Nam sẽ c̣n khổ sở với các tàu chiến Trung Quốc canh gác vùng khai thác dầu mới này (nếu, giả thiết rằng Việt Nam không chịu khai thác chung vùng này, và cứ tranh chấp, đ̣i đưa ra LHQ để làm dân oan khiếu kiện). Thêm nữa, có vẻ như chúng ta đoán ra lư do v́ sao nhiều tháng trước xảy ra các hiện tượng loang dầu bể Đông. Bí hiểm, từng tấn dầu trôi lềnh bềnh ngoài Thái B́nh Dương – hóa ra, có lẽ là đàn anh Trung Quốc lúc đó bí mật thăm ḍ các mỏ dầu quanh Trường Sa. Tương quan lực lượng các quốc gia đang tranh chấp ở quần đảo Trường Sa Nguồn: american.edu/The Inventory of Conflict & Environment (ICE) Trời ạ, cả dân tộc Việt Nam ḿnh sẽ trở thành dân oan cả đấy, kéo đi khiếu kiện là vừa. Bởi v́ Trung Quốc đang bày tṛ giựt mất Trường Sa đấy. Chờ tới sang năm 2008 là sẽ thấy rơ hơn. Mà lúc đó, có nổ súng th́ thế giới lại tưởng đàn emcộng sản Việt Nam bắn pháo mừng Thế Vận Bắc Kinh 2008 của đàn anh Trung Quốc.
Posted: 8/7/2007 8:07:28 AM
Nguyễn Tiến Trung bị công an thẩm vấn ngay sau khi từ Pháp về đến Sài G̣n 2007.08.07 Trà Mi, phóng viên đài RFA Du sinh Nguyễn Tiến Trung, người khởi xướng và lănh đạo Tập hợp thanh niên dân chủ, đă trở về Việt Nam sau khi tốt nghiệp chương tŕnh cao học tại Pháp. * Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này * Tải xuống để nghe Tin này khiến cho giới hoạt động dân chủ trong và ngoài nước không khỏi ngạc nhiên và lo lắng cho sự an toàn của anh, bởi trong suốt quá tŕnh học tập ở nước ngoài, Tiến Trung là người tích cực phát động và tham gia vào các hoạt động cổ vơ dân chủ cho Việt Nam. Nguyễn Tiến Trung và Hoàng Lan chụp h́nh lưu niệm với vợ chồng Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush. H́nh do Tiến Trung cung cấp. >> Xem h́nh lớn hơn Anh đă tận dụng mọi cơ hội có thể để lên tiếng kêu gọi một nền dân chủ thực thụ trên quê hương, từ các chiến dịch vận động sự quan tâm của giới trẻ khắp nơi như “Marathon Nối ṿng tay lớn”, các thỉnh nguyện thư gửi tới giới lănh đạo cao cấp tại Việt Nam và quốc tế, cho đến các cuộc tiếp xúc trực tiếp với nguyên thủ các nước như Hoa Kỳ, Canada, Châu Âu… Về nước, t́nh h́nh của anh hiện giờ ra sao? Chỉ 8 tiếng đồng hồ sau khi có mặt tại Sài G̣n, anh đă dành cho Trà Mi một cuộc phỏng vấn đặc biệt. Muốn được trực tiếp đối thoại Trà Mi: Trung có thể cho biết thêm bạn về đến Việt Nam khi nào, mọi việc tiến triển ra sao, có an toàn, thuận lợi không? Nguyễn Tiến Trung: Trung về đến Sài G̣n lúc 12 giờ trưa hôm nay, ngày 6/8/2007. Trà Mi: Đựơc tin Trung quyết định về nước sau khi tốt nghiệp, giới trẻ yêu chuộng dân chủ trong và ngoài nước rất lo lắng cho sự an toàn của Trung v́ những hoạt động công khai tích cực cổ vơ cho dân chủ do chính bạn đề xướng và tham gia trong thời gian học tập ở nước ngoài. Sự lo lắng này th́ cũng có cơ sở thôi, bởi ngay khi c̣n ở Pháp, Trung đă nhiều lần bị toà đại sứ tại đây “để ư”. Bản thân Trung không lẽ bạn không lo ngại những điều đó? Lư do nào khiến bạn mạnh dạn trở về nước? Nguyễn Tiến Trung: Thứ nhất, Trung tin rằng ḿnh không làm điều ǵ phạm pháp cả. Thứ hai, ḿnh làm việc thành thật, thật ḷng, nên Trung tin rằng ḿnh có thể ngồi nói chuyện với nhau v́ cùng là người Việt Nam cả. Ḿnh không nghĩ rằng sẽ có những chuyện ǵ quá đáng xảy ra. V́ vậy, Trung quyết định về gặp nhau tận mặt nói chuyện th́ vẫn hơn là cứ viết bài từ xa rồi tưởng tựơng thế này, thế kia. Như trường hợp báo An ninh thế giới chẳng hạn, họ đă viết bài về Tập hợp thanh niên dân chủ với những điều không trung thực một tí nào cả. Và Trung nghĩ rằng nếu nhà báo muốn tiếp xúc với Trung để nói chuyện thẳng thắn th́ Trung rất sẵn ḷng thôi. Trung quyết định về để mọi người thấy ḿnh làm những điều thành thật, thật ḷng, chứ ḿnh không sợ ǵ cả. Bị thẩm vấn ngay tại phi trường Trà Mi: Kể từ khi đặt chân về tới Việt Nam tới nay, có đại diện nào từ phía chính quyền muốn gặp gỡ và đối thoại với Trung chưa? Nguyễn Tiến Trung và Thủ tướng Canada. RFA file photo. Nguyễn Tiến Trung: Có rồi, ngay khi đặt chân xuống tới sân bay, Trung đă bị giữ lại 3 tiếng đồng hồ, nói chuyện với 2 anh công an. Cuộc nói chuyện diễn ra cũng thoải mái, cởi mở, chân t́nh thôi. Trà Mi: Nội dung trao đổi ra sao? Nguyễn Tiến Trung: Cuộc trao đổi xoay quanh những vấn đề như t́nh h́nh giáo dục ở Việt Nam và ở Pháp và t́nh h́nh chính trị của Việt Nam và của Pháp. Đại để ư của họ là vấn đề th́ ai cũng thấy rồi, nhưng để sửa chữa th́ cần phải có thời gian, chứ không thể nóng vội. Họ nghĩ Trung là người “nóng vội”, Trung cũng đă tŕnh bày quan điểm của ḿnh. Trà Mi: Thế họ có đưa ra thông điệp ǵ không? Họ có đe doạ ǵ chăng? Nguyễn Tiến Trung: Đe doạ th́ hoàn toàn không có. Có điều họ giữ lại máy tính xách tay cuả Trung để kiểm tra. 8 giờ sáng mai Trung phải quay lại sân bay để cùng với hải quan lên Sở Văn hoá Thông tin. Sở Văn hoá Thông tin sẽ kiểm tra máy tính của Trung xem bên trong nội dung chứa những ǵ. Hồi năy có một người công an điện thoại cho ba của Trung, nói rằng chiều mai Trung phải lên làm việc ở công an quận. Nhưng Trung chưa nhận đựơc giấy mời, cho nên ḿnh nghĩ rằng nếu không có giấy mời th́ ḿnh sẽ không đi. Ḿnh lên làm việc th́ phải có giấy mời đàng hoàng chứ không phải nói miệng được. Sẵn sàng chấp nhận những chuyện tồi tệ nhất Trà Mi: Ngay từ những phút đầu tiên khi trở lại đất nước của ḿnh, bạn đă gặp không ít phiền toái không đáng có như vậy, ư của bạn như thế nào? Trung có hối hận với quưêt định của ḿnh không? Có dự trù những việc tệ hơn như thế sẽ xảy ra với ḿnh chăng? Nguyễn Tiến Trung: Khi ḿnh quyết định trở về, ḿnh đă chuẩn bị tâm lư, tinh thần, và cả thể lực nữa cho những chuyện tồi tệ nhất có thể xảy ra, nhưng ḿnh luôn hy vọng vào những chuyện tốt đẹp nhất. Trung thấy những ǵ ḿnh làm cũng chưa là ǵ. Chẳng hạn như, so với những người cách mạng tiền bối đă hy sinh, ḿnh cũng chưa là ǵ cả. Cho nên ḿnh thấy cũng không có ǵ đặc biệt để đáng nói đâu. Trà Mi: Người lănh đạo đă về nước rồi, hướng tới Tập hợp thanh niên dân chủ sẽ như thế nào? Nguyễn Tiến Trung trong một cuộc tiếp xúc với giới chức Âu Châu. RFA file photo Nguyễn Tiến Trung: Hiện tại th́ Ban đại diện Tập hợp Thanh niên dân chủ đă có đủ ở 4 châu lục: Châu Á, Châu Úc, Châu Âu, và Châu Mỹ. Các bạn trong Tập hợp sẽ vẫn hoạt động b́nh thường, vẫn giữ các hoạt động như từ trước đến nay. Đồng thời, thời gian sắp tới sẽ phát triển mạnh mẽ hơn nữa ở Việt Nam. Tiếp tục hoạt động cổ vơ dân chủ Trà Mi: Trở về Việt Nam chắc chắn những hoạt động cổ vơ dân chủ của Trung sẽ bị hạn chế rất nhiều. Bạn có nghĩ rằng sẽ có thể tiếp tục theo đuổi lư tửơng của ḿnh và tiếp tục lănh đạo Tập hợp thanh niên dân chủ trên con đường đấu tranh, kêu gọi một nền dân chủ thực thụ cho Việt Nam không? Nguyễn Tiến Trung: Trung biết chắc chắn sẽ có nhiều khó khăn, nhưng phải vựơt qua thôi. Điều ǵ cũng có hai mặt lợi và hại. Đấu tranh ở nước ngoài th́ cũng có cái dở, cái hay. Đấu tranh trong nước cũng có cái dở, cái hay. Ḿnh phân tích th́ thấy rằng nên về nước hơn là ở bên ngoài. Trà Mi: Nhưng thực tế cho thấy những người mạnh dạn lên tiếng ủng hộ dân chủ trong nước đều gặp không ít khó khăn trong cuộc sống do chính quyền gây áp lực từ nhiều phía, từ gia đ́nh cho đến công ăn việc làm, thậm chí là bắt bớ tù đày hay quản thúc, khiến người ta phải nản chí. Trung dự định làm thế nào để có thể tránh được những sự sách nhiễu đó? Nguyễn Tiến Trung: Thứ nhất, trong Tập hợp thanh niên dân chủ ḿnh có anh em. Trong phong trào dân chủ Việt Nam có mọi người cùng đoàn kết với nhau, cùng bảo vệ nhau. Ḿnh có tổ chức, có lực lựơng th́ mới hỗ trợ và bảo vệ nhau được, chứ c̣n đấu tranh cá nhân khi làm một việc quá lớn như dân chủ hoá Việt Nam th́ một ḿnh không bao giờ làm được. Đó là cái Trung tự tin. Ḿnh không bao giờ cô độc cả, lúc nào cũng có anh em, đồng đội, bạn bè hỗ trợ cho ḿnh. Trà Mi: Trong trường hợp bất khả kháng, nếu có một lúc nào đó Trung phải lựa chọn giữa hai con đường: hoặc là phải bỏ qua lư tưởng để đựơc ổn định cuộc sống, đựơc mưu cầu tương lai như đa số bạn trẻ ngày nay đang làm; hoặc là phải đối đầu với những nan nguy, thậm chí là phải đánh đổi cả tuổi trẻ, tương lai của ḿnh để tiếp tục lên tiếng kêu gọi dân chủ cho Việt Nam như những ǵ bạn từng ao ước, th́ Trung sẽ cân nhắc như thế nào trước hai sự lựa chọn này? Nguyễn Tiến Trung: Ḿnh luôn khẳng định là sẽ làm đến cùng, nhưng cái ǵ cũng vậy, nói th́ dễ lắm, nhưng cần phải có thời gian để chứng minh. Ngay cả việc ḿnh quay về cũng có rất nhiều bạn hồ nghi việc này. Ḿnh nghĩ mọi người tin hay không tin th́ cứ để đó, thời gian sẽ trả lời. Chứ c̣n ḿnh như thế nào th́ bạn bè, đồng đội ḿnh, ai cũng đă biết cả rồi. Ḿnh có thể khẳng định chắc chắn là sẽ làm đến cùng, và đó là lư tửơng của ḿnh mà. Mọi chuyện khó khăn ḿnh đă xác định trước khi về Việt Nam rồi. Trà Mi: Liệu bạn có đựơc sự ủng hộ của gia đ́nh và người thân hay không? Nguyễn Tiến Trung: Về gia đ́nh, Trung chỉ nói vắn tắt thế này. Ba mẹ Trung coi Trung như là người lớn, đă trên 18 tuổi, và là một công dân rồi. Cho nên, Trung có quyền quưêt định của Trung, Trung tự lập. Những ǵ Trung làm, Trung sẽ tự chịu trách nhiệm trước pháp luật, chứ không phải bố mẹ chịu trách nhiệm về những ǵ Trung làm. Trà Mi: Xin cảm ơn Tiến Trung rất nhiều v́ đă dành thời gian cho buổi nói chuyện này, và cũng xin cầu chúc cho bạn đựơc nhiều may mắn, thành công trong những dự định sắp tới. Nguyễn Tiến Trung: Xin cảm ơn đài RFA và qúy vị thính giả nghe đài. ( Co' pha?i cha(ng dda^y la` mo^.t ba^~y xa^.p se~ ba('t nhu*~ng con mo^`i Tu*. Do Da^n Chu? Thu*.c Su*. Cho Vie^.t Nam ??? )
Posted: 8/7/2007 3:56:47 PM
Sức mạnh thứ ba - Nguyễn Đạt Thịnh E-mail Trang 1 / 2 Có 3 sức mạnh trực tiếp quyết định cuộc đấu tranh dân chủ tại Việt Nam hiện nay: một là thực lực dân chủ trong quốc nội, hai là bạo lực đàn áp của Việt Cộng, và chót hết là những áp lực quốc tế đến từ bên ngoài. Bài báo này thảo luận về sức mạnh thứ ba, về những áp lực quốc tế trong đó áp lực của Hoa Kỳ được Việt Cộng nể nang hơn cả. Thực lực dân chủ trong nước đang ngày một mạnh hơn sau đợt đàn áp khởi đầu từ cuối tháng Ba, với vụ án bịt miệng linh mục Nguyễn Văn Lư và một loạt những chiến sĩ dân chủ khác. Cả bọn chủ chốt Việt Cộng lẫn những chiến sĩ dân chủ đều biết hành động đàn áp không dập tắt được ngọn lửa đấu tranh, mà ngược lại c̣n tưới dầu vào lửa. Sau vụ án bịt miệng tại Huế, đấu tranh tràn về Sài G̣n, Việt Cộng tiếp tục đàn áp, và giờ này đấu tranh đang thể hiện thành những cuộc xuống đường tại Hà Nội. Hà Nội sẽ đàn áp, và những người đang xuống đường cũng biết như vậy. Tân đại sứ Hoa Kỳ ông Michael Michalak nói trong buổi điều trần trước thượng viện ngày 24 tháng Sáu để được tấn phong, “Có thể họ đàn áp những người đối lập để yên ḷng là cuộc bầu cử quốc hội ngày 20 tháng 5 diễn tiến tṛn trĩnh.” Chữ “họ” dĩ nhiên là để chỉ Việt Cộng. Nhưng sau bầu cử 5/20 đấu tranh dân chủ vẫn tiếp diễn, đàn áp cũng vậy. Bà dân biểu Loretta Sanchez, ngày 24 tháng Bẩy, viết thư cho Nguyễn Minh Triết nói, “Tôi muốn ông trả lời thẳng cho tôi biết nguyên nhân những hành động hung bạo của cảnh sát chống lại những người phản đối ôn ḥa.” Nguyên đại sứ Hoa Kỳ ông Michael Marine cũng đồng ư với nhận xét của viên chức thay thế ông. Ông nói đến bầu cử gian lận, và nhận định người Việt Nam vẫn chưa có quyền cử tri để lựa chọn chánh phủ. Marine ca tụng linh mục Lư và những chiến sĩ dân chủ là những nhân vật can đảm, thông minh, yêu nước, chủ trương tranh đấu bất bạo động và tôn trọng pháp luật, nhưng Việt Cộng diễn dịch luật pháp để truy tố họ. “Chúng ta đều biết là linh mục Lư đáng lẽ không phải bị ở tù, nhưng theo định nghĩa pháp lư của Việt Nam th́ ông đă phạm luật,” Marine nói. “Tôi tin rằng những luật lệ đó đă giới hạn quá đáng những ǵ người dân có quyền nói và làm. “Linh mục Lư kêu gọi thay đổi về chính trị nhưng kêu gọi một cách ôn hoà. Chúng tôi tin rằng không một ai có thể bị tù đày v́ những hoạt động như vậy. Do đó, chúng tôi kêu gọi trả tự do cho ông và tiếp tục đ̣i hỏi cho đến khi ông được tự do.” Tại phiên điều trần của Ủy ban Đối ngoại hôm thứ Ba 7/31, dân biểu Chris Smith nói: "Ngay sau khi chính phủ Việt Nam được khen ngợi là đang đi về chiều hướng mới thì họ đã lập tức tìm cách bỏ tù những người tốt nhất, sáng giá nhất và dũng cảm nhất Việt Nam, những người đã lên tiếng bảo vệ nhân quyền". Ông điều trần để xin thông qua bản dự luật “nhân quyền Việt Nam ” do ông đệ nạp. Ông nói, "Dự luật này sẽ cho chính phủ Việt Nam nhận thức rằng vi phạm nhân quyền sẽ đi kèm với chịu chế tài." Việt Cộng điên cuồng phản ứng chống sức mạnh thứ ba như chúng đang điên cuồng đàn áp sức mạnh thứ nhất. Chúng chỉ trích Smith trên đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV) và gọi ông là người "đại diện cho một số thế lực thiếu thiện chí với Việt Nam ." Chúng nói, “Những nhân vật mà dự luật này đang ra sức bảo vệ chính là những phần tử đă vi phạm pháp luật, do có những hành vi lôi kéo, kích động người khác chống đối Nhà nước Việt Nam, như Nguyễn Văn Lư, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân..." Chúng c̣n hô hào, "bác bỏ và ngăn chặn việc đưa dự luật này ra thảo luận trước Quốc hội Mỹ là yêu cầu cần thiết và chính đáng." Dĩ nhiên chỉ cần thiết và chính đáng đối với chúng để chúng tiếp tục đánh cắp nhân quyền và dân quyền của người Việt Nam , tiếp tục đàn áp mọi chống đối dù chống đối hoàn toàn bất bạo động. Sức mạnh thứ ba : tân đại sứ Michael Michalak, nguyên đại sứ Michael Marine và Dân biểu Chris Smith tác giả dự luật Nhân quyền Việt Nam 2007 Sức mạnh thứ ba đang yểm trợ thuận lợi cuộc tranh đấu cho dân chủ trên tuyến đầu quốc nội. Tuy nhiên việc thay đổi đại sứ chỉ giới hạn trên lănh vực nhân sự: một ông Michael này đi, một ông Michael khác đến, và dân biểu Smith chỉ có thể thành công nếu ông thuyết phục được đa số thành viên quốc hội biết rơ sự thật Việt Nam và chấp nhận góc nh́n của ông. Khối người có bổn phận giúp ông Smith vững tin ông đang đi đúng đường là chúng ta, khối người Việt hải ngoại, khối người rất đông lại giầu ḷng yêu nước, giầu kiến thức, có phương tiện tài chánh. Mỗi người một tay, chúng ta viết thư, gọi điện thoại, viết e-mail nói với Smith, với Condoleezza Rice, với Loretta Sanchez, với Michael Marine, với Michael Michalak, nói với họ là chúng ta cảm ơn họ đă yểm trợ cuộc đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam, đă bênh vực những ông già, bà lăo dân oan khiếu kiện. Xin thử h́nh dung cảm nghĩ của những nhân vật này trước vài trăm bức e-mail mỗi ngày của cử tri cảm ơn họ. Tôi rất khổ tâm v́ có lần tôi phải viết bài vận động hai vị dân biểu gốc Việt lên tiếng về những cuộc đàn áp của Việt Cộng, và càng khổ tâm hơn khi thấy quư vị này vẫn êm re. Ước ǵ họ cũng chỉ làm công việc “cảm ơn” giản dị để khích lệ các chính khách thiện chí đang yểm trợ chúng ta. Nguyễn Đạt Thịnh
Posted: 8/7/2007 4:26:20 PM
...... Nguyen Dat Thinh .....Marine ca tụng linh mục Lư và những chiến sĩ dân chủ là những nhân vật can đảm, thông minh, yêu nước, chủ trương tranh đấu bất bạo động và tôn trọng pháp luật, nhưng Việt Cộng diễn dịch luật pháp để truy tố họ. “Chúng ta đều biết là linh mục Lư đáng lẽ không phải bị ở tù, nhưng theo định nghĩa pháp lư của Việt Nam th́ ông đă phạm luật,” Marine nói. “Tôi tin rằng những luật lệ đó đă giới hạn quá đáng những ǵ người dân có quyền nói và làm. “Linh mục Lư kêu gọi thay đổi về chính trị nhưng kêu gọi một cách ôn hoà. Chúng tôi tin rằng không một ai có thể bị tù đày v́ những hoạt động như vậy. Do đó, chúng tôi kêu gọi trả tự do cho ông và tiếp tục đ̣i hỏi cho đến khi ông được tự do.”...Nguyen Dat Thinh.....
Posted: 8/8/2007 6:21:00 AM
Tâm thư của một người trong nước kính gởi đồng bào thân thương ở hải ngoại (LÊN MẠNG Thứ ba 7, Tháng Tám 2007) Hoàng Trung Việt Kính gởi đồng bào Việt Nam hải ngoại. Trong hoàn cảnh đầy khó khăn và gian nguy mà các phong trào đấu tranh trong nước đang phải gánh chịu. Thời gian qua với sự trợ giúp của đồng bào VN hải ngoại khiến cho chúng tôi, những người đang dấn thân đối mặt với bạo quyền vô cùng cảm kích, sự trợ giúp này có đôi lúc khiến cho chính quyền CSVN phải lo sợ và càng lộ nguyên h́nh sự điêu ngoa giả dối của chúng trước công luận quốc tế. Tuy nhiên, con đường đi đến thành công của chúng ta vẫn c̣n nhiều chông gai, đ̣i hỏi chúng ta phải có đầy đủ nghị lực kiên tŕ để vượt qua bằng tất cả khả năng sẵn có của ḿnh. Chúng tôi muốn nói với quư vị rằng: cộng đồng VN hải ngoại là động lực chính không thể thiếu cho các phong trào đấu tranh trong nước. Với truyền thống hào hùng của dân tộc, chúng ta bắt buộc ĐCSVN phải trả lại sự công bằng, trả lại sự b́nh an và tự do mà bọn chúng đă dùng đường lối của CNCS độc tài, độc đoán áp đặt lên trên nhân dân VN, từ hơn 60 năm qua ở miền Bắc và hơn 30 năm ở miền Nam thân yêu của chúng ta. "Nhiễu điều giữ lấy giá gương Người trong một nước phải thương nhau cùng" Thật vậy, 2 câu ca dao trên vẫn c̣n văng vẳng bên tai của những ai mang trên ḿnh gịng máu Việt. Thắm thoát mà đă hơn 30 năm kể từ ngày cộng sản chiếm được miền Nam. Cái ngày mà khi trực diện với thực tế, nhà văn Dương Thu Hương trong đoàn quân Bắc Việt vào tiếp quản thủ đô Sàig̣n đă phải thốt lên bằng nước mắt rằng: cái ác đă thắng cái thiện giữa tiếng reo cười của đồng đội, cái ngày mà nhân dân miền Nam VN bước qua khúc quanh đen tối của lịch sử để tiếp nối con đường của nhân dân miền Bắc thân yêu đă chịu đựng 30 năm dài (1945-1975) dưới chế độ bạo tàn CS. Cái ngày mà hàng trăm ngàn quân nhân từ sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ cùng viên chức chính quyền VNCH phải bị đầy ải trong những nhà tù khắc nghiệt, trong đó số người bị hành hạ đến chết trong lao tù cho đến hôm nay cũng chưa thống kê hết. Cái ngày mà nơi yên nghỉ ngh́n thu của các chiến sĩ VNCH trên khắp miền đất nước đă bị chính quyền CS san bằng để làm nhà ở, văn pḥng, cơ quan, xí nghiệp. Cái ngày mà ĐCSVN kiểm kê và tịch thu tài sản của những người giàu có, khá giả dưới chiêu bài đánh tư sản mại bản, tịch thu đất đai của nông dân, thành lập hợp tác xă và vùng kinh tế mới, đẩy nhân dân vào con đường gian nan cùng cực. Cái ngày mà tiếp theo hàng thập niên sau hơn 2 triệu người phải bỏ nước ra đi t́m tự do nơi đất lạ, trong đó không biết bao nhiêu người phải bỏ ḿnh nơi biển cả bao la bởi hải tặc và giông băo... Ngược ḍng thời gian trở về quá khứ để chúng ta ôn lại những hành động vô luân tàn bạo mà ĐCSVN đă gây ra trên khắp miền đất nước. Hàng trăm ngàn người phải chịu chết oan uổng trong cuộc cải cách ruộng đất (1954-1956) cùng với sự nổi dậy của nhân dân Thái B́nh năm 1997, cuộc tàn sát với những mồ chôn tập thể vào Tết Mậu Thân 1968 của nhân dân cố đô Huế thân yêu, và những tội ác tầy trời mà nhân dân miền Nam phải chịu đựng trong suốt thời gian dài sau ngày 30/04/1975. Đây là những mất mát đau thương mà chúng ta không thể nào quên được. Hôm nay, tất cả những người VN định cư ở các nước văn minh tiên tiến trên thế giới đang hưởng cái không khí trong lành tự do dân chủ, đang thành công trong sự nghiệp, đang có uy tín trên trường quốc tế. Kính xin quư vị với truyền thống hào hùng của dân tộc xin hăy bỏ qua mọi bất đồng để cùng nhau xiết chặc bàn tay hướng về quê nhà nơi có hơn 80 triệu đồng bào thân yêu trong đó có thân nhân bạn bè của ḿnh đang ngày đêm phải chịu mọi bất công của chính quyền cộng sản. Ngày ra đi của quư vị là ngày mà chính quyền CSVN cho quư vị là phản quốc, tài sản của quư vị để lại bị tịch thu, thân nhân con cái của quư vị được phân loại như những thành phần mà bọn chúng cho là ngụy quân ngụy quyền. Bây giờ khi quư vị đă thành công, có tiền gởi về giúp thân nhân và cứu trợ đồng bào thân yêu những khi bị thiên tai và nghèo đói, nhận thấy cuộc sống khá giả của đồng bào hải ngoại là một thực tế rơ ràng có thể giúp cho chính quyền CSVN tồn tại măi măi, do đó bọn chúng bắt đầu ve vuốt cho đồng bào VN hải ngoại là "Việt kiều yêu nước", là "khúc ruột ngàn dặm" để rồi kêu gọi