| Kẻ Thù Của Kẻ Thù SƠN ĐIỀN NGUYỄN VIẾT KHÁNH . Việt Báo Thứ Năm, 5/31/2007, 12:02:00 AM Kẻ thù của kẻ thù là bạn ta. Câu châm ngôn cổ điển đó thời nào cũng đúng. Nhưng trong trường hợp Iraq, vấn đề trở thành phức tạp hơn nhiều. Trước mắt Mỹ có ba kẻ thù: Iran thuộc hệ Shi-a, phe nổi loạn Sun-ni dư đảng của Saddam Hussein và phe khủng bố al-Qaida, hai phe này hiện liên kết với nhau. Shi-a và Sun-ni đang căm hận lẫn nhau trong cuộc chém giết hệ phái đẫm máu. Vậy Mỹ chọn phe nào là bạn? Một cuộc họp tay đôi cấp Đại sứ đă diễn ra giữa Mỹ và Iran vào ngày thứ hai tuần này tại Baghdad để bàn việc giải trừ nạn bạo động ở Iraq. Kết quả cho thấy cả hai bên đều có những nhận định giống nhau về t́nh h́nh bạo loạn ở Iraq, dù chưa có thỏa hiệp về việc làm thế nào để giảm bớt bạo động. Như vậy Mỹ đă nhận Iran là bạn chăng? Hăy khoan đi đến kết luận quá sớm. Trước hết hăy nh́n đến một vài điểm có ư nghĩa ngay lúc này. Đây là cuộc hội đàm chính thức đầu tiên giữa hai nước kể từ 27 năm qua. Năm 1980 Mỹ đă đoạn giao với Iran và trừng phạt kinh tế nước này v́ vụ chiếm Sứ quán Mỹ năm 1979 và bắt 52 con tin. Bây giờ trực tiếp nói chuyện lại là một sự thay đổi chiến lược đáng kể của Tổng Thống Bush về Iraq, v́ năm 2002 ông Bush đă liệt Iran vào trục Tam Ác trên thế giới để nói sẽ diệt cho bằng được. Việc nối lại tiếp xúc với Iran t́nh cờ lại nhằm vào ngày Tưởng niệm Chiến sĩ Trận vong 28-5 ở Mỹ. Nhưng cuộc họp đầu tiên đă diễn ra trong bầu không khí khá lạnh lùng. Bởi v́ trước đó cả hai đối thủ đă có những lời tố cáo lẫn nhau theo đúng thủ đoạn quen thuộc của nghề ngoại giao thời chiến: vặn tréo tay kẻ thù trước khi nói chuyện. Mỹ tố cáo Iran đă trực tiếp yểm trợ cho những đám dân quân ở Iraq tấn công những lực lượng an ninh của chính quyền Iraq và quân đồng minh mà đa số là quân Mỹ. Đại sứ Mỹ ở Iraq, Ryan Crocker cho biết trong cuộc họp ông đă vạch ra cho thấy một số lớn chất nổ và đạn dược mà bọn bạo loạn sử dụng đă được đưa qua từ Iran và bảo Đại sứ Iran: "Các hành động đó phải chấm dứt để chúng tôi nh́n thấy kết quả". Ngược lại Iran tố cáo Mỹ tổ chức một mạng lưới t́nh báo ở nước này và nói đă bắt giữ 4 công dân Mỹ gốc Iran ở Teheran. Một ngày sau khi cuộc họp tay đôi diễn ra, hôm thứ ba tuần này Iran loan báo kết án 3 người vào tội gián điệp để đem ra ṭa xử. Theo luật Hồi giáo sharia, tội này có thể bị xử tử h́nh. Nên nhớ 4 công dân Mỹ gốc Iran khi về Iran vẫn mang song tịch, nghĩa là có quốc tịch Mỹ nhưng vẫn c̣n giữ quốc tịch Iran. C̣n một công dân Mỹ thứ 4 không bị bắt hay đem ra xử, nhưng vẫn bị cấm không đuợc rời khỏi Iran. Bây giờ nói cuộc họp đầu tiên đă có kết quả tốt đẹp là không đúng. Hai bên chỉ thỏa thuận sẽ họp lại trong ṿng một tháng. Mọi việc c̣n đó, bởi vậy chưa thể nói Mỹ họp lại với Iran là đă chọn kẻ thù của kẻ thù làm bạn. C̣n hai phe kẻ thù, phe nổi loạn Sun-ni và phe khủng bố, ở mặt này Mỹ chắc chắn không thể chọn al-Qaida làm bạn, v́ như vậy sẽ là hết chuyện chống khủng bố và cuộc chiến Iraq không c̣n ư nghĩa ǵ nữa. Hơn nữa trong 3 loại kẻ thù nói trên có một điểm rất quan trọng: Bọn al-Qaida của Osama bin Laden không làm chủ một quốc gia nào hết, trong khi phe Shi-a làm chủ nước Iran c̣n phe Sun-ni làm chủ nhiều quốc gia Á rập ở Trung Đông, đáng kể nhất là Á rập Saudi và Syria ở ngay sát bên Iraq. Al-Qaida không làm chủ một quốc gia nào, nhưng chúng lại có mặt ở nhiều quốc gia khác, ở Trung Đông cũng như ở ngoài, nhất là tại các nước Âu Mỹ, bởi v́ đó là những đạo quân vô h́nh rất nguy hiểm như ma quỷ đang núp trong bóng tối để chờ thời cơ đánh những đ̣n ác liệt đẫm máu. Bởi vậy nếu không chọn kẻ thù Iran làm bạn, Mỹ không c̣n cách nào khác hơn là phải chia rẽ, tách rời hẳn bọn khủng bố ra khỏi Sun-ni, sau đó mới có thể chọn Sun-ni làm bạn. Tôi thiết nghĩ việc Mỹ mở lại hội đàm với Iran vẫn có mục tiêu tối hậu là cô lập al-Qaida trong thế giới Hồi giáo. Iran Hồi giáo Shi-a vẫn e ngại al-Qaida của bin Laden thuộc Hồi giáo Sun-ni. Các nước Á rập độc tài phong kiến và Syria độc tài Baath Sun-ni cũng sợ khủng bố al-Qaida. Chiến lược của Mỹ ưu tiên là phải cô lập al- Qaida nếu muốn giải quyết vấn đề Iraq. Thế nhưng cũng không nên quên chính quyền Maliki ở Iraq hiện nay là chính quyền của người Shi-a Iraq. Người có thế lực nhất hiện nay ở Iraq là Giáo sĩ Shi-a Muqtada al-Sadr, người chủ trương chống Mỹ quyết liệt. Tuần trước đột nhiên al-Sadr từ Iran trở về cứ địa của ông ta ở Najaf, thành phố Thánh địa Shi-a gần Baghdad. Mỹ có cả hàng chục ngàn quân đang tảo thanh ở khu vực này, tại sao không bắt sống al-Sadr? Nên nhớ khi al-Sadr có can đảm trở về là lúc cuộc họp tay đôi Mỹ-Iran đă thành h́nh. Làm sao Mỹ có thể hạ hay bắt Sadr để làm hỏng cuộc nói chuyện đầu tiên với Iran? al-Sadr đă chọn đúng thời cơ trở về Iraq do sự mách nước của Shi-a ở Iran. Và hôm thứ ba tuần này, một ngày sau cuộc họp Mỹ-Iran, al-Sadr đưa ra lời tuyên bố ngạo nghễ, chỉ trích cuộc họp đó là "can thiệp vào việc nội bộ của Iraq" và cảnh cáo chính quyền Iraq của Maliki không được tham dự cuộc đàm phán này. al-Sadr cầm đầu phe Shi-a chủ trương tiêu diệt người Sun-ni ở Iraq. Ngày thứ hai 28-5, 36 người dân bị giết trong các đợt tấn công ở Baghdad. Ngoài ra Cảnh sát t́m thấy 33 tử thi bị bắn nát thây. Hôm thứ ba 29-5, 8 lính Mỹ bị chết trong các vụ bom nổ trên đường lộ và một trực thăng bị bắn rớt. Tháng 5 sắp hết, số tử vong của quân đội Mỹ đă lên đến 112, khiến đây là tháng đẫm máu nhất của Mỹ từ đầu năm nay ở Iraq. Nếu chính phủ Bush chọn Iran làm bạn để diệt khủng bố ở Iraq, đó là mở cửa cho Shi-a Iran tiến vào Trung Đông. Các nước Á rập Sun-ni sẽ chống lại tham vọng của Iran tại Iraq. Lúc đó việc cô lập hóa al-Qaida sẽ thành ảo tưởng. Nếu vừa chống Iran vừa chống khủng bố và nổi loạn Sun-ni, đó sẽ là trở lại nguyên trạng cũ như hiện nay, với thời gian kéo dài hầu như vô tận. Cuộc họp Mỹ-Iran mới chỉ là một điểm sáng rất nhỏ, chưa phải ánh sáng hy vọng chứa chan ở cuối một con đường hầm dài dằn vặt. |
| Thư Của Nhóm Sinh Viên Bách Khoa Saigon đăngvietnamexodus vào Saturday, 26, May _CONTRIBUTEDBY vietnamexodus Thư Của Nhóm Sinh Viên Bách Khoa Saigon LTS: Chúng tôi nhận được bức thư của nhóm Sinh Viên Bách Khoa Saigon và xin đăng nguyên văn để quư bạn đọc tham khảo. Kính thưa các cô bác, anh chị người Việt ở nước ngoài Và kính gửi đến tất cả những ai quan tâm đến công cuộc đấu tranh dân chủ trong nước tại Việt Nam hiện nay, Lư do của lá thư này, đó là một cách kỷ niệm việc chúng tôi quyết định tập hợp nhóm bạn bè sinh viên trường Bách Khoa tại TP.HCM cũng như gửi lời cám ơn đến những ai vẫn miệt mài đấu tranh cho nền dân chủ của Việt Nam, dù ở trong hay ngoài nước. Thật sự qua ngày 30 tháng 4 năm 2007 này, chúng tôi mới thật sự nhận thức toàn diện được rằng chúng tôi đang sống, đang chịu đựng ách độc tài của Đảng Cộng Sản VN như thế nào. Những thanh niên từ 21 đến 23 tuổi như chúng tôi hôm nay, lớn lên trong sự giáo dục xă hội chủ nghĩa, lâu nay vẫn tin rằng ḿnh đang sống trong một điều kiện tốt nhất và luôn bị kẻ thù là bọn phản động, các thế lực thù địch, đặc biệt là bọn người Việt hải ngoại chống phá, ngăn cản sự tiến bộ của đất nước. Thế rồi cuộc đàn áp, thanh trừng của Đảng Cộng sản VN liên tiếp đối với hàng chục người tay không tấc sắt trong thời gian ngắn vừa qua. Những người mà chúng tôi hết sức bàng hoàng v́ biết đó là luật sư, thanh niên, linh mục, nhà báo... họ là những trí thức bị kết tội chung là tuyên truyền phá hoại chủ nghĩa xă hội với điều luật mơ hồ số 88. Báo chí một chiều theo đuôi trong nước chỉ nói là họ có tội, nhưng không nói ǵ thêm ngoài việc bôi nhọ, lăng mạ, kết tội và thông qua đó đe doạ những ai mang ư thức chống đối. Chúng tôi nghe và hoang mang. Tại sao nhiều trí thức bị kết tội như vậy. Và họ tại sao lại bị án tù nặng nề v́ những ư kiến bất bạo động của ḿnh? Những thông suốt dần dần đến. Từ bộ phim Vượt sóng của Hàm Trần cho đến chương tŕnh Asia Bước chân Việt Nam, chúng tôi được nghe, được thấy và như sực tỉnh giữa, chấm dứt sự u mê của ḿnh. Hoá ra, những ǵ mà chúng tôi vẫn nghe người dân Saigon kể lại về ngày “giải phóng” đất nước của Cộng sản tại Miền Nam là có thật chứ không phải là ngôn ngữ phản động. Những ḍng người ra đi t́m tự do là có thật chứ không phải chạy theo “bọm quan thầy đế quốc Mỹ Nguỵ” mà chúng tôi được học. Đó là những nạn nhân của cuộc chiến tranh chứ không phải là những kẻ “đáng chết” như chúng tôi được dạy dỗ. Những giải thưởng quốc tế vinh danh cho bộ phim này xác nhận với chúng tôi một điều rằng đó là những điều có thật chứ không phải là giả tưởng. Thế giới bên ngoài không mù ḷa, chỉ có chúng tôi được nhồi sọ cách câm điếc và phủi bỏ quá khứ của dân tộc ḿnh. Khắp nơi chúng tôi nghe người dân Saigon nói về những ngày tháng kinh hoàng của Cộng sản xâm lấm miền Nam sau khi bộ phim có mặt, gợi lại một quá khứ buồn đau. Thật là tội lỗi khi chúng tôi cứ nghĩ đó là những điều bịa đặt, phủ nhận nó lâu nay, khi những câu chuyện sống động nhất lại xảy ra chính căn nhà của ḿnh hay người thân, bạn bè ḿnh? Có thể đó vẫn là một bộ phim giả tưởng, phản động. Những người đa nghi nhất trong chúng tôi vẫn cố tin như vậy cho đến khi nh́n thấy nghĩa địa quân đội của chính quyền Saigon cũ bị cầm giữ một cách vô lư bởi súng ống của quân đội Nhà nước Việt Nam. Tại sao? tại sao? chúng tôi muốn hỏi tại sao đất nước 32 năm dứt tiếng súng vẫn c̣n những viên đạn lên ṇng dành cho những mộ phần người Việt cùng chung tiếng nói? Và rồi khi nh́n thấy cái phiên toà bỉ ổi nhất mà chúng tôi được chứng kiến trong đời ḿnh là một linh mục bị bóp miệng, bị kèm chặt ở hai bên bởi công an “nhân dân” trong cuốn Asia Bước chân Việt Nam, chúng tôi chợt hiểu tất cả. Mọi thứ chỉ là giả dối, Đảng Cộng sản VN đang làm tất cả để bảo vệ quyền lợi và hơi tàn của ḿnh, bất chấp điều đó là hành động đầy chất vô luân và dă thú. Trên đây chỉ là lời giải thích ngắn gọn v́ sao chúng tôi muốn gửi lá thư này đến các cô bác, anh chị em đang ở ngoài nước và những ai đang đấu tranh cho nền dân chủ tại Việt Nam. Chúng tôi hổ thẹn và gửi lời cảm ơn đến mọi người đa ǵn giữ ngọn lửa tranh đấu cho đến ngày hôm nay và chuyền sức sống cho chúng tôi, những thanh niên ngu dốt v́ sự sắp đặt và nhồi sọ của Đảng Cộng Sản VN. Xin hăy nhận lời tạ lỗi này và cùng tiếp sức cho chúng tôi trong cuộc vận động dân chủ v́ tự do và tương lai không Cộng sản tại quê hương mến yêu của chúng ta. Mọi liên lạc, xin hăy yểm trợ chúng tôi tại 360.yahoo.com/sinhviendanchu hoặc liên lạc qua sinhviendanchu@yahoo.com. Cuộc đấu tranh chỉ mới bắt đầu với chúng tôi, xin ăy chỉ dạy chúng tôi trên con đường đúng đắn nhất cho tương lai đất nước. Nhóm sinh viên Bách Khoa, Saigon. tháng 5.2007 |
| Phong thủy lăng Hồ Chí Minh CNQ RealtyThiên Đức Hồ Chí Minh là một nhân vật chính trị với nhiều khen chê tùy theo điểm đứng của mỗi người, lịch sử sẽ có sự phán xét công bằng. Theo truyền thống văn hóa Việt Nam, một người đă mất nên được yên nghỉ, bởi lư do: - Tôn trọng đời tư cá nhân của người chết. - Chết là hết rồi, mọi sự đều là vô thường, nên được hỉ xả, cảm thông và tha thứ. - Các nhà phong thủy, với lương tâm và đạo đức nghề nghiệp lại càng không nên phổ biến những thông tin mồ mả của người chết một cách công khai. Thế nhưng đối với ông Hồ Chí Minh là một ngoại lệ, bởi v́ thân xác của ông Hồ đă được đảng cộng sản Việt Nam (csvn) lợi dụng như là một thần tượng, làm một b́nh phong để bảo tồn chế độ hiện nay, gây nhiều tác hại cho đất nước kể từ năm 1975. V́ thế bài viết phong thủy lăng Hồ Chí Minh được phổ biến đến bạn đọc như một lời cảnh báo, một lời kêu gọi thiết tha điều chỉnh sai lầm để cho dân tộc Việt Nam được khởi sắc hơn trong tương lai vậy. Ông Hồ trước khi chết để lại di chúc với mong muốn được hỏa thiêu. Đảng cộng sản là người kế thừa nếu trung thành với ông Hồ thực thi ước vọng đó có lẽ dân tộc Việt Nam khác đi nhiều. Và nếu đảng cs muốn suy tôn, muốn xây lăng đắp mộ cho ông Hồ ở một nghĩa trang hay một rừng núi nào đó th́ cũng không ai có ư kiến ǵ. Đàng này đảng cs đă xây lăng Hồ Chí Minh giữa quảng trường Ba Đ́nh, là trung tâm của thủ đô Hà Nội cũng là trái tim Việt Nam, th́ chí ít lăng mộ này có nhiều phần ảnh hưởng đến dân tộc Việt Nam nhất là về mặt phong thủy không những trong hiện tại mà c̣n di hại đến nhiều đời con cháu sau này. Theo nguyên tắc căn bản để nghiên cứu mồ mả về mặt phong thủy cần chú ư đến 3 điểm: - Vị trị an táng: Là thế đất, theo từ chuyên môn gọi là huyệt hay mạch đất, tùy theo giá trị của mỗi huyệt để có tên gọi như long huyệt, hổ huyệt, huyệt phát văn, hay phát vỏ. Và huyệt chỉ có giá trị đối với h́nh thức địa táng, tức là người chết được chôn ngay chính trong ḷng huyệt đó. - Hợp nguyên lư âm dương: Dựa trên căn bản này khoa phong thủy phân định ra hai loại “Âm trạch, dương trạch”, Âm trạch phải thuần âm, áp dụng cho người chết, mộ huyệt phải là nơi yên tịnh, nếu có biến cố như nước, chấn động cơ giới, rễ cây ăn luồng trong mộ huyệt, phá hỏng sự yên tĩnh (thuần âm) vốn có của nó, sẽ bị phá cách. Trái lại dương trạch dùng cho người sống th́ phải thuần dương, tức là căn nhà ở phải luôn luôn có sinh khí luân lưu và hoạt động. Trường hợp căn nhà có cây cối án ngữ sinh khí đi vào nhà, người trong căn nhà đó làm ăn lụn bại hay sức khỏe yếu kém. Thế nhưng sinh khí đi vào nhà quá mạnh thoát ra khỏi căn nhà bằng mọi hướng kéo theo luồng sinh khí tồn đọng trong căn nhà cũng không tốt đó là trường hợp những căn nhà ở ngă ba đường đông xe cộ lưu thông, thường gây sự khó khăn cuộc sống cho những người ờ trong căn nhà đó. V́ thế những nơi này chỉ thích hợp cho những cơ sở thương mại rất cần sinh khí lưu thông mạnh, công việc kinh thương mới phát đạt. - Hướng huyệt, thường căn cứ vào tuổi của người chết để chọn lựa. Sự chọn hướng này không có tính cách tuyệt đối v́ c̣n tùy thuộc mối quan hệ nhân thân của người chết đối với những khu mộ tập thể cùng nằm về một hướng. Việc xem hướng chỉ có thể áp dụng đối với những ngôi mộ biệt lập, mà thôi. Áp dụng những điều cơ bản trên vào trường hợp lăng Hồ Chí Minh cho thấy kết quả như sau: 1) Vị trí lăng: Lăng được xây dựng trên nền cũ của ṭa lễ đài giữa quảng trường Ba Đ́nh, Lăng gồm 3 lớp với chiều cao 21,6 mét. Lăng được xây theo nguyên bản của lăng Lenin. Mặt tiền hướng về phía đông, phía sau đè bẹp một di tích lịch sử văn hóa quốc gia. Đó là Chùa Một Cột, chiều cao từ mặt đất sàn cho đến đỉnh mái là 2, 20 mét, chỉ bằng 1/10 chiều cao của lăng. Khu vực lăng đă h́nh thành trung tâm chính trị Ba Đ́nh bao gồm khu tứ giác phố Hùng Vương, Hoàng Văn Thụ, Hoàng Diệu và Điện Biên Phủ cũng là nơi tập trung các cơ quan đầu năo của đảng cs và nhà nước như : văn pḥng trung ương đảng, hội trường Ba Đ́nh (sẽ xây dựng quốc hội mới trong tương lai), phủ chủ tịch, phủ thủ tướng, bộ ngoại giao, bộ quốc pḥng, bộ kế hoạch đầu tư, bộ nông nghiệp và phát triển... Nh́n một cách tổng thể hơn, đây cũng là nơi giao thoa của tất cả tuyến đường đi đến khắp mọi miền đất nước như:- QL.1A đi Ninh B́nh, Miền trung. - QL.5 đi Hải Pḥng. - QL. 1 A đi Lạng Sơn. - QL.3 đi Hồ Ba Bể, Thái Nguyên, Cao Bằng . - QL.2 đi đền Hùng, Lào Cai. - QL.32 đi . - Láng Ḥa Lạc đi Sơn Tây. - QL.6 đi Ḥa B́nh. Sơn La, Lai Châu. - QL.21B đi chùa Hương. Do vậy, khu vực lăng hay trung tâm chính trị Ba Đ́nh nếu được xây dựng thành một quần thể kiến trúc văn hóa, kinh tế để tiếp nhận sinh khí của mọi miền đất nước đổ vào chắc chắn rằng đất nước sẽ phát triển nhanh chóng. Đàng này đảng cs đă duy ư chí xây dựng một nhà mồ to lớn trấn áp tất cả các kiến trúc trong khu vực. Và mọi sinh lực của đất nước đă đi vào huyệt mộ. Đường nào cũng vào tử huyệt Nguồn: NXB Bản Đồ Nếu châu Âu văn minh phát triển, một thời từng tự hào với câu ngạn ngữ ; “Mọi con đường đều dẫn tới La Mă”, th́ tại Việt Nam có thể nói không ngoa rằng: “Mọi con đường đất nước Việt nam đều dẫn đến tử huyệt”. Về mặt phong thủy chắc chắn đó là một điều không tốt. Và thực tế đă chứng minh trong mười năm đầu của ḥa b́nh tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên Xă hội Chủ nghĩa theo con đường của Hồ Chí Minh đất nước đă đi vào bế tắc cùng cực. Một điểm cần chú ư về mặt phong thủy tất cả các cơ quan công quyền, đầu năo của nhà nước nằm chung trong khu vực đều bị ô nhiễm mùi tử khí th́ lấy đâu ra sự sáng suốt t́m sinh lộ để phát triển đi lên. 2) Nguyên lư âm dương: Trước khi đi vào vấn đề này cũng nên t́m hiểu ông Hồ đă được an táng theo h́nh thức nào? Hiện nay trên thế giới có nhiều h́nh thức an táng khác nhau như là: - Địa táng: chôn vào ḷng đất. - Thủy táng: chôn trong nước. - Không táng hay huyền táng: thân xác đặt trên mặt đất hay treo lơ lửng trên vách núi. - Hỏa táng: thiêu đốt tử thi. - Điểu táng: để xác chết lộ thiên cho chim ăn. Ở Việt Nam chỉ có hai h́nh thức an táng thông dụng là địa táng và hỏa táng. Dựa trên thực tế, có thể trả lời là ông Hồ Chí Minh được an táng theo h́nh thức không táng, tức là để trên mặt đất. Thế nhưng theo nhu cầu trưng bày cho khách du lịch chiêm ngưỡng xác ướp. Ḥm kính của ông Hồ phải di dời từ pḥng ướp xác đặc biệt ra pḥng triển lăm công cộng một số giờ nhất định. Ngoài theo hằng năm xác ướp phải đem qua Liên Xô trong khoảng tháng 10 - 11 để ngâm hóa chất, tẩy rửa, bảo tŕ theo định kỳ. Với sự kiện này ông Hồ không nằm yên một chỗ mà luôn luôn di chuyển theo nhu cầu. Như vậy có thể kết luận rằng: Ông Hồ được án táng theo h́nh thức cơ động táng, nghĩa là luôn luôn di chuyển. Đây là h́nh thức an táng đi ngược hoàn toàn nguyên lư âm dương như đă tŕnh bày trên là âm trạch phải thuần âm. Âm trạch của Hồ Chí Minh đă phá cách, đảo lộn bởi ba yếu tố: - sự chuyển động của người tham quan. - Bản thân ông Hồ thường xuyên phải di chuyển. Lăng mộ nằm ngay điểm giao tiếp của những ḍng chảy sinh khí như đă tŕnh bày trên. Nhân gian có câu : “Mồ yên mă đẹp” con cháu làm ăn phát triển, trong khi đó lăng ông Hồ Chí Minh luôn luôn bị động mồ động mả là điều tối kỵ trong khoa phong thủy. Đưa đến hậu quả tuyệt đường tương lai cho những thế hệ thừa kế của đảng csvn. 3) Ông Hồ Chí Minh an táng theo hướng nào? Theo nguyên tắc thông thường hướng huyệt mộ (lăng) cũng chính là hướng của người chết được an táng. Đối với trường hợp ông Hồ lại hoàn toàn khác. Hướng lăng là hướng đông, thế nhưng thân xác ông Hồ thường di chuyển theo nhu cầu bảo quản xác ướp cho nên có thể nói là ông Hồ không nằm theo một hướng nhất định nào cả. Phải chăng điều này đúng với con người Hồ đến nay không ai biết đích xác ông sinh năm nào để có thể từ đó định hướng nằm cho ông được ổn định. Ngoài những sai lầm trên đây đảng csvn c̣n vấp phải nhiều sai lầm khác trong việc sử dụng xác thân Hồ như sau: a) Chia phần âm khí: Đảng cs có một tập tục bất thành văn là trước khi làm một quyết định quan trọng như là nghị quyết, chính sách nhà nước, hay các cuộc lễ lớn, tất cả các đại biểu tham dự đều có tiêu chuẩn vào viếng lăng Hồ Chí Minh, nhằm tỏ ḷng tôn kính, nhờ có Bác mà ta có địa vị ngày hôm nay. Về mặt phong thủy đó là nghĩa cử chia phần âm khí của người đă chết. Đây là một tập tục sai lầm nghiệm trọng về mặt phong thủy. V́ đă giẫm bước trở lại bài học lịch sử mà vua Tự Đức đă phạm phải. Thật vậy lúc c̣n sinh tiền, vua tự Đức đă cho xây lăng mộ của ḿnh, trong thời gian thi công đă có biết bao xương máu của người lính và dân lành hy sinh v́ thế mới có câu “Vạn niên là Vạn niên nào, thành xây xương lính hào đào máu dân”. Sau khi xây xong nhà vua đă đem cung tần mỹ nữ cùng các quan lại triều thần vào đây làm việc và hưởng lạc, từ đó cả triều đ́nh nhuộm đầy âm khí, đưa đến hậu quả đất nước loạn ly và nhà Nguyễn suy vong. Đối chiếu lại thực tế, sau khi lăng Hồ Chí Minh mở cửa và tập tục chia phần âm khí được áp dụng một cách nghiêm túc trong khoảng thời gian từ 1975 - 1985 đất nước cũng đă từng điêu đứng suy tàn. b) Trấn áp linh thần chùa một cột: Chùa Một Cột xây dựng từ năm 1049, xuất phát từ giấc mộng của vua Lư Thái Tông thấy Phật Bà Quan Âm ngồi giữa ṭa sen. Chùa có h́nh dáng một hoa sen với tượng Phật Bà Quan Âm thờ trong đó. Chùa c̣n có tên là Diên Hựu (có ư nghĩa là kéo dài cơi phúc). Chùa có giá trị lịch sử. Trải qua bao thăng trầm chiến tranh ngôi chùa và tượng Phật Bà vẫn tồn tại với thời gian. Chùa một cột có thời đă trở thành biểu tượng chung cho Hà Nội, miền Bắc. Sau 1975 lăng ông Hồ Chí Minh đă được xây dựng và lấn chiếm một phần đất đai của chùa, với kiến trúc đồ sộ lấn áp đè bẹp hoàn toàn kiến trúc của chùa một cột. Đây là một điều không tốt đẹp về mặt phong thủy. Kiến trúc ngoại lai của ngôi mộ với cô hồn chưa siêu thoát lại trùm lên đầu một ngôi chùa cổ linh thiêng lịch sử thờ Phật Bà Quan Âm là cả một sự đảo lộn về văn hóa, tâm linh và phong thủy. Để có đi vào kết luận chúng ta cũng nên có sự so sánh với lăng Lenine như sau: Lăng Lenin xây dựng từ năm 1924, ướp xác có sự đồng thuận của thân nhân, “S.Delizda, từng là thư kư riêng nhiều năm của Krupskaia (phu nhân Lênin) đă viết trong hồi kư của ḿnh: “Khi được thông báo Lăng Lênin chuẩn bị mở cửa để các tầng lớp nhân dân lao động vào viếng Người, th́ Krupskaia đă tới Lăng lần đầu tiên. Đó là ngày 26/5/1924. Cùng đi vơi Krupskaia c̣n có D.Vullyanrov, một người bà con của Lênin. Sau khi thăm pḥng đặc biệt dùng để bảo quản thi hài Lê-nin, Krupskaia đă gặp gỡ và cám ơn các chuyên gia, đặc biệt là hai giáo sư Sibarski và Valuabov đă không quản ngại khó khăn và nguy hiểm trong công việc bảo quản thi hài. Sau lần đó th́ mỗi năm Krupskaia đều tới Lăng khoảng một hai lần. Lần cuối cùng Krupskaia thăm Lăng là vào năm 1939, và sau đó chỉ mấy tháng th́ Knupskaia cũng vĩnh viễn ra đi”. (Xem: www.vnmedia.vn) Xác ướp hàng sáu tháng phải ngâm tẩm, bảo tŕ, cùng áp dụng tập tục chia phần âm khí. Riêng lăng Hồ Chí Minh ngoài những vi phạm cùng đặc điểm với lăng Lenin, c̣n chịu thêm ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố phong thủy khác như: - Xác chết được lưu giữ lại trái di chúc, nên linh hồn người chết không thể siêu thoát. V́ thế mặc dù xác ướp được đặt trong ḥm kính vô sinh với kỹ thuật tối tân của các nhà bác học Liên Xô (đă từng có kinh nghiệm qua xác ướp Lenine), thế mà cũng không tránh được chiếc ḥm kính bị x́, tai rụng, mũi bị thúi và khuôn mặt bị biến dạng. (Xem: www.danchimviet.com). Do vậy, lăng này phải đóng cửa một thời gian dài để cho chuyên gia Liên Xô đại tu trở lại vào cuối thập niên 70s. - Ông Hồ Chí Minh đă gây nên bao tội lỗi, hận thù dân tộc trên toàn cơi Việt Nam, cho nên phải chịu sự nguyền rủa thậm tệ khó mà mồ yên mă đẹp lâu dài để lại cho kẽ kế thừa. - Ông Hồ Chí Minh trước khi chết mong muốn đi gặp cụ Mác (Marx), cụ Lê-nin chứ không mong đi thăm ông bà tổ tiên. Ông mong ước các đảng cộng sản anh em đoàn kết vô sản. Ông Hồ Chí Minh trong suốt cuộc đời chính trị chưa bao giờ khoan hồng, đặc xá cho ai cả, và cũng chưa từng nói câu từ bi hỉ xả, cơi ḷng luôn luôn nung nấu ư chí hận thù giai cấp. Thế mà giờ đây đảng ép buộc ông Hồ Chí Minh phải cúi đầu vô chùa ăn chay niệm kinh phật cùng chư tăng là một điều hoàn toàn nghịch lư, một h́nh thức cưỡng ép hay tra tấn linh hồn người chết. Thuật phong thủy mồ mả chỉ có thể ảnh hưởng đến thế hệ kế thừa của người chết chứ hiếm khi ảnh hường đến thế hệ cùng thời. Lăng Lenine bị động mồ mả nên đảng cọng sản Liên xô chỉ có thể kế thừa được 2 thế hệ sau thế hệ cách mạng 1917 (tính từ 1924 đến 1986) đất nước Liên Xô là một siêu cường thế giới, mà phải tự tiêu vong do yếu tố phạm phong thủy nội tại của ḿnh. Đối với lăng Hồ Chí Minh bị động mồ động mả chẳng những do yếu tố nội tại, bị tác động của yếu tố ngoại lại (sự nguyền rủa do hận thù dân tộc), lại c̣n chịu sự quậy phá của chính cô hồn chết v́ bị làm trái di chúc và cưỡng nhốt vào chùa trái với ư chí ông Hồ. Do đó tốc độ tàn phá sẽ nhanh chóng hơn. Do vậy có thể kết luận chắc chắn một điều mà không vơ đoán là thời gian thừa kế của đảng csvn sẽ ngắn hơn sự tồn tại của đảng cs Liên Xô là 62 năm tính từ lúc xây lăng Lenine. Nói một cách cụ thể hơn, đảng csvn sẽ không tồn tại qua hết thế hệ thứ nhất thừa kế di sản của ông Hồ Chí Minh (tính từ năm 1975). Câu hỏi đặt ra là có thể nào cứu văn được không? Câu trả lời chính xác nên dành cho đảng cộng sản vậy. © DCVOnline |
| Cựu đại tá Bùi Tín nói về ông Hồ Chí Minh #1 Không Quân Joined: 2006/10/20 From Posts: 61 Cựu đại tá Bùi Tín nói về ông Hồ Chí Minh 19/5 năm nay đánh dấu 117 năm ngày sinh Hồ Chí Minh, vị lănh đạo cao nhất của đảng cộng sản Việt Nam. Công luận trong và ngoài nước từ lâu đă xuất hiện hai luồng nhận định khác nhau về ông. Một bên cho rằng ông Hồ là một anh hùng vĩ đại, c̣n một bên lại tố cáo ông có tội với dân tộc, gây đau thương cho biết bao nhiêu người. Ông Bùi Tín, đại tá Quân Đội Nhân Dân hồi năm 1975. H́nh của ông Bùi Tín.Để t́m hiểu thêm về nhân vật lịch sử này, Trà Mi trao đổi với cựu đại tá Bùi Tín, từng là đảng viên với hơn 4 thập niên tham gia Đảng cộng sản và 37 năm góp mặt trong Quân đội Nhân dân. Với các trọng trách đựơc Đảng giao phó như Phó tổng biên tập báo Quân đội nhân dân và báo Nhân Dân, cũng như Tổng Biên tập báo Nhân dân Chủ Nhật, ông Bùi Tín từng có nhiều dịp tiếp xúc, gặp gỡ với Hồ Chủ tịch. Ngoài ra, do mối quan hệ mật thiết giữa thân phụ của ông với lănh tụ Hồ Chí Minh, nên ông cũng có cơ hội được biết khá nhiều về cụ Hồ. Ông cũng chính là tác giả của rất nhiều tác phẩm viết về cuộc đời và sự nghiệp của nhà cách mạng nổi tiếng này. Trước tiên, ông Bùi Tín nêu lên nhận xét chung về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Cựu đại tá Bùi Tín: Ông Hồ Chí Minh là một nhà chính khách, một nhân vật lịch sử mà hiện nay trong và ngoài nước có những đánh giá trái ngược hẳn nhau. Một số người ca ngợi ông ta đến mức như thần thánh, như một con người tuyệt đối không bao giờ có sai lầm. Trong khi đó, cũng có những người xem ông ta là một nhân vật tiêu cực và gây ra những tàn phá ghê gớm cho đất nước. Đạo đức, nhân cách: Trà Mi: Là một người từng sống và làm việc theo lư tưởng HCM, ông nhận xét như thế nào về tư tưởng HCM, về đạo đức, nhân cách của cụ Hồ? Cựu đại tá Bùi Tín: Sự đánh giá của tôi về ông Hồ là cả một quá tŕnh thay đổi khác nhau. Trước đây khi c̣n ở trong nước th́ khác. Dần dần, qua sự so sánh và nghiền ngẫm th́ cách nh́n của ḿnh trở nên đúng mức hơn, công bằng và khoa học hơn. Tôi coi ông ta không phải là thần thánh, chỉ là một con người b́nh thường như mọi người khác, tức là cũng có ưu điểm và khuyết điểm, có những đóng góp tích cực và tiêu cực. Về tư tưởng, nhiều người cho rằng ông ta không phải là một người yêu nước. C̣n tôi, tôi khẳng định ông ta là một nhân vật yêu nước, nhất là thời trẻ của ông. Theo tôi, khi ông Hồ sang Pháp năm 1911 lúc đầu không phải v́ mục đích đi t́m đường cứu nước. Lúc bấy giờ ông ta gặp phải một bi kịch gia đ́nh. Ông cụ là tri huyện B́nh Khê v́ đánh chết nông dân nên bị đuổi ra khỏi ngành quan lại, tha phương ở phía Nam. Mất chỗ dựa, ông Hồ quyết định ra đi t́m kế sinh nhai và giúp đỡ gia đ́nh. Nhưng đến khi sang Pháp, khi tiếp xúc với nhóm các ông như Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, cụ Phan Chu Trinh, lúc ấy, tôi nghĩ ông ta là người yêu nước, nhất là khi ông ta đứng ra làm tờ báo Những người cùng khổ, bảo vệ những người dân thuộc địa để chống thực dân Pháp, tôi cho rằng hành động này là trên lập trường yêu nước. Thế nhưng cho đến khi ông sang Maxcơva năm 1924, trở thành nhân vật của đệ tam quốc tế cộng sản, th́ tôi nghĩ, lúc ấy ông vẫn là một người yêu nước, nhưng không phải là một người yêu nước theo chủ nghĩa quốc gia, mà theo chủ nghĩa cộng sản. Càng về sau, ông Hồ càng trở thành một nhân vật thực hiện sứ mạng do quốc tế cộng sản giao cho, tức là gây dựng và phát triển phong trào cộng sản ở Việt Nam, Đông Dương, và mở rộng chủ nghĩa cộng sản ở Đông Nam Á. Con đường ấy, theo tôi bây giờ, đó là con đường sai lầm, đưa đất nước vào t́nh h́nh khó khăn sau này. Ví dụ như cho đến nay, dân tộc Việt Nam ta c̣n quá lạc hậu về mọi mặt, từ mức sống, nhân quyền, dân quyền. Tôi nghĩ cái đó thuộc về trách nhiệm của ông Hồ rất lớn, v́ đă nhầm lẫn đem một học thuyết từ Liên Xô cũ về áp dụng đến gần nửa thế kỷ nay. Bây giờ, học thuyết này đă đựơc chứng minh bằng thực tế rơ ràng là chủ nghĩa cộng sản, về mặt lư luận, xây dựng một xă hội tốt đẹp không có người bóc lột người chỉ là ảo tưởng thôi. Chủ nghĩa cộng sản bây giờ, ở ngay nơi cốt lơi của nó là Liên Xô, cũng đă sụp đổ. Ở một loạt các nước Đông Âu, nó cũng hoàn toàn bị tan ră. Tại Việt Nam, theo chủ nghĩa này, một lư luận đựơc ông Hồ nói nhiều nhất là Việt Nam bỏ qua thời kỳ phát triển tư bản chủ nghĩa đến tiến thẳng lên chủ nghĩa xă hội. Trải qua nửa thế kỷ, sau khi ông Hồ mất rồi th́ đảng cộng sản mới thay đổi hẳn lại, tức là từ bỏ việc tiêu diệt tư nhân, tư hữu để quay trở lại với kinh tế thị trường, chủ nghĩa tư bản đến mức quá đáng là những đảng viên từ chỗ theo chủ nghĩa tập thể, bây giờ trở thành những nhà tư sản, có đất, có nhà cửa, có tư hữu bằng con đường tham nhũng chẳng hạn, để cho người dân Việt Nam đến nay có độc lập nhưng vẫn chưa có đựơc tự do của người công dân, chưa có xă hội công dân, chưa có tự do báo chí, tự do bầu cử, tự do tôn giáo..v.v..Tôi nghĩ, đấy là trách nhiệm, là mặt tiêu cực của ông Hồ c̣n lại, mà chúng ta cần phải nhận ra. Chủ nghĩa sùng bái cá nhân: Trà Mi: Ở Việt Nam lâu nay có phong trào sùng bái cá nhân HCM đến mức gần như là huyền thoại hoá h́nh ảnh của vị lănh tụ này. Tại sao lại có tệ sùng bái, mà theo nhiều người, đến mức quá đáng như vậy, thưa ông? Cựu đại tá Bùi Tín: Đó là theo sùng bái cá nhân của học thuyết chủ nghĩa cộng sản. Trước đây, người ta sùng bái ông Mác, Lênin, Stalin, và đến ông Hồ, xem ông ta là một con người tuyệt đối thánh thiện và không có ǵ sai lầm cả. Họ cốt làm việc ấy chỉ để duy tŕ h́nh ảnh hợp pháp của đảng cộng sản trong khi ở thế giới người ta đều biết rơ là chủ nghĩa cộng sản và học thuyết Mác-Lê đă tệ hại ra sao. Bây giờ, cả Châu Âu đă ra nghị quyết lên án chủ nghĩa cộng sản hiện thực. Chủ nghĩa cộng sản bị cấm không đựơc truyền bá ở Ba Lan chẳng hạn. Ở Mỹ không cho những người cộng sản nhập tịch vào nước Mỹ. Tháng 6 tới đây sẽ khánh thành tượng đài kỷ niệm những nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản trên khắp thế giới trong đó có hơn 30 triệu người Nga, 40 triệu người Trung Quốc, cùng các nạn nhân tại Việt Nam của các vụ án chính trị, của Cải cách ruộng đất..v..v. Cả nhân loại văn minh, khi đă biết rơ chủ nghĩa cộng sản đă đựơc thực hiện và gây tai hoạ như thế nào, người ta c̣n ví von là nó c̣n tệ hại hơn chủ nghĩa phát xít nữa cơ mà. Đâu là sự thật? Trà Mi: Xung quanh h́nh ảnh của nhân vật Hồ Chí Minh có rất nhiều huyền thoại cũng như những lời đồn đăi khác nhau khiến cho nhiều người trẻ bối rối không biết đâu là sự thật. Theo kinh nghiệm và sự hiểu biết của ông, ông có những ǵ muốn chia sẻ với quư thính giả, đặc biệt là thế hệ trẻ? Cựu đại tá Bùi Tín: Tuổi trẻ bây giờ quan trọng nhất là cần có tư duy độc lập. Tất cả những ǵ ḿnh tiếp thu đựơc nên sàng lọc qua bộ óc, suy nghĩ của ḿnh xem đúng hay sai. Về việc họ ca ngợi đạo đức HCM, tôi nghĩ tuổi trẻ cần phải biết rơ là ông Hồ trong hoạt động cách mạng đă có sai lầm lớn tức là giả dối nhiều lắm. Một ví dụ đơn giản là ông ta tự viết ra quyển sách nói về tiểu sử của ḿnh, kư tên là Trần Dân Tiên. Trong đó viết rằng bác Hồ rất khiêm tốn, không muốn nói ǵ đến cá nhân của ḿnh cho nên tác giả phải đi t́m hiểu từ những người khác xung quanh để viết về HCM. Ngoài ra, trong đó c̣n ghi là HCM không có vợ c̣n, suốt đời chỉ nghĩ đến dân tộc, thế nhưng thật ra, ông ta có nhiều vợ. Điều này đă đựơc chứng minh đầy đủ như ông ta đă cưới bà Tăng Tuưêt Minh ở Quảng Châu, Trung Quốc, có rơ cả ngày giờ, giấy hôn thú, ảnh và thư từ cơ mà. Rồi sau này, khi ông về Hà Nội rồi, người ta cũng biết là chính ông Trần Quốc Hoàng đă bố trí cho ông Hồ một cô tên là Nông Thị Xuân, hàng tuần lễ vào gặp ông, và ông Hồ đă có con là anh Nguyễn Tất Trung năm nay đă hơn 50 tuổi. Tất cả những chuyện đó, tôi nghĩ là chúng ta cần phải biết, tuy là chuyện riêng nhưng cũng phải biết để đánh giá. Những tài liệu cấm lưu hành: Trà Mi: Những điều ông nói có những tài liệu nào xác thực cụ thể, và những tài liệu đó bây giờ đang ở đâu? Cựu đại tá Bùi Tín: Những tài liệu ấy Hà Nội cấm lưu hành, nhưng hiện nay trong giới nghiên cứu th́ người ta biết cả rồi. Nhất là trong những tài liệu đựơc công bố ở Trung Quốc của các học giả ở Hoa Nam đă nói về mối t́nh và đám cưới giữa ông Hồ và bà Tăng Tuyết Minh. Bà Minh sống đến 94 tuổi. Trước đó mấy mươi năm, bà c̣n muốn t́m liên lạc để gặp lại ông Hồ, thế nhưng ông Hồ không đựơc phép và cũng không muốn. Chính ông Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đă ngăn cản chuyện đó. Những chuyện đó, trong giới sử học và trí thức, người ta biết tất cả rồi nhưng vẫn cứ che dấu. Lúc này là lúc cần phải minh bạch rơ ràng để mọi người đựơc biết đựơc đúng sự thật như thế nào. Trà Mi: Hồi năy ông có nhắc tới người tác giả kư tên Trần Dân Tiên viết về cuộc đời và nhân cách đạo đức của cụ Hồ cũng chính là HCM. Ông có bằng chứng nào xác thực cho luận điểm này hay không? Những tài liệu ấy Hà Nội cấm lưu hành, nhưng hiện nay trong giới nghiên cứu th́ người ta biết cả rồi. Nhất là trong những tài liệu đựơc công bố ở Trung Quốc của các học giả ở Hoa Nam đă nói về mối t́nh và đám cưới giữa ông Hồ và bà Tăng Tuyết Minh. Bà Minh sống đến 94 tuổi. Cựu đại tá Bùi TínCựu đại tá Bùi Tín: Điều này tôi biết từ khi c̣n ở trong nước. Năm 1990 khi kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông HCM th́ chính Viện sử học Việt Nam, chính trên báo Nhân dân, tờ báo của Đảng cộng sản, nói rơ là ông Hồ trong cuộc đời đă dùng đến hơn 30 bí danh khác nhau, trong đó có bí danh Trần Dân Tiên, và khẳng định rơ rằng cuốn “ Những mẫu chuyện về đời sống của chủ tịch HCM” là do chính ông Hồ viết ra. Cái đó có phải là do ai bịa ra đâu, mà đă chính thức đựơc chế độ cộng sản ở Hà Nội công nhận cơ mà. Do đó, tôi nghĩ là tuổi trẻ trong nước, nhất là những người nghiên cứu lịch sử, cần phải t́m hiểu cho rơ ràng sự thật, không định kiến, không chửi rủa, nhưng nhận thức cho đúng là có thật chủ nghĩa Mác-Lê là tai hoạ trong hiện thực hay không, cụ Hồ là con người yêu nước mà mang về một học thuyết sai lầm th́ nguy hiểm như thế nào. Đă đến lúc phải tỉnh ngộ mà thay đổi suy nghĩ và từ bỏ nó chứ. Trà Mi: Xin cảm ơn thời gian ông đă dành cho cuộc phỏng vấn này. (Theo báo: Mạng Ư Kiến www.ykien.net ) |
| Hỏi: Kính thưa Gs Chính Kết, là một Kitô hữu, hơn nữa là một người có nhiều suy tư về Thần Học, có động lực khác mang tính tôn giáo, thúc đẩy ông dấn thân vào cuộc tranh đấu này không? Trả lời: Riêng tôi, là một người Kitô hữu, hơn nữa một người thường suy tư thần học, tôi cảm thấy tranh đấu cho quê hương dân tộc cũng là một cách thờ phượng Thiên Chúa, và là cách mà tôi cho là tốt nhất, tuyệt vời nhất. Gương của Chúa Giêsu cho tôi thấy điều ấy. Ngài xuống thế làm người v́ yêu thương nhân loại. Ngài sống cuộc đời trần thế với bao khổ đau như mọi người cũng v́ yêu thương nhân loại. Ngài chịu khổ h́nh và chết nhục nhă trên thập giá cũng v́ yêu thương nhân loại. Chính v́ yêu thương nhân loại, mà tất cả những hành vi yêu thương và sự hy sinh cho nhân loại của Ngài như xuống thế, sống đời trần thế, chịu khổ h́nh và chết trên thập tự, và ngay cả hành vi lập phép Thánh Thể của Người cũng đều là những hành vi được giáo hội nh́n nhận là những hành vi thờ phượng Thiên Chúa, và là hành vi thờ phượng Thiên Chúa chính danh nhất, đúng nghĩa nhất. Nơi Ngài, yêu thương nhân loại và thờ phượng Thiên Chúa chỉ là một hành vi duy nhất. Nói khác đi, theo Ngài, yêu thương nhân loại cũng chính là thờ phượng Thiên Chúa. Dường như nơi Người không có sự phân biệt giữa hai việc: yêu mến Thiên Chúa và yêu thương con người. Hễ yêu mến Thiên Chúa th́ tất nhiên phải yêu thương con người. Mà yêu thương và hy sinh cho tha nhân cũng chính là yêu mến và thờ phượng Thiên Chúa tuyệt hảo nhất. Hai điều đó, hai giới răn đó tự bản chất chỉ có thể phân biệt chứ không bao giờ có thể tách biệt nhau. Tách rời nhau được th́ chúng không c̣n là yêu mến Thiên Chúa hay yêu thương tha nhân đúng nghĩa nữa. Thờ phượng Thiên Chúa bằng yêu thương tha nhân có giá trị hơn những nghi thức tôn giáo, v́ điều cốt yếu nhất trong việc thờ phượng là sự hy sinh: mọi sự thờ phượng từ nguyên thủy đều đ̣i hỏi sự hy sinh, mất mát, thiệt tḥi nào đó. Hy sinh một vật ngoài ḿnh không giá trị bằng hy sinh chính ḿnh hay hy sinh một cái ǵ đó thân thiết nhất của ḿnh: mạng sống, hạnh phúc, an toàn bản thân, người ḿnh yêu, vật ḿnh quư, ư muốn, danh dự, uy tín, sức khỏe, th́ giờ, tiền bạc, tiện nghi… Rất nhiều nghi thức thờ phượng trong tôn giáo không hề đ̣i hỏi kẻ thờ phượng phải hy sinh, chấp nhận đau khổ, nếu có th́ chỉ đ̣i hỏi hy sinh những ǵ bên ngoài ḿnh, không mấy thân thiết với ḿnh. Nếu đ̣i hỏi phải hy sinh bản thân hay những thứ thân thiết nhất với ḿnh mới là sự thờ phượng chân chính, ắt số người thờ phượng đúng nghĩa sẽ ít hơn rất nhiều. Hành vi nào của Đức Giêsu ở trần gian cũng đều vừa là yêu thương con người, vừa là thờ phượng Thiên Chúa. Đó là một hành vi nhưng có hai giá trị gắn liền nhau không thể tách rời. Và có thể nói, nơi Ngài, yêu thương con người và thờ phượng Thiên Chúa là một hành vi duy nhất, một giới răn duy nhất, không phải là hai giới răn tách biệt nhau. V́ thế, cách yêu mến và thờ phượng Thiên Chúa của tôi chính là yêu thương và hy sinh cho tha nhân. Tha nhân là tất cả mọi người không trừ ai. Nhưng những người mà tôi nghĩ cần phải ưu tiên yêu thương và hy sinh cho là những người đang đau khổ; cụ thể là những người nghèo hèn, bệnh tật, những người bị áp bức, bị tước đoạt những quyền căn bản và chính đáng nhất của con người, bị chiếm đoạt nhà cửa, ruộng vườn khiến họ phải sống vất vưởng vô gia cư, những người bị tù đày, bị tra tấn, sách nhiễu, bị đối xử bất công… Trong hoàn cảnh đất nước bị chế độ độc tài cộng sản đô hộ hiện nay, việc tranh đấu chống độc tài, áp bức, bất công, để đem lại tự do, công bằng và hạnh phúc cho quê hương chính là cách thức yêu mến và thờ phượng Thiên Chúa mà tôi cho là cụ thể và thiết thực nhất. Tôi cũng cho rằng tất cả những người đang hy sinh bản thân, mạng sống, chấp nhận đau khổ, tù tội để làm cho tha nhân được ấm no, hạnh phúc, cho xă hội được tự do, công bằng, thăng tiến… nhất là những người đang liều ḿnh tranh đấu cho tự do dân chủ của quê hương, dù họ thuộc bất kỳ tôn giáo nào, họ đều là những người yêu mến và thờ phượng Thiên Chúa cách đúng nghĩa nhất. Đó chính là những động lực sâu xa thúc đẩy tôi dấn thân vào con đường tranh đấu, khởi đầu là cho tự do tôn giáo từ đầu năm 2001, cho nhân quyền và dân chủ đa đảng từ năm 2005 đến nay. |
| Động Lực Tranh Đấu cho Tự Do Dân Chủ Ngọc Yến phỏng vấn Gs Nguyễn Chính Kết ngày 30-5-2007 Trong ước mong chuyển những nhận định và tâm t́nh thân thương của đồng bào hải ngoại gởi về Viêt Nam, sau đây là 3 câu phỏng vấn ngắn dành cho Gs nguyễn Chính Kết, là người tích cực tranh đấu cho nhân quyền và tự do dân chủ cho Viêt Nam. Năm 1954, Chính Kết là giáo dân Công Giáo di cư vào miền Nam. Xuất thân từ Giáo Hoàng Học Viện Đà Lạt, và sau khi rời Chủng Viện từ năm 1978, Gs Chính Kết tiếp tục dấn thân hoạt động, trở thành một khuôn mặt nổi bật của tập thể chiến sĩ đối kháng nhà cầm quyền Việt Cộng ở quốc nội. Ông hiện đang hoạt động ở hải ngoại, giữa lệnh truy nă của nhà nước Việt Cộng. Giáo sư Nguyễn Chính Kết là thành viên Khối 8406, một sáng lập viên Hội Nhà Báo Tự Do Việt Nam, một trong những người lănh đạo Liên Minh Dân chủ và Nhân Quyền VN. Hỏi: Kính chào Gs Nguyễn Chính Kết, xin ông cho biết động lực nào khiến ông cũng như các nhà dân chủ khác trong nước dấn thân vào cuộc đấu tranh đầy cam go và nguy hiểm như hiện nay? Trả lời: Như chúng ta đă biết, để bảo vệ độc quyền cai trị vô thời hạn trên đất nước Việt Nam, CSVN đă thẳng tay đàn áp các nhà đấu tranh cho tự do dân chủ trong thời gian vừa qua. Trong quá khứ, họ đă dùng tất cả những phương tiện có thể, kể cả những phương tiện tồi tệ nhất, vô nhân nhất, hèn hạ nhất, dă man nhất để bảo vệ cái độc quyền ấy. Họ đă dùng biện pháp khủng bố làm cho mọi người dân sợ hăi: sợ chết, sợ tù, sợ mất việc làm, sợ bị phiền nhiễu, sợ người thân bị liên lụy… hầu người dân phải luôn luôn khuất phục, vâng lời họ. Nhiều người dân sợ đến nỗi chấp nhận làm tay sai cho họ, sẵn sàng tuân hành những lệnh phi lư và vô nhân nhất của họ. Mục đích cuối cùng của đảng CSVN chỉ là để bảo vệ những đặc quyền đặc lợi mà họ đang hưởng một cách bất chính, bất nhân trên dân tộc Việt Nam, bất chấp dân tộc phải chịu thiệt tḥi, phải chấp nhận biết bao đau khổ, tang thương, mất mát. Tuy nhiên vẫn có những người vượt thắng được những nỗi sợ hăi cố hữu đang đè nặng trên nhân dân để tranh đấu, để nói lên những điều mà chẳng mấy ai dám nói. Họ đă mạnh dạn nói lên những khát vọng sâu xa của người dân về tự do dân chủ mà người dân bị đảng CSVN tước đoạt suốt 60 năm qua. Họ dám nói lên những bất công, những đau khổ mà người dân phải chịu do chế độ độc tài độc đảng đang gây ra cho họ; những người can đảm này dám nói lên sự vô nhân, thất đức, sự hèn hạ, bất xứng của giai cấp lănh đạo đang quyết tâm bám lấy “ngai vàng” với bất cứ giá nào, bất chấp sự bất lực, vô tài, bất đức của ḿnh. Họ đă can đảm nói lên sự thật bất chấp bị đe doạ, sách nhiễu, bất chấp bị quản chế hay vào tù, thậm chí bất chấp cả cái chết… Họ là những người đang lên tiếng tranh đấu cho tự do dân chủ như Lm Nguyễn Văn Lư, Lm Phan Văn Lợi, Ls Nguyễn Văn Đài, Ls Lê Thị Công Nhân, v.v… Cái ǵ đă thúc đẩy họ, khiến họ can đảm hy sinh tranh đấu như thế? Chính là t́nh yêu đối với quê hương dân tộc, đặc biệt đối với những người dân đang đau khổ. Chính lương tâm ngay chính của họ khiến họ không thể im lặng hay thụ động ngồi yên khi thấy đồng loại bị đau khổ v́ những áp bức bất công. Nghĩ tới biết bao người bị tù, bị giết, bị tra tấn, bị bạc đăi v́ lư do tôn giáo, v́ khác quan điểm chính trị với những kẻ cầm quyền, v́ thấp cổ bé miệng, hay chẳng v́ một lư do nào cả; nghĩ tới biết bao người đau khổ không nhà cửa, trở nên nghèo khổ v́ bị tước đoạt tài sản, nhà cửa đất đai ruộng vườn do ḷng tham vô đáy của những kẻ có chức có quyền; họ sẵn sàng chấp nhận đau khổ để tranh đấu thay cho những người ấy. Họ nghĩ những đau khổ mà họ phải chịu v́ sự tranh đấu của họ đâu là ǵ so với trăm ngh́n đau khổ mà người dân Việt đang phải gánh chịu v́ chế độ độc tài. Nếu phải đau khổ mà hy vọng làm cho dân chúng bớt khổ th́ họ luôn sẵn sàng chấp nhận. Họ không phải là những người có tiếng nói mạnh mẽ trong xă hội như các đại tướng trong quân đội hay các bộ trưởng trong chính phủ, hay như những ông chủ tịch tỉnh, chủ tịch thành phố, cũng không phải như những giám mục hay ḥa thượng có cả hàng ngàn, vạn tín hữu sẵn sàng nghe lời dạy bảo của ḿnh… Họ chỉ là những người b́nh thường, có tiếng nói rất hạn chế của một linh mục, một mục sư, một thượng tọa, hay một luật sư, một kỹ sư, một giáo sư, một nhà văn… thậm chí chỉ là một sinh viên, một nông dân, một công nhân… Họ đă chờ đợi những người có tiếng nói lên tiếng trước để họ ủng hộ. Nhưng những người này nhiều khi im lặng thụ động, có vẻ như đồng lơa hay sợ hăi mà đành chấp nhận bạo lực, hay không đủ t́nh yêu và can đảm để tranh đấu, không đủ ư thức trách nhiệm để thấy rằng trong hoàn cảnh đất nước như hiện nay, ḿnh phải làm một cái ǵ hơn là những việc ḿnh phải làm trong một xă hội b́nh thường. Không thể chờ đợi những người khác lên tiếng rồi ḿnh mới lên tiếng, v́ nếu ai cũng chờ như thế th́ sẽ chẳng ai lên tiếng cả. Ư thức được trách nhiệm của một người dân trong một đất nước lầm than: “quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”, “giặc đến nhà, đàn bà phải đánh”, dù cảm thấy tiếng nói của ḿnh có nhỏ bé đến đâu, họ vẫn cảm thấy trách nhiệm phải lên tiếng. Lên tiếng cho những kẻ không có tiếng nói, cho những kẻ không dám nói, cho những kẻ muốn nói mà không nói được, nhất là cho những kẻ đang bị áp bức cách bất công…......... |
| ........Lo*i Ba`n Ve^` Ba`i Vie^'t Cu?a O^ Tra^`n Bi`nh Nam Trong ma.ng www.danchimviet.com : Re: Đỗ Nam Hải, người tranh đấu dân chủ với nhiều ẩn số 2007-06-05 14:38:51 Trần quang Hạ Đọc xong bài viết nầy chúng ta thấy đấu tranh dân chủ khó khăn như thế nào. Trong môi trường tự do ngôn luận, những bài viết không có lợi cho PTDC vẫn được đăng, để rộng đường dư luận, để mở rộng bàn căi, để chứng tỏ người Việt thực sự đang hành xử quyền tự do ăn nói. Chúng ta mong muốn Việt Nam thoát khỏi thể chế độc tài, nhưng chứng tỏ non yếu trong ván bài cân năo trên mặt trận thông tin, ngôn luận. Cộng Sản tuy không tưởng trong chủ nghĩa, nhưng rất thực dụng trong chiến lược đoàn kết. Muốn chống cộng, phải học cách thức đoàn kết của người cộng sản, ít nhất trong thái độ trách nhiệm đối với công cuộc vận động dân chủ rất c̣n non trẻ, đặc biệt trong thời gian PTDC đang đối mặt với những khó khăn trước mắt. Ông Trần B́nh Nam có nhiều bài viết trên các báo hải ngoại, thể loại nhận định, b́nh luận thời cuộc. Riêng bài viết nầy không biết gọi loại ǵ. Những thông tin tác giả đưa ra không có ǵ mới ngoài những điều mọi người đă biết về KS Đỗ Nam Hải. Ông Nam đă tỏ ra thiếu chuyên nghiệp khi đưa ra những nhận định vội vàng về một nhân vật ông chưa biết rơ. Cách đặt nghi vấn theo kiểu :Một số người giải thích rằng... hoặc Tôi không đặt vấn đề, nhưng có ai đó đặt vấn đề th́ tôi không ngạc nhiên...là có ư đồ xấu, nhằm đánh phá, triệt hạ cá nhân, nhiều hơn góp ư với PTDC. Phê phán anh Đỗ Nam Hải đánh mất tiết khí, vậy chắc ông Nam có nhiều tiết khí, can đảm ? Trong qua khứ ông đă làm ǵ và bây giờ ở hải ngoại, ông làm những ǵ tốt cho PTDC ? V́ ông chọn cách viết thẩm định thay v́ nhận định, nên ông cần chứng tỏ cá nhân ḿnh không hèn hơn người ông phê phán. Nếu tôi là người Việt hải ngoại, tôi sẽ không bao giờ chê bai bất cứ ai trong nước. Lẽ đơn giản là sống ở nước ngoài, dù v́ bất cứ lư do ǵ, cũng là trốn chạy, là ít nhiều hèn nhát. Bài viết có thể tạm chấp nhận nếu ông Nam là thành viên khối 8604, hay ít ra là người sống trong nước, có hoạt động đấu tranh trực diện với CS. Một điểm cần lưu ư nữa, đó là ư thức lệ thuộc vào Mỹ của người viết. Tổng thống Bush chỉ mời hỏi thăm t́nh h́nh dân chủ, chưa phải xưng tụng, ủng hộ ai, có ǵ ghê gớm đâu mà đặt vấn đề đại diện xứng đáng ? Do đó ông Bush gặp ai không quan trọng, thái độ tích cực của Nhà trắng mới quan trọng. Những ngày sắp tới c̣n khó khăn, PTDC c̣n hy sinh nhiều nữa; việc gặp TT Mỹ chưa là chiếc bánh dân chủ, dù là chiếc bánh vẽ. |
| Tỉnh giấc thấy đất nước ḿnh tự do! CNQ Realty Lưu Vũ Ngày 04/06/2007 vừa qua mang nhiều ư nghĩa. Trước hết, với tất cả các quốc gia châu Âu, đặc biệt là Ba Lan, đă từ bỏ chế độ độc tài toàn trị chuyển qua hệ thống chính trị đa nguyên, dân chủ. Những người không sống ở Đông Âu, dù có quan tâm th́ cũng thường lấy năm xảy ra sự kiện làm thời mốc gian, ít ai nhớ đến ngày tháng. Đảng CS Việt Nam dám chơi không? 04/06/2007, đúng 18 năm trước, ngày 04/06/1989, tại Ba Lan chấm dứt chế độ cộng sản (CS). Lech Walesa và các chiến hữu Công đoàn Đoàn Kết trước khi vào Studio vận đoäng bầu cử ngày 4/06/1989. Nguồn: Wodek/future-net.pl Ba Lan đă nổ trái bom công phá đầu tiên, tạo nên phản ứng giây chuyền làm sụp đổ các chế độ cộng sản tiếp theo tại nhiều nước Đông Âu khác là Tiệp Khắc (cũ), Hungary, Đông Đức, Bulgaria, Romania và sau cùng là “thành tŕ vững chắc của phe Xă hội Chủ nghĩa” - như Đảng cộng sản Việt Nam vẫn khẳng định trong mấy chục năm - đó là Liên Xô. Vào ngày 05/04/1989, thoả thuận “Bàn Tṛn” lịch sử được kư kết giữa nhà cầm quyền CS Ba Lan và phe đối lập. Quốc hội Ba Lan bổ sung các điều luật về Thượng Viện và chức danh Tổng thống, đồng thời thông qua nguyên tắc bầu cử tự do. Hai tuần sau, Công đoàn Đoàn Kết “Solidarność” sau nhiều năm bị đàn áp phải rút lui vào hoạt động bí mật, được toà án cho đăng kư hoạt động công khai. Ngày 8/05/1989, tờ báo tự do ngôn luận số đầu tiên xuất hiện trước công chúng nhằm cổ vũ, quảng bá cho cuộc bầu cử tự do diễn ra vào ngày 04/06/1989. Trong hoàn cảnh giấy bị thiếu và điều kiện in ấn thô sơ, 20 nhà báo đă làm việc tích cực và cho phát hành được 150 ngàn bản. Thiếu báo. Mọi người trên khắp Ba Lan phải chuyền tay nhau đọc. Điều này cho thấy, trong xă hội cộng sản bị chế độ độc quyền thông tin, người dân thèm khát những luồng thông tin tự do ra sao. Tờ báo mang tên “Báo Bầu Cử” (nguyên văn tiếng Ba Lan: Gazeta Wyborcza) và tên này được giữ luôn cho tới ngày nay. “Báo Bầu Cử” hiện giờ là sản phẩm của tập đoàn truyền thông Agora, là một trong những nhật báo lớn nhất Ba Lan với đội ngũ trên 700 kư giả, có ấn bản khoảng gần nửa triệu trên toàn Ba Lan, có uy tín cao tại quốc nội và trong giới truyền thông quốc tế, theo Wikipedia.org, ước tính có 5,5 triệu người đọc. “Báo Bầu Cử” trong suốt 18 năm qua đă tiên phong thực hiện sứ mệnh “quyền lực thứ 4” mà cơ chế dân chủ trao cho, nâng cao dân trí, phanh phui các mặt tiêu cực của chính quyền, góp phần không nhỏ trong việc lành mạnh hoá xă hội, bảo vệ, xây dựng và hoàn thiện nền dân chủ non trẻ. Một số người Việt Nam hiện nay vẫn cho rằng, nếu đảng cộng sản Việt Nam đồng ư thực hiện bầu cử tự do, th́ đảng CS sẽ giành thắng lợi, ít nhất cũng vài nhiệm kỳ nữa, bởi v́ các tổ chức chính trị khác hoặc không kịp h́nh thành, hoặc c̣n non yếu về tổ chức và thua kém về tiền bạc. Phải chăng đây là lư luận của nhũng kẻ sợ thua trông thấy, nên nói lấy được? Tục ngữ có câu “chưa biết mèo nào cắn mỉu mèo nào”. Nếu trước bầu cử mà Việt Nam có tự do ngôn luận, báo chí tư nhân được phát hành, th́ đố ai biết chắc kết quả sẽ ra sao. Rất có thể bài học lịch sử của Ba Lan hoàn toàn được lặp lại. Đảng CS Việt Nam và những người đang bám víu cộng sinh trên đảng không bỏ một cơ hội nào để bao biện rằng “cả dân tộc Việt Nam” đang “bằng ḷng” với “sự ổn định” hiện nay để phát triển kinh tế. Đúng là luận điệu lừa bịp và trâng tráo v́ dám cả gan nhân danh dân tộc! Khi nào người dân không bị bịt miệng, được nói và hành động theo đúng suy nghĩ và tư tưởng của ḿnh, tiếng nói nhân dân được thông qua các cuộc thăm ḍ dư luận xă hội của các tổ chức độc lập và báo chí truyền thông tự do, th́ lúc ấy mới có thể đưa ra kết luận là “dân tộc” hay chỉ thiểu số “ai đó” đang đặc quyền, đặc lợi hiện nay bằng ḷng! C̣n nếu Đảng CS Việt Nam tự tin th́ có dám chịu chơi không? Suốt hơn 44 năm cai trị, đến thời điểm này, ngày 04/06/1989 Đảng CS Ba Lan vẫn đang có trong tay tất cả: quân đội, công an, mật vụ, tiền bạc và cả một bộ máy tuyên truyền từ trung ương xuống địa phương. Trong khi Công đoàn Đoàn Kết có thể xem như hai bàn tay trắng, sức mạnh chỉ là trái tim, tri thức, mang khát vọng dân chủ của cả dân tộc và… 1 tờ báo vừa mới lọt ḷng, với hai màu đen trắng đơn sơ! Những người cộng sản Ba Lan lúc bấy giờ, phần th́ ngạo mạn, chủ quan, nghĩ rằng tư tưởng của quần chúng đă bị ḿnh thuần phục bằng họng súng và nhà tù trong gần nửa thế kỷ nên họ tin vững chắc vào thắng lợi; phần th́ quen với lối “đảng cử dân bầu”, tỷ lệ trúng cử của đảng lúc nào cũng trên 90% (giống như Việt Nam hiện nay) nên họ tổ chức tranh cử khá vụng về. Đảng cộng sản Ba Lan đă thất bại thảm hại: Ngoài 65% số ghế của quốc hội mà họ ấn định giữ lại theo thoả thuận “Bàn Tṛn”, th́ trong 35% số ghế c̣n lại để bầu tự do, họ không chiếm được ghế nào. Tại Thượng Viện, với 100 ghế, Công Đoàn Đoàn Kết chiếm 99 ghế, 1 ghế c̣n lại thuộc về một ứng viên độc lập! Và chỉ nửa năm sau đó, ngày 27/01/1990, không một ai bắt buộc, không một sức ép nào từ phía chính phủ không cộng sản đầu tiên vừa thành lập, những người CS Ba Lan tổ chức đại hội lần cuối và tự tuyên bố giải tán. Măi đến năm 1997, hiến pháp mới ra đời mới đặt chủ nghĩa CS ngang hàng với chủ nghĩa phát-xít, chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và cấm hoạt động trên lănh thổ Ba Lan (Art. 13). Tỉnh dậy thấy ḿnh tự do Ông Jan Grzebski khi tỉnh giấc sau 19 năm và vợ Nguồn: Reuteurs Vào ngày thứ 7 tuần trước, 02/06/2007, báo chí Ba Lan và nước ngoài đưa tin một trường hợp hy hữu. Ông Jan Grzebski, sau 19 năm hôn mê đă… tỉnh lại! Ông không c̣n tin ở mắt ḿnh là Ba Lan không c̣n cộng sản nữa và mọi thứ đă thay đổi khủng khiếp như thế. Trong năm 1988, ông Jan Grzebski làm việc tại sở hoả xa. Khi lắp ghép hai toa tàu vào nhau th́ tai nạn xảy ra. Người ta đưa ông vào viện trong trạng thái bất tỉnh và sau đó ông bị liệt, hỏng thị giác và hôn mê. Không một vị bác sĩ nào dám đưa ra hy vọng về sự hồi phục. Chỉ duy nhất một người trực tiếp chăm lo, săn sóc ông và tin rằng một ngày nào đó ông sẽ khoẻ mạnh, đó là vợ ông, bà Gertruda Grzebska. “Tôi muốn mua cho chồng một chiếc áo sơ mi mới, nhưng chồng tôi ngạc nhiên thấy các cửa hàng mở cửa trong ngày chủ nhật” – Bà Gertruda kể. Với chỉ sau một ngày, ông Grzebski chưa h́nh dung hết được cuộc sống của Ba Lan hiện nay. Thời của ông, tất cả hàng hoá phải mua theo tiêu chuẩn phân phối bằng tem phiếu, những ḍng người xếp hàng mua xăng, mua thịt, bánh mỳ, thậm chí giấy vệ sinh… nhưng chưa chắc đă có khi tới lượt ḿnh. Các kệ trong các cửa hàng hầu như lúc nào cũng trống rỗng. Ông kinh ngạc khi vợ cho biết rằng, giờ này hàng hoá tràn ngập mọi nơi, siêu thị mọc lên như nấm sau cơn mưa, mở cửa cả ban đêm và chủ nhật, xe hơi sang trọng chạy đầy đường và người Ba Lan tự do đi gần khắp châu Âu không cần đến passport mà chỉ cần thẻ căn cước… Bí hiểm nhất với ông là điện thoại cầm tay, Internet và hàng trăm chương tŕnh TV. Mọi người khuyên nhau không nên kể hết những ǵ diễn ra xung quanh, sợ ông bị choáng, phải để ông tiếp cận dần dần. - “ Tôi tỏ ḷng biết ơn bệnh viện và nhiều nhất đối với vợ tôi. Vợ tôi đă bên cạnh tôi và làm tất cả, đă cứu sống tôi. Không ai có thể giúp tôi như thế. Cho đến khi chết tôi luôn biết ơn vợ ḿnh, bởi v́ ai trên đời có được ḷng kiên nhẫn và t́nh yêu thương như thế - Ông Jan Grzebski nói trên TV Polsat. Ông Jan Grzebski quả là may mắn và vô vàn hạnh phúc. Ông đă trở về với đời sống bên cạnh người vợ quả cảm, nhân ái tuyệt vời. Và ông đă ngủ một giấc dài, để khi tỉnh dậy th́… không c̣n chế độ cộng sản nữa! Trong chúng ta, có ai muốn ngủ một giấc dài như thế để khi thức dậy nh́n thấy Việt Nam là một đất nước tự do, dân chủ không? Cũng 18 năm trước ở Trung Quốc Thiên An Môn (04/06/1989) Nguồn: Time.com Khi tại Ba Lan chuẩn bị chấm dứt chủ nghĩa cộng sản bằng cuộc bầu cử tự do vào ngày 04/06/1989, th́ từ cuối tháng 4 và năm tuần lễ tiếp theo, tại Bắc Kinh và 400 thành phố khác trên toàn Trung Quốc, hàng triệu người đă biểu t́nh rầm rộ đ̣i cải tổ hệ thống chính trị, chống tham nhũng và tự do ngôn luận. Đảng cộng sản Trung Quốc kinh hoàng, lo sợ trước những ǵ đă và đang xảy ra tại Ba Lan và Đông Âu đă quyết định dùng bạo lực. Ngày 04/06/1989 quân đội với xe tăng và xe bọc thép được điều đến quảng trường Thiên An Môn (Tiananmen), lúc bấy giờ đang có hàng ngàn sinh viên tập trung phản đối chính quyền. Người ta ước tính có hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người bị bắn và bị nghiền nát dưới xích sắt xe tăng. Tấm ảnh một người qua đường duy nhất của hăng AFP vào ngày 05/06/1989, một ngày sau vụ thảm sát, trở thành biểu tượng rất lâu của một nhà nước cộng sản độc ác và dă man thuộc loại bậc nhất trong thế giới hiện đại. Cho đến nay, diễn biến của vụ thảm sát Thiên An Môn 1989 vẫn là đề tài bị cấm kỵ nghiêm ngặt tại Trung Quốc. Tối ngày 04/06/2007, tại Hongkong, hàng ngàn ngọn nến đă được thắp lên để tưởng nhớ đến những nạn nhân của vụ thảm sát cách đây 18 năm mà chính quyền cộng sản Trung Quốc đă gây ra trên quảng trường Thiên An Môn. Cũng tại Ba Lan, hàng năm, cứ đến ngày này, dù không nhiều, nhưng bao giờ người dân thủ đô Warsaw cũng thắp nến và cầu nguyện cho nạn nhân vụ thảm sát trước toà đại sứ Trung Quốc. Suốt nhiều năm nay, t́m mọi cách xoá nhoà h́nh ảnh vụ thảm sát trong tâm trí quần chúng, ngoài việc dùng mọi h́nh thức cấm đoán nghiêm ngặt về thông tin, nhà cầm quyền Trung Quốc tận dụng phương pháp quảng cáo tối đa thành quả kinh tế, cho dù thành quả này chẳng phải của “chủ nghĩa xă hội” mà thực chất là của thuyết lư thực dụng “mèo nào cũng tốt, miễn bắt được chuột” của Đặng Tiểu B́nh. Một sự t́nh cờ? Đúng ngày 04/06/2007, Maria Kruczowska, phóng viên của “Báo Bầu Cử” Ba Lan, một tác giả quen thuộc của DCVOnline, có mặt tại Bắc Kinh và viết về sự kiện này. Trong Bản tin ngày 5/06/2007, bà viết: “Một năm trước đây, khi hăng truyền h́nh Mỹ PBS đưa một số ảnh chụp nổi tiếng về cuộc thảm sát cho sinh viên xem, người th́ nói rằng, đây là quân đội duyệt binh, người th́ cho rằng foto bị dùng kỹ xảo lắp ghép”. “Ngày hôm qua, 04/6/2007, ngày kỷ niệm vụ thảm sát, trên quảng trường Thiên An môn đầy khách du lịch và yên tĩnh. Chỉ có bà Ding Zilin, người đứng đầu Hiệp hội “Những bà mẹ Thiên An Môn” đến đặt hoa không xa chỗ chết (được giả thiết) của người con trai. Các ngày lễ trước đây bị cấm tuyệt đối, bà bị quản chế tại gia không được ra ngoài. Năm nay, nhà nước nới lỏng chút đỉnh nhờ Thế Vận Hội 2008”. “Cho đến giờ này vẫn chưa xác định được ai là người đă đứng chặn mũi xe tăng và điều ǵ đă xảy ra. Đây là một trong những bí mật của sự kiện cách đây 18 năm. Một tờ báo buổi chiều của miền Nam Anh quốc viết rằng, người đó tên là Wang Weilin, sinh viên 19 tuổi. Có nguồn tin nói anh ta bị bắn chết, nguồn khác th́ nói anh ta đă chạy thoát và đang sống đâu đó ở Trung Quốc”. “Con số người bị thảm sát vẫn tiếp tục là bí mật. Hội Hồng Thập Tự Trung Quốc đưa ra khoảng 2.000, c̣n “New York Time” th́ viết là 600 - 800”. “Trung Quốc đă quay lưng lại với con đường mà các nước cộng sản khác đi qua. – Một nghịch lư là Thiên An Môn gắn liền với những thành quả kinh tế chóng mặt – Orville Shell, trưởng khoa báo chí Berkeley University nói – Người Trung Quốc nghe đâu đây lời của Đặng TIểu B́nh, đại loại: “Cánh cửa thứ nhất rộng mở và tiền bạc đang chờ đợi, có cơ hội bảo đảm cho cuộc sống gia đ́nh và mơ ước. Cánh cửa thứ hai: Chính Trị, th́ đóng chặt. Nếu các người có ư định mở nó, các người sẽ bị u đầu”. “Ba năm sau, những người đă từng có mặt trên Thiên An Môn mở hăng làm ăn”. “Nhưng Trung Quốc chẳng tiến thêm được chút nào trong việc chống tham nhũng, luật rừng rú, kiểm duyệt và mọi vấn đề vẫn c̣n nguyên thực tế như 18 năm trước đây”. Phần kết Với những người Việt yêu dân chủ tự do và mong muốn một ngày nào đó quê hương Việt Nam sẽ hội nhập vào cộng đồng các quốc gia văn minh, tiến bộ trên thế giới, hăy cố gắng đừng quên ngày 04/06/1989, để ghi nhớ cho ḿnh một kỷ niệm, một bài học quư giá, từ Ba Lan, từ Trung Quốc. Nhân ngày lịch sử này, người viết chỉ biết gửi gắm tất cả những ǵ ḿnh muốn nói qua hàng chữ bất tử trên bức tường của nghĩa trang tại Washington DC, tưởng niệm những người lính đă hy sinh trong cuộc chiến Triều Tiên 1950-1953: “Freedom is not free”. Warsaw 4-5/06/2007 © DCVOnline |
| Chiến Dịch B́nh Minh (Bảo trợ lao động, nhân quyền, dân chủ) Mục đích: yểm trợ tài chánh và tinh thần cho những người bênh vực quyền lao động, tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ tại Việt-Nam Khởi điểm: ngày 1/7/2007. Mục tiêu: đến 31/12/2007 chiến dịch phải yểm trợ được 50 cá nhân hay đoàn thể ở trong nước. Trong năm 2008 sẽ có thêm 100 đoàn thể hay cá nhân nữa. Điều kiện tham gia: Chiến dịch B́nh Minh hoàn toàn tự nguyện. Mỗi hội đoàn hay cá nhân tham gia chiến dịch B́nh Minh tự cam kết gửi về Việt-Nam cho một đoàn thể hay cá nhân được bảo trợ $100 mỗi tháng. Những hội đoàn và cá nhân tham gia tự chọn lựa người để bảo trợ. Tuy nhiên, người tham gia sau không nên bảo trợ những người đang được bảo trợ bởi người khác rồi. Các thành viên trong chiến dịch B́nh Minh tự thực hiện công tác và kiểm điểm việc làm của ḿnh. Một ban phối hợp gồm 10 hội đoàn và cá nhân đầu tiên tham gia chiến dịch B́nh Minh và Vietnam Review sẽ hướng dẫn những hội đoàn và cá nhân khác cách thức chọn và gửi tiền cho người được bảo trợ, nếu được yêu cầu. Ban Phối Hợp sẽ lập một danh sách đoàn thể và cá nhân đề nghị bảo trợ. Những đoàn thể và cá nhân nào muốn bảo trợ ẩn danh hoặc không có th́ giờ liên lạc và gửi tiền bạc, có thể nhờ Ban Phối Hợp làm giùm. Trong mọi trường hợp quư vị chỉ cần ghi tên tham gia vào Chiến Dịch B́nh Minh qua mạng lưới Vietnam Review để việc phân nhiệm, phối hợp và trao đổi tin tức được dễ dàng. Điện thư để liên lạc là info@vietnamreview.com. Nếu quư vị muốn ẩn danh, xin vui ḷng liên lạc với BPH qua điện thoại hoặc dùng một tên khác hoặc dùng ám số của BPH (thí dụ BM0001). Chỉ có BPH mới biết tên thật của quư vị. Những người nhờ BPH gửi tiền giùm cần phải hiểu rằng, mọi giấy tờ chỉ được bạch hóa khi chế độ tự do dân chủ được thiết lập tại Việt-Nam, v́ lư do an ninh của những người trong nước. Câu hỏi: 1. Gửi tiền có gây nguy hiểm cho người nhân tiền hay không? Có nhiều cách gửi tiền Việt-Nam kín đáo, không làm phiền người nhận. Người gửi và người nhận dàn xếp cách gửi tiền an toàn, mà người nhận không bị lộ danh tánh. Tuy nhiên, cũng có một số người muốn nhận bảo trợ công khai v́ đây là quyền công dân. Vậy người gửi ở hải ngoại chọn lựa cách gửi tiền với sự đồng ư của người trong nước. CSVN có quyền vinh danh một số người hải ngoại. Chúng ta cũng có quyền vinh danh những người xứng đáng ở trong nước. 2. Tại sao lại $100 ? Lương một công nhân Việt-Nam khoảng $50 một tháng không đủ nuôi sống gia đ́nh. Do đó BPH ấn định số tiền bảo trợ tối thiểu bằng gấp đôi số lương này. Nếu ấn định mức đóng góp cao hơn, số người tham gia Chiến Dịch B́nh Minh sẽ giảm xuống. Ở những quốc gia khác, quư vị tư ư định mức đong góp tương đương. Thí dụ $100 tương đương với €75, 112 Canadian dollars, 120 Australian dollars, và £50 bảng Anh. Sự đóng góp này tuy là dành cho cá nhân và gia đ́nh, nhưng thực sự là một đầu tư đầy ư nghĩa cho tương lai của quê hương Việt-Nam. 3. Gửi trên $100 có được không ? $100 là số tiền tối thiểu hàng tháng. Gửi đều đăn $100 mỗi tháng một cách lâu dài tốt hơn là gửi bất thường v́ người nhận dễ sắp xếp việc sử dụng số tiền nhận được. Nếu muốn, người bảo trợ có thể gửi 3 tháng một lần để tiết kiệm thời giờ. Nếu khả năng cho phép, người cho có thể gửi nhiều tiền hơn và gửi cho nhiều hơn là một đoàn thể hay một người. 4. Làm sao tôi biết người nào để bảo trợ ? Như trên đă tŕnh bầy, Ban Phối Hợp của Chiến Dịch B́nh Minh sẽ hợp tác với nhiều tổ chức trong và ngoài nước để thiết lập một danh sách những đoàn thể và cá nhân nên được yểm trợ. Ban Phối Hợp cũng sẽ có một danh sách thứ hai gồm những người cần được dấu tên v́ lư do an ninh. 5. Nếu cá nhân tôi không đủ tiền để tài trợ $100 mỗi tháng th́ làm sao? Việc này có thể giải quyết được bằng cách một số cá nhân tập hơn thành một nhóm nhỏ để có thể đóng góp đủ $100 mỗi tháng. Thí dụ đối với nhóm 5 người, mỗi người chỉ cần nhịn ăn nhịn tiêu một chút là có thể để dành được $20. 6. Đă có đoàn thể hay cá nhân nào đứng ra bảo trợ những đoàn thể và cá nhân nước chưa ? Từ nhiều năm nay nhiều đoàn thể và cá nhân đă làm công tác này một cách âm thầm và riêng biệt. Hiện nay phong trào đ̣i hỏi quyền lợi lao động và tranh đấu cho tự do dân chủ một cách ôn ḥa đang phát triển mạnh. Dân khiếu kiện đ̣i lại nhà đất ngày càng đông. Hải ngoại có nhiệm vụ đóng góp nhiều hơn và quy mô hơn. Chiến Dịch B́nh Minh sẽ tổ chức công tác này thành một phong trào quần chúng bằng cách khuyến khích mọi đoàn thể / cá nhân tham gia. Hiện nay đă có một số đoàn thể sau đây nhận bảo trợ trong Chiến Dịch B́nh Minh: 1. Vietnam Review: 1 người (gia đ́nh Nguyễn Văn Đài) 2. Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo cho Việt-Nam (CRFV): 1 người (gia đ́nh Lê Thị Công Nhân). 3. Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt-Nam – Hoa Kỳ (CPVW-USA): 1 người. 4. Báo Ngày Nay. 5. Mạng Lưới Nhân Quyền Việt-Nam (đang cứu xét). 6. Họp Mặt Dân Chủ (đang cứu xét). 7. Phong Trào Giáo Dân Hải Ngoại (đang cứu xét). 8. Một vị ẩn danh: 1 người (BM0001) 9. Một tạp chí tiếng Việt: 2 người (BM0002) 10. Báo Việt Tide (đă mời). 11. Nhà Xuất Bản Cành Nam (đang mời). |
| Tấn công thành tŕ mặt dầy Nguyễn Đạt Thịnh Chủ tịch nhà nước Việt Cộng Nguyễn Minh Triết đang tạo một kỷ lục không một chính khách nào có thể phá đuợc: kỷ lục mặt dầy. Triết tỉnh khô nhận định về việc tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush tiếp 4 chiến sĩ dân chủ người Mỹ gốc Việt; chàng nói việc tổng thống Mỹ tiếp công dân Mỹ là việc của nước Mỹ, có liên quan ǵ đến chuyến đi của chàng đâu mà chàng động ḷng. Tối thiểu Triết cũng mặt dầy hơn Hồ Cẩm Đào, v́ Đào nổi giận ngay với bất cứ quốc gia nào tiếp đón đức Đạt Lai Lạt Ma, một nhà tu chống cộng. Triết không giận Bush, Bush có quyền tiếp ai th́ tiếp, kể cả kỹ sư Đỗ Nam Hải, dù anh Hải có đến đuợc Bạch Cung, có tham gia đuợc vào cuộc hội luận, hay chỉ tham gia qua đuờng giây viễn liên. Cuộc hội kiến của 7 viên chức cao cấp nhất trong ngành hành pháp Hoa Kỳ với 4 chiến sĩ dân chủ Việt Nam chỉ là một trong 3 ngón đ̣n gió ngoại giao Hoa Kỳ đánh ra để Triết có cớ hủy bỏ chuyến đi Hoa Kỳ của chàng. Đ̣n gió thứ nhất là CIA tung ra quả ba lông nói Triết chỉ đuợc Hoa Kỳ tiếp với những lễ nghi "dưới mức quốc khách", nghĩa là ăn cơm tầu, ở khách sạn như mọi du khách khác. Triết tỉnh khô, không nhúc nhích, coi như không đọc tờ Strait Times của Tân Gia Ba; tờ báo tung ra đ̣n gió thứ nh́ nói cuộc viếng thăm của Minh Triết có thể bất thành. Triết bảo Nguyễn Tâm Chiến, đại sứ Việt Cộng tại Hoa Thịnh Đốn, đến ngay bộ ngoại giao Hoa Kỳ xin cô ngoại trưởng Condoleezza Rice đừng chính thức hóa việc hủy bỏ chuyến Mỹ du của Triết. Xin xỏ xong việc này, Tâm Chiến bay về Hà Nội báo cáo mọi việc, Minh Triết vẫn không thay đổi thái độ: phát ngôn viên bộ ngoại giao Lê Dũng đưa ra thông cáo báo chí hôm 28 tháng 5 xác nhận Chủ tịch Việt Cộng vẫn cứ đi thăm chính thức Hoa Kỳ, dù có phải ăn tiểm xấm, ngủ hô teo. Thái độ chậm hiểu của Hà Nội tạo ra nhu cầu đánh bồi thêm một đ̣n gió thứ ba: cuộc họp mặt giữa tổng thống và phó tổng thống Hoa Kỳ với những chiến sĩ dân chủ Việt Nam hải ngoại. TRẬN ĐỊA CHIÊN đă dàn, một bên là Nguyễn Minh Triết quyết tâm tử thủ trong thành tŕ mặt dầy, bên kia là cộng đồng người Việt hải ngoại đang tưng bừng chuẩn bị dàn chào hề Triết. Ông Lư Văn Phước, chủ tịch cộng đồng Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn liệt kê những chuẩn bị của cộng đồng người Việt tại Washington, DC. “Như chúng tôi đă loan báo, chúng tôi có tất cả năm sinh hoạt" ông Phước nói. "Trước nhất là cuộc biểu t́nh tại công viên Lafayette trước toà Bạch Ốc vào ngày thứ Sáu 22 tháng Sáu. Sinh hoạt thứ nh́ là buổi cầu nguyện liên tôn. Quư vị lănh đạo tinh thần sẽ về chủ lễ. Sinh hoạt thứ ba là chúng tôi có một cái đợt vận động ở toà Bạch Ốc cũng như Quốc Hội. Và sinh hoạt thứ tư là chúng tôi đang chuẩn bị ráo riết để có nhiều cuộc biểu t́nh bỏ túi, biểu t́nh lưu động, từng nhóm bốn người, năm người, trong giờ làm việc, trong những ngày làm việc, từ ngày 1 đến 21 tháng 6. Và cuối cùng th́…nói chung là chúng tôi có những điểm chuẩn bị ráo riết như vậy để phản kháng Nguyễn Minh Triết.” Nhưng sự tham gia vào những kế hoạch kể trên không giới hạn vào riêng Hoa Tịnh Đốn và các vùng lân cận, ông Phước cho biết rất nhiều người Việt từ khắp Bắc Mỹ đổ về Washington để tham gia, và riêng tại Bắc Cali đă có gần 80 người mua vé máy bay sẵn rồi. Và nếu không đến bằng phi cơ th́ vẫn có thể đến bằng xe hơi hay xe buưt. Ông Đỗ Minh Đức, chủ tịch cộng đồng người Việt Quốc Gia tại Houston và các vùng lân cận cho biết rằng cộng đồng Houston đă mướn một xe buưt để ch? những ai muốn tham gia cuộc biểu t́nh về Washington, DC, cách Houston mấy ngàn cây số. “Hiện nay Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại Houston và các vùng phụ cận đang phối hợp với các chính đảng tại đây tổ chức một chuyến chẩy hội Hoa Thịnh Đốn phản đối sự có mặt của chủ tịch nhà nướcViệt Cộng Nguyễn Minh Triết." Trận địa chiến đă dàn, ông Phước và ông Đức chỉ là 2 trong hàng ngàn người Việt hải ngoại chuẩn bị để tiến đánh thành tŕ mặt dầy. Tôi có một đề nghị với ông Phước: xin ông liên lạc với anh Nguyễn Thanh B́nh, chủ tịch cộng đồng người Việt hải ngoại Massachusetts yêu cầu anh B́nh biệt phái chiến sĩ Nguyễn Thị Cúc Nhật, cô sinh viên cao học 28 tuổi, đang là phó chủ tịch ngoại vụ của cộng đồng người Việt Massachusetts. Là cháu chắt chính thống của hai bà Trưng Cô Cúc Nhật chiến đấu với một cây xà beng rất dài, cây xà beng đă có thành tích bẩy bật rễ cây cổ thụ thân cộng John Kerry, khiến ông nghị sĩ ketchup này phải viết văn thư yêu cầu bộ ngoại giao Hoa Kỳ cử đại diện về Huế tham dự phiên toà xử linh mục Nguyễn Văn Lư. Anh B́nh nhận xét khả năng truyền thông tuyệt vời của cô Cúc Nhật, "Báo chí, truyền thanh, truyền h́nh, và các chính khách Hoa Kỳ tại Massachusetts nhận đầy đủ tin tức về mọi diễn biến đấu tranh dân chủ tại Việt Nam. Cúc Nhật viết press release gửi đều đặn cho họ." Truyền thông là hỏa lực yểm trợ vô cùng quan trọng cho cuộc tấn công thành tŕ mặt dầy của Nguyễn Minh Triết, do đó, trước khi ông Phước vời đuợc cô Cúc Nhật đến Hoa Thịnh Đốn cộng tác trong những sinh hoạt dàn chào Triết, tôi, cá nhân một người viết báo, xin mời cô đem cây xà beng rất dài, rất mạnh cô sử dụng ra để bẩy truyền thông Hoa Kỳ ra khỏi thế "vô can" của họ. Cô có một e-mailing list những người bạn cũng tài giỏi như cô chứ? Xin cô vận động các bạn cô, và yêu cầu họ vận động các bạn của họ để mỗi người gửi một e mail đến toà soạn những tờ báo lớn, những đài truyền h́nh, truyền thanh quốc gia và địa phương, những hăng thông tấn, những nhà talk show hosts để yêu cầu những nơi nhận giúp quư cô, quư cậu, những người trẻ Việt Nam đang sống tại Hoa Kỳ hiểu hiện tượng 99.99% cử tri Việt Nam đă phải đi bầu mà trong tay không có lá phiếu. Vấn đề bầu cử gian lận tại Việt Nam chỉ là một trong rất nhiều vấn đề truyền thông Hoa Kỳ có thể nêu lên, như đàn áp, giam cầm những chiến sĩ dân chủ bất bạo động chẳng hạn. Xin cô và các bạn cô bắt tay vào việc viết và gửi e-mail ngay đi, chúng ta chỉ c̣n có 2 tuần lễ nữa là đă đến ngày N giờ G rồi. H́nh dung cảnh Larry King hỏi Nguyễn Minh Triết trên đài CNN câu "linh mục Nguyễn Văn Lư nói ǵ mà ông phải bịt miệng ông Lư?" tôi nghe thỏa măn đến tận xương, tận tủy. Xin cô đem hỏa lực truyền thông đến yểm trợ người Việt hải ngoại trong cuộc tấn công thành tŕ mặt dầy Tôi không cầm cờ thế hệ tôi để có cờ trao cho cô, tôi chỉ xin thành thật một tay ngả nón kính phục cô, tay kia trao cô cây bút cùn tôi đă dùng từ nửa thế kỷ nay, mà vẫn chưa thực hiện đuợc một phần nhỏ việc cô làm. Nguyễn Đạt Thịnh |
| Phỏng vấn Dân biểu Earl Blumenauer, cựu Chủ tịch của một nhóm dân biểu ở Hạ Viện về bang giao Việt-Mỹ 2007.06.06 Trà Mi, phóng viên đài RFA Để tỏ thái độ phản đối chiến dịch đàn áp dân chủ khắt nghiệt của chính phủ Việt Nam trong thời gian gần đây, dân biểu đảng Cộng hoà, ông Earl Blumenauer, vừa tuyên bố từ chức Chủ tịch nhóm các chính trị gia tại Hạ Viện Mỹ quan tâm tới Việt Nam và bang giao Việt-Mỹ. Liên quan đề tài này, Trà Mi vừa có cuộc phỏng vấn với ông Blumenauer, chỉ một tiếng trước khi ông gặp gỡ với Thứ trưởng Ngoại giao Lê Văn Bàng, người dẫn đầu đoàn tiền trạm chuẩn bị cho chuyến Mỹ du của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết. * Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này * Tải xuống để nghe Dân biểu Earl Blumenauer. Photo courtesy Wikipedia. Trước tiên, dân biểu Blumenauer giới thiệu sơ lược về chức năng và nhiệm vụ của tổ chức ở Hạ Viện Hoa Kỳ mà ông từng giữ cương vị Chủ tịch: Dân biểu Earl Blumenauer: Các dân biểu ở Hạ Viện Hoa Kỳ chúng tôi thành lập một nhóm gồm những người quan tâm đến việc xúc tiến trao đổi song phương Việt-Mỹ về mọi mặt, từ kỹ thuật, mậu dịch, đến văn hoá. Tổ chức này như một diễn đàn để trao đổi nhiều lĩnh vực trong quan hệ bang giao giữa hai chính phủ. Một tín hiệu cho Việt Nam Trà Mi: V́ sao ông từ chức thôi không làm Chủ tịch của tổ chức này? Điều ǵ đă khiến ông đi đến quyết định ấy? Dân biểu Earl Blumenauer: Tôi hết sức quan ngại trước hàng loạt các vụ xét xử gần đây tại Việt Nam đối với những người chỉ đơn thuần muốn cổ vơ cho một xă hội cởi mở hơn, chứ không mảy may có ư định đe doạ chế độ cai trị. Từ buổi đầu, khi tôi có dịp tháp tùng cựu tổng thống Clinton đến Việt Nam hồi năm 2000, trong mỗi dịp gặp gỡ với giới chức Hà Nội, tôi luôn cố gắng phân tích rơ với nhà cầm quyền Việt Nam rằng khả năng họ phát huy quyền tự do tôn giáo và chính trị cho công dân là một yếu tố rất quan trọng trong mối bang giao Việt-Mỹ. Tôi hy vọng quyết định từ chức của tôi là một tín hiệu cho chính quyền Hà Nội thấy rằng những người bạn của nhân dân Việt Nam, những người đă và đang nỗ lực xúc tiến mối giao hảo song phương hầu hàn gắn các vết thương quá khứ, chúng tôi rất nghiêm túc nh́n vào những tiến bộ, và như vậy, chính phủ Việt Nam cũng phải tỏ thái độ nghiêm túc như thế. Dân biểu Earl Blumenauer Trong suốt thời gian qua, tôi cũng đă nhắc đi nhắc lại điều này rất nhiều lần, nhất là mỗi khi có những sự việc đáng lo ngại xảy ra. Tuy nhiên, sau đợt càn quét dân chủ mạnh tay nhất của Hà Nội trong ṿng 5 năm mới diễn ra hồi gần đây, giữa thời điểm mà đáng ra Việt Nam phải nh́n về một hướng khác cùng với những sự tiến bộ, th́ lương tâm tôi tự bảo ḿnh rằng tôi không nên tiếp tục làm Chủ tịch nhóm các dân cử tại Hạ Viện quan tâm đến mối quan hệ Việt-Mỹ nữa. Tôi hy vọng quyết định từ chức của tôi là một tín hiệu cho chính quyền Hà Nội thấy rằng những người bạn của nhân dân Việt Nam, những người đă và đang nỗ lực xúc tiến mối giao hảo song phương hầu hàn gắn các vết thương quá khứ, chúng tôi rất nghiêm túc nh́n vào những tiến bộ, và như vậy, chính phủ Việt Nam cũng phải tỏ thái độ nghiêm túc như thế. Vấn đề nhân quyền ở Việt Nam Trà Mi: Sau khi từ chức, liệu vấn đề nhân quyền của Việt Nam vẫn c̣n là mối quan tâm của ông chứ? Ông nghĩ ḿnh có thể làm ǵ hơn để giúp cải thiện t́nh h́nh tại Việt Nam hay không? Dân biểu Earl Blumenauer: Thực ra đây là vấn đề quan tâm của cả hai quốc gia. Tôi không phải là không biết đến những nỗ lực bên trong tại chính đất nước Việt Nam. Đă có những dấu hiệu khả quan trong cuộc sống. Có những dấu hiệu cho thấy chính quyền đă phần nào cởi mở hơn so với những ǵ chúng ta đă từng thấy trước đây. Và quan trọng là tại Việt Nam đă xuất hiện những quan điểm bất đồng, bất chấp các biện pháp đàn áp thẳng tay của nhà nước ngăn cấm mọi người không được lên tiếng đ̣i hỏi những quyền công dân căn bản như tự do chính trị, tự do bày tỏ tư tưởng, hay quyền tự do được lựa chọn và thực hành tôn giáo. Trong một quốc gia với gần 100 triệu dân, với nền dân số rất trẻ, th́ những tư tửơng này, những nguyên lư cơ bản này không thể bỏ qua. Chúng ta cần phải gửi tín hiệu bày tỏ sự ủng hộ đối với những cá nhân cổ vơ cho một đất nước Việt Nam cởi mở rằng họ có được sự hậu thuẫn của các nước bạn, và rằng chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để khuưên khích nhà cầm quyền Hà Nội đối xử với họ một cách công bằng và tôn trọng. Trà Mi: Chính phủ Hà Nội nhiều lần lên tiếng khẳng định rằng nếu Hoa Kỳ và Việt Nam muốn xây dựng và củng cố mối quan hệ song phương tốt đẹp th́ đôi bên phải tôn trọng chuyện nội bộ và chủ quyền của nhau. Là một người ủng hộ mối bang giao Việt-Mỹ, ông hồi đáp như thế nào trước luận điểm này? Dân biểu Earl Blumenauer: Dĩ nhiên chúng tôi muốn bảo vệ chủ quyền của Việt Nam chứ, nhưng tôi cho rằng Hoa Kỳ không thể khoan dung với Hà Nội bằng cách ngồi im lặng khi nh́n thấy nhiều người bị sách nhiễu chỉ v́ niềm tin tôn giáo hay quan điểm chính trị. Những nhà nước vững mạnh không cần phải sợ người dân hiểu biết và chất vấn về vấn đề dân chủ. Chẳng hạn ngay trong Quốc hội Mỹ này cũng có những dân biểu chỉ trích chính phủ không đạt tới những giá trị thường hô hào. Dân biểu Earl Blumenauer Đó là những điều mà nhân dân Hoa Kỳ mạnh mẽ ủng hộ, ví dụ như chúng tôi ủng hộ nhà dân chủ Aung San Suu Kyi của Miến Điện, hoặc chúng tôi cũng nhấn mạnh với nhà cầm quyền Trung Quốc rằng chúng tôi quan tâm đến những người dân bị đàn áp v́ niềm tin tôn giáo hay chính trị. Những nhà nước vững mạnh không cần phải sợ người dân hiểu biết và chất vấn về vấn đề dân chủ. Chẳng hạn ngay trong Quốc hội Mỹ này cũng có những dân biểu chỉ trích chính phủ không đạt tới những giá trị thường hô hào. Những chỉ trích mang tính xây dựng rất hữu ích và lành mạnh để mọi người có thể chân thật với bản thân, chân thật với những ǵ ḿnh đang làm cho đất nước, để có thể cùng nhau đứng lên đấu tranh cho quyền lợi của mọi người, bất kể là họ đang ở đâu trên thế giới này. Điều này không liên can ǵ đến việc can thiệp vào chuyện nội bộ hay chủ quyền của quốc gia nào cả, mà nó hoàn toàn là tôn trọng nhân quyền căn bản. Tất cả chúng ta đều có nhiệm vụ phải ủng hộ quyền tự do tôn giáo, quyền tự do bày tỏ quan điểm về chính trị. Đề tài quan trọng Trà Mi: Ông có dự định sẽ tiếp xúc với Chủ tịch Nguyễn Minh Triết nhân dịp ông Triết đến thăm thủ đô Washington vào 2 tuần tới hay không? Và nếu có, vấn đề nhân quyền của Việt Nam sẽ là đề tài hàng đầu, hay ít nhất, cũng là trọng tâm của cuộc gặp gỡ ấy chứ? Dân biểu Earl Blumenauer: Thật ra, tôi sắp sửa có cuộc họp với Thứ trưởng Ngoại Giao Lê Văn Bàng của Việt Nam trong một giờ đồng hồ tới, ngay văn pḥng làm việc của tôi ở đây. Ông Bàng là người mà trước kia tôi đă từng có dịp làm việc chung. Và chúng ta sẽ chờ đợi xem t́nh h́nh chuyến thăm vào cuối tháng này của chủ tịch nước Việt Nam sẽ ra sao, nhưng dĩ nhiên, điều đặc biệt quan trọng là chúng tôi sẽ thảo luận trực tiếp về đề tài này, cách tốt nhất là đặt thẳng vấn đề, để nó được đề cập đến trong chuyến thăm quan trọng vào cuối tháng tới đây. Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn thời gian ông dành cho cuộc phỏng vấn này. |
| Nh́n nhận cho đúng về Đỗ Nam Hải Chính Tâm Phương Nam Đỗ Nam Hải, người chiến sĩ dân chủ yêu nước chân chính Trong sử sách Trung Quốc có ghi một câu chuyện vê cách dùng người, khi Quản Trọng đang hấp hối trên gường bệnh, Tề Hoàn Công đến thăm viếng, nhưng thực t́nh để hỏi ai sẽ là người thay thế Quản Trọng khi ông qua đời. Quản trọng đă lấy 3 cái quí nhất ở trên đời để khuyên vua, khi ông đang có ư định tin dùng một kẻ th́ lấy thịt đùi cho vua ăn lúc lâm nạn, một kẻ sẵn sàng giết con để lấy gan xào cho vua ăn, chiều ḷng vua lúc vua thèm, c̣n một kẻ bỏ cả quyền cao tước vị để theo hầu vua. Ba thứ quí nhất trên đời đó là Thân ḿnh-Ruột thịt của ḿnh-Quyền chức bổng lộc. Vậy mà những kẻ kia đều sẵn sàng dùng cái quí nhất đó để dâng vua, th́ hẳn phải có cái ư ǵ đây, nếu không phải là nó muốn tranh cái ngai vàng của vua. Lời ông nói và triết lư của ông đă trở thành sự thật, sau khi ông qua đời, ông vua đớn hèn đă không nghe lời ông, để đến nỗi phải nhận cái chết nhục nhă, hậu thế chê cười. Chuyện xưa, ngẫm hôm nay cũng vậy, có những kẻ lúc nào cũng hô hào yêu nước, lúc nào cũng nói đến hy sinh quên ḿnh, đấu tranh chống lại chế độ độc tài v́ nước v́ dân. Nhưng theo tôi nghĩ, trong thâm tâm họ, cũng không ngoài 3 mục đích trên. Chúng ta phải nh́n nhận một cách thẳng thắn rằng, những nhà dân chủ đang đấu tranh hiện nay, do rất nhiều hoàn cảnh, điều kiện đă dấn thân vào con đường tranh đấu, họ cũng như những người khác, nhưng họ hơn những người b́nh thường ở cái nhận thức, nghị lực và bản lĩnh mà thôi. Mọi người khác họ đều ư thức được bị thiệt tḥi, bị áp bức trong cuộc sống, nhưng do bản chất yếu hèn, do phải bươn chải mưu sinh, do nhận thức c̣n nông cạn lên không dám đứng lên đ̣i lại quỳền lợi của ḿnh mà thôi! C̣n những nhà dân chủ th́ ngược lại, họ là một trong số rất ít những người dũng cảm đấu tranh, trong nhận thức và ư thức của họ có nhiều cung bậc khác nhau, có nhiều góc cạnh, những yếu tố khách quan, chủ quan cũng là nguyên nhân hạn chế cho những hoạt động của họ, cũng như chúng ta không thể đ̣i hỏi họ phải hy sinh những lợi ích quí nhất như tôi đă nêu ở trên, theo một khuôn mẫu, một tiêu chuẩn yêu nước nào? Phải nh́n cốt lơi của bản chất vấn đề để đánh giá một con người, không lên tùy tiện, sẽ gây lên sự mâu thuẫn, chia rẽ trong nội bộ dân chủ. Trong cuộc đấu tranh này, chúng ta không ngần ngại chỉ mặt vạch tên những kẻ phản phúc, dối trá bịp bợm. Nhưng chúng ta cần phải phân biệt, phải biết suy tính thiệt hơn, có lợi hay có hại cho phong trào dân chủ và nhất là không lên đánh giá con người theo cảm tính cá nhân, nh́n nhận sự việc một cách phiến diện, khi mà những nhân tố đấu tranh tích cực, không phải lúc nào cũng có được những người như Phương Nam Đỗ Nam Hải Họ đấu tranh đem lại sự công bằng b́nh an hạnh phúc cho mọi người và mọi người cũng không thể bắt Đỗ Nam Hải phải hy sinh hạnh phúc gia đ́nh, hy sinh sinh mệnh của cha mẹ ḿnh, để tỏ ḷng trung quân một cách ấu trĩ. Sẽ là nhẫn tâm, nếu ai đó đ̣i hỏi anh phải hy sinh chữ “hiếu”, để rồi mang tiếng suốt đời là đứa con bất hiếu, th́ đó quả là nỗi hận, là gánh nặng quá sức mà anh phải mang theo nếu có mệnh hệ nào xảy ra. Đúng như anh nói “Các anh quá hèn” khi họ nham hiểm dùng thủ đoạn hèn hạ nhất để khuất phục anh. Nếu Đỗ Nam Hải nhẫn tâm trước t́nh cảnh của cha mẹ và gia đ́nh ḿnh, để tỏ ra hiên ngang bất khuất, tỏ rơ khí thế v́ sự sĩ diện với mọi người, hay phải có dự mưu lớn lao, để đầu cơ cái nhỏ cho cái lớn sau này, sẽ là điều để ta suy ngẫm. Nếu vậy th́ phải xét lại tư cách và tâm địa của anh ta, hy sinh cái quí nhất của ḿnh để đổi được cái quí hơn về cho ḿnh. Một con người như thế ắt có nhiều tham vọng. Một người như thế sẽ không thật ḷng trong mối quan hệ, trong cuộc đấu tranh dân chủ. Tôi tin rằng đă có những trường hợp như thế xảy ra trong nội bộ dân chủ chúng ta, chỉ có điều kẻ đó lại gặt “lúa non” mà thôi. Cái sức ép mà anh không dám vượt qua, đă thể hiện một t́nh cảm chân thật của một con người chân chính và thẳng thắn, anh vẫn giữ được vẹn toàn hai chữ trung hiếu. V́ vậy nếu rơi vào trường hợp của Đỗ Nam Hải, tôi cũng phải xử sự như anh, tôi không thể hy sinh cha mẹ và ruột thịt của ḿnh khi kẻ thù đă điểm trúng cái huyệt yếu nhất của con người ta. Chỉ tiếc một điều người quyết định ở đây không phải là anh, mà là cha mẹ của anh. Phải chi mẹ của Đỗ Nam Hải cũng như mẹ của Lương Ngọc quyến xưa kia, mẹ của Lê thị Công Nhân hiện nay th́ hay biết mấy, đó chỉ là ao ước như vậy! C̣n ḷng người mẹ nào lại không thương con. Trên đời này hiếm có bà mẹ nào có đủ tầm để vượt qua t́nh mẫu tử v́ nước v́ dân, như một vài trường hợp trong sử sách. Lê Thị Công Nhân: “Tôi sẽ chiến đấu tới cùng dù chỉ c̣n một ḿnh tôi....Và Cộng Sản đừng ḥng mong tôi thỏa hiệp chứ đừng nói là đầu hàng. Gia đ́nh tôi đă chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất, đó là tôi sẽ bị khởi tố và có thể bị đi tù, nhưng tôi khẳng định một lần nữa đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra.” Nguồn: timesonline.typepad.com Cái điều quan trọng nhất mà tác giả Trần B́nh Nam, lại không nêu ra, chế độ cầm quyền có thể dùng thủ đoạn đê tiện và hèn hạ, lấy t́nh cảm cá nhân thiêng liêng để khuất phục anh từ bỏ con đường đấu tranh trên danh nghĩa, dùng anh để lung lạc ư chí đấu tranh của những người dân chủ, nhưng chúng không thể nào khuất phục được ư chí và tâm nguyện của anh. Cái thứ vũ khí quan trọng nhất là ư chí và ḷng yêu nước nó chỉ bị cảm hóa bằng công bằng chính nghĩa, dân chủ tự do và đạo lư t́nh người mà thôi, chứ nó không thể bị khuất phục bằng bạo tàn, bằng những thủ đoạn đê tiện, bẩn thỉu. Bởi vậy việc anh phải bắt buộc làm, đă không gây lên sự sửng sốt cho mọi người, tất cả đều thông cảm cho anh trước một sự lựa chọn đầy khó khăn, day dứt. Cái điều bắt buộc nó phải thế, nhưng trong anh vẫn c̣n hừng hực khí thế đấu tranh, chứ không phải sự đầu hàng hèn hạ, chứ không phải có những kẻ v́ quyền lợi nhỏ nhoi trứoc mắt mà trở dáo quay lưng đâm lại anh em dân chủ. Cái sức ép mà anh không dám vượt qua, đă thể hiện một t́nh cảm chân thật của một con người chân chính và thẳng thắn, sâu thẳm trong anh vẫn giữ được vẹn toàn hai chữ trung hiếu. Trung thành với đất nước, trung thành với lư tưởng của một người chiến sĩ cách mạng dân chủ. Tạm thời khuất ḿnh để làm trọn nghĩa vụ đạo con cho tṛn chữ hiếu. Anh vẫn dành chọn cảm t́nh của mọi người, với anh trong ḷng mọi người vẫn không hề có một chút gợn phôi pha về con người khẳng khái, can trường. Cái dũng khí đầy hiên ngang khí phách: “...Tôi sẵn sàng vào trong nhà tù nhỏ, để dân tộc tôi bước ra khỏi nha tù lớn”. Từ bỏ việc hưởng phú quí vinh hoa nơi đất khách, trở về quê hương đấu tranh, có lẽ đến nay chỉ có ḿnh anh dám làm điều đó. Như thế cũng đủ cho ta thấy cái chất của anh như thế nào rồi! Đối với anh, trở về nước, đă là tự nguyện vào cái nhà giam không lồ đó rồi, lên việc vào nhà tù nhỏ, không bao giờ làm anh sợ hăi chùn bước. Cái chất trong nội tâm của anh mới là điều đáng quí, anh vẫn xứng đáng là một chiến sĩ dân chủ kiên cường. Việc anh quay trở lại con đường đấu tranh, chúng ta đều biết chỉ là thời gian mà thôi và đúng như vậy, anh đă quay trở lại với sự đón chào mừng vui của mọi người. Trương Hán Siêu: “ ... Ngh́n thu chỉ có anh hùng lưu danh!.” Nguồn: DCVOnline 12Anh xứng đáng là người đại diện cho quốc nội khi được tổng thống Mỹ W. Bush mời tham dự cuộc gặp gỡ ngày 29/05 vừa qua. Tác giả Trần B́nh Nam có b́nh luận về việc rất nhiều nhà dân chủ xứng đáng được mời, theo tôi điều đó không quan trọng, v́ đó là quyền của chính phủ Hoa Kỳ, những thông tin về việc mời ai chắc chắn đă có sự cân nhắc kỹ càng, chúng ta không thể áp đặt ư kiến chủ quan để b́nh luận cho việc vô thưởng vô phạt, rồi vô t́nh làm rối thêm cái không cần thiết, điều cần thiết bây giờ, là lên cùng nhau xây dựng một ngôi nhà dân chủ đoàn kết, việc nâng niu chắt lọc, bảo tồn, duy tŕ từng viên ngọc quí dân chủ và gắn kết giúp đỡ những người dân chủ lại, cùng chung sức chung ḷng đấu tranh cho một nền tư do dân chủ của đất nước, đang là nhiệm vụ chính cho mỗi người Việt Nam yêu nước chúng ta. Chỉ có điều qua bài viết này tôi muốn nhắn gửi tới anh, người tôi chưa hề có mối quan hệ nào? Cuộc sống có nhiều thử thách, trên con đường tranh đấu đầy trở ngại và chông gai, cái trở ngại lớn nhất, không phải là kẻ thù chính diện, đối kháng với chúng ta, mà chính là kẻ thù trong chính ta và sau lưng chúng ta (loại kẻ thù này thường hay xảy ra và dễ bị sa đà nhất) v́ vậy muốn tự khẳng định được ḿnh, ta chỉ có thể thể hiện bằng hành động. Phải! Chính hành động sẽ là câu trả lời hiệu quả nhất, chính đáng nhất cho ư chí và bản lĩnh của mỗi con người. V́ vậy cái mà anh cần phải thể hiện trong lúc này, không phải để thanh minh, mà phải vượt qua những trở ngại tầm thường, tự khẳng định bằng bản lĩnh trong việc làm thế nào để thúc đẩy phong trào dân chủ đi lên? Làm thế nào có được phương hướng, đường lối đúng đắn nhất? Làm thế nào để cống hiến cho cuộc đấu tranh dân chủ được hiệu quả nhất? Một bài toán cần giải cho những tư tưởng lớn.. tầm nh́n lớn!. Chúc anh thành công trên con đường đấu tranh dân chủ cho tổ quốc! DCVOnline: Bài do Thiên Đức, tác giả của DCVOnline gửi cho ban biên tập (BBT). Theo tác giả Thiên Đức th́ đây là bài viết ông nhận được từ trong nước và đề nghị BBT đăng tải để rộng đường dư luận sau bài viết Đỗ Nam Hải, một người tranh đấu dân chủ với nhiều ẩn số trên DCVOnline ngày 5/06/2007 của Trần B́nh Nam. Đầu đề trên trang nhất là của DCVOnline. |
| Trước Một Thách Đố Lớn VI ANH . Việt Báo Thứ Tư, 6/6/2007, 12:02:00 AM Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, Ô Triết người cầm đầu nhà nước chà đạp nhân quyền sẽ đến Mỹ viếng thăm làm việc, do lời mời đáp lễ của TT Bush. Địa điểm và thời điểm Ô Triết viếng thăm Mỹ là một thách đố lớn đối với người Mỹ gốc Việt, đại đa số là người tỵ nạn CS. Không c̣n sự chọn lựa nào khác hơn là phải tổ chức chống Ô Triết dưới mọi h́nh thức trong ṿng luật pháp Mỹ. Chống để Ô Triết có cơ hội thấy, và hoài niệm, so sánh tư do, dân chủ, nhân quyền là điều kiện tiên quyết để phát triển. Chống để TT Bush thêm lư do đặt vấn đề tư do do, dân chủ, nhân quyền VN với Ô Triết khi tiếp kiến. Một, về địa điểm, Ô Triết chắc chắn sẽ đến New York, Washington DC. C̣n một nơi là Los Angeles, cách gần Little Saigon 45 phút lái xe, có thể điểm quá cảnh hay viếng thăm, chưa dứt khoát. Nhưng chắc chắn qua t́nh báo nhân dân, các đoàn thể đấu tranh sẽ biết rơ như tin A1 trong tuần lễ trước khi Ô Triết đặt chân xuống đất Mỹ. Nhiều rất nhiều những người Việt trực tiếp hay gián tiếp, tự thân hay vợ con, đang làm việc và sống trong ḍng chánh chánh quyền Mỹ. O Triết đến New York vào thời gian người Mỹ gốc Việt thăm gia diễn hành văn hóa trước trụ sở Liên Hiệp Quốc ở New York, một tổ chức mà người Mỹ hết sức khó khăn mới giương lên được quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ suốt bảy năm rồi trong khi CS Hà nội là chế độ hội viên của LHQ mà không có biểu tượng trong cuộc diễn hành. O Triết đến Los Angeles, chỉ cách Little Saigon, thủ đô tinh thần của người Việt tỵ nạn CS 40 phút lái xe. Lần đầu tiên một cán bộ đảng viên cao cấp nhứt của Đảng Nhà nước CS Hà nội đến Miền Nam Cali, nơi có cộng đồng người Việt đông nhứt Mỹ, nơi phát xuất nhiều đường lối và chủ trương chống Cộng. Hai, về thời điểm, Ô. Triết đến Mỹ vào những ngày nhậy cản mạnh với CS Hà nội. Đó là ngày Quân lực VNCH người Mỹ gốc Việt quân dân cán chính VNCH cử hành khắp nước Mỹ, tưởng niệm những người Việt Quốc gia v́ dân chiến đấu v́ nước hy sinh trong chiến tranh và tiếp tục chiến tranh chánh trị, đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN trong ḥa b́nh. Đó là ngày Diễn Hành Văn Hóa Quốc tế do Liên hiệp Quốc tổ chức ở New York, suốt 7 năm qua người Mỹ gốc Việt vượt khó khăn, tranh đấu tại tại Uy ban Văn Hóa Liên hiệp Quốc để giương cao quốc kỳ VN nền vàng ba sọc đỏ tương trưng cho tự do, dân chủ trong đoàn diễn hành đa sắc tộc và thắng tại ṭa án Mỹ khi ṭa Đại sứ CS Hà nội nhơn danh thành viên LHQ đ̣i hạ cờ Quốc gia xuống trương cờ đỏ sao vàng của CS lên. Ba, về người Mỹ gốc Việt nhất tề, nhất quyết tổ chức chống Ô Triết. Việc đoán xem coi Ô Triết chọn thời điểm và địa điểm viếng thăm nhậy cảm như vậy -- là do vô t́nh hay cố ư , do nguyên do nào, động lực nào thúc đẩy -- dành cho những người rănh rổi phân tích, giải đoán sau. Việc xét xem y kiến bi quan cho rằng cho rằng người Việt hải ngoại chỉ phản ứng thụ động, bị đặt trước việc đă rồi, không chủ động, không sáng kiến chống Cộng mới, biểu t́nh chống Cộng hoài mà chẳng đi đến đâu, là không cần thiết v́ phi luận lư, phi qui luật đấu tranh chánh trị. Đấu tranh chánh tri là xa luân chiến, là ai dài hơi người đó thắng, Thắng chánh trị là thắng thâm hậu và lâu bền. Nh́n lại quốc kỳ VN được chánh quyền hơn phân nửa dân số Mỹ thừa nhận, vấn đề nhân quyền VN đi vào chánh quyền Au Mỹ Úc, các tổ chức áp lực quốc tế là thấy cái thâm hậu của đấu tranh chánh trị. Người Mỹ gốc Việt thiết tha với tự do, dân chủ, nhân quyền VN dựa vào sự kiện để hành động thiết thực, có nhiều chuyện phải làm v́ nếu không th́ không kịp nữa. Nhiều dấu chỉ đáng mừng, cộng đồng người Mỹ gốc Việt tỏ ra là một trong mặt trận chống Ô Triết. Đài RFA của Mỹ đă loan tin, mô tả bức tranh sống động chung trong việc chống Ô Triết. Nhiều tiểu bang ở Miền Đông và Đông Nam nước Mỹ, các cộng đồng đă thành lập ban tổ chức, chuẩn bị xe cộ về New York và Washington DC biều t́nh đứng, biểu t́nh đi, biểu t́nh nồi tuyệt thực, cầu nguyện trước Liên hiệp Quốc, trước thị trường Chứng Khoán Wall Street trước Quốc hội, Phủ Tổng Thống Mỹ. Số người ghi tên đi New York, Washington để diển hành văn hóa quốc tế và biểu t́nh chống Ô Triết, có tăng chớ không có giảm dù mùa hè giá vé máy bay cao và giá đi gấp rất mắc. Quan sát cận điểm Little Saigon, đă có dấu chỉ đáng mừng. Hai cơ chế cộng đồng, các đoàn thể đấu tranh, tín đồ các tôn giáo, các chính đảng đến với nhau trong tổ chức biểu t́nh chống Ô Triết. Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh, lời đất nước ông bà VN nói rất đúng. Tiêu biểu trong một phiên họp tham mưu, ngày 11 tháng Sáu, tại trụ sở do Liên hội Cựu Chiến sĩ cho Uy ban Đặc Nhiệm chống Nguyễn minh Triết, người viết bài này được dư, cảm thấy vô cùng cảm động khi nghe một thiếu nữ Việt trẻ, Cô Tammy Trần, đề nghị mấy chú mấy bác nên tạo thành một chuổi vận động liên tục trên phát thanh, phát h́nh, trang web, các lễ hội lớn như hai buổi lễ ngày quân lực, vận động đồng hương. Một người thế hệ thứ nhứt, Hải quân Trần Trọng An Sơn, đề nghị một phiên họp ở hội trường thỉnh ư đồng bào, vấn kế đồng hương "Phải làm ǵ khi Ô Triết đến", một h́nh thức của tinh thần đại hội Diên Hồng. Truyền thông Việt ngữ trong vùng tỏ ra hết ḷng giúp đỡ loan tải tin tức hội họp, phân tích khúc nôi rơ ràng về việc làm của các đoàn thể đấu tranh trong việc tổ chức chống Ô Triết. Tất cả đều quyết tâm phải sẵn sàng hành động cho mặt trận Miền Tây. Little Saigon là của người Việt tư do, dân chủ, Los Angeles, San Francisco nhứt định không để trống, đó hai con đường xâm nhập của CS Hà nội. Bốn và sau cùng, người Mỹ gốc Việt trẻ già đều thấy phải làm một cái ǵ đó, đến với nhau để có tiếng nói chung, để tạo áp lực và thức tĩnh những người có liên quan trong chuyến công du Mỹ của Ong Triết. Đối với TT Bush, phải làm cho Ô thấy công dân Mỹ gốc Việt đang tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN cũng là niềm tin lập quốc của Mỹ. Tranh đấu thực sư bằng hành động biều t́nh, tuyệt thực, bằng không tiếc nhân tài vật lực của cá nhân và gia đ́nh, chớ không phải dám nói mà không dám làm cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Ngày hôm nay tranh dấu, ngày mai và dài dài về sau người Mỹ gốc Việt sẽ bỏ thăm, và số thăm chỉ có tăng chớ không có giảm. Và tư nhiên sẽ bỏ thăm cho ứng cử viên Mỹ nào có ủng hộ cho tư do, dân chủ, nhân quyền VN, ủng hộ thiết thực bằng hành động, chớ không phải bằng cái miệng. Nếu cộng đồng người Việt không có tiếng nói, không đấu tranh bằng cách này hay cách khác, không có lá phiếu -- điều mà CS Hà nội tuyệt đối không thể có -- th́ đừng nói TT Bush và Phó TT Cheney chịu khó tiếp đại diện 4 đoàn thể đấu tranh, đừng nói chánh quyền Bush can thiệp thả Nguyễn vũ B́nh khi Ô Triết đi Mỹ. Người Mỹ gốc Việt chống Ô Triết để tạo điều kiện cho TT Bush đối phó với Ô Triết về nhân quyền VN, để TT Bush ở cái thế phải đặt vấn đề nhân quyền với Ô Triết. Đối với Ô Triết, cho Ong thấy cộng đồng người Việt ở Mỹ là những người tiến bộ, hiểu biết chánh trị. Yêu đất nước, nước thương đồng bào, gắn bó với quốc gia dân tộc VN, nhưng phân biệt rơ quốc gia dân tộc và chế độ cai trị. Chính v́ quyền lợi quốc gia dân tộc VN mà già trẻ đều chống CS độc tài đảng trị đă tước đoạt những quyền lợi căn bản bất khả tương nhượng của đồng bào. Cho Ô Triết thấy cùng một dân tộc, người Mỹ gốc Việt tỵ nạn CS với hai bàn tay trắng nhưng nhờ tự do, dân chủ, mà thăng tiến về kinh tế và chánh trị. Cho Ô Triết thấy một Việt Nam hải ngoại đă thành h́nh, người Việt ở Au, Mỹ, Uc là một trên mặt trận chống Cộng. Công tâm mà nói trong số cán bộ đảng viên cao cấp đi Mỹ, Ô Triết là người từng sống trong chế độ VN Cộng Ḥa, sống bằng kinh tế tư do, bằng chánh trị dân chủ ở Miền Nam dù trong thời chiến. Nên nếu c̣n chút điểm lương tâm Việt, O Triết là người có thể hiểu, có thể so sánh cái hại của độc tài, độc tôn, đảng trị toàn diện và cái lợi của tư do, dân chủ trên b́nh diện kinh tế là hai mặt của một vấn đề là vấn đề chánh trị. |
| Radio Nhân Quyền Từ Cam Bốt Phát Vào VN Việt Báo Thứ Sáu, 6/8/2007, 12:02:00 AM - Bộ Nội Vụ Cam Bốt Dọa Cắt Làn Sóng Nếu Đài Nói Về Chính Trị VN T́nh h́nh biên giới Việt-Miên có vẻ phức tạp hơn. Không chỉ là chuyện nhà hoạt động công đoàn Lê Trí Tuệ từ VN trốn sang Cam Bốt và đă bị mất tích mấy tuần trứơc, mà c̣n là sôi nổi cuộc chiến nhân quyền của người Khmer Nam Bộ. Cambodia có một đài phát thanh nói về nhân quyền của người Khmer Nam Bộ... Đài RFA ghi nhận như sau. Tại Cambodia, các nhà hoạc động nhân quyền vừa thành lập đài phát thanh độc lập chuyên nói về nhân quyền của cộng đồng người Khmer Nam Bộ đang sinh sống ở miền Nam Việt Nam và Cambodia. Thông tín viên Nguyễn B́nh, từ Cambodia có bài tường tŕnh về sự việc này như sau. Tổ chức nhân quyền Khmer Kampuchea Krom tại thủ đô Phnom Penh vừa thành lập đài phát thanh nói về nhân quyền của cộng đồng người Khmer Nam Bộ đang sinh sống ở Cambodia và miền Nam Việt Nam. Đài phát thanh này bắt đầu phát sóng từ tháng Tư năm 2007, dưới sự tài trợ của tổ chức SIDA ở Bỉ. Mỗi ngày phát 60 phút. Mỗi tuần phát 3 ngày, vào ngày thứ Hai, thứ Ba và thứ Tư. Cô Sak Lida, nhân viên hành chánh của tổ chức nhân quyền Khmer Kampuchea Krom cho biết ngoài tin tức thông thường, đài này c̣n mời các chuyên gia pháp lư thảo luận về việc chính quyền Việt Nam đưa các vị sư Khmer Nam Bộ ra ṭa xét xử trong thời gian gần đây. Cô cho rằng mục đích của việc thảo luận nhằm giúp cho người dân Cambodia hiểu về thực trạng khó khăn của người Khmer đang sống ở đồng bằng sông Cửu Long, trong lúc Việt Nam đang vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng. Mặt dù cho phép thành lập dưới áp lực của các nhà hoạt động nhân quyền, nhưng một nhân viên của đài cho biết chính phủ Cambodia không mấy vui ḷng. Họ nh́n đài này với cặp mắt nghi kị. Mấy hôm gần đây, trong lúc phát chương tŕnh thảo luận về nhân quyền của người Khmer ở miền Nam Việt Nam thường thấy người lạ xuất hiện trước trụ sở đài. Trả lời phỏng vấn tờ nhật báo tiếng Anh The Cambodia Daily, Ông Khieu Kanharith, phát ngôn viên chính phủ Cambodia dọa sẽ giải thể đài này nếu họ đề cập đến vấn đề chính trị. C̣n Trung tướng Khieu Sopheak, phát ngôn viên Bộ Nội vụ Cambodia, th́ nói rằng đài này sẽ bị cấm nếu ông t́m thấy dấu hiệu gây mất ổn định chính trị ở Cambodia. Cô Sak Lida khẳng định rằng tổ chức của cô và đài phát thanh Kampuchea Krom hoạt động hợp pháp và không có mục đích chống chính phủ Việt Nam và Cambodia, nhưng 2 chính phủ này thường không tin tưởng. Cô cho đó là chuyện b́nh thường. Tại Phnom Penh, trước đây đă từng có 2 đài phát thanh của cộng đồng người thiểu số. Đó là đài phát thanh tiếng Việt của cộng đồng người Việt Nam ở Cambodia, và đài phát thanh tiếng Chăm của người Chăm Cambodia. Nhưng sự ra đời của đài phát thanh cộng đồng người Khmer Krom khiến dư luận quan tâm nhiều nhất. |
| 1 Việt Kiều Mỹ Về Xây Trường Có Lời, Bị Giựt Trường, Bắt Tù Việt Báo Thứ Năm, 6/7/2007, 12:02:00 AM - Sau 14 Tháng Tù Không Xử, Được Thả, Nhưng Vẫn Cấm Rời Hà Nội WASHINGTON -- Bản tin sau đây của báo Washington Post hôm Thứ Ba 5-6-2007, cho biết ông Hoan Dinh Nguyen, người bị giam không xét xử trong 14 tháng, đă được thả tự do, nhưng bị cấm rời khỏi Hà Nội v́ c̣n chờ điều tra về cáo buộc rằng ông đă gian lận tiền từ ngôi trường quốc tế mà ông giúp thiết lập ở Hà Nội. Ông đă bác bỏ các cáo buộc đó. Hoan Nguyen, 57 tuổi, rời VN cuối thập niên 1960s và là một doanh gia quốc tế, và là một nhà giáo xuất thân từ Đaị Học George Mason ở Virginia. Từ ngày ông bị bắt là ngày 6-4-2006, Hoan Nguyen và vợ không liên lạc nhau được, cho tới sáng ngày 25-5-2007, ông mới gọi điện thoaị về cho vợ là bà Yen H. Nguyen. Bà Yến cũng sinh quán từ VN, nói bà sẽ không bay tới Hà Nội v́ bà sợ cũng bị bắt như chồng. T́nh h́nh thả Hoan Nguyen trong khi vài tuần nữa là TT Bush gặp chủ tịch CSVN Nguyễn Minh Triết, và giữa lúc 2 nứơc căng thẳng v́ đợt CSVN đàn áp các nhà dân chủ trong nước. Hoan Nguyen và 1 nhóm đầu tư đă liên doanh với chính phủ CSVN để dựng Hanoi International School (Trường Quốc Tế Hà Nội) năm 1996. Bên đầu tư bơm vào hơn 2.4 triệu đô và bên CSVN cấp giấy cho thuê đất 20 năm, trị giá 272,000 đô la. Liên doanh này trục trặc từ đầu v́ tranh chấp giữa 2 phía đầu tư Mỹ-Việt. Các bộ chính phủ CSVN phải can thiệp để buộc phía đối tác VN nhường đất như cam kết, theo thư ông Hoan Nguyen viết trước khi bị bắt. Phía CSVN điều tra trường này gần đây. Ngày 6-4-2007, công an CSVN bắt Hoan Nguyen, giam ở trại B14. Bà Yen Nguyen nói là họ không làm thủ tục pháp lư nào, dù là1 lá thư Bộ Ngoại Giao CSVN gửi sứ quán Mỹ nói Hoan Nguyen bị cáo buộc lạm quyền bằng cách lấy quỹ trường ra xài riêng, và “có hành vi tham nhũng nhắm vào tích sản trường.” Những người đầu tư quốc tế và ủng hộ Hoan Nguyen nói họ nghi là phía đối tác CSVN bịa đặt các cáo buộc chống Hoan Nguyen để họ giành toàn bộ ngôi trường, một phần v́ trường này đă có siêu lợi nhuận, và một phần v́ khoảnh đất trường này ở có thể cho thuê lại với giá nhiều triệu đô la. Bill Lynch, một bạn gia đ́nh ông Nguyen người từng làm với ông Hoan Nguyen trên một hội đồng đại học George Mason đầu thập niên 1990s, nói, “Đây chỉ là nỗ lực thâm độc trắng trợn để giựt một cơ sở kinh doanh thành công từ 1 người đă xây trường để giúp quê hương ông ta phát triển.” |
| Re: Hà Nội thả tù làm quà nhập cảnh Mỹ cho Triết 2007-06-07 16:34:41 Trung Kiên Bắt bỏ tù trên dưới 20 người mà chỉ trả tự do cho 3 người! Không biết các bác nghĩ thế nào ? Một tên lưu manh thấy mấy đứa trẻ cầm một túi kẹo, hắn liền giựt phứt lấy bỏ vào túi, lại c̣n hăm he dọa nạt, mấy đứa trẻ la lên, người hàng xóm thấy vậy lên tiếng, yêu cầu tên kia trả lại kẹo cho trẻ em, ngượng mặt, hắn móc túi lấy ra 3 cái trả lại. Mấy trẻ em kia trố mắt nh́n, sao lạ vậy, lấy của chúng tôi cả túi mà chỉ trả lại có 3 cái thôi sao? Người "hàng xóm" hănh diện là đă "bảo" được tên lưu manh kia nên ông ta im miệng làm thinh, dù biết rằng đấy là sự bất công và ăn cướp. Từ chuyện nhỏ này suy ra chuyện lớn, không lẽ mọi người, kể cả chính phủ Mỹ mà cũng dễ bị tên bất lương kia gạt gẫm sao? |
| Sai lầm có tính toán? Nguyễn Tâm Bảo Chuyến đi thăm Mỹ sắp tới của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đă thu hút sự quan tâm của rất nhiều người với những thái độ khác nhau. Có người th́ mong cho chuyến đi thành công để quan hệ Việt-Mỹ đạt đến “tầm chiến lược”; có người lại coi là cơ hội tốt để bày tỏ nỗi bất b́nh về việc Việt Nam đàn áp dân chủ… Việc chuyến đi gặp những trắc trở tưởng như sẽ phải hủy bỏ cũng đă làm tốn thời gian bàn luận của nhiều người. Nhưng câu hỏi đặt ra là: tại sao trước một sự kiện đối ngoại có tầm lịch sử như vậy mà chính quyền Hà Nội lại bất cẩn khi có những hành động đàn áp rất thô bạo đối với những người hoạt động dân chủ đối lập? Lẽ nào Hà Nội lại không biết rằng làm như vậy là chuốc lấy phản ứng dữ dội của Hoa Kỳ và phương tây, thậm chí ngay những chính khách Mỹ vốn thân thiện với Việt Nam cũng phải lên tiếng chê trách? Sai lầm có tính toán! Nguồn: collusion.org Rơ ràng đàn áp dân chủ trước sự kiện ngoại giao quan trọng là một sai lầm, và v́ sai lầm nên các nhân viên ngoại giao Việt Nam mới đang phải vất vả ngược xuôi t́m cách sửa sai. Việc Hoa Kỳ tỏ động thái bất b́nh bằng cách mời bốn nhà hoạt động dân chủ hải ngoại đến hội kiến với Tổng thống Bush chắc chắn là một điều rất khó chịu với Hà Nội. Tuy nhiên việc Hà Nội cố gắng làm nhẹ chuyện này, đồng thời t́m cách thỏa hiệp với Hoa Kỳ để chuyến đi của ông Triết thành công, là điều đáng để suy nghĩ. Nhiều người cho rằng sai lầm của Hà Nội là xuất phát từ sự “kiêu ngạo cộng sản”, khi đă có PNTR và vào được WTO rồi th́ cho rằng “Hoa Kỳ cần quan hệ với ta chứ ta không cần sợ Hoa Kỳ”. Tôi cho rằng họ cũng không kiêu ngạo đến vậy đâu, v́ nếu kiêu ngạo th́ họ đă đơn phương hủy bỏ chuyến thăm của ông Triết chứ không đến nỗi phải “nhịn nhục”. Có lẽ sai lầm của họ xuất phát từ hai lư do như sau: – Do trong nội bộ lănh đạo Đảng có sự bất đồng giữa những phe nhóm nắm quân đội, công an, hành pháp, và ngoại giao. Trong nội bộ lănh đạo Đảng dường như có hai xu hướng mà tôi tạm gọi là cứng rắn và mềm dẻo (có lẽ như vậy th́ hợp lư hơn là chia thành thủ cựu và cấp tiến). Những người cứng rắn nắm quân đội, công an, và hội đồng lư luận trung ương. Những người này chủ trương đàn áp đối lập triệt để, thường rất giáo điều và trung thành với cái đuôi “định hướng XHCN”, có xu hướng quan hệ thân thiện với Trung Quốc và những chính quyền độc tài khác. Quân đội và công an cũng có thực lực tài chính rất mạnh, có rất nhiều đặc quyền đặc lợi và do đó rất sợ “diễn biến ḥa b́nh”. Những người mềm dẻo chủ trương “kinh tế thị trường” và thường là những người phụ trách hành pháp và đối ngoại, là những người có tŕnh độ và có viễn kiến, thực sự muốn phát triển kinh tế và hiện đại hóa đất nước. Những người này biết được rằng “phát triển kinh tế” đồng thời với việc cởi mở quyền dân sự một cách nhỏ giọt là biện pháp duy nhất để duy tŕ quyền lực chính thống của Đảng khi mà lư tưởng XHCN đă không c̣n lừa mị được dân chúng. Và để phát triển kinh tế th́ chỉ có cách duy nhất là làm bạn với Hoa Kỳ và các nước dân chủ phát triển khác, do đó cũng phải cân nhắc nặng nhẹ trong việc “cư xử” với những người đối lập chính trị. – Cũng có thể đảng cộng sản đă tính toán trước mức độ phản ứng của Hoa Kỳ và phương Tây nên đă phạm sai lầm một cách cố ư, đă quyết định dấn lên trong chớp nhoáng đánh tan nát phong trào đối lập, để nếu quá đà gặp phải phản ứng dữ dội quá th́ lùi vài bước nhượng bộ là “vừa”. Làm như vậy th́ đạt được hai mục tiêu là triệt tiêu được lực lượng đối lập ngay khi c̣n trứng nước, đồng thời vẫn tỏ được cái “thiện chí” nể nang nhân nhượng Hoa Kỳ, để cả hai cùng vui vẻ, cùng “thắng lợi”: đảng cộng sản “thắng lợi” v́ vừa đàn áp được đối lập vừa vẫn giữ được quan hệ tốt đẹp; Hoa Kỳ “thắng lợi” về mặt ngoại giao để củng cố thêm uy tín về việc “dân chủ hóa toàn cầu”. Sự thực từ trước đến nay Hoa Kỳ không thật sự ủng hộ triệt để phong trào dân chủ đối lập ở Việt Nam, mặc dù cũng không bỏ rơi. Hoa Kỳ có những sách lược khác nhau trong việc quan hệ với các nước độc tài. Đối với Việt Nam, Hoa Kỳ có lẽ đang dùng phương pháp thúc đẩy dân chủ một cách gián tiếp thông qua việc giúp Việt Nam phát triển kinh tế và hội nhập với phương tây, thúc ép Việt Nam có thêm cải tổ dù chậm răi. Hoa Kỳ cũng không muốn ép Việt Nam quá đáng v́ như vậy sẽ đẩy Việt Nam về gần Trung Quốc hơn, không có lợi cho chính sách của Hoa Kỳ trong khu vực. Ngoài ra phong trào dân chủ cũng chưa thật sự bén rễ vào xă hội, chưa tỏ được thực lực hay có khả năng lớn mạnh, do đó chưa thật sự “hấp dẫn” sự ủng hộ của Hoa Kỳ v́ họ không thể “đầu tư” khi xác xuất thành công c̣n quá thấp. Billboard h́nh Lm Nguyễn Văn Lư bị bịt miệng trên xa lộ 101 Bắc California: (Nguồn: YouTube) Tuy nhiên, dù cho sai lầm vừa rồi của đảng cộng sản là “sai lầm do bất đồng” hay “sai lầm có tính toán”, th́ rốt cục vẫn chỉ có lợi cho cả Hoa Kỳ lẫn đảng cộng sản trong cuộc “mặc cả” này. Chỉ có những người tranh đấu đối lập là vẫn chịu thiệt tḥi, hoặc đúng hơn là không có lợi ǵ cả. Như vậy qua “canh bạc ngoại giao” vừa rồi, chúng ta có thể rút ra bài học ǵ? Bài học thứ nhất là những người dân chủ phải có cách tự giữ ǵn để giảm đến mức tối thiểu những thiệt hại do bị đàn áp, không nên kỳ vọng quá nhiều vào sự can thiệp của Hoa Kỳ. Bài học thứ hai là cần hiểu rơ về chính sách của Hoa Kỳ đối với Việt Nam để từ đó có những sách lược tranh đấu phù hợp, có thể cộng hưởng được với sách lược của Hoa Kỳ nhằm thúc đẩy tiến tŕnh dân chủ hóa Việt Nam đi nhanh hơn. Bài học nữa là ngay cả khi chính quyền Hà Nội tỏ ra dễ dăi hay nhượng bộ th́ cũng không được nghĩ rằng họ chùn tay trước phong trào, dễ dẫn đến mất cảnh giác và rơi vào bẫy của họ. Để kết luận, tôi muốn nói với các bạn trẻ có nhiệt tâm và mong muốn dân chủ hóa đất nước rằng: công cuộc tranh đấu cho dân chủ cũng như một cuộc chạy marathon, cần biết dưỡng sức để có thể chạy đến đích, không nên v́ chủ quan khinh địch mà tăng tốc bất tử để rồi kiệt sức giữa đường khi đích đến c̣n xa. © DCVOnline |
| Re: Sai lầm có tính toán? 2007-06-09 08:11:22 Le Ly Muốn có DÂN CHỦ, TỰ DO Toàn dân nước Việt phải lo diệt Hồ Diệt sạch TƯ TƯỞNG Hồ đồ Chấm dứt chủ nghĩa Cộng Hồ ác nhân Cộng Sản là lũ hại dân Buôn dân, bán nước vinh thân cho ḿnh Thứ đồ bất nghĩa, vô t́nh Phản dân, hại nước giết t́nh quê hương Người dân nước Việt yêu thương Th́ phải đoàn kết đồng ḷng đấu tranh Một ḷng yêu nước thương dân Quyết tâm, quyết chí xả thân của ḿnh Sống th́ trọn đạo, trọn t́nh Chết cho xứ sở Việt ḿnh bạn ơi Giúp dân, giúp nước người ơi Cứu nhân độ thế, một đời hy sinh Dân quyền, dân chủ, dân sinh Trọn ḷng yêu nước, yêu t́nh quê thương Phải biết đoàn kết yêu thương Mới mong cứu giúp quê hương Việt ḿnh Xin chào đoàn kết trong t́nh yêu nước thương dân . Kính mến |
| Re: Sai lầm có tính toán? 2007-06-09 08:11:22 Le Ly Muốn có DÂN CHỦ, TỰ DO Toàn dân nước Việt phải lo diệt Hồ Diệt sạch TƯ TƯỞNG Hồ đồ Chấm dứt chủ nghĩa Cộng Hồ ác nhân Cộng Sản là lũ hại dân Buôn dân, bán nước vinh thân cho ḿnh Thứ đồ bất nghĩa, vô t́nh Phản dân, hại nước giết t́nh quê hương Người dân nước Việt yêu thương Th́ phải đoàn kết đồng ḷng đấu tranh Một ḷng yêu nước thương dân Quyết tâm, quyết chí xả thân của ḿnh Sống th́ trọn đạo, trọn t́nh Chết cho xứ sở Việt ḿnh bạn ơi Giúp dân, giúp nước người ơi Cứu nhân độ thế, một đời hy sinh Dân quyền, dân chủ, dân sinh Trọn ḷng yêu nước, yêu t́nh quê thương Phải biết đoàn kết yêu thương Mới mong cứu giúp quê hương Việt ḿnh Xin chào đoàn kết trong t́nh yêu nước thương dân . Kính mến |
| Re: Nguyễn Vũ B́nh ra khỏi nhà tù nhỏ 2007-06-09 12:07:00 NVN Trích: Trong thư viết gởi quốc hội Mỹ ngày 19 tháng 7, 2003 Nguyễn Vũ B́nh tố giác t́nh h́nh vi phạm Nhân quyền tại Việt Nam. Ông c̣n viết một số bài phát tán trên mạng Internet phê b́nh Hà Nội, đặc biệt là một bài về các hiệp định biên giới Việt Trung 1999. Thật ra Anh B́nh tố giác về "vi phạm nhân quyền" th́ không đến nổi vào tù đâu, nhưng đụng đến các hiệp định "dâng đất và biển cho TQ" mới là cái làm cho "đám thái thú Bộ Chánh Trị" và TC2 ( Nhóm T́nh Báo TQ đóng đô ở VN, siêu quyền lực trên cả BCT !) vô cùng sợ hải cho nên chúng phải đưa anh vào nhà Tù nhỏ. Xin bạn đọc đừng bao giờ quên, sau khi CS-Quốc tế sụp đổ th́ CSVN trỏ lại qui phục TQ, chúng đă cử Mười-Anh-Kiệt âm thầm qua Tàu "dâng đất làm ḥa và xin bảo hổ". VN ngày hôm nay nói cho đúng là 1 thuộc địa của CSTQ với các quan thái thú VN đó là BCT. Chúng ta đă mất nước từ lúc Mười-Anh-Kiệt chớ không là chưa mất nước hay sẽ mất nước như các chuyến gia đang làm "công tác tư tưởng" trên mạng Internet. Ngày nào c̣n CSVN th́ VN vẩn c̣n là thuộc địa của TQ. Đánh đổ CSVN là đánh đổ CSTQ, dành lại Độc Lập cho Tổ Quốc VN. Nếu không hiểu điều này th́ cuộc đấu trang DC/TD kém hiệu qủa và đi sai đường. Ông Uông Chu Lưu, Bộ trưởng Tư pháp là người của TQ đưa vào CSVN, kỳ này sẽ dẩn đấu phái đoàn "Nạn Nhân Da Cam" sang New York vạ ngày 18/6/2007, như vậy là T́nh Báo Gián Điệp trực tiếp đang mở mặt trận đánh Mỹ ngay tại nước Mỹ và chúng lại dùng người VN làm quần cờ y chang như trong 2 cuộc đánh Pháp và Mỹ xin đồng bào ỡ Mỹ hảy cảnh giác !!!! |
| Re: Nguyễn Vũ B́nh ra khỏi nhà tù nhỏ ( 2 ) 2007-06-09 20:51:59 noileo Xin đuọc phép ngỏ lời chúc mừng, góp vui cùng ông Nguyễn Vũ B́nh, bà Bùi Thị Kim Ngân và quư quyến. Việc ông đường đụng chính chính, hiên ngang đàng hoàng buớc ra khỏi nhà tù phi nhân phi pháp bất chính của quân khủng bố cộng sản, truớc sự vui mừng chào đón của lương tâm con người, truớc sự vui mừng chào đón của những người ngoại quốc trên khắp thế giới, truớc sự vui mừng chào đón của mọi người Việt nam trong và ngoài nuớc, truớc những con mắt tức tối giận giữ của bọn cộng sản phi nhân tàn ác và những con tương cận, những kẻ bất lương tự mệnh danh là "dân chủ tiệm tiến" chuyên nghề bao che câu giờ cho cộng sản, ḥng kéo dài miên viễn sự nghiệp đàn áp trí thức, trấn lột dân nghèo, lấn dân dành đất ăn cắp quốc khố, măi quốc cầu vinh của cộng sản, mà chúng gọi là "sự nghiệp cách mạng"... đă là một đ̣n đau làm bầm tím mặt mũi tim gan bọn chúng, đă là một chiến thắng vinh dự dành cho sự kiên định của ông: ngay trong nhà tù cộng sản ông vẫn đứng thẳng người truớc những đe doạ, truớc những hành hạ mà cộng sản nhắm vào thân thể & ư chí của ông, khiến quân khủng bố cộng sản phải thất bại nhục nhă. Ông đă luôn luôn khuớc từ kư vào tờ giấy tuyên nhận sự "khoan hồng" của cộng sản ngay cả khi chúng mưu toan dùng bệnh hoạn của ông như một vũ khí để ép buộc ông phải kư tên như vậy. Một lần nữa xin đuợc chúc mừng, góp vui cùng ông cũng như chào mừng một chiến thắng mới, những chiến thắng từng buớc một, sẽ mau chóng dẫn đến chiến thắng toàn vẹn của công cuộc vận động dân chủ tự do cho Việt nam. |