| Dân chủ từ trường học Chim Việt Ngày c̣n mài đũng quần ở trường trung học cư xá Thanh Đa, tôi học cái ǵ cũng tệ duy chỉ có môn chính trị th́ lại khá, trong giờ này không biết ma quỷ nhập hay là sao mà tôi nói chuyện hăng hái quá chừng. Ấy cái này một phần cũng là nhờ ở nhà tôi có chứa sẵn một tủ sách nói về cuộc đời cách mạng của “Bác” cộng với lịch sử Đảng. Tủ sách này gia đ́nh tôi đă khéo léo đặt nơi pḥng khách để làm vui ḷng anh công an khu vực. Nhưng động lực lớn lao nhất khiến tôi vô cùng chăm chỉ học lịch sử đảng là v́ cô bé đoàn viên trong lớp. Cái cô bé vừa học giỏi, vừa xinh xắn. Tôi thích nh́n cái khăn quàng đỏ xinh xinh, cái váy xanh và cặp chân thon thon của cô bé. Cái ǵ của cô bé cũng xinh chỉ có cái miệng là dữ, và quá dữ! Thế là thằng tôi thích cô bé và khi nào có dịp là không bỏ qua cơ hội tranh luận với cô ta về... chính trị. Trường trung cấp Công đoàn (Lô 7 Cư xá Thanh Đa - P27 - Q.B́nh Thạnh - TP. HCM): chống chính quyền là phản động, là phản bội tổ quốc và cần phải được thanh trừng. Nguồn: ldld.hochiminhcity.gov.vn Kể như vậy để các bạn biết tôi cũng có một tuổi nhỏ thấm nhuần những lời dạy dỗ của “Bác” với đảng không thua ai. Thế rồi, đùng một cái, gia đ́nh tôi đi định cư ở Canada. Thời gian đầu tiên ở xứ lạnh t́nh nồng này tôi phải vào trường ngồi học, người ta thầy tṛ th́ tha hồ nói chuyện c̣n tôi th́ tha hồ... không hiểu. Ngơ ngác mấy năm như vậy rồi cuối cùng ngôn ngữ xứ người cũng bắt đầu thâm thấm. Có lẽ những cú sốc trong suy tư thật sự đă bắt đầu từ đây. Một trong những cú sốc lớn là khi tôi nghe đài và nghe người ta đem ông thủ tướng đương nhiệm ra chê trách mai mỉa và cứ đ̣i lật đổ. Tôi thật sự không tưởng tượng nổi cái “phản động” của các người dám cả gan chỉ trích chính quyền. Ở Việt nam tôi đă quen nh́n thấy những người đ̣i lật đổ chính quyền bị công an áp giải ra ṭa án nhân dân. Tuổi nhỏ nh́n cảnh công an dang hàng lăm le sung ống là tôi đă sợ lắm rồi. Ở Canada phần đông người dân ai cũng là... phản động hết trơn v́ ai cũng dám công khai chỉ trích chính quyền (!?). Canada mùa bầu cử – Tôi nhớ một buổi tối hôm đó có một người đàn ông Canada khá trẻ, mặc đồ tây thật sang trọng, đến gơ cửa nhà tôi để xin được nói chuyện với gia đ́nh chúng tôi. Mặc dù tiếng Anh vẫn c̣n giới hạn, tôi cũng hiểu được là ông ta đang ứng cử và mong muốn chúng tôi đi bầu cho ông ta. Đấy là lần đầu tiên mà tôi thấy ḿnh có giá đến như vậy. Ba tôi th́ tuy không hiểu tiếng Anh ǵ nhiều nhưng hôm đó ông vui lắm. Cả đời ông chắc chưa bao giờ được người sang trọng như vậy đến bên cầu cạnh. Những ngày bầu cử Canada, tôi thấy náo nhiệt lắm, người ta nói tới nói lui bàn đi bàn lại không lúc nào ngừng. Đến ngày bầu cử bạn bè rủ nhau đi sắp hàng bỏ phiếu. Buồn cười cho ông chú tôi, không biết ổng lẩm cẩm thế nào mà lại bầu lộn cho người khác thay v́ người ổng muốn bầu. Thiệt cũng khổ và tội nghiệp cho người lớn Việt nam phải đi bầu cử ở một nơi không đồng ngôn ngữ. Họ khó mà tránh được lầm lẫn. Thế rồi tôi cũng vào trường đại học. Trong trường các học sinh đi theo các đảng phái chính trị khác nhau khá nhiều. Họ hay tổ chức những buổi nói chuyện giới thiệu về đảng phái của họ và cũng để lôi kéo thêm đảng viên mới. Đôi lúc các học sinh cũng tổ chức tranh luận giữa các đảng khác nhau ngay giữa những tụ điểm lớn trong trường. Nghe học sinh tranh luận với nhau th́ không có ǵ vui bằng. Tôi nhớ lần đó một sinh viên kia muốn được bầu làm chủ tịch hội sinh viên đă lên nói: “Nếu các bạn mà bầu cho tôi th́ sẽ hết ḷng với các bạn, cụ thể tôi sẽ thay thế tất cả giấy vệ sinh trong trường bằng một loại mềm mại hơn, êm ái hơn để các bạn được tận hưởng những cảm giác tuyệt vời lúc đi … cầu”. Nói vậy mà anh ta được thắng cử chủ tịch mới có chuyện mà nói! Ở trường tôi theo học, phần đông các cửa hàng buôn bán (các quán bar, cửa hàng thực phẩm, quần áo) nằm dưới sự quản trị của hội sinh viên. Bởi vậy hội sinh viên giàu lắm và là chủ tịch hội cũng khá là le lói. Đại học Canada: tranh luận sôi nổi, chính kiến trái ngược nhau không phải là phản động Nguồn: electricalandcomputerengineering.dal.ca Ở Canada lâu ngày, được dự những cuộc tranh luận vừa sôi nổi vừa sát phạt của các đảng phái khác nhau, được nghe thấy những chính kiến trái ngược nhau mỗi ngày, lâu dần rồi ḿnh cũng quen. Bây giờ tôi không c̣n nghĩ chuyện người ta chỉ trích chính quyền là phản động nữa. tôi nghiệm ra cuộc sống này có muôn màu muôn dạng và những xung đột về tư tưởng chỉ làm cho cuộc đời thêm phần kỳ thú. Người Canada nổi tiếng thế giới là một dân tộc yêu chuộng ḥa b́nh. Họ rất tôn trọng tự do cá nhân và quyền ăn nói của mỗi người. Tôi quư họ ở chổ đó và tôi cũng bắt đầu thấy tự do cũng cần thiết giống như không khí minh hít thở vậy. T́nh cờ, hôm rồi nh́n tấm h́nh linh mục Lư bị bịt miệng trước ṭa, được nghe tin những người bất đồng chính kiến bị bắt giam ở Việt nam, tôi thật là cảm thấy bàng hoàng xót thương cho họ, mà cũng thương cho đất nước ḿnh. Tôi hiểu những người công an kia nhiều khi họ cũng không biết họ đă làm sai. Nếu như ngày đó tôi không có được cái may mắn đi định cư ở Canada chắc tôi vẫn tiếp tục suy nghĩ giống họ – chống chính quyền là phản động, là phản bội tổ quốc và cần phải được thanh trừng. Có khi nào một trong những người công an kia lại là tôi? Nghĩ tới đó tôi thật cảm thấy rùng ḿnh sợ hăi. © DCVOnline |
| Tôi rất khao khát đất nước tôi được tự do dân chủ thật sự , nhưng tranh đấu cho mục tiêu trên thật không dễ . Tôi nghĩ phải có thời gian và rất cần nhiều người cùng chung lo góp sức . Đây là một việc làm vô cùng cần thiết và cấp bách để cứu nguy cho dân tộc ta trước nhiều sức ép tàn bạo có thể bị mất nước và chắc chắn đại đa số dân tộc ta sẽ tiếp tục lầm than tủi nhục . Bạn có thể tin được nền " Tự Do Dân Chủ Độc Đảng " không ?? Chứ tôi th́ thấy nghi ngờ quá . V́ cuộc sống vốn đă không công bằng từ khi tôi hiểu biết tới giờ , cho nên theo tôi là làm sao nước ḿnh có được một hiến pháp thật sự của toàn dân được những người trí thức soạn thảo ra và được toàn dân Việt trong cũng như ngoài nước bầu cử để biểu quyết . Rồi sau đó ba cơ chế lập pháp hành pháp được tạo ra dựa trên hiến pháp được biểu quyết ở trên . Làm thế nào để 3 cơ chế nầy được cân bằng tác động lẫn nhau theo hiến pháp . Hiến pháp là luật tối cao nhưng cũng có thể thay đổi bằng những tu chính án để phù hợp với thời gian hiện thực . Dùng luật tối cao trên để điều hành đất nước . Và c̣n nhiều vấn đề nữa mà toàn dân ta cần phải am hiểu để góp phần xây dựng và kiến tạo lại đất nước ḿnh . Khi đă hiểu rơ rồi th́ dân tộc ta phải biết đoàn kết lại để đ̣i cho được quyền thiêng liêng thể hiện qua lá phiếu thực sự tự do của ḿnh . Độc tài toàn trị chỉ từ bỏ tham vọng khi chúng không c̣n cách nào khác nữa để tiếp tục khũng bố hoặc tuyên truyền mỵ dân . Không có cuộc chiến đấu cho chính nghĩa nào mà không gian nan . Ông cha ta đă từng gian khổ biết bao thế hệ để dựng nước và giữ nước . C̣n chúng ta th́ sao ? Tôi không thể vui được khi dân tộc tôi c̣n quá nhiều đau khổ chỉ trừ những người có nhiều đặc quyền đặc lợi họ đang ra sức bóp nghẹt tiếng nói của người dân thấp cổ bé miệng , để duy tŕ sự độc tài độc đoán của họ . Khó ḷng mà có được sự bàn thảo tự do trong một hội nghị nào đó để t́m một giải pháp cứu nước khi mà thế lực của kẻ đang thống trị c̣n có thừa sức để đàn áp nhân dân . Chúng ta phải tiếp tục làm thôi . Hăy cố gắng tạo cho được rừng mai cho mùa xuân hy vọng Việt Nam có được tự do dân chủ thật sự . ( B́nh Minh Vui ) |
| Quê Nhà Tháng Tư TRẦN KHẢI . Việt Báo Chủ Nhật, 4/29/2007, 12:02:00 AM Một điều hết sức lạ năm nay: lần đầu tiên người ta thấy nhà nước CSVN không ầm ĩ chỉ thị tổ chức các lễ mừng ngày 30 tháng 4. Tuy đă trải qua 32 năm, nhưng ngày 30 tháng 4 năm 1975 vẫn là một dấu mốc lớn trong lịch sử đất nước, ngày miền Nam sụp đổ, ngày miền Bắc chiến thắng, ngày toàn quốc thống nhất. Theo lệ các năm trước kia, các chỉ thị mừng lễ 30 tháng 4 luôn luôn ban ra trước một tuần, và có năm chuẩn bị lễ tới cả tháng. V́ sao năm nay Đảng CSVN cố ư bỏ quên như thế? Tại sao lại bày mâm trái cây nhang đèn đầy đủ bên bàn thờ tổ sư kinh tế toàn cầu WTO, mà lại cố ư để lạnh lẽo phía bàn thờ "làm ngọn cờ đầu của ba ḍng thác cách mạng, hoàn thành cách mạng dân tộc để tiến lên cách mạng xă hội chủ nghĩa…" như thế? Khi những ḍng chữ này được viết hôm Thứ Sáu 27-4-2007, các báo điện tử trong nước vẫn không nhắc ǵ tới ngày lễ 30-4. Thế mới lạ. Có phải v́ Bác Hồ về thăm các nhà ngoại cảm và xin chuyển lời năn nỉ bí mật ǵ với Đảng CSVN? Thử đọc lướt một số trang báo nhà nước ấn hành vào buổi sáng Thứ Sáu 27-4-2007 như sau. Trang "Website Chính phủ" nơi trang đầu hoàn toàn không nói ǵ về lễ 30-4, và phần "Tin tức nổi bật" là các tin nhan đề thứ tự sau: - Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh thăm và làm việc tại Phú Thọ. - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: Xây dựng Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh thành trung tâm đào tạo nguồn nhân lực trọng điểm quốc gia. - Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng rời Vientiane bắt đầu chuyến thăm Campuchia… Trang báo "Đảng CSVN" nơi trang nhất, vào đầu ngày Thứ Sáu cũng hoàn toàn không nói ǵ về lễ 30-4, và phần tin chính yếu là, theo thứ tự: - Tổng công ty Viễn thông Quân đội: 18 năm xây dựng và trưởng thành. - Mỹ phải có trách nhiệm với các nạn nhân chất độc da cam/điôxin Việt Nam. - Băo lớn ở Mỹ làm 83 người chết và bị thương… Tới trưa Thứ Sáu báo DCSVN mới có 2 tin: - Mít tinh trọng thể kỷ niệm 32 năm thống nhất đất nước và 121 năm ngày Quốc tế lao động. - Hà Nội: Giảm án và tha tù trước thời hạn cho 199 phạm nhân trong dịp lễ 30/4 và 1/5. Trên báo Công An Nhân Dân, nơi trang nhất hoàn toàn không tin nào về 30/4, kể cả tin thả phạm nhân. Hay là các tin này được đưa vào một góc trang nào khó thấy? Trang báo Nhân Dân nơi trang đầu cũng hoàn toàn không nói ǵ về lễ 30-4, và phần tin và bài chính yếu là, theo thứ tự: - Lễ dâng hương tưởng niệm các Vua Hùng tại Phú Thọ. - B́nh Thuận lo nhà ở cho người nghèo. - Xă Bảo Lâm xin ra khỏi diện nghèo. Tới buổi trưa, báo Nhân Dân mới trang trọng đăng tin ở vị trí trang trọng nhất là: "Mít tinh chào mừng Ngày thống nhất đất nước và Ngày quốc tế lao động." Trong tin này, ghi nhận mít tinh với "gần 1000 đại biểu đại diện nhân sĩ, trí thức và các tầng lớp nhân dân thủ đô Hà Nội." Tính cách tuyên truyền đă giảm rồi. Vào buổi sáng Thứ Sáu 27-4-2007, nếu độc giả vào các báo Tiền Phong, Tuổi Trẻ cũng không thấy nơi trang nhất nói chuyện tổ chức lễ 30-4 ǵ hết. Duy có báo Thanh Niên thực hiện bản tin về buổi mít tinh nói trên, và cũng đăng ở nơi trang trọng nhất. Báo Tuổi Trẻ tới chiều th́ có bài kư sự về ngày 30-4-1975. C̣n báo VietNamNet hôm Thứ Sáu trang nhất cũng có nhắc tới lễ 30 tháng 4, nhưng là nói chuyện ngành du lịch hốt bạc trong ngày này. Báo điện này trang nhất hôm Thứ Sáu hoàn toàn không nói chuyện lễ 30-4, và có các tin chính xếp thứ tự sau: - Đột phá từ triết lư phát triển. - Mở sàn giao dịch bản quyền: Tác phẩm có lên hương? - ĐHQG phải là "trọng điểm của trọng điểm" Và chỉ duy một tin duy nhất nơi trang nhất có liên hệ là tin: - 30/4, nô nức du lịch "ta ba lô". Tại sao như thế? Các cụ, các bác, các chú lănh đạo trong Bộ Chính Trị CSVN có oan khuất ǵ th́ cứ nói ra chứ, cứ ghi tên tụng kinh mà giải oan chứ, sao lại cùng nhau lặng lẽ làm cho có lệ ngày 30 tháng 4 là nghĩa lư ǵ? Hay, có phải quên chỉ thị làm lễ 30-4 năm nay chỉ v́ Bộ Chính Trị CSVN đang bận rộn bịt miệng Linh Mục Nguyễn Văn Lư, bận rộn xiết họng hai luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân, và bận rộn xua công an vây bắt dân oan? Hay là chưa soạn xong màn kịch bầu cử Quốc Hội kỹ lưỡng? Hay là đang lo sợ "Thánh Vật" khi sắp đào bới khu di tích Hoàng Cung và Cấm Thành cổ để xây nhà quốc hội mới? Tuy nhiên, trong số các nhân vật nổi tiếng trong Đảng CSVN lại nổi bật một người bày tỏ "đàn ngang cung" trong ngày 30-4 năm nay. Và ông đă chọn lên tiếng trên làn sóng phát thanh BBC. Bản tin đài BBC hôm 19-4-2007 ghi như sau, trích: "Phỏng vấn Cựu Thủ tướng Vơ Văn Kiệt Trong cuộc phỏng vấn lần đầu tiên với đài BBC, Cựu Thủ tướng Vơ Văn Kiệt đă thẳng thắng đề cập đến một loạt vấn đề chính trị của Việt Nam từ 1975 đến nay. Nói đến cuộc bầu cử quốc hội sắp tới, ông cho biết ông ủng hộ mạnh chuyện để các ứng viên tự ứng cử và muốn người dân được "tự do lựa chọn," Ngoài ra, ông hoan nghênh việc người Việt ở nước ngoài có hai quốc tịch và được tham gia ứng cử ở Việt Nam…(…) Ông nói "Có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau. Tổ quốc Việt Nam không của riêng một đảng, một phe phái, tôn giáo nào"… (hết trích) Hóa ra vẫn có một tiếng nói trong Đảng CSVN như thế, vẫn có một người công khai nói rằng bên hàng ngũ bên kia, của hàng trăm con đường khác con đường CS, vẫn là yêu nước theo cách riêng. V́ sao năm nay toàn đảng CSVN im lặng như tờ khi cận ngày 30 tháng 4, mà duy có ông Vơ Văn Kiệt lên tiếng với ngôn ngữ "cấp tiến" như thế? Điều hết sức lạ lùng, rằng Đảng CSVN gần đây đang có hướng đi lùi về lập trường bảo thủ, đă và đang thô bạo đàn áp mọi tiếng nói dị biệt. Trường hợp ông Kiệt bây giờ mới nói lên lập trường "có vẻ đa nguyên" như thế, tuy là chậm mất 32 năm, nhưng hiển nhiên là trái nghịch với lập trường chính thức của Đảng CSVN. Thế là, đất nước lại thêm một ngày 30 tháng 4 đầy bí hiểm. Thử hỏi các nhà ngoại cảm xem v́ sao như thế, có phải v́ Bác Hồ đang chịu oan khuất nhiều thập niên v́ bị con cháu moi ruột móc gan để nhồi thuốc làm xác ướp, mà họ Nông vẫn ngoan cố không chịu ghi tên Bác Hồ vào đàn tràng giải oan cho cầu siêu? Thêm câu hỏi nữa: có phải Đảng CSVN đă chỉ thị cho tất cả báo đài, cho toàn đảng nín thở qua sông để trôi qua đi một tháng 4 hiểm trở năm nay? Bởi v́ nếu đảng CSVN không chỉ thị, th́ cũng phải có báo làm chủ đề ǵ đặc biệt cho ngày này chứ… Sao lại chỉ có một buổi mít tinh, mà ở mức độ c̣n thua nhiều show văn nghệ trong nước? Lại thêm một ngày 30 tháng 4 đầy bí hiểm. Ông bà thường nói, khi các nỗi đau, hay các nỗi oan cao ngất trời, th́ các tầng trời cũng chấn động. Đó là lư do, trong phim “Chuyện T́nh Lương Sơn Bá- Chúc Anh Đài” cho chúng ta thấy h́nh ảnh: khi một người quá đau đớn khóc, th́ mưa giông sẽ tới, sấm sét vây phủ, và ngôi mộ sẽ nứt ra... V́ sao dân oan tới vườn hoa Mai Xuân Thưởng hàng ngaỳ than khóc, mà Lăng Ông Hồ vẫn chưa bị sét đánh, vẫn chưa bị nứt ra? Hay là ông đă bị sét đánh nhiều phen rồi, mà Đảng CSVN vẫn c̣n giấu nhẹm? Đó cũng là một bí hiểm của chuyện ngaỳ 30 tháng 4. TRẦN KHẢI |
| Cảm Tưởng của Một Du Sinh VN 20 tuổi Posted by Bạn đọc on 01-05-2007 (394 ) Kính thưa quư đồng hương, Dưới đây là bài nói chuyện của một du sinh Việt Nam tên Ngọc Lan, hiện đang theo học tại một trường Đại học Boston, tiểu bang Massachsetts. Ngọc Lan năm nay 20 tuổi và đến Mỹ cách đây 18 tháng. Sau khi được tiếp xúc với đồng hương Việt Nam ở đây và t́m hiểu thêm về Việt Nam, Ngọc Lan đă xúc động nói lên cảm tưởng của ḿnh trong buổi lễ kỷ niệm ngày Quốc Hận 30/4/2007 được tổ chức tại Boston City Hall. Chúng tôi kính chuyển bài nói chuyện này đến tất cả qúy đồng hương và mong tất cả mọi người tiếp tay chuyển bài này về Việt Nam. Chúng tôi cũng nhờ tất cả qúy vị trong ngành truyền thông tiếp tay phổ biến rộng răi lời phát biểu này đến các du sinh và giới trẻ VN trong và ngoài nước. LLQDVN Sinh ra và lớn lên trong Nhà Nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, những ǵ tôi được giáo dục ở nhà trường về Đảng Cộng Sản Việt Nam, về Nhà Nước Việt Nam Cộng Ḥa khác xa với những điều mẹ tôi, người sống cả hai thế hệ thường dạy bảo tôi ở nhà. Lúc ấy, một phần v́ tôi c̣n quá non nớt với thời cuộc, một phần v́ những điều tôi được học từ những đầu tiên cắp sách đến trường đă quá ăn sâu trong đầu tôi, nên tôi vẫn nghĩ rằng đó là do mẹ tôi quá bảo thủ, không chấp nhận được cái mới. Rất may mắn cho tôi khi tôi có được cơ hội đi du học ở Mỹ để mở rộng tầm mắt. Khi đặt chân đến đây, lần đầu tiên tôi mới có dịp nh́n lại về Nhà Nước Việt Nam để có cái nh́n toàn diện hơn. Những sự kiện như cha Lư bị bắt, các sư bị đàn áp ở Việt Nam, hay cái sự thật đằng sau hiệp định Geneva, đến bây giờ tôi mới được nghe nói đến. Tôi cững không hề biết được một thực tế đau ḷng rằng rất nhiều những người lính Việt Nam Cộng Ḥa đă bị tra tấn, xúc phạm nặng nề đến chết trong trại giam Cộng Sản hằng mấy chục năm trời. Cái sự thật đáng kinh sợ đằng sau cái động từ hoa mỹ nào là "học tập cải tạo", nào là "tẩy năo", thật ra là sự phô trương thanh thế, đáng sợ hơn nữa, đó là sự trả thù tàn ác của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Những người anh hùng trở thành kẻ phạm nhân, c̣n những người không qua trường lớp đào tạo th́ lại nghiễm nhiên nắm chính quyền. Chính quyền đó chính là cái chính quyền chống lại tự do tôn giáo.Cái h́nh ảnh cha Lư bị hai người công an c̣ng tay kéo đi trở thành nỗi day dứt không yên của tôi. Đúng như cha Nguyễn Văn Hùng đă từng nói rằng: "Cha Lư bị bịt miệng không nói được". Quả thật như vậy, không chỉ có cha Lư bị bịt miệng không nói được, mà rất nhiều người như cha Lư, cả một lớp người, cả một thế hệ bị bịt miệng không nói được. Thế nên, có rất nhiều người không nghe được những điều mà họ nên nghe, không biết được những điều mà họ nên biết. Đến bây giờ tôi mới biết đựơc rằng Nhà Nứơc Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không hề độc lập, tự do, hạnh phúc. Liệu người dân có hạnh phúc được hay không khi họ không có tự do nhân quyền, cái quyền mà một con người b́nh sinh đáng phải có? Đến bây giờ tôi mới khám phá ra sự khôn khéo tài t́nh của Nhà Nước Việt Nam. Đảng Cộng Sản Việt Nam luôn t́m cách che đậy, hoặc bóp méo những thông tin không có lợi cho họ sợ rằng sẽ kích động ḷng dân. Thế nên không chỉ có tôi mà rất nhiều những người như tôi đă bị che mắt, bịt tai, không biết đến sự thật, không biết đến những điều chúng tôi cần phải biết. Tự do nhân quyền không hề tồn tại ở thế kỉ 21, liệu rằng có tàn ác quá không? Trước đây, khi nghe nói đến tự do nhân quyền, tôi cứ tưởng chuyện ấy ở nơi nào xa xôi lắm, chứ không phải là vấn nạn ở Việt Nam. Hoăc giả, đó chỉ là vấn đền liên quan đến việc buôn bán phụ nữ, trẻ em. Tôi không hề biết được rằng cái xă hội mà tôi đang sống lại đang xúc phạm nghiêm trọng đến tự do nhân quyền. Ở ngay trong ḷng Sài G̣n, ngay trung tâm văn hóa, chính trị, tôn giáo của Việt Nam mà tôi không hề biết đến những chuyện như cha Lư bị bắt, các sư bị đàn áp, những người luật sư bị kết án trong trại giam, hay chuyện chú Lư Tống rải truyền đơn. Những bài giảng văn hay văn học sử tôi được học suốt 12 năm cắp sách đến trường luôn đả kích chế độ Việt Nam Cộng Ḥa. Thế nhưng, những người sống giữa hai thế hệ luôn luôn nuối tiếc một chế độ cũ, nơi mà miền Nam Việt Nam đă được một thời là chốn phồn hoa, thịnh vượng, là "Ḥn Ngọc Viễn Đông", bỏ xa Thái Lan, Singapore. Đến bao giờ Việt Nam mới có thể t́m lại vị thế cũ? Đến bao giờ Việt Nam mới đuổi kịp tốc độ phát triển của Thái Lan? 20 năm hay 30 năm? Ngày hôm nay , ngày 30-4 khi tôi nh́n lại, tôi cảm thấy vô cùng hổ thẹn cho những suy nghĩ sai lạc của ḿnh trước kia. Tôi chân thành cảm ơn những người lính Việt Nam Cộng Ḥa đă cho tôi biết đúng, biết sai, cho tôi một cái nh́n đúng đắn. Tôi hy vọng rằng nhân dân Việt Nam sớm có được tự do nhân quyền. Muốn như vậy, tất cả chúng ta phải cùng nhau hành động. đó không chỉ là công việc của tôi, của bạn, của cộng đồng Việt Nam, mà đó là việc của tất cả chúng ta. Hăy đem tất cả khả năng ḿnh có, kiến thức, nhiệt huyết ḿnh để tham gia các hoạt động cộng đồng, để biến kiến thức của ḿnh trở nên có ích, có ích cho ḿnh, giúp ích cho xă hội và giúp cho những người dân Việt Nam, thế hệ như tôi nhận biết được con đường mà họ nên đi cho Việt Nam sớm có được tự do nhân quyền. --------------------------------------------------------------------------- I was born and raised under a communist regime in Vietnam. What was related to me about the Vietnam War and the communist system which I was taught in school was completely different from what my mother told me. What I have learned does not paint a clear picture about what happened to my beautiful country until I had the opportunity to research and explore about it more in America. Here, I have a chance to have a more appropriate view about the Vietnamese society. It was the first time I have known that Father Ly, a 60-year-old priest, who previously spent more than a decade in prison for criticizing the present government because all his criticisms go against the Communist Society. It was the first time I noticed that all the information goes against the government in Vietnam was locked. Two years ago, when I heard about human rights; the freedom of speech and religion, I thought that these rights pertain to some country other than Vietnam. I didn't know that those problems were inside Vietnam itself. Now, I'm really disappointed knowing that human rights, the natural rights guaranteed for the people, do not exist in Vietnam. When I was in Vietnam, the present government always criticizes The Republican of Viet Nam. However, it turns out that Vietnam was wealthier before 1975. The South of Vietnam was named for "Hon Ngoc Vien Dong". I'm wondering when Vietnam can go back to that core promised land. As of April 30th today, I'm really shameful for my ignorance in the history of my country Vietnam. I am indeed grateful for the soldiers of The Republican of Vietnam, who had given me the opportunity to explore different perspectives and points of views about these events. As I continue to meet and speak with those whom I consider as brothers and sisters of a common heritage, I begin to find a common bond with them, who recently are trying to fight for human rights in Vietnam. I'm proud of what we are doing to improve the conditions in Vietnam. Life becomes more meaningful when you realize that you can use your knowledge to help people. In order to make Viet Nam gets better, not only the Vietnamese community, but all of us need to take action. We have to communicate with the Vietnamese youth, who were born and raised after 1975, to let them know the truth about the present government. Ngọc Lan |
| ung ho VIET NAM CONG HOA, bao nhieu nam qua gia dinh toi osng voi ach ap buc cua CONG SAN noi nhuc ko bao gio rua duoc . the he con cai cua lu CONG SAN cho chet dang bi trung phat theo quy luat DOI CHA AN MAN DOI CON KHAT NUỌC .mong co ngay che do commnuist bi lat do o viet nam |
| Đúng là điếc ko sợ súng, nực cười châu chấu đá xe, cái ǵ là VNCH chư...lol...Cái bọn phản động mà c̣n đ̣i công bằng công lư cho ḿnh àh, sống nhục như vậy th́ con cái ko ngẩng đầu lên nổi |
| Ba mươi tháng tư và những chặng đường dân chủ. Đỗ Thái Nhiên Đỗ Thái Nhiên Nguồn: DCVOnline Trong bất kỳ cuộc chiến nào, các phe lâm chiến bao giờ cũng nhân danh quyền lợi dân tộc, quyền lợi nhân loại để chiến đấu. Chừng nào quyền sống của con người chưa được thực sự tôn trọng, chừng đó chiến tranh c̣n tiếp diễn. Trên b́nh diện quân sự, chiến tranh tại Việt Nam đă chấm dứt kể từ 30/4/1975. Thế nhưng sau 30/4/75 dân chủ nhân quyền tại Việt Nam ngày càng bị chà đạp tàn tệ. V́ vậy 30/4/1975 chỉ là cột mốc lịch sử ghi nhận chiến tranh Việt Nam đă chuyển đổi từ quân sự qua chính trị. Và cũng v́ vậy, hàng năm cứ vào dịp 30/4 là người Việt Nam lại cùng nhau kiểm điểm xem công cuộc vận động tự do dân chủ cho Việt Nam đă gặp những khó khăn nào? Thuận lợi nào? Con đường tiến tới tự do dân chủ c̣n bao xa? Để t́m giải đáp cho các thắc mắc vừa nêu, nhân dịp 30/4 lần thứ 32, chúng ta hăy cùng nhau t́m hiểu t́nh h́nh chính trị Việt Nam thông qua ba chủ đề sau đây: I. Vị trí chính trị của cộng sản Việt Nam trên bàn cờ thế giới. II. Mưu đồ theo Mỹ nhưng không mất đảng của cộng sản Việt Nam. III. Phương pháp luận của các thế lực đ̣i hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam I. Vị trí chính trị của cộng sản Việt Nam trên bàn cờ thế giới: Trong bang giao quốc tế , giới chức ngoai giao cộng sản Việt Nam bao giờ cũng khẳng định: Việt Nam làm bạn với mọi quốc gia của thế giới. Tuy nhiên, thực tế chính tri quốc tế đă dẩy cộng sản Việt Nam đứng trước một chọn lựa dứt khoát: hoặc theo Trung Quốc, hoặc theo Hoa kỳ. Đâu là chọn lựa cộng sản Việt Nam phải nắm lấy? Đáp số của câu hỏi vừa nêu nằm giữa ba mối bang giao: cộng sản Việt Nam và Trung Quốc, cộng sản Việt Nam và Hoa Kỳ, Hoa Kỳ và Trung Quốc. A. Bang giao cộng sản Việt Nam và Trung Quốc: Lịch sử bang giao giữa Trung quốc và Việt Nam là lịch sử của xâm lăng và chống xâm lăng. Bài viết này chọn những va chạm giữa Việt Nam và Trung Quốc chung quanh hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa như chỉ dấu của tính thăng trầm trên bang giao Việt Hoa. Cổ sử cùng với thực tiễn đời sống đều xác nhận: toàn bộ quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Quần đảo này gồm Tây Hoàng Sa và Đông Hoàng Sa. Sau Đệ Nhị Thế Chiến, Trung Quốc ngang nhiên chiếm đóng Đông Hoàng Sa. Việt Nam Cộng Hoà chỉ c̣n giữ Tây Hoàng Sa. Vùng biển Trung Quốc cho là của họ Nguồn: news.bbc.co.uk Ngày 4/9/1958, Trung Quốc tuyên bố hải phận của họ rộng 12 hải lư. V́ vậy, từ Đông Hoàng Sa đếm qua Tây Hoàng Sa 12 hải lư thi toàn bộ Hoàng Sa thuộc về Trung Quốc. Ngày 14/9/58 Phạm Văn Đồng kư công hàm cam kêt tôn trong hải phận 12 hải lư của Trung Quốc, tức là xác nhận toàn bộ Hoang Sa là của Trung Quốc. Ngày 19 và 20/01/1974, nhằm bảo vệ Hoàng Sa, hải quân Việt Nam Cộng Hoà đă đánh phủ đầu hải quân Trung Quốc, gây thiệt hại nặng nề cho Trung quốc: Hộ tống hạm Kronstad 247 bị đánh ch́n. Hộ tống hạm Kronstad 271 và hai trục lôi hạm 389, 396 bi phá hủy. Bẩy hải quân đại tá, 7 trung tá cùng 2 thiếu tá tử trận Về phía Việt Nam Cộng Hoà: Trung tá hạm trưởng Nguỵ Văn Thà, thiếu tá hạm phó Nguyễn Thành Trí cùng 24 chiến sĩ hải quân hy sinh. Nh́n chung, gần như toàn bộ ban tham mưu hải quân Trung quốc bị tiêu diệt do trận đánh phủ đầu của HQViệt Nam Cộng Hoà. Tuy nhiên, ngay sau đó, HQViệt Nam Cộng Hoà gặp các khó khăn sau đây: – Chiến đấu cơ của Trung quốc đông đảo hơn chiến đấu cơ của Việt Nam Cộng Hoà. – Đường bay Hải Nam – Hoàng Sa ngắn hơn đường bay Đà Nẵng – Hoàng Sa. – Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ hoàn toàn quay lưng lại với Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà. Ngay cả thương binh HQViệt Nam Cộng Hoà trôi dạt trên biển, hải quân Mỹ vẫn không cứu vớt. Ba khó khăn nêu trên đă dẫn tới sự việc toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bị Trung quốchiếm đóng (Chiến Bại Trong Can Trường –Hành tŕnh của một Thủy Thủ , trang 155 và các trang kế tiếp – Phó Đô Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại 2006) Kể từ tháng 1/1974 cho đến tháng 2/1979, cộng sản Việt Nam không hề nhắc đến Hoàng Sa. Sau chiến tranh Việt Hoa tháng 2/1979, trong tranh căi với Trung quốc về các hải đảo, cộng sản Việt Nam lại đưa ra luận cứ rằng: Hoàng Sa thuộc Việt Nam Cộng Hoà, cộng sản Việt Nam là kế thừa của Việt Nam Cộng Hoà, v́ vậy, Hoàng Sa thuộc về lănh thổ của nước CHXHCN Việt Nam. Thế rồi, “quyền kế thừa quần đảo Hoàng Sa” chưa kịp đề cao đă bị hạ xuống bởi chính sách ngoại giao 16 chữ vàng: “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng đến tương lai” Đàng sau 16 chữ vàng óng ả kia là những vụ nhượng đất cắt biển cho Trung quốc vào các năm 1999 và 2000. Mặc dầu cộng sản Việt Nam đă chịu cúi đầu dâng đất và biển, Trung quốc vẫn tiếp tục quấy phá dọc biên giới Việt Hoa, tíếp tục bắt bớ, bắn giết ngư dân Việt Nam trên biển Đông. Tóm lại nội dung bang giao giữa Việt Nam và Trung quốc gồm hai thái độ: Trung quốc miệng nói rất ngọt, tay không ngừng nổ súng. Cộng sản Việt Nam: vừa bang giao vừa t́m đường thoát thân. Cơ hội thóat thân là APEC 2006. Ngay sau APEC 18/11/2006, ngày 28/12/2006 và 14/2/2007, phát ngôn viên ngoại giao Lê Dũng đă hai lần xác nhận quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Nhằm đáp lễ chính sách “ngoại giao hậu APEC” của cộng sản Việt Nam đối với Trung quốc, ngày 10/4/07, bộ ngoại giao Trung quốc lên tiếng phản đối Việt Nam hợp tác với công ty British Petrolium của Anh quốc để lắp đặt đường ống khí đốt chạy qua Trường Sa cũng như tổ chức bầu cử trên quần đảo này. Bộ ngoại giao Trung quốc nhấn mạnh một cách trịch thượng “ddă giao thiệp nghiêm khắc với Việt Nam” về vụ này. Ngày 12/4/2007, bộ ngoại giao cộng sản Việt Nam đă mạnh mẽ trả lời Trung quốc: “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lư để khẳng định chủ quyền không thể tranh căi của ḿnh đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa”. Điều rất đáng chú ư là nhân khi Trung quốc nhắc đến Trường Sa để gây sự, cộng sản Việt Nam lại kéo theo cả Hoàng Sa vào vụ tranh căi. Rơ ràng cộng sản Việt Nam đang cố t́nh châm thêm dầu vào lửa. Câu hỏi đặt ra là: cộng sản Việt Nam và công ty BP của Anh quốc bắt đầu thực hiện chương tŕnh kinh doanh dầu khí tại Trường Sa (trị giá 2 tỷ Mỹ kim) từ năm 2000, tại sao măi tới 2007 Trung quốc mới phản đối? Câu trả lời nằm trong mối bang giao giữa cộng sản Việt Nam và Hoa Kỳ. B. Bang giao cộng sản Việt Nam và Hoa Kỳ. Thời gian gần đây, bang giao giữa cộng sản Việt Nam và Hoa Kỳ có rất nhiều chuyển biến ngoạn mục. Sau đây là các chuyển biến đáng quan tâm: 1. Ngày 14/3/07, đài BBC thuật lại nhận định của ông Nguyễn Khanh (Đài Á Châu Tự Do, RFA). Nhận định rằng: “Trước đây mươi tháng, không ai nghĩ đến chuyện Hoa Kỳ và Việt Nam hợp tác chiến lược nhưng mới một tháng trước đây, Đại Sứ Hoa Kỳ Michael Marine trả lời trực tuyến nói đến chuyện hai bên đi các bưóc đầu tiên để bước vào quan hệ chiến lược”. 2. Ngày 20/3/2007, tin AFP cho biết theo đề nghị của Việt Nam, Hoa Kỳ đồng ư sẽ giúp Việt Nam xây dựng nhà máy điện nguyên tử đầu tiên. 3. Ngày 21/3/2007, website của bộ ngoại giao Hoa Kỳ loan tin ngày 15/3/07, Hoa Kỳ và Việt Nam đă kư kết một thỏa hiệp song phương về hàng hải. Theo thỏa hiệp này, năm năm sau ngày kư thỏa hiệp 15/3/07, các công ty hàng hải Hoa Kỳ được phép hoạt động độc lập thay v́ phải liên doanh với Việt Nam như trước kia. Sự thể này có thể dẫn đến những va chạm trực tiếp giữa hàng hải Hoa Kỳ và hàng hải Trung quốc trên lănh thổ Việt Nam. Thiếu Tướng John Toolan. Nguồn: usmc.mil 4. Ngày 23/3/2007, tướng John Toolan thuộc bộ quốc pḥng Hoa Kỳ tuyên bố trong một cuộc họp báo tại Việt Nam rằng: “Hoa Kỳ từ từ tiến tới việc bán cho Việt Nam các trang bị và kỹ thuật mà Việt Nam cần”. John Toolan c̣n bổ túc: “Có thể có cả vũ khí quân sự”. Ngày 3/4/2007, Thông Tân Xă Việt Nam xác nhận: “Với điều khoản bổ xung trong luật chuyển giao vũ khí quốc tế, bộ ngoại giao Mỹ sẽ xem xét từng trường hợp để cấp giấy phép xuất khẩu hay nhập khẩu các mặt hàng quốc pḥng không gây chết người và các dịch vụ quốc pḥng cho Việt Nam hoặc có xuất xứ tù Việt Nam”. Nếu Hoa Kỳ xuất khẩu sản phẩm quốc pḥng cho Việt Nam và ngược lại Việt Nam cho phép Hoa Kỳ xử dụng vịnh Cam Ranh, chúng ta hăy hiểu đó là một dịch vụ quốc pḥng có xuất xứ từ Việt Nam và được Việt Nam “xuất khẩu” sang Hoa Kỳ. 5. Ngày 11/4/2007, đài BBC loan tin cộng sản Việt Nam đă tham gia vào tổ chức khủng bố trên không và trên biển, Proliferation Security Initiative, gọi tắt là PSI. Tổ chức này bao gồm một số nước Âu Châu, Úc, Nhât, Singapore và Mỹ. Trung quốc từ chối tham dự PSI. Sự thể này có hai ư nghĩa: Một là cộng sản Việt Nam không c̣n theo đuôi Trung quốc như giai đoạn kư hiệp ước thương măi song phương với Mỹ và WTO với thế giới. cộng sản Việt Nam đă độc lập đối với Trung quốc. Hai là cộng sản Việt Nam sẽ qua PSI trong đó có Hoa Kỳ, xác định chủ quyền lănh thổ của Việt Nam tại những nơi có tranh chấp lănh thổ với Trung quốc. Sự việc này không thể không làm “phiền ḷng” Trung quốc. 6. Giới tư bản “ddỏ” Việt Nam ồ ạt mang tiền bạc, vợ con cất dấu trên lănh thổ Hoa Kỳ là một thực tế hiển nhiên. Người Vịệt có câu nói “DDồng tiền liền khúc ruột”. Tiền của cộng sản Việt Nam cất dấu tại Mỹ, cộng sản Việt Nam không thể không theo Mỹ. Sáu lư do trên đă dẫn đến kết luận: Trên danh nghĩa ngoại giao, cộng sản Việt Nam vẫn tuyên bố là họ đang đi dây giữa Hoa Kỳ và Trung quốc. Thế nhưng trong thực tiễn kinh tế, chính trị, họ đă ngả hẳn về phía Hoa Kỳ. C. Bang giao Hoa Kỳ và Trung quốc. Sở dĩ cộng sản Việt Nam phải ngả hẳn về phía Hoa Kỳ, phần v́ bị đe dọa bởi chính sách bành trướng của Bắc Kinh, phần v́ được hoa Kỳ niềm nở đón tiếp. Thái đô niềm nở của Hoa Kỳ bắt nguồn từ những quả bom nổ chậm nằm trên bang giao giữa Hoa Kỳ và Trung quốc. Những quả bom nổ chậm kia có cội nguồn như sau: Nhân số thế giới ngày càng gia tăng trong khi nguồn năng lượng của thế giới ngày càng sụt giảm. Hoa Kỳ và Trung quốc là hai quốc gia tiệu thụ năng lượng nhiều bậc nhất thế giới. Do đó hai quốc gia này gặp xung đột quyền lợi về năng lượng. Xung đột năng lượng kéo theo vô số xung đột khác trên các địa bàn kinh tế, chính trị, quân sự. Thời gian gần đây quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung quốc có các điểm nóng rất đáng quan tâm. Ngày 3/4/2007, đài BBC loan tin: Hoa Kỳ tỏ ư quan ngại về mức độ gia tăng chi phí quốc pḥng của Trung quốc. Phó Tổng Thống Mỹ Dick Cheney nói rằng việc Trung quốc chế tạo và tiến hành thử tên lửa hồi tháng giêng 2007 là không phù hợp với việc Bắc Kinh theo đuổi mục đích “phát triển v́ ḥa b́nh”. Trong vụ thử này Trung quốc đă phá hủy một vệ tinh theo dơi thời tiết, không c̣n hoạt động. Tang Jiaxuan và Condoleezza Rice Nguồn: chinadaily.com.cn Vẫn ngày 3/4/07, tin từ Bắc Kinh cho biết: ông Đường Gia Triền Ủy Viên Đối Ngoại Quốc Vụ Trung quốc, khi gặp ông John Negroponte, Thứ Trưởng Ngoại Giao Mỹ, đă đưa ra lời kêu gọi Hoa Kỳ hăy ngưng ngay việc bán 450 tên lửa các loại cho Đài Loan. Nếu Đài Loan là gai nhọn bên hông Trung quốc, th́ Iran là gai nhọn trước mắt Hoa Kỳ. Ngày 28/10/2004, tại Bắc Kinh, Trung quốc và Iran đă kư kết với nhau một hiệp ước về khí đốt. Theo hiệp ước này Iran cho phép Trung quốc khai thác khí đốt tại Yadavaran của Iran trong thời hạn 25 năm, mỗi năm Trung quốc khai thác 10 triệu tấn. Đồng thời Iran từ chối tái tục các hiệp ước dầu hỏa với Nhật, một đồng minh thân tín của Mỹ. Xung đột quyền lợi giữa Hoa Kỳ và Trung quốc là xung đột muôn h́nh vạn trạng. Trung quốc trả đũa Hoa Kỳ thông qua phương pháp bí mật hỗ trợ các tổ chức khủng bố quốc tế nhằm cầm chân Hoa Kỳ. Từ đó Trung quốc sẽ vượt trội Hoa Kỳ về mọi mặt... Chính sách ngoại giao quấy nhiễu này rất dễ biến chiến tranh lạnh Mỹ – Hoa trở thành chiến tranh nóng. Đó là lư do giải thích tại sao Hoa Kỳ t́m tới Việt Nam để biến Việt Nam thành một đồng minh chiến lược và đó cũng là lư do khiến cho Hoa Kỳ xuất khẩu sản phẩm quốc pḥng sang Việt Nam. Nh́n chung lại, một mặt bị Trung quốc hiếp đáp, mặt khác được Hoa Kỳ đón nhận như một đồng minh chiến lược với nhiều quyền lợi kinh tế, chính trị rất hấp dẫn. Hai mặt kia cọ sát lẫn nhau khiến cho cộng sản Việt Nam quyết định phải theo Mỹ. Vấn đề không c̣n là có nên theo Mỹ hay không? Vấn đề chính là: làm thế nào theo Mỹ nhưng không mất đảng? II. Mưu đồ theo Mỹ nhưng không mất đảng. Trước 1975, với sự hỗ trợ của hệ thống CS thế giới, cộng sản Việt Nam đă dự phần vào việc tạo ra phong trào phản chiến ngay trong ḷng xă hội Mỹ. Phong trào này – lá phiếu của phong trào này th́ đúng hơn – đă làm cho lập pháp và hành pháp Hoa Kỳ quyết định từng bước một bỏ rơi Việt Nam Cộng Hoà. Biến cố lịch sử này đă cung cấp cho cộng sản Việt Nam bài học rằng muốn theo Mỹ mà không mất đảng th́ phải t́m cách chi phối quốc hội Hoa Kỳ. V́ vậy, cộng sản Việt Nam hoạch định hai sách lược đối nội và đối ngoại: A. Đối ngoại. 1. Đường từ Hà Nội tới Vatican: Qua Vatican, Hà Nội sẽ tạo quan hệ tốt đẹp với giáo hội công giaó Hoa Kỳ. Tập thể tín đồ Công giáo người bản xứ này hiển nhiên là một khối cử tri rất lớn tại Mỹ. Đó là lư do thầm kín và là lư do chính khiến Thủ Tướng cộng sản Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng có mặt tại Vatican ngày 25/1/07. 2. Đường từ Hà Nội tới cộng đồng người Mỹ gốc Việt: cộng sản Việt Nam sẽ triệt để thực thi nghị quyết 36 nhằm lấy ḷng khối cử tri người Mỹ gốc Việt. cộng sản Việt Nam sẽ mở rộng những hoạt động như dậy Việt ngữ, tŕnh diễn văn nghệ tại Mỹ, cho phép người Mỹ gốc Việt mua bất động sản tai Việt Nam... B. Đối nội. 1. Khống chế tinh thần người dân: Cưỡng bách toàn dân học tập tư tưởng Marx Lenin. Bằng công việc này, cộng sản Việt Nam có chủ ư tạo dựng trong tâm trí mỗi người Việt Nam một lương tâm xă hôi CS. Lương tâm có hai loại: lương tâm tự nhiên và lương tâm xă hội. Con người tự nhiên cảm thấy bất an nếu giết người, cướp của... Đó là lương tâm tự nhiên. Luật lệ xă hội (luật giao thông chẳng hạn) nhiều khi không liên hệ ǵ tới đạo đức nhưng khi vi phạm con người vẫn cảm thấy bất an. Đó là lương tâm xă hội. Lương tâm xă hội do xă hội nhào nặn ra. Với kỹ thuật tuyên truyền, giáo dục nhồi sọ, cộng sản Việt Nam sẽ biến tư tưởng Marx Lenin thành một loại lương tâm xă hội. Lương tâm này gây cho người Việt Nam cảm nghĩ rằng đ̣i hỏi tự do dân chủ là điều tội lỗi. Từ đó ngọn lửa đấu tranh dân chủ sẽ bị tàn lụn. Ngày 26/3/2007, Tân Hoa Xă đưa tin: tại Bắc Kinh, sau khi gặp ngoại trưởng Trung quốc Lư Triệu Tinh, ông Phạm Gia Khiêm, ngoại Trưởng cộng sản Việt Nam tuyên bố: “Hai bên dự kiến sẽ tổ chức trao đổi về công tác lư luận, xây dựng xă hội chủ nghĩa lần thứ hai trong năm nay và sẽ triển khai với Trung quốc, giúp đào tạo cán bộ lư luận cho Việt Nam” (BBC 26/3/07). Lư luận ở đây là lư luận lấy lương tâm xă hội kiểu Marx Lenin, triệt hạ lương tâm làm người của người dân. Từ đó , người dân chấp nhận tuân phục chế độ độc tài cộng sản Việt Nam như một công lư hiển nhiên. 2. Khống chế thể chất người dân: Ngày 29/12/2006 khi đề cập đến sự việc Hoa Kỳ quyết định xuất và nhập khẩu sản phẩm quốc pḥng với Việt Nam, TT Bush đă xác nhận đây là chính sách “tăng cường an ninh của Hoa Kỳ” (BBC 6/4/2007). Như vậy, nguyên nhân hàng đầu khiến Hoa Kỳ tới Việt Nam không là kinh tế, lại càng không là dân chủ nhân quyền mà chính là an ninh của nước Mỹ. Đó là lư do khiến Hoa Kỳ , trong thời gian gần đay, phần nào xem nhẹ nhu cầu tự do dân chủ cho Việt Nam. Lợi dụng t́nh trạng xem nhẹ này, cộng sản Việt Nam ra tay tận diệt mọi mầm mống đ̣i hỏi tự do, dân chủ trong nước. Việc bắt giữ luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, linh mục Nguyễn Văn Lư v.v... đầu năm 2007 là những trường hợp cụ thể về “chiến dịch nhổ cỏ dân chủ, nhổ tận gốc”cu?a cộng sản Việt Nam. III. Phương pháp luận của nổ lực vận động dân chủ cho Việt Nam. Người Việt hải ngoại khoảng ba triệu người. Theo American Community Survey 2005, người Việt tại Hoa Kỳ là 1418334 người. Số c̣n lại sống rải rác khắp thế giới. V́ vậy phương pháp luận mà bài viết này đề cập tới là phương pháp luận chủ yếu dành cho người Việt tại Hoa Kỳ. Điều này không có ư nghĩa phủ nhận sự phối hợp cực kỳ cần thiết của người Việt trên ṭan thế giới trong công cuộc vận động dân chủ cho Việt Nam. Trước khi đi đến những hành động cụ thể, chúng ta nên ghi nhận một số tư tưởng căn bản sau đây: A. Tư tưởng căn bản: 1. Lịch sử của loài người là lịch sử của xây dựng và phát triển tự do dân chủ. Chế độ nô lệ, phong kiến, độc tài CS... đều phải bị lịch sử đào thải. 2. Mỹ và cộng sản Việt Nam đang nâng cao bang giao thân hữu. Đối với Mỹ, liên kết đồng minh và phản bội đồng minh chỉ là chuyện mưa nắng. Đừng v́ những mưa nắng kia mà những người đấu tranh cho tự do dân chủ Việt Nam nản ḷng. Bàn cờ chính trị quốc tế có thể thay đổi nhưng công cuộc đ̣i hỏi tự do dân chủ vẫn phải tiến hành liên tục và kiên tŕ. 3. Chính phủ Mỹ, dầu là đảng Dân Chủ hay đảng Cộng Ḥa cầm quyền, không bao giờ dám dùng tiền thuế của người dân để chi viện lâu dài cho một chế độ tham ô kiểu cộng sản Việt Nam: tham ô cơ cấu, kinh niên, măn tính, tham ô không có thuốc chữa. Không tham ô, không c̣n là cộng sản Việt Nam. 4. Ngày 31/1/2007 đài Á Châu Tự Do loan tin người Việt vùng Washington DC đă tổ chức cuộc triển lăm mang chủ đề “Exit Saigon, Enter Little Saigon” (Ĺa Xa Saigon Yêu Dấu, Nhập Tiểu Saigon Thân Thương). Cuộc triển lăm này diễn ra tại viện bảo tàng Smithsonian, một viện bảo tàng lớn bậc nhất Hoa kỳ.Chi phí cho cuộc triển lăm là một triệu Mỹ kim, do người Việt tự nguyện đóng góp. Sư thể này là bằng chứng dứt khoát rằng người Việt hải ngoại bao giờ cũng yêu nước và trân trọng giữ ǵn tư cách tỵ nạn CS của họ. Nói cách khác ḷng ái quốc và ư chí tự trọng của người Việt hải ngoại chính là chất keo sơn giúp chúng ta gắn bó với nhau trên con đường xây dựng dân chủ cho Việt Nam. Bốn tư tưởng căn bản nêu trên cho thấy người Việt hải ngoại có quyền và có nghĩa vụ đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam. B. Những hành động cụ thể. Bí mật là yếu tố quan trọng hàng đầu của họat động đấu tranh, v́ vậy bài viết này chỉ tŕnh bày một số hoạt động đấu tranh ở mức tổng quát. Sau đây là những trận đồ đấu tranh có tính gợi ư. 1. Huy động người Việt đi bỏ phiếu đông đảo ở mọi kỳ bầu cử. Ngày 6 tháng 2 năm 2007, tại Orange County, California, có tổ chức cuộc bầu cử gồm 10 ứng cử viên tranh nhau một ghế trong Orange County Board of Supervisors. Kết quả hai ứng viên Mỹ gốc Việt về đầu với ghi chú dân số của Orange County là 2.988072 người và người Mỹ gốc Việt là 275.000 (US Census Bureau 2005). Lá phiếu của người Việt ngày càng có sức nặng đối với các cấp dân cử tại Mỹ. Song song với khối cử tri Mỹ gốc Việt, chúng ta nên kết thân với khối cử tri Mỹ gốc Cuba. Lá phiếu của người Cuba sẽ hổ trợ chúng ta gây sức ép với quốc hội Mỹ, đ̣i hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam. 2. Tại Mỹ cơ hội để tạo áp lực đối với hành pháp bao giờ cũng có sẵn. Nếu Tổng Thống là đảng viên Cộng Ḥa th́ chúng ta liên minh với Dân Chủ. Nếu Tổng Thống là Dân Chủ th́ chúng ta liên minh với Cộng Ḥa. Cứ như thế mà cuộc đ̣i hỏi dân chủ cho Việt Nam của chúng ta xoay vần liên tục. 3. Hỗ trợ người tù chính tri tại Việt Nam trong thời gian đương sự ở tù cũng như sau khi rời nhà tù. Giúp đỡ tù chính trị xin tị nạn chính trị trong trường hợp họ vượt thoát khỏi Việt Nam. 4. Bảo trợ công nhân đ́nh công về mặt pháp lư cũng như tài chính. Đ́nh công là ṿng tḥng lọng đang từ từ xiết cổ chế độ CS độc tài 5. Truy t́m và phổ biến tin tức về tệ trạng tham ô và bất công của xă hội Việt Nam dưới chế độ CS. Sự thể này làm cho người dân ngày càng chán ghét và xa lánh nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Năm loại công việc được trinh bày khái quát ở trên vừa gây tác động chính trị trong xă hội quốc tế, vừa làm nức ḷng đồng bào quốc nội trong nổ lực đ̣i hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam. Như vậy là bàn cờ chính trị quốc nội và quốc tế đă được tŕnh bày. Ư đồ theo Mỹ nhưng không mất đảng của cộng sản Việt Nam đă bị vạch trần. Một số kỹ thuật đấu tranh đă đặt lên bệ phóng. cộng sản Việt Nam hay thế lực tự do dân chủ sẽ thắng? Câu trả lời nằm trong ư dân. Dân yêu thương chế độ th́ chế độ tồn tại. Dân khinh ghét chế độ th́ chế độ ra đi. Muốn biết ư dân xin hăy t́m hiểu những suy nghĩ của người dân đối với hàng ngũ đảng viên CS, những quan chức của chế độ. Sau đây là một bài thơ ư dân vừa mới xuất hiện ở hè phố từ Hà Nội vào đến Saig̣n. Thơ rằng: Miền Bắc có lắm thằng điêu, Trong túi có tiền, nó bảo rằng không, Nghị quyết nó hiểu rất thông, Nói như thánh phán nhưng không làm ǵ! Miền Trung có lắm thằng gian, Bảo đi cửa trước, nó luồn cửa sau. Nghị quyết nó thuộc từng câu, Chọn ra từng chữ bắc cầu để leo! Miền Nam có lắm thằng tài, Nó tiêu như phá, nó xài như điên. Trong túi rủng rỉnh có tiền, Đă có bà lớn, cưới liền bà hai! Nghị quyết nó học lai rai, Đến khi hỏi tới, không ai nhớ ǵ! Bài thơ đă bộc bạch rất rơ: Ư dân là ư khinh miệt chế độ cộng sản Việt Nam. Ư dân là ư Trời. Ư dân vừa là tối thượng, vừa là tối hậu. V́ vậy bài viết này xin trân trọng chấm dứt ở đây. © DCVOnline |
| A. Tư tưởng căn bản: 1. Lịch sử của loài người là lịch sử của xây dựng và phát triển tự do dân chủ. Chế độ nô lệ, phong kiến, độc tài CS... đều phải bị lịch sử đào thải. 2. Mỹ và cộng sản Việt Nam đang nâng cao bang giao thân hữu. Đối với Mỹ, liên kết đồng minh và phản bội đồng minh chỉ là chuyện mưa nắng. Đừng v́ những mưa nắng kia mà những người đấu tranh cho tự do dân chủ Việt Nam nản ḷng. Bàn cờ chính trị quốc tế có thể thay đổi nhưng công cuộc đ̣i hỏi tự do dân chủ vẫn phải tiến hành liên tục và kiên tŕ. 3. Chính phủ Mỹ, dầu là đảng Dân Chủ hay đảng Cộng Ḥa cầm quyền, không bao giờ dám dùng tiền thuế của người dân để chi viện lâu dài cho một chế độ tham ô kiểu cộng sản Việt Nam: tham ô cơ cấu, kinh niên, măn tính, tham ô không có thuốc chữa. Không tham ô, không c̣n là cộng sản Việt Nam. 4. Ngày 31/1/2007 đài Á Châu Tự Do loan tin người Việt vùng Washington DC đă tổ chức cuộc triển lăm mang chủ đề “Exit Saigon, Enter Little Saigon” (Ĺa Xa Saigon Yêu Dấu, Nhập Tiểu Saigon Thân Thương). Cuộc triển lăm này diễn ra tại viện bảo tàng Smithsonian, một viện bảo tàng lớn bậc nhất Hoa kỳ.Chi phí cho cuộc triển lăm là một triệu Mỹ kim, do người Việt tự nguyện đóng góp. Sư thể này là bằng chứng dứt khoát rằng người Việt hải ngoại bao giờ cũng yêu nước và trân trọng giữ ǵn tư cách tỵ nạn CS của họ. Nói cách khác ḷng ái quốc và ư chí tự trọng của người Việt hải ngoại chính là chất keo sơn giúp chúng ta gắn bó với nhau trên con đường xây dựng dân chủ cho Việt Nam. Bốn tư tưởng căn bản nêu trên cho thấy người Việt hải ngoại có quyền và có nghĩa vụ đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam. |
| CÁCH MẠNG DÂN CHỦ VIỆT NAM SẼ XẨY RA HAY KHÔNG, VÀ NẾU CÓ, TH̀ CÓ GIỐNG LIÊN SÔ VÀ ĐÔNG ÂU KHÔNG ? Có người nói : Cách mạng dân chủ, nhân quyền Việt Nam sẽ xẩy và sẽ giống ở Liên Sô và Đông Âu. Người khác lại cho rằng cách mạng dân chủ, nhân quyền Việt Nam sẽ không xẩy ra v́ hoàn cảnh lịch sử, văn hóa, con người khác nhau. Chúng ta hăy xem xét vấn đề . Đành rằng hoàn cảnh lịch sử, thời điểm và con người khác nhau ; nhưng nếu chúng ta quan sát sự thoái trào, sự nổi dậy của dân, tại các nước Liên sô và Đông Âu trước đây, cùng chiến lược đánh cộng sản của Hoa Kỳ, rồi so sánh với những sự kiện đó đang xẩy ra ở Việt Nam và Trung Cộng hiện nay ; th́ chúng ta thấy bản chất giống nhau. I ) Cách mạng dân chủ, nhân quyền Việt Nam có xẩy ra không ? Thật vậy, cách mạng dân chủ nhân quyền Việt Nam sẽ xẩy ra, v́ hiện nay chúng ta đang sống ở thời đại văn minh tri thức, điện toán.Theo một số nhà sử học, kinh tế và nhân chủng học, th́ nhân loại đă trải qua năm nền văn minh. Văn minh đầu là văn minh trẩy hái : con người ở hang hốc , trẩy hái, săn bắn chung quanh ḿnh để sống. Nhưng rồi cây trái, xúc vật quanh hang cũng dần dần khan hiếm ; con người phải đi xa để kiếm ăn, con người bước sang nền văn minh du mục.Tiêu biểu cho văn minh du mục về sau này là đế quốc Mông Cổ của Thành Cát Tư Hăn.Nhưng dù đi xa để kiếm ăn, nhưng lương thực cũng khan hiếm. Con người bắt buộc phải trồng trọt, chăn nuôi. Con người bước sang nền văn minh định cư nông nghiệp, thường phát xuất từ đồng bằng cuả những con sông lớn, như văn minh Ai cập ở đồng bằng sông Nil, văn minh Ấn Độ ở đồng bằng sông Grange. Với nền văn minh này, con người đă có thể thỏa măn những nhu cầu thiết yếu của ḿnh. Một khi những nhu cầu thiết yếu đă được thỏa măn, con người nghĩ đến những nhu cầu xa xỉ, như khi tôi có thể dệt vải để mặc, nhưng tôi thích lụa, th́ tôi trao đổi với người dệt lụa. Con đường tơ lụa nối liền đông tây, trong lịch sử nhân loại là như vậy. Từ văn minh định cư nông nghiệp, con người bước sang nền văn minh thương mại. Trong thời kỳ văn minh này, con người phát minh ra máy hơi nước, điện, điện thoại và máy điện toán.Với điện thoại và máy điện toán, con người không cần đi xa , mà có thể ngồi một chỗ để trao đổi. Con người bước sang nền văn minh thứ năm ngày hôm nay là nền văn minh tri thức, điện toán. Như chúng ta đă biết, 3 yếu tố quan trọng của sản xuất kinh tế, đó là lao động, vốn và đất đai. Với 4 nền văn minh trước, nhất là văn minh định cư, nông nghiệp, lao động chủ yếu là sức mạnh bắp thịt, chân tay. Sự giàu có của một quốc gia được định là quốc gia đó có nhiều hầm mỏ, nhiều nhân công lao động hay không. Nhưng với nền văn minh hiện đại, tri thức, điện toán, sự giàu có của một quốc gia được định qua sự kiện quốc gia đó có một đội ngũ chuyên viên với nhiều phát minh, sáng kiến hay không. Sự giàu có nằm ngay trong đầu óc con người. Nhưng để phát minh, sáng kiến, cần phải có sự trao đổi tư tưởng, trao đổi những công tŕnh nghiên cứu. V́ vậy mô h́nh tổ chức xă hội thích hợp cho nền văn minh hiện đại, chính là mô h́nh tự do, dân chủ và kinh tế thị trường ; v́ chỉ sống dưới mô h́nh này con người mới có thể trao đổi dễ dàng về mọi phương diện;mới có phát minh sáng kiến. Nói khác đi, những chế độ độc đoán, độc tài là phản lại văn minh nhân loại, sẽ bị con người đào thải. Cuộc cách mạng tự do, dân chủ, nhân quyền là đi đúng chiều hướng của văn minh nhân loại, sớm muộn sẽ xẩy ra ở Việt Nam. I I ) Cách mạng dân chủ, nhân quyền Việt Nam sẽ giống cách mạng Liên Sô và Đông Âu Thật vậy, cách mạng dân chủ nhân quyền Việt Nam sẽ gống Liên sô và Đông Âu về 3 điểm chính sau đây : 1) Sự thoái trào của chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay cũng gống như sự thoái trào của Liên Sô và Đông Âu L. Brejnev, Tổng Bí Thư thứ IV, người cầm quyền lâu thứ nh́ từ năm 1964 đến năm 1982, chỉ sau Staline, người bắt đầu triều đại của ḿnh với chiến lược đánh tư bản ở mọi nơi, chạy đua vũ trang tối đa để chiến thắng tư bản càng sớm càng tốt, rồi sau mới quay về sửa sai nội bộ cũng không muộn ; không dè không chiến thắng tư bổn ; trong khi đó th́ những sai lầm nội bộ càng ngày càng chồng chất ; con người này, trước khi chết, đă phải than lên : « Xă hội chủ nghĩa ǵ mà 1/3 xe chạy ngoài đường là ăn cắp săng của công ; 1/3 bằng cấp là bằng cấp giả ; công chức đến sở làm việc là để cho có mặt, sau đó là đi coi hát hay làm việc riêng tư !« Đem câu này để so sánh với t́nh trạng Việt Nam hiện nay, th́ chúng ta thấy nó cũng giống nhau, mặc dầu thời gian, hoàn cảnh lịch sử, con người khác nhau. Từ năm 1976 tới nay, Việt Nam cấp 8 400 bằng tiến sỹ, trong đó có 2 700 bằng giả. Theo cựu Thủ Tướng cộng sản Việt Nam Phan văn Khải, trong một bài diễn văn đọc trước Quốc Hội, trước khi rời chức, th́ : « Sức sản xuất lao động của một người công chức Việt Nam chỉ bằng 1/6 của Tân gia ba ; một thùng sắt chứa hàng (container) chuyển từ tỉnh B́nh dương tới hải cảng Sài g̣n lâu và mắc hơn cùng một thùng chuyển từ hải cảng này tới Tân gia ba. « Việt Nam là một trong những nước tham nhũng nhất vùng châu Á, chỉ sau Bangadesh và Nam Dương. T́nh trạng tham nhũng đă trở thành « quốc nạn « , như phần lớn lănh đạo cao cấp tuyên bố. Trong khi người dân không có một đô la, một ngày để sống, th́ cán bộ, con ông cháu cha tiêu tiền vứt qua cửa sổ, đánh những canh bạc cả 2 triệu đô la, như vụ PMU18 gần đây mà dân Việt Nam ai cũng biết. Chính v́ t́nh trạng bất công, tham nhũng, bị đàn áp, mà dân Việt nổi lên chống đối chế độ mỗi ngày một đông. 2 )Dân Việt Nam hiện nay cũng nổi lên chống chế độ như dân Liên Sô, v́ theo Lénine : « Nơi nào có áp bức bóc lột, nơi đó có dân nổi dậy đấu tranh . » « Nơi nào có đàn áp, bóc lột ; nơi đó dân nổi dậy đấu tranh. « , không cứ là dân tộc nào, và vào thời gian nào. Câu này không của ai hơn là của Lénine, người đă dựng nên Nhà nước cộng sản đầu tiên. Định luật này không chỉ áp dụng cho dân tộc Liên Sô cách đây khoảng 15 năm, mà hiện đang áp dụng cho dân tộc Việt Nam. Dưới sự cai trị đàn áp, bóc lột của Đảng Cộng sản, dân tộc Việt Nam đă nổi lên đấu tranh ở khắp nơi : từ những vụ nổi lên ở Thái B́nh, cao nguyên trung phần, đến những vụ đ́nh công cả chục ngàn người, qua những vụ biểu t́nh ở vườn hoa Mai xuân Thưởng, Hà Nội, v́ bị cướp đất, đuổi nhà, ngay cả những công thần, vợ hay mẹ công thần của chế độ. Cộng sản đă đàn áp ở mọi nơi, từ những vụ chụp mũ, xử án một cách rừng rú, man rợ cha Nguyễn văn Lư, đến vụ quản thúc Ḥa thượng Huyền Quang, Quảng Độ, mục sư Nguyễn hồng Quang, cụ Lê quang Liêm, bắt bỏ tù luật sư Lê thị công Nhân, Nguyễn văn Đài, Trương quốc Huy và nhiều nhà đấu tranh cho tự do, nhân quyền khác. 3) Sự chia rẽ trong nội bộ Đảng Cộng sản Việt Nam cũng giống như ở Liên Sô Trước t́nh trạng bế tắc của xă hội, giai tầng lănh đạo tự nhiên có sự chia rẽ : kẻ bảo phải đi đường lối này ; người bảo phải áp dụng chính sách kia. Trước Đại Hội X, vào khỏang đầu năm 2006, Đảng Cộng sản Việt Nam có họp nhiều lần trung ương để sửa soạn, những tin tức được tiết lộ và được bàn tán ra ngoài : Nếu theo Trung Cộng, th́ c̣n đảng, nhưng mất nước. Nếu theo Mỹ th́ c̣n nước, nhưng mất đảng. Mặc dầu Đại hội X đă qua ; nhưng nội bộ cộng sản vẫn ở nguyên t́nh trạng này. Hai phe chống đối t́m cách tiêu diệt lẫn nhau. Đây cũng là t́nh trạng của Liên Sô và những nước Đông Âu, với một câu hỏi khác ; nhưng nội dung vẫn thế là : Mở cửa, theo tây phương, theo kinh tế thị trường hay không ; v́ ai cũng biết, theo tây phương và kinh tế thị trường là bị mắc vào cái bẫy giật sập chế độ cộng sản. 4) Chiến lược của Hoa Kỳ và của thế giới tự do đánh Cộng sản Việt Nam hiện nay cũng giống như chiến lược đă được áp dụng để đánh Liên Sô và Đông Âu. Khi kư Hiệp ước b́nh thường hóa bang giao kinh tế và thương mại với Việt Nam, tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton có tuyên bố : « Những Hiệp ước b́nh thường hóa bang giao kinh tế, thương mại giữa Hoa Kỳ và các nước Đông Âu đă giúp dân tộc các nước này t́m thấy được mô h́nh tổ chức xă hội dân chủ, tự do và kinh tế thị trường ; tôi hy vọng rằng Hiệp ước b́nh thường hóa bang giao kinh tế và thương mại giữa Hoa Kỳ và Việt Nam cũng sẽ giúp dân tộc Việt Nam t́m thấy được mô h́nh tổ chức xă hội dân chủ, tự do và kinh tế thị trường như các dân tộc Đông Âu !" Thậy vậy, cách đây gần 100 năm, Lénine có nói : « Tụi tư bản, nó vừa tham và vừa ngu. Tham và ngu đến nỗi nó biết người ta mua giây thừng để treo cổ nó ; thế mà nó vẫn sản xuất và bán cho người ta. « Gầm một trăm năm đă trôi qua, ngẫm những biến cố lịch sử, qua việc các nước cộng sản bắt đầu bằng nước cộng sản của Lénine bị sụp đổ ; người ta thấy câu nói của Lénine cần phải đổi thành : « Tụi cộng sản nó vừa tham và vừa ngu. Nó tham và ngu đến nỗi nó biết người ta bán coca cola, quần jeans, Mac Donald cho nó, để dụ nó vào bẫy sập, để giật chết nó ; thế mà nó vẫn mua. « Thật vậy, việc b́nh thường hóa bang giao thương mại kinh tế, chấp nhận vào Tổ chức Thương mại quốc tế là một bẫy sập đối với những chế độ cộng sản. Những chế độ độc tài này là những chế độ tụt hậu, đàp áp dân ; nhưng muốn tồn tại, nên đă dùng 4 cơ quan là công an với cái c̣ng, quân đội với cái súng, tuyên truyền bôi bác sự thật và pháp lư vu khống để đàn áp dân, như chúng ta thấy rơ vụ xử cha Lư và bắt bỏ tù luật sư Lê thị Công Nhân, Nguyễn văn Đài, anh Trương quốc Huy và nhiều nhà đấu tranh cho dân chủ nhân quyền khác. Đây là 4 con chó giữ nhà cho chế độ. Và để cho nó đắc lực th́ phải nuôi béo nó bằng cách cho nó nắm giữ những hăng xưởng quốc doanh, tha hồ tham nhũng, hối lộ. Đây cũng là 4 cái nanh vuốt của chế độ. Để đánh găy những nanh vuốt này, th́ phải tư hữu hóa kinh tế, phải tách kinh tế ra khỏi 4 cơ quan này, chẳng khác nào đánh găy nanh vuốt của con mănh hổ, trước khi giết nó. Đó là ư nghĩa của những hiệp ước b́nh thường hóa bang giao kinh tế và thương mại ; và ư nghĩa chính của lời tuyên bố của Bill Clinton vừa được nêu ra. Nhưng Trung Cộng và Cộng sản Việt Nam hiện nay bị đi vào ngơ tử : Đóng cửa không buôn bán với nước ngoài, th́ cũng chết ; mở cửa buôn bán, rồi cũng chết. Cuộc cách mạng dân chủ nhân quyền Việt Nam nhất định xẩy ra và thành công ; v́ nó đi đúng chiều hướng của văn minh nhân loại, hợp ḷng dân, đi đúng chiến lược toàn cầu của thế giới tự do. Nhưng dân Việt hăy can đảm đứng lên đấu tranh để cho nó tới càng sớm càng tốt ! Đă trễ quá rồi ! Việt nam, với sản lượng đầu người hàng năm là 790 $ ; Thái Lan, 3420$ ; Nam Hàn, 20 240$ ; Đài Loan, 17 520$ ; Tân gia Ba, 32 030$. Việt Nam để theo kịp Thái Lan phải mất 33 năm ; Nam hàn, 150 năm ; Tân Gia Ba, 197 năm. Trong khi trước năm 1975, sự phát triển của Việt Nam hơn tất cả những nước trong vùng, ngoại trừ Nhật. Paris ngày 24/04/2007 Chu chi Nam |
| Việt Nam Cộng Ḥa Muôn Năm !!! |
| TUYÊN CÁO V/v: CSVN xâm nhập vào các Cộng Đồng Việt Nam tại Hải Ngoại dưới chiêu bài Giao Lưu Văn Hóa để tuyên truyền, cổ vơ cho Chế Độ Cộng Sản. Cộng Đồng Việt Nam Nam California trân trọng tuyên cáo: Trong nhiều năm qua CSVN và tay sai dùng moiï thủ đoạn để xâm mhập vào các Cộng Đồng của tập thể người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ và tại các nước trên thế giớị Chúng len lỏi vào các hội đoàn, đoàn thể, các tổ chức, gây mâu thuẫn phá hoại t́nh đoàn kết dân tộc, phân hóa cộng đồng với thâm ư hủy hoại sức mạnh đấu tranh của tập thể người Việt Quốc Gia tại các Cộng Đồng Việt Nam tại hải ngoạị Dưới chiêu bài “Văn Hóa Nghệ Thuật, T́nh Tự dân Tộc, Văn Nghệ giải Trí, Giao Lưu Văn Hóa, Kinh Doanh Thương Măi, Cơ Quan Truyền Thông, v.v..”, CSVN và tay sai vận động một nghệ sĩ hải ngoại và đem các nghệ sĩ từ Việt Nam qua, âm mưu tổ chức những buổi tŕnh diễn văn nghệ giúp vui, nhân đạo, hay cải lương, những bài ca vọng cổ mùi mẫn nặng t́nh quê hương đánh động ḷng thương nhớ quê nhà của đồng bào hải ngoại nhất là các vị cao niên. Điển h́nh: đêm tŕnh diễn nghệ thuật cổ nhạc Dạ Cổ Hoài Lang tại nhà hàng Sea Food World ngày 11/05/2001, buổi văn nghệ của một số nghệ sĩ văn công CS tại The Sun Theater thuộc TP Anaheim ngày 19/08/2001. Cuộc họp mặt chui rúc lén lút để tiếp phó thủ tướng, kiêm bộ trưởng ngoại giao Phạm Gia Khiêm trong tháng trước tại vùng San Gabriel, Los Angeles. Một số buổi Đại Nhạc Hội trong thời gian qua, bán vé hoặc cho không, bị nhiều bà con lỡ dại đi xem phàn nàn về nội dung không phục vụ lư tưởng quốc gia tự do dân chủ, trái lại ló ṃi tuyên truyền cho CS. Theo nguồn tin báo chí địa phương, thời gian sắp tới đoàn văn công Duyên Dáng sẽ có mặt tại Nam California và qua tŕnh diễn ở các Tiểu Bang khác tại Hoa Kỳ, cũng như sẽ đến tŕnh diễn tại các quốc gia khác nơi có người Việt tỵ nạn qui tu.. CSVN và tay sai đă nhiều lần bị thất bại thê thảm v́ tinh thần chống cộng cao độ của đồng hương tỵ nạn chúng tạ Hằng ngàn đồng hương đến tham gia cuộc biểu t́nh tự phát chống văn hóa phẩm CS xâm nhập kể trên, phản đối sự hiện diện của các văn công CS sang tŕnh diễn. Thâm ư của CSVN và tay sai muốn thách thức các cộng đồng tỵ nạn hải ngoại, nếu lần này chúng tổ chức thành công, chúng sẽ liên tiếp đánh phá chúng ta bằng các hoạt động tuyên truyền thâm độc dưới mọi h́nh thức văn nghệ, phổ biến các văn hóa phẩm CS, làm sai lạc lịch sử hào hùng của dân tộc, bôi xóa chính thể VNCH, làm tủi hổ vong linh các anh hùng, liệt sĩ vị quốc vong thân trong cuộc chiến Việt Nam v́ lư tưởng Tự Do Cộng Đồng Việt Nam Nam California trân trọng ra tuyên cáo: 1. Xác định lập trường không bao giờ chấp nhận sự thâm nhập cộng đồng của CS dưới mọi h́nh thức. 2. Báo động ư đồ thâm nhập văn hóa thâm độc của CSVN và khẩn thiết kêu gọi đồng hương và các văn giới nghệ sĩ hải ngoại bày tỏ thái độ dứt khoát của người Việt tỵ nạn cộng sản là không chấp nhận CS dưới bất cứ h́nh thức văn hóa hay văn nghệ phỉnh gạt nàọ 3. Bất cứ nơi đâu có Văn công CSVN tŕnh diễn, xin mời đồng hương, v́ danh dư của ḿnh ï, đừng đến tham dư.. Thay vào đó đi biểu t́nh thật đông, để lật mặt nạ bọn Văn Công CS và bè lũ Việt Gian đang bán đứng chính chúng tạ Cộng Đồng Việt Nam Nam California khẩn thiết kêu gọi Đồng Hương, các Hội Đoàn, Đoàn Thể, các Tổ Chức Đấu Tranh, Các Tổ Chức Cựu Chiến Sĩ QLVNCH, Cơ Quan Truyền Thông Báo Chí, Thanh Niên Sinh Viên, các vị Dân Cử, các Hội Đồng Thành Phố, tiếp tay với Cộng Đồng trong công cuộc đấu tranh chống tuyên truyền CS dưới mọi h́nh thức, kể cả chiêu bài văn hóa để cổ vơ và đánh bóng cho chế độ độc tài CS, một chế độ phi nhân, không bao giờ có thể chấp nhận được. Little Saigon ngày 18 tháng 04 năm 2007 Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Nam California Kư tên BS Nguyễn Xuân Vinh, MD |
| THÔNG CÁO VỀ CHIẾN DICH TẨY CHAY CSVN Portland, ngày 25 tháng 4 năm 2007 Kính gửi: Quư vị Lănh đạo tinh thần các Tôn giáo, Quư Hội đoàn, Đoàn thể Quốc gia, Các Bậc Trưởng Thượng Các Anh Chị Em Thanh niên, Sinh viên, Học sinh Và toàn thể quư đồng hương tị nạn cộng sản trong tiểu bang Oregon và vùng phụ cận, Kính thưa quư vị, Bạo quyền cộng sản Hà Nội, sau khi được Hoa Kỳ cấp quy chế PNTR, được bộ ngoại giao HK rút tên khỏi danh sách CPC và được gia nhập tổ chức Mậu Dịch Quốc Tế WTO, đă trở mặt ra tay àn áp lănh tụ các Tôn Giáo, các nhà đấu tranh ôn hoà tại quốc nội. Từ những chức sắc, tu sĩ và ác tín đồ thuộc các Giáo hội: Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Phật Giáo Ḥa Hảo, Công Giáo,Tin Lành nhất là Tin Lành Sắc Tộc . . . đến những nhà đấu tranh dân chủ từ Nam, Trung, Bắc đều bị bố ráp, trù dập và khủng bố. Gần đây nhất là các vụ bắt bớ giam cầm, xử tù Linh Mục Nguyễn Văn Lư, Ông Nguyễn Phong, Ông Nguyễn B́nh Thành, Bà Lê Thị Lệ Hằng cô Hoàng Thị Anh Đào, cũng như bắt giữ Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài và các nhà yêu nước đấu tranh ôn ḥa khác. Đặc biệt, tại phiên ṭa ô nhục xử ngày 30 tháng 03 năm 2007, phóng viên tham dự đă chụp được bức h́nh công an cộng sản đang bịt miệng Linh Mục Nguyễn Văn Lư không cho ngài phát biểu. Đây là một bằng chứng xác thật và rơ ràng nhất để thế giới tự do thấy rơ chủ trương đàn áp tự do, bưng bít sự thật của bạo quyền cộng sản Hà Nội. Không thể im lặng trước các hành vi thô bạo, ngang ngược này của bạo quyền Việt cộng, theo đề nghị của Hội Đồng Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Hoa Kỳ, Cộng Đồng Việt Nam Oregon quyết định lên tiếng phản đối lại bằng thông cáo này để kêu gọi Đồng Hương áp dụng biện pháp TẨY CHAY BẠO QUYỀN CỘNG SẢN HÀ NỘI. Theo lới nhắn nhủ của LS Lê Thị Công Nhân trước khi bị bắt, chúng tôi tha thiết kêu gọi quư vị Đồng Hương trong vùng: Ngoại trừ trường hợp khẩn cấp bất khả kháng, từ 30 tháng Tư 2007 đến 31 tháng Bảy 2007 : Không du lịch Việt Nam, và Không gửi tiền về Việt Nam Để yểm trợ cho công cuộc đấu tranh cho tự do nhân quyền, kính xin qúy đồng hương hăy hưởng ứng thật mạnh mẽ lời kêu gọi thiết tha của chúng tôi. Trân trọng Nguyễn Bác Ái Chủ Tịch Ban Chấp Hành Cộng Đồng Việt Nam Oregon |
| Tâm sự với Lm Nguyễn Văn Lư nhân ngày 30.4.07 Viet.no, 30.4.07 Lm Phan Văn Lợi Tự do yêu mến thiết tha! Mà sao tù ngục hết ra lại vào? Anh Lư thân kính Lời thơ của thi sĩ Nguyễn Chí Thiện sao mà ứng vào Anh đúng thế! Cách đây 32 năm, trong lúc dân chúng Tây Nguyên kinh hoàng bỏ chạy xuống vùng duyên hải, dân chúng miền Trung hớt hoảng tuốn vào miền Nam từ những ngày đầu tháng 2 và 3-1975, rời bỏ cái nơi mà họ linh cảm sẽ là một nhà tù vĩ đại, th́ Anh lại ngược đường từ Sài g̣n ra Huế, dẫu trắc trở giăng đầy và nguy hiểm ŕnh rập. Chiều ngày 25-3-1975 Anh đă có mặt tại thành phố Huế đang rơi dần vào tay cộng quân. Thấy Anh có tinh thần quả cảm như thế, rất cần thiết để sống trong chế độ CS, lại thêm trí thông minh bén nhạy, Đức Tổng Giám mục Philipphê Nguyễn Kim Điền đă bổ nhiệm Anh vào chức vụ thư kư Toà Giám mục, phụ tá cho ngàị Nhưng đến ngày 7-9-1977 th́ Anh đă bị bắt. Lư do là Anh đă phổ biến rộng răi 2 bài phát biểu thời danh của Đức Tổng, một vào ngày 15 và một vào ngày 22-04-1977. Trong hai bài đó, Đức Cha đă thẳng thắn tuyên bố "chưa có tự do tôn giáo tại VN" và "người Công giáo bị xem như công dân hạng nh́". CS đă lồng lộn lên, tuyên án Anh 20 năm tù với tội danh "tuyên truyền chống chế độ XHCN" trong một ṭa án nhân dân đặc trưng của chế độ, nhưng đến ngày 24-12-1977 th́ phải thả Anh ra, nhờ việc VN vừa được gia nhập Liên Hiệp Quốc, và sau đó quản chế Anh tại Nhà Chung đến tháng 8-1978. Thế là Anh bắt đầu nếm mùi ngục tù và quản thúc của chế đô.. Sau đó CS áp lực để Anh bị đổi tới Đốc Sơ cai quản giáo xứ. Tại đây, sống giữa nhân dân nhưng trong ṿng kềm tỏa, Anh thấm thía được nỗi đau của đồng bào, của tín đồ dưới chế độ mới, do đó Anh liên tục gởi tới nhà cầm quyền 7 kháng thư, thường xuyên bắc loa trên tháp nhà thờ mở đài Chân lư châu Á, coi khinh các quy định "xin phép" vô lư của bạo quyền CS. Thế là ngày 18-5-1983, Anh bị bắt lần thứ hai rồi bị cái gọi là Ṭa án nhân dân tỉnh B́nh Trị Thiên (cũ) xử phạt 10 năm tù về tội "phá rối an ninh trật tự và phá hoại khối đoàn kết toàn dân", một tội danh quái đản mà chỉ pháp chế CS mới có. Anh trở thành chứng nhân trong ngục thất tới ngày 31-7-1992 tại cái gọi là "Trại cải tạo" tỉnh Hà Nam. Tại đây Anh đă sống cùng thi sĩ Nguyễn Chí Thiện. Hai tâm hồn hết sức tự do gặp nhau giữa 4 bức tường nhà tù! Trở về Nhà Chung Huế, Anh lại tiếp tục bị quản chế. CS tưởng tù giam và quản chế đă làm Anh quy thuận và ngoan ngoăn, từ nay sẽ sống "tốt đời đẹp đạo". Đùng một cái, ngày 24-11-1994, lễ các Thánh tử đạo VN, "Tuyên ngôn 10 điểm về thực trạng Giáo hội Công giáo tại Giáo phận Huế" được Anh công bố và phát tán rộng răị Bài viết chứng minh toàn thể Giáo hội VN nói chung bị chế độ kềm kẹp, đàn áp. Muốn trói tay Anh, CS lại áp lực khiến Anh bị đưa tới giáo xứ Nguyệt Biều ngày 30-7-1995, không phải để làm mục vụ nhưng để bị quản chế: ở trong nhà xứ nhưng chẳng được làm lễ một ḿnh cho giáo dân và giảng dạy ho.. Nhiều năm trôi qua trong âm thầm chuẩn bị, ngày 14-11-2000, Anh và giáo dân Nguyệt Biều đă căng lên biểu ngữ "Chúng tôi cần Tự do Tôn giáo" rồi biểu ngữ "Tự do tôn giáo hay là chết!" vốn sẽ đi vào lịch sử như một hiệu lê.nh. Tiếp đó, từ 03-12-2000 đến 26-2-2001, tự lồng ngực của Anh, hai từ "tự do" tha thiết ấy đă trào tuôn thành 9 Lời Kêu gọi có tính cách toàn diện hơn, kêu gọi hàng Lănh đạo lẫn tín đồ mọi Giáo hội đ̣i lại quyền tự do tôn giáo đang bị tước đoạt (LKG 1-4), kêu gọi giáo chức và sinh viên học sinh tẩy chay chủ nghĩa và chế độ CS, hai ngục tù ghê gớm (LKG 6), kêu gọi đồng bào quốc nội lẫn hải ngoại chung ḷng đoàn kết, chung tay xây dựng một tổ quốc không có xiềng xích độc tài (LKG 7), kêu gọi thế giới đừng dễ dàng cho chế độ CSVN áp bức tham gia các công ước quốc tế (LKG 5), kêu gọi quốc hội bỏ điều 4 Hiến pháp là ṿng kim cô, và kêu gọi đảng CS là tên cai ngục hăy tự giải thể chính ḿnh (LKG 8). Anh cũng đă kết hợp với nhiều chức sắc khác đạo ra "Lời Tuyên bố của Đại diện các Tôn giáo tại VN ngày 27-12-2000", với 5 đ̣i hỏi rất quyết liệt. Trước đó, ngày 25-1-2001, Anh đă tung ra một chứng từ đầy cảm kích về cái chết của Đức TGM Nguyễn Kim Điền, vị lănh đạo tinh thần đầu tiên sau 75 đấu tranh và bị sát hại v́ tự do và nhân phẩm. Thế là CS lại làm áp lực để Anh bị chuyển về một giáo xứ xa hơn, giữa đồng trống trải, khó liên lạc điện thoại và điện thư, lại chỉ có một đường độc đạo đi vào, tức giáo xứ An Truyền. Tại đây, từ ngày 05-02-2001 đến ngày 15-05-2001 là hôm bị bắt, Anh đă viết Lời Chứng thứ 1 rồi Lời Chứng thứ 2 gởi Quốc hội Hoa Kỳ để tŕnh bày thực trạng mất nhân quyền dân chủ ở VN. Cũng chính tại An Truyền, ngày 26-2-2001, Ủy ban nhân dân tỉnh Thừa Thiên đă ban hành quyết định quản chế Anh hai năm. Anh chỉ mỉm cười khinh bỉ, coi đó như tờ giấy lộn. Từ ngày 27-2 trở đi, CS bắt đầu đàn áp Anh và giáo xứ. Thế là Anh nảy sinh một sáng kiến chưa từng có trong chế độ: lập biên bản về các vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền CS địa phương (tất cả có 19 biên bản, được lập từ ngày 11-3-2001 đến ngày 09-5-2001), để biến những tên đồ tể thành tội phạm. Trong các biên bản này, cụm từ "Độc lâ.p-Tự do-Hạnh phúc" được Anh đổi thành "Thiếu độc lập - Mất tự do - Không hạnh phúc"!!! Ngày 19-10-2001, Anh bị Ṭa án nhân dân tỉnh xử phạt 15 năm tù về 2 "tội": không chấp hành quyết định quản chế hành chính và phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc, một tội danh quái gở mà chỉ CS mới nghĩ ra và dám ghép càn! Thế là Anh lại lên đường vào tù ngục, ở trại Ba Sao, Nam Hà cho đến hết tháng 01-2005. Tại đây, Anh đă gặp nhiều chiến sĩ dân chủ khác như Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ B́nh, Nguyễn Khắc Toàn.... Tất cả đă giúp nhau hun đúc tinh thần tự dọ Và hiện nay, ra khỏi tù, họ vẫn tiếp tục tinh thần đó. Anh lại thi hành án phạt quản chế lần thứ sáu tại Nhà Chung. Và tại đây, như không ngơi nghỉ, kể từ cuối năm 2005, cùng với nhiều chiến hữu, Anh tái phát động cuộc đấu tranh. Lần này quy mô hơn, không chỉ cho tự do tôn giáo mà c̣n cho tự do dân sự, không chỉ cho quyền tín hữu mà cả quyền công dân, bởi lẽ đấy là hai mặt của cùng một thực thể: nhân quyền. Là Lm Công giáo đồng thời là con dân đất Việt, Anh thấy không thể chỉ đấu tranh cho quyền lợi của Giáo hội mà c̣n cho quyền lợi của mọi đồng bào: tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do đi lại, tự do lập hội, tự do bầu cử... là những thứ mà chính tôn giáo cũng phải cần đấy chứ! Thế là lần lượt ra đời "Lời kêu gọi bầu cử Quốc hội đa đảng" ngày 17-10-2005, "Lời Kêu gọi cho quyền thông tin ngôn luận" ngày 20-02-2006, "Lời Kêu gọi cho quyền Công nhân" ngày 19-03-2006, "Lời Kêu gọi cho quyền thành lập đảng phái" ngày 06-04-2006 mà ban đầu Anh cùng kư tên chung với nhóm Lm Nguyễn Kim Điền rồi với hàng trăm nhà dân chủ quốc nộị Ngày 08-04-2006, Tuyên ngôn Dân chủ Tự do cho VN chào đời để rồi đi vào lịch sử, h́nh thành nên Khối 8406 mà Anh là một trong những tác nhân chủ yếu và đại diện chính thức. Một tuần sau (15-04-2006), tờ báo độc lập đầu tiên trong chế độ CS xuất bản không giấy phép là bán nguyệt san Tự do Ngôn luận mà Anh là thành viên ban Biên tập. Ngày 20-06-2006, Khối 8406 đưa ra 10 Điều kiện cơ bản thiết yếu để cuộc Bầu cử Quốc hội 2007 được đa đảng, tự do, dân chủ. Ngày 22-08-2006, Khối 8406 công bố Tiến tŕnh Dân chủ hóa VN gồm 4 giai đoạn & 8 bước mà nay đă thực hiện được phần cơ bản của 2 giai đoạn đầu (sử dụng quyền Tự do Ngôn luận làm nền tảng cho các Nhân quyền khác; phục hoạt, thành lập và phát triển các Chính đảng Dân chủ phi CS). Ngày 08-09-2006, Đảng Thăng Tiến VN -mà Anh cùng với nhiều bạn Lm khác là cố vấn- công bố tự thành lập tại VN, trực diện đấu tranh bất bạo động với đảng CSVN. Ngày 16-10-2006, Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền VN -mà Anh cũng là một trong những cố vấn quan tro.ng- đă được h́nh thành, quy tụ các Lực lượng Dân tộc đấu tranh v́ Tự do, Dân chủ, Nhân quyền cho VN trong vài ngoài nước. Ngày 25-11-2006, do sáng kiến của Anh, Khối 8406 đă phát động "Ngày Dân chủ cho VN, Ngày Toàn Dân Mặc Áo Trắng mỗi 15 và mồng 01". Anh trở thành biểu tượng của cuộc đấu tranh quyết liệt, toàn diện, triệt để với mục tiêu hạ bệ thần tượng giả tạo Hồ Chí Minh, giải thể chế độ CS độc tài, bằng phương pháp ḥa b́nh bất bạo động, khôi phục mọi tự do cơ bản. Điều này đă gây phẫn nộ và hoảng hốt cho chế đô.. Cuộc ra mắt liên đảng Lạc Hồng -mà Anh vẫn là cố vấn- trong đêm giao thừa tết Đinh Hợi là giọt nước làm tràn ly giận dữ của CS, thế là chúng ra tay khử trừ Anh ngay đêm hôm sau (18-02-2007). Chỉ hơn một tháng sau, ngày 30-3, qua một phiên ṭa cũng quái đản như hôm 19-10-2001, nghĩa là không thân nhân và đại diện giáo quyền hiện diện, không có biện hộ của luật sư và tự biện hộ của chính ḿnh, CS đă khoác lên Anh và bốn chiến sĩ dân chủ những bản án bất công, nặng nề. Đặc biệt nhất là CS đă bịt miệng Anh trước ṭa, một h́nh ảnh đă gây chấn động toàn cầu, đánh thức hầu hết mọi lương tâm và măi măi đi vào lịch sử. Trung tướng Trần Độ, nhà ly khai phản tỉnh từng nói: "Giết một con người th́ dễ, nhưng người ấy có chết không lại là một chuyện khác!" Nay cũng thế, bịt miệng một nhà đấu tranh như Anh th́ dễ, nhưng có làm im tiếng của Anh không lại là chuyện khác. Giờ đây, với sự xuất hiện trên hàng trăm, hàng ngàn tờ báo, đài truyền h́nh quốc tế, với lượng xuất bản tới hàng triệu tấm rải khắp năm châu, bức h́nh "Bịt miệng" lịch sử ấy đă, đang và sẽ là một tiếng nói vang rền thế giới, ngân nga trong lịch sử và rung động hàng triệu con tim. Nó trở thành lời tố cáo hùng hồn cái chế độ vốn độc tài, dối gian và tàn ác nhưng vẫn ngoác miệng tự xưng là "dân chủ triệu lần" và "ưu việt nhân đạo" !?! Giờ đây Anh đang im lặng trong bốn bức tường nhà ngục, sống kiếp tù lần thứ tư tại trại Ba Sao Nam Hà, nhưng tiếng nói của Anh vang động hoàn vũ và tấm gương của Anh tỏa sáng năm châu, ít nhất nơi các cộng đồng dân Việt. Anh vẫn là một trong những con người tự do nhất của dân tộc, bởi lẽ "bầu trời tự do trong trái tim ta!" Biết bao người vẫn nhớ h́nh ảnh Anh cương nghị và b́nh thản trước ṭa, không thèm đứng dậy lắng nghe và trả lời những thẩm phán nô bộc hèn hạ, miệng hô đả đảo đảng CS nhiều lần, hai ngón tay của mỗi bàn tay bị cùm giơ lên h́nh chữ V (Victory, chiến thắng), miệng cười tươi từ giă khi từ ṭa án bước lên xe bít bùng của nhà ngục!!! * Tuy nhiên, ngay từ hôm bị nhốt chặt trong căn pḥng ở Nhà Chung và thấy ṭa Giám mục Huế bị CS ngang nhiên biến thành trại tù (ít nhất trong vài ngày) mà rồi chẳng có vị hữu trách nào lên tiếng, ḷng Anh đă se thắt lạị Đến khi nhà xứ Bến Củi bị hóa thành nhà giam -với mấy chục lính canh- để giữ Anh hơn cả một tháng trời (24-2 đến 29-3) mà ngay cả vị quản xứ dù phản đối vẫn vô hiệu, Anh đă đau đớn thốt lên: "Nhượng bộ, hợp tác hay đồng lơả Ai xui nên cảnh trớ trêu này??" Từ hải ngoại, một giáo hữu tên Jean-Baptiste Thanh lúc ấy đă gởi cho bề trên của Anh một tâm thư ngắn gọn : "Cha Nguyễn Văn Lư đă bị CSVN đàn áp tàn bạo và sức khỏe của ngài đang nguy kịch do tuyệt thực lâu ngàỵ Chúng con chờ đợi Đức TGM lên tiếng với nhà cầm quyền CSVN để họ thả ngay Cha Lư, chứ không phải muốn nghe Đức TGM trả lời Đài Á Châu Tự Do rằng Cha Lư được y tá săn sóc (tại Bến Củi) và sức khỏe vẫn b́nh thường..." Ngày Anh bị xử ṭa, bị bịt miệng, bao tiếng thét đủ nhiều ngôn ngữ đă vang lên ngay tại pḥng cách ly của các phóng viên và nhà ngoại giao: "Không ! Không thể được! Ngừng tay! Ngừng ngay lại! Khó tưởng tượng nổi! Quái gở! Ô nhục! Thật đáng xấu hổ! Đồ vô nhân đạo!". Rồi hàng triệu tiếng thét tương tự đă vang lên trên hành tinh từ đó đến giờ và chắc sẽ c̣n ngân măi! Nhưng khổ thay, nơi mà người ta chờ đợi nhất tiếng kêu xúc cảm ấy th́ lại chỉ thấy một sự im lặng khó hiểu nặng nề, y như dạo phiên ṭa ngày 19-10-2001. Mới đây, cũng có đôi ba tiếng chẳng đặng đừng phải cất lên v́ được phỏng vấn: "Ư kiến của Hội đồng Giám mục VN thế nào về việc cha Lư bị bắt và kết án? - Trả lời: HĐGMVN đến tháng 10-2007 mới họp mặt. Nội dung chương tŕnh do các Giám mục đề xuất. Cha Lư thuộc giáo phận Huế. Đức Tổng Giám mục có đề xuất vấn đề hay không? Tôi nghĩ rằng tùy thuộc vào sự góp ư của cộng đồng dân Chúa tại Huế. V́ lẽ, từ xa tôi không hiểu rơ nguyên nhân cũng như ư nghĩa thâm sâu của những nghịch lư trong cuộc sống của chạ Có lẽ chỉ có Huế mới thấu hiểu". Anh Lư ơi, vậy th́ hăy ráng sống, ráng đợi, ráng cầu nguyện và ráng hy vọng vấn đề của Anh được nêu lên và những "nghịch lư" của Anh được giải thích trong vài tháng nữa nhé! Rồi theo chiều hướng nào lại là chuyện khác nữa! Sao người ta lại không thể lên tiếng ngay để bênh vực Anh ít nhất trong tư cách kẻ bị bạo quyền CS đàn áp? "Trong ngày tháng vừa qua chắc Đức Cha đă nghe về tin cha Lư bị kết án 8 năm tù mới đây, và rất nhiều người Việt ở hải ngoại đă xôn xao về t́nh trạng nàỵ Nhiều người đă tố cáo HĐGMVN muốn bảo vệ thế đứng riêng tư của ḿnh, lợi ích về vật chất cho nên đă không có phản ứng. Vậy Đức Cha suy nghĩ như thế nào về trường hợp của cha Nguyễn Văn Lư? - Trả lời: Việc cha Lư hay bất cứ ai bị ra ṭa và bị đi tù th́ đó là trường hợp thương tâm. Riêng h́nh ảnh bịt miệng th́ tự nó nói lên rất nhiều điều!". Đúng, h́nh ảnh đó đă nói lên rất nhiều điều và đă thúc đẩy rất nhiều việc nơi cả thế giới, nhưng nơi vị phát biểu câu này th́ e rằng Anh sẽ phải chờ đợi trong tuyệt vọng Anh Lư ạ! Bởi lẽ tiếp theo sau đó: "Vậy, thưa Đức Cha nghĩ ǵ về vấn đề Lm làm chính trị hay Giáo hội dấn thân vào vấn đề chính trị? Đức Cha có thể chia sẻ với chúng con được không? - Trả lời: Theo chúng tôi, ai cũng có quyền phát biểu về công bằng, về sự thật, về các quyền lợi xă hội, nhưng (các Lm) tham gia vào chính trị đảng phái th́ sẽ gây chia rẽ. Lư do là thế này: đảng chỉ là một phần thôi, theo phần này bỏ phần kia, và mỗi một phần đó lại thay tuỳ theo nhu cầu tuỳ theo trường hợp, mà chân lư của Chúa th́ không có thể xoay như cái chong chóng như vậy được đâụ Chúa muốn sai Lm tới làm việc cho mọi người, chứ không phải cho nhóm này chống lại nhóm kiạ Thành ra, nếu Lm làm chính trị th́ thay v́ gây sự đoàn kết, th́ gây thêm sự chia rẽ. Tôi cũng được biết thêm nữa là Lm Nguyễn Văn Lư, sau khi ra tù lần thứ hai, th́ được Đức tổng Giám mục Huế đưa tới xứ An Truyền giới thiệu với cộng đồng dân Chúa ở đó. Và trong khi đáp từ th́ cha Lư đă xin lỗi và cũng nói lên ư rằng sẽ vâng lời Đức Tổng trong mọi sự ngoại trừ công việc chính trị th́ cha Lư xin phép là không vâng lời Đức Tổng. Đây là điều không những tôi mà nói chung là các Giám mục không thể hiểu được". Th́ ra đây là lư do để các bề trên không can thiệp cho Anh! Thế nhưng, hăy xem lại đoạn video và bài tường thuật lễ nhậm chức quản xứ An Truyền của Anh ngày 05-12-2001, th́ có đúng là Anh đă nói "sẽ vâng lời Đức Tổng trong mọi sự ngoại trừ công việc chính trị" chăng, đă chống lại bề trên của Anh chăng? Hăy soi kỹ mọi văn kiện của đảng Thăng Tiến VN, người ta có thấy Anh là sáng lập viên và là thành viên của đảng chăng? Hăy đọc lại Lời minh định của nhóm Lm Nguyễn Kim Điền (là những "người trong cuộc" đích thực với Anh) ngày 02-03-2007 th́ có thấy "Hoàn cảnh thực sự của Cha Nguyễn Văn Lư, cái cách mà ngài dấn thân để lo việc đó, nó không phải là cương vị một Lm, mà là của những người làm chính trị" (lời một vị bên Hoa Kỳ) hay là sẽ thấy: "1- Lm Nguyễn Văn Lư không hề làm chính trị đảng phái, nghĩa là không đứng tên thành lập và tham gia một đảng hay liên đảng nào, nghịch với sứ mạng của một Lm và với luật Hội thánh Công giáo hiện hành. 2- Lm Nguyễn Văn Lư chỉ làm chính trị công dân, nghĩa là thực hiện các quyền công dân cơ bản, như ra báo độc lập, đ̣i quyền tự do ứng cử và bầu cử cho nhân dân, hô hào và ủng hộ sự xuất hiện và hoạt động của các đảng phái chính trị bất bạo động tại VN để hóa giải t́nh trạng chính trị độc đảng vốn đă dẫn tới nạn độc tài, chà đạp các quyền tự do dân chủ (như tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do lập đảng, tự do bầu cử, nhất là tự do tôn giáo...) tại VN từ hơn nửa thế kỷ nay". Phải chăng chính nhờ im lặng như thế (cũng như từng im lặng trước vô vàn sự kiện đau thương chấn động mà bao đồng bào trong và ngoài nước cũng như quốc tế đă mạnh mẽ lên tiếng: đảng CSVN kư hai hiệp dâng đất dâng biển đầy ô nhục năm 1999+2000, nô lệ t́nh dục và nô lệ lao công bị bán ra nước ngoài mỗi năm mấy trăm ngàn, thai nhi bị tàn sát một triệu rưỡi sinh mạng thường niên, ngư dân bị Trung cộng bắn chết ở vùng biển Thanh Hóa và Đà Nẵng, nông dân nổi loạn bị dẹp tan ở Thái B́nh, người thượng Tây nguyên bị đàn áp tại Ban Mê Thuột, công nhân bị bóc lột xương máu ở Sài G̣n Đồng Nai và nhiều tỉnh, dân oan khiếu kiện sống vất vưởng tại Hà Nội, Đức ông Đào Đức Điềm bị ám sát tại Huế, dân Hmông bị đàn áp tại Lạng Sơn, tượng Mẹ Sầu bi bị đập nát tại Phát Diệm, Phật giáo Ḥa Hảo bị bách hại ở An Giang, Phật Giáo Thống nhất và Tin Lành bị bắt bớ tại nhiều nơi trong nước, hàng trăm nhà dân chủ bị quản chế, cầm tù...), mà người ta thấy ngay sau vụ án của Anh ngày 30-3 và trong mùa Quốc hận 30-4 này, một số vị được CS tiếp tục cho giấy đi nước ngoài để quyên góp tiền bạc. Khiến nhiều giáo dân phải đem h́nh Mẹ bị nát đầu, Anh bị bịt miệng đến tại tiệc ăn mừng hay tiệc gây quỹ của các vị như một thứ bùa yểm để phản đối và khơi gợi lương tâm !!! Thật ra, cho dù Anh có làm chính trị đảng phái chăng nữa, nhưng dám làm như thế (nghĩa là tranh đấu cho nhân quyền và dân quyền, khôi phục một nền chính trị đúng nghĩa và một chính quyền xứng danh) giữa chế độ CS chỉ thuần là tà quyền và tà trị, th́ Anh cũng đáng ủng hộ; và khi bị bắt bớ xử ṭa như hôm 30-3 mới rồi, th́ Anh cũng đáng được bênh vực che chở! Chính v́ thế mà hầu như cả thế giới (ngoại trừ các kẻ chủ trương độc tài CS và đám người thỏa hiệp với họ) đều đứng bên cạnh Anh, đều không cần phân biệt Anh làm chính trị đảng phái hay chính trị công dân, theo hay không theo luật Giáo hộị Tên công an Nguyễn Minh Tâm đă dùng tay bịt miệng Anh trước ṭa án, nhiều vị hữu trách cũng bịt miệng Anh thêm v́ những kiểu phát biểu nhận định như trên. Anh đang bị giam nhốt trong nhà tù, nhưng tâm hồn Anh vẫn tự dọ Ngược lại, có nhiều kẻ đang tự do và thoải mái đi ra nước ngoài, tổ chức lễ hội, xây dựng cơ sở, nhưng xem ra họ đang sống trong nhà tù của sợ hăi: sợ CS phanh phui lỗi lầm ô nhục quá khứ, sợ CS gây mất an nhàn cho cuộc sống hay thậm chí thủ tiêu sinh mạng như vị bề trên đáng kính của Anh, Đức cố TGM Philipphê, sợ CS không cấp những giấy phép cho họ làm "được việc", việc này việc nọ, hầu chứng tỏ bản thân họ nhiều tài năng, cuộc đời họ đầy thành tựu!?! Anh Lư thân kính, Anh đă trải qua những năm tháng đẹp đẽ nhất, trẻ trung nhất, năng động nhất của đời Lm không phải trong một xứ đạo yên b́nh, tha hồ tổ chức xây dựng, nhưng là ở trong tù ngục, với thân xác bất động, sức khỏe hao ṃn và tài năng bỏ phế. Nhưng đó chẳng phải là thân phận của cây nến tàn lụi, nhúm men trầm lắng, hạt muối tan ḥa để tỏa sáng, làm dậy và ướp mặn saỏ Đó chẳng phải là thân phận của những chứng nhân anh hùng, tù giam tử đạo, để trở thành hạt giống mọc lên bao kitô hữu saỏ Hôm nay, ngày Quốc hận 30-4, toàn thể con dân đất Việt ở bất cứ phương trời nào đều nghẹn ngào xúc động v́ Quê hương vẫn măi là một nhà tù lớn bao gồm nhiều nhà tù nhỏ mà một đang giam nhốt Anh, v́ Đồng bào Quốc nội vẫn tiếp tục bị đọa đày mà Anh là nhân vật điển h́nh hơn cả. Hôm nay cũng là kỷ niệm 33 năm Anh chịu chức Lm, 30-4-1974, dấn thân vào cuộc đời hiến tế bản thân cho chân lư, công b́nh, t́nh thương và tự dọ Thầy Chí Thánh của Anh, đă kỷ niệm 33 năm đời dương thế bằng cái chết trên thập giá, Anh cũng kỷ niệm 33 năm đời Lm bằng bản án trong nhà tù. Sao trùng hợp vậỷ Phải chăng là v́ "Tṛ không hơn thầy, tớ không hơn chủ. Tṛ được như thầy, tớ được như chủ là đă khá lắm!" (Mt 10,24-25)? Thân chào Anh trong t́nh huynh đệ Lm. Người bạn tranh đấu của Anh: Phêrô Phan Văn Lợi * "Ra đi!" hay tâm t́nh của Lm Phan Văn Lợi ngỏ với Lm Nguyễn Văn Lư. "Tổng Giáo phận Huế, ngày 15-05-2002 Anh Lư thân kính, - Thế là đă một năm Anh giă từ chúng tôi ra đị Không phải với bàn tay vẫy chào nhưng với đôi cổ tay bị chiếc c̣ng số 8 xích lạị Không phải để lên đường cai quản giáo xứ mới - anh nhận xứ An Truyền mới 100 ngày thôi mà- nhưng đi vào chốn lao tù, nơi Anh đă hai lần có mặt với hơn 10 năm trời cả thảỵ Không phải giữa thân nhân bạn bè đưa tiễn nhưng giữa ṿng vây trùng điệp của 600 công an đằng đằng sát khí, mà một số th́ án ngữ các ngơ ngách trong làng Truyền Nam để ngăn chận giáo hữu đến thánh đường, một số quất roi điện, dộng báng súng và đè giày đinh lên những con chiên của anh có mặt tại nhà xứ đang tức tưởi bất lực chứng kiến bầy sói hằm hè vây lấy chủ chăn của ho.. Anh đă ra đi khi trời c̣n tối, mắt sáng đầu cao, thái độ b́nh thản y như lên đường nhận một nhiệm sở. Những lời cuối cùng Anh để lại An Truyền là những lời an ủi đàn chiên chứ không phải là những lời thù oán các công cụ của bạo lực. Và khi cưỡng bức Anh ra đi, hai tiểu đoàn vũ trang tận răng để khống chế vị Lm không một tấc sắc cũng tống khứ luôn cả thần công lư. Vậy là sau khi kềm giữ bước chân Anh tại An Truyền và ngang nhiên cấm anh thi hành bổn phận Lm bằng lệnh quản chế vi hiến quái đản hôm 26-02-2001, nay người ta muốn bịt miệng Anh măi măi trên mảnh đất VN thân yêu nàỵ Thế nhưng, trước đó một tuần, Lời Chứng thứ hai của Anh trước Quốc hội Hoa Kỳ -mà Anh phải viết bằng tay- cũng đă kịp ra đi, thấu đến Hiệp chủng quốc, thậm chí có mặt trên các diễn đàn internet khắp năm châu trước lúc được người đại diện chính thức đọc tại Hạ viện Mỹ, vào đúng lúc Anh bị c̣ng tay bịt miê.ng. Một lời chứng hùng hồn, tối hậu Anh muốn ngỏ với lương tâm nhân loại, trước là tố cáo CS chà đạp nhân phẩm và dùng bạo lực lẫn gian dối để công cụ hóa và hủ bại hóa tôn giáo tại VN, sau là lên tiếng đ̣i lại mọi quyền chính đáng cho con người và cho các giáo hội ở quê nhà. Vậy là qua 1 Tuyên ngôn, 2 Lời Chứng, 9 Lời Kêu Gọi, 19 Biên Bản và vô số điện thư cũng như phỏng vấn trên điện thoại, tiếng nói thẳng thắn, rơ ràng, can đảm, trung thực của Anh đă vang khắp vũ hoàn, ra đi đến tận chân trời góc bể, và chắc sẽ tồn tại trong lịch sử như những chứng từ bất khuất, mở ra một đường hướng đấu tranh dứt khoát, toàn diện, trọn vẹn trong tinh thần bất bạo động của kitô hữụ Người ta có muốn ngăn chận tiếng nói ấy cũng chẳng kịp nữạ Tuy nhiên, dù can đảm ra đi, ḷng Anh vẫn buồn rười rượi v́ đă không thể có mặt bên cạnh thân mẫu đang hấp hối tại giáo xứ Quảng Biên, do sự ngăn chận của những kẻ thống trị quên hết đạo lư làm ngườị Và chỉ một ngày sau đó (18-05-2001), bà cụ cũng từ giă cơi tạm để ra đi về Nước Chúạ Ḷng cụ cũng buồn bă héo hắt v́ không được gặp mặt người con út quư yêu mà cụ đă nóng ḷng chờ đợi trong cơn hấp hối kéo dài cả tuần lễ, người con đă một lần vắng mặt bên giường chết của cha do cũng bị nhốt lao tù ngày ông cụ giă từ cơi thế. Nỗi buồn của bà c̣n tăng gấp bội v́ sự vắng mặt của hai Lm bạn đấu tranh của con bà, vốn cũng bị người ta chặn ngay ngoài ngơ, và thê thảm hơn nữa, v́ sự vắng mặt -vô t́nh hay hữu ư?- của đại diện giáo phận Huế, nơi Anh đang phục vụ và chịu đau khổ. Dẫu sao bà cụ cũng ra đi trong thanh thản an b́nh, v́ đă một đời cố gắng làm kitô hữu, cố gắng giáo dục đàn con nên những kitô hữu, nhất là đă dâng hiến đứa con út mà lúc này đây đă thành một Lm quyết liệt dấn thân trên đường khổ giá v́ đại cuộc đấu tranh cho quyền con Chúa và quyền con ngườị Thân mẫu của Anh đúng là mẹ VN anh hùng đích thực ! Than ôi, chỉ một tháng sau đó, ba người cháu ruột của Anh cũng ra đi vào tù, măi đến hôm nay vẫn chưa được thả, chỉ v́ một tội duy nhất là có ông chú tranh đấụ Làm người VN hôm nay quả là bất hạnh, v́ có thể bị tống ngục với bất cứ lư do ǵ, và người ta muốn giam đến bao lâu cũng được. T́nh nghĩa đồng bào, niềm tôn trọng nhân phẩm, sự động ḷng trước nỗi khổ tha nhân đă cuốn gói ra đi rồi chăng? - Thế nhưng, ngoài mấy cuộc ra đi đầy ư nghĩa nói trên, c̣n có sự ra đi nào nữa chăng trong những ngày đáng nhớ ấy hỡi Anh Lư? C̣n có đấy! Trước đó một tuần, vào ngày 11-5-2001, một điện thư từ Huế đă đi sang Mỹ. Một bức thư không ai có thể ngờ nổi: ngờ nổi tác giả, ngờ nổi giọng điệu, ngờ nổi nội dung. Một bức thư -buồn thay- đă mạt sát Anh với những lời lẽ, luận điệu chẳng khác ǵ những cái loa tuyên truyền trên báo chí, phát thanh, truyền h́nh CS VN trong chiến dịch tổng tấn công con người và việc làm của Anh suốt gần nửa năm trờị Một bức thư được gởi cho một tay bồi bút, đầu lĩnh trong chiến dịch đánh phá Anh, đánh phá công cuộc đấu tranh v́ tự do tôn giáo và dân chủ nhân quyền ở quê nhà. Có người nói bức thư ấy đă góp phần phổ biến, nhân rộng ra hải ngoại chiến dịch phá hủy thanh danh và công cuộc của Anh mà CS đă chủ xướng và khai mào tại quốc nộị Điều đó không ai biết. Chỉ biết là sau một thời gian ngắn, trong cộng đồng Công giáo VN hải ngoại, đặc biệt giữa đồng nghiệp của Anh, buồn thay đă có những dư luận động trời về Anh, hoàn toàn y như dư luận mà CS đă tung ra tại VN không một bằng chứng, chẳng một dấu tích! Sao người ta lại dễ tin như vậỷ Thậm chí có chức sắc nước ngoài từng bênh vực cho Anh đă đột nhiên quay ngoắt 180 độ sau khi nghe một tiếng nói thế giá bảo Anh có lắm tỳ vết trong cuộc đời và không tranh đấu cho tự do tôn giáo mà chỉ cho tự do ngôn luận. Người ta có thể lèo lái như vậy được saỏ Chúng tôi đau ḷng tự hỏi phải chăng câu nói "Đảng CS VN luôn nh́n thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, nói rơ sự thật" đă trở nên một thứ Kinh Tin Kính cho những con người nàỷ Rồi sau khi Anh bị gô cổ cách tàn ác và giáo dân của Anh bị đàn áp cách tàn nhẫn, người người đă chờ mong bậc hữu trách lên tiếng phản kháng bạo quyền, bênh vực thuộc cấp, nhắn lời hỏi han, gởi sự giúp đỡ, đích thân thăm viếng những giáo dân của Anh đang bàng hoàng, bơ vơ, hớt hải hay đang liệt giường v́ roi điện vụt xuống lưng, giày đinh đạp lên ngực. Thế nhưng chỉ thấy một sự im lặng nặng nề, khó hiểụ Măi lâu về sau mới xuất hiện vài cử chỉ xoa dịu nhỏ nhặt... Ngày Anh bị xử ṭa 19-10-2001, thái độ bất động lặng im đó càng nặng nề khó hiểu hơn nữạ Ḷng bác ái mục tử đă ra đi rồi sao? Cũng ra đi nốt, ch́m xuồng hẳn một dự tính mà người ta bảo là sẽ làm, làm cách tập thể, có đủ trên dưới, sau khi một số bạn bè của Anh, nhân dịp tĩnh tâm Lm đoàn Huế giữa tháng 3-2001, nảy sinh ư định đưa ra một bản lên tiếng nhằm phản đối chuyện nhà nước quản chế Anh. Thế nhưng, mặc bao chờ đợi, người ta chẳng động tĩnh ǵ. Đến lúc Anh bị bạo quyền bứng khỏi nhiệm sở, tống vô lao tù, bạn bè Anh càng trông ngóng đây là một dịp để cùng nhau lên tiếng quyết liệt, mạnh mẽ. Than ôi, càng ngóng trông, càng biền biệt... - Hôm nay là giáp một năm ngày CS nhốt thân Anh, bịt miệng Anh để Anh thôi vùng vẫy, khỏi lên tiếng. Thế nhưng họ đă đạt được ǵ ? Có lẽ họ đă thành công phần nào qua việc bịt miệng, nhốt tim của nhiều kẻ có trách nhiệm bày tỏ t́nh thương đối với Anh và đàn chiên của Anh, có nghĩa vụ bênh vực con người Anh hay ít nhất công cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa của Anh. Thế nhưng tiếng nói của Anh vẫn âm vang và ngày thêm mănh liệt. Tiếng nói đó đă rền khắp các diễn đàn quốc tế, các cơ quan nhân quyền, các quốc hội chính phủ. Tiếng nói đó đă đi vào tâm can của đồng bào VN hải ngoại bất kể lương giáo, vào tâm can của những chiến sĩ ngoại quốc đang tranh đấu cho nhân quyền khắp hoàn vũ. Tiếng nói đó đă gây nên niềm cảm phục, khơi gợi tinh thần đấu tranh, thổi bùng ngọn lửa dân chủ, gieo niềm hy vọng cho những ai đang mong chờ một VN có đầy đủ tự do tôn giáo và tự do nhân quyền. Anh Lư, Anh hăy an ḷng ra đi trong bàn tay của Thiên Chúạ V́ phong trào đấu tranh cho quyền con người và quyền con Chúa trên đất Việt cũng đă ra đi, đă lên đường và đang bước những bước mạnh mẽ. Thân chào Anh trong t́nh huynh đệ Lm. Người bạn tranh đấu của Anh: Phêrô Phan Văn Lợi |
| Kính thưa quư ngài Tổng Giám Mục SAIGON, HUẾ, HÀNỘI. Tôi là một người công giáo thuần thành và là cưu đệ tử của LM Nguyễn Kim Diền, tôi vô cùng bức xúc và mạo phạm thưa cùng quư ngài rằng : "IM LẶNG TRƯỚC TỘI ÁC LÀ ĐỒNG LƠA VỚI SÁT NHÂN" Hay là các ngài bị đồng hóa bởi quân côn đồ cộng sản bạo ngược, thay v́ thánh hóa bởi Thiên Chúa. Đức tin của quư ngài đă bán cho quỉ đỏ trần gian ? Nếu các ngài tiếp tục giữ thái độ "IM LẶNG" th́ cũng được xem là đồng nghĩa với "BỊT MIỆNG" Nguyện xin Thiên Chúa sớm cải hóa các ngài thoát khỏi sự lầm lỗi nhất thời, hầu gây ḷng tin cho những con chiên NGOAN ĐẠO luôn khát vọng ÁNH SÁNG PHÚC ÂM, H̉A B̀NH, CHÂN LƯ và TỰ DO DÂN CHỦ.Kính chào các ngài.B40 |
| 30 tháng Tư: nh́n từ một góc độ khác CNQ Realty Lê Văn Lại 30 tháng Tư… Chuyện 30 tháng Tư của tôi hơi khác những chuyện mọi người thường nghe, v́ là chuyện ở nước ngoài! Tôi cũng chưa kể bao giờ, v́ không có cơ hội, mà cũng chẳng nghĩ có ai muốn nghe (“Cha nội ở ngoại quốc sướng thấy bà nội, đâu có phải chạy trối chết như anh em tụi tôi...!!!”). Dầu sao đây cũng là một “premier” – buổi tŕnh diễn đầu tiên – dàng riêng cho độc giả Đàn Chim Việt. Tây Đức – Đêm 29/4/1975 – Nghe phong phanh có trực tiếp truyền h́nh từ Sài G̣n đêm hôm nay, tức là sáng ngày 30 tháng Tư ở Viêt Nam (giờ Đức sau Việt Nam – miền Nam – 5 tiếng). Tôi tin mấy ông kư giả Đức “đánh hơi” giỏi nên quyết định thức đêm để theo dơi. Điều dự đoán đă xảy ra ... 5-6 giờ sáng chương tŕnh thời sự đặc biệt trên TV chấm dứt. Ở Việt Nam đă là 10-11 giờ sáng ngày 30 tháng Tư, 1975. Bây giờ mọi người có thể đi ngủ (lu) bù. Chắc chắn c̣n lâu lắm mới có một chương tŕnh turyền h́nh trực tiếp từ Việt Nam trở lại! Sáng 30/4/1975 – Trong ḷng hoàn toàn trống rỗng, trong túi c̣n ít tiền, tôi không muốn leo lên pḥng đi ngủ – pḥng TV cho cư xá nằm ở dưới hầm. Quyết định ra phố ngồi uống cà phê, hy vọng qua được một buổi sáng. Bấy giờ là mùa xuân, 6 giờ trời đă sáng trưng. Ngày 30 tháng Tư năm 1975 là một ngày nắng tuyệt đẹp, sau những ngày Đông dài lạnh lẽo, khắc nghiệt. Cafe ngoài đường (Heidelberg, Đức) Nguồn: community.iexplore.com Tôi chọn bàn kê sát vỉa hè để nh́n thiên hạ đi qua đi lại. Ngồi chưa yên th́ một tên sinh viên Việt quen đi qua. Dáng điệu có vẻ hơ hăi. Thấy tôi ngồi thư thái, nó có vẻ ngạc nhiên. Tôi hỏi thăm: Đi đâu mà tất tưởi vậy? Nó trả lời, thành thực, nét mặt đau khổ: “Lên hội Hồng Thập Tự, xem có cách nào về Việt Nam”. Tôi có biết là nó toan tính về để lo cho “nhỏ” bồ đi. Nó chắc chắn không phải là đứa duy nhất có dự tính như thế. Đến nước cùng, h́nh như ai cũng có nhiều ư kiến táo bạo, bất chấp khó khăn, vô vọng như như thế nào. Đang do dự, không biết có nên nói cho nó biết Sài G̣n đă mất vài giờ rồi, th́ nó đă biến mất trong đám đông những người bản xứ đang lục tục đến sở làm ... Trưa 30/4/1975 – Ngồi chầy ở quán cà-phê cũng không được, tôi lội bộ trở về cư xá. Vào giờ này th́ trẻ già lớn bé, người Đức hay Việt th́ cũng phải biết tin Sài G̣n thất thủ rồi. Vừa vào trong nhà gặp một thằng Đức cao nghều, râu quai nón, nhưng mặt mũi c̣n non choẹt, tay ôm một cuộn vải to, vừa chạy lên cầu thang vừa la: chiến thằng ... ḥa b́nh ... Tôi chạy theo xem nó làm tṛ ǵ. Lên tới sân thượng nó bung mớ vải ra, đó là lá cờ xanh đỏ ở giữa có ngôi sao vàng. Cờ của Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam, người Đức c̣n gọi là cờ Việt cộng. Nó định treo lên nóc cư xá để tỏ t́nh đoàn kết với nhân dân Việt Nam. Để tỏ ra là người văn minh không kém, tôi hỏi han nó vài câu và cám ơn nó đă là người bạn của một dân tộc đau khổ ... Nh́n xuống phía dưói sân, tôi bất chợt thấy một tên bạn gốc Huế, đang đứng chết trân nh́n lên. Hết nh́n ngọn cờ xa lạ bay phất phới, hắn ta lại nh́n tôi. có vẻ không hiểu chuyện ǵ ... Rồi đột nhiên hắn ngoẳng mặt, đi như chạy. Không hiểu sao tôi nghĩ hắn chạy đi v́ bắt đầu khóc. Ít lâu sau gặp lại, hỏi thăm th́ hóa ra lúc đó hắn khóc thật. Không phải v́ sung sướng! Trả lời bạn Đông A Bạn Đông A hỏi, sau 32 năm người Đức nghĩ ǵ về Việt Nam, có c̣n quan niệm 30 tháng 4 là ngày “chiến thăng và hoà b́nh” cho dân tộc Việt Nam nữa không? Suy nghĩ của người Đức "bây giờ" về Việt Nam nói chung thi tôi th́ tôi không dám nói, nhưng về quan điểm “chiến thắng – ḥa b́nh” th́ sau 30 tháng Tư 1975 không lâu th́ biến mất hẳn. Nhờ vào thông tin dồi dào, và thói quen suy tư độc lập người Đức, hay người Tây Phưong nói chung, không “ngu lâu”. Ngay cả những người Đức trẻ, tương đối ngốc nghếch, dễ bị lừa cũng mau chóng nh́n ra sự thật... C̣n những người Đức lớn tuổi, bản thân cũng đă có “kinh nghiệm cộng sản” th́ không dễ bị loé mắt. Nói tóm lại, chừng một năm sau là dư luận nói chung thay đổi chiều khoảng 180 độ rồi. Không ít nhờ vào h́nh ảnh những người di tản. “Thuyền nhân” th́ lúc đó cũng đă có nhưng tuy chưa nhiều. Xê ra cho nhà nước làm việc … Khoảng một năm sau, thủ tướng Hà Nội, Phạm Văn Đồng, đi Âu Châu để “đ̣i” tiền mà, trước khi Hiệp định Ba Lê (Paris – DCV)được kư, nhiều quốc gia Tây Âu đă hứa cho miền Bắc để tái thiết nếu Hà Nội chấm dứt gây hấn, mấy năm về trước. (Chắc mọi người c̣n nhớ là không có nước nào cho phài đoàn Hà Nội một xu, ngoại trừ một vài nước Bắc Âu như Thụy Điển hứa tặng ít viện trợ nhân đạo, nhưng không đáng kể). Sau lần đó, Giang Thanh – quả phụ Mao – nhạo báng Hà Nội là chỉ giỏi ngửa tay đi xin… Thế “môi hở răng lạnh” gữa Hà Nội và Bắc Kinh đang vào thời ḱ thức nhối, sẽ c̣n lên đên tột đỉnh vài năm sau, 1979. Lănh đạo đối lâp Đức lúc đó là Franz Joseph Strauss, nổi tiếng là bạo mồm đă tuyên bố thẳng thừng tại Bundestag – Quốc hội Đức – là số tiền đó thà để lo cho người tỵ nạn cộng sản hơn là cho bọn “lừa đảo”. Và chính phủ Đức đă áp dụng điều này làm chính sách chung đối với Việt Nam nhiều năm sau đó. Kinh nghiệm chính trị chỉ đến từ lịch sử… Với hai kinh nghiệm đau thương, c̣n rớm máu, về các thứ chủ nghĩa – chủ nghĩa Quốc Xă Hitler và chủ nghĩa cộng sản – đă làm tan hoang cả quốc gia và chém đôi lănh thổ và dân tộc, người Đức không giáo điều nữa. Những người lănh đạo Tây Đức chú trọng vào khía cạnh nhân đạo của mọi vấn đề, đồng thời uyển chuyển về mặt ngoại giao. V́ thế, dù là hoàn toàn lệ thuộc vào khối NATO, do người Mỹ điều khiển, chính quyền Tây Đức vẫn có một chính sách ngoại giao riêng, đặt quyền lợi quốc gia và dân tộc trên hết. Nhờ thế mà họ đă thống nhất được đất nước, mà không đổ một giọt máu. Cái khôn ngoan của người giữ trách nhiệm cả một nước trong tay là ở chỗ đó. Vấn đề Việt Nam không bao giờ dứt – 15 năm sau! Để làm rơ nhận định trên về trách nhiệm của lănh đạo quốc gia, tôi xin đơn cử một chuyện có thật, liên quan đến người Việt ở Đức. Đại học Dusseldorf Nguồn: mattw.de Năm 1990, 15 năm sau 1975, bức tường Bá Linh (Berlin – DCV) vừa sụp đổ, nước Đức đang trên đường thống nhất. Nhưng “vấn đề Việt Nam” lại quay trở lại với nước Đức, v́ trên 60,000 người Việt c̣n ở Đông Đức. Không ai trong số đó chịu về nước, cho dù hợp đồng lao động c̣n hiệu lực hay đă chấm dứt, hoặc xí nghiệp mà họ công tác đă đóng cửa. Họ t́m cách ở lại bằng cách này hay cách khác, kể cả và thường thường là xin “tị nạn chính trị”. Tất cả đều được trợ cấp thất nghiệp. Cứ tính chung chung mỗi đầu người là 500 đức mă (1) một tháng, th́ tiền trợ cấp sinh sống cho thành phần này không thôi cũng ít nhất là 30 triệu mỗi tháng hay 360 triệu đức mă mỗi năm. Số tiền khá lớn, mà chẳng giải quyết đuợc vấn đề ǵ cả. Đuổi họ về cũng khó, v́ ở Đức làm ǵ cũng cần phải qua cửa ải luật pháp. Đa số xin tị nạn để đưọc ở lại, nên cho dù đa số bị bác, mỗi “ca” cũng kéo dài ít nhất 3 năm. Trong thời gian chở đợi quyến định của ṭa án, dĩ nhiên chính phủ Đức vẫn phải trợ cấp theo luật định, chưa kể tốn kém gây ra bởi việc kiện tụng. Chính phủ Đức đă nghĩ ra một giải pháp khá hoàn hảo, có lợi cho nhà nước đôi bên, và nhất là cho 60.000 người Việt lao động ở Đông Đức trước. Kế hoạch này gôm có việc dạy nghề “chính quy” cho tất cả 60.000 công nhân Việt ở Đông Đức cũ (thường không có nghề nghiệp chuyên môn). Mỗi khoá huấn nghệ là ba năm. Sau khi tốt nghiệp phải về nước, nhưng sẽ nhận một số tiền làm vốn, có thể bắt đầu một cuộc đời mới ở quê hương, vừa bảo đảm đời sống cho ḿnh, vừa có lợi cho quốc gia. Một phái đoàn do thứ trưởng bộ Viện trợ phát triển (Ministerium fuer Entwicklungshilfe) cầm đầu lên đường sang Hà Nội để thương thuyết về kế hoạch đó. Tôi nhớ lúc đó là tháng 12 năm 1990. Nhưng kết quả là Hà Nội từ chối thẳng thừng và phái đoàn Đức đă về tay không. Nói chung, trước sau thái độ của chính quyền Hà Nội là không nhận “trách nhiệm” (!) về những người Việt lao động vốn đi từ miền Bắc, do chính nhà nước gửi đi lao động nước ngoài, đă từng nộp tiền “măi lộ” và tiếp tục đóng thuế ngày nào c̣n đi làm và lănh lương... Lư do nào, suy nghĩ ǵ mà Hà Nội đă từ chối kế hoạch đó, không ai biết, nhưng có thể nghĩ ra. Một đàng th́ họ chẳng thấy được lợi lộc ǵ cho cá nhân họ, v́ chắc chắn một phái đoàn quốc gia Đức sẽ không bao giờ quị lụy, đút lói ǵ cho quan chức Hà Nội. Đàng khác, nhà nước Việt Nam có thể nh́n ra việc 60.000 thanh niên được huấn luyện ở Tây Đức về, có tay nghề cao và vốn liếng trong tay (tôi nhớ là số tiền chính phủ Đức hứa tặng cho các công nhân Việt ở Đông Đức về nước làm vốn lên đến 10,000 đức mă mỗi người) rất dễ trở thành một lực lượng chuyển đổi chế độ. Một thứ “ngựa thành Troya” (Troy, Troie) ngay trong ḷng chế độ! Mèo vẫn hoàn mèo… Chỉ một câu chuyện tầm thường đó đă cho thấy sự khác biệt giữa một nhà nước độc đoán, lạc hậu như ở Việt Nam hiện nay, và một chế độ dân chủ tân tiến như ở Đức. Nó đủ giải thích được toàn bộ vấn đề tại sao một bên tiến bộ, giàu sang, hạnh phúc và ta th́ vẫn lẹt đẹt, nghèo đói như vậy. Giỏi dang như chính phủ Đức mà c̣n gặp bao nhiêu thử thách, khó khăn. C̣n nhà nước ta lại ích lỷ, giáo điều, độc đoán, chỉ nghĩ đến cái lợi của môt nhóm người vốn đă giàu có vô hạn, nhưng vẫn c̣n muốn vơ vét thêm nữa cho đầu túi tham vô hạn th́ tương lai của Việt Nam sẽ như thế nào? Hiểm họa diệt vong Hiểm họa mất nước về Trung Cộng là một điều có thật. Và đang xảy ra. Ngay bây giờ chúng ta có thể nh́n thấy vô vàn những dấu hiệu của sự lệ thuộc vào “Bắc Triều”, không thể chối căi. Trưóc hết là chuyện mất đất, mất biển mà chúng ta đă kêu gào thảm thiết nhiều năm nay, và Hà Nội vẫn chối biến! Kinh tế nói chung, th́ hơn nửa số hàng nhập cảng đang đến từ Trung Quốc. Hàng xuất khẩu th́ ta không cạnh tranh nổi với Trung Quốc. Cho nên, có gia nhập WTO th́ cũng thế thôi, v́ không cạnh tranh nổi với TQ hay các nước Đông Nam Á. Những hàng mà ta xuất cảng mạnh là những thứ "độc quyền" tự nhiên, như thóc gạo, cà-phê v.v... Và nhất là dầu thô, thứ mà cả thế giới lúc nào cần, ngày càng hiềm, nhưng một ngày nó cũng sẽ hết. Tóm lại, TQ không cần phải xâm chiếm Việt Nam, mà chỉ cần biến Việt Nam thành một thứ Châu Phi, hoàn toàn lệ thuộc vào họ về kinh tế là đủ rồi. Trung Quốc sẽ – và đang – là chủ, người Viêt là nô lệ, hang năm chiều cống món ngon vật lạ, nhất là gái đẹp. Một ngàn năm nô lệ dễ ǵ quên được? Giải pháp nào cho tương lai? Chúng ta có một giải pháp nào không? Dĩ nhiên là có, nếu người dân Việt c̣n muốn giữ đất nước cho ḿnh, hay cho đến khi nào mà ta mất nước hẳn (10, 20 năm nữa?). Giải pháp nào đi nữa đều phải dựa trên căn bản dân chủ. Thứ nhất, người dân phải nắm chủ quyền thật sự. Thứ hai, là người Việt trong và ngoài nước phải nắm tay nhau cùng biến đổi t́nh huống hiện nay. Người Việt ngoài nước có sẵn kiến thức, hiểu biết chuyên môn cao, và cũng có ít nhiều vốn liếng. (Tổng sản lượng của hơn ba triệu người Việt hải ngoại tương đương với tổng sản lượng của quốc gia Việt Nam là điều có thật!). Trong nước có nhân lực và ư chí phấn đấu vẫn c̣n. Nếu thực hiện được điều này chuyện này th́ chỉ cần 5, 10 năm là chuyển đổi được t́nh thế, thoát khỏi nguy cơ diệt vong, và 20, 30 năm đất nưóc sẽ trở thành một quốc gia vững chăi, dân tộc hạnh phúc, người Việt lại có quyền tự hào về đất nước, dân tộc ḿnh. Tai sao … không? Giản dị như thế, nhưng rất khó xảy ra, bởi những “vật cản” mà ai cũng biết. Cái khó là vật cản đó nằm bên trong chính chúng ta. Cộng đồng người Việt hải ngoại vẫn chưa chịu nh́n về tương lai cho cả nước. Vẫn c̣n những vấn nạn nh́ nhằng, cục bộ, hướng nội và hướng vế quá khứ. Chăm lo cho bản thân gia đ́nh, nhiều lắm là cộng đồng nơi ḿnh đang ở, hơn là tổng thể tương lai của Việt Nam. Cuộc tranh căi về “Tấn Bo, Tấn Beo” vừa rồi ở Úc cho thấy khả năng suy nghĩ và tầm nh́n cần thiết vẫn chưa có. Ở trong nước, xă hội đă biến thành một quán nhậu khổng lồ. Ai khôn th́ mở quán nhậu, chẳng mất chốc là giàu có, tậu nhà tậu xe hơi, dư thừa hơn nữa th́ đi du lịch Thái Lan, hay tận Paris, Cali … Dĩ nhiên, nói th́ dễ, làm mới khó… các cán bộ ưu tú của các toà đại sứ nhà nước cộng sản Việt nam vẫn dạy chúng ta mỗi ngày trên các trang mạng, cụ thể là trên Đàn Chim Việt – Online. Các bác đó nói đúng mới chết! Nhưng khó không phải v́ không có phương tiện, hay thiếu khả năng, mà v́… chưa muốn làm (“… chưa muốn làm v́ chưa thích làm…”, như ngài giám đốc hăng Hàng Không Việt Nam có lần mô tả…). Hăy lấy một thí dụ cụ thể. Cô Lê Thị Công Nhân đang bị bắt giam, chờ ngày xét xử, mà kết quả ai cũng biết trước là… tù ít nhất 5 năm, nhiều là 8 năm. Ra tù cô sẽ trên 30 tuổi, có khi gần 40, kể là đă già! Trước khi bị bắt cô đă có lời kêu gọi đồng bào hải ngoại hăy làm cái ǵ để chặn đúng làn sóng đàn áp đang diễn ra trong nước. Cụ thể, cộng đồng hải ngoại có thể tạm ngưng về thăm Việt Nam trong một thời gian vô hạn định. Giản dị có thế. Ai có nhu cầu giải tri, có thể tạm thời đi một nơi nào đó, vừa đổi khung cảnh vừa mở mang tầm nh́n. Ai nhớ thân nhân th́ có Internet, có thể tṛ chuyện mỗi ngày, gửi h́nh về v.v... 4 tỉ USD năm 2006 Nguồn: vneconomy.com.vn Thử tưởng tượng một tháng, và chỉ một tháng thôi, không có “Việt Kiều” về “thăm nhà”, chính quyền Hà Nội sẽ “lên ruột” như thế nào? Hàng họ của người dân sẽ ế ẩm, các quan nhậu cũng mất hào hứng… Từ đó, áp lực từ người dân lên chính phủ sẽ dâng cao từng ngày. Chẳng mấy chốc Lê Thi Công Nhân, Nguyễn Văn Đài.. và cả linh mục Lư sẽ đưọc trả tự do… Bảo đảm có kết quả, chắc chắn hơn vận động Quốc Hội Hoa Kỳ! Tương lai trong tay ta… Một câu châm ngôn mà có lẽ ai cũng biết. Mà c̣n biết nó đúng đến một trăm phần trăm, nhưng nếu có ai áp dụng th́ cũng chỉ giới hạn, cho cá nhân ḿnh. Tong khi ư nghĩa của nó thật ra vượt khỏi tầm mức cá nhân, đến cả b́nh diện quốc gia: không ai có thể làm ǵ cho đất nước ḿnh ngoài chính ḿnh. Muốn là làm được. Và có trăm ngàn cách để làm. Ngược lại, chờ đợi thời cơ, “lănh tụ anh minh”, Quang Trung giáng thế, Nguyễn Trăi đầu thai… chúng ta vẫn có thể chờ đến Tết… Công-gô. Hay nói một cách thân t́nh hơn: chờ đến ngày 30 tháng Tư năm sau. Trong ư nghĩa đó, tôi xin hẹn gặp lại mọi người ngày này năm sau, cũng trên diễn đàn Đàn Chim Việt mến yêu. Chúng ta sẽ cùng nhau “ăn mừng” ngày 30 tháng Tư năm sau đó. © DCVOnline |
| Ngày nói: “Không!” với chủ nghĩa cộng sản truyen thong Trần Ngọc Tuấn - Phóng sự từ Praha, Cộng hoà Séc Người ta có thể hiểu câu nói này theo nhiều nghĩa: Tôi không yêu anh. Tôi không tôn thờ anh. Tôi không thích anh. Tôi không c̣n ǵ để nói với anh nữa…Chủ Nghĩa Cộng Sản ạ! Ngày Quốc Tế Lao Động 1 Tháng 5 sẽ trở thàng ngày truyền thống của chính quyền Cộng Ḥa Séc và các Tổ Chức Nhân Quyền là Ngày Nói “Không!” Với Chủ Nghĩa Cộng Sản (CNCS). Tôi! (người viết bài này) đă có một thời yêu CNCS, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn “kết hôn” (trải qua những đêm nằm mộng mơ với nó), khi tỉnh cơn mơ tôi thấy đó là cơn ác mộng. Cái thiên đường nó rao giảng cho rất nhiều tín đồ thực sự là địa ngục trần gian, và trong đó có những tên cai ngục kiểm soát tới từng hơi thở của mỗi con người. “Chủ Nghĩa Cộng Sản Đáng Sợ Hơn Bệnh AID” Nguồn: DCVOnline/Ảnh TNT Ngày nói “Không!” Với Chủ Nghĩa Cộng Sản năm nay được tổ chức tại một khoảng sân rộng đối diện với sân vận động Sparta ở thủ đô Praha Cộng Ḥa Séc. Rất nhiều những tấm biểu ngữ gây cho mọi người sự chú ư và suy ngẫm. Giới trẻ với biểu ngữ: Chủ Nghĩa Cộng Sản Đáng Sợ Hơn Bệnh AID. Chủ Nghĩa Cộng Sản Tiêu Diệt Linh Hồn & Ăn Thịt Thân Xác…Đáng chú ư là lời phát biểu trên diễn đàn của Thủ Tướng đương nhiệm Cộng Ḥa Séc Topolánek: ...“Chủ Nghĩa Cộng Sản vô cùng nguy hiểm, bằng mọi cách chúng ta không để giới trẻ tiêm nhiễm tư tưởng nguy hại này…” vẫn chưa dừng ở đấy, rất nhiều quan điểm, ư kiến của các nghị sĩ hạ viện, thượng viện trong quốc hội, các cựu thành viên “Hiến Chương 77” linh hồn cuộc Cách Mạng Nhung đều hội tụ tại một điểm tương đồng: Trong đại dương dân chủ ở thế kỷ này không thể tồn tại song hành với những ốc đảo độc tài có cái tên Chủ Nghĩa Cộng Sản. Đại diện các quốc gia vẫn c̣n bị xích xiềng trong gông cùm chuyên chế cũng góp nhiều tiếng nói trên diễn đàn. Khung cảnh đàn áp của lực lượng quân đội, cảnh sát Tiệp thời cộng sản được “phục chế” lại, tất cả tạo nên một bản nhạc bi hùng, một bức tranh đa cảnh, đa mầu đan vào hiện tại. Đặc biệt nhất “Một Khu Ốc Đảo Độc Tài” gồm có Trung Quốc, Cu Ba, Bắc Triều Tiên với những nhà tù, trại lính, tháp canh. Nằm cạnh ốc đảo mang tính tượng trưng ấy là Việt Nam và Tây Tạng. Những người dân Tiệp nói với chúng tôi:..”Việt Nam phải nằm trong trung tâm ốc đảo kia, chứ không thể nằm bên cạnh được". Họ nói vậy khi đă được xem, được đọc các tài liệu, h́nh ảnh trong gian hàng “Triễn Lăm Thành Tích Vi Phạm Nhân Quyền” của chính quyền Việt Nam hơn nửa thế kỷ qua. Khi nh́n thấy bức ảnh một nhân viên an ninh mặc thường phục bịt miệng linh mục Nguyễn Văn Lư tại phiên ṭa thời gian gần đây, đứng bên cạnh có hai nhân viên an ninh mặc cảnh phục, vợ các người tranh đấu dân chủ như Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn…Bị lực lượng an ninh trấn giữ ngay trước tư gia của Đại Sứ Mỹ tại Việt Nam khi họ được mời tới dự buổi tiệc trà. Luật sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài…Và những người đối lập đang bị giam cầm v́ họ cất lên tiếng nói ôn ḥa đ̣i tự do dân chủ. Những người dân Tiệp nói tiếp: ... ” Thế kỷ 21 mà vẫn c̣n tồn tại một ṭa án không khác ǵ ṭa án thời Trung Cổ và cách hành xử mang đầy tính bạo lực” “Bảng Thành Tích” của chính quyền Việt Nam thật “Phong Phú”, bắt đầu từ “Cải Cách Ruộng Đất” đàn áp “Phong Trào Nhân Văn Giai Phẩm” vụ án ngụy tạo “ Xét lại Chống Đảng”, “Cải Tạo Công Thương Nghiệp Tư Bản Tư Doanh” (mà thực chất là một cuộc trấn lột tàn bạo tài sản các doanh nhân bắt đầu từ năm 1954 tại Miền Bắc và sau năm 1975 ở Miền Nam), h́nh ảnh bi thảm của cả triệu người bất chấp băo biển, hải tặc phải liều ḿnh trên con thuyền định mệnh đào thoát t́m bến bờ tự do là minh chứng đầy đủ cho cái gọi là “Thiên Đường Cộng Sản” tính “Ưu Việt Của Chủ Nghĩa Xă Hội”. Chân lư vốn chẳng cần nhiều lời và cũng khước từ sự thuyết giảng. Các “Linh Mục Chính Ủy Của Đạo Cộng Sản” khuyên nhủ nhân quần cách sống thanh giáo, nhưng chính họ lại sống siêu thế tục, họ nói nhiều về ḷng nhân ái, nhưng cũng chính họ là siêu đao phủ trong cách hành xử với những ư kiến ngược. “Chúng Tôi Nói Hộ Những Người Không Được Nói” Nguồn: DCVOnline/Ảnh TNT Trên tấm pano (phía dưới h́nh ảnh linh mục Nguyễn Văn Lư bị bịt miệng” là hàng chữ bằng tiếng Tiệp: “Chúng Tôi Nói Hộ Những Người Không Được Nói”. Nh́n những người dân Praha kư tên vào bản kêu gọi Tự Do Cho Việt Nam, Tự Do Tôn Giáo, Thả Tù Nhân Chính Trị… những mái tóc xanh, những mái đầu bạc trắng, chúng tôi hiểu thêm một điều: Dân Chủ, Tự Do là khát vọng chung của tất cả con người. Bản kiến nghị này sẽ được những người Việt Nam ở Tiệp, Ba Lan chuyển tới chính quyền quốc gia sở tại. Trên diễn đàn tôi lại nghe lời phát biểu của Thủ Tướng Cộng Ḥa Séc nhiều lần nhắc tới Việt Nam, Trung Quốc…những “Vùng Tối” trên bản đồ dân chủ. Hôm nay, tổ quốc tôi vẫn nằm trong vùng tối, nhưng ngày mai, ngày mai sẽ sáng. Tới một thời điểm nào đó tại thủ đô Hà Nội cũng sẽ có một ngày: Nói Không! Với Chủ Nghĩa Cộng Sản ngay tại quảng trường Ba Đ́nh. Tôi tin và hy vọng. Cộng Ḥa Séc, ngày 1 Tháng 5 năm 2007 © DCVOnline |
| Lịch sử rồi sẽ sang trang. Chúng ta rồi sẽ không c̣n hận thù nhau nữa . Những đau thương mà đất nước chúng ta phải gánh chịu trong quá khứ và hiện tại đă quá tồi tệ dư thừa. Ngay bây giờ mọi người VN chúng ta không phân biệt, phải biết đoàn kết lại và t́m mọi cách để tháo gỡ mọi tỵ hiềm ích kỹ , độc tài độc đoán . T́m cách xóa bỏ hết những lầm lẫn mà chúng ta đă gây tạo trong quá khứ để cùng nhau xây dựng lại đất nước . Hoàn cảnh hiện tại của đất nước ta thấy có vẻ như là an b́nh nhưng bên trong chiều sâu th́ quá nhiều mâu thuẫn bất công , quá nhiều tệ nạn , quá nhiều điều cần phải làm để thực sự đưa dần đất nước chúng ta giảm bớt mọi khổ đau hiện tại . Người dân VN chưa được cơ hội hoặc có tiếng nói để góp phần thực sự làm chủ đất nước ḿnh qua nền Dân Chủ Pháp Trị . Đây là cơ hội chót để nha` nu*o*'c phải làm trước là thả ngay tất cả những người tranh đấu cho Dân Chủ VN, nhanh chóng tháo gỡ sự bóp nghẹt mọi phương tiện truyền thông để người dân có thêm cơ hội góp phần xây dựng lại đất nước đă và đang gánh chịu nhiều tàn độc . Nhà nước VN hiện tại phải làm nhiều điều tích cực hơn nữa để thực sự trả lại quyền làm người ( đời sống tự do không cần phải có những sự kềm kẹp vô ích ) cho dân tộc ta mà đáng lẻ họ đă được hưởng từ lâu . Phải làm ngay cho được những điều nói trên , mọi sự tŕ hoăn, chần chờ , hoặc t́m cách dối lừa dân tộc để tiếp tục cai trị bằng sách lu*o*.c độc tài có nghĩa là la`m cản bước tiến của dân tộc VN, cũng là có tội lớn đối với tổ quốc mà hậu quả của nó không thể lường hết được!!! ( Cù Lần 1) |
| Hăy Cảnh Giác! Lời Khẩn Báo Từ Chúng Tôi NGUYỄN THANH GIANG . Việt Báo Thứ Tư, 5/2/2007, 12:02:00 AM Hồi ông Nông Đức Mạnh mới nhậm chức Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam năm 2001, cũng như nhiều người khác, người viết bài này từng cảm nhận một điều ǵ đó như là sự ngưỡng vọng hoan hỷ trước h́nh ảnh ông ta xúc động đặt tay lên ngực khi nói lời tuyên thệ. Nh́n gương mặt ông, lúc ấy, bất chợt tôi c̣n liên tưởng đến câu thơ "Người đă chết hai triệu lần năm đói Một Chin Bốn Lăm" của một nhà thơ Cuba khi viết về chủ tịch Hồ Chí Minh. Vậy mà! Chỉ sau đấy hai ngày, công an Hải Pḥng chặn đường bắt cựu chiến binh chống Pháp-chống Mỹ Vũ Cao Quận, dẫn độ ông về nhà khám xét rồi tống giam ông. Liên tục sau đấy là hàng loạt người bị câu lưu, bị tra vấn: Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn thị Thanh Xuân, Nguyễn Đắc Kính, Đào Quang Tiến, Hoàng Tiến, Dương Sơn, Dương Hùng, Nguyễn Đan Quế, Thích Quảng Độ, Lê Hồng Hà, Hà Sỹ Phu, Nguyễn Thanh Giang... Rồi Phạm Quế Dương, Trần Khuê, Trần Dũng Tiến, Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ B́nh, Nguyễn Khắc Toàn.... lần lượt vào tù. Không khí nồng nực đến nỗi một phật tử đă tự thiêu ngay dưới chân một tượng đài lớn ở thành phố Đà Nẵng. Tổ chức "Quan sát Nhân quyền Quốc tế" gửi thư đề nghị các nhà tài trợ quốc tế cắt giảm tài trợ đối với Việt Nam, hạ viện Hoa Kỳ bỏ phiếu thông qua Đạo luật Nhân quyền cho Việt Nam với kết quả đa số tuyệt đối... Từ đấy, Việt Nam bị xếp vào một trong 13 nước kém nhất về tự do báo chí, ngôn luận và bị đưa vào danh sách các quốc gia đáng quan tâm đặc biệt v́ thiếu sót về tự do tôn giáo (CPC)! Đợt đàn áp mới này không kém phần dữ dội và c̣n đang diễn tiến khôn lường. Đàn áp, đàn áp... lại đàn áp vốn là lẽ sống của một chính quyền lấy chuyên chính vô sản làm tôn chỉ. Tuy nhiên người ta không thể không đặt nhiều câu hỏi về lư do, mức độ, mục đích của cuộc đàn áp này. Trước hết là vấn đề thời điểm. V́ sao đem xử linh mục Nguyễn văn Lư và một loạt: Nguyễn Phong, Nguyễn B́nh Thành, Hoàng thị Anh Đào, Lê thị Lệ Hằng ngay lúc Phó Thủ tường, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm đang đi Mỹ để dàn xếp hai chuyến thăm Hoa Kỳ đầu tiên của chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Trong khi đó, đoàn đại biểu Ṭa thánh Vatican đang viếng thăm Việt Nam? V́ sao c̣ng tay, tống giam nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và bắt luật sư Lê Quốc Quân ngay sát trước ngày khai mạc cuộc Hôi đàm Nhân quyền Hoa Kỳ-Việt Nam tại Washington? V́ sao đă dự kiến chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch nước vào 22 tháng 6 năm 2007 mà trong tháng 5/2007, đầu tháng 6/2007 lại đem xử án hàng loạt: luật sư Nguyễn văn Đài, luật sư Lê thị Công Nhân, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, doanh gia Trương Quốc Huy và săn lùng tán loạn những: Trương Quốc Tuấn, Lê Trí Tuệ, Bạch Ngọc Dương...? Nét đặc sắc phi thường của đợt đàn áp này là người ta đă bành trướng trận địa, mở rộng đối tượng từ các "con dân" của ḿnh, tiến sang vỗ thẳng cả vào mặt các quan chức ngoại giao nước ngoài. Từ ngày 5 đến 7 tháng 4 năm 2007, Đoàn Hạ viện Hoa Kỳ do hạ nghị sỹ Solomon Ortiz - chủ tịch Tiểu ban Ứng phó thuộc Ủy ban Quân lực dẫn đầu sang thăm Việt Nam nhằm trao đổi về các vấn đề liên quan đến quan hệ hai nước, đặc biệt trong lĩnh vực t́m kiếm người Mỹ mất tích (MIA), kinh tế và thương mại. Trong đoàn có dân biểu Loretta Sanchez. Ngoài giờ làm việc, 5 giờ chiều ngày 5 tháng 4/2007, vị dân biểu này đến nhà đại sứ Hoa Kỳ Michael Marine để dự tiệc trà với 5 người phụ nữ Việt Nam: Trần thị Lệ, Bùi thị Kim Ngân, Vũ Thúy Hà, Vũ thị Minh Khánh, Nguyễn thị Thu Hiền. Tại sao người ta lại bắt công an phải dàn trận ngay trước cửa nhà vị Đại sứ để ngăn cản quyết liệt. Chủ nhà đă ra cửa can thiệp: "Những người này là khách của tôi, tôi mời họ, yêu cầu cho họ vào". Vậy mà đám tay sai vẫn túm giật, xô đẩy, thô bạo đến mức ông đại sứ phải quát lớn: "Người ta là phụ nữ, các anh không thể đối xử với phụ nữ như vậy!". Bà Loretta Sanchez th́ mô tả: "Tôi thấy khoảng 15 người, sắc phục công an có, thường phục có, chặn họ lại. Họ vẫn cố gắng vào th́ những người này dùng vũ lực ngăn cản họ. Họ hành xử như côn đồ (nguyên văn: gooms)". Nhẽ ra, ta phải thấy xấu hổ, biết ân hận và chỉ đạo uốn nắn ngay những hành vi tồi tệ này. Đáng tiếc là sau đó, hàng loạt báo của Đảng lại xơi xơi xỉ vả bà Loretta Sanchez. Họ suy diễn, truy chụp: "Đây thực ra là cuộc gặp vụng trộm". Họ hạnh họe vô lối: "Theo thông lệ quốc tế, bà Sanchez và Đại sứ muốn gặp các công dân Việt Nam th́ phải báo cho các cơ quan hữu trách Việt Nam biết" (bài của Hồng Thái - Hà Tŕnh trên báo Công an Nhân dân ra ngày 12/4/2007). Người ta c̣n nhớ, mùa thu năm 1959, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ đem theo một thư kư sang Liên Xô làm việc tay đôi không chính thúc với nhiều nhà cách mạng lăo thành Liên Xô để trao đổi về quan hệ Việt Xô và mối bất ḥa Xô- Trung. Thu đông 1946, sau Hiệp định Sơ bộ Mồng 6 tháng 3, chủ tịch Hồ Chí Minh sang ở Pháp suốt 5 tháng trời, gặp gỡ đủ các loại chính khách thuộc đủ các phe đảng của Pháp mà không hề phải "báo cáo" ai. Trong khi đang đánh nhau, chủ tich Hồ Chí Minh, vẫn cho thành lập "Ủy ban đoàn kết với nhân dân Mỹ", với khẩu hiệu: đánh thực dân Pháp nhưng đoàn kết với nhân dân Pháp, đánh đế quốc Mỹ nhưng đoàn kết với nhân dân Mỹ. Càng ngạc nhiên khi thấy bà Tôn Nữ Thị Ninh cũng hồ đồ: "Bà Loretta Sanchez chưa bao giờ đến Việt Nam với một thái độ cởi mở, khách quan, thực sự nh́n nhận toàn cảnh t́nh h́nh Việt Nam". Phụ họa với luận điệu lạm dụng sự phê phán chủ trương can thiệp quốc tế thô bạo của Mỹ, bà Ninh c̣n cao giọng răn dạy một cách ngớ ngẩn: "Hoa Kỳ nên chăm lo đến bản thân ḿnh hơn là can thiệp vào chuyện của nước khác". Marx-Engels hô hào "Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại!", chủ tịch Hồ Chí Minh sang Liên-Xô để tác động vào mối quan hệ Xô-Trung và thành lập tổ chức đoàn kết với nhân dân Mỹ để chống Mỹ... cũng là "can thiệp thô bạo", là "chọc tay vào chuyện nước khác" đấy chăng? Chẳng nhẽ chỉ v́ được ban thưởng cho cái chức Phó Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại Quốc hội mà bà Ninh t́nh nguyện từ bỏ quá triệt để cái gốc gác Tôn Nữ và đă được đào tạo ở Anh Quốc đến thế chăng? Bà Ngô Bá Thành trước đây đă từng cương cường đến thế, nhưng chỉ v́ đáp nghĩa "ăn cây nào, rào cây ấy" mà cuối đời dă bị những người phũ miệng gọi là "con điếm chính trị". Cộng sản gộc, thượng tướng, thứ trưởng Công an Nguyễn văn Hưởng th́ lại tỏ ra mềm mại, khôn khéo hơn khi cam đoan với phó đại sứ Hoa Kỳ Johnathan Aloisi rằng "Quan điểm của Hoa Kỳ và Việt Nam về tự do ngôn luận, hội họp không khác biệt đáng kể. Việt Nam chưa bao giờ ngăn cản người dân thực hiện quyền tự do phát biếu quan điểm của ḿnh, dù trên báo chí, các diễn đàn công khai hay bất cứ đâu, ngay cả khi họ có ư kiến chỉ trích Chính phủ", và,: "Các trường hợp bị án phạt tù mà phía Hoa Kỳ quan tâm, đề nghị tha, đến nay cơ bản đă được giải quyết". Ngày 23 tháng 4 vừa rồi, một nhà báo ở cấp lănh đạo hăm hở thông báo với tôi; "Bọn này vừa được lệnh "phang" cho đại sứ Michael Marine mấy gậy. Lăo già này ngoan cố quá, hôm qua hắn lại tự tiện mời vợ Nguyễn Vũ B́nh, vợ Phạm Hồng Sơn... đến nhà". Không hiểu sao, ngay lúc ấy, tôi bật dậy như phản xạ vô điều kiện, chỉ vào mặt anh ta: "Anh về bảo bọn nào chủ trương ngu như thế phải dừng ngay lại!". M. Marine đă có nhiều công tích rất đáng kể đối với Chính phủ và đảng Cộng sản Việt Nam qua việc tổ chức tốt đẹp chuyến viếng thăm của tổng thống Bush vừa rồi. Ông tỏ ra rất thiện cảm khi nói: "Về quan hệ hai nước trong năm 2007, tôi trông đợi xu hướng tích cực tiếp tục diễn ra, và chúng ta sẽ mở rộng nhiều lĩnh vực như hợp tác trong y tế và quân đội hai nước. Năm 2007, tôi tiên liệu sẽ có bước nhẩy vọt về đầu tư của Mỹ tại Việt Nam và tăng trưởng cao trong thương mại hai chiều giữa hai nước". Trong buổi đối thoại trực tuyến trên mạng Vietnamnet ngày 1 tháng 2 năm 2007, trả lời câu hỏi một nam thanh niên 21 tuổi ở Thủ Đức - Thành phố Hồ Chi Minh: "Gần đây trên internet xuất hiện nhiều khẩu hiệu chống phá Việt Nam. Được biết những phần tử này được nhiều sự hậu thuẫn của các thế lực nước ngoài, trong đó có những thế lực của Hoa Kỳ. Ngài có thể chia sẻ những nhận định của ḿnh về vấn đề này?", Đại sứ chân t́nh nhưng cũng rất thẳng thắn: "Tôi không nghĩ điều bạn nói là một thực tế, bởi không lư do ǵ, lợi ích ǵ cho Mỹ khi ủng hộ những hoạt động phản đối như thế. Nhưng chúng tôi lại ủng hộ tự do ngôn luận, và internet là nơi họ có thể tự do biểu đạt những suy nghĩ và quan điểm của họ thông qua một số trang web". Ngài Đại sứ này c̣n bộc lộ như một cán bộ tuyên giáo của đảng CSVN (mà một lời tuyên truyền cho Việt Nam của M. Marine th́ có tác dụng gấp ngh́n lời của chính cán bộ tuyên giáo cua Đảng) trong một câu trả lời khác: "Một trong những thông điệp quan trọng nhất tôi nói với họ (Việt kiều) là hăy về Việt Nam để tự ḿnh cảm nhận được sự thay đổi to lớn ở đất nước chứ không nên nghe theo lời kể của người khác hoặc dựa vào những hồi ức quá khứ. Để thúc đẩy ḥa giải giữa cộng đồng Việt kiều với đất nước, tôi nghĩ Chính phủ c̣n có thể làm được nhiều hơn nữa. Chẳng hạn như một số quan chức Việt Nam đă có những hoạt động tiếp cận, giao lưu với cộng đồng Việt kiều ở Mỹ. Tuy nhiên, tôi cho rằng cần phải làm nhiều hơn thế". Hồi đầu năm 2006, Michael Marine đến thăm Trung tâm người tàn tật tỉnh Hà Giang. Sau khi nghe một cô gái có đôi mắt rất linh lợi kể về nỗi bất hạnh do di chứng sốt bại liệt mà suốt 21 năm trời chỉ có thể lết bằng tay v́ hai chân đă bị teo và co quắp. Ông ôm lấy người con gái xúc động nghẹn ngào: "Bác sẽ giúp cháu bước đi những bước chân đầu tiên trong cuộc đời và ngày cháu đi được, bác sẽ mời cháu đến thăm nhà bác". Lời ông như dao chém đá, và ông đă quyết tâm thực hiện lời hứa. Ông nhờ được một Tổ chức NGO của Đức đứng ra tài trợ rồi tự đi t́m một bác sỹ giỏi của Việt Nam tiến hành phẫu thuật. Ngày 15 tháng 3 năm 2007 vừa qua, cô gái Tày Nguyễn thị Hồng, sau 21 năm lê lết đă đứng lên đi được bằng chính đôi chân của ḿnh đến thăm Đại sứ. Cô sung sướng nghẹn lời: "Cháu đă được sinh ra một lần nữa và người hồi sinh cho cháu chính là bác sỹ Toàn và bác". Có bao nhiêu quan chức Việt Nam nhân hậu được như thế? Vậy mà các quan "liêu" Việt Nam nỡ ra lệnh báo chí xỉa xói, mắng nhiếc ông ta như đă từng làm với nhiều công thần cách mạng trước dây và với bà Loretta Sanchez gần đây. Cũng may mà, h́nh như, nhà báo quan chức nọ đă biết tiếp thu ư kiến tôi, kịp thời phản ánh lên lănh đạo nên cho đến hôm nay vẫn chưa thấy báo chí của Đảng "ra roi" đối với Đại sứ Hoa Kỳ. Do tiêm nhiễm quá lâu tinh thần đấu tranh giai cấp mất c̣n. Nào "chính quyền nở từ họng súng", nào "cuộc đời đẹp nhất là ở chiến trường"..., vũ trụ quan, nhân sinh quan ta trở nên quá chừng bệnh hoạn. Chúng ta không c̣n khả năng nh́n ánh sáng trắng tổng hợp mà chỉ có thể tiếp nhận các phổ mầu đen, đỏ. Trong bất cứ con người nào cũng đều có quỷ và có thần, có thiện và có ác nhưng ta chủ yếu chỉ nh́n thấy quỷ và ác. Sao chúng ta không nhận rằng chính người Mỹ đặt vấn đề t́m kiếm hài cốt chiến sỹ của họ như một gợi ư để ta dấy lên phong trào "đi t́m đồng đội". Sao ta không suy ngẫm xem v́ sao mà công phu thế, tốn kém thế nhưng họ vẫn chẳng nề, chẳng quản gian nan t́m kiếm tận rừng sâu núi thẳm, đào bới nhặt nhạnh từng mẩu xương tử sỹ đem về đất mẹ? Ở nghĩa trang quốc gia Hoa Kỳ, mộ chiến sỹ vô danh được xây to hơn, lễ nghi viếng gác trang trọng hơn nhiều mộ các nhà lănh đạo quốc gia. Trong khi, ở Việt Nam, từ lúc đất nước c̣n rất nghèo, nhân dân c̣n đói khổ, người ta dă đổ ra không biết bao nhiêu tiền của để xây và duy tŕ, bảo dưỡng lăng Hồ chủ tịch mà măi sau đó lâu lắm mới dựng được cái đài liệt sỹ quốc gia bé tư. Tôi cảm nhận như bà L. Sanchez rất ngậm ngùi khi phàn nàn với phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm: "Tôi có visa 2 ngày, và phải về Mỹ ngay, nhưng c̣n họ phải sống cả đời dưới áp bức thô bạo như thế". Chính v́ thế, bà đă gay gắt căn vặn phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm. Khi bà kể chuyện công an xô đẩy các phụ nữ, không cho họ vào dự tiệc trà tại nhà đại sứ Marine, ông Khiêm nói lảng sang chuyện Việt Nam có luật và những ai vi phạm luật th́ vào tù. Bà chất vấn ngay rằng các phụ nữ ấy được mời đến uống trà th́ có tội ǵ? Ông Khiêm bối rối, im lặng. Trả lời câu hỏi của một phóng viên, bà Sanchez nói bà hoạt động nhân quyền th́ không có ǵ là chính trị hết, bà đă lên tiếng đ̣i hỏi nhân quyền ở cả nhiều nước khác nhưng bà dặc biệt hănh diện ở nơi có nhiều cư dân gốc Việt và bà thấy gần gũi với cộng đồng dân Mỹ gốc Việt hơn. Nếu Loretta Sanchez gặp trực tiếp những Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn... th́ đành một nhẽ, đằng này bà chỉ muốn gặp mẹ và vợ những "chiến sỹ dân chủ" đang chịu hoạn nạn. Phụ nữ thương cảm nhau, gặp gỡ nhau để thăm hỏi, an ủi động viên là thể hiện t́nh cảm thiêng liêng lắm chứ. Bà Loretta Sanchez có là một dân biểu Hoa Kỳ sắc sảo đi nữa th́ dưới cái đầu chính trị lạnh lùng, ở bà vẫn c̣n một trái tim phụ nữ. Sao ta không biết trân trọng để ngơ hầu có thể tranh thủ mà cứ khăng khăng chọc khoét vào cho cháy bừng thành lửa hận! Loretta Sanchez sinh năm 1960 nhưng tháng 10 năm 1996 bà đă được bầu làm Hạ nghị sỹ quốc hội Hoa Kỳ và tái đắc cử nhiều khóa. Tại hạ viện Hoa Kỳ, bà được giao đảm nhiệm "Ủy ban Giáo dục và Nhân lực", chuyên theo giơi các vấn đề giáo dục và lao động nước ngoài. Ngoài ra, bà c̣n là thành viên của "Ủy ban Quân dịch". Tháng 3 năm 1999, tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton đă bổ nhiệm bà làm chủ tịch "Ủy ban Quốc gia Dân chủ". Bà rất có khả năng sẽ đảm nhiệm chức thống đốc bang Califorrnia, nơi trụ sở Tổng lănh sự quán Việt Nam trú ngụ. Trong thời đại thông tin @, mọi h́nh ảnh xấu đẹp của Việt Nam đều được quảng bá rộng răi, tức thời trên đủ các loại báo, đài. Giả ví thử buổi gặp giữa bà Sanchez với mấy phụ nữ Việt Nam kia có góp phàn tố cáo thêm nữa th́ có đáng kể là bao so với ta tự tố cáo ta qua cách hành xử côn đồ trước của nhà Đại sứ! Nếu quả thực mục đích buổi gặp của bà Sanchez là nhằm bôi nhọ Việt Nam th́ may chăng họ cũng chỉ quệt thêm được một chấm nhỏ, trong khi đó, hành động của ta hôm đó lại tự bôi thành một vết nhơ lớn gấp trăm lần lên bộ mặt Đảng và Nhà nước! Hỏi rằng ai có tội lớn hơn đối với đất nước này, nhân dân này, kể cả đối với đảng CSVN? Điều kỳ lạ là, không biết tại sao họ cứ như quá chén, như say máu. Hết kết tội Nguyễn văn Lư, Nguyễn văn Đài, Lê thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy..., xỉa xói Loretta Sanchez, Michael Marine lại cảnh cáo Nguyễn Tiến Trung, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Gia Kiểng... và đảng Việt Tân thành tổ chức khủng bố. Ngạc nhiên hơn, họ c̣n coi "Tổ chức Ân xá Quốc tế" (Amnesty International) là thù địch. Amnesty International là một tổ chức quốc tế trụ sở ở Anh, được thành lập từ 1961. Mục tiêu tổ chức này hướng tới "thúc đẩy tất cả quyền con người đă được ghi nhận trong bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyên của Liên Hiệp Quốc". Năm 1977, tổ chức này đă được trao giải thưởng Nobel về ḥa b́nh. Được thành lập từ năm 1961 do một luật sư người Anh tên là Peter Benenson, nhưng nay Amnesty International do bà Irene Khan người Bangladesh làm tổng thư kư, cho nên, chắc chắn tổ chức này không thành lập ra để chống Việt Nam và chẳng có lư ǵ để tổ chức này thù ghét một nước Việt Nam chân chính. Vậy mà báo An ninh thế giới viết những bài kiểu như "Tổ chức Ân xá Quốc tế và hoạt động chống phá Việt Nam" có nội dung rất vô chính trị. Không biết đến bao giờ người ta mới biết tự gột rửa để chừa đi cái thói hợm hĩnh cuồng dại, hiếu thắng vụn vặt đă từng đẩy bạn thân thành sơ, bạn sơ thành kẻ thù và chọc cho đối thủ thành tử thù! Người ta thường tự xưng là đội tiền phong của giai cấp công nhân nhưng tư tưởng lănh đạo măi vẫn cứ là anh nông dân vị kư, nhỏ nhen, hiếu thắng một cách trẻ con và dại dột. Chàng Chí Phèo rất khoái chửi bới. Chửi hết Bá Kiến, Lư Cường... đến cả làng Vũ Đại. Chửi luôn cả Thị Nở. Chửi được tức là thắng, đánh thắng lại càng đáng vênh váo. Có biết đâu, chiến thắng đôi khi chỉ đem lại hào quang cho một tập đoàn người nhưng lại đem hiểm họa cho cả dân tộc. Phải chi ta đừng thắng Pháp (cụ Phan Châu Trinh đă vạch con đường giành độc lập mà không phải đánh Pháp) th́ ta đă không phải đánh Mỹ. Ta không phải đánh và thắng Mỹ th́ ta đă không phải đánh Tầu. Đợt đàn áp dữ dội và chửi bới vung văi này, một lần nữa, đang đem nhiều hiểm họa đến cho đất nước, cho dân tộc: - Dân biểu Cộng ḥa Chris Smith mới đây đă đệ nạp một Nghị quyết lên quốc hội Hoa Kỳ để lên án cuộc trấn áp và kêu gọi trả tự do ngay lập tức và không điều kiện cho những người bất đồng chính kiến, đồng thời cảnh cáo rằng nếu nhà nước Việt Nam vẫn gia tăng đàn áp dân chủ th́ sẽ tác hại đến việc mở rộng quan hệ song phương với Hoa Kỳ. Nghị quyết này cũng nhằm đưa Việt Nam trở lại danh mục các nước gây quan ngại đặc biệt (CPC). - Bà L. Sanchez tuyên bố: "Hiện nay Hoa Kỳ vẫn c̣n rất nhiều biện pháp có thể áp dụng đối với Việt Nam. Chúng ta có rất nhiều phần viện trợ và tài trợ cho Việt Nam, kể cả tài trợ huấn luyện quân sự. Hoa Kỳ có thể rút bớt phần tài trợ hoặc rút bớt sự ủng hộ đối với phần tài trợ qua các cơ quan quốc tế, hoặc nặng hơn nữa, có thể áp dụng biện pháp chế tài". - Không chỉ một ḿnh bà L. Sanchez mà nhiều dân biểu khác cũng đang quan tâm và tỏ ra rất không hài ḷng về tính trạng dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam: Frank Wolf, Chris Smith, John Kerry, Zoe Lofgren, Mike Honda.... - Hai thượng nghị sỹ John Kerry và Edward Kennedy thuộc đảng Dân chủ, vào ngày 9 tháng 4, đă có thư cho ngoại trưởng Condoleezza Rice đ̣i hỏi phải xét lại toàn bộ chính sách của Mỹ đối với Việt Nam về vấn đề nhân quyền. - Cùng ngày 9/4, dân biểu Zoe Lofgren cũng có thư gửi bà Rice yêu cầu đặt Việt Nam trở lại danh sách CPC. - Ngày 12 tháng 4 năm 2007, cựu ngoại trưởng Hoa Kỳ, bà Madeleine Albright và thượng nghị sỹ John Mc.Cain (vốn có cảm t́nh và bênh vực Việt Nam) gửi thư cho chủ tịch Nguyễn Minh Triết đ̣i thả ngay, vô điều kiện luật sư Lê quốc Quân. - Ngày 19/4, Ủy ban Ngoại giao hạ viện Hoa Kỳ đă đồng thanh thông qua Nghị quyết HR 243 của dân biểu Chris Smith đệ nạp, đ̣i Việt Nam phải cải thiện tối đa chế độ nhân quyền. - Dân biểu Frank Wolf đ̣i sa thải đại sứ M.Marine v́ không làm đủ bổn phận tranh đấu cho nhân quyền. - Đă có những vận động sơ khởi để tiến tới không cho đảng viên Cộng sản Việt Nam nhập cảnh Hoa Kỳ, cho dù có con cháu có quốc tịch Hoa Kỳ của họ bảo lănh... - Ngày 25 tháng 4 năm 2007 Đại hội Quốc tế Nhân quyền họp tại thủ đô Lisbone của Bồ Đào Nha quy tụ 300 đại biểu thuộc 141 tổ chức nhân quyền trên khắp thế giới biểu quyết 29 nghị quyết về nhân quyền, trong dó có 2 bản về t́nh trạng đàn áp nhân quyền và bắt bớ các nhà dân chủ tại Việt Nam. *** Cuộc đàn áp trong ngoài bất b́nh thường này có động cơ ǵ? Ai chủ trương, chỉ đạo? Thế lực nào kích động và giật dây? Họ từ trong nước hay từ nước ngoài? Phải chăng họ đă lợi dụng chủ trương "bảo đảm an toàn cho kỳ bầu cử Quốc hội khóa 12" để lướt tới thực hiện những mục tiêu chiến lược khác? Hậm hực trước t́nh h́nh Việt Nam - Hoa Kỳ đang xích lại gần nhau, phải chăng thông diệp họ muốn tạo ra là: "Nguy hiểm lắm! Nhiều kẻ thù lắm! Kẻ thù bên trong, kẻ thù bên ngoài. Mất Đảng đến nơi rồi! Phải mau mau chui sâu vào ống tay áo Trung Quốc đi thôi! Để có lực lượng bảo hộ mà giữ chặt ngai vàng, đàn áp nhân dân, chống lại toàn bộ thế giới c̣n lại ngoài Trung Quốc!"? Chúng tôi tha thiết kêu gọi toàn dân, toàn Đảng: Hăy tỉnh táo! Hăy cảnh giác! Hà Nội 1 tháng 5 năm 2007 Số 6 - Tập thể Địa Vật lư Máy bay Trung Văn - Từ Liêm - Hà Nội, Điện thoại: (04) 5 543470. NGUYỄN THANH GIANG |
| Lê Quốc Quân, người bạn đang trong tù viendongdaily Hoàng Tứ Duy Tôi biết Lê Quốc Quân khi anh c̣n hợp tác với Ngân Hàng Thế Giới (World Bank – DCV). Anh Quân là luật sư ở Hà Nội có công ty tư vấn mang tên Giải Pháp Viêt Nam. Anh cố vấn cho các định chế quốc tế như Ngân Hàng Thế Giới và Ngân Hàng Á Châu. Mặc dù công việc chính của tôi tại Ngân Hàng Thế Giới không trực tiếp liên quan đến những vấn đề mà Luật sư Quân phụ trách nhưng tôi đă nghe tên anh và đọc một số bản phúc tŕnh anh soạn. Anh chuyên về vấn đề xóa đói giảm nghèo. Đối với những người trong ngành, Lê Quốc Quân là chuyên viên có nhiều uy tín. Lê Quốc Quân Nguồn: ned.org Tôi rất vui khi nghe tin Lê Quốc Quân sang Washington, D.C. vào tháng 9 năm 2006 để dự chương tŕnh học bổng nghiên cứu sinh của cơ quan NED (National Endowment for Democracy). NED là cơ quan do Tổng thống Ronald Reagan thành lập vào năm 1983. Ngân sách của NED do Quốc Hội Hoa Kỳ cung cấp. Do viễn kiến của Tổng Thống Reagan và một vị thứ nh́ là Dân biểu Dante Fascell để h́nh thành một cơ quan cổ vơ dân chủ trên khắp thế giới nên chương tŕnh học bổng này mang tên là “Reagan-Fascell”. Trong suốt lịch sử hoạt động, cơ quan NED đă nhận rất nhiều nghiên cứu sinh. Những người này thường đến từ các quốc gia vừa mới chuyển tiếp sang thể chế dân chủ như Ba Lan (Poland – DCV) , Ukraine hoặc các nước “độc tài nhẹ” như Singapore, Iran và Venezuela. Lê Quốc Quân là người đầu tiên từ Việt Nam được nhận vào chương tŕnh Reagan-Fascell của NED, v́ khả năng của Luật sư Quân và sự quan tâm của Hoa Kỳ đến tiến tŕnh dân chủ hóa Việt Nam. Lê Quốc Quân tự học tiếng Anh ở Việt Nam và chưa từng rời khỏi Đông Nam Á một lần nào. Nhưng anh nói được tiếng Anh khá chuẩn, không thua nhiều người Việt đă sống ở Hoa Kỳ 15-20 năm. Theo anh tâm sự th́ lúc ở Hoa Kỳ, trong những giờ rảnh anh hay ngồi ở một công viên trên đại lộ Pennsylvania cách Toà Bạch Ốc (White House – DCV) vài blocks (khu bố – DCV) chăm chỉ đọc các bài b́nh luận trong tạp chí Foreign Affairs, tài liệu của CIVICUS (1) và cuốn sách như “The Case For Democracy” của Natan Sharansky. Quân say mê đọc sách là điều không lạ ǵ, nhưng điều làm tôi ngạc nhiên là niềm vui sướng của anh mỗi khi ngồi viết. Có một lần tôi hỏi: – Nè, hôm nay ông làm ǵ vậy? – Tôi ngồi nhà viết cảm nghĩ, cực kỳ sướng! – Tại sao? – V́ ở Việt Nam mỗi lần viết một bài phải gửi liền hay xoá đi. Ḿnh không cảm thấy yên tâm tŕnh bày những suy nghĩ. Theo Quân, nhiều người cầm bút trong nước khó có những tác phẩm thật trau chuốt v́ họ không có thể viết một tác phẩm qua nhiều ngày tháng. Viết xong th́ phải gửi liền vào một email account hay diễn đàn như Đàn Chim Việt, BBC để đăng. Mặc dù các giới hạn về tự do ngôn luận ở Việt Nam là điều tôi đă biết rơ nhưng đến khi nghe anh Quân tỏ vẻ cực kỳ sung sướng khi được thoải mái viết lách tôi mới cảm được mức độ nghẹt thở. Cựu Ngoại Trưởng Madeleine Albright Nguồn: wonkette.com Từ vài năm qua một nhóm bạn ở vùng Washington, D.C. thường tụ họp ở nhà tôi vào đêm giao thừa Tết ta. Chúng tôi phần lớn sống xa gia đ́nh nên cố t́m lại không khí Tết truyền thống. Năm này chúng tôi mời gia đ́nh Lê Quốc Quân qua nhà đêm giao thừa... ngày 17 tháng 2. Anh Quân nói với tôi là nhầm rồi, ngày 17 là mồng một Tết. Tôi cảm thấy hơi quê. Không lẽ ḿnh tính lộn ngày sao? Sau khi trao đổi qua lại tôi mới biết thế ra là Bắc Việt (nước Viêt Nam Dân Chủ Cộng Hoà – DCV) đổi lịch hồi năm 1968 và v́ vậy ngày ăn Tết của người Việt hải ngoại (theo lịch của Tàu và Việt Nam Cộng Hoà) có lúc khác với những người sống trong nước (theo lịch của Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam). Nhưng đó chỉ là một ngăn cách nhỏ giữa người Việt trong và ngoài nước… Trong tiệc Tết này tôi cầm miếng bánh chưng ngồi nghe anh Quân và một người bạn khác, Frances Hoàng, trao đổi về luật pháp. Hai người cùng tuổi. Một người là luật sư Việt Nam, người kia là luật sư Mỹ gốc Việt. Hai anh so sánh luật pháp hai quốc gia, rồi t́nh trạng kém dân quyền ở Việt Nam. Luật sư Quân tŕnh bày hăng say và thuyết phục. Gần đây khi nghe tin anh Quân bị bắt, Frances nói nhớ hoài bản lănh và sự can đảm của Quân. Và đây là nhận định của một người có kinh nghiệm chứng kiến hai đặc tính này. Frances tốt nghiệp trường vơ bị West Point, từng là sĩ quan quận đội Hoa Kỳ, tốt nghiệp Ts Luật khoa (2) và hiện là Associate Counsel trong White House. Lớn lên tại Mỹ, tôi và các bạn Việt Nam cùng lứa tuổi thường pha tiếng Anh vào tiếng Việt khi nói chuyện. Mỗi khi tiếp xúc với anh Quân là dịp để tập dợt tiếng Việt và chứng kiến các đặc tính rất là Việt Nam của anh. Lê Quốc Quân mê thơ Trần Trung Đạo. Mặc dù nhiều website của Trần Trung Đạo bị cấm ở Việt Nam nhưng nhiều người trẻ trong nước cũng biết đến tác phẩm của nhà thơ này. Có khi anh Quân gọi phone cho tôi... chỉ để đọc cho tôi vài bài thơ của Trần Trung Đạo. Rồi anh Quân cao hứng đọc tiếp bài thơ anh mới sáng tác. Lê Quốc Quân là người có niềm tự hào dân tộc. Tên công ty của anh là “Giải pháp Việt Nam” và anh tán thành quan niệm về “Việt Nam mới”. Gặp những người Mỹ anh chia sẻ những ǵ tốt về con người và quê hương Việt Nam. Anh chị Quân có bé gái 5 tuổi tên là An-Hà. Anh chị gửi An-Hà học trường công gần nhà. Tôi coi video anh Quân thâu khi đến trường của An-Hà tổ chức sinh nhật cho bé. Thấy lớp học của An-Hà trông thật buồn cười. V́ sống trong Washington, D.C. nên trong lớp toàn là da đen (người Mỹ gốc châu Phi, African American – DCV), chỉ lẫn vào một đứa bé da vàng... Dù mới sống ở Hoa Kỳ vài tháng hai bố mẹ rất thoải mái trong mọi môi trường và giống như đóng vai tṛ “đại sứ”, đi đâu cũng giải thích về văn hóa và nếp sống người Việt. Anh Quân cũng là người rất tự hào về quê quán của ḿnh. Tên của bé gái là chữ kép của Nghệ An và Hà Tĩnh, quê của bố và mẹ. Chính v́ bặt thiệp và trong sáng, Lê Quốc Quân được nhiều người mến phục tại Washington, D.C.. Trong chính giới Hoa Kỳ và các tổ chức phi chính phủ, anh có nhiều bạn từ Bộ Ngoại Giao đến Quốc Hội và các tổ chức nhân quyền. Cho nên khi anh về lại Việt Nam và đột ngột bị bắt bốn ngày sau vào ngày 8 tháng 3 năm 2007, đă có sự phản đối mạnh mẽ từ phía chính phủ Hoa Kỳ và các cơ quan nhân quyền. Những người biết Lê Quốc Quân không thể h́nh dung anh là một tội phạm. Họ thấy rơ ở anh h́nh ảnh một trí thức trẻ, một con người ái quốc. Trong lá thư gửi chủ tịch nước CHXHCNVN Nguyễn Minh Triết, ba nhân vật cao cấp của Hoa Kỳ (Thượng Nghị Sĩ John McCain, Cựu Ngoại Trưởng Madeleine Albright, và Chủ Tịch NED Vin Weber) đă viết: Trong quá tŕnh huấn luyện tại NED, luật sư Lê Quốc Quân đă tiến hành dự án nghiên cứu độc lập về xă hội công dân, và ông đă chiếm được cảm t́nh của nhiều người bởi tinh thần chính trực, ḷng say mê phục vụ người nghèo và sự tận tụy của ông đối với sự phát triển của Việt Nam… Chúng tôi không thể diễn tả hết về nỗi quan tâm sâu sắc của chúng tôi đối với việc luật sư Quân bị bắt giữ. Hành động bắt giữ luật sư Quân là một đám mây đen che phủ h́nh ảnh quốc gia Việt Nam và mối quan hệ giữa hai quốc gia của chúng ta. Chúng tôi xin kêu gọi qúy vị hăy tiến hành những thủ tục cần thiết để sớm trả tự do cho luật sư Quân. Nhà cầm quyền CSVN tính toán ǵ đây khi bắt Lê Quốc Quân? Trong lúc họ muốn chứng tỏ với thế giới rằng CHXHCNVN không phải là quốc gia đáng quan tâm (country of particular concern) th́ họ trù dập một luật sư nghiên cứu về xă hội dân sự và dân chủ. Trước khi chia tay ở Washington, D.C., tôi có hỏi anh Quân, khi theo học tại NED, anh nghĩ sao nếu bị công an làm khó khi trở về trong nước: – Ông có sợ về Việt Nam không? – Không! Tôi rất muốn về. Cách đối xử của nhà nước cũng sẽ là yếu tố quyết định con đường tôi đi. Lê Quốc Quân hiện đang bị giam tại trại B14 ở xă Thanh Liệt, Hà Nội. Gia đ́nh chưa được tiếp xúc với anh. Tuy Luật sư Lê Quốc Quân đang bị CSVN cô lập và trấn áp, nhưng với những ǵ mà tôi biết về anh sau mấy tháng gần gũi tại Washington, D.C., tôi tin chắc là CSVN không thể khuất phục được tinh thần đấu tranh cho lư tưởng tự do dân chủ của Lê Quốc Quân. Anh là một kẻ sĩ của thời đại, dám dấn thân cho lư tưởng của ḿnh. Tư cách của anh đă làm cho cơ quan NED và nhiều chính khách như Thượng Nghị Sĩ John McCain, Cựu Ngoại Trưởng Madeleine Albright, phải lên tiếng đặt vấn đề với Hà Nội cho thấy là tên tuổi của anh đang được đề cao trong giới quyền lực Hoa Kỳ, trong cộng đồng người Việt hải ngoại và ngay chính trong ḷng đất nưóc. © DCVOnline DCVOnline: (1) Tên của 1 liên minh thế giới nhằm củng cố sinh hoạt công dân trong xă hội dân sự toàn cầu. Văn pḥng Thế giới của CIVICUS hiện ở Johannesburg, South Africa. (2) Francis Q Hoang theo học Georgetown University Law Center (2000-2003) tốt nghiệp Juris Doctor (J.D.) là Associate Counsel tại White House từ tháng 4, 2007. J.D. là một văn bằng chuyên nghiệp-đầu tiên (first-professional degree) tại Hoa Kỳ tương đương với cử nhân luật của Canada hay Anh Quốc (bachelor's degree – viết tắt là LL.B., B.C.L., hay LL.L.). Luật sư hành nghề tại Hoa Kỳ thường không dùng danh hiệu “doctor” (bác sĩ hay tiến sĩ) như bác sỹ y khoa (Physician, Medical Doctor) hay những người có học vị tiến sỹ ngành khảo cứu (doctorate of a research program, Ph.D.). Ngoài J.D., một số đại học c̣n cấp văn bằng Cao học Luật, LL.M (Master of Laws) – không cần có J.D. trước – Tiến sĩ Luật LL.D. (Doctor of Laws) và Tiến sĩ Khoa học Pháp lư D.J.S. (Doctor of Juridical Science) một học vị ngành nghiên cứu. Cả hai văn bằng, LL.M. và D.J.S. (các viết tắt khác S.J.D. và J.S.D.) không phổ thông lắm (ở Mỹ) ngay cả trong giới giáo sư tại các phân khoa Luật học. Thí dụ, chỉ có vài giáo sư thực thụ tại Georgetown University Law Center có học vị LL.M. hay D.J.S. như hai g.s. Charles F. Abernathy và Lama Abu-Odeh. |
| Kỷ niệm 32 năm Sài G̣n thất thủ Frederick Uniforms Jim Webb – Lâm Nguyên Vi lược dịch 30 tháng 4, đối với người Việt trên toàn thế giới là ngày trọng đại như dấu hiệu phân định trước và sau công nguyên. Ba mươi hai năm về trước, ngày này, lực lượng quân đội cộng sản Bắc Việt đă hoàn toàn xâm chiếm lănh thổ miền nam Việt Nam, và miền nam Việt Nam tự do đă không c̣n nữa. Thượng nghị sĩ Jim Webb (D-VA) Nguồn: senate.gov Hồ Chí Minh thích nói rằng động lực thúc đẩy cuộc chiến này là “độc lập và tự do”. Nếu định nghĩa độc lập là không c̣n sự can thiệp của nước ngoài ở thời điểm vào đó th́ lập luận của họ phần nào có lư. Nhưng nếu chúng ta thảo luận về ư nghĩa đích thực của tự do, th́ nguyện vọng tự do cho hàng triệu người dân Việt Nam đă cáo chung ngày hôm ấy. Một số người thích gọi cuộc xâm chiếm miền Nam là “giải phóng,” nhưng đối với hàng triệu người Việt Nam khác đó là mất tất cả, kể cả đất nước của họ. Một triệu người đă bị đưa vào những trại tù mang tên “cải tạo”. 240.000 người trong số tù “cải tạo” đă bị giam giữ hơn bốn năm. Một số khác th́ đă ngồi tù đến 18 năm. 56.000 tù nhân “cải tạo” đă chết trong rừng. Sau 30/4/1975, khoảng một triệu người đă ra biển t́m tự do, một số không có tới 50% cơ hội sống c̣n nhưng họ vẫn đi. Và nhiều người vượt biển đă đến được đất nước này. Hiện nay, tại Hoa Kỳ, có khoảng gần hai triệu người gốc Việt. Ở thời điểm này, tôi không muốn dựng lại cuộc chiến tranh Việt Nam. Tôi cũng không muốn chú trọng quá nhiều vào sự khác biệt giữa cuộc chiến Việt Nam và cuộc chiến hiện tại. Nhưng tôi đă gặp nhiều người ở cả hai phía (Dân Chủ và Cộng Ḥa) nói về cuộc chiến Iraq như nó có sự tương quan với cuộc chiến Việt Nam. Tôi muốn nhắn, đến những người quan tâm đến về việc chúng ta rút khỏi Việt Nam thế nào, thật sự không có sự tương liên giữa hai cuộc rút quân. Tôi cũng muốn nói, với những ai quan tâm, về việc Hoa Kỳ tham chiến tại Việt Nam là không có sự tương quan với việc Mỹ đưa quân vào Iraq. Đây là hai lục địa khác nhau, hai hệ thống chính phủ khác nhau, với những vấn đề khác nhau liên hệ tới những mục đích của quốc gia chúng ta. Ở Việt Nam, chúng ta đă trợ giúp một chính phủ đă có và do hiệp định quốc tế tạo nên. Chúng ta đă chiến đấu sát cánh với một quân đội mà chính họ đă có 245.000 chiến binh bỏ ḿnh tại mặt trận. Chúng ta đă chiến đấu trong một thời gian rất lâu với sự ủng hộ của nhân dân Mỹ, đây là một sự thật mà có đôi lúc người ta hay quên đi khi nh́n lại sự kết thúc bi đát của cuộc chiến Việt Nam. 58.000 tử sĩ hy sinh v́ tự do Nguồn: amdoc.org Cuộc thăm ḍ dư luận Harris Poll năm 1972, 8 năm sau khi Hoa Kỳ bắt đầu tham gia vào chiến trường Việt Nam, nhân dân Mỹ đồng ư với tỉ số 74%/11%, là đừng để miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng Sản. Ngày nay, chúng ta ít khi được nghe những thống kê đó, chúng ta ít được nghe những quan điểm như trên. Hôm nay, tôi đứng đây, vẫn ủng hộ những mục đích của chúng ta tại Việt Nam, nhưng tôi cũng chính là người đầu tiên cảnh báo về chiến lược không khôn ngoan trong việc đưa quân sang Iraq. Trong ngày tưởng nhớ đặc biệt này của người Việt Nam trên toàn thế giới, trước nhất tôi xin được, nghiêm chào những cựu chiến binh của chúng ta, những người đă chiến đấu với danh dự nhưng sự hy sinh của họ lại hiếm khi được nhắc tới trong một ư nghĩa khẳng định. Chúng ta đă chứng kiến 58.000 quân nhân Mỹ hy sinh trên chiến trường Việt Nam, hơn 300.000 bị thương; Ba triệu người đă phục vụ trong quân ngũ. Tôi cũng muốn cảm ơn những cựu chiến binh của quân lực Việt Nam Cộng Ḥa, những người đă chiến đấu cùng chiến tuyến với chúng ta nhưng lại thường bị đánh giá sai trong lịch sử. Họ đă chiến đấu rất anh dũng. Như tôi đă nêu, 245.000 chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hoà đă vị quốc vong thân. Sau cuộc chiến, nhiều cựu quân nhân Việt Nam Cộng Ḥa đă trải qua những địa ngục trần gian mà người Mỹ chúng ta khó mà hiểu hết được. Hăy tưởng tượng bị giam cầm trong một trại tù “cải tạo” trong 13 năm rưỡi và chỉ được phép gặp người thân 15 phút mỗi năm. Hăy tưởng tượng, họ không được xem là cựu chiến binh tại Vệt Nam cũng như ở Mỹ sau 12 năm chiến đấu ngoài mặt trận. Jim Webb: Tôi cảm ơn những người dũng sĩ bị lăng quên, những người đă chiến đấu anh hùng Nguồn: DCVOnline Tôi muốn cảm ơn những người Việt Nam đó, những người dũng sĩ bị lăng quên , những người đă chiến đấu cùng với chúng ta ngoài trận mạc. Tôi cũng muốn tỏ ḷng hănh diện và cảm kích với những người Việt Nam đă đến đất nước này và cho chúng ta thấy sức mạnh của văn hóa cũng như đă cho chúng ta thấy chuyện ǵ có thể xảy ra nếu như miền Nam Việt Nam vẫn c̣n tự do. Hôm nay, chúng ta có 2 triệu người Việt đang sinh sống trên đất nước này. Họ đă thành đạt vô cùng. Về phía Hà Nội, đă làm việc với họ từ năm 1991 khi tôi lần đầu tiên trở lại Việt Nam. Tôi đă đến Việt Nam nhiều lần với những tư cách khác nhau. Tôi thấy họ đă có nhiều tiến bộ đáng kể so với những ngày đầu khi bản chất họ vẫn là một hệ thống Stalinist. Có nhiều điểm đáng tự hào về những đổi mới đang diễn ra tại Việt Nam. Việt Nam đang lớn mạnh. Việt Nam đang phát triển kinh tế. Chúng ta c̣n nhiều việc cần làm. Chúng ta c̣n nhiều việc phải làm để khuyến khích hệ thống chính trị Việt Nam mở cửa, chấp nhận tự do tôn giáo và tự do hơn về mặt chính trị. Chúng ta đang trên đường với đối thoại đúng đắn. Tôi tin rằng điều này sẽ xảy ra. Và tôi tin rằng di sản tốt nhất để chúng ta để lại, khi nh́n về thời đại đó, là một nước Việt Nam – như một đối tác chiến lược và kinh tế – với xă hội sinh động và cởi mở, với cơ chế chính phủ phản ảnh sức mạnh của nền văn hóa, một sức mạnh đă được những người Việt sinh sống trên đất nước này minh chứng nhiều lần. Những người Việt nam này, tôi hănh diện nói, bây giờ là người Mỹ. Kính thưa bà chủ tịch, tôi xin nhường lại diễn đàn. Nguồn: Senator Jim Webb's Floor Speech on the 32nd Anniversary of the fall of Saigon |
| Nhớ lại những cái chết anh hung Bà Lê Văn Hưng Ngày 21/4/1975, khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức, trao quyền lại cho cụ Trần Văn Hương, tôi c̣n nhớ rơ lời ông Thiệu nói: "Mất một Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu, quân đội c̣n Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu, đồng bào c̣n một chiến sĩ Nguyễn Văn Thiệu. Tôi nguyện sẽ chiến đấu kế bên anh em chiến sĩ." Lời tuyên bố của ông Thiệu đă gây cho tôi sự xúc động. Thế rồi lời tuyên bố ấy cũng đă bay theo gió, khi số lớn cấp chỉ huy trực tiếp điều hành guồng máy quốc gia đă vỗ cánh chim bay sang ngoại quốc, t́m nơi ẩn trốn an lành, bỏ mặc quê nhà, dân tộc và quân đội đang chết đuối trong cuồng phong súng đạn tơi bời, Thiếu Tướng Nam, Hưng, Hai, Vỹ, Phú. Nhắc đến đây tôi không ngăn nổi tiếng nấc nghẹn ngào. Ôi tiếng súng nổ rền vang trên khắp lănh thổ. Mùa hè năm 1972, nhà văn Phan Nhật Nam đă mệnh danh là mùa hè đỏ lửa. Mùa hè máu. Mùa hè cuối đày yêu đương. Mùa hè tận cùng vực thẳm. C̣n mùa hè 30/4/1975 bi thương thê thảm ngần nào? Chúng ta c̣n đủ ngôn từ để diễn tả tận cùng nỗi thương tâm kinh hoàng của sinh ly, từ biệt, cuống cuồng ấy không ? Tin thất trận từ các Vùng 1,2,3 bay về dồn dập. Có những nơi chưa đánh đă bỏ cho địch tràn vào. Cũng có nơi quyết liều tử chiến. Thảm thương thay, cuộc rút quân hỗn loạn bi đát chưa từng có trong lịch sử và quân sử. Đài VOA và BBC tuyên bố những tin thất bại nặng nề về phía QLVNCH khiến ḷng dân càng thêm khiếp đảm. Những đoàn quân thất trận, tả tơi manh giáp, không người chỉ huy, cuống quưt chạy như đàn vịt bị săn đuổi. Tinh thần binh sĩ rối loạn hoang mang tột độ. Họ th́ thào bảo nhau: "Tổng Thống Thiệu, Thủ Tướng Khiêm, Đại Tướng Viên đă cao bay xa chạy, c̣n đánh đấm ǵ nữa. Ông Tướng này, ông Tỉnh nọ, đă trốn đi ngoại quốc, chúng ta c̣n đánh làm ǵ." Họ c̣n hỏi nhau: "Bao nhiêu năm chúng ta chiến đấu cho tổ quốc, hay chiến đấu cho tập đoàn tham nhũng? Hay cho cá nhân của ai đây?" Mất người chỉ huy, những quân nhân như rắn không đầu, rối rít, tan ră. Lại có những câu hỏi: "Quân không Tướng chỉ huy th́ sao?" Có những kẻ chủ tâm dè bỉu, thường chỉ trích chê bai: "Có những ông Tươ 'ng mà biết đánh giặc cái ǵ! Chỉ có lính đánh để các ông Tướng hưởng." Lời phê b́nh của những kẻ bất măn hay những kẻ có tâm địa hạn hẹp, thật chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng. Cho dù có những vi. Tướng bê bối, làm cho quân đội bị nhục, th́ cũng có những vi. Tướng trong sạch đức độ, lỗi lạc, tài ba, đáng cho dân quân khâm phục. Những phần tử bất măn ấy đă vô t́nh hay cố ư không thấy việc tối quan hệ của sự hỗ tương, hỗ trợ, giữa các Tướng Lănh, Sĩ Quan, và Binh Sĩ thật cần thiết cho quân đội và quốc gia như thế nào. Đối với những vị cao minh, hiểu biết giá trị hy sinh của những người tuẫn tiết, tôi trang trọng cúi đầu cảm tạ, tri ân. Có nhiều người đă nêu lên câu hỏi với tôi: "Tại sao Tướng Nam, Tướng Hưng chết làm chi cho uổng? Tại sao các ông Tướng ấy không tiếp tục chiến đấu? Tại sao các ông không trốn sang ngoại quốc?" Lại có người nghiêm khắc trách tôi: "Bà thật dở. Nếu là tôi, tôi quyết liệt can ngăn không để cho các ông ấy chết. Vợ con như thế này, ông Hưng chết đành bỏ vợ con lại sao?" Ngay cả vài vị phu nhân của các Tướng Lănh, hoặc c̣n ở trong tù, hoặc đă an nhàn nơi xứ người, cũng thốt ra những lời chỉ trích tôi. Nghe những lời phê b́nh ấy, tim tôi đau nhói. Tôi tôn trọng sự nhận xét "theo tầm hiểu biết của họ". Tôi ngán ngẩm không trả lời, chỉ mỉm cười lắc đầu. Nhưng hôm nay tôi phải lên tiếng. Lên tiếng để tạ ân những người đang âm thầm chiến đấu ở Việt Nam, để tạ ân những người hùng can đảm đă, đang, và sẽ tiếp tục đánh đuổi Cộng Sản cứu quê hương, để trả lời những người đă nêu lên nhiều câu hỏi đó. Tôi trân trọng xin những vị nào đă có những lời chỉ trích nên b́nh tâm suy nghĩ lại, trước khi phán đoán v́...những vi. Tướng Lănh bách chiến bách thắng lại lẽ nào chịu xuôi tay nhục nhă trước nghịch cảnh, trước kẻ thù? Những vi. Tướng đă từng xông pha trong mưa đạn, bao lần thử thách với tử thần, với nhiều chiến công từ cấp bậc nhỏ lên tới hàng Tướng Lănh, đă từng khắc phục gian nguy, xoay ngược thế cờ, chuyển bại thành thắng trên khắp mặt trận, lẽ nào những vi. Tướng ấy chỉ nghe hai tiếng "buông súng" rồi giản dị xuôi tay tự sát hay sao? Viết đến đây tôi mạn phép nêu lên câu hỏi: "Thưa toàn thể quư vị sĩ quan QLVNCH. Ngày quư vị nhận lănh chiếc mũ sĩ quan của trường Vơ Bị, quư vị c̣n nhớ sáu chữ ǵ trên chiếc mũ ấy không? Sáu chữ mà quư vị trịnh trọng đội lên đầu là: "Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm." Ngày măn khóa sĩ quan với những lời tuyên thệ, quư vị hẳn nhớ? Cũng như những điều tâm niệm ai lại chẳng thuộc ḷng? Những vị bỏ nước ra đi trước binh biến, những vị ở lại bị sắp hàng vào trại tù Cộng Sản, tôi xin tạ lỗi, v́ thật t́nh tôi không dám có lời phê phán nào. Tôi chỉ muốn nói lên tất cả sự thật về cái chết của hai vi. Tướng Nguyễn Khoa Nam và Lê Văn Hưng. Hai vi. Tướng này đă ba lần từ chối lời mời di tản sang ngoại quốc của viên cố vấn Mỹ, cương quyết ở lại tử chiến, bảo vệ mảnh đất Vùng 4. Viên cố vấn Mỹ hối thúc, đợi chờ không được, sau cùng chán nản và buồn bă bỏ đi. Trước đó, vào ngày 29/4/1975, lời tuyên bố của Vũ Văn Mẫu và Dương Văn Minh trên đài phát thanh Sài C̣n ra lệnh tất cả người Mỹ phải rời Việt Nam trong ṿng 24 tiếng đồng hồ, th́ chính lúc "kế hoạch hành quân mật của hai Tướng Nam Hưng đă hoàn tất." Tướng Nguyễn Hữu Hạnh, người thay thế Tướng Vĩnh Lộc vào những ngày giờ cuối tới tấp điện thoại về Cần Thợ Ông Hạnh đă dùng t́nh cảm chiến hữu, dùng nghĩa đàn anh thân thuộc, khẩn khoản yêu cầu Tướng Hưng về hợp tác với Dương Văn Minh và Nguyễn Hữu Hạnh. Thâm tâm có lẽ ông Hạnh lúc đó muốn đ̣ xét thái độ của hai Tướng Vùng 4 như thế nào. Nhiều lần, qua cuộc điện đàm với Tướng Nguyễn Hữu Hạnh, Tướng Hưng đă luôn khẳng định: "Không hợp tác với Dương Văn Minh. Không đầu hàng Cộng Sản. Tử chiến đến cùng." Khi Tổng Thống Thiệu từ chức, trao quyền lại cho cu. Trần Văn Hương, và rồi v́ hoàn cảnh đắm ch́m của vận mệnh đất nước, trước nhiều áp lực nên cu. Hương đă trao quyền lại cho Dương Văn Minh, để rồi "ông Tướng hai lần làm đổ nát quê hương, ố hoen lịch sử này, hạ ḿnh kư tên đâng nước Việt Nam cho Cộng Sản." Vị Tướng Lănh trấn thủ một vùng, tùy hoàn cảnh đất nước, và t́nh h́nh chiến sự địa phương, trọn quyền quyết định, xoay chuyển thế cờ, không cần phải tuân lệnh một cách máy móc theo cấp chỉ huy đầu năo đă trốn hết, th́ c̣n chờ lịnh ai? Phải tuân lịnh ai? Tóm lại, lúc đó lệnh đầu hàng của Dương Văn Minh và lời kêu gọi của Nguyễn Hữu Hạnh đă không được Tướng Nam và Tướng Hưng đáp ứng. Viết đến đây, tôi xúc động lạ thường. Tôi nghẹn ngào rơi lệ khi nhớ đến một số sĩ quan binh sĩ đă bật oà khóc lên khi nghe lệnh đầu hàng của Dương Văn Minh. Anh em đă ôm lá cờ tổ quốc, ôm khẩu súng vào ḷng nức nở. Có những chi khu trưởng và những đồn trưởng nhất định đă không chịu đầu hàng. Họ đă tử thủ đến viên đạn chót. Và viên đạn chót dành để kết liễu đời ḿnh. Cấp bậc của những anh em ấy không cao, chỉ chỉ huy khu nhỏ, hay một đồn lẻ loi, nhưng tinh thần tranh đấu của anh em cao cả và hùng thế đấy. Trong khi Sài G̣n bỏ ngỏ đầu hàng th́ Cần Thơ vẫn an ninh tuyệt đối. Kế hoạch hành quân đă thảo xong. Vũ khí lương thực đạn dược sẵn sàng. Tất cả đều chuẩn bị cho các cánh quân di chuyển, sẽ đưa về các tuyến chiến đấu. Kế hoạch di quân, phản công, và bắt tay nằm trong lịnh mật quân hành đó. Vùng 4 có nhiều địa thế chiến lược, có thể kéo dài cuộc chiến thêm một thời gian. Bởi lúc đó, cho đến ngày 29 tháng 4 năm 1975, chưa có một đồn nào, dù ở quận lỵ xa xôi hẻo lánh ở Vùng 4 đă lọt vào tay giặc Cộng. Nhưng, Cần Thơ, sáng ngày 30/4/1974, dân chúng nhốn nháo hoang mang. Đă có một số binh sĩ bỏ ngũ. Tại thị xă, cảnh náo loạn đáng buồn chưa từng có đă xảy ra. Từng nhóm đông đảo bọn ác ôn và thừa nước đục thả câu đă ra tay cướp giật tài sản ở các cơ sơ? Mỹ, và ở những nhà tư nhân nào đă bỏ trống, bất chấp tiếng súng nổ can thiệp của cảnh sát duy tŕ an ninh trật tự công cộng. Chúng cướp giật, đập phá, ḥ hét như lũ điên. Chắc chắn trong số này có bọn Cộng Sản nằm vùng có ư đồ gây rối loạn áp đảo tinh thần binh sĩ. Lúc ấy Tướng Nam và Tướng Hưng vẫn c̣n liên lạc với các cánh quân chạm địch. Nhiều cánh quân nồng cốt được đưa về thị xă Cần Thơ để bảo vê. Bộ Chỉ Huy Quân Đoàn, nằm chung quanh ṿng đai Alpha. Từ 2 giờ đến 4 giờ chiều ngày 30 tháng 4, giờ đă điểm. Đúng theo kế hoạch lệnh hành quân bắt đầu. Nhưng hỡi ôi, khi liên lạc đến các cấp chỉ huy của các đơn vị th́ mới hay họ chưa biết tư ǵ về kế hoạch, chưa rục rịch chi hết, ngoài việc thay đổi các cuộc bố trí từ sáng đến giờ phút này. T́m kiếm Đại Tá anh ninh, người mà đă lănh nhiệm vụ phân phối phóng đồ và lệnh hành quân mật đến các đơn vị, th́ mới vỡ lẽ ra vị sĩ quan này đă đưa vợ con t́m đường tẩu thoát sau khi ném tất cả mật lệnh vào tay vi. Đại Úy dưới quyền. Ông này cũng đă cuốn gói trốn theo ông Đại Tá đàn anh, cho có thầy, có tṛ. Các phóng đồ và lệnh hành quân mật cũng đă biến mất. Thiếu Tướng Nam và Thiếu Tướng Hưng tức uất không sao tả nổi. Tôi không ngăn nổi tiếng nấc nghẹn ngào khi hồi tưởng lại vẻ bối rối của Thiếu Tướng và sự đau khổ thất vọng của Hưng. Những đường gân trán nổi ṿng lên, răng cắn chặt, biểu lộ sự đau đớn và chịu đựng kinh hồn. Người đập tay đánh ầm xuống bàn khi thấy kế hoạch sắp xếp thật tinh vi bị kẻ phản bội hèn nhát làm găy đổ bất ngờ. Hưng ngước mắt nh́n tôi như muốn hỏi : "Có đồng ư đem con lánh nạn không?" Tôi cương quyết từ chối. Tôi không cầu an ích kỷ, t́m sống riêng, bỏ mặc người trong cảnh dầu sôi lửa đỏ. Tôi nhất định ở lại, cùng chịu hoạn nạn, cùng liều chết. Hưng hỏi tôi: "Thành công là điều chúng ta mong ước, nhưng rủi thất bại, em định liệu lẽ nào?" Tôi đáp: "Th́ cùng chết! Các con cũng sẽ thế. Em không muốn một ai trong chúng ta lọt vào tay Cộng Sản." Và để khỏi phải sa vào tay giặc Cộng, tôi b́nh tĩnh thu xếp cho cái chết sắp tới cho mẹ con tôi, đường giải thóat cuối cùng của chúng tôi. Bốn giờ 45 chiều ngày 30/4/75, Tướng Hưng rời bỏ văn pḥng ở Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 4, về bộ chỉ huy phụ, nơi chúng tôi tạm trú. Hưng không muốn chứng kiến cảnh bàn giao ơ nhục sắp tới giữa Thiếu Tướng Nam và tên Thiếu Tá Việt Cộng Hoàng Văn Thạch. Năm giờ rưỡi chiều ngày 30 tháng 4, khi Hoàng Văn Thạch tiến vào Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn là lúc Hưng gọi máy liên lạc với Tướng Mạch Văn Trường, ra lệnh đưa hai chi đội thiết giáp tới án ngữ ở dinh Tỉnh Trưởng để bảo vê. Bộ Chỉ Huy Sư Đoàn 21 mới về đóng nơi đây. Sau đó Hưng tiếp tục liên lạc với các đơn vị đang tiếp tục chạm súng ở các tiểu khu. Ưồng thời Hưng mời Tướng Mạch Văn Trường cùng các đơn vị trưởng ở chung quanh ṿng đai thị xă Cần Thơ về họp. Sáu giờ 30 chiều ngày 30 tháng 4, khi các vị sĩ quan vừa ra đến cổng, có một toán thân hào nhân sĩ quen biết tại Cần Thơ đang chực sẵn. Họ gồm khoảng 10 người. Họ xin gặp Tướng Hưng, với tư cách đại diện dân chúng thị xă, yêu cầu: "Chúng tôi biết Thiếu Tướng không bao giờ chịu khuất phục. Nhưng xin Thiếu Tướng đừng phản công. Chỉ một tiếng lệnh của Thiếu Tướng phản công, Việt Cộng sẽ pháo kích mạnh mẽ vào thị xă. Cần Thơ sẽ nát tan, thành b́nh địa như An Lộc. Dù sao, vận nước đă như thế này rồi, xin Thiếu Tướng hăy v́ dân chúng, bảo toàn mạng sống của dân, dẹp bỏ tánh khí khái, can cường..." Nghe họ nói, tôi cảm thấy đau ḷng lẫn khó chịu. Tôi cũng không ngạc nhiên về lời yêu cầu đó. Bởi mới tuần lễ trước, Việt Cộng đă pháo kích nặng nề vào khu Cầu Đôi, cách Bộ Tư Lệnh không xa, gây thiệt hại cao về nhân mạng và tài sản của đồng bào. Dân chúng Cần Thơ c̣n khiếp đảm. Hưng như đứng chết lặng trước lời yêu cầu ấy. Một lát sau, Hưng cố gượng nở nụ cười trả lời: "Xin các ông yên ḷng. Tôi sẽ cố gắng hết sức để tránh gây thiệt hại cho dân chúng." Toán người ấy ra về. Hưng quay sang hỏi tôi: "Em c̣n nhớ tấm gương cu. Phan Thanh Giản? Bị mất ba tỉnh miền đông, rồi cũng v́ dân chúng mà cu. Phan Đă nhún ḿnh nhường thêm ba tỉnh miền tây cho quân Pháp. Cụ Phan không nỡ thấy dân chúng điêu linh và cũng không để mất tiết tháo, không thể bó tay làm nhục quốc sĩ. Cụ Phan Thanh Giản đăn nhịn ăn rồi uống thuốc độc quyên sinh." Trầm ngâm vài giây, Hưng tiếp: "Thà chết chứ đâu thể bó tay trơ mắt nh́n Việt Cộng tràn vào." Sáu giờ 45 chiều ngày 30 tháng 4, Tướng Nam điện thoại cho Hưng, hỏi t́nh h́nh các nơi. Hưng báo với Tướng Nam về việc đại diện dân chúng thị xă đến yêu cầu thẳng với Hưng. Hưng cũng cho Tướng Nam biết đặc lệnh truyền tin mới nhất sẽ giao cho người tín cẩn phân phối. Tướng Nam cho Hưng hay là ông đă cho thu băng lời lêu gọi dân chúng và lời yêu cầu này sẽ cho đài Cần thơ phát thanh. Nhưng mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Thêm một lần nữa, sự gây đổ đau ḷng. Đài Cần Thơ bị nội ứng trước đó, khoảng một giờ, viên giám đốc đài bị uy hiếp, thay v́ phát thanh cuốn băng của Thiếu Tướng Nam trước, chúng thay cuốn băng có lời kêu gọi của Thiếu Tá Cộng Sản Hoàng Văn Thạch. Khoảng mười phút sau, đài mới phát thanh cuốn băng của Tướng Nam. Muộn màng rồi. Không c̣ n níu kéo được sự tin tưởng nơi dân chúng và binh sĩ được nữa. Hàng ngũ các đơn vị đă thưa thớt lại càng thêm thưa thớt. Bây giờ 7 giờ 30 tối ngày 30 tháng 4, Hưng gọi tôi lên văn pḥng làm việc. Đây là giờ phút nghiêm trọng nhất, không có ai hiện diện hết. Sau khi kể cho tôi nghe hết sự đổ vỡ từ trưa đến giờ phút đó, Hưng nhấn mạnh: "Hoàng, em đă hiểu sự thất bại do các nguyên nhân sau đây: Vị Ưại Tá không tuân lệnh, nên giờ chót không điều động quân về các vị trí chiến lược, trù liệu theo kế hoạch. Việc níu kéo sự tin tưởng của dân chúng và binh sĩ không thành. Lời kêu gọi trễ tràng của Tướng Nam không có tiếng vang. Cũng như lời yêu cầu của dân chúng thị xă Cần Thợ Quắc đôi mắt sáng, Hưng nh́n tôi dằn giọng: "Em phải sống ở lại nuôi con." Tôi hoảng hốt: "Ḱa ḿnh, sao ḿnh đổi ư?" "Con chúng ta vô tội, anh không nỡ giết con." "Nhưng không thể để con sống với Cộng Sản. Em sẽ th ay ḿnh làm chuyện đó. Chỉ cần chích thuốc ngủ cực mạnh cho con. Chờ em một chút, chúng ta cùng chết một lúc." "Không thể được. Cha mẹ không thể giết con. Anh van ḿnh. Chịu nhục, cố sống. Ở lại thay anh, nuôi con trở thành người công chính. Phú quư vinh hoa địa vị hăy đề pḥng, những thứ đó dễ làm mờ ám lương tri. Nhớ, giang san tổ quốc là trọng đại hơn hết. Gắng chịu cúi ḷn, nhục nhă để nuôi con và cũng nuôi luôn ư chí để có ngày c̣n phục hận cho đất nước chúng tạ" "Nếu v́ con, ḿnh thương con, sao ḿnh không đi ngoại quốc?" Hưng đanh mặt lại, nghiêm khắc nh́n tôi trách móc: "Em là vợ anh. Em có thể nói được câu ấy sao?" Biết ḿnh vụng về, lỡ lời xúc phạm đến người, tôi vội vàng tạ lỗi: "Xin ḿnh tha thứ. Chẳng qua v́ quá thương ḿnh nên em mới nói thế." Giọng Hưng thật nghiêm trang mà cũng thật trầm tĩnh: "Nghe anh nói đây. Người ta trốn chạy được. Chớ anh không gao giờ trốn chạy. Mấy ngàn binh sĩ dưới tay, hồi nào sinh tử có nhau, giờ bỏ mặc họ t́m sống riêng ḿnh sao? Anh cũng không đầu hàng. Bây giờ th́ rút cũng không kịp nữa, v́ vào mật khu mà không có nguồn tiếp liệu vũ khí, đạn dược, lương thực th́ không cầm cự được lâu. Đă muộn rồi. Việt Cộng đang kéo vào đừng để anh không dằn được nổ súng vào đầu chúng, th́ gây thiệt hại cho dân chúng và anh em binh sĩ. Anh không muốn thấy bóng dáng một tên Việt Cộng nào." Tôi phát run lên hỏi: "Nhưng ḿnh ơi, c̣n em? em phải làm ǵ trong lúc này?" Nắm chặt tay tôi, Hưng nói: "Vợ chồng t́nh nghĩa bao nhiêu lâu, anh hiểu em và em hiểu anh. Em tuy chỉ là con cá nhỏ nhưng biết man g ư chí ḱnh ngư. Gắng chịu nhục. Dù phải chịu trăm ngàn sự nhục nhă để nuôi con, để phục hận cho quê hương. Cải trang, cải dạng, len lỏi mà sống. Anh tin em. V́ anh, v́ con, v́ nợ nước, t́nh nhà, em có thể chịu đựng nổi! Nghe lời anh đi. Anh van ḿnh, anh van ḿnh." Tôi không sao từ chối được trước ánh mắt van nài, trước những lời tha thiết ấy: "Vâng, em xin nghe lời ḿnh." Hưng sợ tôi đổi ư, tiếp lời thúc giục: "Em hứa với anh đi. Hứa một lời đi." "Em xin hứa. Em xin hứa ḿnh ơi. Nhưng xin cho em hai điều kiện. Nếu Cộng Sản bắt em phải sống xa con, nếu giặc Cộng làm nhục em, lúc ấy em có quyền tự sát theo ḿnh chứ?" Hưng suy nghĩ giây lâu, gật đầu đồng ư, và ra lệnh cho tôi: "Em mời má và đem các con lên lầu gặp anh." Tôi quay đi. Ánh mắt bỗng chợt đập vào lá cờ vẫn dựng ở góc pḥng. Tôi vội vàng đem cờ đến bên người. Tôi nói: "Bao nhiêu năm chiến đấu để bảo vệ tổ quốc. Bây giờ ḿnh hăy giữ nó." Chúng tôi nh́n nhau cảm thông. Hưng ôm lá cờ, áp vào mặt, đôi mắt Hưng chợt ướt. Sau cùng Hưng cũng rán đứng lên hối tôi: "Mau mời má và mấy đứa nhỏ lên." Khi mẹ tôi và các con lên văn pḥng, Hưng nói rơ cho mẹ tôi hiểu v́ sao người phải chết và tôi phải sống. Vâng lệnh Hưng, tôi mời tất cả sĩ quan binh sĩ c̣n tụ họp dưới nhà lên văn pḥng. Mọi người đứng xếp hàng nghiêm trang và vô cùng cảm động. Giờ phút từ biệt sanh ly giữa những người từng bao ngày sống chết bên nhau. Hưng dơng dạc nói: "Tôi không bỏ các anh và đưa vợ con trốn sang ngoại quốc. Như các anh đă biết, cuộc hành quân chưa chi đă bị gẫy đổ nửa chừng. Tôi không phản công vào phút chót là v́ dân chúng. Tôi không muốn Việt Cộng pháo kích bừa băi, biến Cần Thơ thành An Lộc thứ hai. Tôi cũng không chịu nhục đầu hàng. Các anh đă từng cộng tác với tôi, những lúc các anh lầm lỗi, tôi rầy la. Rầy la không có nghĩa là ghét bỏ. Rầy la để mến thương nhau, để xây dựng nhau. Mặc dầu đất nước ta bị bán đứng, bị dâng cho Cộng Sản, nhưng các anh không trực tiếp chi .u tội với quốc dân. Chính những người trực tiếp nắm vận mệnh các anh, mới chính là những kẻ trọng tội. Xin các anh tha thứ cho tôi những lỗi lầm, nếu có. Tôi bằng ḷng chọn cái chết. Tướng mà không giữ được nước, không bảo vệ được thành, th́ phải chết theo thành, theo nước, chớ không thể bỏ dân, bỏ nước, trốn chạy, cầu an. Tôi chết rồi, các anh hăy về với gia đ́nh, vợ con. Nhớ rơ lời tôi căn dặn: Đừng bao giờ để bi. Cộng Sản tập trung các anh, dù tập trung dưới bất cứ h́nh thức nào. Tôi có lời chào vĩnh biệt các anh." Tướng Hưng đưa tay chào và bắt tay từng người một. Mọi người đều khóc. Đến bên Thiếu Tá Phương, Trung Úy Nghĩa, Hưng gởi gấm: "Xin giúp đỡ giùm vợ con tôi. Vĩnh biệt tất cả." Mọi người đều đứng yên không ai nói lên được lời nào. Mẹ tôi nhào lại ôm chầm lấy người, xin được chết theo. Hưng an ủi mẹ tôi. Yêu cầu mẹ tôi cố gắng chăm lo cho cháu ngoại. Hưng ra lệnh cho tất cả mọi người phải ra ngoài. Không ai chịu đi. Hưng phải sô từng người ra cửa. Tôi van xin: "Ḿnh cho em ở lại chứng kiến ḿnh chết." Người từ chối. Nghĩa hoảng sợ bỏ chạy. Hưng quay vào văn pḥng đóng chật cửa lại. Tôi gọi giật Nghĩa: "Nghĩa trở lại với tôi." Tôi bảo Giêng t́m dao nạy cửa. Giêng bỏ chạy như bay. Nghĩa trở lên, đứng trước cửa chờ đợi. Có tiếng súng nổ. Tiếng nổ nghe chát chúa. Tôi đưa tay xem đồng hồ: 8 giờ 45 phút tối ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ngày kết liễu cuộc đời của chúng tôi. Lê Văn Hưng, anh đă chết. Giêng run run lấy dao nạy cửa. Cửa bật ra. Nghĩa lách ḿnh nhường tôi chạy vào pḥng trước. Hưng ngả người nằm trên, nửa người nằm dưới, hai cánh tay dang ra, cong lên và giật mạnh, toàn thân run rảy từng cơn. Đôi mắt Hưng mở to căm hờn. Miệng Hưng há ra, đôi môi mấp máy. Tôi ôm chầm lấy Hưng hỏi: "Ḿnh, ḿnh ơi! Ḿnh c̣n lời ǵ dặn ḍ em nữa không?" Hưng không c̣n trả lời được tiếng nào. Nghĩa gào lên nức nở: "Thiếu Tướng! Trời ơi, Thiếu Tướng!" Giêng chạy vào phu. Nghĩa đỡ lưng và chân, tôi đỡ đầu Hưng, đặt nằm ngay ngắn trên giường. Máu tim nhuộm thắm áo trận, ướt đỏ cả tấm drap trắng. Tôi đưa tay vuốt mắt cho người. Nghĩa vẫn gào khóc: "Thiếu Tướng! Thiếu Tướng ơi!" Tôi bảo Giêng: "Nói Ḥa đưa Hải, Hà, Quốc lên nh́n xác ba lần cuối. Dặn Phương cho Khiết, Hoàng giữ ở cầu thang, bất cứ giá nào chũng phải ngăn chận Việt Cộng." Tôi đi t́m đầu đạn và đuôi đạn. C̣n khẩu súng, lạ lùng thay không biết khẩu súng ở đâu. Đến lúc tắm rửa người, thay drap dấy máu, tôi mới hiểu. Trước khi hồn lià xác, với ư chí cuối cùng, người c̣n b́nh tĩnh nhét khẩu súng, dấu dưới nệm. Có lẽ người sợ tôi quá xúc dộng, quên lời hứa, tự sát theo. Bé Hải lúc ấy năm tuổi, ôm hai chân ba, khóc than, kể lể thảm thiết. Bé Hà hai tuổi, thơ ngây ôm chai sữa, lên nằm trên bụng ba, bé mở tṛn đôi mắt to, ngạc nhiên không thấy ba đưa tay bế bé như mọi khi. Nghĩa điện thoại khắp nơi t́m Thiếu Tướng Nam, không thấy trả lời. Tôi vội vă mở đặc lịnh truyền tin, lên máy gọi liên lạc với Thiếu Tướng. Lúc ra máy, chỉnh tần số, tôi chỉ nghe những giọng nói rặc mùi Cộng Sản trên các tần số thuộc đơn vị của chúng ta. Lũ Việt cộng, ngày 30 tháng 4, tràn vào nhà. Phương cương quyết chận chúng ở cầu thang. Chín giờ rưỡi, 30 tháng 4, chuông điện thoại reo vang: "Alô, Alô, ai đây?" "Dạ thưa chị đó à? Hồ Ngọc Cẩn đây." Tôi bàng hoàng: "Anh Cẩn! Có chuyện chi cần không?" Tôi cố gắng giữ giọng nói cho b́nh thường, để Cẩn không nhận biết sự việc xảy ra. Trong điện thoại, về phía Cẩn, tôi có nghe tiếng súng lớn nhỏ thi nhau nổ ầm ầm. Cẩn hỏi: "Thiếu Tướng đâu chị? Cho tôi gặp ông một chút." Tôi lúng túng vài giây: "Ông đang điều động quân ngoài kia." "Chị chạy ra tŕnh Thiếu Tướng, tôi cần gặp. Trung Úy Nghĩa đâu chị?" "Nghĩa đang ở bên cạnh Thiếu Tướng. Cẩn chờ một chút nhé." Tôi áp chặt ống điện thoại vào ngực. Mím môi, nh́n xác Hưng rồi nh́n sang Nghĩa tôi hỏi: "Đại Tá Cẩn đ̣i gặp Thiếu Tướng, làm sao bây giờ Nghĩa?" Nghĩa lúng túng: "Cô nói Thiếu Tướng chết rồi." "Không thể nói như vậy được. Đại Tá Cẩn đang cự chiến với Việt Cộng." Trí óc tôi chợt lóe sáng phi thường. Tôi muốn Cẩn chiến đấu anh hùng. Sống anh hùng. Chết anh hùng. Tôi đưa máy lên giọng quyết liệt: "Thiếu Tướng không thể vào được. Cẩn cần ǵ cứ nói. T́nh h́nh ở Chương Thiện ra sao? Anh c̣n đủ sức chiến đấu không? Tinh thần binh sĩ thế nào? Địch ra sao?" "Tụi nó dần tụi tui quá. Tinh thần anh em vẫn cao. Chị hỏi Thiếu Tướng c̣n giữ y lịnh không?" "Cẩn vui ḷng chờ chút." Tôi lại áp chặt ống điện thoại vào ngực. Cắn chặt môi suy nghĩ. Tôi hiểu lời Cẩn hỏi. Trong tích tắc tôi biết khó cứu văn t́nh thế. Nhưng tôi muốn Hồ Ngọc Cẩn phải luôn hiên ngang hào hùng. Tôi quyết định: "Alô. Cẩn nghe đây: Lịnh Thiếu Tướng. Ông hỏi Cẩn có sẵn sàng tử chiến?" Cẩn đáp thật nhanh; "Lúc nào cũng sẵn sang, chớ chị!" "Tốt lắm, vậy th́ y lịnh ." "Dạ, cám ơn chị." Tôi buông máy gục xuống bên xác Hưng. Nước mắt trào ra, tôi kêu nho nhỏ: "Vĩnh biệt Cẩn. Vĩnh biệt Cẩn!" "Anh Cẩn ơi, hồn linh anh có phảng phất đâu đay, khi tôi ngồi viết lại những ḍng này, nước mắt rơi trên giấy, Anh có biết cho rằng trả lời điện thoại với anh rồi, tôi đau khổ tột cùng không? Tha thứ cho tôi!" Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn đă chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, anh đă hiên ngang hào hùng đến giờ phút chót của cuộc đời. Hiểu rơ Hưng, hiểu rơ tôi, bên kia thế giới không thù hận, chắc anh hiểu rơ tâm trạng của tôi lúc bấy giờ, hẳn anh tha thứ cho tôi?" Kính thưa toàn thể quư vị thuộc thân bằng quyến thuộc của Đại Tá Cẩn. Kính thưa quư vị đă đọc những gịng chữ này. Xin quư vị chớ trách tôi sao dám quyết định. Ngộ biến tùng quyền. Tướng Hưng đă chết. Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam chưa liên lạc được. Vợ người lính nghĩa quân trưởng đồn, khi Việt Cộng tấn công, chồng chị bị tử thương, chị đă thay chồng phản công ác liệt. Tôi không thể để một người như Hồ Ngọc Cẩn đưa tay đầu hàng, hạ ḿnh trước Việt Cộng vào dinh tỉnh trưởng Chương Thiện. Mười một giờ đêm ngày 30 tháng 4, 1975. Điện thoại lại reo. Lần này, chính giọng của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam: "Alô, chi. Hưng!" Tôi vừa khóc, vừa đáp lời Thiếu Tướng: "Thưa Thiếu Tướng..." Giọng Tướng Nam buồn bă u uất: "Tôi biết rồi, chi. Hưng. tôi chia buồn với chị, nghe chi. Hưng." tôi vẫn nức nở: "Thiếu Tướng nghĩ sao về kế hoạch đă găy đổ?" "Hưng đă nói với chị nghe hết rồi hả? Đành vậy thôi. Không phải lỗi chúng ta hèn nhát hay bỏ cuộc. Sự sụp đổ không cứu văn được v́ lệnh hành quân không được Đại Tá...thi hành, phóng đồ và lệnh không tới tay các đơn vị trưởng, lời yêu cầu của dân chúng, lời kêu gọi của tôi quá muộn màng, không hiệu quả, khó cứu văn nổi t́nh h́nh." Nói đến đây, Thiếu Tướng Nam hỏi tôi: "Chị biết vụ đài phát thanh bị nội ứng ch ứ?" "Thưa biết. Hưng cũng bảo tôi như Thiếu Tướng đă vậy. Bây giờ Thiếu Tướng định liệu lẽ nào, có định phản công không?" "Chị quên c̣n dân chúng sao? Cộng Sản coi rẻ mạng dân, c̣n ḿnh th́...Ưàng chị thế nào?" "Thưa Thiếu Tướng, chúng nó đă tràn đầy dưới nhà. Có vài tên định nhào lên, nhưng bi. Giêng cương quyết đuổi xuống. Hiện chúng đang thu dọn tài sản. "C̣n mấy chú đâu hết?" "Chỉ có Nghĩa và vài ba người lính ở lại. C̣n tất cả đă bỏ đi hết. Hưng đă chết rồi, tôi không màng đến tài sản. Miễn là chúng đừng đụng đến xác Hưng." "Chị tẩm liệm Hưng chưa?" "Thưa chưa. Vừa tắm rửa, thay quần áo xong th́ Thiếu Tướng gọi tới." "Chị nên tẩm liệm Hưng ngay đi. Tôi sợ không c̣n kịp. chúng nó sẽ không để yên." "Thiếu Tướng c̣n dạy thêm điều ǵ không? Chẳng lẽ Thiếu Tướng chịu đầu hàng thật sao?" Người thở dài trong máy. Người nói những lời mà đến chết tôi cũng sẽ không quên: "Số phận Việt Nam khốn nạn thế đó, chi. Hưng ơi! Tôi và Hưng đă sắp đặt tỉ mỉ, hoàn tất kế hoạch xong xuôi, c̣n bị phản bội giờ chót." Người chép miệng thở dài: "Thôi chi. Hưng ơi." Bỗng giọng người trầm xuống, ngậm ngùi: "Hưng chết rồi, chắc tôi cũng chết! Chúng tôi làm Tướng mà không giữ được nước th́ phải chết theo nước." Giọng người b́nh tĩnh và rắn rỏi: "Cố gắng can đảm lên nhé chi. Hưng. chị phải sống v́ mấy đứa nhỏ. Đêm nay có ǵ nguy cấp, nhớ gọi tôi. Nếu gọi không được, dặn Nghĩa gọi Thụy, lấy mật mă mới." "Dạ, cám ơn Thiếu Tướng." Nói chuyện với Thiếu Tướng xong, tôi bước ra lan can nh́n xuống. Ở dưới sân, sĩ quan và lính tráng đă đi hết. Trừ có Nghĩa c̣n ở lại. Cổng rào bỏ ngỏ. Gío thổi đong đưa cánh cửa rít lên những tiếng kẽo kẹt bi ai. Mảnh trăng cuối tuần 19 tháng 3 âm lịch chênh chếch soi, vẻ ảm đạm thê lương như xót thương cho số phận Việt Nam Cộng Ḥa, cho tṛ đời bể dâu hưng phế. Viết đến đây, tôi nhớ lại từng lời của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, của Đại Tá Tỉnh Trưởng tỉnh Chương thiện Hồ Ngọc Cẩn. Trọn đời tôi, làm sao tôi có thể quên giọng nói gấp rút của anh Cẩn, giọng trầm buồn của Tướng Nam. Bảy giờ sáng ngày 1 tháng 5, năm 1975. Vừa tụng dứt đoạn kinh Sám Tỉnh Thế trong nghi thức cầu siêu cho Hưng, tôi nghe có tiếng nấc sau lưng. Quay lại, chính là Trung Tá Tùng, bác sĩ trưởng Quân Y Viện Phan Thanh Giản, Cần Thợ Ông đến thăm Hưng lần cuối. Ông cho biết phải trở lại Quân Y Viện ngay v́ Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam đă tự sát, xác c̣n nằm tại Quân Y Viện. Tướng Nam đă bắn vào thái dương, lúc 6 giờ sáng ngày 1 tháng 5, 1975. cho đến chết, mắt Tướng Nam vẫn mở trừng trừng, uất hận, miệng người há hốc, đớn đau. Sau cuộc điện đàm với người, tôi đă linh cảm, biết trước chuyện ǵ sẽ xảy ra. Nhưng khi nghe bác sĩ Tùng báo tin, tôi xúc động vô cùng, tôi quỳ xuống, hướng về Quân Y Viện, nơi Tướng Nam c̣n nằm đó, cầu nguyện: Xin Thiếu Tướng tha thứ. Tôi không d ám bỏ xác Hưng để đến vuốt mắt Thiếu Tướng và lo việc tẩm liệm cho Thiếu Tướng. Bây giờ linh hồn của Thiếu Tướng đă gặp Hưng, xin linh thiêng pḥ hộ cho mẹ con tôi thoát khỏi tay Cộng Sản. Xin thương xót cho quê hương, cho dân tộc chúng ta. Xin thương xót cho toàn thể anh em binh sĩ. Trung Úy Nghĩa thay tôi đến viếng xác người. Trung Úy Thành, vị ân nhân can đảm đặc biệt, đến với tôi trong giờ phút nguy nan đó. Thành đă mời được Trung Tá Bia đến tẩm liệm cho Hưng. Những vị ân nhân trong cơn biến loạn ấy, trọn đời tôi xin ghi khắc ơn sâu. Tám giờ sáng ngày 1 tháng 5, 1975, các sĩ quan quân đoàn, mặc thường phục, đến viếng xác Hưng. Mầu nhiệm thay, khi gặp lại những cộng sự viên cũ, trong thoáng chốc, mắt Hưng hé mở, nh́n lên. Và từ trong đôi mắt người chết, có hai gịng lệ chảy. Mặt người chợt đỏ bừng lên. Người khóc cho quê hương đất nước bắt đầu đắm ch́m trong điêu linh. Người khóc cho đám tàn quân khốn khổ. Cho lúc đến chết, hai Tướng Nam và Hưng chỉ phân tách nguyên nhân thất bại, làm hỏng kế hoạch của hai người. Chớ không ai lên tiếng nặng lời trách móc vi. Đại Tá kia. Xin quư vị hiểu rơ giùm tôi. Tôi tôn trọng danh dự của hai ông, vợ con và gia đ́nh hai ông. Trong hoàn cảnh căng thẳng của đất nước, khi ḷng người mất niềm tin, hai ông cũng như nhiều người khác, thật sự đáng thương hơn đáng trách. Không hiểu hai ông có đi thoát, hay bị bắt ở lại. Vận nước ngàn cân treo sợi tóc, một vài người dù đánh đổi cả vận mệnh cũng không nâng đỡ nổi ṭa nhà Việt Nam đang sụp đổ tang thương. Nhưng, một ngày chúng ta c̣n mang trong người ḍng máu của dân tộc Lạc Hồng, c̣n hít thở được khí trời, là một ngày chúng ta c̣n nợ nần quê hương. Đó là món nợ thiêng liêng và cao quư mà ngôn từ loài người chưa thể diễn tả được sát nghĩa, và thật đúng ư. Sao chúng ta không noi gương oanh liệt của tổ tiên, của cha ông, nối tiếp ư chí bất khuất của tiền nhân, để trang trải món nợ ân t́nh đó ? Sao chúng ta cứ lo chê bai, công kích, hăm hại, đạp chà nhau, để rồi vô t́nh làm lợi cho bọn cướp nươc Cộng Sản? Đọc những ǵ tôi kể ở đoạn trên, những vị từng hỏi hay mỉa mai tôi, đă hiểu tất cả sự thật v́ sao Tướng Nam và Tướng Hưng đă phải tự sát để bảo tồn tiết tháo. Không ai đem việc thành bại luận anh hùng. Cũng chớ bao giờ lấy tâm địa tiểu nhân để đo ḷng người quân tử. Chúng ta, những người c̣n sống, những người Việt Nam ở trong nước hay lưu vong khắp bốn phương trời, chúng ta phải tự nêu lên câu hỏi: "Chúng ta đă làm được ǵ cho đừng hổ thẹn với những người đă nằm xuống? Họ đă nằm xuống không phải là v́ họ hèn nhát! Họ đă nằm xuống là v́ muốn bảo toàn sâu chữ mà họ từng mang trên đầu: Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm. Nếu chưa làm được ǵ cho quê hương, xin hăy thận trọng lời phê phán vô ư thức. Đừng vô t́nh thành tàn nhẫn sỉ nhục những người dám chết cho tổ quốc. Bà Lê Văn Hưng ( Nhũ danh Phạm Thị Kim Hoàng ) |
| Tự Do Dân Chủ thực sự là món quà hết sức quí giá mà thượng đế sẽ ban cho loài người thông minh và bác ái , phải v́ hạnh phúc mọi người không phân biệt . Tự Do Dân Chủ Thực Sự sẽ cũng không đến với dân tộc Việt Nam ta nếu chúng ta c̣n quá nhiều tư tưởng độc tài độc đoán , quá ích kỹ tham danh cầu lợi chỉ nghĩ đến vật chất nhiều hơn mà muốn băo vệ chúng nó (danh lợi) măi. Nên nhớ là cái hư danh chỉ tạm thời rồi sẽ bị người đời phỉ nhổ , c̣n vật chất phi nghĩa sẽ không bền vững với thời gian , chỉ có ḷng trung thành tha thiết với quê hương là mong được góp phần cho tự do hạnh phúc mọi người( nó như là sự hấp dẫn tự nhiên ??!!) mới tồn tại măi măi trong tâm khảm mọi người .( VN041 ) |
| Công An Vây Chặt, Tra Vấn Các Nhà Dân Chủ Việt Báo Thứ Sáu, 5/4/2007, 12:30:00 AM (Hà Nội - VNN) - Vào khoảng 2 giờ chiều ngày 1/5/07, công an Hà Nội đă vây chặt tư gia của nhà báo Nguyễn Khắc Toàn, Phó Tổng Biên Tập tập san Tự Do Dân Chủ. Các lối vào nhà đều bị công an đóng chốt. Tuy nhiên, đến khoảng 6 giờ chiều cùng ngày, công an đă rút đi. Công an CSVN cũng đă vây nhà và bám sát Chị Dương Thị Xuân, thư kư tập san Tự Do Dân Chủ mỗi khi chị ra khỏi nhà. Bám chặt chị Dương thị Xuân và bao vây tư gia nhà báo Nguyễn Khắc Toàn là dấu hiệu đáng quan tâm về chủ trương đàn áp dân chủ của nhà cầm quyền CSVN. Ngoài ra cũng có tin cho hay, từ 7giờ30 sáng hôm 27/4 tuần qua, Thượng Toạ Thích Thiện Minh đă bị công an CSVN bắt giữ để tra vấn về nhiều vấn đề, trong đó có liên quan đến hội Cựu Tù Nhân Chính Trị và Tôn giáo. Xem ra, trước ngày tiến hành cuộc bầu cử Quốc Hội 20 tháng 5, nhà cầm quyền CSVN ra tay bao vây, trấn áp các nhà dân chủ để bảo đảm an toàn không có chuyện ǵ xảy ra. |
| Thư Gửi Ông Vơ Văn Kiệt Sau khi nghe phần phỏng vấn của ông với đài BBC vừa qua Đỗ Văn Phúc Thưa ông Vơ Văn Kiệt, Kính thưa quư đồng bào Việt Nam, Đang lúc mà nhà cầm quyền Cộng Sản VN ra sức đàn áp các phong trào đ̣i Dân Chủ, Tự Do và Dân Sinh mà đọc bài phỏng vấn của kư giả Xuân Hồng của đài BBC với ông Vơ Văn Kiệt mới đây th́ thất là mỉa mai, trớ trêu nếu không nói là khôi hài. Viêc nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đưa Linh Mục Nguyễn Văn Lư và Nguyễn Phong, Lê Thị Công Nhân và nhiều người đấu tranh cho dân chủ tự do ra toà, không qua diễn tŕnh lập án, không có luật sư biện hộ, và thậm tệ hơn, bit mịệng không cho nói trước ṭa, phải chăng là cách chứng minh sự mâu thuẫn về những điểm ông nói: "chính kiến khác nhau, ư kiến khác nhau là b́nh thường, và điều quan trọng là cần phải có đối thoại, nói chuyện với nhau một cách ṣng phẳng." ... "chính phủ không nên áp dụng "biện pháp hành chính đi đầu" với họ, trừ phi là " con người hoặc sự việc đó có nguy hại đối với đất nước, nhưng không được quy chụp người ta". Ông nhận xét rằng ”dân chủ tại Việt Nam đă có những bước phát triển tốt, nếu tính t́nh h́nh đổi mới từ đầu v́ người dân phê phán mạnh hơn các sai trái của các người cầm quyền. “ Tôi không rơ khi nói câu trên, ông đang ngủ hay thức. Nếu đang thức, th́ ông đang ở đâu? Thu ḿnh trong một vỏ ốc hay đang lặn sâu dưới đáy giếng khơi để hoàn toàn mù tịt về những ǵ đang hàng ngày xảy ra trên quê hương đau khổ của chúng ta? Ông nói "Tôi và một số không ít anh em khuyến khích là nên có đổi mới, khuyến khích có t́nh trạng tự ứng cử để cho các ứng viên có trách nhiệm … Một quốc hội có người tự ứng cử và được dân bầu lên một cách tự do sẽ tốt hơn quốc hội bây giờ" Thưa ông, việc tự do ứng cử và bầu cử không chỉ đơn giản là để nguời ứng viên có trách nhiệm, mà là sự thể hiện chế độ tự do, dân chủ mà chính ông Hồ Chí Minh đă nêu ra trong bản Tuyên cáo Độc Lập từ năm 1945 và sau này chính đảng CS đă nhiều lần lâp đi lập lại cũng như ghi vào hiến pháp của nhà nước CS. Chỉ tại các ông nói mà không chịu làm thôi. Chính ông, từng là thành viên Bộ Chính Trị, Thủ tướng chính phủ mà ông có bao giờ đặt vấn đề thi hành những điều này trong thời gian đương quyền của ông đâu? Từ đó, tôi thấy rất thâm thúy câu nói của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu: "Đừng nghe những ǵ CS nói; mà hăy nh́n kỹ những ǵ CS làm" Cái câu rất ngọt ngào mà ông nói sau đây: "Tổ quốc là của ḿnh, dân tộc là của ḿnh, quốc gia là của ḿnh, Việt Nam là của ḿnh, chứ không phải là của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả" Những năm tiền kháng chiến chống pháp, khi đảng CS chưa mạnh, chính ông Hồ Chí Minh cũng đă nói tương tự. Do đó, ông ta mới lập ra Mặt Trận Việt Minh để quy dụ các thành phần yêu nước tham gia. Sau khi thắng lợi, ông Hồ đă thanh toán hết các thành phần không Cộng sản để thiết lập nhà nước chuyên chính vô sản mà bản chất và nội dung ra sao th́ ông cũng đă dư biết. Ông là đảng viên cao cấp, cầm đầu chính phủ th́ c̣n lạ ǵ câu : "Yêu nước là yêu Chủ nghĩa xă hội"? Trong nửa thế kỷ qua, hàng triệu người yêu nước mà không yêu CNXH đă bị đảng và nhà nước ông coi là kẻ thù không đội trời chung; bị giết sạch bằng trăm cách dă man, tù đày, cách ly, đối xử phân biệt không những với bản thân mà cả gia đ́nh gịng tộc người ta. Đảng CS của ông đă luôn khẳng định rằng: "Chỉ có đảng mới là tiền phong, yêu nước, vĩ đại, đỉnh cao trí tuệ loài người, lương tâm thời đại..." Nói chung, đảng CS của ông vơ vào hết những ǵ cao quư nhất và đổ vào những thành phần khác những ǵ tồi tệ, xấu xa nhất. Ông đă gia nhập đảng, sinh hoạt cho hết đời trong đảng, mặc nhiên ông đă thừa nhận quan điểm đó. Bây giờ vào cuối đời, ông nói ra điều ngược lại, ông có thấy xấu hổ và xót xa không, thưa ông? Hay ông cũng đang làm những điều mà người đi trước ông từng làm v́ nhu cầu chính trị của từng giai đoạn? Nếu ông v́ già cả, ngớ ngẩn mà quên th́ tôi xin nhắc: Sau khi chiến dịch Cải cách Ruộng đất do Hồ Chí Minh phát động thi hành từ 1953-1954, làm chết va điêu đứng hàng trăm ngàn người vô tội, oán than ngập trời. Ông Hồ Chí Minh đă nhỏ ra giọt nước mắt cá sấu để nhận sai lầm và đưa Trường Chinh ra làm con dê tế thần (Nhưng sau đó, Trường Chinh vẫn là Ủy viên Bộ Chính Trị, Chủ tịch Quốc Hội cho hết đời). Th́ ra, sau hơn 50 năm hiểu biết tường tận về chủ nghĩa và chế độ CS, chúng tôi chẳng để cho các ông lừa gạt nữa đâu. Chúng tôi hiểu rằng mỗi lần quư ông tuyên bố những điều chuyển biến về nhận thức, chẳng qua là v́ thời thế đă đổi thay bất lợi cho chế độ, mà các ông phải tạm hoà hoản để tiếp tục sống c̣n mà thôi. Nhưng trong bản chất, th́ các ông vẫn thế. Điều tôi nói không do thù ghét, định kiến hàm hồ mà có chứng minh cụ thể. Ví dụ như hiện nay, các ông tỏ ư muốn hoà hợp hoà giải với người Việt hải ngoại; nhưng trước mắt, quư ông vẫn tiếp tục đàn áp những người trong nước, mà đa số chính là con dân từ trong chế độ các ông mà ra. Họ chỉ có một “tội”. Đó là “tội” góp ư kiến đ̣i hỏi quyền sống căn bản của một con người, điều mà chính ông Kiệt cũng lên tiếng thừa nhận trong phần trả lời với BBC. Những năm mà ông c̣n ở đỉnh cao quyền lực là thời gian mà hơn hai trăm ngàn sĩ quan viên chức chính quyền miền Nam (cũng là những người yêu nước như hiện nay ông đă thừa nhận) đang bị giam cầm, khủng bố, tra tấn, giết hại trong hàng ngàn trại tập trung từ Nam ra Bắc. Đó cũng là thời điểm mà hàng trăm ngàn thuyền nhân chấp nhận hy sinh tính mạng để vuợt thoát t́m tự do, hơn một nửa số người đó đă bỏ ḿnh trên biển khơi một cách thương tâm. Tôi không tin rằng ông hoàn toàn không hay biết những thảm cảnh nói trên. Trời ơi, phải chi ngày đó mà ông đă có tư tưởng như ngày nay ông phát biểu với đài BBC (nếu quả đó là thật ḷng ông suy nghĩ) th́ hạnh phúc cho dân tộc biết bao nhiêu? Chắc rằng sẽ có nửa triệu trí thức miền Nam sẽ đem hết nhiêt t́nh mà xây dựng đất nước cho ngày nay dám sánh vai với Đại Hàn, Nhật Bản, Đài Loan, chứ đâu có nhục nhă nh́n trên bảng xếp hạng để thấy ḿnh đứng măi dưới tận cùng của sự nghèo đói, lạc hậu? Ông nói: ''Hơn 30 năm rồi, năm nay nữa là 32 năm, không có lư do ǵ giữa chúng ta với nhau không ḥa giải được. ''Kẻ thù của Việt Nam là Pháp trước đây, kẻ thù Việt Nam là Mỹ sau này, kẻ thù Việt Nam là Trung Quốc đánh biên giới phía bắc, chúng ta cũng khép lại quá khứ được, th́ tại sao chúng ta lại không khép lại quá khứ ấy mà lại cứ đố kỵ lẫn nhau.'' Thưa ông, có lẽ trong suốt thời gian đi kháng chiến, ông không có th́ giờ để học hỏi về lịch sử nước nhà củng như lịch sử thế giới. V́ thế, ông đă không hề biết đến những cuộc chiến rất tương tàn mà khi kết thúc, phe thắng trận đă tỏ ra khoan ái, độ lương với ođ61i phương ra sao. Các vua nhà Trần, nhà Lê, đă cư xử khoan hồng với binh sĩ Nguyên Mông và giặc Minh dù họ là ngoại xâm. Họ được cung cấp lương thực, thuyền bè để trở về quê quán. Cuộc nội chiến Hoa Kỳ kết thúc, binh sĩ miền Nam không hề bị trả thù bạc đăi. Nhnữg tử sĩ hai bên đều được chôn cất không có sự phân biệt. Sau thế chiến thứ 2, Hoa Kỳ và đồng minh chỉ đưa bọn thủ lănh Quốc Xă và Phát Xít ra toà án Quốc tế, nhưng lại lập tức bỏ tiền viện trợ tái thiết hai kẻ cựu thù Nhật và Đức để chỉ trong ṿng vài thập niên, hai nước này cũng hung mạnh ngang bằng Hoa Kỳ. C̣n các ông, thưa ông cựu ủy viên bộ Chính Trị Cộng sản Vơ Văn Kiệt, các ông th́ sao? Các ông có muốn chúng tôi nhắc lại những việc làm đáng nguyễn rủa của các ông nữa không? Thế th́ ai là kẻ đố kỵ trong trường hợp Việt Nam? Ông mất đi bốn trong số sáu người con. Tôi xin thành thật chia buồn cùng gia đ́nh ông. Nỗi đau mất mát của ông chẳng lẽ to lớn hơn nỗi đau mất mát của hàng triệu đồng bào Việt Nam khác mà căn nguyên là do cuộc chiến do phía bên ông khơi mào. Thôi cũng tạm coi đó là chuyện có gợi ra càng thêm đau xót mà không thể lấy lại sinh mạng đă mất đi. Chúng ta cùng một hoàn cảnh vậy. Tại sao các đồng chí của ông đang tiếp tục làm cho nỗi đau của đồng bào càng ngày càng lan rộng ra qua những hành vi trấn áp, cướp đọat để con dân ḿnh phải bán thân cho ngoại kiều? Thưa ông, Dù không một chút mảy may tin tưởng ở những người Cộng sản, tôi vẫn rán nuôi hy vọng vào chút mầm Thiện c̣n rơi rớt trong con người Việt Nam đang nắm quyền sẽ có dịp trổi dậy để nh́n thấy cái căn nguyên của mọi tội ác là chủ nghĩa CS mà chối bỏ nó để theo đuổi những lư tưởng cao quư hơn mới mong đem lại cho tổ quốc ngày mai tươi sang. Liệu có thể có một Lech Wałęsa hay một Yetsin nào cho nước Việt Nam hay không? Trân trọng kính chào ông Một người Việt Nam Yêu Nước |
| Chủ nghĩa Cộng sản trong mắt người Ba Lan (I) VANGViệt Hồng - Sưu tầm và chuyển ngữ Một khách hàng tới nhà máy sản suất xe ô tô: - Tôi có phiếu mua một chiếc ô tô Maluch (loại ô tô phổ thông dưới thời XHCN ở Ba Lan - người dịch), khi nào th́ tôi sẽ nhận được ô tô? - Thời hạn gần nhất là 10 năm nữa. - Buổi sáng hay buổi chiều? - Sáng hay chiều th́ khác ǵ nhau?! - Dạ, thưa…v́… bưu điện hẹn 10 năm nữa sẽ lắp điện thoại cho tôi vào buổi sáng ạ. *** Stalin nói chuyện với Truman - Truman: Nước chúng tôi thực sự có dân chủ v́ bất cứ lúc nào dân chúng cũng có thể đổ ra đường và hô vang: “Đả đảo Truman!” - Stalin: Ồ, nước chúng tôi cũng dân chủ như vậy mà. Bất cứ khi nào dân chúng muốn, họ đều có thể hét toáng lên: ”Đả đảo Truman!" *** Chủ nghĩa Xă hội, chủ nghĩa Tư bản và Chủ nghĩa Cộng sản hẹn gặp nhau. Chủ nghĩa Tư bản và Chủ nghĩa Cộng sản đến trước. Chờ măi mới thấy Chủ nghĩa Xă hội đến: - Xin lỗi 2 anh, tôi phải xếp hàng mua thịt – Chủ nghĩa xă hội hổn hển nói. - Ồ, xếp hàng là cái ǵ vậy? – Chủ nghĩa tư bản hỏi. - C̣n thịt nghĩa là ǵ? Chủ nghĩa cộng sản hỏi. *** Bẩy điều kỳ diệu của chế độ Xă Hội Chủ Nghĩa: 1/ Không có người thất nghiệp nhưng chẳng ai làm việc cả. 2/ Không làm việc nhưng vẫn hoàn thành kế hoạch sản xuất. 3/ Kế hoạch sản xuất hoàn thành mà chẳng có ǵ mua. 4/ Chẳng mua được ǵ mà người ta vẫn xếp hàng rồng rắn cả ngày. 5/ Chỗ nào cũng xếp hàng nhưng đất nước vẫn được đánh giá là ngày một phát triển. 6/ Đất nước phát triển nhưng không ai thấy hài ḷng. 7/ Không ai hài ḷng vậy mà lănh đạo vẫn giành được 100% sự “ủng hộ” trong các cuộc bầu cử. *** Brezniew đi thăm nước Mỹ, ông tới thăm một trường phổ thông cơ sở điển h́nh. Muốn kiểm tra tŕnh độ của học sinh Mỹ, ông hỏi một học sinh bất kỳ: - Eva và Adam là người nước nào? - Dạ thưa ngài, người Nga ạ. - Tại sao? - Brezniew không giấu được vẻ tự hào. - Dạ, thưa ngài v́ ở đó người ta không có đủ quần áo mà mặc và quả táo cũng phải ăn cắp ạ. *** Nixon hỏi Chúa Trời: - Thưa Chúa, khi nào th́ nước Mỹ chúng con hết người thất nghiệp? - 15 năm nữa, con à. - Vậy chắc con không sống được tới lúc đó. Brezniew hỏi Chúa Trời: - Thưa Chúa, khi nào th́ Liên Xô chúng con xây dựng xong CNXH? - Chắc ta không sống nổi đến lúc đó đâu, con ạ. *** Vào những năm 1958 - 1960, khi những người Do Thái ồ ạt di tản khỏi Nga, một người Do Thái bị công an gọi lên tra hỏi lư do tại sao lại bỏ Nga mà đi. - Ở nước Nga, anh có công việc tử tế, nhà cửa đàng hoàng. Anh c̣n thiếu cái ǵ nữa mà bỏ đi? - Dạ thưa ông, tôi cũng biết vậy nhưng vợ tôi muốn đi ạ. - Anh là đàn ông, chẳng nhẽ anh không dậy được vợ sao? - Dạ thưa ông, nhưng bố mẹ vợ tôi và họ hàng của cô ấy cũng muốn đi ạ. - Vậy hăy để cho họ đi c̣n ông phải ở lại mà xây dựng đất nước. - Nhưng thưa, trong nhà chỉ có ḿnh tôi là người Do Thái thôi. Nếu tôi không đi th́ vợ tôi và gia đ́nh sẽ không được đi theo ạ. *** Brezniew đi thăm một nông trang nuôi lợn. Ngày hôm sau những bức ảnh về hoạt động của đồng chí tại nông trang được đăng tải trên báo. Dưới bức ảnh người ta đọc thấy chú thích sau: “Đồng chí Brezniew chụp ảnh chung với đàn lợn. Brezniew đứng thứ 3 từ trái sang”. *** Ḍng người xếp hàng rồng rắn trước cửa hàng mua thực phẩm. Một người đàn ông tức giận chửi thề: - Mẹ kiếp, ai là người đă gây ra cảnh này? - Th́ Tổng bí thư Đảng CS của chúng ta chứ ai. – Một người đứng trong hàng trả lời. - Tôi sẽ giết chết thằng cha đó. Người đàn ông hầm hầm bỏ đi. Hơn một tiếng sau ông ta quay lại. Mọi người xúm vào hỏi han: - Thế nào ông, ông đă giết được Tổng bí thư chưa? - Chưa, th́ ra số người xếp hàng để vào giết Tổng bí thư c̣n đông hơn cả ở đây!!! *** Dưới thời Cộng sản, một nhóm những người đại diện cho công nhân Ba Lan sang thăm Mỹ. Họ tới thăm một nhà máy sản xuất ô tô. - Nhà máy này là của ai? – Công nhân Ba Lan hỏi công nhân Mỹ. - Của Ford. - Thế c̣n những chiếc xe đang đỗ ở ngoài băi kia? - Đó là xe ô tô của những công nhân làm việc tại đây. Một thời gian sau, đại diện cho công nhân Mỹ sang thăm Ba Lan. Họ cũng tới thăm một nhà máy sản xuất ô tô. - Nhà máy này là của ai? – Công nhân Mỹ hỏi - Nhà máy do công nhân chúng tôi làm chủ. - Thế chiếc xe đang đỗ ngoài kia là của ai? - Đó là xe của đồng chí Giám đốc. © DCVOnline |
| Tổ Quốc, 1.5.07- B́nh Luận Một đợt bách hại đang diễn ra, và lần này, trừ trường hợp Lm Nguyễn Văn Lư, các nạn nhân đều là những người lớn lên, thậm chí sinh ra, sau 1975. Lần lượt Nguyễn Phong, Nguyễn B́nh Thành, Trần Thị Lệ Hằng, Hoàng Thị Anh Đào, Hồng Trung, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Lê Quốc Quân, Trần Khải Thanh Thủy bị bỏ tù. Trương Quốc Tuấn, Lê Trí Tuệ đào thoát sang Campuchiạ Bạch Ngọc Dương, Trần Văn Ḥa bị truy nă. Đỗ Nam Hải phải cúi đầu khuất phục để được yên thân, như Vương Quốc Hoài và nhóm Thanh Niên Dân Chủ Sơn Hà, và như số phận của mọi người Việt hiện nay: phải chọn lựa giữa ngậm miệng hoặc vào tù, trừ khi mở miệng để nói nịnh và nói leo . Sự tàn nhẫn đă đặc biệt thể hiện trong trường hợp Trần Khải Thanh Thủy, một người đàn bà đang mắc bệnh lao và có hai con nhỏ. Chính quyền CS cũng đă chà đạp trắng trợn luật pháp của chính ḿnh, đă tự đặt ra ngoài ṿng pháp luật, khi bắt giam Lê Thị Công Nhân, Lê Quốc Quân và Nguyễn Văn Đài; cả ba đều là luật sư hiểu rơ và tôn trọng pháp luật. Và cũng không thể quên Lê Nguyên Sang, Huỳnh Trung Đạo và nhiều người khác. Những người này không bạo động cũng không kêu gọi bạo loạn, họ đă chỉ có tội muốn thay đổi hướng đi của đất nước. Họ là những người rất hiếm hoi c̣n quan tâm tới đất nước. Họ hoàn toàn vô tội và đáng lẽ c̣n phải được khuyến khích, nhưng họ đă bị bách hại chỉ v́ họ là những cái đầu ít ỏi dám ngẩng lên giữa hàng triệu cái đầu cúi xuống. Họ đă nói những điều mà đa số thế hệ trẻ hôm nay muốn nói nhưng không dám nóị Họ nghĩ đúng và nói đúng, nhưng đúng hay sai không phải là vấn đề, vấn đề là không được bịt miệng tuổi trẻ v́ họ sẽ thừa hưởng đất nước này, chính họ chứ không phải là những người đang cầm quyền sẽ phải gánh chịu hậu quả của những ǵ được quyết định và thực hiện hôm naỵ Trên thực tế họ đă gánh chịu một cách đau đớn: xă hội bất công và sa đọa, bóc lột và ức hiếp hàng ngày, trường học không c̣n chuẩn bị cho tương lai, một căn nhà trở thành một giấc mơ hoàn toàn ngoài tầm tay ngay cả với những thanh niên ưu tú nhất. Và họ không được quyền kêu đaụ Xót thương thay cho thế hệ VN hôm naỵ Và đáng giận thay những người kiến thức và tầm nh́n chẳng bằng ai nhưng lại tự cho ḿnh độc quyền suy nghĩ thay cho cả một dân tộc 85 triệu người . Ban biên tập A'nh Du*o*ng |
| Kỷ niệm không quên về Buổi gặp Em giữa Hà Nội Lê dân vẫn sống trong hầm tai vạ Thị phố đông người cúi mặt làm ngơ Công mẹ cha nuôi một đời khổ cực NHÂN tố nào xui khiến Chị vấn, than ? Tôi gặp Chị ngày đầu xuân Hà-Nội Dáng liễu mềm giọng nói khẽ êm nhung Mắt đen buồn vời vợi cơi mông lung Khi nhắc đến người dân cùng khốn khổ Người Tri-Thức không cam làm chó nhỏ Ngục tù nào ngăn nổi bước chân đi Lấy quyền người soi rọi cơi âm-ty Dù thân Chị rơi vào tay ngạ-quỷ Trên chuyến bay tôi trở về nước Mỹ Lời Chị c̣n vang động măi bên tai: " LÀ TRÍ THỨC KHÔNG SỐNG HÈN SỐNG NHỤC CƠM ÁO GIÀU SANG ĐÂU ĐỔI ĐƯỢC TƯƠNG LAI "...!!! Nguyễn Hà Tịnh Thành phố PORTLAND Tiểu bang OREGON – HOA KỲ . |
| Công Nhân ơi, em là ngôi sao sáng ' Quyết một ḷng v́ dân tộc tự do !! Tuy thân gái đào thơ liễu yếu , Vẫn hiên ngang , em quyết chí kiên cường , Không sờn ḷng trước tội tù nghịch cảnh . Dù đối đầu với ác đảng độc quyền . Bao người khác phải nức ḷng cảm phục !!! ( Tam Tiếng ) |
| Re: CSVN Đưa Tượng Ông Hồ Vào Thờ Ngang Đức Thánh Trần... #5 Sư Đoàn 22 Joined: 2006/10/14 From Posts: 137 THÁNH NHÂN TRẦN HƯNG ĐẠO THƯƠNG DÂN YÊU NƯỚC VÀ CON NGƯỜI GIAN MANH QUỈ QUYỆT BUÔN DÂN BÁN NƯỚC HỒ CHÍ MINH Trực Ngôn Chu chi Nam (Trích từ Diễn Đàn Dân Chủ) „Viết để nhớ ơn Thầy Bu“ Dân và lịch sử không bao giờ lầm, nhất là về lâu dài. Ai có công th́ được họ kính trọng, tôn thờ, nhiều khi được coi như thánh nhân, và họ tự làm giỗ để tưởng nhớ hàng năm. Ai có tội th́ bị dân và lịch sử phỉ nhổ ngàn đời. Những bạo chúa thường bắt dân ca tụng, đúc tượng để thờ. Nhưng khi bạo chúa bị hạ bệ hay chế độ của họ bị sụp đổ, th́ dân tự hạ h́nh, vứt tượng họ xuống đất. Điển h́nh là dân Việt từ hơn 700 năm nay đă tự động tôn Trần Hưng Đạo lên làm thánh nhân và hàng năm tự động làm lễ để tưởng nhớ công đức, ghi ơn ngài. Ngược lại những bạo chúa như Staline và Sadam Hussein mà chúng ta đă có dịp thấy phản ứng phẫn nộ của dân trên truyền h́nh, khi chế độ cộng sản Liên Sô sụp đổ, khi Sadam Hussein bị hạ bệ. Người ta có thể nói Staline là người đă được các chính quyền và đảng cộng sản trên toàn thế giới tôn sùng nhiều nhất ; nhưng rồi hành động đồ tể của ông, một trong những kẻ giết người đứng đầu thế giới, cũng đă bị phơi bày và kết án.Sau khi đồ tể bị hạ bệ, không phải chỉ ḿnh dân Nga kết án, mà cả thế giới phỉ nhổ. Sadam Hussein của Irak cũng vậy ! Chỉ giờ trước giờ sau, khi bạo chúa chạy trốn, th́ dân Irak đă vứt h́nh, đạp tượng ông xuống đất. Ngày hôm nay, chế độ bạo tàn cộng sản do Hồ chí Minh lập ra c̣n tồn tại ở Việt Nam, bắt dân Việt phải tôn thờ Hồ chí Minh. Nhưng ai cũng biết, nếu một ngày gần đây, chế độ này không c̣n nữa, th́ người dân sẽ lập tức vứt h́nh, đạp tượng họ Hồ xuống đất. Ngay hiện tại người dân Việt đă phỉ nhổ Hồ chí Minh và chế độ qua những câu thơ, câu vè truyền khẩu. Có lẽ chưa bao giờ nước ta lại có một nền văn chương truyền khẩu chửi chế độ phong phú như ngày hôm nay ! Thật vậy, đức Trần hưng Đạo quả thật là một vị thánh nhân thương dân, yêu nước, tài đức, văn vơ kiêm toàn. « Hưng đạo vương là một người danh tướng đệ nhất, đánh giặc Nguyên có công , được phong làm Thái sư, Thượng phụ, Thượng quốc công, B́nh bắc đại nguyên súy, Hưng đạo đại vương....... Hưng đạo đại vương thực là hết ḷng với vua, với nước, tuy rằng có quyền uy lừng lẫy, mà vẫn giữ chức phận làm tôi, không làm điều ǵ kiêu ngạo. Đang khi quân Nguyên quấy nhiễu, ngài cầm binh quyền, Thánh tông, Nhân tông cho ngài được chuyên quyền phong tước : trừ ra từ tước hầu trở xuống, cho ngài được phong trước rồi mới tâu sau. Thế mà ngài không dám tự tiện phong thưởng cho ai cả ; phàm những nhà giàu mà ngài quyên tiền gạo để cấp cho quân ăn, ngài chỉ phong cho làm giả lang tướng mà thôi, nghĩa là tướng cho vay lương. Ngài cẩn thận như thế và ở với ai cũng công chính, cho nên đến khi ngài mất, từ vua cho chí bách tính ai cũng thương tiếc. Nhân dân nhiều nơi lập đền thờ phụng để ghi nhớ công đức của ngài. » ( Trần trọng Kim - Việt Nam Sử Lược - trang 160+161 - Nhà xuất bản Tân việt - Sài g̣n). Trần hưng Đạo tên thật là Trần quốc Tuấn, con của An sinh vương Trần Liễu, cháu gọi Trần thái Tông là chú ruột, quê làng Tức mặc, huyện Mỹ lộc, tỉnh Nam định.Sử ghi Trần hưng đạo mất ngày 3/9/1300 dương lịch. Ngày sinh của ngài không rơ, nhưng nhiều sử gia cho rằng ngài sinh vào năm 1232. Khi quân Mông cổ xâm chiếm nước ta lần thứ nhất (1257), Trần hưng Đạo mới khoảng 25 tuổi, và là một viên tướng nhỏ, có nhiệm vụ cầm quân án ngữ ở biên thùy phía bắc. Ba chục năm sau, khi quân Mông cổ xâm chiếm nước ta lầ thứ hai (1285) và lần thứ ba ( 1287), ngài được phong làm Quốc công tiết chế, thống lĩnh toàn bộ quân đội quốc gia để chống giặc. Quân Mông cổ là đ̣an quân mạnh nhất thế giới lúc bấy giờ, vó ngựa của chúng đă dẫm nát từ châu Á sang châu Âu, lập nên một đế quốc lớn nhất trong lịch sử nhân loại. Lực lượng chúng huy động vào xâm chiếm nước chúng ta rất đông đảo, và được chỉ huy bởi những tướng lừng danh, bách chiến bách thắng trên thế giới, đặt dưới sự lănh đạo tối cao của Thoát Hoan, Thái tử Mông cổ.Thế lực quân Mông cổ cả hai lần đều rất đông, tổng cộng lên tới 60 vạn người, rất mạnh, làm nhiều người nao núng ; ngay cả vua Trần Nhân Tôn, vào lần thứ hai cũng lưỡng lự : « Hay ta tạm hàng để cứu muôn dân. » Trần hưng Đạo đă khẳng khái trả lời : « Nếu bệ hạ muốn hàng, xin hăy chém đầu thần trước đă ! » Lợi dụng thế hiểm trở của đất nước, toàn dân toàn quân một ḷng, Trần hưng Đạo đă dùng chiến lược đoản trận đánh với trường trận. Ngài biết quân địch giỏi về thế trận dài và rộng, v́ quân Mông cổ lúc bấy giờ đứng đầu thế giới về đi ngựa, bắn cung và đấu kiếm. Ngài dụ quân địch đi vào ngơ hẹp, chia quân địch ra từng khúc một để tiêu diệt. Đó là đoản trận. Trong cuộc phản công lần thứ nh́ 1285, ngài chém đầu Toa Đô, Nguyên soái của Mông cổ, và khiến Thoát Hoan, Thái tử của Mông cổ, phải chui vào ống đồng, chạy thoát về Tàu. Lần thứ ba, 1287, Thoát Hoan phải cuống cuồng chạy trốn về Tàu mới toàn mạng, phần lớn các tướng Mông cổ hoặc bị bắt sống, hoặc bị chém đầu. Trần hưng Đạo là tướng đầu tiên trên thế giới đánh bại quân Mông cổ, bách chiến, bách thắng ở khắp nơi. Ngoài sự nghiệp về quân sự, Trần hưng Đạo c̣n có tài về văn học. Sách cũ ghi lại, ngay từ lúc 7 tuổi, ngài đă biết làm thơ. Ngoài việc là tác giả bản Hịch Tướng Sĩ, nổi tiếng, ngài c̣n là tác giả hai quyển tư tưởng về quân sự Binh Thư Yếu Lược và Vạn kiếp bí truyền. Đó là con người Trần hưng Đạo, so với con người Hồ chí Minh, th́ hoàn toàn trái ngược ! Hồ chí Minh, con người quỉ quyệt, ăn gian, nói dối vừa bẩm sinh, vừa tập thành. Thật vậy, người ta có thể nói Hồ chí Minh là con người gian dối bẩm sinh. Ngay đến ngày sinh, năm sinh ông cũng dấu. Ông tự viết sách để tự khen ḿnh, khác hẳn với đức tính khiêm tốn của đức Trần hưng Đạo. Ông lấy bút hiệu Trần dân Tiên, tự viết về đời ḿnh, tự khen ḿnh, và c̣n đạo đức giả nói là Hồ chủ tịch không có th́ giờ để trả lời phỏng vấn về đời tư. Ngày hôm nay người ta biết đại khái là họ Hồ sinh vào khoảng năm 1890, tại làng Kim liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ an. Hồ chí Minh có vào khoảng 50 tên khác nhau, đối xử tệ bạc với anh chị. Họ Hồ rời Việt Nam vào năm 1911, làm phụ bếp trên một chiếc tàu thủy Pháp, đi t́m đường nuôi thân. Thế mà chính họ Hồ trong quyển Cuộc Đời Hồ chí Minh, tác giả Trần dân Tiên ( chính là Hồ chí Minh), và đảng Cộng sản Việt nam đă quỷ quyệt gian manh, nói dối là « Đi t́m đường cứu nước ». Thực sự là đi cứu thân, v́ ông đă viết thư với lời lẽ tưng bốc nước đại Pháp để xin vào học trường thuộc địa. Năm 1912, ông viết thư cho Khâm sứ Pháp ở Huế, với lời lẽ quỵ lụy viên quan thuộc địa này, để xin cho cha ông bị triều đ́nh cách chức v́ đánh chết người, một chức như thừa biện ở các bộ hoặc huấn đạo hay quản giáo. Tên Nguyễn ái Quốc là tên ông đă ăn cắp từ tên chung mà các cụ Phan chu Trinh, Phan văn Trường, Nguyễn thế Truyền dùng để viết báo ở Paris. Tên Hồ chí Minh cũng là tên ăn cắp từ một tên người khác ở bên Tàu. Năm 1920, ông đi theo Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản, mặc dầu ông chưa phân biệt nổi giữa Đệ Nhị và Đệ Tam, do chính ông thú nhận, trong quyển của Trần dân Tiên. Vào những năm 20, chính cụ Phan bội Châu cũng đă được đại diện của Đệ Tam gặp chiêu dụ ở bên Tàu ; nhưng sau khi biết rơ điều kiện mà tổ chức này đặt ra cho các hội viên là phải từ bỏ chủ nghĩa quốc gia, dân tộc, cụ Phan đă từ chối khéo. Ngược lại Hồ chí Minh lại chấp nhận và tự nguyện làm một đồ đệ trung thành mù quáng của Đệ Tam, miễn sao thực hiện được tham vọng cá nhân của ḿnh, bất chấp quyền lợi quốc gia, dân tộc. Suốt cuộc đời, Hồ chí Minh đă là đồ đệ trung thành của trường phái Staline, cứu cánh biện minh cho phương tiện, dùng bất cứ phương tiện nào để thực hiện mục đích của ḿnh, ngay dù vô đạo đức, phản luân lư, hại quốc gia, phản dân tộc. Ngoài việc gian dối bẩm sinh, Hồ chí Minh c̣n gian dối tập thành, được huấn luyện để trở thành gian dối. Sau khi theo Đệ Tam quốc tế , ông theo học trường Cộng sản Đông phương, mà chương tŕnh học phần chính là nói dối, tổ chức lén lút và phá hoại. Để được chấp nhận vào học, chỉ cần có chứng chỉ làm việc 2 năm ở một hăng xưởng. Bài học đầu tiên của nhà trường là học tṛ phải học nói dối : mỗi học viên phải tự làm cho ḿnh 3 phiếu lư lịch khác nhau, để tùy cơ nói dối. Chương tŕnh học sau đó có lư thuyết Mác Lê, một cách sơ khai và tóm lược, mà Hồ chí Minh đă sao chép lại trong quyển Đường Kách Mạng của ông ( ở đây tôi dùng chữ K thay v́ chữ C thường t́nh, v́ đó chính là tên quyển sách viết như vậy, theo người cộng sản).Phần chính chương tŕnh học c̣n lại là học tổ chức lén lút, bất hợp pháp, lén lút phá hoại, nói một cách khác đi là học phá hoại, giết người, không coi luật pháp và đạo đức luân lư là ǵ cả. Hồ chí Minh, con người vọng ngoại chưa từng thấy trong lịch sử Việt nam và thế giới. Được Đệ Tam Quốc tế phái về Việt Nam để sửa soạn cướp chính quyền vào năm 1941, họ Hồ sống ở Bắc Bó, và đă đặt tên ngọn núi gần chỗ ở là núi K. Marx và suối là suối Lénine. Ngay cả lúc gần chết, viết di chúc, họ Hồ cũng chỉ mơ ước được gặp cụ Marx, cụ Lénine, chứ không muốn gặp những vị anh hùng của dân tộc. Nếu chúng ta đọc lịch sử của các nước cộng sản trên thế giới từ Đông Âu qua Trung cộng, chúng ta cũng không thấy có một người lănh đạo cộng sản nào lại vọng ngoại như Hồ chí Minh. Hồ chí Minh, con người bán nước Ngày hôm nay người ta chỉ nghĩ tới Lê khả Phiêu, con người bán nước với hai Hiệp định kư kết với Trung cộng vào năm 1999 và 2000, dâng cho Trung cộng 800km2 lănh thổ, mà trong đó có ải Nam quan và thác Bản giốc, cùng 16 000km2 vùng biển bắc Việt. Thực ra việc dâng đất cho Trung cộng đă có từ hồi họ Hồ c̣n sống. Vào năm 1953, khi sửa đường xe lửa ở vùng biên giới Việt-Hoa, Trung cộng đă tự tiện dời một số cột mốc về phía xâm lấn đất nước ta. Chính quyền Cộng sản Việt Nam có lên tiếng phản đối trên báo chí ; nhưng cũng chỉ phản đối cho lấy lệ. Ngày 4/9/1958, Trung cộng yêu sách quyền hải phận 12 hải lư, chỉ 10 ngày sau, tức ngày 14/9/1958, Phạm văn Đồng, thủ tướng lúc bấy giờ, theo lệnh của Hồ chí Minh và Bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam, đă gửi một bức thư cho Chu ân Lai, Tổng lư quốc Vụ viện Trung cộng, tương đương với thủ tướng, thỏa măn yêu sách của Trung cộng, có nghĩa là gián tiếp dâng 2 quần đảo Trường sa và Hoàng sa cho Trung cộng. Hồ chí Minh, con người đưa dân tộc và đất nước vào ṿng trầm luân, khổ ải chưa từng có trong lịch sử Việt. Ngày 19/8/1945, lợi dụng cuộc biểu t́nh của công chức Hà nội đ̣i tăng lương, Hồ chí Minh và đảng Cộng sản đă gửi người trà trộn vào đoàn biểu t́nh, đi đến chỗ cướp các công sở và cướp chính quyền. Ngày 2/9/1945, Hồ chí Minh tuyên bố « Độc lập ». Nhưng thực tế Hồ chí Minh đă làm hành động « Đuổi hổ cửa trước, rồi dẫn báo vào cửa sau », chính thức đặt Việt Nam dưới gông cùm Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản, đưa Việt Nam vào cuộc tranh hùng tư bản-cộng sản, làm dân Việt phải chịu bao gian khổ từ cuộc chiến tranh này tới cuộc chiến tranh khác. Không những ngoại chiến, mà c̣n nội chiến, nhập cảng lư thuyết Mác Lê, chủ trương bạo động lịch sử, đấu tranh giai cấp, đưa đến cảnh con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè t́m cách sát hại lẫn nhau. Dân Việt đă phải chịu cảnh đô hộ biết bao lần, đô hộ Tàu, đô hộ Pháp, đô hộ Nhật ; nhưng chưa bao giờ dân Việt phải bỏ nước ra đi cả triệu người, không phải 1 lần, mà 2 lần, như dưới thời đô hộ cộng sản. Theo Tôn Tử, một nhà tư tưởng Tàu cách đây 2 500 năm : « Việc binh như lửa, dùng lâu ngày sẽ có hại vào thân... Việc binh kéo dài mà có lợi cho nước chưa từng có vậy ! » ( Tôn Ngô Binh Pháp- Ngô văn Triện dịch-trang 41). Hồ chí Minh và đảng Cộng sản chỉ nghĩ đến tham vọng cá nhân, cố làm vừa ḷng Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản, thi hành bao cuộc chiến, mặc cho đất nước lầm than, dân phơi thây ngoài chiến trường, nhân lực và tài lực quốc gia khánh kiệt. Ở điểm này so với Trần hưng Đạo, chúng ta mới thấy ngài thương dân, yêu nước. Lời trăn trối của ngài với vua Trần anh Tông là một bài học thương dân, yêu nước vô cùng quí giá : « Làm thế nào thu hút được quân lính như cha con một nhà mới có thể dùng để chiến thắng được. Và phải khoan dùng sức dân để làm cái kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước, không c̣n ǵ hơn. »(Trần hưng Đạo-Binh thư yếu lược-trang 23-nhà xuất bản Quê Mẹ-Paris 1988.) Đọc đức Trần hưng Đạo luận về tướng, chúng ta mới thấy rơ sự khác biệt giữa ngài và Hồ chí Minh : « Khí tượng của tướng, lớn nhỏ khác nhau. Tướng mà che dấu điều gian, không nghĩ đến quần chúng oán ghét, đó là tướng chỉ huy mười người. Tướng mà dậy sớm khuya nằm, lời lẽ kín đáo, đó là tướng chỉ huy được trăm người. Tướng thẳng mà biết lo, mạnh mà giỏi đánh, đó là tướng chỉ huy được ngàn người. Tướng mà ngoài mặt hăm hở, trong ḷng ân cần, biết người khó nhọc, thương kẻ đói rét, đó là tướng chỉ huy được vạn người. Tướng mà dùng nhân ái với kẻ dưới, lấy tín nghĩa phục kẻ láng giềng, trên biết thiên văn, dưới biết địa lư, giữa biết việc người, coi bốn bể như một nhà, đó là tướng chỉ huy cả thiên hạ « (Trần hưng Đạo-Binh thư yếu lược-trang 15). Hồ chí Minh là một người tướng che điều gian, giấu điều họa, không nghĩ đến quần chúng oán ghét. Hơn thế nữa, ông c̣n đày ài dân, bán nước, ông là một tội đồ của dân tộc, tội lớn hơn cả Mặc đăng Dung, Lê chiêu Thống. Ngược lại, đức Trần hưng Đạo là một người tướng thương dân, yêu nước, dùng nhân ái với kẻ dưới, lấy tín nghĩa phục kẻ láng giềng, trên biết thiên văn, dưới thông địa lư, ngài quả là một vị tướng chỉ huy thiên hạ, không ai địch nổi. Thế mà Hồ chí Minh lại hổn xược với ngài, gọi ngài bằng bác, xưng tôi, trong khi đó th́ gọi Marx và Lénine bằng cụ. Năm 1945, khi viếng thăm đền thờ đức thánh Trần, Hồ chí Minh đọc một bài thơ như sau. Có người bảo bài thơ này không do Hồ chí Minh làm. Đây là một vấn đề chúng ta có dịp sẽ bàn sau. Nhưng dù sao Hồ chí Minh cũng đă đọc trong một dịp quan trọng, cũng nói lên tính hổn xược, ngông cuồng của ông. Cũng cờ cũng kiếm cũng anh hùng, Tôi bác chung nhau nợ núi sông. Bác phá quân Nguyên thanh kiếm bạc, Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng. Bác đưa một xứ qua nô lệ, Tôi dắt năm châu tới đại đồng. Bác có anh linh cười một tiếng, Mừng tôi cách mạng đă thành công ! Trần trọng Kim có nhận xét về người Việt Nam như sau : « Về đường trí tuệ và tính t́nh, th́ người Việt nam có cả tính tốt lẫn xấu. Đại khái th́ trí tuệ minh mẫn, học chóng hiểu, khéo chân tay, nhiều người sáng dạ, nhớ lâu, lại có tính hiếu học, quư sự lễ phép, mến điều đạo đức, lấy sự nhân nghĩa lễ trí tín làm 5 đạo thường cho sự ăn ở. Tuy nhiên vẫn có tính tinh vặt, cũng có khi quỷ quyệt,và hay bài bác, chế nhạo. Thường th́ hay nhút , hay khiếp sợ và muốn sự ḥa b́nh, nhưng đă đi đến trận mạc, th́ cũng có can đảm, biết giữ kỉ luật. » (Trần trọng Kim-Việt nam sử lược-trang 18-nhà xuất bản Tân Việt-Sàig̣n). Chúng ta có thể nói đức Trần hưng Đạo và những tướng tá nhà Trần, từ Trần quang Khải, tới Trần b́nh Trọng, Phạm ngũ Lăo, là kết tinh của tất cả những tính tốt của dân Việt. Chính v́ vậy mà triều đại nhà Trần là một trong những triều đại vẻ vang, thịnh trị, dân sống an b́nh và hạnh phúc nhất. Ngược lại Hồ chí Minh và giới lănh đạo đảng Cộng sản Việt Nam là kết tinh tất cả những tính xấu xa của dân Việt. V́ vậy mà triều đại Hồ chí Minh là triều đại đen tối, bạo trị, dân sống đau khổ, lầm than chưa từng có trong lịch sử Việt. Paris ngày 24/03/2004 Trực Ngôn Chu chi Nam (Theo Web tudovis) |
| Xếp lại quá khứ? (I) viendongdaily Thiên Đức Đối thoại với ông Vơ Văn Kiệt và đảng csvn Nhân ngày 30/4/2007 ông Vơ Văn Kiệt nguyên thủ tướng nước CHXHCNVN đă có cuộc trả lời phỏng vấn của Xuân Hồng kư giả đài BBC, như là một h́nh thức kêu gọi đối thoại ḥa hợp ḥa giải. Hưởng ứng lời kêu gọi đó và để dễ dàng có sự đồng cảm trong đối thoại, người viết tự giới thiệu vài ḍng về bản thân. Ông và tôi cùng sinh ra và lớn lên tại miền Nam Việt Nam do hoàn cảnh lịch sử đă ở hai vị thế đứng khác nhau. Thế nhưng cả hai từng có chung một động tác vào một thời điểm. Ông với tư cách cựu thủ ướng, cựu đảng viên cao cấp của Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đă đóng góp ư kiến yêu cầu đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đổi mới hơn nữa để hội nhập vào thế giới. Tôi, trong tư cách là cựu tù cải tạo, bằng nỗi ưu tư cho dân tộc, đă có ba bài góp ư đại hội X, từng xúc động khi viết bài “Đảng CSVN cần bao nhiêu máu và nước mắt nữa để xây dựng xă hội chủ nghĩa (XHCN)”: Phải đối diện với thực tế, máu và nước mắt của thôn xóm tôi, của đồng bào tôi, của các anh, các chị là đảng viên cộng sản và của những tầng lớp con cháu sau này đă đổ ra trong quá khứ và sẽ đổ ra tương lai để ḥa chung với nhau không phân biệt giai cấp, không phân biệt chính kiến hay ư thức hệ để vẽ lên bức tranh hoành tráng “XHCN” mà đảng đang tự hào, kiên định thực hiện. (Nguồn: www.doithoai.com) Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh nhân danh đảng CS long trọng tuyên bố: “Tôn trọng ư kiến khác biệt”. Ông được ưu tiên vào hàng ghế đại biểu, không biết v́ lư do ǵ ông đă không tham dự để chứng kiến sự thật của lời tuyên bố đó. Và cho đến nay ông cũng chưa công khai phát biểu ư kiến của ông về cái gọi là thành quả đại hội X. Riêng tôi, trong một bài viết về “cuộc cách mạng trắng tức là cách mạng giáo dục tại Việt Nam”, đă có nhận định rằng: Theo tinh thần văn bản hiến pháp 1992 của Nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, có thể kết luận như sau: Kết quả Đại hội 10 của đảng Cộng Sản Việt Nam là một điều sỉ nhục lớn lao cho dân tộc Việt Nam. (Nguồn: www.danchimviet.com) Tôi đă từng thầm mong ước ba triệu đảng viên ĐCSVN, 600 tờ báo quốc nội và hàng trăm đài truyền thanh truyền h́nh phục vụ cho chế độ hăy lên tiếng và cho tôi một lời phản biện đúng đắn, để tôi có thể tuyên bố rút lại bài báo đó, để cho dân tộc tôi khỏi bị nhục nhă. Tôi mong là tôi sai, nhưng tiếc thay điều đó lại không đến trong thực tế. Một điều may mắn, bài báo đó lại đang được diễn đàn Đàn Chim Việt chọn lựa làm bài văn đề nghị bạn đọc tranh luận cho một cuộc thi viết về đề tài giáo dục. (www.danchimviet.com). Hiện c̣n hiệu lực, rất mong ông có thời gian đọc qua loạt bài báo đó và có ư kiến ǵ về “quyền học tập sự thật của thế hệ sinh viên học sinh” ngày nay, xem như là một đề tài trao đổi của tôi đến với ông, sau khi tôi đă có ư kiến về bài phỏng vấn của ông. Có qua, có lại mới toại ḷng nhau, ṣng phẳng trong đối thoại, phải không ông? Chân thành mà nói rằng những lời viết trên đây không phải là một thách đố mà chính là một lời mời trân trọng của người viết đến không những riêng ông Vơ Văn Kiệt mà c̣n đến với tất cả những ai c̣n quan tâm đến sự nghiệp giáo dục của đất nước. Tôi là một người đang nghỉ hưu, chữ danh và lợi không c̣n là mục đích cần đạt đến trong cuộc sống, nói như vậy để chứng minh một điều tôi chỉ là một người dân thầm lặng đi trong ḍng lịch sử. Trong tinh thần xếp lại quá khứ, trên cả hận thù, tôi sẽ không đi sâu vào quá khứ hận thù mà sẽ đối thoại những vấn đề thực tế hiện tại nhằm đạt đến ước vọng của ông đề ra. Tôi đối thoại cùng ông với tư cách là người dân Việt Nam trong tâm tư t́nh cảm của người đứng bên ḍng sông Bến Hải, đă không c̣n là lằn ranh địa dư quốc - cộng nữa mà đă trở thành một chứng tích phân biệt giai cấp vô sản và không vô sản, một khi cây tầm vông vạt nhọn vẫn c̣n nằm ngang trên cầu Hiền Lương ngăn cách đôi bờ dân tộc vậy. Ba mươi hai năm ḥa b́nh với bao thăng trầm lịch sử, là một thời gian đủ dài để đặt câu hỏi “ Đă đến lúc cây tầm vông này chấm dứt nhiệm vụ hay chưa?” Tôi đối thoại trên vị trí phân ranh giai cấp vô sản hay không vô sản. Đă đến lúc, cây tầm vông vạt nhọn chấm dứt nhiệm vụ lịch sử ngăn cách đôi bờ dân tộc (9/2006) Nguồn: Thiên Đức Phần đối thoại sẽ triển khai theo từng nội dung: - Xếp lại quá khứ - Đối thoại đi đến ḥa giai ḥa hợp - Bầu cử quốc hội và người tự ứng cử I - Xếp lại quá khứ? Cảm nhận đầu tiên là tôi hoàn toàn đồng ư với ông về cách đặt vấn đề là tại sao kẻ thù trong chiến tranh như Pháp, Mỹ, Trung Quốc c̣n có thể trở thành bạn, th́ tại sao người Việt chúng ta lại không thể ngồi lại với nhau để đối thoại. Thế nhưng tôi không đồng ư với ông trong cách triển khai giới hạn vấn đề chỉ có quá khứ hận thù Quốc – Cộng mà thôi. V́ làm như vậy đă gây ra nhiều ngộ nhận đưa đến bế tắc không giải quyết được ǵ cả. Trong bài phỏng vấn, đặc biệt nhấn mạnh đến quá khứ hận thù Quốc- Cộng, ông cho rằng nếu không có yếu tố ngoại nhập th́ người Việt hai bên có thể ngồi lại với nhau giải quyết được. Tôi có thể đồng ư với ông về luận điểm này v́ rằng cuộc chiến vừa qua khó tránh khỏi, bởi v́ đất nước Việt Nam nằm trong một vị trí tiền đồn của vừa của khối tự do và lại vừa là tuyến đầu của khối cộng sản. Thế nhưng toàn bộ vấn đề ḥa giải ḥa hợp mà ông chỉ nhằm xếp lại quá khứ hận thù Quốc - Cộng, chẳng những không giải quyết dứt điểm vấn đề mà c̣n đem lại sự nghi ngờ rằng không biết ông có thiện chí và thật t́nh trong kêu gọi ḥa hợp ḥa giải hay không? Trên cương vị từng là một cựu thủ tướng, tất nhiên ông phải thấy rơ hết mọi vấn đề của quá khứ cần giải quyết, chứ không chỉ có một vấn đề Quốc - Cộng. Thật vậy ở đây có đến ba loại quá khứ cần giải quyết như sau: 1) Quá khứ hận thù Quốc Cộng Có thể quy lỗi cho chiến tranh có yếu tố ngoại nhập như ông từng đề cập, chiến tranh đă chấm dứt, và cũng không cần tranh căi là ai phải chịu trách nhiệm về quá khứ hận thù này, nên trả về cho lịch sử phán xét. Một câu hỏi cần đặt ra là có cần thiết để kêu gọi quên loại quá khứ này không? Có thể quên được chăng? Một khi quá khứ này đă gắn liền với con người từ lúc nhỏ cho đến khi cận kề ranh giới của cuộc sống. Theo quy luật tự nhiên con người càng lăo hóa lại càng mong muốn ôn lại quá khứ. Nên chăng để cho vấn đề này tự lụi tàn theo quỹ thời gian c̣n lại của mỗi người? 2) Quá khứ hận thù dân tộc Đây là loại hận thù phát xuất từ những chính sách sai lầm nhằm thực hiện Xă Hội Chủ Nghĩa trên đất nước Việt Nam của đảng cộng sản như cải cách ruộng đất, vụ án “Nhân văn Giai phẩm”, “vụ án xét lại”, “cải tạo công thương nghiệp”, “đánh Hoa kiều”, “bán băi lấy vàng, đẩy dân ra biển đông” và “chính sách cải tạo đối với quân nhân, dân chính của Việt Nam Cộng Hoà”. Loại quá khứ hận thù dân tộc này giữa người cộng sản và dân tộc xảy đến cho tất cả gia đ́nh hai miền Bắc Nam có thể ảnh hưởng đến nhiều thế hệ chứ không riêng ǵ thế hệ trong chiến tranh. Loại quá khứ hận thù này xảy ra trong thời gian ḥa b́nh, hoàn toàn không có yếu tố ngoại nhập. Như vậy, phải khẳng định rơ ràng là: - Người quốc gia không gây ra hận thù dân tộc mà chỉ là nạn nhân. - Người Cộng Sản gây ra hận thù dân tộc xuất phát từ chủ nghĩa cộng sản, đấu tranh giai cấp. Đảng Cộng Sản phải có trách nhiệm giải quyết. Quá khứ hận thù Quốc - Cộng và quá khứ hận thù dân tộc là hai vấn đề hoàn toàn khác biệt nhau về bản chất và xuất xứ, cũng như người phải chịu trách nhiệm. Những ai đồng hóa vấn đề quá khứ hận thù dân tộc với hận thù Quốc – Cộng là người không lương thiện, cố ư trốn tránh trách nhiệm. Đổ tội lên người quốc gia là chống phá đất nước, chia rẽ và gây hận thù dân tộc là lối tuyên truyền bịp bợm, dối trá cần phải chấm dứt. Tôi đặt bút viết ra ḍng chữ này không nhằm khơi sâu hận thù mà nhằm chỉ rơ ai là người có trách nhiệm và phải làm điều ǵ để giải quyết dứt điểm quá khứ hận thù. Đến đây đă có người lập luận rằng, những chính sách sai lầm đă thuộc về quá khứ, và cái hậu quả của nó, cũng khó mà giải quyết một sớm một chiều. Vậy có thể nào tạm gác qua một bên để có thể đối thoại ḥa giải được không? Câu trả lời: Có thể được nếu đảng Cộng Sản thực tâm nh́n thẳng vào thực tế giải quyết loại sai lầm dưới đây 3) Quá khứ sai lầm về hệ tư tưởng Đây là loại quá khứ sai lầm quan trọng nhất và là nguyên nhân chính của mọi nguyên nhân sai lầm trong quá khứ. Đó là sự sai lầm về hệ tư tưởng Marx- Lenine, chuyên chính vô sản, là lư tưởng của đảng cộng sản Việt Nam đă cố t́nh áp đặt lên đầu dân tộc Việt Nam trên nửa thế kỷ nay. Sau khi cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam, đảng cộng sản đă thống nhất địa dư đất nước, nhưng lại chia rẽ dân tộc thành hai giai cấp vô sản và không vô sản. Chỉ có vô sản toàn thế mới có thể đoàn kết lại, c̣n không vô sản như trí phú, địa, hào, tôn giáo... là kẻ địch phải bị tiêu diệt dưới nhiều h́nh thức như đánh tư sản, học tập cải tạo, cải cách ruộng đất, đuổi Hoa kiều, bán dân ra biển Đông, quy hoạch cướp ruộng đất, bóp miệng dân không cho nói... Sự sai lầm của hệ tư tưởng này không chỉ xảy ra trong quá khứ mà c̣n duy tŕ trong hiện tại đó là đảng Cộng Sản Việt Nam với cái đuôi Xă Hội Chủ Nghĩa. Đây chính là vấn đề cần giải quyết minh bạch và ṣng phẳng. Có người sẽ nói đây là vấn đề nội bộ của đảng cộng sản Việt Nam, nhưng v́ đảng mang danh là lănh đạo nên có tầm ảnh hưởng đến toàn bộ dân tộc. Trong quá khứ đảng đă từng sai lầm, mà hiện nay lại càng sai lầm hơn nữa để đưa đến sự khủng hoảng niềm tin hiện nay. Một câu hỏi rất day dứt không thể không đặt ra: Tại sao đảng rêu rao và bắt buộc người dân học tập tư tưởng Hồ Chí Minh từ nhà trường cho đến khu phố, trong khi đảng luôn luôn phản bội ông Hồ Chí Minh? - Ông Hồ từng tuyên bố : “Không, tôi không có tư tưởng ngoài chủ nghĩa Mác-Lê nin.” (1). Tại sao đảng cọng sản lại áp đặt là Hồ Chí Minh có tư tưởng và bắt dân học tập? - - Ông Hồ viết di chúc với ước nguyện hỏa thiêu thân xác, th́ đảng xây lăng, ướp xác lại c̣n giở tṛ làm xác giả để triển lăm cho khách du lịch. (www.danchimviet.com) - Ông Hồ trong di chúc kêu gọi đoàn kết đấu tranh vô sản,trái lại đảng cho đảng viên làm kinh tế không giới hạn qui mô. - Ông Hồ mong muốn xây dựng nhà nước của dân, do dân và v́ dân th́ đảng thấy dân th́ bỏ chạy trốn. Tại sao? - Ông Hồ chủ trương dân biết, dân làm, dân bàn, dân kiểm tra, th́ đảng cố t́nh bóp miệng dân, không cho nói. - Từ hiến pháp đầu tiên của ông Hồ cho đến hiến pháp 1992 đều quy định người dân có quyền tự do ngôn luận và tự do ứng cử và bầu cử, nhưng hiện tại những quyền này hoàn toàn bị tiêu diệt. - Tại sao? và tại sao?... Đây là những bằng chứng cụ thể và xác thật về sự phản bội. Nếu ngụy biện cho rằng ông Hồ đă sai, đảng CSVN cần phải làm ngược lại những ǵ ông Hồ đă chủ trương, thế th́ tại sao không đem ông Hồ trở về bảo tàng viện lịch sử kể cả Marx-Lenine? Tại sao không chính thức vứt bỏ hệ tư tưởng Marx-Lenine và Hồ Chí Minh? Đảng phải giải quyết dứt điểm quá khứ sai lầm về hệ tư tưởng, không ǵ khác hơn là giải tán đảng Cộng Sản, sửa đổi hiến pháp, và cắt cái đuôi XHCN. Thế hệ trong chiến tranh đă khai sinh đảng CSVN, đấu tranh chuyên chính vô sản, giờ đây đă thấy đó là một sự sai lầm, là nguồn gốc của sự hận thù dân tộc hiện nay, nhưng lại không đủ can đảm khai tử nó. Tại sao? Đảng cộng sản và lư thuyết Xă Hội Chủ Nghĩa đă đóng xong vai tṛ lịch sử của nó rồi phải chấm dứt mới có thể đối thoại ḥa giải ḥa hợp dân tộc. Những đảng viên cộng sản thuộc thế hệ trong chiến tranh nếu không tự giải quyết sai lầm này mà lại bàn giao lại cho thế hệ sau chiến tranh giải quyết th́ đó chính là một tội ác, một trọng tội không những đối với lịch sử dân tộc mà c̣n là một trọng tội đối với hàng con cháu đảng viên Cs kế thừa. Tại sao hận thù bắt nguồn từ sai lầm của thế hệ trước lại để cho thế hệ sau gánh chịu? Đó là một nghịch lư không chấp nhận được. Giờ đây tuổi tác của thế hệ trong chiến tranh nói chung vào hàng hưu trí, đă đến lúc chuẩn bị đặt vấn đề bàn giao trách nhiệm cho thế hệ sau chiến tranh. Có thể nói rằng: thế hệ trong chiến tranh của người quốc gia chống cộng sẽ ra đi thanh thản, đă làm tṛn trách nhiệm của ḿnh, tuy mục tiêu chưa hoàn thành do lực bất ṭng tâm, thế hệ sau có thể hănh diện tiếp nối mục tiêu của cha anh ḿnh là đấu tranh dân chủ tự do cho đất nước. Đối với người cộng sản ra đi để lại sai lầm, để lại hận thù cho con cháu ḿnh, quí vị có thể thanh thản được không? Có uất ức hay không khi thấy lư tưởng một đời chiến đấu giờ đây hoàn toàn trở thành những điều xảo trá mà phải để lại cho con cháu như là một di sản vậy? Có cha mẹ nào để lại tội ác và sai lầm cho con cháu hay không? Nếu tin như ông Hồ đă tin: con người có linh hồn để có thể đi thăm cụ Mác, cụ Lenin, th́ linh hồn quư vị có thể yên nghỉ được không khi nh́n thấy con cháu ruột thịt của ḿnh sẽ khốn khổ trong máu và nước mắt của hận thù do quư vị để lại? Chỉ có một cách duy nhất và không c̣n cách nào khác là quư vị phải đối diện và dũng cảm giải quyết sai lầm đó cho dù phải chịu đau đớn hay mất mát. Đó chính là cái giá phải trả cho sự sai lầm của đảng cọng sản, chứ không phải là của dân tộc Việt Nam. Một ai đó đă nói: “Có niềm tin là có tất cả”. Đảng cộng sản không giải quyết vấn đề này để đem lại niềm tin trong đảng và nhân dân, th́ làm sao người quốc gia nói riêng và toàn dân tộc nói chung c̣n có niềm tin để đi đến đối thoại ḥa giải ḥa hợp được? (Xem tiếp Phần II và III) California, 4/05/2007 © DCVOnline Ghi chú: (1) Nguyễn Văn Trấn, Viết cho Mẹ & Quốc hội, Nxb. Văn Nghệ [tái bản], California, 1995, tt. 150-152. Theo đoạn văn nầy, trong một cuộc đối thoại ngắn, Hồ Chí Minh hai lần xác nhận ḿnh chẳng có tư tưởng ǵ ngoài chủ nghĩa Marx-Lenin. |
| Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh nhân danh đảng CS long trọng tuyên bố: “Tôn trọng ư kiến khác biệt”. Ông được ưu tiên vào hàng ghế đại biểu, không biết v́ lư do ǵ ông đă không tham dự để chứng kiến sự thật của lời tuyên bố đó. Và cho đến nay ông cũng chưa công khai phát biểu ư kiến của ông về cái gọi là thành quả đại hội X. Riêng tôi, trong một bài viết về “cuộc cách mạng trắng tức là cách mạng giáo dục tại Việt Nam”, đă có nhận định rằng: Theo tinh thần văn bản hiến pháp 1992 của Nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, có thể kết luận như sau: Kết quả Đại hội 10 của đảng Cộng Sản Việt Nam là một điều sỉ nhục lớn lao cho dân tộc Việt Nam. (Nguồn: www.danchimviet.com) |
| Con người được sinh ra vốn đă bất công cho nên những người bị thua thiệt, bị bóc lột thường t́m cách thoát ra sự bất công đó , v́ vậy tiền nhân có câu " Đời là tranh đấu " , tranh đấu để tồn tại và vượt sự bất công mà con người đă và đang gặp phải . Tôi chống anh không có nghĩa là t́m cách tiêu diệt anh , v́ như thế càng tạo thêm sự bất công vốn có , hơn nữa oán thù sẽ chồng chất măi khó mong an b́nh được . Tôi chống anh là chống cái độc tài độc đoán trong anh , trong nhóm hay đảng phái của anh , và cũng đôi khi cái độc đoán trên cũng ẩn hiện trong tôi nữa dưới h́nh thức như là những định kiến . Khi nào chúng ta có điều kiện để đối thoại xây dựng mong t́m một giải pháp cho đời sống ngày càng tốt đẹp hơn trong tinh thần tự do dân chủ và biết tôn trọng con người th́ lúc đó chúng ta là bạn . Kẻ thù chung của các thế lực chính trị là tham nhũng ,lạc hậu , bịnh tật ,thiên tai, nghèo đói v..v . Theo tôi một h́nh thức tương đối ngăn chận , làm diệu bớt nổi thống khổ nhân loại kể trên là mô h́nh dân chủ pháp trị . Ở đó chỉ có hiến pháp được toàn dân biễu quyết phải được mọi người tôn trọng và thi hành . Dựa vào hiến pháp để tạo ra ba cơ quan quyền lực phải được cân bằng nhau tồn tại an trị xă hội . Tất cả những cơ chế của xă hội đều thay đổi theo thời gian với hiện thực , nhưng Tổ quốc dân tộc Việt Nam là tồn tại măi măi trong ḷng giống ṇi Hồng Lạc ( B́nh Minh Vui ) |
| Con người được sinh ra vốn đă bất công cho nên những người bị thua thiệt, bị bóc lột thường t́m cách thoát ra sự bất công đó , v́ vậy tiền nhân có câu " Đời là tranh đấu " , tranh đấu để tồn tại và vượt sự bất công mà con người đă và đang gặp phải . Tôi chống anh không có nghĩa là t́m cách tiêu diệt anh , v́ như thế càng tạo thêm sự bất công vốn có , hơn nữa oán thù sẽ chồng chất măi khó mong an b́nh được . Tôi chống anh là chống cái độc tài độc đoán trong anh , trong nhóm hay đảng phái của anh , và cũng đôi khi cái độc đoán trên cũng ẩn hiện trong tôi nữa dưới h́nh thức như là những định kiến . Khi nào chúng ta có điều kiện để đối thoại xây dựng mong t́m một giải pháp cho đời sống ngày càng tốt đẹp hơn trong tinh thần tự do dân chủ và biết tôn trọng con người th́ lúc đó chúng ta là bạn . Kẻ thù chung của các thế lực chính trị là tham nhũng ,lạc hậu , bịnh tật ,thiên tai, nghèo đói v..v . Theo tôi một h́nh thức tương đối ngăn chận , làm diệu bớt nổi thống khổ nhân loại kể trên là mô h́nh dân chủ pháp trị . Ở đó chỉ có hiến pháp được toàn dân biễu quyết phải được mọi người tôn trọng và thi hành . Dựa vào hiến pháp để tạo ra ba cơ quan quyền lực phải được cân bằng nhau tồn tại an trị xă hội . Tất cả những cơ chế của xă hội đều thay đổi theo thời gian với hiện thực , nhưng Tổ quốc dân tộc Việt Nam là tồn tại măi măi trong ḷng giống ṇi Hồng Lạc ( B́nh Minh Vui ) |
| CS Sẽ Xử LS Lê Thị Công Nhân Ngày 11/5: Chúng Ta Phải Làm Ǵ? TUYẾT MAI . Việt Báo Thứ Hai, 5/7/2007, 12:02:00 AM Chúng ta đă thấy Linh Mục Nguyễn Văn Lư bị bịt miệng trong phiên xử ông. CS sẽ xử LS Lê Thị Công Nhân, Luật Sư NguyễnVăn Đài như thế nào vào ngày 11/5? Chúng ta không thể ngồi yên, không thể làm ngơ, không làm ǵ, để mặc cho CS bỏ tù dân ḿnh một cách dă man. Theo Luật sư Lê thị Công Nhân th́ CS rất sợ áp lực của thế giới, v́ những nước dân chủ, giàu mạnh trên thế giới có một sức mạnh rất lớn… CS đă dùng chính sách lao tù để đàn áp, đe dọa người dân trong nước. Người dân trong nước bị bó tay, bị bịt miệng, không thể vận động với thế giới bên ngoài được. Từ ngục tù tăm tối, LS Lê thị Công Nhân đă đặt kỳ vọng ở chúng ta, ở hải ngoại, có tự do, có dân chủ hăy thay họ nói lên tiếng nói nhân quyền cho đồng bào ở quê nhà. Phụ nữ VN vùng Hoa Thịnh Đốn đă biểu t́nh rất đông trong cuộc biểu t́nh trước Ṭa Đại Sứ CS ở Washington, D.C. ngày 28 Tháng 4 vừa qua. Có người mặc áo dài, đội nón lá; có người mặc áo dài đội khăn vành, là những h́nh ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ VN, để nói lên sự ủng hộ nồng nhiệt của phụ nữ hải ngoại đối với những nhà đấu tranh phụ nữ trong nước như LS Lê thị Công Nhân, Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy… Trong cuộc biểu t́nh trước Ṭa Đại Sứ CS, Cô Lữ Anh Thư , thế hệ trẻ phát biểu như sau: “LS Lê thi Công Nhân, một người trẻ, sinh ra trong đất nước đă nằm trong tay của Cộng Sản, cô không hề được sống một ngày trong tự do, dân chủ nhưng cô biết quyền căn bản của một con người và cô đă can đảm đứng lên đ̣i hỏi quyền đó cho toàn dân Việt Nam. Hiện giờ cô đang bị cầm tù và trong một hai tuần nữa (11/5) Cô sẽ bị CS đem ra xét xử. Bên cạnh cô c̣n có Luật Sư Nguyễn Văn Đài, Nhà Văn Trần Khải Thanh Thủy và rất đông những nhà đấu tranh đă can đảm đứng lên trong nước, đang bị trù dập rất tàn bạo. Bằng một giọng vô cùng xúc động, Cô Lữ anh Thư kêu gọi: "chúng ta hăy nhớ đến họ, hăy mạnh dạng tố cáo và vận động với thế giới can thiệp cho họ sớm được trả tự do . Họ là những người can đảm, đang sống trong chế độ CS bạo tàn mà họ c̣n dám đứng lên tranh đấu. Trong thông điệp sau cùng Luật Sư Công Nhân có hỏi “chẳng lẽ chúng ta sợ đến đổi chỉ làm được thế thôi?”. Chúng ta hăy tự hỏi chúng ta câu đó." Cô Lữ Anh Thư nói tiếp: "cũng nhân dịp này, xin tạ ơn Linh Mục Nguyễn Văn Lư đă nói lên tiếng nói cho 85 triệu dân Việt Nam “Đả Đảo Cộng Sản”. Đó là nguyện vọng của mọi người dân Việt Nam. Đả đảo Cộng Sản, để được sống trong tự do dân chủ. V́ lời nói đó mà Linh Mục Nguyễn Văn Lư đă bị CS bịt miệng, và bức h́nh bịt miệng đă tự nó tố cáo chính quyền Hà Nội trước dư luận thế giới ". Ngày 11/5 là ngày Nhân Quyền cho Việt Nam, được Tổng Thống Clinton kư thành luật năm 1994, UB Yểm Trợ Cao Trao Nhân bản sẽ tổ chức một buổi lễ kỷ niệm đạo luật này tại Quốc Hội HK với sự hiện diện của nhiều Thượng Nghị Sĩ và Dân Biểu Quốc Hội HK. Tại đây, ngày hôm đó, Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh sẽ đại diện cho Phụ Nữ VN vùng HTĐ phát biểu trước những vị dân cử HK nguyện vọng của người dân VN, đ̣i hỏi CS phải trả tự do tức khắc cho những nhà đấu tranh ôn ḥa ở VN. (Trừ khi KHG Dương Nguyệt Ánh phải đi công tác xa ngày hôm đó th́ sẽ có người thay thế). Cũng trong ngày này tai Quốc Hội HK sẽ có một cuộc thảo luận từ 1:30 – 3:00Pm về Nhân Quyền cho Phụ Nữ VN như: 1/ Truờng-hợp của các luật-sư phụ nữ như Lê Thị Công Nhân, Bùi Kim Thành, Nguyễn Thị Thùy Trang, và của các vị khác như Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Hoàng Thị Anh Đào và Lê Thị Lệ Hằng (trong Đảng Thăng Tiến VN), Trần Thị Lệ Hằng (hay Lệ Hồng) thuộc Hiệp-Hội Đoàn Kết Công-Nông VN, và mới đây nhất là Hồ Thị Bích 2/ Vấn-đề nhân-quyền của những người mẹ hay vợ, con của các tù-nhân chính trị như: Bùi Thị Kim Ngân (vợ Nguyễn Vũ B́nh), Trần Thị Lệ (mẹ cô LT Công Nhân), Vũ Kim Kha'nh (vợ Nguyễn Văn Đài), Vũ Thúy Hà (vợ Phạm Hồng Sơn) v.v. Những người này cũng bị mất Nhân Quyền như không được gặp Đại-sứ Mỹ, Bà Loretta Sanchez, các báo Tây-phương v.v. 3. Vấn-đề buôn bán phụ nữ (loại "white slavery" kiểu này c̣n tệ hơn buôn nô lệ da đen trong thế-kỹ 16-19). Ngày Thứ Tư 9 Tháng 5, một nhóm phụ Nữ vùng HTĐ cũng sẽ họp tại Trung Tâm James Lee ở Arlington, VA để thảo luận những vấn đề liên quan đến nhân quyền và phụ nữ VN hải ngoại có thể làm ǵ để góp phần tích cực trong công cuộc đấu tranh cho dân tộc. Tự do dân chủ không đến với thái độ thụ động, với ước mơ suông. Chúng ta phải hành động một cách tích cực trong giai đoạn này để làm áp lực tối đa với CS, phải trả tự do tức khắc cho những nhà đấu tranh ở VN. Hăy gởi thư cho Tổng Thống Bush, cho Ngoại Trưởng Condoleezza Rice…Nghị Quyết 243 do Dân Biểu Chris Smith (R- NJ) đệ tŕnh trước Hạ Viện Hoa Kỳ đ̣i hỏi cải thiện t́nh trạng Nhân quyên ở VN và trả tự do cho Linh Mục Nguyễn Văn Lư và những nhà đấu tranh dânchủ ở VN, đă được thông qua với tỷ số 404/0. Điều này cho thấy những cố gắng vận động của đồng bào ở hải ngoại không phí công lao. Đính kèm là thư gỡi Tổng Thống Bush và Ngoại Trưởng C. Rice. (So DT) (Ten thanh pho), April XX, 2007 The President The White House 1600 Pennsylvania Avenue Washington, DC 20500 Dear Mr. President: We are writing to support recent calls in Congress for a revision of the U.S. policy on human rights in regard to Vietnam, to wit: 1) Senators John F. Kerry’s and Edward M. Kennedy’s common letter to Secretary Condoleezza Rice (April 9, 2007) pointing to the shocking treatment reserved for those who did nothing more than exercising their right to freedom of expression in Vietnam (witness Father Nguyen Van Ly’s trial of March 30 in Hue and the arrest of human rights lawyers Nguyen Van Dai and Le Thi Cong Nhan). 2) The letter of April 12 signed by Former Secretary of State Madeleine Albright, Senator John McCain and Chairman Vin Weber of NED, and sent to Vietnam’s President Nguyen Minh Triet calling for the immediate release of Lawyer Le Quoc Quan, a NED Reagan-Fascell fellow, arrested four days after his return to Vietnam. 3) Congresswoman Zoe Lofgren’s letter of April 9 to Secretary Rice asking that Vietnam be put back on the CPC (Countries of Particular Concern) List because of its blatant repression of various religious groups. 4) House Resolution 243, introduced by Congressman Chris Smith (R-NJ), which was overwhelmingly approved on April 19 by House Foreign Affairs Committee, calling for major improvements in Vietnam’s human rights record. The above calls show that there is complete bi-partisan agreement in Congress regarding the urgent need to send a strong message to Hanoi that the U.S. no longer tolerates Hanoi’s reneging on its commitments, international and bilateral, to respect human rights once it has joined WTO. We would be most grateful to you, Mr. President, if you can deliver such a message to Hanoi and instruct Secretary Rice to do the same. Thank you very much for your concern. Respectfully yours, (Ghi ro ten minh duoi chu ky) (Ten) (Dia-chi) (So DT) (Ten thanh pho), April XX, 2007 Secretary Condoleezza Rice The State Department 2201 C Street, N.W. Washington, DC 20520 Dear Madam Secretary: We are writing you to support recent calls in Congress for a revision of the U.S. policy on human rights in regard to Vietnam, to wit: 1) Senators John F. Kerry’s and Edward M. Kennedy’s common letter addressed to you on April 9, 2007 pointing to the shocking treatment reserved for those who did nothing more than exercising their right to freedom of expression in Vietnam (witness Father Nguyen Van Ly’s trial of March 30 in Hue and the arrest of human rights lawyers Nguyen Van Dai and Le Thi Cong Nhan). 2) The letter of April 12 signed by Former Secretary of State Madeleine Albright, Senator John McCain and Chairman Vin Weber of NED, and sent to Vietnam’s President Nguyen Minh Triet calling for the immediate release of Lawyer Le Quoc Quan, a NED Reagan-Fascell fellow, arrested four days after his return to Vietnam. 3) Congresswoman Zoe Lofgren’s letter of April 9, also addressed to you, asking that Vietnam be put back on the CPC (Countries of Particular Concern) List because of its blatant repression of various religious groups. 4) House Resolution 243, introduced by Congressman Chris Smith (R-NJ), which was overwhelmingly approved on April 19 by House Foreign Affairs Committee, calling for major improvements in Vietnam’s human rights record. The above calls show that there is complete bi-partisan agreement in Congress regarding the crucial need to send a strong message to Hanoi that it cannot keep on reneging on its commitments, international and bilateral, to respect human rights, especially after it has joined WTO. With such strong backing, we believe that a clear message from you to Hanoi in view of what has been described as “the worst wave of repression in years” (HRW) could be most effective. We would like therefore to plead that you deliver an unequivocal message to Hanoi that the U.S. no longer tolerates blatant floutings of international human rights norms by Hanoi. Thank you very much for your concern. Sincerely yours, (Ghi ro ten minh duoi chu ky) TUYẾT MAI In Trang Gởi cho bạn [Trở về] Cùng ngày: * Nhà Văn Nhă Ca Tới San Jose Nói Chuyện, Giới Thiệu Sách 5/7/2007 * Cali: Cộng Đồng Lập Ủy Ban Chống Triết, Duyên Dáng VN Nguyễn Hiền (5/7/2007) * Giới Trẻ Quận Cam Sẽ Mở Ṭa: Cộng Đồng Việt Xử Tội Triết Ng.H (5/7/2007) * Trường Santa Ana College Khánh Thành Khu Liên Hợp Khoa Học Thể Thao... 5/7/2007 * Các Dân Cử Gốc Việt Thuyết Tŕnh Tại Đại Học UCI 5/7/2007 Đă đăng: * O.C: Dân Việt Góp 103,500 Đô Xây Tượng Đài Nạn Nhân CS Nguyễn Hiền (5/6/2007) * Hướng Dẫn Con Cái Ở Lứa Tuổi Thanh Thiếu Niên Nguyễn-Viết Kim & Nguyễn-Lâm KimOanh (5/6/2007) * Sinh Hoạt Cộng Đồng (05/06/2007) 5/6/2007 * Tuyển Tập Mới, Kể Chuyện Cũ: Mời Kể Chuyện Đời Tù Cải Tạo 5/5/2007 * Hướng Dẫn Con Cái Ở Lứa Tuổi Thanh Thiếu Niên Nguyễn-Viết Kim & Nguyễn-Lâm KimOanh (5/5/2007) Xem theo ngày Ford_120120 Giai Thuong Vietbao VNVN.NET Amantel Asia Entertainment Your Ads VNVN Thanh Duong Saigon Trung Tam Nha Khoa jcpenney.com sachviet.com Robert Mullins International Cong Dong Nguoi Viet Hai Ngoai G2G Phone Doi Song Viet Satellite Lunex |
| Phía Sau Các Vụ Án Posted by Vietland.net on 06-05-2007 (377 ) Trần Khải Nhà nước CSVN đang công khai đưa các nhà hoạt động dân chủ ra ṭa, và t́m cách tuyên các bản án nặng nề. T́nh h́nh này xảy ra giữa lúc các chuyển biến hội nhập đang thuận lợi cho Việt Nam làm nhiều người bất ngờ. Thậm chí, ngay trước khi Phó Thủ Tướng Phạm Gia Khiêm sang thăm Hoa Kỳ, là cường độ đàn áp tăng thêm. Thậm chí, khi mới trở về Việt Nam bốn ngày sau khi học xong khóa hướng dẫn về xă hội dân sự và xây dựng dân chủ do National Endowment for Democracy, một cơ quan được hỗ trợ bởi Quốc Hội Mỹ, luật sư Lê Quốc Quân bị công an bắt liền. Thậm chí, khi các phụ nữ thân nhân các nhà dân chủ đang bị tù được mời dự tiệc trà ở nhà của đại sứ Mỹ Michael Marine th́ công an thô bạo đứng tḥ tay xô đẩy, ngăn cản ngay trước cổng nhà. Tại sao cố ư biểu diễn quyền lực chuyên chính như thế? Mọi chuyện thực sự có vẻ như là thách thức dư luận quốc tế, chứ không thuần túy là trị an. Ngay như chuyện mở phiên ṭa công khai để xử linh mục Nguyễn Văn Lư, và công khai cho thế giới thấy rằng phiên ṭa không hề có luật sư, và công khai để công an thoải mái bịt miệng linh mục… Có vẻ như tất cả những màn đàn áp này phần tŕnh diễn là nhiều, phần trị an là ít. Tại sao như thế? Nh́n về tất cả các trường hợp, chúng ta thấy yếu tố thách thức Hoa Kỳ mạnh nhất là khi công an bắt luật sư Lê Quốc Quân, khi mạnh tay xô đẩy các phụ nữ trước nhà của đại sứ Marine. Hoàn toàn không phải lấy cớ đàn áp các đảng phái tân lập, hay vây bắt người rải truyền đơn, thả tờ rơi… Và như thế, nhà nước muốn thách thức ai? Có phải, nhà nước CSVN muốn chọn giận Mỹ? Hay chỉ để làm hài ḷng Trung Quốc, nơi đang lo ngại các bứơc đi gần với Mỹ của phía VN? Hay chỉ muốn cảnh cáo tuổi trẻ Việt Nam, khi các thông tin dân chủ ngày càng lan truyền trên mạng Internet dễ dàng hơn, và các thông tin toàn cầu dễ tiếp cận hơn? Trong các trường hợp, chỉ duy có hồ sơ Lê Quốc Quân (và người phụ tá là luật sư Nguyễn Thùy Trang) chưa thành lập, chưa chính thức quy chụp tội danh. Một hồ sơ độc đáo trong đợt đàn áp này là nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, có vẻ như nhà nước bắt chị và sắp truy tố chị trước hết là mối thù cực kỳ lớn lao, một mối thù y hệt như vừa bị đụng chạm tới mồ mả ông Tổ - nhưng các bài báo viết trên báo nhà nước không nhắc chuyện nhà văn này viết các bài điều về cách dân gian nh́n về ông Hồ Chí Minh và về cách CSVN đối phó với "tàn dư" của các chuyện t́nh của ông Hồ. Chính v́ đụng tới "Đức Thánh Hồ" như thế, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy bị quy cho các tội nặng nề nhất và khó tin nhất, rằng chị là "người âm mưu kích động 'tổng nổi dậy' dịp APEC" và là người kích động Việt Kiều Canada "bắt cóc các nhà ngoại giao VN tại Canada." Nghĩa là các tội nói ra, không ai tin cả. Nhưng vẫn nói được, để che giấu hồ sơ ông Hồ bị chị nêu ra. V́ không lẽ ra ṭa, nêu chuyện ông Hồ bị chị kể chuyện có con rơi con rớt? Có thực là chính phủ CSVN chỉ muốn đàn áp các nhà dân chủ, những người với cách hoạt động bất bạo động, hầu hết chỉ có một bàn phiếm gơ chữ cộng thêm một chút kiến thức về Internet, và ẩn chứa trong các ḍng chữ là rất nhiều nhiệt tâm muốn hy sinh cho hướng đi dân chủ tự do cho quê nhà? Có thật, đảng CSVN mạnh tay đàn áp một nhóm chưa tới vài chục người, dù rằng họ đă thu góp tới khoảng hai ngàn chữ kư của những người đă bị công an khu vực bao vây, và bị đóng chốt gác trước các ngơ vào nhà? Hay c̣n có sự thật nào phía sau không? Có phải Đảng CSVN giương Đông để kích Tây, đánh thật mạnh các nhà dân chủ để trấn áp răn đe các thành phần có tư tưởng cấp tiến trong nội bộ đảng? Bởi v́ nguy hiểm nhất cho Đảng Cộng Sản các nước, dù ở nước nào đi nữa, vẫn không phải là các nhà đối lập - đúng vậy, kể cả khi hàng chục ngàn sinh viên xuống đường ở Bắc Kinh năm 1989 vẫn không thể làm suy xuyển chế độ Hoa Lục. Thậm chí, thử giả thiết một điều khó có, rằng ngay cả khi Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh, tức thành phố mà chúng ta vẫn gọi là Sài G̣n, cùng với vài sư đoàn bộ đội đang trấn đóng Sài G̣n tuyên bố ủng hộ phong trào dân chủ đa nguyên đa đảng th́ chế độ Hà Nội nhiều phần có thể cũng không suy xuyển ǵ, bởi v́ tất cả trung ương tập quyền trước giờ đă đưa về Hà Nội từ lâu. Tuy nhiên, Đảng CSVN tất nhiên cũng phải tiên liệu trước các biến động có thể có như thế. Và cách tiện nhất, là mạnh tay đàn áp các nhà dân chủ, để răn đe trong nội bộ trước. Bởi v́ chế độ CS nếu sụp đổ, tất phải nhiều phần là từ trong nội bộ mà đánh ra. Có lẽ, đó là lư do chúng ta có thể nghĩ tới, khi cựu thủ tướng Vơ Văn Kiệt trả lời phỏng vấn trên đài BBC tuần qua, trong đó ông Kiệt sử dụng một ngôn ngữ rất ḥa dịu, bày tỏ ḷng rất tôn trọng đối với những người suy nghĩ dị biệt, và nói rơ rằng yêu nước cũng có cả trăm đường, không có ǵ cần phải triệt tiêu những người "suy nghĩ khác ḿnh"… Những lời nói của ông Kiệt cực kỳ dị thường trong bầu không khí đàn áp đang diễn ra ở quốc nội. Thử dẫn ra một câu nói của ông Kiệt: "Có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau. Tổ quốc Việt Nam không của riêng một đảng, một phe phái, tôn giáo nào." Lời nói đó thực sự là trái với Điều 4 Hiến Pháp, và là lời công nhận giá trị của đa nguyên, là một giá trị, một tư tưởng và là một hướng đi đang bị đàn áp dữ dội. Hiển nhiên, báo chí trong nước không đăng tải các suy nghĩ này của ông Vơ Văn Kiệt. Và thấy rơ, trong khi linh mục Nguyễn Văn Lư bị công an bịt miệng trước ống kính truyền h́nh, th́ ông Vơ Văn Kiệt đang bị (hay được) bịt miệng bởi 600 tờ báo, đài phát thanh, truyền h́nh trong nước. Nh́n một cách nào đó, ngôn ngữ ông Kiệt chỗ này như dường là lời nói với nhà nước CSVN, chứ không phải nói với hải ngoại. Như vậy, chúng ta có thể tin rằng chính trong nội bộ Đảng CSVN đang có nhiều suy nghĩ đồng t́nh với dân chủ, và chính công an cũng đang thấy mối nguy này. Như vậy, có phải đàn áp các nhà dân chủ là cách tiện nhất để tự răn đe trong nội bộ Đảng CSVN? Đó là chỗ nên quan tâm và cần quan sát. Attached Files: toaanvc.jpg Printer Friendly Page |
| Xếp lại quá khứ? (II) CNQ RealtyThiên Đức Đối thoại với ông Vơ Văn Kiệt và đảng CSVN Xem Phần I II -Đối thoại ḥa hợp ḥa giải Ở phần I người viết đă tŕnh bày rơ ràng lời kêu gọi của ông Vơ Văn Kiệt xóa bỏ quá khứ hận thù Quốc- Cộng rất phiến diện, không giải quyết rốt ráo toàn bộ vấn đề chính trị hiện nay tại Việt Nam. Phải đối diện với sự thật để giải quyết vấn đề quá khứ hận thù dân tộc mà người quốc gia chỉ là một bộ phận của dân tộc chứ không phải là tất cả. Có nh́n nhận như vậy, th́ mới có thể đi vào thực tế đối thoại được. Trong giai đoạn hiện nay chưa thể đi vào nội dung đối thoại ḥa giải ḥa hợp dân tộc, mà mới chỉ là giai đoạn chuẩn bị cho đối thoại (nếu có?) mà thôi. Cuộc chơi nào cũng phải có qui luật tối thiểu của nó, vậy tại sao khi đề ra đối thoại mà lại không yêu cầu hai bên phải tôn trọng qui luật của sự đối thoại công khai và ṣng phẳng? Trước khi trả lời câu hỏi này, người viết tŕnh bày hai ví dụ điển h́nh để rút kinh nghiệm thực tế. Thời niên thiếu: Ở cái thời trẻ con c̣n tắm truồng ngoài đường phố, hai đứa trẻ cùng xóm, thân với nhau, chơi một tṛ chơi, nếu không đồng ư hai đứa trẻ này đều có thể tranh căi, thậm chí nếu c̣n bất đồng th́ phải nhờ người lớn giải quyết. Như vậy quy luật của cuộc chơi này là ǵ? Đó là sự tôn trọng lẫn nhau và hai bên có quyền ngang nhau, nếu không đạt được thuận thảo th́ phải nhờ đến trọng tài, chứ không ai có quyền dùng vũ lực đến trấn áp đối phương để áp đặt lư lẽ của ḿnh lên đối phương. Bang giao hợp tác quốc tế: Trong đối tác song phương hay đa phương, mọi quốc gia đều phải giữ nguyên tắc tôn trọng chủ quyền lẫn nhau, có quyền đàm phán ngang nhau, nếu chưa đạt sự đồng thuận có thể nhờ đến cơ quan ḥa giải quốc tế giải quyết. Cuộc tranh luận, tranh chấp hai phe hầu như không có hồi kết thúc Nguồn: army.mod.uk Dựa trên nguyên tắc này, Việt Nam là nước kém phát triển về mọi mặt vẫn có thể đối thoại b́nh đẳng với những siêu cường cũng là kẻ thù trước đây như Pháp Trung Quốc và Hoa Kỳ, và các nước khác nữa để đạt đến những thỏa hiệp thương mại và được chấp thuận trở thành hội viên thứ 150 của tổ chức WTO. Đó là một thực tế minh chứng hùng hồn rằng sự tôn trọng chủ thể trong đối thoại là một điều không thể thiếu được trong đối thoại. Nếu một bên không được tôn trọng, luôn luôn bị đe dọa trấn áp, th́ không c̣n đối thoại nữa, mà là một sự thống trị, áp đặt tư tưởng như đă từng xảy ra trong thời thực dân xâm lược. Trở về ư kiến của Ông Vơ Văn Kiệt kêu gọi đối thoại, vấn đề chính không phải là người dân Việt và cộng đồng người Việt chống cộng không muốn đối thoại mà chính họ đă từng đề nghị đảng cọng sản đối thoại kể từ khi chấm dứt cuộc chiến cho đến nay, điển h́nh gần đây nhất trong vụ ông thủ tướng Phan Van Khải sang Mỹ người Việt hải ngoại cũng từng kêu gọi đối thoại theo những đề tài công khai và đưa trước, nhưng nhà nước CSVN vẫn trốn chạy trước đề nghị hợp t́nh hợp ḷng dân đó. Dân oan nằm ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng và những lề đường Sài G̣n hằng chục năm nay chờ đối thoại với nhà nước, mà sao nhà nước vẫn né tránh? Và sắp đến đây ông Nguyễn Minh Triết sang Mỹ có sẵn sàng đối thoại với cộng đồng hải ngoại hay không? Như vậy vấn đề c̣n lại là ở chỗ đảng Cộng sản có thiện chí, có muốn đối thoại hay không? Một khi đảng Cộng Sản chấp nhận đối thoại với dân tộc nói chung và cộng đồng người Việt quốc gia nói riêng, th́ ĐCS phải tôn trọng những nguyên tắc tối thiểu như sau: 1)Tôn trọng chủ thể đối thoại: Như trên đă nói, nhằm mục đích xóa bỏ hận thù dân tộc, như vậy chủ thể đối thoại với đảng cộng sản là người dân Việt trong và ngoài nước, họ là người có quyền lên tiếng nói trong ôn ḥa và bất bạo động về bất cứ một lănh vực nào đó cho dù là khác biệt th́ không thể căn cứ vào đó để mà đe dọa, trấn áp tù đày họ. Xét lại trong thực tế đảng cộng sản đă làm được điều này chưa? Hiện nay tất cả những người lên tiếng về dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam, cũng như những dân kêu oan vẫn bị tù đày trấn áp, th́ làm sao thực hiện được sự đối thoại ṣng phẳng, thưa ông Vỏ Văn Kiệt? 2) Phương tiện đối thoại: Điều cơ bản để đối thoại đó là quyền tự do ngôn luận được ghi rơ rằng trong hiến pháp, có thể thực hiện điều này qua báo chí tư nhân, thế mà ông Nguyễn Tấn Dũng đă công khai cấm báo chí tư nhân lại c̣n rêu rao đó là ư nguyện của đa số người dân là một sự dối trá trâng tráo của một vị lănh đạo nhà nước không thể chấp nhận được. Hiện nay hệ thống báo đài đều là của nhà nước, vậy người dân trong và ngoài nước muốn đối thoại sẽ thực hiện ở đâu? Mục đích đối thoại là để ḥa giải dân tộc vậy, mọi người dân đầu có quyền thông tin đầy đủ và tham gia cuộc đối thoại đó. V́ vậy cuộc đối thoại phải diễn ra ở trong nước và phải được phổ biến công khai trên báo đài trong đó có báo chí tư nhân. Đảng Cộng Sản đă sẵn sàng chấp nhận điều đó hay không? Nếu người dân không được biết và không được đối thoại công khai th́ tất cả mọi cuộc đối thoại (nếu có?) xảy ra không hội đủ hai tiêu chuẩn này có ư nghĩa ǵ không? 3) Chứng tỏ thiện chí đối thoại: Tóm lại, tôi hoàn toàn tán đồng với ông Vơ Văn Kiệt về lời kêu gọi đối thoại để đi đến ḥa giải ḥa hợp. Thế nhưng trước khi đi vào đối thoại, đảng Cộng Sản Việt Nam phải thể hiện thiện chí của ḿnh bằng hành động thực tiễn, nói theo ngôn ngữ b́nh dân là: “có thấy mới tin” như sau: - Trả tự do cho tất cả những người đang bị giam giữ dù có án hay chưa dưới cái tội chống phá nhà nước. Họ thực sự chỉ là những người nói lên ư kiến khác biệt của ḿnh với nhà nước, một cách ôn ḥa và bất bạo động. Trả lại quyền tự do ngôn luận cho người dân, thể hiện quyền này là tư nhân được quyền ra báo. - Và trả lại quyền học tập sự thật cho sinh viên học sinh. Sinh viên học sinh là tương lai của đất nước họ có trách nhiệm và phải biết sự thật về lịch sử đất nước. Cụ thể là đảng phải đưa chính trị ra khỏi học đường bằng cách dẹp bỏ guồng máy chính trị đảng ra khỏi nhà trường, trả môn học Marx-Lenine trở về đúng giá trị triết học của nó. Sinh viên học sinh cũng là người dân là thế hệ sinh sau chiến tranh, không hận thù dân tộc, th́ không ai được quyền mang hận thù giai cấp choàng lên đầu họ và họ cũng có quyền tham gia đối thoại công khai và ṣng phẳng. Nhà nước CSVN đă từng phán xét rằng miền nam Việt Nam đă bị đế quốc Mỹ xâm lược, nhưng sinh viên học sinh ở miền Nam trước 30/04/1975 vẫn có quyền hội họp, tổ chức diễn thuyết, biểu t́nh thị uy lực lượng để nói lên ước vọng ḥa b́nh của ḿnh dưới sự bảo vệ của luật pháp. Thế th́ tại sao ḥa b́nh đă ba mươi hai năm nay, mà sinh viên học sinh lại không được quyền góp ư xây dựng và phát triển cho quê hương ḿnh? Đó là một nghịch lư không thể chấp nhận được. - Đề nghị cuối cùng, một thực tế không ai chối căi, thế hệ trong chiến tranh của cả hai bên đều đang bước vào ngưỡng cửa xưa nay hiếm, dù muốn hay không thế hệ này cũng phải bàn giao sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước lại cho thế hệ sau chiến tranh, vậy tại sao không tạo một diễn đàn đối thoại công khai và tự do để cho các thế hệ sau chiến tranh được giao lưu, t́m hướng phát triển tốt đẹp cho đất nước. Đó chính là bước chuẩn bị tốt đẹp để cho thế hệ này nhận lănh trọng trách đối với tương lai đất nước. Đảng cộng sản cấm đoán điều này, th́ chính đảng cọng sản là một vật cản trên đà phát triển đất nước. Phải chăng đă đến lúc đặt vật cản này vào đúng vị trí lịch sử của nó hay chưa? 4) Trưng cầu dân ư: Cuối cùng, nếu tất cả cuộc đối thoại này không đạt được sự đồng thuận th́ phải giải quyết ra sao? Trong sinh hoạt dân chủ chỉ có một cách hữu hiệu nhất để giải quyết sự bất đồng này đó là “Trưng cầu dân ư” với sự giám sát của quốc tế. Ông Đỗ Nam Hải là người đưa ra ư kiến trưng cầu dân ư về những vấn đề bức xúc của giới trẻ nhằm cải thiện cho chế độ, không hề tỏ ư lật đổ chế độ bằng bạo lực, như vậy là một thiện chí, một dấn thân dũng cảm của người trí thức trong giai đoạn hiện nay. Tại sao đảng cộng sản lại t́m mọi cách cô lập ông Hải từ kinh tế, phương tiện thông tin, đe dọa khủng bố tinh thần ông Hải và cả gia đ́nh họ, đảng cộng sản đă sai lầm đẩy ông Hải từ vị trí của một công dân thiện chí xây dựng chế độ tốt đẹp hơn bằng một phương cách sinh hoạt dân chủ, sang một vị trí đối kháng như hiện nay. Trở lại quá khứ sai lầm về hệ tư tưởng chuyên chính vô sản, những ai không vô sản đều là địch. Thậm chí đối với những người đă từng đi cùng với đảng cộng sản trong chặng đường “chống Mỹ cứu nước?” trong thành phần thứ 3 và Mặt trận Giải phóng miền Nam, nhưng không vô sản cũng đều là kẻ địch (?).Tại sao không cho họ lên tiếng nói, cho dù khác biệt th́ có đáng tội hay không để bị trù dập, cô lập rồi tiêu diệt như đă xảy ra trong quá khứ, như trường hợp ông Trương Như Tản, các luật sư Nguyễn Hữu Thọ, Trương Đ́nh Dzu hay Nguyễn Văn Hảo, v.v… Người quốc gia chống cộng cũng có nhiều khuynh hướng khác biệt nhau, từ chống cộng ít, đến nhiều, từ cương quyết kiên định lư tưởng đến xu thế ḥa hoăn, tất cả giờ đây góp tiếng nói trong ḥa b́nh, bất bạo động th́ có cần xua đẩy họ vào vị thế măi măi đối nghịch nữa hay không? Người dân oan vô tội, đ̣i hỏi quyền lợi chính đáng bắt nguồn từ những sai lầm của nhà nước, đảng CSVN có cần dồn ép họ vào con đường đối lập chính trị để đàn áp tù đày họ hay không? như trường hợp Bùi Kim Thành, Hồ Thị Bích Khương và nhiều người khác nữa. Đây chính là những thất bại. Không thể để sai lầm tiếp nối sai lầm tái diễn, nếu ĐCSVN muốn đối thoại th́ phải chứng tỏ thiện chí của ḿnh chấp thuận nguyên tắc: “nếu không giải quyết được trong đối thoại th́ phải đi đến việc trưng cầu dân ư”. Và những ư kiến của thiểu số cũng không v́ thế mà bị tiêu diệt, mà họ có quyền bảo lưu ư kiến của ḿnh. Lịch sử đă từng chứng minh rằng ư kiến ngày hôm nay đúng nhưng không có nghĩa măi măi là đúng. Phải có sự đảm bảo tôn trọng những nguyên tắc tối thiểu, và đảng cọng sản phải chứng tỏ thiện chí của ḿnh như đề nghị trên, th́ mọi cuộc đối thoại mới có ư nghĩa và đi đến kết quả mong muốn là : “Ḥa giải ḥa hợp dân tộc” chứ không phải là ḥa giải ḥa hợp Quốc-Cộng. (Đọc tiếp Phần Kết) California 5/5/2007 © DCVOnline [ Trở lại ] |
| Điều 88 truyen thong Đỗ Thái Nhiên Tin từ Việt Nam (VN) cho biết ngày 11/5/07, toà án Cộng Sản Việt Nam (CSVN) sẽ xét xử luật sư Nguyễn Văn Đài và luật sư Lê Thị Công Nhân về tội “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”. Tội danh này được qui định bởi điều 88 bộ h́nh luật của CSVN. Thông thường để biện hộ cho thân chủ trước ṭa án h́nh sự, người luật sư cần phải tham khảo hồ sơ của vụ án do cơ quan hữu thẩm quyền thiết lập. Hồ sơ này bao gồm lời khai của nghi can, của nạn nhân, nhân chứng cùng những bằng chứng liên hệ. Các lư lẽ được luật sư đưa ra từ trong nội dung của hồ sơ vụ án gọi là khước biện về nội dung. Tuy nhiên trong rất nhiều trường hợp, kỹ thuật biện hộ đ̣i hỏi bài biện hộ phải mở đầu bằng khước biện tiên quyết về h́nh thức. Khước biện kia nhằm yêu cầu ṭa án đ́nh chỉ phiên xử v́ trát đ̣i bất hợp lệ, v́ lầm lẫn về căn cước của các đương can, hoặc v́ thiếu luật lệ để qui chiếu... Bài viết này mở đầu cho việc tranh luận về vụ án luật sư Nguyễn Văn Đài và luật sư Lê Thị Công Nhân bằng cách nêu lên khước biện tiên quyết về h́nh thức đối với điều 88 của bộ H́nh Luật. Khước biện này được tŕnh bày như sau: Luật pháp là công cụ giúp cho xă hội được vận hành trong công bằng và ổn định. Nguồn: peterkuper.com Luật pháp là công cụ giúp cho xă hội được vận hành trong công bằng và ổn định. Nhằm ngăn cấm nhà cầm quyền độc tài lợi dụng luật pháp để áp chế người dân, h́nh luật chính danh đ̣i hỏi mọi quốc gia phải tôn trọng nguyên tắc “vô luật bất thành tội”. Lịch sử luật pháp của Pháp quốc cho thấy có một thời gian dài ṭa án Pháp phải miễn tố (tha bổng) những người ăn không trả tiền (ăn quịt). Lư do: hồi bấy giờ luât của Pháp chỉ có tội trộm, tội lường gạt, chứ không có tội ăn quịt. Tội ăn quịt không thể bị đồng hóa với tội trộm hay tội lường gạt. Ṭa án chỉ có thể phạt những người ăn quịt sau khi quốc hội biểu quyết thông qua điều luật qui định tội ăn quịt. Thế nào là qui định một tội phạm hiểu theo nghĩa h́nh luật? Nguyên tắc pháp lư căn bản đ̣i hỏi: đi kèm với tội danh, h́nh luật bao giờ cũng phải nêu rơ các yếu tố tội phạm tạo thành tội danh kia. Không có yếu tố tội phạm, không thể gọi là tội. Tội hiếp dâm chẳng hạn. Một người sẽ phạm tội hiếp dâm nếu hành động của đương sự gồm đầy đủ ba yếu tố tội phạm: – Thứ nhất: Nạn nhân là người nữ. – Thứ hai: Có bạo hành. Bạo hành có thể là bị can đă đe dọa nạn nhân bằng vũ khí hay bằng khủng bố tinh thần. Bạo hành c̣n có thể là bị can hành động khi nạn nhân đang ngủ, nạn nhân là người bị bệnh tâm thần... – Thứ ba: Hành động giao hợp đă thực sự diễn ra. Thiếu một trong ba yếu tố kể trên, nghi can không thể bị truy tố về tội hiếp dâm. Yếu tố tội phạm đối với mỗi tội danh có thể thay đổi tùy theo ư muốn của nhà làm luật tại các quốc gia khác nhau. Tuy nhiên điều cần nhấn mạnh là: không thể có tội phạm nếu luật không qui định đầy đủ yếu tố tội phạm cho mỗi tội danh. Bây giờ căn cứ vào nguyên tắc “vô luật bất thành tội” và nguyên tắc “không có tội nếu không có yếu tố tội phạm”, chúng ta hăy khảo sát điều 88 của bộ h́nh luật của CSVN. Sau đây là nguyên văn của điều 88: Điều 88: Tội tuyên truyền chống nhà nước XHCNVN. 1. Người nào có một trong những hành động sau đây nhằm chống nhà nước CSXHCNVN th́ bị phạt tù từ 3 đến 12 năm: a. Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân. b. Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lư, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân. c. Làm ra tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống nhà nước CHXHCNVN. 2. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng th́ bị phạt tù từ 10 năm đến 20 năm. Điều 88 vừa trích dẫn đă đặt ra cho công luận vô số thắc mắc: Thắc mắc 1: khoản (1) mục (a): thế nào là “tuyên truyền, xuyên tạc phỉ báng nhà nước”? Phải chăng người dân nói chuyện với nhau trong quán càfé là tuyên truyền? Phải chăng người dân bĩu môi khi nhắc tới vụ PMU18 hay người dân cười ra nước mắt khi đọc tin về bản án Đồ Sơn (mỗi “bị can đại cán” chỉ bị phạt một số tiền trị giá chưa quá hai tô phở) là xuyên tạc phỉ báng? Thắc mắc 2: khoản (1) mục (b): thế nào là “luận điệu chiến tranh tâm lư”? Chiến tranh nào? Chiến tranh chống dâng đất dâng biển cho Trung quốc hay chiến tranh chống quốc nạn “chính quyền nhân dân khủng bố nhân dân”? Chiến tranh “chống Mỹ cứu nước”? hay chiến tranh “rước Mỹ cứu đảng”? Thắc mắc 3: khoản (1) mục (c): thế nào là “tài liệu, văn hóa phẩm chống nhà nước”? Phải chăng h́nh vẽ ông Đại Sứ Lê Văn Bàng ăn trộm ṣ ở Mỹ hay đĩa nhạc thâu âm bài ca “Người Di Tản Buồn” của Nam Lộc là văn hóa phẩm chống nhà nước? Thắc mắc 4: khoản (2), thế nào là “trường hợp đặc biệt nghiêm trọng”? Phổ biến h́nh linh mục Nguyễn Văn Lư bị bịt miệng trước ṭa án CS hay loan truyền kỹ thuật xây dựng cầu đường theo kiểu ciment cốt tre của CSVN ngày nay là nghiêm trọng? Không giới chức nào, cơ quan nào của CSVN có khả năng giải thích thỏa đáng các thắc mắc kể trên. T́nh trạng bế tắc kia bắt nguồn từ cội rễ rằng: Luật của quốc gia văn minh dân chủ đ̣i hỏi mỗi tội h́nh sự phải bao gồm nhiều yếu tố tội phạm. Các yếu tố tội phạm phải được tŕnh bày minh bạch và khúc chiết. Một người chỉ bị kết tội chừng nào người đó đă vi phạm đầy đủ các yếu tố tội phạm của một tội danh. Thiếu đi một yếu tố tội phạm, ṭa án bị bắt buộc phải tuyên phán nghi can vô tội. Trong khi đó, bộ h́nh luật của CSVN lại hàm chứa: tội h́nh sự không bao giờ có các yếu tố tội phạm đi kèm . Mỗi tội h́nh sự là một tội lớn gói ghém nhiều tội nhỏ. Tội lớn hay tội nhỏ đều bị CSVN viết theo kiểu lơ mơ, rất khó hiểu, nhiều khi vô nghĩa. Điều cực kỳ đặc biệt là người dân chỉ cần vi phạm một tội nhỏ, mà tội lớn đă gói ghém, là lập tức bi xem như đă vi phạm trọn vẹn tội lớn. Luật pháp chính danh đ̣i hỏi mỗi tội danh phải được xác định bởi các yếu tố tội phạm. Tội danh không có yếu tố tội phạm không phải là luật. Điều 88 có tên gọi là luật nhưng không phải là luật. CSVN truy tố hai luật sư Nguyễn văn Đài và Lệ Thị Công Nhân căn cứ vào một điều luật phản luật tức là đă vi phạm trầm trọng công lư “vô luật bất thành tội”. Ṭa án xét xử hai luật sư Nguyễn văn Đài và Lê Thị Công Nhân chiếu điều 88 cần phải tuyên bố đ́nh chỉ phiên xử với lư do không có luật lệ thích nghi để qui chiếu. Đó là nội dung cốt lơi của khước biện tiên quyết về h́nh thức đối với vụ án của hai luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân. Bây giờ chúng ta hăy nói đến tội phạm tư tưởng và tội phạm hành động. Điều 88 nhằm trừng trị những người phạm tội bị CSVN gọi là “tuyên truyền chống nhà nước” tội này là tội tư tưởng hay là tội hành động? Đọc bộ h́nh luật CSVN, người đọc biết được CS đă phân biệt rơ ràng giữa tư tưởng chống đối và hành động chống đối. – Đối với tư tưởng chống đối: CSVN trừng trị bằng điều 88 (tuyên truyền chống nhà nước). – Đối với hành động chống đối, CSVN trừng trị bằng các điều 79 (tội lật đổ chính quyền nhân dân), điều 82 (tội bạo loạn), điều 84 (tội khủng bố), điều 87 (tội phá hoại chính sách đoàn kết), điều 89 (tội phá rối trị an). CSVN chỉ truy tố luật sư Đài và luật sư Công Nhân căn cứ vào điều 88. Sự thể này chứng tỏ hai luật sư đương sự chỉ suy nghĩ chứ không hề hành động. Như vậy điều 88 hiển nhiên nhằm trừng trị tội phạm trong tư tưởng. Có hay không tội phạm trong tư tưởng? Điều 18 và 20 của bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, ngày 10 thang 12 năm 1948 đ̣i hỏi các quốc gia thành viên, trong đó có CSVN, phải triệt để tôn trọng quyền tự do tư tưởng và tự do diễn đạt tư tưởng. Điều 69 Hiến Pháp 1992 của CSVN tuyên bố nhà nước CSVN cam kết tôn trọng và bảo vệ quyền tự do ngôn luận của công dân. Có tư tưởng mới có ngôn luận. Do đó tự do ngôn luận bao hàm quyền tự do tư tưởng và tự do diễn đạt tư tưởng. Tóm lại, vụ án luật sư Nguyễn Văn Đài và luật sư Lê Thị Công Nhân do CSVN dàn dựng đang bi công luận chỉ trích gay gắt từ các luật điểm: Một là vô luật bất thành tội. Hai là không có yếu tố tội phạm, không thể bị kết tội. Ba là sự suy nghĩ trong đầu óc của một người và mọi h́nh thức diễn tả sự suy nghĩ kia, không bao giờ có thể là một tội phạm. Bốn là, đối với CSVN, tự do tư tưởng chỉ có nghĩa là tự do ca tụng đảng. Người nào xem tự do tư tưởng là tự do bất đồng chính kiến với đảng, người đó sẽ phải đối diện với điều 88 vậy. © DCVOnline |
| Từ Bush đến Nhất Hạnh và Lê Dũng Trần Giao Thủy Ba không của cộng sản Việt Nam: không đa nguyên, không đa đảng, và không đối lập Chiến dịch bắt bớ đàn áp những người hoạt động dân chủ của Đảng cộng sản Việt Nam, trong những ngày gần đây, chính là thông điệp rơ ràng nhất gởi cho người Việt khắp nơi và cho cả thế giới: Đảng Cộng sản Việt Nam là một đảng độc tài duy nhất có quyền cai trị toàn dân Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ trù dập không khoan nhượng tất cả mọi thế lực thù nghịch, mọi thành phần phản động tuyên truyền chống phá Nhà nước CHXHCNVN hay đang thực hiện diễn biến hoà b́nh. Sau bản án ngày 16/3/2007 nhà nước độc tài Hà Nội giành cho các đảng viên đảng Thăng Tiến Việt Nam, cùng lúc bịt miệng và kết án linh mục Nguyễn Văn Lư 8 năm tù, báo của đảng cộng sản Việt Nam cho hay hai luật sư vận động dân chủ Nguyễn Văn Đài và Lê thị Công Nhân sẽ bị đưa ra toà xét xử vào ngày 11 tháng 5 sắp tới về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam” (Tin TTXVN). Những người vận động dân chủ Việt Nam chấp nhận ngục tù: Hàng trên (từ trái): Nhà báo Huỳnh Nguyên Đạo, Bs. Lê Nguyên Sang, Ls. Nguyễn Bắc Truyển Hàng dưới (từ trái) Ls. Nguyễn Văn Đài, Ls. Lê Thị Công Nhân, Ls. Trần Quốc Hiền Nguồn: DCVOnline Và mới đây, báo Người Lao Động, 4/5/2007 đă đưa tin Hà Nội sẽ đưa ba ông Lê Nguyên Sang, Nguyễn Bắc Truyển, Huỳnh Nguyên Đạo ra toà án Nhân Dân Tp Hồ Chí Minh xét xử ngày 10/5 về tội “tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”, và ông Trần Quốc Hiền, Hiệp Hội Đoàn Kết Công-Nông Việt Nam, sẽ bị xử tại phiên toà ngày 15/5 về 2 tội “tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” và “phá rối an ninh”. Tất cả 3 người sẽ bị xét xử ngày 10/5 đều là đảng viên Đảng Dân chủ Nhân Dân. Hai ông Lê Nguyên Sang và Huỳnh Nguyên Đạo bị bắt giam cùng lúc với ông Đỗ Thành Công từ 14/6/2006. Trước áp lực vận động của gia đ́nh tại Mỹ, từ chính khách Hoa K cùng các tổ chức nhân quyền thế giới và nhất là áp lực để hội nhập WTO cũng như được hưởng quy chế PNTR với Mỹ, đảng cộng sản Hà Nội đă phải trả tự do cho ông Đỗ Thành Công ngày 21/9/2006. Tương tự và cùng lư do, không lâu sau đó đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam phải trả tự do cho các bà Nguyễn Thương Cúc Foshee, Huỳnh Bích “Linda” Liên, và ông Lê Văn “Phú” B́nh về Mỹ vào tháng 11/2006. Tất cả đề đă bị bắt giam 14 tháng trước khi đưa ra toà án (một loại hội đồng chuột) xét xử. Trả lời kư giả Michael Sullivan (1) của đài National Public Radio (NPR) về việc Hà Nội nâng cấp đàn áp sinh hoạt dân chủ, Carl Thayer của đại học New South Wales ở Canberra nhận định: Họ (đảng CSVN – TGT) rất tin rằng uy tín là mặt hàng để trao đổi trên trường ngoại giao quốc tế. Và v́ thế Việt nam đă ráng hết sức thoả các điều kiện để được rút tên ra khỏi danh sách các quốc gia cần được quan tâm (countries of particular concern, CPC) của Mỹ. Họ cũng có một số thay đổi đáng ghi nhận như trường hợp nới lỏng hoạt động của giáo hội Ki-tô, và gần đây nhất là cuộc nói chuyện giữa Vatican với Việt Nam nhằm b́nh thường hoá quan hệ hai bên. Về phong trào dân chủ Việt Nam, giáo sư Carl Thayer cho rằng sự phát triển của Khối 8406 trong tầng lớp trí thức trẻ tại Việt Nam đă khiến Hà Nội quan tâm không ít. Trong một bản tin khác của Grant McCool (2), Reuteurs, Carl Thayer cho rằng những đàn áp mới đây và hai vụ sắp xét xử 6 người vận động dân chủ vào ngày 10, 11 và 15 tháng 5 tại Sài G̣n và Hà Nội không ngoài mục đích xác định chính sách “ba không” của nhà nước độc tài Việt Nam. Đó là “không có đa nguyên trong chính trị, không có chế độ đa đảng, và không có đối lập chính trị” Ngoài tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam”, công tố viên Hà Nội c̣n cho rằng hai luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân tàng trữ và phát tán tài liệu nhằm gây rối và “phá hoại cuộc bầu cử Quốc hội” khoá 12 vào ngày 20/5 sắp tới. Kể từ sau kỳ họp APEC 18–19/11/2006 tại Hà Nội và sau khi được gia nhâp WTO hồi tháng 1, 2007 đến nay, theo tổ chức Ân xá Quốc Tế (Amnesty International) th́ nhà nước và đảng cộng sản Việt Nam đă bắt giam trên dưới hai mươi người gồm nhiều thành phần trong xă hội từ đại diện nông dân, luật sư, nhà văn, và tu sĩ. Hoa Kỳ và một vài quốc gia Âu châu đă lên tiếng yêu cầu Hà Nội phải tức khắc và vô điều kiện phóng thích những người vận động dân chủ. Sophia Richardson của tổ chức Human Rights Watch cho rằng đây là cuộc đàn áp khốc liệt nhất từ hai mươi năm nay. Gần đây nhất là đề nghị của Uỷ ban Quốc tế về Tự do Tôn giáo của Hoa Kỳ (USCIRF), trong báo cáo cho năm 2006 – phổ biến đầu tháng 5/2007 – đề nghị đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC với lư do Hà Nội đă ngừng những tiến bộ tích cực về tự do tôn giáo, và lại nâng cấp đàn áp những người vận động cho dân chủ cũng như các quyền tự do phát biểu ư kiến, hội họp và lập hội. Cùng lúc, Hạ viện Hoa Kỳ vừa thông qua Nghị quyết nhấn mạnh với chính quyền Việt Nam, không nên giỡn mặt với nhân quyền nữa. Nghị quyết của Hạ viện Mỹ kêu gọi Hà Nội lập tức và vô điều kiện phóng thích tất cả các người tù chính trị, tù nhân lương tâm vừa bị bắt trong đợt đàn áp mới đây. Trở lại đầu năm 2005, Tổng thống George W. Bush, trong diễn văn bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai, đă cam kết với nhân dân Mỹ và thế giới rằng Hoa Kỳ sẽ đem dân chủ gieo rắc khắp mọi nơi. Bush hứa sẽ Minh xác với tất cả tập đoàn lănh đạo và tại khắp mọi quốc gia – chọn lựa đạo đức giữa sự áp bức, lúc nào cũng sai, và tự do là lựa chọn đúng muôn đời... Mỹ sẽ không giả tảng tin rằng những người bất đồng chính kiến trong tù thích cùm gông xiềng xích, phụ nữ thích làm nô lệ và thích bị chà đạp, và tất cả mọi người đều mơ sống dưới ơn mưa móc của lũ ác ôn. ... Trên đường dài, không thể có công bằng nếu không có tự do, và cũng không thể nào có nhân quyền nếu không có tự do của mỗi con người. Kết luận bài diễn văn về dân chủ, George W. Bush nói với nhân dân thế giới rất ư là hào hiệp: Khi các bạn tranh đấu cho tự do, chúng tôi đứng cùng với bạn. Những người đổi mới v́ dân chủ đang bị đàn áp, đang ở trong tù, đang phải lưu vong có thể tin rằng: Hoa Kỳ biết các bạn là ai – là những người lănh đạo tương lai của đất nước tự do của các bạn mai này. Đấy là tuyên bố của chính khách hàng đầu thế giới mới hơn hai năm trước. Ngày nay, trước áp lực và sự lên tiếng của công luận thế giới và việc Hạ viện Hoa Kỳ thông qua Nghị quyết liên quan đến việc Hà Nội đàn áp dân chủ, người phát ngôn bộ Ngoại giao nước CHXHCN Việt Nam Lê Dũng, Tổng lănh sự tương lai của Việt Nam tại San Francisco, tuyên bố: Việt Nam phản đối việc nước ngoài can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. ...Một số đối tượng gần đây lạm dụng các quyền về tự do, dân chủ, tiến hành các hành vi vi phạm pháp luật và chính sách của Nhà nước Việt Nam, phá hoại an ninh, trật tự và ổn định xă hội. Việc xét xử nghiêm minh những người vi phạm pháp luật là việc làm b́nh thường, theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam và phù hợp với luật pháp quốc tế. (Trích Người phát ngôn bộ Ngoại giao trả lời câu hỏi của phóng viên ngày 3/5/2007). Sư Thích Nhất Hạnh viếng thăm CT nước Nguyễn Minh Triết (Hà Nội, 5/2007) Nguồn: CAND.com Cùng thời gian đảng và nhà nước độc tài cộng sản Việt Nam đang gia tăng đàn áp, hành hung, bắt bớ, giam tù những công dân vận động cho dân chủ và các quyền căn bản của con người th́ sư ông Thích Nhất Hạnh cũng có mặt ở Việt Nam trong chương tŕnh Đại Trai Đàn B́nh Đẳng Chẩn Tế Giải Oan 2007 cũng như tặng hoa cau, tặng ảnh chữ và chúc sức khoẻ tướng Vơ Nguyên Giáp. Một số đệ tử của sư ông Nhất Hạnh cho rằng chuyến về thăm Việt nam lần thứ nh́ này đánh dấu một bước tiến lớn trên con đường nhà nước hoà giải với phật tử Việt Nam. Hai tuần trước ngày linh mục Nguyễn Văn Lư bị cộng sản bịt miệng kết án 8 năm tù ở Huế, tại chùa Vĩnh Nghiêm ở Sài G̣n sư Thích Nhất Hạnh nói với kư giả Michael Sullivan: Tôi nghĩ là nhà nước sẵn sàng thay đổi và cởi mở, nhưng họ c̣n nhiều e ngại, nghi ngờ và đó chính là lư do họ không thể thay đổi nhanh như họ muốn. Hơn nữa c̣n có những người cực đoan và cuồng tín chống cộng (the extremists, the fanatical anti-communists) và những người cộng sản cuồng tín vẫn tiếp tục chiến tranh ư thức hệ dù cuộc chiến đă chính thức chấm dứt.” (Trích chương tŕnh NPR, Morning Edition, phát thanh ngày 28/3/2007) Trước những kêu gọi của các tổ chức nhân quyền thế giới yêu cầu các quốc gia viện trợ buộc Việt Nam phải ngưng đàn áp dân chủ bằng cách dọa ngưng viện trợ kinh tế và yểm trợ ngoại giao, sư ông Thích Nhất Hạnh cho rằng áp lực nhiều thế có thể lợi bất cập hại: Tôi nghĩ rằng chúng tôi đă có kinh nghiệm: lăng mạ, lên án, đánh giá, và buộc tội không giúp ích ǵ cả. V́ thế với tập luyện để lắng nghe một cách tha thiết có thể giúp người ta tháo bỏ sợ hăi, nghi ngờ, định kiến và có khả năng giúp người ta thay đổi”. (Trích chương tŕnh NPR, Morning Edition, phát thanh ngày 28/3/2007) Trời ạ! Dân Việt Nam biết phải tin ai đây? Mạt cưa mướp đắng đôi bên một phường. Nguồn: DCVOnline Tin ông Tổng thống nước Mỹ dân chủ vĩ đại? Điều này hơi khó v́ Bush vẫn ung dung ngồi ở nhà trắng c̣n những người ông hứa đứng cạnh – những người ông gọi là “lănh đạo tương lai” của Việt Nam – một sô vẫn đang ngồi ở nhà tù, vẫn bị đàn áp, và một số khác đang lưu vog ngay trên đất nước của ḿnh. Tin ông sư Tiếp Hiện? Đă có tăng thân Làng Mai, nhà tư bản Bhupendra Kumar Modi, v.v... C̣n bà con cô bác khác đă “tha thiết lắng nghe” sư ông nói pháp ở nhà thờ Riverside, New York, về vụ Mỹ đánh bom huỷ cả Bến Tre với “300.000 người” (3). Nói đi như thế và sau đó, khi trả lời Anne A. Simpkinson, sư ông nói lại Mỹ đánh bom huỷ cả Bến Tre với “300.000 nóc gia” cơ (4). Cả thế giới cũng đều thấy thấy cộng sản Việt Nam thay đổi thế nào sau 40 năm sư ông Nhất Hạnh rèn luyện và tha thiết lắng nghe họ. Tin ông người (máy) phát ngôn bộ Ngoại Giao Việt Nam hay như Carl Thayer tin cộng sản Việt Nam trọng uy tín, sĩ diện quốc gia trên trường bang giao quốc tế? Tất cả cũng chỉ là “Mạt cưa mướp đắng đôi bên một phường” thôi! Ngay đến tấm bảng vàng ghi “Tiết hạnh khả phong” treo ở lầu xanh hay “Nước vỏ lựu máu mào gà” của gái đĩ thập thành c̣n đáng tin hơn lời Bush hứa, đáng tin hơn thuyết “lắng nghe” của ông sư Nhất Hạnh hay tính pháp trị với uy tín, sĩ diện của nhà nước độc tài toàn trị ở Việt Nam. Nền dân chủ Việt Nam có được hay không sẽ do chính người dân quyết định. Và chỉ có đấu tranh lấy lại quyền làm chủ th́ dân Việt mới có cơ hội xây dựng một đất nước pháp trị, một xă hội dân sự đa nguyên và b́nh đẳng. Một số không nhỏ những người vận động cho một Việt Nam tự do dân chủ chấp nhận trả giá cho cuộc tranh đấu ôn hoà bằng xiềng xích lao tù: Nguyễn Vũ B́nh, Lm Nguyễn văn Lư, Lê Nguyên Sang, Huỳnh Nguyên Đạo, Nguyễn Bắc Truyển, Lê Thị Công Nhân, Trần Quốc Hiền, ... Tự do dân chủ không thể có bằng lời hứa suông, bằng sự đầu hàng độc tài hay thoả hiệp với cộng sản Việt Nam. © DCVOnline |
| VNCH chờ ngày và sẵn sàng sẽ khôi phục lại đất nước với chủ trương trước sau như một : Cương quyết một ḷng mang Tự Do Dân Chủ Thật Sự lại cho tổ quốc Việt Nạm . CSVN rồi sẽ phải đầu hàng vô điều kiện v́ đă phản bội lại quyền lợi tối thượng của dân tộc Việt Nam . Ngày xưa th́ dân chúng c̣n lầm với chiêu bài chống Mỹ cứu nước, chứ bây giờ th́ họ đă quá rơ CSVN độc tài toàn trị áp bức dân lành . Nhân quả nhản tiền rồi CSVN phải gánh chịu , trước sau ǵ cũng phải trả lại cho nhân dân quyền con người đích thực của ho. Hởi các bạn VNCH ở quá khứ, hiện tại,tương lai luôn luôn vững niềm tin là chính nghĩa phải thắng hung tàn . Bao nhiêu chiến sĩ can tru*o*`ng VNCH dda~ anh du~ng tua^~n tie^'c trong bie^'n co^' 30/04/1975 , su*. kie^.n ddo' dda~ xa'c ti'n vo*'i chu'ng ta , nhu*~ng ngu*o*`i co`n o*? la.i la`: Du*'t khoa't kho^ng ddu*'ng chung hoa(.c lie^n hie^.p vo*'i DDa?ng CSVN " EM PHA?I SO^'NG " ( Lo*`i cu?a Thie^'u Tu*o*'ng Le^ Va(n Hu*ng no'i vo*'i hie^`n the^ tru*o*'c khi o^ng cho.n cho mi`nh su*. hy sinh cao ca? cho To^? Quo^'c Vie^.t Nam ) |
Posted: 5/10/2007 6:37:10 AM
| Nguyễn Văn Đài và Công Nhân có thể vô tội? DCVOnline Phỏng vần luật sư Trần Lâm Mạc Việt Hồng thực hiện Việt Hồng: Xin ông cho biết v́ lư do ǵ ông nhận bào chữa cho luật sư Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài trong khi nhiều luật sư khác từ chối? Trần Lâm: Th́ nghề của tôi bao năm nay là luật sư, tôi vẫn bào chữa cho các vụ án thuộc loại này mà, nhiều rồi. Việt Hồng: Việc bào chữa cho những bị cáo là luật sư có khác ǵ so với những bị cáo b́nh thường khác không, thưa ông? Trần Lâm: Cũng thế thôi, không có khác ǵ đâu, không có ǵ đặc biệt hơn so với các vụ án trước. Việt Hồng: Chúng tôi được biết mẹ luật sư Lê Thị Công Nhân và vợ của luật sư Nguyễn Văn Đài đă có đơn xin rời phiên ṭa xử thân nhân của họ lại 3 tuần nữa. Vậy v́ sao đơn của họ không được chấp thuận, thưa ông? Trần Lâm: Không hoăn được. Người ta không đồng ư. Gia đ́nh của bị cáo th́ muốn hoăn nhưng người ta mở phiên ṭa đâu phải riêng cho Hà Nội mà c̣n cho các nơi. Đó là cả một kế hoạch cho đợt này. Hoăn lại nó dây dưa ra mà chúng tôi là luật sư, chúng tôi cho rằng chúng tôi vẫn làm việc kịp, không có ǵ là quá gấp rút cả. C̣n gia đ́nh hai bị cáo v́ quá lo lắng nên cứ nghĩ ra cái này, cái nọ và xin hoăn nhưng hai luật sư bào chữa chúng tôi không xin hoăn. Chúng tôi cho rằng thời hạn xét xử như vậy cũng không có ǵ là trở ngại cả. Việt Hồng: Ông vừa nhắc tới luật sư thứ 2, đó là ai, thưa ông? Trần Lâm: Đó là ông luật sư Đàm Văn Hiếu của Đoàn luật sư Hà Nội. Việt Hồng: Xin ông cho biết, ông gặp luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân lần cuối là khi nào, sức khỏe cũng như tinh thần của họ ra sao? Trần Lâm: Tôi mới gặp họ cách đây 3 hôm. Hai người cũng khỏe cả. Lê Thị Công Nhân có kêu ca, phàn nàn là điều kiện trong đó nó hơi khổ một tư. Cả hai người khi làm việc với tôi đều rất minh mẫn. Việt Hồng: Ông có gặp khó khăn ǵ trong quá tŕnh chuẩn bị bào chữa không? Trần Lâm: Tôi cũng không hiểu sao cứ có dư luận rằng vụ này tôi bị gặp khó khăn. Nhưng thực ra chỉ gặp khó khăn lúc ban đầu thôi. Tôi không được tham gia ngay từ đầu, từ giai đoạn điều tra và truy tố. Nhưng từ khi sang ṭa, khoảng 5,7 ngày nay th́ thuận lợi cả. Tôi làm việc rất thoải mái, ṭa tạo điều kiện cho tôi về thời gian cũng như hồ sơ… rất đầy đủ., không bị cản trở ǵ cả. Việt Hồng: Được biết, trong khoảng thời gian 7,8 ngày, ông phải nghiên cứu cả 2 hồ sơ một lúc, như vậy có phải là gấp gáp quá không, thưa ông? Trần Lâm: Đứng về nghề nghiệp mà nói, chúng tôi thấy cũng không có ǵ gấp gáp hay cấp bách quá đâu. Hiện nay tôi đă sẵn sàng rồi, cũng không c̣n mắc mớ ǵ nữa. Thực ra cũng đơn giản thôi, chứ không phức tạp quá như ở bên ngoài tưởng đâu. Khi tiếp nhận hồ sơ tôi thấy nó cũng đơn giản thôi, chứ không đến nỗi quá phức tạp đâu. Đối với cô Công Nhân th́ lại càng đơn giản hơn. Việt Hồng: Như vậy, cô Công Nhân có thể chịu mức án nhẹ hơn Nguyễn Văn Đài Trần Lâm: Tội của Công Nhân khác với tội của Nguyễn Văn Đài. Tôi nghĩ rằng, không có ǵ nghiêm trọng lắm đối với Công Nhân. Mức án của Công Nhân sẽ thấp hơn nhiều so với Nguyễn Văn Đài. Việt Hồng: Thưa ông, nhiều người (trong đó có cả các luật sư) cho rằng điều 88 bộ luật h́nh sự của nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đi ngược lại với điều 69 của Hiến pháp và các công ước Quốc tế. Ông có nghĩ như vậy không? Trần Lâm: ….Về cái tội này ấy…th́ tôi cũng đă làm việc lâu năm rồi. Nó có từ năm 1945, 1946 kia. Đầu tiên nó là tội tuyên truyền chống chế độ, năm 1980 th́ chuyển sang thành tội tuyên truyền chống Chủ Nghĩa Xă Hội, rồi bây giờ th́ nó chuyển thành tội tuyên truyền chống nhà nước. Luật pháp của Việt Nam, chúng tôi làm lâu rồi, chúng tôi thấy thế này, các công ước Quốc Tế th́ nhà nước cũng có kư kết, rồi cũng có thông qua nhưng không có đi vào phổ cập trong đời sống. C̣n Hiến pháp à? Hiến pháp th́ nghe nó có mâu thuẫn với điều 88, đó là ḱm kẹp cả sự suy nghĩ, ḱm kẹp cả sự truyền bá quan điểm… và như thế là không được nhưng mà ở Việt Nam, từ bao nhiêu năm nay khi làm cái việc xét xử này, người ta không có bao giờ vận dụng Hiến pháp, cũng không bao giờ vận dụng các Công ước Quốc tế cả. Nhiều anh em ở ngoài nước và cả trong nước cũng thế, hay nói tới Hiến pháp nhưng ở Việt nam khi xét xử người ta chỉ giở bộ luật h́nh sự ra thôi, chứ không có quyền làm rộng hơn đâu. C̣n những người làm ra luật họ phải quán triệt rồi. Ở ta nó như thế. Bây giờ th́ họ cũng phân tích kỹ càng hơn. Ví dụ như, tuyên truyền mang tính xúi giục, kích động người khác hay chỉ là trao đổi quan điểm với nhau…Nếu tuyên truyền mang tính bịa đặt, xuyên tạc, nói chệch sự thật… nhằm mục đích xấu, tác động tới người nghe làm cho người nghe từ chỗ là một công dân b́nh thường trở nên bực tức với chế độ th́ là có tội. Tôi cũng đọc một số tài liệu của các luật gia ở bên ng̣ai th́ tôi thấy là không ai họ công nhận cái tội này cả. Các bạn ở bên ng̣ai cho rằng nó không hợp với luật pháp Quốc Tế nhưng ở Việt Nam th́ nó như vậy mà nó tốn tại 60, 70 năm nay rồi! Luật sư như chúng tôi phải chứng minh được rằng, đó chỉ là trao đổi quan điểm chứ không phải nhằm mục đích xấu th́ sẽ không bị kết tội. Nói tóm lại là động cơ và mục đích của những việc này sẽ cho thấy có phạm tội hay không. Việt Hồng: Thưa ông, nhiều người cho rằng, những vụ án như thế này người ta đă có kết quả trước khi xử án rồi và nó không phụ thuộc bao nhiêu vào việc bào chữa tại ṭa. Ông nghĩ sao về việc này? Trần Lâm: Ở Việt Nam có chuyện như thế, người ta gọi là "án bỏ túi”. Đó là những người có trách nhiệm người ta bàn bạc với nhau, bản án có rồi. C̣n phiên xử chỉ làm cho nó vui, gọi là ra diễn thôi, rồi tuyên như án đă định. Tôi thừa nhận là có việc đó. Ư của cô nói tôi phải công nhận là đúng với những năm trước đây nhưng mỗi ngày nó cũng có thay đổi hơn. Việc bào chữa khó có thể làm đổi ngược được t́nh h́nh nhưng có thể làm cho nó sáng tỏ hơn, cân bằng hơn, hợp lư hơn, bản án nhẹ hơn, có khi cũng thay đổi ít nhiều cái "án bỏ túi” kia. Chúng ta sẽ chờ ngày mai xem thế nào. Việt Hồng: Nhiều người chờ đón phiên ṭa ngày mai. Hy vọng sẽ không lặp lại như phiên ṭa xử Linh mục Nguyễn Văn Lư. Xin ông cho biết ông có b́nh luận ǵ về việc ông Lư bị bịt miệng ngay giữa ṭa án không? Trần Lâm: Tôi thấy đấy là một việc hết sức đáng tiếc! Rất đáng tiếc! Nhưng mà chúng tôi ở trong cuộc, trong ngành, chúng tôi nh́n thấy sự việc theo một cách khác. Đó là, ông Lư kiên quyết không chấp nhận phiên ṭa, không chịu ra ṭa và ông ấy đ̣i hỏi những cái việc rất là gay go như đ̣i mặc lễ phục nhà Thờ, rồi ông ấy đá cho một phát, cái vành móng ngựa đổ kềnh ra.v.v. Tôi ở trong ngành th́ tôi đoán nó thế này, những người phụ trách người ta sẽ bảo những người thừa hành là: "nếu nó phá quá th́ dẫn nó ra ng̣ai…” Khi ông ấy phá phách quá, chửi bới ầm lên th́ người thừa hành họ phải kéo ra ngoài. Một lúc sau họ lại kéo vào, rồi ông ấy lại chửi ầm lên…Người công an thừa hành có khi họ được dặn là: "nếu nó nói bậy th́ không cho nó nói nữa!”. Th́ không cho nói nghĩa là bịt môm lại chứ ǵ? Tôi nghĩ nó không phải là mệnh lệnh ở trên cao mà do cái người thi hành họ làm ra như vậy. Khốn nạn là lại có người chụp được cái ảnh đó và bây giờ người ta dán khắp nơi, khắp thế giới. Đó là một sự cố đáng tiếc. Nếu lấy bức ảnh đó để nói toàn bô ngành ṭa án Việt Nam th́ cũng không đúng, tôi cho là không công bằng. Nhưng tôi cũng thừa nhận là ngành toàn án Việt Nam chưa văn minh, chưa bằng ai, c̣n lạc hậu… Việt Hồng: Xin được hỏi ông một câu cuối cùng. Có những luật sư bào chữa tin vào sự vô tội của thân chủ của ḿnh, có người không tin nhưng vẫn t́m những kẽ hở của luật pháp để bào chữa. Thành thật mà nói, ông có tin và sự vô tội của Nguyễn văn Đài, Lê Thị Công Nhân không? Trần Lâm: Xin chờ tới ngày mai, sáng mai điều đó sẽ rơ ràng trong môt phiên ṭa công khai. Nhưng tôi cũng lường tới khả năng này. Tôi cho rằng có khả năng vô tội nhưng trong phiên ṭa ngày mai, khả năng đó như thế nào th́ tôi sẽ có ư kiến. Có người nói với tôi rằng, đă căi th́ phải căi thành vô tội, chứ có tội th́ căi làm ǵ, nhưng không phải như vậy. Ngay cả vô tội cũng phải xem xét ở trường hợp nào v́ trong pháp lư có tới 4,5 khả năng vô tội cơ. Hẹn cô, ngày mai chúng ta sẽ rơ. Việt Hồng: Xin cám ơn ông và chúc ông làm tốt công việc bào chữa ngày mai. Trần Lâm: Xin cám ơn cô. © DCVOnline |
| Giác thư gởi Hà Nội Chris Smith, Bart Stupak, Frank Wolf – Trà Mi lược dịch Một linh mục Ki-tô giáo vừa ở tù trên 13 năm mới bị bắt bỏ vào nhà giam thêm 8 năm v́ làm cố vấn cho một phong trào vận động dân chủ và một chính đảng. Một phụ nữ, có chồng vừa ra khỏi tù v́ phát tán tài liệu về dân chủ, mới bị xe tông – người lái là có lẽ là công an ch́m – để răn đe và không cho bà ấy đến gặp Đại sứ Mỹ. Một luật sư sang Mũ tu nghiệp với Quỹ Quốc gia Ủng hộ Dân chủ bị bắt trong ṿng 1 tuần lễ khi trở về và bị quy chụp là có những sinh hoạt nhằm lật đổ nhà nước. Những mẩu chuyện trên không khác ǵ hồ sơ của sở An ninh Quốc gia KGB bên Nga, thật ra đấy là chuyện vừa xảy ra tại Việt Nam. Chris Smith, Bart Stupak và Frank Wolf Nguồn: DCVOnline Mỗi câu chuyện, dù vô nhân đạo đến khủng khiếp, đều có thể đoán trước được. Việt Nam tuyên bố đă chấm dứt vi phạm nhân quyền, nhưng những bước gọi là đổi mới chẳng qua là tṛ ảo thuật. Nhà nước Việt Nam tiếp tục chà đạp nhân quyền và không bị trừng phạt. Đầu tuần này, Hạ viện Hoa Kỳ vừa thông qua Nghị quyết chúng tôi đề xướng, một lần nữa nhấn mạnh với chính quyền Việt Nam, không nên giỡn mặt với nhân quyền nữa. Nghị quyết của chúng tôi kêu gọi nhà nước CHXHCN Việt Nam lập tức và vô điều kiện phóng thích tất cả các người tù chính trị, tù nhân lương tâm vưa bi; bắt trong đợt đàn áp mới đây của chính phủ. Những tù nhân đó gồm linh mục Nguyễn Văn Lư, bị kết án 8 năm tù chỉ v́ sử dụng quyền căn bản của con người nhằm ủng hộ đổi mới tại Việt Nạm Toà án xử linh mục Lư, kiểu hội đồng chuột, chấm dứt khi từ lúc chưa bắt đầu. Không có luật sư biện hộ, linh mục Lư phải tự bào chữa tại toà, mà tội trạng đă được quy chụp từ trước, và lại bị bịt miệng khi ông đ̣i quyền nói. Linh mục Lư không phải là bị can duy nhất. Cùng lúc bắt linh mục Lư, công an Việt Nam đă bắt người phát ngôn chính của đảng Thăng Tiến Việt Nam cũng là người sáng lập Phong trào Lao động Việt Nam, Lê Thị Công Nhận. Cùng ngày linh mục Lư bị bắt giữ, 6 tháng 3, 2007, công an Việt Nam cũng bắt luật sư hoat động nhân quyền Nguyễn Văn Đài. Song song với những đàn áp đối lập chính trị một cách đê hèn, chế độ Hà Nội tiếp tục trấn áp tự do tôn giáo và trù dập tín đồ của các giáo phái Cao Đài, Hoà Hảo, giáo hội PGVNTN, và người miền núi ở cao nguyên trung phần. Quyền người lao động gần như không hiện hữu ở Việt Nam cùng lúc chính quyền Việt Nam gần như không có tiến bộ trong việc chấm dứt tệ nạn buôn người tại đất nước của họ. Bản án giành cho linh mục Lư cũng như việc bắt giam ông Đài và Cô Nhân vi phạm Điều 69 (1) Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam và cũng vi phạm những quyền được Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị bảo đảm mà Việt Nam đă là một thành viên kư kết. Linh mục Lư và những người bất đồng chính kiến khác chỉ đơn thuần muốn một tương lai tốt đẹp hơn cho xứ sở của họ. Đây là nhũng con người khôn ngoan, tài trí và tử tế – thuộc thành phần giỏi, trí tuệ và can đảm nhất của Việt Nam. Họ không manh tâm hiểm độc và cũng không cổ vơ dùng bạo lực chống chính quyền. Cũng như Vaclav Havel, Lech Walesa và những người tranh đấu cho dân chủ đă đưa chế độ cộng sản Đông Âu đến bước cáo chung, những người vận động dân chủ Việt Nam là bậc anh hùng. Ho và gia đ́nh liên tục bị truy bức, đàn áp, và trong nhiều trường hợp bị tù đầy và hành hạ chỉ v́ cổ xuư cho một Việt Nam ở đó họ và đồng bào có tự do ngôn luận, tự do bầu chọn trong các cuộc bầu cử công bằng, và tự do hành đạo. Chính thể chuyên chế, bạo quyền rất ghét và sợ bị truy tố trước công luận, v́ thế chúng ta cần chú tâm ngắm đúng đích như tia laser vào những vi phạm nhân quyền của nhà nước Việt Nam. Hạ viện Hoa Kỳ mănh liệt kêu gọi đổi mới bằng hành động thông qua Nghị quyết này, giúp người bất đồng chính kiến Việt Nam, luôn bị chế độ bịt miệng, có được tiếng nói và chúng tôi đ̣i hỏi nhà nước Việt Nam phải tuân thủ những tự do và quyền căn bản quốc tế công nhận. Công đồng thế giới – đặc biệt là các nước láng giềng và các đối tác thương mại – nên đồng loạt đưa nghị quyết tương tự tạo áp lực với nhà nước Việt Nam. Khi gia nhập WTO, tư cách thành viên của Việt Nam đượcc xác định v́ lời hứa bảo đảm việc nhà nước Việt nam đă liên tục cải thiện hồ sơ nhân quyền và tiếp tục làm như thế. Đợt đàn áp mới đây là một bước đi lùi vĩ đại. Quy tắc và trách nhiệm khi hội nhập cộng đồng thế giới không chấm dứt bằng thẻ thành viên của WTO. Đúng hơn, tất cả quốc gia thành viên cần phải cam kết thường xuyên bảo vệ và cổ xuư nhân quyền. Nếu giới lănh đạo Việt Nam không sẵng sàng tuân thủ những điều kiện để là thành viên WTO th́ họ cũng không xứng đáng được hưởng những quyền lợi thành viên WTO được hưởng. Nhân quyền là tâm điểm – và phải là cốt lơi tuyệt đối của quan hệ giữa Hoa Kỳ với bất kỳ chính phủ nào. Việt Nam không thể là một ngoại lệ. Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân trả lời phỏng vấn VTV1 Nguồn: VTV1 Xem Video tại đây. © DCVOnline |
| Đọc Tuyển Tập ‘Vụ Án LM Nguyễn Văn Lư’ VI ANH . Việt Báo Thứ Ba, 5/8/2007, 12:02:00 AM Không đầy hai tháng sau phiên Ṭa luật rừng CS Hà nội xử Lm Nguyễn văn Lư, và tấm h́nh Công an CS bịt miệng LM này trước Ṭa làm chấn động công luận, th́ tuyển tập "Vụ Án LM Nguyễn văn Lư", đă hệ thống hóa một cách mạch lạc, khúc triết những phản ứng chống CS Hà nội ra đời. Ra mắt tại Little Saigon, Pḥng Sinh hoạt Báo Người Việt, lúc 2 giờ ngày Chủ Nhựt 13-5-'07. Một kỳ công đứng trên phương diện thời gian tính, công tác phối hợp, sự kiện lịch sử lưu truyền, chứng tích tham khảo cho đương thời và hậu thế. Thực vậy. Một, tuyển tập "Vụ An LM Nguyễn văn Lư" không phải là một tuyển tập của riêng những người theo đạo Công Giáo La Mă. Mà từ tác giả đến h́nh thứcvà nội dung đó là tác phẩm của nhiều người theo nhiều đạo khác như Phật Giáo, Ḥa Hảo (Vi Anh), những nhà báo chuyên nghiệp (Ngô nhân Dụng), những chuyên viên bác sĩ (Nguyễn tiến Cảnh), luật sư (Nguyễn hữu Thống, Đoàn Thanh Liêm), những người thuộc nhiều đảng phái (Lư đại Nguyên, Nguyễn lư Tưởng). Nhưng tất cả đứng trên một lập trường chung là đấu tranh cho tư do tôn giáo, tư do dân chủ, nhân quyền VN. 44 bài viết là 44 tiếng nói của các tổ chức hay nhân sĩ một người một vẽ nói cho mọi người đời nay và |