| Đảng Cộng Sản Ở Ngă Ba Đường Phê phán bài viết “Bộ mặt thật của những tổ chức đấu tranh đ̣i Dân chủ và Nhân quyền ở Việt Nam ” Trần Quốc Hiên - Đảng DCND Tạp chí Cộng sản số 11 đăng bài viết của tác giả Trần Duy Hương vu khống, xuyên tạc cuộc đấu tranh của chúng ta, quy kết những nhà đấu tranh cho Dân chủ và Nhân quyền ở Việt Nam là lực lượng phản động. Mở đầu bài viết, tác giả đă khẳng định mục tiêu của việc phê phán và vạch mặt những lực lượng Dân chủ ở Việt Nam là “Để mọi người thấy được bản chất xấu xa, bộ mặt thật của họ, nhằm góp phần bảo vệ Đảng, Nhà nước và chế độ XHCN ở nước ta.” Thế nào là bản chất xấu xa, theo tác giả giải thích đó là việc chống lại Đảng, Nhà nước và chế độ XHCN chứ không phải chống lại nhân dân, chống lại đất nước. Tác giả viết tiếp “Đó là một số người có quan điểm chính trị cơ hội một cách rơ ràng, hệ thống, có tham vọng chính trị lớn”, và ông đă khẳng định “Họ đang ngày càng lún sâu vào con đường lầm lạc”. Họ lầm lạc bởi v́ họ đang mang tham vọng chính trị lớn, dám công khai đối đầu với Đảng Cộng sản, cả gan vuốt râu hùm. Theo tác giả, họ là những người cơ hội “Mục đích của họ là làm suy yếu Đảng, tiến tới xoá bỏ sự lănh đạo của Đảng đối với xă hội; thực hiện đa nguyên, đa đảng, lập các đảng phái đối lập nhằm đưa đất nước đi theo con đường khác.” Chúng ta đều hiểu con đường khác ở đây chính là con đường tiến lên văn minh theo các nước tiên tiến ở phương Tây, nhiều quốc gia Châu Á đă đi theo con đường đấy, mặc dù xuất phát điểm ban đầu của họ bằng hoặc thấp hơn chúng ta, nhưng sau thời gian ngắn họ đă vượt xa chúng ta. Nhật Bản là một ví dụ rơ nhất, từ xuất phát điểm là một nước nông nghiệp lạc hậu như Việt Nam , giờ đây họ đă vươn lên thành một cường quốc, con đường mà người Nhật đă đi là bài học kinh nghiệm lớn cho Việt Nam . Vận mệnh dân tộc và quyền lợi của người dân đă không được tác giả bàn đến, ông ta chỉ một mực bảo vệ và bênh vực Đảng. Nếu là một người cầm bút có lương tâm, th́ tác giả đă dùng ng̣i bút để phê phán những yếu kém khuyết điểm của Đảng, đả kích thói hư tật xấu của chế độ, lên án những sai phạm của các quan chức Cộng sản sa vào tham ô hủ hoá. Nhưng ông ta đă không làm như vậy, bởi v́ ông ta được trả tiền để viết xuyên tạc và vu khống những người đang đấu tranh cho quyền lợi của dân. Tác giả không đứng trên quan điểm khoa học, không viết để bênh vực dân mà viết để bảo vệ quyền lợi của Đảng và mưu cầu thăng tiến cho cá nhân, ông ta đă bôi đen h́nh ảnh của những người đang đấu tranh cho Dân chủ và Nhân quyền ở Việt Nam, ông viết “Họ đă lợi dụng các quyền tự do, dân chủ để nhen nhóm tổ chức ra những đảng phái, ḥng phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, thủ tiêu vai tṛ lănh đạo của Đảng Cộng sản, chống phá nhà nước, chế độ, gây mất ổn định an ninh chính trị, trật tự an toàn xă hội. Đó là những hành động vi phạm pháp luật, tất cả những hành động vi phạm pháp luật đều phải bị xét xử.” Những vấn đề tác giả nói đến như “Khối đại đoàn kết dân tộc”, “An ninh chính trị”, “Trật tự xă hội”… đều là sản phẩm của chế độ Cộng sản, nói cách khác, đó là khối đại đoàn kết cộng sản, an ninh chính trị cộng sản và trật tự xă hội cộng sản, nếu ai dám chống lại th́ sẽ bị xét xử theo “Luật” của Đảng Cộng sản..! Tóm lại, đây là một bài văn tầm thường với những luận điệu cũ rích, nhàm chán và chung chung, lẩn tránh những vấn đề cơ bản nhất, nó giống như những bài diễn văn tẻ nhạt mà các quan chức Cộng sản vẫn thường “đọc thuộc ḷng như con vẹt” tại các diễn đàn chính trị, các hội nghị của Đảng. Với những bài viết kiểu này, vẫn là những luận điệu lừa dối mị dân, các học giả Cộng sản lại một lần nữa bịt mồm bịt miệng nhân dân, ngăn cấm mọi tiếng nói đối lập, khiến người dân phải sợ hăi và phục tùng, chỉ c̣n biết cam chịu quỳ gối dưới ách cai trị của Đảng. Bộ mặt thật của Đảng Cộng sản là một tập đoàn cơ hội, lợi dụng lá cờ đỏ búa liềm để lừa dối nhân dân, cố giữ lấy quyền lợi của thiểu số chóp bu trong Đảng, phản bội lại lợi ích của giai cấp công nhân và nông dân cũng như đi ngược lại lợi ích của dân tộc. Lịch sử thế giới đang bước vào thời điểm bước ngoặt vô cùng quan trọng. Cuộc khủng hoẳng năng lượng bước vào chu kỳ mới với mức độ ngày càng nghiêm trọng, t́nh trạng suy thoái tài nguyên thiên nhiên và ô nhiễm môi trường có xu hướng gia tăng mạnh. Nhận thức được thực tế trên, Trung Quốc, Nga và Mỹ đang có những sách lược lâu dài nhằm khống chế nguồn năng lượng của thế giới, mở rộng kiểm soát các nguồn tài nguyên thiên nhiên chiến lược. Nếu Việt Nam tiếp tục duy tŕ con đường bảo thủ như hiện nay, th́ sẽ trở thành sân sau của Trung Quốc, lại một lần nữa là tuyến đầu của cuộc xung đột trong thế kỷ 21, không có cơ hội để mở mày mở mặt với thế giới. Đảng Cộng sản Việt Nam đang đứng trước ngă ba đường, một là họ sẽ tiếp tục duy tŕ nền độc tài toàn trị, để rồi trào lưu tiến bộ của loài người sẽ kết thành ngọn sóng nhấn ch́m nó, hai là họ phải chấp nhận con đường tiến lên văn minh theo phương Tây để thoát khỏi t́nh trạng kém phát triển, theo kịp các nước tiên tiến trên thế giới, tất cả v́ mục tiêu chấn hưng dân tộc. Trong lịch sử, đất nước đă trải qua hai cuộc chấn hưng, lần thứ nhất là vào thời vua Ngô Quyền, ông được suy tôn là Tổ trung hưng của dân tộc, mở ra kỷ nguyên độc lập tự chủ trong lịch sử đất nước. Lần chấn hưng thứ hai do vua Gia Long đặt nền móng, ông là vị vua đầu tiên thống nhất hai miền Nam Bắc, sáng lập ra triều Nguyễn, một vương triều hùng mạnh ở Châu Á thời bấy giờ. Bước vào thế kỷ 21, dân tộc ta đang đứng trước cuộc chấn hưng lần thứ ba, kinh nghiệm của cuộc cải cách Minh Trị duy tân ở Nhật Bản cho thấy chỉ có thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc, tiến lên văn minh theo phương Tây th́ đất nước mới có cơ hội thoát xác để trở thành một quốc gia phát triển, tạo được vị thế lớn trên thế giới. Nhưng thực tiễn cho thấy Đảng Cộng sản Việt Nam đang đưa đất nước đi theo con đường ngược lại. Đảng Cộng sản Việt Nam quyết tâm duy tŕ ách thống trị lên xă hội, ngày càng đi tới việc hoàn bị bộ máy nhà nước, cùng với thủ đoạn đàn áp, họ buộc phải tăng cường phương tiện hành động và tăng cường việc tập trung hoá quyền lực nhà nước. Do đó bộ máy nhà nước ngày càng ph́nh to ra, trở thành một cơ thể ăn bám ghê sợ. Những thế hệ lănh đạo của Đảng Cộng sản đều coi việc chiếm được bộ máy nhà nước là một thành quả lớn nhất của cách mạng, họ luôn khẳng định quyền độc tôn lănh đạo của Đảng đối với nhà nước và xă hội. Như vậy họ đang đi ngược lại lư luận của chủ nghĩa Mác về chuyên chính vô sản. Khi tổng kết kinh nghiệm của các cuộc cách mạng, Mác đă viết: “Tất cả những cuộc chính biến đáng lẽ phải đập tan bộ máy nhà nước th́ lại làm cho nó thêm hoàn bị. Các chính đảng lần lượt nối gót nhau đấu tranh giành chính quyền, đều coi việc đoạt lấy lâu đài nhà nước đồ sộ kia là chiến lợi phẩm chủ yếu của kẻ chiến thắng.” Vậy Đảng Cộng sản sau khi dành chính quyền phải sử dụng bộ máy nhà nước như thế nào? Về vai tṛ của nhà nước trong thời kỳ quá độ, Lênin đă khẳng định: “Trong thời kỳ quá độ xây dựng CNXH, cơ quan đặc biệt, bộ máy trấn áp đặc biệt là “nhà nước” vẫn cần thiết, nhưng nó là nhà nước quá độ, đó là “bộ máy” rất giản đơn, hầu như không cần có các cơ quan đặc biệt nữa mà chỉ có các tổ chức quần chúng vũ trang đơn giản.” Như vậy là Đảng Cộng sản đă không thể hiện thực hoá lư luận của chủ nghĩa Mác về chuyên chính vô sản, nói đúng hơn là họ đă phản bội lại chủ nghĩa Mác. Đảng không ngừng tăng cường và củng cố sức mạnh bạo lực của nhà nước, cho nên nhà nước đó đă trở thành một con quái vật khổng lồ ghê sợ, bản chất tham tàn của nó đă được Lênin mô tả rất sinh động trong cuốn “Nhà nước và Cách mạng” như sau: “Quyền lực hành chính đó, - với tổ chức quan liêu và quân sự to lớn của nó, với bộ máy nhà nước phức tạp và cồng kềnh, tức là một đạo quân quan lại hàng nửa triệu người và một đạo quân lên tới hàng triệu binh lính và cảnh sát, cái cơ thể ăn bám đáng ghê sợ này như một tấm lưới khổng lồ trùm lên ḿnh xă hội và bịt kín hết tất cả mọi lỗ chân lông, - quyền lực đó ra đời trong thời kỳ chuyên chế và chính quyền lực đó đă thúc đẩy cho nó nhanh chóng sụp đổ.” Lời khẳng định trên của Lênin đă thành sự thật, Liên Bang Xô Viết hùng mạnh đă sụp đổ bởi chính quyền lực chuyên chế được thiết lập bởi nhà nước Cộng sản, nhà nước đó càng trở nên hoàn bị th́ nó càng nhanh chóng sụp đổ, bởi v́ nó đi ngược lại trào lưu tiến bộ của loài người. Đảng Cộng sản cần phải đặt lợi ích của dân tộc lên trên hết, ḥa nhập vào trào lưu tiến bộ của loài người, thoát khỏi những thành kiến trói buộc của chế độ xă hội, mạnh dạn từ bỏ con đường độc tài chuyên chế, chỉ như vậy Đảng mới có thể tiếp tục đồng hành cùng dân tộc trong công cuộc chấn hưng đất nước. C̣n nếu không, Đảng sẽ đi tới sự sụp đổ tất yếu bởi chính quyền lực chuyên chế đó. Sài G̣n ngày 20 tháng 10 năm 2007 |
| Cộng Sản Việt Nam đổi tên đảng? truyen thong Nguyên Hân Đảng Cộng Sản Việt Nam sắp thay toa đổi nhăn? Theo bản tin của kư gỉa Roger Mitton đi trên báo Singapore Straits Times hôm thứ Sáu ngày 19 tháng Mười, các nhà lập pháp Việt Nam (legislators) sẽ nhóm một buổi họp bàn về khả năng đổi tên đảng Cộng Sản Việt Nam. Đă có ư kiến cho rằng chữ “Cộng Sản” giờ đă lỗi thời, bất lợi cho h́nh ảnh của nước Việt Nam ngày nay và gây phản cảm ở người nghe. V́ vậy, có đề nghị nên đổi tên đảng thành Đảng Lao động Việt Nam (Vietnam Labour Party) như trước đây, hay chọn một tên mới như Đảng Nhân dân Việt Nam (People’s Party of Vietnam) chẳng hạn. Ở các công sở Việt Nam hiện nay, cờ đảng nằm ngang hàng với cờ Việt Nam. Trong đại hội đảng lần X năm ngoái, cờ đảng được lên ngôi nằm trên cờ Việt Nam. Nguồn: Nguyên Hân Theo bản tin trên, đảng Cộng Sản cũng đă bàn kín chuyện thay toa đổi nhăn này. Trong phiên họp Quốc hội vào thứ Hai tuần tới, ư tưởng đổi tên đảng này sẽ được đưa ra như một h́nh thức thăm ḍ phản ứng của các đảng viên và cũng như quần chúng. Trong qúa khứ, tên đảng chỉ được đổi qua Hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản, v́ trên nguyên tắc đây là chuyện nội bộ của đảng. Không hiểu lần này có phải là chủ trương của đảng hay không nhưng theo bản tin của kư gỉa Roger Mitton từ Hà Nội th́ Đại biểu Quốc hội (legislators) sẽ họp và bàn về vấn đề đổi tên đảng vào thứ Hai tuần tới ngày 22 tháng 10? Ông David Koh, một chuyên viên nghiên cứu Việt Nam của Viện Nghiên cứu Đông Nam Á châu ở Singapore nói rằng: “Tôi tin rằng chuyện đổi tên đă nằm trong sự suy nghĩ của một vài nhà lănh đạo. Nhưng cũng giống như hầu hết những tư tưởng chính trị Việt Nam, tất cả các sếp phải đồng ư với nhau để chuyện đó có thể nhanh chóng xảy ra.” Chắc chắn là nó không xảy ra một sớm một chiều, nhưng ít nhất, sự việc đang bắt đầu. Chuyện đổi tên th́ cũng dễ hiểu. V́ nền kinh tế Việt Nam giờ đă chuyển qua kinh tế thị trường (định hướng xă hội chủ nghĩa?) Và những người đảng viên năm xưa làm công nhân cạo mủ ở các đồn điền cao su thời Pháp thuộc giờ đă trở thành chủ đồn điền bóc lột lại một tầng lớp công nhân mới. Hay ít ra là con cái của họ đang nắm “phương tiện sản xuất trong tay” để “tạo công ăn việc làm cho công nhân” như Lê Kiên Thành, con trai của cựu Tổng Bí thư đảng CSVN Lê Duẩn là một tỉ dụ điển h́nh. Hàng loạt đ́nh công của công nhân ở các nhà máy miền Nam trong những năm qua đă được đảng viên Cộng Sản trong các công đoàn đứng cùng phe với chủ lơ xẹt và lơ đẹp! Nông dân mất đất vùng lên chống cường hào đỏ ở Thái B́nh năm 1997 bị Công An của đảng trừng trị thẳng tay, và dân oan biểu t́nh ở Sài G̣n lẫn Hà Nội trong thời gian vừa qua đă được những người đại diện cho giai cấp công nông nửa đêm cho công an mang xe đến xúc đi như xúc tép! Đảng Cộng Sản Việt Nam qua đại hội lần thứ mười năm ngoái, đă chính thức chấp thuận cho đảng viên làm kinh tế. Nói một cách khác hơn, đảng đă hợp thức hóa sự giàu có của đảng viên đă tham nhũng được trong những năm trước đây, kể từ ngày đảng quyết định “đổi mới hay là chết”. Đồng thời, đảng cũng cho phép đảng viên làm kinh tế có nghĩa là đảng mở cửa cho đảng viên tha hồ làm ăn – cạnh tranh (với tư nhân) trong một ưu thế có thể nói là tuyệt đối trong bối cảnh Việt Nam hiện nay. Đồng thời, qua quá tŕnh tư nhân hóa (privatization) các nhà máy, công xưởng, dịch vụ... do quản lư bởi nhà nước trước đây đă trở thành tư sản của đảng viên. Nhà nước và đảng Cộng sản Việt Nam đă tạo nên một tập đoàn tư bản đỏ ẩn ḿnh dưới cái tên giai cấp vô sản. Nhưng cũng chính v́ vậy, quan niệm “đảng là đội tiên phong của giai cấp công nhân” hay "đầy tớ của nhân dân" đă là một tṛ hề mà ngay chính cả đảng viên cũng lấy làm xấu hổ không muốn nghe tới. Điều vô lư, là môn lịch sử Đảng và Triết học Mác-Lênin vẫn là hai môn học chiếm nhiều thời gian nhất cho sinh viên đại học Việt Nam và cũng được xem là vô bổ nhất. Thế nhưng, đây là cái môn người dạy không muốn dạy cũng phải dạy mà người học không muốn học cũng phải học. Hơn nữa, sinh viên cần đạt điểm cao cho môn này nếu họ muốn kiếm được một việc làm với nhà nước sau khi ra trường. Boris Yetsin trong giờ khắc lịch sử. Ông là vị Tổng thống Nga đầu tiên sau khi chế độ cộng sản sụp đổ ở Liên Bang Xô Viết. Theo ông: “Chế độ cộng sản ... vô phương sửa đổi, mà chỉ có thể thay đổi nó hoàn toàn”. Nguồn: AP Để có sự đồng thuận trong việc đổi tên đảng cũng không phải là việc dễ thực hiện. Hiện nay, tuy không c̣n tin và theo lư tưởng Cộng Sản nữa nhưng Người Cộng Sản Việt Nam lại rất sợ và không muốn lột bỏ cái vỏ Cộng Sản chỉ để tiếp tục độc quyền lănh đạo và bảo vệ đặc quyền, đặc lợi của ḿnh. “Nhờ ơn Bác và Đảng mới có được ngày hôm nay” vẫn là câu nói đầu môi chót lưỡi của cán bộ đảng ở nông thôn Việt Nam hiện nay. “Đảng đă giành độc lập và thống nhất đất nước th́ đảng được độc quyền lănh đạo”, đây là một quan niệm hằn sâu vào trong năo trạng những người lănh đạo Việt Nam, cả người đang cầm quyền và cả người đă về hưu, ông cựu Thủ tướng Vơ Văn Kiệt là một trường hợp điển h́nh. Thay tên đảng, cũng có nghĩa là phải sửa lại Hiến pháp, v́ điều Bốn trong hiến pháp hiện nay vẫn là: “Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lănh đạo Nhà nước và xă hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.” Ư thức được điều này, ông Nguyễn Minh Triết trong tư cách là Chủ tịch nước và Chủ tịch Hội đồng Quốc pḥng, đă đọc một diễn văn rất quan trọng nói về vấn đề an ninh quốc pḥng trong giai đoạn hiện nay khi ông đến thăm Tổng cục Chính trị (TCCT) Quân đội Nhân dân (QDDND) hôm 27 tháng Tám năm nay; theo đó, ông nói: “Dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai có muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp ǵ đó th́ không có chuyện đó. Bỏ cái đó đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát!” Đây cũng chính là điều mà những đảng viên trẻ và cấp tiến hôm nay cần phải vượt qua, nếu họ đặt quyền lợi của Tổ Quốc lên trên quyền lợi của đảng. Tưởng cũng cần nhắc lại, đảng Cộng Sản Việt Nam được thành lập vào tháng Hai năm 1930 ở Hongkong. Ít lâu sau, đảng đổi thành là đảng Cộng Sản Đông Dương theo sự chỉ đạo của Comintern. Đảng Cộng Sản Đông Dương chính thức giải tán năm 1945 để giấu cái đuôi Cộng Sản của ḿnh cùng lúc họ trá h́nh hoạt động cho Mặt trận Việt Minh (Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội) dưới sự lănh đạo của ông Hồ Chí Minh nhằm đánh thực dân Pháp giành độc lập cho Việt Nam. Ở đại hội đảng lần thứ nh́ ở Tuyên Quang năm 1951, sau mấy năm hoạt động bí mật v́ những điều kiện bất lợi cho đảng, đảng Cộng Sản lại chính thức xuất đầu lộ diện nhưng lấy tên là đảng Lao Động Việt Nam. Tại Đại hội Đảng lần thứ tư năm 1976, sau khi đất nước thống nhất, và trong cơn say men chiến thắng (“kiêu hănh một cách bỉ ổi”, chữ của nhà văn Dương Thu Hương), đảng Lao Động Việt Nam lại đổi tên là đảng Cộng Sản Việt Nam. Búa và Liềm, biểu tượng cho đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay (trái). Cắc kè hoa, biểu tượng cho đảng Cộng Sản trong tương lai? (phải). Nguồn: Nguyên Hân Cuối thập niên 1990, chủ nghĩa Cộng Sản sụp đổ ở Liên bang Xô viết và toàn khối Đông âu. Ngày 25/01/2006, tại Strasbourg, một thành phố miền đông bắc nước Pháp, Quốc hội Âu Châu, đă đưa ra nghị quyết số 1481, lên án chủ nghĩa cộng sản là tội ác chống nhân loại, và các chế độ toàn trị cộng sản đă vi phạm nhân quyền tập thể. Điều 2 của nghị quyết viết: “Những chế độ toàn trị cộng sản từng cai trị ở Trung và Đông Âu trong thế kỷ qua, và hiện vẫn c̣n cầm quyền ở vài nước trên thế giới, tất cả (không ngoại trừ) biểu thị chân tướng của sự vi phạm nhân quyền tập thể. Những vi phạm nầy khác nhau tùy theo nền văn hóa, quốc gia và giai đoạn lịch sử, bao gồm cả những cuộc ám sát và xử tử cá nhân hay tập thể, gây chết chóc trong các trại tập trung, cho chết đói, đày ải, tra tấn, nô lệ lao động, và những h́nh thức khác về khủng bố thể xác tập thể, ngược đăi v́ chủng tộc hay tôn giáo, vi phạm các quyền tự do lương tâm, tư tưởng và phát biểu, tự do báo chí và cả không đa nguyên chính trị." Cho đến nay, Việt Nam là một trong năm nước Cộng Sản c̣n sót lại trên thế giới khi nhân loại đang đi vào một thiên niên kỷ mới! Và ở Hà Nội, những ngày đầu sang thu, người ta lại bàn chuyện đổi tên đảng Cộng Sản. Đổi tên đảng Cộng Sản cũng như con cắc kè thay màu da theo môi trường, nó hoàn toàn vô nghĩa và vô gía trị nếu không qua đó mà bỏ luôn điều 4 trong Hiến pháp. Chủ tịch Triết th́ sẽ để lại cho đời câu nói bất hủ như trên. Tổng Bí thư Mạnh th́ thiếu một tầm nh́n chiến lược ở một người lănh đạo, nên xưa nay vốn ba phải, bất nhất; chỉ c̣n lại ông Thủ tướng Dũng với những thành công về phương diện kinh tế, và nhất là sau lần thay đổi nội các đă có vây có cánh để có thế có những thay đổi ngoạn mục trong thời gian tới. Nhưng liệu ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có khả năng trở thành một Gorbachev gỡ được cái ṿng kim cô “điều 4 Hiến pháp” đang tṛng vào đầu dân tộc Việt Nam? Ông vốn là người Nam bộ chân chất “ghét sự gỉa dối và yêu ḷng chân thật”. Hăy cho 84 triệu người Việt Nam thấy được sự chân thật ở tấm ḷng ông! Hai mươi năm trước đây, ngày 12 tháng 6 năm 1987, trong một diễn văn ở Brandenburg Gate, Tây Đức, cố Tổng thống Reagan đă kêu gọi ông Mikhail Gorbachev, Tổng Bí thư đảng Cộng Sản Liên bang Xô viết: “Tear down this wall” (“Hăy đập đổ bức tường này đi”). Hai năm sau, ông Gorbachev cho phép bức tường ngăn hai Tây Đức và Đông Đức này được đập đổ, mở màn cho sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản ở Liên bang Xô viết và Đông Âu. Thưa ông Thủ tướng, giá như ông biết lắng nghe cái khát vọng thầm kín của đồng bào ông hôm nay: “Bỏ điều 4 trong hiến pháp đi”, và đáp ứng được điều này của họ, th́ chắc chắn ông sẽ mở một kỷ nguyên mới cho tổ quốc Việt Nam, và cũng cứu văn được danh dự của cái đảng Cộng Sản của ông trong ḍng sử Việt. Tên tuổi và công lao của ông chắc chắn sẽ được ghi vào chỗ xứng đáng trong trang sử của đất nước Việt Nam. |
| A^m mưu "diễn biến ḥa b́nh" của Cộng sản VN. Anne Tran |
| From: Thanh Minh Tran |
| Việt Cộng lên giọng giả dối khi gặp gỡ phái đoàn Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ Trong bản tin thời sự chiếu trên kênh VTV3 của truyền h́nh VC tối ngày 23/10/2007 (theo giờ HN) về việc tên thủ tướng VC (không do dân bầu) tiếp phái đoàn Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ đến Việt Nam để điều tra về t́nh h́nh tự do tôn giáo, dân chủ nhân quyền của Việt Nam, tên phát thanh viên Quang Minh của đài truyền h́nh trung ương Việt Cộng đă phát ngôn bừa băi, lừa đảo mị dân, gian manh xảo trá, che dấu lấp liếm sự thật, ăn nói nguỵ biện xảo trá bịp bợm, tên này phát ngôn như một con vẹt ngu xuẩn không hơn không kém theo lệnh của quan thầy cộng sản, cấp trên của hắn ta rằng: " Do những hoàn cảnh lịch sử khác nhau, cả Việt Nam và Hoa Kỳ đều có những nhận thức khác nhau về vấn đề nhân quyền, nhưng về cơ bản Việt Nam không bao giờ xét xử hoặc bỏ tù những người bất đồng chính kiến hoặc liên quan đến tự do tôn giáo, thủ tướng nhấn mạnh Việt Nam là một nước có chủ quyền, có hiến pháp và pháp luật riêng, nên những người đứng ra thành lập tổ chức để chống lại chính quyền th́ sẽ bị xử theo pháp luật Việt Nam, tương tự như vậy ở Hoa Kỳ cũng không thể cho phép bất kỳ một công dân nào đứng trên luật pháp…việc một số ít cá nhân đ̣i chia rẽ khỏi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam hoàn toàn không đại diện cho đa số 10 triệu người theo đạo Phật, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định là một nước của thành viên Liên Hợp Quốc, Việt Nam hiểu rơ về Tuyên Bố về Nhân Quyền của tổ chức này, nhưng việc thực hiện tuyên bố này phải dựa trên luật pháp của mỗi quốc gia, chưa có…thực hiện tuyên bố này mà không thực hiện theo hiến pháp và luật pháp của quốc gia đó. Và Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ cũng nên lấy quan niệm về nhân quyền và tôn giáo của một nước nào đó để áp đặt lên một nước khác, điều đó là phi thực tế và tuyệt đối không thể chấp nhận được… ". Nghe xong đoạn phát ngôn trên của tên phát thanh viên đài truyền h́nh trung ương Việt Cộng, chúng ta không khỏi bấm bụng ph́ cười v́ thấy rằng cái giọng lưỡi của tập đoàn Việt Cộng quả là nguỵ biện một cách hết sức ngu xuẩn và lấp liếm che dấu bưng bít sự thật. Giá trị về nhân quyền là một giá trị phổ cập trên toàn cầu, ở tất cả mọi quốc gia trên thế giới, đă sinh ra là con người th́ ở bất cứ quốc gia nào th́ con người cũng đều có các quyền căn bản của ḿnh, khái niệm nhân quyền, tức là quyền con người được quốc tế thừa nhận ở khắp mọi nơi, do vậy cho nên toàn thể Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc hơn 200 quốc gia đă cùng nhau thông qua và công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền trên toàn thế giới vào ngày 10/12/1948, măi đến năm 1977 tập đoàn Việt Cộng sau khi dùng bạo lực cướp chính quyền từ năm 1945, mới tham gia vào Liên Hợp Quốc, và đến năm 1982 th́ mới tham gia kư và cam kết đảm bảo thực thi các điều khoản về quyền con người nêu trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Về Nhân Quyền. Điều đó có nghĩa là giá trị về nhân quyền ở Việt Nam hay ở bất cứ nước nào trên thế giới là như nhau, không có ǵ khác biệt. Vậy mà tên phát thanh viên đài truyền h́nh trung ương của tập đoàn Việt cộng vẫn nỏ mồm gân cổ lên căi, lư luận cùn cán chổi, lươn lẹo rằng " Do những hoàn cảnh lịch sử khác nhau, cả Việt Nam và Hoa Kỳ đều có những nhận thức khác nhau về vấn đề nhân quyền"!? Nếu quả thực là "do những nhận thức khác nhau về vấn đề nhân quyền" theo như cách nói của Việt Cộng, th́ phải chăng năm 1982 các lănh đạo của tập đoàn độc tài toàn trị Việt Cộng đă nhắm mắt kư bừa vào Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền chăng? Nếu không phải vậy th́ Việt cộng đặt bút kư vào văn bản quốc tế đó để làm ǵ? Việt cộng tay th́ đặt bút kư và cam kết như vậy, nhưng trên thực tế các giá trị nhân quyền trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền lại chưa bao giờ được thực thi ở Việt Nam, v́ Việt cộng có cái gọi pháp luật ''riêng'' rừng rú chẳng giống ai? Đầu năm 2007, tập đoàn độc tài toàn trị Việt Cộng bắt giam, đưa ra xét xử và bỏ tù hàng loạt những người người tranh đấu dân chủ nhân quyền, những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam, khởi đầu chiến dịch khủng bố đàn áp phe dân chủ là vụ án xét xử linh mục công giáo tranh đấu dân chủ Thaddeus Nguyễn Văn Lư tại Huế vào ngày 30/03/2007, với h́nh ảnh công an của chế độ độc tài toàn trị giơ tay bịt miệng linh mục trong phiên toà rừng rú được loan truyền khắp thế giới, khiến dư luận văn minh tiến bộ cả thế giới phải lên tiếng phản đối, cụ thể là đại diện 33 quốc gia trên thế giới và toàn bộ 27 thành viên trong khối Liên Hiệp Châu Âu (EU) lên tiếng phản đối, Tổ Chức Theo Dơi Nhân Quyền Human Rights Watch lên tiếng tố cáo là một trong những vụ đàn áp nhân quyền tồi tệ nhất trong ṿng 20 năm qua tại Việt Nam, dân biểu tất cả các nước văn minh dân chủ tiến bộ đều lên tiếng phản đối, 141 tổ chức nhân quyền họp nhau tại thủ đô Lisbon, Bồ Đào Nha hồi cuối tháng 04/2007 đều lên tiếng phản đối, Tổng Thống Hoa Kỳ Geogre W. Bush đă tiếp các nhân vật tranh đấu dân chủ nhân quyền cho Việt Nam tại Nhà Trắng hồi cuối tháng 05/2007, và bày tỏ ủng hộ dân chủ cho Việt Nam trong bài phát biểu của ông tại hội nghị dân chủ tổ chức Praha, cộng hoà Czech hồi đầu tháng 06/2007…thực tế rơ mười mươi như vậy mà Việt cộng vẫn c̣n trâng tráo trắng trợn bịa đặt nói rằng: " nhưng về cơ bản Việt Nam không bao giờ xét xử hoặc bỏ tù những người bất đồng chính kiến hoặc liên quan đến tự do tôn giáo, thủ tướng nhấn mạnh Việt Nam là một nước có chủ quyền, có hiến pháp và pháp luật riêng, nên những người đứng ra thành lập tổ chức để chống lại chính quyền th́ sẽ bị xử theo pháp luật Việt Nam ", quả là thói ăn nói ngạo mạn, lố bịch. Đồng ư rằng Việt Nam là một nước có chủ quyền như mọi quốc gia khác trên thế giới, thế nhưng cái chính quyền của tập đoàn độc tài toàn trị Việt Cộng lại ngồi xổm ngay lên cái hiến pháp, và cái gọi là pháp luật "riêng" đó th́ lại không bảo vệ quyền lợi của nhân dân, pháp luật "riêng" đó chỉ dùng để cai trị người dân và bảo vệ cho thế độc tôn của cái tập đoàn độc tài toàn trị Việt Cộng, ăn nói th́ trâng tráo, bịa đặt và ngạo mạn như vậy, thế nhưng VTV của tập đoàn Việt Cộng lại lờ tịt đi không nói ǵ đến điều 69 trong hiến pháp, là điều khẳng định người dân có quyền tự do hội họp lập hội, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do thông tin, tự do biểu t́nh…và cái chính quyền của tập đoàn độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam th́ cũng phải nằm dưới hiến pháp và pháp luật ''riêng'', không lẽ cái chính quyền độc tài Việt cộng lại ngồi trên cả hiến pháp lẫn pháp luật "riêng''? để rồi những ai thành lập tổ chức chống lại cái chính quyền độc tài đó th́ đều bị xét xử theo pháp luật ''riêng" chăng? Nghe ra không hợp lư một chút nào cả. Rơ ràng là cái pháp luật ''riêng'' đó của tập đoàn độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam xem ra không phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế chút nào cả, do vậy cho nên trong bài phát biểu của ḿnh, ông cựu đại sứ HK Michael Marine vào ngày 04/05/2007 đă nêu lên ư kiến rằng chính quyền độc tài cộng sản Việt Nam nên băi bỏ cái pháp luật "riêng''' đó đi cho phù hợp với quốc tế. Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF vào ngày 06/09/2007 th́ lên tiếng tố cáo hành động đấu tố công dân của chính quyền độc tài cộng sản Việt Nam là hành động đi ngược với các tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế! Trong đoạn phát ngôn bừa băi của tên phát thanh viên Quang Minh của đài truyền h́nh trung ương Việt cộng, hắn ta c̣n viện dẫn cả việc " tương tự như vậy ở Hoa Kỳ cũng không thể cho phép bất kỳ một công dân nào đứng trên luật pháp" với ư đồ lưu manh xảo trá định đánh đồng chính quyền dân chủ của Hoa Kỳ với chính quyền độc tài cộng sản Việt Nam, theo kiểu như việc đánh đồng "yêu nước là yêu chủ nghĩa xă hội", "yêu đảng là yêu đất nước, chống đảng là chống đất nước'', nguỵ biện kiểu như thế, điều này chỉ có thể qua mắt được những ai bị bưng bít thông tin mà thôi. Trên thực tế, chính quyền dân chủ Hoa Kỳ khác rất xa một trời một vực so với cái chính quyền độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam. Đúng như vậy, Hoa Kỳ không cho phép bất kỳ một công dân nào đứng trên luật pháp, kể cả tổng thống của họ, hay chính quyền, hay các đảng phái cũng đều phải nằm dưới luật pháp, thể chế chính trị của Hoa Kỳ là đa nguyên đa đảng, hệ thống tam quyền phân lập, Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp đều độc lập với nhau, bầu cử, ứng cử tự do, có tranh cử cạnh tranh lành mạnh, tất cả hệ thống báo chí, phát thanh, truyền h́nh đều là của tư nhân, người dân được hưởng tất cả các quyền tự do căn bản của con người…ngược lại thể chế chính trị của Việt Nam là chỉ có duy nhất một đảng độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam tự cho ḿnh cái quyền lănh đạo đất nước, hệ thống lập pháp, hành pháp, tư pháp đều nằm trong tay của đảng, do vậy cái đảng độc tài toàn trị này là ngồi lên cả hiến pháp lẫn luật pháp, người dân không hề được hưởng bất cứ một quyền tự do căn bản nào, không được tự do lập hội, không được ra báo chí tư nhân, không được tự do ngôn luận phát biểu chính kiến riêng mà phải nói theo ư của đảng, không được tự do biểu t́nh, không hề có chuyện tự do bầu cử, ứng cử, không có chuyện tranh cử, tất cả đều là "đảng cử, dân bầu", hệ thống báo chí, truyền thanh, truyền h́nh đều nằm trong tay của một đảng độc tài, cũng không có chuyện tự do tôn giáo, mọi tôn giáo đều nằm dưới sự chỉ đạo của Ban tôn giáo chính phủ, tôn giáo nào không tuân phục theo ư của đảng th́ bị đảng ra sức trù dập, cụ thể là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất liên tục bị chính quyền độc tài cộng sản Việt Nam đàn áp, vu khống, chụp mũ, bôi nhọ đủ điều. C̣n Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam là giáo hội quốc doanh do chính quyền độc tài lập ra để dễ bề thâu tóm, quản lư mọi tín đồ Phật giáo. Chính v́ sự thật về tự do tôn giáo ở Việt Nam là như vậy, cho nên mới đây ông tân đại sứ HK Michael Michalak trong buổi gặp gỡ với cộng đồng người Việt tự do tị nạn cộng sản tại Little SàiG̣n, quận Cam, California hôm 15/10/2007 đă phát biểu rằng: " Việc tách rời giữa nhà cầm quyền và tổ chức tôn giáo là một việc cần thiết cho một xă hội tự do". Và khi VTV của Việt cộng phát ngôn, th́ câu phát ngôn sau nó đă vả thẳng vào câu đă phát ngôn trước, cụ thể câu trước là "Do những hoàn cảnh lịch sử khác nhau, cả Việt Nam và Hoa Kỳ đều có những nhận thức khác nhau về vấn đề nhân quyền", và câu phát ngôn sau là: "thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định là một nước của thành viên Liên Hợp Quốc, Việt Nam hiểu rơ về Tuyên Bố về Nhân Quyền của tổ chức này, nhưng việc thực hiện tuyên bố này phải dựa trên luật pháp của mỗi quốc gia, chưa có…thực hiện tuyên bố này mà không thực hiện theo hiến pháp và luật pháp của quốc gia đó". Câu trước th́ nói rằng có những nhận thức khác nhau về nhân quyền, câu sau th́ lại hùng hồn tuyên bố là hiểu rơ Tuyên Bố Về Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc, cái cách ăn nói kiểu nước đôi của tập đoàn Việt cộng như thế nghĩa là thế lào, (thế lào chứ không phải thế nào) quả là khó hiểu? Nếu mà đă hiểu rơ rồi th́ hiến pháp và luật pháp của quốc gia cũng phải tuân theo và phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế, cụ thể là phù hợp với các điều nêu trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Về Nhân Quyền, hầu hết tất cả các quốc gia dân chủ văn minh tiến bộ trên thế giới đều có hiến pháp và luật pháp phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế về nhân quyền, không có ǵ là khác biệt. Chỉ có riêng mỗi cái chính quyền độc tài cộng sản Việt Nam là c̣n có nhận thức khác biệt về nhân quyền, và có pháp luật ''riêng'', nếu vậy th́ đặt bút kư vào Tuyên Ngôn Quốc Tế Về Nhân Quyền để làm ǵ? chắc không phải là kư chơi chơi, thấy buồn tay th́ kư chăng, thế rồi đặt chân vào WTO rồi, vào sân chơi chung của thế giới tự do dân chủ rồi mà vẫn c̣n duy tŕ cái gọi là pháp luật ''riêng'' đó chăng, mới đây lại được danh dự ngồi vào một trong những chiếc ghế Uỷ Viên Không Thường Trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc niên khoá 2008-2009, chính quyền độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam vẫn c̣n muốn duy tŕ cái kiểu một ḿnh một chợ, vừa đá bóng vừa thổi c̣i chăng, như thế th́ thế giới dân chủ văn minh tiến bộ làm sao mà chấp nhận cái kiểu chơi độc đoán đó được. Trong đoạn phát ngôn sau, chính quyền độc tài cộng tài cộng sản Việt Nam có nhắc nhở phái đoàn của Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ về con số hàng triệu nạn nhân Việt Nam bị thiệt mạng trong chiến tranh, mà thực chất dân tộc Việt Nam bị đẩy vào thế là tiền đồn tranh chấp giữa hai phe chủ nghĩa cộng sản (do Nga cộng cầm đầu) và chủ nghĩa tư bản (do Hoa Kỳ đứng đầu), tuy nhiên VTV Việt cộng lờ tịt đi không nêu lên chuyện hàng triệu sinh mạng thanh niên Bắc Việt bị đẩy vào cuộc chiến tranh nồi da sáo thịt vô nghĩa đó, gây đau thương tang tóc cho dân tộc Việt Nam trong chiến tranh. Cuối cùng th́ VTV phát ngôn rằng vẫn c̣n có "khác biệt" về vấn đề nhân quyền! Thế đấy, chính quyền độc tài toàn trị Việt cộng sẽ c̣n "khác biệt" nhiều nhiều so với thế giới mà ở đó đa phần các quốc gia lựa chọn con đường tự do dân chủ, đa nguyên đa đảng! Việt cộng chỉ đồng dạng với vài thể chế độc tài c̣n sót lại trên thế giới như Tàu cộng, Cuba cộng, Bắc Hàn cộng, Lào Cộng và tập đoàn quân nhân tàn bạo Miến Điện mà thôi! Thật bất hạnh và đáng thương thay cho người dân phải sống dưới những thể chế độc tài như vậy. Stockholm, Sweden (Trung Tâm Dân Chủ Nhân Quyền Số 1 Thế Giới) Date: October 24th, 2007 Nhóm Phóng Viên Dân Chủ-Nhân Quyền Việt Nam tại Hải Ngoại. |
| Nạn nhân vụ sập cầu Cần Thơ: Cứu trợ hay không cứu trợ? Hải Triều Những đau thương do thiên tai đổ vào Việt Nam hàng năm, nhất là miền Trung được ghi đậm trong câu hát “Trời hành cơn lụt mỗi năm…”. Lũ lụt, băo tố, sóng thần, động đất… là do thiên tai. Thiên tai đè nặng lên giải đất h́nh cong chữ S ngay từ thuở khai thiên lập địa, từ thuở tổ tiên ta dựng nước… Và dân tộc vẫn trường tồn. Thiên tai cứ coi như là mệnh số không tránh được, nhưng c̣n nhân tai? Nhân tai có là mệnh số hay không mà nó đeo đẳng dân tộc ta hơn ¾ thế kỷ nay mà đến bay giờ cũng không biết ngày nào thoát. Nhân tai lớn nhất trong ḍng lịch sử dân tộc Việt chính là sự ra đời, và tồn tại của cộng sản Việt Nam. Đại họa của dân tộc đến từ nhân tai loại này nặng nề oan khiếp hơn thiên tai. Chẳng có cơn lũ lụt nào trong lịch sử giết nhiều người hơn trong cuộc chiến tranh phi nghĩa từ miền Bắùc, mà chỉ riêng trận tổng công kích phản trắc năm Mậu Thân 68 cộng sản đă tàn sát, đă chôn sống gần 8 ngàn nhân mạng đồng bào tại cố đô Huế. Và gần đây nhất, vụ sập cầu Cần Thơ gây thương vong hàng trăm đồng bào vô tội cũng chính là do nhân tai, do con người. Thưa vâng! Tại Việt Nam, trong các công tŕnh xây cất quy mô, người ta hay nhắc tới các “cụm từ” “rút ruột”, “bê tông cốt tre”… hay “móc ngoặc thi công”… để cuối cùng, đường nứt, đê vỡ, cầu sập, ổ gà thành ổ voi nằm… Hiện nay, nhà nước VC đang điều tra. Điều tra vụ cầu Cần Thơ sập do lỗi tại ai, điều tra để t́m ra tội hay để chạy tội… Trời biết! Nhưng lần này, v́ cộng tŕnh xây cất cầu Cần Thơ có dính tới bàn tay người Nhật nên đại diện chính phủ Nhật đă ngỏ lời tạ lỗi đồng bào nạn nhân và hứa sẽ đền bù thiệt hại về nhân mạng. Không biết số tiền bạc triệu đô này có dám “tự động không người lái” bốc hơi bớt hay không, nhưng chắc chắn lần này, nhà nước VC đang nhức đầu v́ Nhật gửi một phái đoàn điều tra qua Việt Nam t́m hiểu chuyện cầu sập. Đối lập Nhật trong quốc hội càng la làng chuyện này th́ ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn Minh Triết và ông Nông Đứt Mạnh càng cần uống Tylenol # 3 mỗi đêm là cái chắc. Để cầu phước cho tai qua nạn khỏi, ông Nông Đứt Mạnh tháng rồi bay qua xứ đói Bắc Hàn đầy phi đạn… ôm hun hít thắm thiết Kim Dung Il và phán sẽ chở qua tặng Bắc Hàn 20 ngàn tấn gạo. Hai chu.c ngàn tấn gạo này mà tặng cho bà con nạn nhân cầu Cần Thơ th́ công đức biết chừng nào! Mấy ông nhà nước VC không nghĩ đến chuyện đó v́ cho rằng thế nào bà con hải ngoại cũng làm chuyện đó: Chuyện cứu trợ nạn nhân cầu Cần Thơ sập. Chuyện “máu chảy, ruột mềm”, “chuyện lá rành đùm lá rách” là chuyện nên làm. Nhưng những ai “giàu ḷng bác ái, đang lo tổ chức gây quỷ cứu trợ nạn nhân cầu Cần Thơ” xin làm ơn đọc giùm cái thông báo sau đây: “Thống nhất giao Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc Thành phố Hồ Chí Minh làm đầu mối tiếp nhận các nguồn tiền – hàng do các ngành, các cấp, các cơ quan, đơn vị, cá nhân vận động và tổ chức đoàn đi thăm hỏi, động viên, hổ trợ các gia đ́nh bị nạn. Nghiêm cấm việc tổ chức đi thăm hỏi riêng lẻ…” Đây là chỉ đạo của thường trực Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh về việc hổ trợ các nạn nhân vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ. (Trích báo trong nước October 11/2007/ Yahoo/Công Lư và Sự Thật’s Blog) Tin trong nước cũng cho hay công an đă có mặt gần như thường trực quanh quẩn nhà các nạn nhân để ngăn cấm, theo dơi những ai thăm viếng, nhất là hỏi thăm tin tức vụ sập cầu. Vậy th́ các vị đại ân nhân, từ bi, bác ái ở Paris, ở Cali, ở Houston, ở Toronto, ở Vancouver, Canada… đang tổ chức gây quỹ cứu trợ nạn nhân cầu Cần Thơ và đồng bào hảo tâm, có cần nên nhắc mấy ông VC ở Sài G̣n dẹp cái thông báo trên đây hay không để cho bà con hải ngoại được đem tiền về giao tận tay các gia đ́nh nạn nhân? Chuyện này khó xẩy ra trong t́nh huốngkhó khăn của đảng ta hiện nay. Mấy năm trước đây, Thầy Quảng Độ dùng ghe thuyền đi cứu lụt ở miền Tây, VC cho xuồng máy đuổi theo như xi nê, thu cha nó hết những gói quà v́ nói là cứu trợ không có phép, không qua Mặt Trận Tổ Quốc thành Hồ… và Thầy Quảng Độ bị kết tội làm “diễn biến ḥa b́nh”. Hoàn cảnh Thầy Thích Quảng Độ giờ ra bị giam lỏng khó khăn ra sao, chỉ có mấy ông khờ nhà quê mới không biết. Những ai giàu ḷng từ bi hơn Thầy Quảng Độ, cứ gom tiền, mang tiền về Việt Nam, ném cổ Mặt Trận Tổ Quốc, ném cổ công an xuống sông, rồi gơ cửa tận nhà dân cho tiền xem ông Nguyễn Tấn Dũng có làm ǵ không? Tôi viết những ḍng này, với tin tức đầy đủ, thiện chí đầy ḿnh, để quư vị liệu cách mà làm chuyện từ thiện, “lá lành đùm bọc lá rách”. Chúng tôi quả không muốn quư vị về thành Hồ xong, chưa trao cho nạn nhân một đồng nào mà cuộc đời quư vị tả tơi rách nát v́ vi phạm luật VC. Hay nếu muốn an thân, quư ân nhân cứu trợ cứ quyên thật nhiều tiền, về Việt Nam giao hết cho Mặt Trận Tổ Quốc thành Hồ nhờ họ phân phối, rồi lên máy bay dzọt lẹ ra nước ngoài cho chắc ăn! Bà con nghĩ sao! Hải Triều 604 879 1179 |
| Hội luận của giới trẻ trong và ngoài nước về điều 4 Hiến Pháp (phần 3) timeicon 24.10.2007 | Đề mục: Bạn Trẻ | Email This Post | Print This Post 2007.10.24 Trà Mi, phóng viên đài RFA. Diễn đàn hôm nay sẽ mang đến cho quư vị và các bạn phần hội luận tiếp theo giữa ba bạn trẻ trong và ngoài nước về điều 4 Hiến pháp, với những câu hỏi phản biện của Tuấn tại Hà Nội, Phương từ Mỹ, và của thính giả khắp nơi gửi về tham luận với Sơn, sinh viên khoa Sử-Văn ở Hải Pḥng. Trà Mi sẽ không giới thiệu dài ḍng, để dành thời gian cho các bạn trẻ của chúng ta thảo luận với nhau. Trước tiên là ư kiến của anh Phương đặt ra với Sơn: * Bấm vào đây để nghe cuộc hội luận này * Tải xuống để nghe Phương: Như anh nói, những ǵ mà Đảng CSVNam đang nh́n ra, những ǵ Đảng Cộng Sản đang muốn thay đổi, th́ thực sự ra Điều 4 Hiến Pháp này là cái lực cản, là cái nút thắt cho sự phát triển của dân tộc và ngay cả cho sự phát triển của đảng, v́ nếu Đảng Cộng Sản biết lắng nghe mọi người th́ đảng sẽ phát triển rất là tốt, sẽ càng ngày càng mạnh hơn. Nhưng bởi v́ Đảng Cộng Sản cho ḿnh quyền lực duy nhất, là người được quyền nói, và tất cả mọi người khác đều phải nghe ḿnh, thành ra Điều 4 này đă vô t́nh đưa Đảng Cộng Sản đi vào ngơ cụt. Đảng Cộng Sản không chịu lắng nghe người khác nên không bao giờ phát triển được. Điều 4 trong hiến pháp là cái nút thắt cả dân tộc, cả chính Đảng Cộng Sản, anh có nghĩ như vậy hay không? Sơn: Tôi nghĩ rằng những điểm chưa hợp lư, tôi nghĩ rằng hiện nay ở Việt Nam thực hiện rất là khó, v́ sao? Rất nhiều là các luật không b́nh thường, có nghị định, rồi th́ thông tư để hướng dẫn sừ dụng, và hiến pháp cũng như pháp luật là một hệ thống chưa hoàn chỉnh. Có một sự không thống nhất về quyên lực cũng như các phạm vi quyền hạn của mỗi một cơ quan, cả hành pháp và tư pháp lẫn lộn với nhau, v́ vậy Cản trở sự phát triển của đất nước Phương: Th́ đảng có nên nghĩ là Điều 4 trong Hiến Pháp là sai không? Hả, anh Sơn? Sơn: Thực ra chúng tôi trong quá tŕnh học cũng được biết Điều 4 Hiến pháp, nhưng tôi cũng thừa nhận thế này là bởi v́ chúng tôi không biết được cái kỳ họp của quốc hội nào đă thông qua điều này. Chúng tôi không có thông tin. Trong thời gian tới tôi nghĩ rằng đảng ta sẽ có những biến chuyển, thay đổi, chỉnh hướng sao cho phù hợp, vẫn đảm bảo được sự lănh đạo của đảng cũng như đảm bảo được quyền lợi, sự tham gia phát huy toàn thể sức mạnh trí tuệ của những người ngoài đảng. Phương: Thật ra rất nhiều người muốn đóng góp để đưa đất nước đi lên, rất là nhiều người, nhưng chỉ bởi Điều 4 nằm trong hiến pháp này mà đại đa số người dân không thể đóng góp được, và họ không muốn đóng góp. Có hai vấn đề: (1) không thể, bởi v́ đảng cộng sản không cho họ đóng góp, (2) người ta không muốn, không thích đảng cộng sản là người lănh đạo. Tôi muốn phát biểu trước. Ba mục mà Trà Mi mới vừa đưa ra đó, đảng đại diện giai cấp công nông đó, th́ tôi thấy giai cấp công nông bây giờ hiện tại ở Việt Nam h́nh như đảng đă bỏ rơi họ rồi, thành ra không thể nào nói là họ vẫn c̣n đại diện cho giai cấp công nông. Anh Phương Thật sự tất cả những vị chủ tịch nước, thủ tướng đi nước ngoài đều kêu gọi Việt kiều về nước đóng góp xây dựng, nhưng thật sự ra khi mà họ kêu gọi th́ họ kêu gọi đóng góp cái ǵ? Họ kêu gọi đóng góp tiền của về xây dựng đất nước Việt Nam nhưng họ không kêu gọi đóng góp tâm trí về cùng lănh đạo với đảng cộng sản. Không có điều đó. Đó là mấu chốt quan trọng nhất. Nếu như họ thật sự muốn đưa đất nước đi lên, thật sự lư tưởng của họ là v́ dân tộc đó, th́ họ phải chấp nhận tất cả ư kiến tôt, xấu. Họ phải biết lắng nghe, phải biết áp dụng. Đàng này họ chỉ biết trù dập, bỏ tù những tiếng nói nào khác ḿnh. Điều đó là điều rất quan trọng. Phải nh́n ra vấn đề là như vậy. Sơn: Tôi muốn lấy ví dụ đă có rất nhiều trí thức Việt Nam, Việt kiều được trọng dụng như Trần Đại Nghĩa chẳng hạn, Đặng Văn Ngữ chẳng hạn. Trong cái thời điểm hiện nay có thể có những chính sách trọng dụng nhân tài của Việt Nam chưa có thu hút được người Việt ở hải ngoại cũng như là du học sinh. Đó là t́nh trạng chảy máu chất xám rất đau ḷng. Tôi thừa nhận như vậy. Phương: Tôi đă một lần về Việt Nam đầu tư tại Việt Nam. Khi nghe lời kêu gọi, tôi đă về nước làm ăn. Tôi gặp trở ngại, tôi phải bỏ chạy. Điều rất là sai: tại sao người Việt về Việt Nam đầu tư mà lại gặp khó khăn? Sơn: Có rất nhiều Việt kiều về có sao đâu. Phương: Anh thấy bao nhiêu Việt kiều về làm ăn đều vào tù hết không? Sơn: Tôi chẳng có thông tin nào về việc Việt kiều mà bị vô tù. Phương: Th́ ông ǵ mở Trường Đại Học Quốc Tế ở Hà Nội đó. Cái dự án đầu tư rất là lớn. Ông đó đă vào tù rồi. Sơn: Chắc chắn ông ta đă có những hành động vi phạm luật pháp, về h́nh sự nên phải vào tù. Nếu anh nói như vậy th́ tại sao rất nhiều nhà đầu tư nước ngoài họ vẫn vào Việt Nam? Trước hết tôi xin nói là bản văn của hiến pháp đấy, tính hợp pháp của nó phải đặt trên ngày đầu tiên. Tôi xét lại từ năm 1946 đến nay th́ bản văn đó hoàn toàn phi pháp. Tuấn Phương: Người nước ngoài lại khác mà Việt kiều lại khác. Vấn đề là Việt kiều bị đối xử khác với người nước ngoài. Sơn: Phải thế, có một sự phân biệt đối xử. Phương: Anh chỉ là trên lư thuyết thôi, anh không thấy thực tế. Tôi là người đă từng trải qua thực tế như vậy nên tôi mới nói cho anh điều đó. Đảng cộng sản sợ tất cả những ǵ mà có thể ảnh hưởng tới họ và nhất là Việt kiều ở nước ngoài về Việt Nam làm ăn họ sẽ gặp sự cản trở rất lớn. Nguyên do của t́nh trạng nhập nhằng phi lư Trà Mi: Vâng, anh Sơn cũng có nh́n nhận một số điểm bất cập hiện nay, có những nhập nhằng trong hành pháp, tư pháp, lập pháp lẫn lộn chung. Sự lẫn lộn đó, thế anh có t́m hiểu nguyên nhân sâu xa của những tiêu cực, những bất cập mà anh nh́n thấy là do đâu hay không? Ai là người trà trộn lập pháp, hành pháp, tư pháp để cho anh cảm thấy là lẫn lộn? Và ai là người chịu trách nhiệm cuối cùng. Sơn: Hiện nay có một t́nh trạng mà chính tôi cũng phải thừa nhận, đó là sự phân quyền không rơ ràng giữa đảng và nhà nước, cũng như là tam quyền chưa phân lập. Trà Mi: Anh có thừa nhận, nhưng mà tôi muốn đặt ra câu hỏi là anh có t́m hiểu nguyên nhân v́ sao hay không? Thực tế th́ ai cũng nh́n nhận, nhưng mà nguyên nhân sâu xa th́ anh có t́m hiểu hay không? Sơn: Cái nguyên nhân thực tế là những người trong lănh đạo đôi lúc chưa phân biệt được thế nào là tổ chức chính trị, việc nào là việc của chính phủ, việc nhà nước. Cũng như những người hành pháp chưa biết phân biệt được việc nào là việc của tư pháp. Đấy là vấn đề sai lầm về nhận thức. Phương: Vậy xin hỏi anh Sơn những người lănh đạo đó là ai vậy? Tôi xin thưa với anh, đầu thế kỷ 20 có 3 xu hướng. Xu hưóng thứ nhất là xu hướng Cần Vương, quân chủ phong kiến. Phong trào do cụ Phan Bội Châu lănh đạo bị thất bại. Phong trào thứ hai Khởi Nghĩa Thái Nguyên bị Pháp chia rẻ, và các phong trào có xu hướng cộng sản cũng thất bại. Và phong trào thứ ba là Nguyễn Ái Quốc t́m ra con đường là con đường theo chủ nghĩa Mác Lê-nin th́ lại thành công. Sơn Sơn: Những người lănh đạo này tất nhiên tôi chắc chắn đó là những đảng viên đảng cộng sản rồi. Nhưng cái sai lầm đó là sai lầm của cá nhân mà trong quá tŕnh phát triển th́ những sai lầm đó sẽ trải qua một quá tŕnh đấu tranh ngay trong nội bộ những lănh đạo Phưong: Nhưng mà họ có bị thay thế hay không, anh? Sau khi họ làm sai th́ họ có bị thay thế không? Hay là họ chỉ nhận khuyết điểm rồi sẽ phát huy làm tốt hơn? Tại sao không thay thế những người đó bằng những người tốt hơn? Sơn: Tôi muốn nói rằng đó là một quá tŕnh, đang là quá tŕnh vận động để có sự thay đổi. Phương: Để đến khi họ về hưu rồi th́ ḿnh thay người khác phải không anh? Tuấn: Đúng đấy. Tôi thấy đúng đấy. Sơn: Tôi nói như ông phó thủ tướng chính phủ vừa rồi, đấy là một sự thay đổi nhận thức chứ. Phương: Anh nghĩ bây giờ tất cả những người đảng viên đó là giỏi nhất rồi sao? Tại sao những đảng viên làm sai mà vẫn tiếp tục ngồi ở vị trí đó trong khi những người giỏi hơn không được leo lên vị trí đó? Không được vào những vị trí đó để làm việc? Đó là cái sai lầm của đảng cộng sản, bởi v́ đảng cộng sản luôn luôn nghĩ ḿnh là trên hết và đặt cái điều 4 vô trong hiến pháp của ḿnh, để rồi gạt tất cả những người khác, những người giỏi hơn ḿnh ra ngoài. Anh có biết từ khi đảng cộng sản thống nhất đất nước th́ bao nhiêu triệu người đă bỏ nước đi ra nước ngoài? Bởi v́ sao? Anh có biết là giai cấp công nhân bây giờ là lực lượng lao động rẻ nhất để cho nước ngoài tới đầu tư, tại sao vậy? Bây giờ biết bao nhiêu người Việt, nhất là con gái Việt Nam phải đi nước ngoài lấy chồng không? Chỉ cần hai ba trăm đô thôi! Đó là tại v́ đời sống quá khổ cực cũng do bởi v́ đảng cộng sản lănh đạo đất nước gây ra cuộc sống cực khổ như vậy nè. Nắm giữ quyền lực v́ “thành quả cách mạng” Có nghĩa là cái quốc hội này không phải là do người dân Việt Nam đại diện, không phải là tiếng nói của người dân Việt Nam. V́ vậy cái hiến pháp hiện tại ở Việt Nam không phải là hiến pháp của người dân Việt Nam. Tất cả những cái điều trong hiến pháp này, trong đó cả điều 4 hiến pháp, đều không phải là nguyện vọng của người dân Việt Nam. Quang Trà Mi: Anh Sơn có nói rằng hy sinh cống hiến cho cả đất nước là của toàn dân, nhưng mà thành quả cách mạng th́ anh công nhận không chỉ là của đảng cộng sản mà thôi, mà cũng của toàn dân, th́ điều này có mâu thuẫn với những ǵ mà anh Phương vừa nêu ra hay không? Tức là thành quả cách mạng đó được chia sẻ như thế nào mà lại có những thực tế đau buồn như anh Phương vừa nêu ra? Và nếu như đảng thực sự có chia sẻ thành quả cách mạng của ḿnh với toàn dân th́ tại sao những vị trí lănh đạo th́ đảng lại độc tôn, không muốn chia sẻ quyền lực, như vậy th́ thành quả cách mạng chia sẻ cho toàn dân là ǵ? Phương: Là sự nghèo khổ, sự bất công. Trà Mi: Anh nói là khi người thanh niên lớn lên có t́nh yêu có hạnh phúc th́ không chia sẻ với ai, th́ một trong những câu hỏi mà quư thính giả đặt ra để tham luận với anh là: có phải người thanh niên là đảng cộng sản mà anh ví von đó cảm thấy hạnh phúc trên sự nghèo nàn bất công của xă hội Việt Nam hay sao? Sơn: Anh ta phải giữ ǵn cái hạnh phúc của anh ta. Cái thành quả là cho gia đ́nh anh ta. Gia đ́nh anh ta là ǵ? Đó là nhân dân. Trà Mi: Gia đ́nh anh ta ở đây anh có chắc chắn là 84 triệu dân, hay là gia đ́nh của 3 triệu đảng viên? Sơn: Bởi v́ đảng, đó, tôi vừa nói ví von đó là một ví dụ của gia đ́nh. Trà Mi: Anh nói rằng cho cả gia đ́nh của anh ta, nhưng mà người trụ cột gia đ́nh là 3 triệu đảng viên ngồi ở trên vị trí cao và lại ăn trên ngồi trước chứ c̣n tất cả các thành viên c̣n lại của gia đ́nh đó là hơn 80 triệu dân th́ câu hỏi mà nhiều người đặt ra là họ được những ǵ? Sơn: Các anh chị có thể nh́n thấy cái thành quả, th́ dụ như tốc độ tăng trưởng kinh tế Việt Nam cũng là đáng nể. Phương: Cái đó không phải là thành quả của đảng, chỉ dảng đă sửa sai và quay lại con đường cũ mà thôi, con đường trước đây thôi. Sơn: Anh có thể xem cái thu nhập GDP đầu người tăng rất đấng kể chứ! Phương: Anh hăy đi về các miền quê đi, anh sẽ thấy người nông dân sống như thế nào, cái thu nhập của người ta như thế nào. Đất đai của người ta ngày xưa th́ bây giờ không c̣n là của người ta nữa. Nhà nước trưng thu, nào là đánh tư sản, đánh địa chủ để lấy đất ban sẻ cho tất cả mọi người, nhưng rồi tất cả mọi người chẳng được ǵ hết. Tuấn: Nói về kinh tế, ḿnh quên mất chỉ số lạm phát. Cách đây độ mấy năm với một trăm ngh́n có thể mua được một lượng hàng hoá nhưng bây giờ không c̣n mua được số lượng ấy nữa rồi mà tiền lương th́ không tăng và dân t́nh đói khổ, v́ sao? Sơn: Lạm phát là một phần tất yếu của nền kinh tế v́ vận động theo cơ chế thị trựng thôi. Các giá dầu mỏ các thứ có ảnh hưởng đấy. Đó là việc rất b́nh thường trong nền kinh tế thôi. Thứ hai nữa tôi thừa nhận rằng nông dân Việt Nam đang sống rất là khó khăn. Thực tế đời sống nhân dân Trà Mi: Nông dân bây giờ chiếm trên 77% dân số Việt nam. Sơn: Nhưng mà Việt Nam đang trong quá tŕnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá, sẽ tiến hành cơ khí hoá nông nghiệp của nông thôn, khi đó sẽ xuất hiện một tầng lớp công nhân mới bắt nguồn từ nông dân. Nó phải có một quá tŕnh chuyển đổi tầng lớp nông dân đó thành ra giai cấp công nhân, hoặc là công nhân nông nghiệp. Quá tŕnh công nghiệp hoá không thể nào một sớm một chiều trong 10 năm mà làm được. Phương: V́ đảng cộng sản là đại diện của giai cấp công nhân và nông dân mà tại sao những người đảng viên th́ lại giàu, công nhân và nông dân th́ lại quá nghèo vậy anh? Sơn: Tôi thừa nhận rằng hiện nay có một số bộ phận đảng viên đang suy thoái đạo dức và nhân cách, nhưng không phải tất cả. Không thể lấy một thiểu số để đánh đồng với tất cả được. Hai nữa là nếu đất nước mà ít dân như là Na Uy hay Hà Lan th́ họ có thể có một sự chăm sóc đầy đủ cho tất cả mọi người. Nhưng chúng ta không thể áp dụng cái tư duy của chủ nghĩa b́nh quân như cũ được. Tất nhiên không thể lo được cho tất cả mọi người đầy đủ, nhưng những yếu tố cơ bản Tuấn: Đương nhiên làm sao mà lo được. Trà Mi: Ở đây chúng ta không đặt ra vấn đề là lo đầy đủ cho tất cả mọi người, mà vấn đề đặt ra là đảng là đại diện lanh đạo của giai cấp công nông mà nông dân ở Việt Nam chiếm 77% dân số, vậy đảng đại diện lănh đạo th́ làm được những ǵ cho họ? Một câu hỏi nữa được đặt ra là tất cả những quốc gia giàu có và tiến bộ trên thế giới, họ có cần đảng cộng sản đại diện lănh đạo không? mà đời sống của người công nhân, người nông dân của họ coi bộ sung túc gấp bội lần so với ở Việt Nam. Sơn: Các anh các chị phải xem xét lại cái lịch sử qua tŕnh h́nh thành chủ nghĩa tư bản. Nguyên thuỷ của chủ nghĩa tư bản tích luỹ nguồn vốn từ đâu, từ buôn nô lệ, từ chiếm và khai thác thuộc địa, v.v. và v.v. Tư bản tích luỹ đấy, các anh có thể nh́n thấy. V́ vậy cả quá tŕnh của thời kỳ đó công nhân ở các nước đó, nông dân cũng bị phá sản thành công nhân mới. Tuấn: Cái đó không đúng đâu anh ạ. Bởi v́ sao? Như Thái Lan có tích luỹ mà không tiến lên. Hàn Quốc chẳng hạn. Đấy anh so sánh hai cái, đàng nào tích luỹ nhiều hơn. (xin mời theo dơi toàn bộ nội dung cuộc hội luận trong phần âm thanh bên trên) Luận điểm cho rằng hoàn cảnh lịch sử là nguyên nhân của những sự tŕ trệ tại Việt Nam dẫn đến những tranh luận như thế nào? Mời quư vị và các bạn đón nghe phần trao đổi tiếp theo, trên Diễn đàn này, sáng thứ tư tuần tới. Trà Mi kính chào. Chương tŕnh rất mong nhận được ư kiến tham luận của bạn nghe đài khắp nơi để Diễn đàn ngày càng phong phú và bổ ích hơn. Trà Mi kính chào. Đọc tiếp theo ngày: « Vương Trí Nhàn: “Lớp trẻ cần tự h́nh thành hệ thống giá trị mới” Công An Việt Nam Phải Tôn Trọng Người Dân » Đọc tiếp theo cùng đề mục: « Bạn Trẻ: Vương Trí Nhàn: "Lớp trẻ cần tự h́nh thành hệ thống giá trị mới" |
| Đổi Tên Đảng Để Làm Ǵ? Đào Văn B́nh Bài viết gửi đi tại Hà Nội mới đây của kư giả Roger Milton “Name change as Viet party rebrands ?” (Thay Đổi Danh Xưng, Đảng CSVN Chuẩn Bị Nhăn Hiệu Mới?” đă được dịch ra Việt Ngữ và phổ biến khắp nơi trong đó Roger Milton đă thăm ḍ dư luận trong và ng̣ai đảng cộng sản và đưa ra những lư do đổi tên Đảng CSVN như sau: - Cái tên “cộng sản” bây giờ lỗi thời và có hại cho h́nh ảnh của đất nước.” (*) - Nhiều người tại Hoa Kỳ và các quốc gia khác dị ứng về hai chữ “cộng sản” (*) - Giới trẻ Việt Nam khi họ muốn tham gia vào việc kiếm tiền dễ dàng để làm giàu, đặc biệt là những người muốn đi tu nghiệp ở nước ng̣ai đều cảm thấy rằng bị dán cho cái nhăn hiệu là một tên cộng sản th́ không có lợi lộc ǵ.(*) Những tấm thẻ đảng này cùng với chân dung "Bác" sẽ được ném vào thùng rác nếu đảng đổi tên! Việc đổi tên Đảng CSVN – một đảng bao gồm những con người mà hơn nửa thế kỷ qua, luôn luôn tự hào ḿnh là giai cấp vô sản, tự hào ḿnh là người “cộng sản cao quư”. Những giai cấp khác như Trí-Phú- Địa- Hào và nhất là giai cấp Tư Bản đều là những con người xấu xa tội lỗi cần phải tiêu diệt và chỉ có cộng sản mới là lư tưởng duy nhất và cuối cùng cho ḷai người phải tiến lên, dù bằng núi xương sông máu cũng phải đạt cho kỳ được lư tưởng này. Và mới đây Ô. Nguyễn Minh Triết c̣n kêu gọi quân đội trung thành với Đảng CSVN để xây dựng cho bằng được thiên đường cộng sản mà ông gọi là Xă Hội Chủ Nghĩa. Thay đổi một cái tên “vĩ đại” và “ bách chiến bách thắng” như thế để lựa chọn một cái tên ấm a ấm ớ khác- mà lư do nêu ra chỉ “đơn sơ” như thế thôi, nó không có lư do thầm kín ǵ nữa hay sao? Phải chăng đây là một dấu hiệu cho thấy cộng sản đang từ từ chuyển hóa sang một h́nh thái khác? Hoặc đây chỉ là thủ đọan của con cắc kè đổi màu da để sinh tồn? Dù đổi màu da con cắc kè vẫn nguyên vẹn là con cắc kè. Chuyện đổi tên đảng của cộng sản Việt Nam ngày hôm nay làm tôi nhớ lại bài học về Thân Trạng trong Luật Gia Đ́nh ở Đại Học Luật Khoa Sài G̣n năm xưa. Vị giáo sư đă dạy sinh viên bài học đổi tên, thay đổi thân trạng như sau: Có một cô gái, chắc chắn là gái quê. Có thể v́ gia đ́nh hiếm hoi hoặc khó nuôi cho nên đă đặt cho cô một cái tên thật xấu xí Nguyễn Thị Cứt – để tránh cho quỷ tha ma bắt . Chuyện này cũng không lạ v́ ông bà ḿnh ngày xưa thường làm vậy. Với cái tên xấu xí như thế, lúc c̣n nhỏ cô bé có lẽ cũng chỉ mắc cở (xấu hổ) chút đỉnh mà thôi. Thế nhưng khi đă trở thành một cô gái xinh đẹp, vào đời, giao thiệp với bạn trai để tính chuyện hôn nhân th́ cái tên trở thành một bất hạnh lớn lao. Thế cho nên cô gái đă gạt lệ nạp đơn xin ṭa án đổi cho một cái tên khác. Ṭa án xét thấy đây là chuyện hợp lư cho nên đă cho cô một cái tên mới là Cúc. Tuy nhiên trong giấy tờ th́ vẫn ghi: Nguyễn Thị Cứt tự Cúc. Tới đây vị giáo sư dừng lại và nói tiếp: Các bạn có thể đổi tên nhưng không thể thay đổi Thân Trạng của con người. Nói khác đi, kể từ ngày hôm nay cô gái có một cái tên tự là Cúc, thế nhưng biết bao chuyện liên hệ đến cuộc đời cô gái Nguyễn Thị Cứt trong quá khứ chẳng hạn như văn bằng tốt nghiệp, bằng lái xe, khế ước kư kết, giấy ban khen v.v.. th́ không thể thay đổi đựơc. Thậm chí ṭa án cũng không thể thay đổi Thân Trạng của con người. Vậy th́ Đảng CSVN ngày hôm nay dù có đổi tên - tên ǵ đi nữa- nhưng quá tŕnh tội lỗi của đảng cộng sản trong nửa thế kỷ qua không thể nào thay đổi được. Tất cả những thứ này đă thuộc về lịch sử, mà lịch sử th́ không thể nào thay đổi, cạo sửa được. Thông thường một đảng chính trị (chính đảng) sẽ sinh họat và tồn tại cho đến khi nào lănh tụ của nó chết hoặc không c̣n ai đứng ra lèo lái họat động của đảng nữa. Lịch sử Việt Nam cho thấy một số đảng đă “biến mất” hoặc đă “chết” v́ những lư do nêu trên như Việt Nam Phục Quốc Hội, Quang Phục Hội, Việt Nam Cách Mạng Đồng Chí Hội…thời chống Pháp và hiện đại có Đảng Cần Lao của anh em Ô. Ngô Đ́nh Diệm, Đảng Dân Chủ của Ô. Nguyễn Văn Thiệu - là những đảng chính quyền có lúc huy hoàng đă lên tới cả triệu đảng viên. Thỉnh thỏang chúng ta cũng thấy một số lănh tụ của một đảng, bất măn với đường lối cũ, đứng ra thành lập một đảng mới - chứ chưa từng thấy một đảng có mấy triệu đảng viên, đang sinh họat, nắm giữ ṭan bộ chính quyền, đảng viên trở nên giàu sang phú quư truyền tử lưu tôn, muốn làm ǵ th́ làm… mà lại đổi tên như Đảng CSVN th́ thật là chuyện lạ lùng, chưa từng thấy trong sinh hoạt chính trị thế giới. Chẳng hạn tại Hoa Kỳ này, sẽ là chuyện động trời, chuyện quái gở không thể tin được, nếu ngày mai đây chúng ta nghe tin Đảng Cộng Ḥa thành lập từ thời Tổng Thống Abraham Lincoln đổi tên. Trong quá tŕnh đấu tranh có thể kéo dài cả vài trăm năm, một đảng có khi thất bại trong cuộc bầu cử này, rồi lại thắng cử trong cuộc bầu cử sau rồi lại cứ liên tiếp như thế măi. Người Tây Phương họ rất “thông minh” suy nghĩ chín chắn, đâu vào đó: Cương lĩnh của đảng, đường lối của đảng, mục tiêu của đảng, thậm chí lănh tụ của đảng cũng phải được thay đổi tùy theo thời thế. Một chính đảng được lập ra không phải để tàn phá đất nước mà là để tận dụng sức mạnh của ṭan dân để xây dựng đất nước theo một đường lối mà đảng đó nghĩ rằng tốt đẹp nhất. Sự vinh nhục, thắng bại của một đảng là lẽ thường, mắc mớ ǵ mà phải đổi tên đảng ? Chẳng hạn Quốc Dân Đảng Trung Hoa là một đảng “cổ thụ” có quá tŕnh lớn lao từ thời lật đổ Nhà Măn Thanh – tưởng chừng như “muôn năm trường trị” tại Đài Loan, thế mà các ứng cử viên của đảng đă thua Ô. Trần Thủy Biển - một nhân vật “hậu sinh” cũng chỉ v́ người dân Đài Loan lúc đó không c̣n tin tưởng vào đường lối của các lănh tụ Quốc Dân Đảng Trung Hoa nữa. Nhưng không v́ thế mà mấy ông Quốc Dân Đảng Trung Hoa đ̣i đổi tên đảng. Đổi tên đảng là khai tử đảng. Chắc chắn mấy ông lănh tụ Quốc Dân Đảng Trung Hoa Đài Loan đang chuẩn bị giành lại ghế tổng thống trong những cuộc bầu cử sắp tới. Giả dụ sau những cuộc thăm ḍ, mấy ông cộng sản gộc cứ nằng nặc đ̣i đổi tên đảng th́ cái tên nào thích hợp cho mấy ông nhất? Đảng Lao Động Việt Nam chăng? Nếu họ lựa chọn tên này th́ thật là một đau buồn cho giới lao động. Hiện nay giới lao công, thợ thuyền Việt Nam là nạn nhân thống khổ của bạo quyền cộng sản. Họ ḱm kẹp công nhân khốc liệt. Xuất khẩu công nhân với giá rẻ mạt và ăn trên đầu trên cổ số lương bé nhỏ của những người phải làm công việc nặng nhọc, bị khinh miệt nơi xứ lạ quê người. Thay v́ hành xử tư thế của quốc gia chủ nhà bảo vệ quyền lợi của công nhân, dàn xếp những cuộc tranh chấp giữa chủ và thợ trong tinh thần Lao Tư Lưỡng Lợi, họ biến thành một thứ “cặp rằng” cai cu-li Thời Pháp Thuộc để bảo vệ quyền lợi của những tập đ̣an tư bản Đài Loan, Đại Hàn, Hongkong, Singapor, Thái Lan và những tập đ̣an Tư Bản Đỏ kếch xù con ông cháu cha của họ. Vậy th́ trước khi đổi tên Đảng CSVN thành Đảng Lao Động Việt Nam tôi đề nghị mấy ông trong chính trị bộ phải công bố ngay một văn kiện cho phép công nhân thành lập các công đ̣an độc lập rồi sau đó cho mời ngay các lănh tụ nghiệp đ̣an như Nguyễn Tấn Ḥanh tham gia vào Ủy Ban Trung Ương Đảng Lao Động Việt Nam để tham dự vào việc lănh đạo đất nước. Có như thế th́ mới coi được, mới đúng với “bảng hiệu” của nó. Nếu không - th́ không có ǵ nhơ bẩn hơn, không có ǵ trơ trẽn và bịp bợm hơn khi một đảng có tên là Đảng Lao Động mà lại coi giới lao động như kẻ thù, như nô lệ của ḿnh. C̣n cái tên Đảng Nhân Nhân Việt Nam th́ như thế nào? Khi lấy tên này, những nhà sáng lập của nó muốn cho mọi người biết rằng đảng của chúng tôi vốn thóat thai từ nhân dân, của nhân dân và từ đó phục vụ quyền lợi tối thượng của nhân dân. Nhân dân là chủ nhân của đất nước này. Mọi đảng phái chỉ là h́nh thái sinh họat dân chủ chứ không phải là “ông nội” của nhân dân. Vậy th́ trước khi trương bảng hiệu mới, tôi đề nghị quư ông trong Chính Trị Bộ Đảng CSVN phải tổ chức đại hội đảng bất thường để hủy bỏ ngay Điều 4 Hiến Pháp và yêu cầu Quốc Hội thông qua một tu chính hiến pháp mới trong đó ghi rơ “Nhân dân là chủ nhân của đất nước Việt Nam. Do đó ṭan dân ủy thác quyền lănh đạo đất nước cho ba cơ chế độc lập đó là Hành Pháp (Tổng Thống hay Thủ Tướng), Lập Pháp (Quốc Hội) và Tư Pháp (Tối Cao Pháp Viện).” Có như thế th́ mới coi được. Nếu không th́ việc đổi tên đảng chỉ là một tṛ hề, một kiểu đánh “bầu cua cá cọp” lượm bạc cắc của trẻ em. Một cái tên thứ ba nữa mà tôi nghĩ các ông cộng sản gộc có thể chọn đó là Đảng Xă Hội Việt Nam. Nếu chọn tên này th́ theo như hiểu biết của tôi, tại các quốc gia Tây Phương, nhất là tại Pháp và Âu Châu, các đảng xă hội là đảng của giai cấp nghèo khổ, là đảng của tầng lớp lao động, nông dân, ngư dân, giai cấp b́nh dân sống trong những khu bùn lầy nước đọng. Chủ trương của các đảng xă hội là chống tăng thuế, chống thất nghiệp, chống bất công xă hội và nhiệt t́nh xuống đường biểu t́nh ủng hộ các cuộc đ́nh công của công nhân đ̣i tăng lương. Các giới tài phiệt, chủ nhân ông các xí nghiệp lớn đều không ưa các Đảng Xă Hội. Vậy th́ quư ông trong chính trị bộ nghĩ sao khi chọn tên này? Tôi đề nghị - để cho xứng đáng với cái tên “Xă Hội “này, trước khi treo bảng, quư ông nên trả lại chùa lại cho Sư Cô Đàm Thoa, thả ngay Trần Khải Thanh Thủy và đồng lọat xuống đường cùng với khối Dân Oan đang ngồi trước Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng. Quư ông sẽ ngồi ĺ ở đó cho đến khi nào các Ô. Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Văn An giải quyết xong nguyện vọng của Dân Oan mới thôi. Có như thế th́ quư ông mới xứng đáng với cái tên mới Đảng Xă Hội Việt Nam. Nếu không th́ đây chỉ là một màn tráo bài Tây ba lá. Nói cho cùng ra, với bản chất “cộ |