Theo Chúa Khó Khăn
Linh Nhi
Thu là một cô bé vừa 16 tuổi. Cô bé rất ngoan đạo. Một ngày sinh nhật của cô bé, cách đây hai năm, Thùy, một người bạn gái, đă tặng cho Thu một cuốn Kinh Thánh nhỏ nhắn xinh xinh. Từ đó mỗi tối, sau khi giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa và học hết bài nhà trường, Thu thường mở cuốn Kinh Thánh ra đọc những câu chuyện trong đó. Báo chí th́ thường quá rồi, Thu không thích đọc những chuyện xảy ra ngoài đời, trái lại cô thích để ḷng mơ tưởng về những thời xa xưa trong hai cuốn Cựu Ước và Tân Ước.
Một hôm, Thùy hỏi Thu: "đă đọc đến đâu rồi?". Thu trả lời: "đọc được một số lớn trong Cựu Ước rồi, bây giờ đang đọc về cuộc đời Chúa Jesus, té ra là Đức Chúa làm nhiều phép lạ như vậy, đi trên nước, lại c̣n hoá phép ra nhiều bánh ḿ, biến nước lạnh ra rượu vang cho người ta uống ...". Thùy trả lời: "Những chuyện ấy có thấm thía gi, đâu bằng việc Đức Chúa đă cứu người chết sống lại, và c̣n chữa bịnh cho những người cùi hủi, hay là mù mắt được sáng mắt trở lại kia chứ... Hôm nào đi tới nhóm nghiên cứu Kinh Thánh của ḿnh đi.." Thế là một buổi tối kia Thu tới nhà Thùy và cả hai đi tới một ngôi nhà rộng răi của một tín hữu, ở đó đă có 5, 6 người, và tất cả mọi người mở cuốn thánh kinh ra nghiên cứu một đoạn trong Tân Ước.
Cứ thế nhiều ngày trôi qua, cuối cùng Thu đă tin tưởng rằng Đức Chúa xuống trần để ban phước cho người ta, bằng cách cứu giúp người ta được lên thiên đàng sau khi chết, nếu người ta tin Chúa và hành động theo như lời Chúa dạy. Một ngày đẹp trời, Thu đă tới gặp Mục Sư Nguyễn Hồng Quang và được ông làm phép rửa tội để vào đạo.
Những người bạn đạo của Thùy càng ngày càng nhiều, Mục Sư Nguyễn Hồng Quang nghĩ tới việc xin phép xây cất một ngôi nhà thờ để mọi người có thể vào đó cầu nguyện, nghe giảng đạo, và học hỏi về kinh thánh một cách dễ dàng hơn, v́ các nhà tư nhân đều chật hẹp không đủ chỗ ngồi. Các vị Mục Sư đă có miếng đất, và sau khi xin phép, và chờ đợi cả mấy năm trời, cuối cùng UBND/TP đă đồng ư bằng văn bản cho phép xây cất nhà thờ, nhưng lại yêu cầu chờ giấy phép xây dựng của kiến trúc sư trưởng của thành phố mới được xây cất.
Chờ măi không được giấy phép của kiến trúc sư trưởng, nên tháng 5-2003, mục sư Ngà đă làm đơn xin phép cất một nhà tạm để các tín đồ đến nhóm họp thờ phượng Chúa và cầu nguyện. Theo nguyên tắc, nếu sau 20 ngày mà chính quyền không trả lời th́ người dân có quyền xây nhà tạm (bằng vật liệu nhẹ, không xây) để tạm sử dụng, chờ đến khi có giấy phép chính thức th́ mới xây kiên cố.
Không ngờ lại gặp nhiều khó khăn như vậy. Chính quyền địa phương lại tới ngăn cản chuyện xây nhà thờ, không biết v́ lư do ǵ, khiến cho Thu và các bạn rất lo âu bối rối.
Đầu tiên th́ họ cho cảnh sát tới bắt ngưng công cuộc xây dựng, sau khi cái sườn của nhà thờ đă được dựng lên trên mảnh đất mà các vị mục sư đă mua từ lâu. Rồi cảnh sát lại tới chắn lối vào khiến cho xe vận tải chở gạch ngói xi măng không vào được thửa đất. Tuy nhiên nhóm bạn đạo Tin Lành của Thu và Mục Sư Quang đă quyết tâm bảo vệ và xây cho xong nhà thờ để có chỗ thờ Chúa, nên tối đến mọi người tới gác nhà thờ, không cho chính quyền địa phương sai người tới kéo sập. Mọi người đốt nến lung linh và chít khăn tang trắng có một cây thập tự đỏ ở giữa, để bày tỏ ư chí quyết đấu tranh của họ, đối với vấn để tự do tôn giáo.
Công cuộc tranh đấu để xây nhà thờ sau đó c̣n gặp nhiều khó khăn v́ nhà cầm quyền sách nhiễu và bịa đặt ra nhiều chuyện không có thực, ví dụ như họ nói đă có những nhà thầu (ma) mua miếng đất này và đang dự trù dùng làm vào chuyện khác. Rồi họ lại bắt các mục sư lên đồn công an và ép họ kư giấy rằng đă xây nhà thờ trải luật. Mục Sư Quang có tŕnh độ luật pháp th́ không được mời tham dự. Họ muốn bóp chết tổ chức giáo dân của Mục Sư Quang v́ một lư do ǵ đó mà Thu không hiểu được.
Khi về nhà, thuật lại những chuyện này cho cha mẹ nghe, th́ Thu được mẹ giảng cho rằng, ngày xưa bên Ư đă có một vị vua tên là Nero đàn áp đạo Thiên Chúa, và từng cho sư tử và cọp ăn thịt những tín đồ Thiên Chúa Giáo. Ông ta c̣n đốt cả nửa thành phố La Mă để xem ngọn lửa cho vui, v́ ông ta bị điên. Cuối cùng dân chúng đă nổi dậy để lật đổ, tràn vào cung điện vây bắt ông ta, và ông ta phải tự tử chết. Những người đàn áp tôn giáo đều không được thiện chung. Tuy nhiên con đừng có nói với ai kẻo tụi công an nghe được chúng nó sẽ gây rắc rối cho ḿnh đó."
Nghe tới đây, Quốc, anh của Thu xen vào: "Chế độ này cũng làm nhiều hành động đàn áp tự do tôn giáo của người dân lắm, không riêng ǵ Thiên Chúa Giáo đâu. C̣n nghe rằng họ đàn áp cả Phật Giáo Ḥa Hảo, khiến cho bà Nguyễn Thị Thu phải tự thiêu chết để phản đối, và ngay cả Đạo Phật cũng bị đàn áp tại Huế, khiến cho một huynh trưởng Phật Tử tên là Hồ Tấn Anh cũng đă tự thiêu chết đó".
Mẹ hỏi: "Ủa, sao con biết nhiều chuyện như thế? Sao mẹ không bao giờ nghe báo đài đăng ǵ hết ?"
Quốc trả lời: "Chuyện này con nói với mẹ làm ǵ. Mấy đứa bạn con với con đều biết hết đó mà. Tụi c̣n dùng Internet đó, đọc được tin tức gửi về từ nước ngoài đó mẹ. C̣n nhiều chuyện nữa mà con chưa muốn kể cho mẹ biết đâu. Chế độ này c̣n làm nhiều chuyện tàn nhẫn nữa ḱa... Báo với đài là của nhà nước cho nên họ không có đăng đâu!"
Bà mẹ dặn cậu con: "con cẩn thận nếu không công an nghe được th́ ..."
Quốc nói: "công an chúng nó không biết ǵ đâu mẹ ơi. Chúng nó c̣n mải đi chơi với gái, rồi c̣n buôn lậu heroin nữa đó, tụi con biết rơ về tụi nó hơn là tụi nó biết về tụi con đó mẹ.."
Tuy nhiên bà mẹ cũng chưa hết lo lắng: "Thôi Thu ơi, ngày mai con đừng có ra nhà thờ nữa nghe con, chuyện ǵ cũng từ từ đi."
Thu gật đầu vâng dạ cho mẹ vui ḷng. Quốc th́ suy nghĩ: "Sẽ đến một ngày nào đó, dân chúng chịu hết nỗi, sẽ đứng lên lật đổ cái đảng Cộng Sản chó chết này, và tống cổ mấy bọn công an tay sai hư đốn đó vào tù hết cho xứng đáng với tội lỗi của bọn chúng."
Thu vào giường trằn trọc khó ngủ. Sáng hôm sau cô đi t́m Thùy sớm để hỏi thăm tin tức của Mục Sư Quang ra làm sao. Thùy cho Thu hay rằng bọn công an thành phố được lịnh trên làm khó dễ cho Mục Sư Quang không phải chỉ v́ ông xây nhà thờ Tin Lành, mà v́ chúng sợ uy tín của Mục Sư Quang. Bọn chính quyền không muốn Mục Sư Quang có thêm nhà thờ. Chúng không muốn Mục Sư Quang được giảng đạo, v́ những người ngoại quốc rất thương mến Mục Sư Quang, và chúng muốn triệt hạ uy tín của người Mục Sư đạo đức trẻ tuổi này. Chúng muốn các linh mục, mục sư phải tuyệt đối nghe lời bọn chúng, chứ chúng không muốn một người có tính t́nh độc lập, lại được tăng thêm uy tín. Chúng sẽ t́m cách ép Mục Sư Quang. Chúng sẽ c̣n ép măi nếu chưa gặp sự chống đối của toàn thể dân chúng. Chúng cô lập và gây chia rẽ giữa người này với người kia để trị. Chúng không có một luật lệ nhất định, trái lại hành sử tuỳ tiện, ưu đăi người này, đàn áp người khác, để cho mọi người không biết là chúng muốn cái ǵ. Chúng đặc biệt sợ những tổ chức mà không sợ những cá nhân. Đặc biệt là chúng giống như những con robot, không có linh hồn, mặt tên nào tên đó lạnh như tiền, chỉ biết thi hành "lịnh trên ban xuống".
Thu, Thùy, và nhóm bạn gặp gỡ nhau một cách bí mật để bàn cách đối phó. Quốc nói cho Thu biết rằng ở ngoại quốc người ta đă biết hết những công việc đàn áp của công an đối với Mục Sư Quang và cản trở công cuộc xây dựng nhà thờ của ông. Những người Việt ở nước ngoài lại đưa tin tức đó về Việt Nam, và dân Việt, càng ngày càng đông, nắm bắt được tin tức trong nước, chuyển ra ngoài và lại từ nước ngoài đưa vào. Nhà cầm quyền càng ngày càng trở nên lạc hậu so với quần chúng nhân dân, v́ người dân dùng mạng lưới Internet, và đưa tin nhanh như tia chớp. Cộng sản càng ngày càng bó tay, v́ người dân thông minh và văn minh hơn họ gấp mười lần. Quốc cũng nói rằng dân Hong Kong xuống đường biểu t́nh nửa triệu người, và nhà cầm quyền Hong Kong phải chịu thua dân chúng, không dám ra một đạo luật để đàn áp người dân. Bọn Thu và Thùy tự an ủi rằng, rồi sẽ đến một lúc, tất cả mọi người đều thông hiểu tin tức, và đứng dậy xuống đường giống như dân Hồng Kông, và khi ấy th́ người dân sẽ giành lại được quyền Tự Do Tôn Giáo của họ, cũng như mọi quyền Tự Do khác.