Posted: 10/31/2007 7:22:37 AM
| To: vietsi2002@yahoo. com CC: cuutunhanchinhtri. 1975@yahoo. com From: vietsi2002@yahoo. com Date: Mon, 29 Oct 2007 23:07:13 -0700 Subject: [DIEN DAN CONG LUAN] NHA^N GIO^~ THU*' 44, VO^ CU`NG TIE^'C THUO*NG CO^' TT NGO^ DDI`NH DIE^.M Kính thưa qúy vị: Cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm la` nguo*`i tu ha`nh cha^n chi'nh nên nhu cầu vật chất của ông rất đơn giản. Ông ăn uống rất thanh đạm và không chú trọng nhiều đến những tiện nghi vật chất. Tuy vậy, đời sống tinh thần và trí thức của ông rất phức tạp, bén nhậy và phong phú . Ông nh́n xa, trông rộng và đă chuẩn bị những kế hoạch chính trị, kinh tế, giáo dục và xă hội...lâu dài cho đất nuớc . Chúng ta cùng nhau cố gắng ôn lại sơ luợc một số thành quả nổi bật duới thời Đệ Nhất Cộng Ḥạ . Nếu có ǵ sai sót xin qúy vị bổ túc giúp cho: - Kế hoạch định cư, huấn nghệ và ổn định mau chóng đời sống cho 1 triệu đồng bào miền Bắc di cư vào Nam sau Hiệp Định Genève 1954. - Dẹp tan các đảng phái và phe nhóm phản loạn B́nh Xuyên, Ba Cut...văn hồi an ninh, trật tự và uy tín quô'c gia trên truờng quốc tế trong ṿng chưa tới 2 năm. Các nuớc trên thế giới lần luợt công nhận quốc gia Việt Nam Cộng Ḥa duới quyền lănh đạo của Tổng Thống Ngô Dd́nh Diệm. Tuớng Big Minh là Tư Lệnh các chiến dịch quân sự nàỵ Kư giả TG cho biết Big Minh nhân dịp này đă "luơng" luôn cả thùng phi vàng ṛng và châu báu của phiến quân. Tôi này đuợc coi là biển thủ tài sản của quốc giạ - Những kế hoạch xung kích bài trừ các tệ đoan xă hội , ma túy, đĩ điếm...Đóng cửa các ṣng bài Kim Chung, B́nh Khang và Đại Thế Giới... - Quốc sách Ấp Chiến Luợc tách rời nguời dân khỏi ṿng kiểm soát để giúp đỡ và che chở tránh sự trà trộn và khủng bố của VC khiến bọn VC nằm vùng như cá bị lôi ra khỏi nuớc và bị tiêu diệt. - Những chuơng tŕnh dinh điền, khẩn hoang lập ấp, thiết lập khu trù mật và khai hoang Biên Ḥa, Long Khánh, Đồng Tháp Muời, Cái Sắn và các tỉnh vùng cao nguyên...để tạo công ăn việc làm cho nguời dân cả nuớc. Chính quyền phát không trâu cày, phân bón, nông cụ và một số tiến vốn làm ăn cho nông dân . - Đoàn ngũ hóa và huấn luyện quân sự và chính trị cho thanh niên và phụ nữ (Đoàn Thanh Niên Cộng Ḥạ và Phụ Nữ Liên Đới). - Tổ chức các đoàn cán bộ về nông thôn để giúp đỡ dân chúng xây dựng và ổn định cuộc sống mớị - Chú trọng quốc sách giáo dục quốc gia để đào tạo thật nhiều nhân tài phục vụ và phát triển đất nứớc. - Chấn chỉnh quân đội và guồng máy hành chính quốc giạ Truờng Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt, Học Viện Quốc Gia Hành Chính, viện đại học Sài G̣n...đuợc mau chóng thành lâ.p . - Khẩu hiệu đuợc nhắc nhở nhiều vào thời gian ấy: "Bài Phong Đả Thực" (Bài trừ phong kiến và đánh đổ thực dân). - Kiến thực và kinh nghiệm làm việc của Ngô Tổng Thống thuộc về hành chính công quyền. Ông Diệm từ chức Thuợng Thư Bộ Lại trong triều đ́nh Huế (chức vụ tuơng đuơng Bộ Truởng Phủ Thủ Tuớng) lúc ông mơ'i ngoài 30 tuổi để phản đối ảnh huởng thực dân đè nặng trên bộ máy chính trị và hành chính nuớc nhà duới thể chế quân chủ của vua quan nhà Nguyễn. Bào đệ của TT Diệm (Ngô Dd́nh Nhu) gốc là một quản thủ thư viện, một CHIẾN LUỢC GIA có tàị Ông Nhu cố vấn và giúp đỡ nhiều cho TT Diệ.m về mặt chiến luơ.c chính trị . - Từ năm 1955 đến 1960 dân chúng miền Nam VN sống thanh b́nh, no ấm, yên vụi . Dân chúng có thể di chuyển suốt đêm từ Bến Hải đến mũi Cà Mậu v́ không có giới nghiệm . Năm 1960 cái gọi là Mặt Trận Phỏng Miền Nam, tổ chức bù nh́n, đuợc Hà Nội nặn ra và lên giây thiều (cót) để nhảy nhót, múa máy làm tṛ vui nhộn . Bắt đầu từ đó máu đổ lệ rơi chan ḥa hai miền Nam Bắc cho đến ngày cái Mặt Trợn phải gió này đứt ră hết giây thiều đuợc Hà Nội tẩm liệm kiểu chạy tang cho đỡ hôi thối ngay sau "Ngày Quốc Phỏng 30/4/1975". - TT Ngô Đ́nh Diệm bị ám sát mất đi năm ông mới gần 62 tuổi để lại một trời tiếc thuợng vời vợi . Từ đó đến nay quốc dân bất hạnh VN mỗi ngày một sinh sôi nảy nở mau lẹ đến gần 85 tirệu nguời và vẫn tiếp tục đốt đuốc đi t́m một lănh tụ anh minh khác để thay thế nhưng than ôi vẫn chưa t́m ra đuợc một lănh tụ nào khả dĩ có khả năng, có tầm vóc, nhiệt tâm và căn bản đạo đức như Cố Tổng Thống Diệm. Trái lai quốc dân chỉ t́m ra toàn tham nhũng các loạ i , đủ cỡ, đủ size, tham nhũng ông, tham nhũng cha, tham nhũng con, tham nhũng cháu (nghĩa đen là ĂN CUỚP và ĂN CẮP CÓ LAI XÂN...) thi nhau đục khoét tài nguyên quốc giạ, bán hết đất đai và biển cả của tổ tiên để "vinh thân ph́ gia", làm giàu phe nhóm, nuôi báo cô nhân t́nh, nhân ngăi...đă và đang đưa đất nuớc đến t́nh trạng quốc phá gia vong như hiện nay . Đàn bà phụ nữ và trẻ thơ phải đi bán trôn nuôi miệng tứ phuơng. Đàn ông bị xuất cảng đi làm lao nô khắp chân trời góc bể để kiếm miếng cợm thừa canh cặn . - Ngày hôm qua 28/10/07 Lễ Tuởng Niệm cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm ở San Jose, California các tham dự viên bùi ngùi rơi lệ truớc di ảnh Ngô Tổng Thống. Tất cả qúy khách tham dự từ qúy cựu Tuớng Lănh VNCH đến thứ dân, các em, các cháu sinh sau đẻ muộn đều ngậm ngùi thuơng tiéc ông Diệm . Quả thật là: "Chữ tài liền với chữ tai một vần" và: "Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen" (Ki'nh xin chư vị cho phép nguời viết lẫy Kiều hôm nay) Một bạn trẻ sinh năm 1968 đuợc mẹ ẫm trên tay chạy tị nạn truớc sức tổng công kích Tết Mậu Thân năm 1968 của VC đă lên diễn đàn sơ luợc biến cố lịch sử và bày tỏ sự kính phục đối với cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, nguời đă có công lớn khai sáng thể chê' Cộng Ḥa đầu tiên cho đất nuớc giữa những cơn sóng gió tơi bời duới áp lực của thực dân Phạ'p, Mỹ, và Cộng Sản Ddệ Tam Quốc Tế đang sâu xé nuớc ta vào đầu thập niên 1950 và sự ra đời của Hiệp Đinh Geneve ô nhục năm 1954 chia cắt hai miền Nam Bắc . Tạm kết: MỘT LẦN NỮA NGUỜI VIẾT XIN NGẢ MŨ KÍNH CẨN VÁI CHÀO ANH LINH CỤ NGÔ Đ̀NH DIÊM, VỊ CỨU TINH CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM, MỘT NHÂN TÀI CHÍNH TRỊ ĐÔNG Á LẪY LỪNG, SÁNG CHÓI ĐĂ VỘI VÀNG LỊM TĂT. NHÂN NGÀY GIỖ THỨ 44 CỦA CỐ TỔNG THỐNG, LINH HỒN ÔNG NẾU CÓ LINH THIÊNG KHẤN XIN ÔNG HÀY PHÙ HỘ CHO CUỘC ĐẤU TRANH CỦA TOÀN DÂN VIỆT NAM SỚM THÀNH CÔNG MỸ MĂN, MAU CHÓNG GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ VIỆT CỘNG KÉM VĂN MINH, VÔ LUÂN VÀ CỰC KỲ PHẢN ĐỘNG. |
| Bằng lái xe mới: Một loại căn cước an toàn nhất nước Mỹ? Vũ Hà, theo AP , Oct 30, 2007 Nữu Ước đă đồng thuận về một bằng lái xe tối an toàn cho công dân Mỹ. Photo courtesy: www.kikidrive.com Nữu Ước đă đồng thuận về một bằng lái xe tối an toàn cho công dân Mỹ. Photo courtesy: www.kikidrive.com Cali Today News – Chính phủ Bush và chính quyền tiểu bang Nữu Ước đă đồng thuận về một thế hệ mới cho bằng lái xe tối an toàn cho công dân Mỹ, đồng thời cũng cấp cho dân di cư bất hợp pháp một loại bằng lái xe tương đương. Nữu Ước là tiểu bang thứ tư đă đạt được đồng thuận với chính quyền liên bang về loại bằng lái xe an toàn hơn, sau các tiểu bang Arizona, Vermont và Hoa Thịnh Đốn. Đây là đề tài mà các tiểu bang nằm dọc theo biên giới các quốc gia lân bang đang cấp bách giải quyết trước khi bộ luật khắc khe hơn về di trú sắp mang ra thi hành, nhất là vấn đề vượt biên giới từ nước này qua nước khác. Jeanine L’Ecuyer, phát ngôn nhân của thống Đốc Arizona, Janet Napolitano, tuyên bố sự đồng thuận này hồi Tháng Tám nhưng không xét đến việc cấp bằng lái cho di dân bất hợp pháp. Mẫu bằng lái xe mới của Arizona gồm ba phần khác nhau gộp làm một chỉ dành cho công dân Hoa Kỳ, nhưng không có mẫu đặt biệt dành riêng cho người di cư bất hợp pháp. Ba phần của bằng lái xe mới này là: 1. Bằng lái xe 2. Chứng chỉ quốc tịch 3. Giấy Thông Hành (chỉ có giá trị đi Gia Nă Đại và Mễ Tây Cơ mà thôi). Loại bằng lái xe mới này không có tính cách bắt buộc. Ai muốn có chỉ cần trả một số lệ phí nhẹ nhàng thôi. Phát ngôn nhân L’Ecuyer nói thêm: “Rơ ràng là không thể cấp loại chứng từ này cho người di dân bất hợp pháp được.” Sự đồng thuận của Nữu Ước với chính phủ trung ương ra đời đúng một tháng sau khi thống đốc Eliot Spitzer tuyên bố kế hoạch chấp thuận cấp cho di dân bất hợp pháp nào có thông hành hợp lệ một loại bằng lái xe đặt biệt. Thỏa thuận giữa tiểu bang Nữu Ước và Bộ Nội An sẽ khai sinh ra một loại bằng lái xe mới bao gồm ba loại chứng từ. Cho tới giờ phút này, Nữu Ước là tiểu bang lớn nhất đă đặt bút xuống kư một thỏa thuận làm cho việc nhận diện công dân Hoa Kỹ hữu hiệu hơn sau biến cố 9-11. Khi bị chỉ trích gắt gao về vụ này th́ thống đốc Spitzer đă phát biểu: thỏa thuận vừa kư kết có ư nghĩa là tiểu bang Nữu Ước “sẽ đưa ra loại căn cước an toàn nhất nước Mỹ.” C̣n Bộ Trưởng Nội An Michael Chertoff th́ nói ông không hài ḷng việc Nữu Ước dự tính cấp căn cước cho di dân bất hợp pháp. Nhưng rất tiếc là ông không có cách nào ngăn cản được. Ông ta phát biểu: “tôi không tán thành việc cấp căn cước cho di dân bất hợp pháp, nhưng luật liên bang cho phép các tiểu bang quyền quyết định này.” Thống đốc tiểu bang Nữu Ưóc xác quyết rằng ông ta vẫn nhất quyết tiến hành việc cấp bằng lái xe đặc biệt cho di dân bất hợp pháp. Theo thỏa thuận này th́ Nữu Ước sẽ có tới ba loại căn cước khác nhau: 1. giống như thông hành 2. loại này khó cho dân khủng bố hội đủ điều kiện để được cấp 3. dành riêng cho di dân bất hợp pháp, trên loại căn cước này có ghi rơ: người mang thẻ này là di dân bất hởp pháp. Không biết có di dân nào chơi dại chịu chơi tṛ lạy ông tôi ở bụi này hay không. V́ khi bị chỉ trích mục này th́ thống đốc Spitzer giải thích như sau: mục đích của ông là lôi, kéo di dân ra ngoài ánh sáng để dễ bề kiểm soát và để giảm bảo phí xe hơi. Và nhân viên công lực thắc mắc không biết có thể dùng bằng cớ này mà “hốt” dân di cư bất hợp pháp, khi cần, hay không. Tính đến Tháng Chín, 2007 th́ Nữu Ước có từ nửa triệu cho đến một triệu di dân bất hợp pháp mà người ta gọi một cách văn hoa là di dân không có hồ sơ lái xe trên đườnbg phố Nữu Ước mà không có bằng lái xe hoặc dùng bằng giả và không có bảo hiểm xe hơi. Vũ Hà, theo AP |
| Tiếng đau ḷng trong tim của tất că người Việt Nam hiện sống trong chế độ bạo quyền Cộng Sản VÔ THẦN VÔ ĐẠO : KHÔNG CÓ TỰ DO NHÂN QUYỀN TH̀ LÀm Sao có TỰ DO TÔN GIÁO . Bọn ĐĂNG CỘNG SẢN VIỆT NAM Thằng Triết , Thằng Dũng và những Thằng , Nhừng con khác phải đem chúng đi trừng trị trước Hội Đồng Quốc Tế Nhân Quyền ,và chấm dứt chế độ Đăng cướp tàn sát này th́ ḷng người dân không c̣n đau xót ,cuộc sống không khốn đốn cùng cực . Hiện nay Bọn chúng đang đóng kịch trước mặt phái đ̣an Hoa kỳ TỰ DO TÔN GIÁO THẾ GIỚI . Bọn Chúng sắP bị đứt hơi rồi không c̣n cách nào để gở nữa . Chúng Ta cùng tất că Gia Đ́nh QLVNCH sẽ dựng cờ Vàng Tổ Quốc VInh Danh ĐẠI VIỆT ANH HÙNG .NGUYỄN .LN KBC THIÊN NGA |
| Tiếng đau ḷng trong tim của tất că người Việt Nam hiện sống trong chế độ bạo quyền Cộng Sản VÔ THẦN VÔ ĐẠO : KHÔNG CÓ TỰ DO NHÂN QUYỀN TH̀ LÀm Sao có TỰ DO TÔN GIÁO . Bọn ĐĂNG CỘNG SẢN VIỆT NAM Thằng Triết , Thằng Dũng và những Thằng , Nhừng con khác phải đem chúng đi trừng trị trước Hội Đồng Quốc Tế Nhân Quyền ,và chấm dứt chế độ Đăng cướp tàn sát này th́ ḷng người dân không c̣n đau xót ,cuộc sống không khốn đốn cùng cực . Hiện nay Bọn chúng đang đóng kịch trước mặt phái đ̣an Hoa kỳ TỰ DO TÔN GIÁO THẾ GIỚI . Bọn Chúng sắP bị đứt hơi rồi không c̣n cách nào để gở nữa . Chúng Ta cùng tất că Gia Đ́nh QLVNCH sẽ dựng cờ Vàng Tổ Quốc VInh Danh ĐẠI VIỆT ANH HÙNG .NGUYỄN .LN KBC THIÊN NGA |
| tổ quốc việt nam hiển nay đă và chở thành dân gian địa ngục chân chính 100% rồi tất cả đều do chế đổ csvn lănh đạo sai đi không đúng nhịp lối của con người, tất cả đảng viên đảng cs đều là ma xỏ tướng cướp lừa bịt nhân gian ,chúng cứ tưởng là nhân gian bị đui mù hết rồi thế gian ngày nay chỉ có đảng cs là một ư ! sai lầm to lớn đcsvn cố t́nh giết hại đồng bào việt nam lèo lái sai ngược chiều với thế gian ngày nay ! trach nhiệm và sử cố tương lai ai chịu trách nhiệm cho tổ quốc vn ! liểu lănh đạo cs vn đủ tư cách xứng đáng đền bù được cho đồng bào vn không ! hay là chối là hết tất cả trăng ! nh́n nhận cho kỷ đcsvn có đủ tư cách lănh đạo tổ quốc một nước vn thanh b́nh không ! đảm bảo là không và không ! đcsvn không đủ tư cách lănh đạo nhân dân ! đcsvn chỉ là kẻ ăn cướp tay sai mà thôi ! đề nghị csvn xuống đài lănh đạo nhân dân vn hăy nhường tổ quốc vn cho người khác lănh đạo hay hoặc cố t́nh giết dân lấy dân làm bia đá đở cái chết cho đcsvn ư ! đcsvn là con chó súc sinh súc vật không đủ tư cách lănh đạo tổ quốc vn , giáo dục thiếu con cháu hư để cho bè lũu cs hút máu dể dàng ư ! cs chiêm nghiệp hút máu dân xác hại đồng bào vn la do tay cs mà ra ô nhiễm môi trường cũng là cs làm nên xử cố lay nhiễm toàn cầu khiếp sở đó chính là bàn tay cs chiêm chính xác hại lại người thiếu trách nhiệm cs luôn bày tỏ pho trương nghĩa là ta đánh giặc mỹ giặc tàu giặc pháp tổ cha csvn láo cá ngu si trường làng lớp ba mua bằng giả tổ mổ cha csvn láo cá chúng mày là con chó súc sinh không phải là loài người chúng mày luôn bán dân bán nước là chính không có một tí trách nhiêm chanh chính v́ dân chúng luôn luôn pho trương đồi bải tuyên truyền phá hoại sự thật của nhân dân không thể chấp nhận được csvn lănh đạo tổ quốc dân tộc việt nam nói chung , không và không bao giờ chấp nhận csvn là nânh vật của cộng đồng thế giới ngày nay , mông cộng đồng tị nạn csvn hăy lên tiếng báo động cho đồng bào tại quê nhà hay tin cs đă loại trừ ra khỏi quốc tế văn minh ngày nay ! để đồng bào yên tâm diệt chủng csvn giặc nhà rất nguy hiểm chào đoàn kết diệt chủng cs thế giới ngày nay ! |
| Hội luận của giới trẻ trong và ngoài nước về điều 4 Hiến Pháp (phần 4) 2007.10.31 Trà Mi, phóng viên đài RFA Diễn đàn Bạn trẻ hôm nay tiếp tục dành cho cuộc trao đổi giữa 3 ngừơi bạn trẻ từ Hà Nội, Hải Pḥng, và Hoa Kỳ: là Tuấn, Sơn, và Phương. Kỳ này, các bạn tranh luận về ư kiến của anh sinh viên khoa Sử-Văn tên Sơn đưa ra trong lần gặp tuần trước khi anh cho rằng "hoàn cảnh lịch sử khó khăn chính là nguyên nhân của những sự tŕ trệ tại Việt Nam." * Bấm vào đây để nghe cuộc hội luận này * Tải xuống để nghe AFP PHOTO Phương: Người ta nói chính quyền là để lo cho dân tộc th́ lực lượng - giai cấp công-nông dân vẫn rất là đông, nhưng ở Việt Nam ḿnh tiếng nói của nông dân không có giá trị. Sơn: Không phải là vấn đề tiếng nói không có giá trị mà vấn đề đặt ra là phải giáo dục, phải tuyên truyền cho một bộ phận rất lớn của nông dân, nhưng cái nhận thức này rất là hạn chế do cả những yếu tố lịch sử cũng như là các đặc điểm của dân tộc đă để lại. Trà Mi: Nếu như anh cứ đổ lỗi cho lịch sử đó th́ thưa anh, nguyên nhân này có sức thuyết phục không? Nếu nh́n lại lịch sử th́ Việt Nam sau chiến tranh đến nay đă bao nhiêu năm, so với một nước gần ở Châu Á thôi là Nhật Bản là một nước thất bại trong Thế CHiến II, nhưng khi họ đi theo tư bản th́ chỉ khoảng 20 năm là họ đă trở thành cường quốc kinh tế trên thế giới. Thế c̣n Việt Nam thắng trận và đă ba mươi mấy năm th́ vẫn c̣n là một nước lạc hậu, vậy không thể đổ lỗi cho lịch sử và cũng không thể đổ lỗi cho chiến tranh. Phương: Hăy khoan nói tới tư bản, chỉ nói tới Miền Nam Việt Nam trước đây thôi. Trước đây ở Miền Nam Việt Nam người nông dân có cuộc sống như thế nào, khác hẳn với cuộc sống của người nông dân bây giờ đó anh. Sau khi có đảng cộng sản vào lănh đạo th́ cuộc sống của người nông dân khác hẳn rồi đó. Đừng nói chi xa tới tư bản hoặc bất cư nướcc nào, tại Việt Nam ḿnh thôi, nếu như đừng có cuộc chiến tranh Bắc - Nam, Miền Bắc đừng vận động cuộc chiến tranh để đưa đảng cộng sản xuống Miền Nam th́ cuộc sống của người nông dân ở Miền Nam vẫn khác hẳn, khác xa với bây giờ. Sơn: Bởi v́ sao, bởi v́ chúng ta không thể thay đổi lịch sử được, và chúng ta cũng không thể Tôi muốn phát biểu trước. Ba mục mà Trà Mi mới vừa đưa ra đó, đảng đại diện giai cấp công nông đó, th́ tôi thấy giai cấp công nông bây giờ hiện tại ở Việt Nam h́nh như đảng đă bỏ rơi họ rồi, thành ra không thể nào nói là họ vẫn c̣n đại diện cho giai cấp công nông. Anh Phương Tuấn: Theo tôi th́ thay đổi được chứ. Trà Mi: Không. Vấn đề ở đây là không phải là thay đổi lịch sử hay không mà không nên đổ lỗi cho lịch sử, thưa anh. Sơn: Không. Tôi không đổ lỗi cho lịch sử mà tôi đó là cả một quá tŕnh, nó để lại một hậu quả rất lớn trong đời sống xă hội. Trà Mi: Như vậy là anh đổ lỗi cho lịch sử rồi. Phương: Anh có công nhận là đảng cộng sản đă làm rất nhiều điều sai không? Tuấn: Đương nhiên rồi. Sơn: Đó là cả một quá tŕnh. Ở Việt Nam, chiến tranh Việt Nam năm 1954 đến năm 1975 về thực chất đấy là một cuộc đối đầu giữa hai cường quốc Liễn Xô và Hoa Kỳ và Việt Nam – hai miền Nam-Bắc đó chỉ là trong một cơn rối ren lúc hai cường quốc đối đầu nhau. Tuấn: Theo tôi, điều này là không đúng. Phương: Chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản, và chủ nghĩa cộng sản dùng sức mạnh bạo lực của ḿnh th́ đă thắng chủ nghĩa tư bản (ở Việt Nam), nhưng mà về sự thành công trên cuộc sống của người dân th́ chủ nghĩa cộng sản đă thua hoàn toàn. Anh có nhận ra điều đó hay không? Trước hết tôi xin nói là bản văn của hiến pháp đấy, tính hợp pháp của nó phải đặt trên ngày đầu tiên. Tôi xét lại từ năm 1946 đến nay th́ bản văn đó hoàn toàn phi pháp. Tuấn Tuấn: Điều này không đúng đâu. Không phải là sự đối đầu giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản đâu, v́ sao? V́ ta thấy là chẳng có chủ nghĩa nào là chủ nghĩa cộng sản cả. Làm ǵ có chủ nghĩa nào là chủ nghĩa tư bản. Chủ nghĩa tư bản người ta gọi đấy là h́nh thức phát triển kinh tế thôi. Chứ c̣n ta vẫn thấy ở Tây Âu hay là Mỹ họ có để ư ǵ chủ nghĩa tư bản đâu. Đấy là sự đối đầu giữa thế giới tự do và sự bành trường của chủ nghĩa cộng sản. Gọi là chủ nghĩa cộng sản nhưng thực ra đó là phương tiện để họ đạt đến cái gọi là thực dân kiểu mới đấy. Sơn: Các anh đánh gia thế nào về hành động của đế quốc Mỹ trong cuộc chiến tranh vừa qua? Đế quốc Mỹ với chất độc da cam! Tuấn: Tại sao Mỹ lại rải chất độc màu da cam? Phương: Bởi v́ quân Bắc tiến vào Nam. Tuấn: Đúng rồi. Miền Nam có đánh miền Bắc đâu? Sơn: Phải nhớ lại lịch sử chính là quân đội Mỹ đă gây ra sự kiện Vịnh Bắc Bộ. Người Mỹ muốn biến Việt Nam thành nơi để thực hiện chiến lược thực dân mới của ḿnh và họ muốn ngăn chận làn sóng đỏ lan xuống Đông Nam Á. Tuấn: Th́ đấy, chính cái làn sóng đỏ ấy đấy, c̣n ǵ nữa? Phương: Vậy anh nghĩ bây giờ năm 2007 khi Chủ tịch nứôc Nguyễn Minh Triết rồi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đi sang Mỹ rồi yêu cầu Mỹ vào Việt Nam đầu tư th́ nó như thế nào anh? Tôi xin thưa với anh, đầu thế kỷ 20 có 3 xu hướng. Xu hưóng thứ nhất là xu hướng Cần Vương, quân chủ phong kiến. Phong trào do cụ Phan Bội Châu lănh đạo bị thất bại. Phong trào thứ hai Khởi Nghĩa Thái Nguyên bị Pháp chia rẻ, và các phong trào có xu hướng cộng sản cũng thất bại. Và phong trào thứ ba là Nguyễn Ái Quốc t́m ra con đường là con đường theo chủ nghĩa Mác Lê-nin th́ lại thành công. Sơn Tuấn: Không thể nói như thế được, v́ anh Sơn có thể bảo hiện tại th́ quá khứ đă khép lại, v.v... thế th́ không thể nói được. Tuy nhiên về bản chất cuộc chiến tranh Việt Nam th́ mọi người có thể c̣n mơ hồ th́ ḿnh không nên lan man về vấn đề ấy nhiều, tại v́ cần những sử liệu xác đáng mà có khi anh Sơn ảnh chưa đọc đến sử liệu đấy th́ cũng hơi khó. Tôi xin bỏ qua vấn đề đó đi. Trà Mi: Và anh Sơn đă nhiều lần nhấn mạnh chi tiết là Việt Nam chúng ta đang trong thời kỳ quá độ. Câu nói này cũng là một lời giải thích chung chung mà chúng ta đă được nghe hơn ba mươi mấy năm nay rồi. Vậy xin hỏi là nhũng người có tư tưởng, có niềm tin như anh Sơn th́ anh tin cái thời kỳ quá độ này sẽ kéo dài bao lâu? Bao lâu nữa th́ chúng ta mới thoát qua thời kỳ quá độ này? Tuấn: Anh Sơn cũng không nói được đâu ạ v́ làm ǵ có thời kỳ quá độ. Chắc chắn là anh ấy không nói được. Tôi thách một người nào ở Việt Nam hay trên thế giới này nói được thời kỳ quá độ kéo dài bao lâu và chứng minh được th́ đưa lên báo chí cho mọi người phán đoán. Thời kỳ quá độ làm ǵ có đâu! Sơn: Tôi phải nói với các anh thế này. Cái quá tŕnh phát triển của lịch sử loài người, đó là một chuỗi xoắn kép. Nó không thể nào là một đưởng thẳng đi từ A đến Z được mà thực chất có những điểm thăng trầm. V́ vậy cái thời kỳ quá độ này có thể ngắn hoặc dài, nhưng trong quá tŕnh hiện nay chúng ta đang công nghiệp hoá, hiện đại hoá, thời gian này đang rút dần. Chúng ta có thể đi tắt đón đầu khi vận dụng công nghệ thông tin, vận dụng khoa học kỹ thuật hoặc là tiếp thu những thành tựu của các nền kinh tế tư bản chủ nghĩa đă đạt được. Và tiếp thu những cái đó để tạo ra cái đặc điểm chủ nghĩa xă hội kiểu mới ở Việt Nam. Tất nhiên đó là một mô h́nh mà hiện nay ta c̣n đang c̣n t́m ṭi, t́m hiểu, không thể nào phát hiện ngay cái mô h́nh ấy được. Phương: Anh nói cộng sản bây giờ đang t́m ṭi một phưong huớng mới cho dân tộc ḿnh nghĩa hay sao? Vậy th́ dân tộc ḿnh phải tiếp tục phải trải qua những bài học nữa, phải trả giá cho những bài học nữa hay sao? Quá độ tiến lên Chủ nghĩa Xă hội Trà Mi: Xin đựoc hỏi thăm anh có bao nhiêu nước trên thế giới đă ra khỏi được cái "thời kỳ quá độ" để tiến lên "xă hội chủ nghĩa"? Và có bao nhiêu nước đạt được xă hội chủ nghĩa? Tuấn: (cuời) Làm ǵ có mà đạt! Có nghĩa là cái quốc hội này không phải là do người dân Việt Nam đại diện, không phải là tiếng nói của người dân Việt Nam. V́ vậy cái hiến pháp hiện tại ở Việt Nam không phải là hiến pháp của người dân Việt Nam. Tất cả những cái điều trong hiến pháp này, trong đó cả điều 4 hiến pháp, đều không phải là nguyện vọng của người dân Việt Nam. Quang Sơn: Thực ra cái điều này, để thực hiện lư tưởng của chủ nghĩa xă hội, đó là một quá tŕnh không ngừng, không ngừng cải thiện, không ngừng đ̣i hỏi ta phải đấu tranh, phấn đấu về kinh tế cũng như chính trị, cải thiện về mặt dân chủ, v.v và v.v. Đó là cả một quá tŕnh vận động, như làn sóng dần dần nó sẽ lớn dần. Phương: Tại sao ḿnh cứ ṃ mẩm hoài trong khi có bao nhiêu nước chỉ trong một giai đoạn ngắn là người ta đă phát triển được rồi? Đó là bởi v́ người ta không đi theo con đường xă hội chủ nghĩa. Có những nước chỉ trong giai đoạn ngắn, 20 năm, 30 năm là người ta đă phát triển vượt bậc rồi. Mà ḿnh bởi v́ đi theo con đường xă hội chủ nghĩa, đi theo đảng cộng sản, cứ ṃ mẩm hoài, cứ tiến lên bước đường quá độ mà quá độ hoài cũng không tới xă hội chủ nghĩa là thế nào anh? Anh phải nh́n nhận đảng cộng sản là đường hướng sai lầm. Ḿnh phải cần thay đổi. Trà Mi: Tiến lên được xă hội chủ nghĩa theo đúng lư tưởng là ‘làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu’, nh́n ra thế giới có nước nào được như vậy chưa? Tuấn: Nói tương lai th́ có thể được. Nhưng mà phải nh́n nhận thế này, nếu thực sự như ngày xưa mọi người ca ngợi Liên Xô là thành trị cách mạng thế giới th́ bây giờ là nước Nga th́ họ có thể hoàn toàn xét lại chủ nghĩa cộng sản vậy mà sao họ từ bỏ nó và đi theo con đường dân chủ. Người b́nh thường nhất cũng phải đặt câu hỏi tại sao như vậy chứ. Mời các bạn tham gia vào mục Diễn Đàn RFA Trà Mi: Sau Thế Chiến II, Liên Xô là nước thắng trận, nhưng đi dược hơn 70 năm của xă hội chủ nghĩa th́ cuối cùng họ đă thất bại, thế th́ cái tương lai mà anh nói có thể đạt được đó th́ ḿnh có nh́n thấy cái tương lai này không? Ngay chính một nước đă trải qua 70 năm của giai đoạn đó cuối cùng cũng thất bại. Tuấn: Đấy, tôi đang muốn đặt câu hỏi là nếu nói đạt được th́ điều này hoàn toàn là điều vô lư. Sơn: Tôi có ư kiến thế này. Thứ nhất nói về sự sụp đổ của Liên Xô, đó là sự sụp đổ về mô h́nh của chủ nghĩa xă hội. C̣n như chị nói làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu th́ đó là cái quan niệm kiểu cũ của nền kinh tế mô h́nh xă hội chủ nghĩa. Kinh tế thị trường theo định hướng XHXN Trà Mi: Và cái chủ nghĩa xă hội kiểu mới như anh nói đó có phải là kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa? Sơn: Vâng. Tôi muốn nói thế này, tức là khi mà xă hội nó cần có một quá tŕnh quá độ để tích luỹ đủ các yếu tố về lượng và chất để có sự biến đổi. Chứ không thể nào anh muốn đẩy cả số lượng lên trong khi đó chất lựơng anh chưa có ǵ cả. Tuấn: Ḿnh phải nghĩ xem tại sao Liên Xô là thành tŕ cách mạng thế giới mà bây giờ họ lại không quay lại thành tŕ đó. Phương: V́ sao nhân dân Liên Xô (Nga) không bầu lại đảng cộng sản lên lănh đạo lại một lần nữa? Tuấn: Đúng rồi. Phương: Bởi v́ người dân đă quá sợ cộng sản rồi. Sơn: Nhưng đảng cộng sản Nga hiện nay cũng chiếm tỷ lệ khá cao trong quốc hội đó chứ? Tuấn: Nhưng tại sao lại không phải là chế độ xă hội chủ nghĩa mà là chế độ tổng thống? (Cười) Đấy mọi người cứ suy nghĩ thoang thoáng một chút. Sơn: Tôi nhấn mạnh thế này. Mỗi một quốc gia có đặc điểm, có lịch sử dân tộc cũng như là có những cá tính nên không thể áp dụng một mô h́nh nhất định nào cả. Tuấn: Đương nhiên. Phương: Vậy th́ dân tộc Việt nam có cá tính là chịu để cho người ta đè đầu cởi cổ ḿnh để cho ḿnh sống nghèo khổ hoài sao anh? Việt Nam trên bản đồ phát triển của thế giới Trà Mi: Chúng ta đồng ư rằng mỗi quốc gia có đặc điểm về chính trị, về dân tộc riêng, nhưng mà có một đặc điểm chung của các quốc gia đi theo chế độ cộng sản đều là quốc gia nghèo nàn lạc hậu. C̣n đặc điểm chung của các nước phát triển tiến bộ th́ lại giàu có. Tuấn: Nghèo nàn th́ ḿnh nói cụ thể về thành tích nhân quyền, c̣n nói về kinh tể Việt Nam hơn kinh tế Campuchea, nhưng v́ sao một số người Việt Nam vẫn chạy sang Campuchea lánh nạn? Không phải v́ Việt Nam nghèo mà v́ vấn đề quyền con người. Sơn: Nếu anh muốn nói về chỉ số phát triển con người… Tuấn: Không, tôi không nói chỉ số đó. Tôi chỉ nói về nhân quyền con ngừơi Việt Nam rất thấp. Tại sao có một số người phải chạy đi lánh nạn, một số người vẫn phải đi biểu t́nh khiếu kiện, v.v. Trà Mi: Khi các anh nói Việt Nam đang phát triển th́ có phải là ḿnh đang tự nh́n lại ḿnh, ḿnh so sánh vói chính ḿnh th́ ḿnh thấy ḿnh phát triển, nhưng mà một sự so sánh xác đáng là nên so sánh với người ngoài để thấy là ḿnh có phát triển hay không. Phải so sánh với người ngoài chứ tại sao lại so sánh với chính ḿnh? Tuấn: So sánh với ngừơi ngoài th́ tôi thấy Việt Nam vẫn hơn nhiều nước, chẳng hạn như hơn một số nước ở Châu Phi. Trà Mi: Tại sao anh lại đi so sánh với những nước thấp bé nhất, tức là những nước ở tận cùng trên thế giới. Nhưng mà thực ra nếu ḿnh so sánh để ḿnh tiến bộ hơn th́ Trà Mi không nghĩ rằng ḿnh nên so sánh với những nước thấp hơn ḿnh bởi v́ như vậy ḿnh sẽ chỉ măn nguyện với những ǵ ḿnh đang có. Sơn: Đúng rồi. Tôi thừa nhận với các anh chị như thế. Nhưng mà chúng ta cũng phải nh́n nhận chúng ta là ai, chúng ta từ đâu đến và chúng ta sẽ đi về đâu. Chúng ta phải xem lại lịch sử chúng ta. Phương: Việt Nam với các nước ở bên ngoài, như ư kiến của chị Trà Mi, ḿnh nên dùng một nước nào đó cùng thời điểm với ḿnh làm mốc để so sánh. Chẳng hạn nói về nước Đại Hàn (Hàn Quốc) hoặc là nước Đài Loan. Trước đây Đại Hàn, Đài Loan, Singapore, tất cả những nước đó ba mươi mấy năm về trước họ không bằng ḿnh. Nhưng bây giờ, sau ba mươi mấy năm dưới sự lănh đạo của đảng cộng sản th́ ḿnh lại không bằng một góc của người ta. Đó là điểm mốc ḿnh dùng để so sánh. Sơn: Vậy các anh xem các yếu tố Trung Quốc chẳng hạn, nay họ cũng là một cường quốc của thế giới đó chứ. Phương: Đó chỉ là của những người lănh đạo thôi, chứ không phải là sức mạnh của rnhân dân. Nhân dân rất là nghèo. Trà Mi: Thời lựơng dành cho Diễn đàn đến đây đă hết, chúng ta phải tạm nói lời chia tay tại đây. Giờ này, sáng thứ tư tuần sau, Trà Mi sẽ gửi đến quư vị và các bạn phần hội luận tiếp theo. Mong quư vị đón theo dơi. Chương tŕnh rất mong nhận được ư kiến tham luận của bạn nghe đài khắp nơi để Diễn đàn ngày càng phong phú và bổ ích hơn. Quư vị muốn chia sẻ quan điểm, xin để lại lời nhắn cho chúng tôi qua hộp thư thoại (202) 530 -7775, kèm theo số phone, chúng tôi sẽ liên lạc lại. Từ Việt Nam và các nước khác, xin bấm số 001 trứơc dăy số (202) 530-7775. Quư thính giả cũng có thể email cho Ban Việt Ngữ qua địa chỉ : vietweb@rfa.org. Trà Mi kính chào. * Tiếng Việt |
| tổ quốc việt nam sẽ trở thành dân gian địa ngục bịnh dịt nước thối , đường xa thành phố ngập giao thông tong chết chết người dân đáng kể , thục phẩm ô nhiệm khi ăn bất kỳ những ǵ cái bụng cùng nhói nhói báo động đau ! nước việt nam sẽ là hàng đầu diệt chủng tọc bằng tay của cs ! cái ǵ làm ra tiền th́ đcsvn và các cấp sẽ quan tam6 nhiều thôi c̣n vật an9 uống đcsvn không biết , chúng chỉ biết nhẩu lai rai và lai rai dam dục ! nơi nào làm ra tiền th́ đcsvn chú ư và quan tâm bắt giữ hay pạht tiền hoặc bỏ tù lành đạo nhà nước là một kẻ tiểu nhân gân tỷ an9 không đước phá cho thối đó là khối óc của đcsvn chuyêm nghiệp gân tị nào là thuế nào là quốc cấm nào là gái bán dâm đâu làm ra tiền là đảng bắt sạch bỏ tù tốt c̣n dấn nghèo th́ đảng không thấy mà cũng không biết đến đảng csvn có sứng đáng lănh đạo nước vn không ! hoàn toàn là không có trách nhiệm lănh đạo , nó chỉ lănh đạo bán đất bán dân nhận tiền là một mà thôi hoi6' lổ th́ không bao giờ buôn tha nếu ai bị kẹt vẫn đề cần đảng hay cán bổ gitú đở cán bổ sẽ sẳn sàn giút , nhưng cần phải có tiền ! lănh đạo cái chó má ǵ đúng là phản động , đcsvn là một kẻ tướng cướp có tổ chức chứ đảng csvnkhông bao giờ v́ dân v́ nuoc8' bao giờ đảng cs chỉ v́ tiền là chính csvn không sứng đáng phục vụ cho nhân dân vn đó chính là đạo đức giả ! |
| lănh đạo thối nát c̣n đâu rat6' ảnh hưởng đến đời tư con người và dân tọc thối nát tất cả rồi c̣n đâu và đâu nữa nữa đau |
| Con kỳ nhông lại đổi màu !!! Xă luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 38, ngày 01-11-2007 1- Kỳ nhông (hay cắc kè giông, caméléon) là một loại ḅ sát có đặc tính đổi màu da (các lớp vảy) tùy môi trường: giữa đám lá nó biến thành sắc xanh, trên mặt đất nó trở nên nâu sẫm… Đây là một biện pháp để sinh tồn mà thiên nhiên đă ban cho nó. Dĩ nhiên bên trong, nó vẫn là con kỳ nhông, thuộc loài ḅ sát, chuyên ăn côn trùng, không khi nào đổi được. Tên nó đă được nhân gian dùng để chỉ “con người thay đổi thái độ, quan điểm, ngôn ngữ tùy theo hoàn cảnh” (định nghĩa của từ điển Robert) nhưng bản chất sâu xa th́ vẫn thế. Hôm 19-10-2007 vừa qua, phóng viên Roger Mitton của tờ Straits Times ở Hà Nội có viết bài “Thay đổi danh xưng, đảng CSVN chuẩn bị nhăn hiệu mới ?” cho biết rằng Quốc hội CSVN, trong phiên họp khai mạc ngày 22-10, sẽ bàn đến việc thay đổi danh xưng của Đảng: “Đă có nhiều luồng ư kiến muốn Đảng bỏ chữ “cộng sản” và quay trở lại dùng danh xưng cũ, Đảng Lao động Việt Nam, là danh xưng mà “cha già dân tộc” Hồ Chí Minh đă dùng, hoặc đổi sang một tên mới chẳng hạn như Đảng Nhân dân Việt Nam. Danh xưng hiện tại đă lỗi thời và có hại cho h́nh ảnh của Việt Nam trên trường quốc tế”. Bài báo này đă gây xôn xao dư luận, khiến có người hí hửng ca ngợi và coi như đó là một điểm son của đảng CSVN. 2- Vấn đề đổi tên, hay nói rộng ra là đổi lời, đổi mặt, đổi thái độ, đổi chính sách…, đang khi vẫn giữ nguyên bản chất th́ quá khứ và hiện tại của đảng CSVN cho ta quá nhiều ví dụ. Điều này là dễ hiểu, v́ đối với CS, ngôn ngữ không nhằm diễn tả bản chất sự vật mà nhằm để thu phục đối tượng, nghĩa là để lừa gạt người nghe. Trước hết là bản thân Hồ Chí Minh. Có nhân vật chính trị nào tự cổ chí kim đổi tên nhiều bằng ông ta: ít nhất 30 lần! Riêng ngày sinh cũng có tới sáu (theo Minh Vơ). Đây là dấu hiệu của sự xảo trá, thiếu chính danh, bất lương thiện. Nổi bật nhất là thay tên HCM bằng tên Trần Dân Tiên và T. Lan trong 2 cuốn sách tự bốc thơm ḿnh. Cuối năm 1945, Hồ Chí Minh từng ôm Nguyễn Hải Thần khóc nức nở và tha thiết nói: “Cả Nam Bộ lại lọt vào tay thực dân Pháp. Mong cụ và anh em VN Quốc Dân Đảng hăy v́ Tổ Quốc VN gánh vác trách nhiệm chung với chúng tôi”. Nhưng chỉ vài tháng th́ trở mặt phản bội chính ông này và tiêu diệt VNQDĐ! Cuộc Cải cách ruộng đất “lở đất long trời” thất bại, kéo theo cái chết của gần nửa triệu người, HCM liền vội vàng khóc lóc xin lỗi nhân dân, mở ra chiến dịch “sửa sai” và “trăm hoa đua nở”. Ai ngờ nó là cái bẫy để bắt tiếp và bắt gọn những kẻ ra mặt phê b́nh “Bác” và đảng, đặc biệt trong giới nghệ sĩ văn nhân. Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, hai trí thức Việt kiều kiệt xuất tại Pháp đă từng nh́n thấy HCM tươi cười mời về cộng tác để rồi sau đó kết thúc cuộc đời như kẻ “bị vạ tuyệt thông” và như kẻ “nửa mê nửa tỉnh” dưới cái nh́n ghẻ lạnh của lănh tụ và và đồng đảng. Đảng CSVN cũng đă thay danh đổi tính nhiều lần. Thành lập vào ngày 6-1-1930, tới tháng 10-1930 th́ cải tên thành Đảng Cộng Sản Đông Dương theo chỉ thị của Đệ Tam Quốc Tế. Ngày 11-11-1945, Đảng tự giải tán, “để chứng tỏ một ḷng v́ dân tộc” theo lời HCM tuyên bố, rút vào bí mật trở thành Hội Nghiên cứu Mácxít. Mồng 03-03-1951, Hội Nghiên cứu Mácxít biến thành đảng Lao Động Việt Nam, thống trị cả miền Bắc, đày đọa nhân dân, nhất là dân lao động, trong kế hoạch xây dựng chủ nghĩa xă hội ngu xuẩn, không tưởng và điên cuồng. Tới năm 1975, sau khi chiếm trọn cả nước, chẳng c̣n phải che giấu tông tích và bản chất với ai nữa, lại lấy tên cũ là Đảng CSVN. Một cách đổi màu khác của đảng là từ lư thuyết rực rỡ (với đủ từ ngữ mỵ dân: “nhân dân làm chủ”, “nhà nước của dân, do dân, v́ dân”, “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”, “quyền lực cao nhất là của nhân dân”, “đất đai thuộc sở hữu toàn dân”, “làm theo khả năng hưởng theo nhu cầu”, “xây dựng thế giới đại đồng với những ngày mai ca hát”…) đổi sang thực tế thành một màu xám ngoét, phũ phàng với đảng CS là chúa tể tuyệt đối ngồi trên pháp luật, sở hữu chủ toàn bộ tài sản quốc gia, nắm trong tay mọi lực lượng (từ lập pháp, tư pháp, hành pháp đến báo chí, công an, quân đội, thậm chí đến cả tôn giáo quốc doanh). Toàn thể nhân dân biến thành một bầy đàn dưới ngọn roi của độc tài toàn trị, sống trong cảnh nheo nhóc lầm than với đủ thứ bánh vẽ, chỉ có hai thứ quyền là quyền vâng lời đảng và quyền xin phép nhà nước. Đảng ta, khi đang chuẩn bị cho đại hội X, cũng ra rả kêu gọi toàn dân góp ư, tuyên bố sẵn sàng lắng nghe các chính kiến khác biệt. Thế là vô số công dân thiện chí vắt tim nặn óc, viết lên những lời tâm huyết, mong đảng nhận ra t́nh h́nh thê thảm của đất nước và khát vọng dân chủ của toàn dân. Kết quả là đảng trở mặt, bỏ ngoài tai, vất sọt rác các tham luận, thậm chí c̣n trù dập những ai góp ư quá nhiệt thành, mà nhà văn Trần Mạnh Hảo là một ví dụ tiêu biểu. Thế nhưng, khi ra quốc tế, bộ mặt dửng dưng lạnh lùng hay đằng đằng sát khí đối với nhân dân trong nước nhanh chóng biến thành bộ mặt tươi cười, hữu hảo, thiện chí, đầy trách nhiệm... Đảng mau mắn kư Hiệp định đ́nh chiến Genève, Ḥa ước ngưng chiến Paris (để rồi tiếp tục gây chiến); kư Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền, Công ước quốc tế về các quyền chính trị, dân sự, kinh tế, xă hội văn hóa, thậm chí sau đó đưa vào Hiến pháp (để rồi hạn chế các quyền này bằng vô số bản văn dưới luật hay vi phạm chúng bằng vô số biện pháp thực hành). Nghị quyết 36 về Việt kiều, Sách trắng về Nhân quyền, Sách trắng về Tôn giáo… cũng là những dịp thay diện đổi mạo để lừa gạt hải ngoại và quốc tế. Cụm từ dành cho các thuyền nhân: “Bọn ma cô đĩ điếm, ham bơ thừa sữa cặn đế quốc” đă trở nên “Máu thịt của Việt Nam, khúc ruột xa ngh́n dặm”. Nghe sao mà cảm động quá chừng, chứng tỏ đảng đă thay ḷng đổi dạ! Ai đă không từng chứng kiến trên truyền h́nh quốc tế bộ mặt tươi rói (“nụ cười VN”) của Phan Văn Khải, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng tại dinh Tổng thống Hoa Kỳ, cơ quan Liên Hiệp Quốc và trụ sở Quốc hội Âu châu… đang khi trong nước, tiếng kêu cứu tuyệt vọng của dân oan “Xin Thủ tướng cứu dân!” hoàn toàn ch́m trong máu và nước mắt, trước bộ mặt lạnh lùng của những “đầy tớ nhân dân” tối thượng! Nay th́ chính trong những ngày một số người hồi hộp đợi chờ đảng và “đảng hội” thay đổi tên đảng và có thể tên nước, đại diện cao nhất cho quyền lực nhà nước là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, sau màn thù tiếp long trọng, vẫn nói với ông Michael L. Cromartie, Chủ tịch đồng thời là trưởng phái đoàn Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ đang đến thăm VN (từ 21-10 đến 01-11): “Là thành viên của Liên Hợp quốc, VN hiểu rơ tuyên ngôn của LHQ về nhân quyền. Tuy nhiên, nhân quyền phải dựa trên Hiến pháp và pháp luật của Nhà nước, thể hiện ư chí của toàn dân. Bất kỳ công dân VN nào vi phạm pháp luật của Nhà nước VN đều bị xét xử theo quy định của pháp luật VN không phân biệt tôn giáo, thành phần dân tộc. VN không bao giờ bỏ tù một người nào về tội danh bất đồng chính kiến. Những người xây dựng, h́nh thành các tổ chức chống phá Nhà nước VN th́ phải bị xét xử theo pháp luật VN” (theo Thông tấn xă VN). Rơ ràng là giọng điệu lưỡi gỗ, ngụy biện trâng tráo của những kẻ có quyền lực đă đánh mất lương tri và vẫn ngênh ngang kiên định ư thức hệ cộng sản gian dối độc tài. Con kỳ nhông vẫn giữ măi bản chất! 3- Nhưng theo tác giả Đào Văn B́nh, giả dụ mấy tay CS gộc cứ nằng nặc đ̣i đổi tên đảng th́ cái tên nào là thích hợp cho họ nhất? Đảng Lao Động VN như trước chăng? Nếu lựa chọn tên này th́ thật là một nỗi nhục cho giới công nhân. V́ hiện tại giới này là nạn nhân thống khổ của bạo quyền CS: bị bóc lột tàn khốc trong nước, bị xuất khẩu với giá rẻ mạt và bị khinh rẻ nơi xứ người. Thay v́ hành xử như đại diện bảo vệ quyền lợi của công dân, dàn xếp công bằng những cuộc tranh chấp giữa chủ và thợ, đảng đang ra sức bảo vệ quyền lợi của những tập đ̣an tư bản trắng ngoại quốc và những tập đ̣an tư bản đỏ nội địa. Vậy th́ trước khi đổi tên thành Đảng Lao Động VN, Bộ chính trị hăy công bố ngay một văn kiện cho phép công nhân thành lập các công đ̣an độc lập rồi sau đó mời các lănh tụ nghiệp đ̣an như Nguyễn Tấn Ḥanh tham gia vào Trung ương Đảng LĐVN để tham gia vào việc lănh đạo đất nước. Nếu chọn tên Đảng Nhân Nhân VN, tức là muốn cho mọi người biết rằng cựu đảng thóat thai từ nhân dân, của nhân dân, v́ nhân dân và từ đó phục vụ quyền lợi tối thượng của nhân dân, coi nhân dân là chủ đất nước, ḿnh là đầy tớ thực sự chứ không phải là “ông nội, cha chú, chúa tể” của 80 triệu người Việt. Muốn thế, Bộ chính trị hăy tổ chức đại hội đảng bất thường để hủy bỏ ngay Điều 4 Hiến pháp và yêu cầu Quốc hội thông qua một tu chính hiến pháp mới trong đó ghi rơ: “Nhân dân là chủ nhân đất nước, do đó ṭan dân ủy thác quyền lănh đạo đất nước cho ba cơ chế độc lập là Hành Pháp (Chính phủ), Lập Pháp (Quốc hội) và Tư Pháp (Ṭa án)”; công an quân đội từ nay sẽ phục vụ nhân dân tổ quốc chứ không phải là công cụ của đảng, c̣n tân đảng sẽ sinh hoạt b́nh đẳng với các chính đảng khác. Nếu chọn tên Đảng Xă Hội Việt Nam, tức muốn nói ḿnh là đảng của giai cấp nghèo khổ, tầng lớp lao động, nông dân, ngư dân, lao dân sống trong những khu nhà ổ chuột, sẽ chủ trương chống tăng thuế, chống thất nghiệp, chống bất công xă hội và nhiệt t́nh xuống đường biểu t́nh ủng hộ các cuộc đ́nh công của công nhân đ̣i tăng lương, sẵn sàng đương đầu với giới tài phiệt, chủ nhân các công ty xí nghiệp lớn. Nếu thế th́ trước khi trương bảng, Bộ chính trị nên trả tự do cho các nhà đấu tranh dân chủ, xuống đường cùng với khối Dân Oan khiếu kiện đang đứng trước pḥng tiếp dân trung ương ở Cầu Giấy, sẽ ngồi ĺ ở đó cho đến khi nào thủ tướng, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, các bộ trưởng liên quan giải quyết xong nguyện vọng của Dân Oan mới thôi. Có như thế th́ đảng CS mới xứng đáng với cái tên mới đặt. C̣n nếu cứ độc tài, độc đảng, toàn trị, công an trị, th́ dù mang cái tên đẹp đẽ cách mấy, vẫn chỉ là con kỳ nhông lâu lâu lại đổi màu để thiên hạ ngắm cho vui mắt mà thôi! BAN BIÊN TẬP |
| Đừng Nghe Những Ǵ Cộng Sản Nói Mà hày Nh́n Kỷ Những Gi cộng Sản Làm ! tổ Quốc Qua Tay Cộng Sản ĐĂ Coi Như mắt Hết Tất Cả Rồi ! Đồng Bào Miền nam việt nam Bao Nhiêu mất mắc cũng coi như mắt trắng tay đối với bản thân không c̣n hy vọng và cách nào đ̣i lại tốt đẹp đâu ,là người miền nam vn nếu ai ngóc đầu lên là coi như cúng mạng cho cọp từ lét cho đến chết phái nói là cshn chúng hành hạ người miền nam vn cho đến giây phút cuối cùng của chế đổ cs và đồng thời cshn chúng vẫn lể thuộc người dân miền nam vn làm việc cho chúng , làm con chó coi nhà gát cộng cho chúng không bằng , nhưng dân miền nam luôn bị cs hn hạn chế câm chừng từng trức vụ để làm nhiệm vụ cho gọi là có nhưng dù có trức có quyền cũng không thể qua mặt cshn ,người miền nam vn khác ǵ con chó con meo được chủ nhà vuốt long thế là vui mừng tưởng là ta đây ra tay tiếp tay cho giặc cộng hà nội cán sé đồng hương đồng loại tại sao cái tầm nh́n của các bổ miền nam coi gần quá ! đề nghị và nhắc nhở cho các bổ csvn hăy coi chừng chiến sĩ sâu lưng và đừng coi trọng đồng tiền rẻ mà làm chó cho cshn tại sao miền nam không tổ chức lănh đạo được ! mà phải tung lịnh theo cshn ! nên nhớ rằng đồng bào miền nam việt nam đă thiệt đ̣i rất nhiều cho cshn không thể cho cshn cầm quyền măi măi được đồng bào miền nam vn hăy tổ chức làm chủ t́nh h́nh và lănh đạo chân chính cho tổ quốc vn tương sáng và tốt đẹp cshn cầm quyền bá chủ mài được ! tại sao miền nam phải thua cho miền bắc vn bắc việt nương tựa 32 rồi đủ lắm rồi không thể kéo dài được thêm nữa nhường nào cũng phải có số lưỡng mà thôi không thể cho chúng lể thuộc thêm nữa đồng bào miền nam việt nam hăy tẩy chay cshn lănh đạo không đủ tư cách dẹp chúng qua một bên nếu chúng cố t́nh và ngoan cố th́ đồng miền nam vn phải đồng ḷng xuống đường biểu t́nh hy sinh cho tổ quốc vn và lấy lại những ǵ đă mất từ 32 năm qua do chế cshn câm quyền lănh đạo gian tà lừa bịt tất cả những ǵ mà người miền nam vn có ! và nhà cầm hà nội chúng c̣n cố t́nh lèo lái những thành phố miền nam vn sẽ trở thành địa ngục dân gian đă thấy rơ nét bàn tay cshn làm ,thành phố thiếu nước nếu có nước th́ là nước vàng hay là hôi mùi vị xác chết hoạc ngập luôn cho là thừa nước cho dân miền nam sài bàn tay dơ bẩn của chế đổ cshn cố t́nh lèo lái các đầu tư bản về hà thành cũng cố đầu tư chúng dần thắng lợi cho miền bắc , nhưng đa phần đầu tư đều chê miền thiếu vân hoá và gian manh ! 32 năm thống nhất nam bắc người miền nam có cần về miền bắc kiếm sống không ! không ! chỉ có miền bắc vào nam kiếm sống làm giàu th́ khối khối người bắc vào làm giầu làm tướng cướp buôn người lữa người miền nam quá nhiều toàn là bắc việt làm chủ t́nh h́nh ở miền nam vn mà chúng làm cái ǵ ra tiền ! chỉ ăn cướp lừa đạo dả giọng nào là cán bổ nào là giam đóc , gái th́ là thư kư , hoặc là buu8 chính ngân hàng ǵ ǵ đó ! hết biết nói cái láo của chế đổ miền bắc việt nam ! miền nam việt nam ta phải thống nhất đ̣i quyền tự do chan6 chính hoặc miền nam có lănh đạo riêng của miền nam bắc ok không nên chơi và quan hệ với cs bắc việt xấu lắm lừa hoài chán lắm rồi đả đảo cộng sản hà thành đả đảo đập chết mẹ chúng đi đừng tin những ǵ bắc việt nói thêm dẹp dẹp bắc việt 2/11/2007 |
| Tôi, Lưu khắc Thiệu, trưởng Ban Tổ Chức Bầu Cử (BTCBC) thuộc Liên Hội Chiến Sĩ VNCH/San Diego xin lên tiếng để làm sáng tỏ những sự kiện xảy ra liên quan đến cuộc bầu cử của Liên Hội hôm mùng 7 tháng 10 năm 2007 vừa qua. Tôi phải nói ra cho công luận như một trách nhiệm để đưa ra ánh sáng những chi tiết mà nhiều người chưa biết đến. Đặc biệt cho các tác giả không có đầy đủ dữ kiện nhưng lại có những bài viết trên báo chí, trên net đầy sự chỉ trích và bêu xấu. Một sự chỉ trích đă tổn hại danh dự của tập thể Liên Hôi nói chung và của Ban Tổ Chức Bầu Cử nói riêng. Vào ngày 29 tháng 7 Liên Hội bầu tôi làm Phó BTCBC nhưng sau đó được nhận chức Trưởng BTCBC thay thế ông Nguyễn hữu Triều (v́ ông Triều là Hội Trưởng Gia Đ́nh Mũ Đỏ không thể tiếp tục giữ chức vụ đó theo quy định của Gia Đ́nh Mũ Đỏ.) Ông Vũ khắc Tiến và ông Đặng văn Trí đồng làm Phó BTCBC. BTCBC đă ra thông báo thể lệ vàthời hạn ghi danh ứng cử. Thứ Bảy ngày 29 tháng 9, 2007 là hạn chót nhận đơn. Địa chỉ riêng để nhận đơn: BTCBC P.O.Box 711522 . San Diego , CA 92171 . Ban Tổ Chức Bầu Cử tiến hành cuộc bầu cử đặt trên nền tảng những điều lệ trong Nội Quy của Liên Hội. BTCBC quyết định mọi vấn đề thuộc về ứng cử và bầu cử đều dựa trên nền tảng đó. I/ Sau Đây Là Diễn Tiến Trong Sự Chuẩn Bị Cuộc Bầu Cử. Thứ Tư Ngày 26 tháng 9: Ban Tổ Chức Bầu Cử nhận đầy đủ tất cả các thư có phiếu ghi danh ứng cử gửi theo địa chỉ P.O.Box nêu trên . Riêng Phó BTCBC Đặng văn Trí và tôi đều nhận được một phiếu ghi danh ứng cử nữa của liên danh ông Dương theo địa chỉ nhà ở của mỗi người. Ô. Trí đă đọc lá thư này trong buổi họp Ban Chấp Hành Liên Hội và chính ông nhận ra Ô. Trần văn Họach, một trong ba ứng viên trong liên danh Ô. Dương là người không bao giờ tham gia bất cứ ở Hội Đ̣an nào. Thứ Sáu Ngày 28 tháng 9: Theo như trong phiếu ghi danh, Ô. Họach là hội viên Hội Cao Niên San Diego . Nhưng Hội Cao Niên không phải là thành viên của Liên Hội CSVNCH/SD . Khi chiến hữu nào là hội viên của một Hội Đ̣an, mà Hội Đ̣an đó không phải là thành viên của Liên Hội, th́ chiến hữu đó không phải là hội viên của Liên Hội. Do đó Ô. Họach đă không hội đủ hai điều kiện để ứng cử theo Chương VIII, Điều 24, 24.1 ,điều kiện a.d. trong bản nội quy của Liên Hội đó là: a. Thuộc thành phần hội viên chính thức. d. Đă tham gia sinh hoạt tối thiểu là một năm. Chúng tôi t́m hiểu thêm và biết Ô. Họach xuất thân từ quân trường Vơ Bị ĐàLạt. Nên chúng tôi nghĩ rằng Ô. Họach có thể là hội viên của Hội Vơ Bị ĐàLạt/San Diego (VBĐL/SD), mà hội này là thành viên của Liên Hội. Khi chiến hữu nào là hội viên của một Hội Đ̣an, màHội Đ̣an đó là thành viên của Liên Hội, chiến hữu đó đương nhiên làhội viên của Liên Hội. Với hai ư kiến thuận vàmột ư kiến chống, BTCBC đă đồng ư cho Ô. Dương bổ túc bằng cách xác minh t́nh trạng của Ô. Họach. BTCBC đề nghị Ô. Trí với tư cách là Phó BTCBC liên lạc thẳng với Ô. Dương để yêu cầu ông ta t́m những chứng lư để xác định Ô. Họach hợp lệ theo các điều kiện kể trên. Điều này chứng tỏ BTCBC không quá khắt khe đối với liên danh Ô. Dương . Cũng như để trả lời cho ai nghĩ rằng BTCBC không dành cho liên danh Ô. Dương ít nhất một vài ngày để bổ túc. Tuy nhiên tôi chỉ nhận được sự im lặng của hai người suốt 3 ngày sau đó. Thứ Hai Ngày 1 tháng 10: Cho đến khi tôi hỏi Ô. Trí, ông ta mới tŕnh bày: Ô. Dương cho rằng những điều kiện nầy mù mờ quá, Ô. Dương khó xác minh được. Ng̣ai ra BTCBC không nhận được bất cứ ư định hoặc yêu cầu chính thức nào từ ông Dương. Tôi lại chờ đợi tiếp.. Thứ Tư Ngày 3 tháng 10: Không thể chờ măi, tôi thảo một thư thông báo và gửi cấp tốc (thư express) đến ông Dương nói rơ BTCBC đang chờ sự bổ túc của ông ta để “t́m được các bằng chứng để đáp ứng những điều kiện trên.” Và gia hạn trưa 12 giờ ngày 5 là hạn chót. Sáng hôm đó tôi cần phải đúc kết danh sách để đưa lên báo chí cho kịp. Cùng trong ngày , tôi có gởi một thư xin Ô.Đại Diện Hội Vơ Bị ĐàLạt San Diego (VBĐLSD) xác nhận Ô. Họach là hội viên của Hội này hay không ? Ô. Đại Diện Hội VBĐL/SD trả lời trong lá thư yêu cầu của tôi, nguyên văn như sau: “Để làhội viên VBĐLSD phải tối thiểu: § Sinh họat với Hội § Đóng niên liễm. Cựu SVSQ Trần văn Họach khóa 8 trường VBQGVN chỉ một lần dự tiệc Tết năm 2004 cùng Hội tại nhà của SVSQ Vơ văn Thắng K.29. Và chưa một lần đóng niên liễm.”(Lá thư này được scan ra và đính kèm ở phần sau) Lá thư này tôi đă đọc trước Đại Hội để chứng minh cho tất cả cử tri thấy rằng: Việc ông Họach tự nhận ḿnh trước Đại Hội là hôi viên Hội VBĐLSD là ḥan ṭan sai sự thật. Thứ Năm Ngày 4 tháng10: Vào buổi chiều, khỏang 6 giờ, Ô. Dương điện thọai cho tôi: sau đôi lời mắng mỏ, cho biết ông ta không thể thỏa măn sự bổ túc về t́nh trạng Ô. Hoạch. Và rằng ông ta sẽ đưa một người dự khuyết thay thế Ô. Họach. Tôi khẳng định là tôi không thể quyết định sự bổ túc như thế có hợp lệ hay không, mà phải cần sự quyết định của ṭan ban BTCBC. Đêm khuya 11giờ 30 phút tôi nhận một e-mail từ ông Dương. Email đó là mẫu đơn ghi danh ứng cử được copy qua từ bản thông báo và không một lời tŕnh bày. Một ứng cử viên khác tên là Ô.Lê Sang được điền vào mẫu đơn thay thế ứng cử viên Ô. Trần văn Họach. Thứ Sáu Ngày 5 tháng10: V́ việc làm tôi phải đi xa, BTCBC không thể ngồi lại với nhau để đưa ra một quyết định về t́nh trạng đơn ghi danh ứng cử của liên danh Ô. Dương. Tuy nhiên tôi vẫn ra một bản thông báo danh sách các ứng cử viên hợp lệ. V́ Liên Danh Ô. Dương đang chờ sự quyết định của BTCBC nên thông báo c̣n nói rơ rằng: “V́ thời gian cận kề, vào ngày Đại Hội 7-10-2007 chúng tôi sẽ thông báo đến qúy vị các đơn vị ứng cử được gia hạn về sự bổ túc rằng hợp lệ hay không.” Chủ Nhật Ngày 7 tháng10: Măi đến 11 giờ sáng BTCBC mới gặp được nhau để đưa ra một quyết định. Với hai ư kiến chống một ư kiến thuận; BTCBC cho rằng liên danh Ô. Dương không đáp ứng đúng yêu cầu của sự bổ túc. Do đó, đơn ghi danh ứng cử của Liên Danh Ô. Dương không hợp lệ. II/ Cuộc Bầu Cử Cuộc bầu cử đă diễn ra có nhiều lúc trông mất trật tự. Ng̣ai những thắc mắc chính đáng của Ô. Dương xoay quanh về điều bất hợp lệ của liên danh ông ta. Có người đă lợi dụng cuộc bầu cử như một diễn đàn để nói ra sự bất b́nh, sự hằn học đối với những người khác mà không nghĩ đến tinh thần và nội dung cần có của cuộc bầu cử. Đặc biệt, có người v́ lẻ không tham khảo bản nội quy của Liên Hội, cũng như chưa hiểu rỏ lư do tại sao BTCBC có sự quyết định như vậy về đơn ứng cử của một liên danh, cho nên đă nóng nảy có những lời nói bất b́nh và to tiếng ,là không dân chủ , không công bằng v.v Một vài người xử dụng tinh thần dân chủ một cách không đúng lắm. Th́ giờ có hạn nên BTCBC chỉ trả lời những câu hỏi xoay quanh về sự bất hợp lệ của liên danh Ô.Dương mà thôi. Nhiều câu hỏi đă đi ra ng̣ai phạm vi trả lời của BTCBC nên chúng tôi đă phải hạn chế một số câu hỏi. không có nghiả là không dân chủ. Trong điều kiện bầu cử thuộc chương VIII , điều 24, 24.3d trong nội quy của Liên Hội đă nói rơ: “Nếu chỉ có một ứng viên hoặc liên danh: Đại hội bỏ phiếu tín nhiệm. Được tuyên bố đắc cử khi ứng viên hoặc liên danh đó được đa số phiếu (trên ½)”. Nếu BTCBC chỉ quy định cho một liên danh ra ứng cử mà thôi th́ BTCBC mới vi phạm nội quy . Nhưng trong trường họp nầy , một trong hai liên danh đă không đáp ứng được những điều kiện của nội quy về ứng cử mà BTCBC cứ thuận ư cho liên danh đó được hợp lệ th́ chính BTCBC đă vi phạm điều lệ, nội quy của Liên Hội. V́ vậy BTCBC vẫn tiến hành cuộc bầu cử dù chỉ c̣n một liên danh ra tranh cử để khỏi bị quy tội là không áp dụng đúng nôi quy của Liên Hội . Về sự kiện Ô. Dương cho rằng BTCBC đưa hai địa chỉ nhận đơn ghi danh khác nhau để mong đánh lạc hướng lá thư của liên danh ông. Tôi xin tŕnh bày một lần nữa: BTCBC có địa chỉ riêng để nhận đơn. Địa chỉ đó nằm trong phần chi tiết về thời hạn và địa chỉ nhận đơn của bản thông báo; chứ không phải địa chỉ nằm ngay dưới danh xưng của Liên Hội. Trong hầu hết các văn thư và thông báo của Liên Hội, địa chỉ của Liên Hội phải nằm ở vị trí như vậy. Rất tiếc ông Trần ngọc Dương đă không nhận thấy điều đó nên ông đă đắn đo và ngờ vực. Chiếu theo điều kiện bầu cử thuộc chương VIII , điều 24, 24.3b trong nội quy của Liên Hội: “Tất cả hội viên chính thức đến tham dự Đại Hội đều được quyền bỏ phiếu”. Theo Nội Quy của Liên Hội, hội viên chính thức làcác cựu chiến sĩ thuộc các Hội Đ̣an Quân Nhân, Cảnh Sát Quốc Gia, Lực Lượng Bán Quân Sự, Dân Sự Chiến đấu, Thế Hệ Hậu Duệ, và cá nhân các Chiến Sĩ và Hậu Duệ Việt Nam Cộng Ḥa. Cũng v́ lư do ngăn ngừa những kẻ không phải là cựu chiến sĩ đến với mưu đồ trà trộn, và phá rối; BTCBC đă đề nghị Liên Hội phaỉ kiểm soát I.D, năm tuổi, đơn vị cuối cùng, và số quân nếu được trong việc ghi phiếu cử tri. Dĩ nhiên xem xét I.D. rất khó thực hiện; nhiều người đă quên số quân và đơn vị. V́ thế, BTCBC không coi đó là điều kiện phải có mới được. Đó chỉ là cách t́m ra những kẻ có tật th́ giật ḿnh thôi. Chắc chắn điều này sẽ làm nhiều người khó chịu, bất b́nh, thậm chí suy diễn một cách tiêu cực nữa. Nhưng việc ngăn ngừa sự tràtrộn của những kẻ theo nghị quyết 36 của Cộng Sản là điều cần thiết. Cũng theo chiều hướng v́ an ninh và lợi ích tập thể. Hạn chế việc quay phim và chụp h́nh là một cách ngăn ngừa những kẻ chụp h́nh và quay phim rồi lắp ghép theo ư đồ tuyên truyền của họ. Chắc chắn nhiều người khó chịu v́ không chụp hay quay được những h́nh ảnh kỷ niệm cho riêng ḿnh. Tuy nhiên Ban tổ chức Đại Hội sẽ gởi h́nh ảnh đến qúy vị nếu được yêu cầu. C̣n những người thuộc về giới báo chí truyền thông có thẻ bài hành nghề th́ chúng ta không thể cấm cản. Chúng ta phải để giới chức này làm nhiệm vụ thông tin cho mọi người. Việc làm thông tin của họ với đầy sự chính xác và trung trực mà họ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật của nền dân chủ tự do ở đây. Tuy có điều một vị trong ban trật tự đă hơi nặng lời với một ai đó về sự cấm cản này. Ông Hồng M.C đă phải xin lỗi trước Đại Hội ngay lúc đầu tiên. Sự hiện diện của nhân viên an ninh trật tự cũng là một điều cần thiết để duy tŕ trật tự; ngăn chận những phần tử phá họai trong bất cứ một lễ hội nào, hầu đem lại sự b́nh an vui vẻ cho người tham dự. Security Mỹ hoặc Việt Nam cũng thế , chỉ đơn giản vậy thôi. Tất cả những điều tôi nói ra trên đây đều là sự thật. Tôi sẵn sàng đối thọai với bất cứ ai muốn t́m hiểu thêm. C̣n những người dùng phương tiện truyền thông và báo chí để xuyên tạc sự thật và mạ lỵ công khai phải chịu ḥan ṭan trách nhiệm đối với luật pháp của Hoa Kỳ. San Diego ngày 24 tháng 10, 2007 Lưu Khắc Thiệu. * Đính kèm sau đây là sự trả lời của Đại Diện Hội Vơ Bị ĐàLạt/ San Diego về t́nh trạng hội viện của ông Trần Văn Họach. TRẢ LỜI CHIẾN HỮU LƯU KHẮC THIỆU ĐỂ LÀ HỘI VIÊN CỦA HỘI VƠ BỊ ĐÀ LẠT SAN DIEGO, PHẢI TỐI THIỂU: - SINH HOẠT VỚI HỘI. - ĐÓNG NIÊN LIỄM. CỰU SVSQ KHÓA 8 TRẦN VĂN HOẠCH TRƯỜNG VƠ BỊ QUỐC GIA VIỆT NAM CHỈ MỘT LẦN DỰ TIỆC TẾT NĂM 2004 CÙNG HỘI TẠI NHÀ CỰU SVSQ VƠ VĂN THẮNG K29 VÀ CHƯA MỘT LẦN ĐÓNG NIÊN LIỄM. SAN DIEGO NGÀY 03/10/07 CỰU SINH VIÊN SĨ QUAN ĐÀO ĐỨC BẢO KHÓA 21 ĐẠI DIỆN KƯ TÊN PHÚC ĐÁP Trở về |
| "chống Đảng cứu Nước" Nguyễn Công Bằng Trong giai đoạn 1954-1975, đảng Lao động Việt Nam (CSVN) đă phát động cuộc "kháng chiến chống Mỹ cứu nước" để làm sức mạnh xâm lăng miền Nam. Khẩu hiệu chiến lược này đă làm bùng dậy ư chí đ̣i độc lập của dân tộc, trở thành yếu tố chính yếu dẫn đến chiến thắng quân sự của Cộng sản vào năm 1975. Với bối cảnh đất nước đầy bất công, tham nhũng và khủng hoảng hiện nay, thực tế cho thấy rằng nhân dân Việt Nam bây giờ đă đồng loạt "chống Đảng cứu Nước" với những h́nh thức khác nhau. Nhân Dân đă chống Đảng để cứu nước bằng thái độ bất măn công khai, bằng sự bất cộng tác một cách kín đáo, bằng những hành động tố cáo độc tài, thối nát, bất công, và bằng các nỗ lực đấu tranh đ̣i nhân quyền, đ̣i công lư, đ̣i tự do. Đảng ở đây là đảng Cộng sản Việt Nam, tổ chức đang nắm toàn bộ quyền lực lănh đạo và cũng đang là cội nguồn của những sai lầm nghiêm trọng trong các chính sách quản lư đất nước. Hầu hết nhân dân Việt Nam và thành phần đảng viên CS phản tỉnh đă công khai chỉ trích sự lănh đạo thiếu hiệu quả, và trong nhiều trường hợp là hoàn toàn sai lầm, của đảng CSVN. Nhân dân cũng đă công khai tố cáo t́nh trạng tham nhũng và lạm dụng quyền thế mỗi ngày một trầm trọng hơn của nhiều cán bộ, cơ quan Nhà Nước. Trong chiều hướng này, vấn đề công khai đ̣i xoá bỏ quyền lănh đạo độc tôn của đảng CSVN sẽ bộc phát trong một thời gian không xa, nếu như đảng CSVN vẫn tiếp tục ù ĺ, bảo thủ, cho dù đảng cầm quyền có ra sức trù dập những nỗ lực đối lập. "chống Đảng cứu Nước" không phải là chống lại Nhà Nước hay Tổ Quốc. Đảng CSVN chỉ là một tổ chức chính trị, một thành phần xă hội chưa đầy 5% dân số quốc gia. Lịch sử mai hậu có thể nh́n nhận rằng đảng CSVN có công phần nào trong cuộc kháng chiến chống thực dân và đế quốc, nhưng tất nhiên không phải chỉ có riêng đảng CSVN có công, và không phải v́ một phần "công lao" đó mà đảng CSVN mặc nhiên được quyền tự xem ḿnh là Nhà Nước hay Tổ Quốc. Nhà Nước phải đúng là Nhà Nước Của Dân, Do Dân và V́ Dân. Tổ Quốc là lănh thổ, là vận mệnh quốc gia, là hồn thiêng sông núi, và là sự liên hệ với sinh mệnh của Nhân Dân. Đảng CSVN đă xem thường Nhân Dân và anh linh tiền nhân khi tự xem ḿnh là Nhà Nước và Tổ Quốc. "chống Đảng Cứu Nước" là chống lại sự độc tài, bảo thủ, và tham lam của đảng Cộng sản Việt Nam. Thái độ này khẳng định rằng Nhân Dân Việt Nam không chấp nhận đảng CSVN được độc quyền làm chủ đất nước; được làm giàu bất chính trên mồ hôi, nước mắt và xương máu của nhân dân; và được quyền tiếp tục đứng trên luật pháp. Để giải quyết các vấn đề nghiêm trọng của đất nước do cơ chế độc tài chính trị gây ra, con đường duy nhất là dân chủ hoá xă hội, và xây dựng một chính quyền dân chủ đa đảng. Chỉ với một cơ chế tam quyền phân lập th́ bộ mày chính phủ mới có khả năng vận hành và kiểm soát lẫn nhau một cách hữu hiệu. Với điều kiện đó, các vấn nạn của nước ta mới có cơ hội giải quyết một cách rốt ráo. Dân chủ hoá xă hội không có nghĩa là xoá đi sự ổn định xă hội. Trong một xă hội đa nguyên pháp trị và một chính phủ dân chủ đa đảng, sự tự do trong ư thức và luật pháp sẽ ngăn ngừa và loại trừ các khuynh hướng lạm dụng dân chủ để phá hoại đất nước. Bản Hiến Pháp mới và các luật pháp mới trong thời gian tới sẽ đóng vai tṛ chỉ đạo và chế tài, để xă hội nước ta mai này được ổn định, hài hoà và tiến bộ thực sự. Sau hơn 30 năm kể từ ngày chiến tranh bom đạn chấm dứt, một số thành phần dân tộc vẫn c̣n hiềm khích lẫn nhau, nặng nề nhất là thái độ của đảng cầm quyền đối với những tổ chức đối lập. Điều này gây thêm sự mâu thuẫn trong ḷng dân tộc và đă là một cản trở lớn cho tiến tŕnh hoà giải và đoàn kết. Sự hiềm khích đó đồng thời cũng là yếu tố gây trở ngại cho công cuộc phát triển đất nước trong suốt thời gian qua. Trong công cuộc đấu tranh v́ dân chủ và phát triển ngày nay, chúng ta không khích động hận thù và bạo lực. Tuy nhiên, thiện chí đó không thể được quan niệm một cách đơn giản là chỉ chờ đợi đảng CSVN đổi mới nhiều hơn. Ngược lại, các tổ chức đấu tranh vẫn cần phải tiếp tục tạo áp lực bằng mọi cách để buộc đảng CSVN phải nhượng bộ một cách cụ thể. Nhân Dân đă, đang và sẽ từng bước đứng lên chống lại Đảng để cứu nước, cũng có nghĩa là cứu lấy chính gia đ́nh cùng các thế hệ con cháu trong tương lai. Đồng thời những người tiến bộ trong đảng CSVN cần phải đấu tranh quyết liệt hơn, phải thúc đẩy Đảng CS nhanh chóng đổi mới thực sự để cứu lấy Đất Nước, và cũng là cứu Đảng, nếu như vẫn muốn Đảng tồn tại. Các tổ chức đấu tranh dân chủ ôn hoà đều không chủ trương lật đổ Nhà Nước Việt Nam bằng bạo lực và trả thù cán bộ, đảng viên Cộng sản khi thành công. Mục đích dân chủ hoá Việt Nam đều nhằm chấm dứt t́nh trạng độc tài toàn trị hiện nay và xây dựng một chính thể dân chủ đa đảng. Trong đó, nếu chứng tỏ được thiện chí và được nhân dân chấp nhận như một chính đảng trong cơ chế chính quyền mới, chắc chắn là Hiến Pháp và luật pháp mới sẽ bảo đảm sự tồn tại hợp pháp của đảng CSVN trong tương lai. "Chống Đảng Cứu Nước" là con đường đúng đắn và hữu hiệu nhất để giải quyết các vấn nạn của nước ta, cho đến khi thành phần lănh đạo đảng CSVN thực sự đổi mới và trả lại quyền lănh đạo đất nước cho Nhân Dân. Ngày nào đảng CSVN c̣n độc tài, bảo thủ và thối nát, th́ ngày đó nhân dân sẽ tiếp tục chống Đảng để cứu Nước./. |
| "chống Đảng cứu Nước" Nguyễn Công Bằng Trong giai đoạn 1954-1975, đảng Lao động Việt Nam (CSVN) đă phát động cuộc "kháng chiến chống Mỹ cứu nước" để làm sức mạnh xâm lăng miền Nam. Khẩu hiệu chiến lược này đă làm bùng dậy ư chí đ̣i độc lập của dân tộc, trở thành yếu tố chính yếu dẫn đến chiến thắng quân sự của Cộng sản vào năm 1975. Với bối cảnh đất nước đầy bất công, tham nhũng và khủng hoảng hiện nay, thực tế cho thấy rằng nhân dân Việt Nam bây giờ đă đồng loạt "chống Đảng cứu Nước" với những h́nh thức khác nhau. Nhân Dân đă chống Đảng để cứu nước bằng thái độ bất măn công khai, bằng sự bất cộng tác một cách kín đáo, bằng những hành động tố cáo độc tài, thối nát, bất công, và bằng các nỗ lực đấu tranh đ̣i nhân quyền, đ̣i công lư, đ̣i tự do. Đảng ở đây là đảng Cộng sản Việt Nam, tổ chức đang nắm toàn bộ quyền lực lănh đạo và cũng đang là cội nguồn của những sai lầm nghiêm trọng trong các chính sách quản lư đất nước. Hầu hết nhân dân Việt Nam và thành phần đảng viên CS phản tỉnh đă công khai chỉ trích sự lănh đạo thiếu hiệu quả, và trong nhiều trường hợp là hoàn toàn sai lầm, của đảng CSVN. Nhân dân cũng đă công khai tố cáo t́nh trạng tham nhũng và lạm dụng quyền thế mỗi ngày một trầm trọng hơn của nhiều cán bộ, cơ quan Nhà Nước. Trong chiều hướng này, vấn đề công khai đ̣i xoá bỏ quyền lănh đạo độc tôn của đảng CSVN sẽ bộc phát trong một thời gian không xa, nếu như đảng CSVN vẫn tiếp tục ù ĺ, bảo thủ, cho dù đảng cầm quyền có ra sức trù dập những nỗ lực đối lập. "chống Đảng cứu Nước" không phải là chống lại Nhà Nước hay Tổ Quốc. Đảng CSVN chỉ là một tổ chức chính trị, một thành phần xă hội chưa đầy 5% dân số quốc gia. Lịch sử mai hậu có thể nh́n nhận rằng đảng CSVN có công phần nào trong cuộc kháng chiến chống thực dân và đế quốc, nhưng tất nhiên không phải chỉ có riêng đảng CSVN có công, và không phải v́ một phần "công lao" đó mà đảng CSVN mặc nhiên được quyền tự xem ḿnh là Nhà Nước hay Tổ Quốc. Nhà Nước phải đúng là Nhà Nước Của Dân, Do Dân và V́ Dân. Tổ Quốc là lănh thổ, là vận mệnh quốc gia, là hồn thiêng sông núi, và là sự liên hệ với sinh mệnh của Nhân Dân. Đảng CSVN đă xem thường Nhân Dân và anh linh tiền nhân khi tự xem ḿnh là Nhà Nước và Tổ Quốc. "chống Đảng Cứu Nước" là chống lại sự độc tài, bảo thủ, và tham lam của đảng Cộng sản Việt Nam. Thái độ này khẳng định rằng Nhân Dân Việt Nam không chấp nhận đảng CSVN được độc quyền làm chủ đất nước; được làm giàu bất chính trên mồ hôi, nước mắt và xương máu của nhân dân; và được quyền tiếp tục đứng trên luật pháp. Để giải quyết các vấn đề nghiêm trọng của đất nước do cơ chế độc tài chính trị gây ra, con đường duy nhất là dân chủ hoá xă hội, và xây dựng một chính quyền dân chủ đa đảng. Chỉ với một cơ chế tam quyền phân lập th́ bộ mày chính phủ mới có khả năng vận hành và kiểm soát lẫn nhau một cách hữu hiệu. Với điều kiện đó, các vấn nạn của nước ta mới có cơ hội giải quyết một cách rốt ráo. Dân chủ hoá xă hội không có nghĩa là xoá đi sự ổn định xă hội. Trong một xă hội đa nguyên pháp trị và một chính phủ dân chủ đa đảng, sự tự do trong ư thức và luật pháp sẽ ngăn ngừa và loại trừ các khuynh hướng lạm dụng dân chủ để phá hoại đất nước. Bản Hiến Pháp mới và các luật pháp mới trong thời gian tới sẽ đóng vai tṛ chỉ đạo và chế tài, để xă hội nước ta mai này được ổn định, hài hoà và tiến bộ thực sự. Sau hơn 30 năm kể từ ngày chiến tranh bom đạn chấm dứt, một số thành phần dân tộc vẫn c̣n hiềm khích lẫn nhau, nặng nề nhất là thái độ của đảng cầm quyền đối với những tổ chức đối lập. Điều này gây thêm sự mâu thuẫn trong ḷng dân tộc và đă là một cản trở lớn cho tiến tŕnh hoà giải và đoàn kết. Sự hiềm khích đó đồng thời cũng là yếu tố gây trở ngại cho công cuộc phát triển đất nước trong suốt thời gian qua. Trong công cuộc đấu tranh v́ dân chủ và phát triển ngày nay, chúng ta không khích động hận thù và bạo lực. Tuy nhiên, thiện chí đó không thể được quan niệm một cách đơn giản là chỉ chờ đợi đảng CSVN đổi mới nhiều hơn. Ngược lại, các tổ chức đấu tranh vẫn cần phải tiếp tục tạo áp lực bằng mọi cách để buộc đảng CSVN phải nhượng bộ một cách cụ thể. Nhân Dân đă, đang và sẽ từng bước đứng lên chống lại Đảng để cứu nước, cũng có nghĩa là cứu lấy chính gia đ́nh cùng các thế hệ con cháu trong tương lai. Đồng thời những người tiến bộ trong đảng CSVN cần phải đấu tranh quyết liệt hơn, phải thúc đẩy Đảng CS nhanh chóng đổi mới thực sự để cứu lấy Đất Nước, và cũng là cứu Đảng, nếu như vẫn muốn Đảng tồn tại. Các tổ chức đấu tranh dân chủ ôn hoà đều không chủ trương lật đổ Nhà Nước Việt Nam bằng bạo lực và trả thù cán bộ, đảng viên Cộng sản khi thành công. Mục đích dân chủ hoá Việt Nam đều nhằm chấm dứt t́nh trạng độc tài toàn trị hiện nay và xây dựng một chính thể dân chủ đa đảng. Trong đó, nếu chứng tỏ được thiện chí và được nhân dân chấp nhận như một chính đảng trong cơ chế chính quyền mới, chắc chắn là Hiến Pháp và luật pháp mới sẽ bảo đảm sự tồn tại hợp pháp của đảng CSVN trong tương lai. "Chống Đảng Cứu Nước" là con đường đúng đắn và hữu hiệu nhất để giải quyết các vấn nạn của nước ta, cho đến khi thành phần lănh đạo đảng CSVN thực sự đổi mới và trả lại quyền lănh đạo đất nước cho Nhân Dân. Ngày nào đảng CSVN c̣n độc tài, bảo thủ và thối nát, th́ ngày đó nhân dân sẽ tiếp tục chống Đảng để cứu Nước./. |
| đong`^ bào miền nam việt nam chú ư và thân mến hăy tổ chuc8' đội giạc hà thành về miền bắc bắc việt không cho chúng lảm dủng t́nh cảm chiếm đoạt miền nam việt nam 32 năm nay chúng ăn chẩn ăn bừa làm ô nhiễm môi trường mang tiêng tâm là một vn thống nhất,người dân bắc việt vẫn biết phận của chúng rồi sẽ đi về đâu rồi ! nên chúng ồ ra nước ngoài phành phần ăn ké tư cách tị nạn cũng khá đông , một số con ông cháu cha bắc việt đi theo diễn công nhân lao động cũng không ít nhứt là ở các nước cs trước kia ăn ké được nhiều lợi nhuận ra đi có trạch tự của đảng cs hà thành đương cầm quyền miền vn oai hùng của hà thành nay chúng đă là thời vẩn mệnh đứng là giờ trót chúng kéo nhauvề miền bắc hà thành số phận của giặc hà thành nó sẽ chấm dứt,tất cả những người từ miền bắc di cư vào miền nam vn th́ coi như cũng là giờ chít cuối đời của người ngụi8 miền bắc vn 32 năm cai trị miền nam vn không làm ra trà má ǵ hết chỉ biết lam cai ăn bám không đủ tư cách lành đạo một vn thống nhất , kỳ ny cộng giặc hà thành chúng sẽ về tổ hà thành mà sơi chó chết ngiến răng mà sơi cho no nê thấy lể đổ là ǵ chúng sẽ ngậm trái đắng suốt đời v́ cái tội bành trướng tham lam đuổi sạch giặc hà thành về miền bắc sơi thịt chó nhé ! miền nam đồng ḷng đuổi giặc ha thành ra khỏi miền nam vn giặc miền bắc không đử tư cách làm người ở miền nam vn đả đảo đuổi chúng ra đi đả đảo bắc việt giặc 32 năm làm chủ t́nh h́nh giết hại nhân loại nhân tai miền nam vn đả đảo bắc v hà thành đả đảo ! 2/11/2007 |
| đang có giặc cộng nằm vung phá hoại trang web của chúng ta đả đảo giặc cộng nằm vùng phá hoại cộng đồng tị nạn cs bắc giặc cố t́nh đi theo gót chân tị nạn miền nam việt nam đả đảo giặc cộng ! |
| ấy tra giặc cộng chúng ăn mừng quá xá đi một đám cưới làng phải lam 6000 dan khách làng con cấp cao can bộ chưa tính nhá ! miền bắc vn khá quá xá rất dồi dào phung phú đang ca len báo đài internet đó có phải la thật hay la khoa chương không nhỉ người bắc việt láo cá bỏ mẹ hơi đâu tin chúng nó nói tào lao đúng không chí vị ! dân bắc việt chỉ biết phá hoại chứ làm ăn tṛ má ǵ được láo phét cho có ! tổ cha giặc bắc việt láo cá |
| Sau đây là nguyên văn lá thư của chúng tôi gởi Cha Lư qua tay của đăng CSVN, xin quí vị hảy đặt ḿnh dưới tâm trạng của một cán bộ cao cấp trong khi đọc lá thư nhé: Ngày 16 tháng 9, 2007 Kính gởi Linh Mục Nguyễn Văn Lư Trại tù Ba Sao, Hà Nam Ninh, Bắc Việt Nam Thưa Cha, Con hy vọng với chủ trương ḥa hợp ḥa giải của Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết và theo ánh sáng của chủ trương được tuyên bố khắp nơi này, các cán bộ cao cấp phụ trách an ninh sẽ rộng răi chuyển lá thư thăm hỏi của con qua Ủy Hội Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ, đến được tay Cha. Tại hải ngoại, nhờ các tổ chức truyền thông chuyên nghiệp quốc tế, chúng con luôn có tin tức về Cha và được biết từ Tết âm lịch Đinh Hợi đến nay, nhà nước đă cho Cha được thăm nuôi ba lần. Tạ ơn Chúa. Chúng con cũng được biết là mặc dù bị biệt giam, nhưng Chúa vẫn luôn ở bên cạnh Cha, giữ ǵn Cha được hồn an xác mạnh. Trong cảnh biệt giam hay ở xứ Mỹ giàu sang này, Chúa bên Cha hay bên con chẳng có ǵ khác nhau. Xin ngợi khen ḷng từ nhân của Chúa, và chúng con tin rằng những năm tù đày của Cha là thánh ư Thiên Chúa, để sức nặng của cây Thánh Giá mà Cha đang mang, sẽ sớm đem đến những điều tốt lành cho quê hương và dân tộc mà tất cả dân Việt Nam chúng ta hằng mơ ước. Con cũng muốn chia sẻ với Cha một niềm vui: ḷng thương mến Cha của đồng bào trong cũng như ngoài nước đă gia tăng rất nhiều. Như chuyện “tái ông thất mă”: một chuyện xui ở phía này, lại có thể là may mắn ở phía kia. Mỗi ngày h́nh ảnh gương mẫu của Cha càng xuất hiện khắp nơi trên xứ Hoa Kỳ với đầy sự ca ngợi. Những khổ đau mà Cha đang bị gánh chịu lúc này, có khi là cơ hội để tất cả mọi người hiểu được đâu phải đâu trái. V́ mỗi ngày qua, mỗi việc xảy ra có tầm vóc ảnh hưởng tới số phận Đất Nước như đều qui về một mối, là Việt Nam thân yêu ngàn đời của toàn dân chúng ta sẽ trở về với Dân Tộc và hội nhập toàn vẹn với trào lưu văn minh hiện đại của thế giới. Cũng vậy Cha chỉ cần nh́n vào tấm gương của các nhà lănh đạo tranh đấu đạo đức danh tiếng như Lech Walesa, Nelson Mandela… th́ đâu có vị lănh đạo nào lại không từng vào tù ra khám của bao chế độ độc tài. Đó là những tấm gương bất khuất đáng kính: đă vào tù để đổi lấy tương lai sáng lạng cho đất nước. Con vẩn nhớ những lời Cha thường tâm sự với con…nên Cha chỉ buộc ḷng hành đông như vậy một cách bất khả kháng. V́ rằng ư nguyện của Cha lúc nào cũng chỉ xin dất nước b́nh an, xả hội công bằng, để Cha có thể trở về vai tṛ b́nh thường của một linh mục nhỏ bé, dể phụng sự Chúa, giáo dân cùng những người nghèo khổ. Một số bạn bè trong nước cho con biết, ngoài một số vấn đề gai gốc, c̣n b́nh thường th́ các cán bộ, nhất là cán bộ cấp thấp, đă trở nên nhả nhặn và tỏ ra muốn làm ḥa với người dân. Theo các bạn con, sở dĩ có hiện tượng này, v́ một số cán bộ biết nh́n xa thấy rộng luôn tin rằng bài học Đông Âu sớm muộn ǵ cũng sẽ trở thành một vết dầu loan, như một trào lưu không thể đảo ngược được. Con biết Cha dư hiểu điều này, nhưng sức mạnh của hy vọng khiến con thật vui để chia xẻ với Cha như vậy. Tại Hải ngoại, chúng con ở nơi này nơi kia luôn nghi˜ đến, làm lễ cầu nguyện cho Cha và đất nước. Phần con luôn cầu nguyện để Chúa đánh động và cải hóa những người không có ḷng nhân, để họ biết rằng: “Hạnh phúc không chỉ là tiền bạc mà c̣n là sự b́nh an trong tâm hồn và t́nh yêu thương mọi người xung quanh”. Con cũng ao ước Chúa soi sáng để họ thấy rằng, đời sống không chỉ là ở đời này mà c̣n là đời sau; vả lại tiếng xấu muôn đời sau khi ḿnh nằm xuống cũng là mối nhục, khiến ḿnh không thể thanh thản an vui và ngước mặt hănh diện nh́n con cháu, gịng họ, và người đời cho dù ḿnh đang có danh vọng, tước vị, tiền rừng bạc biển, phải không Cha? Được tin Ủy Hội Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ quyết định sẽ xin phép nhà nước Việt Nam để đến thăm Cha tại trại tù Ba Sao. Một vị bác sĩ muốn được gởi biếu Cha một số thuốc thông thường mà chắc chắn Cha sẽ phải cần trong những ngày tù đày. (Thật ra vị đó muốn gởi nhiều hơn, nhưng con sợ làm công kềnh hành lư của các Vị Uỷ Viên, nên con chỉ xin lấy một số thuốc thực dụng thôi ) .Chúng con thật ao ước gói thuốc này, tuy không nhiều giá trị tiền bạc, nhưng thật vô cùng cần thiết trong hoàn cảnh của Cha, sẽ đến được tay Cha. Chúng con luôn nhớ câu Cha dặn: “Xin hy sinh cầu nguyện cho nhau”. Thưa Cha, chúng con đang và luôn hy sinh cùng Cha cầu nguyện cho quê hương, đồng bào, và dân tộc. Chúc Cha luôn khoẻ và sớm về với các giáo dân thương yêu của Cha tại Nguyệt Biều, An Truyền và khắp nơi trong ngày vui hội ngộ trước mắt với toàn thể dân chúng trong nước cũng như ở hải ngoại. Con thương kính chào Cha, Ngô Thị Hiền Trân trọng kính báo, Ngô Thị Hiền UBTDTG/VN P.O.Box 342111 Bethesda, MD 20827 (301)365-2489 Fax (301)365-5961 ngothihien@gmail. com WWW.tudotongiao. org |
| "chống Đảng cứu Nước" Nguyễn Công Bằng Trong giai đoạn 1954-1975, đảng Lao động Việt Nam (CSVN) đă phát động cuộc "kháng chiến chống Mỹ cứu nước" để làm sức mạnh xâm lăng miền Nam. Khẩu hiệu chiến lược này đă làm bùng dậy ư chí đ̣i độc lập của dân tộc, trở thành yếu tố chính yếu dẫn đến chiến thắng quân sự của Cộng sản vào năm 1975. Với bối cảnh đất nước đầy bất công, tham nhũng và khủng hoảng hiện nay, thực tế cho thấy rằng nhân dân Việt Nam bây giờ đă đồng loạt "chống Đảng cứu Nước" với những h́nh thức khác nhau. Nhân Dân đă chống Đảng để cứu nước bằng thái độ bất măn công khai, bằng sự bất cộng tác một cách kín đáo, bằng những hành động tố cáo độc tài, thối nát, bất công, và bằng các nỗ lực đấu tranh đ̣i nhân quyền, đ̣i công lư, đ̣i tự do. Đảng ở đây là đảng Cộng sản Việt Nam, tổ chức đang nắm toàn bộ quyền lực lănh đạo và cũng đang là cội nguồn của những sai lầm nghiêm trọng trong các chính sách quản lư đất nước. Hầu hết nhân dân Việt Nam và thành phần đảng viên CS phản tỉnh đă công khai chỉ trích sự lănh đạo thiếu hiệu quả, và trong nhiều trường hợp là hoàn toàn sai lầm, của đảng CSVN. Nhân dân cũng đă công khai tố cáo t́nh trạng tham nhũng và lạm dụng quyền thế mỗi ngày một trầm trọng hơn của nhiều cán bộ, cơ quan Nhà Nước. Trong chiều hướng này, vấn đề công khai đ̣i xoá bỏ quyền lănh đạo độc tôn của đảng CSVN sẽ bộc phát trong một thời gian không xa, nếu như đảng CSVN vẫn tiếp tục ù ĺ, bảo thủ, cho dù đảng cầm quyền có ra sức trù dập những nỗ lực đối lập. "chống Đảng cứu Nước" không phải là chống lại Nhà Nước hay Tổ Quốc. Đảng CSVN chỉ là một tổ chức chính trị, một thành phần xă hội chưa đầy 5% dân số quốc gia. Lịch sử mai hậu có thể nh́n nhận rằng đảng CSVN có công phần nào trong cuộc kháng chiến chống thực dân và đế quốc, nhưng tất nhiên không phải chỉ có riêng đảng CSVN có công, và không phải v́ một phần "công lao" đó mà đảng CSVN mặc nhiên được quyền tự xem ḿnh là Nhà Nước hay Tổ Quốc. Nhà Nước phải đúng là Nhà Nước Của Dân, Do Dân và V́ Dân. Tổ Quốc là lănh thổ, là vận mệnh quốc gia, là hồn thiêng sông núi, và là sự liên hệ với sinh mệnh của Nhân Dân. Đảng CSVN đă xem thường Nhân Dân và anh linh tiền nhân khi tự xem ḿnh là Nhà Nước và Tổ Quốc. "chống Đảng Cứu Nước" là chống lại sự độc tài, bảo thủ, và tham lam của đảng Cộng sản Việt Nam. Thái độ này khẳng định rằng Nhân Dân Việt Nam không chấp nhận đảng CSVN được độc quyền làm chủ đất nước; được làm giàu bất chính trên mồ hôi, nước mắt và xương máu của nhân dân; và được quyền tiếp tục đứng trên luật pháp. Để giải quyết các vấn đề nghiêm trọng của đất nước do cơ chế độc tài chính trị gây ra, con đường duy nhất là dân chủ hoá xă hội, và xây dựng một chính quyền dân chủ đa đảng. Chỉ với một cơ chế tam quyền phân lập th́ bộ mày chính phủ mới có khả năng vận hành và kiểm soát lẫn nhau một cách hữu hiệu. Với điều kiện đó, các vấn nạn của nước ta mới có cơ hội giải quyết một cách rốt ráo. Dân chủ hoá xă hội không có nghĩa là xoá đi sự ổn định xă hội. Trong một xă hội đa nguyên pháp trị và một chính phủ dân chủ đa đảng, sự tự do trong ư thức và luật pháp sẽ ngăn ngừa và loại trừ các khuynh hướng lạm dụng dân chủ để phá hoại đất nước. Bản Hiến Pháp mới và các luật pháp mới trong thời gian tới sẽ đóng vai tṛ chỉ đạo và chế tài, để xă hội nước ta mai này được ổn định, hài hoà và tiến bộ thực sự. Sau hơn 30 năm kể từ ngày chiến tranh bom đạn chấm dứt, một số thành phần dân tộc vẫn c̣n hiềm khích lẫn nhau, nặng nề nhất là thái độ của đảng cầm quyền đối với những tổ chức đối lập. Điều này gây thêm sự mâu thuẫn trong ḷng dân tộc và đă là một cản trở lớn cho tiến tŕnh hoà giải và đoàn kết. Sự hiềm khích đó đồng thời cũng là yếu tố gây trở ngại cho công cuộc phát triển đất nước trong suốt thời gian qua. Trong công cuộc đấu tranh v́ dân chủ và phát triển ngày nay, chúng ta không khích động hận thù và bạo lực. Tuy nhiên, thiện chí đó không thể được quan niệm một cách đơn giản là chỉ chờ đợi đảng CSVN đổi mới nhiều hơn. Ngược lại, các tổ chức đấu tranh vẫn cần phải tiếp tục tạo áp lực bằng mọi cách để buộc đảng CSVN phải nhượng bộ một cách cụ thể. Nhân Dân đă, đang và sẽ từng bước đứng lên chống lại Đảng để cứu nước, cũng có nghĩa là cứu lấy chính gia đ́nh cùng các thế hệ con cháu trong tương lai. Đồng thời những người tiến bộ trong đảng CSVN cần phải đấu tranh quyết liệt hơn, phải thúc đẩy Đảng CS nhanh chóng đổi mới thực sự để cứu lấy Đất Nước, và cũng là cứu Đảng, nếu như vẫn muốn Đảng tồn tại. Các tổ chức đấu tranh dân chủ ôn hoà đều không chủ trương lật đổ Nhà Nước Việt Nam bằng bạo lực và trả thù cán bộ, đảng viên Cộng sản khi thành công. Mục đích dân chủ hoá Việt Nam đều nhằm chấm dứt t́nh trạng độc tài toàn trị hiện nay và xây dựng một chính thể dân chủ đa đảng. Trong đó, nếu chứng tỏ được thiện chí và được nhân dân chấp nhận như một chính đảng trong cơ chế chính quyền mới, chắc chắn là Hiến Pháp và luật pháp mới sẽ bảo đảm sự tồn tại hợp pháp của đảng CSVN trong tương lai. "Chống Đảng Cứu Nước" là con đường đúng đắn và hữu hiệu nhất để giải quyết các vấn nạn của nước ta, cho đến khi thành phần lănh đạo đảng CSVN thực sự đổi mới và trả lại quyền lănh đạo đất nước cho Nhân Dân. Ngày nào đảng CSVN c̣n độc tài, bảo thủ và thối nát, th́ ngày đó nhân dân sẽ tiếp tục chống Đảng để cứu Nước./. |
| việt nam là thành phố địa ngục chân chính 100% rồi lừa đạo cũng là chân chính đáng sở tại việt nam nếu không lừa không cướp th́ lấy đâu ra tiền mà ăn đu đ̣i dâm dục với cái chế đổ ma lanh hiển thời đời sống ở vn chủ yếu là lừa đạo làm điều lành để che mắt thánh mà thôi ôi tra chúng tranh dần miếng ăn bỏ cả luôn mạng sống và tiếng tâm cha giết vợ giết chồng cán bộ đồng đổi âm mưu cố hại cố sát với nhau để cho có thế đứng làm tiền dể dàng hơn công an một mặt bắt con buôn một mặt thu gom tài sản do chúng bắt được đủ mọi cách làm tiền chạy tội v́ đời cs không c̣n bao lâu nữa sẽ hết tḥi8 làm tiền nen chúng nó vơ vét cẩn kè không buôn tha con ma nao nếu lọt vào tầm mắt của giặc cộng ! bên công an th́ binh con buôn , bên th́ đứng vào vị trí chung thanh với lănh đạo cứ bắt mỗi lần bắt vất ra khối khối tiền giặc cộng chúng mùa con buôn mắc bảy giặc nhà tiền hết tặc mang vào tù con buôn buôn bị đái dầm vào lúc bang ngày híc híc coi ai chết cuối cùng rồi sẽ ra sao làm tiền cho cán bộ bồi dưỡng , nếu lổ tẩy th́ hi sinh tên nào đó lănh án hưởng thỏ thế là xoong việc hoàn tất no nê , nhu8 mẹ con lê thị b́nh lừa hàng trăm tỷ đồng do đâu mà ra cán bộ bao che ma ra c̣n ǵ đúng không khí giả à ! đó là nhà nước lănh đạo giút cho đấy ! người mất th́ cố mà chịu đựng đi nhá ! mẹ con chúng đi đến đảo quốc hồng kông rồi ! được cấp cao cán bổ thành che chở đấy nhá ! c̣n tiếp diễn tại các thanh phố địa ngục vn nữa nha ! tên tuổi được thây đổi hết toàn bổ với cái lĩnh truy nả của giặc cộng hương vị th́ c̣n người th́ biến mắt tiêu rồi muôn năm lừa đạo thành phố địa ngục |
| đảng csvn nên câm mổ lại cho dân đứng lên làm chủ t́nh h́nh tại quê nhà đảng csvn sẽ là người đứng đầu hại dân tọc vn 32 năm khổ sai đường lối học tập của đảng đi theo con đường lenin và hochiminh là sai lầm tô lớn với tổ quốc vn không thể chờ thêm thời gian những ǵ mà đcsvn nói thêm hăy chấm dứt chế đổ ngu xi của đcsvn càng sớm càng tốt cho nhân dân được quyền tự do chân chính ! đảng csvn sẽ là lạc hậu không c̣n thuốc nào để đều trị đảng csvn nữa, đảng csvn vô điều kiển nhường luật lành đạo lại cho nhân dân tại việt nam ! một tổ quốc vn 32 năm thống nhứt hai miền nam bắc thoi6' nát c̣n ǵ là lănh đạo MA chuyêm lừa bịt pho trương lổ tẩy cái 'mặt thật của chế đổ gian manh ấy chính là đảng trường làng vô hiểu hoá không thể chấp nhận chế đổ csvn trường làng nữa không thể chấp nhận được những hành động sai trái của đảng cs thêm và cũng đừng nên sửa sai valuật sai thêm quá mức trầm trọng cái sai của chế đổ đọc tài ngu xi phải nói là đảng cs cố t́nh giết hại đồng bào hai miền dân tọc vn nói chung nếu đcsvnkhông đầu hàng vô điều kiển th́ coi như phá tan cuộc chống lời kiêu gỏi ai thắng ai thua th́ sẽ rơ ràng trong nay mai nếu đảng csvn thi hành tốt việc yêu cầu của dân th́ dân sẽ khoan hồng cho đảng csvn về huu làm ruộng nếu đcsvn cố t́nh ngoan cố chống lại đồng bào vn th́ coi như sẽ nhận cái tội lội cho con chau đcsvn không khác ǵ diệt chủng tọc như tay đcs làm nên yêu cầu đảng cs vn đầu hàng vô điều kiển trước quần chúng nhân dân vn sẽ được khoan hồng làm người tốt việc tốt và tất cả t́a sản của đcsvn vơ vét được đều được dữ kín hưởng lợi vo đcs được và được phét sử dủng số tiền vàng mà đảng cs vơ vét được, nếu đảng csvn cố t́nh ngoan chống lại đồng bào th́ coi như tài sản lănh tính mạng đều được sự lư của dân gian địa ngục vn đó là do đcsvn tạo thành chào đoàn kết và buôn tay siết trạch của chế đổ cs @@@@@@ Việt Nam tự do Muôn nam đcsvn chết dịch chết dịch cs vô điều kiển chết dịch chết dịch @@@@@@@@@@@@ Dân Gian Việt Nam muôn Năm Muôn Năm @@@@@@@@@@@@@@ |
| việt nam là một tổ quốc dân gian địa ngục chân chính tiền th́ có vào chứ không bao giờ suốt ra đồng tiền của việt nam là đồng tiền âm phủ không thể nh́n được ánh sáng của bên ngoài mà việt nam th́ sài tiền của các nước khác vô tư rất thích làm tiền của tư bản có giá trị cao và quư giá , c̣n việt nam là đồng tiền chỉ dùng cho tổ âm địa ngục mà thôi thế mà dân gian tổ quốc không thẻ nh́n nhận được và phân chia tại sao và tại sao đồng tiền vn hèn nhát của chế đổ csvn có phải dân chính thức làm nô lệ cho csvn không ???????????????????????????hay là csvn chỉ sống tạm hoài ngàn năm luôn là kẻ cs bị lệ thuộc đầm áp cướp bót của dân và cộng đồng thế giới cs là kẻ luôn ăn bám lợi dụng quyền thế chấn lột của loài người csvn là một kẻ ngu xi thiếu trách nhiệm lănh đạo và không hiệu biết về thành phần xă hội, csvn chỉ biết đánh giặc ăn vủn tham ô chấn lột to mỏ pho chương csvn là một kẻ tiểu nhân chan chính pho trương cs là kẻ đồi bải, cs là một cướp chấn lột , không thể chấp nhận là cs là mốt nhân vật lănh đạo tốt cho dân tọc vn chính cs là kẻ cướp là mafia , là một tổ chức có vũ khí , và kẻ hảm hại dân tọc là cs ngu dốt ! đồng bào vn nói chung không thẻ chấp nhận có hai chữ cs ở tổ quốc vn ĐẢ ĐẢO CSVN ĐẢ ĐẢO ! ĐẢ ĐẢO ! ĐẢ ĐẢO ! VIỆT NAM TỰ DO KHÔNG CS LÀ MUÔN NĂM TỰ DO CHÂN CHÍNH ĐI VÀO CUỘC DIỆT CHỦNG CS DIỆT CHỦNG CS 4/11/2007 ' ĐẢ ĐẢO CS VN ĐẢ ĐẢO |
| Phương Nam trả lời Việt Nam – Sydney Radio – Australia Hỏi: Xin kính chào kỹ sư Phương Nam - Đỗ Nam Hải. Tôi là Bảo Khánh của Việt Nam Sydney Radio – Australia, xin được hỏi: kỹ sư đánh giá thế nào về phong trào đấu tranh giành lại tự do, dân chủ cho Việt Nam trong năm 2006 và 10 tháng đầu năm 2007 vừa qua? Trả lời: Vâng, xin kính chào chị Bảo Khánh, xin kính chào quư thính giả của Việt Nam – Sydney – Radio. Tôi là Phương Nam - Đỗ Nam Hải, đang phát biểu từ thành phố Sài G̣n - Việt Nam. Trước hết, cho phép tôi được cảm ơn chị và Việt Nam – Sydney – Radio đă cho tôi cơ hội được tŕnh bày ư kiến của ḿnh hôm nay. Về câu hỏi trên của chị, tôi xin được trả lời như sau: việc đánh giá về phong trào dân chủ Việt Nam trong gần 2 năm qua là một công việc đ̣i hỏi nhiều thời gian, công sức và trí tuệ của nhiều người, và điều này cũng là một công việc rất quan trọng và rất cần làm. Bởi v́, thời gian qua là giai đoạn rất đặc biệt, nó đánh dấu 1 bước ngoặt lớn, 1 bước chuyển ḿnh rất đáng phấn khởi và tự hào trước những nỗ lực của đồng bào ta ở cả trong và ngoài nước cùng bạn bè quốc tế tiến bộ, đối với công cuộc đấu tranh giành lại tự do, dân chủ cho dân tộc Việt Nam. Theo tôi, đặc điểm nổi bật nhất, khái quát nhất của phong trào dân chủ Việt Nam trong gần 2 năm qua là: những thắng lợi đă giành được là căn bản; c̣n những điểm khiếm khuyết, chưa làm được cũng đă xuất hiện, nhưng nó chỉ làm tạm thời, không căn bản và hoàn toàn có thể khắc phục được. Những thắng lợi cụ thể mà phong trào đă giành được là: 1) Đường lối đấu tranh đúng đắn đă được xác định. Cụ thể hơn là các tiêu chí cần thiết, căn bản nhất của phong trào đă được xác định một cách rất rơ ràng và dứt khoát, mà bản Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006 đă nêu ra được phần lớn (Tuyên ngôn 8406). Đó là: - Mục tiêu đấu tranh là để thay thế cho được một cách triệt để từ thể chế chính trị nhất nguyên, độc đảng, phản dân chủ và phản dân tộc hiện nay sang thể chế chính trị đa nguyên, đa đảng và pháp trị tiến bộ trong tương lai. - Phương pháp đấu tranh là hoà b́nh, bất bạo động. - Lực lượng đấu tranh chủ yếu là tuyệt đại bộ phận dân tộc Việt Nam. Bao gồm các tầng lớp: trí thức, công nhân, nông dân, học sinh, sinh viên, viên chức, doanh nhân, tiểu thương, v.v… Họ đă và đang bị áp bức bởi bộ máy chuyên chính vô sản. Đồng thời, tranh thủ tối đa sự ủng hộ của thế giới dân chủ. Đó là sự kết hợp chặt chẽ giữa sức mạnh của dân tộc với sức mạnh của thời đại. - Động lực của cuộc đấu tranh là tầng lớp trí thức tiến bộ - Những người không chịu thờ ơ, vô cảm trước những nỗi đau của đồng loại để chỉ chăm chắm lo cho “bộ cánh” của ḿnh. - Đối tượng đấu tranh là các thế lực bảo thủ nắm thực quyền trong Đảng cộng sản Việt Nam và những kẻ lươn lẹo, bấu xấu, ăn theo, nói leo hiện nay. Chính họ chứ không phải là cái ǵ khác đă và đang t́m cách câu giờ, ḥng cố t́nh duy tŕ chế độ độc đảng để kéo dài thời gian tận hưởng những đặc quyền, đặc lợi cho bản thân và gia đ́nh họ. Cũng v́ lẽ đó, họ sẵn sàng chà đạp lên quyền lợi của đất nước, của dân tộc; bất chấp sự tụt hậu và suy vong của cả giống ṇi. - Ư nghĩa của cuộc đấu tranh là chính nghĩa sẽ thắng phi nghĩa; cái mới, cái tiến bộ nhất định phải thắng cái cũ, cái lạc hậu, phản động. 2) Thắng lợi căn bản thứ 2 là: phong trào dân chủ Việt Nam đă tạo được sự đoàn kết, liên minh, liên kết của đông đảo đồng bào ta ở cả trong và ngoài nước; cùng với sự ủng hộ của bạn bè quốc tế một cách hết sức mạnh mẽ, kịp thời và có hiệu quả như trong thời gian qua. Theo tôi, thắng lợi thứ 2 này là hệ quả tất yếu của thắng lợi thứ nhất, khi mà phong trào đă xác định được một đường lối đấu tranh đúng đắn. Nếu không, nhất định phong trào sẽ không thể nhận được sự ủng hộ lớn như vậy. Những điều này, các thế lực bảo thủ trong Đảng cộng sản Việt Nam rất lo sợ. Chính v́ vậy mà trong những tháng đầu năm 2007 vừa qua, họ đă ra lệnh cho bộ máy chuyên chính vô sản Việt Nam thẳng tay đàn áp những người dân chủ trên khắp mọi miền đất nước, như chúng ta đă biết. Nhất là tại 3 thành phố lớn là Hà Nội, Huế, Sài G̣n. Đây rơ ràng là sản phẩm tổng hợp của thế yếu, thế bị động, phi nghĩa, cộng với sự ngoan ngoăn vâng lời quan thầy Bắc Kinh,… của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Song họ đă thất bại: cho dù bị đàn áp khốc liệt, cho dù lực lượng dân chủ có bị tổn thất nhưng phong trào dân chủ Việt Nam vẫn không v́ vậy mà lùi bước. Ngược lại, nó vẫn đang vững vàng tiến lên phía trước! 3) Thắng lợi quan trọng thứ 3 mà phong trào dân chủ Việt Nam là đă góp phần quan trọng xua tan dần được nỗi sợ hăi trong nhiều người dân Việt Nam, do nhà cầm quyền đă “dày công vun đắp” suốt bao năm qua. Bởi v́ những người dân chủ tin tưởng một cách mănh liệt rằng: họ đang theo đuổi một sự nghiệp chính nghĩa. Sự nghiệp ấy đă, đang và sẽ ngày càng được đại bộ phận dân tộc ủng hộ. C̣n cái gọi là sự “ổn định chính trị” ở Việt Nam hiện nay, mà bộ máy tuyên truyền trong nước vẫn luôn rêu rao, xét về thực chất chỉ là sự “ổn định” của một bộ máy luôn luôn dùng bạo lực, nhà tù, sự lừa mỵ nhân dân và sự ăn mày quá khứ để làm cơ sở tồn tại. Mà cái “quá khứ hào hùng” ấy th́ rất cần thiết phải được nhận thức lại một cách khoa học, trung thực cả về mặt bản chất cùng nguyên nhân sinh ra nó, trên cơ sở tôn trọng các sự kiện lịch sử khách quan. Chính v́ đă thắng được nỗi sợ hăi và ư thức được quyền lợi cùng trách nhiệm công dân của ḿnh, nên lần đầu tiên trong lịch sử đấu tranh dân chủ hiện đại, phong trào đă xuất hiện được Khối 8406 (được lập ra sau khi công bố bản Tuyên ngôn 8406 tại Việt Nam, vào ngày 8/4/2006), với lúc đầu là hàng trăm rồi sau đó là hàng ngàn, hàng chục ngàn người cùng công khai kư tên tham gia. Việc các tờ báo, hội đoàn, đảng phái,… ra đời sau đó là hệ quả tất yếu của bước đột phá quan trọng này. Bước đột phá ấy lại là sự kế thừa những thành quả dân chủ đă đạt được của biết bao những con người Việt Nam đă dũng cảm, hy sinh đi trước. Lối suy nghĩ cũ là đi “xin tự do” từ phía nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đă được xua tan, để thay thế bằng tư duy mới: rằng các ông đă ngang nhiên tước đoạt những quyền tự do của dân tộc chúng tôi th́ chính các ông là những kẻ có tội! C̣n chúng tôi - Những người quyết tâm giành lấy những quyền tự do thiêng liêng ấy, cho dù phải hy sinh cả ḍng máu của ḿnh th́ chúng tôi là những người yêu nước! Chân lư thực ra chỉ đơn giản là vậy. Tuy nhiên, phong trào dân chủ Việt Nam trong thời gian qua cũng đă bộc lộ những mặt yếu kém, khiếm khuyết. Điều này cũng là chuyện rất b́nh thường như của bất cứ phong trào nào từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây. Nó có nguyên nhân cả về mặt chủ quan, xuất phát từ trong nội bộ phong trào và những nguyên nhân khách quan, do sự đàn áp, đánh phá khốc liệt và sự cố t́nh gây hiểu lầm, chia rẽ phong trào của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Nhưng như trên tôi đă có dịp tŕnh bày: những thắng lợi đă giành được mới là căn bản. C̣n những điểm khiếm khuyết, chưa làm được cũng đă xuất hiện, nhưng nó chỉ là tạm thời, không căn bản và hoàn toàn có thể khắc phục được trong thực tiễn đấu tranh. Gần đây có những ư kiến nhận xét rằng: “phong trào dân chủ Việt Nam đă thất bại”. Nhưng theo tôi, đó là sự nhận xét chủ quan, vội vàng, phiến diện và không thực tế. Sẽ không có ǵ đáng ngạc nhiên, nếu như đấy là nhận xét của những kẻ làm việc cho bộ máy chuyên chính vô sản Việt Nam. Chúng xuất hiện nhan nhản trên các phương tiện thông tin đại chúng trong nước, hoặc chúng giả danh dân chủ để len lỏi vào các diễn đàn Internet. Họ “ăn cơm Chúa” th́ lẽ dỹ nhiên là họ phải “múa tối ngày” thôi! Nhưng sẽ thật là đáng tiếc nếu như đấy lại là quan điểm của những người vốn đă từng có những đóng góp tích cực cho phong trào dân chủ Việt Nam. Theo tôi, nếu như họ chỉ dừng lại ở mức độ phản biện, trên tinh thần xây dựng cho phong trào th́ đấy sẽ là sự cộng thêm một đóng góp tích cực nữa cho đất nước, cho dân tộc của họ. Nhưng nếu đấy lại là một động thái để mong chứng tỏ với nhà cầm quyền rằng: Không phải tôi đâu, tôi hoàn toàn “vô can” trong những chuyện ra tuyên ngôn, tuyên bố, ra báo, lập hội, lập đảng,… vừa qua th́ sai lầm của họ là ở chỗ: thay v́ lên án nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vi phạm nhân quyền, th́ họ lại quay sang chỉ trích một cách ngạo mạn, trịch thượng những người đang quyết dấn thân cho nền dân chủ Việt Nam. Rằng đó là “sự non nớt, manh động, thách thức chính quyền,…” (?!). Bằng cách đó, họ đang đi dần vào con đường phản bội lại phong trào dân chủ và có tội với những người c̣n đang trong lao tù cộng sản sau đợt đàn áp vừa qua. Nhưng dư luận th́ lại tỉnh táo và sáng suốt hơn họ tưởng: theo tôi, đây chính là con đường ngắn nhất để họ tự đánh mất uy tín của ḿnh! Mặt khác, dư luận c̣n có một kênh thông tin bất ngờ nữa, mà cần phải có thêm thời gian th́ sẽ được làm rơ. Đó là kênh thông tin từ phía những người công an hiện đang làm công việc theo dơi, thẩm vấn, hỏi cung các nhà đấu tranh dân chủ. Tôi tin rằng: v́ nhiệm vụ cấp trên giao th́ lẽ đương nhiên những người công an ấy phải làm công việc trấn áp dân chủ. Nhưng trong thâm tâm, họ phân biệt được rất rơ ai là người can đảm, c̣n ai là kẻ hèn nhát. Ai là người luôn chỉ nghĩ đến cái chung, c̣n ai là người luôn muốn lồng cái chung với cái riêng; thậm chí chỉ v́ cái riêng. Sẽ chẳng cái ǵ là có thể giấu được măi măi! Hôm nay đây, từ diễn đàn này, tôi xin được bày tỏ từ đáy ḷng ḿnh sự mong muốn: tôi luôn luôn trân trọng những đóng góp tích cực của các anh em cho phong trào dân chủ Việt Nam trước đây. Nhưng sẽ là sự trân trọng hơn nữa nếu như các anh em nhận thức lại quan điểm tiêu cực trên của ḿnh, để sau đó vẫn tiếp tục có những đóng góp tích cực cho phong trào dân chủ Việt Nam. Tôi tin tưởng rằng: chặng đường đấu tranh trước mặt c̣n nhiều cam go. Nó đ̣i hỏi sự nỗ lực, hy sinh, dấn thân hơn nữa của mọi cá nhân, tổ chức, hội đoàn, đảng phái,… Nhưng cuộc đấu tranh giành lại tự do, dân chủ cho dân tộc Việt Nam nhất định sẽ thắng lợi trọn vẹn! Chúng ta có sự ủng hộ ngày càng cao của đại bộ phận dân tộc và của thế giới tiến bộ hôm nay. Chúng ta có chính nghĩa và chúng ta có một đường lối đấu tranh đúng đắn. Chính v́ những lẽ đó, chúng ta lạc quan nh́n về tương lai tươi sáng của một nước Việt Nam mới. Một nước Việt Nam với nền dân chủ đa nguyên, đa đảng và pháp trị. Trong đó có sự chung tay xây đắp của mọi người con dân Việt, dù họ đang sống ở trong hay ngoài nước. Phương Nam. Sài G̣n ngày 17/10/2007. |
| thông tin mạnh nhất của csvn là bảo hay lụt dể làm giàu nhất cho csvn con thong tin riêng về về xă hội vn th́ không mấy ai quan tam6 nhiều v́ không có thu nhập riêng cho đang csvn lai rai chết được dùng chiu bài ăn mài xin xỏ khéo trí lả ǵ chiu bai của csvn , diệt chủng đọc ác của csvn c̣n đều ǵ làm giàu cho csvn Nữa không ! đề nghị cộng đồng thế giới đừng nên quan tâm nhiều đường lối tiên truyền pho chương của csvn làu giầu bằng mọi cách , csvn lănh đạo nhà nước th́ nhà nước đủ thẩm quyyên giải quyết cho đồng bào vn , đừng nên kiêu gọi pho to thong tin cho lớn để làm giầu cán bộ đảng csvn ok , nếu ai có thân nhân hoặc muốn giút đồng bào vn th́ chúng ta cân trực tiếp cứu trợ cho những ai trong nước đang lâm nạn trực tiếp chứ đừng chao cho đcsvn th́ chúng đem số tiền ngu đi lai rai th́ hao osức chúng ta mà thôi cho chúng biết lể đổ v́ dân v́ nước chúng chiêm xin xỏ th́ đổ thừa cho cộng đồng thế gioi8' hay sao , không chúng ta nên từ nay cần phải cho csvn chịu trách nhiệm đối phó với đồng bào vn là sao |
| Hội luận Trong–Ngoài về quyền tự do bày tỏ ư kiến tại Việt Nam (phần 1) 2007.11.06 Việt Hùng, phóng viên đài RFA Nói về quyền tự do phát biểu ư kiến tại Việt Nam, mời quí vị theo dơi cuộc Hội luận chính trị trong-ngoài nước do Việt Hùng điều hợp. Khách mời từ Việt Nam là bà Trần Thị Lệ, thân mẫu Luật sư Lê Thị Công Nhân, khách mời thứ hai từ Hoa Kỳ là bà Jane Đỗ Bùi, đại diện Hội Phụ Nữ v́ Nhân Quyền Việt Nam. · Bấm vào đây để nghe cuộc hội luận này · Tải xuống để nghe Việt Hùng: Gần như đă trở thành thông lệ, thời gian qua báo chí tại Việt Nam đă có một số bài viết đả phá tên tuổi của các nhà bất đồng chính kiến, các tù nhân chính trị hay những vị lănh đạo tinh thần Tôn giáo. Câu hỏi đầu tiên chúng tôi xin được đặt ra với bà Trần Thị Lệ, nguyên do nào mà bà lại quyết định dùng quyền tự do bày tỏ ư kiến của bà tại Việt Nam để phản bác bài báo: Lại một kiểu Đâm bị thóc, chọc bị gạo, đăng trên tờ An Ninh Thế Giới? Bà Trần Thị Lệ: Vâng tôi xin trả lời câu hỏi của anh, đối với những người bất đồng chính kiến khi họ bị bắt hay bị xử tù th́ báo chí ở Việt Nam hầu như hàng loạt đưa tin với những luận điệu nói xấu, bôi bác những người đấu tranh hoạt động cho dân chủ. Riêng với trường hợp Lê Thị Công Nhân qua bài báo 'Đâm bị thóc chọc bị gạo' th́ ông Nguyễn Như Phong tường tŕnh lại chuyến đi của Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ trong đó ông ta có viết rất nhiều điều liên quan đến trường hợp Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài. Hai người này thường được viết cùng với nhau v́ cùng chung một vụ án, mộ ngày xử... Trong bài đó có rất nhiều chi tiết mà ông Nguyễn Như Phong viết sai lệch đưa ra những luận điệu nói tôi và Vũ Minh Khánh (vợ luật sư Nguyễn Văn Đài) nói không đúng và nói xấu nhà nước Việt Nam với phái đoàn này. Những điều ông Như Phong nói đó là hoàn toàn không có nên tôi quyết định phải viết bài để phản bác lại, bởi v́ báo chí của nhà nước Việt Nam phát hành trên toàn quốc và nhiều nơi có nhiều người Việt cư ngụ cho nên tôi thấy với những luận điệu xuyên tạc như vậy họ cố t́nh hạ uy tín và nhân phẩm của chúng tôi cho nên tôi phải viết bài phản bác đó để gửi cho ông Nguyễn Như Phong và những người có liên quan như ông Hữu Ước, Tổng biên tập phải chịu trách nhiệm về những bài báo đă đưa lên báo cũng như gửi cho ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người tiếp phái đoàn Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ này. Tôi cũng gửi cho Ủy ban này và những người quan tâm... Việt Hùng: Thế đó là quan điểm của bà Trần Thị Lệ từ Việt Nam. Thưa bà Jane Đỗ Bùi, từ bên ngoài bà có chia sẻ những điều mà bà Trần Thị Lệ vừa tŕnh bày hay không? Bà Jane Đỗ Bùi: Qua những tŕnh bày của bà Trần Thị Lệ th́ tôi hoàn đồng ư v́ tôi cũng theo dơi rất chặt chẽ t́nh h́nh ở trong nước. Đối với hiện t́nh những người đấu tranh cho dân chủ ở trong nước tôi có thêm một nhận xét về bài báo (Đâm bị thóc chọc bị gạo này) không những bôi xấu, nhục mạ những người dân chủ ở trong nước mà bài báo này c̣n bêu xấu Ủy ban Tự Do Tôn giáo Hoa Kỳ này khi bài báo cho rằng đây là âm mưu của Ủy ban nhằm chống phá nhà nước và đất nước Việt Nam. Ủy ban Tự do Tôn giáo này không chỉ đi đến nước Việt Nam, trách nhiệm của họ là đi đến tất cả các nước trên thế giới để vận động cho tự do, vận động cho nhân quyền và tự do tôn giáo. Đối với chính phủ Việt Nam họ coi những vận động cho sự yêu chuộng tự do, tự do tôn giáo này là âm mưu phá hoại đất nước tức là chống lại đảng Cộng sản Việt Nam, tôi chắc chắn là đảng Cộng sản Việt Nam không hề có thiện chí với Uỷ ban này cho nên họ đánh phá cả Ủy ban này trên báo chí. Việt Hùng: Liệu bà có quá gay gắt hay không khi cho rằng chính phủ Việt Nam "đánh phá" trong khi chính phủ Việt Nam đă đồng ư cho phái đoàn Ủy ban Hoa Kỳ về Tự do Tôn Giáo Quốc tế đến Việt Nam và thậm chí đồng ư cho phái đoàn vào gặp luật sư Nguyễn Văn Đài và luật sư Lê Thị Công Nhân... Bà Jane Đỗ Bùi: Đây là những nhận định của cá nhân tôi, Ủy ban này được nhà nước Việt Nam cho vào gặp Luật sư Lê Thị Công Nhân và Luật sư Nguyễn Văn Đài, thăm Ḥa thượng Thích Quảng Độ và một sồ nhà dân chủ khác, theo tôi đây là một ư đồ như trong bài phản bác của bà Trần Thị Lệ là nhà nước Việt Nam v́ một ư đồ nào đó nên họ đành phải vuốt mặt chấp nhận cho Uỷ ban Tôn giáo thực hiện những điều này tại Việt Nam. Bà Trần Thị Lệ: Vâng, đúng như bà Jane Đỗ Bùi vừa tŕnh bày thêm cái nh́n về bài viết này không chỉ nhục mạ những người đấu tranh dân chủ cũng như thân nhân của họ. Ư của bài đó nếu đọc th́ tôi cũng có suy nghĩ như bà Jena Đỗ Bùi vừa tŕnh bày có nghĩa là họ muốn đánh luôn cả Ủy ban Tự Do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ. Trong bài viết không chỉ là muốn đánh phá mà họ viết rơ luôn với cái ư như tên gọi của bài là Đâm bị thóc chọc bị gạo. Quyền tự do bày tỏ ư kiến Việt Hùng: Để tiếp tục câu hỏi với bà Trần Thị Lệ, những điều mà vừa tŕnh bày, phải chăng là bà đang thực hiện quyền tự do bày tỏ ư kiến của bà tại Việt Nam? Bà Trần Thị Lệ: Vâng đến bây giờ th́ như quí vị cũng đă biết những phươn tiện truyền thông thông tin ngày này phát triển rất nhanh cho nên chúng tôi cũng mạnh dạn mà chúng tôi làm thôi.... Việt Hùng: Từ bên ngoài bà Jane Đỗ Bùi bà có đồng ư với những điều mà bà Trần Thị Lệ tŕnh bày hay không? Bà Jane Đỗ Bùi: Nh́n về khía cạnh tự do thực hiện quyền làm người bày tỏ ư kiến mà anh Việt Hùng vừa hỏi. Tôi nghĩ không phải bà Lệ thực hiện quyền tự do bày tỏ ư kiến của bà Lệ. Tự do bày tỏ ư kiến tức là ḿnh sống trong môi trường đó, cơ qun ngôn luận ở đó phổ biến ư kiến của ḿnh, những dân biểu, Quốc Hội tại xứ sở ḿnh ở nói lên ư kiến của ḿnh, chính kiến của ḿnh đối với chính phủ, chính quyền th́ đó là tự do ngôn luận. Nếu bây giờ bà Lệ đưa bài báo này tới tờ An Ninh Thế Giới, báo Công An Nhân Dân th́ họ có đăng không? họ có cho bà Lệ đăng hay không, tôi hỏi và tôi có thể trả lời được 100% là họ không đăng bài của bà Trần Thị Lệ này. Việt Hùng: Thời gian qua dư luận trong - ngoài nước nói nhiều đến Điều 88 trong Bộ Luật H́nh sự Việt Nam về cái gọi là "tuyên truyền chống phá nhà nước xă hội chủ nghĩa nhà nước Việt Nam", bà nghĩ như thế nào về điều này? Bà Trần Thị Lệ: Thực tế điều 88 này đi ngược lại với Điều 69 Hiến pháp nhà nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam. Chính v́ vậy mà những người hiểu biết về luật pháp cũng như quan tâm đến nhân quyền th́ họ rất là bức xúc và đă đứng lên để đấu tranh theo như công ước về nhân quyền đă đưa ra. Tôi cũng xin nói thêm về ư kiến mà bà Jane Đỗ Bùi vừa nói hồi năy. Tôi cũng xin nói tôi cũng chỉ được sử dụng quyền tự do của tôi cũng chỉ được một mức độ nào đó thôi chứ không hoàn toàn được như ở nước ngoài nghĩa là khi phản bác tôi chỉ được thư ư kiến đến cho họ, chứ c̣n tuyệt nhiên ở Việt Nam họ không đăng bài của ḿnh đâu v́ thế tôi mới nói là nhờ phương tiện truyền thông đại chúng hiện đại ở ngoài này nên tôi mới đưa ra được ư kiến của ḿnh cho đồng bào ḿnh và những người quan tâm mới biết, tôi cũng thống nhất với điều mà bà Jena Đỗ Bùi nói như vậy. Bà Jane Đỗ Bùi: Đối với Điều 88 tất cả những phát biểu khác với ư kiến của đảng Cộng sản Việt Nam th́ họ cho là tuyên truyền chống phá nhà nước, nhưng điều 88 của Bộ luật H́nh sự Việt Nam lại hoàn toàn đối chọi với điều 69 của Hiến pháp nhà nước Việt Nam v́ vậy không có quyền tự do nào. Tôi cũng xin nhắc lại mới đây Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới ở bên Pháp đưa ra một bản nhận định Việt Nam là một trong những nước có quyền tự do báo chí tồi tệ nhất trên thế giới. Việt Nam bị xếp hạng 162/169 quốc gia trên thế giới trà đạp ngôn luận. Việt Hùng: Bằng kinh nghiệm thưa bà Jane Đỗ Bùi, trong những lần được mời ra điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ th́ những vấn đề liên quan đến điều này ghi nhận phản ứng của chính giới như thế nào? Bà Jane Đỗ Bùi: Tôi cũng đă được cơ hội hai lần ra điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ. Tôi cũng xin nhấn mạnh đây là quyền tự do ngôn luận của người công dân trong một nước th́ tôi được cơ hội nói lên tiếng nói của tôi cho dân biểu Quốc Hội để từ đó những dân biểu Quốc Hội mới vận động để áp lực lên chính sách của chính phủ hiện tại th́ kinh nghiệm khi tôi ra điều trần tùy theo mục đích của buổi điều trần. Hai buổi điều trần của tôi là điều trần về nhân quyền, v́ tôi là người phụ nữ nên tôi chú trọng đặc biệt đến quyền phụ nữ của người Việt Nam ở Việt Nam. Những buổi điều trần của tôi, tôi đưa tên tuổi của tất cả những người phụ nữ ở Việt Nam mà tôi biết được đang bị tù đày, đang bị chính quyền bao vây, bủa vây, gia đ́nh của họ bị khó khăn mọi bề. Tôi có cơ hội được nói tiếng nói ở xứ tự do này cho nên tôi sử dụng điều kiện cơ hội ở xứ mà tôi có để tôi nói lên tiếng nói của những người đang bị trà đạp nhân quyền đang không thể nói được tiếng nói của ḿnh tại xứ sở của ḿnh đang sống th́ tôi đề nghị, tôi nói tất cả những khó khăn của họ mà tôi vừa tŕnh bày cho Quốc Hội Hoa Kỳ và cho những vị dân biểu Hoa Kỳ chuyên về nhân quyền lắng nghe ư kiến của những người phụ nữ ở Việt Nam và gia đ́nh của họ th́ đó là những điều tôi nói. Kinh nghiệm cho tôi thấy khi ra điều trần tôi cố gắng sử dụng tất cả những ǵ tôi biết được, những tự do của tôi để tôi kêu gọi Quốc Hội và các dân biểu Hoa Kỳ lắng nghe những tiếng nói này. Về những lần tôi ra điều trần tôi lấy những tin tức cập nhật nhất để tôi tŕnh bày với họ. Cũng như vào thứ Ba ngày 6-11 này sẽ có một buổi điều trần. Cuộc điều trần này quan trọng ở chỗ sẽ ảnh hưởng tới chính sách ngoại giao của chính phủ Hoa Kỳ về nhân quyền Việt Nam, cho nên vào ngày thứ Ba này tôi không được vinh hạnh mời ra điều trần, nhưng tôi sẽ đi theo chồng tôi là người ra điều trần, tôi sẽ đi theo chồng tôi để tôi vận động chính giới Hoa Kỳ trong khả năng của tôi. Tôi t́m cơ hội tiếp cận gần với những vị dân biểu này để tôi nói tiếng nói đưa vấn đề nhân quyền Việt Nam lên bàn vận động th́ đó là những kinh nghiệm mà tôi đă trải qua và đang tiếp tục làm. Việt Hùng: Đó là kinh nghiệm từ bên ngoài của bà Jane Đỗ Bùi với quyền tự do phát biểu ư kiến cũng như sử dụng quyền công dân của ḿnh. Từ Việt Nam thưa bà Trần Thị Lệ, cũng là quyền tự do phát biểu ư kiến của ḿnh liên quan đến chuyến công du Việt Nam mới đây của Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ, trong lần tiếp xúc của bà cũng như bà Vũ Minh Khánh với Ủy ban th́ bà sử dụng quyền tự do bày tỏ ư kiến của bà với Ủy ban như thế nào? Bà Trần Thị Lệ: Tôi cũng rất vinh dự là được Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa kỳ mời đến cùng với vợ của Nguyễn Văn Đài là cô Vũ Minh Khánh để t́m hiểu thêm về trường hợp của con gái tôi là Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài. Khi gặp Ủy ban này tôi nhận thấy sự quan tâm cởi mở của Ủy ban đối với tôi và Vũ Minh Khánh. Khi làm việc với phái đoàn này chúng tôi cũng trao đổi với họ tất cả những ǵ mà chúng tôi biết. Chúng tôi cũng nói rất trung thực về t́nh h́nh của Công Nhân và Đài tức là có thế nào th́ chúng tôi nói thế. Trong không khí cởi mở chúng tôi cũng phần nào tin tưởng vào Ủy ban này. Chúng tôi cũng biết về chính sách của nhà nước Việt Nam cho nên chúng tôi cũng không dám kỳ vọng ǵ nhiều lắm để rồi sau đó lại thất vọng..., cho nên chúng tôi cũng chỉ biết hi vọng thôi. Hy vọng là Ủy ban có một tiếng nói nhất định để can thiệp với nhà nước Việt Nam trong trường hợp của Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài. Việt Hùng: Vừa rồi là phần đầu cuộc Hội luận trong-ngoài nước liên quan đến quyền tự do bày tỏ ư kiến tại Việt Nam. Trong sự hội nhập, trong xu thế chung của thời đại làm thế nào để quyền tự do bày tỏ ư kiến tại Việt Nam không bị ngăn trở bởi Điều 88 trong Bộ Luật H́nh sự Việt Nam. Đó sẽ là những vấn đề được bàn đến trong một buổi phát thanh tới, mời quí vị nhớ đón nghe. · Tiếng Việt |
| thông báo cộng đồng thế giới và toàn thể cộng đồng tị nạn csvn ! nhóm xă hội đen mafia đă đến thăm miền trung bị lụt băo ! nhóm tướng cướp không khác ǵ xă hội đen đại ca câm đầu hoằng hành bà con kiêu cứu xin xỏ nhóm đại ca mafia nhiều thứ lương thực thực phẩm lúa gióng chúng lên hương cho là thứ thiệt cha của dân chúng cân nhứt v́ chúng cứu đói thấy những hành động đi bước mà ghét không ưa rồi ! chúng là con chó đẻ đó bà con à ! chúng bót lọt no nê rồi cũng có thể chia chút cho dân mà thôi ! rồi dân phải nở chúng cho mà coi ! nhóm mafia cho một tính 100 đó dể ǵ ăn của chúng , chúng móc ruột móc gan cho mà coi ! nhưng dù sao chúng ta vẫn đ̣i hỏi v́ chúng có chất nhiệm với dân dân phải đ̣i hỏi cho bằng được dù ít hay nhiều , nhóm chó đẻ mafia xă hội đen tổ cha chúng mắc dịch dù chúng nó làm tốt đẹp chúng ta vẫn không ưa thích bỏn hút máu hại dân tọc chính là bỏn giặc mafia làm thối nát của một bầu trời không khí của thế giới ngày nay tổ cha giặc mafia chúng mày chờ thời chết dịch đi nhá ! |
| Hồ Chí Minh Sao Y Bản Chánh Cách Mạng Vô Sản - Gs Hứa Hoành Những năm gần đây càng ngày càng có nhiều học giả khám phá thêm nhiều tài liệu lịch sử, làm sáng tỏ nhiều vấn đề từ trước tới nay ít người biết. Các sử liệu ấy đă đánh đổ nhiều huyền thoại về Hồ Chí Minh, mà đảng cộng sản của ông đă thêu dệt, bịa đặt để thần thánh hóa ông ta. Sự thật ông Hồ không có sáng kiến ǵ cả. Cái gọi là "sự vận dụng nhuần nhuyễn chủ nghĩa Mác Lê" chẳng qua là sự sao chép, cóp nhặt, vay mượn của người khác. Nếu không có cuộc cách mạng vô sản ở Trung Cộng, liệu ông Hồ có thành công ở Việt Nam hay không? Ông Hồ chỉ học lớp 7 trung học phổ thông. Ông chưa biết hết khái niệm thông thường của khoa học thường thức. Tuy nhiên, v́ ra đời sớm, tự lập để mưu sinh bằng đủ thứ nghề: bồi tàu hạng bét, phu quét tuyết trên đường phố Luân Đôn, bồi khách sạn, thợ rửa ảnh... ông Hồ có nhiều mưu gian mẹo vặt và thủ đoạn gian hùng. Ông sáng trí trong việc bắt chước. Ông không bao giờ nêu xuất xứ. Đó là thái độ thiếu minh bạch. Hơn 20 năm làm cán bộ t́nh báo, gián điệp (1924-44), ông Hồ ăn lương, lănh phụ cấp, giấy thông hành của Liên Xô để qua các nước Á Châu hoạt động. Liên Xô không trả tiền để ông đi “giải phóng dân tộc” VN của ông. “Ai chi tiền, người ấy chỉ huy”, đó là một định luật. Ông Hồ ăn cơm chúa phải múa tối ngày. Những từ ngữ “đi t́m đường cứu nước”, “giải phóng dân tộc” là những huyền thoại mà đảng CSVN thêu dệt, bịa đặt thêm sau nầy, để tôn ông lên hàng "cha già dân tộc". Sự thật, thủy chung ông Hồ vẫn là một cán bộ cộng sản quốc tế, có nhiệm vụ truyền bá chủ nghĩa CS sang các nước. Ông phải ngụy trang dưới chiếc áo dân tộc, để lừa gạt mọi người. Ông tới Trung Hoa (TH) trước sau 5 lần. Mỗi lần ông ở lại một thời gian khác nhau và lấy những bí danh khác nhau, để hoạt động gián điệp trá h́nh, và xuất cảng chủ nghĩa CS theo lịnh của nước chi tiền. ÔNG HỒ KHÔNG THIẾT THA G̀ ĐẾN “ĐỘC LẬP DÂN TỘC". Những ai từng nghiên cứu về cuộc đời hoạt động của HCM cũng nhận ra một điều quan trọng: đối với ông, không có t́nh yêu nước hay dân tộc. Tuy nhiên, lúc nào ông cũng ngụy trang, nép ḿnh dưới chủ nghĩa dân tộc để truyền bá chủ nghĩa CS. Đó chính là lư tưởng suốt đời của ông. Nó thôi thúc ông trong bữa ăn, trong giấc ngủ. Nó biến thành một bản năng mănh liệt. Vào năm 1941, từ biên giới Trung Hoa, ông lén lút về hoạt động, ngụ tại hang Pác Bó (Cao Bằng). Thấy ḿnh chưa có địa vị và quyền hành ǵ trong đảng CSVN, ông đă nghĩ ra mưu sâu kế độc “tiêu diệt trung ương đảng tại Nam Kỳ”. Ông bí mật chỉ điểm cho Pháp hốt trọn ổ trung ương đảng ở Nam Kỳ, rồi lập ra trung ương đảng mới, cử Trường Chinh làm tổng bí thư. Theo sự nghiên cứu của các học giả Trung Hoa: "Nỗi thao thức chính yếu của ông Hồ vào lúc đó, không phải là vấn đề có thể sớm đạt được một nền độc lập hay không mà chính là vấn đề bản thân của Việt Minh (VM) có thể đoạt thủ được chính quyền hay không?” Với thực lực c̣n yếu kém, cho nên vào các năm 1942-43, ông Hồ đă nghĩ đến việc phải thương lượng bắt tay với kẻ thù chánh là Pháp. Hiệp ước sơ bộ ngày 06-03-1946 của HCM và Pháp sau nầy đă manh nha từ mấy năm trước. Khi tiếp xúc được với đại diện phái bộ Đồng Minh đi t́m phi công bị bắn rơi, ông Hồ t́m cách lợi dụng họ. Ông luôn che giấu bộ mặt thật CS của ḿnh. Ông c̣n tuyên truyền lừa bịp rằng "VM là một liên minh của các đảng phái quốc gia..." Ông gấp rút lập một căn cứ địa trong rừng núi Việt Bắc để đón tiếp “phái bộ không trợ trên mặt đất của Mỹ” để xin viện trợ, xin cung cấp vơ khí và huấn luyện. Đổi lại, VM có cứu được vài phi công dẫn qua biên giới, trao cho đại diện của Đồng minh. Tại căn cứ, ông Hồ tỏ ra thân thiện với phái bộ Mỹ. Ông đă dùng điện đài của một viên trung sĩ Mỹ tại căn cứ nầy để liên lạc với đại diện của phe De Gaulle tại Côn Minh để xác nhận: (a) Pháp phải hứa với ông (có giấy bảo chứng) sẽ trả độc lập cho VN từ 5 tới 10 năm nữa, th́ ông sẽ cộng tác với Pháp. (b) Yêu cầu Pháp giúp vơ khí và huấn luyện. Cũng qua các cuộc điện đàm, HCM hứa sẽ thân thiện với Tây phương, đặc biệt là Pháp và Mỹ. Đồng thời ông tố cáo đảng Đại Việt (Đại Việt Duy Tân thân Nhựt) đang chĩa mũi nhọn vào người Pháp. Ông tiếp: “Việt Minh sẽ ra lịnh cho hai triệu đảng viên và dân chúng ủng hộ, hăy đem hết khả năng đề pḥng cẩn mật, cùng ngăn chận kế hoạch phạm pháp nầy của đảng Đại Việt...” (Đối với Việt Minh, đảng Đại Việt đang chống Pháp là "phạm pháp", c̣n VM th́ bắt tay và ủng hộ Pháp! Xem “HCM tại Trung Quốc” của Tưởng Vĩnh Kính, trang 359). "HCM nói xấu và bán rẻ đảng Đại Việt, không những để tranh thủ ân sủng của người Pháp, mà c̣n gián tiếp phản Hoa..." (Sách đă dẫn tr. 359). Trong một đoạn khác cùng tài liệu đă dẫn, cho biết: "Trước ngày Nhựt đầu hàng không lâu, John (người Mỹ trong phái bộ Đồng minh đến căn cứ của ông Hồ) đă dùng điện đài của hắn đánh đi bức điện tín sau đây giùm ông Hồ: “Đảng Đại Việt (chống VM) đang trù tính gây cuộc khủng bố chống Pháp đại quy mô và mưu toan giá họa cho VM...” (Sách đă dẫn, trang 358). Như vậy trong thâm tâm ông Hồ chẳng thiết tha ǵ đến độc lập dân tộc. Đó chỉ là chiêu bài để ông sử dụng trong giai đoạn. Ông chỉ băn khoăn lo sợ rằng các đảng phái quốc gia sẽ phỗng tay trên ông, cướp chánh quyền trước, cho nên ông sẵn sàng liên kết với kẻ thù để tiêu diệt anh em cùng chung một mục đích. Đó là mưu kế gian manh, phản trắc của ông Hồ và tập đoàn đảng CSVN. HCM suốt đời chỉ ôm ấp một giấc mộng đem chủ nghĩa cộng sản du nhập vào nước ta, và biến dân tộc nầy trở thành chư hầu của Liên Xô, cho nên đi đâu và lúc nào nh́n ở đâu ông cũng thấy h́nh ảnh Các Mác, Lênin, Engels.... Khi về ẩn náu trong hang Pác Bó, ông đặt tên ngọn núi phía sau hang là "núi Các Mác", suối trước mặt là "suối Lênin", c̣n rừng xung quanh là "rừng Engels", hoa dại ven rừng là "hoa vô sản"... Nh́n đâu, ông cũng thấy các lănh tụ cộng sản, các lư thuyết gia cộng sản. Chủ nghĩa cộng sản đă thâm nhập vào đầu óc ông ta mấy mươi năm, cho nên ông đâu có màng ǵ đến độc lập, tự do của dân tộc! Nước ta đang bị hai tầng áp bức bóc lột của Pháp Nhựt, dân chúng nhứt là miền Bắc và Trung đang rên xiết, oằn oại dưới sự bóc lột của thực dân, ông đâu có đau khổ...! Ông chỉ mượn các thảm cảnh ấy làm chiêu bài đấu tranh giai đoạn mà thôi. Ít ai ngờ rằng ông Hồ từng tâm sự với các cán bộ thân tín rằng: “Thà để cho thực dân Pháp đô hộ thêm Việt Nam 5, 10 năm nữa, c̣n hơn để các đảng phái quốc gia giành được chánh quyền một nước Việt Nam độc lập” (Sđd) (Sách đă dẫn) Nếu như không t́nh cờ có cuộc “chiến tranh giải phóng” ở Trung Quốc để đưa toàn dân Trung Hoa vào quỹ đạo cộng sản, liệu ông Hồ có t́m ở đâu cái khuôn mẫu để tổ chức kháng chiến ở Việt Nam? Ngụy trang dưới chiêu bài quốc gia dân tộc, giấu bộ mặt thật cộng sản để lănh đạo cuộc kháng chiến chống Pháp, rồi tiến hành cuộc cách mạng vô sản ở Việt Nam, giết biết bao nhiêu người vô tội cũng chỉ v́ yêu nước, theo kháng chiến, lập nhiều chiến công, rồi lại bị quy chụp là “giả vờ kháng chiến, leo cao, chui sâu vào hàng ngũ cách mạng để phá hoại.... Đó là cách kết tội những người đi theo kháng chiến trước khi hạ sát họ. Chiếm được phân nửa đất nước miền Bắc, ông Hồ dựng lên chiêu bài "Chống Mỹ cứu nước" (lại bắt chước Trung Cộng "Kháng Nhựt cứu nước") để lừa bịp toàn dân vào cuộc chiến tranh nồi da xáo thịt, chiếm cho bằng được miền Nam, mệnh danh là "giải phóng dân tộc"! Chữ nghĩa đă bị cộng sản làm thay đổi ư nghĩa nguyên thủy. Nếu như không sống với cộng sản th́ không thể hiểu được tâm địa và mặt mũi họ. "Giải phóng" ǵ mà một nước nghèo nàn lạc hậu, dân trí thấp, đời sống cơ cực... đem quân chiếm một nước giàu có, phồn thịnh hơn ḿnh để cướp của, cướp tài sản.... th́ gọi là "giải phóng dân tộc" đó ư? MẶT TRẬN VIỆT MINH (1914) VÀ "MẶT TRẬN GPMN" SAO Y BẢN CHÁNH CỦA TRUNG CỘNG. Năm 1938, từ Liên Xô, ông Hồ trở qua Trung Quốc lần thứ 3. Tại căn cứ địa Diên An, ông Hồ gia nhập làm đảng viên của Trung Cộng do Mao Trạch Đông lănh đạo. Rồi ông gia nhập quân đội của Mao để làm lính đánh thuê cho Mao. Muốn thấy rơ tiến tŕnh hoạt động của ông Hồ, chúng tôi xin nhắc lại giáo điều của CS Quốc Tế: “HCM đă rập khuôn các giáo điều của CSQT, đem cuộc vận động cách mạng VN chia làm 2 giai đoạn: - Giai đoạn 1: Dùng chủ nghĩa dân tộc làm chiếc áo che ngoài, và thiết lập chính quyền dân chủ của giai cấp tư sản (Chính phủ liên hiệp hồi 1946 và "Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng Ḥa miền Nam VN" 1973). - Giai đoạn 2: Thực sự đi vào cách mạng xă hội chủ nghĩa. Hồi đó báo "Thanh Niên" do "Đồng chí hội" phát hành, cũng là "tiếng nói của giai đoạn 1”. Nó không hề nói đến chủ nghĩa Mác Lê một cách trực tiếp, mà các luận đề thảo luận trước tiên về chủ nghĩa dân tộc, rồi khéo léo xen vào một vài giáo điều cơ bản cùng quan điển của Lênin, để “chuẩn bị chuyển hướng đến giai đoạn 2”. Trong tác phẩm “Đường kách mệnh” dùng làm tài liệu học tập cho cán bộ, ông Hồ công khai nói rơ chủ nghĩa Mác Lê....." (Sách đă dẫn, trang 96). Nên nhớ vào năm 1935, Đại hội Cộng sản Quốc Tế kỳ 7 đă chỉ thị cho Trung Cộng: Phải thay đổi đường lối là sau khi Mao Trạch Đông chạy thoát cuộc bao vây của Quốc Dân Đảng, c̣n gọi "Vạn lư trường chinh", là phải thành lập "Mặt trận dân tộc", rồi dùng chiêu bài "Kháng Nhật cứu nước". Tất cả các tổ chức "cứu quốc" của ông Hồ đều mô phỏng y chang tổ chức của Trung Cộng mà thôi.... “Mặt trận dân tộc”, các tổ chức “Cứu quốc”, rồi căn cứ địa, khu giải phóng... đều được ông Hồ bê y chang đem về VN để lập “Mặt trận Việt Minh” và các tổ chức phụ thuộc cùng tên gọi với các tổ chức của Trung Cộng. Khi Nhựt vào VN, uy hiếp Pháp, ông Hồ lợi dụng thời cơ lập ra cái gọi là "Mặt trận VM" để xây dựng chính quyền địa phương và chuẩn bị cướp chính quyền, y chang như bên Trung Cộng. Trong thời gian làm lính đánh thuê cho Trung Cộng, ông Hồ học được nhiều kinh nghiệm về tổ chức huấn luyện cho binh sĩ, tổ chức các khóa học chính trị và lập ra các tổ chức bịp bợm, ngụy trang dưới h́nh thức chính nghĩa. Ngoài ra, ông Hồ cũng học kinh nghiệm cùng phương pháp xâm nhập, lũng đoạn các tổ chức khác để phá hoại lôi cuốn người của họ về phe ḿnh. Có thể nói Mặt trận Việt Minh (1941-51) rồi Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam (1960-75) cũng như khẩu hiệu "chống Mỹ cứu nước" chính là bắt chước các tổ chức của Trung Cộng mà thôi. Sách lược của tổ chức nầy, ngoài mặt “kêu gọi đoàn kết rộng răi các dân tộc và đảng phái”, nhưng ư đồ sâu kín của họ là phân hóa hàng ngũ những người quốc gia, tiêu diệt các đảng theo hệ phái dân tộc chủ nghĩa, đồng thời khuếch xung lực lượng của riêng CS lớn mạnh thêm. Trước khi chọn danh xưng "Mặt trận VM", ông Hồ giả bộ thảo luận để chọn lựa từng chữ: “Trước cục diện mới, vấn đề đoàn kết dân tộc càng quan trọng. Chúng ta phải cân nhắc kỹ để thành lập một mặt trận mà h́nh thức và tên gọi sao cho tuyệt đối phù hợp với cục diện đó”. “Chữ VM” do “VN Độc lập đồng minh”) (Sđd, trang 186). Từ đó, ông Hồ t́m sự mập mờ giữa các đảng “Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội” và “Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội” của những người quốc gia có trước bên Trung Hoa, để lập ra “Việt Nam Độc Lập Đồng Minh” tức “Việt Minh”, rồi lại định nghĩa "Việt Minh là sự liên minh các đảng phái quốc gia...." Tưởng cũng nên nhắc lại rằng "VN Cách mạng đồng minh hội" là một tổ chức hợp pháp của các đảng theo xu hướng chủ nghĩa dân tộc, của các nhà cách mạng VN sống lưu vong tại Trung Hoa năm 1942. Thực chất "VM" là CS trá h́nh nhằm ngụy trang để lôi cuốn mọi từng lớp nhân dân. Khi mặt trận “VM” ra đời, ông Hồ đem các tổ chức “thanh niên cứu quốc”, “phụ nữ cứu quốc”, “công nhân cứu quốc”, “nông dân cứu quốc”... (đều bắt chước Mao) làm nồng cốt, núp dưới mỹ từ chính nghĩa "cứu quốc". Các tổ chức mệnh danh là "cứu quốc" thật ra khủng bố đồng bào trong các vùng họ chưa thiết lập được chính quyền. Các tổ chức "cứu quốc" c̣n tranh công với phe quốc gia đang xả thân kháng chiến, rồi t́m cách tiêu diệt người quốc gia tiểu tư sản, bằng cách vu khống, chụp mũ, rồi thủ tiêu.... Khai sinh ra "Mặt trận VM" th́ ông Hồ nhằm mục đích lợi dụng danh nghĩa “VN Độc Lập Đồng Minh Hội” để chiêu tập quần chúng của tổ chức này và đồng thời chiêu dụ tàn quân của phe thân Nhựt. Ông Hồ lợi dụng danh nghĩa “VN Độc Lập Đồng Minh Hội” để lôi cuốn phe thân Nhựt, cũng giống như việc ông lợi dụng danh nghĩa “Giải Phóng Đồng Minh Hội” của Trung Quốc để lôi cuốn phe thân Hoa. Mục tiêu thật sự của ông nhằm phân hóa hàng ngũ đối phương và xây dựng thêm lực lượng riêng của ông ta. Có thể nói không lầm lẫn rằng: khi lập “Mặt Trận VM”, ông Hồ muốn che giấu bộ mặt thật cộng sản của ḿnh và tổ chức của ḿnh. Lư do hai chữ "cộng sản" đă bị dân chúng ghét bỏ v́ nó đă tàn sát dă man người Việt trong vụ "Cộng sản dậy năm 1940", mà sách của cộng sản gọi "Nam Kỳ khởi nghĩa". Mặt trận "VM" là sự ngụy trang chủ nghĩa dân tộc, bắt chước tổ chức "Mặt trận Dân tộc" của Mao, tung khẩu hiệu "Kháng Nhựt cứu nước", với mục đích chánh không phải đánh Nhựt mà chỉ làm tiêu hao lực lượng của chính phủ Quốc Dân Đảng, đồng thời khuếch trương lực lượng của riêng ông ta. Theo cách đó, ông Hồ lập “Mặt trận VM”, kêu gọi đoàn kết chống Pháp, nhưng mục tiêu thật sự của nó nhằm phân hóa hàng ngũ của phe quốc gia, để tiêu diệt họ. Khi mặt trận "VM" ra đời rồi, ông Hồ cũng bắt chước phương pháp của Trung Cộng để tiến hành: cho cán bộ thụ huấn về chánh trị ở Tỉnh Tây làm ṇng cốt; củng cố và phát triển căn cứ địa. Ông nói: “Muốn củng cố th́ phải lấy huấn luyện chính trị làm cơ bản. Muốn phát triển phải tuyên truyền”. Trong chế độ cộng sản, sự tuyên truyền (lừa bịp) là quốc sách hàng đầu... Khi chính phủ lâm thời tự phong đầu tiên trong rừng Thái Nguyên, ông Hồ có lập Bộ Tuyên Truyền, giao cho Trần Huy Liệu làm Bộ Trưởng. Cách tổ chức "chiến khu" thời kháng Pháp là bắt chước phương thức của Quốc Dân Đảng Trung Hoa thời kháng Nhựt. Hai chữ "chiến khu" thời kháng chiến như có ma lực, quyến rũ nhờ cách tuyên truyền qua các bài hát thịnh hành lúc đó: “Chiều nay nhớ chiến khu. Trong rừng chiều....” Tôi chắc rằng quư vị ở tuổi cổ lai hi hôm nay, nhiều người c̣n nhớ bài hát rất được thanh niên ưa thích nầy. Chánh sách của VM gồm hai mặt: điểm và diện. Nói chỗ nầy nhằm tấn công chỗ khác. Nói thẳng ḿnh là cộng sản và muốn làm cách mạng vô sản th́ phần đông dân chúng chán ghét, sẽ thất bại. Ông phải “nói một đàng, làm một nẻo”. Muốn vậy phải học tập chính trị, nhồi sọ "chính nghĩa giai đoạn" cho mọi cán bộ. Cán bộ sẽ bảo đảm thi hành đúng đường lối và chánh sách của đảng đề ra. Trong sách “HCM tại Trung Quốc”, tác giả Tưởng Vĩnh Kính có nhắc tới: “Ông Hồ tỉ dụ: “Cuộc vận động cách mạng (không phải kháng chiến giải phóng đất nước như họ đă tuyên truyền) giống như thủy triều lên. Các phần tử trung kiên giống như hàng cọc đóng xuống đất cát; khi thủy triều xuống, hàng cọc nầy sẽ chận giữ đất cát lại, không để cho trôi đi” (Sđd, tr. 210). Phương pháp tuyên truyền của VC trước sau như một: trước hết dùng lời lẽ ngọt dịu để quyến rũ. Sau đó, tới giai đoạn làm áp lực, buộc thanh niên nam nữ gia nhập các tổ chức. Ai không theo bị gán tội "Việt gian" sẽ bị giết bất cứ lúc nào và tịch thu gia sản. V́ lẽ đó, thời kháng chiến chống Pháp, nhiều gia đ́nh trung lưu phải bỏ vùng "giải phóng" để ra vùng Pháp chiếm mới bảo toàn được sinh mạng, tuy bị mang tiếng phản bội. Hồi VM mới về tuyên truyền lập các căn cứ du kích tại vùng của dân tộc Nùng, Thái, các dân này đâu biết ǵ đến “độc lập, tự do”. Họ chỉ biết có một điều “cơm no, áo ấm”, và cán bộ VM bảo họ cứ theo "Kê Hồ" tức có đủ hai thứ đó, thế là nhiều người theo. Tuyên truyền với dân tộc thiểu số rất dễ dàng, và ông Hồ nhờ đó thành công bước đầu. Chẳng những ông Hồ nhập nhằng giữa danh xưng các tổ chức có sẵn để lợi dụng, mà ông c̣n xâm nhập vào các tổ chức có trước để lũng đoạn, phá hoại. Khi ở Liễu Châu (1942-44), ông Hồ t́m cách gia nhập “VN Cách Mạng Đồng Minh Hội” (lập 10-1942) để t́m viện trợ của Trung Hoa Quốc Dân Đảng. Tuy nhiên, ông chỉ gia nhập với tư cách cá nhân, chớ không đem cái mặt trận VM của ḿnh theo. Về chiến thuật này, ông Hồ từng nói với cán bộ: “Ta phải lợi dụng cơ hội đó mà gia nhập "VN Cách Mạng Đồng Minh Hội” để biến tổ chức của địch làm tổ chức của ta. Ta cũng lũng đoạn tổ chức của họ, khiến nó phân hóa”. Thủ đoạn nầy được ông Hồ áp dụng triệt để trong thời chiến tranh Quốc Cộng Nam Bắc 1954-75. Sách lược của ông Hồ là bất luận phe phái nào, tổ chức nào, miễn có lợi cho quyền lợi riêng của đảng CS, th́ ông không bao giờ bỏ qua. Ông lợi dụng triệt để, để tiến hành công tác riêng của đảng CS. V́ không biết rơ tâm địa của HCM, nhiều trí thức, đảng phải quốc gia chỉ trích ông ta “trước ở hải ngoại th́ cùng chung tranh đấu giành độc lập, nay về nước th́ phản bội”. Thật sự, chủ trương của ông Hồ chỉ giả vờ “đoàn kết”, thế thôi, ông Hồ “đoàn kết cuội”, để lừa dối họ, chớ đâu có thiết tha ǵ đến độc lập! Nỗi ưu tư lớn nhứt của ông Hồ là làm sao nắm chính quyền hợp pháp. Cướp chính quyền tháng 8-1945 chỉ có giá trị bằng sức mạnh, nhưng thiếu tư cách pháp lư để quốc tế nh́n nhận. Ông cần tư cách ấy để kết tội những kẻ chống đối bằng những tội trạng bịa đặt, vu khống rồi tiêu diệt hoặc thủ tiêu. Sau đó mượn chánh nghĩa "Kháng chiến" giành độc lập nhằm tiến hành cuộc cách mạng vô sản, để trở thành một nước xă hội chủ nghĩa, chư hầu của Nga, Tàu. Nói tóm lại, thái độ của ông Hồ và đảng CS thay đổi như cái chong chóng: khi thân Hoa, khi thân Mỹ, khi thân Pháp.... có lúc lại biến tất cả thành kẻ thù. Lại có khi "liên hiệp" với các đảng quốc gia; nhứt cử nhứt động của ông ta đều là những cử chỉ, thái độ giả trá. Mục đích của ông là làm sao cho VM cướp được chánh quyền. Khi có danh chánh ngôn thuận, tư cách chánh phủ hợp pháp, ông Hồ liền loại tất cả những ai không ở trong tổ chức VM. Sau khi bầu cử quốc hội cuội xong, ông Hồ, với tư cách chủ tịch nước, được quốc hội phê chuẩn, liền dùng mánh khóe, chụp mũ, vu cáo "những người quốc gia làm loạn", giết người cướp của... rồi hạ lệnh cho bọn "tự vệ", "cứu quốc" lùng sục, bắt bớ, thủ tiêu. Mặt khác, ông Hồ cho liên tục mở các khóa huấn luyện chánh trị cho cán bộ, để làm cái nhân của VMCS. Lẽ ra "kháng chiến", một cuộc chiến tranh chống xâm lăng như dưới đời nhà Trần, nhà Lê, nó đâu cần "nhồi nhét" lư thuyết chánh trị vào đầu óc cán bộ, binh sĩ. Kháng chiến tự nó đă có chánh nghĩa, chớ không phải “có chánh nghĩa giai đoạn” như VM đề ra. Vai tṛ làm b́nh phong và cũng để lừa gạt dư luận của các trí thức như các ông Nguyễn Văn Huyên, Trần Đăng Khoa, Trần Thiện Lộc, Bùi Bằng Đoàn, Hoàng Minh Giám, Đặng Phúc Thông.... bị gạt bỏ, khi sự lừa bịp đă bị phơi bày. Hồi ông Hồ mới sang sảng kêu gọi, thúc giục toàn dân kháng chiến, thanh niên cứ đinh ninh có một điều: Ta chiến đấu để đuổi quân thù ra khỏi đất nước, để nước nhà độc lập, rạng rỡ, quang vinh. Nào ngờ, cuộc kháng chiến cứ đi ngoằn ngoèo từng giai đoạn. Đó là “chỉnh huấn”, đó là "rèn cán chỉnh quân", đó là "Cải cách ruộng đất”. Rồi phải học tập chỉ thị của đảng “đi theo cách mạng” (không c̣n kháng chiến nữa) để cải tạo tư tưởng thối tha, để xứng đáng “là người của đảng, của xă hội mới”, chớ không phải kháng chiến để mong tới ngày độc lập như họ đă hứa, đă tuyên truyền mấy năm trước! hững cán bộ sau khi thụ huấn ở Tỉnh Tây về, trở thành những kẻ giảng dậy cho binh sĩ tân tuyển. Huấn luyện xong, cán bộ, binh sĩ trở thành “những kẻ bảo vệ quyền lănh đạo của đảng”. Họ được đưa vào Nam để thay thế các chức vụ then chốt mà những người có tài, có khả năng, được binh sĩ, dân chúng kính trọng nắm giữ... Xin nhắc lại: nỗi bận tâm duy nhứt của ông Hồ và đảng CS tức Việt Minh không phải là vấn đề “VN có sớm được độc lập hay không, mà là vấn đề bản thân VM có thể đoạt thủ chánh quyền hay không” (sđd, tr. 357). V́ thế, khi Nhựt đầu hàng, các đảng quốc gia từ TH kéo về, bị Việt Minh liên tục chận đánh và tiêu diệt dọc đường. Từ tháng 5-1945, VM cũng đổi thái độ từ thân ra thù với Trung Hoa Quốc Dân Đảng, v́ sợ chánh phủ Tưởng Giới Thạch lănh đạo, sẽ giúp người quốc gia "hăm VM vào thế bất lợi." Mở các khóa huấn luyện, ông Hồ bí mật cho phân loại thành phần xă hội những người đă theo VM để kháng chiến. Binh sĩ, cán bộ thuộc các gia đ́nh tiểu tư sản, con cháu quan lại cũ, công chức thời Pháp, các gia đ́nh điền chủ... đều cảm thấy không c̣n chỗ đứng trong hàng ngũ kháng chiến nữa. Họ đă v́ yêu nước mà theo VM, đă lập nhiều chiến công để VM nổi tiếng, bây giờ đến lúc “phải anh dũng hy sinh trong các trận đánh với Pháp”. Mỗi khi lâm trận, con em các gia đ́nh tiểu tư sản bị dồn ra phía trước, làm bia đỡ đạn. Họ là những thành phần "phải xung phong trong chiến thuật biển người" của CS. Lợi dụng kẻ thù hy sinh cho đảng hưởng lợi là sách lược trước sau như một. Chánh sách nầy c̣n được tiếp diễn trong cuộc nội chiến Quốc Cộng (1954-75) và ngay cả tới ngày nay. Những người tị nạn CS, chạy thục mạng trên biển Đông, bây giờ, trở thành "Việt kiều yêu nước", đem tiền bạc, trí tuệ về "xây dựng quê hương", tức vỗ béo cán bộ, đảng viên CS! Từ khi Mặt Trận VM ra đời (05-1941) cho tới khi chiếm được chánh quyền (02-09-1945) , đảng CS và bản thân ông Hồ, đều ngụy trang dưới h́nh thức chủ nghĩa dân tộc. Trong tiến tŕnh khuếch trương lực lượng để cướp chính quyền, ông Hồ có quá nhiều kẻ thù: Pháp, Nhựt, Trung Hoa Quốc Dân Đảng, Mỹ... và các đảng phái quốc gia. Ông Hồ quỷ quyệt dùng nhiều thủ đoạn nay bạn, mai thù, sớm đầu tối đánh, khi thân khi chống.... Ông c̣n giả vờ hợp tác với các đảng quốc gia trong “chánh phủ liên hiệp” để phá hoại và tiêu diệt đối phương. Đời ông chỉ có hai nước mà thủy chung ông vẫn tôn thờ, sùng bái là Liên Xô và Trung Quốc. Tuy nhiên, lănh tụ các nước ấy khinh bỉ ông ra mặt. Năm 1949, Mao Trạch Đông là chủ tịch Cộng Ḥa Nhân Dân TH, ông Hồ cũng là chủ tịch nước VN 4 năm rồi. Vậy mà ông Hồ cầm đầu một phái đoàn đi xin viện trợ, phải băng rừng lội suối đến biên giới. Nhà cầm quyền Trung Cộng dùng một chiếc xe hàng (truck) chở phái đoàn lên Quảng Tây, bất chấp nghi thức ngoại giao không kèn, không trống. Sau đó, ông đi Liên Xô. Ông Lê Phát, thành viên của phái đoàn nầy kể lại: "Sau nầy, khi xem cuốn hồi kư "Mémoires Inédites" của Nikita Kroutchev do nxb Pierre Belfont dịch và in ở Paris, tôi biết thêm về chuyến "vi hành đầy gian khổ của ông Hồ. Tác giả (Nikita Kroutchev) kể lại: "Tôi nhớ HCM đă đến Moscou để xin viện trợ vật chất và vũ khí chống Pháp. Staline không tin vào cuộc chiến ở VN, nên đối xử với ông Hồ một cách nhục mạ. Tôi không thấy ở ông ta chút cảm t́nh nào đối với một người CS như Hồ... Đáng lẽ phải kính trọng, biết ơn... Tôi c̣n nhớ một việc khác xúc phạm đến Hồ. Staline nói với chúng tôi là Hồ xin được đón với tư cách là chủ tịch nước VN Dân Chủ Cộng Ḥa. Staline không chấp nhận, đă trả lời Hồ: “Cơ hội ấy đă qua rồi. Ông đến Moscou không ai biết, không thể thông báo việc ông đến được”... Hồ chỉ đề nghị Staline cho một máy bay và chuẩn bị diễn văn đón Hồ, có thể từ trên máy bay xuống, để được đón như chủ tịch nước. Staline từ chối và ông ta cười khoái trá khi kể cho chúng tôi nghe việc ấy...” (Hồi kư Lê Phát, Quê Mẹ, số 140). Chúng tôi xin mượn lời kết của Tưởng Vĩnh Kính: "Nhằm tranh thủ quần chúng, ông (Hồ) dựng cờ chống Pháp và tranh đấu độc lập dân tộc, trong khi đó ông lại bán rẻ và bài trừ các đảng phái chống Pháp và tranh thủ độc lập dân tộc chân chính khác. Khi cần thiết, ông thà từ bỏ nhu cầu độc lập, để mưu cầu sự sinh tồn và phát triển cho bản thân ông. Ông cũng tuyên truyền chống Nhựt, nhưng lại kết hợp và lợi dụng các thế lực thân Nhựt, thậm chí c̣n cùng với Nhựt hành động song hành, hiệp trợ nhau chống lại kẻ địch khác, chỉ cốt mưu cầu bành trướng thế lực của bản thân ông. Ông cũng bày tỏ thái độ thân Hoa, nhưng chỉ là lợi dụng tổ chức thân Hoa nầy, để bài trừ hoặc tiêu diệt các đảng phái thân Hoa khác. Lúc cần thiết, ông lại thực thi các hành động bài Hoa để đạt mục đích khác. Ông tuyệt đối cần ngoại viện, nhưng ông không muốn cá nhân hoặc đảng phái nào nhận ngoại viện. Ông cũng cần tranh thủ quần chúng, nhưng không muốn cho cá nhân hoặc đảng phái nào khác tranh thủ quần chúng. Ông lớn mạnh không phải từ những hô hào về chủ nghĩa cộng sản. Ông đă dùng rất nhiều tên giả, lấy chủ nghĩa dân tộc để ngụy trang, lợi dụng tất cả các cơ hội có lợi, để bảo tồn và phát triển lực lượng bản thân ông. Ông cũng lợi dụng những nhược điểm của đối phương để làm cho lực lượng đối phương yếu đi, hoặc bị tiêu diệt hẳn... Bởi vậy, mỗi một hành động của ông đều cho thấy ông là một người theo cơ hội chủ nghĩa, chỉ biết lấy sự sinh tồn, lợi hại của bản thân ḿnh làm mục tiêu chính." (Sđd, trang 373). Giáo sư Hứa Hoành Ghi Chú: Các bí danh của HCM tại Trung Quốc: Lư Thụy, Vương Sơn Nhi, Vương Đạt Nhân, Lăo Vương, Tống Văn Cơ, P.C. Lin, Hồ Quang, Lăo Trần, HCM, Hoàng Quốc Tuấn, Thu Đại Gia... Tài liệu tham khảo: - "HCM tại Trung Quốc" của Tưởng Vĩnh Kính, do Thượng Huyền dịch, nhà xuất bản Văn Nghệ phát hành, 1999. - Hồi kư Lê Phát. - Tư liệu của tác |
| Đảng ta tự sát! Hoành Luận Gia Vừa qua dư luận xôn xao khi thấy ông chủ tịch Triết hốt hoảng kêu lên: Nếu bỏ điều 4 tức là Đảng ta tự sát! Trước hết ta hăy t́m hiểu cái nghĩa của hai từ Việt-Hán “tự sát”. Tự sát nghĩa là ḿnh tự giết ḿnh. Cũng đồng nghĩa với “tự tận” hoặc “tự tử”. Tự giết ḿnh cũng có nhiều cách như tự treo cổ gọi là “tự ải”, tự cắt cổ gọi là “tự vẫn”, tự d́m chết dưới nước gọi là “tự trầm”.v.v… Như thế, ông Triết chỉ nói chung chung nên người nghe cũng chưa biết cụ thể là Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ tự giết ḿnh bằng cách nào nếu bỏ điều 4. Vậy điều 4 là điều thế nào mà lại quan hệ đến sinh mệnh của Đảng ta một cách ghê gớm như thế? Ai đă theo dơi phong trào dân chủ khoảng mươi năm gần đây đều thấy những người vận động dân chủ đ̣i bỏ điều 4 Hiến pháp hiện thời. Điều 4 Hiến pháp ghi rằng: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mac-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh là lực lượng lănh đạo Nhà nước và xă hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”. Mới xem qua th́ không có ǵ đáng chú ư. Nhưng nếu đọc kỹ và nghiên cứu kỹ mới thấy nhiều vấn đề nảy sinh gây nhiễu tư tưởng, lư luận và thực tế xă hội. Tuy điều 82 của cùng bản Hiến pháp 1992 có ghi “quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của Nhà nước”, nhưng lại c̣n bị đặt dưới sự lănh đạo của đảng. Nghĩa là đảng Cộng sản, qua điều 4, đă tự phong cho ḿnh là một lực lượng “siêu quyền lực” đứng trùm lên đầu nhân dân và đất nước. Thế là đảng có quyền lực ngang với quyền lực của các vua chúa thời phong kiến. Xưa kia các nhà vua tự nhận ḿnh là “con Trời” (thiên tử) được Trời trao cho sứ mệnh cai trị muôn dân. Nay th́ đảng Cộng sản Việt Nam tự nhận là đồ đệ của Mác-Lênin và cũng được giao sứ mệnh dẫn dắt nhân dân vào con đường nghèo nàn, lạc hậu (tất nhiên là trừ bọn “con ông cháu cha” và tầng lớp tư bản đỏ). Cũng do quyền lực của đảng không chịu bất cứ một sự giám sát, một sự chế tài nào nên các đảng viên nắm quyền cai trị từ các cấp địa phương đến cấp trung ương tha hồ tham ô và nhũng nhiễu. Nay thường gọi tắt là bọn đảng viên tham nhũng, mà nôm na th́ nhân dân cứ gọi là bọn đảng viên ăn cắp của công và ức hiếp quần chúng. “Cấm bóp cổ nhân dân” Nguồn: automagic.org Chính điều 4 đă hợp pháp hóa cái sự độc quyền cai trị và độc quyền tham nhũng của đảng. Do đó khi ông cựu đại tá Phạm Quế Dương và ông Trần Khuê cùng đứng ra thành lập Hội Nhân dân Việt Nam chống tham nhũng th́ lập tức bị bỏ tù luôn. Ông cựu Tổng bí thư Đỗ Mười huỵch toẹt mà rằng: “Chúng nó chống tham nhũng tức là chống Đảng!”. C̣n ông đương kim thứ trưởng bộ Công an Nguyễn Văn Hưởng th́ tuyên bố thẳng thừng trước mặt ông Khuê: “Các ông mà lập Hội Chống tham nhũng th́ chúng tôi sẽ phải bóp từ trong trứng”. Ông Khuê đă đáp lại: “Hội Chống tham nhũng là hội của nhân dân, các ông làm sao đủ sức bóp nhân dân. Các ông có trách nhiệm bóp bọn tham nhũng. Nếu các ông không bóp bọn tham nhũng th́ nhân dân phải bóp các ông thôi”. Rơ ràng điều 4 đă cho đảng tập trung trong tay đủ cả ba quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp rồi tha hồ tự tung tự tác, độc quyền tham ô, độc quyền nhũng nhiễu. Từ chỗ là một đảng cách mạng cùng nhân dân chống ngoại xâm, được nhân dân quư trọng, nay đảng Cộng sản tự biến ḿnh thành một đảng tham nhũng, một thứ giặc nội xâm, bị nhân dân khinh bỉ, oán ghét. Bài do tác giả nhờ gửi. DCVOnline biên tập và minh hoạ |
| nước việt nam là địa ngục dân gian lây lang qua các nước ảnh hưởng địa cầu trầm trọng chinhlá cộng sản gian manh gây nên tát hại nguyên trọng to lớn cho toàn cầu loài người, chúng ta cần phải nhận thức và chú ư cs làm bẩn môi trường một cách quá tổn thương ảnh hưởng không nhỏ đối với loài người nói chung ! đề nghị toàn cầu hăy chú ư và nên tẩy chây cs hay không đó là mối đeo dỏ của loài người phải nói la rất nguyêm trọng ,không thể chấp nhận thêm v́ cs cố t́nh phá hoại môi sinh hăy dập tắc ngay chế đổ gian manh chuyêm nghiệp nói láo chính là cs ! cộng sản là kể thù chung của loài người nên chú ư từng ly một sẽ thấy rơ nát bổ mặt thật gian manh cs cần tẩy chay cs càng sớm càng tốt cho toàn cầu hoà binh chân chính môi sinh chào đoàn kết tẩy cs ngày nay 18/11/2007 |
| Chuyện Dân Oan Việt Nam MIẾNG ĂN VÀ GIẤC NGỦ Ông bà xưa có câu nói : - “Miếng ăn là miếng nhục” - “Miếng ăn là miếng tồi tàn” - “Miếng ăn là miếng xấu”… Ngụ ư các câu ngạn ngữ trên về «miếng ăn, miếng uống» chỉ muốn nhắc nhở mọi người phải biết ăn uống như thế nào cho đúng cách, để thể hiện ḷng tự trọng, và lịch sự có văn hóa của ḿnh đối với xă hội. V́ có khi không cẩn thận, lỡ ăn một miếng có thể phải mang tiếng xấu đến cả đời. Tuy nhiên, nếu như không ăn uống th́ không ai có thể tồn tại được. V́ vậy việc ăn uống là vô cùng cần thiết trong cuộc sống. Ngoài việc có địa vị xă hội, người giàu có th́ ăn uống kiểu cách, cao sang, thưởng thức những món ngon vật lạ, ‘họ sống để ăn’. C̣n những người nghèo khó th́ ăn uống qua loa đạm bạc, rau cháo qua ngày ‘ăn để mà sống’, để mà tồn tại…Nhưng có 1 thứ cũng cần thiết và không thể nào thiếu trong cuộc sống, đó chính là Danh dự . Người ta thường nói «Nghèo cho sạch rách cho thơm», hoặc «đói cho sạch, rách cho thơm». Đúng thế ! V́ nếu sống mà không có danh dự th́ có khác ǵ loài vật, và có khi c̣n thua cả loài vật ấy chứ. Nhân đây xin kể lại một câu chuyện mà tôi đă chứng kiến. Số là trước đây, nhà tôi có nuôi 1 con chó và đặt tên cho nó là con Vàng v́ bộ lông của nó có màu vàng rực rỡ. Có 1 hôm v́ buồn hay nghịch ngợm thế nào đó nó đă tha 1 chiếc dép của tôi ra sau vườn và cắn xé đến sứt cả quai dép, khiến cho tôi giận dữ la mắng nó thậm tệ về cái tội phá hoại ấy. Và thế là cả ngày hôm đó nó giận dỗi không chịu ăn uống ǵ, tiu ngỉu nằm im nơi góc nhà. Đến tối hôm ấy, tôi phải trộn cơm thật ngon đem đến dỗ dành nó măi, cuối cùng nó mới bỏ qua cho tôi và chịu ăn cơm. Thế đấy ! Nó là 1 con vật mà cũng biết tự ái v́ tôi đă la mắng nó. Chắc có lẽ tôi đă tổn hại đến danh dự của nó chăng ? Cuộc đời dần trôi theo thời gian, số phận đă biến tôi trở thành 1 người dân oan Việt Nam. Vâng ! hiện nay tôi chính là 1 dân oan trong số muôn vạn người dân oan đang quằn quại đau khổ trong đất nước Việt Nam này. Và nếu như có người thắc mắc hỏi tôi rằng : "Dân oan" là ai ? Tôi xin trả lời : Dân oan chính là những nạn nhân của chế độ CS độc tài. Họ bị chính quyền phá nhà, cướp đất đai, ruộng vườn và bị đẩy ra đường lang thang nghèo đói, vô gia cư, vô nghề nghiệp, khổ sở, bần hàn, đến nỗi đă có những người muốn chết đi cho xong, như một cách cuối cùng để giải thoát cái kiếp nạn đang phải gánh chịu. Thế nhưng, bản năng sinh tồn đă cố ngăn họ lại và bắt họ phải sống cho trọn 1 kiếp người, những kiếp người đau khổ. Xuất thân là 1 người nông dân th́ suốt đời phải bám vào đất để sống, nhưng nay đất đai đă bị chính quyền cướp mất rồi, họ c̣n biết làm ǵ để mà tồn tại ? Sinh ra trong 1 gia đ́nh sống bằng nghề kinh doanh buôn bán, nay nhà cửa bị chính quyền đập phá, đất đai bị thu hồi th́ c̣n đâu nữa mà ổn định để làm ăn sinh sống ? Và thế là tất cả họ bị rơi vào hoàn cảnh vô cùng khốn khó. Không chấp nhận sự áp bức của chính quyền CSVN, không cam ḷng chịu đựng những bất công. Từ những miền quê xa xôi họ kéo nhau lũ lựơt lên Sài G̣n để kêu oan, để tố cáo bọn bất lương đội lốt « chính quyền nhân dân, chính quyền cách mạng » đă nhẫn tâm cướp đất đai nhà cửa của họ. Bằng sự đoàn kết giữa các giai cấp công nông, thương sĩ, đă dấy lên một cuộc đấu tranh ngay giữa ḷng thành phố Sài G̣n, quyết tâm đ̣i lại tài sản của ḿnh, đ̣i quyền làm người, quyền tự do và công bằng xă hội. Và thế là người đời đặt cho họ 1 cái tên chung gọi là "Dân oan". V́ dân oan bị chính quyền CSVN cướp mất nhà cửa, ruộng vườn, trắng tay, bơ vơ nên họ phải bị nghèo đói. Lên được tới Sài G̣n nhưng không nơi nương tựa, họ phải chi tiêu dè xẻn từ những đồng tiền chắt chiu dành dụm được từ nơi quê nhà. Giá sinh hoạt nơi đô thành đắt đỏ, rồi th́ những đồng bạc cuối cùng cũng phải ra đi và thế là họ phải bị đói. Trong khi rất nhiều người trên thế giới đang tính xem hôm nay ḿnh nên ăn món ǵ, ăn ở nhà hàng nào th́ lại có những người dân oan VN lo lắng v́ hôm nay không có ǵ để ăn. V́ thế cho nên ‘Dân oan’ chúng tôi cần được giúp đỡ ! May mắn cho chúng tôi ! v́ vẫn c̣n có rất nhiều người thân hiểu cho hoàn cảnh ngặt nghèo của dân oan. Nên đă giang rộng ṿng tay nhân ái để cứu giúp chúng tôi thoát khỏi khó khăn trong những tháng ngày lưu thân nơi thành phố xa hoa tráng lệ này. Đó chính là 3 triệu người dân Việt Kiều đang sinh sống ở Hải ngoại, cách xa Việt Nam đến nữa ṿng trái đất. Không biết nói ǵ hơn, ‘Dân oan’ chúng tôi vô cùng cảm phục và tri ân trước nghĩa cử cao đẹp của những con người hiện đang ở thật xa mà chúng tôi bao giờ được quen biết. Họ đang được sống một cuộc sống đầy đủ và tận hưởng sự tự do của 1 đất nước văn minh, dân chủ, nhưng họ vẫn nhớ về cội nguồn . Lắng nghe những thổn thức đau thương và luôn dơi theo từng bước chân trên con đường đi t́m công lư đầy gian nan khốn khó của dân oan chúng tôi. Họ sẵn sàng lên tiếng để tố cáo những bất công và bênh vực cho chúng tôi trước sự lộng quyền của nhà nước CSVN. Và chúng tơi xin bày tỏ nơi đây ḷng tri ân cảm phục đối với các ân sư như : HT Thích Quảng Độ, HT Thích Không Tánh , HT Thích Minh Nguyệt v.v …. Là nhựng bậc cao tăng trong Giáo Hội Việt Nam Thống Nhứt đă không màn đến sự an nguy của ḿnh, dũng cảm đối diện với cái ác, lên tiếng tố cáo sự bất công và bênh vực cho dân oan, bằng những lời nói và hành động cụ thể trước tiển cảnh của toà nhà quốc hội CSVN giữa ḷng thành phố Sài G̣n ngày 17/7/2007. Điều đó đă là một phen khiến cho nhà cầm quyền CSVN phải kinh hồn bạt vía Đến nỗi chỉ sau sự kiện này 1 ngày. Nhà cầm quyền CSVN cử ngay phó thủ trưởng Trương Vĩnh Trọng lập tức bay vào Sài G̣n để trực tiếp chỉ đạo cuộc đàn áp dă man dân oan đang tập trung gần 2.000 người quanh toà nhà quốc hội CSVN vụ phía Nam vào đêm ngày 18/7 rạng sáng ngày 19/7/2007 như dư luận đă biết. Với cuộc đàn áp kinh hoàng đó nhà nước CSVN đă kết thúc 27 ngày đấu tranh của dân oan miền Nam Việt Nam tại Sài G̣n. Chúng ta hăy thử bàn xem nhà cầm quyền CSVN đă làm được những ǵ cho dân oan chúng tôi để thể hiện cái trách nhiệm « v́ nước, v́ dân của 1 Chính Phủ » mà lúc nào cũng ngoác miệng tự cho ḿnh là « của dân do dân và v́ dân ! ». Nhà cầm quyền độc tài CSVN không hề quan tâm đến vấn nạn đập nhà, cướp đất đă và đang xảy ra như một phong trào của các chính quyền địa phương trong cả nước. Những kẻ ra tay cướp bóc và đàn áp nhân dân không ai khác hơn chính là đám tay chân bộ hạ của nhà cầm quyền CSVN. Nhà cầm quyền CSVN không chịu nh́n nhận những sai lầm của ḿnh trong quá khứ và chưa hề có bất cứ động thái nào nhằm giải quyết để khắc phục những hậu quả tồi tệ do chính quyền ḿnh đă gây ra cho nhân dân từ trước đến nay. Để đến kết cuộc hôm nay có vô vàn những điều oan ức và bức xúc trong xă hội Việt Nam đă tạo nên một làn sóng phẫn nộ dân trào trên cả nước và những rối rắm chồng chéo lên nhau sau bao nhiêu năm dẫn đến vô phương tháo gỡ. Và thế là nhà cầm quyền CSVN đă phải sử dụng biện pháp đối phó t́nh thế bằng việc dùng đến những hạ sách đê tiện thông qua các việc làm cụ thể như sau : - T́m mọi cách ngăn chặn tài trợ dành cho dân oan của những tổ chức nhân đạo phi chính phủ kể cả trong và ngoài nước. - Bằng mọi biện pháp kể cả bạo lực để kịp thời ngăn chặn bất ai dám t́m hiểu thông tin và quay phim, chụp ảnh những cuộc biểu t́nh của dân oan VN đang biểu t́nh đấu tranh trong nước. Họ làm những điều đó để nhằm mục đích bưng bít dư luận thế giới để bảo vệ những luận điệu bịp bợm trước diễn đàn quốc tế của CSVN. - Ra lệnh triệt để cho công an mật vụ theo dơi và cướp bất cứ thứ ǵ mà những nhà hảo tâm đem đến cho dân oan. Từ những ổ bánh ḿ cho đến thùng ḿ tôm, chai nước uống, bịch nước mía, viên thuốc Tây trị bệnh, tấm áo ấm chống giá lạnh…Họ làm những việc thất đức đó là nhằm mục đích cắt đứt mọi nguồn thực phẩm để cho dân oan phải đói khát cùng cực rồi bỏ cuộc đấu tranh đ̣i tài sản - Sau sự kiện đàn áp khốc liệt dân oan đêm 18-7-2007, toà nhà quốc hội ở 194 đường Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận, SG được dọn dẹp sạch sẽ, hai lá cờ được kéo lên lại giống như chưa có việc ǵ đă xảy ra ở đây. Tất cả đă được dọn dẹp sạch sẽ để phi tang mọi dấu vết tội ác… Nhưng chỉ đúng 15 ngày sau cuộc đàn áp tan hoang đồng bào khiếu kiện ấy, dân oan từ các tỉnh thành lại lũ lượt kéo nhau trở vào Sài G̣n tụ tập tại pḥng tiếp dân số 210 đường Vơ Thị Sáu, và tiếp tục xuống đường biểu t́nh để đ̣i công lư. Rút kinh nghiệm từ lần trước, nhà cầm quyền CSVN ra lệnh cho lực lượng công an, mật vụ cấm mọi h́nh thức giăng lều, che bạt trên vỉa hè để dân oan không có nơi che nắng, che mưa mà tá túc lâu dài. Một khó khăn lớn mà dân oan phải đối mặt trong những ngày nay là khi đêm đến sẽ không có chỗ nghỉ ngơi. Để rồi đồng bào sẽ phải thối chí mà bỏ cuộc từ đó bọn quan lại CSVN địa phương cướp đất cướp nhà sẽ giành thắng lợi một cách ngon lành, êm ru, nhẹ nhàng và rẻ tiền nhứt… Nhà cầm quyền CSVN trung ương không hề quan tâm đến vấn nạn cướp đất, đập nhà đă và đang diễn ra như một phong trào tại các địa phương trong cả nước mà kẻ ra tay cướp bóc không ai hết chính là tay chân, là đám bộ hạ của nhà cầm quyền CSVN ở cấp dưới các địa phương trong khắp cả nước. Nhà cầm quyền CSVN không chịu nh́n nhận những sai lầm của ḿnh và không chịu giải quyết để khắc phục hậu quả tồi tệ do chính ḿnh gây ra cho nhân dân. Để đến kết cuộc ngày hôm nay vô vàn những oan ức, bức xúc trong nhân dân, tạo nên làn sóng phẫn nộ dâng trào trên đất nước này là những rối rắm chồng chéo bao nhiêu năm dẫn đến vô phương tháo gỡ. Từ những vấn đề nêu trên có thể cho thấy v́ sao "Dân oan" chúng tôi đói khổ, cơ hàn, rách rưới, tiều tụy triền miên… Trong khi các lănh đạo CSVN ê hề, thừa mứa những món ngon vật lạ, sơn hào, hải vị. Gia đ́nh, vợ con họ tiêu sài phung phí, phù phiếm, xa hoa từ những đồng tiền tham nhũng có được bằng quyền lực của băng đảng Độc Tài đảng trị CS. Vậy nên miếng ăn của họ mới thực là miếng nhục, miếng ăn của họ có được đầy mồm, đầy miệng là do cướp đoạt của đám dân đen, dân oan đau khổ mà thôi. Trở lại câu chuyện con chó Vàng của tôi đă nêu ở phần đầu bài viết này để so sánh mới thấy rằng : Là thân phận con Chó loài súc vật mà ta hay nuôi trong nhà vốn hay bị con người sỉ nhục. Ấy thế mà loài Chó c̣n biết danh dự, biết xấu hổ, biết tự ái, biết có danh dự, nhưng bọn quan tham vô lại của nhà nước CSVN th́ lại không bằng con chó Vàng nhà tôi. Bằng chứng là đă có biết bao nhiêu bài báo tiếng nói phê phán thảm nạn dân oan, đă có biết bao cuộc xuống đường biểu t́nh đ̣i tài sản bị cướp đoạt phi pháp. Vậy mà bọn quan tham vô lại và cả nhà cầm quyền độc tài CSVN ở trung ương không hề nhúc nhích trả lại tài sản cho dân oan. Họ rơ ràng không biết mắc cỡ, biết có liêm sỉ, biết tự trọng như con chó Vàng mà tôi đă mắng nhiếc đến tự ái phải bỏ ăn mấy bữa đó thôi !!! Thật nhục nhă, xấu hổ lắm thay !!! Công Dân Quốc Bảo - Dân oan miền Nam Việt Nam Thực hiện ngày 10/11/2007 Viết tranh thủ trên vỉa hè và trên băi cỏ trước Ṭa Tổng Lănh Sự Quán Hoa Kỳ và Dinh độc Lập cũ trên đường Lê Duẩn, quận 1, TP Sài G̣n |
| Có nên 'hoạt động chính trị' không? Việt Hoàng Gửi đến BBC từ Moscow, Nga Các quán cà phê Internet là điểm thanh thiếu niên Việt Nam vào đọc tin mạng Nhờ có bạn Hy Văn, một sinh viên ở Hà Nội với bài viết “Bối rối v́ thiếu lập trường về dân chủ” trên BBC mà tôi biết đến diễn đàn X-Cafe. Là một diễn đàn của các bạn trí thức trẻ trong nước, X-Cafe.org rất quan tâm đến t́nh h́nh chính trị trong và ngoài nước. Đă có nhiều bài viết rất hay và thẳng thắn của các bạn trẻ là thành viên của forum này mà tôi vẫn chưa đọc hết được. Vừa làm quen với diễn đàn này chưa được bao lâu th́ tôi đọc được một bài viết rất thú vị của một bạn với nickname Napoleon. Trong bài viết nhỏ đó bạn đă nêu lên 5 điểm thắc mắc (tâm sự) của một người bạn và đề nghị các mọi người “phản biện” dùm, với đền nghị “giúp em diễn giải nếp suy nghĩ này một cách chân t́nh”. Rất hứng thú với những “tâm sự” này của người bạn của bạn Hy Văn nên tôi tham gia cuộc thảo luận này một cách rất “chân t́nh” theo hiểu biết của tôi. Dù đúng hay sai cũng xin các bạn ghi nhận nơi tôi một tấm ḷng cũng rất “chân t́nh”, đó là đối thoại để t́m ra chân lư. Đầu tiên xin ghi lại năm điều tâm sự của người bạn trẻ này với bạn Hy Văn để mọi người tiện theo dơi: “-Thứ nhất cậu viết bài trên BBC là không mang tính dân tộc, đó là đài của phương Tây. Đài ấy phục vụ những lợi ích của phương Tây, cậu c̣n nhớ hồi vào nhập học thầy chính trị dạy buỏi đầu khóa có nói là các em nên tránh xa những cuộc thi, vận động của đài RFI, RFA, BBC,... Cái đó là phương tiện của các thế lực thù địch ? -Thứ hai là cậu nói thật quá, mà cậu cũng biết là nói thật trong chính trị mà trái với Đảng th́ nó chống lại Đảng. Cái này rất tai hại, cậu làm thế là phủ nhận vai tṛ của Đảng mà lịch sử đă chứng minh khó có lực lượng nào ngoài Đảng co thể dành thắng lợi cho nước nhà. -Thứ ba dân chủ là chủ đề nhạy cảm không nên dính vào, chuyện đó đă có thiên hạ lo. Cậu giỏi lắm cũng chỉ là con én nhỏ không làm nổi mùa xuân đâu. Mà cậu cũng thấy đấy các lực lượng 'phản động', chống đảng có ai tồn tại được đâu. Thậm chí họ con mạnh hơn cậu nhiều, họ có sự hậu thuẫn của Mỹ và các lực lượng khác. Mà cũng có ai trong nước này quan tâm đến lời cậu nói đâu.Đừng để họ (phản động) lợi dụng ? -Thứ tư là con đường trước mắt của cậu đang thênh thang rộng, nhà nước đang mở cửa; nếu cậu có tài th́ hoàn toàn có cơ hội để thành ông này bà nọ. Bằng không th́ cậu có thể bị đuổi học bất cứ lúc nào, công lao nuổi học của bố mẹ đi toi, bao cố gắng để có 25, 26 điểm vào ĐH của cậu cũng tan thành mây khói đă thế lại c̣n mang tiếng; đời con cháu mày cũng chả ngóc đầu lên nổi đâu. -Thứ năm, ừ chế độ này tệ nạn tràn lan, nhưng có chết ai đâu. Giỏi lắm là bọn thất học, nông dân, khi nào tệ quá bọn ấy nổi lên th́ mày mà có của cải th́ cậu cũng chả sao. Nói tóm lại là cậu đừng dại, dây vào thứ đấy không yên thân đâu. Mà cậu cũng nói sai nữa, những người như cậu và tớ đều ham muốn xây dựng được những ngôi nhà, kiếm tiền trong thời buổi này ngành ḿnh hái ra tiền đấy, đó cũng là sống có lư tưởng đấy chứ sao.” Các đài quốc tế 1.Điều đầu tiên mà bạn đề cập đến rằng là các đài như RFI, RFA, BBC...là “phương tiện của các thế lực thù địch” và viết bài trên đó là “không mang tính dân tộc”...Tôi xin thưa rằng, cứ cho là các cơ quan truyền thông quốc tế này là các “thế lực thù địch” và chuyên “nói xấu” Việt Nam v.v. đi chăng nữa th́ không lẽ nhân dân Việt Nam lại “dở hơi” cả hay sao? Khi không lại thích nghe các đài khác nói xấu chính phủ ḿnh? Và nếu các đài này nói “tầm bậy tầm bạ” tại sao nhà nước “ta” lại hoảng sợ đến thế? Phải đặt “tường lửa” để ngăn chặn các thông tin này? Cái “tệ nạn” là do sự lănh đạo và quản lư quá kém cỏi của đảng ta chứ không phải do tai nạn từ trên trời rơi xuống, càng không phải do “diễn biến ḥa b́nh” hay do các “thế lực thù địch” gây ra Việt Hoàng Nếu bạn cho rằng Việt Nam ta “dân trí thấp” (không nên đọc những thứ bậy bạ, v́ không phân biệt được đúng hay sai...) th́ hoặc là bạn quá coi thường người Việt hoặc là bạn đang nói xấu “Đảng ta”, không lẽ được sống dưới “ánh sáng quang vinh” của đảng và bác suốt hơn 60 năm qua mà dân ta vẫn “dốt”?(V́ không phân biệt được đúng hay sai?). Nếu bạn vẫn cho rằng tham gia trên các đài này là “phản động” th́ bạn nên đề nghị nhà nước Việt Nam xử tù vài người để làm gương như các ông Vơ Văn Kiệt, Phạm Thế Duyệt...v́ tội đă trả lời BBC! Và bạn cũng nên đề nghị với “đảng ta” cấm cửa luôn ông đại sứ Mỹ đương nhiệm và nhiều nghị sỹ quốc hội Mỹ v́ những người này rất hay trả lời phỏng vấn đài RFA! Và theo tôi, thay v́ cấm “dân ta” nghe các đài này th́ cứ nên để cho họ nghe tự do và sau đó “đảng ta” tổ chức các buổi phản biện, tranh luận công khai để cho mọi người cùng tham gia và “vạch trần” những luận điệu “sai trái và thù địch” của các đài này. Như vậy sẽ hay hơn phải không bạn? Tôi đồng ư với bạn rằng tham gia các diễn đàn này là “không mang tính dân tộc”, thế nhưng lỗi là tại “đảng ta”. Nếu đảng ta cho phép các diễn đàn tự do được hoạt động tại Việt Nam và mọi người đều có quyền tranh luận như ở BBC th́ không việc ǵ chúng ta phải “tham gia” các đài “của phương Tây” làm ǵ, phải không bạn? 2. Điều thứ hai bạn cho rằng “nói thật quá” nhất là “trong chính trị” tức là “trái với đảng” và như thế cũng là “chống lại đảng”. Riêng cái này th́ tôi đồng ư hoàn toàn với bạn. Ở Việt Nam ngày nay, nói thật là “có tội” rồi. Và như bạn thừa nhận, xă hội Việt Nam dưới sự lănh đạo của đảng là một xă hội “nói dối”. Không lẽ đây là xă hội “lư tưởng” mà đảng định dẫn dắt dân tộc ta đi đến hay sao? Và không lẽ bạn lại đồng t́nh với xă hội “lư tưởng” đó? Bạn cho rằng “không một lực lượng nào thay thế được đảng cộng sản để dành thắng lợi trong quá khứ và đảm nhận trách nhiệm với hiện tại và tương lai?” Đây là “tinh thần” của bộ máy truyền thông Việt Nam và đồng thời cũng là suy nghĩ của một số người dân, kể cả các bạn trẻ. Trong quá khứ th́ đúng như vậy rồi, không có ǵ bàn căi (dù rằng vẫn có những ư kiến không đồng t́nh với những cái giá mà dân tộc VN đă phải trả để có “chiến thắng” đó), nhưng trong hiện tại và tương lai th́ có chắc như vậy không? Bạn cho là “chắc chắn”! Tôi cũng cố tin vào điều đó và nhiều người cũng cố tin vào điều đó (tức là không ai thay thế được vai tṛ của đảng cộng sản), cho nên đă đề nghị là “đảng ta” chấp nhận tự do ngôn luận , đa đảng, bầu cử tự do...để “đảng ta” có được sự “quang minh chính đại”, để “đảng ta” có thể đàng hoàng tuyên bố với cả dân tộc VN và thế giới rằng “đảng là do dân chọn”, chứ như hiện tại mà nói vậy nghe chừng “hơi bị” gượng ép. Nhiều dấu hiệu của nền kinh tế tư bản đã có mặt ở Việt Nam Và cho dù bạn, tôi có tin vào điều đó (rằng là không ai thay thế được đảng cộng sản) th́ tôi cũng xin nói thẳng với bạn rằng đó là chúng ta (tôi và bạn) tin thôi chứ “đảng ta” đâu có tin vào điều đó! Bạn không tin ư? Tôi xin đưa ra dẫn chứng ngay đây! Chắc bạn biết đến câu nói của ông Tổng bí thư Đảng Nông Đức Mạnh trong kỳ bầu cử Quốc hội khóa 12 vừa rồi chứ? Đó là câu “Kiên quyết không được đưa tṛ chơi dân chủ vào cuộc bầu cử”, Và mới đây nhất là câu nói “bất hủ” của ông Chủ tịch nước VN Nguyễn Minh Triết “Bỏ điều 4 Hiến pháp (chấp nhận đa đảng) là chúng ta tự sát!”. Hai ông này thừa biết là nếu đa đảng và bầu cử tự do th́ “đảng ta” “đứt bóng” là cái chắc. 3. Điều thứ ba bạn cho rằng chuyện chính trị là chuyện của thiên hạ và để “thiên hạ” lo! Thưa bạn, “thiên hạ” là ai vậy bạn? Là người từ trên trời rơi xuống hay sao? Bạn không biết câu nói nổi tiếng của nhà cách mạng Phan Châu Trinh hay sao? Câu nói đó nhắc nhở hậu sinh rằng “Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của ḿnh th́ càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. C̣n dân th́ ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của ḿnh vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao th́ làm, mà ḿnh không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, th́ dân ấy phải khốn khổ mọi đường….” Đất nước là của chung Đất nước là của chung của 84 triệu người Việt trong nước và hải ngoại, mọi người đều có trách nhiệm đóng góp ư kiến, tham gia xây dựng và quản lư đất nước (nếu bạn có tài) c̣n nếu không đi nữa th́ bạn vẫn có một cái quyền rất thiêng liêng và tối thiểu đó là chọn ra người (thay mặt bạn) để quản lư đất nước! Thử hỏi ngay cả cái quyền tối thiểu đó bạn đă có chưa? Đúng như bạn nói là một người “không mang lại” mùa xuân nhưng nhiều người đồng ḷng và đồng t́nh th́ chắc chắn mùa xuân sẽ đến với dân tộc VN ta. Bạn cho rằng các lực lượng dân chủ mà bạn gọi là “phản động” dù được Mỹ và các lực lượng khác ủng hộ nhưng rất “nhỏ bé” và có làm được ǵ đâu? Thưa bạn, tranh thủ sự ủng hộ của các lực lượng tiến bộ và cộng đồng quốc tế trong công cuộc vận động dân chủ cho VN th́ có ǵ là sai trái? Thế trước đây VN ta không nhờ súng đạn của Liên Xô và lương thực của Trung Quốc th́ liệu có “giải phóng Miền Nam” được không? Bạn hỏi họ có làm được ǵ không ư? Thế theo bạn những tiến bộ trong việc “cải cách” kinh tế và những cải thiện về nhân quyền, tôn giáo...trong thời gian qua là nhờ vào “ḷng tốt” của đảng hay sao? Tất nhiên bạn có quyền tin vào điều đó! C̣n tôi th́, xin lỗi, tôi không tin. 4. Điều thứ tư, bạn tin rằng ở VN “con đường trước mắt đang thênh thang rộng mở, nhà nước đang mở cửa; nếu cậu có tài th́ hoàn toàn có cơ hội để thành ông này bà nọ...” Tôi đồng ư là nếu bạn có tài th́ ở VN bạn vẫn có một tương lai rộng mở, bạn có thể nhận lương hàng trăm ngh́n đôla mỗi năm, tất nhiên là trong các công ty nước ngoài. C̣n nếu bố mẹ bạn không là “ông nọ bà kia” th́ tôi không tin rằng một ngày nào đó bạn sẽ trở thành “ông này bà nọ”. Bởi một lẽ đơn giản là những chổ ngon ăn đó đă có đủ người ngồi vào rồi, không đến lượt bạn đâu! Nếu không phải như vậy th́ tôi xin lỗi bạn, có lẽ tôi ở xa nên không biết chuyện bằng bạn. Bạn cho rằng “lắm chuyện” như bạn Hy Văn của bạn th́ có ngày bị đuổi học và mang tiếng cả đời! Tại sao chỉ v́ bày tỏ những quan điểm của ḿnh mà bị đảng trù dập như “đuổi học”, “không cho ngóc đầu lên”...vậy bạn? Bạn có đồng ư với tôi rằng “bất lực mới dùng vũ lực” không? Rơ ràng khi đảng ta đă phải dùng đến ‘vũ lực” để nói chuyện với những người bất đồng quan điểm th́ chứng tỏ rằng đảng ta đă “đuối lư”. Khi đă bất lực th́ khó mà “danh chính ngôn thuận” được phải không bạn? Tất nhiên tôi mong các bạn trẻ khi đưa ra những quan điểm bất đồng với “đảng ta” th́ nên cẩn thận về thân thế kẻo bị “đảng cộng sản VN quang vinh và muôn năm” thăm hỏi. Một chế độ phải dùng “vũ lực” chứ không dùng “lẽ phải” để “nói chuyện” với dân chúng th́ chắc khó ḷng có chỗ đứng trong ḷng dân tộc. Tàn bạo như Tần Thủy Hoàng và Hít-le cũng đâu thọ được bao lâu, phải không bạn? Bạn cho rằng khi đă bị “đảng đ́” th́ mang tiếng với đời? Tôi không nghĩ thế và tôi cho rằng dân trí người Việt chúng ta đâu có kém cỏi đến vậy? Có những anh hùng đă mất đi hàng ngàn năm mà nhân dân VN vẫn ghi nhớ như Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo...Công hay tội sẽ được nhân dân phán xét một cách khách quan và công bằng, nhất là trong thời đại internet như ngày nay. Bạn cũng nhớ cho rằng trước khi Cách mạng tháng 8 thành công th́ “Bác Hồ kính yêu của chúng ta” cũng bị vào tù ra tội, Bác cũng từng bị chính quyền (lúc đó) kết tội là “làm giặc” và “lật đổ chính quyền” đấy hay sao? Đất nước là của chung cho cả 84 triệu người Việt “Được là Vua thua là giặc” mà bạn? Chắc ǵ những người hôm nay đang được tung hô th́ trong tương lai lại không bị nguyền rủa và ngược lại? 5. Điều thứ năm bạn cho rằng chế độ này dù đầy rẫy “tệ nạn” nhưng có “chết ai đâu”! Tôi không đồng ư với bạn ở điểm này. Có chết đấy và chết nhiều nữa là đằng khác! Mỗi ngày có hơn 30 người chết v́ tai nạn giao thông và hàng trăm người khác bị thương. Đây là con số kinh hoàng, nó cao hơn tất cả các điểm nóng trên thế giới như Iraq hay Châu Phi. Cái “tệ nạn” là do sự lănh đạo và quản lư quá kém cỏi của đảng ta chứ không phải do tai nạn từ trên trời rơi xuống, càng không phải do “diễn biến ḥa b́nh” hay do các “thế lực thù địch” gây ra, phải không bạn? Chưa kể đến chuyện ô nhiễm môi trường đă đến mức báo động, nạn kẹt xe trầm trọng, nạn phá rừng bừa băi dẫn đến lụt lội và hạn hán, nạn tham nhũng, ṿi vĩnh của các cơ quan công quyền... Theo bạn th́ cũng không chết ai ư? Có chết nhưng chết từ từ nên bạn không thấy đấy thôi. Và cũng thưa bạn, có “những cái sống” ra sống, ra cái con người, đồng thời cũng có cái sống không ra ǵ, chỉ đáng gọi là ‘tồn tại” chứ không gọi là “sống như con người”. Sống như vậy th́ đâu chỉ con người mà c̣n có cả động thực vật cấp thấp nữa đấy! Bạn cũng cho rằng nếu có thua thiệt th́ cũng chỉ bọn “thất học” là công nhân và nông dân thôi, và nếu không chịu nổi th́ họ sẽ “nổi dậy” chứ bọn “trí thức” và có tiền th́ đâu có sao! Thứ nhất bạn hơi bị vô cảm trước nỗi đau của đồng bào ḿnh, những người “thất học” như bạn nói. Nếu ai cũng nghĩ như bạn th́ người Việt hải ngoại (trong đó có tôi) cứ “ngu đi mà hưởng thái b́nh” phải không bạn? “Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi” là quan niệm sống của một trí thức trẻ như bạn sao? Thứ hai bạn cho rằng “trí thức” không “thua thiệt” ǵ sao? Tôi không cho là như vậy. Thậm chí người “trí thức” c̣n “đau” hơn hàng ngh́n lần nỗi đau của những người “thất học”, đó là nỗi đau “tinh thần”, mà theo tôi nỗi đau này mới là nỗi đau ghê gớm nhất. Muốn nói không được nói, muốn nghĩ không được nghĩ, muốn làm những điều tốt đẹp không được làm? Trí thức mà như vậy th́ có c̣n là “con người” theo đúng nghĩa nay không? Lư tưởng của trí thức theo bạn là chỉ kiếm tiền và xây nhà thôi ư? Tôi tin rằng bạn chưa ra nước ngoài phải không bạn? Có đi ra bên ngoài mới thấm thía nỗi đau của một dân tộc nhược tiểu, một dân tộc nghèo hèn, một dân tộc không giống ai! Khi đi qua các cửa khẩu quốc tế th́ dù bạn là thằng ăn mày hay trí thức, tỉ phú đô la cũng vậy thôi, cứ nh́n vào hộ chiếu mang ḍng chữ “Cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam” là người ta đă không có thiện cảm với bạn rồi, nếu không muốn nói là họ cảnh giác và ḍ xét từng hành vi của bạn với những ǵ ít thiện cảm nhất. “Nước nổi th́ bèo mới nổi”, một đất nước tụt hậu và kém phát triển như VN th́ những người chủ nhân của nó khó ḷng chiếm được t́nh cảm và ḷng kính trọng của cộng đồng thế giới. Thưa bạn! Nói như vậy không có nghĩa là tôi “buộc tội” bạn. Bạn có quyền không làm ǵ cả. Dù rằng “làm” chính trị không có ǵ là xấu, thậm chí rất tốt nữa là đằng khác. Chính trị là tham gia các hoạt động xă hội, tham gia vào việc phản biện xă hội, và nếu có khả năng th́ tham gia vào việc quản lư xă hội, để làm cho xă hội ngày càng tốt đẹp hơn, nhân bản hơn. “Đảng ta” đă tước đoạt quyền hoạt động chính trị của “dân ta” và độc quyền “hoạt động chính trị”. Dân đen chỉ cần hơi có “phảng phất mùi vị” hoặc “thấp thoáng có màu sắc” chính trị là “ốm đ̣n” rồi, trong khi đảng ta tha hồ các hoạt động chính trị, muốn tiến thân phải qua “Học viện Chính trị”, thậm chí đảng ta có có một bộ rất nhiều quyền hành là “Bộ Chính trị”...như thế có công bằng không? Đất nước là của chung kia mà? Tất nhiên không phải ai cũng làm chính trị được, một người có một năng khiếu một sở thích khác nhau. Mỗi người có mỗi đam mê và mỗi quan điểm sống khác nhau. Thế nhưng bày tỏ “những quan điểm chính trị” là thái độ cần thiết và rất hữu ích trong lúc này. Những quan điểm đó có thể gay gắt, có thể ôn ḥa hay thậm chí là chuyện “trà dư hậu tửu” cũng không sao. Chúng ta phải có trách nhiệm với tương lai của chính ḿnh và con cháu ḿnh. Chúng ta cần có tiếng nói chung, những giải pháp chung cho cả đất nước, cả dân tộc. Chủ nghĩa luồn lách và cá nhân không mang lại lại điều ǵ tốt đẹp cả. Chủ nghĩa cá nhân tức là “một người chống mọi người và mọi người chống một người” và như vậy liệu chúng ta có thể có một tương lai tốt đẹp hay không? Khi đất nước trở nên tốt đẹp th́ tất cả mọi người đều được hưởng chứ không riêng ǵ mấy ông “dân chủ”. Bạn có tài th́ dưới chế độ dân chủ bạn càng được trọng dụng hơn và có nhiều cơ hội tiến thân hơn. Lịch sử cũng rất công bằng, công hay tội đều phán xét khách quan, không có ǵ là dấu được nhân dân và dân tộc. “Bia đá” có thể ṃn chứ “bia miệng” của người đời không bao giờ ṃn được. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Quý vị có ý kiến gì xin gửi về Diễn đàn BBC ở địa chỉ vietnamese@bbc.co.uk |
| Vo minh ! Cac nguoi bi vo minh che mo tam tri, khong thay CHAN LY la gi, khong so luat nhan qua trong doi kiep song nay, va sau khi chet; bi xui bay boi cong san va ta ma ngoai dao; co nhung tuong tuong hen mat,tri thuc cua cac ke do ngang ron con khi cai,voi muc tieu PHA DAO PHAT von la DAO HOA BINH GIAI THOAT va nhung bac cao TANG. Nhung ke lam viec boi nho nay rat dang thuong vi se nhan qua xau cho chinh ban than ma con anh huong den con chau nua. Gan day toi thay qua nhieu RUOI NHANG vo ve trong nhung WEBSITE la cai thui, ma tai sao toi khong hieu ANH DUONG la anh sang mat troi lai trich lai dang bay ba, toi loang thoang thay co ten dau mat VIET HAI nao do ra suc dau to kieu cong san ve Thay Tue Sy. "HAM HUYET PHUN NHAN TIEN O TU KHAU". GIan thay ! Gian thay ! NGUOI PHAT TU TIN NHAN QUA |
| Mặc dầu chúng ta - gốc là người Việt Nam, nhưng qua đây, chúng ta đă trở thanh Công dân Mỹ. Bỏi vậy, mọi vấn đề liên quan đến Hành chánh, thương mai...chúng ta đều có quyền bày tỏ ư kiến. Nếu ư kiến đó dược đa số đồng ư th́ bắt buộc chính quyền phải chiều theo --> đó là Dân chủ Chúng tôi là US Citizen, chúng tơi thích cái tên Little Saigon, yêu cầu Chính quyền địa phương phải chiều theo ư dân (v́ ư dân là ư trời = la voie du peuple est la voie de Dieu) |
| Nỗi đau một đêm trên xứ Mỹ: một đêm dài trên xứ Mỹ, tôi đă thấy;va la chung nha^n, -một nhục nhả và hổ thẹn cho những kẻ vỗ ngực tự xưng là DÂN CHỦ, khi họ đă cố t́nh quay lưng với tiếng kêu xin, năn nỉ của đa số cử tri.(councilmembers /san jose) -một đêm tôi đau ḷng nh́n những bước chân lê,từng bước của những cụ già thất vọng, buồn phiền, ao nao tro ve , de lai sau lưng là những nghị viên trân tráo đổi thay, phản bội lại những lá phiếu mà nguoi dân hết ḷng tin tưởng/nhung gi ma ho da hua. -Ôi nền dân chủ của xứ này vô lư bị giết chết tại đây đêm 20 november 2007? |
| c765t[a][/a] |
| thưa quư độc giả khi miền Nam mất vào tay CS th́ chúng ta mới tỉnh ngộ th́ đă muộn màng, San jose, chúng ta đă biết dây là một THỦ PHỦ CHỐNG CỘNG thế mà chúng ta vẫn đi vào vết xe cũ, đến khi chữ LITTLE SAIGON, LINH HỒN CỦA NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CS bị đánh gục th́ mới tỉnh ngộ th́ đă muộn màng. Thế th́ đến khi nào chúng ta mới biết cái tội cúa chúng ta đối với đồng bào và chiến sĩ đă nằm xuống v́ lư tưởng quốc gia đây? vấn để là 100 năm sau tại San Jose không ai có cơ hôi để cho con cháu VN biết được rằng vào cuối thế kỷ 20 có tổ tiên VN tỵ nạn CS trôi giạt qua xứ này, mà tôi e rằng con cháu chúng ta chỉ hiểu rất lờ mờ về tổ tiên chúng nó ở xứ Mỹ này. Ôi biết trách ai đây hay là tự đấm ngực mà than: LỖI CHÚNG TA MỌI ĐÀNG XUÂN KHÊ/ SAN JOSE alot03@yahoo.com |
| đcsvn ngu dốt chiêm ăn vủn hoá chất thừa thải phế liệu đọc hại có ngày lâm nguy ! nghỉ th́ tội nghiệp cho dân làng đi theo chủ nghĩa ngu dốt đcsvn chiêm nghiệp nói láo không thể chấp nhận được cái chủ nghĩa csvn được ngu th́ không ra ngu giỏi th́ chẳng thấy tài đâu hết chỉ biết láo phét to mỏ ca tủng tùm lum trên trời giới đất ngh́a là cs ta đây không bằng ngu dốt mà không hiểu được cái ngu của cs thật tội nghiệp chỉ v́ tiền là trên hết hay sao lănh đạo ǵ mà cù lần khôg thể chấp nhận được thêm, chán cái đời cs ngu dốt quá chừng đi thôi , csvn chỉ có cái tài bắt dân hại dân bắt gái măi dâm buôn người bán nước , bán đất,buôn người thế mà chúng chứng nhận là thiên tài buôn bán thí mạng cùi ! lương tâm của chế đổ csvn chỉ biết đánh nhau bắt bớ tham vủn đồ dư thừa của thế giới ngày nay có ngày chết tươi cả một dất nước vn cho mà coi ! |
| tổ quốc vn là thiên đường địa ngục chân chính 100% nếu không kịp thời thây đổi thể chế cộng sản tại nước vn th́ sẽ chôn vùi mạng sống dân tọc vn chúng ta đừng hiệu lầm csvn làm nên tất cả sự nghiệp cho nhan6 dân vn đó là đều sai lầm to lớn , nghỉ cho đúng th́ csvn không đủ tư cách lănh đạo tổ quốc vn th́ cần phải xoá bỏ hai chữ cs thây đổi thể chế càng sớm càng tốt cho dân tọc vn đọc quyền đọc đảng chính nó là MAFIA tướng cướp hại dân tọc mà thôi toàn quân vn hày quay hỏng súng phản lại chế đổ cs nh́n giữ hoà b́nh chân chính 100% không như đọc đảng cs dâm ô tham tài hại dân tọc vn tất cả đồng bào và quân cán chính hàyd dứng lên một ḷng phản cs đọc quyền hy sinh đúng nghĩa của dân tọc vn anh hùng chân chính cứu nước non nhà thanh b́nh tổ quốc anh em xam hộp đập tan chủ nghĩa cs đồng ḷng đả đảo cs chiêm lảm dủng của tọc dân vn hy sinh cứu lấy nước non nhà tương lai sáng ngời ! chao đoàn kết phản cs đả đảo csvn đả dảo ĐOÀN KẾT ĐẢ ĐẢO CS MUÔN NĂM SÁNG NGỜI LỜI CHO ĐOÀN KẾT DÂN TỌC MỘT L̉NG XOÁ ĐI HAI CHỮ CS ĐẠO ĐỨC GIẢ CHÍNH LÀ CS DẢĐẢO CS ĐẢ ĐẢO CS ! 26/11/2007 |
| c404t[a][/a] |
| QLVNCH Bị việt cộng bán đứng cho Mỹ vào năm 1974 việt cộng đă thành công mĩ măn,nhưng việt cộng chỉ mang nở của các khối cs trung quốc và liên ban xô viết cùng nhiều nước cs món nở csvn không bao giờ trả được phải nói là đời đời của chế đổ csvn không thể hoàn tất được cái nở cho lien bang cs món nở nước này hoàn toan do con cháu csvn chịu hoàn tất và gây gắt khổ cho dân rất nhiều v́ nở quốc tế cs |
| khong the chap nhan them che do csvn chiem ap buc nguoi dan cung mot chung toc |