| NGƯỜI DÂN CS BẮC VIỆT CHIÊM ĂN CẮP VẬT TRÊN THẾ GIỚI NÓI CHUNG NGƯỜI CS BẮC VIỆT ĂN CẮP VẬT ĐỂ LÀM NHỤC CỘNG ĐỒNG TỊ NẠN CSVN ,NGUY TẠI HỒNG KÔNG MỖI NGÀY VÀ MỖI NGÀY ĐỀU CÓ NGƯỜI CS BẮC VIỆT RA TOÀ LĂNH ÁN TÙ TỘI ĂN CẮP VẬT THẤY MÀ NHỤC THẾ NÓ TƯỞNG LÀ TRÚNG MÁNH THẬT NHỤC CHO DÂN TỌC TỊ NẠN CS NẾU QUÍ VỊ KHÔNG TIN LỜI NÓI NÀY , QUƯ VỊ CÓ THỂ LÊN CÁC TOÀ THAM RA ĐỂ NH̀N NHẬN CÁI NHỤC RA SAO ! NGÀY NÀO CŨNG CÓ CS BẮC VIỆT RA TOÀ SỦ8 ÁN TÙ RA VAO TÙ NHƯ ĐI CHỢ VẬY CÓ PHẢI CSVN CỐ T̀NH ĐEM DÂN BẮC VIỆT ĐI NƯỚC NGOÀI PHÁ HOẠI BẰNG CÁCH ĂN CẮP VẬT KHÔNG ! | |
| San Jose, California 24/09/07 - Đức Giám Mục Mylo Vergara, người Phi Luật Tân, cai quản giáo phận San Jose vùng Neuva Ecija, quốc gia Phi Luật Tân đă được ĐGM San Jose California cho phép đặc biệt đến giáo xứ Việt Nam St. Patrick trên đường Santa Clara thành phố San Jose để quyên tiền giúp giáo phận của Ngài. Đức Giám Mục Mylo Vergara được quyên tiền tại Giáo Xứ Việt Nam trong tất cả 5 thánh lễ ngày Chúa Nhật 23 tháng 9 năm 2007 vào các thời điểm 7 giờ sáng, 8:45 sáng, 4 giờ chiều, 5:30 chiều và 8:30 tối. Trong thánh lễ lúc 8:45 sáng, Đức Cha đă không chia sẻ lời Chúa như các Giám Mục VN đến thăm giáo dân Việt Nam, mà cha chính xứ Phan Thế Lực đă giảng Lời Chúa rất ngắn gọn, dành th́ giờ cho Đức Cha Vergara ngỏ lời kêu gọi giáo dân Việt Nam đóng góp tiền bạc giúp đỡ giáo phận của Ngài ở Phi Luật Tân đang gặp khó khăn về mặt tài chánh và đang cần sự giúp đỡ để rao truyền đức tin. ĐGM Mylo Vergara, người Phi Luật Tân ĐGM Phi Luật Tân đă ngỏ lời bằng tiếng Anh và cha chính xứ Phan Thế Lực đă đọc lời ĐGM theo bản văn đă được dịch sẵn. Sau đây là nguyên văn bản chính thức tiếng Việt của ĐGM Mylo Vergara ngỏ lời với giáo dân Việt Nam : Kính chào Quư Ông Bà Cô Bác Anh Chị Em: Tôi là Giám Mục MYLO VERGARA, Giáo Phận San Jose, Nueva Ecija từ Phi Luật Tân. Tôi không nói tiếng Việt Nam, nhưng tôi nhờ một Linh Mục bạn người Việt Nam để dịch bài giảng này. Vâng, tôi là Giám Mục ! Khi người ta nh́n tôi, th́ họ không thể tin tôi là Giám Mục, bởi v́ gương mặt trẻ. Thông thường họ chờ đợi người có tóc bạc, hoặc bị sói đầu. Tôi mới 44 tuổi và là một trong những Giám Mục trẻ tuổi nhất thế giới. Vài người hỏi tôi cảm nghĩ thế nào khi là Giám Mục trẻ và mới. Tôi nói với họ là tôi cảm thấy ḿnh bị phạt sớm. Có thể nói nghiêm chỉnh và thiêng liêng hơn, là “Tôi được mời gọi sớm để tham dự vào Mầu Nhiệm Vượt Qua của Chúa Giêsu Kitô. Tôi đến đây hôm nay là nhờ hồng ân của Giáo Phận San Jose, California để tham dự vào Chương Tŕnh Cộng Tác Truyền Giáo năm nay, để rao truyền Đức Tin. Tôi mới được đặt làm Giám Mục San Jose, Phi Luật Tân cách đây hai năm. Khi tôi nhận trách vụ chăm sóc mục vụ một giáo phận từ đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, tôi thật không biết điều ǵ xảy ra cho tôi. Tôi phó thác ḿnh cho bất cứ điều ǵ Thiên Chúa muốn cho đời tôi và cho bất cứ ai Thiên Chúa muốn tôi phục vụ. Xin hăy cho phép tôi chia sẻ với anh chị em ba thực tại đầu tiên mà tôi đă gặp trong tư cách là Giám Mục của giáo phận tôi đang phục vụ. Thứ nhất khi tôi đến thăm cha xứ của giáo xứ nghèo nhất trong giáo phận tôi, cha xứ chia sẻ với tôi khó khăn phải lo cho đủ tài chánh để đáp ứng nhu cầu hằng ngày của nhà thờ và nhà xứ. Phải kể là cha may mắn nếu thu được tổng cộng 500 Pesos một tuần (tương đương với 10 Mỹ Kim). Thông thường cha chỉ có 3 giáo dân dự lễ thường ngày. Cha xứ chia sẻ với tôi về những dằng co hàng ngày giữa cô đơn và lư do phục vụ trong hoàn cảnh nghèo của giáo dân. Nhưng mặc cho tất cả, cha xứ tin tưởng vào Chúa Giêsu, Linh Mục Thượng Phẩm Đời Đời và là Chủ Chăn. Tôi hết sức cảm động v́ chứng tá phục vụ tận tâm của cha xứ. Điều thứ hai là cuộc gặp gỡ các Linh Mục. Anh chị em biết, tôi chỉ có 21 Linh Mục triều chăm sóc mục vụ cho 21 giáo xứ. Có vài Linh Mục ḍng giúp thêm, nhưng không đủ. Tôi chỉ có vài chủng sinh xuất thân từ những gia đ́nh nghèo và c̣n đang theo học ban triết. Các Linh Mục chia sẻ cho tôi biết trong những năm qua đă có 2 Linh Mục triều qua đời. Một trong hai Linh Mục qua đời v́ bệnh Leukemia. Và vị Giám Mục tiền nhiệm cho tôi biết rằng quỹ bệnh viện đă bị cạn v́ đă cố gắng lo cho Linh Mục ung thư sắp chết. Khi tôi nói chuyện với các Linh Mục của tôi th́ tất cả những ǵ họ muốn là xin tôi lo giúp những nhu cầu sức khoẻ của họ, để họ tiếp tục phục vụ những nông dân nghèo trong giáo xứ sống nhờ ruộng vườn. Vấn đề thứ ba và cuối cùng tôi muốn chia sẻ là điều tôi đă khám phá ra trong lần gặp đầu tiên với với 250 giáo lư viên thiện nguyện của giáo phận. Trong khi trao đổi với họ tôi khám phá ra rằng đa số giáo lư viên không có sách giáo lư. Đa số phải mượn từ bài dậy từ vài sách giáo lư của nhà thờ giáo xứ. Các giáo lư viên dùng chung với nhau vào bộ sách giáo lư để dậy giáo lư cho các trẻ nhỏ trong các trường công lập và trong các cộng đoàn nhỏ. Tôi rất ấn tượng bởi sự tươi vui và hăng say của họ để rao giảng Đức Tin, mặc dù phương tiện giới hạn. Cả ba thực tại này đă thôi thúc tôi phục vụ cho giáo phận được trao cho tôi, trong cách tốt nhất có thể. Chính trong ánh sáng này mà giáo phận chúng tôi kêu gọi sự trợ giúp truyền giáo để loan truyền đức tin. Tôi kết thúc với câu chuyện đến từ chân phước Têrêsa Calcutta. Mẹ kể rằng có lần nọ khi Mẹ ở trong tu viện, Mẹ nghe có người gơ cửa. Khi Mẹ mở cửa th́ Mẹ thấy một người đàn ông thật ốm và đôi mắt gần ḷi ra ngoài. Người đó van xin như sau: “ Thưa Mẹ Têrêsa, tôi có thể xin Mẹ giúp cho một bịch gạo được không? Vợ, sáu người con và tôi suốt tuần qua không có ǵ ăn và sắp chết. Chỉ một bịch gạo có thể cứu sống. Mẹ Têrêsa đáp: “Tôi sẽ cho ông điều ông yêu cầu, nếu ông cho phép tôi đến nhà ông để tận mắt xem tôi có thể làm ǵ thêm để giúp ông”. Người đó đồng ư và Mẹ Têrêsa cùng đi theo và hai người đến khu nhà ở chuột ở trung tâm thành phố Calcutta, Ấn Độ. Hai người tiến vào căn cḥi nhỏ. Và đúng vậy, cả gia đ́nh sống trong đó đúng theo lời kể”. Mẹ Têrêsa thấy bà vợ và 6 người con, tất cả đều ốm và thiếu dinh dưỡng, sắp chết đói, do vậy đôi mắt ḷi ra. Người đàn ông trao bịch gạo cho bà vợ. Nhận bịch gạo, bà vợ làm một cử chỉ lạ. Bà lấy một túi nhỏ chia gạo ra làm hai phần, chỉ để lại phân nửa trong bịch gạo, rồi bà ra ngoài căn cḥi vài phút với phần gạo đă chia. Khi bà trở lại th́ phần gạo không c̣n nữa. Mẹ Têrêsa hỏi: “Bà đem phần gạo đi đâu? “. Người vợ trả lời: " Thưa Mẹ Têrêsa, tôi có mấy người láng giềng sắp chết, tôi đă chia phần gạo kia cho hai gia đ́nh bên cạnh.” Khi Mẹ Têrêsa bước ra khỏi căn cḥi th́ Mẹ thấy hai gia đ́nh Hồi Giáo vui mừng với phần gạo vừa được chia cho. Một gia đ́nh Kitô nghèo chia sẻ những ǵ họ có với hai gia đ́nh Hồi Giáo. Không ai nghèo đến độ không có ǵ để cho; và không ai giầu đến độ không cần nhận. Trong Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nới với các môn đệ: “Ai đáng tin trong những việc nhỏ, th́ sẽ đáng tin trong trong việc lớn”. Chúng ta đă đưọc Thiên Chúa trao cho những sự lành vật chất và thiêng liêng, lớn hoặc nhỏ. Được tin cậy có nghĩa là chúng ta được gọi, không những để chăm sóc cho những sự lành, nhưng c̣n để chia sẻ những điều tốt mà Thiên Chúa đă ban cho chúng ta chung với kẻ khác, nhất là những ai cần đến. Trong ánh sáng này, tất cả chúng ta đều góp phần để công bố Phúc Âm bằng việc trở nên những người con đáng tin của Thiên Chúa. Chúng ta giúp nhau trong việc truyền bá đức tin. Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả anh chị em. Sau lời kêu gọi, các thừa tác viên trong thánh lễ đă cầm giỏ đi quyên tiền lần thứ hai trong nhà thờ. Kết quả rất khả quan v́ rất nhiều giáo dân Việt Nam đă rộng ḷng giúp đỡ giáo phận Phi Luật Tân. Qua kết quả này, chúng tôi có thể khẳng định một điều mà không sợ sai lầm rằng giáo dân Việt Nam giúp giáo phận Phi Luật Tân, chỉ v́ họ yêu mến Chúa, yêu mến Giáo Hội, muốn người khác được biết đến lời Chúa như chính ḿnh đă được ân sủng nhận biết đức tin. Họ đă không không so đo vấn đề chủng tộc hay lập trường chính kiến, mà chỉ biết v́ Chúa, v́ Giáo Hội mà ḿnh phải trợ giúp những nơi đang gặp khó khăn. Một cụ già dự lễ nói với tôi: “Người Phi Luật Tân hay người Việt Nam cũng là con cái Chúa cả. Minh phải giúp những người anh chị em ḿnh chứ. Giáo Hội đâu có nghĩa là chỉ có ở Việt Nam”. Một ông đứng tuổi phát biểu một tư tưởng làm tôi thầm cảm phục : “Ḿnh cứ nói hiệp thông. Hiệp thông là ǵ? Chẳng cần lấy thí dụ đâu cho xa xôi khó hiểu. Hiệp thông cũng có nghĩa là giáo dân khá giả có nhiệm vụ giúp đỡ giáo dân túng thiếu. Giáo phận giầu có, phải giúp giáo phận nghèo nàn. Giáo xứ dư giả có nhiệm vụ nâng đỡ giáo xứ thiếu phương tiện. Đó mới là hiệp thông cụ thể. Cứ nói hiệp thông mà ḿnh làm nhà thờ của ḿnh thật đẹp, trong khi đó giáo dân nơi khác chưa có nhà thờ để thờ phượng Chúa, th́ đó chưa phải là hiệp thông. Hiệp thông chỉ bằng lời cầu nguyện thôi chưa đủ, chưa trọn vẹn theo ư nghiă hiệp thông mà Giáo Hội dậy bảo. ” Chị Dung, một giáo dân dự lễ lúc 8:45 sáng Chúa Nhật cho tôi biết: “Nghe Đức Cha Phi Luật Tân nói mà tôi thương cho giáo phận của tôi ở Thanh Hóa quá. Thương cảm cho các đức Giám Mục Việt Nam không được công khai kêu gọi giúp đỡ như ĐGM Phi này. Về thăm quê quán cũ, tôi thấy cái nghèo, cái khó khăn của Thanh Hoá hay các nơi khác c̣n bi thảm hơn t́nh cảnh giáo phận của Đức Cha Phi Luật Tân. Nhiều giáo xứ ở miền Bắc và Trung đâu có cha, c̣n không có nhà thờ. Ḿnh giúp cho GH Việt Nam được th́ ḿnh cũng giúp cho Giáo Hội Phi Luật Tân một chút. Da trắng, da đen, Việt Nam, Mỹ, Mễ, Phi đều là con Chúa cả.” Việc ĐGM Mylo Vergara đến giáo xứ Việt Nam quyên tiền là chuyện b́nh thường. Tại nhà thờ Guadalupe ở thành phố San Jose, tôi thấy có nhiều linh mục từ các nước Nam Mỹ Châu, cả từ nước Cuba cũng đến quyên tiền và ai cũng rộng ḷng giúp đỡ các nơi đang gặp khó khăn. Giám Mục Mylo Vergara chắc chắn sẽ không chỉ đến giáo xứ Việt Nam quyên tiền mà sẽ đến nhiều cộng đoàn Phi Luật Tân tại Mỹ để kêu gọi sự trợ giúp v́ công đồng người Phi Luật Tân ở Mỹ là cộng đồng Công Giáo đông thứ hai sau công đồng người Mễ Tây Cơ. Qua việc Đức Cha Phi Luật Tân quyên tiền tại giáo xứ Việt Nam ở San Jose, California chúng tôi có một số nhận xét sau đây : 1. Các Giám Mục Việt Nam đến thăm các giáo xứ Việt Nam ở Mỹ, không bao giờ có mục đích duy nhất là quyên tiền như ĐGM Phi Luật Tân trên đây. Các Ngài đến thăm các giáo xứ Việt Nam trong tinh thần mục vụ đúng nghĩa, các Ngài muốn học hỏi kinh nghiệm mục vụ, thăm hỏi các giáo dân đồng hương. Các Ngài biết rơ những ǵ đang xẩy ra tại Hoa Kỳ, Úc, Pháp th́ không bao lâu nữa, cũng sẽ xảy ra tại Việt Nam. Do vậy, các chuyến viếng thăm của hàng giáo phẩm Việt Nam tại Hoa Kỳ là để học hỏi kinh nghiệm mục vụ. Khi cử hành thánh lễ với cộng đoàn Việt Nam các Ngài chia sẻ lời Chúa là chính, nói về t́nh h́nh giáo phận là phụ. Và các Ngài có tŕnh bày t́nh h́nh giáo phận cũng v́ giáo dân hải ngoại muốn biết thực trạng giáo phận của ḿnh bên nhà ra sao. Các Ngài đă không bao giờ công khai xin giáo dân giúp đỡ tiền bạc như trường hợp ĐGM Phi Luật Tân. 2. Tại San Jose nơi có đông người Công Giáo vào hạng thứ hai ở Hoa Kỳ, một sự kiện hiển nhiên không thể xuyên tạc là các Giám Mục Việt Nam đă không bao giờ xin phép đức Giám Mục San Jose để xin tiền, và đă không có việc các Giám Mục lên bục giảng công khai xin tiền. Do vậy, đă không có việc chính thức xin tiền lần thứ hai, mà chỉ có một số giáo dân tự nguyện cầm giỏ đứng bên ngoài nhà thờ vào lúc tan lễ, kêu gọi giáo dân giúp đỡ Giáo Hội Việt Nam. Về phần giáo dân, họ quá thấu hiểu hoàn cảnh Giáo Hội Việt Nam, nên không ai bảo ai, của ít ḷng nhiều, đa số giáo dân đă tích cực giúp đỡ giáo hội quê mẹ. Sự giúp đỡ ấy căn cứ theo hoàn cảnh nên giáo phận nghèo gặp nhiều khó khăn, được giáo dân thương cảm giúp đỡ nhiều. Điều đó nói lên một chân lư là tuyệt đại đa số giáo dân Việt Nam ở hải ngoại rất gắn bó và thương cảm Giáo Hội Việt Nam. 3. Sau cùng là nếu giáo dân ở San Jose đă có thể giúp giáo phận Phi Luật Tân được th́ việc họ có tích cực giúp giáo phận quê nhà là điều đương nhiên. Họ biết rơ sự giúp đỡ ấy là để các Đức Cha thực hiện các dự án phát triển cho giáo phận, chứ không phải v́ mục tiêu chính trị hay mục tiêu đen tối nào khác như những người chống phá giáo hội từng lớn tiếng chụp mũ. Giáo Hội tại các nước chậm tiến hay tại các nước mới được tự do đôi chút như trường hợp Việt Nam cần phải được yểm trợ hơn nữa để sự sống của Giáo Hội một thời bị bức bách, bóp nghẹt, có cơ hội bừng lên sức sống. Ngoài ra một sự kiện chúng ta cũng cần lưu ư là sư trợ giúp của giáo dân hải ngoại cũng chỉ là một phần nhỏ, so với phần đóng góp lớn lao về nhân lực, tài lực của giáo dân trong nước. Do vậy, xin đừng hoang tưởng những ǵ giáo Hội Việt Nam có được ngày hôm nay là do sự đóng góp của giáo dân hải ngoại. Hoang tưởng đó sẽ dẫn đến thái độ trịch thượng, kiêu căng khinh miệt người nghèo khó. Do vậy, xin những người đang chống phá giáo hội hăy hiểu ư hướng tốt lành của giáo dân cũng như của hàng giáo phẩm. Ư hướng ấy là mọi người muốn có một Giáo Hội mà lời Chúa được đến với mọi người, nhất là người cùng khổ. Xin đừng đem vấn đề yểm trợ giáo hội nghèo khó ra mà xỉ nhục Giáo Hội Mẹ Việt Nam. Tuy vậy một vấn đề cũng cần được đặt ra là việc yểm trợ Giáo Hội Việt Nam cần có một chính sách chung để sự giúp đỡ của người Công Giáo hải ngoại đến được những nơi thật cần thiết và có hiệu quả. | |
| Dương Thu Hương: Đất nước VN phong kiến nhưng khi chia đôi ra th́ phương Bắc phải ở dưới một thể chế man rợ hơn phương Nam. Người VN chúng tôi đủ can đảm để sống nhưng không đủ khôn để sống một cuộc sống xứng đáng cho ra một con người, đó là lư do mà tôi phải làm giặc để cho họ mở mắt - Người Việt hướng đến phương Tây là v́ đó là cách họ phản ứng đối với nhà nước . Chế độ CS VN thối nát như các chế độ nghèo đói Phi Châu - CS VN có 3 sức mạnh: 1. dựa vào sự hèn nhát của dân chúng: dân Việt có truyền thống chống ngọai xâm mà không có truyền thống sống nội xâm . 2. Người VN không hiểu phải sống ra sao; đau khổ họ chỉ có nhu cầu tồn tại 3. Niềm tự hào là "chúng ta đă chiến thắng giặc Mỹ", đó là tường thành che chắn cho một chế độ khỏi xụp đổ, không c̣n cách nào khác là "ngủ với xác chết" nên vẫn nhai nhải các bài chiến thắng Mỹ; nhà văn chúng tôi là phải giải thích cho dân chúng biết về sự ngu xuẩn của việc cứ đào măi cái xác chết lên để mà ngửi ... Dương Thu Hương kết luận: Chế độ CS vẫn c̣n mạnh nên vẫn bắt HT Thích Quảng Độ. Kẻ cầm quyền không bao giờ ngưng biểu dương quyền lực của nó và đe dọa những thế lực tiến bộ . Tuy nhiên tôi nghĩ rằng thế hệ chúng tôi là thê hệ lót đường và đă có một lớp người tiến bộ, và đă có 100 người kư đ̣i lập đảng đối lập. Cái sợ biến con người thành sâu bọ không c̣n đủ mạnh nữa. Cái sự nhà cầm quyền phải làm ngơ trước những đ̣i hỏi đó có nghĩa là bản thân chúng nó đă cảm thấy yếu kém và đă phải lùi bước trước lịch sử | |
| Khi Dân Lên Tiếng Trần Khải H́nh ảnh hàng trăm ngàn người bước xuống các đường phố Miến Điện những ngày qua, đi dọc hai bên các nhà sư tuần hành, trong một cuộc chiến ôn ḥa và cảm động - v́ ấm no và tự do - cho cả một dân tộc sẽ đi vào lịch sử nhân loại như một dấu mốc lớn, cũng y hệt như cuộc biểu t́nh hàng trăm ngàn người ở Thiên An Môn tại Bắc Kinh năm 1989. Bất kể kết quả ra sao, có thể kết cuộc sẽ là một chiến thắng của toàn dân, hay sẽ lại là một trận tắm máu, rồi sẽ không ai quên được các h́nh ảnh này. Vậy đó, từng bước chân dịu dàng đầy từ bi của các nhà sư, bước thật khẽ khàng trong buổi khất thực đi xin ăn, đă dẫn tới một cuộc phản kháng của toàn dân. V́ từ bi, những bước chân đă chấp nhận đi tới trước các họng súng để nói lên ước muốn của toàn dân. Chúng ta không thể nào h́nh dung hết các nỗi cơ cực của dân tộc Miến Điện. Bạn hăy nh́n kỹ các tấm ảnh biểu t́nh in trên các báo Tây Phương và Internet xem. Đa số các nhà sư không mang dép, v́ truyền thống nhiều vị khi đi khất thực là đi chân trần, gọi là một "hạnh đầu đà." Nhưng xin bạn hăy nh́n kỹ, tới ngay như dân Miến Điện cũng nhiều người đi chân trần, và số c̣n lại hầu hết là đi dép cao su, loại quai chữ V kiểu Nhật, nghĩa là dân Miến Điện đại đa số rất nghèo. Trong hầu hết các h́nh, người mang giày chỉ là quân nhân và cảnh sát. C̣n th́ dân nghèo thê thảm, tới dép cũng ít người có. Tài nguyên giàu có của đất nước đă chui vào túi hàng ngũ tướng lănh cầm quyền trong 45 năm qua. Cuộc đàn áp liên tục mấy ngày qua, tính tới hôm Thứ Sáu đă có ít nhất 13 người chết và hàng trăm người bị bắt giam. Cuộc chiến sẽ dẫn tới đâu, thật khó đoán, v́ đă có dấu hiệu cho thấy một số sĩ quan quân đội bày tỏ lập trướng đứng về phía người dân bị áp bức. Tuy nhiên, bản tin nói về một cuộc đảo chánh quân sự có thể đang diễn ra vẫn chưa được các thông tấn qúôc tế kiểm chứng. Theo bản tin của hai phóng viên Matthew Weaver và Mark Tra, trên báo Anh Quốc The Guardian hôm 27-9-2007, nguồn tin từ người Miến lưu vong cho biết một số sĩ quan đă tuyên bố thành lập Hội Chiến Binh Yêu Nước và bày tỏ ủng hộ những người biểu t́nh qua lá thư được dịch bởi người Miến lưu vong ở Thái Lan và chuyển về báo The Gardian. Tin này vẫn chưa xác minh qua các nguồn khác. Thư của các sĩ quan này viết, trích: "Nhân danh quân đội, chúng tôi tuyên bố ủng hộ hành vi bất bạo động của các nhà sư và các thành phần công chúng, và sự bày tỏ ôn ḥa của họ. "Chúng ta tất cả đều đang gặp khủng hoảng về các mặt kinh tế, xă hội, các khó khăn chính trị của nhiều h́nh thức áp bức. Các thực tại này không chỉ ảnh hưởng tới dân chúng và các vị sư. Chúng tôi trong quân đội cũng bị ảnh hưởng." (hết trích dịch) Nếu các thành phần quân đội này có cơ hội chủ động được một số đơn vị, t́nh h́nh Miến Điện có thể sẽ có đảo chánh quân sự. Tuy nhiên, đây là một viễn ảnh khó đoán trước, và chưa chắc đă có thể xảy ra. Và giả sử, ngay cả nếu có biến động nào ở các thành phố đông dân, như ở cố đô Rangoon, nơi nhiều ngày qua là trung tâm điểm các cuộc biểu t́nh của quư thầy và dân chúng, th́ cũng chưa chắc chế độ quân sự này sụp đổ, v́ thủ đô tân lập đang nằm sâu ở vùng núi rừng Naypyidaw, bên ngoài thị trấn Pyinmana và xa tới 230 dặm phía bắc của Rangoon. Nghĩa là, không dễ mà có một đột biến nào để làm tan ră hay đánh sập bộ máy an ninh ở thủ đô, trừ phi chính Bộ Trưởng Công An hay Bộ Trưởng Quốc Pḥng đứng về phe dân chủ, một điều khó xảy ra. C̣n một thực tế khác: chính các mỏ dầu Miến Điện có thể sẽ ǵn giữ chế độ quân phiệt này lâu dài, bất kể nguồn lợi này đang chui vào túi tiền riêng của các tướng lănh. Nhật báo Daily Mirror của Sri Lanka (một nước cũng có dân đại đa số theo Phật Giáo nhưng may mắn không có nhà cầm quyền quân phiệt và cũng không cộng sản) trong số báo ngày 28-9-2007 đă đưa ra cái nh́n bi quan từ người dân thuộc khối các nước nhược tiểu: rằng cuộc chiến v́ ấm no và tự do dân chủ của dân Miến Điện sẽ thất bại, chỉ v́ anh cả đỏ Trung Quốc đóng vai bảo kê cho các tướng Miến Điện thẳng tay đàn áp. Bài quan điểm của báo này, nhan đề "Democracy, democracy, no it is oil, oil in Myanmar" (Dân chủ, dân chủ, không, chỉ là dầu, dầu tại Miến Điện) trích dịch: "Trung Quốc và Nga bày tỏ chống đối các biện pháp mới gắt gao chống Miến Điện trong khi các tướng cầm quyền đàn áp các nhà sư và các nhà hoạt động chính trị… TT Bush hôm Thứ Ba đọc diễn văn ở LHQ, kêu gọi biện pháp mới để trừng phạt các tướng lănh đạo Miến Điện và thúc giục áp lực toàn cầu để cải tổ dân chủ nhằm kết thúc "nền cai trị bằng sợ hăi" của các tướng Miến nhiều thập niên tới giớ. Nhưng các biện pháp Bush loan báo - xiết trừng phạt kinh tế đương hữu và mở rộng lệnh cấm visa các lănh tụ lớn - chỉ có vẻ tŕnh diễn. Trừng phạt kinh tế chắc chắn sẽ tăng nỗi khổ của người dân vốn đă nghèo của Miến Điện, nơi một thời là hũ gạo của Châu Á. Bây giờ thu nhập đầu người chỉ là 175 đô/năm, thấp xa nước lánh giềng Bangladesh. "Lănh tụ Miến Điện , Tướng Than Shwe, chuyên gia tâm lư chiến 70 tuổi, đă tặng con gái ông dây chuyền đeo cổ 6 sợi kim cương làm một trong các quà cưới, nhưng nhiều dân Miến sống dưới mức nghèo đói. Họ chỉ có điện thắp 2 giờ mỗi ngày, mặc dù Miến Điện ngồi trên hàng lô mỏ dầu, một tài nguyên trước giờ là nguyên nhân chính của nhiều cuộc chiến thời hiện đại. Tây Phương, ḍm ngó dầu, sẽ không xuống tay mạnh. V́ nếu làm thế, sẽ chỉ đẩy các tướng Miến kết thân hơn với Trung Quốc. Nhân dân Miến Điện nói là sớm muộn Trung Quốc cũng sẽ làm chủ Miến Điện. Họ gọi Trung Quốc là 'Big Daddy' (Đại Thân Phụ). Trả lời phỏng vấn với tờ New York Times năm ngoái, một phụ nữ gọi Trung Quốc là bạn tốt của chính phủ Miến, chứ không phải với nhân dân Miến, với người thống trị chứ không phải với người bị trị. Bà nói về 2 chính phủ Miến-TQ, "Họ hệt như anh em và anh em rể." (…) Không chỉ Trung Quốc và Tây Phương chơi tṛ chính trị dầu hỏa. Nga cũng là tay chơi lớn. Năm ngoái, nhân vật số 2 Miến Điện viếng thăm Moscow và kư một loạt hợp đồng dầu và khí đốt với chính phủ Nga và các hăng đầu tư tư nhân. Nga cũng là nguồn cung cấp vũ khí lớn cho Miến…" (hết trích dịch) Hăng thông tấn Bloomberg hôm 28-9-2007 ghi nhận qua bản tin "Bush Demands End to Myanmar Violence as People Shot" (Bush Đ̣i Ngưng Bạo Lực Ở Miến Điện, trong khi Dân Chúng Bị Bắn), trích: "Thái Lan nhận tới 49% khối hàng xuất cảng từ Miến Điện năm ngoái, trong khi An Độ và Trung Quốc nhận 12.8% và 5.3%, theo thứ tự, dựa vào thống kê của Mỹ. "Trung Quốc cung cấp 34.6% tổng lượng nhập cảng chính thức trị giá 1.98 tỉ đô năm ngoái, trong khi Thái Lan cung cấp 21.8% và Singapore 16.2%. Chế độ quân phiệt Miến nói hồi tháng giêng là họ dự định lờ đi lệnh trừng phạt của Mỹ, trong đó có hạn chế về tài chánh và một lệnh cấm nhập cảng, và dùng các công ty từ Trung Quốc, Ấn Độ và Pháp để xuất cảng khí đốt tại Châu Á. "Miến và TQ đă đồng ư xây ống dẫn dầu năm nay để đưa dầu tới phía nam Trung Quốc. Hiệp ước quan trọng đối với "an ninh năng lượng" của Trung Quốc, theo lời Sean Turnell, một giáo sư ở Đại Học Macquarie University, nói trong cuộc phỏng vấn với Bloomberg Television từ Sydney, thêm rằng TQ xem Miến Điện như một thị trường quan trọng cho các hàng sản xuất…" (hết trích dịch) V́ an ninh năng lượng cho đàn anh Hoa Lục? Cũng chuyện anh cả đỏ Trung Quốc bảo kê cho đàn em độc tài toàn trị. Mà sao nghe cũng có vẻ giống chuyện Việt Nam ḿnh. Nếu bạn đọc lại trên tờ báo ở nước nhược tiểu Sri Lanka đă dẫn lúc đầu, th́ lại gặp thêm một điểm tương tự: Mỹ và Âu Châu không muốn áp lực Miến Điện quá gay gắt, v́ sợ chính phủ quân phiệt Miến sẽ kết thân sâu hơn với Trung Quốc. Nghe cũng hao hao như chuyện Hà Nội… Những điểm khác biệt giữa Việt Nam và Miến Điện th́ rất là nhiều, nhưng các điểm giống nhau th́ lại đầy máu và nước mắt. Thế đấy, cộng sản với quân phiệt cũng đều có độc chiêu cả đấy. | |
| LM Phêro Phan Văn Lợi bị đấu tố khiếm diện! Chúng ta hăy cầu nguyện cho Ngài img292/3803/lmphanvanloibkd4.jpg The Reverend Peter Phan Van Loi Hôm nay vào khoảng 5 giờ 25’sáng, LM PVL gọi đến cho chúng tôi hay về t́nh trạng khẩn cấp của ngài, có thể bị bạo quyền csVN đến bắt bất cứ lúc nào. Chúng đă chuẩn bị bằng cách mời LM và gia đ́nh đến dự nhưng không ai đi cả. Có người quen của Cha Lợi đă cho biết rằng: Cuộc đấu tố diễn ra vào lúc 8giờ rưỡi tối ngày 30-9-2007 tại một trường học thuộc phường Phước Vĩnh, thành phố Huế, nơi ngài cư trú tại số 16/46 đường Trần Phú.Khoảng 20 công an và chừng 100 người dân, đông và mạnh miệng nhất là những cán bộ hưu trí, nhóm người này chờ đợi nhưng không thấy cha và gia đ́nh tới th́ có người đề nghị đem xe đến nhà chở nhưng lại không dám làm, bèn họp nhau tố cáo cha không làm tṛn trách nhiệm của một Linh Mục nhưng lại phản động theo ông LM Lư, bây giờ ông Lư vào tù rồi lại thay thế ông ta hoạt động chống đối nhà nước, liên lạc với nước ngoài, trả lời phỏng vấn của báo chí nước ngoài, làm báo để xuyên tạc nói xấu nhà nước và nhân dân ta. Tóm lại, theo lời LM Lợi th́ đây cũng là cuộc đấu tố giống như họ đă làm đối với anh Nguyễn khắc Toàn vậy. Một ông cán bộ hưu trí bên cạnh nhà ngài đă lên tiếng rằng: Xưa nay trong tổ của ông vẫn tốt, chỉ có ông Lợi là người cần phải trừng trị . Cha Lợi cho biết, ngay từ sáng nay 1-10-2007 ngài đă không thể lên mạng Internet được nữa, báo TDNL số 36 đă làm xong rồi nhưng không gửi được nên sẽ phải nhờ máy khác chuyển đi. LM Phêro cho biết ông bà Cố vẫn b́nh thản trước tin này, và cha cũng luôn phó thác mọi việc trong sự quan pḥng của Thiên Chúa. Ngài cũng thêm rằng trước đây họ đă tổ chức đấu tố một lần trong tổ nhưng cha không biết sau có người nói lại mới hay, bây giờ họ lại tổ chức ở cấp phường tức trên b́nh diện rộng lớn hơn. Tiếp theo không biết sẽ xảy ra chuyện ǵ nữa, xin mọi người hiệp thông cầu nguyện cho Linh Mục Phêro Phan văn Lợi được mọi sự b́nh an, nếu có tin ǵ mới chúng tôi sẽ loan báo sau. Bản tin này được gửi đi bởi Lương Tâm Công Giáo tại San Jose , Hoa Kỳ. Khẩn báo. LTCG Tin khẩn từ LTCG ngày 1-10-2007 | |
| Người Tù, Chiếc Lon Gô và Nhà Kỷ Luật Đỗ Văn Phúc Tặng các bạn tù trại A-20 Xuân Phước. Sống trong chế độ Cộng sản hàng chục năm ngoài miền Bắc trước năm 1975, người dân đă quên đi chiếc bàn ủi để ủi áo quần. Có lẽ sau khi giặt xong, vài người chỉ biết xếp áo quần lại rồi lót dưới gối cho thẳng. V́ thế chúng ta thường thấy những cán binh CS khi vào Saigon, ăn mặc luộm thuộm, lùng thùng như những con rối. Măi cho đến những năm 78-79, có những anh em tù muốn lấy điểm, đă bày vẽ cho bọn cán bộ việc dùng bàn ủi. Văn minh miền Nam từ chiếc bàn ủi điện đă nhờ chế độ CS, tụt xuống bàn ủi than mà chúng ta c̣n nhớ h́nh thù thô kệch với con gà trống trên đầu mũi để làm cái khoá mở ra đóng vào khi đổ than . Loại bàn ủi này đă biến mất những năm cuối thập niên 1950. Có c̣n chăng, hoạ hoằn là ở vùng nông thôn heo hút. Bọn cán bộ CS th́ dĩ nhiên không dám nghĩ đến việc xa xí là sắm một cái bàn ủi than này. Lo chi, đă có bọn tù khốn kiếp bày mưu tịch thu vật dụng bằng nhôm của tù cải tạo để đúc bàn ủi xài tạm. Thế là thỉnh thoảng, trại tổ chức kiểm soát tư trang. Lấy cớ tù nhân nấu nướng làm mất trật tự nên ra lệnh tịch thu tất cả đồ dùng bằng kim loại gồm nồi niêu, soong chăo, lon hộp, chén bát… Tất cả các vật dụng tùy thân thiết yếu đó của toàn trại, may ra đúc được một hai cái bàn ủi. Sau đó một thời gian, chúng lại nêu ra lư do tù đă có tiến bộ, chúng lại cho phép gia đ́nh thăm nuôi gửi nồi niêu vào để đun nấu bồi dưỡng cơ thể. Cứ vài tháng, màn thăm nuôi tiếp tế soong nồi và khám xét, tịch thu này diễn ra một lần Đối với người tù, không ǵ quan yếu, thân thiết gắn bó bằng chiếc lon guigoz. Chẳng rơ khi hăng Nestlé thiết kế ra ch́ếc lon nhôm để đựng sữa bột cho trẻ em này, họ có tưởng tượng ra rằng, một ngày nào đó chiếc lon nhôm này lại quan yếu đến thế. Mỗi người tù thường tậu ra cho bản thân ít lắm là một chiếc lon guigoz (từ đây xin gọi là lon Gô). Người khá giả, có thể có cả chục chiếc lon để chứa thức ăn rất tiện lợi. Công dụng trước hết là để đựng nước uống khi đi lao động. Dù là nước suối, nước mưa hay nước giếng. Khi cần đun nấu, người tù có thể gửi ké bên bếp lửa cuả người nấu nước để đun chút cơm khô, nấu chút rau cỏ vừa hái trộm trên đường đi, hâm lại chút thức ăn do gia đ́nh mới tiếp tế. Dù không khéo tay như người thợ hàn, bất cứ người tù nào cũng có thể làm được một cái niềng và quai xách bằng cọng kẽm cho tiện lợi. Họ sẽ tạo cho ḿnh một cây dài bằng gỗ hay sắt có cái móc ở một đầu để “câu kéo”. Câu kéo là từ ngữ mô tả việc người tù đứng xúm xít quanh ḷ lửa nhà bếp đưa cái lon gô vào miệng ḷ để đun nấu. Việc này thường là bị cấm, nhưng tù có cả trăm cách để đánh du kích. Một số tù c̣n khéo tay, may một cái bọc bằng vải hay simili cuire có độn vải để bao quanh lon gô, nhằm giữ ấm cho thức ăn nước uống. Lon gô, v́ rất mỏng, và phải kỳ cọ nhiều hay do rỉ sét, nên bị ṛ rỉ. Người tù có thể dùng hạt cơm, hay nhỏ giọt bao nylon đang chảy để trám. Người khéo tay có thể cắt một khúc nhôm hay đồng để tán lại. Thời gian đó là khoảng cuối năm 1979, khi anh em chúng tôi từ các trại Hàm tân bị đưa ra trại A-20 Xuan Phước được chừng vài tháng. Tôi thuộc đội 13, nhà 1, phân trại E vừa mới xây xong với 4 dăy nhà gạch lợp ngói kiên cố. Tôi cũng có vài chiếc lon gô; trong đó một chiếc có bao bọc bằng giả da cắt trộm từ chiếc ghế nêm trong xe chiếc xe Peugeot c̣n tốt của tên trưởng trại lúc đi lao động gần garage của trại. Nhờ khéo tay, tôi làm nhiều vật dụng bằng giả da, như chiếc nón vành rộng, chiếc ví tay dành cho bà xă (mà không biết thiên thu nào mới gặp lại). Lon gô của tôi giữ nước nóng rất lâu, v́ lớp bọc bên trong là một khúc vải mền dày cộm. Sáng hôm đó, tôi giả đau khai bệnh không ra ngoài lao động. Lúc các đội về th́ trời đă nhập nhoạng tối, v́ đă vào muà đông. Trong khi anh em lỉnh kỉnh ra vào thu dẹp chờ đi lănh phần ăn tối, th́ đột nhiên hai ba tên cán bộ trực trại và một bầy trật tự thi đua uà vào. Tất cả ra ngoài sân tập họp, không được mang thứ ǵ theo. “khẩn chương, khẩn chương!” Tôi đang nằm trên “lầu thương” (Trong nhà giam có hai tầng cho tù ngủ. Tầng trên chúng tôi gọi đuà là lầu thượng.) chưa kịp xuống th́ đă thấy bọn trật tự hùng hổ vào lục soát khắp nơi. Chúng t́m ra những chiếc nồi, chiếc lon quăng xuống nền nhà nghe loảng xoảng. Tôi quơ vội chiếc lon gô bọc da có chứa ít nước nóng vừa lănh từ người đun nước rồi thư thả leo xuống. Tên cán bộ trực trại tên Luật - một tên sadist- thấy vậy ra lệnh: Anh kia, giao nộp chiếc “non” ngay. Tôi bước vội ra cửa, né tránh những bàn tay nham nhở của của bọn trật tự. Cán bộ Luật bước theo ra định giằng lấy chiếc lon. Tôi quay lại cố tỏ ra lịch sự: Báo cáo cán bộ, hôm nay tôi bệnh, phải chườm nước sôi. V́ thế tôi xin giữ lại chiếc lon gô nước nóng này. Anh Tuyến (tên trật tự gốc tù h́nh sự tội hiếp dâm), thu cái “non” giùm tôi. Tôi nhất định giữ cho được chiếc lon. Tên Tuyến cố giằng nó. Tôi lần lửa ra đến sân trại. Biết không thể giữ được, tôi ném mạnh chiếc lon xuống sân, dùng chân giẫm lên cho bẹp dúm rồi cúi xuống lượm nó và quăng mạnh qua bên kia hàng rào trại. Làm xong việc này, tôi đứng thẳng, trừng mắt nh́n vào mặt tên trực trại Luật dơng dạc tuyên bố: Các anh đă cướp đoạt tài sản cả miền Nam. Nay một chiếc lon goz cần thiết cuối cùng của người tù, các anh cũng không tha. Tôi không xài được, quyết không để cho các anh xài nó. Nói xong, tôi lẻn vào xếp hàng cùng anh em trong đội. Có lẽ trong đời làm công an gác tù, Luật chưa hề đụng phải một hành vi chống đối táo bạo bất ngờ ngoài sự tưởng tượng. V́ thế phải mất một phút sau, hắn mới có phản ứng. Khuôn mặt tên sadist tái đi, hắn nghiến răng trèo trẹo: Anh kia, tên ǵ? Từ trong cửa miệng của hàng trăm người tù bị coi là cứng đầu nhất trong các trại tù miền Nam, những tiếng la hét bộc lộ sự uất ức dồn nén đă bao ngày: Đồ ăn cướp! Đồ ăn cướp! Luật biết không nên gây căng thẳng trong hoàn cảnh này, v́ có thể xẩy ra biến cố bất lợi. Hắn xuống giọng ra lệnh cho bọn trật tự thu vén các thứ đă tịch thu vào hai cần xé, mang đi. Xong, hắn ra lệnh cho tôi bước khỏi hàng đi theo hắn. Luật dẫn tôi đến nhà bếp cạnh nhà kỷ luật bảo chờ ở đây. Lúc đó đă có sẵn bốn năm tên công an vơ trang. Bọn này sấn tới sắp sửa đánh tôi. Tôi lùi vào sát vách bếp nói lớn: Cán bộ không được đánh tôi, Không được vi phạm chính sách. Bọn này đột nhiên ngừng lại, hậm hực buông lời đe doạ rồi bỏ đi. Lát sau, tên Luật và tên trật tự Quư đen (con lai Mỹ da đen, từng là binh sĩ Nhảy dù của ta) đưa tôi vào nhà biệt giam. Tôi đă quá quen thuộc việc bị cùm, nên khi nh́n thấy hàng cùm chân sắp dọc theo chân tường nhà kỷ luật, tôi nhắm ngay một chiếc cùm rộng nhất ḥng để cho cổ chân có thể cựa quậy chút đỉnh. Nhưng tên Quư đă nhanh tay chọn lấy hai chiếc chật nhất. Chúng đẩy tôi vào căn thứ ba, bảo leo lên bệ, duỗi hai chân ra áp vào vách cửa. Quư đen ấn hai chiếc cùm vào hai cổ chân tôi. Cùm quá chật. Hắn cốn nấn nấn đẩy cho miệng cùm qua được phần xương cổ chân, rồi nhét cả phần c̣n lại cho lọt hẳn vào cùm như người ta nhét cái bánh chưng vào khuôn gỗ trước khi gói chặt lại. Phần gân sau của cẳng chân tôi vẫn cứ ngoan cố không chịu ép qua hai cái lỗ cùm. V́ thế, khi tên Quư đẩy cây sắt 10 li từ một lỗ ở mép bệ xi măng qua lỗ cùm, tôi phải nén đau bóp hai gân lại. Nhưng cũng không tránh khỏi việc cây sắt cứa vào rách chân đau buốt tận trời xanh. Thế là hai cẳng chân vừa bị kẹp cứng trong hai chiếc cùm chật, vừa bị gác lên cây sắt có khiá cở 10 li. Cả sức nặng phần cơ thể tựa trên hai bàn tiếp hậu đă ốm ḷi xương và trên cây sắt đó. V́ thế, cơn đau bị bó chật đang âm ỉ th́ cơn đau từ nhượng chân đă phát khởi do chỗ da bị rách và cây sắt tiếp xúc trực tiếp với gân bàn cổ chân. Bị cùm thế này, người tù chỉ có hai vị thế: nằm hẳn ra hoặc nửa ngồi nửa nằm. Không thể ngồi hẳn lên, v́ hai bàn chân quá sát vách tường. Bị cùm ở Xuân Phước rồi, mới thấy trại Hàm Tân là thiên đường. Tại trại Z30C Hàm Tân, nhà kỷ luật có hai gian, mỗi gian có thể cùm 5, 6 người. Thanh sắt để xỏ cùm lớn, có đường kính khoảng hơn 2 inches, bóng mượt do nhiều bàn chân đă mài qua trên đó nhiều năm. Dĩ nhiên qua một ngày sau, th́ sức nặng của chân cũng sẽ gây đau đớn. Nhưng người tù biết dùng cái lon gô kê dưới bắp chân cho bớt đau (Ở Hàm Tân, cai tù cho đem lon gô vào nhà cùm). Trước mặt người tù là một khoảng tương đối rộng. Ngày có hai lần hai vắt cơm to bằng trái cam có rắc muối đậu phụng. Tôi đă nếm mùi cùm ở Hàm Tân hai lần, cũng tự cho rằng đi nghỉ mát, né được lao động cực nhọc. Ngược lại, ở Xuân Phước th́ coi như tầng chót địa ngục. Người tù khi vào nhà kỷ luật chỉ vỏn vẹn bộ pijama tù mỏng dính. Guốc dép, khăn, mũ… bỏ lại bên ngoài. Không mùng mền chiếu gối dù muà hạ hay muà đông. Mổi buồng giam có hai bệ xi măng hai bên vừa đủ rộng cho hai người nằm. Cai tù kiếm cho mỗi tù nhân một cái hộp nhựa mỏng đă cắt phần trên dùng để chứa thức ăn, một nửa hộp khác chưá nước uống. Và thêm một nửa hộp loại b́nh nước mắm hai lít để đựng phân và nước tiểu. V́ là chiếc hộp bị cắt ra, nên miệng b́nh đựng chất thải này nó mềm nhũn và dễ bể mỗi khi đụng vào. May mắn là thời gian trong cùm, chỉ ăn phần ăn của chim với hai ba lát khoai ḿ và khoảng hai ba muỗng nước mỗi ngày; nên ngoại trừ ngày đầu, th́ những ngày sau đó chúng tôi chẳng có ǵ để bài tiết cả. Vả lại, với vị thế như vừa kể trên - hai chân bị khép cứng lại mà không ngồi được – th́ chẳng thể nào làm công việc bài tiết được. Tôi đă nhịn đi cầu đến 32 ngày mà chẳng thấy bị thôi thúc ǵ. Dăy nhà kỷ luật vừa mới xây xong trước khi chúng tôi đến. Mà chúng tôi lại được vinh dự khánh thành nó; v́ thế chúng tôi được thấm thía thế nào là cơn lạnh muà đông trên cái nền xi măng c̣n ẩm hơi nước. Qua một đêm vừa lạnh, vừa đói, vừa đau buốt như thế; hôm sau, tôi được gọi ra làm việc để bọn trực trại lập hồ sơ kết luận hợp thức hoá việc thi hành kỷ luật. Chuyện dài Xuân Phước c̣n tiếp. Mời quư vị đón đọc kỳ sau. Posted by Vietland News at 20:15 2 Comments: Nặc danh said... Cái tựa đề bài viết này dễ làm cho độc giả hiểu lầm. TL 20:16:00 PDT Ngày 03 tháng 10 năm 2007 phonglan said... Trong dân gian có câu:" Nhât nhật tại t`u, thiên thu tại ngoại!". Nhưng cái t`u của ng`ay xưa xửa đó vẫn c`on l`a hữu phước cho t`u nhân! C`on c'ai vụ ở t`u của viê5t cô5ng th`i chỉ có thể ví với "điạ ngục a t`y mới xứng! Lan Muội chỉ đọc thôi đă thấy lạnh cả xương sống, huống chi các chú "quân-công-cán- cán- chính-" khi xưa!Không chỉ khộ m`a c`on bị sỉ nhục nữa chớ! Xin được chia sẻ n`iêm ngậm ng`ui n`ay với các chú, bác. Lan Muội tin r`ăng, nếu h`oan cảnh có xảy ra ngược lại, chúng ta sẽ không phải nghe tiếng than thở như b`ai viết n`ay, v`i chúng l`a ng`ươi có "Nhân Bản v`a l`ong vị tha" nên không bao giơ lại có chuyện d`ung ng`ươi t`u để h`anh hạ ng`ươi t`u như vậy!Thân mến chúc các bạn độc gỉa bốn phương hai chữ Vạn An. Lan Muội | |
| Quan hệ Việt-Mỹ sẽ đi về đâu? (I) Lê Tùng Minh DCVOnline: Để giúp bạn đọc có nhận định ṣng phẳng hơn, chúng tôi xin lưu ư ở phần 2.b tác giả ghi “Người viết xin được giữ bí mật nguồn thông tin” trước một số “dữ kiện” dùng làm cơ sở lư luận. Ngày 22/06/2007, Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước Cộng hoà Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) diện kiến tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush, tại Ṭa Bạch Ốc (White House - Washington DC). Đă qua hơn 3 tháng trôi qua nhưng dư âm của sự kiện chính trị này vẫn âm vang, mỗi ngày càng có thêm những b́nh luận. Chính kiến cũng có, tà kiến cũng có, như vết dầu loang. Ở đâu có bàn luận về quan hệ Việt-Mỹ, ở đó sẽ có những ư kiến, phân tích về chuyến công du Hoa Kỳ của ông Chủ tịch nước CHXHCNVN. Dưới đây, người viết chỉ tŕnh bày một cách tổng quát về 3 chính khiến khác nhau, đang trên đà tranh luận, bất đồng ư kiến khá sôi nổi, trong giới chính khách người Việt hải ngoại, được xem là những người đang hoạt động cho dân chủ Việt Nam. Chính kiến 1 Chuyến công du Hoa Kỳ của ông Nguyễn Minh Triết đă thất bại hoàn toàn về chính trị lẫn kinh tế! Không chỉ có thế, ông Nguyễn Minh Triết c̣n bị chính quyền W. Bush hạ nhục, bằng cách đón tiếp không theo các thủ tục lễ tân dành cho một nguyên thủ quốc gia! Chính kiến này, về căn bản, là xuất phát từ ḷng hận thù, không chung đội trời với Cộng Sản, mang thành kiến quá nặng nề, không chấp nhận ḥa giải-ḥa hợp với Cộng Sản! Do đó, phương pháp luận của những người thuộc chính kiến này, đă rơi vào tính chủ quan, không khoa học! Họ đă xem cái cũ như cái mới, coi sự vật chỉ đứng yên một chỗ, đánh giá thực tế lịch sử của thế kỷ XX không khác ǵ thế kỷ XXI. Chính kiến 2 Chuyến công du Hoa Kỳ của ông Nguyễn Minh Triết đă thành công lớn, đặc biệt về kinh tế! Ông Nguyễn Minh Triết là một con người b́nh tĩnh và khôn khéo, nên không dao động trước sự thúc ép về nhân quyền, có khi hơi thô bạo của một số dân biểu và thượng nghị sĩ Mỹ! Ông Nguyễn Minh Triết đă “thắng” ông Bush về mặt nhẫn nại. Dù biết ông Bush cố t́nh hạ thể diện của “nguyên thủ quốc gia”, nhưng ông vẫn ung dung như không có ǵ xảy ra và đă hành xử theo triết lư phương Đông rằng: “Kẻ nào cố t́nh hạ nhục người tức là tự hạ nhục ḿnh”! Cộng đồng người Việt ở Mỹ đă biểu t́nh chống ông, nhưng ông vẫn không giận mà tha thiết kêu gọi đoàn kết, xóa bỏ hận thù. chung ḷng xây dựng quốc gia Việt Nam! Những người theo chính khiến này trước hết, đó là những người CSVN tán thành quan điểm “đổi mới triệt để và toàn diện”, đồng thời cũng có khuynh hướng "phát triển kinh tế thị trường theo mô h́nh của Âu-Mỹ” của phe nhóm Nguyễn Minh Triết! Họ chính là những Đảng viên CSVN cấp tiến, c̣n trẻ, có học vấn cao, đă tiếp thu được những tinh hoa của nền văn hóa, văn minh Âu-Mỹ trong thời kỳ toàn cầu hóa! Một số trong họ đang nắm các ngành quan trọng trong bộ máy của nhà nước CHXHCNVN! Kế tiếp, đó là những trí thức không cộng sản, những doanh gia ngoài Đảng và những nhà kinh tế tư nhân, đă và đang ủng hộ chủ trương cũa phe nhóm Nguyễn Minh Triết là “làm cho dân giàu, nước mạnh, dân chủ hóa đất nước và thực hiện công bằng xă hội!”. Họ là những người có mặt hầu khắp trên ba miền đất nước. Họ đang trực tiếp xây đựng và phát triển nền tảng kinh tế-chính trị, văn hóa-xă hội của VN. Sau cùng, đó là những phần tử cơ hội chủ nghĩa, gió phất mạnh chiều nào ngả theo chiều nấy. Họ không có thực tài, nhưng không thiếu thủ đoạn bất chính, để cầu danh lợi trong mọi hoàn cảnh. Chính kiến 3 Chuyến công du Hoa Kỳ của ông Nguyễn Minh Triết vừa thành công vừa thất bại! Về mặt Kinh tế, Nguyễn Minh Triết đă thành công vượt quá dự định (cam kết đầu tư của các công ty Mỹ đă lên tới 11 tỉ USD, vượt hơn 6 tỉ theo dự định?) và đă kư được “Hiêp Định Khung” về thương mại với Mỹ, mở đường cho công cuộc “Tự do mậu dịch Việt - Mỹ” trong tương lai gần! Nhưng, về chính trị th́ Nguyễn Minh Triết không thành công theo ư muốn, bởi v́ phái đoàn của Nguyễn Minh Triết không được Chính phủ và Quốc hội Mỹ hoan nghênh lắm, do hậu quả của chính sách đàn áp và bắt tù đày một số nhà dân chủ ở trong nước, sau khi Việt Nam trở thành thành viên chính thức của WTO! V́ thế, đại đa số người Việt ở Mỹ cũng ra mặt chống phái đoàn Nguyễn Minh Triết! Nh́n chung, Nguyễn Minh Triết đă thất bại căn bản về mặt chính trị trong chuyến công du Hoa Kỳ! Chính kiến này bao gồm những chính khách, trí thức, các nhà doanh nghiệp… thật sự quan tâm đến tương lai của dân tộc Việt Nam! Họ là những người tích cực ủng hộ phong trào đấu tranh cho sự nghiệp dân chủ hóa Việt Nam. Họ không chấp nhận chế độ cộng sản độc tài, phi dân chủ, không có nhân quyền. Nhưng, họ khuyến khích những người cộng sản cấp tiến chủ trương đổi mới toàn diện và triệt để, kiên quyết chống tham nhũng, mạnh dạn phát triển nền kinh tế thị trường (bỏ hẳn định hướng XHCN!), rút ngắn khoảng cách về sự phát triển kinh tế trí thức đối với Âu-Mỹ, trong một thời gian sớm nhất! Đồng thời, xây dựng một nước Cộng hoà Việt Nam có tự do, dân chủ và nhân quyền thật sự! *** Ba chính kiến trên đây, chính kiến nào đúng, chính kiến nào sai? Chúng ta hăy kiểm tra qua những sự kiện đă công khai hóa, qua cả những sự kiện c̣n đang được giữ kín, trong chuyến công du Hoa Kỳ từ ngày 18/6 đến 23/06/2007 của ông Nguyễn Minh Triết. 1 - Tổng thống W. Bush chuẩn bị “hậu thuẫn dân chủ” để gây “áp lực nhân quyền” đối với Nguyễn Minh Triết. Khi Bộ Chính Trị Trung Ương Đảng CSVN (BCT) đang chuẩn bi điều kiện tốt nhất để Nguyễn Minh Triết đi công du Hoa kỳ vào cuối tháng 6 năm 2007, theo lời mời trực tiếp của Tổng thống Mỹ W. Bush, th́ bỗng nhiên, vào ngày 20/05/2007, tin tức từ hải ngoại cho biết: “W. Bush, sẽ tiếp xúc với một số "nhân vật chống cộng của cộng đồng người Việt ở Mỹ” tại Ṭa Bạch Ốc để hỏi ư kiến, đánh giá về thực trạng tự do và nhân quyền ở Việt Nam, sau ngày Việt Nam gia nhập WTO”! Nhận được tin này, theo tiết lộ từ Văn Pḥng Ban Bí Thư Trung ương Đảng, th́, Trương Tấn Sang - Thường trực Ban Bí Thư Trung ương Đảng - liền thông báo cho Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh, và đề nghị triệu tập cuộc họp bất thường của Thường Vụ Bô Chính Trị (gồm có Nông Đức Mạnh, Lê Hồng Anh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết và Trương Tấn Sang), để “bàn về ư đồ của Chính phủ và Quốc hội Mỹ trong việc tiếp xúc với các nhân vật chống Cộng của cộng đồng người Việt ở Mỹ?”. Nhưng, v́ c̣n chờ báo cáo cụ thể của Toà Đại sứ Việt Nam ở Mỹ (đại sứ Nguyễn Tâm Chiến), Thường Vụ BCT mới họp. Trong khi đó, ngày 29/05/2007, tổng thống George W. Bush và Phó tổng thống Disk Cheney đă tiếp xúc với bốn nhà tranh đấu dân chủ của cộng đồng người Việt ở Mỹ khoảng 60 phút, ngay tại Pḥng Bầu Dục của Ṭa Bạch Ốc: Lê Minh Nguyên (đại diện Mạng Lưới Nhân Quyền), Đỗ Hoàng Điềm (đại diện Đảng Việt Tân), Đỗ Thành Công (đại diện Đảng Dân Chủ Nhân Dân), và Nguyễn Quốc Quân (đại diện Phong Trào Quốc tế Yểm trợ Cao Trào Nhân Bản). Tổng thống W. Bush cũng gửi thư mời kỹ sư Phương Nam Đỗ Nam Hải, nhưng chỉ làm sao nhà nước CSVN lại có thể cho ông Đỗ Nam Hải đi? Đây là lần đầu tiên có sự kiện chính trị này trong lịch sử của Cộng đồng người Việt ở Hoa kỳ! Theo ông Gorden Johndroe, phát ngôn viên của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia, th́: “Tổng thống George W. Bush rất quan tâm đến những vụ bắt bớ, giam cầm ngày càng gia tăng của Chính phủ CHXHCNVN, đối với các nhà hoạt động dân chủ ở trong nước, mà thực chất họ chỉ bày tỏ sự bất đồng chính kiến một cách ôn ḥa…”. V́ thế, Tổng thống George W. Bush muốn trực tiếp nghe “đại diện” của các nhà dân chủ người Việt ở Mỹ “phản ảnh t́nh trạng vi phạm nhân quyền của chính quyền CSVN trong mấy tháng gần đây”. Đồng thời tổng thống Hoa Kỳ cũng muốn biết ư kiến của “đại diện” các nhà dân chủ của người Việt ở Mỹ, về “những yêu sách nhân quyền đối với chính quyền CSVN”, để tổng thống Hoa Kỳ có cứ liệu, làm áp lực đối với ông chủ tịch Nguyễn Minh Triết, trong cuộc hội đàm sắp tới (22-06-2007). Các đại diện dân chủ của người Việt ở Mỹ đă nêu ra những yêu sách ǵ, đối với chính quyền CSVN, để tổng thống Hoa Kỳ làm áp lực với ông chủ tịch Nguyễn Minh Triết? Ông Nguyễn Quốc Quân trong trả lời phỏng vấn của Đài BBC nói rằng, đại diện dân chủ người Việt hải ngoại đă thống nhất nêu ra 3 yêu sách chính như sau: “Một: Yêu cầu Chính phủ Mỹ đưa Việt Nam trở lại danh sách những quốc gia đặc biệt quan tâm (CPC); Hai: Yêu cầu Chính phủ Mỹ dùng ảnh hưởng của ḿnh để đ̣i nhà cầm quyền Hà Nội trả tự do tức khắc và không điều kiện, cho các nhà bất đồng chính kiến đang bị cầm tù. Ba: Hiện nay, ở Việt Nam không có những quyền căn bản cho con người. Yêu cầu Chính phủ Mỹ dùng ảnh hưởng của ḿnh để tác động lên tiến tŕnh đấu tranh cho dân chủ và cho các quyền tự do căn bản cho mọi công dân Việt Nam”. Cũng theo ông Gorden Johndroe, th́ cuộc họp mặt của tổng thống Mỹ với bốn nhà dân chủ người Việt ở Mỹ, cũng là nhằm “thảo luận về phương thức tốt nhất để cộng đồng quốc tế có thể ủng hộ những cố gắng đẩy nạnh hơn nửa các quyền tự do ở Việt Nam!” (Nguồn: Washington Post, 30/06/2007). Sự kiện chính trị diễn ra tại Ṭa Bạch Ốc vào ngày 29/05/2007, có thể nói là vội vă và mang tính chất biểu tượng, nhằm gây áp lực với ông Nguyễn Minh Triết. Bởi v́ bốn người “đại diện dân chủ” của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, đă được tổng thống George W. Bush mời, không phản ánh đúng thực chất công cuộc vận động yểm trợ phong trào dân chủ ở trong nước, của đại đa số trong cộng đồng người Việt ở Mỹ! Họ chỉ là đại diện cho một số ít tổ chức, không có ảnh hưởng rộng trong cộng đồng. Do đó, tác dụng của sự kiện chính trị “chuẩn bị hậu thuẫn” để gây “áp lực nhân quyền” của chính phủ Hoa Kỳ đối với Nguyễn Minh Triết đă không mang lại một kết quả như tổng thống G. W. Bush mong mưốn! Theo nguồn tin được tiết lộ th́, sự kiện chính trị bất thường diễn ra ở Ṭa Bạch Ốc vào ngày 29/05/2007 đă được Ṭa Đại Sứ CSVN ở Hoa Kỳ tại Washington DC, thu thập đầy đủ chi tiết và báo cáo khẩn về Hà Nội, ngay trong ngày 30/05/2007 ở Mỹ, tức vào đêm 30/05/2007 giờ Việt Nam. 2- BTC Trung ương Đảng CSVN t́m cách đối phó với “áp lực nhân quyền” của Chính phủ G. W. Bush! Sau khi nhận được báo cáo khẩn của Đại Sứ Nguyện Tâm Chiến về sự kiện chính trị bất thường ở Ṭa Bạch Ốc (29/05/2007), Thường Vụ BCT liền triệu tập cuộc họp bất thường vào ngày 01/06/2007. Đây là cuộc họp “tuyệt mật”, do đó Ban Bí Thư trung ương cấm không được thông tin cho công luận! Nội dung chính của cuộc họp bất thường này, nhằm: a- Suy xét "ư đồ của Chính phủ Mỹ trong sự kiện chinh trị 29/06/2007; mục đích trước mắt cũng như lâu dài là ǵ?" b. Bàn cách "đối phó với Chính phủ Mỹ, trước mắt cũng như lâu dài!". Dưới đây là những ghi nhận từ bản tổng kết ư kiến của hai nhóm Bảo Thủ và Cấp Tiến trong hội nghị bất thường của BCT vào ngày 01/06/2007. Người viết xin được giữ bí mật nguồn thông tin. Đối với vấn đề thứ nhất, toàn thể BCT đă nhất trí rằng: “Chính phủ Mỹ đang áp dụng chính sách "dùng những phần tử chống cộng trong cộng đồng người Việt ở Mỹ để làm áp lực nhân quyền đối Việt Nam, trước mắt là trực tiếp làm áp lực với đồng chí Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, nhân chuyến đi thăm Hoa Kỳ theo lời mời của tổng thống George W. Bush! Về lâu dài, chính phủ Mỹ sẽ dùng chiêu bài “ủng hộ phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở Viêt Nam”, để lợi dụng những phần tử người Việt chống cộng ờ hải ngoại, kết hợp với những thàmh phần chống Đảng và Nhà nước ở trong nước, làm “những con cờ chính” gây áp lực với Đảng và Nhà nước ta phải chấp nhận làm “chư hầu” cho Mỹ, núp dưới chiêu bài “đồng minh chiến lược” trong “chiến lược châu Á Thái B́nh Dương”, nhằm chống sự bành trướng của Trung quốc! Nếu chúng ta chấp nhận làm "chư hầu" của Mỹ, tức là chấp nhận từ bỏ chủ nghĩa xă hội, và trở thành một một nước theo con đường tư bản chủ nghĩa!”. Đối với vấn đề thứ hai, tức là cách đối phó với chính phủ Hoa Kỳ, th́ tập thể BCT, chia ra hai nhóm ư kiến hoàn toàn khác nhau! - Nhóm “bảo thủ”, gồm Nông Đức Mạnh (Tổng Bí Thư), Nguyễn Phú Trọng (Chủ tịch Quốc Hội), Phùng Quang Thanh (Bộ trưởng Quốc pḥng), Nguyễn Văn Chi (Chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra trung ương Đảng), Hồ Đức Việt (Trưởng Ban Tổ chức trung ương Đảng). Năm nhân vật này thuộc phe cánh Đỗ Mười và Lê Đức Anh (tuy hai người này đă về hưu nhưng vẫn c̣n là thế lực ngầm. chi phối rất mạnh đối với nhóm bảo thủ trong BCT, và thế lực bên ngoài đứng sau lưng của họ là Trung Cộng!). Ư kiến của nhóm “bảo thủ”: “Trước mắt, hoăn lại chuyến công du Hoa Kỳ của đồng chí chủ tịch Nguyễn Minh Triết, để phá vỡ kế hoạch trực tiếp gây “áp lực nhân quyền” của Chính phủ Mỹ đối với Chủ tịch Nguyễn Minh Triết - Hoăn lại có thời hạn hay không có thời hạn, là tùy thuộc vào thiện chí của Chính phủ Hoa Kỳ. Về lâu dài, vẫn tiến hành đàn áp và bắt giam không khoan nhượng đối với những phần tử có nguy hại đến nền an ninh quốc gia! Không có nước nào có quyền can thiệp vào công việc nội bộ của nước ta! Ngành an ninh cần đặc biệt theo dơi sát những phần tử lợi dụng “quyền tự do dân chủ” để yêu cầu quốc tế can thiệp vào chủ quyền độc lập của Việt Nam”. - Nhóm “cấp tiến” gồm: Nguyễn Tấn Dũng (Thủ tướng Chính phủ), Nguyễn Minh Triết (Chủ tịch Nhà nước), Trương Tấn Sang (Thường trực Ban Bí thư trung ương Đảng), Trương Vĩnh Trọng (Phó thủ tướng chính phủ), Lê Thanh Hải (Bí thư thành ủy TP HCM), Nguyễn Sinh Hùng (Phó thủ tướng thường trực). Số nhân vật c̣n lại trong BCT, như Lê Hồng Anh, Phạm Gia Khiêm,và Phạm Quang Nghị đă biểu hiện không dứt khoát đứng về phía nào (?). Ư kiến của nhóm “cấp tiến”: "Trước mắt, đồng chí Chủ tịch Nhà nước Nguyễn Minh Triết vẫn cứ đi công du Hoa kỳ như đă chuẩn bị theo lời mời của tổng thống Mỹ! Chúng ta hoăn chuyến công du Hoa Kỳ của đồng chí Chủ tịch Nhà nước Nguyễn Minh Triết, có nghĩa là “Việt Nam không có nhân quyền” nên mới sợ Chính phủ Mỹ gây “áp lực nhân quyền”! C̣n nếu đổng chí Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết vẫn cứ ung dung đi thăm Hoa Kỳ, chứng tỏ ta không sợ Mỹ gây “áp lực nhân quyền”, bởi v́ Việt Nam có nhân quyền theo thực tế của Việt Nam! C̣n đối với việc những phần tử chống cộng xách động cộng đồng người Việt ở Mỹ, biểu t́nh chống phái đoàn Việt Nam, không có ǵ phải lo lắng cả! Nhân dân Mỹ cũng đă biểu t́nh chống chính phủ Mỹ như ăn cơm bữa, có sao đâu! Chúng ta chỉ cần tổ chức được một cuộc họp mặt, có một ngàn Việt Kiều yêu nước ở tiểu bang California, nghe đồng chí chủ tịch Nguyễn Minh Triết nói chuyện, là chúng ta đă thành công rồi! Nếu Chính phủ Mỹ v́ gây “áp lực nhân quyền” đối với Việt Nam, mà không tiếp đồng chí chủ tịch Nhà nước Nguyễn Minh Triết theo hàng thượng khách, th́ thiên hạ sẽ chê Mỹ chớ không chê ta, không có ǵ phải tự ái cả! Về lâu dài, trong quan hệ Việt-Mỹ vẫn phát triển theo chiều hướng ngày càng tốt đẹp hơn, trên nguyên tắc “đôi bên cùng có lợi và không xâm phạm chủ quyền của nhau”! Chúng ta đừng để cho những tiểu tiết làm hại đến đại cuộc, trong tiến tŕnh hội nhập với thế giới văn minh để đưa Việt Nam tiến nhanh trên con đường hiện đại hóa, theo kịp các nước tiền tiến trong khu vực và trên thế giới trong một thời gian ngắn nhất! Đối với những phần tử gọi là “bất đồng chính kiến” ở trong nước, nếu họ không có hành vi phạm pháp như lập hội đoàn, đảng phái bất hợp pháp, xách động dân chúng biểu t́nh v.v…, có nguy hại đến an ninh chính trị, rối loạn xă hội, th́ không cần bắt bớ hay quản chế! Đồng chí Bộ trưởng Lê Hồng Anh cần chấn chỉnh các cấp lănh đạo công an địa phương, và có biện pháp kỹ luật thích đáng đối với cấp dưới có những hành động thô bạo, làm mất uy tín, đạo đức của ngành chấp pháp, như trường họp “bịt miệng" phạm nhân Nguyễn Văn Lư trước ṭa án Thừa Thiên, để cho công luận quốc tế có cớ lên án Đảng và Nhà nước ta”. Cuộc tranh luận không đồng nhất giữa hai nhóm đă kéo dài sang ngày 02/06/2007, cuối cùng phải biểu quyết. Kết quả: Ư kiến của nhóm “bảo thủ” giành được số phiếu 6/14, c̣n nhóm “cấp tiến”: 8/14. Thế là 14 người của BCT phải chấp hành theo ư kiến của đa số. V́ thế, chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết vẫn đi Hoa Kỳ đúng theo lời mời của tổng thống George W. Bush, từ 18/06 đến 23/06/2007! Tuy nhiên, nhóm “bảo thủ” vẫn chưa chịu để yên cho nhóm “cấp tiến”! Do sự chỉ đạo của Đỗ Mười và Lê Đức Anh, nhóm bảo thủ đă thông qua t́nh báo của Trung Cộng ở Hà Nội, báo cáo cho Trung Nam Hải về kết quả của cuộc họp BCT trong hai ngày đầu tháng 6/2007. V́ thế, mới có chuyện Hồ Cẩm Đào “mời” Nguyễn Minh Triết sang thăm Trung Quốc, trước khi ông Triết công du Hoa Kỳ. Nhóm “cấp tiến” biết ư đồ của nhóm “bảo thủ” là nhờ thế lực của Trung Cộng để bắt ép Nguyễn Minh Triết kiên quyết không chấp nhận những yêu sách nhân quyền của Hoa Kỳ! Nhưng v́ không muốn để “mâu thuẫn nội bộ trở thành mâu thuẫn đối kháng” có lợi cho thế lực bên ngoài, nên nhóm nhóm “cấp tiến” mới để Nguyễn Minh Triết đi thăm Trung Quốc, trước khi đi công du Hoa Kỳ. Cuộc hôi đàm giữa Hồ Cẩm Đào và Nguyễn Minh Triết đă được giữ bí mật hoàn toàn! Báo chí và Đài phát thanh của Trung Cộng cũng như Việt Nam chỉ đưa tin chung chung, như “tăng cường quan hệ láng giềng hữu nghị, thúc đẩy hợp tác toàn diện có ư nghĩa vô cùng quan trọng đối với ḥa b́nh và ổn định của hai nước Trung-Việt, khu vực và thế giới” (Tân Hoa Xă). Từ nhiều nguồn tin ở Châu Á -Thái B́nh Dương cho biết: Trung Cộng là “kẻ giấu mặt” đang thực hiện âm mưu phá hoại sự “Liên minh Mỹ-Việt trên tầm cao mới”, như “thúc đẩy sự đàn áp thô bạo những nhà bất đồng chính kiến ở trong nước”, trong thời gian Việt Nam vừa gia nhập WTO, nhằm làm cho chính phủ Mỹ bất măn chính phủ CSVN “không giữ lời hứa thực hiện nhân quyền”! Từ đó, chúng ta có thể suy đoán rằng: Cuộc hội đàm kín giữa Hồ Cẩm Đào với Nguyễn Minh Triết trước khi đi thăm Hoa Kỳ nhằm tạo áp lực buộc Việt Nam không nên “liên minh thật sự với Mỹ, để trở thành đồng minh chiến lược của Mỹ, trong việc thực hiện chiến lược Châu Á -Thái B́nh Dương của Mỹ! Và nếu Nguyễn Minh Triết chấp nhận không là đồng minh chiến lược của Mỹ, th́ Trung Cộng sẽ giúp đỡ tận t́nh, về mọi mặt, kinh tế, chính trị và quân sự, để Việt Nam trở thành “con Rồng của châu Á. Đương nhiên nhóm “bảo thủ” trong BCT sẽ tán thành cả hai tay hai chân đối với đề nghị của Hồ Cẩm Đào! C̣n nhóm “cấp tiến” chắc chắn là không chấp nhận! Bởi v́, họ đă thấy rơ mặt thật của các đồng chí Trung Quốc qua cuộc “Chiến tranh Biên giới” năm 1979, và đặc biệt là “chiến tranh ngầm lấn biển Đông”, chiếm lấy quần đảo Trường Sa của Việt Nam, từ mấy chục năm nay và đang tiếp diễn một cách trắng trợn! Sự kiện hải quân Trung Cộng bắn ch́m tàu đánh cá và giết hại ngư phủ Việt Nam vào ngày 09/07/2007 đă chứng minh sự thật đó! Tuy nhiên, nhóm “cấp tiến” chưa dám ra mặt phản đối Trung Cộng, bởi v́ họ chưa hội đủ ḷng tin với Mỹ, v́ Mỹ đang gây sức ép nhân quyền với họ! Xem tiếp Phần II, ngày 5/10/2007 © DCVOnline | |
| lan muội ơi ! lan muổi chậm hiệu thế này ! đă bao nhiêu nhiêu người cùng một chủng tọc nay cũng ngậm ngùi cây đáng cho csvn lợi dụng quá đáng , mắt sáng chưa ngủ mà phải đái dầm ngu không thể tưởng lợi lọc ǵ đâu ! c̣n bao nhiêu người thiếu minh mạnh c̣n tham ra làm du kích nữa chứ , cái đạo đức giả của csvn báo nhóm du kích về nhà tử kiểm điểm gia tài của cha mẹ gia dinh ghi vào danh sách bao nhiêu con gà bao nhiêu con vịt con chó con mèo , thấm chí bao nhiêu cái chén đỉa ghi ro và báo cáo làm gương kết nạp làm cách mạnh du kịch miền nam vn , và nhiêu tên ngu dải khai bao cha mẹ là phản động , bắt cha mẹ đi cải tạo học tập tốt nộp hết gia tài cho cách mạnh , bàn thờ ông bà đem bỏ vào nhà cầu nó gọi là quét sạch dỉ đoan ,đảng cs là tiên là phâp. ,miền nam vn cúng hiến hết cho đảng csvn phủ nữ đàn bà đều tuột quần hết cho đcsvn chơi xả láng đó gọi là phục vụ cho đảng csvn có công lao lớn cứu được miền nam vn thống nhất anh hùng chíng là bộ đội miền bắc ,giải phong song dân bắc keo nhau về nam vn dả giọng nói là đảng cách mạnh hi sinh cứu quốc v́ dân v́ nước nay chúng muốn làm ǵ cũng phải uu8 tiên cho chúng , thanh niên miền nam vn học nói giọng điệu bắc việt , các du kích đều nói giọng bắc việt , chúng đi bắt thanh niên miền cắt tóc , cắt ống quần , ai cố t́nh sai tiền mỹ hoặc có tiền usa th́ bị bắt đi cải tạo và tịch thu hết tài sản ,nếu gia đ́nh nào có tài sản chẳng hạn như xe cổ nhà lầu cao tầng csvn tịch thu và đuổi đi ra khỏi vùng đó hoặc bị chúng bắt đi cải tại xong chúng đua đi kinh tế mới ,kể sao cho hết chuyện csvn cái đạo đức giả ấy , mà tất cả cũng v́ dân mà làm nên nông nội này thôi nên giờ dân cũng đành ngậm đắng nút cây với cái mùi vị đạo đức giả của chế đổ csvn là ǵ kakakakakakaka mùi vị thật đắng cây ngu th́ chịu | |
| tổ quốc việt nam sẽ là địa ngục dân gian nếu không kịp thời diệt giặc nhà nó chính đảng cs hà nội nó đó giạc nhà chính cs bắc việt . | |
| dân việt nam ngu phải bao che cho chế đổ cs chúng luôn an9 bám ăn dụng của bà con thôi , c̣n bà con nh́n nậnh csvn có ǵ lợi cho dân đâu ! cái đạo đức giả của chế đổ cs chỉ có lư thiết của ngoại bang thôi cs làm chó má ǵ được đâu ! cs vn chỉ muốn của dân ăn bám theo dân giọng điểu láo cá phục vụ gian tà ,khi nào tổ quốc vn có thiên tai csvn nói nhiều lắm v́ đó là sự nghiệp lai rai trúng mắn cho các tổ chức thu nhập mà thôi giut[ dân bao nhiêu lắm đâu ! csvn luôn báo cáo láo nói thêm nói nhiều nhờ cộng đồng quốc tế cứu trợ rồi chúng ăn chận ắn bám theo lả ǵ cái đạo đức gian manh của chế đổ csvn ! chế đổ ǵ mà gian manh ác quỷ thế này ! thế mà cộng đồng quốc tế cũng luôn che trở cho chế đổ csvn làm chi không biết được , như tôi gnhe thấy hai chữ cs là ghét không thể chấp nhận rồi ,riêng tôi th́ không bao giờ chấp nhận chế đổ cs ,phản đối cái đạo đức giả của chế đổ cs nói chung phản đối và đả đảo cs ghét nhứt là cs thù cs ! hận cs ! chính cs là khủng bố ,cs là mafia , cs là xă hội đen tổ chức thành lập ! phản đối cs gian manh láo cá giọng điệu như thật nhưng cs nó là đảo tặc chính thức trên thế gian naỳ ,cs là đạo đức giả 100% chúng ta đừng nên nghe những ǵ cs nói , và tẩy chai tất cả những ǵ của cs ..........5/10/2007 | |
| GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT BAN ĐẠI DIỆN GIÁO HỘI PHẬT GIÁO TỈNH TIỀN GIANG Chùa Hồng Liên, Xă Gia Thuận, Huyện G̣ Công Đông, tỉnh Tiền Giang Phật lịch 2551 Số :01/BĐD/VP/KT Tiền Giang ngày 02-09-2007 KHÁNG THƯ V/v Phản đối việc Nhà nước bôi nhọ, xuyên tạc GHPGVNTN Kính gởi : - Chủ tịch CHXHCNVN - Nguyễn Minh Triết - Thủ tướng Chánh phủ - Nguyễn Tấn Dũng - Chủ tịch Quốc hội - Nguyễn Phú Trọng - Chủ tịch UBMTTQ - Phạm Thế Duyệt Trong những ngày gần đây, trên hệ thống thông tin, báo, đài từ Trung ương đến Địa phương đồng loạt loan tin, đăng tải đẩy dẫy những tin tức, h́nh ảnh nhằm triệt hạ, bôi nhọ, vu khống, xuyên tạc, chụp mũ các hàng lănh đạo giáo phẩm GHPGVNTN. Như Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo ; Thượng tọa Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xă hội, và nhất là các thành viên Ban Đại diện Phật giáo tỉnh Tiền Giang chúng tôi. Đây là một âm mưu thâm độc, đê tiện với qui mô khốc liệt chưa từng có từ trước đến nay. Tại Tiền Giang, chánh quyền đă đồng loạt tổ chức nhiều cuộc họp quần chúng, Phật tử, cư dân gần các chùa, họ dùng nhân sự Giáo hội Nhà nước đứng ra tố giác, bêu xấu cá nhân, xuyên tạc sự thật, vu khống thành viên Giáo hội chúng tôi là phản động, tổ chức xúi giục dân oan đi khiếu kiện tại Sai Gon và Hà Nội. Họ huy động các lực lượng, ban ngành, đoàn thể, các cấp, công an, báo, đài, dùng Sư quốc doanh nhà nước đứng ra đấu tố chúng tôi mà không dám mời chúng tôi tham dự. Hằng ngày họ phát trên truyền thanh nhiều lần. Mặt khác họ cho công an theo dơi, hù dọa để tín đồ sợ hăi, không dám đến chùa nhằm cô lập chúng tôi. Những người biết chuyện dám chất vấn, nói lên sự thật th́ họ cắt duyệt, không thấy đưa âm thanh, h́nh ảnh ǵ lên TV nữa. Việc làm này của chánh quyền tỉnh Tiền Giang có tính toán, lộ rơ việc làm ném đá giấu tay, dùng Sư đánh Sư, chia rẽ t́nh đoàn kết lương giáo và nội bộ Phật giáo. Điển h́nh là họ luôn nói : "đoàn kết, ḥa hợp, trưởng dưỡng đạo tâm, trang nghiêm giáo hội" ; nhưng trái lại việc làm trên đă tác hại nghiêm trọng đến t́nh đoàn kết trong nhân dân, phân hóa, bôi nhọ lẫn nhau trong cư dân thôn xóm, vi phạm chánh sách tự do tín ngưỡng mà Hiến chương đă minh định rơ ràng. Nhà nước, Thủ tướng chánh phủ quyết tâm lập ra Ủy ban pḥng chống tham nhũng, kêu gọi toàn dân tiếp tay hưởng ứng, trong khi đó những người dân bị oan ức, đứng lên vạch mặt quan sai tham nhũng, khiếu kiện nhở Thủ tướng chánh phủ giải quyết, đáng lư ra việc làm đó phải được tôn trọng hoan nghênh nhưng trái lại họ lại bị chụp mũ, đàn áp, khó dễ đủ điều. Họ đă can đảm phản ảnh cho chánh phủ tiêu cực, tham nhũng là chính xác nhất, v́ họ là nạn nhân trực tiếp của tham quan tại địa phương. Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Viện Hóa Đạo và Ban Đại diện tỉnh Tiền Giang chúng tôi đi ủy lạo đồng bào dân oan là v́ hạnh nguyện từ bi của đạo Phật đối với chúng sanh đau khổ chứ đâu có cầm đầu, xúi giục mua chuộc ai đâu mà qui tội cho Giáo hội chúng tôi cầm đầu sách động ??? Từ thực trạng trên, Tăng Ni, Phật tử chúng tôi vô cùng phẫn uất, cương quyết phản đối việc làm này và kiến nghị đến quí vị những điều sau đây : 1/ Yêu cầu Chủ tịch nước, Thủ tướng chánh phủ và quí lănh đạo tối cao hăy b́nh tĩnh, sáng suốt nhận định đúng sai, lợi hại, chỉ đạo cho thuộc cấp chấm dứt ngay những việc làm thấp hèn vừa qua đối với GHPGVNTN và các thành viên của Giáo hội. 2/ Phục hồi pháp lư và sự sinh hoạt b́nh thường, trả lại giáo sản cho GHPGVNTN đă bị Nhà nước tước đoạt từ 30 năm qua. 3/ Yêu cầu Nhà nước có chủ trương đúng đắn nhằm giải quyết thỏa đáng, quyền lợi và sự oan ức của dân oan khiếu kiện, để đồng bào an tâm ổn định cuộc sống, tích cực góp phần xây dựng đất nước giàu đẹp, đạo đức, văn minh. Trân trọng kính chào quí liệt vị./. Thay mặt Đại diện GHPGVNTN tỉnh Tiền Giang Chánh Đại diện (đă kư) Tỳ kheo Thích Minh Nguyệt | |
| Chống nội xâm, cứu nước! (II) viendongdaily Bùi Minh Quốc Thư ngỏ kính gửi các anh Nông Đức Mạnh, Nguyễn Đức B́nh, Lê Hồng Hà, Hà Sĩ Phu, Phan Đ́nh Diệu, Lê Đăng Doanh, Lữ Phương, Mai Thái Lĩnh, nhờ báo Nhân Dân và các báo đài trong ngoài nước công bố giúp Tiếp theo phần I Bên Trung Quốc, các nhà nghiên cứu, đồng thời là cán bộ cao cấp của Đảng Cộng sản như Tân Tử Lăng, Tạ Thao cũng đă nêu ra con đường xă hội dân chủ. Thế đấy, một sự tương hợp thật lư thú, sau bao nhiêu dồi dập hỗn mang (nhân danh Mác) diễn ra trên một vùng đất thuộc phương Đông xa xôi và bí ẩn (đối với Mác), sau bao nhiêu khổ nạn khổ công t́m kiếm, nhiều trí thức từ những nguồn cội khác nhau nhưng có chung cuộc đời theo Mác đă cùng gặp nhau ở con đường xă hội dân chủ. Các học giả Trung Quốc đều là những đảng viên cao cấp “canh cánh một ḷng cứu Đảng”, như Tạ Thao bày tỏ. Các trí thức nước ta mà tôi dẫn tên trên đây cũng đều một ḷng một chí t́m kiếm khoa học và đề xuất với Đảng cầm quyền một con đường phát triển và dân chủ hoá tối ưu cho dân tộc, con đường xă hội dân chủ. Trang đầu bản thảo Tân Việt Nam (tác phẩm chính luận viết bằng Hán văn của Phan Châu Trinh (1872-1926). Tân Việt Nam được trước tác sau khi Phan được thả từ Côn Đảo (tháng 6, 1910) và trước khi đi Pháp (tháng 3, 1911). Nguồn: Tư liệu từ nguồn của Vĩnh Sính - Giáo sư Đại Học Alberta, Canada Thực ra, qua nghiên cứu của anh Mai Thái Lĩnh, cuộc t́m kiếm và gặp gỡ con đường xă hội dân chủ ở ta đă khởi từ cụ Phan Châu Trinh. Và Phan Châu Trinh, một nhà Nho hâm mộ những tư tưởng tiến bộ của Âu Tây nhưng với một bản lĩnh tư duy độc lập cực kỳ vững vàng và nhạy bén, cụ sớm lên án bệnh hủ Nho và cảnh báo bệnh hủ Âu, ngay từ 1925 đă nhấn mạnh vấn đề tiếp thu tư tưởng xă hội dân chủ Âu Tây phải gắn với việc phát huy những yếu tố tích cực, khắc phục những yếu tố tiêu cực trong con người và văn hoá Nho giáo Việt Nam. Nếu biết đánh giá đúng tầm quan trọng của phát hiện này và quảng bá rộng răi, sẽ càng khiến Đảng ta dân ta thêm tự tin. Anh Nguyễn Đức B́nh hẳn cũng canh cánh một ḷng cứu Đảng, nhưng anh cứu bằng cái bài thuốc bấy lâu Đảng vẫn dùng mà càng dùng càng suy yếu. C̣n với bài thuốc Tân Tử Lăng, Tạ Thao bốc cho Đảng Cộng sản Trung Quốc, đảng ấy chưa có ư kiến ǵ chính thức, th́ anh B́nh quá lo cho giới cầm quyền bên ấy, vội can “chớ ảo tưởng về con đường xă hội dân chủ”, thậm chí c̣n lên án vô căn cứ người ta “xuyên tạc, bóp méo, bôi nhọ Mác, Ăng-ghen và chủ nghĩa Mác”. Phải chăng anh B́nh đang thực hiện việc hợp tác về công tác lư luận giữa Đảng ta với Đảng Cộng sản Trung Quốc, dùng ng̣i bút của ḿnh để ngăn trở xu thế đổi mới tư duy ở cả hai nước? Đảng ta đang bế tắc về lư luận (ngấm ngầm phản bội chủ trương của Đại hội 6, không dám nh́n thẳng vào sự thật, không dám nói rơ sự thật th́ sao khỏi bế tắc?), anh B́nh muốn cứu Đảng, nhưng tôi ngờ rằng anh cứu Đảng từ một lập trường lệ thuộc, tức lập trường vong bản. Nhân đây, tôi lưu ư các anh, cũng là lưu ư toàn Đảng toàn dân một việc như sau: trong buổi trả lời phỏng vấn của đài RFI phát 10g đêm 15.9.2007, nhà nghiên cứu Nguyễn Q. Thắng thông báo với mọi người rằng ông đă soạn một cuốn sách với rất nhiều bằng chứng giá trị chứng minh chủ quyền của nước ta trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, với sự nhất trí và giới thiệu của nguyên trưởng ban biên giới của chính phủ là Lê Minh Nghĩa, nhưng gửi đến nhà xuất bản nhiều năm nay vẫn không được in, trong khi đó một cuốn từ điển của Trung Quốc mới xuất bản, ở mục về Hoàng Sa và Trường Sa họ ghi rơ chủ quyền của họ th́ lại được ngang nhiên bày bán tại hội chợ sách TP HCM. Thế là thế nào? Nếu người dân bảo đó là lập trường vong bản, bán nước th́ ta căi sao đây? Theo tôi, anh Nông Đức Mạnh và bộ chính trị phải có trách nhiệm đảm bảo cho cuốn sách nói trên của nhà nghiên cứu Nguyễn Q. Thắng được xuất bản ngay. Trong một bài viết, anh Nguyễn Đức B́nh đă yêu cầu “phải đặt tất cả mọi bất đồng lên bàn tranh luận công khai”. Thật là một đề xuất đáng khích lệ, làm nức ḷng các nhà lư luận từ mọi phía, bởi được nêu ra dưới ng̣i bút của một nhà lư luận hàng đầu của Đảng ta, từng nhiều năm giữ những cương vị quan trọng: Uỷ viên Bộ Chính trị phụ trách văn hoá tư tưởng, Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia, Chủ tịch Hội đồng Lư luận Trung ương. Anh Nông Đức Mạnh đă nhiều lần tuyên bố “tôn trọng các ư kiến khác biệt”, đương nhiên không thể không sớm đáp ứng yêu cầu rất chính đáng ấy của anh Nguyễn Đức B́nh, cũng là của tất cả những ai làm lư luận và quan tâm đến lư luận. Vậy tôi mong báo Nhân Dân sau khi đă đăng bài anh Nguyễn Đức B́nh th́ cần phải đăng bức thư ngỏ này của tôi, đăng bài “Tư tưởng và dân trí là nền móng xă hội” của anh Hà Sĩ Phu là bài liên quan trực tiếp đến bài lư luận của anh Nguyễn Đức B́nh, đồng thời mời các anh Lê Hồng Hà, Lê Đăng Doanh, Hà Sĩ Phu, Phan Đ́nh Diệu, Lữ Phương, Mai Thái Lĩnh viết bài tranh luận với anh Nguyễn Đức B́nh. Tôi cũng đề nghị nên mời tác giả Tạ Thao của Trung Quốc viết bài trả lời anh Nguyễn Đức B́nh. Thêm nữa, nên mời các nhà lư luận và các nhà chính trị của các đảng xă hội dân chủ Bắc Âu, Tây Âu viết bài cho báo Nhân Dân giới thiệu cả về lư luận lẫn kinh nghiệm thực tiễn xây dựng chế độ xă hội dân chủ của họ. Thưa các anh, Thư tuy đă hơi dài, nhưng trước khi dừng bút tôi muốn bày tỏ thêm đôi điều tâm sự. Chúng ta đều đă quá cái tuổi “tri thiên mệnh” từ lâu, có anh đă quá bát thập rồi, bàn chân đă mấp mé ngưỡng cửa hư vô rồi. Ở cái tuổi này, mỗi lời nói, mỗi trang viết, mỗi việc làm đều là chắt lọc sự nghĩ và sự trải của cả một đời, là biểu hiện một lẽ sống đă được xác quyết, trong thâm tâm không thể không tự biết cuối cùng ta đă sống một cuộc đời có ư nghĩa hay vô nghĩa, ta đă góp được ǵ có ích cho đời để đời thương kính hay làm hại đời để chuốc lấy lời nguyền rủa muôn đời trút lên đầu con cháu. Chắc chắn là anh Nguyễn Đức B́nh không thể không đọc các bài viết mấy năm gần đây của anh Hoàng Tùng - một bậc đàn anh của anh về lư luận Mác Lê-nin, và anh B́nh không thể không hiểu v́ sao anh Tùng lại phải cầm bút thổ lộ cho mọi người biết những suy nghĩ đă rất khác trước của ḿnh về cái chủ nghĩa mà ḿnh gần hết cả đời tôn thờ, truyền giảng. Đọc đi đọc lại bài của anh Nguyễn Đức B́nh, tôi cứ muốn hỏi anh: này anh B́nh, xin hăy nói thật ḷng, anh có tin vào những điều ḿnh viết không? Và anh Nông Đức Mạnh, anh có thực sự cho rằng bài viết của anh Nguyễn Đức B́nh là lư luận khoa học? Và xin hỏi anh Mạnh anh B́nh, hai anh có thật sự nghĩ rằng giai cấp công nhân Việt Nam đang lănh đạo xă hội Việt Nam? Hai anh trong thâm tâm có dám tự nhận ḿnh là người đầy tớ của nhân dân (mấy năm gần đây không thấy nhắc lại cụm từ này trong các văn kiện và các phát biểu, hẳn v́ không c̣n đủ can đảm để thốt ra một danh xưng đă trở thành hài hước)? Từ khi vào Trung ương rồi vào Bộ Chính trị, hai anh có thực tâm coi vị trí công tác của ḿnh là vị trí chiến đấu v́ dân v́ nước, v́ lẽ phải và công lư (như các anh thường xuyên lên bục rao giảng cho cán bộ, đảng viên) hay đó chỉ là “chiến đấu” nhằm giữ ngai, giữ ghế vua quan cách mạng? Tôi biết hai anh sẽ không chính thức trả lời tôi, nhưng vào những đêm mất ngủ của tuổi già, các anh không thể không trả lời cho chính lương tâm ḿnh, lương tri ḿnh. Tôi tin ở sức mạnh của lương tâm, lương tri. Đó là một sức mạnh vô địch, trường cửu. Sức mạnh ấy tồn tại và truyền nối trong hồn thiêng của tổ tiên ta, của tất cả những người con bao đời nay đă hiến dâng mồ hôi xương máu cho đất Mẹ Việt Nam yêu dấu ngàn năm của chúng ta. Sức mạnh ấy sống măi trong mỗi con người Việt Nam, trong trời đất cỏ cây sông núi Việt Nam, sức mạnh ấy là nguồn sống nguồn sáng vĩnh hằng đang ngày đêm rọi chiếu cơi ḷng tất cả những ai đă nguyện thề làm người đầy tớ thật trung thành của nhân dân. Sức mạnh ấy cũng đang ngày đêm rọi chiếu vào tận ngóc ngách đen tối nhất trong cơi ḷng những kẻ thẻ-đỏ-tim-đen, những kẻ đang nắm giữ chức quyền nhưng ḷng đă tha hoá mà ta vẫn lên án, dù cho chúng có rúc kín đến đâu trong những lâu đài nghênh ngang kiên cố giữa năm bảy lớp rào được dựng nên bằng quyền lực bất lương. Bởi tin thế nên tôi mới có bức thư ngỏ này. Trong đoạn văn của anh Nguyễn Đức B́nh tôi dẫn bên trên có chỗ nêu rơ: “…chuyên chính đối với những kẻ thù chống lại lợi ích Tổ quốc và nhân dân”. Những kẻ thù nào vậy? Sau khi đuổi xong giặc ngoại xâm, th́ trong “những kẻ thù chống lại lợi ích Tổ quốc và nhân dân”, nguy hiểm nhất là giặc nội xâm, Hồ Chủ tịch đă vạch rơ như thế, ngay từ khi ta mới giành được chính quyền, điều này th́ hai anh thuộc bài hơn tôi, và không mấy ngày không lặp đi lặp lại trên báo đài. Mọi người đều biết giặc nội xâm nguy hiểm hơn giặc ngoại xâm v́ nó sinh ra từ chủ nghĩa cá nhân của những cán bộ có chức quyền. Hồ Chủ tịch đă nhiều lần nhấn mạnh: “chủ nghĩa cá nhân là kẻ thù nguy hiểm nhất”. Và là siêu nguy hiểm khi chủ nghĩa cá nhân nằm ngay trong một số cán bộ giữ trọng trách ở cơ quan quyền lực tối cao, nhất là ở người nắm giữ công tác tổ chức, công tác cán bộ. Bao nhiêu năm ṛng, công tác cán bộ, nhất là việc chọn cán bộ vào Trung ương, vào Bộ Chính trị lại thâu tóm trong tay một vài cá nhân ở cấp tối cao. Các cuộc bỏ phiểu ở mỗi kỳ đại hội chỉ là h́nh thức để hợp thức hoá sự sắp đặt rất cá nhân chủ nghĩa, rất bè phái của mấy người ấy. Thế là đẻ ra một t́nh trạng bè phái tham nhũng quyền lực có hệ thống, một Đảng Đen đă xuất hiện và lộng hành trong ḷng Đảng Đỏ. Cái Đảng Đen này chỉ gồm một số ít những phần tử thẻ-đỏ-tim-đen lợi dụng t́nh trạng mất dân chủ và sinh hoạt khép kín trong Đảng để cố kết với nhau nắm giữ nhiều vị trí quyền lực trọng yếu, thao túng công tác nhân sự của Đảng. Vị trí công tác, chức vụ, cấp bậc của mỗi cán bộ không c̣n tuỳ thuộc vào năng lực phẩm chất của họ với sự tín nhiệm đích thực của nhân dân mà tuỳ thuộc vào sự sắp đặt bí mật từ bên t |