Posted: 8/21/2007 5:52:33 AM
Chống Khủng Bố Để Làm Khủng Bố THANH THỦY . Việt Báo Thứ Hai, 8/20/2007, 12:02:00 PM Mấy năm trước đây, khi Tổng-Thống Bush lên tiếng kêu gọi toàn cầu tiếp tay chống khủng-bố th́ Việt-Nam là một trong những nước đă lên tiếng hưởng-ứng mau lẹ. Những nước khác th́ sao không biết, riêng Việt-Nam, sự hưởng-ứng nầy không phải là một thiện-chí của bạo-quyền Cộng-sản mà là một thủ-đoạn chiến-thuật thời-cơ để mưu-đồ lường-lận hầu đạt được một số nhu-cầu kinh-tế, và điều quan-trọng hơn là dùng chiêu-bài chống khủng-bố để làm khủng-bố. 1.-Nhu-cầu kinh-tế: Từ khi bắt đầu mở chiến-dịch cải-tổ kinh-tế để cứu nguy chế-độ đang bị lụn-bại nặng-nề trước liên-tiếp của 2 kế-hoạch ngủ niên (1975-1980 và 1980-1985) cũng chỉ v́ thực-hành chánh-sách tập-trung kinh-tế của chủ-nghĩa Cộng-sản, một chánh-sách căn-bản của Cộng-sản mục-đích làm bần-cùng-hóa nhân-dân, và làm ngu-dân để dễ bề cai-trị. Điều nầy rất dễ hiểu, v́ tất cả chúng ta đều thấy là người dân trong các nước theo chủ-nghĩa Cộng-sản trên thế-giới đều rất nghèo kể cả các nước Cộng-sản Đông-Âu, riêng ở Trung-Cộng và Việt-Nam Cộng-sản c̣n tệ-hại hơn, ngươi dân nghèo-khổ, cơ-cực đến tận bùn đen, đất đỏ! Bạo-quyền Cộng-sản Việt-Nam đă làm rất đúng theo giáo-điều Mác-Lê. Nhưng sau 2 kế-hoạch ngủ niên đó, dân t́nh đói-khổ, gia-đ́nh ly-tán, tài-sản tiêu-tan, người có chút ít tài-sản, nhà cửa th́ bị chánh-quyền cướp tài-sản, cướp nhà cửa, người có ruộng đất th́ bị chánh-quyền cướp ruộng đất, các tôn-giáo có cơ-sở để hành đạo, có đất đai để trồng hoa màu mưu-sinh th́ đều bị chiếm hữu, từ đó, những mầm mống bất ổn có thể xăy ra làm nguy-hại đến chế-độ, trước mắt là sự bất măn ngay trong nội-bộ của chúng với sự ra đời của nhóm Câu-Lạc-Bộ Kháng-Chiến của Trần-Văn-Trà, Nguyễn-Hộ, v.v… Qua các chiến-dịch của bạo-quyền là trưng-dụng, là những lần đổi tiền, là những lần đánh tư-sản để cướp của, là những lần xua đuổi dân về vùng kinh-tế-mới để chiếm đất, chiếm nhà, là những lần lùa dân ra biển vượt-biên để hốt vàng. Sau đó, người dân đă bị trắng tay, bạo-quyền không c̣n ǵ để hốt. Tuy đă vinh-thân ph́-da, nhưng ḷng tham của bạo-quyền vẫn chưa được thỏa-măn. Nhân-dân th́ làm-lụng vô cùng vất-vă nhưng không đủ nuôi thân, ruộng lúa mất mùa v́ kế-hoạch đào kinh tập-thể ngu-muội làm hư cả đất vườn lẫn đất ruộng, nên gạo không đủ ăn, hoa màu thu hoạch ít-ỏi, không đủ cung-ứng theo nhu-cầu. Trước t́nh-trạng đó, cấp lănh-đạo th́ chưa thỏa-măn được ḷng tham, cấp địa-phương thừa-hành th́ cố sức dọa-nạt dân để tham-nhũng, nhưng không c̣n ǵ để vơ-vét, cho nên bắt đầu có thái-độ tiêu-cực, ḷng dân phẩn-hận v́ luôn sống trong cảnh lầm-thang, đói khổ, tương-lai mịt-mờ, đen tối triền-miên, không có một chút ánh sáng nào để hy-vọng, mầm mống của một sự lung-lay chế-độ bắt đầu manh-nha, một lẽ tự nhiên là "tức nước th́ sẽ vỡ bờ". V́ thế, Đại-Hội đảng buộc phải duyệt xét lại t́nh-h́nh, và trân ḿnh thử áp-dụng chánh-sách cởi mở kinh-tế nhưng chỉ nửa vời để ḍ-dẫm qua châm-ngôn "kinh-tế thị-trường theo định-hướng Xă-Hội Chủ-Nghĩa". Câu châm-ngôn nầy là đề tài để làm tṛ cười cho thiên-hạ v́ Xă-Hội Chủ-Nghĩa làm ǵ có định-hướng cho nền kinh-tế thị-trường, tuy nhiên, câu châm-ngôn nầy là một thông-điệp quan-trọng của đảng Cộng-sản để nhắc-nhỡ cho mọi cấp từ trung-ương cho đến địa-phương là chỉ mở rộng về kinh-tế mà thôi, chánh-trị vẫn giữ nguyên, trước sau như một, không có ǵ thay đổi. Sau một thời-gian cởi mở kinh-tế, đầu-tư bên ngoài rót vào, các cấp lănh-đạo ngồi không, kư tên để hốt của. Tài-sản quốc-gia do nhà nước quản-lư và đảng lănh-đạo nên tha hồ mà chia-chác để tạo vi-cánh, cầm chân nhau bảo-vệ chế-độ, người ngoài không ai được quyền ṭ-ṃ hay biết đến. Từ đó, họ nhanh chóng trở thành những tay cự-phú tiền rừng, bạc biển. Người dân được làm ăn cá nhân cho nên cũng tạo được chút ít tài-sản và tự-do nhận tiền của thân-nhân từ các nước ngoài gởi vào, cho nên những cán-bộ địa-phương có đối-tượng để bốc-lột, tham-nhũng dưới sự bao-che của các cấp lớn bên trên để tạo vi-cánh. Nhưng, chừng ấy vẫn chưa đủ, khi bước vào thế-giới kinh-tế thị-trường, người Cộng-sản Việt-Nam mới chóa mắt và nhận thấy rằng kho bạc vô-tận của thế-giới tự-do nằm ở đó, cho nên niềm mơ-ước của họ là làm sao cho cái túi của kho bạc nầy trút được vào Việt-Nam càng nhiều càng tốt, với cái chế-độ độc-tài hiện-hữu, họ tha-hồ kư tên nhận đầu-tư ngoại-quốc để hốt của. Muốn đạt được giấc mộng nầy, họ phải bước qua 3 cửa ải quan-trọng đầy thách-thức là: 1:- Vào được Tổ-Chức Thương-Mại Thế-Giới (WTO). 2.- Được Mỹ cho hưởng Qui-Chế Tối-Huệ-Quốc (B́nh-Thường-Hóa Quan-Hệ Thương-Măi Vĩnh-Viễn, (PNTR). 3.- Được xóa tên trên danh sách Các Quốc-Gia Cần Quan-Tâm Về Đàn-Áp Tôn-Giáo (CPC) Bằng mọi cách luồn-lơi, và khéo-léo "bọc nhung bàn tay sắt" của ḿnh, bạo-quyền Cộng-sản Việt-Nam đă nhanh chóng hưởng-ứng lời kêu gọi Chống Khủng-Bố của Hoa-Kỳ, mở rộng đầu-tư để lấy ḷng nước Mỹ và vào được WTO, hưởng được PNTR và sau cùng là việc lăng-xê các tôn-giáo Quốc-Doanh để được xóa tên trên danh-sách CPC. 2.- Dùng Chiêu-Bài Chống Khủng-Bố Để Làm Khủng-Bố: Khủng-bố chính-thực là nghề ruột của người Cộng-sản. Từ thời toàn dân chống Pháp cho tới thời-kỳ 20 năm chiến-tranh 1954-1975, những việc đấu-tố ngoài Bắc và những việc bắt người trong Nam không theo chúng, đem đi mổ bụng dồn trấu thả trôi sông, đem đi "ṃ tôm", chặt đầu treo lên ngọn tre, hoặc tổ-chức ám-sát những viên-chức xă-ấp ở nông-thôn và ngay cả những người ở trong thành-phố, v.v…DDó là lối khủng-bố cực-kỳ dă-man của người Cộng-sản. Trong thập niên 60, những cơ-sở ngoại-kiều ở Thủ-Đô Saigon, nhứt là cơ-sở đồn-trú của người Mỹ, thường xuyên bị Việt-cộng khủng-bố bằng ḿn, bằng bôm. Những việc nầy, ai trong chúng ta chắc vẫn c̣n nhớ rơ. Sau cuộc chiến, nhân-dân bị cướp đất, bị cướp nhà, rũ nhau nộp đơn đi khiếu-kiện th́ bị khủng-bố tinh-thần bằng những hâm-dọa đủ điều. Mấy năm trước đây, đồng-bào Thượng ở Cao-Nguyên biểu-t́nh đ̣i lại đất-đai đă bị bạo-quyền cướp đoạt liền bị công-an và bộ-đội kéo đế đàn-áp và bắt-bớ, khủng-bố dữ-dội khiến cho nhiều người bị giết chết, nhiều người phải chạy tị-nạn ở một số nước láng-giềng mà đến ngày nay vẫn c̣n chưa được yên thân. Các Tôn-Giáo đ̣i lại tài-sản và đất-đai đă bị bạo-quyền chiếm đoạt, đ̣i được quyền tự-do hành-đạo, nhưng chẳng những tài sản đất-đai không được trả, quyền hành-đạo không được công-nhân mà lại c̣n bị đàn-áp, khủng-bố một cách tàn-bạo cho đến ngày nay, đó là những trường hợp xăy ra đối với đạo Tin-Lành ở Cao-Nguyên, đạo Ḥa-Hảo miền Tây, đạo Cao-Đài ở Tây-Ninh, Giáo-Hội Phật Giáo Việt-Nam Thống-Nhứt trên toàn quốc, đạo Thiên-Chúa Giáo qua vụ Cha Lư bị bịt miệng trước ṭa vừa mới đây, v.v… Sôi-nổi nhứt là các vụ khiếu-kiện của đồng-bào bị cướp đất, cướp nhà tụ-hợp chờ-đợi sự giải-quyết của bạo-quyền ở vườn hoa Mai-Xuân-Thưởng ngoài Bắc và trước tiền đ́nh Quốc-Hội 2 tại Saigon. Sự khiếu-kiện nầy đă bắt đầu từ nhiều năm nay, bạo-quyền các nơi chỉ hứa hẹn suông, rồi gạt gẫm, hù-dọa để mua thời-gian chớ không bao giờ giải-quyết. Trăi qua biết bao nhiêu kinh-nghiệm, đồng-bào nghèo-khổ nhận chân được rằng, đối với bạo-quyền, chờ-đợi dù đến chết vẫn không thể nào có sự đáp-ứng, cho nên cùng kéo nhau đến "cơ-quan cao nhứt nước đại-diên cho dân" là trụ-sở Quốc-Hội 2 ở Saigon để tŕnh đơn thỉnh-nguyện thư, nhờ đạo-đạt lên Chánh-Phủ. Cuộc tập-hợp biểu-t́nh bất bạo-động kéo dài dai-dẵng từ ngày 22/6/07 đến ngày 18/7/07. Thay v́ tiếp-xúc với dân để làm nhiệm-vụ của ḿnh, trái lại, tất cả những tên Dân-Biểu Cộng-sản đều bỏ trốn, văn-pḥng Quốc-Hội 2 đóng cửa và đóng cửa luôn những nhà vệ-sinh công-cộng, để cho công-an bao-vây, ngăn chận mọi sự tiếp-tế thực-phẫm, thuốc men, để người dân khiếu-kiện, đa số là những phụ-nữ, người già suốt bao nhiêu ngày phải chịu phơi thân ngoài mưa nắng, đói khát, bệnh-tật.Thật chưa thấy có một Quốc-Hội nào trên thế-giới vừa tàn-nhẫn, đê-hèn, vừa đốn-mạt với dân của họ như Quốc-Hội của bọn Cộng-sản Việt-Nam. Nhưng đó mới chỉ là màn "khai-vị" khủng-bố tinh-thần! Đến khuya ngày 18/7/2007, sau khi chuẩn-bị xe tăng, và bộ-đội bao-vây, bạo-quyền bắt đầu ra tay tấn-công thẳng vào nhóm người khiếu-kiện bằng xe ṿi rồng, lựu-đạn cay, roi điện và b́nh chửa lửa cá-nhân. Chúng ta cứ nh́n h́nh-ảnh những người dân nghèo-khổ gồm đa số là ông bà già, phụ-nữ, từ các tỉnh xa-xôi về Saigon khiếu-kiện, với hai bàn tay trắng, không một tấc sắc trong tay, tụ-hợp biểu-t́nh bất bạo-động trước trụ-sở Quốc-Hội 2, cơ-quan tối-cao của nhà nước đại-diện cho ḿnh, để đ̣i lại những ǵ bị nhà nước tước-đoạt, đ̣i lại quyền sống của ḿnh. Th́ giữa đêm khuya, đang trong cảnh màn trời, chiếu đất th́ th́nh-ĺnh ṿi rồng, roi điện, lựu-đạn cay, b́nh chửa lửa giáng xuống như một "trận pháo-kích" của Việt-Cộng vào một trường tiểu-học ở Cai-Lậy năm nào. Hành-động đó của bạo-quyền Việt-cộng, tiếng Việt-Nam nếu không gọi là đàn-áp để khủng-bố th́ gọi là ǵ? Bạo-quyền lúc nào cũng lo-sợ một ngày nào đó, nhân-dân quá phẩn-uất sẽ nổi-dậy lật-đổ chánh-quyền, cho nên lúc nào họ cũng chuẫn-bị để chụp mũ là "hành-động khủng-bố" đối với những cuộc tập-hợp hay những hành-động cá-nhân mà họ cho là nguy-hiểm, là đối-kháng với việc làm thất nhân-tâm của họ. Có chụp được chiếc mũ khủng-bố nầy trên đầu dân lành th́ họ mới có lư-do để ra tay tiêu-diệt để bảo-vệ chiếc ngai-vàng của đảng mà dư-luận quốc-tế, nhứt là Mỹ có thể làm ngơ. Việc răi truyền-đơn của Lư-Tống vào Saigon đâu phải là hành-động khủng-bố, nhưng bạo-quyền vẫn cáo-buộc là hành-động khủng-bố để đ̣i chánh-phủ Thái-Lan dẫn-độ Lư-Tồng về Việt-Nam để khủng-bố bằng cách trị tội dằn mặt những người dám chống lại họ, đó là một trong những thí-dụ điển-h́nh về thủ-đoạn dùng chiêu-bài chống khủng-bố để làm khủng-bố. Hành-động nầy của bạo-quyền đă bị dư-luận nh́n thấy và đă bị chánh-phủ Thái-Lan thẳng-thắn bác bỏ v́ không có lư-do chánh-đáng. 3.- Một vài suy-nghĩ: Tuy đă bị các tổ-chức tranh-đấu, các Cộng-Đồng Người Việt Hải-Ngoại và những nhà tranh-đấu trong nước cũng như những tôn-giáo bị áp-bức liên-tục vạch-trần những mưu-mô xăo-nguyệt của bạo-quyền để ḷn-lơi vận-động, luồn-cuối xin xơ, nhưng Hoa-Kỳ và nhiều quốc-gia Tây-Phương v́ quyền-lợi của quốc-gia họ nên đă ngoănh mặt đối với những tang-thương của một dân-tộc đă chịu-đựng suốt hơn 30 năm dưới một chế-độ độc-tài bạo-ngược toàn-diện. Họ đă cổ-động dân-chủ, tự-do nhưng h́nh như chỉ để dành cho chính họ mà thôi, nên không ngần-ngại bắt tay với những kẻ độc-tài ở những quốc-gia khác, v́ những kẻ làm độc-tài th́ dễ sai bảo hơn. Khi các nước Tây-Phương đặt vấn-đề nhân-quyền với bạo-quyền th́ được giải-thích là quan-niệm về nhân-quyền của Việt-Nam và các nước Tây-Phương khác nhau, cho nên không thể dùng quan-niệm của Hoa-Kỳ và Tây-Phương để bắt-buộc Việt-Nam phải tuân-thủ được. Luận-điệu nầy giống hệt luận-điệu của Đặng-Tiểu-B́nh và Giang-Trạch-Dân trước đây. Đúng là một bọn "nô-lệ tự-nguyện", chẳng những chỉ dâng đất, dâng biển cho Tàu mà ngay cả tư-tưởng, hành-động, tất cả đều biểu-lộ một sự nô-lệ vô cùng hèn-hạ. Vậy mà Hoa-Kỳ và các nước Tây-Phương vẫn chấp-nhận, mặc dầu Việt-Nam đă vào Liên-Hiệp-Quốc. Điều nầy cho thấy, v́ quyền-lợi của ḿnh mà các nước Tây-Phương đă không hành-xử đồng-nhứt những điều căn-bản của Liên-Hiệp-Quốc, chính v́ thế mà họ đă ngoănh mặt trước những tiếng kêu cứu tuyệt-vọng của những người cùng-khổ nhứt ở trên đất nước Việt-Nam chúng ta. Từ đó Việt-Nam Cộng-sản mới đạt được những mơ-ước của họ như đă tŕnh-bày trên. Việc nầy, ta biết trách ai đây? Tất cả mọi người trong chúng ta đều biết rằng tập-thể Người Việt Hải-Ngoại là một Hậu-Phương lớn-lao, có khả-năng cung-cấp những nguồn tài-trợ cả vật-chất, nhân-sự, lẫn tinh-thần cho công-cuộc tranh-đấu đ̣i tự-do, dân-chủ và phát-triễn đất nước. Tuy nhiên, muốn đạt được điều nầy, trước tiên là chúng ta phải tự tạo cho ḿnh một sức mạnh và ư-chí phải vững, phải quyết tâm, bền chí. Sau một thời sống ở hải-ngoại, cuộc sống của mọi người đă lần hồi ổn-định, chúng ta có những cộng-đồng, những tổ-chức, những phong-trào, những mặt-trận, những liên-minh ở khắp mọi nơi để góp mặt cho một trận-tuyến mới, một trận-tuyến không dựa trên sức mạnh của bạo-lực mà chỉ dựa trên những căn-bản pháp-lư của Liên-Hiệp-Quốc để đ̣i lại quyền sống công-bằng và hợp-lư của con người, một loại quyền mà lẽ ra tự-nhiên phải có, nhưng ở đất nước Việt-Nam, những quyền sống nầy đă bị tước-đoạt một cách tàn-nhẫn từ năm 1954 ở miền Bắc và từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 luôn ở miền Nam. Nếu những cộng-đồng và những tổ-chức tranh-đấu của chúng ta ở hải-ngoại đủ mạnh, đủ quyết-tâm và bền chí như Do-Thái, như Đài-Loan để tác-dụng lên chánh-quyền Mỹ và các nước Tây-Phương th́ có lẽ bạo-quyền Cộng-sản Việt-Nam không dễ ǵ qua nổi 3 cửa-ải trên như chúng mong muốn. Khi không đạt được những tham-vọng, những ước-mơ v́ trở-lực của khối người tị-nạn, bạo-quyền có thể phải gượng-gạo"xuống nước", từ đó, với sự yễm-trợ hữu-hiệu từ hải-ngoại, nhân-dân trong nước có thể đứng lên một cách mạnh-mẻ để đẫy lui bạo-quyền và làm nên những trang lịch-sử mới. Như vừa mới đây, vụ nhân-dân khiếu-kiện tại Saigon, nếu tập-thể chúng ta vững mạnh, tất cả cùng một ḷng và yễm-trợ nhanh chóng cả vật-chất lẫn vận-động quốc-tế th́ phong-trào chắc-chắn là sẽ bọc-phát, chẳng những lớn mạnh tại Saigon mà ngay cả tại Hà-nội, cùng một lúc các tổ-chức đ̣i nhân-quyền, các tổ-chức Tôn-Giáo, đồng-bào Thượng, v.v…ddều phát-động th́ liệu bạo-quyền có thể đàn-áp nổi không? Sau hai mươi mấy ngày khiếu-kiện, đồng-bào rất cô-đơn, chỉ nhận được sự trợ giúp của Ḥa-thượng Thích-Quảng-Độ và một số nhân-sự rời-rạc ở hải-ngoại, chỉ đủ tạm cứu đói chớ không đủ sức để tạo thành giông-bảo. Lư do v́ sự yễm-trợ quá chậm, nên hoàn-cảnh thê-thăm của đồng-bào khiếu-kiện lúc đó chưa có đủ hấp-lực để lôi-cuốn những tập-thể khác của quần-chúng nhập cuộc cho nên chưa kịp đáp-ứng được nhu-cầu thời-cơ, lợi-dụng đó, bạo-quyền nhanh tay khủng-bố, đàn-áp và dẹp tan. Từ đó, chúng ta có thể rút ra những kinh-nghiệm là Hậu-Phương Hải-Ngoại cần nên có những chuẩn-bị để lúc nào cũng phải ở tư- thế sẳn-sàng, cả nhân-sự trong và ngoài nước và cả những tài-vật, đừng để đến khi có biến-động rồi mới lên tiếng kêu gọi th́ đă quá trể. Những vị anh-hùng trong quân-đội Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Ḥa và những đoàn-thể ở hải-ngoại nào c̣n có thể giử vững được đội ngủ và vị-trí tranh-đấu trong Tập-Thể Người Việt Quốc-Gia, cần thiết phải có những đoàn-kết gắn-bó, ít nhứt trong hàng ngủ riêng của ḿnh để quyết-tâm t́m ra những giải-pháp khả-thi, đáp-ứng kịp thời khi trong nước xăy những biến-động. 4.- Thay lời kết-luận Trước những mưu-mô dùng chiêu-bài Chống Khủng-Bố để làm Khủng-Bố của bạo-quyền Cộng-sản Việt-Nam, th́ nếu nữ luật-sư Lê-Thị Công-Nhân là một trang nữ-kiệt, dám lên tiếng kêu gọi mọi người Việt-Nam ở hải-ngoại đừng du-lịch về Việt-Nam và hạn-chế việc gởi tiền về cho thân-nhân nếu không v́ vấn-đề cấp-bách, để rồi sau đó chịu tù-tội trong hỏa-ngục của bạo-quyền, th́ chắc-chắn sẽ có những đáp-ứng v́ trong tập-thể Người Việt Quốc-Gia cũng không thiếu những vị anh-hùng và những trang hào-kiệt. (16/8/2007) --Tham-Luận 33.
Posted: 8/21/2007 5:53:23 AM
ViệNam Cọng Ḥa Muôn Năm !!!
Posted: 8/21/2007 8:19:55 AM
Nói láo từ trong bụng mẹ CNQ RealtyPhan Văn Song Nhân t́nh cờ đọc tờ Việt Today Vancouver số 21, tuần lễ từ 8 đến 14 tháng 8 năm 2007, tôi chú ư đọc bài viết của ông Nguyễn Anh Minh chất vấn ông Nguyễn Văn Trần về một câu trong một bài viết của ông ấy: “Việt Cộng nói dối từ trong bụng mẹ”. Câu nói nầy rất dao to búa lớn, để cắt nghĩa cái tại sao của một chế độ mà “Nói láo” được đặt lên hàng quốc sách của Đảng Cộng sản đang cầm quyền ở Việt Nam. Khi ông Lê Duẩn lúc bấy giờ là Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, người đứng đầu cả nước Việt Nam Xă hội Chủ nghĩa, quyền năng chức vụ to hơn cả một ông vua, phán một câu xanh rờn là “Nhân Dân Việt Nam là Anh hùng, là Đỉnh cao trí tuệ loài người”. Khi nói câu đó, ông có nói sự thật không? - Anh hùng cái ǵ, cả nước đi đánh giặc mướn (mercenaires – soldiers of fortune) cho phe Cộng sản Chủ nghĩa Nga Tàu để Cộng sản hóa thế giới. - Đỉnh cao trí tuệ cái ǵ mà không biết dùng cơ giới, máy cày không chế tạo được phải dùng sức người, sức súc vật. Và “Ruộng cao ta tát gàu dai, ruộng thấp ta tát gàu ṣng”. - Văn hóa cái ǵ mà thế kỷ thứ 21 vẫn em bé cưỡi trâu, chồng cầm cày, vợ kéo cày. Cả chế độ được huấn luyện tuyên truyền trên sự “ Nói láo”. “Nói láo” để cường điệu, “nói láo” để mỵ dân, lúc nào cũng phấn đấu, lúc nào cũng chỉ tiêu, lúc nào cũng sửa sai, trong khi dân đói dài dài th́ Đảng ta cứ bỏ tiền liên hoan, đại hội, họp hành, học tập. Nói láo biến thành quốc sách, nói láo măi thành bẩm sinh, bẩm tính, nói láo luôn với cả ḿnh nữa. Nếu không được huấn luyện từ trong bụng mẹ th́ làm sao có đời sống đàng hoàng được. Phải con của đảng viên, mẹ Đảng nhé, cha Đảng nhé, dối tượng Đoàn nhé, Đoàn viên, rồi Đảng viên. Có phải nói dối từ trong bụng mẹ không? Cá nhân ông Lê Đức Anh, lư lịch thế nào, nhờ nói dối lên chức thế nào. Có phải nhờ nói láo không? Nghệ nhân Lương Anh Dũng vẽ tranh nói láo cho đảng cộng sản hơn 30 năm qua: “Đảng rất cần những loại ‘nghệ thuật’ kiểu này...” Nguồn: news.bbc.co.uk “Nói láo từ trong bụng mẹ”, phải, đúng vậy, khi mẹ có đứa con trong bào thai, phải tập suy nghĩ nói láo rồi để con sanh ra trong “bầu không khí nói láo”. V́ chỉ có nói láo mới có thể sống được, sanh tồn được. Ông Nguyễn Anh Minh cũng nói rằng v́ ông không phải thành phần nói láo nên ông không được học lên cấp đại học, và v́ vậy, ngày nay ông mới là người tỵ nạn ở Canada. Ông Nguyễn Anh Minh đang tỵ “nạn” tại Canada. Vậy th́ nạn của ông là nạn ǵ? Có phải là nạn “nói láo” không? Ông đă đi trốn cái nạn nói láo để ngày nay ông làm người nói thật. Lạ nhỉ? Khi ông so sánh hai anh em ông Phan Huy Quát. Ông Quát vào Nam, thành người miền Nam, hưởng không khí nói thật của người miền Nam, đứng đắn, đàng hoàng nên được trọng dụng, làm đến chức thủ tướng mà không cần phải vào Đảng cầm quyền. (Ông Phan Huy Quát đă bị đi cải tạo – ông là người nói thật không cải tạo thành người nói láo được nên phải chết). Ông em ở miền Bắc thành công to trong chế độ mà ông Nguyễn Anh Minh đă chứng minh rằng “v́ không biết nói láo nên không học được đến bằng đại học”. Thế mà ông Phan Huy Lê thành công, chắc chắn ông Phan Huy Lê nói láo hay lắm. Chế độ nói láo! Chế độ nói ngọng! Tôi được ông bạn cựu cán bộ to của Hà Nội, biểu diển cho tôi xem một tấn tuồng: trước mặt người khác th́ ông cứ nói ngọng L thành N, và ngược lại. Nhưng sau khi quen thân với tôi th́ ông không nói ngọng nữa và thú thiệt với tôi rằng anh là dân Hà Nội chánh hiệu con nai. Nhưng ông bảo “tao phải nói ngọng v́ nói ngọng là vấn đề giai cấp”. Lúc ấy là thời gian vừa sau tháng tư 1975, thời gian của cái thuở xa xưa, chưa có tỵ nạn chánh trị, chưa có vượt biển, vượt biên ǵ cả, chưa có thuyền nhân, cũng chẳng có HO, ch́ có “nói láo” và “ thành thật khai báo” thôi. Nhưng các bạn cũng biết “thành thật khai báo” là bỏ mạng sa trường, là “mút mùa Lệ Thủy”. Ngày nay, đă có những người tỵ nạn chính trị, nghĩa là từ bỏ một chế độ “nói láo” để được ra ngoài này ở với Tây, đi t́m cái gọi là tự do, nhưng vẫn cứ thắc mắc về cái tự do. Vậy th́ Tự Do là ǵ? Hồ Chí Minh vẫn nói “Không ǵ quư hơn Độc lập và Tự do, và Hồ Chí Minh cùng đàn đệ tử đă “giải phóng” (láo nữa – xâm chiếm mới đúng nghĩa) đất nước Việt Nam “đem lại tự do” cơ mà! Thế sao Ông Nguyễn Anh Minh phải dzọt? Vậy phải chăng cái tự do của Hồ Chí Minh là “tự do láo” rồi? Nói láo phải từ trong bụng mẹ ra. Đó là phương cách duy nhất để sống c̣n ở Việt Nam. Không th́, cũng như Ông Nguyễn Anh Minh, Ông Nguyễn Văn Trần, cũng như cá nhân tôi, và gần 3 triệu đồng bào Việt Nam đâu phải nhảy xuống thuyền một ngày đẹp trời, hay một đêm tối trời? Cứ trong số bốn người đi, có một người chết, để đi t́m “cái quyền” từ nay “nói thiệt” và cái quyền “các bà mẹ không phải suy nghĩ láo trong lúc mang thai để “luyện cho con ḿnh thành người nói dối như thiệt vậy”! Câu viết của ông Nguyễn Văn Trần có một tác dụng lớn là đă làm sáng sủa cái câu hỏi lẫn quẫn “tại sao Hà nội phải nói dối với dân chúng ḿnh măi? ”. Nói thật với dân, quản lư dân trong một tinh thần trong sáng có phải dân chủ hơn không? Nhưng không được. V́ nói láo là một bản chất bẩm sanh của người cầm quyền Cộng sản và nói thật th́ dám mất luôn quyền cai trị như chơi!. Ông Nguyễn Văn Trần viết “Việt Cộng nói láo tư trong bụng mẹ”. Ông Nguyễn Anh Minh việc ǵ phải thắc mắc. Ông Nguyễn Anh Minh đâu có phải Việt Cộng. Ông Nguyễn Anh Minh là người tỵ nạn Chánh trị “nói láo” cơ mà! Lạ nhỉ? © DCVOnline
Posted: 8/22/2007 3:09:19 AM
người việt nam v́ nhẻ dả ngu dót mà tin cs nên mới chịu thiệt tḥi đó biết lể đổ là ǵ chưa ,người vn đă hứng chịu 32 năm nanay quá đă rồi c̣n đ̣i thêm những ǵ của chế đổ csvn nữa không ! vậy mà cũng c̣n kêng quết bảo vệ cho csvn đến cùng không hiệu sao mà chúng ngu dốt quá trời ! không dám hi sinh đ̣i lại chủ qyền và nhân phẩm của chúng ! làm thật xấu hổ cho tổ quốc vn ! hết kinh tế mới th́ trở lại công nhân nô lệ với cái giá bèo phải làm nhiều giờ và làm hết sức ḿnh v́ sao ! đó là hoang phí cuộc đời tuổi xuân phải chấp lấy ngoại bang mà nuôi thân tàn phế đó là chủ nghĩa csvn cố t́nh sát hại đồng bào không đủ tư cách lănh đạo tổ quốc vn , csvn chỉ nhờ vào ngoại bang mà ăn vủn xương máu của đồng bào vn nói chung ! thật ra cái chế đổ csvn là đạo đức giả 100% chuyêm nói suông nói láo để hút máu đồng bào ta , chúng ta hăy tẩy chai csvn và cần lật đổ csvn cho đồng bào vn nhờ có đời sống tươi đẹp hơn , đừng v́ miếng ăn mà quên đi bản thân của chúng ta và con cháu của chúng ta là chính ! đó là tương lai của đồng bào vn nói chung cộng động hải ngoại nói riêng chúng ta hăy thành lập một tập đoàn có sức mạnh để lật đổ chế đổ csvn trong ngày gần nhất quyết tâm là thành công diệt chủng csvn ,và nên nhớ đừng nghe những ǵ cs nói mà hăy nh́n kỷ những ǵ cs làm diệy cộng là chân chính ! chúc đồng bào trong nước tổ chức thành công lật đổ chế đổ csvn càng sớm càng tốt đó là chính nghĩa
Posted: 8/22/2007 6:40:25 AM
KINH-GOI: CAC PHONG-TRAO,DOAN-THE,CAC CHINH DANG,CAC TON GIAO,CAC NHA DAU TRANH DAN-CHU.VA QUY DONG-HUONG. KINH THUA QUY VỊ: NEU ANH LE-PHUOC-TUAN BI BO ROI,SE ANH HUONG XAU DEN, CONG CUOC VAN DONG,DAU TRANH CHO TU-DO,DAN-CHU. VI,SE KHONG CON AI,TIN- TUONG VAO QUY-VI NUA,... TRUNG - NGO
Posted: 8/22/2007 7:24:24 AM
ỦY BAN PHỐI HỢP ĐẤU TRANH BIỂU T̀NH CHỐNG NGUYỄN TẤN DŨNG KÊU GỌI ĐỒNG HƯƠNG THAM DỰ BIỂU T̀NH TẠI LHQ - Biểu t́nh và các ngày 23, 24,25 tháng 9 năm 2007 tại Liên Hiệp Quốc - Ban Tổ Chức đài thọ chỗ ở từ 200 đến 300 pḥng ngủ tại Hotel Carter, ngay trung tâm thành phố New York từ ngày 21 đến 25 tháng 9 năm 2007 San Jose (Ư Dân): Ông Nguyễn văn Tánh, trưởng ban tổ chức cuộc Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế hàng năm thuộc cộng đồng người Việt tại New York, đại diện cho Ủy Ban Phối Hộp Đấu Tranh Biểu T́nh Chống Nguyễn Tấn Dũng đă có một cuộc tiếp xúc với đại diện các báo Ư Dân, Đời Mới, Thằng Mơ San Francisco ,Tiếng Dân và chương tŕnh phát thanh Lương Tâm Công Giáo về việc biểu t́nh chống Nguyễn Tấn Dũng nhân buổi hội thảo về khối 9408 và đảng Thăng Tiến tại thư viện Tully , San Jose vào 5 giờ 30 chiều ngày 13-8-2007 vừa qua. Trả lời câu hỏi về mục đích của chuyến đi sang California, ông Nguyễn Văn Tánh cho biết trước khi lên Bắc Cali, ông đă có những cuộc vận động tại Nam California vào những ngày 2 đến 8-8-2007. Ông cho biết tại California, nơi có đông đồng hương Việt Nam cư ngụ là lực lượng đáng kể trong những cuộc biểu t́nh tại Hoa Thịnh Đốn và New York trước đây .Tại Nam Cali, ông đă vận động với các đoàn thể, tổ chức chính trị cũng như Ban Đại Diện Cộng Đồng để yểm trợ cho cuộc biểu t́nh chống Nguyễn Tấn Dũng trong chuyến sang Hoa Kỳ vào tuần lễ từ ngày 21 đến 25 tháng 9 tới đây. Ông Tánh cho biết ngày 18-9-2007, Liên Hiệp Quốc sẽ khai mạc buổi họp của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.Ngày 24-9-2007, tổng thống Bush sẽ đọc diễn văn tại LHQ.Ngày 25-9-2007,Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng của CSVN cũng sẽ đọc diễn văn và vận động cho VN được gia nhập vào 1 trong 10 thành viên của Hội Đồng Bảo An LHQ. Ông Tánh cho biết đây là một việc rất quan trọng.Do đó ,Ủy Ban thiết tha kêu gọi quí đồng hương tích cực tham dự cuộc biểu t́nh chống Nguyễn Tấn Dũng vào các ngày 23, 24 và 25 -9-2007 tới đây. Trả lời câu hỏi của về nhân sự của Ủy Ban như thế nào?Ông Tánh cho biết Ủy Ban bao gồm đại diện của nhiều cộng đồng, tổ chức, và nhân vật đấu tranh tại Hoa Kỳ cũng như tại các quốc gia tự do trên thế giới. Đại diện tại Pháp có Giáo sư Lai Thế Hùng, tại Đức có linh mục Đinh Xuân Minh cố gắng sang tham dự , tại Hoa Thịnh Đốn có bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, tại Texas có đại tá Trương như Phùng v.v.. Ông Tánh cho biết nhiệm vụ của Ủy Ban là tổ chức các cuộc biểu t́nh chống Nguyễn Tấn Dũng tại Liên Hiệp Quốc cách khách sạn Carter vài block đường vào các ngày 23, 24, 25-9-2007, đồng thời Ủy Ban sẽ cử một số đại diện vào LHQ để vận động với các quốc gia thành viên của LHQ nhằm thỉnh cầu đại diện của các quốc gia bác bỏ CSVN gia nhập Hội Đồng Bảo An, lư do v́ những vi phạm nhân quyền trầm trọng hiện nay tại VN. Ủy Ban sẽ đưa ra nhiệu bằng chứng cho thấy CSVN đă không thi hành đứng đắn Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của LHQ mà CSVN đă kư kết tôn trọng. Để tạo điều kiện cho qúi đồng hương có dịp về New York tham dự cuộc biều t́nh, ông Nguyễn Văn Tánh cho biết ông Trần Đ́nh Trường, chủ nhân của khách sạn Carter sẽ dành từ 200 đến 300 pḥng cho quí đồng hương đi dự biểu t́nh miễn phí trong tuần lễ từ ngày 21 đến 25 -9-2007.Ông Tánh cho biết, Ban Tổ Chức lo việc đón quí đồng hương về khách sạn và đưa trở ra phi trường. Ông Tánh lưu ư xin quí đồng hương thông báo cho ban tổ chức ngày, giờ, phi vụ, hăng máy bay ,phi trường và số người tham dự. Mọi chi tiết xin liên lạc với Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Biểu T́nh Chống Nguyễn Tấn Dũng qua : Ông Nguyễn Văn Tánh, Điện thoại 646- 920-4120 - Email: Nguyenvantanh718@yahoo.com Và địa chỉ của khách sạn Carter: 250 West 43rd Street, New York, NY 10036, Điện Thoại: 212- 944-6000
Posted: 8/22/2007 7:28:11 AM
Re: Sư chính trị (I) 2007-08-21 01:10:40/ VAN THANH HOA/. . . . . . . THÍCH TRÍ QUANG ông là ai ? Là con người b́nh thường ? Là một nhà tu chân chính ? Hay ông chính là một nhà sư mặc chiếc áo cà sa nhuộm máu ? Phật v́ ḷng từ bi bác ái có thể tha ông, nhưng trăm ngàn tiếng kêu than oán hờn của sinh linh bá tánh Miền Nam v́ ông mà chết oan uổng trong chiến tranh bẩn thỉu bịp bợm cộng sản, liệu ông có được siêu thoát ? hay suốt đời mản kiếp bị trầm luân dưới chín tầng hoả ngục và bị quỉ sứ cắt lưởi như Diêm Vương đă cắt lưởi Hồ Chí Minh. Ông hăy nh́n gương của Nhà T́nh Báo Gián Điệp PXA với bao thành tích dâng Đảng, thế nhưng cuối đời chỉ là một người thân tàn ma dại và hối tiếc những năm dài ầm lỡ theo Đảng Búa Liềm ! Trước khi chết ông trăn trối một câu để đời...XIN ĐỪNG CHÔN TÔI GẦN MỒ MĂ CỦA NHỮNG NGƯỜI CỘNG SẢN !!! THÍCH TRÍ QUANG th́ sao ? Số phân của ông cũng không khác ǵ những con thiu thân dại khờ bên bếp lửa, ông có gian xảo, xỏ lá, mưu mô thâm độc chuyên tráo bài ba lá với nhân dân và với cả CSVN liệu chừng ông là người tinh ranh ? Hay cộng sản lưu manh hơn ông ? Vỏ quít dầy thường có móng tay nhọn. Thói thường MĂ TẦM MĂ, NGƯU TẦM NGƯU nhưng THÍCH TRÍ QUANG tầm MA VƯƠNG CỘNG SẢN chuyên uống máu người để cuối đời ông được ǵ ngoài cái thân xác dơ bẩn lê lết giữa trăm ngàn tiếng ta thán khinh khi. Âu cũng là kiếp người lưu manh, xỏ lá không gieo hạt từ bi bác ái, chỉ "gieo gió th́ gặt bảo" là điều tất yếu. Diêm Vương sẽ cắt lưởi ông như Diêm Vương đă cắt lưởi Hồ Chí Minh dưới chín tầng hoả ngục. Posted: 8/21/2007 10:21:54 PM Re: Sư chính trị (I) 2007-08-21 20:00:10 / DCV Online /.......... VNCHGlorỵ Nếu sau đây là những ǵ mà thật sự tên sư hổ mang Thích Trí Quang tuyên bố trên trang web của Thông Tấn Xă Việt Cộng (VNA) nhân dịp lễ Phật đản th́ rơ ràng hắn ta là một tên Việt Cộng cao cấp. Đại khái hắn tuyên bố VC hiện nay không có đàn áp tôn giáo, ở VN có tự do tôn giáo, đạo Phật đang phát triển mạnh tại VN hơn baop giờ hết, hắn phản đối rằng "những ǵ mà người Việt hải ngoại tố cáo nhà cầm quyền VC đàn áp tôn giáo" là bịa đặt. Điều khôi hài là trong hai nền Cộng Hoà tại VN trước đây tên thấy chùa lưu manh này quậy hăng lắm, nhưng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đang bị đặt ra ṿng pháp luật th́ tên thầy chùa lưu manh Thích Trí Quang im re và làm như không hề biết đến v́ hắn là tay VC cao cấp không hơn không kém. Bởi vầy thằng thầy chùa lưu manh này hềt lời nâng bi và ngợi ca VC trong khi đồng đạo của hắn bị cấm hoạt động! Thằng Thích Trí Quang này lộng ngữ quá mức
Posted: 8/23/2007 2:59:33 AM
CẦN ǵ mà phải tiếp đón việt cộng ! cứ bỏ rơi nó đi . coi nhu8 không có cuộc họp nào hết tiếp đón việt cộng biểu t́nh khác ǵ nịnh bở việt cộng,thứ gian manh ác đọc đạo đức giả cs quên nó đi ! tôi tin rằng trong nhóm hoạt động biểu t́nh hải ngoại trong đó có giạc cộng lẫn lổn pha chộn đánh lừa thế gian vk ,đừng hao sức mà tin giạc cộng tổ chức hoạt động biểu vô ư nghĩa đó chiu bài lừa bịt người nhẻ dả mà thôi ! nên nhớ ! cs là đạo đức giả 100% đừng mất công lao mà hầu cs đó là chiu lừa bịt chân chính của cs , tất cả hăy im lảng không cần ra mắt cho nó quê mắt mặt với thế giới ,biểu t́nh khác ǵ ủng hổ cho giạc cộng cs , csvn là kẻ thù chính của chúng ta khảng định là thế 100% cs là kẻ thù của gnười tỵ nạn cs ,nếu ai tổ chức chức ủng hổhoac(. vi‘ giac. cong^. hoat. ddong^. chinh’ no’ la‘ giac. tay sai cho cs 
Posted: 8/23/2007 1:40:53 PM
Khẩn Báo Của Chị Lê Thị Kim Thu Lúc 22g12 vừa qua (23-08-2007) qua điện thoại chị Kim Thu nhắn với Người đưa tin của Tiếng Dân Kêu: cho đến giờ này đă hơn 14 giờ chị Kim Thu bị công an giam giử và hiện c̣n bị giam giử tại số 7 Nguyễn Đ́nh Chiểu Hà Nội, theo lời chị Kim Thu một giờ trước Công an Hà Nội có ư định thả chị nhưng chị Kim Thu yêu cầu Công an phải cấp giấy xác nhận đă bắt giam chị từ đêm qua đến nay theo đúng qui định của pháp luật Việt Nam hiện nay nhưng hiện giờ có 2 cán bộ của tỉnh Đồng Nai buộc chị Kim Thu phải trở vể tỉnh Đồng Nai để giải quyết chứ không được ở Hà Nội khiếu kiện nữa, chị Kim Thu phản đối không đồng ư v́ chính quyền địa phương tỉnh Đồng Nai đă nhiều lần bao che việc chiếm đoạt tài sản đất đai của gia đ́nh chị mà không hề giải quyết và chỉ hứa hẹn lừa đảo. chị KIM THU nhắn lại với chúng tôi là nếu trong đêm nay chính quyền không thả chị ra th́ chị sẽ nhảy lầu tự tử tại số 7 Nguyễn Đ́nh Chiểu Hà Nội, và trong khi chúng tôi đang chuẩn bị đưa lên th́ một lần nữa lúc 22g37 chị KIM THU gọi báo cho biết chị đang bị đưa ra xe số 80B-2706 mà chưa biết đi đâu chị nói rằng nếu chính quyền áp giải chị ra máy bay đưa về địa phương th́ chị cũng sẽ nhảy tự tử, một lần nữa chị KIM THU dặn chúng tôi phải đưa ngay lời nhắn này lên internet. Người đưa tin của Tiếng Dân Kêu
Posted: 8/24/2007 8:28:04 AM
Việt Nam, hăy đi trước Trung Quốc CNQ Realty Nguyễn Đại Việt Đất rộng dân đông không phải là một điều kiện cần và đủ để biến thành một cường quốc kinh tế hoặc trở nên bất khả xâm phạm. Trung quốc đă từng bị mất nước hai lần, tổng cộng gần 400 năm. Khoảng cuối thế kỷ thứ 13, vào thời nhà Tống, Trung Hoa bị Mông cổ chiếm đóng gần một thế kỷ. Năm 1644, nhà Minh bị người Măn Châu tiêu diệt và cai trị trong 268 năm. Đến đầu thế kỷ 20, quốc gia này lại bị Nhật Bản xâm chiếm và đánh bại. Các nước tấn công đều nhỏ hơn nhiều so với Trung quốc. Họ chiến thắng là v́ quân đội tinh nhuệ và hiện đại hơn. Đặc biệt, các đạo quân của Mông cổ và Nhật Bản đều được trang bị một vũ khí quan trọng, đó là tư tưởng “chinh phục”. Sau thế chiến thứ II, Nhật Bản đưa tư tưởng ấy vào lănh vực kỹ thuật để phát triển đất nước theo mô h́nh kinh tế thị trường tự do. Trong 14 năm, từ 1960 đến 1973, người Nhật đă hoàn tất một nền tảng kinh tế vững chắc, và không đầy 7 năm sau đó, họ đă trở thành một siêu cường về kinh tế (2). Trong khi ấy, hiện tại Trung quốc chỉ là một nước đang phát triển. Lănh thổ Việt Nam nhỏ hơn và dân số ít hơn nước láng giềng, nhưng không có nghĩa là cần phải nghèo và lạc hậu hơn. Họ vẫn có cơ hội và tiềm năng để trở thành một cường quốc kinh tế trước Trung quốc, nhưng liệu rằng dân tộc này có dám mang tư tưởng đi trước Hoa lục (Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, Trung Quốc - DCV) (1) không? Cuộc hành tŕnh tiến đến vị trí cường quốc kinh tế của Trung quốc đầy trắc trở và nhiều mâu thuẫn v́ ba nhược điểm lớn. Thứ nhất là v́ kiên tŕ đeo đuổi mô h́nh “kinh tế thị trường định hướng Xă Hôi Chủ Nghĩa (XHCN)”, thứ hai là gánh nặng về dân số, và thứ ba là bị thế giới tự do xem là một hiểm họa đối với nền an ninh chung của nhân loại. Việt Nam không thể lẽo đẽo đi sau trên con đường dẫn đến vực thẳm ấy. V́ quyền lợi của quốc gia và trật tự của toàn vùng Đông Nam Á, Việt Nam bắt buộc phải đi trước Trung Quốc và đi theo lộ tŕnh riêng của ḿnh. Những nghịch lư của “kinh tế thị trường định hướng XHCN” đang hoành hành và đang tạo ra những trở lực, kềm hăm tiềm năng phát triển một cách lành mạnh của nền kinh tế của quốc gia đông dân nhất thế giới. Sự nguy hiểm của mô thức “kinh tế thị trường định hướng XHCN” không phải chỉ dừng lại trong lănh vực kinh tế mà nó c̣n di hại đến nhiều thế hệ tương lai v́ những bất công và khoảng cách qúa lớn trong xă hội đang làm thui chột tinh thần trách nhiệm của người dân, đồng thời phá vỡ nền tảng đạo đức và luân lư Khổng Mạnh lâu đời mà dân Trung quốc luôn hănh diện. GDP của Trung quốc từ 1952 đến 2005 Nguồn: Wikipedia Những thành qủa của nền kinh tế Trung quốc trong hai thập niên qua không phải là một ngạc nhiên. Đó chỉ là một sự tăng trưởng tự nhiên v́ nền kinh tế ấy đă không có cơ hội nào để ngóc đầu dậy trong suốt thời gian xây dựng XHCN. Kể từ lúc “đổi mới” đến nay, từ 1979, GDP của quốc gia này đă gia tăng hằng năm từ 9% đến 11% và được xếp hạng tư trên thế giới trong năm 2006 với 2.700 tỷ US dollars, chỉ đứng sau Hoa Kỳ, Nhật và Đức. Tuy nhiên, tính theo GDP per capita và chỉ số HDI (3) th́ Trung quốc vẫn c̣n là một nước nghèo, lạc hậu, và thua xa Nam Hàn, một tiểu quốc về lănh thổ và dân số nếu so với Trung Quốc, nhưng lại là một cường quốc kinh tế và được xếp trong bảng các quốc gia đă phát triển. Cho đến nay, vốn liếng duy nhất Trung quốc dùng để đầu tư vào nền kinh tế định hướng XHCN chỉ là sức lao động của 1 tỷ 3 người. Sỡ dĩ GDP tăng vọt là do năng xuất lao động của người dân thay đổi khi nền kinh tế chuyên chính vô sản bị phế bỏ. Sự kết hợp ngẫu nhiên của cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu năm 2000 và việc Trung Quốc gia nhập WTO một năm sau đó đă mang lại một cơ hội thuận lợi cho quốc gia này. Trong bối cảnh ấy, các công ty Tây phương nhận thấy lực lượng lao động của Trung Quốc có thể giúp họ đạt được mục tiêu cắt giảm gía thành của một số sản phẩm low-tech. Kỹ nghệ gia công của Trung quốc đă thực sự tăng trưởng mạnh mẽ kể từ lúc ấy, và ngày càng có nhiều công ty ngoại quốc đổ xô vào để khai thác nguồn lao động rẻ mạt kia. Trung quốc gia công cho thế giới từ những món đồ chơi trẻ em cho đến đôi giày chiếc dép, từ áo quần đến cho đến cái đinh con ốc, cộng thêm một số mặt hàng điện tử đơn giản và thiết bị rẻ tiền khác. Trung quốc gần như độc quyền về ngành sản xuất đồ chơi. Họ có hơn 10.000 hăng xưởng và chiếm 75% thị trường thế giới (4). Một trong những khuyết điểm của nền kinh tế này là khi nào họ nắm được thị trường, th́ đó cũng là lúc mà phẩm chất của sản phẩm sắp bắt đầu có vấn đề. Trung quốc gần như độc quyền về ngành sản xuất đồ chơi. Nguồn: babble.com Trong khi các cường quốc dùng sản phẩm trí tuệ (5) để phát triển kinh tế th́ Trung quốc chỉ dựa vào sức lao động tay chân để gia tăng GDP. Do đó, kinh tế của Trung Quốc tuy có tăng trưởng nhưng không thể xem đó là dấu hiệu của sự phát triển so với kinh nghiệm của một số quốc gia đă phát triển. Ngoài chỉ số HDI và GDP per capita, số lượng sản phẩm trí tuệ hoặc bằng sáng chế cũng được xem như là thước đo dùng đánh gía sự phát triển kinh tế của một nước. Ba khu vực chiếm hơn 90% số lượng bằng phát minh của thế giới là Hoa Kỳ, Âu châu, và Nhật Bản. Mặc dù có sự gia tăng về số lượng trong những năm gần đây, nhưng phẩm chất của các bằng sáng chế ở Trung Quốc vẫn c̣n rất thấp so với các cường quốc (6). Theo thống kê năm 2004, cứ mỗi triệu người Nam Hàn th́ có khoảng 2.200 đơn xin cấp bằng phát minh so với 51 đơn của Trung quốc (7). Nam Hàn hiện đang nắm giữ vị trí số một trên thế giới về kỹ thuật đóng tàu và dẫn đầu thế giới về chế tạo và sản xuất DRAM (8). Một công ty thường xuyên có nhiều sáng kiến và phát minh th́ sẽ khó bị cạnh tranh và tạo được thế đứng vững vàng trên thị trường. Một nước càng có nhiều công ty như vậy th́ nền tảng kinh tế càng vững bền và tiềm lực phát triển kinh tế của quốc gia ngày càng gia tăng. Để thúc đẩy việc sáng chế, quyền lợi của người hoặc công ty sở hữu cần được luật pháp tôn trọng và bảo vệ. Bảo vệ quyền phát minh là tạo môi trường cạnh tranh lành mạnh. Cạnh tranh lành mạnh là cạnh tranh về phẩm chất và giá thành của sản phẩm mà không phải dựa vào “quan hệ”. Hơn nữa, cạnh tranh lành mạnh là một trong những điều kiện cần, nhưng chưa đủ, trong tiến tŕnh chuyển ḿnh để trở thành một cường quốc kinh tế. Trong một môi trường mà “quan hệ” được dùng làm tiên đề cho mọi giao dịch, và uy lực của nó lại có khả năng mang lại lợi nhuận một cách mau chóng th́ sản phẩm trí tuệ chắc chắn sẽ không c̣n môi trường để phát triển. Nói một cách khác, “quan hệ” đă vô t́nh giết chết mọi mầm mống sáng tạo. Đó là mâu thuẫn của Trung Quốc trong nổ lực để trở thành một cường quốc kinh tế. Không có sản phẩm trí tuệ th́ dù lănh thổ rộng lớn xếp hàng thứ ba và dân số đông nhất thế giới, Trung quốc chỉ có thể làm gia công và măi măi nằm trong danh sách các nước đang phát triển. Đối với Trung quốc, tham nhũng không phải là vấn nạn mà là một điều kiện cần để trị quốc. Nói một cách dễ hiểu hơn, tham nhũng là nguồn nhiên liệu dùng duy tŕ sự hoạt động của guồng máy quốc gia. Ví dụ, nếu tất cả các hành vi tham nhũng không xảy ra trong một khoảnh khắc nào đó, th́ cũng chính trong khoảnh khắc ấy, mọi hoạt động trong xă hội đều bị tê liệt. Hơn nữa, nếu bất kỳ một cơ chế nào trong guồng máy quốc gia (và xă hội) không thể chạy bằng loại nhiên liệu đó, th́ nó cần phải được thay thế, để sự vận hành của guồng máy không bị gián đoạn. Cho dù bộ phận bị thay thế là ông thủ tướng (9) hoặc một chuyên viên mới được đào tạo từ một trường danh tiếng của Tây phương. Trong nền kinh tế định hướng XHCN, nạn tham nhũng không bao giờ giảm bớt hoặc bị tiêu diệt mà nó chỉ biến dạng. Đài Loan dẫn đâu chỉ số đời sống số (‘digital living’) trong cuộc thăm ḍ tại 13 quốc gia tại châu Á, Australia, châu Âu và Bắc Mỹ. Nguồn: find.org.tw Năm 1949, bị đánh bại ở lục địa, trên đường rút quân ra đảo Đài Loan, Trung hoa Quốc Dân Đảng (Kuomintang) đă mang theo đoàn quân những thành phần trí thức và thương gia xuất sắc nhất lúc bấy giờ (10). V́ vậy, dù lực lượng chỉ c̣n khoảng 2 triệu người cộng với 4 triệu dân bản xứ, nhưng nhờ vào những tinh hoa ấy, Tưởng Giới Thạch đă xây dựng được một nền tảng vững chắc cho ḥn đảo có diện tích 35.980 cây số vuông và cách bờ biển Đông Nam của Trung Quốc chỉ hơn 100 hải lư. Thế giới gọi sự phát triển kinh tế của ḥn đảo nhỏ này là một “phép lạ Đài Loan” (11). Ngược lại, ở lục địa, suốt từ năm 1966 đến 1976, Mao Trạch Đông đă tiêu diệt nguyên cả một thế hệ năng động và sáng tạo qua cuộc cách mạng văn hóa khiến sự phát triển của lục địa bị khựng lại và tạo ra một lổ hổng lớn về sự thiếu hụt nhân tài. Lổ hổng này vẫn c̣n ảnh hưởng đến Trung quốc về nhiều phương diện măi cho đến ngày hôm nay. Trong khi đó, v́ lẫn lộn giữa Đảng và quốc gia, nhầm lẫn giữa Đảng và nhân dân, nên các thế hệ XHCN khó nh́n ra và tiếp nhận những cái tốt đẹp và văn minh của thế giới tự do khi chủ nghĩa CS bị đào thải và lên án. Chưa nói đến sự lạc hậu về khoa học kỹ thuật, đa số đều thiếu sáng tạo, thiếu trung thực, và sợ trách nhiệm. V́ những khuyết điểm ấy nên phần đông đă không hội nhập được với phong cách làm việc khoa học của Tây phương. Do vậy, dù là một quốc gia có dân số đông nhất thế giới nhưng hiện nay số lượng chuyên viên của Trung quốc vẫn khan hiếm. Trong một cuộc nghiên cứu vào năm 2005 của viện McKinsey Global (12), họ đă phỏng vấn 83 nhà chuyên môn ngoại quốc về nghành thuê mướn nhân sự (human resource) ở Trung quốc. Lần thăm ḍ này cho biết, trong tổng số những ứng viên có bằng cấp th́ chỉ có ít hơn 10% là đạt tiêu chuẩn để làm việc cho các công ty ngoại quốc. Họ là những kỹ sư thông minh và làm việc siêng năng nhưng hầu như đa số đều không có khả năng giải quyết vấn đề (problem solving skill) và không có khả năng suy nghĩ những điều mới lạ (thinking outside the box). Hiện tại, Trung Quốc có khoảng 1.600.000 kỹ sư, nhiều hơn bất kỳ nước nào trên thế giới. Thế nhưng, khi so sánh phẩm chất và năng xuất của kỹ sư Trung quốc với kỹ sư của các cường quốc th́ con số 1.600.000 kia chỉ c̣n lại 160.000, ít hơn cả số lượng kỹ sư của Nam Hàn, một quốc gia với dân số chỉ bằng 1/26 của Trung quốc. Mặt khác, tuy có hơn 1,3 tỷ dân, nhưng trong số ấy có khoảng 800 triệu người đang sống ở các vùng nông thôn (13) và có mức thu nhập b́nh quân khoảng hơn 1 đô la mỗi ngày (14). Trong khi ấy, chỉ hơn một thập niên trở lại đây, Trung quốc đă sản xuất trên 300.000 triệu phú (15) và khoảng 650.000 người bị nhiễm HIV/AIDS (16). Bên cạnh đó, sự bất ổn trong đời sống người dân ngày càng gia tăng do những bất công trong xă hội mang lại. Riêng trong năm 2003 có khoảng 58.000 vụ biểu t́nh và xung đột giữa người dân với chính quyền địa phương. Con số này lên đến 87.000 vụ trong năm 2005 .Về giáo dục, trong lứa tuổi từ 15 trở lên, có đến 74% dân nông thôn và khoảng 41% dân thành thị hoặc bị mù chữ hoặc chưa học hết bậc tiểu học (17) Hoa Kỳ là nước phát minh ra kỹ thuật IC vào năm 1958. Từ đó đến nay, hàng năm các cường quốc kinh tế đă đầu tư nhiều tỷ đô la và chất xám trong việc nghiên cứu, phát triển, và ứng dụng IC vào nhiều lănh vực khác nhau như điện toán, truyền thông, sản xuất, giao thông, và cả Internet. Một cách trực tiếp hoặc gián tiếp, mọi sinh hoạt hàng ngày của con người trong thế kỷ 21 đều có sự hiện diện của kỹ thuật này. Điện thoại di động là một ví dụ điển h́nh. Thành công rực rỡ trong kỹ nghệ gia công, Trung quốc có tham vọng đi vào kỹ nghệ hi-tech và họ đang nhắm vào thị trường IC. Về lănh vực này, tính đến cuối năm 2004, Trung Quốc có khoảng 50 nhà máy sản xuất “wafers”, 102 xưởng lắp ráp và đóng bao b́ (IC packaging), cùng với 457 trung tâm thiết kế (design house). Trong đó ngành đóng bao b́ chiếm phần lớn tổng số doanh thu của kỹ nghệ IC ở Trung Quốc. Mặc dù được sự góp sức của một số chuyên viên Trung quốc từ hải ngoại, nhưng tất cả các thiết bị và kỹ thuật đều do các công ty ngoại quốc cung cấp và hướng dẫn. Dẫu vậy, cho đến nay, nghành IC của Trung Quốc cũng chỉ có khả năng xử dụng kỹ thuật (CMOS process) thuộc các thế hệ cũ (18). Trung quốc chỉ mới thực sự bước vào lănh vực này từ năm 2000 và hoàn toàn không có khả năng đuổi kịp các cường quốc về kỹ thuật IC nếu không được sự hỗ trợ tích cực của họ. Việc chia sẻ kỹ thuật hiện đại của các nước tự do với Trung quốc là điều khó xảy ra, cho dù việc trao đổi đi kèm với những lợi nhuận khổng lồ. Thứ nhất là v́ lư do cạnh tranh, nên các cường quốc không thể san sẻ với Trung Quốc tất cả kinh nghiệm về IC. Có chăng là các kỹ thuật lỗi thời dùng để gia công một số sản phẩm rẻ tiền. Thứ hai, là v́ thế đối nghịch của Trung quốc đối với thế giới tự do. Các cường quốc vẫn xem Trung Quốc là mối hiểm họa cho nền an ninh của thế giới, nên họ kiểm soát nghiêm ngặt và giới hạn việc cung cấp kỹ thuật hi-tech cho Trung quốc. Chính sách này không những chỉ áp dụng riêng cho nghành IC, mà c̣n có hiệu lực đối với một số sản phẩm hoặc các kỹ nghệ chiến lược khác. Do vậy, Trung quốc sẽ không thể nhảy vọt từ một nước gia công để trở thành một nước kỹ nghệ tiên tiến trong một thời gian ngắn và trong hoàn cảnh chính trị hiện tại như họ mong muốn. Biên giới trên lục địa của Trung quốc đi ngang qua 14 quốc gia láng giềng (19). Tất cả đều được gọi là những nước đang phát triển, nghĩa là những nước nghèo và đời sống người dân c̣n thấp kém. Tuy là láng giềng, nhưng quan hệ giữa các lân quốc và Trung quốc không mấy tốt đẹp. Các quốc gia này xem Trung Quốc là một hiểm họa hơn là một đồng minh, v́ Trung quốc chưa bao giờ tỏ ra có thiện ư đối với các nước chung quanh, lại càng không muốn nh́n thấy họ vươn lên, cho dù sự vươn lên ấy sẽ mang lại thịnh vượng và ổn định lâu dài cho toàn vùng. Một phần tư chiều dài lịch sử của nước Việt cũng mang đầy sẹo và thương tích v́ những kinh nghiệm không mấy vui với quốc gia có dân số đông hơn ḿnh 15 lần. Ngay trong hiện tại, tuy là bạn đồng hành duy nhất của nhau trên lộ tŕnh “socialist reform”, nhưng cả hai đều ngầm hiểu rằng, mọi hợp tác chỉ có tính cách giai đoạn, che đậy những chuỗi hiềm khích và bất đồng ngấm ngầm kéo dài từ qúa khứ đến hiện tại. Đă yếu lại không có đồng minh, nên Việt Nam thường phải chấp nhận nhiều thiệt tḥi trong mọi đàm phán về kinh tế lẫn chính trị với Trung Quốc. Để hóa giải những áp lực này, Việt Nam cần phải nhanh chóng trở thành một cường quốc kinh tế. Việt Nam cần nghiên cứu và xử dụng vốn liếng và sản phẩm trí tuệ chung của nhân loại. Mô h́nh kinh tế thị trường tự do đă thành công trong việc biến nhiều nước trở thành các quốc gia đă phát triển và một số siêu cường trên thế giới, trong số đó có các nước trong vùng như Nhật, Nam Hàn, Đài Loan, Singapore, và Hồng Kông. Mô h́nh kinh tế này vốn đă trải qua một qúa tŕnh dài thử thách lẫn thực nghiệm, đồng thời được mài dũa liên tục bởi sự tiến hóa của con người. Điều này hàm ư rằng, một cách gián tiếp, dân tộc Việt cũng đă đóng góp xương máu cho sự tiến hóa và phát triển của mô thức đó. Ba nhược điểm lớn của Trung quốc cũng chính là cơ hội để Việt Nam vươn lên, đi trước, và trở thành một cường quốc kinh tế. Có thể xem đây là lần đầu tiên và là cơ hội duy nhất để dân tộc này vượt qua người Hán kể từ khi lập quốc đến nay. Thế nhưng, người Việt cần phải hiểu rằng, sự vươn lên ấy hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định và lựa chọn của họ. Để mọi người cùng nhau bước vào một vận hội mới, mở ra một tương lai sáng lạn và rực rỡ cho dân tộc, Việt Nam hăy mạnh dạn chấm dứt cuộc thí nghiệm mô h́nh “kinh tế thị trường định hướng XHCN”, tạo một môi trường lành mạnh và thích hợp cho tinh thần trách nhiệm được hồi sinh và biến tư tưởng chinh phục trở thành một nếp văn hóa dân tộc, tất cả những hành động và thay đổi ấy là dấu hiệu khẳng định Việt Nam đang đi trước Trung quốc. © DCVOnline
Posted: 8/24/2007 2:30:59 PM
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ Chu tất Tiến Thập niên trước, Mục Sư Martin Luther King đă viết một đoạn văn ngắn nhưng đầy xúc động “Tôi có một giấc mơ” (I have a dream), trong đó ông mơ ước đến một ngày mà nạn kỳ thị mầu da không c̣n, người người sống chung trong hạnh phúc. Ngày hôm nay, những người tị nạn Cộng Sản ở trên khắp thế giới cũng có một giấc mơ. Giấc mơ một ngày nào trở về Sàig̣n thân yêu, mừng mừng rỡ rỡ. Bước xuống sân bay, không thấy bóng dáng Công An, Hải Quan, mà chỉ thấy những nhân viên hành chánh phục vụ. Không c̣n phải sắp sẵn tờ đôla xanh hoặc chuẩn bị cự nự. Những bác tài xế tắc xi nói chuyện thoải mái về chính trị, về những người cầm quyền trong xe không gắn máy nghe lén hoặc c̣ng số tám. Vừa bước ra cổng phi trường, tấm bảng chào mừng vĩ đại: “Sàig̣n: 2 cây số” nở nụ cười với khách về thăm quê hương hay dựng xây đất nước mà không cần có ông Chủ Tịch nước mời chào: “Về nước đi, nhiều con gái đẹp lắm!”. Vào đến thành phố, không c̣n thấy những em bé đánh giầy, bán vé xố đi thất thểu trong nắng. Bước vô nhà hàng, không có những người hành khất buồn bă đứng ch́a tay, hay lén chụp lấy tô phở ăn dở mà đổ vội vào mồm. Bước đi khắp phố, không thấy những chữ “Ôm” khổng lồ trong đầu óc mọi người: cà phê ôm, ngủ trưa ôm, hớt tóc ôm, karaokê ôm, vơng ôm, bắp nướng ôm, mía luộc ôm... Đi trong ngơ hẻm những quận ngoại ô, không thấy thương phế binh nằm dài trên các tấm phản gỗ long đinh, không thấy những khuôn mặt đỏ rực v́ ruợu, v́ cờ bạc, không thấy những người đàn bà lơa thể tắm trần truồng bên lối đi, cạnh những căn lều làm bằng giấy cạc tông. Rác rưởi tràn ngập. Nhất là không thấy những gia đ́nh ba thế hệ sống trên “bô” rác. Ông nội, bà ngoại, cha mẹ, rồi con cháu lanh quanh lẩn quẩn với đống rác, suốt ngày tay que, tay khều. Con nít mới đẻ ra đă co quắp cánh tay, chỉ chờ đủ tuổi là gắp gắp, nhặt nhặt. Buổi chiều vừa tắt nắng, đi dọc theo các lộ tŕnh lớn nhỏ Sàig̣n, không thấy hàng đàn hàng lũ những cô gái bán thân nuôi miệng, các xe gắn máy lượn lờ đầy dẫy, chở ma cô, đĩ đực, đĩ cái, từ 14, 17 mập mạp đến già khú, lỏng khỏng lèo khoèo. Không c̣n nghe đầy tai những câu chào mời :”chú, chơi cháu không, chú?” Dọc theo các bờ tường, các công viên, không thấy kim tiêm vứt lổn nhổn chọc mũi lên trời. Qua những trung tâm chuyên trị bệnh “Aid”, không thấy những người nằm chiếu, đắp chăn, tḥ cái đầu lâu xương cái ra nh́n chằm chằm vào khách đến thăm. Ở lại thành phố vài ngày, không nghe nói đến công nhân đi làm vợ thuê, đẻ thuê. Không c̣n những trung tâm tuyển “vợ” mà thực chất là mua bán nô lệ xác thịt. Thiếu nữ vào đây phải trần truồng cho mấy lăo già ngoại quốc sờ sờ nắn nắn, ngă giá như mua heo. Vào trường đại học, thấy sinh viên đối thoại chính trị thoải mái, những nữ sinh viên không c̣n lo phải đi ngủ với khách, kiếm tiền trả tiền sách vở; nam sinh viên không c̣n lo cờ bạc, giải tỏa cơn sầu. Đi làm thủ tục hành chánh không thấy “đường dây” nhào ra chụp giật: đường dây bán máu, đường dây chạy án, đường dây phá thai, đường dây xin việc, đường dây mua bằng, đường dây nằm bệnh viện, đường dây du học, đường dây trấn lột, đường dây mua bán xe ăn trộm, đồ ăn cắp, vàng ăn cướp, đường dây xin giấy phép kinh doanh, và cả đường dây du lịch. Trên hết, không thấy hai chữ “Dân Oan” trùng trùng điệp điệp, những tấm biểu ngữ căng dầy góc phố, tuyến đường, “Chủ Tịch ăn cướp!”, “Bí Thư gian lận”, “Huyện ủy chuyên quyền, ăn hiếp con tôi”. Không thấy mẹ già, da mặt nhăn nheo chỉ thua khỉ đột, ngồi bó gối nhá miếng trầu thuốc, nước mắt rơi xuống từng giọt cứng như nước đá. Mẹ đă khóc bao nhiêu năm trước một chế độ độc tài, ăn hiếp dân đen? Mẹ khóc trước những bin-đinh khổng lồ, đủ mầu đủ vẻ, những chiếc xe láng coóng cả trăm ngàn đô la, đủ cho cả làng nghèo sống cả tháng. Từ chữ “Không” biến thành chữ “Có”. Cuộc sống xă hội bừng lên, thanh b́nh, tở mở. Người người vui vẻ, chan ḥa. Cha mẹ anh em đông đủ, bàn luận tương lai. Chính phủ và dân chúng như một đại gia đ́nh, nắm tay nhau tiến về phía trước. Nhưng, Muốn được ngày ấy, lại mơ về cộng đồng hải ngoại, một cộng đồng đoàn kết đấu tranh với khí thế mới, khi thế chống Cộng một cách khoa học, tinh thông, có chương tŕnh, kế hoạch. Mỗi một ư kiến, chương tŕnh đ̣i hỏi Tự Do, Dân Chủ cho Việt Nam được tính toán kỹ càng, không nóng vội. Không có chụp mũ nh́ nhằng. Nói có sách, mách có chứng. Làm việc chung th́ “Tập thể chỉ định, cá nhân phụ trách”. Nhân sĩ lớn tuổi hợp tác với giới trẻ cùng tham gia, đ̣i hỏi các nhân vật chính trị Hoa Kỳ phải can thiệp vào sự đối xử thô bạo của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam với dân chúng. Đ̣i hỏi Quyền Làm Người phải được nhà cầm quyền tôn trọng. Không c̣n cảnh Người Bóc Lột Người. Những nhà đấu tranh cho Dân chủ phải được kính nể, được Tự Do viết những chương tŕnh làm rạng danh đất Việt. Nhà cầm quyền phải nghiên cứu mọi ư kiến đóng góp của dân chúng một cách khách quan hầu cho nước Việt sớm sánh ngang tầm những quốc gia lớn trên thế giới. Muốn được như thế, phải tập trung sức mạnh cộng đồng. Không biểu t́nh nhỏ lẻ, không xuống đường chống đối cá nhân, làm giảm đi sức mạnh không cần thiết. Biểu t́nh cá thể sẽ từ từ làm nhụt chí người tham gia, dần dần mệt mỏi, tản mất lực lượng. Mà biểu t́nh hoài sao được, khi số lượng những kẻ ham tiền, mất lương tri, thích buôn bán với Cộng Sản ngày càng gia tăng, ngay cả trong thành phần vượt biên đẫm máu. Không lẽ biểu t́nh hết đường này đến đường khác? Về vấn đề xâm nhập của văn hóa phẩm Cộng Sản, chỉ cần không mua, không xem những cuốn băng Video, DVD truyện phim, băng nhạc sản xuất bởi người Cộng Sản, nhất là không mua "hộp Tivi" để xem chào lá cờ máu, dù có rẻ và chiếu suốt 24 giờ, không phải trả tiền hàng tháng. Cương quyết tẩy chay cácbuổi tŕnh diễn Duyên Dáng Việt Nam do Đảng tổ chức, xử dụng toàn bộ sức mạnh thông tin để thông báo cho bà con xa gần không đi dự. Đồng thời lên án và tẩy chay những ca sĩ hải ngoại v́ tham tiền mà quên nguồn cội, để tŕnh diễn cho Duyên Dáng Việt Nam. Nhưng không biểu t́nh chống đối những ca sĩ Việt Nam sang đây tŕnh diễn cá thể, chỉ với mục đích nghề nghiệp và thương mại. Ngược lại, chuyển hóa tư tưởng của họ bằng cách chỉ cho họ thấy Tự Do, Dân Chủ là đáng quư, để khi trở về nước, họ sẽ là cái loa Dân Chủ rất hiệu quả. Thực tế, muốn giành chiến thắng, phải dành lực lượng, đến khi cần biểu dương th́ như triều dâng, băo nổi, hàng hàng lớp lớp, choáng ngợp không gian. Đoàn người đi đến đâu, đường phố giạt ra đến đó. Vài ngàn người đến vài chục ngàn người, cờ vàng rợp trời, số lượng cảnh sát bảo vệ lên đến vài trăm, đặc biệt là sự hiện diện của một vài vị Dân Cử Việt Mỹ, cho truyền thông đại chúng khắp nơi phải chạy xô tới, thu h́nh, thu âm, rồi phổ biến tin đi khắp nới. Từ Quận Hạt đến Tiểu Bang, đến Ṭa Bạch Ốc, ra nước ngoài đâu đâu cũng nghe về cuộc biểu t́nh vĩ đại. Vĩ đại như thế nhưng vẫn cư xử ôn ḥa, lịch sự. Những cuộc biểu t́nh trong trật tự sẽ lôi kéo được hàng vạn người tham gia, sẽ chiếm được cảm t́nh của hàng triệu triệu người trên thế giới. Không xử dụng ngôn ngữ hạ lưu, không tấn công người vô can, tôn trọng Tự Do của người tiêu thụ, để khỏi mang tiếng là những kẻ cực đoan, cuồng tín, làm mất Chính Nghĩa của ḿnh. Như vụ Trần Trường năm xưa, không cần mang h́nh nộm đi bêu riếu mà vẫn thành công rực rỡ. Kéo lê h́nh nộm treo cổ đi ṿng ṿng: kẻ địch th́ không sợ hăi, kết quả chẳng huy hoàng hơn, trái lại c̣n làm cho thiên hạ, báo chí Hoa Kỳ cười ḿnh hủ lậu, thiếu khoa học. Những bài báo đăng lại h́nh ảnh này đă chú thích với rất ít thiện cảm. Nhất định hàng triệu người ngoại quốc khi đọc nh́n những h́nh ảnh này cũng sẽ không có thiện cảm với nhóm chủ trương. Mục đích làm cho thế giới có thiện cảm với ḿnh và sẽ hỗ trợ công cuộc đấu tranh của ḿnh sẽ không đạt được nếu biểu t́nh chỉ gồm những lời chửi thề, những cái nắm đấm, những cái vỗ mông, những ngón tay giữa, những cái h́nh nộm kỳ cục. Thế kỷ 21 là thế kỷ của Khoa Học, vậy công cuộc đ̣i Tự Do, Dân Chủ cho Việt Nam cũng phải biến đổi theo chiều hướng Khoa Học, có như vậy, giấc mơ trở về Sàig̣n thân yêu sẽ sớm được thực hiện. Ôi! Sàig̣n ơi! Tôi có một giấc mơ nhỏ bé... Chu tất Tiến.
Posted: 8/24/2007 4:29:20 PM
Viet Nam Cong Hoa Muon Nam !!!
Posted: 8/24/2007 4:49:49 PM
1:36 PM 8/24/2007 (VN) Sau buổi làm việc đấu trí căng thẳng từ 9g sáng với chính quyền t́nh Đồng Nai với sự có mặt của Công an Hà Nội nơi đă bắt giử chị Kim Thu, cuối cùng đă đi đến kết quả tốt đẹp là 2 bên cùng nhượng bộ: 1/- về ph́a chính quyền tỉnh Đồng Nai đồng ư lập biên bản mỗi bên giử một bản và chị Kim Thu ghi tóm tắt kiến nghị với chính quyền địa phương tỉnh Đồng Nai là phải giải quyết cụ thể dứt điểm khi có bản kết luận của Tổng thanh tra Chính phủ với sự đồng thuận của chị v/v khiếu kiện của gia đ́nh chị bị chiếm đoạt đất đai từ 20 năm qua. 2/- về phía chị Kim Thu đồng ư bỏ ư định không đ̣i hỏi Công an phải làm giấy xác nhận đă bắt giừ chị trong ngày hôm qua. Đến 12g trưa chị Kim Thu đă được trả tự do ra về. Vậy là LÊ THỊ KIM THU đă trở về tiếp tục cuộc đấu tranh cùng với những người dân oan khiếu kiện tại Hà Nội v́ theo chị tất cả mọi người đă biết quá rơ cách hành xử của chính quyền này rồi, họ chỉ nói chứ không làm. Người đưa tin Tiếng Dân Kêu - VN
Posted: 8/24/2007 4:50:36 PM
1:36 PM 8/24/2007 (VN) Sau buổi làm việc đấu trí căng thẳng từ 9g sáng với chính quyền t́nh Đồng Nai với sự có mặt của Công an Hà Nội nơi đă bắt giử chị Kim Thu, cuối cùng đă đi đến kết quả tốt đẹp là 2 bên cùng nhượng bộ: 1/- về ph́a chính quyền tỉnh Đồng Nai đồng ư lập biên bản mỗi bên giử một bản và chị Kim Thu ghi tóm tắt kiến nghị với chính quyền địa phương tỉnh Đồng Nai là phải giải quyết cụ thể dứt điểm khi có bản kết luận của Tổng thanh tra Chính phủ với sự đồng thuận của chị v/v khiếu kiện của gia đ́nh chị bị chiếm đoạt đất đai từ 20 năm qua. 2/- về phía chị Kim Thu đồng ư bỏ ư định không đ̣i hỏi Công an phải làm giấy xác nhận đă bắt giừ chị trong ngày hôm qua. Đến 12g trưa chị Kim Thu đă được trả tự do ra về. Vậy là LÊ THỊ KIM THU đă trở về tiếp tục cuộc đấu tranh cùng với những người dân oan khiếu kiện tại Hà Nội v́ theo chị tất cả mọi người đă biết quá rơ cách hành xử của chính quyền này rồi, họ chỉ nói chứ không làm. Người đưa tin Tiếng Dân Kêu - VN
Posted: 8/25/2007 5:10:39 AM
đă hơn 32 năm mới nhận thức được mùi vị của csvn sao chễ thế này csvn cứ tưởng là những người này chết sạch rồi c̣n đâu mà đ̣i , nếu có đ̣i đất đai tống vào nhà giam vào năm cho chết luôn vậy là xong việc mục đích giải quyết của csvn là thế thôi, hoặc gép cho một tội phản động là xông việc đồng bào vn sẽ hết thước chữa,csvn không ngờ cho số đồng bào vn nữa công khai đi bằng tàu thuyền định cư nước ngoài là phản bội,csvn thât không ngờ nếu không có cộng đồng kiều bào định cư hải ngoại chắc ǵ đồng bào được yên ổn như ngày nay ! csvn đi sai đường lối v́ tham tiền đô và vàng lá 9999 giả nên bị thiệt tḥi ,buồn cười csvn ngu quá chưa bao giờ biết vàng là ǵ ! nên đồng bào vn làm vàng lá 9999 bằng đồng đen chúng nuốt như thật , chúng đen cất dấu quá kỷ v́ vàng đó là vàng tham nhủng không thể nh́ được ánh sáng nên csvn phải chịu đáng nuốt đồng đen qua lại rất nhiều tây,bởi lừa th́ thêm lừa nên hận thù chưa biết đâu là đầu ,tổ quốc vn sẽ trợ thành dân gian địa ngục do csvn làm ô nhiệm toàn cầu đề gnhị các tổ chức hày kiểm tra xử lư các nước cs mạnh tay hơn hoặc loại trừ cs càng sớm càng tốt v́ cs quá láo phét lừa bịt dân gian
Posted: 8/26/2007 1:19:04 AM
tổ quốc việt nam sẽ trở thành địa ngục dân gian con tố cha mẹ tố chồng gia đ́nh tan nát v́ cs giáo dục tuyên truyền quá tồi tể ảnh hưởng về tin thành và vật chất nhất là đất đai trở thành đổi đời lánh chuyếm đâm giết nhau không ngừng tại tổ quốc việt nam nói chung cha con đua đ̣i quyền lợi đâm nhau không cần suy nghĩ ,gái làm điếm trai đi cướp để đua đ̣i với xă hội csvn cuối cùng con người việt nam sẽ mất hết nhân tính con người và sẽ ảnh hưởng con người vn nói chung đó chỉ v́ hai chữ cs g̣ ép ! công an th́ ép dầu ép mở tra cho ra tiền bỏ túi riêng pḥng thủ cá nhân khi bị đuổi việc tổ quốc việt nam nó sẽ chở thành tổ quốc âm mưu,rất nguy hiểm con người việt nam chết như chơi coi thường mạng sống người vn dám làm tất cả những ǵ nếu có tiền , nước việt nam là địa ngục dân gian 100% vn hết sài , vn hết thuốc chữa !
Posted: 8/27/2007 8:16:29 AM
Tôi sẽ không về lại Việt Nam cho đến khi Việt Cộng chấm dứt cai trị dân tộc VN . CSVN đừng ḥng dụ người Việt hải ngoại bằng nghị quyết 36 , chúng tôi người Việt yêu chuộng tự do cương quyết sáng suốt nhận ra đâu là sự thật để tẩy chay toàn bộ những ǵ CSVN nói . ( Người Việt Tự do )
Posted: 8/27/2007 1:30:10 PM
Chúng tôi ớn cái bẫy « Miễn Visa » lắm rồi ! Lê Hùng Bruxelles. 1 .- Chiếc bẫy « miễn visa »đầu tiên để thu tiền. Sau khi nhận được một số tiền viện trợ của Thụy điễn, Na uy, Đan mạch và Phần lan, ngày 20/4/05 Hà nội ban hành quyết định cho miễn visa tạm trú 15 ngày, kể từ 01/05/2005, đối với công dân các xứ nầy, không phân biệt loại hộ chiếu và mục đích nhập cảnh. Những ai đă nhập cảnh muốn lưu lại Việt nam quá 15 ngày buộc phải làm đơn để Bộ Công an và Bộ Ngoại giao cứu xét và phải đóng một ngân khoản do các Bộ nầy đề ra. Đi lại cũng là kế hoạch cho cán bộ đảng của 2 cơ quan nầy có dịp rút hầu bao kiều dân. Trong mấy năm vừa qua, Hà nội cũng đă miễn thị thực Visa cho công dân nhiều nước trong đó có Nhật bản, cố ư thu hút những bọc dollars du khách đến Việt nam. 2.- Chiếc bẫy « miễn visa » thứ hai để lập mạng lưới gián điệp. Ngày 6/10/2004, Hà nội và Pháp kư một hiệp định miễn visa cho công dân giữa 2 nước. Hiệp định nầy có hiệu lực kể từ 01/07/2005. Thực chất là Hà nội muốn mở ra chiến thuật thiết lập mạng lưới gián điệp tại Liên âu. Theo nghị định nầy, công dân Pháp được vào Việt nam th́ được 6 tháng, c̣n công dân Việt nam vào Pháp được miễn thị thực nếu một lần liên tục hay nhiều lần với tổng số thời gian lưu trú không quá 3 tháng. Chuyện thật th́ không phải vậy. Khi được đặt chân đến Pháp, cán bộ Việt cộng có thể xin đi du lịch tại các nước thành viên Công ước Thi hành Hiệp định Shengen ngày 19/06/1990. Gần đến kỳ hết hạn lưu ngụ, các cán bộ t́m cách xuất khẩu qua một quốc gia lân cận, rồi tái nhập vào nước Pháp, và như vậy việc cư trú tại Pháp được kéo dài ra chờ ngày chọn chồng lấy vợ người bản xứ và đương nhiên có quyền ở lại tiếp tục hoạt động. Cái bẫy nầy đă dẫn được một số trí thức và kiều dân trong Liên Âu về Việt nam hoạt động khá đắc lực. 3.- Chiếc bẫy « visa» thứ ba là khống chế kiều dân để bú sữa. Trong bài « Miễn Visa, một cạm bẫy tinh vi của Việt cộng », người viết đă nói rơ mục đích Hà nội muốn khống chế tất cả người Việt ở ngoài nước, nghĩa là gồm có loại Việt kiều (người Việt có passe-port Hà-nội), và lớp người Tỵ nạn cộng sản (người đă nhập tịch và mang passe-port nước ngoài). Nh́n kỷ kế hoạch « Miễn Visa » theo lối nầy, không có nghĩa là không mất tiền để được 5 năm ra vào Việt nam. Trái lại, phải c̣n bị bắt buộc đủ thứ, nhất là kiều dân và người tỵ nạn cộng sản phải tự làm đơn « xin Hà nội xác nhận ḿnh là công dân Việt nam xă hội chủ nghĩa ». Đó là cái bẫy tinh vi nhứt. May thay, người Việt tại nước ngoài không quá « khờ » như Việt cộng nghĩ. Chẳng ai thèm chui đầu vào trong cái lưới thâm độc Việt cộng giăng ra. Do đó, cho đến ngày hôm nay vấn đề « Miễn Visa » c̣n du dưa « bàn ra tán vào » để tuyên truyền và vận động cho cuộc chu du của thủ tướng Nguyễn tấn Dũng sang Mỹ thăm đứa cháu nội trong tháng 9 nầy. Mới đây, theo nguồn tin báo chí trong nước th́ hôm 21/8/2007, ông vụ trưởng vụ Công tác Ủy ban Người Việt nam ở nước ngoài, cho biết việc « chứng minh nguồn gốc » ngoài điều kiện bắt buộc có giấy tờ c̣n đèo thêm điều chủ yếu « thật tâm về thăm quê hương ». Tôi không hiểu Việt cộng làm thế nào để chứng minh được cái điều « chủ yếu thật tâm » nầy. Có lẽ Việt cộng là hiện thân con khỉ đá Tôn Ngộ Không, mới hiểu được điều « chủ yếu » trong óc « bầy khỉ » khác mà thôi. Chứ trên thế giới nầy th́ chẳng ai đủ tài trí hiểu nỗi !. Chữ nghĩa trong văn thư của Việt cộng là thế đó, liệu bà con có nên tin Việt cộng nữa không ? Tóm lại cái bẫy « miễn visa » vẫn là kế hoạch khống chế người Việt hải ngoại để thực hiện «điều chủ yếu vú sữa » mà thôi!. Trên đây là nói chung chung, chứ riêng người Việt tại Bĩ th́ người viết khuyên hảy nên cẩn thận khi làm đơn xin Miễn Visa. Việc xin Hà nội chứng nhận ḿnh là người Việt sẽ có vấn đề khó khăn trên pháp lư. V́ luật pháp của nước Bĩ không chấp nhận công dân có HAI QUỐC TỊCH. Giả sử có một người Bĩ gốc Việt nào đó sau khi bị sập vào bẫy Việt cộng rồi, th́ chính quyền Bĩ cũng khó mà can thiệp. Cho dù có về Việt nam để thụ hưởng hay giúp ích nhà nước như tên giáo sư « hưng hững » nào đó ở dưới miệt Liège, nay đang sống như gà ăn nhằm ḅ xít. Tội nghiệp cho giáo sư « hưng hững » trí óc đă sờn ṃn cũng v́ hơn chục năm luồn cúi bưng bô Hà nội, và cứ nuôi mộng chức Đại biểu trong vụ bầu bán quốc hội vừa qua. Bé cái nhầm ! Giáo sư « hưng hững » Liège đă ăn nhằm quả đắng « bồ ḥn Việt cộng », tiền mất tật mang, nên âm thầm trở lại bám trụ vào bụi bặm mấy ḥn núi « than đá » ở vùng Ans. Học rộng như giáo sư mà không đọc được câu nói của Hồ chí Minh « Trí thức không giá trị bằng cục phân » th́ cũng là thiếu sót lắm ! C̣n riêng với người Việt tỵ nạn cộng sản tại Mỹ, (có thể áp dụng luôn cho người tỵ nạn cộng sản bên Úc) người viết xin dành lời cho tác giả sống bên Mỹ, tŕnh bày rơ ràng hơn. Trích báo Người Việt Online ngày 21/8/2007 « Khi trả lời phỏng vấn của BBC, ông Sơn nói rằng để được miễn thị thực th́ đương đơn phải là Việt kiều có gốc gác Việt Nam và phải có một trong các giấy tờ như chứng minh thư cũ, hộ chiếu cũ, giấy khai sinh…. Những đ̣i hỏi này rất “khó nuốt” v́ mấy ai c̣n giữ các giấy tờ cũ như thế này. Cái đ̣i hỏi kế tiếp là phải kèm theo đơn xin thôi hoặc xin nhập quốc tịch Việt Nam. Tại sao lại phải xin thôi quốc tịch Việt Nam v́ t́nh trạng lưỡng tịch vẫn được nhiều quốc gia công nhận. C̣n nếu xin xin nhập tịch Việt Nam th́ là trái đắng rất khó nuốt v́ đă có quốc tịch Mỹ rồi mà xin nhập quốc tịch Việt Nam là mất quốc tịch Mỹ. Nếu chỉ v́ cái giấy miễn thị thực mà mất quốc tịch Mỹ th́ quả là điên mới chấp nhận. Trên passport Mỹ của chúng ta có ghi rơ nơi sinh là Việt Nam nhưng chính quyền Việt Nam vẫn không công nhận là “có gốc Việt Nam” mà phải ghi rơ là sinh ở một tỉnh nào đó của Việt Nam mới được. Dĩ nhiên sinh ra ở Việt Nam là phải sinh ra ở một tỉnh nào đó của Việt Nam rồi chả lẽ lại có cái tỉnh nào ở Việt nam không thuộc Việt Nam hay sao? Đúng là vẽ rắn thêm chân!” Vẫn theo lời ông Hà Ngọc Cư, để tránh “tai bay vạ gió” tốt hơn ta cứ xin VISA (thị thực) cho đỡ phiền hà khi về Việt Nam mà mua vạ vào thân. Theo thông báo của Bộ ngoại giao Việt Nam, kể từ ngày 1 tháng Chín năm 2007 tới đây, Việt kiều từ ngoại quốc về Việt Nam sẽ được miễn thị thực (VISA). Quyết định này được chính phủ Việt Nam công bố hôm 17 tháng Tám năm 2007. Hai chữ “Việt kiều” ở đây được hiểu là những người Việt Nam đang sinh sống ở ngoại quốc, kể cả vợ chồng và con cái của họ. Trả lời phỏng vấn Thông Tấn Xă Việt Nam hôm 21 tháng Tám, ông Nguyễn Phú B́nh, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ nhiệm Uỷ ban về người Việt Nam ở nước ngoài cho biết: “Theo Quy chế, tất cả người Việt Nam định cư ở nước ngoài, có đủ giấy tờ cần thiết và không thuộc diện cấm nhập cảnh Việt Nam đều được miễn thị thực. Theo đó, người Việt Nam định cư ở nước ngoài và người nước ngoài là vợ, chồng, con của công dân Việt Nam hoặc của người Việt Nam định cư ở nước ngoài đều được miễn thị thực nếu có hộ chiếu nước ngoài hoặc giấy tờ thay hộ chiếu nước ngoài c̣n giá trị ít nhất 6 tháng kể từ ngày nhập cảnh và giấy miễn thị thực do cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam cấp”. Giấy miễn thị thực này có giá trị trong thời hạn 5 năm, được sử dụng để xuất nhập cảnh nhiều lần, mỗi lần không quá 90 ngày. Đồng thời giấy này sẽ được cấp sau 7 ngày nộp đơn. Ông B́nh cho biết thêm: “Việc cấp giấy miễn thị thực sẽ được thực hiện nhanh chóng và thuận tiện sau 7 ngày kể từ ngày nộp hồ sơ. Người xin giấy miễn thị thực có thể làm thủ tục tại cơ quan đại diện Việt Nam nơi thuận tiện nhất hoặc tại Cục quản lư xuất nhập cảnh ở Việt Nam”. Người ta có thể hiểu rằng, 'miễn visa' là 'miễn visa có điều kiện.' Chi tiết hơn về các điều kiện được miễn VISA, trong bài trả lời phỏng vấn đài BBC hôm 21 tháng Tám năm 2007, cấp dưới của ông B́nh là ông Lữ Phước Sơn, Vụ Công Tác Cộng Đồng Thuộc Ủy Ban Người Việt Nam ở nước ngoài cho hay lệ phí hành chính cấp giấy miễn thị thực là 20 đô la Mỹ, c̣n lệ phí gia hạn dự tính sẽ là 10 đô la Mỹ. » Th́ ra đi lại cũng là kế hoạch rút dollars và bóp vú… sữa của người Việt ở nước ngoài ! ! ! Chúng tôi xin các lănh tụ « không làm chính trị » cứ lấy quyền tự do âm thầm về Việt nam, nhưng xin quư vị v́ lương tâm của con người từng thề thốt « xin tỵ nạn cộng sản » đến dung thân xứ nầy không nên rĩ tai xúi dục giúp tay Việt cộng vận động người Việt thiếu kinh nghiệm và người ngoại quốc cùng về Saigon Hànội làm những chuyện trái hẳn lời thề và luơng tâm đạo lư « chồng chồng vợ vợ » và đấm bóp con gái đàn bà trong quán bia ôm như quư vị. Người Việt hải ngoại chúng tôi đă ớn cái bẫy « Miễn Visa » lắm rồi. Lê Hùng Bruxelles
Posted: 8/27/2007 1:32:28 PM
Tôi sẽ không về lại Việt Nam cho đến khi Việt Cộng chấm dứt cai trị dân tộc VN . CSVN đừng ḥng dụ người Việt hải ngoại bằng nghị quyết 36 , chúng tôi người Việt yêu chuộng tự do cương quyết sáng suốt nhận ra đâu là sự thật để tẩy chay toàn bộ những ǵ CSVN nói . ( Người Việt Tự do )
Posted: 8/27/2007 4:23:46 PM
Aug 27, 2007 Chung toi xin gui quy vi Loi Keu Goi tham gia : "Quy Cuu Tro Dan Oan" do GH PGVHTN phat dong. Loi Keu Goi nay CDVN Nam Cali da pho bien trong chuong Trinh Phat Thanh Cong Dong thu Hai tuan truoc (20-8-2007). TM/CDVN Nam California BS Nguyen Xuan Vinh VIETNAMESE COMMUNITY OF SOUTHERN CALIFORNIA CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM NAM CALIFORNIA A Domestic Non-Profit Corporation- Corp No: C 1479500 10288 Westminster Avenue - Garden Grove, CA 92843 Phone: (714) 539 - 8568; Fax: (714) 539 - 3771 Email: cdvn_namcali@ yahoo.com Lời Kêu Gọi của Cộng Đồng Việt Nam Nam California Đồng Hương Hải Ngoại tham gia Quỹ Cứu Tế Dân Oan Y chỉ Thông Bạch của Ḥa Thượng Thích Quảng Độ kêu gọi chư Tôn Đức Tăng Ni, Phật tử và Đồng Bào các giới trong và ngoài n&#