Thầy Nguyễn Xuân Vinh
Nguyễn Thị Huyền
Có lẽ v́ là người nhà, nên Hội Ái Hữu cựu Học sinh Bưởi - Chu Văn An không tiện nói nhiều đến học vị và vị thế của niên trưởng nhà toán học, nhà văn ‘’tàu bay’’ Nguyễn Xuân Vinh. Báo chí Việt ngữ cũng như thông báo riêng của Hội Chu Văn An chỉ nhắc sơ sài đến tên Nguyễn Xuân Vinh nhân chuyến ông đi thăm Úc Châu.
Nhưng cái tên Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh đă rất quen thuộc với tôi. Tuy thời gian đă qua lâu, nhưng kỷ niệm ghi sâu trong kư ức tôi khó phai. Thời gian thật sự đă qua đên nửa thế kỷ mà kư ức sống lại tưởng như mới hôm nào tôi c̣n sợ hăi gặp mặt lần đầu Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh. Thực ra tôi không có may mắn được học với thầy Vinh. Tôi là nữ sinh Trưng Vương, học bên Chu Văn An năm Đệ Nhất Ban Toán (I B). Các giáo sư trực tiếp là các thày Nghiên, thày Phú, thày Lâm . . . mà tiếng tăm th́ có lẽ những ai đă học Đệ Nhất của những năm cuối thập niên 50 dư phải biết. Tôi chỉ có hân hạnh được vào kỳ thi vấn đáp môn Toán với giáo sư Nguyễn Xuân Vinh.
Khi thấy tên ḿnh đă đậu kỳ thi viết Tú Tài II, chúng tôi ai cũng mừng; nhưng chưa hoàn toàn v́ c̣n phải trải qua cửa ải Vấn Đáp nữa. Nếu chẳng may mà vấp ở kỳ Vấn Đáp th́ thật là xui xẻo, thật là ai oán. Chúng tôi đi t́m tên trên bảng thi vấn đáp để biết pḥng thi và tên giáo sư giám khảo. Tôi phải thi ở pḥng có tên giám khảo là Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh.
Tôi phải nói dông dài để các bạn biết sự lo âu và khiếp đảm của tôi đến mức nào. Vào vấn đáp mà gặp thày dạy trong lớp th́ kể như ‘’ăn chắc’’ v́ cũng chỉ như là sửa bài tập trong lớp, chẳng có ǵ đáng lo ngại. Nhưng đây lại là một ông giáo sư lạ hoắc, mà tiếng tăm lúc ấy đang nổi như cồn với bằng cấp toán học ở ngoại quốc, lại là nhà văn có bút hiệu là Toàn Phong; hơn nữa c̣n là phi công với cấp bực cao trong Quân Đội. Sợ là phải! Với những người khác th́ không biết có khiếp hăi quá như tôi không, chứ tôi th́ vốn là người không được b́nh tĩnh cho lắm. Tôi hay hốt hoảng mà khi đă hốt hoảng th́ quên hết mọi bài học, chỉ c̣n biết đứng nghiêm trang chào cờ và mặc niệm.
Ông Tự Lệnh Không Quân VNCH đi xe Citroen tới trường hỏi thi vấn đáp. Các bạn chỉ cho tôi thấy chiếc xe đang đậu ở sân trước trường Gia Long. Tôi không kip gặp thí sinh nào thi với Giáo Sư xong để hỏi thăm xem t́nh h́nh thi cử khó dễ thế nào, nên càng thấy sợ. Nhưng mà định mệnh đă an bài rồi, tôi phải đành đánh bạo bước vào pḥng thi.
Trong pḥng đang có một thí sinh chờ đến lượt thi. Thầy cho tôi bốc thăm lấy câu hỏi. Có thể được bốc đến lần thứ hai, hoặc thậm chí lần thứ ba, có điều thầy giao hẹn: nếu bốc lại sẽ bị bớt điểm. Bốc thăm xong, tôi ngồi soạn câu hỏi. Cũng không mấy khó. Thế mà khi trả lời thầy tôi cũng sợ toát mồ hôi; vẽ h́nh tṛn trên bảng th́ méo xẹo do tay cầm phấn ‘’hơi run’’. Có lẽ thầy cũng thấy ‘’thảm trạng khổ năo ‘’ của tôi nên cũng không ‘’quay’’ nhiều.
Ra khỏi pḥng thi tôi vẫn c̣n lo. Nhớ lại thái độ cập rập của ḿnh, tôi lại c̣n cảm thấy xấu hổ nữa. Không biết thầy nghĩ sao? Nhưng tôi cũng phần nào an tâm v́ khi thầy hỏi thi, thái độ rất điềm đạm, nhỏ nhẹ, có vẻ khuyến khích chứ không có làm khó thí sinh. Bấy giờ tôi mới thấy ḿnh may mắn và hy vọng.
Gần 50 năm sau, vào ngày 27 /11/ 2004 , tôi gặp lại ‘’Ông Giám Khảo ‘’ lừng danh quốc tế ấy trong bữa ăn trưa thân mật do Hội Ái Hữu Bưởi - Chu Văn An tổ chức để chào mừng và hội ngộ vị niên trưởng Chu Văn An nhân chuyến đi thăm Úc Châu của Giáo Sư. Tôi vốn hay t́m nhiều lư do –“ mà lư do nào cũng chính đáng’’- để trốn những buổi họp mặt. Nhưng lần này, để được gặp lại thày, tôi lại hăm hở, không t́m lư do nữa để đi họp . Như vậy là đă gần nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày tôi vào thi vấn đáp, thế mà tưởng như mới ngày hôm qua, hôm kia thôi khi đứng trước mặt thầy. Đầu tôi xem ra bạc hơn tóc thầy. Ông Giám Khảo ngày nào vẫn không mấy già. Tôi tự
hỏi :’’Sao mà một khoa học gia, một nhà bác học tài giỏi của thế giới mà lại có thể “giữ măi màu trẻ trung” như thế? Tôi nhắc lại chuyện xưa để nói mấy lời cảm ơn thày. Thầy vui vẻ hỏi thăm sơ qua việc sinh hoạt của gia đ́nh tôi. C̣n về chuyện thi cử, thày nói: “Khi đă qua được thi viết rồi, ai vào thi vấn đáp với thày, thày đều chấm đậu hết.”
Hoài của! Phải 50 năm trước mà ḿnh biết thế th́ đă chẳng quá sợ hăi đến mất ăn mất ngủ !